Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT][EDIT][HOÀN] THỪA CƠ MÀ NHẬP.

[Bhtt][Edit][Hoàn] Thừa Cơ Mà Nhập.
Chương 99 (Hoàn)


Lâm Tự sinh con gái, Ôn Lĩnh nhìn Cố Dung Khanh đang chơi đùa với đứa bé, trong lòng có chút ghen, lúc trước Cố Dung Khanh sinh Ôn Noãn, làm gì có cái dáng vẻ của một người mẹ chứ.

Sao bây giờ nhìn thấy con người khác thì tình thương bao la của mẹ lại trỗi dậy?

Lâm Tự bế con gái đứng cạnh Cố Dung Khanh, hôn gương mặt nhỏ của cô bé, rồi lại cầm bàn tay nhỏ nhắn kia hôn.

Miệng thì luôn nói đáng yêu quá.

Ôn Lĩnh kéo Ôn Noãn đứng ở một góc, cảm giác được tay của cô bị nhéo một cái, Ôn Lĩnh cúi đầu nhìn Ôn Noãn, thấy con gái bĩu môi, mắt trông mong nhìn về Cố Dung Khanh, trên mặt rõ ràng là không vui.

Nhưng mà Cố Dung Khanh nào hay biết chuyện này....

Bản thân ghen thì Ôn Lĩnh ráng nhịn, nhưng mà đến con gái yêu dấu của cô cũng ghen, Ôn Lĩnh thật sự không thể nhịn được nữa.

Cô nắm lấy tay Ôn Noãn đi đến bên người Cố Dung Khanh, Cố Dung Khanh còn không thèm để ý vẫn luôn chơi với cục cưng nhỏ kia, Ôn Lĩnh thấy vậy lạnh lùng nói, "Đáng yêu sao?"

Cố Dung Khanh theo bản năng liền gật đầu, cười cười quay đầu lại định nói với Ôn Lĩnh là rất đáng yêu, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy một lớn một nhỏ đang nhìn cô với dáng vẻ không vui, Ôn Lĩnh thì thôi bỏ qua, cô coi như không có gì....

Nhưng mà dáng vẻ ấm ức của Ôn Noãn nhìn cô, đột nhiên Cố Dung Khanh chột dạ.

"Mẹ nhỏ...."

Ôn Noãn ấm a ấm ức gọi cô, làm cô càng thêm chột dạ, cô ôm lấy Ôn Noãn ôn nhu hỏi, "Làm sao vậy Tiểu Noãn?"

Ôn Noãn không trả lời, đôi mắt nhìn về phía cục cưng nhỏ kia, rồi lại cúi đầu với vẻ mặt mất mát.

Huhu... mẹ nhỏ cũng không có hôn cô như vậy, cũng không có nói cô đáng yêu.

Thật ra, bây giờ cô bé không cam lòng, trong đầu đều là cục cưng nhỏ kia cướp đi mẹ nhỏ của cô bé, cô bé nhịn không được muốn đến nhìn xem cục cưng nhỏ kia thế nào.

Lâm Tự thấy cô bé đi lại nhìn con gái mình, cũng đem con gái cho cô bé xem, cái dáng vẻ ấm ức vừa rồi của Ôn Noãn cô cũng thấy, nói thật thì cô cũng không ngờ Cố Dung Khanh lại thích trẻ con tới vậy.

"Tiểu Noãn, lại đây với dì nào."

Vốn dĩ Ôn Noãn chỉ muốn đến nhìn một cái, nhưng bị Lâm Tự nói vậy, ngược lại trong lòng cô bé có chút xấu hổ, cô bé quay đầu trốn vào trong lòng ngực Ôn Lĩnh, Ôn Lĩnh biết con gái đang xấu hổ, cô ngồi xuống ôm Tiểu Noãn hỏi, "Tiểu Noãn có muốn đi xem em gái không?"

Ôn Noãn bất động, Ôn Lĩnh ôm cô bé đi đến trước mặt Lâm Tự, mới vừa rồi Cố Dung Khanh vẫn luôn chơi với đứa bé, cô cũng chưa có nhìn rõ mặt cục cưng nhỏ, nhìn kỹ thì thấy thật đáng yêu a.

"Tiểu Noãn, mau lại xem đi con, em gái đáng yêu lắm nha."

