Khác [BHTT][Edit] Dò Hư Lăng (Cổ Đại)

[Bhtt][Edit] Dò Hư Lăng (Cổ Đại)
Chương 252: Không thể tìm . . .


"Thanh Y, nên uống thuốc rồi."

Một bàn tay lạnh như băng đưa tới, kê ở sau đầu ta, đem ta nâng dậy, tựa ở đầu giường.

Hai mắt ta bị một vật giống như vải buộc lại, trước mặt tuy là một mảnh đen như mực, cái gì cũng không nhìn thấy, nghe thấy tiếng gọi khẽ, đáy lòng lại rất vui vẻ, khàn khàn nhẹ giọng đáp: "Được."

Rất nhanh, liền có thìa đựng nước canh kề bên môi ta, nàng đút một ngụm, ta liền ngoan ngoãn thuận theo nàng uống một ngụm.

Bốn phía an tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe được vài tiếng chim hót líu lo bên ngoài.

Cũng không biết qua bao lâu, thìa canh dời khỏi môi ta, ta vội vàng cầm tay nàng, nỉ non trông đợi nói: "Lạc Thần, thuốc thật đắng, ngươi cho ta ăn ít đường đi."

"Thiều Nhi, không có đường.

Ngươi nếu muốn ăn, ta lần sau ra ngoài mua cho ngươi."

Thanh âm ấm áp của nam nhân truyền tới.

Ta ngơ ngẩn, sau một khắc, tay vung mạnh sang bên, chén thuốc bị ta đánh rớt, rơi xuống đất, phát sinh tiếng vỡ vụn chói tai.

Trước mặt, vẫn là một mảnh hắc ám như cũ.

Lòng ta, lại giống như từ chín tầng mây trực tiếp rơi xuống địa ngục.

Doãn Mặc Hàn vẫn không nóng không lạnh nói: "Thiều Nhi, mười ngày nay, ngươi thần chí mơ hồ, đã đánh nát gần ba mươi cái bát của ta.

Nhưng mà cũng không sao, may mà ta trước đó đã chuẩn bị rất nhiều, trong bếp vẫn còn."

Mắt đau đớn không ngừng, bị vải ràng buộc, gương mặt đáng ghét của hắn, ta rốt cục cũng đã không cần nhìn thấy nữa.

Ta không thốt một tiếng, chỉ ngồi im, thậm chí, có một loại cảm giác chính mình đã biến thành thi thể.

Trong đầu bồi hồi, thủy chung là thân thể lạnh như băng của Lạc Thần nằm trên mặt đất ngày ấy, bóng lưng Quỹ Trĩ ôm nàng hờ hững xoay người rời đi, Thanh Long Lưu Ly Ngọc Bội của Côn Luân, cùng với Trác Đoạn Huyên bị trường thương đâm xuyên qua ngực, trước khi chết khàn cả giọng điên cuồng gào thét.

Lạc Thần nàng đã chết, chết hết rồi.

Di thể bị Quỹ Trĩ mang đi.

Côn Luân và Thất thúc đều đã chết.

Trong suốt cuộc đời dài đăng đẳng, Trác Đoạn Huyên trở thành người thứ hai chết trong tay của ta.

Tất cả kết thúc.

Doãn Mặc Hàn tựa như mấy trăm năm chưa nói chuyện, cằn nhằn lải nhải như nữ nhân nói: "Thiều Nhi, ngươi hôm nay thoạt nhìn rất tỉnh táo, như vậy, ta liền yên tâm.

Đôi mắt của ngươi không có gì đáng ngại, sẽ không mù, ta đắp thuốc điều trị cho ngươi, qua một thời gian là có thể bỏ đi lụa trắng trên mắt.

Về phần dung huyết độc ngươi trúng phải, mấy ngày nay, ta đã cho ngươi dùng thuốc giải kịp thời, hơn nữa ngươi tự thân bài độc, nọc độc hôm nay đã tiêu tan gần hết, không quá vài ngày, là được phục hồi như cũ."

Ta trầm mặc nghe.

"Thiều Nhi, ta sáng nay ra ngoài câu được một con cá, ngươi buổi trưa là muốn uống canh cá, hay muốn dùng món hấp, hoặc là đem chiên?"

