Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT][Edit] Học Bá Một Hai Cứ Dính Lấy Tôi - Ma Hoa Đông

[Bhtt][Edit] Học Bá Một Hai Cứ Dính Lấy Tôi - Ma Hoa Đông
#79: Có một nơi mà cả hai đều sẽ trở về.


Sau khi lên xe, Cung Tử Ngôn tự giễu mà cười nói: "Chuyện rắc rối nhà tôi cứ như thể là vô tận vậy, luôn có những chiêu trò mới, chẳng bao giờ kết thúc được."

Đan Quân mỉm cười, nắm lấy tay nàng đặt vào lòng bàn tay mình: "Không sao đâu."

Cô đương nhiên sẽ không để ý những điều đó, điều duy nhất cô bận tâm là Cung Tử Ngôn có bị tổn thương hay không mà thôi.

"Thật ra...

Kể từ khi tôi nhận ra những lời của họ hàng không phải là sự quan tâm thực sự, tôi đã không còn thích ăn Tết nữa."

Cung Tử Ngôn cười khổ, "Họ luôn chọn những ngày như thế này để nhắc nhở tôi rằng tôi là một kẻ chẳng được tích sự gì."

"Cậu không phải thế."

Đan Quân nhẹ nhàng nói: "Và đó cũng chẳng phải là sự quan tâm."

"Tôi biết."

Cung Tử Ngôn cúi đầu.

Sự tự ti luôn bị kìm nén trong lòng nàng, vì cơn sóng gió nhỏ này mà lại trỗi dậy, "Tôi chỉ là có chút chán ghét những chuyện này thôi."

Một khi con người ta động lòng, sẽ không tự chủ được mà bắt đầu cân nhắc hơn thiệt.

Họ sẽ không muốn đối phương nhìn thấy mặt không tốt đẹp của mình, sẽ cảm thấy mình không xứng với người kia.

Dù biết rõ đối phương tuyệt đối không vì những chuyện này mà xem nhẹ mình, nhưng trong lòng vẫn cứ luôn lo được lo mất.

Cung Tử Ngôn thực sự không thích một bản thân quá mức nhạy cảm như vậy.

Nàng thở dài, quay đầu nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, lòng đầy muộn phiền.

"Thật muốn mau chóng lớn lên quá..."

"Để trở nên đặc biệt lợi hại, sau đó khiến họ phải bạt tai trước thực tế sao?"

Cung Tử Ngôn còn chưa nói hết câu, Đan Quân đã tự ý tiếp lời giúp nàng.

Cung Tử Ngôn cuối cùng cũng bị chọc cười: "Ừm, tốt nhất là để tôi trở thành một đạo diễn cực kỳ giỏi, bộ phim nào cũng có doanh thu phòng vé vượt mức trăm triệu.

Đến lúc đó họ đều chạy đến ôm chân tôi, còn tôi thì cố tình giữ khoảng cách."

Loại ảo tưởng này khiến người ta cảm thấy một chút vui sướng ngắn ngủi sau khi bị chà đạp.

Cung Tử Ngôn hiểu rõ, những tình tiết vả mặt sảng khoái chỉ có trong tiểu thuyết, còn ngoài đời thực thường rất khó thực hiện.

Nàng cũng biết để trở thành một đạo diễn tài ba như vậy, không phải chỉ nói miệng là làm được.

Đan Quân chỉ nhìn nàng với vẻ mặt đầy chiều chuộng, nghe nàng ảo tưởng, sau đó nhẹ nhàng xoa tóc nàng: "Đừng lớn nhanh quá."

Cung Tử Ngôn buồn bực hỏi: "Tại sao?"

Biểu cảm của Đan Quân có chút mất tự nhiên, cô nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Tôi theo không kịp."

Cung Tử Ngôn đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó cúi đầu cười trộm, nàng dùng sức nắm chặt lấy bàn tay của Đan Quân.

Dù có là ích kỷ hay mềm yếu đi chăng nữa, nàng cũng muốn dùng hết sức lực để giữ chặt lấy Đan Quân.

Đan Quân như thấu hiểu tâm ý của Cung Tử Ngôn, bất chợt dang rộng vòng tay ôm chặt nàng vào lòng.

Hơi ấm lan tỏa qua lớp áo khoác dày cộm, sự ấm áp ấy khiến người ta nảy sinh lòng tham, chẳng muốn rời xa dù chỉ một giây.

Cung Tử Ngôn cứ ngỡ Đan Quân sẽ đưa nàng về căn căn hộ nhỏ mà nàng từng ở, không ngờ cô lại trực tiếp dẫn nàng về thẳng nhà riêng của mình.

Vừa nhìn thấy căn biệt thự hoa lệ ấy, trái tim Cung Tử Ngôn thắt lại, bàn tay không tự chủ được mà muốn bám chặt lấy tay vịn cửa xe.

Đan Quân nhận ra sự khẩn trương của nàng, sau khi xuống xe liền bảo: "Trong nhà không có ai đâu."

"Sao có thể chứ?"

Cung Tử Ngôn kinh ngạc.

Ngày thường dù công việc có bận rộn đến mấy, thì ngày Tết cả gia đình thường cũng phải tụ họp bên nhau chứ.

"Ba mẹ tôi vẫn giống như mọi năm, đi du lịch rồi."

Đan Quân trả lời vô cùng thản nhiên, "Dì Cầm và mọi người cũng về nhà mình ăn Tết rồi."

Cung Tử Ngôn sững sờ: "Vậy trước đây cậu đều ăn Tết một mình sao?"

"Không phải, trước đây ăn Tết tôi là bóng đèn."

Đan Quân dẫn Cung Tử Ngôn vào cửa lớn, băng qua khu vườn để tiến vào trong nhà.

Trong căn nhà rộng lớn như vậy, quả nhiên không có một bóng người nào.

Cung Tử Ngôn bỗng cảm thấy có chút lạnh lẽo: "Vậy năm nay sao cậu không đi?"

Hỏi xong, nàng lập tức thấy chột dạ.

Có lẽ nếu không phải vì nàng, Đan Quân đã đi cùng họ rồi.

"Tôi là học sinh lớp 12, phải học tập chứ."

Đan Quân nhẹ nhàng gõ vào đầu nàng một cái, rồi đi ngay vào phòng bếp.

Cách giải thích này đương nhiên không thuyết phục được Cung Tử Ngôn, bởi vì "học sinh lớp 12" như Đan Quân vốn chẳng giống những học sinh cuối cấp khác chút nào.

Đan Quân từ trong bếp ló đầu ra hỏi: "Đói bụng chưa?

Có muốn ăn gì không?"

Cung Tử Ngôn đi theo vào, vừa định mở miệng bảo nấu bát mì là được rồi, thì nhìn thấy Đan Quân mở cánh tủ lạnh chất đầy ắp thức ăn ra.

Câu nói định thốt ra liền biến thành: "Cậu biết nấu sao?"

"Không biết."

Đan Quân trả lời một cách vô cùng hiển nhiên, "Nhưng cậu biết mà."

Cung Tử Ngôn dở khóc dở cười, nhìn cái tư thế kia của Đan Quân, nàng cứ tưởng cô định bộc lộ tài năng gì cơ đấy.

Thiên phú học bá của Đan Quân dường như duy chỉ có kỹ năng trù nghệ là chưa được khai phá.

Tuy nhiên, nàng nghiêm trọng hoài nghi không biết có phải cô vốn chẳng muốn lãng phí thời gian vào việc này hay không, bởi vì Đan Quân không hề kén ăn, đưa cái gì cũng ăn được.

Cung Tử Ngôn không muốn tùy tiện làm chút đồ ăn qua loa để Đan Quân lót dạ.

Nàng đã bỏ ra chút thời gian để chuẩn bị một bữa "ăn khuya" khá là phong phú cho hai người.

Nếu không phải Đan Quân ngăn cản không cho Cung Tử Ngôn bày vẽ thêm, có lẽ nàng đã thực sự "đại triển quyền cước" rồi.

Thật ra ăn mì Đan Quân cũng chẳng ngại, nhưng cô nghĩ Cung Tử Ngôn mới đi xa về chắc là đang đói, hơn nữa gần nửa năm qua ở bên ngoài, chắc chắn nàng ăn uống không được thoải mái như ở nhà.

Ngược lại, Cung Tử Ngôn thì lại nghĩ dù sao cũng là ăn Tết, trong nhà không thiếu nguyên liệu mà lại ăn uống keo kiệt như thế thì nàng cũng thật là không biết cách chăm sóc cho Đan Quân.

Hơn nữa khi nàng nấu cơm, Đan Quân vẫn luôn ở bên cạnh bầu bạn, khiến nàng có cảm giác như đang biến việc nấu ăn thành một buổi hẹn hò.

Sau khi cơm nước xong, hai người lại trò chuyện một lúc.

Du Dĩ Văn còn vô cùng thiếu tinh tế mà gọi video tới để tán gẫu với hai người.

Cứ thế lăn lộn một hồi, thời gian đã sắp đến 12 giờ đêm, Cung Tử Ngôn cũng đã bắt đầu cảm thấy thấm mệt.

Đan Quân dẫn nàng lên lầu chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng cô lại dừng lại trước một cánh cửa phòng khác.

Cung Tử Ngôn đi ngang qua phòng của Đan Quân, căn phòng này nằm ngay đối diện phòng cô.

Nàng không ngờ rằng Đan Quân lại dẫn nàng tới phòng khách, khiến gương mặt nàng khẽ nóng bừng lên.

Trong lòng nàng cư nhiên đã mặc định rằng đêm nay nàng sẽ được ngủ cùng với cô.

Đan Quân trao cho Cung Tử Ngôn một ánh mắt, ý bảo nàng hãy mở cửa ra.

Cung Tử Ngôn vẻ mặt đầy hồ nghi, đây là muốn để nàng trực tiếp đi ngủ luôn sao?