Ôn Noãn từ trong lòng ngực Ôn Lĩnh chui ra, nhìn thấy cục cưng nhỏ trên tay Lâm Tự, hai mắt mở to, đưa tay sờ gương mặt nhỏ kia, cục cưng nhỏ giống như có ý thức cũng cười cười, Tiểu Noãn còn cười theo rồi quay sang nhìn Ôn Lĩnh, kiêu ngạo vô cùng, giọng nói vui vẻ, "Mẹ, em ấy nhìn con cười kìa."

"Đúng rồi, em ấy thích Tiểu Noãn nha."

Vâng, Tiểu Noãn cũng thích em ấy."

Cho nên, cái người ghen kia giờ đây lại là Cố Dung Khanh, nhìn thấy vợ và con gái vây quanh cục cưng nhỏ chơi, đột nhiên cô hiểu được tâm trạng vừa rồi của hai người, trong lòng vừa ghen vừa hụt hẫng.

Đứa trẻ mới sinh ra chơi một lát thì ngủ, lúc Cố Dung Khanh và Ôn Lĩnh mang Tiểu Noãn đi, thì đụng phải An Nhược và Sở Du, còn có Khả Khả.

Khả Khả đi đến gần, Tiểu Noãn đã khoe khoang, "Khả Khả, mới vừa rồi em gái còn cười với mình."

"Mình còn hôn em ấy nữa."

Tiểu Noãn vốn dĩ tưởng rằng sẽ được hâm mộ, nào ngờ Khả Khả lại nhìn cô bé với vẻ mặt xem thường, Khả Khả nhìn cục cưng nhỏ đang ngủ có chút không vui, giống như bị đoạt mất bạn chiến hữu vậy.

Sau đó, cô bé nói ra lời làm cho người khác ngạc nhiên, "Có gì hay ho lắm sao, về sau mẹ của mình cũng sẽ sinh em gái, còn cười với mình nữa."

Mấy người lớn nghe Khả Khả nói vậy cực kỳ ngạc nhiên, mà Khả Khả cũng không để ý, kéo tay Sở Du nói, "Mẹ, con cũng sẽ có em gái chứ?"

Sở Du đột nhiên bị hỏi, nhìn An Nhược có chút bất lực, An Nhược cũng ngây người, cô không ngờ Khả Khả sẽ nói như vậy, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

Các cô không biết nói gì nhưng Tiểu Noãn lại biết, cô bé không phục mà nói, "Em gái thì mình cũng có thể có nha."

Lúc nói rất tự tin, nói xong còn bắt chước Khả Khả hỏi mẹ cô bé, "Mẹ, con cũng sẽ có em gái chứ?"

A cái này...

Ôn Lĩnh có chút xấu hổ, cô cảm thấy có Ôn Noãn là đủ rồi, cô quay sang nhìn Cố Dung Khanh, nhưng mà Cố Dung Khanh như thế nào... có chút không thích hợp?

Cái biểu cảm như sẽ sinh là sao thế này???

Sau đó, Ôn Lĩnh quả nhiên bị giục sinh....

Sau khi Ôn Lĩnh về nhà, đã bị hai mẹ con nhà này thúc giục, một bên là con gái rượu một bên là vợ yêu, trái phải một lời nói về em gái.

Tiểu Noãn nói, "Có em gái rồi, về sau con có thể chơi với em gái, hơn nữa nếu Khả Khả mà con em gái sẽ khoe khoang với con."

....

Cái này thì có liên quan gì?

Trước khi ngủ, Cố Dung Khanh cũng nói, "Lúc sinh Tiểu Noãn, là em chăm sóc con bé, bây giờ chị muốn có thêm một đứa con với em, đến lúc đó mỗi ngày chị sẽ chăm sóc con bé với Tiểu Noãn, sau đó ở nhà chờ em về."

Lúc ấy, Ôn Lĩnh chưa nói cái gì, nhưng mà trong lòng đã bị những lời nói này của Cố Dung Khanh đả động, nếu sinh ra một cục cưng nhỏ giống Cố Dung Khanh, thật sự rất đáng yêu.

Sau khi Cố Dung Khanh mang đứa thứ 2, Ôn Lĩnh vứt bỏ hết công việc mà chăm sóc cô, Tiểu Noãn giao cho Hứa mẹ chăm sóc.

