[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt-Edit] Hiến Thân Xung Hỉ- Lan Dã
Chương 39
Chương 39
Tiêu Kỳ Lăng đi ra ngoài an bài vãn thiện, bỏ lại Úc Nam Khanh một mình trong phòng hoàn toàn bối rối.
Tiêu Kỳ Lăng có lòng có dạ, làm việc tàn nhẫn, có thể dưới mí mắt Văn Cảnh Đế nữ giả nam trang hơn hai mươi năm, vô luận là kiếp trước hay là kiếp này, cũng chưa từng nghe qua Trữ Vương có bất kỳ nữ nhi tình trường nào.
Một người như vậy làm sao có thể khuất phục trước những cám dỗ trần tục?
Nhưng mà những hành động của Tiêu Kỳ Lăng cũng đang nói cho nàng biết, Tiêu Kỳ Lăng cũng không phải cần nàng tiêu khiển chọc cười, cũng không phải là lễ hiền hạ sĩ.
Úc Nam Khanh nhớ lại phản ứng của Tiêu Kỳ Lăng khi nàng giới thiệu cho Tiêu Kỳ Lăng mấy vị biểu ca tài đức vẹn toàn, Tiêu Kỳ Lăng đã phất tay áo rời đi như thế nào, dù cho nàng cảm thấy chuyện này hoang đường, cũng không khỏi nhận ra được...
Tiêu Kỳ Lăng giống như đã thật lòng thích nàng.
Úc Nam Khanh mở to mắt, chợt dùng hai tay che mặt mình lại, ngã phịch xuống giường.
Mái tóc được tạo kiểu cẩn thận bị bung ra theo từng động tác, nàng cố gắng dừng lại, sợ rằng những nếp nhăn trên quần áo sẽ bị Tiêu Kỳ Lăng phát hiện ra sự khác lạ của mình.
Lúc Tiêu Kỳ Lăng quay lại, Úc Nam Khanh đang sửa lại tóc.
Những ngón tay nhợt nhạt của nàng tương phản rõ rệt với những hạt ngọc trên trâm cài, nhất thời không phân rõ cái nào trắng hơn, mái tóc đen dài óng mượt luồn qua kẽ tay, khiến kiểu tóc càng ngày càng loạn.
"Để ta đi."
Tiêu Kỳ Lăng cũng không để ý đến hành động bất thường của Úc Nam Khanh, chỉ cho là nàng chưa cài trâm cẩn thận nên tóc dài hơi xõa ra.
"Ngồi yên đừng động."
Giọng nói của Tiêu Kỳ Lăng trong trẻo dịu dàng, Úc Nam Khanh nghe được trong lòng căng thẳng, theo bản năng liền tránh Tiêu Kỳ Lăng đụng chạm, "Để ta tự làm được rồi, loại chuyện nhỏ này cũng không đáng để Điện hạ nhọc lòng."
Tiêu Kỳ Lăng đáp, nhưng không nghe, trực tiếp tháo trâm ngọc cuối cùng đang giữ tóc.
Mái tóc đen dài của nàng lập tức buông xuống, lướt qua vòng eo được bó chặt xõa xuống lưng.
Tiêu Kỳ Lăng kiên nhẫn gỡ từng sợi tóc đen, mỗi động tác nhỏ đều khiến da đầu nàng run rẩy.
Nhìn thấy sự kiên trì của Tiêu Kỳ Lăng, Úc Nam Khanh chỉ biết hít sâu vài hơi, cố gắng lờ đi vẻ không được tự nhiên, mạnh dạn nắm lấy cổ tay Tiêu Kỳ Lăng.
"Kiểu tóc đơn giản là được, dù sao chúng ta cũng sắp trở về phủ."
Tiêu Kỳ Lăng nhìn khuôn mặt của Úc Nam Khanh trong gương, thản nhiên hỏi: "Ăn xong rồi, không đi dạo ở những nơi khác sao?"
Úc Nam Khanh nghiêng đầu, cố giấu mặt sau mái tóc dài: "Dù sao thì, càng đơn giản càng tốt...
Hừ!"
Úc Nam Khanh vừa gật đầu thì đột nhiên rùng mình, cố gắng rụt tay lại.
Tiêu Kỳ Lăng dường như đã đoán trước được hành động của nàng, nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy vai phải của Úc Nam Khanh, hoang mang hỏi: "Ta làm ngươi đau sao?"
Mặt Úc Nam Khanh đỏ bừng, lắp bắp: "Ngươi... ngươi làm cái gì?"
Tiêu Kỳ Lăng bình tĩnh nói: "Chân tóc ngươi bị rối, ta cần gỡ ra."
Mặt Úc Nam Khanh đỏ bừng, có lẽ vì nhận ra Tiêu Kỳ Lăng thích mình, mỗi lần đầu ngón tay Tiêu Kỳ Lăng chạm vào da đầu, nàng lại không khỏi run rẩy: "Không cần gỡ như vậy đâu, mà thôi, để ta tự làm, tự chải cũng được...