Ngay cả hạng mục tán gẫu trước khi ngủ cũng bị hủy bỏ rồi à?

Nàng rõ ràng là có cả một bụng tâm sự muốn nói với Đan Quân cơ mà.

"Vào đi chứ."

Đan Quân đứng ở cửa không nhúc nhích, Cung Tử Ngôn chỉ có thể tự mình đi tới mở cửa.

Khi cánh cửa vừa đẩy ra, nàng liền cảm thấy có gì đó không ổn, nơi này trông có vẻ không giống phòng khách cho lắm.

Phòng khách không nên được bài trí tinh tế đến mức này.

Có lẽ nhà Đan Quân giàu có nên ngay cả phòng khách cũng được thu xếp vô cùng tinh xảo, nhưng một căn phòng có đầy đủ phòng tắm riêng, phòng thay đồ và cả bàn học thì nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai.

"Đây là..."

Cung Tử Ngôn nhìn về phía Đan Quân, trái tim nàng đập thình thình như đánh trống, không dám đoán theo hướng đó.

"Vẫn ổn chứ?"

Đan Quân tựa vào cạnh cửa nhìn Cung Tử Ngôn, "Những phần còn lại cậu có thể tự mình từ từ trang trí."

"Tôi... việc này..."

Cung Tử Ngôn có chút nghẹn lời, không thốt nên lời.

"Về sau nơi này chính là nhà của cậu."

Giọng điệu của Đan Quân bình tĩnh cứ như thể cô đang nói về chuyện thời tiết vậy, "

Sau này nghỉ lễ hay đi xa về, nhớ rõ hãy tự mình trở về đây."

Trong lòng Cung Tử Ngôn tức khắc dâng lên một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, hốc mắt nàng không tự chủ được mà đỏ hoe.

Nàng rất muốn, nhưng lại có chút không dám nhận, nhỏ giọng nói: "Tôi làm sao mà như vậy được..."

"Sao lại không được?

Mẹ vẫn luôn chê tôi và ba tôi nói quá ít, khiến cho căn nhà này chẳng có chút hơi người nào cả."

Đan Quân đẩy Cung Tử Ngôn vào trong phòng, "Nếu cậu ở đây thì sẽ khác, cậu sẽ khiến nơi này tràn đầy sức sống."

Cung Tử Ngôn dùng sức cúi đầu, tầm mắt càng lúc càng mơ hồ, đôi mắt càng lúc càng ướt át.

Đan Quân nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt Cung Tử Ngôn, lau sạch những giọt nước mắt trên mặt nàng: "Hơn nữa...

Tôi hy vọng tương lai bất kể tôi và cậu đi đâu, thì sau cùng vẫn luôn có một nơi mà cả tôi và cậu đều sẽ trở về."

Cung Tử Ngôn cúi đầu đứng đó, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Nàng đã may mắn đến nhường nào mới có thể có được tất cả những điều này?

"Nơi này đều là Lệ phu nhân chuẩn bị, tuy rằng có khác biệt so với sở thích của tôi, nhưng vẫn hy vọng cậu sẽ thích."

Đan Quân rất mực ghét bỏ mà kéo nhẹ tấm rèm vải voan màu hồng phấn, lại liếc mắt nhìn bộ chăn ga trải giường viền hoa, cô có chút không thể tưởng tượng nổi người mẹ đại nhân vốn đi đến đâu cũng sấm rền gió cuốn của mình, cư nhiên lại sai người chuẩn bị những thứ tràn ngập hơi thở thiếu nữ như thế này.

Nhà của cô vốn chẳng có ai tính cách mềm mỏng như vậy.

Lệ phu nhân đã không ít lần oán giận rằng, nuôi dạy Đan Quân thì chẳng khác nào nuôi thêm một phiên bản của ba cô, cái cảm giác ngọt ngào như "chiếc áo bông nhỏ" của con gái là bà chưa từng được cảm nhận chút nào.

Đan Quân cũng chẳng nỡ nhắc nhở Lệ phu nhân rằng Cung Tử Ngôn đã là nữ sinh trung học rồi, sao có thể thích căn phòng như dành cho búp bê Tây Dương thế này được?

Ba của Đan Quân tuy chưa từng gặp Cung Tử Ngôn, nhưng ông luôn tán đồng với mọi quyết định của vợ mình, thế nên trong chuyện này, thật ra Đan Quân lại không cần phải tác động gì nhiều.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ như cả gia đình cô đang giúp đỡ Cung Tử Ngôn, nhưng thực tế đối với nhà Đan Quân mà nói, việc này giống như cả nhà họ đang cùng nhau đón nhận một món quà năm mới vậy.

Dùng lời của Lệ phu nhân mà nói, có lẽ đợi đến khi xuân về hoa nở, mọi thứ trong căn nhà này đều sẽ theo đó mà trở nên dịu dàng và mềm mại hơn.

Cung Tử Ngôn cả đêm cũng chẳng thể chợp mắt.

Căn phòng thoải mái, chiếc giường mềm mại, hương thơm thanh khiết thoang thoảng trong không khí, và nhất là cái danh từ "Nhà" tràn ngập ấm áp cứ không ngừng quanh quẩn trong tâm trí nàng.

Nàng không cần phải lo lắng về nơi mình sẽ đi nữa, từ nay về sau, nàng đã có chốn thuộc về.

Tất cả những điều này đối với nàng mà nói có sức cám dỗ quá lớn, nàng không cách nào cự tuyệt được, đặc biệt là câu nói kia của Đan Quân: bất kể tương lai hai người có đi đâu, cuối cùng vẫn có một nơi mà cả hai đều sẽ trở về.

Cung Tử Ngôn chưa bao giờ cảm thấy may mắn và hạnh phúc như lúc này, nàng thậm chí muốn đắm chìm mãi trong giấc mộng đẹp này mà không cần tỉnh lại.

Sáng hôm sau vừa mở mắt, đập vào mắt nàng là ánh sáng xuyên qua tấm rèm hồng phấn, lớp vải voan mỏng bên trong khẽ bay bổng theo làn gió từ bên ngoài thổi vào.

Nàng nằm trên giường, nhìn ngắm tất cả những điều quá đỗi tốt đẹp này, trong lòng vẫn có chút không dám tin.

Mãi đến khi nhìn thấy thời gian đã gần 10 giờ, nàng mới cuống quýt thức dậy.

Vừa bước xuống lầu, nàng đã thấy Đan Quân đang ngồi đọc sách trong khu vườn phía dưới.

Thời tiết rất lạnh, cô nhìn một lúc rồi đặt cuốn sách lên lan can bên cạnh, chạy quanh hoa viên hai vòng.

Vừa vận động vừa đọc sách, hai việc chẳng hề mâu thuẫn chút nào, nhìn cảnh ấy Cung Tử Ngôn cảm thấy thật kỳ diệu.

Cung Tử Ngôn đi tới ngồi xuống bậc thềm, cầm cuốn sách của Đan Quân lên chỉ mới nhìn một cái liền đặt lại chỗ cũ.

Lại là một cuốn sách mà mỗi mặt chữ nàng đều nhận biết được, nhưng khi tổ hợp lại với nhau thì nàng căn bản chẳng hiểu chúng có ý nghĩa gì.

Đan Quân chạy một vòng rồi dừng lại trước mặt Cung Tử Ngôn: "Hôm nay bọn Du Dĩ Văn muốn qua đây chơi."

Cung Tử Ngôn ngơ ngác gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn dính chặt lấy Đan Quân không rời.

Đã lâu rồi nàng không được ngắm nhìn cô như thế này.

Dường như sau một thời gian không gặp, cơ thể cô cũng có chút thay đổi, không chỉ cao hơn một chút mà đường nét cũng rõ ràng hơn, khí chất theo đó dần trở nên trưởng thành.

Xem ra cô thật sự có nỗ lực để lớn lên.

Đan Quân đưa tay quơ quơ trước mắt nàng: "Cần phải chuẩn bị một chút."

"Hả?"

Cung Tử Ngôn cuối cùng cũng hoàn hồn, có chút xấu hổ mà dời tầm mắt khỏi người Đan Quân: "Vậy...

Vậy để tôi đi chuẩn bị."

"Không cần đặc biệt chuẩn bị gì đâu, tôi bảo bọn họ tự mang đồ ăn vặt với đồ ăn đến rồi."

Đan Quân nhìn Cung Tử Ngôn, "Chỉ là, cậu định mặc đồ ngủ để tiếp đón các nàng sao?"

Mặt Cung Tử Ngôn lập tức đỏ bừng, nàng vội vàng đứng dậy chui tọt vào trong nhà.

Đến khi nàng thay quần áo xong đi xuống lầu, nhóm của Du Dĩ Văn cũng đã tới.

Không biết có phải đã hẹn trước hay không mà cả đám Phong Sở cũng kéo đến cùng lúc.

Căn nhà vốn còn có chút thanh lãnh, trong nháy mắt liền trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Tiểu Đồng bị bọc đến kín mít, vừa nhìn thấy Cung Tử Ngôn liền định lao bổ về phía nàng, nhưng lại bị Du Dĩ Văn nhanh tay túm chặt lấy, một bên lẩm bẩm mắng: "Cậu ngốc à, trong nhà ấm áp thế này mà còn mặc áo lông vũ, không sợ nóng đến ngốc luôn sao?"

Vừa nói, Du Dĩ Văn vừa nhanh nhẹn lột cái áo lông của Tiểu Đồng xuống.

Tiểu Đồng trông giống như một chú thỏ con vừa bị vặt trụi lông, người lập tức nhỏ đi một vòng lớn.

Nàng ấy liền nhào thẳng vào lòng Cung Tử Ngôn: "Ngôn Ngôn, tớ nhớ cậu chết đi được!"

Cung Tử Ngôn bị Tiểu Đồng ôm chặt đến mức sắp không thở nổi.

