Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT-EDIT] Mất trí nhớ bẫy rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

[Bhtt-Edit] Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất
Chương 19


Thịnh Chi không biết rằng, cái mà nàng gọi là nhục nhã ấy, đối với Kỷ Thanh Phạm lại giống như một sự ban ân.

Thật ra trước kia, Kỷ Thanh Phạm chẳng thiếu những lần làm những chuyện như vậy.

Thịnh Chi có quá nhiều đồ đạc, rất nhiều thứ nàng còn chưa dùng tới đã có thể tùy tiện đem tặng cho ai đó trong lúc tán gẫu, chính nàng cũng chẳng thể nhớ hết mình có những gì.

Hồi còn ở Thịnh gia, có lần Kỷ Thanh Phạm đã bị Thịnh Chi bắt gặp cảnh cô nhặt lấy chiếc váy nàng vứt đi rồi ôm chặt vào lòng.

Khoảnh khắc bị nhìn thấy ấy, Kỷ Thanh Phạm đã vô cùng hoảng loạn, cô không biết phải giải thích thế nào, nhưng Thịnh Chi cũng không nói gì thêm, dường như nàng chẳng hề nhìn thấy cô.

Đêm đó, Kỷ Thanh Phạm ôm chiếc váy ngủ kia, lo lắng bất an suốt cả đêm.

Chỉ là ngày hôm sau chẳng có chuyện gì xảy ra cả, hay nói đúng hơn là không phát sinh những điều tồi tệ như cô tưởng tượng.

Thay vào đó, ngày hôm ấy cô nhận được rất nhiều quần áo mới xinh đẹp.

Thế là Kỷ Thanh Phạm lập tức nhận ra Thịnh Chi đã hiểu lầm điều gì.

Nàng đại tiểu thư kiêu ngạo đêm đó đã bảo vệ lòng tự trọng của một thiếu nữ khác, đáng tiếc nàng không hề biết rằng, sự bảo vệ ấy lại chỉ khiến những ý đồ xấu xa không ngừng nảy sinh.

Mọi thiện ý của nàng đều trở thành chất dinh dưỡng nuôi lớn những dục vọng ấy.

Kỷ Thanh Phạm đã thấy qua rất nhiều dáng vẻ của Thịnh Chi.

Cô thấy lúc nàng tức giận là lúc nàng xinh đẹp nhất, đôi đồng tử động lòng người kia như rực lửa, phảng phất muốn kéo cô cùng chìm sâu vào trong đó.

Điều đó khiến Kỷ Thanh Phạm không tài nào ngăn mình nghĩ về khoảnh khắc nàng châm thuốc, với đốm lửa bập bùng giữa những ngón tay.

Cô vốn không thích thuốc lá, nhưng Thịnh Chi lại thích.

Dáng vẻ nàng khẽ rũ mắt châm thuốc thật sự quá đỗi mê người.

Từng làn khói trắng mỏng manh, gương mặt kiều diễm như đóa hoa hồng, và trên đầu thuốc lá nàng từng chạm môi luôn in hằn dấu son đỏ nhạt.

Thời gian Kỷ Thanh Phạm làm hội trưởng hội học sinh, cô không chỉ một lần bắt gặp Thịnh Chi hút thuốc.

Khi đó, cô sẽ lạnh lùng giật lấy điếu thuốc giữa đầu ngón tay Thịnh Chi, không cho phép nàng hút tiếp.

Nhưng sau khi nàng rời đi, cô lại ngậm điếu thuốc chưa cháy hết kia vào đôi môi mình.

Mọi sự thèm khát ngày một trầm trọng đều được che giấu trong làn khói thuốc nhạt nhòa.

Chỉ là khói thuốc đã tan, nhưng dục vọng trong lòng lại dai dẳng không dứt.

Kỷ Thanh Phạm lấy thỏi son trong túi xách ra, cụp mắt nhìn, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Thịnh Chi đương nhiên biết Kỷ Thanh Phạm không thực sự thích cái túi của nàng, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nàng cố tình mỉa mai, cũng giống như việc nàng đưa thỏi son đã dùng cho cô vậy.

