"Tên."
Người phụ nữ đang cầm súng cất giọng ngắn gọn, đầy uy lực.
"An Hạc."
"Là kẻ lưu lạc chạy ra từ pháo đài nào?"
An Hạc nhận ra mình đang bị thẩm vấn.
Giọng của người phụ nữ này rất lạ, giống như sản phẩm của việc pha trộn nhiều loại ngôn ngữ, âm điệu bổng trầm rõ rệt.
An Hạc có thể hiểu được, nhưng so với ngôn ngữ chung ở thế giới cũ của cô thì vẫn có đôi chút khác biệt.
Lần này An Hạc không trả lời.
Cô không biết "pháo đài" trong miệng đối phương có nghĩa là gì, cũng chẳng rõ "kẻ lưu lạc" là để chỉ loại người nào.
Ngay cả bịa chuyện cô cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Vì sự im lặng của cô, ngón tay đang đặt ngoài lẫy cò của người phụ nữ bắt đầu co lại, có vẻ như chị ta đã sẵn sàng nổ súng.
"Rầm!"
Một tiếng động mạnh vang lên, cửa chiếc xe việt dã bị đạp ra một cách thô bạo.
Đến lúc này An Hạc mới phát hiện trên xe còn một người phụ nữ khác đang đeo kính bảo hộ.
Người phụ nữ đeo kính thản nhiên thu chân về, tì người lên vô lăng, hét lớn: "Asta, tiết kiệm đạn chút đi, đạn của chúng ta chỉ dùng cho lũ Mục Xương thôi."
Người phụ nữ tóc đỏ tên Asta thiếu kiên nhẫn quay đầu lại: "Chị biết rồi, không cần em nhắc."
Người trên xe nhảy xuống, vừa đi vừa đẩy kính bảo hộ lên trán, để lộ một đôi mắt đen thẫm: "Thế sao chị còn định nổ súng?"
"Kẻ lưu lạc bước vào vùng hoang địa này trăm phần trăm đều sẽ bị nhiễm bệnh.
Hải Địch, em nhìn đi, cô ta bị thương rồi."
Asta hất cằm ra hiệu cho người đồng đội tên Hải Địch nhìn vào vết thương trên cổ tay trái của An Hạc.
An Hạc cũng cúi đầu nhìn theo.
Khuỷu tay cô vẫn đang chống lên cát đá, ở vị trí cổ tay trái gần mu bàn tay có hai vết máu rất sâu và đều nhau, thịt lật cả ra ngoài, trông vô cùng rõ rệt.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy máu, An Hạc mới cảm nhận được nỗi đau nhói thấu tận tim gan.
Cùng lúc đó, lòng bàn chân phải bị bỏng rộp của cô cũng truyền đến cảm giác đau rát dữ dội.
"Đúng thật này."
Hải Địch dứt khoát cúi người xuống, giật phăng mảnh vải trên mặt An Hạc ra, vạch mí mắt cô lên xem.
Hải Địch đeo đôi găng tay da hở ngón, chỉ có ngón trỏ và ngón giữa là được bao bọc hoàn toàn.
Đôi găng tay thô ráp áp sát vào mí mắt khiến An Hạc có ảo giác mình đang được bác sĩ thú y khám bệnh.
An Hạc đảo mắt, đồng thời cũng quan sát Hải Địch.
Hải Địch trông khác hẳn với Asta, cô ấy thấp hơn một chút, rất trẻ, tầm ngoài hai mươi, đeo khẩu trang vải thưa, mặc chiếc quần yếm màu kaki, chiếc kính bảo hộ trên đỉnh đầu làm bẹp dí mái tóc đen ngắn.
Chiếc kính của cô ấy rất cồng kềnh, nhìn kỹ sẽ thấy rất nhiều kết cấu tinh xảo, đặc biệt là phần bên trái trông như vô số những thấu kính kim loại tinh xảo xếp chồng lên nhau, không rõ dùng để làm gì.
Có lẽ do đeo kính bảo hộ quanh năm nên xung quanh mắt cô ấy có vết rám nắng rất rõ rệt.
Đường phân ranh giới đen trắng nối liền những nốt tàn nhang trên sống mũi, kết hợp với cử chỉ phóng khoáng của cô ấy trông có chút buồn cười.
"Mắt bình thường, không sưng đỏ, lời nói rõ ràng, không phát sốt, tính công kích không rõ rệt."
