Hài Hước [BHTT][Edit][HOÀN]Đô Thị Kỳ Tình Truyện -Mã Vi Lộc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bhtt][Edit][Hoàn]Đô Thị Kỳ Tình Truyện -Mã Vi Lộc
Chương 35: Phiên ngoại 3


Một nhà miêu yêu.

Trong công viên, hai người phụ nữ trẻ đang ôm em bé cùng ngồi trên băng ghế dưới tán cây, thoải mái tán gẫu trò chuyện, bọn nhóc thì thích thú chơi đùa.

Cách đó không xa, một người đàn ông nhỏ thó với bộ dạng lấm la lấm lét kéo chiếc xe đẩy nhỏ, cợt nhả đến gần.

Tình huống đột ngột khiến Hứa Già hốt hoảng, gã này muốn gì đây?

Vẻ mặt xấu xa như thế là muốn cướp tiền hay cướp sắc?

Nhưng lúc nàng ngẩng đầu lên nhìn ánh mặt trời chói chang, kẻ nào mà có gan cướp tiền cướp sắc ngay giữa trưa tại nơi đông người qua lại trong công viên được chứ?

Lại nhìn sang bên cạnh, vẻ mặt Linh Ngọc vẫn bình tĩnh, ngẫm lại có Quan Tam và Mao Thuận ở gần đây, lập tức Hứa Già an tâm lại, ánh mắt bất thiện đánh giá người đi đến.

Cái gã này có vẻ mặt rất gợi đòn, cười nịnh nọt: "Hai vị đại tỷ à, có muốn mua bả chuột không?"

Khóe miệng Hứa Già co quắp liên tục, người ngồi bên cạnh nàng là mèo, cần gì đến bả chuột chứ?

"Không mua, không mua."

Hứa Già bực mình đuổi người.

"Mua một cái đi, thuốc của tôi tuyệt đối linh nghiệm, được xưng là diệt chuột chỉ trong ba bước đấy.

Thật ra là..."

Gã thao thao bất tuyệt, nhất quyết không buông tha.

Xem ra nếu Hứa Già không chịu mua, gã tuyệt đối không ngậm miệng.

"Anh có biết hành vi này gọi là quấy rối không?

Không biến đi thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy."

Hứa Già khó chịu vô cùng, uy hiếp nói.

"Đừng mà, đại..." chữ tỷ còn chưa nói ra, sắc mặt gã đột nhiên thay đổi, toàn thân run lẩy bẩy.

Lại mắc bệnh gì vậy?

Hứa Già đang buồn bực, chợt âm thanh lạnh lẽo của Mao Thuận vang lên từ phía sau.

"Dám chọc ghẹo vợ ta à?"

"Không... không... không...có, tôi chỉ... chỉ muốn bán... thuốc... chuột thôi..."

Gã đàn ông này đâu còn dáng vẻ hùng biện nữa, hiện giờ chỉ biết lắp ba lắp bắp, hoảng sợ nhìn Mao Thuận.

"Nói xạo.

Chuột thành tinh như mi mà bán thuốc chuột?

Dám lừa gạt mèo à?"

Mao Thuận mài răng, trừng mắt nhìn Chuột yêu đáng thương kia.

Chuột yêu rưng rưng nước mắt, khom cái lưng còng, bi thương nói: "Tôi... tôi... tôi...giả... là thuốc giả thôi...Tôi chỉ mới tới nơi này, không có khả năng tìm việc làm.

Chú tôi nói người thành phố này từ ăn đến mặc, từ dùng đến ở đều là hàng giả.

Cho nên tôi mới nghĩ quẩn bán thuốc giả kiếm chút lời.

Bản thân tôi là chuột, sao có thể độc ác đến mức hãm hại đồng loại được chứ?

Cái này chỉ là cám heo trộn thức ăn gia súc thôi, tôi ăn cho cô xem."

Nói xong liền vốc một nắm thuốc giả nhét vào miệng.

Mao Thuận càng thêm giận dữ: "Biết rõ vợ ta là mèo mà còn bán bả chuột đểu, rõ ràng là chọc ghẹo."

Chuột yêu vội quỳ xuống: "Tổ tông à, oan cho tôi quá.

Đạo hạnh của tôi đã cạn, hai vị đại tỷ này cũng không có yêu khí, tôi không nhìn ra được.

Nếu không thì có cho mười lá gan tôi cũng không dám đẩy mạnh tiêu thụ bả chuột cho mèo đâu..."

"Không nhìn ra được mà vẫn dám trêu chọc à?"

Mao Thuận hung hăng tiến sát chuột yêu, đến gần rừng cây nhỏ che khuất bóng hai người.

Hứa Già khó hiểu nhìn Linh Ngọc chẳng nói câu nào, hỏi: "Cái tên Mao Thuận kia cũng quá vô lý rồi.

Linh Ngọc tỷ à, sao chị không can ngăn?"

"Tôi mà mở miệng ra thì số phận chuột yêu còn thảm hại hơn."

Linh Ngọc cực kỳ bất đắc dĩ thở dài.

"Thôi bỏ đi, yêu quái kia chắc chắn có chút quan hệ với Sở Bất Cụ.

Lão là bằng hữu của Quan Tam, Mao Thuận biết giữ mặt mũi nên sẽ không làm gì quá đáng đâu."

"Không thể nào.

Không phải Mao Thuận rất quan tâm chị sao?"

Hứa Già nghi hoặc.

"Cô ấy chắc phải biết nghe lời chị chứ?"

Linh Ngọc lắc đầu, cười khổ: "Chuyện khác thì có thể nghe lời được, nhưng nếu gặp chuyện có dính dáng đến tôi, nhất là "người" nào muốn lấy lòng tôi thì tuyệt đối không tha thứ.

Nguyên nhân là... cô ấy suýt nữa gây đại họa rồi."

"Tại sao?"

"Kể ra thì dài dòng lắm."

Hứa Già nghe vậy càng thêm tò mò: "Linh Ngọc tỷ à, chị nói em nghe chút đi."

Linh Ngọc bị Hứa già quấn quýt liên tục, không chống đỡ nổi.

Nàng đỏ mặt cười mỉm, chậm rãi nói: "Chuyện này phải kể từ hơn một ngàn năm trước.

Sư phụ tôi vốn là người đức cao trọng vọng mà bị cô ấy giết chết, Tu Chân Giới làm sao bỏ qua được.

Cô ấy dắt tôi cùng trốn đông núp tây, gây ra không ít sát nghiệt, ma tính cũng càng ngày càng nặng.

Con người à... là sinh vật dễ mang thù nhất nhưng cũng dễ quên lãng nhất.

Qua thời gian, Tu Chân Giới cũng dần dần không truy đuổi chúng tôi nữa, lúc đó đã qua năm mươi năm kể từ ngày cô ấy quyết đấu với sư phụ tôi rồi.

Chúng tôi ẩn cư trên núi gần trấn Du Lâm.

Trải qua cuộc sống bình đạm, ma tính trong cô ấy cũng giảm đi nhiều, không còn động tý là dày vò tôi nữa.

Vốn tưởng sau này sẽ sống an ổn, vậy mà lại mọc đâu ra một tên người phàm."

Hứa Già hưng phấn, dựa theo trí óc con người, tình huống này khẳng định là kịch bản cẩu huyết tay ba.

"Sau đó thì sao?"

"Người này tên Hà Tồn Hiếu, là con em trong một gia đình quyền quý nhất trấn Du Lâm.

Trong một lần đạp thanh lên núi thì vô tình gặp được tôi, thế là động tâm không nên có, cứ cách một ngày lại dẫn theo rất nhiều người cầm sính lễ mà vọng tưởng cưới tôi.

Điều này chọc Mao Thuận nổi giận, cô ấy sử dụng phép thuật khiến cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy khiến đám người đó sợ đến mức bỏ chạy hết."

Xem ra đêm đó chắc hai người "động phòng hoa chúc" rồi.

Nhớ lại ánh mắt Mao Thuận nhìn mình khi đó, ngẫm lại hành vi của chị ấy đối với mình, Linh Ngọc cảm thấy toàn thân khô nóng, hai gò má nóng hổi.

Hứa Già rất thông minh, nhìn bộ dạng Linh Ngọc như vậy đã sớm đoán ra.

"Quan Tam từng nghe Mao Thuận nói, lần đầu tiên giữa hai người, Mao Thuận cưỡng bức chị, lần này thì khác chứ?"

