[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 157,193
- 0
- 0
[Bhtt - Edit Hoàn] Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ
Chương 79
Chương 79
Bách Nhiễm đã đứng chắn trước mặt nàng, mà Tương Thành cũng chẳng thể để ngoại nhân tùy tiện nói Bách Nhiễm 'thê nô'.
Nhân khi chuyện còn đang lan truyền khắp kinh thành, Tương Thành liền mời các vị phu nhân đến phủ tụ hội.
Đúng lúc mọi người đều hiếu kỳ.
Vị Thái Thường Khanh vốn nổi tiếng kiêu ngạo lại thẳng thắn khen ngợi Bách Nhiễm là 'người trọng tình trọng nghĩa', các danh sĩ không ở trong triều cũng tán thưởng nàng 'hồn nhiên tiêu sái' -- mà chữ 'hồn nhiên' này tuyệt đối là lời khen -- nhưng đại bộ phận nhiều người lại lắc đầu thở dài.
Thậm chí có Ngự sử còn cân nhắc việc dâng tấu buộc tội -- cho rằng một vị Tể Tướng mà lại bị phụ nhân hậu viện kiềm chế -- nhưng cuối cùng vẫn chưa dâng, một là sợ Bách Nhiễm khiến lão làm Ngự sử đến bạc đầu rồi còn tiện thể thanh toán sạch sẽ con cháu trong năm đời của lão, đừng nghi ngờ, Bách Tướng chính là kiểu người 'hồn nhiên nghịch ngợm' và 'chân tình' đến mức ấy, hai là, vị 'phụ nhân' kia lại là trưởng tỷ của Hoàng thượng, Cố Thái Hậu còn chưa mờ mắt đến mức để nữ nhi bị người ta ức hiếp, huống hồ nghe nói bản thân vị Điện hạ ấy cũng chẳng phải hạng người dễ bắt nạt.
Haiz, khí khái đâu rồi, khí khái đâu rồi, vị Ngự sử kia bị tộc nhân gõ cho một trận, sau nhìn rõ thế cuộc rồi, chỉ biết khóc thầm một hồi, lặng lẽ ném bản tấu đã viết xong vào lò than.
Song đó chỉ là cách nhìn của nam nhân, các vị tiểu thư, phu nhân lại đều khen Bách Nhiễm là người có tình có nghĩa, ngưỡng mộ Tương Thành gả được cho lang quân tốt, còn nhao nhao muốn theo nàng học cách 'giáo dưỡng phu quân', lần này được mời, dù hôm ấy có việc khác, các nàng cũng bỏ hết để lên xe mà đến.
Tương Thành mở đầu khách sáo đôi câu rồi liền vào thẳng chính đề, không cần nhiều lời, người có mặt đều hiểu, đều là các cấp bậc Vương Phi, Quận Vương Phi, Công Chúa, Quận Chúa, Quận Phu Nhân như thế, chỉ cần một lời ám chỉ nhẹ nhàng là ai nấy đều lĩnh hội ngay.
"Vốn chỉ là gia sự, nay lại bị người ngoài đem ra làm lời đàm tiếu, chẳng khỏi có phần thất kính."
Tương Thành khẽ gõ ngón tay lên án kỷ.
Một vị Vương Phi bỗng linh quang chợt hiện, mỉm cười nói: "Đúng thế, chuyện phu thê đóng cửa bảo nhau mà cũng bị lôi ra bàn tán, đủ biết đám người ấy rảnh rỗi đến mốc meo rồi."
Mọi người đều có tính toán, biết nên nói thế nào.
Tương Thành khi ấy mới nở nụ cười ôn hòa hơn: "Các vị thường không ở kinh, lần sau muốn gặp lại chẳng biết là năm nào, nhân dịp nay, nên tụ họp nhiều một chút."
Sau đó là chuyện trò đủ loại đề tài, ngay cả chuyện 'thuần phu' cũng chẳng ai dám nhắc -- bởi Trưởng Công chúa không vừa ý.
Chưa đến mấy ngày, chiều gió trong kinh đã dần đổi hướng.
Một vị Phiên Vương phong lưu phóng đãng ở nhà cười nói rằng Bách Nhiễm bên ngoài phong quang đến đâu, nhưng trong lòng chỉ sợ khổ sở lắm.