Hải Địch thu lại ngón út đang áp trên trán An Hạc, kiểm tra một cách thành thạo: "Trước khi bị thương, chắc hẳn là một người khỏe mạnh."
An Hạc nghe ra điều bất thường: "Thế còn sau khi bị thương thì sao?"
Chưa kịp hỏi, Hải Địch đã vươn tay túm lấy cổ áo sau của cô, một lực kéo mạnh mẽ nhấc cô rời khỏi mặt đất.
An Hạc lảo đảo đứng dậy, vết bỏng ở lòng bàn chân phải chạm vào cát sỏi khiến cô không tự chủ được mà hít vào một ngụm khí lạnh.
Đau.
Hải Địch đeo lại kính bảo hộ, điều chỉnh các mảnh kim loại bên trái rồi nhìn về phía cánh rừng khô như một con hải âu cảnh giác.
Đám quái vật đuổi theo lúc nãy đã bị Asta tiêu diệt sạch sẽ, nhưng không chắc liệu trong rừng còn sinh vật nào khác ẩn nấp hay không.
Cô ấy tiến lên một bước: "Đưa người lên xe trước đã."
"Không được."
Asta dùng báng súng chặn An Hạc lại, rõ ràng là không đồng tình với cách làm của Hải Địch: "Cô ta bị thương rồi, đã nhiễm bệnh mục xương, có khả năng sẽ biến dị."
Hải Địch hơi nhíu mày: "Chị định vứt cậu ta lại đây à?"
"Cảm ơn về lời gợi ý, đó là một cách xử lý không tồi."
"Đừng đùa nữa Asta."
Hải Địch buông An Hạc ra, kéo khẩu trang xuống cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng tinh.
"Trong quy tắc của Kinh Cức Đăng (1) không bao giờ có điều khoản thấy chết mà không cứu.
Bây giờ không phải là mười năm trước nữa, bị thương cũng chưa chắc đã biến dị, đừng có sợ bóng sợ gió khiến dân số sụt giảm như những năm trước.
Chúng ta đưa cậu ta về bây giờ vẫn còn kịp điều trị."
"Là do em làm liều quá thôi."
Asta bồng súng lên, không hề bị đồng đội thuyết phục: "Từ đây đến pháo đài mất một tiếng rưỡi, mà thời gian ủ bệnh mục xương ngắn nhất bây giờ chỉ có bốn mươi phút.
Lỡ như khi vào pháo đài mà cô ta xảy ra biến dị ngoài tầm kiểm soát, cả pháo đài sẽ gặp họa.
Chị sẽ không lấy mạng sống của mọi người ra làm ván cược đâu."
"Thế cũng không thể bỏ mặc cậu ta ở đây, rõ ràng chúng ta có cơ hội cứu mà."
Hải Địch hứ một tiếng, cường điệu giơ ngón trỏ chọc chọc vào vai đối phương: "Đừng quên, những người con người đơn độc cũng là đối tượng bảo hộ của Kinh Cức Đăng.
Pháo đài số 9 chính là do từng người, từng người một gom góp lại mà thành, cả chị và em đều vậy."
Hải Địch lười phải tốn lời thêm.
Quan điểm của cô ấy và người cộng sự này vốn luôn có nhiều điểm khác biệt, và đây cũng chẳng phải chuyện duy nhất.
Hải Địch định đưa người lên xe luôn nhưng khi vươn tay ra lại chộp vào không trung.
Cô ấy nhìn xuống đất, phát hiện kẻ sống sót lai lịch không rõ kia, trong lúc hai người đang tranh cãi, đã thản nhiên ngồi bệt xuống đất với đôi chân co lại.
Cả hai ngừng tranh luận, cùng cúi đầu nhìn chằm chằm vào An Hạc.
Hải Địch thầm nghĩ, kẻ sống sót tên An Hạc này quả thực có chút đặc biệt.
Cô mang gương mặt thuần túy phương Đông, đôi mắt tròn, đuôi mắt sắc sảo hếch lên, khuôn mặt hơi ngắn khiến diện mạo trông nhỏ nhắn.
Sống mũi cao, khi không nói chuyện khóe môi hơi trễ xuống trông rất dữ, giống như giống loài mèo lớn, mang một vẻ mâu thuẫn giữa hoang dã và thuần khiết.
