[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt][Edit] Học Bá Một Hai Cứ Dính Lấy Tôi - Ma Hoa Đông
#79: Có một nơi mà cả hai đều sẽ trở về.
#79: Có một nơi mà cả hai đều sẽ trở về.
Sau khi lên xe, Cung Tử Ngôn tự giễu mà cười nói: "Chuyện rắc rối nhà tôi cứ như thể là vô tận vậy, luôn có những chiêu trò mới, chẳng bao giờ kết thúc được."
Đan Quân mỉm cười, nắm lấy tay nàng đặt vào lòng bàn tay mình: "Không sao đâu."
Cô đương nhiên sẽ không để ý những điều đó, điều duy nhất cô bận tâm là Cung Tử Ngôn có bị tổn thương hay không mà thôi.
"Thật ra...
Kể từ khi tôi nhận ra những lời của họ hàng không phải là sự quan tâm thực sự, tôi đã không còn thích ăn Tết nữa."
Cung Tử Ngôn cười khổ, "Họ luôn chọn những ngày như thế này để nhắc nhở tôi rằng tôi là một kẻ chẳng được tích sự gì."
"Cậu không phải thế."
Đan Quân nhẹ nhàng nói: "Và đó cũng chẳng phải là sự quan tâm."
"Tôi biết."
Cung Tử Ngôn cúi đầu.
Sự tự ti luôn bị kìm nén trong lòng nàng, vì cơn sóng gió nhỏ này mà lại trỗi dậy, "Tôi chỉ là có chút chán ghét những chuyện này thôi."
Một khi con người ta động lòng, sẽ không tự chủ được mà bắt đầu cân nhắc hơn thiệt.
Họ sẽ không muốn đối phương nhìn thấy mặt không tốt đẹp của mình, sẽ cảm thấy mình không xứng với người kia.
Dù biết rõ đối phương tuyệt đối không vì những chuyện này mà xem nhẹ mình, nhưng trong lòng vẫn cứ luôn lo được lo mất.
Cung Tử Ngôn thực sự không thích một bản thân quá mức nhạy cảm như vậy.
Nàng thở dài, quay đầu nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, lòng đầy muộn phiền.
"Thật muốn mau chóng lớn lên quá..."
"Để trở nên đặc biệt lợi hại, sau đó khiến họ phải bạt tai trước thực tế sao?"
Cung Tử Ngôn còn chưa nói hết câu, Đan Quân đã tự ý tiếp lời giúp nàng.
Cung Tử Ngôn cuối cùng cũng bị chọc cười: "Ừm, tốt nhất là để tôi trở thành một đạo diễn cực kỳ giỏi, bộ phim nào cũng có doanh thu phòng vé vượt mức trăm triệu.
Đến lúc đó họ đều chạy đến ôm chân tôi, còn tôi thì cố tình giữ khoảng cách."
Loại ảo tưởng này khiến người ta cảm thấy một chút vui sướng ngắn ngủi sau khi bị chà đạp.
Cung Tử Ngôn hiểu rõ, những tình tiết vả mặt sảng khoái chỉ có trong tiểu thuyết, còn ngoài đời thực thường rất khó thực hiện.
Nàng cũng biết để trở thành một đạo diễn tài ba như vậy, không phải chỉ nói miệng là làm được.
Đan Quân chỉ nhìn nàng với vẻ mặt đầy chiều chuộng, nghe nàng ảo tưởng, sau đó nhẹ nhàng xoa tóc nàng: "Đừng lớn nhanh quá."
Cung Tử Ngôn buồn bực hỏi: "Tại sao?"
Biểu cảm của Đan Quân có chút mất tự nhiên, cô nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Tôi theo không kịp."
Cung Tử Ngôn đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó cúi đầu cười trộm, nàng dùng sức nắm chặt lấy bàn tay của Đan Quân.
Dù có là ích kỷ hay mềm yếu đi chăng nữa, nàng cũng muốn dùng hết sức lực để giữ chặt lấy Đan Quân.
Đan Quân như thấu hiểu tâm ý của Cung Tử Ngôn, bất chợt dang rộng vòng tay ôm chặt nàng vào lòng.