Thấy ta thật lâu không mở miệng, Doãn Mặc Hàn rốt cục tỏ vẻ đáng thương nói: "Thiều Nhi, ngươi nói chuyện với ta đi, dù là một câu cũng được.

Hiện nay cổ họng ngươi đã bình phục, đừng kìm nén bản thân như vậy, im lặng như thế, nếu bị câm thì làm sao cho phải."

"Nàng không thích ăn cá."

"Cái gì?"

"Lạc Thần nàng không thích ăn cá.

Thả đi."

"Thiều Nhi, nàng đã chết."

Một tiếng dứt khoát, ta tát một cái lên mặt Doãn Mặc Hàn, Doãn Mặc Hàn cũng không tránh, chỉ ngồi ở bên cạnh ta hứng chịu.

Doãn Mặc Hàn không hề dao động tiếp tục mở miệng: "Thiều Nhi, nàng đã chết.

Ta biết trong lòng ngươi hiểu rõ, ngươi chỉ là đang gạt chính mình mà thôi."

Ta cho hắn cái tát tai thứ hai, hắn vẫn không hề tránh né.

Ta lạnh nhạt nói: "Ta có thể hiểu, ngươi không thể nói."

"Được, ta không nói.

Ta tất cả nghe theo ngươi, cái gì cũng nghe theo ngươi."

"Ngươi cút đi."

"Được rồi, Thiều Nhi."

Cảm giác được chăn đệm bên cạnh đàn hồi, thoáng giãn ra, Doãn Mặc Hàn đứng lên, tiếng bước chân dần dần đi xa.

Trong phòng lại lâm vào tĩnh mịch, mà tiếng chim hót ngoài cửa sổ nhỏ đến mức không thể nghe thấy, đối với ta mà nói, đã vô cùng ồn ào.

Sau đó, thời gian ngồi trơ trên giường quả thực quá dài, dài đến mức khiến ta bắt đầu hoảng hốt.

Cuối cùng, ta vén chăn lên, cũng không khoác áo, chỉ mặc tiết y, vịn mép giường run rẩy đứng dậy.

Chưa chải đầu rửa mặt, trên mặt cũng không hề điểm trang, bộ dáng chật vật không chịu nổi như thế, ta hôm nay là một kẻ mù bị bịt mắt, là nhìn không thấy, ta cũng không cần để ý.

Mà người ta từng để ý, lúc tỉnh giấc ôm lấy ta từ phía sau, người thay ta chải đầu, đã sớm không còn.

Ta vươn tay, ở một mảnh hoàn toàn tối tăm, dò tìm có vật cản trước mặt hay không.

Trong trắc trở, mò thấy mặt bàn cứng nhắc, ngón tay thoáng di chuyển vào trong, lại chạm đến một mảnh vải mềm mại.

Đưa tay tới tỉ mỉ cảm nhận vật được gói trong mảnh vải mềm, chuôi kiếm lạnh như băng, đường vân chỗ chuôi kiếm hoặc lõm xuống, hoặc lồi lên, cùng với mũi nhọn lãnh liệt giấu bên trong vải mềm, nhất nhất ở đầu ngón tay ta chảy xuôi.

Ta không chỉ một lần, nhìn thấy bạch y nữ tử kia ôm chuôi Cự Khuyết này trong lòng, vô cùng ôn nhu mà chà lau thân kiếm.

Vẻ mặt khi nàng nhìn nó, thanh lãnh lại nhu hòa, ngón tay cầm vải mềm chậm rãi chà lau, cực kỳ giống tư thế vuốt ve tình nhân.

Ta đẩy vai của nàng, hơi có chút ghen: "Lạc Thần, ngươi thật là thương nó."

Nàng cười khanh khách nhìn ta: "Đương nhiên."

"Vậy sau này ngươi cứ sờ nó mỗi ngày đi, để Cự Khuyết cùng ngươi ngủ, không cần tới tìm ta nữa."

"Vậy sao được."

"Hừ, không phải chỉ là một thanh kiếm sao, tới mức mỗi ngày lau chùi như vậy?"

"Kiếm phải bảo quản tốt, nó mới có thể càng phát ra tinh thông cùng sắc bén, ta mới đem nó để bảo vệ tốt cho Thanh Y ngươi."

