Chương 25: Biến cố
Nửa câu sau còn chưa kịp nói ra, giọng Tống Tang Trì đã khựng lại.
Những ngón tay giấu dưới mặt bàn gỗ khẽ co vào, cảm nhận rõ rệt sự không tự nhiên lan dần.
Trước đó, nàng còn tưởng chuyện tối qua giữa hai người đã đạt được một sự ăn ý ngầm sẽ không ai nhắc lại.
Không ngờ Đào Tô không phải là không muốn nhắc, chỉ là đang chờ một thời điểm thích hợp, ví dụ như lúc này.
Đôi mắt Đào Tô cong cong, kiên nhẫn chờ Tống Tang Trì tiếp lời, trông vô cùng hứng thú.
"Tối qua... chị chắc là không nói gì thất thố chứ?"
Tư duy của Tống Tang Trì xoay chuyển rất nhanh.
Chỉ trong chốc lát, nàng đã nghĩ ra cách đối đáp.
Giống như Trình Ngộ từng nói, nhiều chuyện không cần logic, giả ngốc là được.
"Tất nhiên là không."
Đào Tô đáp rất nhanh.
Qua cách trả lời, có thể thấy cô đã mặc định rằng tối qua Tống Tang Trì say quá nên quên mất vài chuyện.
"Thế chị còn nhớ chuyện trong quán bar tối qua không?
Có một người phụ nữ..."
Đào Tô ngập ngừng, ánh mắt đã nói thay suy nghĩ.
Tống Tang Trì giả vờ hồi tưởng một lúc rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Tối qua bạn chị hẹn chị ra uống vài ly, sau đó cô ấy bị gọi đi đột xuất nên không quay lại."
"Người phụ nữ đó, chị không quen."
Về chuyện xảy ra trong quán bar tối qua, Tống Tang Trì chỉ vài câu đã lướt qua, rõ ràng không muốn nói nhiều.
Thật ra, việc tối qua xảy ra như vậy cũng là do nàng nhất thời nóng đầu, nghe theo lời Trình Ngộ.
Bình thường theo tính cách của mình, nàng tuyệt đối sẽ không làm chuyện cực đoan và táo bạo đến thế.
Nói là thử thăm dò nhưng rốt cuộc chẳng thử ra được điều gì.
Mỗi phản ứng của Đào Tô đều rất bình thường, không hề vượt quá giới hạn.
Kết quả này khiến Tống Tang Trì cũng không biết mình nên vui hay nên thất vọng.
"Chỉ là không ngờ nhân viên quán bar lại gọi điện cho em, còn khiến em phải đặc biệt chạy tới một chuyến, thật ngại quá."
Nàng nói, trên môi nở một nụ cười áy náy nhưng lại không mấy chân thành.
Đào Tô nghe xong lập tức phủ nhận: "Không phiền đâu, may mà gọi cho em."
Cô vừa nói vừa không quên nhấn mạnh: "Chỉ là mấy nơi như quán bar thật sự rất hỗn loạn.
Lần sau nếu chị đi một mình thì đừng uống nhiều như vậy nữa.
Nếu tối qua em không bắt máy thì rắc rối to rồi."
Kẻ vô tội nhưng mang ngọc quý, một người sở hữu nhan sắc vượt trội không phải chuyện xấu nhưng rất dễ thu hút ánh nhìn thèm muốn của người khác.
Trong từng lời nói của Đào Tô đều là sự lo lắng và không tán thành.
Tống Tang Trì ngẩng mắt, chỉ thấy trong ánh nhìn của đối phương một mảnh chân thành thuần túy.
Tâm tư của Đào Tô hoàn toàn trong suốt, dễ đoán đến mức không cần suy nghĩ.
Nàng khẽ hé môi, nhẹ nhàng đáp một tiếng "Ừm."
Chẳng bao lâu sau, bà chủ bưng hai bát bún bò nóng hổi đặt xuống bàn, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Sự chú ý của Đào Tô nhanh chóng bị món ăn bốc khói hấp dẫn, không tiếp tục đề tài vừa rồi với Tống Tang Trì nữa.
Chuyện tối qua cứ thế được nhẹ nhàng lướt qua, không ai nhắc lại thêm.
Đặc biệt là chuyện ngăn kéo đầy "đồ chơi" kia, Đào Tô càng chôn chặt bí mật ấy vào sâu trong lòng.
Thời gian như bị nhấn nút tua nhanh rồi lại chậm lại.
Rời khỏi quán ăn sáng, đi vào cổng Tây của trường là một con đường nhựa rộng rãi.
Đường lớn trong khuôn viên hiếm khi có xe qua lại, phần nhiều là sinh viên ôm giáo trình vội vã đi học.
Mặt trời nhô ra khỏi tầng mây dày, ánh nắng rơi xuống người ấm áp dễ chịu khiến người ta sinh ra vài phần lười biếng.
Trên đường thỉnh thoảng gặp vài sinh viên quen biết chào hỏi họ.