Hơi ấm lan tỏa qua lớp áo khoác dày cộm, sự ấm áp ấy khiến người ta nảy sinh lòng tham, chẳng muốn rời xa dù chỉ một giây.
Cung Tử Ngôn cứ ngỡ Đan Quân sẽ đưa nàng về căn căn hộ nhỏ mà nàng từng ở, không ngờ cô lại trực tiếp dẫn nàng về thẳng nhà riêng của mình.
Vừa nhìn thấy căn biệt thự hoa lệ ấy, trái tim Cung Tử Ngôn thắt lại, bàn tay không tự chủ được mà muốn bám chặt lấy tay vịn cửa xe.
Đan Quân nhận ra sự khẩn trương của nàng, sau khi xuống xe liền bảo: "Trong nhà không có ai đâu."
"Sao có thể chứ?"
Cung Tử Ngôn kinh ngạc.
Ngày thường dù công việc có bận rộn đến mấy, thì ngày Tết cả gia đình thường cũng phải tụ họp bên nhau chứ.
"Ba mẹ tôi vẫn giống như mọi năm, đi du lịch rồi."
Đan Quân trả lời vô cùng thản nhiên, "Dì Cầm và mọi người cũng về nhà mình ăn Tết rồi."
Cung Tử Ngôn sững sờ: "Vậy trước đây cậu đều ăn Tết một mình sao?"
"Không phải, trước đây ăn Tết tôi là bóng đèn."
Đan Quân dẫn Cung Tử Ngôn vào cửa lớn, băng qua khu vườn để tiến vào trong nhà.
Trong căn nhà rộng lớn như vậy, quả nhiên không có một bóng người nào.
Cung Tử Ngôn bỗng cảm thấy có chút lạnh lẽo: "Vậy năm nay sao cậu không đi?"
Hỏi xong, nàng lập tức thấy chột dạ.
Có lẽ nếu không phải vì nàng, Đan Quân đã đi cùng họ rồi.
"Tôi là học sinh lớp 12, phải học tập chứ."
Đan Quân nhẹ nhàng gõ vào đầu nàng một cái, rồi đi ngay vào phòng bếp.
Cách giải thích này đương nhiên không thuyết phục được Cung Tử Ngôn, bởi vì "học sinh lớp 12" như Đan Quân vốn chẳng giống những học sinh cuối cấp khác chút nào.
Đan Quân từ trong bếp ló đầu ra hỏi: "Đói bụng chưa?
Có muốn ăn gì không?"
Cung Tử Ngôn đi theo vào, vừa định mở miệng bảo nấu bát mì là được rồi, thì nhìn thấy Đan Quân mở cánh tủ lạnh chất đầy ắp thức ăn ra.
Câu nói định thốt ra liền biến thành: "Cậu biết nấu sao?"
"Không biết."
Đan Quân trả lời một cách vô cùng hiển nhiên, "Nhưng cậu biết mà."
Cung Tử Ngôn dở khóc dở cười, nhìn cái tư thế kia của Đan Quân, nàng cứ tưởng cô định bộc lộ tài năng gì cơ đấy.
Thiên phú học bá của Đan Quân dường như duy chỉ có kỹ năng trù nghệ là chưa được khai phá.
Tuy nhiên, nàng nghiêm trọng hoài nghi không biết có phải cô vốn chẳng muốn lãng phí thời gian vào việc này hay không, bởi vì Đan Quân không hề kén ăn, đưa cái gì cũng ăn được.
Cung Tử Ngôn không muốn tùy tiện làm chút đồ ăn qua loa để Đan Quân lót dạ.
Nàng đã bỏ ra chút thời gian để chuẩn bị một bữa "ăn khuya" khá là phong phú cho hai người.
Nếu không phải Đan Quân ngăn cản không cho Cung Tử Ngôn bày vẽ thêm, có lẽ nàng đã thực sự "đại triển quyền cước" rồi.
Thật ra ăn mì Đan Quân cũng chẳng ngại, nhưng cô nghĩ Cung Tử Ngôn mới đi xa về chắc là đang đói, hơn nữa gần nửa năm qua ở bên ngoài, chắc chắn nàng ăn uống không được thoải mái như ở nhà.
