Khác [BHTT] [Edit] [Hoàn] Nghe nói ngươi muốn cưới ta? - Tửu Oa Động Nhân.

[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? - Tửu Oa Động Nhân.
Chương 37: Não tàn vẫn còn tồn tại.


Hôm nay là ngày thời tiết khá tốt, tuy rằng vẫn là mùa hè nhưng so với so với cái nắng oi bức thì ngày hôm nay đã dễ chịu hơn rất nhiều, gió thổi cây ngô đồng kêu xào xạc khiến mọi thứ sôi động hơn.

Ngồi dựa cửa sổ nghe thầy giảng bài, nếu không phải tiếp theo có một bài kiểm tra nhỏ nàng đã định ngủ một chút.

Thành tích mình không tồi cũng muốn cố gắn học tập, nhưng ngặc nổi không có tí hứng thú gì với tiếng Anh cả.

Mặc dù giọng giảng bài của Bạch lão sư vô cùng êm tai nhưng chẳng có khơi lên chút yêu thích tiếng Anh nào.

A...

Làm sao bây giờ, giống như càng nghe càng mệt.

Đầu nhỏ lắc lư lay động, khiến bạn học cùng bạn phải lay người nhỏ giọng nói: "Này!

Ngô Thiến Thiến đừng ngủ, muốn môn tiếng Anh lại không đủ điểm nữa à."

Lời này mới vừa nói xong, lập tức làm Ngô Thiến Thiến cảnh giác, sâu ngủ bị xua đuổi, nàng chống mặt ngồi thẳng eo.

"Không ngủ không ngủ, tớ không muốn bị mẹ cằn nhằn."

"Vậy cậu phải ngoan ngoãn nghe Bạch lão sư giảng bài, biết không?" bạn cùng bàn lo lắng không thôi.

Ngô Thiến Thiến khoe mẽ cười: "Biết rồi biết rồi."

Tuy rằng ngoài miệng nói rất thống khoái, vừa mới qua vài phút Ngô Thiến Thiến vẫn quay trở lại bộ dạng thất thần, không phải vẽ bậy vào sách giáo khoa thì là lén nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bạn cùng bàn liếc qua nhìn thấy Ngô Thiến Thiến lại lơ là, nàng cũng không nhắc tiếp.

Đành phải tùy người ta chỉ cần không ngủ gục mình có thể giúp nàng những chỗ nàng không hiểu.

Đối lập với Ngô Thiến Thiến, bạn cùng bàn tên là Mạnh Nam vô cùng yêu thích môn tiếng Anh, việc giáo viên tiếng anh mới được đổi thành Bạch lão sư càng làm cho Mạnh Nam vui vẻ mỗi khi có tiết tiếng Anh.

Mạnh Nam đôi mắt cong cong, chớp cũng không chớp nghe Bạch Vi giảng bài, trên tay bút ký không ngừng.

Hiện tại nàng chính là fan của Bạch Vi, về nhà khoe một trận với cha mẹ còn tâng bốc thêm một chút xíu.

Bạch Vi tính tình ôn hòa, nói chuyện dịu dàng những đứa trẻ nghịch ngợm vào tiết nàng cũng trở nên ngoan ngoãn.

Theo cách nói của Dương Đồng là: Bạch Vi sinh ra đã có sẵn mị lực.

Bằng không làm sao những đứa trẻ không nghe lời lại hoàn toàn kính sợ Bạch Vi.

Tuy rằng nàng không được dùng cách xử phạt về thể xác đối với học sinh nhưng muốn làm cho một học sinh biết tuân thủ lễ phép hơn Bạch Vi đương nhiên có nhiều cách.

Mạnh Nam ngước nhìn Bạch lão sư đang giảng bài, trong lòng đột nhiên nghĩ đến tương lai sau này.

Nàng thật sự có hứng thú với nghề giáo viên.

Mạnh Nam vẫn tiếp tục ngẫm nghĩ về mai sau, cánh tay bất ngờ bị Ngô Thiến Thiến giữ lấy, lập tức khiến cánh tay chống cằm mất đi trọng lực.

Mạnh nam mắt trợn trắng, hạ giọng nói: "Cậu làm gì vậy?"

Ngô Thiến Thiến giật mình, chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói: "Dương lão sư sao mới sáng sớm lại muốn chạy bền kìa?"

Mạnh Nam duỗi cổ, nháy mắt kinh ngạc nhưng thật nhanh nghĩ đến chuyện gì đó.

Chuyện này nàng trong lúc vô tình phát hiện được.

Hôm qua mình ôm đống bài tập tiếng Anh của cả lớp chuẩn bị đi đến văn phòng Bạch lão sư, nào biết mới vừa đi tới cửa liền nghe thấy bên trong vô cùng ồn ào.

Lòng hiếu kỳ nổi lên, nàng rón ra rón rén áp tai vào nghe lén.

Tuy rằng làm như vậy là sai nhưng bên trong văn phòng phát ra một câu nói thành công làm Mạnh Nam áp chế lại sự cương trực.

"Bạch Vi!

Sao cậu nhanh thế hả?

Thế nhưng cũng phải kết hôn, trước kia không phải bảo đang là cẩu độc thân sao hiện tại liền chạy về phía nấm mồ hôn nhân ?"

Tô Quả cắn hạt dưa, đáy mắt lập loè, chuyện Bạch Vi muốn kết hôn không biết sẽ làm cho bao nhiêu người thương tâm lắm đây.

Chủ nhiệm lớp cũng thuận thế nói: "Sao đột nhiên muốn kết hôn?"

Bạch Vi ngồi trên ghế gương mặt tràn đầy hạnh phúc vừa nói vừa đưa kẹo mừng cho hai nàng, tuy rằng mình cùng Dương Đồng không định kết hôn ngay nhưng kẹo mừng có thể đưa sớm hơn.

"hai người đoán xem."

Nàng nhu hòa cười còn có một tia giảo hoạt.

Tô Quả cùng chủ nhiệm lớp buồn bực không hẹn mà cùng hỏi: "Chẳng lẽ là bởi vì nước chảy thành sông?"

Bạch Vi gật đầu, tiếp tục nói: "Cũng không phải, trước đó sang nhà nàng dùng bữa thấy không khí gia đình rất tốt, đột nhiên cảm thấy kết hôn cũng không phải chuyện gì khó chấp nhận nên khi nàng đưa tớ về tớ đã cầu hôn luôn."

Tô Quả ngoài miệng cắn hạt dưa vẫn chưa phản ứng được "Ồ, cầu hôn luôn."

Vừa nói xong thiếu chút nữa bị hạt dưa làm cho mắc nghẹn không thể tưởng tượng hỏi: "Cậu cầu hôn!?"

Chủ nhiệm lớp cũng ngơ ngác, không đoán được Bạch Vi lợi hại như vậy, vốn tưởng rằng chuyện cầu hôn chắc chắn phải là Dương Đồng nói.

Nhìn Bạch Vi vô cùng bình tĩnh, thì ra chuyện này còn có nhiều tình tiết bí ẩn như thế.

Bạch Vi nhìn hai người kia giật mình cũng không nằm ngoài ý muốn, nàng đạm nhiên nhún vai: "Đúng vậy, tớ cầu hôn, đừng nói hai người lúc đó cả Dương Đồng cũng xém bị hù chết, hahaha."

Tô Quả nhìn nàng cười xấu xa nhịn không được vui vẻ, "Nhìn không ra cậu xấu xa như vậy."

"Giống nhau cả mà, sao dám so sánh với Dương Đồng."

Bạch Vi nhẹ nhàng bôi đen Dương Đồng một lần.

