Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT - EDIT HOÀN] - Hy vọng em, thật sự hạnh phúc - Thất Tiểu Hoàng Thúc

[Bhtt - Edit Hoàn] - Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Chương 99


Edit: Kt_Ver

__________

Tối Chủ Nhật nhiều người đi làm trở về thành phố, bị kẹt xe một lúc trên đường, về nhà mất gần hai tiếng lái xe, trời đã tối hẳn, từ gara dưới hầm đi đến hành lang tòa nhà, vẫn là một quãng đường trống trải và cô đơn.

Nhưng cửa vừa mở, có tiếng TV, phát thanh viên giọng chuẩn đang đọc tin tức, trong bếp vọng ra tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm lanh canh, máy hút mùi tiếng không lớn, công hiệu rất tốt, vì thế cửa lùa không đóng, có thể ngửi thấy mùi cơm chín, còn có mùi hương hoa tiêu hành lá rơi vào dầu nóng.

Tô Xướng cúi đầu thay giày, bờ vai và cột sống đau nhức chợt thả lỏng, lập tức cảm thấy không còn mệt mỏi như vậy nữa.

Vu Chu nghe thấy tiếng động, mang dép lê từ bếp chạy ta ta ta lại, tay quẹt hai cái lên tạp dề hình thỏ con: "Về rồi à?"

Vốn định ôm cô ấy, nhưng vừa bóc tỏi xong, cả tay toàn mùi.

"Ừm, đang nấu cơm à?"

Tô Xướng dựa ở huyền quan cất đồ.

"Bò kho, Ngự Linh Cơ thích không?"

Vu Chu hì hì hì nghiêng mặt nhìn cô ấy.

Tô Xướng cười, bước tới, một tay ôm lấy vai Vu Chu, kéo nàng vào lòng, thở dài một tiếng thật sâu nơi hõm cổ, lập tức cảm thấy dễ chịu.

"Ai da, người em bẩn lắm."

Tạp dề còn bị bắn chút dầu, Vu Chu giơ cổ tay dùng khuỷu tay đẩy cô ấy.

Tô Xướng ấn vào eo nàng một cái, ôm càng chặt hơn.

Vu Chu bèn không giãy giụa nữa, dùng cánh tay ôm lấy cô ấy, lắng nghe nhịp tim của cô ấy, cảm nhận hơi thở của cô ấy.

Rửa tay xong ăn cơm, Vu Chu nhìn ra vẻ mệt mỏi của Tô Xướng, bèn không kéo cô ấy nói chuyện nhiều, dựa vào người cô ấy cùng cô ấy làm việc một lúc, hai người cùng nhau tắm rửa, sau đó nằm lên giường nói chuyện phiếm.

Vu Chu nghịch ngón tay Tô Xướng, nói: "Chị biết không, cái sự lãng mạn hôm nay của chị ấy, em viết truyện còn không dám nghĩ tới."

Nàng hơi tầm thường, cho dù trong đầu trả đũa lãnh đạo vô lương tâm, cũng chỉ nghĩ đến mấy tình tiết kiểu như "Trời lạnh rồi mua lại xx đi".

Nhớ lại "Kế hoạch quan sát tổng tài bá đạo" chết yểu giữa chừng kia, vậy mà như chuyện của kiếp trước rồi, Tô Xướng lặng lẽ đổi nó thành "Kế hoạch quan sát người yêu".

Hóa ra tình yêu chân thành, giống như trồng hoa trên mảnh đất cằn cỗi.

Không phải là ra lệnh cho sa mạc khô cằn nở hoa trái với lẽ thường, mà là dùng thời gian dài kiên nhẫn cải tạo đất đai, thỉnh thoảng dẫn tới một cơn gió xuân, thỉnh thoảng ban cho một trận mưa xuân.

Sau đó dùng dinh dưỡng phong phú, chờ đợi Vu Chu đi ngang qua, vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, gieo xuống một hạt giống.

Nàng có thể trồng ra bất cứ thứ gì nàng muốn.

Tô Xướng ôm nàng, ngẫm nghĩ rồi nói: "Vậy thì em có thể cân nhắc dùng làm tư liệu, sau này viết vào trong truyện."

"Ừm... vậy chị kể thêm cho em nghe đi, cụ thể ấy."

Bé tò mò Vu Chu online.

"Tuy em cảm thấy chị rất gần em, nhưng thực ra chúng ta có một khoảng cách nhất định.

Ở nơi em không nhìn thấy, ngay phía sau sân khấu, có một phòng bắt chuyển động, bên trong có một màn hình, chị có thể qua màn hình nhìn thấy mọi phản ứng của em, rồi đưa ra phản hồi tương ứng, truyền qua đó."

Vu Chu lúc này mới biết, dự án này là do thương hiệu đồ uống thể thao hợp tác với phòng thí nghiệm quang học VR, quảng bá đồ uống là một phần, quảng bá hệ thống thiết bị bắt chuyển động quang học cũng là một phần, thảo nào thú vị như vậy, trước đây rất ít khi thấy.

"Rất vất vả đúng không?"

"Thật lòng mà nói, có một chút."

Tô Xướng cười.

Vu Chu nhẹ nhàng vỗ lòng bàn tay cô ấy: "Vất vả vậy mà chị còn đi."

"Em nói em sắp sống không nổi nữa."

Cô đương nhiên phải đi xem sao.

Vốn tưởng rằng nếu thời gian vừa khớp, có thể đón nàng về, nhưng thực tế, công việc hai bên rất khó điều phối.

"Tô Xướng," Vu Chu nửa nằm sấp trên người cô ấy, thở dài, "Sao chị lại tốt với em như vậy?"

"Mấy ngày nay, em bận như vậy, chị vẫn luôn nghĩ, có phải chị muốn em cùng chị đến Kim Châu, khiến công việc của em bị ùn tắc không."

Tô Xướng vuốt ve sống lưng nàng.

Vu Chu nghe hiểu rồi, Tô Xướng lo lắng Vu Chu làm việc mệt mỏi, là có nguyên nhân từ cô ấy, vì thế mới càng muốn đi an ủi Vu Chu.

"Không phải," Vu Chu lắc đầu, "Là do sếp em chó quá."

Tô Xướng "phụt" cười một tiếng, không ngờ Vu Chu lại thẳng thắn như vậy.

Vu Chu cũng cảm thấy mình khá hài hước, ôm Tô Xướng cười.

Hai người gột rửa mệt mỏi sạc pin cho nhau, chỉ còn lại tiếng vải vóc sột soạt khe khẽ.

Tháng mười một, Trái Đất như thể bị ném một quả bóng băng, đột nhiên lạnh hẳn đi, tuyết năm nay rơi rất sớm, chưa đến cuối tháng mà ngoại ô đã phủ đầy tuyết.

