Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ BHTT - EDIT ] GIÚP TÔI VỖ VỖ - Thất Tiểu Hoàng Thúc

[ Bhtt - Edit ] Giúp Tôi Vỗ Vỗ - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Chương 59


Phát sóng trực tiếp kết thúc, nhóm chat "Bốn mùa như xuân" gửi tin nhắn WeChat đến.

"Bốn mùa như xuân" chính là nhóm "Cung hỉ phát tài" trước đây, sau khi thời tiết chuyển lạnh, mang theo kỳ vọng tốt đẹp, Vu Chu đã đổi tên nhóm thành thế này.

Bành Hướng Chi: Nào nào nào, ai nói xem, chuyện gì thế nhỉ ~~~

Những con chữ gõ ra như thể có cả ngữ điệu.

Không ai trả lời.

Bành Hướng Chi: @Tô Xướng.

Không phản hồi.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng.

Tô Xướng: Không phải tôi.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Vu Chu.

Vu Chu: Là em.

Tin nhắn thoại của Bành Hướng Chi gửi đến: "Ha ha ha tôi mà không biết sao?

Tôi chỉ muốn thử xem chức năng vỗ vỗ của hai người có cài đặt không thôi, sao mà nhạt nhẽo thế, chẳng có gì cả."

Vu Chu không nói gì.

Tô Xướng trông cũng có vẻ không muốn nói chuyện, Bành Hướng Chi rất buồn chán.

Chán thì lại muốn chọc tức Tô Xướng.

Bành Hướng Chi nói: "Hai người sao mà dính nhau như sam thế, ăn một quả đào cũng phải chia nhau ăn, lại còn dùng giọng điệu của một người vợ hiền mẹ đảm để hỏi lúc đêm hôm khuya khoắt, phen này hay rồi, làm lớn chuyện rồi."

Vu Chu gửi một dấu ba chấm.

Tô Xướng không có phản ứng, nhưng Bành Hướng Chi cảm thấy chắc mũi cô ấy tức đến lệch cả rồi.

Ây da, vui vẻ, tưởng tượng luôn khiến người ta vui vẻ.

Bành Hướng Chi: @Tô Xướng, xin hỏi cậu về việc tác giả đại đại nói diễn viên bất ngờ nhất là Cố Kỳ Án, có ý kiến gì không?

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng.

Tô Xướng vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bành Hướng Chi nói vậy mà lại có mỹ nhân như vậy.

......

Vu Chu bật cười, sao mà cài đặt thú vị thế này.

Tin nhắn thoại của Bành Hướng Chi vẫn còn đang cười truyền đến: "Không đùa với hai người nữa, 12 giờ trưa mai, chỗ cũ, lần này phòng thu của chúng ta chỉ thuê ở Tam Thanh hai ngày, sắp cuối năm rồi, không xếp được lịch, sau đó phải chuyển đến phòng thu Linh Việt ở khu Kim Bằng Quốc Tế để thu âm năm ngày, Chúc Chúc nếu có thời gian thì đến nghe nhé, lát nữa tôi gửi địa chỉ phòng thu mới cho em."

"Ấy, Xướng, phòng thu ở studio của cậu làm xong chưa?

Nếu cậu làm xong rồi thì chúng ta không cần tốn tiền thuê riêng nữa."

"Chưa."

Tô Xướng trả lời bằng tin nhắn thoại.

"Sắp rồi."

Cô ấy lại nói.

"Sao lâu thế, cậu làm cũng lâu rồi mà."

"Loa đặt hàng vẫn chưa đến."

Tô Xướng nói.

"Ể?

Cậu không dùng Genelec à?"

"Có dùng.

Tôi đã đổi loa siêu trầm 12 inch thành loại đôi 18 inch, cửa sổ quan sát cũng làm lại rồi, hệ thống giám sát trong phòng điều khiển âm thanh cũng đã điều chỉnh một chút."

"Nghe có vẻ ổn đấy," Bành Hướng Chi có chút vui mừng, "

Sau này có thể đến dùng ké thoải mái không?"

Tô Xướng cười: "Tùy ý."

Bành Hướng Chi vô cùng an ủi, lại @ Hướng Vãn, nói: "Vãn Vãn, mùa thứ hai có hứng thú đến chơi không?"

Vu Chu gọi Hướng Vãn đang phơi quần áo ở ban công.

Hướng Vãn ôm quần áo đi tới, nghe Vu Chu nói xong, rảnh tay trả lời: "Đương nhiên là có."

"Vậy ngày mai em có sắp xếp gì không?

Nếu không thì em cũng đến luôn đi, tôi thu âm cho em trước, vai này lời thoại cũng khá nhiều, chính là vai tiểu công chúa đó, em bảo Vu Chu kể cho mà nghe."

Hướng Vãn và Vu Chu nhìn nhau, thấy nàng gật đầu, trả lời: "Ngày mai rảnh."

"Vậy thì em đến sớm một chút, mười một giờ bốn mươi đi, khởi động giọng trước nhé, đừng có vừa mở miệng đã khàn."

"Được."

Cứ như vậy đơn giản quyết định xong, vốn định kết thúc chủ đề, Bành Hướng Chi lại xuất hiện.

Bành Hướng Chi: @Tô Xướng @Hướng Vãn, tôi đột nhiên phát hiện hai người có cảnh diễn chung đấy, còn ba bốn phân cảnh nữa, không cần phải tránh hiềm nghi chứ?

Hướng Vãn: Không cần.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng.

Bành Hướng Chi vỗ vỗ Tô Xướng nghe thấy cô ấy nói không cần.

Bành Hướng Chi bật cười, gửi tin nhắn thoại đến: "Cậu bị điên à ha ha ha ha ha."

Còn cố ý đi sửa cài đặt, trả lời một câu có thể chết à.

Vu Chu tắt nhóm chat, tìm kịch bản trong thư mục, gửi cho Hướng Vãn, để cô ấy xem, sau đó lại dựa theo ý tưởng của nguyên tác và lời kể của biên kịch trong buổi đọc kịch bản, kể cho cô ấy nghe cặn kẽ về thiết lập nhân vật và mạch truyện.

Hướng Vãn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.

Ngày hôm sau cả hai đều đến khá sớm, mười một giờ hai mươi đã đến, studio Tam Thanh đã lâu không gặp, vẫn sáng sủa sạch sẽ không một hạt bụi.

Hai người ngồi trong phòng nghỉ chờ một lúc, chào hỏi Bành Hướng Chi và Tô Xướng vừa đến đúng giờ, mọi người đều bắt đầu mặc đồ mùa thu rồi, Bành Hướng Chi từ bỏ chiếc váy nhỏ mùa hè, đôi giày cao gót phối với bộ vest, bớt đi chút phong tình, nhưng lại trông chuyên nghiệp hơn nhiều.

Quần áo của Tô Xướng dường như quanh năm suốt tháng đều giống nhau, phù hợp nhất với tên nhóm chat của họ "Bốn mùa như xuân".

Hướng Vãn luôn ăn mặc rất ra dáng học sinh, so với mùa hè, cũng chỉ là thay chiếc quần jean ngắn thành quần jean dài, ôm sát đôi chân dài thẳng tắp của cô ấy, phối với khuôn mặt không trang điểm của cô ấy, ngoài sạch sẽ ra thì vẫn là sạch sẽ, trên người thậm chí không có mùi nước hoa, chỉ có mùi dầu gội thoang thoảng.

Họ cùng nhau đi về phía A8, nhưng Vu Chu nhìn bóng dáng của Tô Xướng và Hướng Vãn, luôn cảm thấy không ổn.

Bài đồng nhân văn đó đã gây ra tổn thương rất lớn cho nàng, khiến nàng khó chịu trong một thời gian dài.

Nghe thu âm không còn là chuyện mới mẻ nữa, Vu Chu cũng không còn nhìn chằm chằm vào các diễn viên bên trong như mùa đầu tiên.

Nàng học được cách chỉ dùng tai để nghe, đây là điều cô tự mình ngẫm ra, bởi vì kịch truyền thanh là nghệ thuật của âm thanh, quên đi biểu cảm và hành động cơ thể của người biểu diễn trước mặt, có lẽ sẽ cảm nhận được cảm xúc thuần túy mà âm thanh truyền tải một cách tốt hơn.