Nhưng trong ánh mắt cô không hề mang tính công kích mạnh mẽ, cô cũng chẳng thích nói chuyện.
Tựa như một vùng đầm lầy tĩnh lặng giữa vùng đất hoang tàn.
Ít nhất thì trông là như vậy.
Hải Địch nhướng mày với An Hạc: "Sao thế?
Cậu không muốn đi à?"
An Hạc ngẩng đầu: "Không phải, tôi đau chân."
Cô muốn đi chứ, vùng hoang địa này đầy rẫy hiểm nguy, cô không có thức ăn cũng chẳng có vũ khí, nhất định sẽ không sống sót nổi qua đêm nay.
Khó khăn lắm mới gặp được hai con người bình thường, cô đương nhiên chọn đi cùng họ.
Hơn nữa, cô có thể thông qua hai người này để hiểu thêm về thế giới xa lạ này.
Nhưng hai người họ cứ tranh cãi mãi, cô đứng một chân nãy giờ thực sự rất mệt.
An Hạc không biết họ còn định cãi nhau đến bao giờ, cô không muốn phải đứng mãi như thế.
Cô cũng thật khó giải thích với họ rằng ngồi thì thoải mái hơn đứng.
Nếu không phải lúc nãy Hải Địch kéo cô lên, cô thà cứ nằm bò dưới đất cho xong.
Hải Địch ngẩn người một lát rồi bật cười sảng khoái.
Bị An Hạc làm gián đoạn, cô ấy cũng chẳng muốn đối đầu với Asta nữa.
Cô ấy xốc vai An Hạc, kéo cô đứng dậy lần nữa, đồng thời quay sang nói với cộng sự.
"Asta, vì không ai chịu nhường ai, em có một đề nghị thế này.
Cách đây hai mươi cây số về hướng Đông Nam có một trạm gác thuộc pháo đài số 8, chúng ta chịu khó đi đường vòng một chút để làm xét nghiệm máu cho cậu ta.
Nếu bệnh tình của cậu ta vẫn trong tầm kiểm soát thì chúng ta đưa về.
Có điều để trao đổi, em phải cho người của pháo đài số 8 chút lợi ích."
An Hạc thầm nghĩ, Hải Địch đúng là một người vô cùng tốt bụng.
"Asta, em hứa với chị..."
Hải Địch lại lên tiếng: "Nếu máu của cậu ta có vấn đề, em sẽ là người đầu tiên nổ súng bắn nát đầu cậu ta."
"Suýt."
An Hạc cảm thấy một viên đá cứng ngắc vừa lọt vào kẽ ngón chân mình.
"Được."
Asta ngầm đồng ý với đề nghị của Hải Địch.
Chị ta chê An Hạc đi đứng khập khiễng quá chậm, liền đưa tay ôm ngang eo cô, kẹp vào nách như khuân một bao tải.
Chân An Hạc rời khỏi mặt đất, cô bỗng có ảo giác mình vừa bị một chiếc cần cẩu nhấc bổng lên.
Cô vừa nhận ra, thể hình của hai người này hoàn toàn vượt xa hiểu biết của cô.
Bản thân cô cao một mét bảy, nhưng đứng trước Asta và Hải Địch chẳng khác nào một con cừu nhỏ gầy gò.
Người ở đây rốt cuộc ăn gì mà cao lớn thế này?
Asta nhét An Hạc vào ghế sau, ngoái đầu nhìn cánh rừng: "Có sinh vật đang vây lại rồi, Hải Địch, lái xe nhanh lên."
"Không cần chị nhắc."
Hải Địch chống vào thanh chắn nhảy vọt một cái, nhào vào ghế lái từ phần nóc xe để trống.
Trên bảng điều khiển, ốc vít và dây điện lộ ra lởm chởm, vô lăng được hàn trực tiếp bằng ống sắt.
An Hạc hơi kinh ngạc, cô hoàn toàn không nhìn rõ Hải Địch đã khởi động chiếc xe kỳ lạ này bằng cách nào, chỉ trong chớp mắt, động cơ gầm rú, cả chiếc xe cùng thùng xe phía sau cua một vòng lớn, hất tung đống cát sỏi.
Cửa xe còn chưa kịp đóng, An Hạc suýt chút nữa bị văng ra ngoài.
