[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt-Edit] Nữ Chủ Hắc Nguyệt Quang Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi
Chương 19: Tình địch xuất hiện
Chương 19: Tình địch xuất hiện
Vết máu đã khô, không được xử lý đúng cách, cứ thế nằm trên ngón tay trắng nõn của Cố Dư, đỏ tươi và chói mắt.
"Vết thương của cô..."
Cố Dư bình thường được nuông chiều, ngay cả ăn hoa quả cũng phải để người giúp việc gọt sẵn rồi bưng lên.
Nếu tay nàng bị một vết thương sâu như vậy, chắc chắn đã ở nhà la hét, làm ầm ĩ rồi.
Rốt cuộc nàng đã bị thương như thế nào?
"À...chỉ là một vết thương nhỏ thôi, đừng để ý."
Cố Dư liếc nhìn vết thương đã ngừng chảy máu.
Mặc dù trông có vẻ sâu, nhưng may mắn là không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Hơn nữa, nàng tự thấy nó không nghiêm trọng.
Chuyện này cũng thường xảy ra khi nàng làm quần áo trước đây, nên nàng không mấy bận tâm.
Nàng nắm lấy tay Tô Nguyệt và cùng cô bước trên thảm đỏ, đi vào trong tòa nhà.
Không nghe được câu trả lời mình muốn, Tô Nguyệt cau mày bất mãn.
Đồng tử màu đỏ rượu hơi tối lại.
Cảm giác bị giấu giếm này khiến Tô Nguyệt nổi giận.
Những cảm xúc khó tả lộn xộn chạy lung tung trong lòng.
Câu hỏi mắc kẹt trong cổ họng, đến miệng lại không thể nói ra.
Cố Dư cũng không nhận ra biểu cảm của Tô Nguyệt không đúng.
Nhưng sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay Tô Nguyệt khiến nàng không thể phớt lờ.
Cố Dư nắm chặt tay Tô Nguyệt hơn một chút.
Thì ra tay Tô Nguyệt bình thường lạnh như vậy sao?
Hai người im lặng.
Đến hội trường, Cố Dư lịch thiệp buông tay Tô Nguyệt, tự giác lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô ấy.
Cố Dư âm thầm quan sát những người xung quanh.
Quả nhiên, nàng thấy Tần Mạc—quản lý của Tô Nguyệt, cũng là nữ chính của thế giới này.
Từ bây giờ, đây sẽ là một trận chiến khó khăn.
Cố Dư siết chặt nắm tay, nâng cao cảnh giác.
Nàng phải giữ khoảng cách với Tô Nguyệt, cố gắng giảm sự hiện diện của mình, không gây sự chú ý với cô ấy và những người theo đuổi cô ấy.
Cứ như vậy bình yên kết thúc buổi ghi hình này là được.
Tuy nhiên, Tô Nguyệt nhìn Cố Dư lùi lại một bước, biểu cảm của cô lạnh lùng và xa cách, giống như mây mù trên núi cao.
Đôi mắt màu nhạt cụp xuống, toàn thân tỏa ra khí chất xa lạ, không thể đến gần.
Ánh mắt Tô Nguyệt trở nên u ám.
Hành động vừa rồi của Cố Dư, dường như đang cố tình tránh né cô?
Tại sao?
Cố Dư sợ cô sao?
Những lần trước, Cố Dư sẽ luôn công khai ngáng chân cô, khiến cô mất mặt và buông lời châm chọc.
Nhưng hôm nay lại đột nhiên bắt đầu tránh xa cô?
Nhớ lại những lời Cố Dư từng nói về việc muốn làm bạn với mình, ánh mắt Tô Nguyệt nhìn Cố Dư càng trở nên u ám.
"Lẽ nào, cô ấy nói thật?"
Cố Dư cảm thấy vô cùng khó chịu khi bị nhìn chằm chằm.
Sức ép từ Tô Nguyệt rất mạnh.
Cố Dư vốn dĩ không muốn ở riêng với Tô Nguyệt tại một nơi nguy hiểm như thế này.
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tần Mạc đang nhìn mình từ xa, Cố Dư bây giờ chỉ muốn tìm một cơ hội để rời đi thật nhanh, ít nhất là có thể ở xa Tô Nguyệt một chút.
Đúng lúc nàng chuẩn bị mở miệng tìm cớ đi vào nhà vệ sinh ở một mình, một giọng nói trong trẻo từ xa gọi nàng lại.
Cố Dư khựng bước, quay đầu lại nhìn—
"Chị Cố Dư!"
Một cô gái mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, chói mắt tiến về phía nàng.
Cô ấy trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, nhưng ngoại hình dễ thương và tinh tế.
Nhìn từ xa, cô ấy giống như một đóa hồng đỏ đang bừng cháy, cuồng nhiệt và kiêu sa.
Nhưng...Cố Dư càng nhìn càng thấy quen, chiếc váy đó... sao lại giống chiếc váy "Hoa hồng" mà nàng cho thuê ngày hôm đó vậy?