Aaaa!"
"Mới vừa nãy ta cũng không thấy ngươi tự mình gỡ ra được."
Ngón tay Tiêu Kỳ Lăng nhẹ nhàng vuốt ve các huyệt vị trên đầu Úc Nam Khanh, "Lần tới ra phủ đừng để cho Trầm Hương làm kiểu tóc phức tạp như vậy, buổi tối sẽ không ai nhìn ngươi đâu."
Úc Nam Khanh cảm thấy bị Tiêu Kỳ Lăng liên tục gây áp lực, rụt vai lại, hơi giãy giụa, gần như thở hổn hển nói: "Ai nói không có ai nhìn?
Vừa rồi có rất nhiều người nhìn ta đấy!
Này, ngươi buông ra!"
"Đừng động."
Có lẽ đối với Tiêu Kỳ Lăng, thân phận Trữ Vương điện hạ đã thâm căn cố đế, Úc Nam Khanh nghe thấy giọng Tiêu Kỳ Lăng nhỏ dần, trong nháy mắt liền ngậm miệng lại, một đôi mắt còn không quên tức giận trợn mắt nhìn vào người trong gương đồng.
Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi Tiêu Kỳ Lăng, cô cũng biết không nên trêu chọc người khác quá đáng.
Cuối cùng, cô vuốt ve mái tóc đen nhánh của Úc Nam Khanh và bắt đầu tạo kiểu.
Chiếc trâm ngọc đã được cài vào tóc.
Tiêu Kỳ Lăng buông tay ra và dặn dò người bên ngoài: "Mang vào đi."
Bữa tối được dọn lên lần lượt từng món một, trên bàn bày biện tinh tế, chủ yếu là bánh ngọt, dù hương vị có ra sao, hình dáng của chúng cũng khác xa so với những gì Úc Nam Khanh thường ăn, bánh bao được nặn thành hình thỏ, mèo và đủ loại hình thù đáng yêu khác.
Ngay cả những đĩa bánh hoa đào khác cũng được biến tấu mới mẻ.
Úc Nam Khanh cầm một đĩa lên, hương hoa ngọt ngào lan tỏa trong miệng, mắt sáng lên: "Thật ngon."
Tiêu Kỳ Lăng đưa cho Úc Nam Khanh một bát cháo yến: "Ăn thử cái này xem, đầu bếp ở Ngưng Hương Quán tay nghề trước giờ đều rất tốt, có không ít triều thần tới chỗ này chính là vì những món này thôi."
Úc Nam Khanh nhai chậm lại, mắt đảo quanh.
"Cho nên Điện hạ đang giải thích với ta, trước đây tới Ngưng Hương Quán đều là tới dùng bữa, không phải đến xem cô nương sao?"
Tiêu Kỳ Lăng ngừng động tác một lát: "Ta xem cô nương gì chứ?"
Tiêu Kỳ Lăng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có tình cảm với bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Ngưng Hương Quán là một nơi hỗn tạp, tốt xấu lẫn lộn, những người cùng phe cánh với cô vì tránh tai mắt của người khác, mới chọn chỗ này để gặp gỡ một ít triều thần, nhưng giờ thì không còn cần thiết nữa.
"Các cô nương ở Ngưng Hương Quán thật xinh đẹp biết bao, dáng người cũng tốt, nhảy múa cũng đẹp mắt nữa."
Úc Nam Khanh chua chát nói, nàng chỉ cắn một miếng bánh bao hình thỏ trong bát rồi đi làm hỏng con mèo hồng.
Một đôi đũa thò ra từ bên cạnh nàng, thản nhiên đặt xuống, giật phăng con mèo xinh đẹp nhất.
Úc Nam Khanh: ...
Úc Nam Khanh liếc nhìn Tiêu Kỳ Lăng.
Tiêu Kỳ Lăng thản nhiên cắn một miếng đầu mèo một cái, nhận thấy ánh mắt của Úc Nam Khanh, còn nhàn nhạt đáp câu: "Nếu ngươi thích thì chuộc mấy cô nương đem về Trữ Vương phủ, muốn nhìn lúc nào cũng được."
Úc Nam Khanh không có ý định đó, lúc này cửa phòng bị gõ lần nữa, một đĩa bánh bao nóng hổi mới ra lò được mang vào, chúng được tạo hình giống như con gấu trúc, ngay cả tai và mắt cũng được tô đen.
Đĩa bánh được đặt ngay trước mặt Tiêu Kỳ Lăng, dù Úc Nam Khanh có đưa đũa dài cũng không với tới, trừ khi phải quỳ xuống mới có thể lấy được.
Cô nương mang thức ăn lên thấy tình cảnh của Úc Nam Khanh, thầm nghĩ vị công tử kia cũng khá tuấn tú, da vẻ trắng trẻo, mà làm sao không hiểu phong tình, làm sao không biết thương hương tiếc ngọc như vậy chứ?"
