[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt] [Edit] Cua Em Gái Trẻ Đẹp Nhưng Số Khổ - Cố Lai Nhất
Chương 79: Muốn ăn bánh thì qua nhà chị ngay đi
Chương 79: Muốn ăn bánh thì qua nhà chị ngay đi
Dương Tĩnh Tư xuống lầu lấy cháo, Tang Điềm gọi Trì Hạ ra cửa phòng bệnh: "Việc điều tra Trần Thuật thế nào rồi?"
Trì Hạ lắc đầu: "Tôi không tìm thấy điểm nào khả nghi ở hắn."
Tang Điềm thở dài: "Lại mất dấu rồi sao?"
Lần này hạ được Vân Ân thì tốt, nhưng nếu không tìm được manh mối từ Trần Thuật, tức là vụ án của Triều Hi năm xưa vẫn chưa được giải quyết.
Trì Hạ nói: "Cũng chưa hẳn.
Việc Trần Thuật không có điểm nào khả nghi mới là điểm đáng ngờ nhất, không phải sao?"
"Lúc Vân Ân đụng chuyện, tất cả các nhà nghiên cứu thuốc đều bị liên luỵ.
Sao chỉ có Trần Thuật là hoàn toàn trong sạch, không có sơ hở nào?
Cứ như thể công việc của Trần Thuật ở Vân Ân chỉ là vỏ bọc cho hắn vậy.
Thực ra hắn ta đang làm một việc khác."
****************
Sau khi tiễn Trì Hạ, Tang Điềm ở lại phòng bệnh với Tang Giai cả ngày, kiểm tra điện thoại vô số lần.
Tang Giai cũng không nhịn được hỏi: "Nhớ Tuyết thì gọi cho con bé luôn.
Không lẽ bận tập luyện cũng không thèm nghe máy con chắc?"
Tang Điềm cười nói: "Ai mà thèm nhớ em ấy chứ?
Con chỉ đang chờ món cay cay yêu thích của con trên livestream thôi.
Mẹ đừng có hòng giành với con nha!"
Nàng cứ nghĩ Lâm Tuyết sẽ liên lạc với nàng sau khi cô đi, có lẽ là để hỏi thăm mẹ như nào.
Thế mà lại thấy Dương Tĩnh Tư lại có vẻ ngập ngừng như muốn nói gì đó.
Tang Điềm hỏi: "Vụ gì đây?"
Dương Tĩnh Tư mím môi: "Không có gì, tớ chỉ thèm cái món cay của cậu thôi!"
Nín họng làm khó chịu thấy mồ!
Đêm đầu tiên sau phẫu thuật, Tang Giai cảm thấy vết thương đau nhói không chịu nổi.
Tang Điềm nhờ Cố Cát Tồn đến thăm khám.
Cố Cát Tồn nói có thể gây mê cho Tang Giai để bà ấy ngủ ngon giấc hơn.
Dương Tĩnh Tư sắp xếp cho Tang Điềm về nhà nghỉ ngơi tối hôm đó, còn cậu ấy và hộ lý sẽ ở lại qua đêm.
Bởi vì mấy ngày tới, khi Tang Giai tỉnh táo mà không cần gây mê, chắc chắn Tang Điềm sẽ phải ở lại bệnh viện với bà.
Dương Tĩnh Tư và Tang Giai đều giục nàng rời đi, nên Tang Điềm đành phải nhượng bộ.
Trước khi đi, Tang Giai ngăn nàng lại: "Mẹ gửi con một phong bao lì xì trên Wechat.
Lấy đó mà mua bánh kem.
Thắp nến, ước một điều ước, đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi."
Tang Điềm không có tâm trạng đón sinh nhật, nhưng vì đó là sự quan tâm tinh tế của Tang Giai nên nàng đã đi mua một cái bánh kem mang về nhà.
Thắp nến xong, nàng tắt đèn, cả phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh nến chập chờn in bóng nàng trên tường.
Giữa đống quần áo bẩn trên ghế sofa, đống bát đĩa chưa rửa trên bàn ăn, và cuộc sống đơn độc hỗn loạn, nàng cảm thấy hoàn toàn cô độc.
Tang Điềm hít hít mũi, rồi không hiểu sao lại lôi điện thoại ra, tìm số của Lâm Tuyết.
Ngón tay nàng lướt qua nút gọi, run rẩy hai lần rồi rụt lại.
Lâm Tuyết hẳn đang luyện tập chăm chỉ, mài giũa đôi giày trượt băng như mài giũa một đôi cánh, thứ sẽ đưa cô đến một tương lai tươi sáng hơn.
Tang Điềm còn mong ước gì hơn thế nữa?