Vương Phi của hắn liền châm chọc, có bản lĩnh thì ngươi cũng ra ngoài mà phong quang đi, ngươi mà phong quang được như thế rồi còn dám nói ra những lời ấy mới thật sự là có bản lĩnh.
Thật sự cho rằng Bách Tướng là bị ép ư?
Nam nhân không nhìn ra, nhưng chỉ cần thấy sắc mặt Tương Thành Điện hạ hồng hào tươi tắn, lại nghe nàng một lòng nói lời che chở phu quân, thì phải hiểu ngay, hai người ấy tất nhiên là tình thâm ý trọng!
Dám không kiêng dè mà nói ra những lời dễ làm người dèm pha như vậy, đó mới là bản lĩnh thật sự!
Có đôi khi, nữ nhân nhìn thấu hơn nam nhân rất nhiều.
Vị Phiên Vương kia bị nói đến nghẹn họng, sắc mặt lập tức sa sầm.
Vương Phi mặc kệ hắn có vui hay không, nói thẳng, tốt nhất là ngươi thu liễm lại đôi chút.
Tước vị của ngươi có giữ nổi hay không, còn phải xem triều đình có bằng lòng hay không.
Phiên Vương nghe vậy, bất giác nhớ đến lần vào cung diện Thánh, Hoàng thượng cũng từng bóng gió tỏ ý không vui khi nghe người ta bàn tán về Tể tướng, lại nghĩ đến bản thân Bách Nhiễm, nếu nàng không vui, một vị Tể tướng đang nắm quyền trong triều muốn đặt chướng ngại cho một Phiên Vương không binh quyền như hắn, quả thực dễ như trở bàn tay, nghĩ vậy, mồ hôi lạnh liền túa ra đầy trán.
Từ đó, hình tượng của Bách Nhiễm lại đổi khác, khắp triều trên dưới đều đồng thanh khen nàng là người trọng tình trọng nghĩa.
Bách Nhiễm vô cùng vui vẻ, có thê tử thương mình, quả là tốt đẹp.
Nàng vốn chẳng để tâm đến những lời đồn đãi kia, chỉ xem như đám người ấy rỗi rãi nói lời ghen ghét mà thôi, nhưng việc Điện hạ vì nàng mà ra mặt như vậy, khiến lòng nàng ngọt ngào vô cùng.
Hoàng đế nay đã mười ba tuổi, sang năm có thể thành thân, sau khi thành thân liền có thể thử sức xử lý chính vụ.
Bách Nhiễm tính toán, chỉ cần dìu dắt thêm hai ba năm nữa là có thể buông tay.
Bách Cư hiện vẫn đang làm Quận trưởng, chỉ là đổi sang quận khác, trước khi nàng rời đi phải nâng hắn lên chức Thứ sử.
Dẫu vậy, hắn vẫn còn trẻ, chưa đến ba mươi mà đã làm Thứ sử, nhìn khắp lịch sử cũng chẳng có mấy người, ừm, ở chức Thứ sử làm hai ba nhiệm kỳ, rồi có thể quay về kinh làm Cửu Khanh, sau đó từng bước mà tiến đến vị trí Tể tướng.
Bách Nhiễm tính toán rất rõ ràng, nói với Tương Thành.
Tương Thành cũng tính thử một lượt, cảm thấy không sai biệt lắm: "Có người nâng đỡ, Bách Cư ắt sẽ thuận buồm xuôi gió, dù sao hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc."
Bách thị vốn có nhiều người tài, xuất thân thế gia, từ nhỏ được giáo dưỡng nghiêm túc, ai nấy đều tự biết kỷ luật bản thân.
Như vậy, trong vòng một hai đời, Bách thị căn bản không lo suy bại, điều quan trọng nhất chính là phải tranh cho được vị trí Tể tướng kia.
"Bách Nghĩa Phụ có thể đảm nhiệm chức Tư Mã."
Bách Nhiễm lại nói.
"Như vậy thì tốt.
Tư Mã là trọng chức, nắm binh quyền.
Đợi A Cư thăng lên đến chức Tể tướng, thì Bách Nghĩa Phụ cũng vừa lúc cáo lão, như thế, quyền lực sẽ không bị đứt đoạn."