Ngược lại, Cung Tử Ngôn thì lại nghĩ dù sao cũng là ăn Tết, trong nhà không thiếu nguyên liệu mà lại ăn uống keo kiệt như thế thì nàng cũng thật là không biết cách chăm sóc cho Đan Quân.
Hơn nữa khi nàng nấu cơm, Đan Quân vẫn luôn ở bên cạnh bầu bạn, khiến nàng có cảm giác như đang biến việc nấu ăn thành một buổi hẹn hò.
Sau khi cơm nước xong, hai người lại trò chuyện một lúc.
Du Dĩ Văn còn vô cùng thiếu tinh tế mà gọi video tới để tán gẫu với hai người.
Cứ thế lăn lộn một hồi, thời gian đã sắp đến 12 giờ đêm, Cung Tử Ngôn cũng đã bắt đầu cảm thấy thấm mệt.
Đan Quân dẫn nàng lên lầu chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng cô lại dừng lại trước một cánh cửa phòng khác.
Cung Tử Ngôn đi ngang qua phòng của Đan Quân, căn phòng này nằm ngay đối diện phòng cô.
Nàng không ngờ rằng Đan Quân lại dẫn nàng tới phòng khách, khiến gương mặt nàng khẽ nóng bừng lên.
Trong lòng nàng cư nhiên đã mặc định rằng đêm nay nàng sẽ được ngủ cùng với cô.
Đan Quân trao cho Cung Tử Ngôn một ánh mắt, ý bảo nàng hãy mở cửa ra.
Cung Tử Ngôn vẻ mặt đầy hồ nghi, đây là muốn để nàng trực tiếp đi ngủ luôn sao?
Ngay cả hạng mục tán gẫu trước khi ngủ cũng bị hủy bỏ rồi à?
Nàng rõ ràng là có cả một bụng tâm sự muốn nói với Đan Quân cơ mà.
"Vào đi chứ."
Đan Quân đứng ở cửa không nhúc nhích, Cung Tử Ngôn chỉ có thể tự mình đi tới mở cửa.
Khi cánh cửa vừa đẩy ra, nàng liền cảm thấy có gì đó không ổn, nơi này trông có vẻ không giống phòng khách cho lắm.
Phòng khách không nên được bài trí tinh tế đến mức này.
Có lẽ nhà Đan Quân giàu có nên ngay cả phòng khách cũng được thu xếp vô cùng tinh xảo, nhưng một căn phòng có đầy đủ phòng tắm riêng, phòng thay đồ và cả bàn học thì nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai.
"Đây là..."
Cung Tử Ngôn nhìn về phía Đan Quân, trái tim nàng đập thình thình như đánh trống, không dám đoán theo hướng đó.
"Vẫn ổn chứ?"
Đan Quân tựa vào cạnh cửa nhìn Cung Tử Ngôn, "Những phần còn lại cậu có thể tự mình từ từ trang trí."
"Tôi... việc này..."
Cung Tử Ngôn có chút nghẹn lời, không thốt nên lời.
"Về sau nơi này chính là nhà của cậu."
Giọng điệu của Đan Quân bình tĩnh cứ như thể cô đang nói về chuyện thời tiết vậy, "
Sau này nghỉ lễ hay đi xa về, nhớ rõ hãy tự mình trở về đây."
Trong lòng Cung Tử Ngôn tức khắc dâng lên một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, hốc mắt nàng không tự chủ được mà đỏ hoe.
Nàng rất muốn, nhưng lại có chút không dám nhận, nhỏ giọng nói: "Tôi làm sao mà như vậy được..."
"Sao lại không được?
Mẹ vẫn luôn chê tôi và ba tôi nói quá ít, khiến cho căn nhà này chẳng có chút hơi người nào cả."
Đan Quân đẩy Cung Tử Ngôn vào trong phòng, "Nếu cậu ở đây thì sẽ khác, cậu sẽ khiến nơi này tràn đầy sức sống."
Cung Tử Ngôn dùng sức cúi đầu, tầm mắt càng lúc càng mơ hồ, đôi mắt càng lúc càng ướt át.
Đan Quân nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt Cung Tử Ngôn, lau sạch những giọt nước mắt trên mặt nàng: "Hơn nữa...