Nàng nhắm mắt, chắp tay lại, thành tâm cầu nguyện dưới ánh nến: Cầu mong những người nàng yêu thương đều khoẻ mạnh.
Cầu mong những vì sao vẫn toả sáng rực rỡ trên thế giới nàng yêu thương.
Sinh nhật cô đơn này thật sự rất buồn.
Làm cho chiếc xe tăng nhỏ họ Tang nào đó bắt đầu mất kiên nhẫn, vừa định hét lên 'Chúc mừng sinh nhật' và 'Trầm ai chính' thì điện thoại reo.
Không phải Lâm Tuyết, mà là tin nhắn Wechat của Dương Tĩnh Tư: "Sau đây là tin nhắn Wechat mẹ guột của cậu gửi cho cậu trước khi mẹ ngủ thiếp đi vì gây mê, nhắn nhủ tớ rằng phải gửi cho cậu khi cậu đang ăn bánh."
Dương Tĩnh Tư xác nhận lại: "Giờ này chắc cậu đang ăn bánh rồi phải không?"
Tang Điềm mỉm cười, chụp ảnh chiếc bánh trước mặt rồi gửi cho Dương Tĩnh Tư.
Dương Tĩnh Tư: "Vị rau mùi!
Cái khẩu vị nó đã thì thôi luôn ha, nhưng mà tớ thích.
Ngày mai mang cho tớ một đống đến bệnh viện nhé!"
Sau đó, cậu ấy chuyển tiếp tin nhắn Wechat của Tang Giai: "Chúc mừng sinh nhật con gái yêu của mẹ."
Tang Điềm: "Ụa, mắc ói."
Dương Tĩnh Tư: "Tớ cũng vậy.
Đúng là không thể tưởng tượng được cái cảnh mẹ guột gọi cậu là 'con gái yêu'."
Tang Điềm: "Chắc mẹ không dám nói trước mặt tớ đâu, nên mới nhờ cậu chuyển tiếp cho tớ đó!
Rợn hết cả người hà, lủm nhẹ một miếng bánh kem nhé."
Dương Tĩnh Tư: "Nố, nô, nồ năn nỉ luôn á!
Mai phải có cho tớ đó!"
Tang Điềm gửi '🙂', nghĩ rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc, nhưng một lúc sau Dương Tĩnh Tư lại gửi thêm tin nhắn: "Tớ hơi bị ghen tị với cậu đấy."
Tang Điềm hiểu ý Dương Tĩnh Tư.
Từ khi còn học ở đại học R, nàng đã biết rằng tuy nhà Dương Tĩnh Tư rất giàu có, nhưng ba mẹ cậu ấy vẫn luôn làm việc trong công ti hoặc đi du lịch khắp thế giới từ khi cậu ấy còn nhỏ.
Hồi đại học, Dương Tĩnh Tư mỗi tuần đều về nhà với Tang Điềm để ăn chùa, ngay cả một bữa cơm nhà giản dị do Tang Giai nấu cũng có thể khiến cậu ấy bật khóc.
Tang Điềm có Tang Giai bên cạnh, làm Dương Tĩnh Tư ghen tị lắm.
Tang Điềm đáp: "Đừng có nói cậu, cả tớ tớ cũng tự ghen tị với chính mình."
Dương Tĩnh Tư: "Buyến luyền!
Bớt có ga dẻ giùm!
Cậu nên thương mẹ guột của tớ hơn đi, nếu không tớ cướp luôn đó nhé!"
Tang Điềm nghĩ: Nhất định sẽ, chỉ cần hệ thống luân hồi cho nàng cơ hội thôi.
Nhờ tin nhắn Wechat của Dương Tĩnh Tư làm bạn đồng hành, nghi lễ thổi nến và cầu nguyện cuối cùng cũng hoàn tất.
Tang Điềm bật đèn lên và cắt cho mình một miếng bánh.
Hmmmm, không biết diễn tả hương vị này thế nào nhỉ...... hơi khó lói, nhưng càng ăn càng mê.
Nếu không phải nàng vẫn còn đang buồn lòng, nàng cảm thấy nàng có thể ăn hết cả cái bánh!
Đang mải mê ăn bánh kem rau mùi, điện thoại lại reo.
Tang Điềm mỉm cười trả lời: "Sao, tối nay cậu không nhịn được muốn ăn bánh kem rau mùi hỏ?
Muốn tớ ship đến bệnh viện cho hong?"
Lâm Tuyết im lặng một lát, rồi nói: "Bánh kem..... rau mùi?"
Tang Điềm không ngờ lại là Lâm Tuyết, nàng cứ tưởng chiếc sói hoang hư hỏng bé nhỏ vẫn đang tập luyện chăm chỉ.