Trong thành phố tuy vẫn ổn, nhưng mọi người cũng dần dần quấn mình kín mít, trên đường xuất hiện từng chiếc bánh ú tro màu xám xịt.

Cuộc sống của Vu Chu và Tô Xướng vẫn trôi qua như vậy, trong ngọt ngào thỉnh thoảng có chút xích mích nhỏ, phần lớn thời gian hai người yêu rất mãnh liệt, có những khoảnh khắc, yêu đến nhói lòng.

Tin tốt là Vu Chu được tăng lương một lần, bộ phận nhân sự gọi nàng qua, nói lãnh đạo khá khẳng định năng lực làm việc của nàng, tiếp tục cố gắng, sau Tết Nguyên Đán đãi ngộ tiền lương sẽ được nâng cao.

Mặc dù đó là lời hứa hẹn trước mấy tháng, nhưng nàng đã sớm mở một chai rượu ăn mừng cùng Tô Xướng.

Lịch trình tiết mục của Tô Xướng cũng phát sóng sau Tết, Vu Chu dự đoán họ sẽ chào đón một năm 2020 vĩ đại.

Hỏa Oa lần thứ ba mươi sáu ăn mừng crush thoát ế, Nhị Dương bắt đầu lên mạng chọn váy phù dâu cho Vu Chu và Hỏa Oa, Đới Huyên đã bước vào ghi hình khép kín cho show tuyển chọn, trước khi vào ký túc xá đã gửi tin nhắn cho Vu Chu, một tấm ảnh mặt mộc cô ấy mặc áo phao màu đen.

Lâu rồi không gặp cô ấy, có lẽ là trong thời gian tập huấn có chuyên gia dinh dưỡng chuyên môn kiểm soát ăn uống và giấc ngủ, trông khí sắc cô ấy tốt hơn nhiều, vẻ uể oải suy sụp bị quét sạch, dùng từ lóng trên mạng mà nói, bây giờ có một vẻ đẹp kiểu "bà dì đến rất đúng giờ".

Vu Chu trả lời cô ấy: "Cố lên!"

Đới Huyên nói: "Sống sót nhé, chị gái nô lệ công sở."

Vẫn là kiểu nói năng gây sốc không ngừng, dưới vẻ ngoài ngọt ngào là một đứa trẻ ngang ngược bất trị.

Vu Chu nghĩ mình nhất định sẽ ngồi trước TV xem cô ấy, nàng không tin cô ấy lên TV mà lại không giả vờ đôi chút.

Mối quan hệ với bà Triệu đã có một bước đột phá, bước đột phá này chính là việc tăng lương đã đề cập trước đó, cuối cùng bà ấy cũng ban cho Vu Chu chút sắc mặt tốt, còn giơ ngón tay cái lên.

Vu Chu bèn thừa thắng xông lên, nói bạn của nàng còn lợi hại hơn, nhận được lời mời của Đài truyền hình Giang Thành, sắp đi ghi hình [Hẹn Ước Hoa Hồng] rồi.

Chương trình này đã phát sóng trên Đài truyền hình Giang Thành nhiều năm rồi, có từ hồi Vu Chu còn nhỏ, nên tên không thời thượng lắm, nhưng nội dung khá hay, là phỏng vấn một số phụ nữ ưu tú trong ngành, phỏng vấn cũng rất có chiều sâu.

Bà Triệu vẫn luôn rất thích xem, còn rất ngưỡng mộ người dẫn chương trình trí thức trong đó là Cao Chi Lượng, vì vậy lần này Vu Chu không nhịn được mà nói ra tên chương trình.

Thực ra phía sau có Triệu Khiết làm cầu nối, cô ấy và Cao Chi Lượng trước đây là bạn học cùng lớp, tuy phát triển ở đài riêng của mình, nhưng cũng thỉnh thoảng tụ tập nhỏ, Cao Chi Lượng không chỉ là người dẫn chương trình của [Hẹn Ước Hoa Hồng], mà còn là nhà sản xuất, đang đau đầu về nội dung, muốn thu hút sự chú ý của nhiều người trẻ hơn.

Mà Triệu Khiết nói, khoảng thời gian trước vừa hay làm về Tô Xướng, người làm công việc về giọng nói cũng như lĩnh vực game và thế giới 2D liên quan hẳn là một tiêu điểm khá tốt.

Cao Chi Lượng bèn thông qua Triệu Khiết mời Tô Xướng, có mối quan hệ qua lại từ trước, thêm vào đó Tô Xướng cũng thấy chương trình không tệ, không có lý do từ chối.

Bà Triệu không trả lời Vu Chu, chỉ lại nói với nàng: "Làm việc chăm chỉ, tăng lương thì tốt thôi."

Vu Chu rất lạc quan, kiên trì không bỏ cuộc, nước chảy đá mòn, có công mài sắt có ngày nên kim, nàng là tác giả mà, giỏi nhất là thuộc thành ngữ.

Chương trình lần này Vu Chu không định đi cùng Tô Xướng, vì lần trước trải nghiệm không tốt lắm, bị chụp lén gì đó còn dễ gây rắc rối.

Hơn nữa, Tô Xướng hiểu lầm áp lực công việc của Vu Chu, là do nguyên nhân xin nghỉ phép, lại quay sang an ủi nàng, chuyện này khiến nàng quyết tâm không tham gia vào công việc của Tô Xướng nữa, tránh cho Tô Xướng trước sau đều phải phân tâm chăm sóc cảm xúc của nàng, người ta tự mình làm việc, biết đâu còn thoải mái tự tại hơn chút.

Hơn nữa của hơn nữa, nàng thực sự không còn mặt mũi xin nghỉ phép nữa, không chịu nổi bộ dạng chua ngoa của lãnh đạo.

Tuy nhiên rất nhanh, nàng đã bị dao động.

Bởi vì lần ghi hình này vào thứ Bảy, không cần xin nghỉ phép, lại ở Giang Thành, ngay trước cửa nhà…

Con kiến nhỏ trong lòng Vu Chu lén lén lút lút xúi giục nàng, cuối cùng tự nói với mình, lại lặng lẽ đi xem một lần nữa, lần cuối cùng.

Nàng không nói với Tô Xướng, lần này muốn dùng góc nhìn của khán giả thuần túy.

Thế là nàng tìm trong siêu thoại nhóm fan tổ chức cổ vũ, họ có vé nội bộ, sẽ đi tập thể, nhưng rất xấu hổ là, người ta vào nhóm phải kiểm tra cấp bậc siêu thoại.

He he.

Nhưng mà, điều này cũng không thể làm khó được Vu Chu, nàng tìm người phụ trách, nói mình là fan game không chơi Weibo, trước đó đã giúp Tô Xướng kéo phiếu hai năm rồi, lật vòng bạn bè ra làm chứng, dòng thời gian không thể làm giả, quản trị viên thấy nàng rất thành khẩn, bèn cho vào, hỏi nàng tên gì, nàng nói Thẩm La Quân.