"Điềm ngôn mật ngữ."

"Ngươi thích lời đường mật của ta mà."

"...

Nói bừa."

"Ngươi cũng thích ta nói bừa mà."

Những lời đường mật cùng nói bừa nàng từng nói với ta, cuối cùng ở trong tuyết trắng, đều tan biến cả rồi.

Nửa điểm vết tích cũng không tìm thấy.

Ta ôm Cự Khuyết, đẩy cửa đi ra ngoài.

Một cơn gió lạnh thổi vào mặt, ta cũng không cảm thấy lạnh lẽo.

Giờ đây, là lạnh hay là nóng, đối với ta đã không còn quan trọng.

Mắt ta nhìn không thấy, cảnh trí bên ngoài là đen hay trắng, đối với ta cũng không còn quan trọng.

Cái gì cũng không còn quan trọng.

Nhấc chân, giẫm lên tuyết bên ngoài, bàn chân lập tức liền rơi vào trong một mảnh mềm xốp.

Trong tuyết đọng thỉnh thoảng ẩn dấu ít cành cây khô, sắc bén như chủy thủ, cấn dưới bàn chân ta, ta một đường lần mò đi chầm chậm, đi mệt rồi, cuối cùng mới dựa vào một thân cây, ngồi xuống đất trong tuyết.

Mở vải mềm ra, ta đem Cự Khuyết tới gần, ôm vào trong ngực.

Lúc nàng chết, thân thể cũng lạnh giống như Cự Khuyết lúc này.

Ta rất hối hận, hối hận lúc xưa không ôm nàng nhiều một chút.

Cho dù chỉ một chút, cũng tốt hơn nhiều.

Ôm hồi lâu, ta liền thẳng lưng, bắt đầu cầm vải mềm lau chùi thân kiếm của Cự Khuyết.

Lau được phân nửa, phía sau truyền đến tiếng giày đạp trong tuyết, mang theo tiếng xào xạc.

Bên tai lại có một thanh âm vật nặng đặt trên mặt đất, Doãn Mặc Hàn lấy một cái áo lớn khoác lên trên người ta, nhẹ giọng nói: "Thiều Nhi, trong tuyết lạnh, ta dời tới cho ngươi cái ghế cùng lò than, ngươi đứng dậy đi."

Ta không để ý tới hắn.

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, lại nhích ra ngoài một chút, cố gắng không chạm ta, nói: "Vậy ta ngồi cùng ngươi."

Ta hờ hững nói: "Ta không phải mẹ ta."

Bên cạnh một trận trầm mặc.

"A Cẩn, Doãn thúc...

Doãn thúc ngồi cùng ngươi."

Ta đứng lên.

Doãn Mặc Hàn đỡ ta, khiến ta tựa vào ghế, đem hỏa lò hướng trước chân ta dịch tới gần một chút.

Qua một hồi, hắn lại từ trong phòng dời ra một cái bàn, phủ lên phía trên lò than.

"A Cẩn, ngươi nếu thích bên ngoài, trưa nay chúng ta liền dùng cơm ở bên ngoài."

Ta ôm Cự Khuyết, cũng không nhúc nhích.

Sau khi buộc mắt, ngày ngày ta chỉ có thể nghe được thanh âm của hắn, thấy không rõ mặt của hắn, gương mặt hiền hậu lại có chút điên cuồng lệ khí trước kia của hắn, đúng là bắt đầu mơ hồ.

"Doãn thúc sẽ không đi, mạng liền đặt tại đây, a Cẩn, nếu ngày nào đó ngươi muốn lấy đi, ngươi cứ lấy, Doãn thúc từ lâu đã chuẩn bị xong.

Trước khi ta chết, ngươi cho ta chăm sóc ngươi, bất kể ngươi muốn ta làm cái gì, ta đều sẽ theo ngươi."

Ta không để ý tới, chỉ là nói: "Nơi này là nơi nào.

Vũ Lâm Hanh và Mười Bốn đâu?"

"Nơi này là ngoại ô Thanh Huyên, những ngày trước kia, ta đều ở tạm chỗ này, nơi này vô cùng khuất, cách thôn trấn có chút xa.