"À, đúng rồi, vị rau mùi."
Tang Điềm lẹo lưỡi ăn nói xà lơ: "Muốn ăn không?
Bây giờ em có thể qua nhà chị ăn luôn."
Xà lơ gì vậy Tang Điềm tôi ơi!
Nàng cố gắng kìm nén trái tim đang đập thình thịch của mình, tự nhủ: Bình tĩnh, tự tin, thanh lịch.
Dù Lâm Tuyết có đến thật thì cô cũng chỉ ăn có một miếng bánh thôi, không có hề là làm gì hết.
Coi như sinh nhật này là một chút nuông chiều bản thân, tranh thủ liếc nhìn Lâm Tuyết giữa vị ngọt ngào của chiếc bánh.
Lâm Tuyết do dự một chút: "Có vẻ là tôi sẽ không đi đâu...."
"Chút nữa tôi phải tập luyện, nhưng tôi nghĩ trong giờ nghỉ vẫn có thể gọi cho chị được.
Dù sao thì cũng chúc chị sinh nhật vui vẻ."
Tang Điềm: "Cảm ơn em ha, ha ha ha ha.
Cái câu chị nói em có thể đến ăn bánh chỉ là mời lơi xã giao thôi đừng tưởng thiệt tốt nhất là em đừng đến nha, ngày mai chị phải mang bánh đến bệnh viện cho Dương Tĩnh Tư và quý bà già nữa, bai ha!"
Tang Điềm cúp máy, thở dài.
Rốt cuộc, nàng vừa nói một câu dài như vậy mà không kịp thở, xem ra kế hoạch đưa nàng đến Đức Vân Xã của quý bà già nào đó cũng ổn phết.
Thật ra, nàng chỉ đang sợ thôi.
Lâm Tuyết đã thẳng thừng từ chối lời mời của nàng, mỗi giây nàng nán lại trên điện thoại đều như đang cố chấp.
Nàng đột nhiên cảm thấy lo lắng: Nếu Lâm Tuyết thực sự bị cuộc sống mới dẫn dắt, vậy thì sau khi chuyện của Vân Ân và Triều Hi được giải quyết, dù cả hai còn sống sót, liệu Lâm Tuyết có còn muốn quay về bên nàng không?
Lâm Tuyết vẫn còn giữ chiếc đèn lồng thỏ có thể dẫn lối đường về nhà sao?
***************
Lâm Tuyết cúp máy, đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa ký túc xá.
Lâm Tuyết đi ra mở cửa, chuyên gia dinh dưỡng Tần Thiến đang đứng bên ngoài.
Lâm Tuyết chào đón chị ấy: "Xin lỗi vì đã làm phiền cô, bác sĩ Tần.
Nhưng hiện tại tôi không tiện đến bệnh viện.
Tôi có một người bạn làm bác sĩ, nhưng hiện cô ấy đang ở Mỹ."
Tần Thiến mỉm cười: "Không sao đâu.
Giờ em nổi tiếng như vậy, đến bệnh viện chỉ tổ gây xôn xao dư luận thôi."
Từ khi trở lại sân băng, Lâm Tuyết đã được Tần Thiến hướng dẫn dinh dưỡng, hai người khá thân thiết.
Cô biết rằng mặc dù sau này Tần Thiến chuyên về dinh dưỡng, nhưng trước đây chị ấy từng học y và có nền tảng y khoa vững chắc.
Tần Thiến nhìn Lâm Tuyết: "Em đánh nhau sao?"
Ngay cả Dương Tĩnh Tư cũng nhận ra được vết thương của cô là do đánh nhau.
Một lời nói dối như 'Tôi ngã' hay 'Tôi va phải cái gì đó' sẽ không qua mắt được một bác sĩ.
Lâm Tuyết gật dầu: "Tôi đụng phải hai thằng và bị phiền.
Cô biết mà, tôi khá cục."
May mà Tần Thiến rất chuyên nghiệp, không hề tọc mạch.
Chị ấy chỉ nói: "Để chị xử lý cho em trước."
Lâm Tuyết mỉm cười: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi, không có gì nghiêm trọng.
Trông chúng chỉ hơi đáng sợ, tôi đã bôi thuốc rồi."
Tần Thiến không khỏi lườm Lâm Tuyết, ánh mắt bất lực của một bác sĩ khi phải đối phó với một bệnh nhân không nghe lời: "Không có gì nghiêm trọng á?
Vết thương sâu đến mức chị sợ sẽ để lại sẹo cho em đó, vậy mà em lại dám nói là không sao?"
Sau khi xử lý xong, Tần Thiến hỏi: "Còn vết thương nào khác không?"