Mỗi bữa sáng, cô đều làm bữa ăn dinh dưỡng cho Cố Dung Khanh, tóm lại đều là những thức ăn tốt cho sức khỏe, Cố Dung Khanh ăn những đồ đó mà tăng lên mấy ký.

Cho nên... cả người Cố Dung Khanh đều bứt rứt.

Mỗi sáng, sau khi cân xong tâm trạng rất suy sút, trước khi ngủ cô hỏi Ôn Lĩnh, "Chị đã 30 tuổi, nếu sinh con xong dáng người không thể khôi phục được, làm sao bây giờ?"

Ôn Lĩnh cho rằng Cố Dung Khanh còn để ý đến chuyện đóng phim, lập tức an ủi, "Không sao mà, một khoảng thời gian là khôi phục rồi, sẽ không chậm trễ công việc của chị."

Cố Dung Khanh tức giận trừng mắt với cô, không vui mà nói, "Chị không phải nói chuyện đóng phim, ý chị là...."

Nói một nửa, Ôn Lĩnh vẫn chưa phản ứng, nhìn cô khó hiểu mà hỏi, "Ý chị là gì?"

Cố Dung Khanh cúi đầu nhìn bụng cô, mà nói, "Chị... chị sợ em sẽ chê chị."

Lời nói này nói ra, biểu cảm Ôn Lĩnh nghi hoặc, cô không biết tại sao Cố Dung Khanh lại nghĩ như vậy, cô còn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Mập hay không mập, chẳng phải đều là Cố Dung Khanh sao?

Cô chê cái gì chứ???

Dáng vẻ Cố Dung Khanh vẫn ấm ức, cô nhìn thấy vậy vừa đau lòng cho vợ vừa buồn cười, cô ôm lấy Cố Dung Khanh, để Cố Dung Khanh thoải mái nằm trong lòng ngực mình, rồi nói, "Sao chị ngốc vậy hả?"

Cố Dung Khanh ở trong lòng ngực cô mím môi, túm lấy cổ áo cô, mà hừ một cái.

Ôn Lĩnh bởi vì cái hành động này của Cố Dung Khanh mà mềm như bộng, cô khẽ quát chọc lên mũi Cố Dung Khanh nói, "Đáng yêu quá đi à."

"Vừa đáng yêu vừa ngốc."

"Em làm sao mà chê chị chứ?

Yêu chị còn không hết."

Cố Dung Khanh ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, "Thật sao?"

"Đương nhiên rồi."

Có được đáp án khẳng định, Cố Dung Khanh mới vui vẻ trở lại.

Nhưng mà vui vẻ cũng chỉ được hơn một tháng, bởi vì bây giờ cô đang mang thai tháng thứ, cả người lại tăng mấy ký, bắt đầu lo âu tiếp.

Hôm nay, thừa dịp Cố Dung Khanh ngủ trưa, Ôn Lĩnh đi ra ngoài một tí, lúc trở về không ngờ là Cố Dung Khanh đã tỉnh, ngồi ở trên sô pha chờ cô, sắc mặt không tốt, rõ ràng là tức giận.

"Em đi đâu?"

"....

Đi ra ngoài một chút."

Nghe Ôn Lĩnh nói xong, hốc mắt Cố Dung Khanh đỏ lên, Ôn Lĩnh đi được hai bước thì Cố Dung Khanh không thèm để ý đến cô, trở về phòng.

Ôn Lĩnh nhanh chân đuổi theo Cố Dung Khanh, đẩy cửa ra thì thấy Cố Dung Khanh vùi người trong chăn, bả vai run lên, hình như đang khóc.

Cô đi lại kéo chăn ra, từ phía sau ôm lấy Cố Dung Khanh, mới vừa ôm một cái thì Cố Dung Khanh đã né tránh, tiếp tục khóc, cô trốn thì Ôn Lĩnh đuổi theo, đến cuối cùng Cố Dung Khanh muốn tránh cũng tránh không được, ngồi dậy nhìn Ôn Lĩnh.

"Em ghét bỏ chị, em tránh ra."