Tương Thành nói ra suy nghĩ của mình.
Bách Nhiễm quyết định vài hôm nữa sẽ đẩy Bách Nghĩa Phụ lên trước, từ lần xử lý Liên Tiên Long trước đây, chức Đại Tư Mã vẫn luôn để trống.
Bách thị một người làm tể tướng, một người làm Tư Mã, quyền lực quả có hơi lớn; nhưng Bách Nghĩa Phụ mới nhậm chức thì chưa thể làm được việc ngay, hắn không quen thuộc chức vụ ấy, tất phải có thời gian thích ứng, đợi đến khi hắn thuần thục, thì Bách Nhiễm cũng gần đến lúc lui về, tính như vậy, thời gian liền vừa khéo.
Không phải Tương Thành vì Bách Nhiễm mà tính toán đệ đệ nàng, chỉ là chức vụ vốn phải có người đảm nhiệm, người khác thì khó nói, nhưng đối với Bách Nhiễm, Tương Thành dành trọn vẹn một trăm hai mươi phần tín nhiệm, người nàng đề cử, tất phải là người trầm ổn, biết giữ bổn phận.
Đã định thì phải làm, sau hai tháng kiên trì vận động, Bách Nhiễm cũng thành công đưa được Bách Nghĩa Phụ lên vị trí Đại Tư Mã.
Hoàn thành bước then chốt trong kế hoạch, tâm tình nàng vô cùng khoái trá.
Hôm ấy, nàng cùng Tương Thành vào cung thỉnh an Cố Thái hậu.
Từ sau lần Bách Nhiễm đại phát 'hành động vĩ đại', Cố Thái hậu nhìn thế nào cũng thấy nàng thuận mắt vô cùng, ngay cả khi nhớ đến Tiên đế, cũng không còn nghiến răng nghiến lợi như trước -- lão đầu ấy, cuối cùng cũng làm được một chuyện ra hồn -- hoàn toàn không biết rằng để có được cục diện hôm nay, Tương Thành và Bách Nhiễm đã phải trải qua bao phen mài giũa.
Nói chuyện một lúc, Cố Thái hậu liền để hai người ra hoa viên dạo bước, đừng cứ mãi gò bó trong điện, nói thanh niên như họ, hẳn là thích thiên địa rộng lớn hơn.
Bách Nhiễm và Tương Thành cũng không từ chối, chỉ đáp rằng đi dạo một lát rồi sẽ quay lại dùng bữa trưa.
Tư Mã Luân cũng đang du ngoạn trong hoa viên, đi đến khúc quanh, ánh mắt hắn vượt qua một bụi mẫu đơn đang nở rộ, liền thấy Bách Nhiễm cúi đầu khẽ hôn vào lòng bàn tay Tương Thành, còn Tương Thành thì nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, khóe môi mang theo ý cười cưng chiều vô hạn.
Tư Mã Luân sững người, một thiếu niên còn chưa trưởng thành hoàn toàn, bất chợt nhìn thấy cảnh tượng ấy, mặt lập tức đỏ bừng, hắn chợt nhớ sang năm mình sẽ đại hôn, Hoàng hậu tương lai là nữ nhi Mạch thị, lớn hơn hắn hai tuổi, hắn từng vô tình gặp nàng một lần trong cung của mẫu hậu, nàng là một mỹ nhân thanh lệ, thẹn thùng e ấp, chỉ liếc hắn một cái rồi cúi đầu thật nhanh, dáng vẻ rất nhu mì.
Dù không thích Mạch thị, cũng không thích nguyên do của mối hôn sự này, Tư Mã Luân cũng có đôi chút mong chờ đối với vị thê tử tương lai.
Nhưng giờ đây, nhìn thấy dáng vẻ tỷ tỷ và tỷ phu như thể trong mắt chỉ có nhau, không dung cho người thứ ba, Tư Mã Luân lại cảm thấy ánh nhìn e lệ kia của nữ nhi Mạch thị thật đầy vẻ kệch cỡm.
Hắn đã cho người đi dò hỏi hành vi của nàng ta, nàng ta là người đoan trang, nhưng tuyệt không phải kẻ nhát gan, khi ấy chỉ cần mỉm cười là được, cần gì phải cúi đầu né tránh như vậy.