Lâm Tuyết: "Không có gì nghiêm trọng..... chỉ là bị đá một cú vào bụng."
Tần Thiến suýt nữa thì tức thở ra lửa —— đây là điều mà các vận động viên sợ nhất.
Chấn thương nội tạng hoặc khớp xương sẽ vô cùng ảnh hưởng đến sức mạnh tổng thể và tệ nhất là có thể sẽ phải kết thúc sự nghiệp thể thao.
Chị ấy lập tức kiểm tra cho Lâm Tuyết: "May mắn thay, không có nội tạng nào bị thương."
Bản thân Lâm Tuyết cũng có vẻ nhẹ nhõm, cô cũng không phải không nhận ra tình hình nghiêm trọng.
Tần Thiến: "Đừng có mừng vội.
Dạo này cơ bụng của em chưa được vận động, có thể ảnh hưởng đến việc tập luyện và gây mất cơ."
Chị ấy suy nghĩ một lát: "Hay là vầy đi, ngày mai chị sẽ mang cho em một ít thực phẩm bổ sung dinh dưỡng để tăng cường cơ bắp, giảm thiểu ảnh hưởng đến việc tập luyện."
Lâm Tuyết gật đầu: "Bác sĩ Tần, cảm ơn."
Tần Thiến cười: "Không có gì.
Giờ em là một trong những khách hàng lớn nhất của chị rồi, chị cần những vận động viên như em nuôi mà."
Sau khi Tần Thiến rời đi, Lâm Tuyết vào phòng vệ sinh, nhìn những vết thương trên mặt mình trong gương.
Chúng khá đáng sợ, ngay cả một bác sĩ như Tần Thiến cũng phải giật mình.
Nếu Tang Điềm nhìn thấy, không biết nàng sẽ lo lắng đến mức nào.
Cô không khỏi nghĩ: Nếu cô không sợ Tang Điềm nhìn thấy những vết thương này, dù có muốn chiều nàng mà diễn, liệu cô có thể nhịn được khi Tang Điềm rủ cô sang ăn bánh sao?
Cô lấy điện thoại ra nhắn tin.
Một lát sau, có tiếng gõ nhẹ vào cửa ký túc xá.
Khi Lâm Tuyết mở cửa, trợ lý của cô giật mình: "Chị Tuyết, chị đang test look make up cho buổi biểu diễn nào đó à?
Ngầu quá xá!"
Lâm Tuyết liếc nhìn cô ấy: "Bánh đâu?"
Trợ lý đưa cho cô một chiếc bánh nhỏ: "Chị tuyệt đối không được để công ty biết em bí mật mang bánh cho chị nha!
Hơn nữa, nếu trong buổi biểu diễn tiếp theo mà cân nặng của chị không đạt thì chị tuyệt đối cũng không có được bán đứng em à!"
Công ty biểu diễn thương mại có yêu cầu nghiêm ngặt về cân nặng đối với mọi vận động viên dưới quyền, vì vậy việc kiểm soát chế độ ăn uống cũng rất nghiêm ngặt.
Nếu cân nặng vượt quá giới hạn và ảnh hưởng đến hiệu suất, vận động viên sẽ bị phạt vi phạm hợp đồng.
Lâm Tuyết uể oải cầm lấy chiếc bánh: "Đừng lo, tôi sẽ đốt cháy mỡ thừa thông qua tập luyện."
Rồi trợ lý bí ẩn lẻn đi trong màn đêm.
Lâm Tuyết mang chiếc bánh trở lại bàn và mở ra.
Dù có nguy cơ thừa cân, hôm nay cô chắc chắn phải ăn cái bánh này.
Cô sẽ giả vờ ẩn mình trong bóng tối, như một hiệp sĩ trung thành bảo vệ sau lưng nữ hoàng, âm thầm trao tặng thêm chút ngọt ngào.
Hồi nhỏ, cô không học giỏi ngữ văn, nhưng cô đã từng đọc được một bài thơ:
'Ta hứa với nàng làn gió nhẹ,
Ta hứa với nàng ánh trăng sáng,
Ta hứa với nàng cây long não ngày hè và cây cao mùa thu,
Ta hứa với nàng tất cả ánh sáng và vẻ đẹp trên đời,
Ta hứa với nàng một lời hứa:
Khi bóng tối ập đến,
Ta sẽ luôn ở phía sau nàng,
Cho đến chết.'
Lâm Tuyết lặng lẽ ăn một miếng bánh: Chúc mừng sinh nhật, Tang Điềm, người tuyệt vời nhất trên đời.
****************
Hôm sau, Tang Điềm mang bánh đến bệnh viện, chia cho Dương Tĩnh Tư, Trì Hạ, Tang Giai và dì Phương.