Chủ nhiệm lớp trêu ghẹo: "Xem thái độ này của cậu, vô cùng vừa lòng Dương Đồng muốn bắt nàng vào tay rồi phải không?"

Bạch Vi không cần nghĩ ngợi nói: "Ta thích nàng rất lâu nên chuyện kết hôn cũng đã có sẵn dự tính trong đầu.

Có thể nói từ ngày bắt đầu quen nhau đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng kết hôn cùng nàng."

Ánh mắt nàng lưu luyến mỗi khi nhắc tới Dương Đồng.

Tô Quả hâm mộ mà thở dài: "Khi nào tớ cũng có thể như vậy, nghe chuyện hai người kết hôn muốn làm tớ sâu răng luôn."

Chủ nhiệm lớp cùng Tô Quả quan hệ vô cùng tốt vì thế khi nói chuyện cũng không cần phải lòng vòng, "Cậu hạ thấp tiêu chuẩn xuống một tí, tìm đại một người hợp mắt trong đám người đang theo đuổi cậu đó."

Tô Quả ngạo kiều từ chối: "Tuyệt đối không được!"

"Vậy cậu xứng đáng là cẩu độc thân!"

"......!!"

Nhìn hai nàng ở chung lại sắp đôi co, Bạch Vi vội vàng chuyển đề tài: "Buổi tối Dương Đồng mời mọi người ăn cơm, hai ngươi nhớ tới đó."

Vừa nghe được mời ăn cơm đôi mắt hai người tức khắc sáng lên, "Được lắm."

Tô Quả bỗng nhiên nhớ tới cái gì, hỏi: "Hai người còn định giấu chuyện này với những người khác sao?"

Bạch Vi lắc đầu: "Cũng đã muốn kết hôn sao có thể gạt người khác được nữa.

Ngày mai tớ sẽ thông báo với các đồng nghiệp."

Chủ nhiệm lớp xem náo nhiệt không chê sự đại, cười xấu xa nói: "Nhìn đi, lúc này khẳng định thật nhiều người so hai ta càng giật mình."

"Ôi giồi ôiii, không cùng các cậu nói chuyện phiếm nữa tớ sắp có tiết dạy."

"Vậy tan làm chờ mọi người ở đây nhé."

Tô Quả cười: "OK!"

Nghe xong toàn bộ Mạnh Nam vội vàng ôm tập chạy lên lầu 3 né tránh tầm mắt Tô Quả.

Nàng nhẹ nhàng thở ra, trấn định lại cảm xúc giả như chưa có chuyện gì xảy ra lần nữa đi đến văn phòng đưa bài tập các bạn cho Bạch Vi.

Mạnh Nam muốn rời đi nhưung theo bản năng quay đầu lại nhìn chăm chú vào Bạch Vi khiến nàng mắc cười: "Làm sao vậy?

Còn có chuyện gì khác sao."

Mạnh Nam lắc đầu, "Không có việc gì ạ, em xin phép về lớp!"

Bạch lão sư và Dương lão sư đều người rất tốt, bên nhau cũng hợp chắc chắn sẽ hạnh phúc.

Bạch Vi thấy vậy bất đắc dĩ cười cười, liền cúi đầu bắt đầu chấm bài tập.

Ngô Thiến Thiến nhìn Mạnh Nam ánh mắt dại ra, sợ hãi nàng bị Bạch lão sư phát hiện liền lay lay cánh tay nàng.

Mạnh Nam hoàn hồn, cười trấn an với Ngô Thiến Thiến lại nhìn Dương lão sư vẫn đang chạy, nói nhỏ: "Tớ đoán, Dương lão sư nhất định rất vui."

Ngô Thiến Thiến không hiểu, Mạnh Nam nói câu kia lại càng khó hiểu hơn, Dương lão sư mới sáng tự nhiên bắt đầu chạy bền thì liên quan gì đến chuyện vui hay buồn!

Mạnh Nam cười đến ý vị thâm trường, bí mật này mình liền giấu ở đáy lòng đi dù sao không bao lâu nữa Ngô Thiến Thiến cũng biết.

Khi sự việc của Bạch Vi và Dương Đồng được thông báo, Kiều Bội San cũng từ bạn bè mới biết được. ( Chị gái này hồi đó thích Dương Đồng xem lại chương 24 là nhớ)

Nàng im lặng ngồi trên sô pha, bụm mặt khiến ai cũng không thấy rõ biểu tình.

Nàng vẫn không nhúc nhích như là pho tượng vô hồn.

Thời gian dần trôi qua trong phòng đột nhiên trở nên u ám.

Mà Kiều Bội San nãy giờ không nói gì hết rốt cuộc có động tĩnh, nàng cầm di động bấm thật nhanh một dãy số, giọng nói khàn khàn "Mẹ, trước đó mẹ nói muốn cho con gặp một người bạn.

Thế mẹ cứ sắp xếp giúp con đi ạ."

Chuyện tới bây giờ, nếu mình còn không buông tay sợ rằng kết cục cũng chẳng thu hoạch được gì nữa.

Thôi, cứ như vậy đi.

Cùng nàng trở thành người xa lạ, chuyện này vốn dĩ từ lúc đầu nên là như vậy.

Mình còn ở đây quyến luyến cái gì nữa?

*

"Alo Đồng Muội."

Dương Đồng đang cùng Bạch Vi đi dạo vài cửa hàng xem váy cưới, còn chưa đi được bao lâu đã thấy mẹ Dương gọi điện tới.

"Sao lạp mẹ?"

"Con và Vi Vi kết hôn, có thể dời thời gian lại một chút không." mẹ Dương thở dài không thôi, nhớ tới chuyện vừa rồi chồng mới nói nàng liền giận sôi máu, thật là nể gia đình kia!

Dương Đồng đương nhiên không vui, "Vì sao chứ?

Chúng ta không phải đã bàn bạc kĩ lưỡng hết rồi, sao có thể nói dời là dời được?"

Bạch Vi thấy Dương Đồng biểu tình không thích hợp, vội vàng nắm tay nàng, nhìn dáng vẻ nàng chắc là đang cùng bác gái nói chuyện kết hôn cũng không biết giữa chừng đã xảy ra chuyện gì.

Mẹ Dương lạnh nhạt nói: "Còn không phải là cái gia đình bác hai con sao, Dương Đồng cũng muốn kết hôn, vẫn là người kia.

Lần này nghe nói là đã mang thai cho nên hôn sự này bắt buộc phải có.

Các nàng muốn kết hôn thì kết hôn dựa vào cái gì muốn gia đình mình chậm lại, nhưng nàng biết con ngày 10 tháng 10 chuẩn bị kết hôn cho nên cũng chọn ngay ngày hôm đó.

Con nói xem chúng ta không dời lại, thì còn biện pháp nào nữa?"

Ý mẹ Dương là muốn cách cả nhà bọn họ thật xa, đừng trùng lặp để lẩn lộn là được.

Nhưng ý kiến của mẹ Dương, cũng không đại biểu cho ý kiến của Dương Đồng.

Dương Đồng tâm trạng lạnh lẽo, cười khinh thường: "Mẹ, con sẽ không đổi!

Tại sao con phải là người nhường!

Vẫn là ngày hôm đó, mọi chuyện mẹ đừng lo lắng cứ để con giải quyết."

Dương mẹ nhướng mày, bất đắc dĩ nói: "Một khi đã như vậy, vậy chúng ta không cần nhượng bộ nữa muốn làm gì thì mặc kệ bọn họ!"

Sau khi cúp máy, Dương Đồng cuối cùng nhịn không được mắng một câu thô tục: " Con mẹ nó, Dương Đồng bị điên rồi à?"
 
[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? - Tửu Oa Động Nhân.
Chương 38: Váy cưới.