Nghe vậy, Ôn Lĩnh bất đắc dĩ, những lời này Cố Dung Khanh đã nói không ít lần, cô ôm Cố Dung Khanh hôn một cái, "Yêu chị còn chưa hết, làm sao mà ghét được."

"Hừ."

Lại tránh, không thèm để ý đến Ôn Lĩnh, Ôn Lĩnh thò lại gần ôm eo cô nói, "Vợ ơi...."

Miệng nói tay không an phận chui vào trong áo Cố Dung Khanh, cô cắn lỗ tai Cố Dung Khanh nói, "Thể trạng của chị tốt hơn rồi, có thể sao?"

Bên tai có người to nhỏ, hỏi thở Cố Dung Khanh thật sự không ổn, từ lúc cô mang thai hai người không có....

Bây giờ, cơ thể Cố Dung Khanh cực kỳ mẫn cảm, hành động của Ôn Lĩnh rõ ràng là trêu chọc cô, cũng chứng tỏ cho cô biết, Ôn Lĩnh không hề ghét cô.

Chuyện sau đó thì nước chảy thành sông thôi, Ôn Lĩnh cẩn trọng, xem cô là trân bảo, nâng niu trên tay.

Sau khi xong chuyện, Ôn Lĩnh lo lắng hỏi cô, "Chị có chỗ nào không thoải mái không?"

Cố Dung Khanh đỏ mặt....

"Không có."

"Vậy... thoải mái sao?"

Cố Dung Khanh rất có phong tình mà liếc cô một cái, cô biết ngay Ôn Lĩnh sẽ nói mấy lời này với cô mà, nhưng mà cô không muốn trả lời.

"Mau nói đi nào~"

Cô không nói, Ôn Lĩnh lại tiếp tục làm chuyện xấu trên người cô, bởi vì mang thai cho nên chỗ đầy đặn rất mẫn cảm, sắc mặt Cố Dung Khanh ửng hồng đẩy Ôn Lĩnh ra, giọng nói mềm nhũn, "Em...

đừng như vậy."

Ôn Lĩnh cắn lỗ tai cô nói, "Vậy chị nói em nghe xem, thoải mái sao?"

Cố Dung Khanh chôn đầu trong lòng ngực cô, một hồi sau mới nhỏ giọng nói, "Thoải mái."

Tối ngày sinh con, Ôn Lĩnh vẫn như ngày thường, rửa chân mát xa cho Cố Dung Khanh, bụng ngày càng lớn, cơ thể của Cố Dung Khanh không chịu nổi, chân đau eo đau, hơn nữa đứa nhỏ này thật quậy, không có ngoan như Tiểu Noãn.

Ôn Lĩnh muốn nói với Cố Dung Khanh, chờ sinh đứa nhỏ này ra, cô nhất định sẽ dạy dỗ một phen, một chút cũng không biết đau lòng cho mẹ.

Mỗi lần cô nói như vậy, Cố Dung Khanh nắm lấy tay cô, bảo cô đừng có làm như vậy, con đâu có biết chuyện này.

Hơn nữa, tính cách của con, các cô đâu có quyết định được.

Ôn Lĩnh biết Cố Dung Khanh xót con, nhưng mà cô lại xót Cố Dung Khanh hơn, bây giờ tuổi của Cố Dung Khanh không như lúc sinh Ôn Noãn.

Lúc đó tâm trạng tốt mà cơ thể cũng tốt, còn bây giờ thì eo đau chân đau lại hay ngủ.

"Ngày dự sinh có lẽ mấy ngày tới, nếu chị không thoải mái thì phải nói với em liền."

Bây giờ, Cố Dung Khanh cảm thấy Ôn Lĩnh như một bà cô già, thích lảm nhảm nhiều điều.

"Được rồi, chị biết rồi."

Ôn Lĩnh biết Cố Dung Khanh nghe mấy lời này không thích cũng không thèm để ý, nhưng mà thích hay không thích cô cũng phải nói, rửa chân cho Cố Dung Khanh xong, cô đi lấy khăn, thì nghe được tiếng gọi của Cố Dung Khanh, có chút không đúng.

"A... hình như... sắp sinh rồi."