Giờ phút này, hắn lại mong rằng sẽ có một người làm hắn có thể cúi đầu, dùng muôn vàn ôn nhu mà hôn lên lòng bàn tay nàng như thế.
Tư Mã Luân phái người đi thăm dò nữ nhi Mạch thị, nhưng việc này không giấu được Trường Ân.
Trường Ân lập tức bẩm chuyện lại cho Bách Nhiễm, Bách Nhiễm cũng không làm gì thêm, chỉ nói cứ báo cáo đúng sự thật, tuy nàng không mấy xem trọng vị Hoàng hậu tương lai -- dù bản thân nàng tốt đến đâu, gia tộc không tốt thì cũng vô ích -- nhưng nếu Đế Hậu có thể hòa thuận, đó mới là chuyện tốt nhất, Thái tử tương lai vẫn phải là con chính thất, tông pháp không thể loạn.
Chỉ tiếc rằng lúc nàng và Tương Thành vô tình 'khoe ân ái' nơi góc hoa viên, lại khiến trong lòng Tư Mã Luân đối với vị Hoàng hậu tương lai không còn mong đợi như trước.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nói, Tư Mã Luân thấy vô cùng ngượng ngùng, nhưng nhìn đám thái giám cung nữ đông như mây phía sau, hắn biết muốn lặng lẽ rời đi là điều không thể, chỉ đành bước lên, giả vờ ho khan hai tiếng để thu hút sự chú ý, rồi cười híp mắt nói: "Ai nha, ta nhìn thấy thứ không nên xem rồi."
Bách Nhiễm quay đầu lại liền thấy tiểu tử kia nheo mắt, cũng chẳng có chút xấu hổ nào, nàng lập tức nghiêm mặt, cùng Tương Thành tiến lên, hành lễ rồi nói: "Sao Bệ hạ lại đến mà không lên tiếng?"
Ý tứ rất rõ ràng, ngươi đến không đúng lúc.
Tư Mã Luân nhìn trời nhìn đất, nhất quyết không nhìn nàng, tự lẩm bẩm: "Sắp đến giờ Ngọ rồi, nếu lại không về, Mẫu hậu lại sai người đi tìm, đến lúc đó, không biết sẽ nhìn thấy cái gì đây ~"
Tương Thành nghe không nổi nữa, bật cười, khẽ đánh hắn một cái: "Cái tính hay trêu chọc của ngươi."
Nhìn bọn họ nói qua nói lại, Bách Nhiễm chỉ đứng bên cạnh mỉm cười.
Chợt Tư Mã Luân nhớ đến một chuyện, liền nói với Tương Thành: "A nương muốn ở lại núi Thiên Thu thêm vài ngày, nhưng ta thì không đợi được, muốn thỉnh tỷ tỷ lưu lại bầu bạn cùng A nương."
Bách Nhiễm nhất thời cảnh giác mà dửng thẳng tai lên.
Yêu cầu này vốn không thể cự tuyệt, phụng dưỡng mẫu thân là bổn phận của con cái, dù Hoàng đế không mở miệng, chỉ cần Tương Thành biết Thái hậu muốn lưu lại, nàng nhất định sẽ chủ động xin ở lại bầu bạn.
Tương Thành liếc nhìn Bách Nhiễm một cái, rồi nói: "Đó là việc nên làm.
Đến lúc ấy, ta sẽ vào cung Vạn Tuế ở cùng Mẫu hậu."
Tai Bách Nhiễm khẽ cụp xuống, nàng cũng đoán trước sẽ là kết quả này, nói tiếp: "Tính ngày tháng, về phủ là có thể chuẩn bị rồi.
Đến lúc đó, ta sẽ đưa Bệ hạ hồi kinh trước, đợi Mẫu hậu hồi kinh, ta lại đến đón hai người."
Tư Mã Luân không có ý kiến gì, nghĩ đến việc phải tách đôi phu thê tình thâm kia ra một thời gian, hắn cũng hơi áy náy, việc đón Thái hậu hồi kinh xem như chuyện tốt bồi thường cho tỷ tỷ, hắn gật đầu: "Như vậy thì tốt."
Chuyện Tương Thành lưu lại bầu bạn cùng Cố Thái hậu liền được quyết định như thế.
----------