Tuy rằng Bạch Vi cũng không biết vừa rồi gặp phải chuyện gì nhưng nhìn biểu tình Dương Đồng, nàng cũng có thể hiểu chuyện cũng không vui vẻ gì.

Bạch Vi không nhịn được hỏi: "Phát sinh chuyện gì?"

Dương Đồng muốn nói lại thôi chuyện này cũng xem như là không đặc biệt lắm, nhưng nếu nói ra lỡ như làm ảnh hưởng tâm tình đi xem váy cưới của Bạch Vi thì sao.

Vậy trăm triệu không thể nói.

Bất quá muốn Dương Đồng lừa gạt Bạch Vi, nàng tự nhận là không làm được, đơn giản vẫn là nói thẳng minh đi.

Dù sao nàng cũng có cách giải quyết vụ này.

Dương Đồng sờ sờ tóc nàng, tươi cười nói "Không có việc gì, mẹ gọi cho tớ nói chị họ mang thai."

Bạch Vi cảm thấy kinh ngạc nhướng mày, trước đó chuyện trong nhà Dương Đồng nàng cũng có biết đến, chỉ là không nghĩ tới chị họ nàng đã có thai.

"Nếu là mang thai, vậy sao tớ lại nghe cậu nhắc đến chuyện dời ngày kết hôn?

Đây là chuyện gì."

Dương Đồng ôm lấy vai nàng, ỷ vào thân cao ưu thế đem nửa người đè lên Bạch Vi.

Dương Đồng cười gượng ôm lấy Bạch Vi đi đường, giải thích: "Nhà ai cũng sẽ có những người thấy chuyện đó là vô cùng sốt ruột, nhà tớ cũng thế.

Chị họ từ nhỏ đã đấu đá với tớ rất gay gắt huống chi lần trước tớ còn phanh phui con người thật chắc chắn bị nàng căm ghét nhiều hơn.

Lần này nàng mang thai, chắc Từ Cẩn An cũng không còn cách nào khác chỉ có thể cùng nàng kết hôn, bởi vì trước đó nàng đã có ý định chia tay với chị họ tớ rồi.

Hiện giờ hai nàng chuẩn bị kết hôn, nàng cũng không thể làm gì được tớ cho nên khi biết chúng ta kết hôn ngày 10/10 nàng cũng chọn thời điểm đó để kết hôn.

Cho nên mẹ tớ muốn dời lại ngày khác, tốt nhất đừng đụng phải nàng đỡ xảy ra chuyện xấu.

Nhưng tớ không nghĩ không vì chuyện này mà bỏ lỡ chuyện chúng mình, tớ vừa nói mẹ chúng ta vẫn giữ nguyên kế hoạch cũ." ( Ở đây là ngày 10 tháng sơ mười - bạn nào biết tháng sơ mười là gì xin hãy góp ý để mình sửa cho đúng, cảm ơn. )

Bạch Vi nghe vậy, giữa mày hơi hơi nhíu lại oán giận.

Nàng hiện tại thật sự chán ghét cái người chị họ này của Dương Đồng!

Bạch Vi ngước mắt, lo lắng hỏi: "Cậu không sợ nàng đến đây phá sao?"

Chị họ Dương Đồng cũng không phải là một cái đèn cạn dầu, có thể cố ý cùng chúng ta chọn cùng ngày kết hôn rất có khả năng còn có hậu chiêu chờ tung ra.

Dương Đồng day day trán: "Từ đây đến lúc kết hôn cũng không còn nhiều thời gian, khi đó bụng nàng đã to lên theo lý thuyết sẽ không dám làm náo loạn gì chúng ta hết.

Tớ cũng buồn, nàng làm thế để được cái gì?

Sớm kết hôn sớm cho rồi đỡ phải sau nay phải đỡ cái bụng to?

Nhưng cố tình muốn đối nghịch với tớ thế nào cũng phải chọn cùng thời gian."

Lúc này hai người đã đứng bên ngoài cửa hàng váy cưới, Bạch Vi nhìn áo cưới treo bên trong tủ kính, trong lòng khẽ động quay đầu đôi mắt mang ý cười nói: " Vậy chúng ta dứt khoát kết hôn sớm hơn đi."

Ngày kia là do mẹ Dương Đồng tìm người tính ngày lành, vốn dĩ ngày mười tháng bảy cũng là ngày lành, nhưng cha mẹ nàng cảm thấy có chút quá sớm sợ rằng vẫn chưa chuẩn bị đầy đủ.

Kỳ thật Bạch Vi với Dương Đồng cũng không để ý hình thức này đó, nếu không phải hai vị trưởng bối không đồng ý bỏ bước cử hành hôn lễ, cả hai còn muốn trực tiếp đi lãnh chứng sau đó dắt nhau đi du sơn ngoạn thủy.

Cho nên sau khi Bạch Vi nghe Dương Đồng phun tào nhanh chóng làm đưa ra một ý kiến.

Dương Đồng ngây người một chút, chợt cười xấu xa trêu ghẹo nói: "Á à, có phải vị tân nương đây gấp gáp muốn cùng tớ thành vợ chồng không?"

Bạch Vi ánh mắt dịu dàng nắm chặt tay Dương Đồng, cũng không có ngượng ngùng như Dương Đồng tưởng tượng nàng khẳng định gật đầu, nhìn Dương Đồng nói: "Đúng, đúng là tớ muốn nhanh thêm một chút để có thể ở bên cậu."

Dương Đồng như là bị rót cả thùng mật vào lòng, ngọt ngào đến mức sắp ngất.

"Được lắm!

Chút về nhà tớ sẽ nói chuyện này với ba mẹ."

Bạch Vi cười nhẹ, dắt tay nàng đẩy cửa kính đi vào tiệm.

Tất cả váy cưới ở đây giống như là thiêng đường của các nàng công chúa.

Bạch Vi lay lay tay nàng chỉ vào chiếc váy ở ngoài tủ kính, đó là chiếc váy cưới kiểu dáng đuôi cá hai mắt sáng lấp lánh hỏi: "Tớ thích chiếc váy này."

Chỉ khi Bạch Vi gặp đồ vật nàng thật sự yêu thích mới có thể biểu hiện ra biểu tình làm nũng như thế.

Dương Đồng tất nhiên là sẽ không phản đối gì với nàng, tuy rằng ở trong mắt nàng Bạch Vi không mặc quần áo là đẹp nhất...

Khụ khụ, à nhầm chủ đề rồi quay về, quay về.

Dương Đồng cười cười nói với nhân viên cửa hàng: "Xin chào, làm phiền lấy giúp tôi bộ áo cưới đó.

Tiểu công chúa của tôi muốn mặc thử."

Nhân viên cửa hàng cười nhiệt tình, nàng đã làm việc ở tiệm váy cưới này mấy năm đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hai nữ nhân có giá trị nhan sắc cao như vầy cùng nhau đến thử váy.

Cho nên ngay cả nàng cũng rất chờ mong cô gái này thử váy sẽ như thế nào.

Nàng duỗi tay ý bảo hai người đến phòng thử đồ, nói: "Xin chào, hai vị có thể cho chúng tôi biết số đo ba vòng cũng tiện cho việc thử váy hơn ạ."

Người đến cửa hàng này thường là mua luôn có rất ít người thuê vát.

Vì vậy mỗi một chiếc váy cưới đều được may giới hạn vài cái, tuy rằng giá cả có chút cao nhưng đối với kết hôn mà nói cũng coi như không quá đắt.

Bạch Vi nhìn Dương Đồng, liền đi theo nhân viên đến phòng thử đồ, thông qua bước chân nhảy nhót là có thể đủ nhìn ra Bạch Vi có bao nhiêu vừa ý với chiếc váy này.

