[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt][Edit] Khô Cốt - Tiêu Diêm Quất
Chương 19: "Đâm chị một dao chắc không quá đáng chứ."
Chương 19: "Đâm chị một dao chắc không quá đáng chứ."
An Hạc nhảy xuống xe, nâng con quạ Bering bị thương lên, cô mới phát hiện ra rằng khảm linh hóa ra cũng biết chảy máu.
Đôi cánh khổng lồ của con quạ Bering đẫm máu, đôi mắt đỏ rực lạnh lẽo, nó vẫn không cam lòng mà dang rộng cánh, cố gắng bay vút lên bầu trời một lần nữa.
Mỗi lần nó vùng vẫy, não bộ của An Hạc lại đau nhói lên từng hồi như có luồng điện chạy qua.
Hải Địch đạp cửa xe bước xuống: "Lên xe trước đã An Hạc, thu nó về để chữa trị đi."
An Hạc ngồi vào xe, đặt con quạ Bering lên gối.
An Hạc cúi đầu nhìn chằm chằm vào con chim cô độc, nhưng vô số đôi mắt đỏ kết nối trong tâm trí cô lại đang khóa chặt bóng dáng Cốt Hàm Thanh ở đằng xa.
Cô không nhận ra rằng, có một khoảnh khắc, đôi mắt mình đã tràn ngập sát ý sục sôi.
"Chữa trị thế nào?"
An Hạc dùng ống tay áo lau vết máu trên lông quạ, trầm giọng hỏi.
"Thu hồi nó lại, ít nhất trong ba ngày đừng gọi nó ra.
Chỉ cần nó chưa hoàn toàn tan biến, sức mạnh tinh thần của cậu sẽ tự động chữa lành vết thương cho nó."
Hải Địch dường như đã quá quen với việc khảm linh bị thương, cậu đưa ra phương án điều trị rất thuần thục: "Nhưng trong thời gian này, hành động của cậu chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, khảm linh bị thương càng nặng thì sức mạnh tinh thần cậu tiêu tốn càng nhiều."
An Hạc im lặng một hồi: "Cậu nói tan biến, là ý chỉ cái chết sao?
Nếu nó chết đi thì sẽ thế nào?"
"Tinh thần của cậu sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, biểu hiện lâm sàng là một số vùng não bị tổn thương, có thể phát điên, hoặc cũng có thể rơi vào trạng thái hư vô, sống vật vờ qua ngày."
Hải Địch vừa lái xe về phía tiếng súng vừa nói, "Tuy nhiên, cậu có rất nhiều khảm linh, tôi nghĩ sự thương vong của một con riêng lẻ chắc sẽ không ảnh hưởng quá lớn đâu, đừng lo."
Hải Địch tốt bụng an ủi An Hạc, nhưng An Hạc không hề tỏ ra hoảng loạn hay thấy may mắn như cậu tưởng.
An Hạc chỉ mím môi không nói, một lúc sau, Hải Địch thấy An Hạc vạch lông cánh con quạ ra, ấn vào vết thương, và rồi vậy mà lại dùng tay không rút ra một viên đạn đẫm máu.
Hải Địch hít một hơi lạnh: "Cậu không thấy đau sao?"
Khảm linh và người là một thể thống nhất, tuy vết thương không đồng bộ nhưng sự liên kết tinh thần vô cùng mạnh mẽ.
An Hạc đau chứ, đau đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, nhưng cô không thốt ra một lời nào.
Con quạ Bering trên gối không còn vùng vẫy nữa, nó lộn người một cái rồi lẳng lặng đậu trên đầu gối cô, cũng không phát ra tiếng động nào.
An Hạc cầm viên đạn nhỏ xíu đó lên tỉ mỉ quan sát, chắc là do khoảng cách bắn quá xa, viên đạn mất đi động năng nên mới kẹt lại trong cánh.
Hải Địch vô tình liếc nhìn một cái, đột ngột đạp phanh gấp: "Đợi đã, viên đạn này!"
"Cậu nhận ra nó à?"
An Hạc khựng lại, đưa viên đạn cho Hải Địch.
"Là sản phẩm của pháo đài số 1.