Nàng vừa nhìn kịch bản đối chiếu lời thoại, thỉnh thoảng tranh thủ trả lời tin nhắn WeChat của biên tập viên nhà xuất bản.

Chưa bao giờ biết xuất bản lại phiền phức đến vậy, từ tiêu chuẩn kiểm duyệt, nội dung chỉnh sửa, đến lựa chọn bìa, đặt làm hình minh họa bên trong đều phải kiểm tra từng cái một, chốt chi tiết.

Tuy nhiên, nàng cảm thấy mình đã có chút ra dáng.

Hình như, đã có chút dáng vẻ của người phụ nữ có sự nghiệp.

Gần đến giờ nghỉ giải lao, nàng ra ngoài hành lang trước để gọi điện cho biên tập viên nhà xuất bản, nói về vấn đề chỉnh sửa mà trước đó không nói rõ ràng được bằng tin nhắn WeChat.

Hướng Vãn thu âm xong phân cảnh của mình, cũng sớm ngồi vào phòng nghỉ, chờ Vu Chu gọi điện thoại xong.

Bóng râm nhàn nhạt phủ lên mặt bàn, Tô Xướng một mình đi ra, ngồi đối diện Hướng Vãn.

Cô ấy nói: "Tiện không?

Muốn nói chuyện với em một chút."

Hướng Vãn có chút bất ngờ: "Cô Tô?"

"Tiện ạ."

Tô Xướng khẽ cười, đi thẳng vào vấn đề: "Em đã vào nghề rồi, có từng nghĩ đến việc ký hợp đồng không?"

"Ký hợp đồng?

Ký ở đâu?"

"Studio sc, studio của tôi, muốn ký hợp đồng với em."

Hướng Vãn kinh ngạc nhướng mày, cẩn thận xác nhận lại một lần nữa: "Em?"

"Ừm."

Nhưng Hướng Vãn im lặng.

Tô Xướng nói: "Lý do là, em thể hiện rất tốt trong lớp, và, tôi đã nghe bộ kịch mới của em."

"Không có gì khác."

Cô ấy nói.

"Ồ," cô ấy cười khẽ nghiêng đầu, "Có lẽ còn một lý do nữa, bây giờ ký hợp đồng, chắc em không đắt lắm."

Hướng Vãn mỉm cười, động tác không quá lớn che khóe miệng, lại nói: "Nhưng mà cô Tô trước đó đã nói, phải xem bằng cấp."

"Studio của tôi, tôi nói là được."

Tô Xướng giải thích: "Ký hợp đồng sẽ không ràng buộc em quá nhiều, có thể sẽ giúp em sàng lọc kịch, nhưng chủ yếu là theo ý muốn của em.

Tiền chia theo giá thị trường, sẽ không ép giá, hơn nữa, nếu em không muốn, không cần phải công khai trên mạng."

Nghe có vẻ rất tốt, Hướng Vãn có chút động lòng.

Cô thực sự cảm nhận được sự bất lực khi phải một mình chiến đấu, câu lạc bộ không có sự liên kết chặt chẽ như phòng thu, cô cũng không thích nói chuyện nhiều với người khác, đôi khi có dự án cũng chưa chắc người ta đã nghĩ đến cô.

Không có đào tạo định kỳ, cũng không có hướng dẫn bài bản, mọi người đều rất bận rộn, thậm chí rất nhiều người là "máy đa năng" kiêm nhiều chức vụ, không có thời gian để dẫn dắt người mới.

Hướng Vãn suy nghĩ một chút, hỏi: "Cô Tô đã ký hợp đồng với bao nhiêu người rồi?"

"Hiện tại tôi không định ký với quá nhiều người, cộng thêm em, chắc sẽ có ba bốn người."

"Đều là người trong lớp học ạ?"

"Không phải, chỉ có mình em."

Những nhân tố tiềm năng mà cô ấy thích trong lớp học đều đã được ký hợp đồng, Hướng Vãn là viên ngọc quý bị bỏ sót vì lý lịch.

"Em đồng ý."

Hướng Vãn gật đầu, giọng nói trong trẻo.

Tô Xướng nhướng mày: "Không thương lượng giá cả à?"

Hướng Vãn lúc này mới nhớ ra, nhưng cô ấy không biết nên thương lượng giá cả như thế nào, có chút khó xử.

"Nhìn đi đâu vậy?"

Tô Xướng khẽ nhếch khóe miệng, cũng quay đầu nhìn về phía hành lang, "Chờ người đại diện à?"

Ám chỉ Vu Chu vẫn đang gọi điện thoại.

Hướng Vãn che miệng cười, cô ấy hiểu ý nghĩa của người đại diện, Vu Chu đã nói rồi.

Tô Xướng lấy điện thoại ra, nhanh chóng gõ vài chữ số, gửi WeChat cho Hướng Vãn, rồi đặt điện thoại xuống: "Ừm, có thể tôi đưa không nhiều lắm, tỷ lệ chia là số này."

"Sau đó, tôi sẽ sắp xếp gia sư dạy kèm cho em, ngoài lồng tiếng ra, việc em cần làm, là chuẩn bị tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học dành cho người lớn."

Hướng Vãn lại im lặng, nhìn chằm chằm vào điện thoại, rồi ngẩng lên, nhìn Tô Xướng.

"Studio ký hợp đồng với người mới, hình như không cần phải làm đến mức này."

Cô ấy nói.

"Ừm, bước này, là tôi hoạch định với tư cách là một giáo viên và một người bạn."

Tô Xướng nói.

"Tuy nhiên, cũng là vì sự phát triển lâu dài của em, dù sao, hợp đồng tôi chuẩn bị là tám năm."

Tám năm...

Dài quá, cô ấy đến đây còn chưa được tám tháng.

"Không phải khế ước bán thân, điều khoản chấm dứt hợp đồng không nghiêm ngặt, sau khi nhận được hợp đồng thì em xem lại, có thể suy nghĩ thêm."

Hướng Vãn nghe thấy tiếng Vu Chu gọi điện thoại xong, đi về phía này, ánh mắt của cô ấy cũng không tự chủ được mà nhìn theo.

Đôi mắt sáng ngời của cô ấy theo hàng mi khẽ chớp mà lóe lên tia sáng, thu hồi ánh mắt, hít một hơi thật sâu, ngẩng lên nói với Tô Xướng: "Em..."

"Tôi biết."

Tô Xướng nhẹ nhàng cắt ngang lời cô ấy.

Rồi lại dựa người vào lưng ghế: "Nhưng không liên quan đến chuyện tôi nói với em hôm nay."

"Hiểu rồi."

Hướng Vãn mỉm cười, khẽ gật đầu.

—--------------------------

TTHT: Việc ký hợp đồng với phòng thu và thi đại học gì đó đều là bịa ra đấy, nên nói là những phần liên quan đến chuyên môn trong bài viết này cơ bản đều là bịa ra ha ha ha, đừng nghiêm túc quá.
 
[ Bhtt - Edit ] Giúp Tôi Vỗ Vỗ - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Chương 60


Đêm nay Hướng Vãn hiếm khi có tâm sự.

Vu Chu gọi điện thoại xong quay lại, thấy tâm trạng cô ấy không được tốt lắm, bèn nói với Bành hướng Chi một tiếng, rồi cùng Hướng Vãn về nhà.

Về đến nhà, hai người đơn giản nấu mì chua cay ăn, nghỉ ngơi một lát, tắm rửa sạch sẽ mùi mồ hôi do ăn cay, sau đó mỗi người nằm một chiếc ghế sofa.

Kênh phim đang chiếu lại bộ phim kinh điển "The Truman Show", Truman sống trong trò lừa bịp được phát sóng trực tiếp, tất cả các mối quan hệ và yêu hận tình thù đều là giả dối được sắp đặt cẩn thận, nhưng anh ta lại tên là trueman (người đàn ông chân thật).

"Chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối."

Truman nói tràn đầy nhiệt huyết.

Vu Chu liếc nhìn TV, mở lời.