Úc Nam Khanh cau mày nói với cô nương bên cạnh: "Phiền cô nương dọn đồ ra giúp chúng ta được không?"
"Không cần phiền toái," Tiêu Kỳ Lăng ân cần nói với cô nương kia, "Ta không cảm thấy có gì bất tiện."
Úc Nam Khanh: "Là ta cảm thấy bất tiện."
Ánh mắt cô nương đảo qua đảo lại giữa hai người vài lần, cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó, cô vội vàng hành lễ lui ra ngoài.
Úc Nam Khanh thấy cô nương kia không để ý đến mình, tức muốn chết, chờ cừa phòng vừa đóng, nàng trực tiếp bưng bát ngồi vào bên cạnh Tiêu Kỳ Lăng, nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Kỳ Lăng như không có chuyện gì xảy ra nói: "Ta như vậy cũng sẽ không làm phiền đến Điện hạ dùng bữa chứ?"
Tiêu Kỳ Lăng có rất nhiều quy củ khi dùng bữa, trước đây Úc Nam Khanh nói thêm vài câu đều bị Tiêu Kỳ Lăng chê lên chê xuống, hôm nay nàng gần như ép Tiêu Kỳ Lăng chịu đựng đến điên thôi.
Tiêu Kỳ Lăng giơ bàn tay trái vừa bị nắn lên vai Úc Nam Khanh, đem đĩa bánh bao hấp hình gấu trúc mà Úc Nam Khanh mong muốn kia đưa cho nàng: "Ngươi không quan tâm đến việc có ép ta hay không sao?"
Úc Nam Khanh khẽ "Ồ" một tiếng, cầm một cái bánh bao lên ăn.
Thật vất vả mới nổi lên cơn chống đối liền dễ dàng bị hóa giải.
Nửa canh giờ sau, hai người lên xe ngựa trở về Trữ Vương phủ
Khi đi qua tiền viện đến sân nhà mình, Tiêu Kỳ Lăng gọi Úc Nam Khanh lại: "Ngươi đi theo ta một chuyến."
Đêm khuya tĩnh mịch, trăng tối gió lớn, Úc Nam Khanh dừng chân một lúc, chậm rãi đáp: "Trầm Hương nói mấy ngày nay ta ngủ không ngon, ban đêm sẽ nghiến răng, chỉ sợ sẽ quấy rầy đến Điện hạ.
Đợi ta đi tìm đại phu kê một ít thuốc an thần lại đến Lan Thì Uyển được không?"
Tiêu Kỳ Lăng cảm thấy buồn cười: "Theo ta đi thư phòng một chuyến, ta có chuyện muốn nói với ngươi, ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Úc Nam Khanh liếc mắt nhìn quanh, rất sợ Tiêu Kỳ Lăng không nhìn ra sự khác lạ của nàng, liền giả vờ phẫn nộ: "Điện hạ đã lâu rồi không gọi ta đến hầu hạ, chẳng lẽ ta không được nghĩ đến chuyện đó sao?
Nếu Điện hạ vô tình, ta cũng không nên có ý nghĩ không đứng đắn!
Đi thôi, không phải muốn đi thư phòng sao?
Ta chỉ đến thư phòng thôi!"
Nói xong, Úc Nam Khanh đi trước Tiêu Kỳ Lăng về phía thư phòng.
Tiêu Kỳ Lăng đi theo sau, khẽ híp mắt, môi mỉm cười lắc đầu: "Được, chỉ đến thư phòng thôi."
Úc Nam Khanh vừa vào thư phòng không bao lâu, nha hoàn phục vụ liền mang vào một ly trà sữa nàng yêu thích cùng vài đĩa mứt hoa quả.
Tiêu Kỳ Lăng cầm một chiếc hộp gỗ đưa cho Úc Nam Khanh, mở miệng nói: "Đây là bất động sản và giấy phép thông hành mà ta đã mua dọc đường từ kinh thành đến Càng Châu."
Úc Nam Khanh ngẩn ra.
Bất động sản, giấy phép thông hành, là đem nàng đuổi đi sao?
Chẳng lẽ vì nàng giả vờ nghe không hiểu《 Phượng cầu hoàng 》 mà Tiêu Kỳ Lăng bất mãn sao?
Úc Nam Khanh há hốc mồm, cố gắng mở miệng cũng không biết nên nói cái gì: "Ngươi..."
"Còn có cái này."
Tiêu Kỳ Lăng lại lấy ra một tấm lệnh bài, là vật mà Úc Nam Khanh vì Kỷ Tri Uẩn nửa đêm canh ba lén lút lên giường Tiêu Kỳ Lăng mong muốn có được lệnh bài Trữ Vương.
"Mặc dù ở Trữ Vương phủ, những người đó không cần lệnh bài cũng sẽ kính trọng ngươi, nhưng đi ra khỏi phủ, mang cái này vẫn tốt hơn."