Chúng ta hầu như không sản xuất loại đạn lõi thép như thế này."
Hải Địch bừng tỉnh ngẩng đầu, giọng cao hẳn lên: "Kẻ nổ súng là người của pháo đài số 1 sao?!"
"Tôi không biết."
An Hạc không rõ Cốt Hàm Thanh thuộc thế lực nào, chính vì thế lòng hiếu kỳ pha lẫn ý muốn báo thù càng thêm nồng đậm, cô dán mắt vào kính chắn gió: "Người đó ở hướng Nam, Hải Địch, chúng ta đuổi theo."
Chẳng cần cô nhắc, Hải Địch vừa thấy thứ gì liên quan đến pháo đài số 1 là đã đạp lút ga, chiếc xe như mũi tên rời cung lao vút vào vùng đất hoang.
Địa hình phía Nam trập trùng uốn lượn, tầm nhìn thường xuyên bị các gò đất che khuất.
Hải Địch không nhìn thấy ai phía trước, chỉ có thể liên tục chuyển hướng theo sự chỉ dẫn của An Hạc.
Cốt Hàm Thanh cũng đang không ngừng thay đổi hướng đi.
Vượt qua ba gò đất, Hải Địch tranh thủ lúc bận rộn liếc thấy con quạ Bering bị thương vẫn còn đậu trên gối An Hạc: "Sao cậu không thu nó về đi?"
An Hạc không đáp lời, chỉ dán mắt về phía trước.
Hải Địch nhận ra điểm mấu chốt: "An Hạc, chú ý kiểm soát cảm xúc của cậu."
An Hạc cúi đầu xuống.
Thấy cô như vậy, Hải Địch thở dài một tiếng: "Chỉ huy lẽ ra không nên để cậu đi làm nhiệm vụ sớm thế này, cậu vẫn chưa học được cách tự kiểm soát bản thân."
An Hạc cúi đầu vuốt ve lớp lông quạ ướt át.
Không, Hải Địch nói không hoàn toàn đúng, cô có thể kiểm soát được mình, cô đã tìm ra cách để triệu hồi khảm linh.
Nếu thứ họ đang truy đuổi là kẻ Mục Xương hay bất kỳ ai khác, An Hạc hoàn toàn có thể làm chủ ý chí của mình, điều khiển khảm linh theo ý muốn.
Nhưng lần này họ truy đuổi là Cốt Hàm Thanh.
Chính vì là Cốt Hàm Thanh nên An Hạc không thể kìm nén được những dao động cảm xúc mãnh liệt.
Đó là một mớ cảm xúc phức tạp pha trộn giữa cảm giác nguy cơ, ham muốn khám phá và lòng báo thù, y hệt như những lần gặp Cốt Hàm Thanh trước đây, thậm chí còn nồng đậm hơn.
Dù họ đã có vài lần giao tiếp "hòa bình" trong mơ, nhưng cảm giác nguy hiểm đó chưa bao giờ bị An Hạc phớt lờ.
Cô luôn rất cảnh giác với Cốt Hàm Thanh, ngay cả khi người phụ nữ đó có những cử chỉ thân mật hay sự giúp đỡ "thân thiện".
Mãi cho đến lúc này, cho đến khi Cốt Hàm Thanh nổ phát súng đó, An Hạc mới hiểu tại sao mình lại cảnh giác đến vậy.
Cô sợ chị ta, bài xích chị ta, đề phòng chị ta, tất cả đều là lẽ đương nhiên, đó là lời cảnh báo liên tục từ giác quan thứ sáu!
Hôm nay, Cốt Hàm Thanh có thể không chút kiêng dè mà làm tổn thương khảm linh của cô, vậy thì cũng có thể không chút kiêng dè mà làm tổn thương chính bản thân cô.
An Hạc cuối cùng đã khẳng định được suy đoán của mình: người phụ nữ Cốt Hàm Thanh này chưa từng mang lòng tốt thực sự đối với cô.
Chậc, đúng là một kẻ chuyên đùa giỡn lòng người.
Trong tầm mắt truyền về từ con quạ Bering, Cốt Hàm Thanh luôn ở vị trí xa nhất.