"Hướng Vãn, tôi cảm thấy như vậy không được."

"Cái gì?"

"Em và Tô Xướng, có lẽ em không biết dư luận trên mạng đang như thế nào rồi, tôi cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không được."

Những kẻ hít drama độc hại dần dần hưng phấn, antifan cũng dần dần trở nên điên cuồng.

"Ít nhất là chuyện hôm qua, chúng ta có phải nên nghĩ cách làm rõ không."

Nàng nhìn phòng điều khiển của chương trình truyền hình trực tiếp trong phim.

Hướng Vãn không quan tâm đến dư luận, nhưng thấy Vu Chu buồn phiền, cũng hỏi: "Làm rõ như thế nào?"

"Tôi nghĩ, hai ngày nữa chúng ta mở một buổi phát sóng trực tiếp."

Vu Chu suy nghĩ rồi nói, "Em mở, cũng có thể tương tác với fan của em một chút, ừm... cũng vào buổi tối, sau đó chúng ta trò chuyện, có thể nói, em đang ở tạm nhà tôi."

Không cần phải cố ý làm rõ, nhưng cung cấp cho cư dân mạng một khả năng khác.

Dù sao, bài đăng Weibo đầu tiên của Hướng Vãn, người đầu tiên chia sẻ là Vu Chu, việc họ có quan hệ tốt có lẽ đã bị rất nhiều người bỏ qua.

Bởi vì, Vu Chu không được chú ý nhiều như vậy.

Hướng Vãn suy nghĩ một chút: "Em không biết nói gì."

"Em và người khác, không có nhiều chuyện để nói."

Vu Chu nói: "Chọn một số em hỏi em quan tâm để trả lời, nếu thật sự không biết nói gì, thì em nhìn tôi một cái, tôi sẽ tiếp lời."

"Được."

Hướng Vãn nói.

Im lặng một lúc, cô ấy nằm nghiêng đầu về phía Vu Chu, nhỏ giọng nói: "Hôm nay, cô Tô tìm em nói chuyện."

"Nói chuyện gì?"

Vu Chu thấy hơi kỳ lạ.

"Cô ấy nói, muốn ký hợp đồng với em.

Hơn nữa, muốn ký tám năm."

"Tám năm?

Lâu vậy à?"

Vu Chu kinh ngạc.

"Cô Tô giải thích rằng, studio ký hợp đồng với người mới, do liên quan đến việc đào tạo ban đầu, nên thời hạn hợp đồng sẽ dài hơn, nhưng cô ấy không đặt ra ngưỡng cửa chấm dứt hợp đồng quá cao, em không nhất thiết phải ở lại đủ tám năm."

Hướng Vãn nhớ lại lời nói của Tô Xướng, thuật lại.

Mô hình của phòng thu Tô Xướng không giống với các phòng thu lồng tiếng thông thường, hợp đồng là hợp đồng quản lý toàn diện trong môi trường giải trí âm thanh mới, bao gồm hoạch định đào tạo, xây dựng hình ảnh và xử lý khủng hoảng dư luận tiêu cực, thiên về hợp đồng tân binh trong giới giải trí hơn, chỉ là không có các điều khoản vi phạm hợp đồng khắc nghiệt như vậy, mức độ tự do tương đối cao.

Vu Chu hiểu ra, nhìn sắc mặt của Hướng Vãn: "Nghe giọng điệu của em, em muốn đi, nhưng lại do dự."

"Có phải em sợ cô ấy vì tình riêng, mới ký hợp đồng với em không?"

Nàng vắt óc suy nghĩ, nếu là nàng, phản ứng đầu tiên chắc chắn là Tô Xướng đang xóa đói giảm nghèo.

Dù sao cũng là một người có lượng người theo dõi lớn trong giới, đúng không, ký hợp đồng với cô ấy đồng nghĩa với việc có được sự chú ý và tài nguyên, còn nàng và Hướng Vãn thì chẳng có gì.

Hướng Vãn lắc đầu: "Studio của cô Tô mới thành lập, đang chiêu binh mãi mã."

"Ký hợp đồng với em là vì, cô ấy cần em."

Ánh mắt của Tô Xướng đã nói với cô như vậy, hơn nữa, Hướng Vãn chưa bao giờ nghi ngờ mình là một người đáng để ký hợp đồng.

Giống như trước đây cô nghiêm túc nói với Vu Chu rằng, cô sẽ kiếm được rất nhiều tiền, cô cũng cho rằng, ký hợp đồng với mình sẽ không khiến Tô Xướng thua lỗ trong thương vụ này.

Hướng Vãn cần một cơ hội, một bàn đạp, một bàn đạp, cô sẽ nhớ món "ân tình" này giống như nhớ chiếc váy đầu tiên Tô Xướng tặng cô, sau đó đi đến một nơi cao hơn, "báo đáp" cô ấy.

Từ đó, trở thành một đối tác thực sự, không được che chở, ngang tài ngang sức.

"Em có thể nghĩ như vậy, vậy thì khá tốt."

Vu Chu khá cảm động vì suy nghĩ của cô ấy.

"Nhưng chẳng phải em thích tôi sao?"

Vu Chu liếc nhìn cô ấy, dưới ánh mắt của cô ấy liền sửa lời, "Ờ, thích chút chút."

"Dù sao chị ấy cũng là người yêu cũ của tôi, làm sếp của em, em không thấy ngại à?

Thực ra em có thể đợi thêm một chút, có lẽ sẽ có studio khác ký hợp đồng với em."

"Chắc không có phòng thu nào khác ký hợp đồng với em đâu," Hướng Vãn nói, "Vấn đề bằng cấp của em, hai chúng ta nghĩ mãi mà không giải quyết được, nhưng cô Tô thì có thể."

"Cô ấy có thể như thế nào?”

"Cô ấy nói sẽ sắp xếp gia sư cho em, để tôi thi đại học, đi học."

Nói đến đây, WeChat vang lên, bà Triệu gọi video đến, muốn xem Vu Chu và Hướng Vãn.

Vu Chu bất lực vò đầu, nhận cuộc gọi, rồi bảo Hướng Vãn chào hỏi bà Triệu.

Bà Triệu ở đầu dây bên kia nheo mắt nhìn: "Ôi chao bé ngoan có phải là gầy đi một chút không, trời lạnh rồi có ăn uống đầy đủ không hai đứa?"

"Em ấy không gầy đâu, hai tụi con vừa ăn xong."

Vu Chu nói.

"Sao vẻ mặt hai đứa nghiêm trọng thế?

Đang nói chuyện gì vậy?"

Vu Chu nhìn Hướng Vãn, ánh mắt hỏi cô ấy có thể nói không, Hướng Vãn gật đầu, Vu Chu liền kể chuyện Tô Xướng muốn ký hợp đồng với cô ấy, còn nói cả chuyện cô ấy muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.

"Đi học là tốt rồi, đi học là tốt," Bà Triệu kêu lên, bà ấy không quan tâm đến chuyện ký hợp đồng hay không, "Bé ngoan à, dì đã nói từ lâu rồi, con không cần vội kiếm tiền bằng nghề lồng tiếng, cứ coi nó như một sở thích trước đã, công việc chính có thể nói sau mà.

Chuyện học hành thì con cứ chọn chuyên ngành đi, dì cũng có thể giúp con tham khảo, chọn một ngành con thích, sau này không nhất thiết phải làm diễn viên lồng tiếng đâu."

"Dì không biết có phải bây giờ mấy diễn viên đó không thuộc lời thoại, ngành này kiếm được tiền hay sao mà nhiều đứa trẻ muốn làm cái này quá, nhưng dì thì lúc nào cũng thấy không ổn định cho lắm, tất nhiên nếu con làm được như Xướng Xướng thì lại là chuyện khác, nhưng mà khó, đúng không?

Dì thấy, cứ ổn định là tốt nhất, con xem nhé, làm bác sĩ, được người ta kính trọng, làm giáo viên, còn có nghỉ hè nghỉ đông, cũng khá tốt."

Bà ấy không chắc Hướng Vãn có thể làm bác sĩ hay giáo viên được không, bà ấy chỉ lấy ví dụ thôi.