Nàng thực sự muốn nhìn thấy dáng vẻ Kỷ Thanh Phạm bị mình chọc tức.

Nhưng điều làm nàng thất vọng là Kỷ Thanh Phạm chỉ vuốt ve thỏi son ấy mà không hề nổi giận.

Chẳng những không giận, cô còn cong mắt nhìn nàng đầy tình tứ: "Cảm ơn Chi Chi, chị nghĩ mình sẽ thích màu này."

—— Nếu người này diễn kịch thật sự giỏi như vậy, thì thật là đáng sợ.

Giây phút này, khi nhìn biểu cảm của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi đã có cảm giác như vậy.

Nàng không tìm thấy một chút chán ghét nào trên gương mặt hay trong đáy mắt cô, trông cô cứ như vừa nhận được một món quà vô cùng tuyệt vời vậy.

"Thật sao...

Vậy thì chị đúng là biến thái."

Thịnh Chi tặc lưỡi, buông một lời đánh giá chẳng hề khách khí.

Không biết Kỷ Thanh Phạm không nghe thấy hay sao mà nàng nói vậy cũng chẳng hề phản bác lấy một lời.

Nhìn cái cách Kỷ Thanh Phạm cứ từng chút một mân mê thân thỏi son, Thịnh Chi không hiểu sao thấy hơi nổi da gà.

Nàng xoa xoa cánh tay, lườm một cái: "Này, chẳng phải chị bảo dẫn em đi mua quần áo sao?

Sờ nghiện rồi à, sao còn chưa đi?"

Cái miệng nàng chẳng bao giờ chịu nhường nhịn ai: "Nếu chị thích thì sau này em tặng thêm cho mấy thỏi nữa."

Dường như không ngờ nàng sẽ nói vậy, Kỷ Thanh Phạm nhìn về phía nàng: "Thật không?"

Thịnh Chi khựng lại một chút, tưởng chị đang nói móc: "Đúng là thần kinh."

Nhưng phải công nhận là khi Kỷ Thanh Phạm dẫn nàng đi ra ngoài, quả thực không ai ngăn cản.

Suốt quãng đường ra xe, không biết nàng đã nghe thấy bao nhiêu tiếng "Chào Kỷ tổng", nhiều đến mức sau khi ngồi vào trong xe, Thịnh Chi cũng nhịn không được mà nhại lại giọng điệu của những người đó: "Xem ra Kỷ tổng ở công ty có uy vọng gớm nhỉ."

Kỷ Thanh Phạm chỉ cười không nói, cô vừa thắt dây an toàn cho Thịnh Chi vừa đột ngột chạm nhẹ vào cổ nàng.

Hành động đó khiến Thịnh Chi giật nảy mình: "Chị làm gì đấy?!"

"Không có gì, chị chỉ muốn nói là loại trang sức phô trương thế này không được phép đeo."

Ngón tay cô có ý riêng mà chạm vào vài cái.

Thịnh Chi nhận ra Kỷ Thanh Phạm đang nói về sợi dây chuyền kim cương hồng mà nàng đang đeo trên cổ.

"Cái này mà phô trương á?"

Nàng không thể tin nổi mà hỏi ngược lại.

Kỷ Thanh Phạm "ừ" một tiếng, kiên nhẫn lặp lại: "Đúng thế, không được phép đeo."

Thịnh Chi quan sát Kỷ Thanh Phạm một chút, phát hiện trang sức chị đeo đúng là rất khiêm tốn.

Ít nhất là khiêm tốn hơn nàng nhiều.

"Thế em không để nó lộ ra ngoài là được chứ gì?"

Thịnh Chi tùy ý nhét sợi dây chuyền vào trong lớp áo, nhưng thực chất trong lòng đang thầm tính toán ngày mai nàng sẽ đi nhuộm tóc thành màu hồng luôn cho bõ ghét.



Thịnh Chi có rất nhiều quần áo, nhưng đồ công sở hay trang phục nghiêm túc thì chẳng có mấy bộ.