Đến ngã tư, Đào Tô dừng bước, quay sang người bên cạnh chào một câu: "Vậy... cô Tống, gặp lại sau nhé."
Cô mỉm cười, hàng mi hắt xuống một tầng ánh sáng mỏng.
"Gặp lại sau."
Tống Tang Trì gật đầu, lại trở về dáng vẻ điềm đạm thanh lãnh thường ngày.
Hai người vốn đi cùng đường, giờ một người tiếp tục đi thẳng, một người rẽ phải, chính thức tách hướng.
Đi thêm chừng bảy tám phút, phía trước thấp thoáng một tòa căn hộ.
Đào Tô tăng nhanh bước chân.
Tối qua tình huống đột ngột, cô không có quần áo thay, cũng không muốn tắm ở nhà người khác nên sáng nay chạy tới trường tắm một lượt, tiện thay luôn bộ đồ mới.
Lúc này cả người mới cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.
Ra khỏi phòng tắm chưa lâu, Đào Tô thấy phòng khách hơi ngột ngạt liền khoác khăn đứng ở ban công mở, vừa lau tóc vừa hong khô.
Những giọt nước trong suốt dưới ánh nắng khúc xạ thành từng vệt sáng nhỏ.
Cô cụp mắt, ánh nhìn không có tiêu điểm rơi xuống con đường lớn bên dưới, nhìn sinh viên qua lại.
Tâm trí thực ra đã dần trôi đi nơi khác, đang nghĩ về những chuyện khác.
Đột nhiên, từ phía cửa ra vào vang lên một tiếng "tít", ngay sau đó là âm thanh ổ khóa xoay chuyển.
Đào Tô khựng lại, dừng động tác lau tóc rồi bước vào trong.
Chỉ thấy dì quản lý khu căn hộ cầm một tấm thẻ cửa chung đang đi vào.
"Cô Đào, cô ở nhà à?"
Dì quản lý rõ ràng cũng giật mình, vội vàng giải thích, "Tôi tưởng cô lại giống mấy lần trước không có ở đây nên không gõ cửa."
"Không sao đâu."
Đào Tô không phản ứng nhiều.
Ánh mắt cô rơi xuống tờ biểu mẫu trên tay đối phương.
"Kiểm tra học kỳ à?"
"Đúng rồi."
Dì quản lý giơ tờ biểu mẫu trong tay lên, tiếp lời, "Ngoài việc kiểm tra hao mòn tài sản chung của các căn hộ, còn phải thống kê lại số lượng giảng viên từng khoa và số căn hộ còn trống.
Sắp tới phải phân bổ lại chỉ tiêu."
"Học kỳ này có mấy chuyên ngành chuyển từ cơ sở cũ sang đây, chỉ tiêu căn hộ chắc chắn không đủ.
Nửa cuối năm có lẽ sẽ xây thêm khu mới."
Thì ra toàn bộ khu căn hộ này đều là tài sản công thuộc nhà trường.
Căn hộ hai phòng một khách, giảng viên có thâm niên nếu chủ động đăng ký thường đều được phân suất ở.
Huống hồ như Đào Tô, dạng "quan hệ hộ" thì càng không cần chủ động xin, phía nhà trường đã trực tiếp phê duyệt cho cô một căn.
Nói là căn hộ hai phòng một khách ở ghép hai người nhưng thực tế hoàn toàn không có ý định sắp xếp bạn cùng phòng cho cô.
Dì quản lý vừa cảm thán vừa nói, Đào Tô nghe cho có, rất phối hợp nhường đường để đối phương kiểm tra đối chiếu.
Cô không thường xuyên ở căn hộ giảng viên này nhưng trong phòng khách vẫn đặt một thùng nước khoáng dự phòng.
Lúc này vừa hay dùng để mời khách.
Trong lúc dì quản lý kiểm tra, Đào Tô vừa trò chuyện vừa biết thêm được một vài tin tức nội bộ.
Ví dụ như có vài giảng viên vệ sinh cá nhân rất kém, mỗi lần đến kỳ kiểm tra học kỳ, dì quản lý đều phải đeo khẩu trang mới dám bước vào.
Lại ví dụ như vì chỉ tiêu căn hộ quá khan hiếm, mấy giảng viên bên khoa Toán đã chuyển sang đây vài tháng mà vẫn chưa được phân nhà.
Chủ nhiệm khoa đã báo cáo lên trên không biết bao nhiêu lần.
Căn hộ Đào Tô đang ở là khu mới xây mấy năm gần đây, từ nội thất đến đồ đạc đều còn rất mới.
Dì quản lý chỉ liếc qua vài cái rồi rời đi.
Cánh cửa khẽ khép lại, cả căn nhà lại chìm vào yên tĩnh.
Học kỳ sau nhanh chóng được đưa vào kế hoạch giảng dạy.
Trong tay Đào Tô vẫn là bốn lớp, tiếp tục dạy môn "Sáng tác ca khúc và phân tích tác phẩm" như học kỳ trước, chỉ là thay một lứa sinh viên khác mà thôi.