Bà Triệu Thanh Hà cuối cùng nói: "Mấy đứa nhỏ tụi con, đừng nghĩ đây là sự sắp đặt của người lớn, hay là thế nào đó, rồi không thích nghe nữa, cảm thấy không tự do, dì nói cho các con nghe, rất nhiều sự sắp đặt chính là để sau này các con được tự do hơn, có nhiều không gian lựa chọn hơn."

Vu Chu hiếm khi đồng tình với bà Triệu.

Nàng, bà Triệu, Tô Xướng và đạo diễn Bành, vẫn luôn muốn Hướng Vãn đi học, không phải ép buộc cô, cũng không phải thay cô quyết định cuộc đời, mà là vì họ đã sống trong xã hội hiện đại này mấy chục năm, hiểu rõ những logic và quy tắc ngầm trong đó.

Chúng ta tranh giành quyền tự chủ trong sự thỏa hiệp, chúng ta bị chi phối, để có được quyền "không bị chi phối".

Phạm vi lựa chọn của Hướng Vãn bây giờ quá hẹp, cô cần đứng ở một vị trí cao hơn, mới có thể vươn tay hái được đủ loại quả ngọt, và cô có đủ năng lực để đứng ở vị trí cao hơn.

Nhưng đôi khi, nàng cũng thấy mệt thay cho Hướng Vãn, em ấy dường như luôn bị ép phải trưởng thành theo kiểu "nhổ mạ cho mau lớn", nàng không chắc, Hướng Vãn có vui vẻ trong sự trưởng thành như vậy không.

Nhưng Hướng Vãn dường như bằng lòng.

Dù sao em ấy đến từ một nơi không có sự lựa chọn, em ấy sẽ không cảm thấy một hai sự lựa chọn là quá ít, bởi vì trước đây em ấy là số không.

Ờm...

Không phải số không của công thụ kia đâu.

Cúp điện thoại, Vu Chu ngồi trên ghế sofa, ôm mặt nhìn Hướng Vãn, lý lẽ ai cũng hiểu, nhưng Hướng Vãn vẫn có vẻ đăm chiêu.

Vu Chu thăm dò hỏi cô ấy: "Có phải em cảm thấy, lúc cô ấy tìm em, vẫn có thể cảm nhận được sự chênh lệch của thế giới không?"

"Sự chênh lệch của thế giới?"

Hướng Vãn nhíu mày.

"Chính là lúc em nói hai chúng ta không giải quyết được bằng cấp của em, cô ấy có thể, tôi cảm thấy rất khó chịu."

"Chính là cảm thấy, sao người ta lại giỏi như vậy, sao người ta lại có tất cả mọi thứ, giống như chơi PUBG mà thấy một người mặc bộ đồ ngụy trang ghillie suit vậy, không đúng, nó còn không công bằng như lúc bắt đầu trận PUBG.

Đôi khi có người bắt đầu đã có đầy đủ trang bị, còn có người bắt đầu chỉ có một con chó."

Thuật ngữ game, Hướng Vãn hiểu mà không hiểu.

"Tất nhiên tôi cũng biết, người ta đã trải qua rất nhiều nỗ lực, có lẽ cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, mới có được những thứ như hiện tại, lúc nói chuyện với em mới ung dung tự tại như vậy, nhưng đôi khi, em không có cách nào phớt lờ sự chênh lệch đó."

"Giống như hôm đó tôi đến nhà cô ấy xem mèo.

Nếu hai chúng ta cứ nói chuyện trên mạng, hoặc gặp nhau ở phòng thu, hoặc chỉ là ra ngoài ăn cơm, tôi sẽ cảm thấy mình và cô ấy là cùng một loại người, đều có một cái mũi hai con mắt, cô ấy cũng không có tính tiểu thư gì cả."

"Nhưng đến khu chung cư đó thì lại khác.

Thực ra tôi không phải là người quá quan tâm đến tiền bạc hay giai cấp, thật sự không phải, nhưng khi đến khu chung cư đó, tôi thật sự cảm thấy rất gò bó, kiểu vô thức ấy, cứ cảm thấy người sống bên trong không cùng một thế giới với mình, hơn nữa còn cảm thấy, bảo vệ chỉ cần liếc nhìn mắt một cái là biết tôi không sống ở đó."

Nàng cười cười, không nói nữa.

Hóa ra cảm giác như vậy, gọi là sự chênh lệch của thế giới?

Hướng Vãn lắc đầu: "Em không cảm thấy như vậy, em chỉ đang suy nghĩ xem liệu em có thật sự yêu thích công việc này không, có nên đồng hành cùng nó trong tám năm tới không."

"Dù sao," cô cười ẩn ý, "em mới sống được mười tám năm."

Này!

Trẻ tuổi thì ghê gớm lắm à.

Vu Chu trừng mắt nhìn cô ấy.

"Tuy cô Tô đã cho đường lui, nhưng đã hạ bút thì không hối hận, em không quen đi lại nước cờ đã đi."

Lúc cô ấy nói câu này, toát lên khí chất của một tiểu thư khuê các thực sự.

Những đốm sao yếu ớt vốn bao bọc lấy cô bỗng chốc như có góc cạnh, chói lòa, rực rỡ, tỏa sáng.

Ồ, hóa ra là tôi thiển cận, Vu Chu không cam lòng nghĩ.

Người ta là tiểu thư khuê các chính hiệu, sao có thể cảm nhận được sự chênh lệch của thế giới, bình thường đều là em ấy khiến người khác cảm thấy chênh lệch.

Nhưng một sự tò mò khác của nàng lại trỗi dậy, Hướng Vãn đối với Tô Xướng thật sự không có chút ý nghĩ nào sao?

"Này tôi hóng hớt chuyện của em một chút nhé," nàng khoanh tay, nghiêng người về phía trước, "Tôithường nghe cậu một tiếng 'cô Tô', hai tiếng 'cô Tô', có vẻ rất ngưỡng mộ cô ấy, tôi không hiểu lắm, tuy phụ nữ thời đại mới chúng ta không chơi trò cạnh tranh tình cảm gì đó, nhưng em thật sự không có một chút gì đó khó chịu với cô ấy sao?

Vậy rốt cuộc em có thật sự thích tôi không?

Biết đâu chúng ta có thể bắt đầu từ phương diện này, để cho em hiểu rõ tình cảm của mình.”

Hướng Vãn nhìn nàng, ánh mắt tinh ranh lại trở về.

"Vu cô nương e rằng đã quên rồi."

Cô ấy gọi nàng là Vu cô nương.

"Hả?"

"Ở triều Lý..."

Hướng Vãn cũng ghé sát lại gần, dùng giọng nói đầy ẩn ý, "có thể tam thê tứ thiếp."

Mẹ kiếp, Vu Chu sởn gai ốc.

Theo bản năng muốn làm động tác hai tay che ngực.

Phong tục triều Lý của cô thật là mạnh bạo quá đi, những thứ vớ vẩn đen tối bị ô nhiễm trong đầu nàng lại bắt đầu mất kiểm soát.

Hướng Vãn tâm trạng vui vẻ nhìn nàng tiu nghỉu, thấy mặt nàng sắp dọa đến trắng bệch, mới khịt mũi, bật cười.

"Chấp nhận việc trong tình cảm có nhiều hơn một người, là giáo dưỡng mà em được tiếp nhận từ nhỏ, giống như những gì em đã nói với chị, tình cảm có giới hạn, nó ảnh hưởng đến em ở một mức độ nhất định, sẽ không vì một tấm chân tình mà trở nên hung hãn."

"Nhưng không có nghĩa là, em thôi trông mong một chữ tình 'nguyện có được một tấm chân tình', đôi ngả tương tư cùng sự kiên trinh độc nhất."

Hướng Vãn nghiêm túc nói.

Môi trường giáo dục mà cô không đồng tình đó vẫn ảnh hưởng đến cô, khiến cô ấy không quá quyết tâm trong chuyện tình cảm.

Mà mong đợi ẩn giấu trong lòng cô cũng dần dần chín muồi trong bầu không khí tình yêu bình đẳng của xã hội hiện đại, dần dần lộ diện.

Mong đợi giấu trong lòng.