Asta nhanh nhẹn luồn từ ghế phụ ra phía sau, tiếng "rầm" vang lên, chị ta dùng lực mạnh đóng sập cánh cửa bên trái của An Hạc lại, hóa ra không phải Hải Địch thô bạo, mà đây chính là cách đóng mở cửa đơn giản trực tiếp của họ.
Cánh cửa xe đó trông lung lay sắp đổ, trên mặt gắn đầy những miếng sắt và ốc vít như những miếng vá, trông có vẻ vô dụng nhưng lại kỳ diệu thay kẹt chặt vào khung xe.
Toàn bộ chiếc xe, ngay cả khung sắt trống trải trên đầu đều có những vết móp méo nông sâu khác nhau, trong đó có một vết vừa khít một nắm đấm, không biết là kiệt tác của sinh vật nào để lại.
An Hạc thu hồi ánh mắt.
Cô có rất nhiều câu hỏi nhưng không dám hỏi nhiều, vì Asta đang ngồi ở ghế sau, ngay cạnh cô.
Tay trái của Asta luôn hướng về phía An Hạc, trên mu bàn tay đeo một chiếc vòng kim loại, ngay chính giữa là một lưỡi dao sắc nhọn.
An Hạc từng thấy loại vũ khí dao ẩn trong tay áo này trong các tác phẩm giải trí, chỉ cần ấn một nút nào đó hoặc vẩy tay, lưỡi dao sẽ lập tức bật ra.
Asta vẫn rất cảnh giác với cô.
Nếu cô có bất kỳ hành vi tấn công bất thường nào, lưỡi dao này sẽ không ngần ngại đâm xuyên qua hông cô.
An Hạc thầm nghĩ, Asta đúng là đã quá coi trọng một con người đến cả giày cũng không có như cô rồi.
Cô giả vờ như không thấy, dùng mảnh vải che lại mũi miệng lần nữa rồi nhìn ra ngoài xe.
Cánh rừng kia đã thu nhỏ lại thành một điểm đen.
An Hạc lại nhớ đến người phụ nữ áo đỏ trong rừng.
Chiếc xe nát này chạy rất nhanh, An Hạc nghĩ, chắc hẳn đã cắt đuôi được chị ta rồi.
...
Cái gọi là trạm gác thực chất chỉ là một dãy nhà tôn và một đài quan sát dựng cao.
Vật tư ở đây vô cùng khan hiếm, An Hạc để ý cách bài trí trong phòng, đâu đâu cũng toát lên vẻ thô sơ, cục mịch.
Hải Địch giao thiệp với lính canh của pháo đài số 8, lấy từ thùng xe sau ra một túi muối nhỏ.
Lúc này An Hạc mới biết thùng xe sau chở muối ăn.
Cô suy đoán Hải Địch và Asta đi lại trên vùng đất hoang chính là để vận chuyển những nhu yếu phẩm này.
Để mượn được máy xét nghiệm máu, Hải Địch còn đeo kính bảo hộ vào để chỉnh sửa hộ lính canh vài linh kiện của kính viễn vọng.
An Hạc lặng lẽ quan sát một lúc, cuối cùng cũng hiểu được nghề nghiệp của Hải Địch: cô ấy là một thợ cơ khí.
Những mảnh kim loại trên kính bảo hộ có chức năng của thấu kính phóng đại, giúp cô ấy nhận diện được những cấu trúc cực nhỏ, khi xoay còn phát ra những tiếng lạch cạch đầy cảm giác cơ khí.
Rất ngầu.
An Hạc thầm tán thưởng trong lòng.
Trong lúc Hải Địch sửa đồ, An Hạc bị lấy một ống máu.
Sau nửa tiếng chờ đợi, cuối cùng kết quả cũng có.
Tin xấu là, cô đã bị nhiễm bệnh.
Asta mất nửa giây để lên đạn, và thêm nửa giây nữa để chĩa súng vào đầu An Hạc.
"Đợi đã."
Hải Địch ngăn đồng đội lại: "Vẫn còn một tin tốt."
Tin tốt là, một loại bào tử nấm gây phá hủy xương trong cơ thể An Hạc có mức độ hoạt động rất thấp, thấp hơn nhiều so với mức độ trung bình trong thời gian ủ bệnh mục xương, vẫn chưa đạt đến mức độ biến dị.
Theo tình hình này, ít nhất phải mất bốn ngày nữa cô mới xuất hiện triệu chứng biến dị.