Dương Đồng sủng nịnh cười biết rằng nhà thiết kế tư nhân này chắc chắn sẽ làm nàng thích.

Nơi này mỗi khách hàng sẽ có một nhân viên đến tư vấn riêng vừa thấy chỉ còn lại một mình Dương Đồng liền tiến lên cười nói: "Xin chào, chị có muốn dùng cà phê không ạ?"

Nhân viên cửa hàng thấy Dương Đồng không lựa chọn váy cưới, liền biết nàng chỉ chú ý đến cô gái vừa vào phòng thay đồ thế nên vẫn chưa dám giới thiệu thêm cho nàng những kiểu khác.

Dương Đồng lắc đầu: "Cảm ơn, không cần."

Nhân viên cửa hàng gật đầu, thấy vậy liền không lắm miệng.

Dương Đồng ngồi xem xét toàn bộ không gian chuyên tâm chờ đợi Bạch Vi xuất hiện.

Lúc nàng chuẩn bị mở một quyển tạp chí, rèm che được vén ra Bạch Vi từ phòng thử đồ đi ra, quả nhiên liền đúng như Dương Đồng dự kiến, vô cùng xinh đẹp kinh diễm.

Bạch Vi tóc dài đen bóng bị quấn lên cao một chút, bên vành tai rũ vài sợi sợi tóc, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh nàng cười đến động lòng người.

Bạch Vi chậm rãi đi tới, thiết kế này càng tôn lên dáng người nàng, ánh đèn tập trung vào nàng giống như nàng tinh linh lạc vào chốn tiên cảnh.

Dương Đồng cầm lòng không đậu mà đứng lên, nhìn nàng hận không thể đem Bạch Vi giấu đi, vẻ đẹp này chỉ có mình được thưởng thức.

"Thật xinh đẹp..."

Bạch Vi nhẹ nhàng cười, nhìn Dương Đồng phát ngốc nàng vô cùng vừa lòng, nhấc chân đi đến bên cạnh nàng, ưu nhã mà xoay một vòng nghiêng đầu hỏi: "Cái này thế nào?"

Dương Đồng lập tức ngầm hiểu, cúi đầu hôn lên má nàng móc di động ra nói: "Chốt đơn."

Bạch Vi ngạo kiều hừ một tiếng, đánh nàng một chút "Còn váy của cậu chưa mua thì sao."

"Vậy Vi Vi chọn cho tớ đi."

Dương Đồng nói vô cùng tự nhiên.

Bạch Vi gật đầu: "Đợi tớ thay váy ra sẽ chọn cho cậu."

"Ừm."

Nhân viên cửa hàng nhìn hai nàng ở chung, hâm mộ không thôi làm việc ở tiệm váy cưới mỗi ngày đều phải ăn cẩu lương, không biết khi nào mới từ nhân viên trở thành khách hàng đây?

*

Dương Đồng nằm trên giường khó vào giấc ngủ, nàng lăn qua lộn lại nghĩ hôn lễ mình nên tổ chức như thế nào, đến lúc đó nhất định phải làm thật long trọng, chỉ có như vậy mới có thể đủ đè ép con nhỏ Dương Đồng kia.

Thân thích đến tham gia hôn lễ cũng có thể nhìn ra hai người khác nhau như trời với đất.

Dương Đồng nghĩ vô cùng tốt đẹp, chẳng qua đột nhiên bị tiếng mở cửa làm gián đoạn.

Nàng không kiên nhẫn ngồi dậy, nhìn người đi tới không thú vị quay mặt đi, "Sao lại quay về?

Ba mẹ cậu đã bàn bạc xong rồi à."

Từ Cẩn An so với lúc trước hăng hái bao nhiêu hiện tại càng suy sụp bấy nhiêu, nàng dựa tường hai mắt ảm đạm hỏi: "Tại sao phải kéo dài đến tháng mười mới kết hôn?

Cậu muốn mọi người biết mình có thai rồi mới kết hôn sao?"

Từ Cẩn An đối với Dương Đồng đã không còn muốn nhắc gì đến nữa.

Đồng ý kết hôn cũng là vì nàng dã mang thai con của mình, nàng rất thích con nít.

Cho nên sau mấy suy nghĩ rối rắm cuối cùng quyết định cùng nàng kết hôn, bây giờ đối với nàng kết hôn với ai cũng chẳng còn quan trọng.

Chỉ là, Từ Cẩn An không rõ nàng vì sao muốn dời ngày.

Bất quá hôm nay nghi hoặc này cũng đã được giải thích rõ ràng.

Nàng trước đó nhận được cuộc gọi từ Dương Đồng nói là muốn thay đổi ngày kết hôn, hy vọng lúc đó mình có thể đến chúc mừng.

Tuy rằng cuộc gọi này khiến Từ Cẩn An mù mờ, nhưng vẫn nói một câu chúc mừng thuận tiện hỏi lý do.

Có lẽ là Dương Đồng vô tình nói ra cũng có thể là nàng cố ý.

Từ Cẩn An cuối cùng vẫn rõ ràng Dương Đồng vì sao phải kéo đến ngày 10/10, thì ra nàng vẫn chưa từ bỏ ý niệm hạ bệ người khác.

Dương Đồng rốt cuộc khi nào mới hiểu ra, hai người chênh lệch vô cũng lớn sẽ không vì một mặt nào đó mà thay đổi.

Từ Cẩn An cảm thấy thực mỏi mệt, chuyện này một nhà Dương Đồng đều gạt mình, nếu không phải từ trong miệng người khác biết được sẽ bị lừa thêm lần nữa.

Nàng nhìn người ngồi trên giường, trong lòng có chút mê mang, mình lựa chọn kết hôn cùng nàng cũng là chuyện đại sự, cần phải nói rõ ràng với nhau.

"Chuyện này, tớ cũng đã nói rồi, đó là ngày lành cậu không nhớ sao."

Chuyện tới giờ, Dương Đồng vẫn mạnh miệng, toàn lời nói dối.

Từ Cẩn An rũ mắt, cười châm chọc, được, nếu cậu đã nói thế chờ đến lúc đó tớ lại cho cậu một cái kinh hỉ.

"Cậu còn mang thai, mỗi ngày tức giận sẽ không tốt cho đứa trẻ."

Nàng nhàn nhạt nói dời đề tài.

Dương Đồng vuốt bụng, vẻ mặt đắc ý, "Yên tâm đi, con chúng ta rất nghe lời.

Bằng không cũng sẽ không đúng lúc nghe được câu chia tay của cậu mà xuất hiện."

Từ Cẩn An nhếch môi, không muốn cùng nàng nói lời vô nghĩa, "Vậy cậu phải chăm sóc con cho tốt."

"Ừm, đúng rồi, nhớ cho rõ bất động sản cũng phải để tớ đứng tên chung.

Nếu không bảo bảo trong lòng sẽ không thoải mái."

Nàng vẫn không quên tính toán lúc ban đầu.

Từ Cẩn An gật đầu, đáy mắt lạnh nhạt: "Được, sẽ viết."

Thêm tên của cậu?

Chờ 800 năm nữa đi.

Nói xong liền xoay người rời đi, dào dạt đắc ý Dương Đồng không không biết ý đồ của mình.

Đứa con mới là quan trọng nhất mà nàng chẳng qua hàng mua một tặng một thôi.

*

Bạch Vi nhìn Dương Đồng cúp máy, nép vào lòng ngực nàng hỏi: " Làm vậy lỡ khiến hai người đó cãi nhau thì sao?"

"Cãi thì cãi, dù sao tớ không muốn đối mặt trực tiếp với nàng, huống chi nàng vẫn là thai phụ có nhiều việc không tiện cho nên giao cho Từ Cẩn An là tốt nhât."