Đan Quân ở bên cạnh nhìn không lọt mắt, liền đưa tay xách lấy cái "gáy định mệnh" của Tiểu Đồng, ném trả người về cho Du Dĩ Văn.

Du Dĩ Văn lập tức trừng mắt nhìn lại đây: "Quăng ngã hỏng rồi thì tính cho ai?"

Tiểu Đồng lại chẳng thèm phản ứng với cô ấy, nàng ấy vất vả giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Du Dĩ Văn, rồi lại sáp đến bên cạnh Cung Tử Ngôn, ôm chặt lấy cánh tay nàng không buông: "Ngôn Ngôn, cậu thi cử thế nào rồi?"

Cung Tử Ngôn nhìn nhìn Du Dĩ Văn, lại nhìn nhìn Tiểu Đồng đang ở bên cạnh mình, tổng cảm thấy giữa hai người này hình như có chút vấn đề.
 
[Bhtt][Edit] Học Bá Một Hai Cứ Dính Lấy Tôi - Ma Hoa Đông
#80: Cậu biết tâm ý của tôi rồi chứ.


Trong mắt mọi người, Du Dĩ Văn và Tiểu Đồng ngày thường vốn không tiếp xúc quá nhiều.

Phần lớn thời gian đều là Du Dĩ Văn trêu chọc Tiểu Đồng, còn Tiểu Đồng thì sợ cô ấy đến muốn chết, không phải đang trốn tránh Du Dĩ Văn thì cũng là đang trên đường đi trốn Du Dĩ Văn.

Vì vậy, từ lúc vào cửa cho đến khi cả đám tụ tập đùa giỡn, chẳng ai phát hiện ra giữa hai người họ có điểm gì bất thường.

Cung Tử Ngôn đi lấy đồ uống cho mọi người, Tiểu Đồng liền nhắm mắt nhắm mũi đi theo sau nàng.

Dọc đường đi, Tiểu Đồng hết hỏi nàng thi cử thế nào lại hỏi nàng ở bên ngoài sống ra sao.

Những đề tài này vốn dĩ đã được nói qua trong những lần tán gẫu trên mạng thường ngày rồi.

Cung Tử Ngôn vừa kết thúc kỳ thi là đã chia sẻ cảm nhận trong nhóm chung của cả hội.

Tiểu Đồng như thế này rõ ràng là có vấn đề.

Vừa vào đến bếp, Cung Tử Ngôn liền hỏi nàng: "Cậu với Văn Tử làm sao vậy?"

Tiểu Đồng đầu tiên là sửng sốt, sau đó biểu cảm có chút mất mát mà cúi đầu, nửa ngày trời cũng không nói năng gì.

Kể từ lần trước bắt gặp Du Dĩ Văn mỗi ngày đều âm thầm đưa Tiểu Đồng tan học, Cung Tử Ngôn đã nhận ra quan hệ giữa họ chắc chắn đã có biến hóa.

Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ này của Tiểu Đồng, nàng vẫn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Xem chừng, Du Dĩ Văn cũng không phải là hoàn toàn không có hy vọng.

Tuy nhiên Tiểu Đồng vốn vô cùng đơn thuần, có thể nói là một tờ giấy trắng tinh khôi, nên theo góc nhìn của nàng, chuyện này chắc chắn là do Du Dĩ Văn không đúng rồi.

Nàng thử thăm dò Tiểu Đồng: "Cậu không phải là đã cùng cô ấy..."

Thấy bộ dạng vừa thẹn vừa bực bội này của Tiểu Đồng, trong lòng Cung Tử Ngôn cũng kinh hãi, chẳng lẽ suy đoán của nàng là thật sao?

"Không có, không có đâu."

Tiểu Đồng vội vàng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

"Vậy thì làm sao?"

Cung Tử Ngôn thực chất cũng nhận ra, đây không phải là Tiểu Đồng và Du Dĩ Văn đang giận dỗi nhau, mà là Tiểu Đồng nhà nàng đang đơn phương chiến tranh lạnh với Du Dĩ Văn.

Du Dĩ Văn từ lúc vào cửa đến giờ cái miệng chưa lúc nào ngừng nghỉ, cứ đuổi theo Tiểu Đồng lẩm bẩm không thôi, đâu còn nửa điểm khí phách ngày xưa.

Đây quả thực là chuyện mà trước đây Cung Tử Ngôn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, không ngờ Tiểu Đồng lại dám giận cả Du Dĩ Văn.

"Tớ..."

Tiểu Đồng phồng má nhìn Cung Tử Ngôn, cuối cùng cắn răng nói ra: "Cậu ấy... muốn ra nước ngoài."

Cung Tử Ngôn chẳng tốn chút sức lực nào cũng hiểu được chữ "cậu ấy" này chính là đang nói về Du Dĩ Văn.

Chuyện này Cung Tử Ngôn cũng có nghe loáng thoáng một chút.

Bản thân Du Dĩ Văn không có định hướng này, thành tích của cô ấy vốn rất tốt, thi vào một trường trọng điểm không phải vấn đề.

Thế nhưng chuyện này dù là việc cá nhân, nhưng nhiều lúc các bậc phụ huynh lại không nghĩ lựa chọn của con cái là tốt.

Rõ ràng là nhân sinh của chính các nàng, nhưng họ lại thấy sự sắp đặt của họ mới là tốt nhất.

Du Dĩ Văn mấy năm nay không ít lần giãy giụa dưới trướng của lão ba mình, thực hiển nhiên lần này hẳn là giãy giụa không thoát được rồi.

Nghe Đan Quân nói, lão ba của Du Dĩ Văn sở dĩ muốn đưa người đi, nguyên nhân lớn nhất thực chất là muốn cô ấy cắt đứt toàn bộ liên lạc với đám bạn chơi game.

Còn về việc học tập, theo lời của ba cô ấy thì dù cô ấy có học ở một ngôi trường rác rưởi đi chăng nữa, tương lai ông ta vẫn có bản lĩnh bồi dưỡng cô ấy thành tinh anh.

Ông ta chính là không muốn nhìn thấy Du Dĩ Văn mỗi ngày cứ quậy phá cùng đám bạn này, bị coi là "không làm việc đàng hoàng".

Chuyện này quả thực là việc mà không ai có thể giúp được gì.

Dù Du Dĩ Văn và Đan Quân trong mắt Cung Tử Ngôn hay Tiểu Đồng có lợi hại đến đâu, họ cũng chưa thể đủ sức chống lại người lớn.

"Tớ hỏi này, nhà cậu ấy đã an bài xong xuôi hết rồi sao?"

"Ừm."

Tiểu Đồng có chút thất bại mà dựa vào cạnh bàn, đôi tay lúng túng chống ở bên người, "Tớ... vốn đã đáp ứng cậu ấy sẽ cùng nhau thi vào thành phố A rồi."

Cung Tử Ngôn lại một lần nữa kinh hãi.

Nàng nhớ khi đó Tiểu Đồng vẫn luôn nói bản thân không thể rời xa người nhà, lên Đại học nhất định phải ở lại địa phương này.

Nàng không ngờ quan hệ giữa Tiểu Đồng và Du Dĩ Văn đã tiến triển đến bước này rồi?

Đã cùng nhau "tư định chung thân" luôn rồi sao?

"Hai cậu...

Ở bên nhau rồi à?"

"Không có mà."

Tiểu Đồng lắc đầu mạnh đến mức suýt thì rớt luôn cái đầu, "Tớ và cậu ấy chỉ là hẹn nhau cùng đến thành phố A tìm cậu và Đan Quân thôi."

Khóe miệng Cung Tử Ngôn khẽ giật giật.

Trì độn đến mức này thì nàng bắt đầu thấy đồng cảm với Du Dĩ Văn rồi đấy, thật là quá đáng thương.

Cung Tử Ngôn cố ý gài lời nàng ấy: "Xem ra lúc tớ không có ở đây, cậu và Văn Tử qua lại rất thân thiết nha."

"Ừm, cậu ấy rất chiếu cố tớ."

Tiểu Đồng nói đến chuyện này thì đôi mắt sáng rực lên, "Lâm Đồng và mấy người kia cứ tìm tớ gây phiền phức, đều là nhờ cậu ấy giúp tớ cả."

Cung Tử Ngôn cảm thấy buồn cười.

Du Dĩ Văn từng bảo Tiểu Đồng giờ đã tiền đồ rồi, dám mỗi ngày đấu khẩu với đám người Lâm Đồng, hóa ra vẫn là kiểu "cáo mượn oai hùm".

Rõ ràng trước kia Tiểu Đồng sợ Du Dĩ Văn đến muốn chết, vậy mà giờ đây hai người lại lén lút lập ra ước định như thế.

Trong nhất thời, Cung Tử Ngôn cư nhiên nảy sinh một loại cảm giác như cây cải trắng nhà mình trồng cuối cùng cũng đã đến ngày chín rộ.

"Bởi vì cậu ấy giúp cậu, cho nên cậu mới muốn cùng cậu ấy thi vào chung một trường đại học sao?"

Cung Tử Ngôn trêu chọc nàng, "Cậu không sợ cậu ấy nữa à?"

"Sợ chứ."

Tiểu Đồng cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, nhỏ giọng nói: "Cho nên tớ cũng phải hạ quyết tâm lớn lắm đấy."

Điểm này Cung Tử Ngôn đương nhiên tin tưởng, Tiểu Đồng chính là kiểu "bé đáng yêu" nếu phải rời xa nhà quá xa là sẽ héo úa ngay.

Xem ra nàng ấy thật sự vô cùng thích Du Dĩ Văn rồi.

Cung Tử Ngôn bước tới, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ mà đến cả từng sợi tóc cũng đang viết đầy sự ủy khuất kia: "Tớ cảm thấy cậu ấy chắc chắn cũng là vì bất đắc dĩ thôi, bằng không cậu ấy tuyệt đối sẽ không thất hứa đâu.