Và Hải Địch nói rằng, hiện nay, bệnh mục xương trong giai đoạn ủ bệnh hoàn toàn có thể chữa khỏi.
An Hạc không có khái niệm gì về chuyện này, nhưng Asta sau khi nghe xong báo cáo thì đã thu hồi vũ khí.
Người phụ nữ tóc đỏ vốn luôn căng cứng nãy giờ cuối cùng cũng thả lỏng vai, ánh mắt nhìn An Hạc rốt cuộc đã mang theo ý vị "chúng ta vẫn là đồng loại".
Chị ta không biết lôi đâu ra một chiếc giày cũ đưa cho An Hạc, còn rất "tâm lý" khi chỉ đưa chiếc bên trái: "Xin lỗi, tính tôi hơi cẩn thận quá.
Làm quen lại nhé, tôi là thành viên đội 207 thuộc đội tiên phong pháo đài số 9 của Kinh Cức Đăng.
Tôi sẽ đưa cô về chữa bệnh."
An Hạc nhận lấy chiếc giày.
Từ ánh mắt đã dịu đi của Asta, cô xác nhận được một điều: mình đã an toàn.
Vậy thì, cô đã có thể đặt câu hỏi chưa?
Cô có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi.
"Tôi thường nghe hai người nhắc đến Kinh Cức Đăng, đó là gì vậy?"
Asta nheo mắt: "Cô không biết Kinh Cức Đăng sao?"
Chị ta lại đánh giá trang phục của An Hạc một lần nữa: "Là người chạy ra từ pháo đài số 1 à?"
An Hạc không biết suy đoán của Asta từ đâu mà có, nhưng đây là một cơ hội tốt để cô nương theo đà đó mà thoái thác.
"Ừm..."
An Hạc khẽ nghiêng đầu một chút, cố gắng khiến người ta không nhìn ra là cô đang gật đầu hay lắc đầu.
Tiếng "ừm" cũng được kéo dài ra, khiến người nghe không rõ là cô đang do dự hay đang khẳng định.
"Thế thì đúng rồi, chỉ có lũ ngốc ở pháo đài số 1 mới để hở ra những điểm yếu như cổ tay, cổ chân."
Asta khoanh tay, giải thích ngắn gọn: "Kinh Cức Đăng là tổ chức vũ trang bảo vệ con người và pháo đài."
An Hạc hỏi tiếp: "Vậy cái gọi là bệnh mục xương hai người nói là gì?"
Vẻ mặt của Hải Địch và Asta đều trở nên kỳ quái: "Không biết Kinh Cức Đăng thì còn có thể châm chước, chứ không biết bệnh mục xương thì..."
Hải Địch hỏi lính canh đang làm kiểm tra: "Cô chắc chắn đầu óc cậu ta không có vấn đề gì chứ?"
"Không, tôi có vấn đề đấy."
An Hạc tự trả lời: "Tôi mắc bệnh tâm thần."
Cách đây không lâu, cô vừa tự viết bản chẩn đoán cho chính mình xong.
"Thế thì đúng là bất hạnh thật."
Khả năng chấp nhận của Hải Địch cao đến kinh ngạc: "Nhưng không sao, người trong pháo đài ai mà chẳng ít nhiều mắc bệnh này bệnh nọ.
Nếu cậu đã không rõ bệnh mục xương là gì, trên đường đi tôi sẽ giải thích thêm cho cậu.
Lên xe trước đã, chúng ta phải đưa số vật tư trong thùng xe về pháo đài."
Đáng mừng là mọi người đều bị tâm thần, An Hạc thầm nghĩ, thế thì tốt quá rồi.
Cô sẽ không đến nỗi trông quá lạc lõng.
Chiếc xe rời khỏi trạm gác, một lần nữa lao vào trong màn cát bụi xám đen, cua một vòng rồi chạy về hướng Tây Bắc.
"Những sinh vật biến dị mà cậu gặp trong rừng chính là những bệnh nhân mắc bệnh mục xương.
Loại bệnh này vốn dĩ là một loại bệnh phóng xạ, những hạt bụi trong không khí này chính là sản phẩm còn sót lại của phóng xạ."
Hải Địch vừa xoay vô lăng như đang đánh đĩa nhạc vừa giải thích với An Hạc.
"Phóng xạ?"
An Hạc lặp lại một lần.
"Đúng vậy, cậu chưa học lịch sử à?"