Bạch Vi bất đắc dĩ, "Chiêu thật của cậu đúng là giết người không thấy máu."

"Hahaha, ai bảo nàng chọc chúng ta trước."

Dù sao đầu mối đã vứt cho Từ Cẩn An, phải xem nàng có thể tìm thời cơ hợp lý phát huy không.

P/s: Cũng sắp kết thúc rồi.

Cảm ơn đã đọc và bình chọn.
 
[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? - Tửu Oa Động Nhân.
Chương 39: " Trúng thưởng".


Mọi người đoán xem là ai đã mang thai nào?

Hokkaido mùa thu thực yên lặng, khắp nơi đều tràn ngập hương vị của thiên nhiên.

Bạch Vi đi trên đường nhỏ màu vàng, đó là từ lá cây bạch quả tạo thành, phóng tầm mắt nhìn phía xa toàn một dãy núi hồng được mùa thu nhuộm lên một bộ áo đỏ rực.

Gió mùa thu mát lạnh, thổi bay khăn choàng quanh cổ Bạch Vi.

Nàng nắm chặt bàn tay người bên cạnh mỉm cười nói: "Lần này hưởng tuần trăng mật sao cậu lại muốn đến Hokkaido?"

Dương Đồng rũ mắt, cười nói: "Cậu khi còn ở cao trung rất muốn đến Hokkaido du ngoạn, cho nên ta liền lựa chọn nơi này."

Bạch Vi trong lòng rối tinh rối mù, nàng có thể gặp được người quan tâm mình từ những thứu nhỏ nhặt nhất thế này, có thể nói là phúc ba đời.

"Chút nữa chúng ta cùng đi suối nước nóng đi!"

Nàng đã yêu cầu Dương Đồng sao lại không đáp ứng?

Cho nên mỉm cười gật đầu thỏa mãn nàng.

Đừng nhìn lúc này hai người cười vui vẻ, trước khi xuất ngoại cả hai bị trưởng bối thúc giục sinh con đến muốn trốn ở trong nhà.

Kết hôn sinh con Dương Đồng cũng không muốn trốn tránh, nhưng vừa mới kết hôn thế giới riêng tư còn chưa tận hưởng đủ sao mà lại muốn có thêm một đứa nhóc!

Bạch Vi cũng đồng ý với nàng, ai cũng sẽ muốn có con chỉ là hiện tại nàng không hoan nghênh hài tử đến.

Huống chi, sự việc Dương Đồng mang thai quấy phá, hai người vẫn chưa yên tâm....

Đem thời gian quay về nửa tháng trước, Bạch Vi cùng Dương Đồng mới vừa kết hôn, mỗi ngày cùng đi làm cùng tan tầm.

Ngoại trừ việc bị đồng nghiệp trêu ghẹo cuộc sống cũng không khác gì lúc trước.

Chỉ là, bình đạm hạnh phúc sinh hoạt còn chưa kịp hưởng thụ, một tin tức hoàn toàn đánh vỡ bầu không khí yên bình này.

Người nhà Dương Đồng cũng biết được tính nết con gái mình, cho nên lúc Dương Đồng và Bạch Vi kết hôn sớm hơn dự tính Dương lão nhị cũng giấu chuyện này.

Tuy hắn cũng mờ mịt nhưng không biết sự tình giữa các nàng nhưng nếu chuyện này bị Dương Đồng biết, chắc chắn lại muốn náo loạn một hồi, hiện tại nàng còn mang thai không nên để nàng khó chịu.

Rốt cuộc mọi người đều biết Dương Đồng vì sao cố ý chọn thời gian trùng thời gian kết hôn, cho nên cả nhà nhất trí đều che giấu nàng.

Tất cả mọi chuyện được giấu kĩ nhưng không hiểu sao Dương Đồng từ đâu biết được tin tức này.

Lúc đó nàng đang tùy ý lướt xem story bạn bè, Dương Đồng vừa thấy sắc mặt nháy mắt trắng bệch, cánh môi run rẩy, nàng hô hấp dồn dập cuối cùng hét lên một tiếng, "Sao nó lại đột nhiên kết hôn!

Chuyện này không có khả năng!"

Muốn chuẩn bị hôn lễ để nghiền áp đối phương, nàng muốn tất cả dòng họ thân thích đều biết chính mình gả cho nhà giàu còn con nhỏ Bạch Vi kia không còn cha mẹ của cải cũng chẳng có.

Mọi chuyện đã có kế hoạch nhưng nàng không nghĩ rằng Dương Đồng cùng Bạch Vi đột nhiên tổ chức sớm hơn không phải rõ ràng quyết định vào ngày cả hai lần đầu gặp nhau sao?

Dương Đồng trạng thái sốc nặng, nàng chỉ cần tưởng tượng đến kế hoạch mấy tháng này mình tỉ mỉ chuẩn bị, hoàn toàn vô dụng hoàn toàn không thể kềm nén nữa.

Nghe đượctiếng thét chói tai, Từ Cẩn An vội vàng từ phòng bếp chạy tới.

Nàng nhìn điện thoại ném xuống đất nhíu mày, không kiên nhẫn hỏi: "Cậu làm sao vậy?"

Dương Đồng trừng mắt nàng, một đôi mắt phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi nói: "Các người đều gạt tôi!"

Từ Cẩn An đã hiểu, xem ra nàng là đã biết việc Dương Đồng cùng Bạch Vi kết hôn sớm.

Từ Cẩn An sâu kín thở dài, nhéo nhéo giữa mày nói: "Người ta kết hôn, cậu để bụng làm gì?"

Dương Đồng không nghe được nàng đang châm chọc mình, thanh âm sắc nhọn: "Tớ đã nói 800 lần rồi!

Tớ muốn đè bẹp nó, tớ muốn hai ta phải nổi bật nhất, sao cậu còn chưa hiểu ý tớ?"

Nàng không rõ vì sao người trước mắt này lại luôn lạnh nhạt với mình.

Từ Cẩn An đau đầu những lời này nàng nghe không lọt, nếu không phải mẹ nhắc nhở không nên so đo với người mang thai.

Nàng còn muốn dạy dỗ Dương Đồng một trận!

"Dương Đồng, hôn lễ chúng ta không phải để khoe sự giàu có, cậu hiểu không."

Dương Đồng cười lạnh một tiếng, nàng hoàn toàn không muốn cùng Từ Cẩn An nói thêm nữa.

Nàng muốn dọn đồ đi về nhà!

Thật không biết chính mình trước kia mắt bị mù tại sao lại coi trọng Từ Cẩn An!

"Cậu tránh ra, tớ phải về nhà."

Từ Cẩn An một chút cũng không ngăn trở, "Được, cậu có thể về nhà, nhưng không được nói chúng ta cãi nhau tớ không muốn nghe ba cậu trách cứ nữa."

Nàng hiện tại thật sự phiền một nhà Dương Đồng, mấy chuyện kết hôn sống hòa thuận cũng chẳng mong chờ.

Dương Đồng nghe xong, vô cùng giận dữ hô hấp nhanh hơn.

Mặc dù nàng cũng không thích gia đình mình nhưng nghe Từ Cẩn An thốt ra những câu ghét bỏ như vậy nàng càng tức giận.

Dương Đồng một phen đẩy Từ Cẩn An, tức giận nói: "Cậu có ý gì?"

Từ Cẩn An không dự đoán được nàng sẽ ra tay, lảo đảo một chút nhanh chóng đứng vững lại, lớn tiếng nói: "Cậu làm gì đấy!"

"Ai bảo cậu nói ba tớ trước?"