Khi con quạ của An Hạc mất dấu tín hiệu, Cốt Hàm Thanh thậm chí còn cố ý dừng xe lại chờ một chút.
Có một khoảnh khắc, An Hạc cảm thấy họ giống như lũ cá quẫy đuôi trong vùng đất hoang, còn Cốt Hàm Thanh lấy thân mình làm mồi nhử, dẫn dụ họ vào vực thẳm diệt vong.
Chiếc xe lao điên cuồng trên vùng đất hoang một hồi lâu, đã vượt quá giới hạn hai mươi cây số của nhiệm vụ.
Mặt trời lặn dần, ánh sáng cũng ngày một âm u.
Địa hình xung quanh đã thay đổi, những gò đất nhỏ trập trùng lúc trước biến mất, lớp đá sỏi cứng cáp dưới bánh xe ngày càng vụn nát, chẳng biết từ lúc nào họ đã đuổi vào vùng cát lún.
"Không thể theo tiếp được nữa."
Hải Địch kịp thời đạp phanh, "Đây không phải là trục đường chính, đi tiếp sẽ gặp nguy hiểm."
Cậu dừng xe, nhảy lên nắp ca-pô, chỉnh lại miếng kim loại trên kính bảo hộ.
Dù tầm nhìn trở nên rõ nét nhưng không có góc nhìn từ trên cao, Hải Địch chỉ thấy một màu xám vàng mênh mông, chẳng thấy bóng người nào.
"Kẻ nổ súng còn đó không?"
Hải Địch quay đầu hỏi An Hạc.
"Vẫn còn."
Cốt Hàm Thanh không những vẫn còn đó mà thậm chí còn quay đầu xe, tiến về phía họ.
An Hạc khẽ giật mình: "Chị ta đang tới."
"Thật sao?!"
"Củ cà rốt" treo lơ lửng trước mắt lại được đưa tới, Hải Địch nghiến răng, vội vàng nhảy lại vào ghế lái, khởi động xe lần nữa.
Cuộc truy đuổi lại bắt đầu trên vùng đất hoang.
An Hạc chắc chắn mười mươi là Cốt Hàm Thanh đang nhử họ, bởi khi khoảng cách giữa hai xe rút ngắn còn chín trăm mét, Cốt Hàm Thanh lại mượn gò cát che chắn mà quay đầu chạy tiếp.
Tuyến đường này là do Cốt Hàm Thanh cố tình lựa chọn, vô số gò cát che khuất tầm nhìn khiến Hải Địch thậm chí không nhìn thấy chị ta.
Chỉ có An Hạc.
Chị ta chỉ để cho một mình An Hạc biết được sự hiện diện của mình.
Truy đuổi thêm mười phút nữa, Hải Địch một lần nữa đưa ra cảnh báo: "Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải bỏ cuộc thôi."
An Hạc nắm chặt nắm đấm, dù vô cùng không cam lòng nhưng không thể phủ nhận phán đoán của Hải Địch rất chính xác.
"Chúng ta quay về thôi."
Cô thỏa hiệp.
Hải Địch quay đầu xe, nhưng vừa mới đi được một quãng, họ bỗng phát hiện trong khe rãnh bên trái có một chiếc xe chở hàng bị bỏ hoang.
Tình huống bất ngờ này khiến cả hai đều kinh ngạc.
Hải Địch nhảy vào trong xe hàng kiểm tra tình hình, trong xe hoàn toàn không có người, trên nắp ca-pô có vết máu đã đông cứng và dấu vết đánh lộn của kẻ Mục Xương.
Không rõ là đoàn xe của pháo đài nào bị kẻ Mục Xương tấn công rồi bị kéo tới tận đây.
Ban đầu cả hai cứ ngỡ đó là xe không, nhưng khi Hải Địch mở thùng xe ra, cậu kinh ngạc phát hiện bên trong có một chiếc mô tô cũ, trông như vừa mới được sửa sang, vẫn còn dùng được.
Quan trọng hơn là trong thùng xe còn có năm thùng muối ăn và mười giỏ bắp cải, để chưa lâu lắm, lớp lá bên ngoài rau tuy đã úa vàng nhưng bên trong vẫn còn tốt.
Đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống!