Tang Giai xịt keo: "Giờ còn có bánh kem vị rau mùi nữa hả?!
Ằn bờ li!"
Dương Tĩnh Tư đang ăn hăng say bên cạnh, nói: "Mẹ guột của con ơi, hãy mở rộng thêm tri thức đi ạ!
Dạo này, cái nào mà không trộn vô nhau được ạ —— từ tôm hùm, hạt hướng dương, chocolate, mì ramen?
Thử một miếng đi mẹ, không giống rau mùi lắm đâu, hơi giống vị Sprite á mẹ, ngon lắm!"
Tang Giai ăn một miếng nhỏ, nhưng mắt bà lập tức sáng lên.
Bà hỏi: "Ngon dữ!
Sao tối qua con chỉ ăn có một miếng nhỏ thế?"
Tối qua bị Lâm Tuyết từ chối, Tang Điềm cảm thấy vô cùng khó chịu, suýt nữa thì không ăn hết miếng nhỏ đã cắt ra.
Nàng chỉ ráng ăn vì sợ hôm nay phải giải thích với mẹ khi đến bệnh viện.
Giờ thì, nàng cười rạng rỡ với Tang Giai, nói: "Vì con nghĩ cho mọi người đó!
Con muốn mang thêm thật nhiều bánh đến bệnh viện cho mọi người mà."
"Bớt bớt giùm đi má!
Đừng nói mẹ guột của tớ không tin, cả tớ muốn tin cũng không có tin nổi nè!"
Dương Tĩnh Tư liếc nhìn Tang Điềm: "Khai thật đi!
Vì gì?"
Tang Điềm: "Thoai được rồi, dạo này tớ tăng hai kí lận.
Có phải gái gần 30 nên quá trình trao đổi chất chậm lại không nhỉ?"
"Ýe, ýe, ýe!
Trước đây tớ ăn thả ga, mukbang liên tọi mà chẳng bao giờ lên cân, nhưng năm nay tớ lại nhảy vù vù luôn!"
Dương Tĩnh Tư như nhận ra điều gì đó: "Tớ...... tớ còn đang thắc mắc tại sao cậu lại cắt cho tớ một miếng to thế!
Hoá ra là cậu đang hãm hại tớ đó hả?"
Cậu ấy nhào vào Tang Điềm và nhét một miếng bánh to tướng vào miệng nàng: "Nếu tụi mình thực sự là chị em guột, thì phả bêng nha nhữn ngèi mua vệy mói coá nhữn ngèi nén!"
Mọi người cùng cười thật lớn.
Sau đó, Trì Hạ phải tiếp tục đi điều tra vụ án, Tang Điềm tiễn cô ấy ra khỏi phòng bệnh.
Tang Điềm: "Đừng lo, cứ đi đi.
Tôi không ngờ Vân Ân lại chẳng gây ra sóng gió gì như vậy sau ca phẫu thuật của mẹ tôi."
Trì Hạ liếc nhìn nàng.
Tang Điềm: "Cô cũng thấy lạ phải không?"
Trì Hạ ậm ừ hai tiếng cho qua: "Kỳ lạ thật, mà thôi, tôi đi đây."
Sau khi Tang Điềm trở về phòng bệnh, Trì Hạ gọi Lâm Tuyết: "Thương tích của cô thế nào rồi?"
Lâm Tuyết: "Sau khi bác sĩ Tần khám qua, tình hình đã khá hơn nhiều.
Bệnh viện vẫn không có phát sinh gì sao?"
Trì Hạ: "Ừ, không có gì hết."
Lâm Tuyết: "Chẳng lẽ người của Vân Ân bị tôi doạ sợ rồi?"
Ngay cả bản thân cô cũng nghĩ điều đó rất khó tin.
Trì Hạ cũng nói: "Tôi không nghĩ vậy."
"Giờ tôi có một ý tưởng táo bạo hơn, đó là Vân Ân, kẻ đã thu hút mọi sự chú ý, có thể chỉ là vỏ bọc.
Khi sự việc bị đào bới đến một mức độ nào đó, những kẻ đứng sau sẽ bỏ rơi Vân Ân, quay sang bảo vệ những lợi ích lớn hơn.
Lâm Tuyết: "Còn lợi nhuận nào lớn hơn loại thuốc đó nữa?"
Trì Hạ: "Dù sao thì loại thuốc đó cũng chỉ dành cho một nhóm nhỏ bệnh hiếm gặp.
Còn những gì đằng sau nó thì tôi chưa thể nói chắc được."
"Vụ kiện Vân Ân sắp bắt đầu rồi.