Thấy Linh Ngọc ngượng ngùng không ngớt, trong lòng Hứa Già buồn cười, nàng tiếp tục trêu ghẹo: "Người con gái... lần đầu tiên không có ấn tượng tốt thì cả đời bị ám ảnh..."

Bỗng nàng ngừng nói, dường như lần đầu tiên của nàng cũng không tốt đẹp gì, thế nhưng sau đó chẳng phải nàng cũng đã lên đỉnh gì đó rồi sao?

Lúng túng ho khan hai tiếng, Hứa Già lại hỏi: "Các chị...

ờ... sau đó thì sao?"

Qua một lúc, Linh Ngọc dùng âm thanh nhỏ như muỗi nói: "Sau đó cô ấy... cô ấy đối xử với tôi vô cùng tốt.

Chỉ là Hà Tồn Hiếu thì... ai dà, nói cho cùng thì cũng là lỗi của tôi.

Lúc đó tôi thấy những người đó hoảng sợ quá nên không đành lòng, liền khuyên nhủ vài câu.

Vậy mà, ai..."

Hứa Già bĩu môi, với tính cách của Mao Thuận, có thể buông tha cho cái tên đen đủi kia mới là lạ.

"Cái tên họ Hà kia bị sao?"

"Lần cầu hôn đó bị dọa đến khiếp sợ, Hà Tồn Hiếu về nhà liền mắc bệnh.

Thế nhưng Mao Thuận vẫn không chịu bỏ qua cho anh ta, cô ấy đến trấn Du Lâm nghe được tin tức, sau đó hóa thân thành một đạo sĩ đến Hà phủ, lừa bịp cha mẹ Hà gia nói: Quý công tử có một mạng định nhân duyên, nhưng vì chậm chạp không đón dâu, khiến người nọ sinh lòng bất mãn, oán khí cao ngút trời.

Công tử sinh bệnh chính là hậu quả bị trời phạt, nếu mà không thành thân với nữ tử được trời định thì e rằng sinh mệnh sẽ càng thêm đáng ngại.

Nhị lão Hà gia cực kỳ tin tưởng, không nghi ngờ gì.

Bọn họ làm sao mà không biết tính con trai họ chứ, cái tên Hà Tồn Hiếu tự cao tự đại, chỉ toàn mơ tưởng về mỹ kiều nương cử án tề mi, cho nên hôn nhân đại sự vẫn bị trì hoãn.

Mao Thuận xúi giục, nhị lão liền quyết định thay con trai mà thành hôn, lại còn cầu xin Mao Thuận tìm người định mệnh giúp họ nữa chứ.

Cô ấy...

ôi... giả mạo cầm quyền, thế là tìm một nữ tử xấu nhất mà kín đáo đưa cho Hà Tồn Hiếu, còn cảnh báo không được phép có người con gái khác trong vòng mười năm, nếu không Thiên Tướng đại họa, tính mệnh chấm dứt.

Sau đó cô ấy mới thi triển pháp thuận giúp Hà Tồn Hiếu khỏe lại.

Có thể tưởng tượng được, Hà Tồn Hiếu vốn cực kỳ chú trọng vẻ ngoài, vậy mà phải đối mặt với nữ tử có dung nhan không như ý thì sao bình tâm nổi.

Anh ta uất ức, sầu não không lối thoát, chưa đến ba năm đã quy hồn rồi."

Linh Ngọc thở dài rồi ca thán: "Đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy, nếu Mao Thuận mà bằng lòng buông tha Hà Tồn Hiếu thì sau này sẽ không gặp họa."

Thật độc ác!

Nghĩ đến nam nhân kia đã chứng kiến dung nhan tuyệt sắc của Linh Ngọc, kết quả đột nhiên mang đến một cô gái xấu xí, ai mà chấp nhận được.

Nội tâm Hứa già phê phán, sau đó lại hỏi: "Sao vậy?

Cái tên họ Hà kia cải tử hoàn sinh, quay lại trả thù hai chị à?"

"Cũng không phải.

Hà gia là nhà giàu, dĩ nhiên sẽ đốt cực nhiều tiền giấy cho con trai họ.

Hà Tồn Hiếu xuống Địa phủ nghiễm nhiên lại thành kẻ giàu có.

Em cũng biết tiền có khả năng ma xui quỷ khiến.

Đám quỷ sai hiển nhiên sẽ phải nịnh bợ anh ta, cũng từ miệng đám quỷ sai đó mà anh ta biết đến Tam Sinh Thạch [1].

Chỉ cần khắc tên hai người lên Tam Sinh Thạch là có thể nối tiếp nhân duyên tam kiếp."

Linh Ngọc thở dài thương xót.

"Lòng người chỉ cần nổi lên dục niệm là rất khó khống chế.

Kiếp trước Hà Tồn Hiếu không cam lòng, muốn có cả hậu thế.

Vậy là anh ta mua chuộc một tên quỷ sai, lấy tên tôi cùng tên anh ta khắc lên Tam Sinh Thạch.

Nhưng anh ta nào biết, Tam Sinh Thạch chỉ hữu hiệu với cặp tình nhân chân chính cùng khắc lên thôi.

Đám quỷ sai kia chỉ vì tiền mới lừa gạt anh ta, không nói ra điều ấy.

Có điều cũng vì thế mà gây ra sự cố cho hai đời sau."

"Cái tên họ Hà kia sao biết được tên chị vậy?"

Hứa Già lại hỏi.

"Anh ta vẫn còn quấy rầy thế giới hai người sao?"

Linh Ngọc cười tự giễu: "Từ nhỏ tôi vốn sống trong chùa miếu mà lớn lên, sau đó bị Mao Thuận bắt đi, cho nên đạo lí đối nhân xử thế quả thực không biết, mà thời đó vẫn còn là triều đại nhà Đường, phong tục cởi mở, nam tử hỏi khuê danh nữ tử không kiêng kỵ như đời sau.

Lúc đó Hà Tồn Hiếu lấy cớ lạc đường mà bắt chuyện với tôi, tôi không suy nghĩ đã nói ra tên họ.

Có điều lúc chúng tôi gặp lại anh ta là đã qua tám trăm năm sau rồi.

Khi đó là thời kỳ giữa triều đại nhà Minh, chúng tôi cứ cách vài chục năm lại chuyển đi chỗ khác, kỳ thực Mao Thuận rất thích náo nhiệt, không như tôi chỉ biết ẩn cư trong núi rừng.

Đến giờ tôi mới biết được hóa ra Mao Thuận giả thành thân chẳng qua là vì muốn thoát khỏi ràng buộc, muốn được du lịch tứ phương thôi.

Lúc đó hai chúng tôi vừa mới chuyển tới thành Ly Quảng Đức, cách làng mạc không xa.

Nơi đó sông hồ giao thoa, tôm cá đầy đủ.

Mỗi ngày cô ấy bắt chút tôm cá, lúc thì mang về để ăn, lúc thì đem vào thành bán lấy tiền, mua chút đồ chay cho tôi.

Còn tôi thì ở nhà thêu thùa kiếm thêm chút phụ cấp.

Cô ấy không muốn cải nam trang, cho nên ở ngoài chúng tôi được xem như là hai chị em.

Kỳ thực chúng tôi cũng không tiếp xúc với ngoại nhân, hơn nữa nơi đó cũng khá hẻo lánh, không người nào để ý đến chúng tôi."

Hứa Già cười ranh mãnh, trêu ghẹo: "Thế giới hai người... có vẻ sống thoải mái quá ha."

Khuôn mặt Linh Ngọc lại đỏ lên: "Nhưng mà ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Đối diện nhà tranh là nơi ở của một vị thư sinh nghèo, người này tên Triệu Liên Thắng, chính là kiếp sau mấy đời của Hà Tồn Hiếu.

Ban đầu chúng tôi cũng không để ý, Minh triều rất chú trọng khoa cử, trước kỳ thi, rất nhiều học tử sẽ tìm đến những nơi vắng vẻ để tập trung ôn thi, chúng tôi chứng kiến nhiều rồi nên cũng không cảm thấy lạ.

Nhưng cái tên thư sinh nghèo đó không có tiền, ăn mặc chi phí đều là tự túc, hơn nữa lại tự cho mình thanh cao, giữ vững nguyên tắc "Quân tử viễn bào trù"*, coi thường việc của đàn bà, nhưng vẫn muốn được ăn cơm nên đành phải nhờ trợ giúp từ những người hàng xóm.