Mọi cảm xúc của Hải Địch đều hiện rõ trên mặt, cậu vội vàng dùng bộ đàm thông báo cho lính gác pháo đài, hớn hở: "May mà xe tôi lái có móc nối!
Chúng ta mang đống đồ này về thôi."
Đây đều là những vật tư quý giá, không thể để mặc chúng thối rữa trên vùng đất hoang được.
Có một khoảnh khắc An Hạc đã nghĩ rằng Cốt Hàm Thanh dẫn họ đi lòng vòng là để họ nhặt được số vật tư này.
Cô thậm chí còn cảm thấy hơi áy náy vì những phỏng đoán ác ý trước đó, muốn rút lại lời buộc tội dành cho Cốt Hàm Thanh.
Thế nhưng, khi Hải Địch vừa nối xong thùng xe vào sau chiếc xe độ, chuẩn bị quay về thì con quạ Bering của An Hạc thấy Cốt Hàm Thanh ở đằng xa lại giơ súng lên.
Hướng nhắm bắn vẫn là con quạ Bering của cô!
Tim An Hạc thắt lại, còn chưa kịp phản ứng thì tiếng súng đã vang lên!
Đàn quạ Bering nháo nhào bay loạn, An Hạc đột ngột đứng khựng lại, dốc toàn bộ tinh lực điều khiển lũ quạ tản ra, viên đạn đã bắn trượt.
Giây tiếp theo, toàn bộ lũ quạ, bao gồm cả con bị thương, hợp thành một dải như một thanh kiếm đen lao thẳng về hướng Cốt Hàm Thanh.
An Hạc đã thực sự nổi giận.
Cô cuối cùng cũng nhận ra Cốt Hàm Thanh không hề có ý định buông tha cho mình, bất kể cô chọn truy đuổi hay lùi bước, kẻ này hôm nay đã nhắm vào cô, không đạt được mục đích thì không dừng lại.
Mà mục đích của Cốt Hàm Thanh là gì, An Hạc hoàn toàn không biết!
Như để chứng thực cho suy đoán của cô, trong tầm mắt, Cốt Hàm Thanh lại một lần nữa giơ súng lên, lần này nhắm thẳng vào Hải Địch.
"Mau lái xe đi!"
An Hạc hét lớn, chiếc xe lao vút đi!
Phát súng này của Cốt Hàm Thanh chỉ trúng vào khung thép trên nóc xe, lệch đi khá nhiều.
An Hạc vẫn chưa hoàn hồn, cô suy nghĩ hai giây rồi dứt khoát nhảy khỏi ghế, leo qua nóc xe vào thùng xe phía sau tìm chiếc mô tô kia.
Chiếc mô tô khởi động khá nhẹ nhàng, An Hạc lái nó lao thẳng từ trên thùng xe xuống đất.
"Hải Địch, cậu về báo cáo tình hình trước đi."
An Hạc điều khiển mô tô chạy song song với Hải Địch.
Cô trông có vẻ cực kỳ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu như đầm lầy kia cuối cùng cũng dậy sóng, muốn nhấn chìm tất cả.
"Đừng đi cùng tôi."
An Hạc dặn dò.
Mục tiêu của Cốt Hàm Thanh là cô.
Hải Địch lộ vẻ do dự, cậu không đồng ý việc tách nhau ra.
Đi theo Y Đức tác chiến, cậu không lạ gì việc chia ra hành động, nhưng tình hình lúc này có chút khác biệt, họ thậm chí còn chưa biết đối phương là ai.
Nhưng An Hạc đã quyết, cô đã quay đầu xe đi rồi.
Hải Địch chỉ còn nước thò đầu ra cửa sổ, tháo bộ đàm trên xe ném cho An Hạc, hét lớn: "Cứ mỗi tiếng phải báo bình an một lần nhé, cậu cẩn thận đấy, tốt nhất là bắt sống tên khốn của pháo đài số 1 kia cho tôi!"
Hải Địch đã mặc định kẻ nổ súng là người của pháo đài số 1.
An Hạc treo bộ đàm bên thắt lưng, bánh xe to hơn bình thường ép chặt mặt cát, lao nhanh về phía trước.