"Chị Cố Dư, cuối cùng em cũng gặp được chị rồi!"
Cô gái hoa hồng nhanh chóng tiến lại gần Cố Dư, hai tay thân mật nắm lấy tay nàng và kéo Cố Dư lại gần.
Có lẽ vì cô gái quá nhiệt tình, Cố Dư bị kéo tới hơi chồm về phía trước.
Dây xích vàng của chiếc kính trên sống mũi nàng cũng lay động trong không khí theo cử động, lấp lánh ánh vàng.
Mái tóc xoăn màu vàng của cô gái nhẹ nhàng xõa trên vai, đôi mắt màu hồng nhạt như pha lê lấp lánh ánh mong đợi.
Khi nhìn Cố Dư, đôi mắt ấy lấp lánh, khiến người ta liên tưởng đến viên đá thạch anh hồng mang lại may mắn.
Tô Nguyệt nhìn vị khách không mời mà đến này, đôi mắt màu đỏ rượu tối sầm lại, lạnh lùng quan sát cô ấy—
Ánh mắt khẽ di chuyển xuống.
Người đó lại nắm lấy tay Cố Dư thân mật đến vậy...
Tô Nguyệt cau mày.
Nhưng...cô có lý do gì để ngăn cản chứ?
Những thứ người khác dễ dàng có được, cô từ đầu đã không có tư cách để sở hữu.
Và cũng không thể sở hữu.
Cố Dư giật mình, cứ tưởng chưa kịp chạy đã bị những kẻ theo đuổi Tô Nguyệt bắt tại trận.
Nàng cứ nghĩ cô gái kiêu sa và rực rỡ trước mặt sẽ đánh nàng một trận, trả thù cho Tô Nguyệt.
Nhưng...có vẻ như cô ấy đến tìm mình?
"Chị Cố Dư, chị không nhớ em sao?"
Đôi mắt màu hồng lấp lánh của cô gái nhìn thẳng vào Cố Dư, tràn đầy sự mong đợi và dịu dàng.
Điều này khiến Cố Dư có chút lúng túng.
"Xin lỗi...xin hỏi cô là?"
Cố Dư thực sự không có ấn tượng gì về nhân vật này.
Trong sách chủ yếu kể về tình cảm giữa Tô Nguyệt và Tần Mạc.
Đối với một nhân vật làm nền như Cố Dư, những chi tiết về cô ấy không nhiều.
Nhưng, xem ra cô gái này có lẽ là bạn của nguyên chủ?
"Em là Lam Hi, chúng ta đã gặp nhau tại bữa tiệc tối của gia đình em."
Cô gái mỉm cười nói.
Một mùi hương rượu vang Sparkling ngọt ngào và nồng nàn tỏa ra từ người cô ấy.
"Nhưng đã lâu rồi, có lẽ chị đã quên em từ lâu rồi."
Tô Nguyệt gần như ngay lập tức cảnh giác—
Cô gái tóc vàng này, là một Alpha.
"À...rất xin lỗi."
Cố Dư cũng ngửi thấy mùi hương trái cây nồng nặc từ người Lam Hi.
Đó là mùi rượu vang Sparkling vừa ngọt ngào vừa mang hơi thở xâm lược.
"May quá, may quá."
Cố Dư thở phào nhẹ nhõm.
May mà không phải người theo đuổi Tô Nguyệt, chỉ cần là người quen của mình thì dễ xử lý rồi.
Lam Hi cong mắt, cười để lộ chiếc răng khểnh nhỏ:
"Lâu lắm không gặp, em rất nhớ chị đấy."
Nhìn cô gái hoạt bát, lanh lợi trước mặt, Cố Dư hiếm khi mềm lòng.
Đối phương gọi nàng là "chị", có lẽ mối quan hệ giữa cô ấy và nguyên chủ cũng không hề tầm thường.
Hơn nữa, ánh mắt Lam Hi nhìn nàng quá cuồng nhiệt, Cố Dư có chút không nỡ từ chối.
Giữ phong thái của người đi trước, Cố Dư không kìm được giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu Lam Hi...
Ừm...mềm mại, cảm giác cũng không tệ.
Nhưng, sao nàng lại cảm thấy sau lưng hơi lạnh vậy nhỉ?
Nhưng khi quay đầu lại, ở đó chỉ có một mình Tô Nguyệt...
Hay là cô quá nhạy cảm?
Cố Dư rụt tay lại, chú ý đến chiếc váy dạ hội trên người Lam Hi.
Lam Hi thấy Cố Dư cứ nhìn chằm chằm vào chiếc váy dạ hội của mình, tưởng là cô ấy thích.
"Chị, chị cũng rất thích chiếc váy này sao?"
"Ừm...trông cũng khá đẹp."
Đến đây thì Cố Dự đã chắc chắn.
Chiếc váy trên người Lam Hi chính là chiếc váy "Hoa hồng" mà nàng đã cho thuê ngày hôm qua, và được làm bởi chính tay nàng.