Phiền phức bắt đầu từ đây, mặc dù tôi chỉ cần liếc mắt, nhận ra anh ta là chuyển thế của Hà Tồn Hiếu, nhưng hành động của Mao Thuận khi đó khiến tôi có chút hổ thẹn.

Hơn nữa kiếp này anh ta phải sống nghèo túng, tôi hơi đồng cảm nên đã cung cấp cơm nước cho anh ta vài lần sau lưng Mao Thuận.

Ba tháng sau, Triệu Liên Thắng muốn lên kinh ứng thi, tôi cứ nghĩ như vậy thì sẽ không có mối quan hệ gì với anh ta nữa, ai ngờ anh ta chạy thẳng đến nhà tôi, kể chuyện tôi trợ giúp anh ta ngay trước mặt Mao Thuận, còn nói tôi và anh ta là lưỡng tình tương duyệt, sau này công thành danh toại thì nhất định quay về cưới tôi.

Có thể tưởng tượng được Mao Thuận tức giận đến mức nào, tôi không muốn Mao Thuận lại gây sát nghiệt nên liều mạng khuyên can, cô ấy đành phải nhịn cơn tức này."

Thần sắc Linh Ngọc lại lung lay.

Tính khí Mao Thuận không dễ dàng quên nhanh được, mỗi đêm nàng đều bị cô làm đi làm lại nhiều lần đến mức phải liên tục xin tha, cô mới bằng lòng bỏ qua.

Nghĩ đến Mao Thuận đòi làm nhiều lần, Linh Ngọc cảm thấy toàn thân như bị lửa thiêu nóng hầm hập, nàng cố gắng bình tĩnh lại rồi tiếp tục nói: "Giá mà lúc đó chuyển đi luôn thì chắc là... ai dà... thật sự là số mệnh đã định, ai mà ngờ được một tú tài nghèo lại có thể đỗ Thám Hoa sau nửa năm, khoác áo gấm hoàn hương chứ?

Những kẻ nịnh bợ anh ta không chỉ có gia đình nhà hàng xóm mà còn có cả quan viên địa phương nữa, cứ luân phiên đến nhà chúng tôi để cầu hôn giúp anh ta.

Tôi không chịu nổi quấy nhiễu, định khuyên Mao Thuận rời đi, vậy mà cô ấy đáp ứng chuyện hôn nhân, lại còn tích cực thu xếp như thể gả muội muội thật vậy, nhưng ánh mắt cô ấy thì lạnh lẽo như dao.

Quả nhiên buổi tối trước ngày đón dâu, cô ấy thừa dịp thôi miên một người làm thuê, dùng chiêu Chướng Nhãn Pháp để biến hình thành tôi, hôm sau đưa vào trong kiệu hoa.

Sau đó cô ấy xúi giục cha mẹ người làm thuê kia đến Nha môn Phủ cáo trạng, tố cáo cái tên tân Thám Hoa cưỡng bức nam đồng.

Cha mẹ người làm thuê đó cũng không hỏi tại sao con trai họ xuất hiện ở Triệu gia, chỉ chuyên tâm hi vọng moi được chút tiền từ Triệu gia kia rồi lập tức rời đi.

Triều Minh thời đó rất thoải mái trong chuyện nam phong*, nhiều cha mẹ nghèo, vô lương tâm đem con trai mình đi làm thuê cho quan chức nuôi dưỡng.

Thế nhưng triều đình tuyệt đối không cho phép quan viên trắng trợn bức hôn, sẽ gây ảnh hưởng xấu vô cùng, vì vậy mà Triệu Thám hoa kia bị trục xuất, quan lại bị trục xuất thì vĩnh viễn sẽ không được tuyển dụng.

Ngắn ngủi hơn một tháng, Triệu Liên Thắng từ cuộc sống đỉnh cao rơi xuống đáy vực, sự thay đổi đột ngột khiến anh ta không chịu nổi, chưa hết một năm lại quy hồn về Địa phủ.

Mao Thuận cũng vì thôi miên nam đồng kia mà để lộ yêu khí, dẫn dắt Tu Chân Giả tới truy đuổi.

Chúng tôi muốn tránh đầu sóng ngọn gió nên ẩn núp trong rừng, về sau thì ẩn cư."

*Đàn ông tránh xa nhà bếp.

*Còn gọi là Kê Gian [雞姦] ~ đồng tính nam.

Cái tên Mao Thuận kia hiển nhiên là nổi máu ghen.

Vợ cô trưởng thành thuộc kiểu phụ nữ khiến đàn ông đều phải động tâm, cô dạy dỗ một chút là được rồi, cần gì phải chỉnh chết người ta như thế.

Hứa Già âm thầm lè lưỡi, ngoài miệng cười nhạo: "Linh Ngọc tỷ luôn luôn thích yên tĩnh, khoảng thời gian ẩn cư chắc hẳn rất sung sướng?"

Linh Ngọc hơi thẹn thùng, thấp mi cười yếu ớt: "Một ngày trong núi bằng hơn nghìn năm ở ngoài đời, thời gian tốt đẹp như vậy chỉ được bốn trăm năm thôi, dường như trong nháy mắt là đã đến thế kỷ hai mươi, thập niên tám mươi rồi.

Thời đó toàn bộ mọi người bắt đầu chỉ nghĩ đến tiền, vì muốn kiếm lời mà mấy khu rừng rộng lớn bị chặt vô tội vạ.

Ban đầu chúng tôi ẩn cư tại thâm sơn cùng cốc, cơ bản không có dấu vết của con người.

Nhưng chẳng cái gì có thể đọ được lòng tham của con người cả, hơn nữa có cả cơ giới hóa.

Ai dà, đúng là Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn lý vô thú minh [2].

Hai người chúng tôi không thể làm gì khác ngoài việc xuống núi lần nữa.

Không thể không nói, qua mấy thập niên mà đã có sự biến hóa vượt xa cả quá khứ mấy nghìn năm trước.

Chúng tôi vô cùng khó thích ứng, cứ ba ngày Mao Thuận lại đánh lộn gây rối với con người từ hai phía.

Mãi đến một năm sau, cô ấy tìm được công việc tạp vụ hậu cần trong công ty đầu tư của Hoa thương, chúng tôi mới từ từ ổn định lại."

Linh Ngọc nhớ lại thời điểm đó, vừa cảm thấy ngọt ngào nhưng cũng chua xót.

Thời đó quan hệ nam nữ không thoải mái như bây giờ, so với cổ đại bảo thủ thật sự là cách biệt một trời một vực.

Nàng bị một người đàn ông tiếp cận đột ngột, Mao Thuận lập tức xù lông.

Bản thân nàng sao lại đần độn như vậy, không nhận ra Mao Thuận đang ghen?

Hại nàng suýt nữa trúng mưu kế của Viêm Cát.

Từ nhỏ nàng chỉ biết ăn chay, ngẫm lại mới thấy Mao Thuận vì nàng mà kiếm đồ ăn ngon, ở xã hội xa lạ mà chịu hết uất ức trong công việc, không phải yêu thì là gì đây?

Lúc ấy nàng lại không nhận ra, thực ngốc!

"Sau đó thì sao?"

Hứa Già thấy Linh Ngọc ngẩn người, thúc giục.

"Có hôm chúng tôi đi trên đường, vô tình gặp được Hà Tồn Hiếu chuyển thế, hiện tại lấy tên Chu Vĩ Kiệt.

Ban đầu chúng tôi cũng không để tâm, dù cho tình cờ gặp gỡ trong biển người mênh mông thì cũng không dễ dàng phát hiện ra chúng tôi được.

Nhưng cái tên Chu Vĩ Kiệt kia là con trai của Hoa thương tập đoàn Thiên thị, anh ta lại đến tận cửa tìm tôi, quấy rầy không ngớt.

Như vậy cũng chưa tính là gì, anh ta còn tuyên bố thẳng thừng khiến mọi người xung quanh cho rằng tôi và anh ta có mờ ám với nhau.

Đáng giận hơn, anh ta thấy tôi không có động tĩnh gì, thế là tìm Mao Thuận mà khiêu khích cô ấy.

" Giọng điệu nhẹ nhàng của Linh Ngọc lộ ra tia oán hận.