"Tớ nói thì nói, cậu muốn tớ nuốt lại lời vừa nói sao?

Ba cậu là người không có tiền đồ, làm sao vậy?

Tớ nói sai à?

Còn có, cậu vĩnh viễn đều kém hơn Dương Đồng!"

Từ Cẩn An nói thẳng thừng, nàng đang nổi nóng không kềm chế được nữa.

Lời này vừa nói ra đã thấy Dương Đồng biểu tình khác thường, nàng đáy mắt một mảnh khủng hoảng, ôm bụng thét chói tai: "Mau gọi120!

Tớ bụng đau quá!"

Từ Cẩn An còn tưởng rằng nàng làm bộ làm tịch, định không để ý tới nhưng thấy biểu tình Dương Đồng thay đổi, nàng lập tức cũng hoảng sợ vội vàng gọi cấp cứu.

Chờ hai người biết tin cùng đi tới trong bệnh viện.

Bất quá nếu Dương Đồng biết sự tình phát sinh tiếp theo, đánh chết nàng cũng không tới thăm như một nhà cực phẩm này đâu!

Dương Đồng đi đến phòng cấp cứu, nhìn một nhà kia ũ rủ mắt nhìn chằm chằm vào phòng khám.

Nàng nhìn sang lão mẹ, ý bảo mẹ cứ hỏi trước có chuyện gì xảy ra.

Mẹ Dương bĩu môi, ho khan nói: "Cháu nó chắc chắn không sao đâu."

Chỉ là nàng không dự đoán được, câu nói mình cố gắn nghĩ là hòa nhã nhất khiến cho Dương lão nhị phản ứng mãnh liệt.

Dương lão nhị đôi mắt đỏ ửng, hung ác nhìn chằm chặp bọn họ chỉ vào phòng cấp cứu nói: "Nếu con gái tao có chuyện gì ngoài ý muốn, mấy người hãy đợi đó!"

Lời nói ra khiến Dương Đồng nổi nóng, tiến lên một bước châm chọc nói: "Bác à, ông nói lời này không thấy vô căn cứ sao, chính con gái ông không biết chăm sóc mình còn dám oán hận ngược lại chúng ta?

Ông thấy chúng tôi nhịn không nói thì muốn lấn tới sao?"

"Nếu không phải bọn bây tổ chức hôn lễ sớm hơn, Đồng Đồng sẽ xảy ra chuyện thế này à!"

Dương Đồng che trán, may là ba không tới bằng không nhìn thấy anh mình như vậy chắc chắn huyến áp cũng phải dâng trào.

Nàng cũng không còn biết nói gì, nhà mình đã định sẵn hôn kì tự nhảy vào tìm tra rồi bây giờ không cho người ta đổi?

Hiện tại Dương Đồng bởi vì chuyện này vào bệnh viện, không phải nên tự trách bản thân sao?

Có lý cũng nói không lại.

Được, coi như Dương Đồng tự chơi đến vào bệnh viện, mình cũng không giận, không hề oán trách vậy mà lại đổ lỗi?

Dương Đồng lôi kéo Bạch Vi và mẹ Dương chuẩn bị rời đi.

Nếu còn tiếp tục ở đây tranh cãi sợ rằng mình không nhịn được...

"Ai cho các người đi!

Đứng lại!"

Từ Cẩn An nhìn thấy toàn bộ sự việc, chỉ cảm thấy trước khi đi Dương Đồng liếc mắt tràn ngập khinh bỉ.

Không khí âm u bao trùm Từ Cẩn An nhìn thấy Dương lão nhị khăng khăng ngăn cản nhịn không được nói: "Chúng ta cứ đợi Đồng Đồng tỉnh dậy rồi nói rõ ràng."

Dương Đồng đi khuất, Dương lão nhị mới bình tĩnh được.

Từ Cẩn An còn muốn nói vài câu an ủi, nhìn Dương Đồng cười lạnh một tiếng, không lưu tình chút nào xoay người rời đi.

Dương lão nhị bận tâm nữ nhi, cũng mặc kệ các nàng muốn đi đâu thì đi: "Mặc kệ đi, dù sao tiền thuốc men Đồng Đồng bọn nó phải chịu hết!"

Từ Cẩn An: "............"

Nàng không hề hé răng, dựa lạnh lẽo vách tường bước ra ngoài cảm thấy cái gia đình này thật quá buồn cười.

Già trẻ đều có bệnh, nếu không phải Dương Đồng mang thai con mình, nàng sớm đã cách người này thật xa....

Dương Đồng cũng không hề nhắc đến việc cả nhà nhị bá sau lần đó, cho nên lúc các nàng đến Hokkaido cũng hoàn toàn không biết tình huống Dương Đồng lúc này như thế nào.

Dương Đồng nhìn thân ảnh Bạch Vi vừa từ suối nước nóng lên, đáy mắt hiện lên ý cười nằm trên tatami vỗ vỗ, "Lại đây, tớ lau khô tóc cho."

"Được."

Bạch Vi ngoan ngoãn cười cười, tóc dài rũ ở ngực, bị nước ôn tuyền hong đến gương mặt đỏ ửng ánh mắt long lanh.

Khuôn mặt trắng trắng tròn tròn trong tầm tay, Dương Đồng tất nhiên là giở trò.

Sau cùng cũng không biết là ai kéo áo tắm đối phương xuống trước, chỉ nhớ rõ trầm luân đến mức về sau càng là mĩ vị mê người.

Ánh đèn mờ nhạt từ xa xa chiếu vào hai thân ảnh đang cố gắn hòa vào nhau, tan vào hương vị ngọt ngào.

Cho đến khi ánh đèn cũng tắt chỉ có thể nghe được âm thanh ngọt mị mang theo tiếng nức nở xấu hổ.

*

Dương Đồng ngồi trên bồn cầu, nhìn di động trầm tư, nàng vuốt cằm cằm, "Không đúng lắm, hôm nay theo lý thuyết " bà dì" phải trở về chứ.

Sao tối rồi mà chưa thấy ghé thăm nữa?"

Thời gian nàng vẫn luôn chuẩn vì thế hôm nay chậm trễ làm nàng hơi hoảng loạn.

Bạch Vi gõ gõ cửa nhà vệ sinh, trong tay còn cầm một bao băng vệ sinh, "Mới vừa nói trí nhớ cậu kém rồi, cậu còn không tin giờ không dám ra vì quên mang băng vệ sinh chứ gì?"

Dương Đồng lắc đầu, nghĩ Bạch Vi vẫn chưa biết trả lời : "Không có, "dì" không có tới !"

Bạch Vi mày liễu nhướng lên, cố ý trêu chọc: "Không lẽ cậu mang thai?"

Dương Đồng kinh ngạc đến ngây người, lẩm bẩm nói: "Không thể nào?"

Bạch Vi cười ha ha: "Có khả năng nha, cái lúc ở Hokkaido đấy lần đó chính là tớ ở trên."

Lời này vừa nói ra, Bạch Vi trong lòng "Lộp bộp" một chút, tính tính thời gian Dương Đồng đúng là có khả năng....

Bạch Vi nói: "Thần linh ơi, cậu đợi chút tớ xuống lầu mua cái này chút!"

Dương Đồng nghe tiếng nàng chạy ra ngoài vội vàng mặc quần hô: "Cậu đi chậm một chút, xuống lầu phải cẩn thận."

Thật ra mình mang thai cũng tốt.

Ít nhất, Vi Vi có thể không cần chịu đựng đau đớn của việc sinh con.

Bất quá...

Vi Vi mạnh thế, một lần duy nhất vậy mà cũng dính??

Làm mình trúng giải độc đắc!?

Khụ khụ, nếu thật là như vậy.