Bởi vì từng có kinh nghiệm, cho nên Ôn Lĩnh chuẩn bị rất đầy đủ, cô đặt Cố Dung Khanh nằm lên sô pha, bảo Cố Dung Khanh hít thở sâu, sau đó gọi điện thoại cho Hứa mẹ nói bà đến đây, cô đi vào phòng ngủ, lấy những đồ đã sớm chuẩn bị.

Sau đó, bọn họ đến thẳng bệnh viện.

Ôn Lĩnh bồi Cố Dung Khanh sinh, nhìn thấy Cố Dung Khanh đau mà khóc thút thít, lòng cô cũng đau như cắt, trong đầu hối hận không thôi, tại sao lại phải sinh con thêm chứ.

Lăn lộn 2 giờ, Cố Dung Khanh cũng đã sinh.

Là một cô bé đáng yêu.

Cố Dung Khanh tỉnh dậy đã đòi gặp con, cô đã quên mất lần trước khi cô bế Ôn Noãn lúc mới sinh là cái cảm giác gì, nhưng mà nhìn thấy cô con gái nhỏ, tâm cô thật hạnh phúc.

Cô cười khanh khách hỏi Ôn Lĩnh, "Đặt tên là gì?"

Vấn đề này, mấy tháng trước hai người đã bàn qua, lúc đó Ôn Lĩnh nói chờ sinh con xong sẽ biết, cho nên bây giờ Cố Dung Khanh rất tò mò, Ôn Lĩnh đặt tên là gì.

"Gọi là Ôn Khanh."

Cố Dung Khanh nghe tên thì ngây người, nhíu nhíu lông mày, Ôn Lĩnh biết Cố Dung Khanh sẽ nghi hoặc, cô cười bế lấy con gái nói, "Bởi vì em sẽ sưởi ấm cho Khanh a."
 
[Bhtt][Edit][Hoàn] Thừa Cơ Mà Nhập.
Chương 100 (Phiên ngoại An Nhược)


Kết hôn năm thứ hai, An Nhược cảm giác Sở Du không yêu cô như trước kia.

Hai ngày trước, hai người vì chuyện con cái mà cãi nhau.

Sau đó thì chia phòng ra ngủ, ngày hôm nay chính là ngày thứ ba chia phòng, An Nhược lăn lộn qua lại không ngủ được.

Cô nhớ Sở Du.

An Nhược nhìn đồng hồ, đã 12 giờ đêm, ngày mai cô còn lịch trình phải đi ngủ sớm, nhưng mà bây giờ không ngủ được, không có Sở Du mỗi một đêm của cô thật khó khăn, ngày thường ôm lấy cơ thể thơm tho mềm mại của vợ đi, hạnh phúc muốn chết.

Nhưng mà... bây giờ cô lại không hiểu tại sao Sở Du đối với việc sinh con lại cố chấp như vậy???

Đứa thứ hai của Ôn Lĩnh cũng sắp một tuổi rồi, thật ra tâm cô cũng có chút động, nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui vẫn từ bỏ.

Có một khoảng thời gian, Sở Du không nhắc đến việc này, nhưng mà gần đây Tiểu Noãn luôn ở trước mặt Khả Khả khoe ra, em gái có biết bao nhiêu đáng yêu.

Và rồi Khả Khả nói chuyện này với Sở Du, cho nên hai người khắc khẩu cãi nhau.

Lần đầu tiên cãi nhau là vào lúc hai người làm xong... mặt Sở Du đầy sắc xuân đưa ra yêu cầu này, cô đã từ chối.

Sau đó, Sở Du mất hứng, ôm cũng không cho cô ôm.

Lần này cãi nhau còn lớn hơn, gần một tháng không làm chuyện vợ vợ, An Nhược chủ động xin thua, nhưng Sở Du vẫn nhắc đến chuyện này.

Thật phiền phức, hai người càng cãi càng hăng, sau đó Sở Du ôm chăn đi qua phòng Khả Khả ngủ, ban ngày không để ý tới cô, buổi tối càng không để ý.

Cuối cùng, cô phải làm sao để thoát cảnh khốn khó này chứ?

Rảnh rỗi không có việc gì, An Nhược cầm điện thoại, lên phần mềm mua sắm, chỉ là xem vậy thôi chứ chẳng biết mua gì... thật sự ngủ không được.