Tôi hy vọng tương lai bất kể tôi và cậu đi đâu, thì sau cùng vẫn luôn có một nơi mà cả tôi và cậu đều sẽ trở về."
Cung Tử Ngôn cúi đầu đứng đó, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Nàng đã may mắn đến nhường nào mới có thể có được tất cả những điều này?
"Nơi này đều là Lệ phu nhân chuẩn bị, tuy rằng có khác biệt so với sở thích của tôi, nhưng vẫn hy vọng cậu sẽ thích."
Đan Quân rất mực ghét bỏ mà kéo nhẹ tấm rèm vải voan màu hồng phấn, lại liếc mắt nhìn bộ chăn ga trải giường viền hoa, cô có chút không thể tưởng tượng nổi người mẹ đại nhân vốn đi đến đâu cũng sấm rền gió cuốn của mình, cư nhiên lại sai người chuẩn bị những thứ tràn ngập hơi thở thiếu nữ như thế này.
Nhà của cô vốn chẳng có ai tính cách mềm mỏng như vậy.
Lệ phu nhân đã không ít lần oán giận rằng, nuôi dạy Đan Quân thì chẳng khác nào nuôi thêm một phiên bản của ba cô, cái cảm giác ngọt ngào như "chiếc áo bông nhỏ" của con gái là bà chưa từng được cảm nhận chút nào.
Đan Quân cũng chẳng nỡ nhắc nhở Lệ phu nhân rằng Cung Tử Ngôn đã là nữ sinh trung học rồi, sao có thể thích căn phòng như dành cho búp bê Tây Dương thế này được?
Ba của Đan Quân tuy chưa từng gặp Cung Tử Ngôn, nhưng ông luôn tán đồng với mọi quyết định của vợ mình, thế nên trong chuyện này, thật ra Đan Quân lại không cần phải tác động gì nhiều.
Nhìn bề ngoài thì có vẻ như cả gia đình cô đang giúp đỡ Cung Tử Ngôn, nhưng thực tế đối với nhà Đan Quân mà nói, việc này giống như cả nhà họ đang cùng nhau đón nhận một món quà năm mới vậy.
Dùng lời của Lệ phu nhân mà nói, có lẽ đợi đến khi xuân về hoa nở, mọi thứ trong căn nhà này đều sẽ theo đó mà trở nên dịu dàng và mềm mại hơn.
Cung Tử Ngôn cả đêm cũng chẳng thể chợp mắt.
Căn phòng thoải mái, chiếc giường mềm mại, hương thơm thanh khiết thoang thoảng trong không khí, và nhất là cái danh từ "Nhà" tràn ngập ấm áp cứ không ngừng quanh quẩn trong tâm trí nàng.
Nàng không cần phải lo lắng về nơi mình sẽ đi nữa, từ nay về sau, nàng đã có chốn thuộc về.
Tất cả những điều này đối với nàng mà nói có sức cám dỗ quá lớn, nàng không cách nào cự tuyệt được, đặc biệt là câu nói kia của Đan Quân: bất kể tương lai hai người có đi đâu, cuối cùng vẫn có một nơi mà cả hai đều sẽ trở về.
Cung Tử Ngôn chưa bao giờ cảm thấy may mắn và hạnh phúc như lúc này, nàng thậm chí muốn đắm chìm mãi trong giấc mộng đẹp này mà không cần tỉnh lại.
Sáng hôm sau vừa mở mắt, đập vào mắt nàng là ánh sáng xuyên qua tấm rèm hồng phấn, lớp vải voan mỏng bên trong khẽ bay bổng theo làn gió từ bên ngoài thổi vào.
Nàng nằm trên giường, nhìn ngắm tất cả những điều quá đỗi tốt đẹp này, trong lòng vẫn có chút không dám tin.
Mãi đến khi nhìn thấy thời gian đã gần 10 giờ, nàng mới cuống quýt thức dậy.
Vừa bước xuống lầu, nàng đã thấy Đan Quân đang ngồi đọc sách trong khu vườn phía dưới.
Thời tiết rất lạnh, cô nhìn một lúc rồi đặt cuốn sách lên lan can bên cạnh, chạy quanh hoa viên hai vòng.