Văn Tử là người vô cùng trượng nghĩa, nếu không phải đường cùng thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời."

"Tớ biết mà."

Giọng Tiểu Đồng nghe đầy vẻ tủi thân, "Nhưng tớ vẫn có chút giận."

Cung Tử Ngôn cũng không biết phải an ủi nàng ấy thế nào cho phải: "Thật ra hiện tại internet phát đạt như vậy, cách nhau bao xa cũng không thành vấn đề, muốn tìm đối phương đều là chuyện rất đơn giản."

"Tớ biết."

Tiểu Đồng nặng nề thở dài, "Tớ chỉ là cảm thấy, tớ đã rất vất vả mới lấy hết can đảm ra, vậy mà cậu ấy lại nói lời không giữ lời, cho nên mới không vui."

Cung Tử Ngôn khẽ mỉm cười, Tiểu Đồng thật đúng là vẫn mang tính trẻ con đáng yêu, là nàng đã suy nghĩ quá xa rồi.

Tiểu Đồng hoàn toàn chưa nghĩ tới những vấn đề lâu dài do khoảng cách địa lý mang lại, nàng ấy chỉ đơn thuần là đang giận Du Dĩ Văn vì tội nói lời không giữ lời mà thôi.

Cung Tử Ngôn hỏi vặn lại nàng ấy: "Nếu như người nhà cậu kiên quyết không cho phép cậu đi thành phố A, vậy cậu tính sao?"

Tiểu Đồng vẻ mặt đầy ngây thơ: "Sẽ không đâu, người nhà tớ đều ủng hộ tớ mà."

Cung Tử Ngôn tức giận lườm Tiểu Đồng một cái: "Tớ đang nói là vạn nhất cơ mà."

Tiểu Đồng rơi vào trầm tư.

Cung Tử Ngôn cười nói: "Chúng ta ai cũng có những lúc thân bất do kỷ mà, khi gặp phải những vấn đề này, cùng nhau khắc phục là tốt rồi.

Đừng để vấn đề mới vừa nảy sinh, còn chưa tới lúc tìm cách giải quyết mà hai cậu đã bắt đầu nội bộ lục đục rồi."

"Cho nên nha, điều quan trọng nhất trước mắt của hai cậu chẳng lẽ không phải là nên nghĩ xem sau này làm sao để khắc phục vấn đề khoảng cách hay sao?"

Đôi mắt Tiểu Đồng sáng rực lên, thực hiển nhiên là đã bị Cung Tử Ngôn thuyết phục hoàn toàn.

"Tính toán thời gian một chút đi, thời gian hai cậu có thể ở bên nhau cũng chỉ còn vài tháng thôi, cậu còn định cùng cậu ấy chiến tranh lạnh đến bao giờ nữa hả?"

Cung Tử Ngôn cười nhắc nhở Tiểu Đồng, "Nếu cậu không biết quý trọng thời gian, nó sẽ trôi qua nhanh hơn đấy."

Sắc mặt Tiểu Đồng lập tức trở nên khẩn trương, hoàn toàn bị những lời của Cung Tử Ngôn làm cho dao động.

Một Tiểu Đồng như thế này thật sự là quá mức đáng yêu, đúng là hời cho Văn Tử rồi.

Tiểu Đồng không còn buồn bực như lúc đầu nữa, dường như đã thông suốt mọi chuyện, sau đó nàng ấy hỏi Cung Tử Ngôn một câu: "Vậy còn cậu và Đan Quân thì sao?

Gia cảnh nhà cậu ấy như thế...

Cậu ấy lại lợi hại như vậy, cho dù hiện tại không đi, tương lai chắc chắn cũng sẽ ra nước ngoài lập nghiệp thôi.

Đến lúc đó...

Hai cậu tính thế nào?"

Cung Tử Ngôn sửng sốt một chút, nàng quả thực từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới vấn đề này

Tiểu Đồng thấy Cung Tử Ngôn dường như hoàn toàn chưa từng nghĩ tới vấn đề này, liền đi theo thở dài một tiếng: "Cậu chuyện gì cũng suy xét rất chu toàn, sao lại chưa từng nghĩ tới chuyện này nhỉ?"

Sắc mặt Cung Tử Ngôn lập tức cũng trở nên phiền muộn theo.

Nàng cũng không ngờ tới, rõ ràng đang khuyên bảo người khác thật tốt, thế nào mà khuyên một hồi lại khiến bản thân mình trở nên u uất thế này.

Tình huống mà Tiểu Đồng nói quả thực quá sức thực tế.

Tiểu Đồng thấy thần sắc Cung Tử Ngôn bắt đầu trở nên u buồn, vội vàng đổi giọng an ủi nàng: "Hiện tại internet phát đạt như vậy, đi đâu cũng không thành vấn đề mà, dù là nơi xa xôi đến mấy cũng đều có cách khắc phục thôi."

Cung Tử Ngôn bất đắc dĩ nhìn Tiểu Đồng, cái đồ nhỏ này nhất định phải làm nàng khóc mới vui lòng hay sao?

Nàng ấy còn dùng chính lời an ủi của nàng để an ủi ngược lại nữa chứ, một chút hiệu quả nào cũng không có, được không hả?

Bỗng nhiên bên ngoài truyền tới giọng nói sang sảng của Phong Sở: "Đồ uống đâu rồi?"

Cung Tử Ngôn vội vàng mang hết đồ uống ra, chia một phần cho Tiểu Đồng, hai người ôm một đống lớn đồ uống đi ra ngoài.

Một đám người đã vây quanh bàn ngồi ổn định, vị trí bên cạnh Đan Quân và Du Dĩ Văn đều còn trống.

Tiểu Đồng đem toàn bộ đồ uống trong tay đặt lên bàn, xếp cùng với đống đồ ăn kia, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Du Dĩ Văn.

Nàng ấy cũng không dám nhìn Du Dĩ Văn, tự mình cầm lấy một chai đồ uống định vặn ra, kết quả phí rất nhiều sức lực cũng không thể nào vặn nổi nắp chai, chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhìn về phía người bên cạnh.

Du Dĩ Văn thở dài, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ mà đón lấy chai đồ uống trong tay Tiểu Đồng.

Cái dáng vẻ nhỏ bé yếu ớt này của nàng ấy thì làm sao cô ấy có thể yên tâm cho được.

Cung Tử Ngôn cũng liếc nhìn người bên cạnh mình một cái, biểu cảm có chút buồn bực.

Tương lai của nàng và Đan Quân rồi sẽ đi về đâu?

Cả đám người cứ thế ở lì trong nhà Đan Quân cho đến tận ngày hôm sau.

Từ chơi kịch bản sát suốt cả buổi chiều đến tối mịt, Phong Sở và mấy người khác lại còn hò hét đòi ra hoa viên làm tiệc nướng BBQ.

Kết quả là cả hội bị lạnh đến mức đồ ăn còn chưa kịp chín đã phải chạy thục mạng vào lại trong phòng.

Cuối cùng, một đám người lại cùng nhau "chiếm lĩnh" căn bếp, tốt xấu gì cũng coi như là được ăn một bữa tối tử tế.

Tuy có chút hỗn loạn và mệt lả người, nhưng ai nấy đều vui vẻ đến lạ kỳ.

Cung Tử Ngôn cũng đã lâu rồi không được buông thả và vui chơi thỏa thích như thế này.

Chỉ là vì những lời đã nói với Tiểu Đồng lúc trước, khiến nàng trong lúc vui vẻ lại xen lẫn vài phần phiền muộn.

Con người ta rồi ai cũng phải lớn lên, mà cái giá của sự trưởng thành chính là ly biệt.

Những người bạn đang tụ tập ở đây, sớm muộn gì rồi cũng sẽ phải mỗi người một ngả.

Không biết có phải mọi người đều ý thức được rằng, đây có lẽ là khoảng thời gian hiếm hoi còn sót lại của thời học sinh mà cả bọn có thể dùng để cuồng hoan hay không, nên chẳng ai có ý định ra về.

Từng người một gọi điện về nhà xin phép, rồi gào thét đòi ở lại chơi thâu đêm để kỷ niệm học kỳ cuối cùng của năm lớp 12.

Những người ở tuổi 17, 18 ai nấy đều tràn đầy tinh lực.

Chơi đến hơn 10 giờ đêm, cả đám cùng nhau chen chúc vào phòng chiếu phim để xem phim kinh dị.

Tiểu Đồng sợ đến mức cứ liên tục rúc vào lòng Du Dĩ Văn, còn Du Dĩ Văn thì cười hớn hở như một đứa ngốc, ai không biết chắc còn tưởng cả hội đang xem phim hài.

Phong Sở cùng mấy cậu bạn đi cùng thì chen thành một cụm.

Cung Tử Ngôn rất bất ngờ, nàng không ngờ mấy nam sinh cao lớn thế kia mà cũng có thể sợ đến mức ấy.

Để giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng mọi người, Cung Tử Ngôn hắng giọng rồi bắt đầu giảng giải về thủ pháp quay phim.

Nàng vừa nói đến đoạn: "Thật ra không khí được tô đậm đến tầm này là sắp sửa xuất hiện một cảnh đặc tả cực kỳ khủng bố rồi đấy...", thì Đan Quân đã nhanh tay bịt miệng nàng lại, kéo nàng vào lòng mình.

Cung Tử Ngôn vẻ mặt ngơ ngác, Đan Quân liền nhắc nhở nàng: "Cậu mà nói thêm câu nữa, chỗ này e là sắp diễn ra phim kinh dị thật luôn đấy."

Cung Tử Ngôn lúc này mới chú ý tới tầm mắt muốn "giết người" của Phong Sở, nàng lập tức thành thành thật thật mà nép vào lòng Đan Quân.