Kỹ năng lái xe của cô không tốt lắm nhưng chiếc xe này chạy rất vững trên cát, mã lực mạnh, xăng lại đầy bình.
Ở phía xa, Cốt Hàm Thanh đã thu súng, leo lên mô tô.
Đàn quạ Bering bám sát theo sau, những chiếc mỏ nhọn hoắt treo ngay trên đầu chị ta, chỉ cần bắt được thời cơ là sẽ mổ xuống thật mạnh.
Thế nhưng An Hạc thấy Cốt Hàm Thanh đang cười.
Cốt Hàm Thanh thậm chí còn quay đầu nhìn An Hạc một cái.
Dưới ánh hoàng hôn, mái tóc hơi xoăn của Cốt Hàm Thanh và dải băng đô màu be tung bay trong gió, ống tay áo căng phồng rít lên lồng lộng, nhưng động tác của chị ta cực kỳ nhanh nhẹn, mỗi cú rẽ hay drift đều chính xác tuyệt đối.
An Hạc vội vàng bám sát theo lộ trình chị ta đã đi qua.
Hai người đua xe trên bãi cát, đạp lút ga, động cơ cũ kỹ gầm rú, lốp xe có nguy cơ trượt bất cứ lúc nào.
Thế nhưng không ai buông tay ga, như hai kẻ điên bám đuổi nhau không rời.
Hai chiếc xe trước sau lao vun vút, gió cát đập vào vỏ xe mô tô phát ra những tiếng lộp bộp chói tai.
Xe của An Hạc rõ ràng có mã lực mạnh hơn, rất nhanh cô đã lao vào đám bụi mù do bánh sau của Cốt Hàm Thanh tung lên.
An Hạc nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cốt Hàm Thanh, cô hối hận vì chưa kịp học bắn súng, cũng hối hận vì không mang theo súng.
Cốt Hàm Thanh càng lúc càng gần nhưng cô thiếu vũ khí tầm xa, không thể găm một viên đạn vào cánh tay phải của chị ta để người phụ nữ này nếm mùi bị trúng đạn.
Cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo vì tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc hai chiếc xe đã chạy song song.
Trên vùng đất hoang vô tận, chỉ có hai người họ đang điên cuồng lao về phía vùng bằng phẳng rộng lớn hơn.
Gió bỗng nổi lên trên các gò cát, đàn quạ Bering của An Hạc bị ngược gió làm ảnh hưởng nên không còn linh hoạt như chính bản thân An Hạc.
An Hạc lập tức thay đổi chiến thuật, nhìn chằm chằm vào Cốt Hàm Thanh.
Cơ hội đến rồi.
Bất thình lình, An Hạc buông tay lái, tung người nhảy bổ về phía Cốt Hàm Thanh.
Cô túm chặt lấy vai chị ta, đế ủng quẹt mạnh xuống đất hai cái rồi An Hạc nhào lên được ghế sau, đồng thời thò tay rút con dao quân dụng bên hông.
Chiếc mô tô bị bỏ lại lăn lộn vài vòng trên cát, chớp mắt đã bị bỏ lại phía sau rất xa.
"Đồ điên."
Cốt Hàm Thanh khẽ mắng một câu, giọng nói mang theo sự vui sướng đầy hưng phấn.
Chị ta không hề hoảng loạn, cả chiếc xe vẫn không giảm tốc độ, tiếp tục lao thẳng về phía trước.
Ngay khoảnh khắc An Hạc rút dao, Cốt Hàm Thanh cũng rảnh được một tay, chính xác vươn ra sau ấn chặt lấy sống dao của An Hạc.
An Hạc đang định phản kích thì Cốt Hàm Thanh bỗng nhiên đổi chiêu giữa chừng, chuyển sang bắt lấy từ phía dưới, luồn qua cánh tay An Hạc nắm chặt lấy chuôi dao, đột ngột vặn mạnh cổ tay xuống.
An Hạc không kịp trở tay, con dao quân dụng tuột khỏi tay theo quán tính, bị Cốt Hàm Thanh thuận tay cắm ngược trở lại bao dao.
Người phụ nữ đó thậm chí còn không thèm ngoái đầu lại, chỉ liếc nhìn xuống một cái.