"Thời đó đồng tính luyến ái bị xem là một dạng bệnh tâm thần, anh ta lấy cớ này đả kích Mao Thuận, nói cô ấy bị điên, liên lụy cả tôi.

Còn nói cô ấy không thể cho tôi có một đứa con, không làm tôi hạnh phúc được, để tôi bị người đời thóa mạ.

Chắc chắn rằng không phải là tôi tự nguyện mà là bị cô ấy ép buộc.

Tôi không ngờ câu cuối cùng nói trúng điểm yếu của Mao Thuận, cô ấy sao chịu đựng được, suýt chút nữa phát cuồng nhập ma.

Nếu tôi không ôm chặt cô ấy, hậu quả khó mà lường được.

Nhưng cũng nhờ câu nói kia tôi mới có Bảo Bảo.

Lúc đó đôi mắt đỏ ngầu của cô ấy nhìn tôi trừng trừng, nói: Cả gia tộc chỉ còn mình tôi, tôi phải có một đứa con để duy trì chủng tộc.

Cô ấy không biết rằng tôi rất mong chờ câu nói kia, thật sự là cầu còn không được.

Có con rồi thì tôi và cô ấy sẽ không bao giờ phải chia lìa."

Nghe vậy, Hứa Già thầm nghĩ, thì ra Mao Thuận mới là người sợ cô độc nhất.

Nam nhân đời sau còn ghê gớm hơn đời trước, vừa lợi dụng dư luận vừa đả kích Mao Thuận, nếu hai người này không phải là yêu quái, e rằng hậu quả rất thê thảm.

Có điều không ngờ đứa bé là kết quả của cơn ghen tuông kia.

Nàng lại hỏi: "Tiếp...

Mao Thuận lại phải đối phó với Chu Vĩ Kiệt chứ?"

"Lần này không thể trách Mao Thuận được.

Sau khi tôi có con, cô ấy rất nghe lời tôi, tôi khuyên chuyển nhà đi, cô ấy cũng đồng ý.

Lúc này Chu Vĩ Kiệt cùng cha mẹ anh ta đột nhiên đến tận nhà xin lỗi, nói anh ta hiểu rằng miễn cưỡng thì không hạnh phúc, thời gian qua đã gây phiền phức cho chúng tôi, về sau sẽ không làm như vậy nữa.

Cả nhà anh ta đều ra vẻ rất thành khẩn, chúng tôi cũng không nghi ngờ, bỏ qua không nhắc lại nữa.

Từ đó về sau, nhị lão Chu gia lấy cớ này mà rất quý mến chúng tôi, thường xuyên đến nhà chúng tôi để lấy lòng, dần dần chúng tôi xem họ là bằng hữu.

Nhưng mà không lâu sau, thừa dịp Mao Thuận đi làm thì nhị lão Chu gia lại đến nhà, lúc đó tôi còn nhiệt tình tiếp đón họ.

Một lúc sau Chu Vĩ Kiệt cũng tới, viện cớ đến đón cha mẹ.

Tôi cũng không nghi ngờ nên cho anh ta vào nhà.

Vừa vào cổng thì anh ta liền dùng khăn tay tẩm thuốc mê bịt miệng tôi, muốn làm tôi hôn mê.

May mà tôi là yêu quái, lại có cấm chú của Mao Thuận phù phép lên người nên bọn họ không thực hiện được hành vi đó."

Linh Ngọc thở dài.

"Nháy mắt Mao Thuận xuất hiện, trong cơn thịnh nộ đã giết chết toàn bộ ba người nhà Chu gia.

Từ miệng ba hồn ma đó mà chúng tôi mới biết hóa ra tất cả đều là âm mưu.

Chu Vĩ Kiệt toàn tâm muốn chiếm đoạt tôi, vô kế khả thi nên đành cầu xin cha mẹ, nhiều lần cam đoan có được tôi thì sẽ ngoan ngoãn kế thừa gia nghiệp.

Nhị lão đau lòng cho con trai họ mới miễn cưỡng đồng ý.

Bọn họ dự định mang tôi ra nước ngoài, tưởng rằng sống ở một nơi xa lạ thì tôi sẽ từ từ chịu khuất phục.

Không chỉ Mao Thuận, đến tôi cũng rất tức giận.

Mao Thuận muốn tiêu diệt bọn họ đến hồn phi phách tán, nhưng làm vậy thì thiên đức sẽ gặp báo ứng, tôi khuyên nhủ thế nào cũng không đồng ý.

Mao Thuận thấy tôi cứ khăng khăng, đành phải thả họ đi.

Vẫn chưa hết, cái tên Chu Vĩ Kiệt qua ba đời nhưng vẫn không chiếm được tôi, oán khí rất đậm, anh ta nói thẳng rằng đã khắc tên mình và tên tôi vào Tam Sinh Thạch, nhất định hai chúng tôi sẽ có nhân duyên.

Mao Thuận càng thêm nổi giận, cô ấy xông thẳng vào Địa phủ, tàn nhẫn đập nát Tam Sinh Thạch.

Lúc đó tôi lo lắng vô cùng, làm vậy chính là phạm giới luật nghiêm trọng."

Đôi mi thanh tú của Linh Ngọc nhíu chặt, dường như vì chuyện đó mà bất an.

"Có lẽ nhờ có gia tộc phù hộ, Diêm Vương cũng không xử phạt gì Mao Thuận, ngược lại còn mật đàm với cô ấy.

Về sau tôi mới biết, thì ra sứ thần sắp xuống thị sát, mà đạo đức nhân loại mấy năm nay thối nát quá nhanh, oan hồn xuống tầng mười tám địa ngục rất nhiều.

Địa Tạng Vương muốn tìm sứ thần khiếu nại, điều này sẽ ảnh hưởng đến thành tích của Diêm Vương nên mới ra thỏa thuận.

Diêm Vương sẽ không truy cứu Mao Thuận, còn xử phạt hành vi của tên Hà Tồn Hiếu và tên quỷ sai nhận hối lộ kia giúp cô ấy, cam đoan không để bất cứ kẻ nào dính líu quan hệ gì với tôi nữa.

Đổi lại trong vòng bảy ngày Mao Thuận phải ngăn chặn Địa Tạng Vương trước khi sứ thần tới.

Vừa vặn trên người Mao Thuận vẫn còn dư lại chút "Thiên Nhật Túy", từng dùng để gây mê toàn tộc trong ngày thành thân đó, vì thế đáp ứng.

Kể ra cũng thật trùng hợp, khi đó Địa Tạng Vương vừa mới tách nửa hồn phách, chính thể yếu đi, cho nên mới mắc bẫy."

"Quan lại toàn như vậy, không có chuyện gì thì đều vui vẻ, nhưng khi gặp chuyện thì đùn đẩy cho người bên cạnh, hai chị thành người chịu tội thay rồi."

Hứa Già khinh thường nói.

"Linh Ngọc tỷ à, không phải đôi mắt chị có khả năng thấu nhân tâm sao?

Sao không nhận ra ác tâm của họ chứ?"

"Lúc đó tôi vừa mới có thai, vô cùng khó thích ứng, cho nên không nhìn ra được ngay trong chốc lát.

Hơn nữa tôi không ngờ người già cũng biết lừa gạt."

Linh Ngọc bất đắc dĩ cười cười.

Ngây thơ thật!

Hứa Già lại hỏi: "

Sau này thì sao?"

"Mao Thuận không còn tin vào con người nữa, hóa thành mèo lưu lạc tứ xứ.

Cô ấy muốn thành mèo thì tôi cũng hóa mèo giống cô ấy.

Tôi chỉ biết ăn chay, chúng tôi không có thu nhập.

Cô ấy kiếm toàn thức ăn tôi không ăn được, đành phải nương tựa vào trái cây rừng cho đỡ đói.

Con người lại không có thiện cảm với mèo hoang, trái ngược với cuộc sống xưa kia, nói ra không hết được.

Lúc đó tôi đã cực kỳ suy yếu, nếu không nhờ có Quan Tam bắt gặp và thu nhận, không biết còn cầm cự được bao lâu nữa."

Linh Ngọc nhìn về phía Hứa Già, cười cảm kích.

"Linh Ngọc tỷ à, rốt cuộc chị thích cô ấy ở điểm nào vậy?"

Còn có một câu nhưng bị Hứa Già chặn lại.

Sao nghe nói Mao Thuận rất tồi tệ mà?

Linh Ngọc chỉ cười không nói, Hứa Già làm sao mà hiểu được những chuyện nàng đã trải qua.