Kỷ Thanh Phạm chọn cho nàng vài bộ, nhưng Thịnh Chi không mấy hứng thú với phong cách này, trông nàng có vẻ uể oải.

Khí chất của nàng vốn đã xuất chúng, cộng thêm vẻ mặt mệt mỏi không cảm xúc , khi khoác lên mình những bộ đồ này lại mang đến một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

Kỷ Thanh Phạm cong mắt khen ngợi: "Chi Chi của chúng ta mặc gì cũng đẹp, thử thêm bộ này nữa đi."

Thịnh Chi liếc nhìn một cái: "Bộ nào mà chẳng như nhau, không thử nữa."

Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm đưa quần áo cho nhân viên cửa hàng, ra hiệu gói lại tất cả những bộ còn lại.

Cô khẽ thở dài đầy tiếc nuối: "Dù rất muốn xem em mặc, nhưng hiện giờ Chi Chi đang làm trợ lý cho chị, những bộ quần áo này sớm muộn gì cũng sẽ được mặc trước mặt chị thôi..."

Nói đến đây, Kỷ Thanh Phạm dừng lại một giây, giọng điệu trở nên mềm mỏng và ngọt ngào: "Nghĩ như vậy, tự dưng lại thấy giống như đang mở hộp quà bí ẩn vậy."

Thịnh Chi thật sự chịu không nổi cái kiểu dùng ngữ điệu này để nói những lời như vậy, dường như chuyện gì qua miệng Kỷ Thanh Phạm cũng trở nên mập mờ.

Nàng vừa định mở miệng thì thoáng thấy điều gì đó qua khóe mắt, giọng nói bất giác thay đổi.

Thịnh Chi nhìn về phía một cửa hàng cách đó không xa, nơi có ánh đèn mờ ảo, nàng nảy ra một ý định xấu xa, giả vờ như không có chuyện gì mà kéo Kỷ Thanh Phạm về phía đó: "Chúng ta qua kia thử xem đi, phong cách trang trí của cửa hàng đó trông cũng được đấy."

Kỷ Thanh Phạm không có ý kiến gì, nàng nói đi đâu cô liền đi đó.

Vừa bước vào trong, Thịnh Chi liền biết mình không nhìn nhầm.

Quả nhiên, đây là một cửa hàng chuyên bán đồ lót gợi cảm.

Trong tiệm vang lên tiếng ngâm nga của một người phụ nữ, thiết kế của các bộ đồ đều rất táo bạo, và là hình thức tự phục vụ.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp và mờ ảo, mọi thứ dường như đều khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.

Thịnh Chi liếc nhìn xung quanh một lượt rồi quay sang nhìn Kỷ Thanh Phạm, hy vọng sẽ bắt gặp vẻ lúng túng trên mặt cô.

Kết quả là chỉ trong vài giây lơ đãng, nàng vừa quay đầu lại đã thấy Kỷ Thanh Phạm cầm một cái tai hồ ly đeo lên đầu.

"Đẹp không, Chi Chi?"

Cô đứng trước gương chỉnh lại mái tóc, như cảm nhận được ánh mắt của Thịnh Chi, cô quay đầu lại khẽ cười với nàng.

"Mà này, hồ ly thì nên kêu như thế nào nhỉ?"

Thịnh Chi vốn muốn trêu chọc để xem Kỷ Thanh Phạm xấu hổ, không ngờ lại bị trêu ngược lại.

Vùng cổ trắng ngần của nàng bắt đầu ửng hồng, nàng quay mặt đi, nói dối một cách trắng trợn: "Chẳng đẹp tí nào.

Hỏi em làm gì, làm sao em biết hồ ly kêu thế nào?"

Nàng không nhìn Kỷ Thanh Phạm nữa, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng nói của cô.

Thịnh Chi nghe thấy cô dịu dàng nói: "Em vẫn giống hệt trước kia, khẩu thị tâm phi, rõ ràng trong lòng thấy thích đúng không?"