Chim cút nhỏ thông minh đắc ý muốn chết, mấy ngày nấu cơm cho Tô Xướng đều ngân nga khúc hát nhỏ.

Tuy nhiên đến ngày ghi hình, nàng liền cười không nổi.

Nhóm fan xếp hàng bên ngoài địa điểm, đứng chịu lạnh cóng cả một tiếng đồng hồ, các fan khác rất có kinh nghiệm, mang giày đi tuyết, chỉ có nàng mang giày đơn, chân đều đông cứng cả rồi.

Lúc giơ bảng đèn vào cửa, nàng mặt đã tái nhợt, may mà lấy cớ bị cảm đeo khẩu trang, nhìn không rõ lắm.

Cảm giác dần dần hồi phục trong phòng ghi hình, phòng quay này so với của Đài Tiên Tranh thì đơn giản hơn một chút, sân khấu cũng nhỏ hơn, màn hình ô vuông nhỏ màu xanh lam kéo dài từ màn hình lớn xuống mặt đất, chiếu logo chương trình màu hồng phấn, hai bên là hai chiếc sofa màu xám nhạt, một chỗ ngồi riêng cho người dẫn chương trình, một vị trí cho khách mời.

Đạo diễn hiện trường cầm micro nhấn mạnh kỷ luật ghi hình, yêu cầu tắt chuông điện thoại, tiếp đó khuấy động bầu không khí, yêu cầu mọi người cố gắng nhiệt tình sôi nổi, lại nhìn bảng đèn, nói lúc ghi hình cố gắng đừng giơ lên, có thể sẽ che mất khán giả phía sau.

Lại thu trước mấy đoạn phản ứng vỗ tay của hàng ghế khán giả để dự phòng, việc ghi hình chương trình bèn chính thức bắt đầu.

Vu Chu ngồi ở vị trí khá lệch ở hàng thứ hai, bị một cái giá thiết bị che mất nửa tầm nhìn, vẫn hơi căng thẳng.

Nắm chặt băng rôn cổ vũ fan phát, đợi VCR chiếu xong, người dẫn chương trình vào vị trí, hiện trường đếm ngược "Năm, bốn, ba, hai, một!"

Máy quay lướt qua đường ray, người dẫn chương trình mặc bộ váy liền áo dài tay màu đỏ, nở nụ cười trí thức mở màn.

Giới thiệu khách mời xong xuôi gọn gàng, màn hình lớn kéo ra hai bên, Tô Xướng bước lên sân khấu.

Một bộ vest trắng đường nét gọn gàng, được khung xương của cô ấy chống đỡ trông rất có khí chất, tóc ngang xương quai xanh rũ xuống hai bên khuôn mặt, đeo mic cài áo.

Vu Chu nhìn cô ấy chào hỏi một cách lạnh lùng mà dịu dàng, tự giới thiệu, cúi chào, sau đó ngồi xuống sofa, chân tự nhiên vắt lên, giày cao gót vẫn là đôi đã mua lần trước.

Khi đó nàng giúp Tô Xướng chọn màu sắc, còn bây giờ, nàng nhìn đường cong tinh tế được nhấc lên kia, giống như tất cả những người ngắm nhìn Tô Xướng từ xa, khó mà dò xét được câu chuyện đằng sau bất kỳ món đồ nào trên người cô ấy.

Tô Xướng trên sân khấu, giống như một người không cho phép người khác suy đoán nơi đến và chốn về, cô ấy chỉ cho bạn lắng nghe đoạn đối thoại này, từ lúc cô ấy nói câu đầu tiên, thời gian liền bắt đầu đếm ngược.

Vu Chu nghe rõ ràng tiếng kim giây trong lòng mình đang chuyển động theo.

Nàng nghĩ, giả sử tình yêu của mình và Tô Xướng có thời hạn, nàng cũng sẽ không sợ hãi, nàng sẽ trân trọng từng giây từng phút.

Có những tình cảm, rất khó đánh giá tốt xấu, nhưng từ khi gặp được nó, sẽ hiểu rằng đó là một lần trong đời, chỉ có một lần này mà thôi.

Chính thức ngồi xuống, Vu Chu chụp trộm một tấm ảnh người dẫn chương trình [Hẹn Ước Hoa Hồng], gửi cho Triệu Thanh Hà, kèm theo dòng chữ: "Chị ấy đang được Cao Chi Lượng mà mẹ thích phỏng vấn đấy, còn dẫn con đến xem nữa, thấy chưa, siêu tốt với con."

Vốn tưởng lần này cũng sẽ không nhận được hồi âm, không ngờ hai mươi phút sau, nhận được một tin nhắn.

Là tin nhắn thoại, Vu Chu chuyển thành văn bản.

"Cả ngày nói tốt tốt tốt, con bé tốt với con chỗ nào?

Con về Tết năm đó, không phải con bé cũng ở đó sao?

Đến thăm bố mẹ con cũng không biết nói một tiếng, có thể thật lòng đến mức nào chứ?"

Vu Chu bật cười thành tiếng, vội nói: "Vậy năm nay con đưa chị ấy về."

"Con đừng có đưa con bé về!

Về mẹ cũng không tiếp đãi đâu!"

"Ồ."

Tảng đá lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được dời đi một tấc, rõ ràng đang ngồi trong phòng ghi hình kín mít, Vu Chu lại cảm thấy thông suốt hẳn, nàng thở ra một hơi, đặt điện thoại xuống, tập trung vào người trên sân khấu.

Lặng lẽ lắng nghe Tô Xướng kể về nghề nghiệp của cô ấy, giới thiệu công việc của cô ấy, thỉnh thoảng nhắc đến cuộc sống, Vu Chu người nhoài về phía trước, chống cằm nhìn, trong mắt chỉ có cô ấy.

Nàng không biết sau này Tô Xướng sẽ đạt đến tầm cao nào, có được nhiều người yêu thích hơn không, nhưng bản thân nàng cũng từng giơ băng rôn của cô ấy, ngồi ở hàng ghế khán giả, toàn tâm toàn ý vỗ tay vì cô ấy.

Vu Chu là fan trung thành và kiên định nhất của Tô Xướng, tách rời khỏi tình yêu, nàng cũng thật lòng ngưỡng mộ tâm hồn của Tô Xướng.

Nàng nghĩ, bất kể họ có ở bên nhau hay không, nàng đều sẽ tự hào về Tô Xướng.

Nhưng nàng sẽ không nói cho Tô Xướng biết.

Sẽ không bao giờ nói.