Tim An Hạc đập thình thịch, cô từ bỏ con dao, vòng tay qua mạn sườn Cốt Hàm Thanh, từ phía sau bóp chặt cổ chị ta, An Hạc đã muốn làm việc này từ lâu rồi, nhưng trong mơ cô không thể cử động, Cốt Hàm Thanh trong mơ sở hữu thực lực áp đảo tuyệt đối.
Nhưng giờ thì khác rồi, An Hạc có thể tùy ý điều động tứ chi.
Cốt Hàm Thanh không đeo mặt nạ chống bụi, An Hạc có thể cảm nhận được làn da lạnh ngắt vì gió thổi của chị ta, cùng với mạch đập yếu ớt bên dưới lớp da như là ảo giác.
An Hạc không nói gì, ngón cái dùng sức ấn mạnh đầu Cốt Hàm Thanh vào vai mình, coi như là báo thù cho mấy phát súng vừa rồi.
Cốt Hàm Thanh buộc phải ngửa đầu ra sau, lồng ngực phập phồng dữ dội, không rõ là đang thở dốc hay đang cười.
Thế nhưng, An Hạc rõ ràng đã đánh giá thấp năng lực cận chiến để giữ mạng của một kẻ lang thang trên vùng đất hoang.
Cốt Hàm Thanh bỗng đạp vào mạn xe mô tô nhổm người dậy, chị ta dồn lực vào một chân, xoay người một cái nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của An Hạc.
Giây tiếp theo, Cốt Hàm Thanh vừa nắm tay lái vừa không chút khách sáo tung một cú đá quét về phía sau.
An Hạc đã có sự đề phòng, ngả người ra sau tránh được, ngờ đâu Cốt Hàm Thanh lại lập tức co chân đá ngược lại, đầu gối trúng phóc vào vai An Hạc.
Cú đá mang theo sức lực cực lớn, xương thịt va chạm khiến An Hạc hừ lạnh một tiếng, nửa thân người nghiêng sang phải, suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi xe.
Tốc độ bánh xe không giảm, An Hạc bị treo ngược người, chỉ có thể dựa vào đôi chân để giữ vững thân hình.
Gió cát tạt vào mặt, cô nhận ra Cốt Hàm Thanh biết võ thuật cận chiến, còn cô thì không.
Cô đã tính sai rồi, rời khỏi giấc mơ, Cốt Hàm Thanh vẫn áp chế được cô!
Ánh mắt An Hạc đanh lại, lòng đầy căm phẫn, cuối cùng cũng kích hoạt được thời khắc phá binh!
Trong giây đó, An Hạc túm chặt lấy quần áo Cốt Hàm Thanh lộn người ngồi dậy, còn Cốt Hàm Thanh dường như luôn đề phòng cô sử dụng thiên phú nên ngay khoảnh khắc đó chị ta đã nhanh tay rút mất con dao quân dụng của An Hạc.
An Hạc không cần dao quân dụng.
Cô áp sát vào lưng Cốt Hàm Thanh, vòng tay ôm chặt lấy chị ta, sau khi đã khóa chặt được vòng eo của đối phương, thanh tụ dao trên cánh tay phải của cô bật mạnh ra!
An Hạc gập khuỷu tay, mũi dao đâm ngập vào eo phải của Cốt Hàm Thanh.
Và rồi, ngay khoảnh khắc chiếc xe vượt qua gò cát bay bổng trên không trung, thanh tụ dao không chút do dự đâm lút vào bên trong!
Mọi thứ xung quanh đều chậm lại.
Bao gồm cả những tia máu đang bắn ra.
Cốt Hàm Thanh hừ nhẹ một tiếng, cơ thể nằm gọn trong vòng tay An Hạc khẽ run lên.
An Hạc nén giọng, thốt ra câu đầu tiên kể từ khi họ gặp mặt.
"Chị làm thương khảm linh của tôi, tôi đâm chị một dao chắc không quá đáng chứ."
Chiếc xe theo tiếng nói của cô đáp mạnh xuống đất.
Ngay khoảnh khắc thời khắc phá binh biến mất, hai bánh xe gầm rú lao vút đi một quãng xa.