Sư phụ nàng vì thuở ấu thơ chứng kiến cảnh yêu quái độc ác giết hết cả nhà, trưởng thành nên tính cách nghiêm nghị, ghét ác như cừu.

Nếu không nhờ vào cái lần thu phục yêu quái bị ngộ thương mà sinh ra nàng, làm sao mà ông nhận nàng làm đồ đệ chứ.

Suốt năm mươi năm thanh đăng cổ Phật, trống chiều chuông sớm tụng kinh tu luyện, yêu mạch bị rút đi đầy đau đớn, con mắt bị hành hạ nhằm tu luyện thành pháp khí.

Hai chữ tịch mịch không đủ để bù đắp nỗi lòng nàng.

Đúng vậy!

Loài mèo vốn nên hưởng thụ thoải mái sung sướng, nhưng tâm nàng cô quạnh như tro, tựa như ao tù nước đọng, không hề có chút gợn sóng.

Liếc thoáng qua núi Linh Sơn, giá y lộng lẫy màu hoa đào khiến lòng người ngất ngây, thậm chí ánh mặt trời chói lòa trên đầu cũng không sánh bằng nụ cười của người ấy.

Ung dung tiêu diêu tự do tự tại, thì ra trên đời này có dạng đồng loại như vậy.

Lúc nào nàng cũng chăm chăm nhớ đến nụ cười đó, nhưng sau này người đó chỉ dùng khuôn mặt lạnh lùng đầy oán hận mà xuất hiện trước mặt nàng, người đó thi triển cấm chú giám sát nhất cử nhất động của nàng, không phải là không thể giải khai mà là không muốn giải khai.

Vọng tưởng cũng được, ảo tưởng cũng tốt, nàng vẫn luôn hi vọng mình có thể xóa bỏ được ưu sầu của người đó, được chứng kiến nụ cười mê người kia thêm lần nữa.

Yêu từ khi nào?

Có lẽ là từ khoảnh khắc đầu tiên, cũng có lẽ là qua thời gian rất lâu rồi.

Lúc nàng bị Viêm Cát lừa gạt, đáy lòng như bị đục khoét, đau đến mức khắc cốt minh tâm.

Thì ra mất đi người đó là không còn ý chí sinh tồn nữa, hóa ra nàng đã khắc sâu hình bóng người đó đến tận xương, thấm vào trong máu từ lâu.

Nhớ lại những chuyện đã qua, Linh Ngọc thong thả cười: "Có trải qua khổ cực mới có hạnh phúc như bây giờ."

Hứa Già gật đầu tán đồng: "Nghĩ cũng phải, nếu không nhờ vướng mắc ba đời của kẻ kia, chị và cô ấy cũng sẽ không gần thêm một bước.

Hơn nữa cái tên đó cũng coi như là "bà mối" cho hai người rồi."

"Gần trưa rồi, chúng ta nên về nhà ăn trưa thôi."

Linh Ngọc ôm con đứng dậy định đi.

Hứa Già quay đầu nhìn, nói: "Không đợi Mao Thuận sao?"

"Cô ấy gây rối xong sẽ về thẳng nhà."

Quả nhiên, hai người vừa đến tiệm mì thì đã thấy Sở Bất Cụ đang dẫn đầu nhóm Chuột yêu, hùng hùng hổ hổ cãi nhau với Mao Thuận.

Quan Tam thì nhàn nhã đứng cạnh, không mặn không nhạt nói đôi câu.

Sở Bất Cụ kêu the thé, gào nói: "Mao Thuận!

Cô quá quắt rồi đấy.

Mặt chuột đẹp đẽ của cháu trai tôi bị cô đánh thành đầu heo, cô muốn gây sự hả?"

Mao Thuận nghiêng đầu.

"Ông mới muốn gây sự đó.

Tự đặt tên mình là Bất Cụ*, ai cũng biết mối quan hệ giữa mèo và chuột, ông đang coi thường tôi đấy."

*Không sợ hãi.

Râu mép của Sở Bất Cụ vểnh lên: "Tôi dùng cái tên này suốt mấy nghìn năm rồi, mắc mớ gì tới cô?

Dù cô có là mèo hay hổ, tôi không sợ đâu.

Tôi nói cô nghe, hiện giờ xã hội hòa bình rồi, trời đất sáng tỏ rõ như ban ngày, cô dám không coi pháp luật ra gì.

Đánh chuột ngay giữa đường, hành vi độc ác đó sẽ khiến người ngoài phẫn nộ..."

Quan tam ngắt lời: "Lão Thử à, xã hội hài hòa có liên quan gì đến mối quan hệ giữa mèo và chuột chứ?

Đánh chuột giữa phố, có khi người ta còn vui vẻ đó."

"Quan Tam!!

Cô đứng về phía cô ta sao?"

Sở Bất Cụ nóng nảy.

Quan Tam vội xua tay: "Mọi người đều là bằng hữu, tôi chỉ là người hòa giải thôi.

Thế này đi, tôi sẽ đi mua rượu, làm vài món nhậu, các người cùng ngồi uống vài chén rồi hẵng nói chuyện."

Mao Thuận đẩy Quan Tam ra, trừng mắt nhìn Sở Bất Cụ: "Xã hội hòa bình nên cháu trai ông được phép trêu ghẹo vợ tôi à?

Nếu tôi trêu ghẹo vợ ông thì ông có động thủ không hả?"

Sở Bất Cụ sửng sốt, quay đầu nhìn chuột yêu bán thuốc giả, hỏi: "Mày trêu gái à?"

Vẻ mặt chuột yêu van xin: "Chú à, cháu thừa nhận mình háo sắc, nhưng cũng chỉ háo sắc với chuột cái thôi.

Với mèo cái thì cháu không có chút cảm giác nào hết."

"Dám nói không có, mi sáp gần vợ ta như thế mà."

Mao Thuận hung dữ nhìn chuột yêu chằm chằm.

Sở Bất Cụ biến sắc, đá vào mông chuột yêu, sau đó xoay người vỗ vai Quan Tam: "Cô đi mua rượu, nấu chút đồ nhậu đi.

Tôi và Mao Thuận cùng uống vài chén."

Thấy lão Thử có ý hòa giải, Mao Thuận cũng thuận thế hạ hỏa.

Buổi tối, lão Thử say khướt, bước đi "miêu bộ" về nhà.

Nửa đường, chuột yêu xui xẻo chui ra, khóc lóc thương tâm: "Chú à, cháu bị mèo ăn hiếp, chú lại...

Cháu thật sự không có ý đồ đùa giỡn vợ cô ta mà... thật đó..."

Sở Bất Cụ thở dài, an ủi cháu trai: "Lỗi tại ta, cháu mới đến nên ta không nói rõ ràng.

Yêu quái cả thành phố này đều biết, trừ phi con mèo đó nhận làm bằng hữu, nếu không thì dù là đực hay cái, chỉ cần đứng cách vợ cô ta dưới một trăm mét thì đều bị xem là trêu chọc.

Đây chính là quy tắc ngầm của yêu quái trong thành phố N, năm đó hai người kia đến đây, vì cái ý nghĩ bị đùa giỡn đó mà cô ta gây náo loạn tung trời.

Sau này Quan Tam lại phải đứng ra mở tiệc rượu, kể lại sự tình, mọi người mới đành chấp nhận.

Cái con mèo đó... chính là bình dấm, cả vại dấm chua, hồ dấm chua, sông dấm chua, biển dấm chua..."

Chú thích:

[1] Tam Sinh Thạch: dân gian Trung Hoa lưu truyền một truyền thuyết về Tam Sinh Thạch (Đá Ba Đời) rằng, người chết trước khi được đầu thai chuyển thế nhất định phải đi qua một con đường u minh gọi là Hoàng Tuyền lộ để đến sông Vong Xuyên.

Trên con sông ấy có một cây cầu Nại Hà, bên bờ sông Vong Xuyên, đầu cầu Nại Hà có một tảng đá lớn gọi là "Tam Sinh Thạch".

Theo như bên Phật gia thì là tam thế chuyển sinh, tức là kiếp trước, kiếp này, kiếp sau.

Kiếp trước là nhân, kiếp này là quả, kiếp sau là duyên.

Nhân duyên tụ hợp, duyên diệt duyên khởi, nợ tình duyên còn phải hoàn trả, oan trái...hết thảy đều được ghi lại rõ ràng trên Tam Sinh Thạch – Đá Ba Đời.