Nhưng trái tim nàng lại bắt đầu bay bổng phương nào, những gì bộ phim trước mắt đang chiếu nàng đều không thể lọt tai lấy một chữ, toàn bộ tế bào trên cơ thể đều đang nỗ lực cảm nhận người đang ôm mình.

Hơi ấm từ sau lưng truyền đến khiến nàng cảm thấy cực kỳ thoải mái, mùi hương thoang thoảng khiến nàng phá lệ an tâm.

Hai người dựa sát vào nhau như thế, gần đến mức nàng căn bản không còn tâm trí đâu để xem phim hay bận tâm đến những người xung quanh nữa.

So với một Cung Tử Ngôn đang "tâm viên ý mã", đầu óc treo ngược cành cây, thì Đan Quân lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.

Cô đang nghiêm túc xem phim, biểu cảm vô cùng bình tĩnh, ngay cả khi xuất hiện những cảnh quay kinh dị cô cũng chỉ khẽ nhíu mày một chút.

Tay cô đặt trên vai Cung Tử Ngôn, nhìn có vẻ như vô tình, nhưng khi Cung Tử Ngôn hơi giơ tay lên vỗ nhẹ vào cổ áo, cô đã thuận thế nắm lấy tay nàng.

Tay Cung Tử Ngôn bị Đan Quân nắm chặt, đối phương bắt đầu không nhẹ không nặng mà nắn bóp lòng bàn tay nàng.

Từ khớp xương cho đến đầu ngón tay, từng tấc một bị nhào nặn khiến trái tim Cung Tử Ngôn cũng thắt lại theo, cả người không tự nhiên mà đem bình đồ uống bên cạnh uống sạch bách.

Mãi cho đến khi bộ phim này kết thúc, Cung Tử Ngôn vẫn chưa rời khỏi lòng Đan Quân.

Nàng cảm thấy đây giống như là món quà tặng kèm mà bộ phim kinh dị này dành cho mình vậy, một món quà khiến người ta vui sướng hơn cả bắp rang và Coca.

Sau khi phim kết thúc, mọi người vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn, thế nên ngay lập tức lại tiếp tục bắt đầu bộ thứ hai.

Theo thời gian càng lúc càng muộn, mọi người cũng không còn sức để quậy phá nữa, nhưng vẫn kiên trì muốn cuộc vui tiến hành đến cùng nên chẳng chịu rời khỏi căn phòng này.

Phim xem xong bộ này lại tiếp nối bộ khác, cho đến cuối cùng cả đám đều nằm ngả nghiêng đủ mọi tư thế.

Cung Tử Ngôn vì tựa vào một vị trí quá mức ấm áp và thoải mái nên là người đầu tiên chìm vào giấc ngủ.

Khi nửa chừng tỉnh lại, nàng vừa ngẩng đầu đã thấy Đan Quân đang một tay chống đầu dựa vào sofa mà ngủ, tư thế này trông cực kỳ mệt mỏi.

Nàng lập tức nhẹ nhàng bò ra khỏi lòng cô, dịch tay Đan Quân sang một bên rồi lót thêm một chiếc gối ôm dưới đầu cô.

Sau đó, nàng lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng, định lên lầu lấy mấy tấm chăn mỏng xuống đắp cho căn phòng đầy người đang nằm la liệt này.

Khi nàng ôm chăn từ trên lầu đi xuống, ngang qua phòng khách bỗng nhiên nghe thấy một trận âm thanh sột soạt.

Cung Tử Ngôn theo bản năng dừng bước, đi theo hướng âm thanh phát ra, không ngờ lại nghe được giọng nói của Tiểu Đồng.

Giọng nói nhỏ nhẹ, hơi lắp bắp mang đậm nét đặc trưng của Tiểu Đồng:

"Tôi...

Tôi chính là...

Tức giận..."

"Tôi biết rồi."

Giọng của Du Dĩ Văn tiếp nối vang lên ở nơi này, Cung Tử Ngôn cư nhiên chẳng thấy ngoài ý muốn chút nào.

Chuyện này mà xảy ra giữa Tiểu Đồng và một người khác thì mới gọi là đáng kinh ngạc.

"Tôi biết cậu đang giận, nhưng tôi chẳng phải cũng hết cách rồi sao?

Lão ba của tôi cưỡng ép an bài, tôi vốn chẳng muốn đi Anh quốc gì hết, tôi cũng sẽ không đi đâu hết!."

Giọng Du Dĩ Văn nghe vô cùng phẫn nộ, dường như còn đấm mạnh vào tường một cái.

"Không có gì đâu..."

Tiểu Đồng vẫn cứ nhỏ giọng như cũ, "Cậu đừng như vậy...

Tôi đã không còn giận nữa rồi."

"Không giận nữa?"

Du Dĩ Văn kinh ngạc, "Lúc mới tới mặt cậu còn giận đến phồng lên, giờ đã hết giận rồi sao?"

Tiểu Đồng khẽ "Ừm" một tiếng, sau đó giọng nói cũng lớn thêm một chút xíu: "Ngôn Ngôn có khuyên tôi, tôi cũng biết đây không phải lỗi của cậu."

Ai ngờ Tiểu Đồng không nhắc đến nàng thì còn tốt, vừa nhắc tới, Du Dĩ Văn trực tiếp "nổ tung" luôn: "Cậu ấy khuyên thì cậu thì cậu nghe?

Còn tôi nói đến khô cả nước miếng mà cậu chẳng lọt tai chữ nào là sao?"

Cung Tử Ngôn đứng bên ngoài cũng bị Du Dĩ Văn làm cho giật mình, trong nhất thời quên mất việc mình không nên đứng đây nghe lén.

Nàng làm sao cũng không ngờ tới, chuyện này lại còn có phần của mình trong đó.

Tiểu Đồng thực hiển nhiên cũng bị Du Dĩ Văn dọa cho sợ, giọng nói lại bắt đầu đứt quãng: "Cậu...

Cậu đừng có...

Dọa người như thế...

Ngôn Ngôn nói có đạo lý thì tôi mới nghe chứ."

"Cậu ấy nói có đạo lý thì cậu nghe, còn tôi nói thì không có đạo lý sao?

Rõ ràng tôi vẫn luôn giải thích với cậu suốt mà!"

Nghe giọng có vẻ Du Dĩ Văn đang cực lực áp chế cơn giận của mình, nhưng Tiểu Đồng thực hiển nhiên vẫn bị dọa cho sợ hãi.

"Cậu...

Cậu hung dữ quá."

Tiểu Đồng nhút nhát sợ sệt nói: "Cậu...

Sao cậu cứ phải so đo mấy chuyện đó làm gì...

Tôi nghĩ thông suốt chẳng phải là tốt rồi sao?

Tôi còn chưa thèm so đo chuyện cậu muốn ra nước ngoài...

Vậy mà cậu còn hung dữ với tôi...!"

Nghe giọng điệu này, cảm giác như Tiểu Đồng sắp khóc đến nơi rồi.

"Cậu!"

Cung Tử Ngôn lại nghe thấy tiếng đấm vào tường, nàng bắt đầu cảm thấy có chút nhìn không nổi nữa.

Tiểu Đồng cái đồ trì độn quá mức này, thật sự là muốn làm khó chết Du Dĩ Văn mà.

Du Dĩ Văn nào phải đang hung dữ với nàng ấy, rõ ràng là đang so đo việc lời mình nói Tiểu Đồng không chịu nghe, mà lời của một người ngoài như nàng thì Tiểu Đồng lại nghe răm rắp.

Chuyện này mà rơi vào người Cung Tử Ngôn, nàng phỏng chừng cũng sẽ thấy không vui, huống chi là người có tính tình vốn dĩ nóng nảy như Du Dĩ Văn.

Bên trong, Du Dĩ Văn "Cậu...

Cậu cậu..." nửa ngày trời, bỗng nhiên không còn lời tiếp theo, cảm giác như đã bị chọc tức đến mức không còn tỉnh táo nữa.

Cung Tử Ngôn có chút nhịn không được, cảm thấy hai người kia nếu cứ tiếp tục cãi nhau như vậy, không phải Tiểu Đồng bị làm cho phát khóc thì cũng là Du Dĩ Văn bị chọc cho nổ tung.

Nàng ôm đống chăn, không chút chần chừ mà bước thẳng vào căn phòng vốn còn chẳng thèm đóng cửa.

Trước khi vào, nàng còn cố tình nện gót dép lê thật mạnh để phát ra tiếng động, tránh làm kinh động đến hai người bên trong.

Nhưng mà, Cung Tử Ngôn chỉ mới bước vào được nửa người đã lập tức rút lui trở ra, hồn vía suýt chút nữa là bay mất sạch.

Nàng cứ ngỡ hai người bên trong lúc này đang giằng co gay gắt, làm sao cũng không ngờ tới bên trong lại là một bộ cảnh tượng như thế này.

Nàng ôm chăn chạy như bay vào phòng chiếu phim, cả người dựa vào cạnh cửa, tim đập loạn xạ một cách kỳ cục.

Nàng đã nhìn thấy Du Dĩ Văn đè Tiểu Đồng lên tường, hai người...

Đang hôn nhau.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một khung cảnh như vậy ở khoảng cách gần đến thế, lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở của thứ tình yêu ngây ngô này, khiến những xúc cảm không thể kìm nén trong cơ thể đều bắt đầu rục rịch trỗi dậy.

Đây là lần đầu tiên nàng có những rung động của tuổi dậy thì, có cảm giác khiến bản thân khô miệng khát lưỡi.

Gương mặt nàng không tự chủ được mà trở nên nóng bừng, nhịp tim cũng loạn nhịp.

Theo bản năng, nàng nhìn về phía Đan Quân đang nằm nghiêng trên sofa, tầm mắt không thể kiểm soát mà dừng lại trên đôi môi của cô.