Buổi phỏng vấn gần kết thúc, họ trò chuyện về vấn đề điều tiết cảm xúc, Tô Xướng suy nghĩ một lát, lặng lẽ đổi hướng chân đang vắt chéo, sau đó cô đưa tay vén tóc ra sau tai, khẽ mím môi, mới mở lời: "Thực ra có một khoảng thời gian, tâm trạng của tôi không tốt lắm, còn đi khám bác sĩ."

Hàng ghế khán giả vang lên tiếng xôn xao khe khẽ, Tô Xướng cười, nhẹ giọng nói: "Đừng lo lắng."

"Bác sĩ đã cho tôi một lời khuyên khá thú vị, cô ấy nói, tôi có thể thử ghi lại tâm trạng của mình mỗi ngày, nếu ngày hôm đó vui vẻ, thì vẽ một vòng tròn lên lịch, nếu không vui, thì không vẽ."

"Sau một thời gian, tìm ra điểm chung của những ngày được khoanh tròn, tổng kết lại những việc khiến bạn vui vẻ và làm chúng nhiều hơn."

Tim Vu Chu đập mạnh, nàng nhớ lại lúc dọn phòng trước đây, từng nhìn thấy cuốn lịch này, phía trước trống không, từ sau khi họ gặp nhau, thỉnh thoảng lại có một vòng tròn đỏ, sau này thì dày đặc, gần như ngày nào cũng có.

Nàng hỏi Tô Xướng đây là ý gì, là lịch trình công việc sao?

Tô Xướng cười cười không nói gì.

Sau Tết đổi lịch mới, Vu Chu hỏi cô ấy, còn vẽ nữa không?

Tô Xướng nói không, không cần nữa.

Lúc đó ánh mắt cô ấy như gợn nước ấm, từ từ lan tỏa tới, bao bọc lấy Vu Chu sinh động tươi tắn.

"Phương pháp này có hiệu quả không?"

Người dẫn chương trình tò mò, "Cô đã tìm thấy chưa?"

"Tìm thấy rồi," Tô Xướng khẽ cười, "Hơn nữa, tôi mỗi ngày đều gặp được cô ấy."

Khán giả và người dẫn chương trình tưởng cô nói là "nó", chỉ những điều khiến người ta vui vẻ, không ai nghĩ đó là "cô ấy", là một người.

Sống mũi Vu Chu cay cay, nàng phồng má nén một hơi thở ra, nàng không muốn khóc một cách khó hiểu giữa bao nhiêu người thế này.

Trong làn nước mắt mờ ảo, nàng thấy Tô Xướng như có điều suy nghĩ chớp mắt, nói: "Chia sẻ liệu pháp cảm xúc này cho mọi người, không chắc có phù hợp với tất cả mọi người không, nhưng hy vọng mọi người có thể hạnh phúc"

Hy vọng tất cả những người đang tận hưởng tình yêu và được yêu, đều thật sự hạnh phúc.

Tiếng vỗ tay vang lên từ hàng ghế khán giả, buổi ghi hình kết thúc trong một ngày đông ấm áp.

Vu Chu chờ đợi rời đi theo thứ tự, nghe một fan có quan hệ nói, Tô Xướng còn phải ở lại ký tặng một ít ảnh cho ekip chương trình, hỏi mọi người có muốn ra cổng đợi cô ấy, nói lời tạm biệt không.

Vu Chu không tham gia, gửi tin nhắn WeChat cho Tô Xướng, nói: "Em đang ở trung tâm thương mại Phượng Hoàng, ngay cạnh chỗ chị ghi hình, chị xong việc thì đến tìm em."

Không đợi được về nhà nữa rồi, rất muốn gặp Tô Xướng nhanh hơn một chút.

Năm phút sau, Tô Xướng trả lời: "Được."

Vu Chu đi đến trung tâm thương mại Phượng Hoàng, dạo một vòng quanh các quầy hàng ở tầng một, rồi lại đi ra, dậm chân chờ khoảng mười mấy phút, thì đợi được Tô Xướng.

Vẫn là bộ vest trắng đó, nhưng vì phải lái xe nên đã đổi sang giày bệt.

Cô ấy đi tới trong mùa đông Giang Thành, rạng rỡ như trăng tròn.

Vu Chu vội vàng chạy qua: "Chị không biết mặc thêm áo khoác à?"

"Chị vừa đỗ xe xong, tưởng cổng trung tâm thương mại không xa."

Tô Xướng ngoan ngoãn đưa tay cho Vu Chu, mặc nàng hà hơi, xoa xoa.

"Xe đỗ ở đâu rồi?"

Vu Chu khoác tay cô ấy, muốn nhanh chóng lên xe.

"Bãi đậu xe đằng kia."

Tô Xướng chỉ một hướng, hai người nép vào nhau đi về phía đó.

"Hôm nay chị ghi hình thế nào?"

Muốn tìm chuyện để nói, biết rõ còn cố hỏi.

"Khá tốt."

"Wow, đợi chị phát sóng liên tiếp hai chương trình, không phải là sắp nổi tiếng rồi sao?"

Tô Xướng ôm vai nàng, xoa xoa, khẽ cười.

Vu Chu nghe xong toàn bộ buổi phỏng vấn, khá được cổ vũ, không nhịn được lải nhải: "Em sẽ cố gắng theo kịp chị, được không?

Em đang lên ý tưởng cho tiểu thuyết mới rồi, lần này là thể loại thiên về cốt truyện, rất ngầu, chắc chắn sẽ nổi tiếng trong một đêm.”

Đây là lần thứ hai Vu Chu nói "nổi tiếng trong một đêm", lần trước là lúc mới gặp nhau nằm viện, nàng nói với Tô Xướng, nàng là người viết tiểu thuyết, định viết trải nghiệm nằm viện vào tiểu thuyết, tác giả từng mổ chắc không nhiều, nàng chắc chắn sẽ nổi tiếng trong một đêm.

"Vậy sao?"

Tô Xướng luôn tin tưởng nàng, nhẹ giọng hỏi, "Nghĩ ra tên gì chưa?

Câu chuyện thế nào?"

"Tên là Điện Thờ, là tiểu thuyết bách hợp linh dị đô thị, về giới giải trí, vì chẳng phải em đã cùng chị đến Đài Tiên Tranh đó rồi sao, em nghĩ chắc cũng không nhiều tác giả từng đi ghi hình chương trình đâu."

Tô Xướng cười, đồng tình gật đầu: "Ừm."

Vu Chu luôn kỳ lạ như vậy, cố chấp cho rằng tác giả giống như nàng không nhiều, liền có thể "thắng cuộc so tài".

"Còn cốt truyện thì thực ra là gương vỡ lại lành, Hỏa Oa nói với em thể loại này đang hot, ngược xen lẫn ngọt, rất dễ nghiện."

"Vậy nên," Tô Xướng cố gắng hiểu, "Ngay từ đầu, hai người đã chia tay rồi?"