Ngoài ra, Tam Sinh Thạch cũng được dùng để ẩn dụ nhân duyên tiền định.

(Nguồn: daikynguyenvn.com)

[2] Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn lý vô thú minh: Tác giả lấy hai câu này trong bài thơ 江雪 - Giang Tuyết của Liễu Tông Nguyên.

Thay từ nhân tung diệt [人蹤滅] ~ không bóng người bằng từ vô thú minh [无兽鸣] ~ không tiếng thú.

Nguyên văn:

千山鳥飛絕,

萬徑人蹤滅。

孤舟簑笠翁,

獨釣寒江雪

Hán việt:

Thiên sơn điểu phi tuyệt,

Vạn kính nhân tung diệt.

Cô chu thôi lạp ông,

Độc điếu hàn giang tuyết.

Dịch:

Nghìn non, khuất bóng chim,

Muôn nẻo, không hình người.

Thuyền đơn, ông tơi nón,

Một mình câu tuyết sông.
 
[Bhtt][Edit][Hoàn]Đô Thị Kỳ Tình Truyện -Mã Vi Lộc
Chương 36: Phiên ngoại cuối.


Cả nhà hạnh phúc.

Năm giờ sáng, Điêu Vô Thủ nhẹ nhàng rời giường, sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô bắt đầu vào phòng bếp chuẩn bị nấu bữa sáng thịnh soạn.

Sáu giờ, cô nhanh chóng dỗ dành con gái một tuổi vừa tỉnh ngủ của mình, sau đó cùng chơi đùa với bé một lúc rồi đút bé ăn.

Tám giờ rưỡi, cô dịu dàng đánh thức vợ, rất chân chó mà bưng bữa sáng đến tận giường Tần Sơ Tuyết còn đang nửa tỉnh nửa mê.

Chín giờ rưỡi, dọn dẹp chén đũa cùng làm việc vặt, chủ yếu là giặt quần áo.

Gượm đã, ban đầu tiểu khu hạng sang này có cung cấp cả quản gia lẫn bảo mẫu, trước đây Điêu Vô Thủ sống cũng toàn nhờ những người này xử lý.

Đáng tiếc vợ cô có tác phong quân nhân hơi thái quá, duy trì nguyên tắc tự thân vận động, phong y túc thực, cho nên cô đành phải biến mình thành "tuyển thủ thập hạng toàn năng".

Mười một giờ, một nhà ba người ăn mặc chỉnh tề, ra ngoài dự tiệc.

Lúc lái xe ra khỏi tiểu khu thì chạm mặt một bà hàng xóm mập mạp, Tần Sơ Tuyết gọi bà lại, đưa ra một cái bóp da tinh xảo: "Bà Đỗ à, đây có phải là đồ bà làm rơi không?"

"Đúng là của tôi, cô tìm được ở đâu vậy?"

"Hôm qua chúng ta ngồi nói chuyện phiếm trên băng ghế trong hoa viên, bà rời đi, con gái tôi chơi đùa được một lúc thì tôi phát hiện ra.

Bà xem có thiếu mất cái gì không?"

"Không có, không có.

Cám ơn cô nhé.

Tôi tìm nó suốt cả ngày hôm qua, vắt óc nghĩ mãi mà không biết ném đi đâu."

Hai người lại hàn huyên vài câu xong cáo từ.

Trong xe, Điêu Vô Thủ ra sức nịnh nọt: "Vợ tôi không hổ danh từng làm cảnh sát, không lấy của rơi."

Tần Sơ Tuyết "hừ" một tiếng, tức giận nói: "Hôm qua em bế con gái đến vườn hoa chơi, bà Đỗ thấy dáng dấp con bé liền ưa thích, đến gần chơi với nó một chút.

Kết quả người ta vừa đi thì em phát hiện con bé cầm bóp tiền của người ta trong tay."

Điêu Vô Thủ cực kỳ kinh ngạc: "Thiên tài!

Sao xã hội không tổ chức Olympic cho ăn trộm nhỉ?

Bằng không con gái chúng ta có thể giành vinh quang cho nước nhà rồi."

"Cái tên khốn này.

Chị còn đắc ý nữa hả?

Con bé như vậy có phải là do chị dạy hay không?"

Tần Sơ Tuyết véo mạnh Điêu Vô Thủ, khiến cô kêu lên thảm thiết.

"Vợ à, đừng mà...

Tôi đang lái xe đấy.

Tôi thề, tôi không dạy gì con bé hết.

Nó chỉ mới có một tuổi, không thích hợp để tôi dạy đâu."

"Kể cả chị không dạy nó thì cũng không thoát khỏi liên quan đâu.

Đều tại gen di truyền của chị gây hại."

"Sao trách tôi được chứ?

Nên trách gen di truyền của em không mạnh bằng.

Ai da, lại cấu tôi rồi."

"Cấu cho chị chết, nhìn đám hồ bằng cẩu hữu của chị là biết đức hạnh ra sao rồi.

Có điều phải nói lại, Vinh Chi Nghi mời bầy yêu quái đến ăn, chúng ta là con người, đến để xem náo nhiệt à?"

"Chẳng phải người ta gửi thiệp mời nhà mình sao?

Hơn nữa càng nhiều bằng hữu thì càng nhiều đường đi, tôi làm vậy cũng vì tương lai con gái chúng ta thôi."

"Đám bằng hữu yêu quái đó ngoài việc moi tiền từ chị thì còn biết làm gì chứ?

Tương lai con gái chúng ta có thể trông cậy gì vào chúng chứ?

Chúng không đụng chạm con bé là tốt lắm rồi."

"Em không hiểu gì cả.

Đại đa số con người đều luôn hi vọng nỗ lực một phần, được báo ơn mười phần, tôi thì không nghĩ vậy.

Cái gì quan trọng nhất với con người?

Là tính mạng!

Tôi trợ giúp bọn họ, không phải vì mong bọn họ có thể trả tiền gấp bội lại cho tôi, mà là muốn bọn họ có thể bảo vệ toàn bộ gia đình nhà mình trong thời điểm then chốt.

Có một vài người, dù được em cho tiền nhiều đến đâu cũng chỉ là nuôi phải đám bạch nhãn lang* thôi.

Nhưng động vật thì khác, em thật lòng đối xử tốt với chúng, tuyệt đối bọn chúng sẽ thật lòng lại với em.

Tôi nói cho em biết, cái khác tôi không dám nói, nhưng đám Quan Tam, Mao Thuận và Hoa Nam tuyệt đối là những bằng hữu đáng quý hơn cả sinh mạng."

*Kẻ vô tình bạc nghĩa.

"Chỉ mình chị là có bản lĩnh thu phục yêu tâm thôi."

Ngoài miệng Tần Sơ Tuyết khinh thường, nhưng bên trong giọng nói lại mềm mỏng đi nhiều.

Hai người nói chuyện được một lúc thì đến bần yêu quật.

Hiện giờ, bần yêu quật được Vinh Chi Nghi đầu tư mạnh tay, trở nên phát triển rõ rệt.

Có điều động vật vẫn còn những tập tính xấu, cho nên thấy thế nào cũng có chút dơ bẩn.

Địa điểm tiệc mời nằm tại một hoa viên đẹp đẽ.

Nơi này vốn là khu đất trống lớn nhất trong bần yêu quật, kỳ thực chính là một bãi phế thải.

Cả nhà Điêu Vô Thủ vừa đến thì nghe thấy cuộc tranh luận giữa Bao Viên và Vinh Chi Nghi, hai người đang cãi nhau xem ai mới là người thành công chinh phục được cha mẹ vợ hơn.

"Vợ à, em nghĩ ai hơn ai?"

Điêu Vô Thủ buồn cười nhìn hai vị này, hướng Tần Sơ Tuyết nói: "Hay tôi cũng thử chút cảm giác chinh phục cha vợ nhỉ?"

"Vinh Chi Nghi thủ đoạn thâm độc, nhưng Bao Viên có dũng khí hơn cả.

Bao Viên nhìn có vẻ vô lại, kỳ thực, vô luận thế nào thì tinh thần quyết không lùi bước kia, người bình thường không thể nào làm được.

Phần lớn con người không chịu nổi cảm giác bị người khác chỉ trỏ, hứng chịu nhục mạ.