Sau khi ta từ trong hồ lên, nhìn thấy ngươi sắp chết, chỉ đành mang ngươi cõng đến nơi đây giải độc chăm sóc, về phần bạn của ngươi, khi đó ta liền không để ý tới.

Sau đó ta đến bên hồ xem qua, cái gì cũng không có.

Có lẽ, các nàng đã trở lại trấn, đến lúc đó ta lại giúp ngươi đi hỏi thăm."

Trầm ngâm chốc lát, ta hỏi: "Mắt của ta, lúc nào sẽ khỏi?"

"Mắt của ngươi bị nọc độc xâm nhiễu, đại khái vẫn cần năm ngày mới có thể gở bỏ bạch lăng."

"Ta muốn nhanh một chút."

"Không thể."

Doãn Mặc Hàn nói: "A Cẩn, Chiến Quỷ lệ khí bên trong cơ thể ngươi đã rất khó khống chế, liên quan tới mắt của ngươi, ngươi nên chuẩn bị tâm lý thật tốt."
 
[Bhtt][Edit] Dò Hư Lăng (Cổ Đại)
Chương 253: Tình thương đau.


Ta lạnh lùng cười một tiếng: " Chuẩn bị tâm lý?

Ngươi cảm thấy ta bây giờ còn chuẩn bị tâm lí để làm gì?

Chuyện gì ta cũng có thể chấp nhận được."

Tâm đã chết.

Ta không còn sợ cái gì nữa.

Doãn Mặc Hàn nói: "A Cẩn, ta không hy vọng ngươi biến thành bộ dáng như bây giờ.

Nếu Thiều Nhi biết được, cũng sẽ không vui lòng."

"Im đi" Giọng ta căm hận nói: "Ngươi có tư cách gì mượn mẫu thân của ta để giáo huấn ta?

Trên đời này, ngươi là kẻ không có tư cách nhất."

"Phải, ta không đủ tư cách nhất.

Người mà Thiều Nhi hận nhất, chính là ta."

Biết rằng hắn đang ngồi ở bên cạnh của ta, dù ta có nhìn không thấy, nhưng cũng dời khuôn mặt khỏi hắn.

Hồi lâu, ta ảm đạm nói: "Doãn Mặc Hàn, ta hỏi ngươi.

Rốt cuộc ngươi yêu mẹ ta được bao nhiêu?

Ngươi luôn nói ngươi yêu bà, nếu ngươi thật đúng là yêu bà đến khắc cốt, thì sẽ không thương tổn đến người mà bà yêu.

Bởi vì người biết, nếu ngươi làm thương tổn đến người yêu của bà thì cho dù là đang ở dưới cửu tuyền thì bà cũng sẽ rất đau lòng.

Nếu ngươi thật sự yêu bà, thì làm sao có thể làm bà thương tâm khổ sở cho được chứ?"

Doãn Mặc Hàn im lặng.

"Ngươi là một tên ngụy quân tử.

Ngươi còn không thể phán đoán tình cảm nông sâu của chính mình kia mà, ngươi tạo ra tội nghiệt với phụ thân của ta chẳng qua là xuất phát từ sự không cam tâm của ngươi thôi.

Ngươi không cam tâm phụ thân của ta lấy được bà, không cam tâm phụ thân của ta thắng được ngươi.

Rồi sau đó, phụ thân của ta lại không cách nào có thể giữ được tánh mạng của bà, vì thế mà sự không cam lòng cùng bất bình của ngươi mới càng sâu thêm, cuối cùng bùng phát.

Ngươi hoàn toàn là một nam nhân ích kỷ hẹp hòi.

Ngươi chỉ yêu chính bản thân ngươi, ngươi luôn miệng phô trương rằng ngươi yêu mẹ của ta, thật sự làm ta rất ghê tởm."

Sự ấm áp từ bếp lò rõ ràng đang lan tỏa ra, nhưng ta vẫn thấy thân thể lạnh băng như sắt, lành lạnh nói: " Thậm chí hôm nay ngươi dùng mọi cách để lấy lòng của ta, chẳng qua cũng chỉ là do ngươi hối hận thôi.

Ngươi đã hối hận, vì để giảm bớt tội lỗi nên ngươi mới xem ta là mẹ của ta mà đối tốt.

Từ đầu đến cuối, xuất phát điểm của ngươi cũng chỉ là vì chính ngươi mà thôi!"