Tiêu Kỳ Lăng đưa lệnh bài đẩy đến tay Úc Nam Khanh, "Ngươi không phải lo lắng cho biểu tỷ của ngươi sao?
Đúng lúc nhân cơ hội này đi Kỷ gia ở một thời gian, những tờ giấy thông hành này cũng đã được người ở Hộ Bộ đóng dấu rồi, dọc đường có thể miễn kiểm tra khi đi qua các thành trì."
Úc Nam Khanh càng thêm bối rối.
"Tại sao ta phải trở về Càng Châu?"
"Coi như phải đem ta đưa về Càng Châu, Điện hạ có phải hay không còn phải đưa cho ta một phong thư hòa ly nữa ?"
Nét mặt Tiêu Kỳ Lăng bỗng tối sầm lại.
Úc Nam Khanh miệng còn nhanh hơn não, nói xong liền hối hận.
Tiêu Kỳ Lăng đột nhiên làm những thứ này hiển nhiên là có sắp xếp khác, ở Ngưng Hương Quán giả bộ nghe không hiểu khúc nhạc kia cũng được đi, bây giờ lại nói đến việc hòa ly, chẳng lẽ nàng nhất quyết muốn Tiêu Kỳ Lăng đem nàng ném ra làm mồi cho cá mới chịu bỏ qua sao?
Úc Nam Khanh vội vàng che giấu: "Khụ, khụ, ta nói bậy bạ, Điện hạ chớ để ở trong lòng."
Tiêu Kỳ Lăng đột nhiên bật cười.
Tiêu Kỳ Lăng cười rất lâu, nhưng Úc Nam Khanh càng nghe càng khẩn trương, đầu càng lúc càng cúi thấp, vội vàng đem tấm lệnh bài trước mặt đẩy trở về.
Tiêu Kỳ Lăng xoa tóc Úc Nam Khanh, trong mắt tất cả đều là nụ cười: "Cho ngươi thì cứ cầm đi."
Thấy lệnh bài của Hoàng tử như thấy người, nếu là lệnh bài của Hoàng tử khác, cũng chỉ có thể ở trước mặt triều thần ở kinh thần mượn oai hùm một trận.
Nhưng lệnh bài của Tiêu Kỳ Lăng thì khác.
Ở trong Trữ Vương phủ có thể thấy được ám vệ đều là cao thủ, huống chi là những thế lực sau lưng bị che giấu kia.
Úc Nam Khanh do dự: "Thiên hạ rộng lớn, đường xa vời vợi.
Chẳng lẽ ngươi không sợ một ngày nào đó tỉnh dậy phát hiện ta cầm lệnh bài của ngươi gây họa sao?"
Tiêu Kỳ Lăng hiểu ý, nụ cười càng thêm sâu: "Nếu Vương phi có thể vạch trần được thế lực của ta, muốn gây họa thì cứ gây họa đi, biết trở về phủ là được."
Nếu là trước đây, Úc Nam Khanh nhất định cảm thấy Tiêu Kỳ Lăng lại giở chứng âm dương quái khí nhưng lúc này nghe được, có vẻ như mong muốn nàng ở lại.
Phần mong muốn này để cho nàng cảm thấy không được tự nhiên, không thể trút giận lên Tiêu Kỳ Lăng, Úc Nam Khanh lại đẩy mạnh cái hộp chướng mắt kia: "Ta cũng không phải là mèo hoang trong phủ, chạy đi cũng không biết trở lại."
Chiếc hộp trượt chéo về phía góc bàn.
Tiêu Kỳ Lăng đưa tay chặn lại, cười nói: "Ừ, ngươi cùng những con mèo hoang kia không giống nhau."
Sẽ không bỏ chạy rồi không quay giờ quay trở lại nữa.
Thấy vẻ mặt tự tin của Tiêu Kỳ Lăng như thể biết nàng sẽ không đi, Úc Nam Khanh nổi nóng: "Ngươi còn chưa nói cho ta những thứ này để cho ta đi Giang Nam làm gì, là giúp ngươi tạo mối quan hệ với Kỷ gia sao?
Ngươi cùng ta nói một chút, muốn bọn họ làm gì?"
Úc Nam Khanh mím môi, nói thêm: "Nhưng không được nguy hiểm quá mức, các biểu tỷ của ta đều là thương nhân lương thiện, cùng cái đám người các ngươi...
Ừm Ừm không giống nhau."
Tiêu Kỳ Lăng ghé sát lại: "Cái đám người các ngươi cái gì?"
Úc Nam Khanh: "Không có gì."
Tiêu Kỳ Lăng lại gần hơn.
Giống như lại câu dẫn nàng lần nữa.
Úc Nam Khanh thở phì phò trừng mắt nhìn, vẻ mặt thách thức: "Cùng cái đám người các ngươi suốt ngày chỉ biết giở âm mưu quỷ kế, tranh đấu Hoàng tộc không giống nhau."