Khi nào chắc chắn Vân Ân sẽ không gây thêm rắc rối gì nữa, tôi sẽ có thêm khoảng trống để điều tra thêm."
************
Một tháng trôi qua tương đối thuận lợi.
Xem ra thế lực đứng sau Vân Ân, đúng như Trì Hạ dự đoán, đã quyết định bỏ rơi Vân Ân để bảo toàn lợi ích lớn hơn, không gây thêm rắc rối nào nữa.
Sau ca phẫu thuật của Tang Giai, bà được Cố Cát Tồn theo dõi sát sao.
Tuy kết quả cuối cùng vẫn chưa rõ ràng, nhưng ít nhất các chỉ số sinh tồn của Tang Giai đã ổn định.
Dù là bệnh tình hay do Tang Giai, Tang Điềm cũng biết đến đây chưa phải là lúc lơ là cảnh giác, nhưng so với cảm giác tuyệt vọng và bất lực ban đầu, giờ đây nàng đã bình tĩnh và vững vàng hơn rất nhiều.
Hơn nữa, nàng còn có Trì Hạ và Dương Tĩnh Tư vẫn luôn bên cạnh làm bạn.
Mùa thu đến gần, trên đường đến bệnh viện, Tang Điềm nhìn thấy quầy hạt dẻ rang đầu tiên của mùa thu.
Hạt dẻ bóng loáng, toả ra mùi thơm ngọt ngào, dẻo dai.
Tang Điềm mua một túi, ngồi bên giường Tang Giai, chậm rãi bóc vỏ.
Tang Giai: "Tuần tới Tuyết sẽ tham gia vòng đầu tiên của con bé, nhỉ?"
Tay Tang Điềm run lên.
Nàng hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Dạ."
Suốt một tháng qua, nàng không liên lạc với Lâm Tuyết.
Việc lén lút tìm kiếm tin tức của Lâm Tuyết trên Weibo mỗi tối đã trở thành thói quen, và Lâm Tuyết đã trở thành một bí mật mà nàng không còn nhắc đến nữa.
Ban đầu, Tang Giai nhắc đến Lâm Tuyết rất nhiều, nhưng sau khi Tang Điềm gạt đi vài lần.
Dường như Tang Giai hiểu rằng Lâm Tuyết quá bận rộn với việc luyện tập nên không thể đến thăm bà, nên dần dần không còn nhắc đến Lâm Tuyết nữa.
Lời nhắc đột ngột này khiến Tang Điềm giật mình, như thể bí mật của nàng đã bị phát hiện.
Hoá ra quý bà già cũng đã luôn âm thầm theo dõi tiến trình của Lâm Tuyết.
Tuần tới là ngày trọng đại đầu tiên của Lâm Tuyết trên con đường trở lại đường đua.
Nhờ mối quan hệ của chú Địch Nhược Tâm, cả Lâm Tuyết và Địch Nhược Tâm đều vượt qua ba nội dung trượt băng thử nghiệm, đủ điều kiện tham gia cuộc đua tính điểm ISU.
Tuy nhiên, năm nay luật của ISU đã thay đổi, chỉ được cấp một suất wildcard, nghĩa là bất kỳ ai có điểm số cao hơn giữa Lâm Tuyết và Địch Nhược Tâm sẽ đủ điều kiện tham dự Giải vô địch trượt băng nghệ thuật Bốn Châu lục.
Cả Lâm Tuyết và Địch Nhược Tâm đều sẽ tham gia thêm hai vòng loại nữa, nhưng vì Lâm Tuyết đang tập luyện ở Bắc thành nên cô chọn vòng hai vòng loại châu Á, còn Địch Nhược Tâm ở lại Mỹ, nơi em ấy cảm thấy thoải mái hơn, nên đã chọn hai vòng loại Mỹ.
Điều này có nghĩa là hai người sẽ không đối đầu trực tiếp với nhau trong vòng loại.
Lúc này Dương Tĩnh Tư cũng đang ở trong phòng bệnh.
Mỗi lần Tang Điềm bóc hạt dẻ rang, Dương Tĩnh Tư đều giật lấy, một cho Tang Giai và một cho chính mình, nghĩa là Tang Điềm vẫn chưa ăn được hạt nào.
Tang Điềm không nhịn được nữa, tát và tay Dương Tĩnh Tư: "Có tay hong?!
Có làm thì mới có ăn nhé!"
Dương Tĩnh Tư cười lớn, lại nhét thêm một hạt nữa vào miệng: "Không á, tớ thích không làm mà cũng có ăn á, há há há há."
Tang Giai nhắc đến Lâm Tuyết, cậu ây cũng tìm kiếm trên Weibo: "Này, cậu nghĩ Địch Nhược Tâm sẽ nương tay với Lâm Tuyết sao?