"A Cẩn, ngươi mắng đúng lắm."

Giọng nói của Doãn Mặc Hàn mang theo tiếng cười, nhẹ nhàng trả lời: "A Cẩn, lúc trước ta đã nói với ngươi, Chiến Quỷ thì không thể nào có một tình yêu mãnh liệt được.

Bởi vì với một Chiến Quỷ, khi trong lòng đã có người mà hắn cực kỳ yêu thương thì lửa yêu đó không thể nào tự khống chế, cũng sẽ hủy diệt người trong lòng của hắn .

Không sai, ta còn chưa yêu Thiều Nhi đến như vậy, ta chỉ là một tên ngụy quân tử, một con qủy ích kỷ."

Trên mặt có vài mãnh tuyết trắng thổi lên.

Bầu trời bất đầu nổi tuyết.

Ta giơ tay xóa đi vết tuyết đang tan chảy trên mặt, co người nói: "Ta oán hận tạo hóa mà ông trời ban cho quá bất công.

Nếu Lạc Thần không chết, có lẽ cuối cùng cũng có một ngày ta sẽ hại chết nàng."

Doãn Mặc Hàn yên tĩnh hồi lâu, giống như là đang nghĩ ngợi, cuối cùng do dự nói: "A Cẩn, nếu ngươi thật sự khổ sở như vậy thì có thể lựa chọn để cho Bính khí chảy sâu vào máu Chiến Quỷ trong thân thể ngươi.

Như vậy ngươi không còn bị tạo hóa bất công hành hạ nữa."

Ta nhẹ kêu một tiếng: " Thế nào là Bính khí?"

Doãn Mặc Hàn nói: "Thời kỳ man hoang, Chiến Quỷ tộc có Hóa Huyết Châu được lưu truyền, bởi thương hải tang điền, Chiến Quỷ ngày càng điêu linh, số lượng hóa huyết châu cũng càng ngày càng ít, đến thời chiến quốc, hóa huyết châu chỉ còn sót lại năm viên, khi ấy toàn bộ được giao cho tướng quân Lang Gia cất giữ.

A Cẩn, ta nhất định phải nhắc nhở ngươi, Hóa Huyết Châu rất nguy hiểm, chuyện hóa huyết này, mười thì có chín bại, nhiều năm qua, tộc nhân không dễ dàng gì mà dùng thử, năm viên Hóa Huyết Châu này chưa từng tước giảm.

Năm đó Thiều Nhi vì Thương Phách cũng đã từng có ý định với Hóa Huyết Châu, nàng một lòng muốn thoát khỏi nguyền chú, muốn rằng có thể cùng Thương Phách bình an vui vẻ mà ở bên nhau, nên mới mạnh dạn nghiền Hóa Huyết Châu thành bột mà dùng.

Kết quả, nàng không có cách nào thắng được lực phản phệ từ Hóa Huyết Châu, cộng thêm tình niệm trong lòng lại dâng lên, sau đó mới trở nên hung ác, không thể tự khống chế."

Ta ngạc nhiên.

Giọng của Doãn Mặc Hàn rung rung: "Cả đời của Thiều Nhi, chỉ có một ước nguyện là cùng phu quân và nhi nữ của nàng an bình sống bên nhau lâu dài.

Chỉ đáng tiết, nàng không thắng nổi vận mệnh."

Mẹ, con cũng giống như người, cũng không thắng được vận mệnh

"Bây giờ, Hóa Huyết Châu còn tồn tại không?" ta nhàn nhạt hỏi.

"Còn bốn viên, Lang Gia tướng quân của Chiến Quỷ tộc đang giữ trong tay."

"Vị Lang Gia tướng quân kia, có thể tìm gặp ở đâu?"

"A Cẩn, ta chính là Lang Gia tướng quân."

Ta sững sốt, tay rơi xuống Cự Khuyết đang đặt ở trên đùi, không cẩn thận bị mủi kiếm sắc bén nhẹ nhàng khứa một đường.

Sau cùng rồi cũng tỉnh ngộ, ta buồn bã cười: "Doãn Mặc Hàn, ta không cần phải như mẹ của ta, bất đắc dĩ mới chọn Hóa Huyết Châu.