Tiêu Kỳ Lăng lại cười ra tiếng: "Được, Vương phi tâm tư thuần thiện, cùng ta cái đám người này giở âm mưu quỷ kế không giống nhau."
Úc Nam Khanh tưởng Tiêu Kỳ Lăng đang giễu cợt mình, đang định cãi lại thì thấy Tiêu Kỳ Lăng hạ tay xuống thở dài: "Cho nên ta mới muốn ngươi rời đi một thời gian."
"Ngày mười hai tháng sau là đại thọ bốn mươi của Hoàng đế, tất cả Hoàng thân đang ở xa cũng sẽ hồi kinh chúc thọ, lúc đó, Vinh Hi Trưởng công chúa đang ở bên ngoài cầu phúc cũng sẽ hồi kinh chúc thọ, ngươi nên giả bệnh trở về Giang Nam tránh một chút."
Úc Nam Khanh đã nghe qua danh hiệu Vinh Hi Trưởng công chúa , nhưng hiểu biết cũng không sâu.
Vinh Hi Trưởng công chúa là bào muội cùng một mẹ với Văn Cảnh Đế, Phò mã xuất thân từ Ti gia, hiện đang là chỉ huy đội Cấm vệ quân ở Hoàng thành.
Úc Nam Khanh từng nghe Tiêu Kỳ Tuấn nhắc tới, năm đó khi Văn Cảnh Đế lên ngôi, trong kinh vẫn có không ít người ủng hộ Vũ Tuyên Đế, dẫn đến một thời kỳ binh biến.
Mà Phò mã Vinh Hi Trưởng công chúa chính trong cuộc binh biến này đã cản một mũi tên chí mạng cho Văn Cảnh Đế để thể hiện lòng trung thành.
Lúc ấy, Vinh Hi Trưởng công chúa đang lúc lâm bồn, Phò mã liền qua đời.
Sau khi sinh hạ Thế tử, Vinh Hi Trưởng công chúa lo chu toàn mối quan hệ với nữ gia quyến trong kinh, nỗ lực dẹp yên triều cục thay Văn Cảnh Đế, vì vậy được gia phong làm Trưởng công chúa.
Từ đó về sau, Ti gia được Văn Cảnh Đế tín nhiệm sâu sắc, nắm quyền chỉ huy toàn bộ cấm vệ quân trong Hoàng thành.
Vinh Hi Trưởng công chúa tôn sùng Phật đạo, ở kiếp trước đối xử rất tốt với Tiêu Kỳ Tuấn, sau đó trong một lần đi ra ngoài cầu phúc, trên đường gặp phải một trận lũ quét bất ngờ qua đời, lúc ấy Văn Cảnh Đế đã tổ chức Quốc tang long trọng, đây cũng là ký ức cuối cùng của Úc Nam Khanh đối với Vinh Hi Trưởng công chúa.
"Ban đầu, mẫu hậu ta là bạn đọc của Vinh Hi Trưởng công chúa, hai người thân thiết trong khuê phòng suốt hai mươi năm, mẫu hậu ta một mực coi Vinh Hi Trưởng công chúa thân như tỷ muội.
Sau đó, phụ hoàng ta băng hà, mẫu hậu ta vì ổn định triều cục tâm lực quá mệt mỏi, không ngờ Vinh Hi Trưởng công chúa cũng vào lúc đó đứng về phía Hoàng đế."
"Vinh Hi là một người trung thành với Hoàng gia, hiện tại không thể động đến ta, nhưng chắc chắn sẽ nhằm vào người thân của ta là Vương phi ngươi."
Tiêu Kỳ Lăng đã từng chứng kiến những thủ đoạn trong hậu cung, cô có thể che chở cho Úc Nam Khanh khỏi âm mưu của Văn Cảnh Đế và Tiêu Kỳ Tuấn, nhưng lại không thể ngăn cản Vinh Hi Trưởng công chúa.
Thí dụ như những chuyến thưởng hoa du ngoạn chỉ mời nữ quyến tham dự, lấy lễ chế mà nói, cô 'thân nam nhi' liền rất khó xen vào.
Úc Nam Khanh cũng không thể từ chối dễ dàng, dứt khoát liền rời kinh tránh xa một chút thì tốt hơn.
Vinh Hi Trưởng công chúa muốn nhắm vào Trữ Vương phi, thậm chí so với Thái Hậu tiền triều nhằm vào phi tần càng dễ dàng hơn.
Úc Nam Khanh cắn môi dưới, đầu óc hoạt động cực kỳ chậm chạp, suy nghĩ một lát, nàng nói: "Vinh Hi Trưởng công chúa không đến nổi sẽ đối với ta dùng hình chứ, dù gì... ta cứ nói mình đang mang thai tiểu Thế tử của Điện hạ, bà ta chắc không hại ta chứ?"
Một thoáng im lặng.
Một ý tưởng sai lầm.
Tiêu Kỳ Lăng hiếm khi không có cười nhạo nàng, ngược lại giống như là suy tư một chút, mới mở miệng nói: "Như vậy có thể không thỏa đáng."