Trong đầu đủ loại hình ảnh không thể kiểm soát đều hiện ra, khiến mặt Cung Tử Ngôn ngày càng nóng hơn.

Nàng lắc lắc đầu, nỗ lực xua tan những tà niệm trong trí não, hít sâu một hơi để cố gắng bình tĩnh lại.

Nàng đem những tấm chăn mang xuống đắp cho những người đã ngủ say, sau đó ngồi xuống tấm thảm ngay trước mặt Đan Quân, định bụng sẽ xem cho hết bộ phim.

Khẽ thở dài một tiếng, lòng nàng vẫn rối bời như một mớ bòng bong.

Trên màn hình phim vẫn đang chiếu, nàng nỗ lực ép mình phải xem, nhưng lại luôn không khống chế được mà muốn nghiêng đầu nhìn về phía người đang ngủ say bên cạnh.

Đang lúc thiên nhân giao chiến, bỗng nhiên một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, Cung Tử Ngôn theo bản năng nghiêng đầu nhìn qua.

Cô đang mở to mắt nhìn nàng, thấy nàng quay đầu lại liền mỉm cười nhẹ nhàng, rồi dịch người vào phía bên trong một chút, ra hiệu cho Cung Tử Ngôn nằm xuống đây.

Trong tiềm thức Cung Tử Ngôn cảm thấy không nên, nhưng bản năng lại vẫn đi theo nằm xuống.

Nàng vừa nằm xuống, eo lập tức bị ôm chặt, cô dùng lực khóa nàng vào trong lòng, đầu tựa lên vai nàng, thân mật thốt ra một câu: "Thật ấm áp."

Cung Tử Ngôn không dám cử động, rõ ràng nhiệt độ trong nhà rất thoải mái, nhưng nàng vẫn cảm thấy cái ôm nhau như thế này càng khiến người ta dễ chịu hơn.

Có lẽ tất cả những điều này đều đã được người ta phù phép vào rồi chăng.

Không biết qua bao lâu, Du Dĩ Văn nắm tay một Tiểu Đồng với gương mặt đỏ bừng trở lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai người đang ôm nhau trên sofa.

Tiểu Đồng có chút không dám tin vào mắt mình mà nhìn về phía Du Dĩ Văn.

Du Dĩ Văn cười cười, không muốn đi quấy rầy những người đang ngủ say trong phòng, cô ấy kéo Tiểu Đồng ngồi xuống phía đầu kia của sofa.

Hai người dựa vào nhau đắp chung một chiếc chăn, vừa chạm mắt nhau một cái, Tiểu Đồng đã vội vàng cúi đầu.

Du Dĩ Văn nhéo cằm nàng ấy, ghé sát lại hôn một cái, rồi dùng sức ôm người vào lòng, hạ giọng "hung tợn" nói: "Cậu đều đã biết tâm ý của tôi rồi, vậy về sau đều phải nghe lời tôi đấy."

Tiểu Đồng "Ừm" một tiếng, liền không nói chuyện nữa.

Cái đêm hôm ấy, mỗi người đều có những bí mật của riêng mình cần bảo hộ, đương nhiên ngoại trừ Phong Sở cùng đám đàn em đã lăn ra ngủ say từ sớm.

Ngày hôm sau khi cuộc vui kết thúc, mọi người đều phải trở lại trường, bắt đầu học kỳ cuối cùng của quãng đời học sinh lớp 12.

Trước ngày tựu trường, Cung Tử Ngôn đã ghé thăm bà nội, nàng cũng đã lâu lắm rồi không gặp bà.

Bà nội thấy Cung Tử Ngôn thì vui mừng khôn xiết, thấy nàng vẫn khỏe mạnh bình an lại càng thêm an lòng, bà còn đưa cho Cung Tử Ngôn một phong bao lì xì thật dày.

Tối hôm đó Cung Tử Ngôn không quay về nhà Đan Quân, nàng ở lại nhà bà nội một đêm, bầu bạn và tâm sự với bà rất nhiều điều.

Nàng kể cho bà nghe rằng mình vẫn sống rất tốt, nàng có rất nhiều người bạn đối đãi với mình chân thành, cũng có người mà nàng muốn trân trọng.

Nàng tin rằng tương lai của mình nhất định sẽ rất tốt đẹp, dù cho nó có không đủ hoàn mỹ, nàng cũng sẽ nỗ lực để khiến nó trở nên tuyệt vời hơn.

Tại đây, Cung Tử Ngôn cũng nhận được tin tức về Cung Đinh.

Vì bị thôi học đột ngột nên Cung Đinh rất khó tìm trường mới.

Ba mẹ Cung đã phải tốn không ít công sức mới nhét được chị ta vào một trường cấp ba có danh tiếng không mấy tốt đẹp.

Kết quả là chưa được hai ngày, chị ta lại làm mình làm mẩy, nói rằng bầu không khí học tập ở đó quá kém khiến mình không thể học nổi.

Thế là hiện tại chị ta đang ở nhà, ba mẹ Cung phải thuê riêng giáo viên dạy kèm cho chị ta.

Phỏng chừng là tốn kém không ít tiền bạc, nên năm nay hai vợ chồng họ đón Tết có vẻ khá eo hẹp.

Nếu là trước kia, Cung Tử Ngôn ít nhiều gì cũng sẽ có chút suy nghĩ, nhưng giờ đây nàng lại bình tĩnh đến lạ thường, cứ như thể đang nghe chuyện của ai đó khác, chẳng liên quan gì đến mình vậy.

Nàng ôm cổ bà nội và hứa rằng nhất định sẽ học tập thật tốt.

Sau khi trở lại trường, Cung Tử Ngôn vẫn chọn ở nội trú, dù sao thì ở lại trường nàng sẽ có nhiều thời gian để học tập hơn.

Chuyện Du Dĩ Văn ra nước ngoài đã được quyết định xong xuôi, về cơ bản là không có biến số gì thay đổi.

Không chỉ vậy, kỳ nghỉ hè vốn dĩ sẽ rất vui vẻ của cô ấy cũng bị lão ba "khai tử", chỉ cần kỳ thi bên này kết thúc là cô ấy sẽ bị "đóng gói" gửi đi ngay lập tức.

Du Dĩ Văn hậm hực ngồi trong ký túc xá mắng mỏ lão ba, mắng ông ấy đã bóp chết ước mơ của cô ấy, còn tuyên bố đợi đến khi cánh mình đã cứng cáp, cô ấy vẫn sẽ quay về để thực hiện giấc mơ thể thao điện tử.

Tuy nhiên, cô ấy cũng trở nên thành thật lạ thường, không còn lén lút trốn ra ngoài chơi nữa.

Giống như Đan Quân trước đây, cô ấy bắt đầu mỗi ngày không ngừng chạy sang lớp của Tiểu Đồng.

Nghe nói ở lớp Tiềm năng hiện giờ có một "kỳ quan", ngày nào người ta cũng thấy Du Dĩ Văn một giây trước còn gầm gừ mắng Tiểu Đồng ngốc: "Sao cái đề đơn giản thế này mà cũng không biết làm?"

Giây tiếp theo, cô ấy đã gục đầu tiến sát đến trước mặt Tiểu Đồng đang nhòe lệ, cẩn thận từng li từng tí mà dỗ dành: "Cậu đừng khóc mà, phương pháp này không được thì chúng ta lại đổi cách khác, đổi đến khi nào cậu vừa ý mới thôi, được không?"

Cung Tử Ngôn cảm thấy Du Dĩ Văn đại khái là có tiềm chất của nghệ thuật biến mặt trong kịch Xuyên.

Cùng chung số phận bị an bài với Du Dĩ Văn còn có Phong Sở, cậu ta dứt khoát chẳng thèm tới trường đi học, cả ngày cũng không biết đã đi nơi nào.

Bất quá, cứ vào ngày nghỉ duy nhất mỗi tháng, cậu ta lại thần kỳ xuất hiện trong các buổi tụ tập của cả nhóm.

Ngày tháng tuy trôi qua có chút khô khan, nhưng lại không thiếu dư vị.

Sinh hoạt hằng ngày của Cung Tử Ngôn cũng vô cùng đơn giản, mỗi ngày ngoài học tập thì chính là học tập.

Được học cùng lớp với Đan Quân, tiến bộ của nàng ngày càng nhanh.

Chỉ là nàng cũng phát hiện ra tiềm lực của mình đại khái chỉ đến mức này mà thôi, cũng có khả năng là thời gian tích lũy thực sự không đủ dài.

Cho dù có phương pháp huấn luyện "độc nhất vô nhị" của Đan Quân, thành tích của nàng ở lớp A vẫn luôn nằm ở nhóm hạ du.

Nhưng đối với nàng, đây đã là một thành tựu vô cùng ghê gớm rồi.

Du Dĩ Văn khinh bỉ nàng không có chí tiến thủ, nhưng Đan Quân lại khen nàng rất lợi hại.

Du Dĩ Văn nghe xong liền mỉa mai một trận, nói cô chính là đang cưng chiều trẻ con.

Cung Tử Ngôn nghe mà đỏ bừng cả mặt, nhưng lại không hề phản bác.

Nàng xác thật vẫn luôn được Đan Quân sủng nịch.

Ở bên cạnh cô, cả những phần thiếu hụt từ phía cha mẹ của nàng cũng đều được bù đắp lại.

Ngày tháng cứ thế lặp đi lặp lại, nhịp sống năm lớp 12 cũng trở nên ngày càng gấp gáp hơn.

Và rồi, khi kỳ thi đại học chỉ còn cách một tháng, Ngải Thấm đã trở lại.
 
[Bhtt][Edit] Học Bá Một Hai Cứ Dính Lấy Tôi - Ma Hoa Đông
#81: Bà mẹ kế có tâm nhất hệ mặt trời.


Kỳ thi đại học đang đến gần, việc Ngải Thấm phải quay lại trường để học các môn văn hóa cũng là điều bình thường.