Không cần thiết."

"A Cẩn."

Ta đứng lên, bông tuyết rối rít rơi xuống: "Nàng chết rồi, trong lòng ta vĩnh viễn sẽ không có bất kỳ tình yêu nào nữa."

"Phải, ta hiểu."

Doãn Mặc Hàn nói: " Ta chỉ nói cho ngươi biết về sự tồn tại của Hóa Huyết Châu mà thôi.

Mỗi chiến quỷ đều có quyền lợi là được biết đến Hóa Huyết Châu, quyền lựa chọn là nằm trong tay hắn, Lang Gia tướng quân chỉ có quyền được cất giữ.

A Cẩn, sau này ta sẽ không gạt ngươi bất cứ chuyện gì nữa, ngươi muốn gì, ta cũng sẽ giúp ngươi, cho đến ngày ta chết."

Ta nói: "Đúng lúc, ta có chuyện nhờ ngươi giúp ta."

"Chuyện gì?"

"Ngươi và Quỹ Trĩ đã từng quen biết, chỉ có ngươi mới biết rõ tất cả về Vân Yên Hải.

Mà ta bây giờ đang cần biết tất cả đường đi của Vân Yên Hải.

"A Cẩn, ngươi muốn đến Vân Yên Hải?"

Ta lạnh nhạt nói: "Ta muốn đón nàng trở về.

Nàng là thê tử của ta, muốn táng, cũng chỉ có thể táng bên cạnh ta.

Ngươi chuẩn bị đi, chờ cho đến ngày đôi mắt của ta có thể tháo được bạch lăng, ta cần ngươi chuẩn bị tất cả cho tốt vào.

"Được, ta ứng ngươi."

Bên ngoài tuyết càng lúc càng nhiều, chỉ đành phải dùng cơm trưa ở trong nhà.

Đôi mắt ta không nhìn thấy, thức ăn đều là do Dõan Mặc Hàn gắp sẵn vào trong chén.

Vài ngày trước, ta hôn mê không biết gì, đều nhờ Doãn Mặc Hàn ở bên giường đút ta ăn, đây là lần đầu tiên ta ngồi tại bàn, hai người dùng cơm, không khí ngượng ngập, ta giật mình cảm thấy mình chẳng qua là đang nhai sáp mà thôi.

"A Cẩn, ta làm thức ăn có hợp khẩu vị của ngươi không?"

Doãn Mặc Hàn cẩn thận hỏi ta.

"Rất ngon."

"Vậy thì tốt.

Ta sợ ngươi không thích."

"Doãn Mặc Hàn."

Qua một lúc, ta nói.

"Cái gì?"

"Ngươi giúp ta bới thêm một chén cơm nữa."

"Cơm trong chén của ngươi còn rất nhiều, chưa ăn xong, còn thêm nữa sao?"

"Lấy một cái chén, một đôi đũa khác."

Doãn Mặc Hàn lập tức hiểu ra, y sam chuyển động, lẳng lặng mà đi.

Không lâu lắm, hắn quay trở lại, đặt cái chén mới ở bên cạnh ta, cùng lúc có tiếng thả đũa phát lên.

" A Cẩn, ta đã chuẩn bị tốt."

"Ngươi giúp ta gắp chút thức ăn vào đó."

"...Được."

Ban ngày ta ngồi yên, ban đêm rất khuya mới có thể ngủ được.

Mà mỗi lần ngủ, ta đều chưa từng mơ thấy nàng."

Có lẽ nàng thật sự đã ra đi mà không hề lo lắng, như trước khi chết nàng có nói, trên đời này, nàng không còn gì phải hối tiếc nữa, nên mới có thể lựa chọn không cùng gặp nhau trong mộng."

Vì vậy mà ta ngủ càng ngày càng muộn, có khi cả đêm tựa vào đầu giường, nghe bên ngoài tiếng tuyết đọng làm gãy cành cây.

Ngủ thiếp đi, ta sẽ không nhìn thấy nàng, nhưng nếu ta tỉnh, có lẽ cũng còn có thể tưởng niệm nàng.

Ta hiểu, thời gian sau này sẽ là vô cùng vô tận, không lão cũng không tử, mà nàng không ở đây bên cạnh ta.