Úc Nam Khanh cười trước, "Hình như là có chút không thỏa đáng."
Tiêu Kỳ Lăng hơi nhướng mày, cho Úc Nam Khanh lựa chọn thời gian.
Úc Nam Khanh cắn môi một lát rồi nói: "Ta dù sao cũng là Trữ Vương phi, dù bà ta có nhìn Điện hạ không vừa mắt, cũng không đến nổi ngay trước mặt mọi người làm gì ta, nhiều nhất cũng chỉ là làm cho ta khó chịu một chút thôi, ta da mặt dày, nghe một chút liền cho qua, ta sẽ không rời kinh đâu."
Môi Tiêu Kỳ Lăng hé mở, khẽ cười: "Trong ngày thường nói chuyện một chút liền đỏ mặt, ngươi chắc chắn sao?"
"Ta nào có?"
"Không có sao?"
Vừa dứt lời, hơi thở của Tiêu Kỳ Lăng phả vào tai Úc Nam Khanh, mặt nàng nóng bừng không thể kiểm soát.
Nàng không biết Vinh Hi Trưởng công chúa sẽ làm nàng mất mặt như thế nào, nhưng Tiêu Kỳ Lăng ở gần nàng như vậy, nàng thật sự phải chạy trốn khỏi kinh thành.
"Mở mắt, không trêu ngươi nữa."
Tiêu Kỳ Lăng ngồi xuống, vén tay áo rộng lên, bỏ lệnh bài của Trữ Vương vào hộp gỗ, nghiêm túc nói: "Ta đề phòng Vinh Hi Trưởng công chúa, thật ra thì còn có một nguyên nhân."
Úc Nam Khanh mở một mắt ra: "Ừm?"
"Còn nhớ Khâm Thiên Giám đã nhận tội về vụ gấu đen ở sân săn bắn Tây Sơn không?"
Úc Nam Khanh vừa nghe cái này, liền đem con mắt còn lại cũng mở ra, ngồi ngay ngắn: "Nhớ, chẳng lẽ chuyện này còn có liên quan gì sao?"
"Trong bọn họ có người bị tra ra một ít chuyện bí mật, có thể liên quan đến mấy vụ mất tích của dân chúng, hôm nay Đại Lý Tự vẫn còn thẩm tra, không thể hoàn toàn kết luận chắc chắc."
Tiêu Kỳ Lăng nói năng uyển chuyển, trước khi có kết luận chính thức, cô không muốn những chuyện mờ ám này làm bẩn tai Úc Nam Khanh.
"Ta chuẩn bị ở trước Thọ yến Hoàng đế đem việc này điều tra rõ, rất có thể sẽ dính đến không ít thế lực trong kinh thành."
Giọng điệu của Tiêu Kỳ Lăng hiếm khi nghiêm trọng, ngay cả lần trước ở sân săn bắn Tây Sơn, biết rõ có người muốn hành thích, Tiêu Kỳ Lăng cũng không dùng cụm từ 'Không ít thế lực' này, Úc Nam Khanh có thể tưởng tượng được bên trong sâu đến mức nào.
Nhưng nàng không phải người chưa từng trải, từ khi thể hiện tài văn chương ở Xuân Quỳnh Yến, nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc rời xa Tiêu Kỳ Lăng.
Cũng chưa từng nghĩ đến việc đi tìm vị thủ lĩnh quân phản loạn ở kiếp trước.
Chẳng qua là một vụ án có dính dáng khá sâu, thậm chí còn chưa bắt đầu bày mưu tính kế nàng liền chạy, chẳng phải là nàng chưa lâm trận đã chạy trốn, là hạng người vong ân phụ nghĩa sao?
"Cho nên ngươi liền muốn để cho ta rời kinh sao?"
"Nếu ta không đi thì sao?"
Tiêu Kỳ Lăng rũ mắt xuống, thái độ đã rõ ràng.
Thấy Tiêu Kỳ Lăng không nói lời nào, Úc Nam Khanh nóng nảy, nắm tay Tiêu Kỳ Lăng.
Động tác của nàng quá đột ngột, không để ý đến góc bàn, ở bụng truyền đến một cơn đau làm Úc Nam Khanh bất ngờ không kịp đề phòng run một cái: "A"
Mắt Tiêu Kỳ Lăng lóe lên, lập tức đứng dậy đỡ nàng: "Gấp như vậy làm gì?"
Úc Nam Khanh cảm giác đụng phải dạ dày, hô hấp dồn dập, nôn mửa mấy lần, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Nhưng nàng không để ý, nắm chặt tay Tiêu Kỳ Lăng hơn nữa: "Khó trách Điện hạ rộng lượng như vậy, ngay cả lệnh bài cũng có thể tặng cho ta, vậy không bằng ngươi tặng cho ta thêm một ít sản nghiệp, để sau này ta trở lại Giang Nam cũng có thể an cư lạc nghiệp.