"Đúng vậy, thế nào?"

"Không tệ."

Được công nhận, Vu Chu rất vui, nghĩ ngợi rồi lại nép vào lòng cô ấy, hỏi: "Chị nói xem, nếu một ngày nào đó, chúng ta chia tay, sẽ thế nào nhỉ?"

Tô Xướng dừng lại, nhìn nàng.

Vu Chu lạnh đến run cầm cập: "Sao, sao thế?

Em chỉ giả sử thôi mà, giả sử."

Nàng ngước mắt, thấy Tô Xướng mím chặt môi, nghiêm túc nói: "Nếu chia xa, chị sẽ tìm em về."

Wow...

Có thể phạm quy như vậy sao?

Vu Chu vui cực kỳ, nhảy lên ôm chầm lấy Tô Xướng, lắc lư trái phải làm nũng, rồi sóng vai đi lấy xe.

"Thật sự tìm về ạ?"

"Ừm."

"Chị thề đi?"

"Chị thề."

Vu Chu tin cô ấy, đương nhiên, sẽ luôn tin cô ấy.

Dù có ngày quên đi, thời gian sẽ nhớ, mùa đông sẽ nhớ, Điện Thờ sẽ nhớ, Tô Xướng sẽ nhớ.

Cô chỉ trả lời, những điều có thể chắc chắn.

Hết.
 
[Bhtt - Edit Hoàn] - Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Ngoại truyện - Đới Huyên


Mùa hè và tay bass nằm trên giường, như hai con cá nhớp nháp.

Mà căn phòng trọ chật hẹp, là bể cá xây bằng xi măng.

6 mét vuông, chẳng lớn hơn quan tài bao nhiêu, ngoài một cái giường, chính là cái bàn gỗ để bản thảo, tủ quần áo gầy gầy cao cao, tỏa ra mùi formaldehyde vẻ ngoài hào nhoáng.

Đây chính là "bể cá" của Đới Huyên, giường ván gỗ như nước nâng đỡ cô ấy, khí oxy thở ra gọi là ước mơ.

Điều hòa rất cũ, vẫn là loại phải bơm gas, khả năng làm lạnh cũng không mạnh.

Da thịt và ga giường dính vào nhau, lúc đứng dậy đều có thể dính một mảng nhỏ, Đới Huyên rời khỏi tay bass, mặc một chiếc áo phông, mở cửa đi vệ sinh.

Trong nhà vệ sinh có người, gầy yếu, nhỏ bé, đang ngồi xổm ở góc tường xé bao bì quần lót dùng một lần.

Nàng là Vu Chu, Vu (yú) trong chí vu, không phải Ngư (yú) trong du ngư (cá bơi).

Đới Huyên ví căn phòng như bể cá, không phải vì nàng.

“Muốn ra ngoài à?”

Đới Huyên dựa vào khung cửa, ánh mắt thu về từ chiếc quần lót dùng một lần.

Mặt Vu Chu đỏ lên, cố giữ bình tĩnh nắm chặt bao bì trong tay, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Ừm.”

Lúc nói lời này, nàng nhét túi bao bì còn lại vào tủ.

Thời gian ở chung không dài, nhưng Đới Huyên rất quen thuộc với những hành động nhỏ của nàng, khi nàng cảm thấy xấu hổ hoặc ngại ngùng, sẽ giả vờ mình rất bận, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa tủ, rồi lại đưa tay vén tóc mai ra sau tai.

Đới Huyên nghĩ về tay bass lúc nãy, cô ấy mặc nội y gì?

Quên rồi.

Đột nhiên cảm thấy hơi khô miệng, Đới Huyên khịt mũi: “Không về à?”

“Ừm, có lẽ sẽ ở bên ngoài.”

Tai đỏ lên, dái tai như một hạt đậu đỏ, Đới Huyên trước đây lúc đọc sách buổi sáng từng lật qua bài thơ này —— “Nguyện quân đa thái hiệt, thử vật tối tương tư.” (Mong nàng hái lấy cho nhiều, vật này mới thật nặng tình tương tư.)

Đậu tương tư, người mà Vu Chu muốn tặng không phải mình, cô ấy tên là Tô Xướng.

Tô Xướng là loại người không nên xuất hiện trong căn nhà trọ, là loại người mà Đới Huyên khi viết nhạc cũng không có cảm hứng từ cô ấy.

Ca sĩ rock, cảm hứng thường nằm ở nỗi đau, "giờ lành cảnh đẹp ngày nắng tươi" đều nên chết đi, trên người Tô Xướng có giờ lành, có cảnh đẹp, có ngày chủ nhật ngủ một giấc đến trưa.

“Chúc cậu hạnh phúc.”

Đới Huyên cười một cách khó hiểu, quay về phòng ngủ, gót chân đóng sầm cửa lại, đứng bên giường, cúi đầu nhìn tay bass.

Đợi tiếng động Vu Chu ra ngoài biến mất, tay bass đang nằm sấp trên giường mới hỏi khẽ cô ấy: “Cái đó?”

“Cái nào?”

“Chị gái nô lệ công sở.”

Tay bass không biết tên Vu Chu, chỉ nghe Đới Huyên nhắc đến chị gái nô lệ công sở.

Lúc đó Đới Huyên chỉ nói bốn chữ, “Cô ấy khá thú vị”, cả ban nhạc liền hiểu ra, Đới Huyên có hứng thú với chị gái công sở này.

Đới Huyên “chậc” một tiếng, ngồi xuống mép giường, cầm lấy bao thuốc lá tay bass để cạnh gối, rút một điếu ra, ngắm nhìn ngẩn ngơ.

“Cô hút à?”

Tay bass rất kỳ lạ, lăn lộn ở quán bar lâu như vậy, Đới Huyên xưa nay không đụng đến thứ này.

Đới Huyên không trả lời, điếu thuốc xoay một vòng trong tay, lại cười: “Cô ấy khá thú vị.”

“Hửm?”

“Giọng cô ấy, cô nghe thấy không.”

Đới Huyên liếc một cái.

“Nghe rồi, khá ngoan, nhưng sắp ra ngoài ngủ với người khác rồi.”

Cho nên Đới Huyên muốn hút thuốc?

Đới Huyên đặt điếu thuốc về chỗ cũ, hai tay chống mép giường, nhẹ nhàng đá giày: “Sao cô ấy lại hút thuốc được chứ?”

Vu Chu trông có vẻ, rất không giống người biết hút thuốc, nàng hẳn là kiểu người sẽ giật lấy điếu thuốc trong tay Đới Huyên, nhẹ nhàng khuyên bảo cô ấy nói “Hút thuốc có hại cho sức khỏe”.

Nhưng mà, Đới Huyên chưa bao giờ hiểu nàng.