Kỷ Thanh Phạm tiến lại gần, vòng tay qua vai nàng, cúi đầu dùng phần lông tơ của tai hồ ly cọ nhẹ vào tai nàng.

Cô cứ thế dính lấy nàng, ghé sát vào tai nàng, rồi nhanh chóng liếm nhẹ một cái, mượn vài sợi tóc che chắn, trông như thể hai người đang thì thầm to nhỏ với nhau.

"Không sao đâu, nếu Chi Chi muốn biết hồ ly kêu thế nào..."

Hơi thở của cô mang theo hơi nóng, hừng hực như lửa, "Chị có thể kêu cho Chi Chi nghe."

Lỗ tai Thịnh Chi tê rần, nàng vô thức nắm lấy cổ tay đang đặt trên vai mình, muốn đẩy cô ra, nhưng lại nghĩ nếu phản ứng quá mạnh thì lại càng lộ liễu, thế là nàng cố nhịn, khẽ nói: "Kỷ Thanh Phạm, đây là ở bên ngoài, chị chú ý một chút được không."

"Nhưng chẳng phải chính Chi Chi dẫn chị vào đây sao?"

Giọng Kỷ Thanh Phạm nghe như thể đang vô cùng ngạc nhiên: "Chị còn tưởng là Chi Chi muốn xem chị mặc chứ."

Vừa nói, cô vừa áp lòng bàn tay vào mặt nàng: "Nóng quá đi, Chi Chi đỏ mặt rồi kìa?"

"Chị mới đỏ mặt ấy."

Thịnh Chi né tránh tay cô, chẳng buồn nhìn mà vớ đại mấy bộ quần áo treo bên cạnh ném thẳng vào lòng Kỷ Thanh Phạm: "Mua thêm mấy bộ nữa đi, đi mặc thử nhanh lên, em thấy mấy bộ này rất hợp với khí chất của chị đấy."

Lời nói của nàng đầy mỉa mai, nhưng Kỷ Thanh Phạm dường như không hiểu, ngược lại còn tỉ mỉ xem xét từng bộ một.

"Chi Chi, em vội vàng quá đấy, có hai bộ lấy sai kích cỡ rồi này..."

Kỷ Thanh Phạm ôm đống quần áo đó, đổi những bộ không vừa thành size phù hợp: "Hóa ra em thích phong cách này sao?

Chị nhớ rồi, chị sẽ mặc từng bộ một cho em xem."

Thịnh Chi còn chẳng biết mình vừa cầm cái gì, lúc này nghe giọng nói của Kỷ Thanh Phạm, nàng bắt đầu thấy hối hận vì đã kéo cô vào đây.

Mọi chuyện xảy ra quá khác so với những gì nàng tưởng tượng.



Vừa rồi trong tiệm ánh sáng quá mờ, lúc lấy đồ Thịnh Chi lại chẳng buồn liếc mắt nhìn, đến khi ra quầy tự thanh toán nàng mới phát hiện ra độ táo bạo của những bộ đồ này.

Táo bạo đến mức Thịnh Chi chỉ nhìn qua một cái đã không dám nhìn lại lần hai, cứ như cầm phải củ khoai lang phỏng tay, nàng trực tiếp ném cái túi cho Kỷ Thanh Phạm, mắt không thấy tâm không phiền.

Kỷ Thanh Phạm đón lấy "củ khoai lang" ấy, bàn tay còn lại đưa ra định nắm lấy tay Thịnh Chi: "Chi Chi, giờ mua quần áo xong rồi, mình đi ăn thôi, chị biết gần đây có một nhà hàng mới mở rất hợp khẩu vị của em..."

Chỉ là khi da thịt vừa chạm vào nhau, điện thoại của Thịnh Chi chợt vang lên.

Nàng nhìn màn hình hiển thị, là Hạ Hề Ngôn, một người bạn thường xuyên tụ tập với nàng, cũng là một nhị thế tổ ham chơi giống nàng, rất nhiều cuộc vui đều do cô nàng này cầm đầu.