Ta sợ sẽ có một ngày, mặt của nàng, giọng nói của nàng, bóng dáng của nàng sẽ không chống được với năm tháng dài lâu mà phai mờ, cuối cùng trở nên nhạt nhòa.

Ta rất sợ, vì vậy mới chỉ đành ở trong bóng tối mỗi ngày miêu tả hình dáng của nàng.

Chỉ tiếc là, bình thường nàng mang gương mặt tố nhã mà cũng hơi có chút trong trẻo khả ái, ẩn như kính hoa thủy nguyệt [Hoa trong gương, Trăng trong nước], như cách một tầng sương mù, ta cuối cùng cũng không nhìn hết, không thấy rõ.

Năm ngày sau, bạch lăng che mất cuối cùng cũng được Doãn Mặc Hàn tháo ra, mùi thuốc nồng nặc ngập tràng trong không khí.

Doãn Mặc Hàn đóng cửa sổ trong phòng lại, nhẹ giọng nói: "A Cẩn, bên ngoài tuyết quang rất lớn, đôi mắt của ngươi lâu rồi không thấy ánh sáng ở ngoài, đừng quá nôn nóng, tránh để hư mắt, tạm thời trong thời gian này hãy thích ứng với ánh sáng mờ tối trong phòng trước đã."

Ta nhắm hai mắt, với sự dìu đở của Doãn Mặc Hàn, ngồi được ở trước bàn, Doãn Mặc Hàn lấy một chiếc gương đồng lại đây, nói: "Ngươi chầm chậm, từ từ mở mắt ra."

Đôi mắt hơi mở ra một đường nhỏ, lại khép lại, mở ra, rồi lại khép lại, lập lại như thế hồi lâu, có ánh sáng nhu hòa tràn đến, cảnh vật trước mặt cuối cùng cũng từ một mảnh mờ mịt thay đổi đến mơ hồ, từng chút trở nên rõ ràng hơn.

Ta đưa tay, chỉnh lại gương đồng cho ngay ngắn, nhìn thấy trong gương đồng một đôi mắt đỏ tươi như đang rỉ máu.

Chăm chú nhìn đôi mắt đỏ kia hồi lâu, đôi mắt kia cũng nhìn lại ta tựa như đang chế nhạo.

Ta nở một nụ cười, nói: "Doãn Mặc Hàn, ta như thế này có phải rất đáng sợ, rất khó coi phải không?

Nếu mà đi trên đường, đứa trẻ nào nhìn thấy chắc sẽ khóc mất."

"Làm gì có.

A Cẩn, ngươi rất xinh đẹp, đẹp giống như mẹ của ngươi vậy.

Ngươi rất giống nàng."

"Cảm ơn những lời nói ngọt ngào này của ngươi."

"Lời ta nói là sự thật.

A Cẩn, ta sẽ không lừa ngươi nữa."

Vẻ mặt của hắn vô cùng nghiêm túc, rơi vào mắt ta, nó lại có đôi chút đáng thương.

Ta nhàn nhạt nói: " Mấy ngày qua ngươi đã hết lòng chiếu cố, như vậy thì ta phải cảm ơn mẹ ta đã cho ta gương mặt này rồi."

Doãn Mặc Hàn lại im lặng, ta nói: "Ngươi lấy một miếng bạch lăng mỏng hơn một chút, có thể là trong suốt đến đây giúp ta.

Ngoài ra, ngươi hãy thay ta mang giấy và bút lại đây.

"Được."

"Rất nhanh, vật mà ta cần, Doãn Mặc Hàn đều mang từng thứ một bày ở trước mặt ta.

Ta nâng bút, viết một bức thư, gấp lại ngay ngắn rồi đưa cho Doãn Mặc Hàn: "Đem bức thư này giao cho Cô Cô của ta, Ti Hàm.

Trạch viện của nàng tọa lạc ở ngoại ô Thanh Huyên, ngươi đã theo giỏi bọn ta nhiều ngày như vậy, nói như thế, ngươi cũng biết rồi.

"Ta đã biết."

Doãn Mặc Hàn buông thõng tay, nhưng cũng không đến lấy thư.

Ta xem thường: "Không phải là ngươi sợ nàng chứ."

Doãn Mặc Hàn vẫn lẳng lặng đứng đó.