Mình yếu thế sao, quá thảm, mình mới là người thường xuyên ở trên mà....Q^Q

Bạch Vi như cơn gió chạy về nhà, đem que thử thai đưa cho Dương Đồng.

Ngón tay theo bản năng mà phát run, "Cậu đi thử xem."

Dương Đồng nắm tay nàng, nhịn không được cười nói: "Đừng khẩn trương, cậu chờ chút."

Bạch Vi đi qua đi lại trước cửa nhà vệ sinh, cuối cùng chỉ nghe thấy Dương Đồng la lên: "Tớ trúng thưởng thật rồi!"

Bạch Vi nắm chặt tay lại kích động mà dậm chân, âm thầm nói: Yeahhhhh!

Mình thật là lợi hại!

Tin tức tốt này nhất định phải nhanh nói cho ba mẹ!

A a a, Tôi sắp trở thành mẹ rồi!

Thật tốt quá!
 
[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? - Tửu Oa Động Nhân.
Chương 40: Ngoại truyện.


"Mẹ!

Con sang nhà Khanh Khanh làm bài tập đây!"

Nàng mặc bộ đồng phục xanh trắng trên môi cười đến thanh xuân dào dạt, một đôi trăng non mang theo ôn nhu.

Bạch Phó Doanh không muốn nói nhiều lời mang giày đi ra ngoài.

Nháy mắt thời gian trôi qua thật mau, hôm qua vẫn là nhóc con bi bô tập nói hiện giờ đã tới giai đoạn thanh xuân.

Bạch Vi gỡ mắt kính, cười bất đắc dĩ năm tháng dường như bỏ quên nàng, chỉ dấu vết nơi đuôi mắt mới khẳng định được nàng không còn ở cái độ tuổi kia.

"Phó Doanh luôn hấp tấp bộp chộp như vậy, không biết Khanh Khanh kia làm sao chịu đựng được nàng."

Lúc này Dương Đồng trong phòng bếp bận việc mới đi ra, so với Bạch Vi ưu sầu, nàng có vài phần hơi vô tâm nhếch miệng trêu ghẹo: "Khanh Khanh lớn hơn con bé 1 tuổi, đương nhiên phải nhẫn nại nhiều hơn.

Huống chi chuyện của bọn nhỏ chúng ta cũng không thể hiểu được hết."

Kết hôn mười mấy năm, hai người vẫn ở tại chung như cũ ngày ngày ngọt ngọt ngào ngào.

Đều nói kết hôn về sau sẽ dễ dàng sẽ đem tình yêu chậm rãi mất lửa vì sớm ngày ở chung, nhưng Dương Đồng không nghĩ vậy.

Mặc dù vẫn yêu thương nhưng nàng vẫn không thể hôn mẹ Dương, vì cứ cảm giác lạ lạ không diễn tả được.

Cho nên tình yêu vĩnh viễn sẽ không thay đổi thành một tình cảm nào khác.

Bạch Vi buông móc len nàng đang đan, sâu kín thở dài: "Tớ còn không yên tâm hai đứa, có cảm giác Khanh Khanh kia có chủ ý quá lớn Phó Doanh không áp nổi nàng."

Dương Đồng kéo ghế dựa ngồi đi lên, lắc đầu cười nói: "Phó Doanh chính là ngốc bạch ngọt, Khanh Khanh cùng lắm là suy nghĩ thâm sâu nhưng có người lo lắng cho con mình như thế cầu còn không được.

Vi Vi chẳng lẽ cậu quên lúc trước việc liên quan đến Từ Giai Dao kia?

Nếu không phải Khanh Khanh ở đó, con mình đã sớm bị bắt nạt đến hai mắt đỏ bừng."

Không phải xem thường Phó Doanh, nàng từ nhỏ chính là dạng ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Con nhà người ta đòi đồ chơi sẽ khóc rống nhưng Phó Doanh vĩnh viễn sẽ ngồi cười ngốc, không khóc cũng không nháo.

Tính cách thế này sẽ làm các bậc phụ huynh yên tâm nhưng mà cũng dễ bị người khác bắt nạt.

Cho nên Dương Đồng thường xuyên nhắc mãi một câu: Phó Doanh sao không thấy duy trì đặc điểm của bọn mình?

Rõ ràng hai vị gia trưởng đều không phải thuộc tính ngốc bạch ngọt, như thế nào cố tình sinh ra con gái ngốc bạch ngọt!

Anh mắt Bạch Vi có chút lạnh băng, bĩu môi sinh khí nói: "Từ Cẩn An nhìn cũng giống người có lý lẽ sao mà giáo dục con mình cũng không được?"

Dương Đồng lắc đầu: "Ai biết được, Từ Giai Dao cực kỳ giống với cái tính tình của chị họ tớ, ích kỷ lại tư lợi.

Từ Cẩn An cho dù có muốn uốn nắn hiện tại cũng đã muộn, tính tình đã hình thành trừ phi nàng quay đầu là bờ tự mình thay đổi bản thân nếu không sẽ ảnh hưởng cuộc sống về sau.

Cái tính cách háo thắng của chị họ tớ chắc chắn sẽ gây hại Từ Giai Dao."

Bạch Vi nhướng mày, cùng Dương Đồng nói: "Từ Cẩn An thật sự ngoại tình?"

Dương Đồng gật đầu: "Nghe mẹ nói, bởi vì việc này chị họ nháo đến rất khó coi.

Nhưng nàng đã nói dù sao cũng không muốn ly hôn, hiện tại Từ Cẩn An cũng đã dọn ra ở cùng người con gái kia, mỗi ngày đi làm tan tầm cùng nhau vì sợ hãi chị ta đến phá."

Bạch Vi nhớ tới lúc đầu năm, mình từng gặp qua Dương Đồng, nàng nhịn không được cảm thán.

Rõ ràng tuổi tác cũng không cách biệt mấy nhưng hiện tại nàng thoạt nhìn cực kỳ già nua khắc nghiệt, tóc hoa râm bên cạnh nàng là Từ Giai Dao, ánh mắt con bé kia rất hung ác, một chút cũng không phù hợp với một đứa bé 17-18 tuổi vì vậy cũng trách không được Phó Doanh sẽ bị nàng khi dễ.

Dương Đồng nhìn Bạch Vi ngây người, liền biết nàng lại thất thần nhẹ nhàng cười nói: "Trước kia sơ trung tớ cũng thường bắt nạt chị họ, bây giờ phong thủy thay đổi rồi."

Bạch Vi liếc mắt một cái: "Cậu còn vui vẻ khi con mình gặp họa hả?"

"Tớ cũng nói rồi bên cạnh con bé không phải còn có Khanh Khanh sao?"

Dương Đồng vội vàng ngồi xuống bên cạnh nàng giơ tay ôm lấy bả vai nàng, lấy lòng nói.

Bạch Vi hừ lạnh một: "Khanh Khanh năm nay phải thi đại học, con gái cậu vẫn còn học cấp ba đó."

"Ơ hình như đúng là vậy."

Dương Đồng đột nhiên mới phản ứng lại, trước kia vẫn luôn nhìn Khanh Khanh chơi chung với con mình đều quên mất nàng cũng không phải học sinh cùng cấp.

Bạch Vi cho nàng một ánh mắt xem thường, thật sự không muốn nói chuyện với người này nữa đứng lên, trở về phòng ngủ.

"Vi Vi, cậu đừng đi, tớ còn có chuyện muốn nói!"

*

"Khanh Khanh!"

Bạch Phó Doanh móc chìa khóa mở cửa phòng Lục Khanh Khanh, nàng vui vẻ mà kêu một tiếng.

Cũng chỉ thấy Lục Khanh Khanh không chút hoang mang mà từ trong phòng ngủ đi ra, trong lòng còn ôm mấy quyển sách.