Còn nữa, em cảnh cáo chị, an phận dùm em đi, những người mà Vinh Chi Nghi và Bao Viên đối mặt đều là dân chúng bình thường thôi, tóm lại sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, ba em thì khác."

Ngẫm lại khi đó cha uy hiếp nàng, Tần Sơ Tuyết có cảm giác dũng khí của nàng như đã gom hết từ mấy đời vậy.

Lúc đó nàng không hiểu mình lấy dũng khí từ đâu mà nói ra những lời đó với cha mình.

"Ba à, tôi biết ba có khả năng khiến chị ấy sống không bằng chết.

Không vấn đề gì, kỳ thực tôi rất hiểu tính ba, chẳng phải tôi đồng tính luyến ái khiến mặt mũi ba không dám ra ngoài sáng sao?

Ba nghĩ nếu tôi không phải người đồng tính thì sẽ không làm ba mất mặt?

Tôi nói cho ba biết, con người muốn trở nên đồi bại rất dễ dàng, cho dù tôi có kết hôn với đàn ông, tôi cam đoan mình cũng có thể khiến ba mất hết mặt mũi, giống như vô số người ngoại tình khác vậy.

Nếu ba không tin, chúng ta có thể thử.

Đừng nói mấy lời như vì muốn tốt cho tôi, nếu ba thật sự muốn tốt cho tôi thì đáng lẽ nên lắng nghe mong muốn của tôi là gì mới phải."

Cuối cùng nàng đã thắng, phụ thân thực sự nghĩ thông suốt nên mới thả nàng, hay vẫn sợ nàng khiến ông mất mặt nên mới buông tha, nàng không biết.

Nghĩ nhiều như vậy làm gì, hiện giờ nàng chỉ muốn có cuộc sống riêng, tự lo cho bản thân thôi.

Ngồi cạnh Điêu Vô Thủ cùng con gái, Tần Sơ Tuyết hướng hai người cười ngọt ngào.

Sau khi mọi người tụ tập đông đủ, nhóm yêu quái nhất trí đề cử Vinh Chi Nghi - người có ân với bọn họ lên phát biểu.

Vì vậy Vinh Chi Nghi trưng ra bộ dáng chủ tịch đối đãi với cấp dưới trên thương trường, ưu nhã cao ngạo mà lên đài.

Cô phất tay ra hiệu, sau đó từ tốn mở miệng: "Các vị..."

Đột nhiên có tiếng Hoa Nam dưới đài kêu lên: "Bao Phương à, cô quá đáng rồi, có bao nhiêu đồ ngon đều mang ra trước mặt vợ cô hết."

Bao Phương không cam lòng chịu yếu thế, lớn giọng: "Vợ tôi mang thai, nên cần được ăn nhiều."

Giọng Hoa Nam lại lớn hơn: "Chỉ mình vợ cô mang thai là bảo vật chắc?

Vợ tôi cũng mang thai, cũng phải chiếu cố đó."

Quan Tam vội chạy ra, gân giọng: "Được rồi, vợ hai cô, người thì ăn chay kẻ thì ăn mặn.

Không cần phải xích mích, hơn nữa, lão Vinh đã nói thức ăn hôm nay đầy đủ cho mọi người được no bụng mà.

Lão Vinh à, có đúng không?"

Khóe miệng Vinh Chi Nghi co rút: "Đúng, đủ no."

Bầy yêu quái hô vang, Quan Tam hưng phấn cao giọng: "Lão Vinh à, cô tiếp tục đi."

Vinh Chi Nghi hít sâu một hơi, khuôn mặt vẫn duy trì cười mỉm: "Nơi đây đã có sự thay đổi hoàn toàn, ngoài ra nơi ở của mọi người cũng được nâng cấp rất lớn, tôi còn đặc biệt xây mới thêm rất nhiều cơ sở đồng bộ.

Ví dụ như vườn hoa bên cạnh nhà trẻ, còn có cả trường tiểu học được xây rất gần nhà mọi người, trung học, thậm chí cả đại học được xây dưới chân núi cách đây không xa.

Đều nhờ tôi..."

Lại có tiếng yêu quái cắt đứt lời cô nói, Xà Kim Quế lên tiếng: "Về chuyện nhà trẻ, chi phí có khi còn mắc hơn cả phí vào đại học, chúng tôi làm sao mà kham nổi?

Không có miễn phí sao?"

Câu nói này đúng với tiếng lòng của mọi người, đôi mắt từng người ánh lên hi vọng nhìn Vinh Chi Nghi.

Vinh tổng tài khẽ cắn môi: "Chỉ cần là con của bằng hữu yêu quái thì sẽ được miễn phí."

Mọi người ra sức vỗ tay, Bao Viên cùng Điêu Vô Thủ đồng thời hô lớn: "Vậy con người chúng tôi thì sao?

Đều là bằng hữu cả, cô không thể bất công thế được!"

Vinh Chi Nghi xoa huyệt Thái Dương, nói: "Miễn phí, các cô cũng được miễn phí."

Quan Tam lại nhảy dựng lên: "Lão Vinh à, vậy cô dự định mời ai đến dạy lũ trẻ hả?

Cô nhìn con gái chúng tôi này, có cánh thì sẽ không được tiếp nhận.

Con gái nhà Mao Thuận vẫn còn trong hình dạng mèo, về sau nhà Bao Phương, nhà Hoa Nam... chỉ cần là con của yêu quái thì sẽ không thể biến thành người trong một sớm một chiều được.

Vậy làm sao mà mời được con người về dạy đây?"

"Nhà trẻ à, công việc chính là trông chừng đám nhóc thôi, chỉ cần chọn đại một yêu quái biết trông coi là được."

"Vậy sao được?

Không thể để đám nhóc thua thiệt ở vạch xuất phát được."

"Cái đấy chỉ dùng với con người thôi, đám nhóc yêu quái của chúng ta biết lúc nào mới biến hình được, có đứa biến thành người từ sớm, có đứa có khi mấy trăm năm vẫn còn là động vật.

Vậy thì biết khi nào mới bắt đầu khai giảng chứ?"

"Bla bla bla..."

Mồm năm miệng mười nói loạn cả lên, Quan Tam đứng dậy, vung tay lên, kêu gọi: "Được rồi.

Im lặng, nghe lão Vinh nói đã.

Lão Vinh à, cô tiếp tục đi."

Vinh Chi Nghi cười khan hai tiếng, nghiêm mặt: "Giáo dục trẻ con rất quan trọng.

Tôi mong Linh Ngọc cùng Lang Băng tới dạy lũ trẻ."

Cô đã sớm trù tính cả, trong đám yêu quái thì chỉ có hai vị này là có học vấn.

Một người thì đi theo cao tăng danh tiếng lẫy lừng mà học hỏi suốt năm mươi năm, một người thì vì theo đuổi tình yêu mà nỗ lực tiến bộ, hai vị này mà dạy trẻ con thì dư sức.

Vinh Chi Nghi cũng không dám để mặc con gái mình cho đám yêu quái đần độn dẫn dắt, chẳng may chỉ số thông minh của con gái cũng đần như chúng, cô có muốn khóc cũng không kịp.

Nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng, Mao Thuận và Hoa Nam cùng phản đối.

Vinh Chi Nghi đoán trước tình huống này, trong lòng đã có dự tính: "Mao Thuận à, con gái nhà cô cũng muốn tiếp xúc với yêu quái cùng trang lứa.

Linh Ngọc ở bên cạnh con gái cô, chẳng phải yên tâm hơn sao?

Hơn nữa tôi đã nói chuyện với Cẩu Mỹ Lệ và Xà Kim Quế rồi, bọn họ sẽ giúp một tay.

Tôi cam đoan ngoại trừ bốn vị này, nhà trẻ sẽ không cho phép bất cứ sinh vật trưởng thành nào tiến vào."

Đối phó với bình dấm, chỉ cần dùng biện pháp ngăn chặn Mao Thuận nổi máu ghen là được.

Vinh Chi Nghi quay mặt về phía Hoa Nam, đối phó với kẻ tham ăn, đầu óc đơn giản thì chỉ cần nhắm vào nhược điểm mà hạ thủ.

"Hoa Nam à, cô yên tâm đi.

Lang Băng tới nhà trẻ thì sẽ được hưởng lương phong phú, cả nhà cô đều ăn thịt, hai người cùng kiếm tiền thì sẽ có nhiều thịt để ăn hơn.

Cô vì con mình mà suy nghĩ kỹ đi."