Vu Chu trông giống một học sinh ngoan, nhưng lại giả say khi Đới Huyên dẫn nàng đến quán bar, sau đó mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng hỏi Đới Huyên, lát nữa, có thể gọi điện cho người tên Tô Xướng này, bảo chị ấy đến đón tôi không.

Vu Chu có một khuôn mặt tràn đầy sức sống, ngay cả mưu mẹo và tâm cơ cũng giống như ánh sáng đèn neon, vô tình rơi xuống bên mắt nàng, nàng lắc lắc đầu, liền tránh được.

Đới Huyên và tay bass không hẹn gặp lần thứ hai, bởi vì tay bass chê kỹ thuật của cô ấy không tốt.

Thực tế, kinh nghiệm của Đới Huyên quả thực không nhiều.

Hôm đó cô ở quán bar, đợi được Tô Xướng đến, cánh tay Vu Chu mềm mại ôm lấy cổ Tô Xướng, cô ấy ôm lấy nàng, đưa tay vỗ về cổ tay Vu Chu.

Chỉ một hành động nhỏ bé không đáng kể như vậy, Đới Huyên đột nhiên có chút bứt rứt.

Sau khi hát thêm vài bài, liền chấp nhận lời mời của tay bass.

Tay của tay bass có vết chai do luyện đàn lâu năm, lúc dùng sức có gân xanh nổi lên, Đới Huyên mím lấy dái tai của cô ấy, chỉ có nơi đó mềm mại hơn một chút, giống như một sự e thẹn mềm mại.

Có một loại người, là người không kịp.

Không kịp đọc xong sách đã ra ngoài chạy show đêm, không kịp hát bài hát yêu thích đã bị yêu cầu đổi bài khác, không kịp cùng Vu Chu hẹn ra ngoài uống hết loại rượu nàng cho là rất dễ uống, không kịp nói với tay bass tình một đêm rằng, dưới lầu có quán bánh bao súp rất ngon.

Thậm chí không kịp có buổi sáng, cô phải tranh thủ từng giây để ngủ, mới có thể duy trì sự sống cho đêm kiếm tiền.

Do đó, Vu Chu cụ thể ở bên Tô Xướng từ khi nào, Đới Huyên cũng không biết, nhưng có một ngày, cô nhìn thấy Tô Xướng ở nhà.

Không giống như trước đây, được Vu Chu dẫn về ăn cơm, trò chuyện, mà là một mình cô ấy.

Đứng trong căn bếp quen thuộc của Vu Chu, mặc chiếc áo phông lớn của Vu Chu, nhìn một vòng bếp lò, lại mở tủ bát, nhìn xem bát đĩa.

Sau đó cô ấy gọi điện cho Vu Chu, cười nói bằng giọng rất nhẹ: “Chị không tìm thấy.”

“Cái gì không tìm thấy?

Mì chị không tìm thấy à?

Sủi cảo chị không tìm thấy?”

Trong phòng rất yên tĩnh, giọng nói của Vu Chu truyền qua đường dây.

“Sủi cảo ở trong tủ lạnh chị lại tìm trong tủ bát dĩ nhiên là không thấy rồi, chị cố ý phải không Tô Xướng, em đã nói em đi làm, chị còn tìm em, chị còn tìm em.”

Vu Chu có chút sốt ruột, Tô Xướng lười biếng cười cười, vừa gọi điện vừa đi ra phòng khách, nhìn thấy Đới Huyên bên cạnh tủ lạnh, ngước mắt coi như chào hỏi, đợi Đới Huyên dùng xong trước, cô ấy cúp điện thoại, đứng sang một bên.

Đới Huyên lấy coca ra, đóng cửa tủ lạnh, ma xui quỷ khiến nói một câu: “Sủi cảo đông lạnh à?

Ở ngăn dưới.”

Tô Xướng nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng, nói “Cảm ơn”, sau đó cúi người mở tủ lạnh, lấy sủi cảo ra.

Rất khó tả cảm giác lúc đó, nhà là thuê chung, tủ lạnh là dùng chung, Tô Xướng lấy đồ Vu Chu mua, nhưng Đới Huyên đột nhiên cảm thấy, cô ấy đã lấy đi thứ gì đó của mình.

Tô Xướng rất có giáo dưỡng nhẹ nhàng đóng cửa tủ lạnh, “Bụp” một tiếng, đứng thẳng người đi về phía bếp.

Khó tin nhỉ, ấn tượng cuối cùng của Đới Huyên về căn nhà trọ, là cái tủ lạnh đó.

Sau này, cô ký hợp đồng với công ty quản lý, điều kiện rất khắc nghiệt, ký 10 năm, tiền phạt vi phạm hợp đồng rất cao, đối với cô, không khác gì một bản hợp đồng bán thân.

Trước khi ký, cô vào phòng tối nhỏ, giao nộp tất cả tài khoản mạng xã hội, do công ty quản lý giúp dọn dẹp, sau đó thành thật khai báo toàn bộ lịch sử đen tối của mình.

Bắt đầu từ chuyện đánh nhau và chép bài tập hồi nhỏ, người quản lý có chút không kiên nhẫn, sau đó Đới Huyên mới cười cười, nói: “Từng hẹn hò qua đêm vài lần.”

Người quản lý nhướng mày, hỏi đơn giản vài câu, hỏi có lịch sử trò chuyện không, Đới Huyên nói không có.

Đối phương đột nhiên thả lỏng, nói vài câu sáo rỗng về việc sẽ chuẩn bị phương án xử lý khủng hoảng truyền thông, tưởng đã nói xong, lại nghe Đới Huyên nói: “Tôi có một người bạn cùng phòng.”

Hửm?

“Là một chị gái nô lệ công sở.”

Rồi sao nữa?

Người quản lý nhíu mày.

Đới Huyên nhìn cô ấy cười, lơ đãng đút tay túi quần, nói: “Hết rồi.”

Cười rất rạng rỡ, nhưng bí mật lớn nhất của cô, đã khai báo xong.

Là thứ đặt sau "từng hẹn hò qua đêm vài người", "lịch sử đen tối" hạng nặng.

Ngày ký xong hợp đồng, cô xuống lầu bắt taxi.

Lúc rảnh rỗi chờ xe, đăng ký một tài khoản Weibo phụ, tài khoản phụ ngay cả avatar cũng không có, cách dăm ba bữa lại đăng một câu: “Mệt muốn chết”.

Sau khi bị công ty quản lý sắp xếp luyện vũ đạo xong.

Đới Huyên không chính thức nói lời tạm biệt với Vu Chu, chỉ vào một đêm khuya cùng nàng nấu một bát mì gói, rồi mỗi người một ngả.

Đới Huyên bắt đầu quay cuồng trong các khóa huấn luyện, còn Vu Chu, trả phòng, dọn về ở chung với Tô Xướng.