"Ngươi sợ nàng sẽ giết ngươi."

Ta cười nói: "Lang Gia đại tướng quân của chiến quỷ tộc, ngươi chỉ có thể can đảm đến như vậy thôi sao?

Hay là ngươi cảm thấy áy náy, không dám gặp nàng?

Nếu ngươi không có mặt mũi gặp nàng thì hãy mang thơ này thả vào trong viện của nàng, bên trong và bên ngoài của trạch viện đều có ảnh vệ ngụy trang, bọn họ sẽ mang thư trình báo cho nàng.

Lúc này Doãn Mặc Hàn mới lên tiếng: "Được."

Ta lại nâng bút, viết cho Vũ Lâm Hanh một bức thư, đưa cho hắn: "Trước kia chúng ta có thuê một trạch viện ở Thanh Huyên, chắc là ngươi cũng có lén lút đi qua, ngươi hãy mang bức thư này giao cho bằng hữu của ta, Vũ Lâm Hanh."

"Bây giờ nàng thật sự còn ở nơi đó sao?

Nàng không tìm được ngươi, có lẽ đã rời đi rồi."

"Sẽ không.

Vũ Lâm Hanh, nàng là bằng hữu tốt nhất của ta.

Nàng nhất định sẽ ở nơi đó chờ ta cùng...Lạc Thần, sẽ không đi đâu cả."

Doãn Mặc Hàn gật đầu: "Được."

Ta gác lại bút mực: "Trước ta có nói muốn ngươi chuẩn bị các manh mối liên quan đến Vân Yên Hải, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"

"Ta đã đem những thứ liên quan đến Vân Yên Hải cặn kẻ viết ra vài trang, bây giờ được đặt trên bàn sách trong phòng của ta, trong đó còn có bản đồ của Vân Yên Hải do ta vẽ.

A Cẩn, ngươi đừng lo lắng, ta đã nói rồi, ta sẽ giúp ngươi, Vân Yên Hải cực kỳ bí ẩn, ta sẽ chỉ đường cho ngươi."

"Như vậy thật tốt.

Ngươi đi đi, những thứ đó ta sẽ vào phòng của ngươi lấy."

Doãn Mặc Hàn nói: "Được."

Mặc dù là nói như vậy nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.

Ta liếc nhìn hắn: "Ngươi còn chuyện gì nữa?"

Giọng nói của hắn rất nhỏ, nhỏ như hạt bụi: "Ta có thể...có thể sờ mặt của ngươi một lần không?

Hồi lâu, ta đáp: "Có thể."

Hắn chầm chậm vươn tay ra, lòng bàn tay lạnh như băng phủ trên má của ta, đôi mắt lượn lờ hơi nước có ẩn chứa mưa xuân, trên mặt hiện ra một nụ cười ảm đạm.

Ta ngồi bất dộng, để mặc hắn vuốt ve, mà bờ môi của hắn có hơi run run, không lên tiếng, nhưng ta hiểu được khẩu hình có lẽ là đang nói: "Thiều Nhi."

Lòng bàn tay của Doãn Mặc Hàn cũng không để trên mặc ta quá lâu, hắn lấy tay ra, mang hai bức thư nhét vào trong ngực, xoay người đẩy cửa bước ra ngoài, đi trong tuyết.

Mọi thứ đã yên tĩnh lại.

Ta đối diện với gương đồng, nhìn gương mặt đó trong gương, hồng mâu chói mắt, vẻ mặt lạnh lùng tựa băng tuyết.

Có thời gian, gương mặt của ta cũng lạnh giá giống như vậy.

Trước kia khi nàng chãi đầu thay ta, thường sẽ cười nói: " Vợ ngoan, gương mặt này của người nhìn nhu thuận như vậy, trách sao người ta lại muốn khi dễ."

Khi đó ta sẽ mặt mũi xấu hổ mà trả lời nàng: "Khó trách ngươi lại luôn khi dễ ta."

Bây giờ, không còn ai khi dễ ta nữa.

Nhặt mảnh bạch lăng mềm mại trong suốt trên bàn lên che đôi mắt lại, kết một nút thắt sau nữa đầu.

Nhìn chính mình mơ hồ trong gương, ta nhẹ nhàng cười.
 
Back
Top Dưới