Điều không bình thường chính là sự hảo cảm khó hiểu mà nàng ta dành cho Cung Tử Ngôn.

Cung Tử Ngôn đã sớm nhận ra, bất kể nàng có nói gì với Ngải Thấm, nàng ta cũng đều không nghe lọt tai.

Tuy rằng điều này rất phù hợp với phong cách đại tiểu thư của nàng ta, nhưng đối với Cung Tử Ngôn mà nói, nó lại là một sự phiền toái không hề nhỏ.

Là một học sinh sắp bước vào kỳ thi quan trọng, nàng thực sự không muốn bị bất cứ chuyện gì khác làm cho phân tâm.

Tuy nhiên, Ngải Thấm cũng hiểu rõ hiện tại là thời khắc mấu chốt.

Dù nàng ta vẫn thường xuyên lấy lý do trao đổi học tập để tìm đến Cung Tử Ngôn, nhưng quả thực cũng không gây ra sự quấy rầy quá mức nào.

Lý do của nàng ta đưa ra cũng vô cùng đầy đủ:

"Ở lớp A, thí sinh dự thi khối nghệ thuật chỉ có tôi và cậu, hai chúng ta đều có thành tích tương đối lạc hậu so với lớp, cho nên cần phải cùng nhau nỗ lực."

Cung Tử Ngôn cũng không muốn lãng phí thêm thời gian vào những việc đôi co như thế này, đành phải mặc kệ nàng ta muốn làm gì thì làm.

Kỳ thực trong lòng các nàng đều rất rõ ràng, Ngải Thấm tuy rằng vẫn luôn ở bên ngoài quay phim, nhưng ê-kíp của nàng ta vẫn luôn mời giáo viên dạy kèm đi cùng.

Cung Tử Ngôn cũng không ngoại lệ, dù việc ôn luyện cho kỳ thi năng khiếu tốn không ít thời gian, nhưng Đan Quân cũng vẫn luôn sát sao giúp nàng học bổ túc kiến thức.

Về tiến độ học tập, cả hai phỏng chừng đều chưa từng bị tụt lại phía sau.

Trường Trí Thành xưa nay chưa bao giờ thiếu những kẻ thích hóng hớt, ngay cả khi mọi người đã bước vào giai đoạn đếm ngược đầy căng thẳng cho kỳ thi đại học.

Việc Ngải Thấm không chút che giấu mà thân cận với Cung Tử Ngôn ở Trí Thành tự nhiên khiến nhiều người phải suy đoán lung tung.

Chẳng ai ngờ tới kẻ từng bị mọi người nhạo báng lúc trước, giờ đây lại trở thành một nhân vật nổi tiếng trong trường.

Cung Tử Ngôn cũng chẳng còn cách nào khác, điều nàng lo lắng nhất chính là không biết Đan Quân sẽ có suy nghĩ gì.

Dù mỗi lần bắt gặp Ngải Thấm vây quanh nàng, sắc mặt của Đan Quân đều không mấy vui vẻ, nhưng cô không biểu lộ ra ngoài, phỏng chừng là cũng không muốn nảy sinh tranh cãi với Cung Tử Ngôn vào thời điểm nước rút quan trọng này.

Chính vì nhìn thấu sự nhẫn nhịn của Đan Quân, nên Cung Tử Ngôn lại càng tìm đủ mọi cách để đối xử tốt với cô hơn.

Khi ở nội trú, nàng sẽ chăm lo cho sinh hoạt hằng ngày của Đan Quân.

Đến kỳ nghỉ, nàng cũng sẽ cùng Đan Quân về nhà.

Lúc đầu nàng vẫn chưa quen, nhưng sau này số lần về nhiều hơn, lại vài lần gặp mặt Lệ phu nhân, nàng cũng bắt đầu có chút cảm giác coi nhà của Đan Quân như nhà của chính mình.

Cái loại cảm giác thuộc về nơi này ngày càng trở nên mãnh liệt.

Tuy nhiên, điều đáng tiếc duy nhất là cho đến tận bây giờ, nàng vẫn chưa có cơ hội được gặp ba của Đan Quân.

Điều này khiến trong lòng Cung Tử Ngôn càng thêm tò mò, không biết ba của Đan Quân rốt cuộc là người như thế nào.

Sau khi Đan Quân biết được ý nghĩ này của nàng, Cô đã trực tiếp ném album ảnh gia đình cho Cung Tử Ngôn.

Lần này, nàng không chỉ thấy được dáng vẻ của ba Đan Quân, mà còn được nhìn thấy Đan Quân từ lúc nhỏ cho đến khi trưởng thành.

Đan Quân lúc còn nhỏ thực sự rất đáng yêu.

Nhưng khi đó cô cũng đã mang dáng vẻ của một "cụ non" giống hệt hiện tại, sự đáng yêu ấy khiến người ta chỉ muốn chạm vào.

Những động tác nhỏ của Ngải Thấm tuy làm Cung Tử Ngôn có chút phiền não, nhưng lại tình cờ thúc đẩy mối quan hệ giữa nàng và Đan Quân tiến triển thêm một bước.

Trong nhất thời, Cung Tử Ngôn cũng không phân định rõ đây rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Bất quá, tình trạng này không kéo dài quá lâu.

Ngải Thấm dù sao cũng là người tự mang theo sức hút truyền thông, những việc liên quan đến nàng ta luôn dễ dàng thu hút ánh nhìn của đám đông.

Rất nhanh sau đó, sự chú ý của mọi người đã chuyển từ Cung Tử Ngôn sang chính bản thân Ngải Thấm.

Hiện tại, Ngải Thấm đã tạm dừng mọi công việc để chuyên tâm ôn thi.

Thế nhưng nàng ta chẳng thể ngờ được rằng, người mẹ kế của mình vậy mà lại xuất hiện ngay tại cổng trường Trí Thành, cao điệu đỗ chiếc siêu xe rồi xách hộp cơm đứng chờ bên cạnh.

Ngay khi Ngải Thấm vừa bước ra khỏi cổng trường, bà ta đã ân cần tiến tới, đuổi theo để đưa cơm bằng được.

Bà ta nói rằng mình đã tự tay xuống bếp nấu những món mà nàng ta thích nhất, biết con gái ôn thi vất vả nên mới cố ý đích thân mang đến tận nơi.

Ngải Thấm chẳng buồn phản ứng, cứ thế đi thẳng về phía xe của mình.

Chẳng biết sơ sẩy thế nào mà hộp cơm của người mẹ kế bỗng nhiên rơi xuống đất, nước canh văng tung tóe khắp nơi.

Theo lời kể của những học sinh tan học lúc đó, khung cảnh khi ấy vô cùng khó coi.

Người mẹ kế của Ngải Thấm quỳ rạp xuống đất thu dọn đống hỗn độn, miệng vừa nói không sao, vừa luôn miệng xin lỗi những học sinh đi ngang qua.

Thái độ hèn mọn đó nào có giống một bà mẹ kế, quả thực trông như một người hầu gái chịu đủ mọi hành hạ.

Trong khi đó, Ngải Thấm vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói một lời mà trực tiếp rời đi.

Nguyên bản cứ ngỡ chuyện này học sinh trường Trí Thành xem náo nhiệt xong là thôi, không ngờ ngày hôm sau, sự việc lại lập tức bùng nổ và lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội.

Trên mạng xã hội, dư luận nghiêng về một phía, tất cả đều đang chỉ trích Ngải Thấm.

Họ mắng nàng ta quá quắt, lãng phí lương thực và không biết tôn trọng người lớn.

Tất nhiên, cũng có những người tinh mắt phát hiện ra điểm bất thường.

Chẳng hạn như những bức ảnh của người mẹ kế được đăng tải lên mạng đẹp đến mức có thể sánh ngang với các thần tượng.

Nếu không phải có nhiếp ảnh gia riêng và thợ chỉnh sửa ảnh đi cùng, thì thật sự có chút vô lý.

Dù sao Ngải Thấm cũng là một tân binh vừa mới ra mắt đã nhận được nhiều sự chú ý, nên việc chuyện này bị xé ra to cũng không phải là điều khó khăn gì.

Huống hồ, dường như còn có người đứng sau lưng quạt gió thổi lửa.

Ngải Thấm không hổ danh là Ngải Thấm, cho dù bên ngoài đang "tinh phong huyết vũ", nàng ta vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì, cứ theo lệ thường mà đi học.

Đối với sự việc ở cổng trường, nàng ta hoàn toàn ngó lơ, cũng không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.

Thế nhưng không ai ngờ tới, lúc tan tiết tự học buổi tối, người mẹ kế kia lại đứng chờ ở cổng trường, và cùng một kịch bản ấy lại được diễn lại lần nữa.

Bà mẹ kế luôn có thể vô tình đụng trúng Ngải Thấm một cách "khéo léo", rồi lại "vô tình" làm rơi đồ trong tay xuống đất.

Những món ăn được bày biện tinh mỹ văng tứ tung.

Hôm nay sự việc còn khoa trương hơn hôm qua khi đã có truyền thông túc trực sẵn, thấy cảnh tượng này liền điên cuồng bấm máy chụp ảnh.

Sự việc dường như ngày càng lớn hơn.

Mỗi ngày sau tiết tự học buổi tối, cổng trường Trí Thành đều vây kín phóng viên, người hâm mộ, anti-fan và đủ loại người xem náo nhiệt, khiến lối đi bị nghẹt cứng.

Không ít người kéo đến đây để xem vị nữ minh tinh có lối hành xử khác người này, đến mức ngay cả những học sinh lớp A, những người vốn chưa bao giờ quan tâm đến giới giải trí, cũng đều đã biết chuyện.

Ồn ào đến mức này, giáo viên trong trường cũng phải tìm Ngải Thấm để nói chuyện.