Nàng nhìn Bạch Phó Doanh vẫy vẫy tay giống như là gọi mèo nhỏ nhà mình, Lục Khanh Khanh đáy mắt một mảnh ý cười.

Bạch Phó Doanh chu chu môi, tuy rằng bất mãn thái độ kia nhưng vẫn không thể khống chế được đi qua, "Chị không tới, một hai để em qua tìm chị."

Lục Khanh Khanh nghiêng nghiêng đầu, trong lòng thầm nghĩ: Chính mình đã chủ động gần một năm, cũng không thấy em có nửa phần động tĩnh gì.

Vì vậy lần này tôi mới lười biếng một chút, cũng may đổi được một lần em chủ động.

Nàng đôi mắt bình đạm như nước, sắc mặt nghiêm túc chắc chắn trưởng thành sẽ vô cùng kinh diễm.

Nhưng với biểu tình quạnh quẽ như vậy chắc chắn không ai dám đến gần.

Cho nên Lục Khanh Khanh ở lớp học từ trước đến nay đều chỉ có một mình nếu không phải còn có Bạch Phó Doanh làm bạn, bạn học Lục Khanh Khanh còn tưởng rằng nàng mắc bệnh tự kỉ.

Nếu nói nàng là băng, vậy Bạch Phó Doanh chính ánh lửa có thể hòa tan băng tuyết.

Bạch Phó Doanh hoạt bát hiếu động, nhân duyên vẫn luôn rất tốt chỉ cần nàng đi đến đâu người xung quanh cũng sẽ bị nàng hấp dẫn.

Lục Khanh Khanh mỗi lần đi ngang qua lớp nàng, có thể thấy nàng bị mọi người vây quanh tươi cười xán lạn như ánh dương, không biết có bao nhiêu người bị nàng hấp dẫn.

Hai người từ nhà trẻ bắt đầu quen biết nhau, vẫn luôn cùng nhau đọc sách.

Đối tình bạn giữa các nàng hai bên gia trưởng đều tán đồng, đơn giản hị chỉ nghĩ hai đứa nhỏ tính cách hoàn toàn có thể bổ sung cho nhau, hai bên chiếu cố lẫn nhau gia trưởng cũng có thể yên tâm.

Hơn nữa, người nhà Lục Khanh Khanh có thể đoán được một chút ý nghĩ của nàng, bằng không Bạch Phó Doanh mỗi lần đến cũng chẳng phải chỉ còn mỗi Lục Khanh Khanh ở nhà.

Đối với cách làm này của cha mẹ Lục Khanh Khanh luôn là không nói, nhưng trong lòng cũng lộ ra một tia nho nhỏ e lệ.

"Khanh Khanh, chị muốn ghi danh đại học nào?"

Bạch Phó Doanh vây quanh bên người nàng đôi mắt chớp chớp.

Lục Khanh Khanh nhanh chóng cúi đầu, nàng có thể thấy rõ ràng hàng mi dày cong vút cùng với má lúm đồng tiền rung động lòng người tươi cười của em ấy....Không khỏi thở dài: Em cười rộ lên cũng thật ngọt..

"Tôi chuẩn bị điền nguyện vọng vào đại học y."

Lục Khanh Khanh giơ tay vuốt cằm nàng, động tác ôn nhu giống như là đang dỗ ngọt Bạch Phó Doanh.

Vốn dộng tác này vô cùng thân mật hai người thực hiện cũng không có bất luận cái gì không được tự nhiên, dường như đây là chuyện thường ngày.

Bạch Phó Doanh dụi dụi đầu, lẩm bẩm: "Chị thật là quá ngoan cố, hồi còn nhỏ đều nói lớn lên phải làm bác sĩ."

Lục Khanh Khanh nở nụ cười, đôi mắt hoa đào sáng lên "Người cố chấp cũng không có gì không tốt."

Giống như cảm xúc với em, tôi vẫn luôn thích em.

Bạch Phó Doanh gương mặt nháy mắt đỏ bừng, nhìn sang hướng khác: "Chị cười rộ lên đẹp như vậy nhớ phải cười nhiều lên như vậy các nàng mới không nói chị mặt than nữa."

Bất quá, Khanh Khanh xinh đẹp như vậy cười rộ lên cũng sẽ khiến nhiều người khác thẹn thùng giống mình....

Bạch Phó Doanh không tự giác mà dẩu miệng, trong lòng đối với chuyện còn chưa xảy ra có chút khó chịu.

Xoa xoa chóp mũi lại bổ sung: "Thôi.

Chị vẫn là đừng cười, ha ha."

Lục Khanh Khanh nén cười sủng nịch vô biên " Được, đều nghe em."

"Khanh Khanh, chị muốn vào đại học y khoa vậy còn em thì sao?"

Bạch Phó Doanh chưa từng nghĩ tới sinh hoạt vườn trường của mình không có Khanh Khanh xuất hiện.

Lục Khanh Khanh thở dài, nhẹ nhàng nói: "Phó Doanh, cuối năm nay em cũng 18 tuổi nên trưởng thành rồi.

Tôi...

Không có khả năng sẽ vĩnh viễn làm bạn với em."

Bạch Phó Doanh không có lộ ra sự chua xót như trong sự kiến, nàng ngược lại rất tán đồng gật đầu, "Mẹ em cũng nói thế, cho nên em sẽ nhanh lên!

Khanh Khanh, chị sẽ chờ em chứ?"

Lục Khanh Khanh kinh ngạc, lát sau cười nói: "Tôi không đợi em thì đợi ai?"

"Vậy chị phải ôn tập cho tốt, tranh thủ thi đậu đại học chị thích!"

Bạch Phó Doanh tuy trong lòng rất khổ sở, nhưng nàng không thể ích kỷ chỉ muốn giữ Khanh Khanh làm bạn của riêng mình.

Nàng từ nhỏ đã ao ước muốn làm bác sĩ, cho nên mình tuyệt đối không thể ngăn cản nàng, phải ủng hộ nàng mới đúng.

"Tôi sẽ."

Lục Khanh Khanh nhìn người này ngoan ngoãn hận không thể ôm một chút.

"Khanh Khanh, chị có thể giúp em ôn tập một chút không?"

Bạch Phó Doanh ngước mắt hỏi.

Nhìn đôi mắt trong suốt ấy Lục Khanh Khanh sầu não trong lòng cũng phai dần, nàng mỉm cười gật đầu, "vào phòng tôi đi, đợi lát nữa em làm xong đề chúng ta lại ăn xoài cao lương lộ mẹ tôi làm cho em."

"Oa, được ạ!"

Bạch Phó Doanh gấp không chờ nổi, cười mắt cong cong.

"Chúng ta đi ôn tập trước đã."

"Dạ!"

Gió thổi tung bay bức màn màu lam mang đến hương hoa hồng trồng dưới lầu.

Âm thanh lật từng trang sách, tiếng viết chữ còn có giọng giảng bài nhỏ nhẹ.

Tất cả đều trải qua vô cùng nhẹ nhàng, mỗi người trong lòng đều có kỳ vọng riêng, nhìn nhau mà cười nói.

Thiên ngôn vạn ngữ, đều là biến thành một cổ ăn ý.

Hai người dường như không phát giác tay càng gần tay, cho đến khi mười ngón đan nhau.

Tim đập thật nhanh nhưng không ai nói ra câu kia.

Bởi vì tình cảm chúng ta vô tư.

Em hiểu, tôi cũng hiểu.

Hoàn.

P/s: Cảm ơn đã đọc và bình chọn, rốt cuộc cũng phải chia tay gia đình bọn họ rồi.
 
Back
Top Dưới