Thiếu nữ e lệ mím môi, không còn nhìn chằm chằm vào Vu Chu nữa.

Nói chuyện được một lúc, Hướng Vãn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Vu Chu: "Có một tin nhắn riêng, muốn nhờ chị giúp em quyết định."

Giọng nói nhỏ nhẹ, lại càng giống một cô bé hơn.

Vu Chu vẫn thích nghi hơn với dáng vẻ ngây thơ, trẻ con của cô ấy, bèn mỉm cười, hỏi: "Gì vậy?"

"Nhận được vào tối nay, nói là một hoạt động offline của diễn viên lồng tiếng, đã xem kịch ngắn của em, rất thích, muốn mời em tham gia."

"Woa, em đã có thể tham gia hoạt động offline rồi sao?!"

Vu Chu rất kinh ngạc.

Nhưng Hướng Vãn lại có chút không vui.

"Sao vậy?"

“咋了?”

Hướng Vãn bĩu môi: "Chị đã lâu không làm động tác 'yeah' rồi."

"Em có trẻ con không vậy, nói ra rồi mới làm, ngốc biết bao nhiêu."

Vu Chu dùng ánh mắt làm ngón tay, chọc vào trán Hướng Vãn.

"Vậy em có muốn đi không?"

Vu Chu hỏi.

"Có chút muốn, nhưng mà..."

Cô ấy nhìn Vu Chu: "Ở Khánh Thành.”

Khánh Thành à...

Vu Chu có chút khó xử, cũng không xa lắm, đi tàu cao tốc nửa tiếng là đến.

Nhưng vấn đề là, Hướng Vãn chưa bao giờ rời khỏi Giang Thành, hơn nữa cũng chưa từng đi tàu cao tốc.

"Em đừng lo," Vu Chu hạ quyết tâm, "Tôi đi cùng em."

Hướng Vãn cong mắt, mỉm cười.

"Khi nào vậy?"

Vu Chu hỏi.

"Để em xem," Hướng Vãn mở tin nhắn riêng, cẩn thận tìm kiếm, "Ngày... mười tám tháng mười hai."

"Ừm, vậy thì, em gửi WeChat của người đó cho tôi, tôi nói chuyện với anh ta, xem thử có đáng tin không đã, nếu được, chúng ta sẽ quyết định, sau đó tôi mua vé sớm."

"Được."

Hướng Vãn nhẹ nhàng nói.
 
[ Bhtt - Edit ] Giúp Tôi Vỗ Vỗ - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Chương 61


Bên tổ chức sự kiện hồi đáp rất nhanh, cũng giới thiệu sơ qua một chút, sự kiện này có tên là "Giọng ca nam thần nữ thần", nghe có vẻ hơi quê mùa nhưng thông tin lại rất đầy đủ, vừa nghe là biết ngay sự kiện về cái gì.

Đại khái là mời một số diễn viên lồng tiếng đang hoạt động sôi nổi trên mạng đến tham gia sự kiện offline, lồng tiếng trực tiếp, giới thiệu những bộ phim họ đang tham gia, chơi vài trò chơi nhỏ, coi như là một hình thức quảng bá.

Đây là một sự kiện tương tự như lễ hội hóa trang, mời rất nhiều CV, nhưng không có ngôi sao lớn nào, trên tài liệu quảng bá, ngôi sao lớn nhất được ghi là hai người thuộc hạng A đang trong danh sách "dự kiến mời", nhưng cụm từ "dự kiến mời" thường có nghĩa là những người thực sự xuất hiện sẽ là ba bốn người thuộc hạng B hoặc C.

Hoạt động chỉ diễn ra trong một ngày, chia làm buổi sáng và buổi chiều, ngày diễn ra chính thức là 18 tháng 12, nhưng vì phải phát sóng trực tiếp trên mạng, Hướng Vãn và Vu Chu cần phải đến trước một ngày, để diễn tập vị trí.

Hoạt động được ấn định tại công viên Tần Sơn ở Khánh Thành, thù lao không nhiều, nhưng bao ăn ở và chi phí tàu xe khứ hồi, ban tổ chức đã đặt khách sạn gần đó cho khách mời, ba sao, phòng đơn, mỗi người một phòng.

Vì Vu Chu muốn đi cùng, nên đã trao đổi với ban tổ chức, xem có thể thêm tiền để đổi thành phòng đôi không, nhưng ban tổ chức rất khó xử, bởi vì phòng đã đặt trước với khách sạn đều là phòng đơn, thông thường, CV không cần người đại diện hoặc trợ lý đi cùng.

Vu Chu vội vàng nói không sao, nàng tự tìm khách sạn đó, rồi tự đặt thêm một phòng đơn.

Sau khi giải quyết xong chuyện khách sạn, nàng lại đặt vé tàu cao tốc đến vào ngày 16 tháng 12 cho mình và Hướng Vãn, vé của Hướng Vãn được thanh toán, của nàng thì tự trả.

Hiệu suất cực cao, nhanh chóng giải quyết xong, đang xem hướng dẫn du lịch trên trang web đặt vé máy bay và khách sạn, tìm hiểu xem ở Khánh Thành có món gì ngon, thì một thông báo WeChat hiện lên trên cùng.

Tô Xướng gửi tin nhắn đến.

"Mèo của chị biết lộn ngược ra sau."

"?

Cho em xem nào."

Hai phút sau Tô Xướng trả lời: "Không quay được."

"...

Lần sau quay được rồi gửi cho em được không?"

Thông thường Tô Xướng sẽ trả lời "Ừm", hoặc không trả lời nữa.

Nhưng lần này cô ấy lại đáp: "Không được."

Vu Chu không thèm để ý đến cô ấy, sau khi nuôi mèo hình như càng ngày càng trẻ con.

Vừa định đặt điện thoại xuống thì nó rung lên trong lòng bàn tay, Tô Xướng vậy mà lại gọi điện đến.

Vu Chu nhận máy, Hướng Vãn định vặn nhỏ tiếng TV, Vu Chu lắc đầu với cô ấy, tự mình đi vào phòng ngủ.

"Sao vậy?"

Tô Xướng im lặng một lúc, hình như vẫn chưa nghĩ ra lý do gọi điện.

"Nói gì đi chứ."

Đầu dây bên kia cười nhẹ một tiếng rồi hỏi: "Em có muốn đến nhà chị đợi nó lộn nhào không?"

"Chị bị điên à!"

Vu Chu mắng cô ấy.

Tô Xướng có lẽ cũng cảm thấy mình bị điên, cũng cười.

Sau khi cười xong, cô nói: "Hôm nay không ở lại ăn cơm, là có việc gì sao?"

"Không có gì, chỉ là em thấy Hướng Vãn có vẻ có tâm sự nên kéo em ấy về hỏi thôi."

"Ồ, vậy em ấy đã nói với em chưa?"

"Nói rồi," Vu Chu ngồi xuống bên cửa sổ lồi, "Nói chị muốn ký hợp đồng với em ấy."

"Ừm, vậy em ấy suy nghĩ thế nào?

Em có cho em ấy lời khuyên không?"

"Em thấy cô ấy khá muốn đi, chỉ là chưa quyết định được có nên theo nghề này hay không thôi."

Tô Xướng "ừm" một tiếng, nói: "Có thể suy nghĩ thêm, không vội."

Cô ấy thực sự cho rằng Hướng Vãn rất phù hợp, chất giọng tốt, thông minh lanh lợi, cảm xúc nắm bắt rất chuẩn, điều hiếm có hơn nữa là, trông cô bé có vẻ e lệ nhưng lại có khả năng giải phóng bản năng rất tốt.

Lần đầu tiên bị nhìn chằm chằm để lồng tiếng cho bà bầu la hét, cũng không hề sợ hãi.

Nhưng con đường cuối cùng vẫn là do bản thân mình đi, vẫn nên để cô ấy tự mình suy nghĩ kỹ thì hơn.

Cô không còn gì để nói, tưởng rằng sắp kết thúc cuộc trò chuyện nhàm chán này, lại nghe thấy Vu Chu ở đầu dây bên kia có chút do dự, hình như có điều muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?"

Tô Xướng nhỏ giọng hỏi.