Dù sao thì em ấy cũng là một big fan của Lâm Tuyết mà."
Tang Điềm khá chắc chắn về điều này, lập tức lắc đầu: "Không có đâu."
Mặc dù ban đầu Địch Nhược Tâm kiên trì tập luyện trượt băng nghệ thuật là vì Lâm Tuyết, nhưng Tang Điềm biết rằng chỉ riêng điều đó thôi thì không đủ để nuôi dưỡng một cô gái nhỏ mảnh khảnh vượt qua được những buổi tập luyện khắc nghiệt đến khó tin kia.
Từ khi còn 5 6 tuổi, ngày đêm cô bé đều mặc quần áo tập luyện đến khi ướt đẫm mồ hôi và liên tục bị thương.
Đến bây giờ, Địch Nhược Tâm vẫn kiên trì.
Tuy nhỏ tuổi hơn Lâm Tuyết và Đới Thanh, nhưng em ấy đã 21 tuổi, đã qua thời kỳ đỉnh cao trong đấu trường trượt băng nghệ thuật nữ đầy cạnh tranh khốc liệt.
Tang Điềm đã xem rất nhiều video trượt băng nghệ thuật của Địch Nhược Tâm, và khi ấy đôi mắt Địch Nhược Tâm cũng sáng lên hệt như Lâm Tuyết.
Do đó, Tang Điềm hoàn toàn chắc chắn rằng Địch Nhược Tâm sẽ không cho Lâm Tuyết bất kỳ điểm nào, điều này liên quan đến sự tôn trọng và niềm tin của một vận động viên vào môn thể thao này.
Tang Điềm tập trung vào một chủ để gây tranh cãi sôi nổi khác trên mạng: #Lâm Tuyết có thể lấy lại huy hoàng năm xưa?#
Bởi vì hiện tại, danh sách các vận động viên đã chọn nội dung thi đấu đã được công bố, và bên cạnh Đới Thanh, một vận động viên khác, giống như Lâm Tuyết, đã chọn hai nội dung thi đấu châu Á là Mizuno Ami của Nhật Bản, người sẽ là đối thủ lớn nhất của Lâm Tuyết, Địch Nhược Tâm và Đới Thanh tại Giải vô địch trượt băng nghệ thuật Bốn Châu lục.
Các cuộc thảo luận trực tuyến đã chia thành hai nhóm.
Một nhóm, chủ yếu là fan của Lâm Tuyết, tin rằng với tư cách là một cựu vô địch Olympic trẻ, sự trở lại của Lâm Tuyết là không thể ngăn cản, cô là ngôi sao sáng nhất trên sân băng.
Một nhóm, chủ yếu là fan của Đới Thanh, cảm thấy rằng ngay cả khi Lâm Tuyết từng có kỹ năng đáng kinh ngạc trong quá khứ, nhưng cô đã rời xa thi đấu quá nhiều năm.
Nếu Đới Thanh không làm được, thì sao Lâm Tuyết lại làm được dễ dàng như vậy?
Hai nhóm tranh cãi nảy lửa, hệt như một cuộc tranh luận giữa hai phe đối địch.
Họ thậm chí còn cược với nhau đủ thứ, như cược tượng nhỏ, truyện tranh, skin game, bún ốc và thức ăn cho mèo.
Thậm chí còn combat với nhau bằng cách làm video khiêu khích.
Trong video, có thể thấy con mèo kêu ầm ĩ phía sau: "Meo meo~!"
Nói một cách dễ hiểu, nó có nghĩa là: "Yồ ái mồ!"
Đây là cách lý giải của Tang Điềm, bởi vì người làm ra cái video đó đang nằm bên phe cho rằng Lâm Tuyết sẽ thua.
Tang Điềm cũng đã bí mật đặt cược onl, cược năm gói mì ăn liền từ cửa hàng của mình.
Đối thủ được ghép đôi ngẫu nhiên của nàng cược năm chiếc bánh trung thu vỏ sữa.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, năm chiếc bánh trung thu đó sẽ là của nàng.
Tang Điềm suy nghĩ một lúc, trong khi Tang Giai và Dương Tĩnh Tư đang hào hứng ăn hạt dẻ, nàng đã đặt vé trực tuyến đến một ngôi chùa —— chính là ngôi chùa mà nàng đã đến vào sáng hôm Tang Giai phẫu thuật.
Sau khi ăn xong hạt dẻ, Dương Tĩnh Tư còn việc phải làm nên phải đi trước.