Ngày khác nếu ta kiếm được mối lương duyên, nhất định sẽ mang theo phu quân đi đến trước mộ phần của Điện hạ kính một ly rượu, đối với Điện hạ ba quỳ chín lạy đa tạ đại ân."
Tiêu Kỳ Lăng: ...
Úc Nam Khanh ở cùng Tiêu Kỳ Lăng một thời gian, giọng điệu mỉa mai châm chọc cũng có thể học giống được năm phần, lại để cho Tiêu Kỳ Lăng im lặng một lúc lâu.
Nhưng cũng may Trữ Vương điện hạ sau khi lấy lại tinh thần, rất nhanh liền từ lời nói của Úc Nam Khanh nắm được điểm mấu chốt: Úc Nam Khanh không muốn rời khỏi kinh thành.
Úc Nam Khanh thấy Tiêu Kỳ Lăng vẫn không nói lời nào, đang muốn mở miệng, liền bị đụng vào góc bàn, bụng tỏ ra đau đớn, nàng hít một hơi khí lạnh, kéo Tiêu Kỳ Lăng: "Điện hạ có ý gì?"
Thấy Úc Nam Khanh đổ mồ hôi đầm đìa, lòng Tiêu Kỳ Lăng thắt lại, đưa tay lau mồ hôi trên trán Úc Nam Khanh.
"Ngươi trước đừng nói, ta để cho đại phu tới khám cho ngươi một chút."
Úc Nam Khanh: "Tiêu Kỳ Lăng!"
Tiêu Kỳ Lăng nhìn nàng.
"Ta sẽ không gặp đại phu, cho dù có gặp, ngươi vẫn sẽ đuổi ta ra khỏi kinh thành."
Úc Nam Khanh bị Tiêu Kỳ Lăng nhìn như vậy, nhất thời lại bốc lên hỏa khí: "Ngươi nhìn cái gì mà nhìn, lấy tên không phải để cho người khác gọi sao?'"
"Tiêu Kỳ Lăng!
Tiêu Kỳ Lăng!
Tiêu Kỳ Lăng!"
"Thời điểm ngươi ngủ, không có ngươi bên cạnh ta cũng không biết đã kêu bao nhiêu lần rồi, dù sao ngươi cũng phải đem ra đuổi khỏi kinh thành, xúc phạm hay mạo phạm, liền kêu liền kêu!
Tiêu Kỳ Lăng!
Tiêu Kỳ Lăng!
Tiêu Kỳ Lăng!"
Tiêu Kỳ Lăng: ...
Tiêu Kỳ Lăng hiếm khi trầm mặc, loại trầm mặc còn mang theo mấy phần hoang mang, mấy phần nghi hoặc, mấy phần chần chờ.
Tóm lại là cực kỳ không được tự nhiên.
Hoàn toàn không phù hợp với bản tính quyết đoán và tàn nhẫn của Trữ Vương điện hạ.
Úc Nam Khanh bị Tiêu Kỳ Lăng nhìn như vậy, mới đầu còn có thể chiếm thế thượng phong, dần dần, dần dần, nàng nhận ra mình không hung hăng nổi nữa.
Đôi mắt bị Úc Nam Khanh ép vào trạng thái mơ hồ của Tiêu Kỳ Lăng chớp chớp, rồi chìm vào sâu thẳm: "Ừ, có thể kêu."
Úc Nam Khanh ậm ừ đáp lại, bụng nàng thắt lại khi tay Tiêu Kỳ Lăng ấn xuống.
"Ngươi còn ngồi yên được sao, có muốn ta ôm ngươi trở về trước hay không?"
Úc Nam Khanh: ...
Nửa đêm bị Tiêu Kỳ Lăng ôm từ Lan Thì Uyển đi ra ngoài, thật giống như các nàng vừa làm chuyện gì đó đáng xấu hổ.
Chuyện đó thật quá xấu hổ.
Úc Nam Khanh vội vàng lắc đầu.
"Không cần, ta đã khỏe lại rồi."
Nàng kéo kéo tay áo Tiêu Kỳ Lăng.
"Cho nên ta phải rời kinh sao?"
Tiêu Kỳ Lăng lặng lẽ nhìn Úc Nam Khanh một lát, giống như là thỏa hiệp: "Nếu ngươi không muốn rời khỏi kinh thành thì không cần, đợi ở Trữ Vương phủ cũng tốt, tóm lại ta còn có thể trông chừng ngươi mọi lúc, không cần phải lo lắng ngươi ở trên đường gặp phải chuyện gì bất ngờ."
Tiêu Kỳ Lăng nhẹ nhàng xoa bụng nàng, Úc Nam Khanh cảm thấy dễ chịu hơn sau khi được xoa, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn.
"Là ngươi đã nói ra, không thể đổi ý."
Tiêu Kỳ Lăng không nhịn được cười, lại dặn dò: "Nếu bây giờ ngươi không đi, sau này có lẽ sẽ không bao giờ đi được nữa, đừng trách ta không cho ngươi đường lui."