Hải Địch quay đầu liếc nhìn cô một cái.
An Hạc có học, nhưng lịch sử trong miệng Hải Địch chắc chắn không giống với những gì cô hiểu.
Hải Địch nói tiếp: "Đừng có tin vào mấy cái thuyết thần học truyền miệng trong các pháo đài.
Nguồn gốc của bệnh mục xương chính là bệnh phóng xạ.
Truy cứu tận cùng thì phải đổ lỗi cho trận bão mặt trời cực mạnh đã kéo thế giới vào kỷ nguyên bóng đêm mất điện hoàn toàn...
Tóm lại, vài thập kỷ sau đó, rất nhiều người đã xuất hiện những tổn thương phóng xạ mãn tính, bị dị dạng, lở loét, tổn thương các mô bạch huyết và mô tạo máu.
Đó chính là những triệu chứng sơ cấp của bệnh mục xương hiện nay."
Hải Địch giải thích rất chi tiết, An Hạc thầm ghi nhớ những từ ngữ cô ấy nhắc đến.
Bão mặt trời sẽ không trực tiếp gây ra ô nhiễm phóng xạ, chắc chắn ở giữa đã xảy ra rò rỉ hạt nhân.
Cô không tự chủ được mà rướn người về phía trước: "Nếu là tổn thương mãn tính, vậy lúc nãy Asta nói thời gian ủ bệnh ngắn nhất là bốn mươi phút có nghĩa là sao?"
"Tổn thương mãn tính là chuyện của mấy nghìn năm trước rồi, bây giờ sớm đã khác xa."
Hải Địch cười nói: "Ban đầu, bệnh này đúng là bệnh phóng xạ, nhưng một loại bào tử nấm Fresci thuộc ngành Nấm tiếp hợp (Zygomycota) luôn ký sinh trên những vết thương đó.
Thời gian trôi qua, chúng dần tiến hóa thành một loại nấm ăn xương mới.
Chúng có thể nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể sinh vật qua niêm mạc, giải phóng bào tử, gây ra thiệt hại nghiêm trọng hơn nhiều so với phóng xạ.
Những người bị nhiễm bệnh được gọi là Kẻ Mục Xương." (2)
Hải Địch buông một tay chỉ ra ngoài xe: "Không chỉ con người, ngay cả loài chim bay trên trời hay cá bơi dưới nước chúng đều có thể ký sinh.
Đáng tiếc là nền văn minh của chúng ta đã sụp đổ, rất khó để đối kháng với chúng.
Tuy nhiên, vẫn có bao thế hệ con người không ngừng nghiên cứu.
Đừng lo, bây giờ chúng ta đã có nhận thức đúng đắn về nó rồi.
Sách hướng dẫn phổ cập chia thời kỳ lây nhiễm thành bốn giai đoạn...
Cậu có muốn nghe không?"
"Muốn nghe."
"Tốt lắm, cậu khá khẩm hơn mấy tên trong giáo hội nhiều."
Kiến thức tích lũy của Hải Địch rất cao, cô ấy dùng giọng điệu phổ cập kiến thức cho người dân u mê mù quáng, nói một hơi dài, dường như đã nói đi nói lại điều này rất nhiều lần.
"Giai đoạn thứ nhất là thời kỳ ủ bệnh, bệnh nhân sẽ cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ, lười vận động, nặng hơn một chút mới xuất hiện triệu chứng cảm cúm.
Tôi biết nghe có vẻ khó xác định, cái bệnh này nó xảo quyệt thế đấy.
Nếu can thiệp sớm, bệnh nhân trong thời kỳ ủ bệnh hoàn toàn có thể được chữa khỏi."
"Nếu bước sang giai đoạn thứ hai, sau khi xuất hiện các triệu chứng lâm sàng thì không thể ngăn chặn được nữa.
Trên người bệnh nhân sẽ mọc ra những mảng phát ban đỏ lớn, bắt đầu phát sốt, đỏ mắt, da nổi mụn nước, kèm theo đau đớn dữ dội, viêm khoang miệng, viêm não.
Triệu chứng này rất giống với virus Herpes truyền nhiễm, khiến con người đã đưa ra những phán đoán sai lầm trong một thời gian rất dài.
Cậu có thể tưởng tượng được trong lịch sử đối kháng với nó, nhân loại đã phải đi bao nhiêu đường vòng rồi đấy."