Một lúc sau, Cốt Hàm Thanh im lặng buông tay lái, cuối cùng cũng bóp phanh xe.
Họ dừng lại ở một vùng bình nguyên hoang vu.
Ở đằng xa dường như có chút ánh nước lấp lánh phản chiếu ráng chiều.
Vô số con quạ Bering lượn lờ trên đầu, sẵn sàng chờ lệnh.
Cốt Hàm Thanh vứt con dao quân dụng đi, cúi đầu nhìn vết thương nơi thắt lưng mình, hai giây sau, chị ta cười thành tiếng một cách đầy bất ngờ.
"Ha ha ha ha, An Hạc."
Chị chống đôi chân dài sang một bên, buông thõng sức lực mà nằm gọn trong lòng An Hạc, ngửa đầu tựa vào vai đối phương: "Em thực sự khiến tôi ngạc nhiên đấy."
Vùng đất hoang lặng ngắt như tờ, tiếng động cơ mô tô cũng im bặt, chỉ còn hai người đang nương tựa vào nhau trên xe.
Nhìn từ xa, trông họ giống như một cặp tình nhân thân mật khăng khít, đầu kề đầu, ngay cả nhịp thở dốc cũng hòa chung một tần số.
Thế nhưng, thực chất hoàn toàn không phải vậy.
An Hạc cúi đầu liếc thấy nụ cười nơi khóe môi Cốt Hàm Thanh, tay phải không chút khách khí lại đẩy mạnh lưỡi dao thêm một phân.
Máu tươi lại trào ra, ngay cả mu bàn tay cô cũng cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi.
Làn mi dài của Cốt Hàm Thanh rung động, chị khẽ cụp mi, không rõ là vì đau hay vì đang cười, nơi khóe mắt ứa ra chút nước mắt, trông mị hoặc đến tận xương tủy.
Nhưng chị ta không hề phản kích, chỉ ngửa đầu nhìn trân trân vào An Hạc, đồng thời nắm lấy bàn tay cô đang đặt ở eo mình.
Và rồi, Cốt Hàm Thanh mặc kệ độ sâu của vết thương, từng chút một, vô cùng chậm chạp rút thanh tụ dao ra.
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao rời khỏi cơ thể, máu tươi hòa lẫn với sắc áo đỏ của chị, chẳng còn phân biệt được đâu là máu đâu là áo.
Nhưng biểu cảm của chị ta vẫn không đổi.
Tim An Hạc đập mạnh dữ dội.
Người phụ nữ này dường như cũng không biết sợ đau.
Cốt Hàm Thanh buông thanh tụ dao ra, chậm rãi đưa tay lên chạm vào má An Hạc.
Vết máu trên lòng bàn tay xuôi theo đầu ngón tay dính lên mí mắt, lên khuôn mặt An Hạc.
Cốt Hàm Thanh gạt bỏ chiếc khăn quàng cổ của An Hạc, cố tình và điên cuồng bôi số máu còn lại lên một bên mặt và cằm của cô.
Nóng hổi, nhớp nháp, tựa như thuốc súng đang rực cháy.
Lông mi An Hạc dính máu khiến tầm mắt cô nhuốm một màu đỏ mờ ảo.
Cô cúi đầu, sự khoái trá và kinh hãi sục sôi trong lồng ngực, cảm giác kỳ lạ này khiến cô thấy da đầu tê dại, cô chửi khẽ một câu: "Đồ điên!"
Con người ở thế giới này đều là lũ điên cả.
Nghe thấy lời mắng nhiếc đó, Cốt Hàm Thanh cười lớn, nụ cười rạng rỡ và ma mị.
Chị ta dịu dàng vỗ nhẹ lên mặt An Hạc như trong giấc mơ, rồi ghé tai cô thì thầm.
"Tốt lắm, giờ thì em đã biết khảm linh có thể bị tổn thương rồi đó."
Câu nói đột ngột này lại một lần nữa chạm vào dây thần kinh của An Hạc.
Khảm linh của cô không hề bị thương thêm nữa, cách lâu như vậy rồi, Cốt Hàm Thanh chắc chắn không vô duyên vô cớ nhắc đến câu này.
"Ý chị là sao?"
An Hạc cảnh giác hỏi.