"Không có gì."

Vu Chu lầm bầm.

Tô Xướng lại cười khẽ, như thể nhìn thấu được vẻ mặt của nàng: "Có phải muốn hỏi, em ấy thích em, chị ký hợp đồng với em ấy, không ngại à?"

"Ờ..."

Sao lại thẳng thắn thế chứ.

"Lúc em ấy nói chuyện với chị, cũng định nhắc đến chuyện này, nhưng chị nói không liên quan đến việc ký hợp đồng."

Tô Xướng trước nay luôn công tư phân minh, đã nói ký hợp đồng với Hướng Vãn không có lý do nào khác, thực sự chỉ là vì ngưỡng mộ cô ấy.

Cô cũng sẽ không vì tình cảm riêng tư, mà có sự đối xử khác biệt trong công việc, cô ấy có đạo đức nghề nghiệp tối thiểu và đạo đức cơ bản trong cách cư xử với mọi người.

Tuy nhiên...

điều này không có nghĩa là, khi trở về thời gian riêng tư, cô sẽ không dậy sóng trong lòng vì sự thân mật giữa Hướng Vãn và Vu Chu.

Và những gợn sóng đó còn không hề nhỏ.

Nhưng cô ấy biết rõ, điều khiến cô ấy buồn và bận tâm là bản thân mối quan hệ thân mật của người khác với Vu Chu, chứ không bao giờ nhắm vào Vu Chu hay người thứ ba.

Ví dụ như khi đang bật mic, nghe thấy ai đó dùng giọng điệu rất tự nhiên, hỏi Vu Chu có ăn trái cây không?

Cô không quan tâm người hỏi câu đó là ai, cũng như không quan tâm đó là quả đào hay quả dứa, cô chỉ quan tâm rằng có một người như vậy, có thể vào một buổi tối bình thường, hỏi Vu Chu câu đó.

Cô ấy không hy vọng có một người như vậy, cô hy vọng người đó là cô, chỉ có thể là cô.

Tính chiếm hữu đang trỗi dậy, thường khiến cô cảm thấy mình không còn là chính mình nữa.

Nhưng đáng tiếc là, Vu Chu lại không nghĩ vậy.

Vu Chu cảm thấy, có thể là bất kỳ ai, nhưng không thể là Tô Xướng, chỉ riêng Tô Xướng là không thể.

Thực ra trạng thái này rất dày vò Tô Xướng, cô thường có ảo giác trong những lần nói chuyện phiếm ngày càng thoải mái với Vu Chu, như thể họ vẫn còn bên nhau, nhưng quá trình lần sau khi bắt đầu chủ đề nói chuyện, cần phải "tìm" chủ đề, rồi mới có thể đi "tìm" Vu Chu, lại nhắc nhở cô một cách rõ ràng về ranh giới giữa họ.

Cô từng rất tự tin, dựa vào năng lực chuyên môn của mình, đủ sức chống đỡ cho đến khi kết thúc hợp tác, để có thể có một cuộc nói chuyện thẳng thắn, chân thành với Vu Chu mà không ảnh hưởng đến tác phẩm.

Sau này cô mới nhận ra, tại sao lại nhất định phải để cuộc nói chuyện chân thành đó sau khi hợp tác kết thúc, điều này vốn dĩ đã có nghĩa là, cô rất nghi ngờ về việc liệu mình có thể giữ được sự chuyên nghiệp trước mặt Vu Chu trong mọi tình huống hay không.

Cô chưa từng nói với ai, thực ra cô có chút sợ hãi.

Cô sợ Vu Chu sẽ lại tàn nhẫn nói với cô một lần nữa, rằng thật sự không còn thích cô nữa, và rồi cô sẽ không thể tiếp tục thu âm được nữa.

Đối với Tô Xướng mà nói, việc Vu Chu không cần cô, có thể làm cô dao động, tuy nhiên nếu vì Vu Chu không cần cô, mà không thể thu âm tiếp được, thì đủ để hủy hoại cô.

Vì vậy, cô đã tự đặt mình vào một trạng thái cào cấu tâm can như vậy, lúc thì nới lỏng dây đàn căng thẳng trong những lần liên lạc với Vu Chu, lúc thì lại từ từ căng dây đàn lên trong ba năm ngày không có tin tức gì từ nàng.

Rơi vào một vòng luẩn quẩn, lặp đi lặp lại, cô cũng không biết, sợi đàn này rốt cuộc sẽ đứt lúc nào.

Thường nghe người ta nói: "Điểm yếu lớn nhất của con người, là không nỡ".

Có lẽ là thật.

Chúng ta luôn như vậy, không nỡ vứt đi một chiếc áo đã không còn mặc nữa, không nỡ đổi chiếc bàn trà đầy vết xước, không nỡ rời xa một người đã nói lời tạm biệt, không nỡ từ bỏ một quá khứ đã bị nhấn nút kết thúc.

Luôn có người biết rõ một số việc đã định sẵn là không thể làm gì được, nhưng vẫn tham luyến thêm một giây sống say chết mộng, cũng có người biết rõ một số thứ đang mất đi, nhưng vẫn nghĩ, liệu mình có thể hỏi thêm một câu nữa không.

Tô Xướng không nỡ cúp máy giống như không nỡ đi ngủ, giống như biết rõ thức đêm hại sức khỏe mà vẫn thức để duy trì cuộc trò chuyện này.

Cuối cùng, họ không nói gì cả, chỉ im lặng hít thở trong một phút.

Rồi Vu Chu nói: "Alo, chị còn ở đó không?"

"Còn."

Tô Xướng nhẹ nhàng đáp.

"Nếu không có chuyện gì, vậy em cúp máy đây."

"Được, ngủ ngon."

"Ngủ ngon."
 
[ Bhtt - Edit ] Giúp Tôi Vỗ Vỗ - Thất Tiểu Hoàng Thúc
Chương 62


Buổi phát sóng trực tiếp của Vu Chu và Hướng Vãn được ấn định vào tối thứ Sáu tuần đó, chín giờ, ứng dụng Đuôi Thỏ, một phần mềm chuyên phát sóng trực tiếp âm thanh.

Sau khi đăng ký tài khoản, họ đã dùng chứng minh thư của Vu Chu để xác thực danh tính, sau đó đăng một bài thông báo trên Weibo.

Đây là lần livestream đầu tiên của Hướng Vãn, người hâm mộ đương nhiên rất mong chờ, thoáng chốc đã có hai ba trăm bình luận, Vu Chu lúc này mới chú ý rằng độ hoạt động của fan Hướng Vãn gần đây rất tốt, nghe nói, đây được gọi là "bị ngược đến mức thành fan".

Nhưng tổng lượng fan vẫn không cao, chỉ khoảng hơn ba mươi nghìn.

Chín giờ tối, họ đúng giờ mở ứng dụng phát sóng trực tiếp, vừa mới mở, đã có mười mấy ID tràn vào, thân thiết chào hỏi: "Chào buổi tối."

Hướng Vãn hắng giọng: "Chào buổi tối."

Thanh ngọt tận xương, thấm vào lòng người.

Nói xong, cô nhún vai, cười ngượng ngùng rồi nhăn mũi với Vu Chu.

Trời ơi, sao mà đáng yêu thế, lần đầu tương tác trực tiếp với fan, cô ấy căng thẳng rồi.

Hơn nữa vì fan không thể nhìn thấy dáng vẻ của cô, cô có thể biểu lộ hết tâm trạng của mình ra mặt.

Hóa ra cô ấy thường xuyên giả vờ ra dáng người lớn, trong lòng biết đâu đang lè lưỡi.

Vu Chu cười cô.

Người hâm mộ vừa nghe thấy giọng cô thì đều rất kích động, liên tục bình luận "Vãn Vãn", "Vãn Vãn".

"Vãn Vãn ăn cơm chưa?"

"Vãn Vãn bây giờ đang ở nhà à?"

"Vãn Vãn hôm nay làm gì vậy?

Có ra ngoài chơi không?"

Hướng Vãn chọn vài câu hỏi rồi nói: "Tôi đang ở cùng Sài Sài."

Giọng vẫn hơi nhỏ, mặt hồng hồng.