Đới Huyên nghĩ Tô Xướng hẳn là đối xử với Vu Chu không tệ, ít nhất Vu Chu từng xách về mấy cái túi hàng hiệu.

Còn bản thân mình ngày đi tham gia tuyển chọn, công ty sắp xếp người chụp "ảnh đi làm" của cô ấy, toàn bộ trang điểm tạo hình làm ra vẻ tùy ý nhưng tinh tế, còn mượn cả túi Birkin, nói với cô ấy —— hình tượng của cô là phú nhị đại.

Phú nhị đại, Đới Huyên nhớ tới cái điều hòa ngay cả gas fluor cũng không đủ, cười muốn chết.

Hôm đó cô ngồi trên xe buýt đi đến nơi ghi hình khép kín, cảm thấy mình như một cái túi bị vận chuyển tập trung, lắc lư, có khi còn không đáng giá bằng cái Birkin.

Lấy điện thoại ra, không biết gửi tin nhắn cho ai, cuối cùng mở khung chat với Vu Chu.

Muốn hỏi nàng, tối đói bụng còn nấu mì gói không?

Rất nhanh lại xóa đi, gửi một tấm ảnh mình mặc áo phao đen mặt mộc qua, nói sắp bắt đầu ghi hình rồi.

Vu Chu trả lời: “Cố lên!”

Tay Đới Huyên gõ gõ rồi lại xóa xóa trên màn hình, cuối cùng nói: “Sống tiếp đi.”

Cứ sống tiếp như vậy đi, bất kể thật giả.

Thoát giao diện tin nhắn, cô dùng tài khoản Weibo phụ mở trang chủ của "Tô Xướng", lướt qua từng bình luận trong khu vực bình luận rực rỡ tựa gấm hoa.

Lúc ban đầu tìm thấy bình luận của Vu Chu dưới một bài đăng nào đó, Đới Huyên liền hình thành thói quen này, lúc đầu là muốn tìm Vu Chu, sau này là xem những người xa lạ này yêu Tô Xướng như thế nào.

Có lẽ vài tháng sau, tài khoản của mình cũng sẽ tràn vào những gương mặt mới không ngừng, không biết có nhiều bằng Tô Xướng không.

Đến điểm cuối, tắt điện thoại, cô mang theo lớp trang điểm cúi đầu xuống xe, một tay đút túi, một tay xách túi Birkin.

Cô bỏ một chai coca vào trong túi Birkin.

Giới danh lợi là một nơi khiến người ta nhanh chóng vứt bỏ sự ngây thơ, cũng là một nơi mà đầu sóng ngọn gió đều không thể đoán trước được hành tung.

Đới Huyên không thành công đi theo con đường phú nhị đại ngọt ngào, ngược lại vì mặt khó ở mà bị mắng, dưới tóc mái bằng là đôi mắt vênh váo kiêu ngạo, mặc váy đồng phục màu hồng, vẫn đút tay túi quần, có đồng đội đến ôm cô, cô lơ đãng lắc lắc túi, liếc cô ấy một cái.

Cái liếc mắt này cộng thêm nụ cười lạnh lùng quen thuộc, nhanh chóng bị chửi trên diễn đàn.

Công ty quá nhỏ, thủy quân cũng chỉ có thể mua loại rẻ tiền, sau khi bị bóc ra, càng thêm họa vào thân.

Công ty quyết định từ bỏ cô ấy, chuyển sang nâng đỡ người khác, thậm chí còn soạn sẵn kịch bản bông hoa nhỏ bị Đới Huyên bắt nạt, định hút máu lần cuối, nhưng hướng gió dư luận luôn khiến người ta không ngờ tới, cái trợn mắt của Đới Huyên bị làm thành meme, trở thành cô nàng ngầu lòi được giới les yêu thích nhất.

Tai tiếng cũng là nổi tiếng, Đới Huyên nổi tiếng một cách khó hiểu, lại còn là tuyển thủ tâm điểm của cả chương trình.

Mạng mẽo cũng khá là thần kinh, tay bass lúc uống rượu với ban nhạc, đã cảm thán như vậy.

Nói là ghi hình khép kín, nhưng thực ra mỗi tuyển thủ đều rất biết mình có nổi tiếng hay không, thể hiện ở việc mỗi lần đi cửa hàng tạp hóa hoặc đi luyện tập, có nhiều fan chụp ảnh ngồi chờ chụp hay không.

Đới Huyên từ lúc ban đầu không ai hỏi thăm, đến sau này vừa lộ mặt đã có tiếng hét, tuyển thủ bên cạnh trêu chọc cười với cô, Đới Huyên thuận tay vỗ vỗ lưng cô ấy.

CP cũng nổi rồi.

Fan couple cũng khá là thần kinh, Vu Chu lúc cầm điện thoại kéo phiếu cho Đới Huyên, lướt qua siêu thoại, cũng cảm thán như vậy.

Năm 2019 là một năm oanh oanh liệt liệt, nhóm nhạc nữ giới hạn ra mắt bất ngờ, Đới Huyên debut ở vị trí cao.

Thế nhưng, đúng như nhiều người trêu chọc, đêm thành lập nhóm, cũng chính là đêm huy hoàng nhất trên con đường sự nghiệp của cô.

Vu Chu giống như đã nói lúc trước, trở thành người bạn kín miệng nhất của Đới Huyên sau khi debut, nàng không bao giờ nhắn tin cho Đới Huyên nữa, cũng không gọi điện thoại nữa.

Nàng ngoan ngoãn và hiểu chuyện biến mất khỏi cuộc đời Đới Huyên, như thể chưa từng xuất hiện.

Đới Huyên vẫn dùng tài khoản phụ để xem Tô Xướng, lại dùng tài khoản phụ để xem ID chính thức bị quản lý thu hồi của mình.

Nhìn lượng bình luận của mình dần vượt qua Tô Xướng, lại nhìn nó giảm đi từng ngày, dần không bằng Tô Xướng.

Dữ liệu là thứ trực quan nhất, cũng là thứ tàn nhẫn nhất, nó tính toán người sống thành lưu lượng, nhiều một người, ít một người, lên xuống thăng trầm, giống như đường cong nhịp tim của sinh mệnh giải trí.

Năm 2020, trong tình hình không có sân khấu, nhiệt độ của nhóm nhạc nữ bị tiêu hao liên tục.

Đới Huyên trong các đêm hội 618, đêm hội 11/11, đêm hội Trung Thu, đêm hội Giao thừa hết lần này đến lần khác hát cùng một bài hát, nhảy điệu nhảy không sai một ly, học được cách thu hút ống kính một cách chính xác, làm thế nào khi ống kính lia tới, lộ ra khuôn mặt bên phải ưu tú nhất.