Thế nhưng Ngải Thấm lại tỏ vẻ nàng ta cũng chẳng có cách nào, đồ là người ta tự muốn mang đến, nàng ta không quản được.

Vấn đề là chẳng sợ mọi chuyện đã ầm ĩ đến mức đó, mẹ kế của Ngải Thấm vẫn cứ đến đều đặn không sót buổi nào, thậm chí bà ta còn được cư dân mạng phong cho danh hiệu "bà mẹ kế có tâm nhất hệ mặt trời".

Lý do bà ta đưa ra với bên ngoài là: Ngải Thấm sắp thi cử, lại cả ngày không chịu về nhà, bà sợ nàng ta không đủ dinh dưỡng nên mỗi ngày mới phải lặn lội đến đây đưa chút nước canh.

Không chỉ dừng lại ở đó, bà ta còn thể hiện tinh thần "con gián" kiên cường: mặc kệ Ngải Thấm đối xử với mình ra sao, bà ta vẫn luôn tươi cười đón nhận mọi sự ghẻ lạnh.

Sự hỗn loạn này tuy không ảnh hưởng trực tiếp vào bên trong khuôn viên trường, nhưng việc cổng trường bị tắc nghẽn mỗi sáng tối khiến nhà trường vô cùng bực bội.

Ban giám hiệu đã nhiều lần ra mặt giao thiệp, yêu cầu mọi người không được làm phiền học sinh, đặc biệt nhấn mạnh Ngải Thấm đang là học sinh cuối cấp, đang ở thời khắc mấu chốt của kỳ thi, hy vọng mọi người đừng gây áp lực lên nàng.

Thế nhưng, bất chấp những gì nhà trường nói hay truyền thông đang chực chờ bên ngoài, mẹ kế của Ngải Thấm vẫn "lôi đả bất động" (kiên trì không đổi), ngày nào cũng đến điểm danh đúng giờ.

Bà ta thậm chí còn chủ động cho truyền thông xem những món ăn mình mang tới, món nào món nấy đều cực kỳ phong phú và bổ dưỡng.

Khi Cung Tử Ngôn bị Tiểu Đồng "ấn đầu" bắt nghe chuyện thị phi, nàng cảm thấy thật khó hiểu: "Cậu không thấy chuyện này có điểm gì đó rất kỳ quái sao?"

Tiểu Đồng lắc đầu: "Kỳ quái chỗ nào?"

Cung Tử Ngôn dĩ nhiên không phải muốn nói đỡ cho Ngải Thấm.

Nàng từng gặp người mẹ kế kia ở tiệc sinh nhật của Ngải Thấm lần trước, cảm giác vô cùng vi diệu.

Hơn nữa, chuyện đưa cơm thế này có nhất thiết phải đích thân bà ta tới không?

Đã vậy, bị khước từ một lần rồi mà còn lặp đi lặp lại nhiều lần, lần nào cũng làm ầm ĩ đến mức đó.

Mấy ngày nay trên mạng tràn ngập ảnh của mẹ kế Ngải Thấm.

Ai không biết còn tưởng bà ta sắp lấn sân vào giới giải trí đến nơi rồi, hình ảnh thì được chỉnh sửa lung linh, dân mạng thì hết lời khen ngợi bà ta người đẹp tâm thiện, đủ tiêu chuẩn để ra mắt.

Cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

"Ái chà, cậu quản cậu ta làm gì."

Tiểu Đồng vốn không thích Ngải Thấm, bực bội đẩy vai Cung Tử Ngôn một cái: "Sao cậu lại bắt đầu quan tâm đến Ngải Thấm thế?

Cậu quên lúc trước cậu ta đối xử với cậu thế nào rồi à?

Còn cả đám tay sai của cậu ta nữa."

"Tớ biết mà."

Cung Tử Ngôn bật cười trước vẻ mặt ghét cay ghét đắng kẻ xấu của Tiểu Đồng: "Tớ chỉ là nghe cậu kể nên tiện miệng phân tích một chút thôi."

"Cậu phân tích thật ra cũng không phải không có lý, chỉ là...

Chẳng phải Ngải Thấm đã nói là đoạn tuyệt quan hệ với ba mình rồi sao?

Bà mẹ kế này rốt cuộc muốn làm cái gì nhỉ?"

Cái đầu nhỏ của Tiểu Đồng dường như không đủ dung lượng để hiểu nổi chuyện này.

Cung Tử Ngôn cũng lắc đầu.

"Còn có thể vì cái gì nữa, đuổi tận giết tuyệt chứ sao."

Phong Sở không biết đã lẻn tới từ lúc nào, chen ngang vào: "Làm ầm ĩ đến mức này, chẳng phải là để Ngải Thấm tâm lý bất ổn mà thi cử thất bại à?

Tiện thể còn kiếm thêm chút danh tiếng cho bản thân nữa.

Lúc này không gây phiền phức cho người ta thì còn đợi đến lúc nào."

Nghe Phong Sở phân tích có sách có chứng như vậy, Cung Tử Ngôn và Tiểu Đồng nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Sao bỗng dưng Phong Sở lại thông minh đột xuất thế này?

Phong Sở vừa nhìn thấy biểu cảm của hai người là biết ngay họ đang khinh bỉ mình, liền cốc đầu mỗi người một cái: "Tôi mới quen cô bạn gái mới...

Cô ấy phân tích cho tôi đấy."

Cung Tử Ngôn vẻ mặt nghiêm túc nói với Phong Sở: "Cậu nên trân trọng và ở bên vị bạn gái này lâu dài đi, sau này cậu cũng sẽ nhờ đó mà thông minh ra đấy."

"Đúng rồi, bạn gái lần này của tôi chính là nữ thần ngoại giao chốn công sở đấy, mấy chuyện này cô ấy chỉ nhìn qua là thấu ngay."

Phong Sở nói một hồi rốt cuộc cũng nhận ra mình bị trêu chọc, Cung Tử Ngôn thấy vậy liền vội vàng thu dọn đồ đạc chuồn lẹ.

Tiểu Đồng đứng một bên che miệng cười trộm, thấy Cung Tử Ngôn muốn chạy, vội vàng ôm xấp tài liệu đuổi theo: "Ngôn Ngôn, cậu đừng chạy mà, câu này rốt cuộc giải thế nào đây?"

Cung Tử Ngôn cũng không ngờ tới chính mình lại có lúc cùng Tiểu Đồng thảo luận học tập như thế này.

Vì sợ bị Phong Sở "tẩn" cho một trận, nàng đành kéo Tiểu Đồng cùng chạy, bị Phong Sở đuổi theo chạy khắp nơi.

Thế nhưng, ngay tối hôm đó, sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối, Ngải Thấm đã chặn đường Cung Tử Ngôn và trực tiếp nói với nàng: "Tôi có thể sang ký túc xá của cậu ở nhờ một đêm được không?"

Cung Tử Ngôn cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, Ngải Thấm có muốn tìm chỗ ở nhờ một đêm đi chăng nữa thì thế nào cũng không đến lượt nàng chứ.

Cung Tử Ngôn khéo léo từ chối: "Ký túc xá của tôi đã đủ người rồi, không được phép cho người ngoài ngủ lại đâu."

Biểu cảm vốn đang bình tĩnh của Ngải Thấm nháy mắt liền ảm đạm hẳn đi, nàng ta lộ ra một nụ cười khổ: "Ở cái trường này, tôi chỉ thấy mình thân thiết với mỗi cậu thôi."

Cung Tử Ngôn: "..."

Giữa hai người họ căn bản chẳng tính là thân thiết gì cho cam.

Nếu không phải Ngải Thấm cứ chủ động tìm tới, nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ có bất kỳ liên hệ nào với nàng ta.

"Tình hình hiện tại của tôi không thích hợp để ra ngoài.

Hôm nay mà còn đi ra cổng, phỏng chừng lại lặp lại tình cảnh của hai ngày trước thôi."

Ngải Thấm cười chua chát, "Tôi cũng đã hết cách rồi."

Nàng ta đã "ngồi chây" trên hot search mấy ngày liền, trên mạng thảo luận vô cùng hăng hái.

Theo góc nhìn của Cung Tử Ngôn, việc Ngải Thấm ở lại trường nội trú lúc này quả thực là lựa chọn tốt nhất, nhưng vấn đề không phải là cứ thế mà chen chúc vào chỗ của nàng.

Biểu cảm của Cung Tử Ngôn có chút gượng gạo: "Cậu đi tìm giáo viên đi, trường học chắc hẳn vẫn còn ký túc xá trống mà."

"Không cần đâu."

Ngải Thấm cư nhiên trực tiếp cự tuyệt, "Nếu cậu đã không muốn thì coi như tôi chưa nói gì vậy."

Nói xong câu này, Ngải Thấm liền đem chiếc túi đã thu thập gọn gàng đặt lại lên bàn, lấy bài thi ra bắt đầu làm, xem tư thế này thì đúng là có ý định đêm nay sẽ ngủ lại phòng học luôn.

Cung Tử Ngôn thật sự rất ghét loại đạo đức giả vờ bị "bắt cóc" như thế này, cứ làm như thể nếu đêm nay Ngải Thấm phải ở lại phòng học thì đó là lỗi của nàng vậy.

Nàng có chút bất lực nhìn về phía Đan Quân cũng đang thu dọn đồ đạc ở bên cạnh.

Không phải nàng mềm lòng, mà là nàng thật sự không biết nên xử lý tình huống này thế nào cho ổn thỏa.

Đan Quân lặng lẽ thu dọn xong xuôi, sau đó nói với Ngải Thấm đang ngồi bên cạnh: "Ký túc xá của Ngôn Ngôn đã đủ người rồi, nếu cậu chỉ muốn ở nhờ một đêm thì có thể sang chỗ của tôi."

Đôi mắt Cung Tử Ngôn mở to trừng trừng, Đan Quân làm vậy là có ý gì đây?
 
Back
Top Bottom