"Sài Sài?

Là tác giả đại đại đó sao?"

Màn hình công cộng hỏi.

"Phải."

Hướng Vãn nói.

Lại liếc nhìn Vu Chu, Vu Chu phát hiện tai cô lại đỏ lên rồi.

Thật là buồn cười, hóa ra người khắc chế được con quỷ lanh lợi này lại là fan mẹ.

Vậy cũng không đúng, bà Triệu có thể nói là fan mẹ đầu tiên của Hướng Vãn, Hướng Vãn đối mặt với bà Triệu cũng rất thoải mái.

Chẳng lẽ cô ấy chỉ căng thẳng với fan mẹ trên mạng, fan mẹ ngoài đời?

Dù sao đi nữa, Hướng Vãn đã réo tên nàng rồi, Vu Chu ngồi thẳng lưng: "A ha ha ha, chào mọi người."

A ha ha ha ha, cô lại cười thầm trong lòng, hai người ngồi ngay ngắn cạnh nhau trên sofa, trông cứ như đang tuyên bố chính thức chuyện tình cảm vậy.

Hướng Vãn cũng liếc nàng một cái, lần này tai cô đỏ như rỉ máu.

"Nói gì đây?"

Hướng Vãn hỏi nàng bằng giọng nói nhỏ như hơi thở.

"Tôi không biết."

Vu Chu cũng trả lời bằng giọng nói nhỏ như hơi thở.

Hai người hễ căng thẳng là lại bật cười, cười đến nát cả mặt.

Đột nhiên cảm thấy mũi bị nghẹt, Vu Chu muốn ngoáy mũi nhưng lại thấy rất mất lịch sự, đành khó chịu sụt sịt hai cái, cảm giác khô khốc.

Lúc này, kênh chat chung có một câu hỏi có thể trả lời được: "Vãn Vãn có tên ở nhà không?

Có thích chúng tôi gọi cô là Vãn Vãn không?"

Hướng Vãn nghĩ một lát rồi đáp: "Tôi có tên ở nhà, tên là A Tịch."

"A Tịch?

Hướng A Tịch?"

Kênh chat chung bắt đầu chạy chữ, không biết là "Tịch" hay "Hy".

Hướng Vãn vội bổ sung: "Tịch trong tịch dương (hoàng hôn)."

Lại có người hỏi: "Tại sao ở giữa lại có chữ 'A' vậy?”

Đây không phải là nói nhảm sao, Vu Chu không nhịn được, nói: "Nếu ở giữa không có chữ 'A' thì chẳng phải thành 'Hướng Tây' sao, nghe cứ như đang chỉ đường vậy."

"Ha ha ha ha ha, Sài Sài hài hước quá."

Kênh chat chung được một trận cười.

Bị người ta nói như vậy, Vu Chu cũng cảm thấy mình khá hài hước, hì hì hai tiếng, rất vui vẻ.

Vui lên rồi, nàng cũng không còn căng thẳng nữa, bắt đầu tán gẫu với mọi người trong kênh chat.

Trò chuyện một lúc, nàng cảm thấy đã đến lúc vào vấn đề chính, bèn nhỏ giọng hỏi Hướng Vãn: "Vãn Vãn, quả đào lần trước em mua còn không, tôi đi lấy hai quả."

"Còn, trong tủ lạnh đó, chị lấy ra gọt đi."

Hướng Vãn đáp.

"Ờ."

Vu Chu đi vào bếp, làm bộ mở tủ lạnh, lấy đào ra, ngồi xuống sofa, vừa xem kênh chat vừa gọt vỏ.

Giữa tiếng gọt vỏ soạt soạt, kênh chat chung trôi qua, vẫn là những câu chuyện vẩn vơ, mãi mới có một người xen vào hỏi: "Vãn Vãn đang ở nhà Sài Sài sao?"

Ấy!

Đúng rồi!

Đợi mi mãi!

Vu Chu trong lòng rất kích động, nhưng giả vờ như vô tình thấy được, trước tiên lẩm bẩm lặp lại một lần: "Vãn Vãn đang ở nhà Sài Sài sao?"

Sau đó giả vờ nói một cách bâng quơ: "Đúng vậy, hợp đồng thuê nhà của em ấy hết hạn rồi, vẫn chưa tìm được chỗ mới, gần đây đều ở chỗ tôi."

"Ừm."

Hướng Vãn nói.

"Ủa?

Vậy lần trước trong buổi FT của Điện Thờ, có phải đã nghe thấy giọng của Vãn Vãn rồi không?"

Một cư dân mạng có ID là "Xướng Vãn Lập Tức Thành Hôn Tôi Ngồi Mâm Trẻ Con" hỏi.

Đồ tâm địa xấu xa, cậu lấy cái ID này hỏi câu này chính là đồ tâm địa xấu xa!

Vu Chu nghiến răng nghiến lợi ghi nhớ ID của cô ta, rồi cười ngọt ngào: "Hả?

Giọng gì cơ?

Lần trước FT hình như Vãn Vãn không nói gì mà?"

Tâm địa độc ác, đặt cái ID này để hỏi câu đó đúng là tâm địa độc ác!

Vu Chu nghiến răng ghi nhớ ID của người đó, rồi cười ngọt ngào: "Hả?

Giọng gì cơ?

Lần FT trước Vãn Vãn em có nói gì đâu nhỉ?"

Nghi hoặc quay sang Hướng Vãn.

Hướng Vãn nhìn vẻ mặt giả tạo của nàng, không nhịn được cười.

"Ừm... hình như không."

Hướng Vãn nói.

"Hình như hỏi cô có ăn đào không."

ID đó lại nói.

Kênh chat chung cũng có vài cư dân mạng phụ họa.

Vu Chu nhìn số người xem, đã có hơn 4000 người rồi, và vẫn đang tiếp tục tăng.

Nàng bừng tỉnh ngộ: "Ồ đúng đúng đúng, em lấy đào cho tôi ăn, đúng không?"

Huých vào eo Hướng Vãn, nhắc cô ấy nhớ lại.

Hướng Vãn cảm thấy diễn hơi lố, chỉ dè dặt nói: "Không nhớ nữa."

Vu Chu giơ tay lên, đập tay nhẹ với cô, cảm thấy sự phối hợp thật hoàn hảo.

Đã đến lúc rút lui trong vinh quang, nàng thả lỏng vai, chuẩn bị nằm ườn ra.

Bỗng nghe Hướng Vãn "Hửm?" một tiếng, Vu Chu nhoài người qua xem, màn hình nhỏ đang chạy chữ với tốc độ chóng mặt.

"Cô Tô!"

"Bắt!"

"Xướng Xướng đến rồi."

"A a a a a có phải Xướng Xướng không?"

Hả?

"Gì?

Ý gì vậy?"

Vu Chu nghiêng đầu hỏi Hướng Vãn.

Hướng Vãn lắc đầu, lại gần điện thoại một chút, hỏi người nghe: "Là... cô Tô đến rồi sao?"

"Tô Tô vào rồi!

Vừa nãy có thông báo."

Kênh chat chung nói.

Một lượng lớn ID tràn vào, Vu Chu ngẩng đầu lên xem, độ nổi tiếng đã vượt mười nghìn.

Chết tiệt, diễn biến gì thế này.

Tại sao chị ấy lại đến?

Mà thông báo là sao?

Giữa dòng bình luận đang chạy như bay, lại xuất hiện một dòng thông báo hệ thống: Tô Xướng đã vào phòng livestream.

?

Đây là thoát ra rồi lại vào?

Vu Chu và Hướng Vãn nhìn nhau, không dám manh động.

Phải hai ba giây sau, Vu Chu mới khàn giọng hỏi: "Ờ, ID này là hàng giả à?

Hay là cô Tô thật ạ?"

Nói xong mới nhận ra, chẳng phải vừa mới tham gia FT sao.

Chết rồi, diễn sâu quá, nói sai rồi.

Lại một thông báo hệ thống nữa: Tô Xướng đã vào phòng livestream.

Vu Chu tức đến bật cười, cứ ra ra vào vào là làm cái gì.