Cô không biết fan có mệt mỏi không, nhưng cô đã chán ngấy rồi.

Các thành viên trong nhóm ngày càng không đủ mặt, có người đi làm thành viên cố định chương trình tạp kỹ, có người đi đóng phim thần tượng, chỉ có cô và người ít nổi tiếng nhất, vẫn đang kiên trì ca hát.

Hát cũng không phải loại nhạc cô từng viết trong căn nhà trọ.

Đới Huyên nhìn khuôn mặt mộc trong gương trang điểm, trong lúc chờ chuyên viên trang điểm đến, nhẹ nhàng ngân nga bài hát từng viết trước kia, lời có chút không nhớ ra nữa, có lẽ, lúc đó vốn dĩ chưa viết xong.

Cô đã rất ít khi lộ ra vẻ mặt gần như chế giễu, giờ phút này cô trống rỗng và thiếu thốn, ngón tay nghịch tua rua trên quần áo, giống như vào một buổi chiều đơn sơ, gảy dây đàn guitar rẻ tiền.

Cửa đẩy ra, Trang Hà đi tới, gỡ chiếc điện thoại nóng ran từ bên tai xuống, nhìn Đới Huyên qua gương: “Vẫn chưa trang điểm à?”

“Ồ,” Đới Huyên lơ đãng nói, “Nghe nói là trang điểm cho người phòng bên cạnh trước.”

Từ 10 giờ sáng ngồi đến giờ, trợ lý đợi đến buồn ngủ rồi, Đới Huyên bảo cô ấy đi mua cà phê.

Trang Hà là người quản lý mới đổi, nói chuyện mạnh mẽ, làm việc quyết đoán, ngồi vắt chéo chân đối diện, đôi giày cao gót trong quần tây nhấc lên, dường như có thể khuất phục bất kỳ người trẻ tuổi ngỗ ngược kiêu căng nào.

Cô ấy xắn tay áo sơ mi, khoanh tay trước ngực, móng tay màu nude ẩn mình trong khuỷu tay, đầu hơi nghiêng sang phải, nhìn chằm chằm Đới Huyên: “Lần trước nhảy hời hợt, lại lên hot search rồi.”

“Công ty sẽ không chi thêm một xu nào để ém hot search cho em nữa, sau này còn có chuyện như vậy, sẽ trừ vào tiền chia của em, không có ý kiến chứ?”

Lời hỏi của Trang Hà không phải là hỏi, mà là thông báo.

“Em không nhảy hời hợt.”

Đới Huyên đút hai tay vào túi, vẻ bất cần.

Thật cạn lời, dù có lười cử động đến mấy, nhấc cánh tay lên ai mà không làm được, nhưng không thể không nói, Đới Huyên trời sinh có vẻ mặt lười nhấc tay, nói cô chăm chỉ nỗ lực yêu sâu sắc sân khấu, truyền ra ngoài cũng không ai tin.

Trang Hà không còn bận tâm chuyện này nữa, đứng dậy, đi đến trước mặt Đới Huyên, lưng dựa vào bàn trang điểm, che đi khuôn mặt mộc trong gương, ánh đèn trang điểm chiếu qua mái tóc xoăn quyến rũ của cô, khiến cô nổi bật trông càng giống minh tinh hơn.

Cô ấy từ trên cao nhìn xuống Đới Huyên: “Mới đàm phán được một bộ phim cổ trang thần tượng, em có đi không?”

Đới Huyên ngẩng đầu nhìn lại, tóc mái bằng rất non nớt, ngay cả đối đầu cũng thiếu chút khí thế.

“Nếu em không muốn đi, vậy tôi sẽ đề cử Khả Khả, nhưng lưu lượng hiện tại của em em cũng thấy rồi, muốn ra album, còn cần ekip tốt, cơ bản là không thể.”

Trang Hà nghiêng đầu, đặt điện thoại lên bàn.

“Công ty ký hợp đồng với em, là để kiếm tiền cho công ty, đúng không?

Cô kiếm được tiền, mọi thứ tôi đều dễ nói chuyện.”

“Vai gì?”

Đới Huyên liếc cô ấy một cái.

“Cái tật trợn mắt này của em vẫn chưa sửa à?”

Trang Hà nhíu mày.

“Em không trợn mắt,” Đới Huyên cũng nhíu mày, “Chị đứng trước đèn, mắt em đau.”

Vừa nói vừa chớp chớp mắt, vành mắt cô liền ướt, Trang Hà nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của cô, lặng lẽ nhếch mép.

“Nói vậy là, có thể thương lượng?”

Trang Hà không định dịch chuyển vị trí.

Vừa hay, ánh đèn này chiếu vào Đới Huyên, giống như một cuộc thẩm vấn.

Đới Huyên mắt đỏ hoe, bướng bỉnh đối mặt: “Có chứ, chị bảo Tô Xướng đến lồng tiếng cho em, em sẽ diễn.”

Nói xong, cô lại theo thói quen cười, dáng vẻ có chút chế giễu.

“Tô Xướng?”

Trang Hà hỏi lại từng chữ một.

Đới Huyên không nhượng bộ nhướng mày, ẩn sau tóc mái bằng: “Chị quen cô ấy, em biết.”

Trang Hà trước kia là diễn viên, sau này chuyển sang làm quản lý, là bạn bè quen biết đã lâu với Tô Xướng.

Trang Hà sẽ nhìn nhận yêu cầu này của mình như thế nào, Đới Huyên không muốn biết, Trang Hà cũng không có hứng thú đoán.

Mối quan hệ của họ đơn giản mà khúc khuỷu, đơn giản ở chỗ, họ là cộng sự lợi ích không thể nghi ngờ, khúc khuỷu ở chỗ, họ chưa bao giờ cố gắng tìm hiểu đối phương.

“Mời cô ấy đến, không khó chứ?”

Đới Huyên cuối cùng cụp mắt nói.

Nhìn tua rua lộng lẫy ở vạt áo, đưa tay gảy nhẹ một cái, giống như gảy sợi dây đàn năm đó.

Có một loại người, sống một cuộc đời luôn luôn vòng vèo.

Ví dụ, ước mơ phải dựa vào thỏa hiệp để đến gần, trước tiên phải đóng vai người khác, mới có thể hát xong bài hát của tuổi đôi mươi.

Lại ví dụ, Đới Huyên thỉnh thoảng cũng đoán, chú cá nhỏ kia, có khi nào vào một buổi chiều rảnh rỗi nào đó, tìm kiếm tác phẩm của người mà nàng thích —— Tô Xướng, rồi trong danh sách diễn viên, nhìn thấy Đới Huyên.

Nhớ ra các nàng từng cùng nhau dùng chung một cái tủ lạnh.

_____________

18/4/2025

Edit: Kt_Ver
 
Back
Top Bottom