Thịnh Chi rút tay về, bắt máy.

Kỷ Thanh Phạm nhìn lòng bàn tay trống trải và bóng lưng Thịnh Chi đang bước nhanh về phía trước, bước chân cô khựng lại, thoáng thẫn thờ.

"Có chuyện gì?"

Nghe thấy tiếng ồn ào truyền ra từ đầu dây bên kia, Thịnh Chi nhíu mày, lại bước thêm vài bước.

"Thịnh đại tiểu thư, làm cái gì đấy?

Cậu có đến không hả?"

Chắc hẳn bên cạnh Hạ Hề Ngôn còn có những người khác.

Đầu dây bên kia thực sự quá ồn ào, Thịnh Chi phải để điện thoại ra xa tai một chút: "Không đi, tớ ăn cơm xong chiều còn phải đi làm."

Dường như không ngờ nàng lại nói ra những lời này, giọng nói của Hạ Hề Ngôn vì quá sốc mà trở nên to bất thường: "Đi làm?!

Tớ có nghe nhầm không đấy?

Không thể nào, sao cậu lại đi làm?

Có chuyện gì vậy, chẳng lẽ nhà cậu cắt hết thẻ của cậu rồi à?

Nhưng cũng không đến mức bắt cậu đi làm chứ?

Thế cậu còn chỗ để ngủ không?

Hay là qua chỗ tớ..."

Thịnh Chi nghe cô nàng luyên thuyên càng lúc càng quá đà, không thể nhịn được nữa mà cắt ngang: "Biến đi, nhà tớ không cắt thẻ, nhưng bắt tớ phải đến công ty làm việc."

"Chà chà, thú vị thật nha," Hạ Hề Ngôn nhận ra tình hình, cười đến mức giọng run lên: "Thế thì sau này chẳng phải cậu không còn được tự do đi chơi với bọn tớ nữa sao?"

"Thôi đi, cậu nói cái gì vậy, tớ còn lâu mới chịu làm việc tử tế nhé."

"Thế tối nay cậu tan làm có rảnh không, nếu không phải tăng ca thì ra ngoài ăn bữa cơm với bọn tớ, còn nếu phải tăng ca thì thôi vậy."

"Tăng cái quỷ gì, cậu mong tớ được yên ổn chút đi được không," Thịnh Chi cười mắng một câu: "Được rồi, nhớ gửi địa chỉ quán ăn cho tớ đấy."

"Nhất trí luôn ~"

Hạ Hề Ngôn nói xong liền gửi địa chỉ qua, sau khi cúp máy Thịnh Chi mới nhớ ra Kỷ Thanh Phạm vẫn đang bị nàng bỏ mặc một bên.

Dường như quá im lặng rồi.

Nếu là trước đây, chắc chắn chị đã có đủ trò để gây chú ý rồi.

...

Chẳng lẽ chờ nàng gọi điện lâu quá nên chị đi trước rồi?

Nhưng Thịnh Chi còn chưa kịp ngước mắt lên tìm thì đã nghe thấy giọng nói của Kỷ Thanh Phạm vang lên bên tai.

"Chi Chi, có người khác hẹn em đi ăn cơm à?"

Kỷ Thanh Phạm nắm lấy cổ tay đang cầm điện thoại của nàng, giọng cô hỏi rất khẽ, nhưng trong mắt lại cuồn cuộn đủ thứ cảm xúc.

Khoảnh khắc vừa rồi, cô dường như lại quay trở về trước kia, trở về những ngày tháng bị Thịnh Chi ngó lơ.

Chỉ là những cảm xúc mất kiểm soát ấy, ngay khi Thịnh Chi nhìn sang, đều hóa thành sự cô độc, yếu đuối đầy đáng thương.

Cô nhìn thẳng vào mắt nàng, khóe môi khẽ hạ xuống, trông vô cùng tội nghiệp.

"...

Không có gì, chị chỉ muốn hỏi xem trưa nay Chi Chi có thể đi ăn cùng chị được không thôi."
 
Back
Top Bottom