Đột nhiên, ánh mắt bị hấp dẫn vào một cái bịt mắt màu đen vải ren, An Nhược do dự một chút sau đó nhấp vào xem, bên trong còn những đồ hoa hoè, quả thật muốn chọc mù con mắt cô mà, bịt mắt màu đen chỉ là một loại, bên trong còn có roi da, còng tay, còn có... cái nhỏ nhỏ kia.

Ôi mẹ ơi, An Nhược không nhịn được mà mơ tưởng đến Sở Du mặc nó, tâm An Nhược nhộn nhạo, chân dài của Sở Du, eo thon, tay đặt trên đỉnh đầu, bị khoá lại.

Bộ dạng cấm dục nghiêm túc của Sở Du, đang bị cô xâm chiếm.

An Nhược quyết đoán chốt đơn mua hàng, vẫn là mấy cái loại này, sau đó mới cảm thấy hài lòng rồi đi ngủ.

Mặc dù, Sở Du không để ý đến cô, nhưng buổi sáng vẫn sẽ làm đồ ăn sáng cho cô.

Sáng hôm nay cũng như vậy, chẳng qua lúc An Nhược dậy thì Sở Du đã đưa Khả Khả đi học.

An Nhược ăn nhanh gọn rồi dọn dẹp, sau đó đi ra ngoài làm việc.

Cả ngày làm việc nhưng mà tâm trí cô không ở có đó, tối hôm qua chốt đơn rất quyết đoán, có lẽ tối nay người ta sẽ gửi đến.

Công việc của cô nếu không có gì thì 2 giờ sẽ xong, 3 giờ là về đến nhà, sau đó chuẩn bị bữa tối dưới ánh đèn.

Nghĩ lại thì cũng lãng mạn, nhưng mà... còn Khả Khả thì sao đây?

Có con ở bên cạnh thì có những chuyện làm không được tận hứng, làm sao có thể tách Khả Khả ra chứ?

Kết thúc công việc, cuối cùng An Nhược cũng nghĩ ra được cách tốt, cô gọi điện thoại cho mẹ vợ, nói cô chọc Sở Du tức giận, tối nay muốn dỗ Sở Du, cho nên....

Lời không cần nói hết nhưng ý cũng rõ ràng quá rồi, mẹ vợ cũng là người nhanh nhạy, lập tức nói, "Mẹ nhớ Khả Khả, tối nay mang Khả Khả đến chỗ mẹ ở đi."

An Nhược cười hì hì cảm ơn mẹ vợ thấu đáo, sau đó gọi cho Sở Du.

"Alo...."

Giọng nói Sở Du vô cùng lạnh lùng, lúc cãi nhau Sở Du sẽ đối với cô như vậy, ngày thường thì cô sẽ khó chịu, nhưng nghĩ đến tối nay... cô thật sự kích động.

"Vợ ơi, mẹ vợ vừa mới điện thoại nói nhớ Khả Khả, muốn tối nay Khả Khả ở với mẹ."

"Hửm?

Sao mẹ không gọi cho chị?"

Sở Du nhạy cảm, biết An Nhược có chuyện lừa cô, bình thường nếu mẹ cô nhớ cháu ngoại sẽ trực tiếp gọi cho cô, rất ít khi nói với An Nhược.

An Nhược biết Sở Du chắc sẽ cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại không biết giải thích thế nào, chỉ có thể giả vờ ngây thơ để lừa đảo, "Dù sao... thì cũng là nhớ Khả Khả, gọi cho ai có quan trọng đâu."

Đúng là không quan trọng, Sở Du đáp ứng tỏ vẻ đã biết rồi, sau khi đón Khả Khả cô sẽ đưa Khả Khả qua đó.

Thật ra, Sở Du cũng đoán được, tối nay có thể An Nhược sẽ dỗ cô, cố ý đem Khả Khả tách ra, cô cũng không muốn chọc thủng tâm tư của An Nhược, suy cho cùng thì cô cũng không muốn hai người cãi nhau.

Hơn 3 giờ, An Nhược trở về nhà, lúc này Sở Du đi đón Khả Khả, cô xách túi lớn túi nhỏ đi vào bếp.

Tối nay chuẩn bị bữa tối lãng mạn, cô lấy một chai rượu vang quý ra ướt lạnh, sau đó làm bò bít tết.