An Hạc gật đầu.
Việc khắc phục bệnh tật vốn rất khó khăn, triệu chứng càng phổ biến thì càng dễ chẩn đoán sai.
Cô hỏi: "Vậy còn giai đoạn thứ ba?"
Hải Địch không trả lời ngay.
Cô ấy liếc nhìn sang bên trái, đột ngột nhấn mạnh chân ga, cả chiếc xe vọt thẳng về phía trước.
"Đến giai đoạn thứ ba, cơ bắp của bệnh nhân bắt đầu hoại tử.
Lúc này bào tử nấm đã sinh sôi và phân chia trong não bộ, các sợi nấm của chúng bao phủ hoàn toàn não và tủy xương, cướp đi quyền kiểm soát mọi hoạt động của cơ thể.
Kẻ bị nhiễm sẽ dần dần bị phân hủy thành một bộ khung xương.
Những khung xương này vẫn có thể hoạt động, chúng cứng cáp và cực kỳ nhanh nhẹn, đó chính là những thứ biến dị mà cậu thấy trong rừng đấy."
An Hạc rùng mình: "Nghe như đã biến thành một sinh vật không phải là con người nữa rồi.
Đã đến mức này rồi mà còn có giai đoạn thứ tư sao?"
"Có chứ.
Nhìn sang phía sau bên trái của cậu kìa."
Hải Địch đột ngột bật cười lớn, cô ấy gằn giọng, nói với tốc độ cực nhanh: "Giai đoạn thứ tư, chúng sẽ dung hợp lại với nhau.
Con người, bọ cánh cứng, thú vật, bất cứ bộ xương khô của xác chết nào mà cậu có thể nghĩ đến đều sẽ trộn lẫn vào nhau, bất thình lình xuất hiện ở bất cứ nơi nào trên hoang địa...
Asta!"
Hải Địch đột nhiên hét lớn từ trong cổ họng: "Kẻ Mục Xương đã lọt vào phạm vi tấn công, gác súng!!!"
An Hạc giật mình ngoái đầu lại.
Cùng lúc đó, Hải Địch lấy một thỏi sắt đặt ở chỗ kính chắn gió chèn lên chân ga, còn bản thân cô ấy rút ra một khẩu súng máy từ dưới ghế ngồi, buông vô lăng, rời khỏi ghế lái.
Rầm, hai cánh cửa xe hai bên đồng thời bị đạp văng ra.
Hải Địch và Asta mỗi người treo mình bên một cánh cửa xe, huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý, nổ súng dữ dội về phía sau!
Chiếc xe cải tạo không người điều khiển đang nằm trên bờ vực mất kiểm soát, nhưng lại lao thẳng về phía trước một cách bình ổn kỳ lạ.
Không cần Hải Địch phải mô tả chi tiết thêm nữa, An Hạc nhoài người qua khung cửa sổ, nhìn thấy Kẻ Mục Xương giai đoạn bốn.
Một sinh vật không phải là con người to lớn khổng lồ, quái dị và biến dạng đang di chuyển cực nhanh trong màn cát bụi xám xịt!
1.
Kinh Cức Đăng (荆棘灯):
荆棘 (jīngjí) [kinh cức]: nghĩa đen là "bụi gai", tượng trưng cho khó khăn, chông gai, thử thách.
灯 (dēng) [đăng]: nghĩa là "đèn", tượng trưng cho ánh sáng, hy vọng, sự dẫn đường.
Kết hợp lại, "荆棘灯" có thể hiểu là "ngọn đèn trong bụi gai" hoặc "ánh sáng giữa khó khăn".
Đại diện cho thông điệp của câu chuyện: "Dẫu lối đi đầy chông gai nhưng vẫn luôn có một ngọn đèn dẫn lối."
P/s: Mình khá phân vân khi để tên Hán Việt này, nhưng mình chưa nghĩ ra được tên nào phù hợp hơn.
Ai có ý kiến này hay ho thì cmt góp ý cho mình nha!
2.
Lưu ý: Để xây dựng một thế giới Phế thổ (Wasteland) chân thực và đậm chất khoa học viễn tưởng, tác giả đã sử dụng nhiều thuật ngữ chuyên môn.
Tuy nhiên, đây là những thiết lập mang tính giả khoa học (Pseudo-science) nhằm phục vụ cốt truyện