Tiễn Dương Tĩnh Tư đi, Tang Điềm nhận được điện thoại của Trì Hạ: "Hôm nay vụ của Vân Ân đã chính thức bước vào giai đoạn tố tụng."
Tang Điềm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ khi vai thả lỏng, nàng mới nhận ra dạo này mình lúc nào cũng căng thẳng, dù là ngồi, đứng, ăn hay ngủ.
Vì lo Vân Ân có thể làm điều gì mờ ám với Tang Giai, nên nàng và Trì Hạ đã luôn đề cao cảnh giác, theo dõi chặt chẽ Tang Giai —— hoặc là chỉ mình Tang Điềm trông hoặc là Trì Hạ sẽ canh bà.
Và hôm nay, vụ án chính thức bước vào giai đoạn tố tụng, đồng nghĩa với việc bất kỳ hành động mờ ám nào của Vân Ân đều vô ích, vụ án sẽ được tiến hành theo đúng kế hoạch.
Nói cách khác, ít nhất Tang Giai đã hoàn toàn an toàn.
Hơn nữa, việc Vân Ân quấy rối Tang Điềm và Trì Hạ trước đây giờ đã hoàn toàn là chuyện của quá khứ.
Trì Hạ hỏi Tang Điềm: "Chị đẹp Tang, cảm thấy sao?"
Tang Điềm đắc ý đáp: "Tiếc ghê.
Nếu bọn họ kiên trì thêm chút nữa, có lẽ tôi đã quen với con gà đầy tiết kia, thậm chí còn sẽ đem nó đi hầm nữa cơ.
Giờ thì phải bỏ tiền ra đi mua rồi."
Mây đen tản ra một chút, ánh sao le lói.
Họ là những người đứng dưới ánh sao, bảo vệ ánh sáng ấy theo cách riêng của mình.
Dù ánh sáng yếu ớt, nó vẫn như ngọn lửa bập bùng, ngăn thế giới chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Chỉ cần còn ánh sáng, hy vọng sẽ còn.
Trì Hạ, sau khi tiết kiệm được thời gian ở bệnh viện mỗi ngày, giờ đây có thể điều tra tình hình của Trần Thuật nhanh hơn nhiều, và sẵn sàng quay lại ngựa không ngừng vó mà chạy khắp nơi.
Tang Điềm dặn dò: "Take care."
Sau khi cúp máy, nàng đang định quay về phòng bệnh thì có người gọi: "Tang Điềm."
Tang Điềm quay lại và thấy Phương Như đang đi về phía mình.
Tang Điềm mỉm cười: "Mẹ tớ tình hình vẫn chưa ổn lắm nên chưa liên lạc với cậu được.
Mới đó không đợi được mà đã chạy đến bệnh viện tìm tớ rồi?"
Phương Như: "Tớ đến bệnh viện xử lý công việc cho khách hàng.
Sao trông cậu tiều tuỵ thế?"
Tang Điềm: "À, mấy đêm nay tớ trông mẹ, nên hơi đuối thôi."
Phương Như lắc đầu: "Mệt mỏi thì không sao, nhưng sắc mặt cậu tiều tuỵ chủ yếu là do thể trạng.
Lần trước tớ thấy cậu luôn yếu chân ở phòng khám, đó cũng là vấn đề thể chất."
Tim Tang Điềm đập thình thịch, cảm thấy cuộc trò chuyện đang dần đi theo chiều hướng nguy hiểm.
Nàng nhớ rõ mồn một chuyện hồi đại học, khi nàng thi trượt môn thể chất hai lần, Phương Như chính là người được giáo viên thể chất cử đến để huấn luyện đặc biệt cho nàng.
Những ngày tháng đó khủng bố tới cỡ nào?
Tang Điềm thà nhớ lại mấy con gà chết Vân Ân gửi cho nàng còn hơn.
Quả nhiên, Phương Như nói: "Nếu mẹ cậu không sao, sáng mai tớ sẽ dẫn cậu đi chạy bộ."
Tang Điềm định nói 'Không cần đâu', thì giọng Dương Tĩnh Tư vang lên: "Okla, tớ đồng ý giùm Tang Điềm."
Phương Như cười: "Dương Tĩnh Tư, cậu cũng ở đây à?
Từ hồi đại học hai người cứ như chị em song sinh dính liền nhau vậy."
Tang Điềm vội huých Dương Tĩnh Tư, nhỏ giọng: "Sao cậu lại đồng ý để tớ làm chuyện này chứ?"
"Tớ quên điện thoại, quay lại lấy, đụng trúng cậu luôn."
Dương Tĩnh Tư nói một cách ranh mãnh: "Cậu không thấy cần phải cho chiếc sói hoang hư hỏng bé nhỏ kia một trận cho biết sao?"