Những lời này nghe như đang ám chỉ việc Vinh Hi Trưởng công chúa trở về kinh thành, nhưng khi cảm giác lo lắng về việc rời kinh tan biến, những suy nghĩ bất an đeo bám Úc Nam Khanh từ lúc ở Ngưng Hương Quán lại khiến cho nàng không nhịn được mơ tưởng viễn vong.
Nàng bắt chước giọng điệu vừa rồi của Tiêu Kỳ Lăng, tiếp tục nói với Tiêu Kỳ Lăng bằng giọng mỉa mai: "Phải phải phải, ý tốt của Điện hạ vì ta chuẩn bị giấy thông hành, chuẩn bị lệnh vài, còn có rất nhiều gia tài, là ta tự mình bỏ lỡ cơ hội tốt, cả đời này cũng không thể rời đi được."
Tiêu Kỳ Lăng cười lên: "Ừm."
Nhưng sau khi nói 'Ừm' xong, Úc Nam Khanh lại không thể nói 'Ừm' được nữa.
Chẳng phải Tiêu Kỳ Lăng nên khuyên nàng rời khỏi kinh thành ngay bây giờ hay ít nhất là thừa nhận lời nói của mình không đúng mực và hứa sau này sẽ không cản trở nàng sao?
Làm sao... làm sao lại nói 'Ừm'?
Úc Nam Khanh tự đào hố chôn mình, đành phải nhắm mắt nhảy xuống, do dự hồi lâu, cuối cùng nàng nói: "Nhưng Điện hạ lại khiêm nhường, tôn kính như vậy, nhất định sẽ tha mạng cho ta."
Tiêu Kỳ Lăng hình như lại cười khẽ, giọng trầm xuống: "Kia chỉ sợ làm ngươi thất vọng."
Có lẽ là do tay Tiêu Kỳ Lăng đặt trên bụng nàng quá chặt, hoặc có lẽ là lúc Tiêu Kỳ Lăng nói chuyện, nhìn ánh mắt nàng.
Úc Nam Khanh đột nhiên nắm chặt tay, cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.
Úc Nam Khanh kéo tay Tiêu Kỳ Lăng ra khỏi eo mình, hơi ngả người ra sau, lắp bắp nói: "Ta có rời khỏi đây hay không cũng chẳng quan trọng, những ám vệ kia của ngươi cũng không rời đi sao?
Mọi người đều giống nhau, ừ, đều giống nhau."
"Sắc trời không còn sớm, Điện hạ sớm nghỉ ngơi đi, ta đi về trước."
Úc Nam Khanh xoay người định bỏ chạy, nhưng Tiêu Kỳ Lăng đã kéo nàng lại, không để cho nàng có cách nào trốn tránh.
Hai tay Tiêu Kỳ Lăng tự nhiên đặt lên vai Úc Nam Khanh, ánh nến vàng ấm áp tỏa ra ánh sáng mơ hồ trong đêm tối, soi sáng đôi mắt cô: "Ta không muốn nói rõ ràng sớm như vậy, nhưng tối nay ngươi thật giống như cứ một mực thăm dò ta."
Tim Úc Nam Khanh đập thình thịch: "...Ai...ai thăm dò ngươi?
Đừng hiểu lầm ta."
Tiêu Kỳ Lăng mỉm cười, giọng điệu đầy chiều chuộng: "Được, không có."
"Vậy coi như là ta cố ý nói cho ngươi nghe đi."
Hai tay Úc Nam Khanh siết chặt hơn: "Ta không muốn nghe, ta buồn ngủ, ta phải về"
Tiêu Kỳ Lăng đột nhiên áp tay lên gáy Úc Nam Khanh, hơi dùng lực một chút, đem người hướng đến môi mình.
Giọng Úc Nam Khanh đột nhiên dừng lại, lông mi run rẩy kịch liệt.
Tiêu Kỳ Lăng vừa chạm vào môi nàng liền rời đi.
Không có quấn quít lấy nhau, không có đi sâu vào, chẳng qua là nhẹ nhàng chạm một chút liền rời đi, nhưng mang theo mười phần thành kính cùng bá đạo.
Tiêu Kỳ Lăng rõ ràng không trang điểm, thậm chí còn mặc bộ nam trang mà cô đã thay trước khi rời đi, nhưng lúc này, Tiêu Kỳ Lăng dường như đã rũ bỏ hết những góc cạnh sắc bén mà cô từng thể hiện với thế gian, vẻ đẹp rạng rỡ và quyến rũ, toát lên vẻ cao quý và quyền uy bẩm sinh của dòng dõi Hoàng tộc.
Úc Nam Khanh bị Tiêu Kỳ Lăng dồn vào góc, nghe giọng nói dịu dàng của cô: 《 Phượng cầu hoàng 》là lời tỏ tình của ta với Khanh Khanh."
- Hết chương 39 -