Vừa vận động vừa đọc sách, hai việc chẳng hề mâu thuẫn chút nào, nhìn cảnh ấy Cung Tử Ngôn cảm thấy thật kỳ diệu.
Cung Tử Ngôn đi tới ngồi xuống bậc thềm, cầm cuốn sách của Đan Quân lên chỉ mới nhìn một cái liền đặt lại chỗ cũ.
Lại là một cuốn sách mà mỗi mặt chữ nàng đều nhận biết được, nhưng khi tổ hợp lại với nhau thì nàng căn bản chẳng hiểu chúng có ý nghĩa gì.
Đan Quân chạy một vòng rồi dừng lại trước mặt Cung Tử Ngôn: "Hôm nay bọn Du Dĩ Văn muốn qua đây chơi."
Cung Tử Ngôn ngơ ngác gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn dính chặt lấy Đan Quân không rời.
Đã lâu rồi nàng không được ngắm nhìn cô như thế này.
Dường như sau một thời gian không gặp, cơ thể cô cũng có chút thay đổi, không chỉ cao hơn một chút mà đường nét cũng rõ ràng hơn, khí chất theo đó dần trở nên trưởng thành.
Xem ra cô thật sự có nỗ lực để lớn lên.
Đan Quân đưa tay quơ quơ trước mắt nàng: "Cần phải chuẩn bị một chút."
"Hả?"
Cung Tử Ngôn cuối cùng cũng hoàn hồn, có chút xấu hổ mà dời tầm mắt khỏi người Đan Quân: "Vậy...
Vậy để tôi đi chuẩn bị."
"Không cần đặc biệt chuẩn bị gì đâu, tôi bảo bọn họ tự mang đồ ăn vặt với đồ ăn đến rồi."
Đan Quân nhìn Cung Tử Ngôn, "Chỉ là, cậu định mặc đồ ngủ để tiếp đón các nàng sao?"
Mặt Cung Tử Ngôn lập tức đỏ bừng, nàng vội vàng đứng dậy chui tọt vào trong nhà.
Đến khi nàng thay quần áo xong đi xuống lầu, nhóm của Du Dĩ Văn cũng đã tới.
Không biết có phải đã hẹn trước hay không mà cả đám Phong Sở cũng kéo đến cùng lúc.
Căn nhà vốn còn có chút thanh lãnh, trong nháy mắt liền trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Tiểu Đồng bị bọc đến kín mít, vừa nhìn thấy Cung Tử Ngôn liền định lao bổ về phía nàng, nhưng lại bị Du Dĩ Văn nhanh tay túm chặt lấy, một bên lẩm bẩm mắng: "Cậu ngốc à, trong nhà ấm áp thế này mà còn mặc áo lông vũ, không sợ nóng đến ngốc luôn sao?"
Vừa nói, Du Dĩ Văn vừa nhanh nhẹn lột cái áo lông của Tiểu Đồng xuống.
Tiểu Đồng trông giống như một chú thỏ con vừa bị vặt trụi lông, người lập tức nhỏ đi một vòng lớn.
Nàng ấy liền nhào thẳng vào lòng Cung Tử Ngôn: "Ngôn Ngôn, tớ nhớ cậu chết đi được!"
Cung Tử Ngôn bị Tiểu Đồng ôm chặt đến mức sắp không thở nổi.
Đan Quân ở bên cạnh nhìn không lọt mắt, liền đưa tay xách lấy cái "gáy định mệnh" của Tiểu Đồng, ném trả người về cho Du Dĩ Văn.
Du Dĩ Văn lập tức trừng mắt nhìn lại đây: "Quăng ngã hỏng rồi thì tính cho ai?"
Tiểu Đồng lại chẳng thèm phản ứng với cô ấy, nàng ấy vất vả giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Du Dĩ Văn, rồi lại sáp đến bên cạnh Cung Tử Ngôn, ôm chặt lấy cánh tay nàng không buông: "Ngôn Ngôn, cậu thi cử thế nào rồi?"
Cung Tử Ngôn nhìn nhìn Du Dĩ Văn, lại nhìn nhìn Tiểu Đồng đang ở bên cạnh mình, tổng cảm thấy giữa hai người này hình như có chút vấn đề.