Hơn 5 giờ, chuông cửa vang lên, chắc là đồ được giao đến, An Nhược vui vẻ đi mở cửa, nhận bưu kiện trong tay người giao hàng.

Sau đó, cẩn thận mở ra kiểm tra, thấy không thiếu thứ gì, mới đi giấu trong phòng ngủ.

Lúc Sở Du về nhà đã 6 giờ, cô vừa vào cửa đã thấy An Nhược đứng chờ cô, nhìn vào trong nhà thì thấy An Nhược đã chuẩn bị bữa tối dưới ánh đèn, khoé môi cô lộ ra nụ cười vui vẻ.

Lúc ăn tối, cả hai đều không nói chuyện, An Nhược vẫn luôn nhìn Sở Du mà cười ngây ngô, cười đến mức làm cho Sở Du xấu hổ, bởi vì ánh mắt của An Nhược thật sự không có chuyện tốt.

Quả nhiên, sau khi ăn xong, An Nhược hối cô đi tắm, vốn dĩ cô cho rằng An Nhược sẽ tắm cùng cô, ai biết đâu lại không phải vậy, Sở Du cũng hiểu ý của An Nhược là gì, cho nên cô trở về phòng ngủ của hai người, đi vào đã thấy An Nhược nằm trên giường nhìn cô cười tủm tỉm.

Nụ cười này trong mắt Sở Du không hề trong sáng, nhưng mà nghĩ không ra được, An Nhược ngoài chuyện kia thì còn có chuyện gì nữa, cho nên Sở Du không nghĩ nhiều mà lên giường.

Rất nhanh, An Nhược đã đè trên người cô, bắt đầu hôn cô, lần trước cùng nhau cũng đã lâu rồi, cho nên Sở Du cũng có khao khát, nhưng vào khắc đôi tay cô bị đưa lên đỉnh đầu, ngay sau đó bị trói lại, cô ngây người.

An Nhược quỳ gối trên giường, vừa lòng với kiệt tác của bản thân, tay đã bị trói chặt, bịt mắt ren cũng mang lên mắt Sở Du, điều duy nhất là bộ đồ đen... cô thấy để Sở Du mặc nó không ổn cho lắm.

Nhưng mà cảm giác bây giờ cũng tốt lắm rồi, đôi mắt cũng chiêm ngưỡng đủ, chân dài eo thon, cực kỳ xinh đẹp, cô lấy món đồ chơi ra.

Sở Du bị khi dễ tàn nhẫn, miệng mở to mà hít thở.

Có lẽ bởi vì tầm mắt đã bị che, Sở Du so với ngày thường càng yếu đuối hơn, trong lòng Sở Du không nhịn được mà mắng An Nhược, cái tiểu phôi đản này cư nhiên xử cô như vậy.

Nhưng mà làm sao bây giờ?

Sở Du chống cự không được, chỉ có thể mè nheo xin tha.

Xong việc, An Nhược ôm cô từ phía sau, cô muốn mắng An Nhược nhưng mà còn sức đâu mà mắng, Sở Du vô hại nằm trên giường, có lẽ bản thân đã lớn tuổi rồi, cho nên mới không chịu nổi.

"Vợ à... chúng ta sinh con đi."

Sở Du mệt rã rời nhưng trong mơ mơ màng màng cô vẫn nghe được lời nói của An Nhược, cô không nghe lầm chứ?

Cô nhìn vào mắt An Nhược hỏi, "Em nói cái gì?"

"Em nói chúng ta sinh con đi."

An Nhược hôn hôn lên cổ Sở Du lại nói, "Nhưng mà, kiếp sau nha."

—————————

Hoàn 03/03/2022

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình với "Thừa cơ mà nhập".

Bộ truyện này là bộ truyện đầu tiên của tác giả, mặc dù mấy chương cuối tác giả viết vẫn chưa cao trào lắm nhưng mà bộ truyện này cũng làm chúng ta khóc thầm một chút.

Còn cảm thấy truyện như thế nào vẫn để lại cho các bạn đáng giá chi tiết hơn.

Tạm biệt "Thừa cơ mà nhập" chào đón "Lay động tiếng lòng" đang được edit tới chương 14.

Hi vọng các bạn tiếp tục đồng hành cùng mình nhé.
 
Back
Top Bottom