Hai người nhìn nhau, im lặng.

Quan Tam nhảy ra giảng hòa: "Được rồi, được rồi.

Cứ quyết định vậy đi.

Lão Vinh, cô tiếp tục."

Vinh Chi Nghi nỗ lực buộc bản thân biểu hiện tự nhiên, hé miệng ra, âm thanh còn chưa phát ra thì lại có tiếng yêu quái bên dưới kêu lên: "Nhà trẻ thì miễn phí, vậy tiểu học thì sao?

Sơ trung nữa?"

"Chín năm giáo dục bắt buộc, chắc chắn phải được miễn phí."

"Thôi đi, con người thì có cái gì mà không cậy vào để tính phí hả?

Chỉ muốn moi tiền nên bày rõ nhiều trò.

Có giáo viên dạy trên lớp không nhiệt tình giảng dạy, về nhà thì mở lớp bổ túc kiếm tiền, thật nham hiểm."

"Đúng đó, nghe nói con gái Hùng gia kìa.

Năm nhất hết ba năm, năm hai hết bốn năm.

Trẻ con loài người thì đã tốt nghiệp rồi, con bé đấy mới lên được năm hai.

Cái trường tiểu học đó sao phát triển nổi?"

"Mẹ kiếp!

Dám nói con gái chúng tôi đần độn à?

Nhìn lại con trai nhà các người đi, đến cả bảng cửu chương mà vẫn chưa học thuộc lòng đây nè."

"Lão Hùng à, đừng tức giận.

Ông ta cũng không cố ý nói con gái ông đâu.

Ý ông ta là sức học của yêu quái kém hơn so với con người."

Quan Tam hét lớn: "Đình chỉ!!

Lão Vinh à, cô tiếp tục.

Tiểu học và sơ trung có được miễn phí không?

Cô dự định mời yêu quái nào dạy đây?"

Lúc này khuôn mặt Vinh Chi Nghi đã đen ngòm, lỗ mũi bốc khói, giọng ồm ồm: "Tiểu học, trung học, đại học dĩ nhiên là phải mời giáo viên con người đến dạy, chẳng lẽ muốn mời đám yêu quái đần độn các người sao?

Chín năm giáo dục bắt buộc được miễn phí..."

Nói được một nửa lại bị tiếng vỗ tay của bầy yêu cắt đứt.

Có yêu quái còn hô to: "Hơn chín năm thì càng tuyệt."

"Đúng vậy, đúng vậy.

Cao trung hay đại học gì gì đó... không có ý nghĩa, vừa tốn tiền vừa phí não."

"Có điều mời con người đến giảng dạy thì cũng phải cần có một số lượng học sinh đi học mới dạy được.

Chẳng may đám nhóc nhà chúng tôi hiện nguyên hình hay bị lưu ban nhiều lần, người ta nghi ngờ thì sao?"

"Bla bla bla..."

"Đừng ồn ào.

Lão Vinh, cô tiếp tục.

Nói xem làm sao bây giờ?"

Quan Tam lên tiếng, tất cả lại im lặng.

Nhóm Hứa Già, Tần Sơ Tuyết, Tống Nhã và Vu Hiểu đã sớm chuồn đi, tìm một nơi yên tĩnh.

Lũ trẻ con thì sung sướng chạy tới chạy lui, toàn bộ hội trường rơi vào thế hỗn loạn.

Vinh Chi Nghi phát cáu, đám yêu quái này có biết lễ nghi là gì không hả?

Trước đây cô là đại boss trong Vinh thị, lúc đứng phát biểu trên đài, đám đầy tớ đều luôn chăm chú lắng nghe rất cung kính.

Còn đám yêu quái này, một chút đạo đức đều không có.

Cô lạnh lùng đảo mắt khắp hội trường, cực kỳ oán độc nói: "Tôi đã sớm nghĩ tới, từ tiểu học đến sơ trung cộng lại là chín năm học.

Mỗi năm học sẽ bố trí để con cái các người một người một lớp.

Mỗi lớp sẽ mời một yêu quái trưởng thành đến làm giám thị, chuyên môn phụ trách việc học cho đám trẻ..."

Dưới đài lại vang lên tiếng vỗ tay, lần này Vinh Chi Nghi không đợi yêu quái nào mở miệng, lớn tiếng nói: "Thế nhưng mà, con cái của các người muốn học ở trường tôi miễn phí thì các người cũng phải đóng góp miễn phí cho tôi.

Cứ mỗi kỳ thì có một yêu quái trưởng thành phải đến trường làm giám thị, luân phiên tuần hoàn, không ai được phép trốn!!"

Dưới đài hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng la hét hưng phấn của đám con nít đang chơi đùa.

Thời gian trôi qua yên tĩnh đến mức lúng túng, Quan Tam lại đứng lên, hắng giọng: "Lão Vinh à, cô tiếp tục."

Vinh Chi Nghi cũng không nhịn nổi nữa mà văng tục: "Tiếp tục cái rắm!!

Khai tiệc!

Khai tiệc!"

Câu này càng khiến tiếng vỗ tay sôi nổi hơn cả lúc trước.

Do sức ăn của cư dân quá lớn, cho nên đến tối yến tiệc mới kết thúc.

Quan Tam chân nam đá chân chiêu, lôi kéo Hứa Già.

Hứa Già trợn mắt liếc cô, chỉ tay vào hai nhà Điêu Vô Thủ và Bao Viên: "Nhà người ta có xe hơi rồi, chị nhìn lại mình đi, vẫn hoàn một nghèo hai trắng.

Em gả cho chị rồi mà chẳng được gì cả."

"Tôi cũng không phải là người, so sánh với người làm gì.

Vả lại tôi thì sao chứ?

Tôi có cánh, có thể bay thẳng ra biển, có tôi thì em muốn ngao du trên biển lúc nào cũng được.

Ngoan nào, vợ à, để tôi cõng em về nhà."

Quan Tam cười hì hì, ngồi xổm xuống trước mặt Hứa Già.

"Coi đức hạnh chị kìa."

Hứa Già quở mắng một câu, đá nhẹ cô một cái rồi nhảy lên lưng cô.

Quan Tam vui mừng hớn hở mà chạy như điên, cái miệng cũng không nhàn rỗi: "Thế nào?

Thích không vợ?

Nhanh hơn cả ô tô đó..."

Đột nhiên cô phanh lại, quay đầu nhìn, hoảng hốt kêu: "Con mình đâu rồi?"

Hứa Già sốt ruột, nàng nhảy xuống định quay trở lại.

Một bóng đen nhỏ từ trên trời giáng xuống, lao thẳng vào lòng nàng mà oa oa khóc lớn.

Hứa Già và Quan Tam đau lòng không thôi, dỗ dành mãi, tiểu Quan Hào mới dần dần ngưng chảy nước mắt, hít hít nước mũi, nhìn rất đáng thương.

"Bảo bối ngoan.

Mama sai rồi, không nên bỏ quên tiểu bảo bối.

Lần sau Mama sẽ không như vậy nữa."

Quan Tam vươn tay định lau đi giọt lệ đọng nơi khóe mắt con gái.

Ai ngờ con gái cô không khách khí, cắn mạnh vào cổ tay Quan Tam.

"Ai da, ranh con này.

Mama nói xin lỗi rồi, con còn cắn à?"

Suy nghĩ của tác giả:

Lần này kết thúc thật rồi!

Rất nhiều độc giả hi vọng được chứng kiến phiên ngoại giữa tiểu Quan Tam cùng tiểu Vinh Chi Nghi.

Thế nhưng để viết văn giữa hai người này thì hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ hình thái nào, khác với những nhân vật khác được miêu tả tốt hình tượng để phối hợp.

Nếu như viết phiên ngoại về hai người này, tôi sợ sẽ viết thành một bộ Trường Thiên khác mất.

Cho nên thôi, đành phụ lòng mong mỏi hai vị độc giả yêu thích nhân vật này vậy.

Thật xin lỗi!

Có lẽ sau này có ý tưởng, biết đâu sẽ viết ra một bộ Trường Thiên riêng.

Cảm tạ!

Cảm tạ mọi người đã xem!

Cảm tạ mọi người ủng hộ!

Cảm tạ các bình luận!

Cảm tạ đánh giá!

Cảm tạ sưu tầm!

Cảm tạ...

ờ...

Tấn Giang?
 
Back
Top Bottom