Nàng ra hiệu bằng mắt cho Hướng Vãn trả lời vài câu hỏi khác, rồi cầm điện thoại của mình lên, gửi WeChat cho Tô Xướng: "Chị làm gì thế?

Cứ ra ra vào vào phòng livestream của tụi em."

Tô Xướng trả lời rất nhanh: "Chị không biết cách tắt thông báo."

À thì…

Kênh chat chung bây giờ đều đang gọi tên Tô Xướng, nói bắt được cô "nghe lén" rồi, bảo cô lên mic.

Quần chúng sôi sục, Vu Chu và Hướng Vãn muốn giả mù cũng không xong.

Thế là Vu Chu hỏi một câu mang tính xã giao: "A ha ha ha, thấy cô Tô rồi, cô Tô có muốn kết nối mic không ạ?"

Lời khách sáo, hy vọng người bạn có đầu óc ở phương xa có thể nghe ra.

Người bạn ở phương xa không có đầu óc, ba phút sau gửi một bình luận: "Em không nhận."

Vu Chu thật sự tức đến cạn lời, nàng làm một động tác ngửa mặt lên trời gào thét trong im lặng, giữa lúc kênh chat chung đang điên cuồng chạy dòng chữ "mau kết nối với Tô Tô của chúng ta", nàng đã mời Tô Xướng lên mic.

Ảnh đại diện màu xanh lam xuất hiện trên màn hình, nhìn như đang dán bùa vậy.

Vòng sáng màu xanh nhạt nhấp nháy, cô bật mic: "Chào buổi tối."

Vu Chu đang dụi mắt bị kênh chat làm cho lóa, Hướng Vãn nhẹ nhàng nói: "Chào buổi tối."

Vu Chu cười lạnh trong lòng, cảm thấy lần này toang rồi, có lẽ nàng đã bị fan CP đầu độc, cảm thấy hai người họ chỉ nói một câu "chào buổi tối" thôi cũng rất đẹp đôi.

Tô Xướng ở đầu dây bên kia nói: "Ăn cơm chưa?"

Cũng không biết là đang hỏi ai.

Nhưng vì đây là phòng livestream của Hướng Vãn, theo lý thì Hướng Vãn nên trả lời.

Hướng Vãn đang định mở miệng thì Vu Chu đã nhanh nhảu nói: "Chưa!"

Giọng điệu có chút hung dữ, Tô Xướng nhất thời không nói gì.

Vu Chu tự thắp cho mình một nén nhang trong lòng, nàng chỉ là không muốn hai người họ tương tác quá nhiều mà thôi, nhưng vì quá vội vàng nên trông cô giống như một bà mẹ chồng độc ác đang chia rẽ đôi uyên ương.

Tô Xướng im lặng vài giây, rồi lại hỏi: "Sao lại nghĩ đến chuyện mở livestream thế?"

Lần này Hướng Vãn không trả lời, mà nhìn Vu Chu trước.

Vu Chu quyết định dịu dàng một chút, nói: "A ha ha ha, muốn mở thì mở thôi."

Ngượng chết đi được, thật sự ngượng chết đi được.

Tôi mở livestream đương nhiên là để thanh minh, bây giờ bị chị phá hỏng rồi, nhưng nàng không dám nói.

Tô Xướng cũng không biết nói gì, ba người đối diện với phòng livestream, im lặng một lúc.

"Sao cô Tô lại có thời gian đến nghe livestream vậy ạ?"

Vu Chu cố gắng bắt chuyện, dùng chính câu hỏi của cô để đáp lại.

Tô Xướng nói: "Vừa xuống xe, đang đợi thang máy, nghe Hướng Chi nói hai người đang livestream nên tôi vào xem."

"Ồ, vậy chắc cô Tô về đến nhà rồi nhỉ, có đói không?

Nấu bát mì ăn đi ạ?"

Chỉ thiếu điều dán ba chữ "lệnh đuổi khách" lên kẽ răng.

Lần này Tô Xướng tiếp thu nhanh chóng: "Được, tôi về đến nhà rồi, lát nữa còn có việc, mọi người chơi vui nhé."

Thân thiện chào tạm biệt, Vu Chu thở phào một hơi dài, nhưng lòng nàng đã lạnh như tro tàn.

Vẫn là Hướng Vãn giữ được bình tĩnh, nói năng ôn tồn livestream đủ một tiếng mới tắt mic.

Khoảnh khắc tắt phần mềm, vai cô khẽ động như trút được gánh nặng.

Vu Chu mơ màng nhìn chằm chằm quả đào trên bàn, cảm thấy sắp kiệt sức, không muốn nói một lời nào.

Nàng thật sự không quen với hình thức livestream thế này, nó giống như gom hết sự náo nhiệt của cả thế giới lại, cho một thời hạn cuồng hoan nhất định, những người thích bạn sẽ bày tỏ tình yêu có giới hạn trong đó, rất dễ hình thành ảo giác rằng cả thế giới đều đang mỉm cười chào đón bạn.

Khi tắt màn hình, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình lôi thôi lếch thếch trong màn hình đen kịt, cùng với bóng dáng của cuộc sống xung quanh, sự yên tĩnh sẽ nhân lên, chất chồng thành sự trống rỗng gấp bội.

Khiến nàng không có can đảm, cũng không còn sức lực để mở diễn đàn lên xem, xem ở những nơi ngoài những khuôn mặt tươi cười kia, sẽ vươn ra những bàn tay chỉ trỏ như thế nào.

Nàng không muốn động đậy nữa, cũng mặc kệ rồi.

Đột nhiên lại cảm thấy mình thật tệ hại, vùi đầu vào đầu gối, thở dài một hơi.

Toàn nghĩ ra mấy cái trò dở hơi.

WeChat vang lên, nàng tưởng là Tô Xướng, ngơ ngác click vào, lại là Bành Hướng Chi trong nhóm chat nhỏ.

Cô ấy nói: "Việc đổi phòng thu có vấn đề rồi."

Gần cuối năm, công việc lồng tiếng cho phim Tết diễn ra dồn dập, lịch của phòng thu thật sự rất kín.

Ban đầu cô đã nhờ bạn giữ lịch ở phòng thu Linh Duyệt, nhưng đột nhiên có vài bộ phim lớn cần thu bổ sung, thời gian quá gấp, cộng thêm việc bên Bành Hướng Chi vẫn chưa chốt hẳn, nên phòng thu quyết định ưu tiên cho phim điện ảnh trước.

Năm ngày đã giữ trước đó bị dồn đến cuối tháng, hơn nữa còn bị xé lẻ, nửa ngày nửa ngày một, chắp vá lại đủ năm ngày cho cô.

Nhưng như vậy cô ấy không thể sắp xếp lịch trình của diễn viên, hơn nữa để cho liền mạch, cô ấy vẫn hy vọng thu âm tập trung.

Cho nên đến hỏi ý kiến của Tô Xướng, nghĩ nếu phòng thu của cô ấy gần đây có thể hoàn thành, thì đổi sang dùng phòng thu của cô ấy.

Tô Xướng nói: "Không ổn lắm, bên tôi dự kiến phải đến sau Tết mới xong."

Bành Hướng Chi thở dài: "Vậy thì bên đó nhanh nhất cũng phải tháng 12 mới có lịch liên tục."

Tô Xướng hỏi: "Tháng 12 cũng được, khoảng khi nào?"

"Để tôi xem, lịch họ cho tôi là... từ 18 tháng 12 đến 22 tháng 12."

Tô Xướng nhanh chóng lật xem lịch trình của mình, nói: "Tôi có hai bộ phim, một bộ có thể đẩy lên sớm hơn, bộ còn lại không có nhiều phân cảnh, tôi sẽ đối chiếu số cảnh với cậu, rồi thu âm xen kẽ.

Cậu chốt lại lịch trình của họ đi."

"Chắc họ không có vấn đề gì đâu, tôi hỏi thử xem, được."

Bành Hướng Chi nói.

Vu Chu nhìn lịch sử trò chuyện của họ, bắt đầu suy ngẫm, tháng 12... ngày 18?

Trùng hợp vậy, vậy thì nàng không thể đến nghe thu âm rồi.
 
Back
Top Bottom