Sau đó Tống Tang Trì lại tìm dịp mời cô ra ngoài ăn riêng một bữa, nói là để cảm ơn chuyện tối hôm đó.
Đào Tô tuy cảm thấy không cần phải cảm ơn nhưng cũng khó từ chối, cuối cùng vẫn đi.
Hốc cây đã im lặng suốt một thời gian dài.
Mỗi tối trước khi ngủ, Đào Tô vẫn giữ thói quen mở ra xem một lần.
Không biết từ khi nào, việc đó đã trở thành một phần trong sinh hoạt hằng ngày của cô.
Không có lời tâm sự mới gửi đến cô lại thấy thiếu thiếu điều gì đó.
Cuộc sống của Tống Tang Trì lúc thì ở rất gần cô, lúc lại ở rất xa.
Nhìn như có thể chạm tới, nhưng khi thật sự đưa tay ra mới phát hiện chẳng qua chỉ là ảo ảnh giữa sa mạc.
Kỷ niệm hai mươi năm thành lập trường đang đến gần từng ngày.
Vài ngày trước lễ kỷ niệm, Đào Tô cố ý dành trọn một buổi trưa gọi các giảng viên khoa Toán đến phòng âm nhạc để tổng duyệt lần cuối.
Không ngờ Tống Tang Trì lại không đến.
Không chỉ không đến mà cũng không báo trước trên điện thoại.
Đào Tô cảm thấy có gì đó không ổn bèn hỏi thăm mấy giảng viên khác, lúc này mới biết Tống Tang Trì gặp rắc rối.
Sau khi buổi tập kết thúc, cô vội vàng chạy đến bệnh viện trường.
Vừa đến nơi chỉ thấy một nam sinh quen mặt đang tựa vào bức tường ngoài phòng bệnh, gương mặt trẻ trung đầy vẻ hối hận và áy náy.
Đó là một sinh viên cô từng dạy, tiếp xúc khoảng hai học kỳ.
Đào Tô hơi ngạc nhiên: "Hứa Trần, sao em lại ở đây?"
"Cô Đào..."
Nam sinh bị gọi tên, ngẩng đầu lên cũng tỏ vẻ bất ngờ nhưng lại không biết phải trả lời câu hỏi của cô thế nào.
Ánh mắt cậu ta né tránh, đầy vẻ chột dạ và áy náy.
Kết hợp với việc đang đứng trước bệnh viện trường, lại đứng ngoài cửa phòng bệnh mà không bước vào, không khó đoán "rắc rối" mà Tống Tang Trì gặp phải có liên quan đến Hứa Trần.
Đào Tô không hỏi thêm, trực tiếp lướt qua cậu ta bước vào phòng bệnh.
Cũng ngay khoảnh khắc cô bước qua cửa, ánh mắt Tống Tang Trì vừa lúc quét sang đây, hai người nhìn thẳng vào nhau.
Trong phòng không còn ai khác.
Trên tủ đầu giường bày lác đác trái cây và đồ ăn vặt, nhìn qua là biết trước đó đã có một nhóm người tới thăm.
"Em sao lại đến đây?"
Thấy Đào Tô xuất hiện, vẻ lạnh lùng nơi chân mày Tống Tang Trì dịu xuống vài phần.
Nàng ngồi dậy trên giường, ánh mắt theo sát từng bước di chuyển của Đào Tô.
Cho đến khi cô kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống bên cạnh giường.
"Chị quên là trưa nay phải tổng duyệt à."
Đào Tô giải thích.
"Cũng đúng."
Tống Tang Trì thần sắc bình thản, rất nhanh đã không còn ý định hỏi thêm.
Dù sao chuyện như vậy chỉ cần hỏi thăm một chút là biết, Đào Tô biết được cũng chẳng có gì lạ.
"Có muốn ăn trái cây không?
Thích loại nào thì tự lấy.
Bồn rửa tay ở ngoài ban công."
Cảm xúc của Tống Tang Trì không bộc lộ quá nhiều, giọng nói cũng bình thường như mọi khi nhưng Đào Tô vẫn cảm nhận được tâm trạng của nàng không tốt.
Cô không tiếp lời, chỉ bắt đầu dùng ánh mắt dò xét trên người đối phương, đồng thời hỏi: "Chị bị thương ở đâu?"
Tống Tang Trì chần chừ nửa giây rồi nhanh chóng rút cánh tay từ dưới chăn ra, giơ lên ra hiệu cho Đào Tô xem.
Một mảng đỏ bỏng cỡ bàn tay nổi bật trên nền da trắng xung quanh, đối lập đến mức khó mà làm ngơ.
"Bị nước sôi bắn trúng một chút thôi.
Lãnh đạo trường làm quá, cứ bắt chị ở lại bệnh viện trường nghỉ một lát rồi mới cho về."
"Bác sĩ không kê thuốc à?"
"Có, một tuýp thuốc bôi bỏng, ở kia."
Nàng khẽ hất cằm ra hiệu Đào Tô nhìn về phía tủ đầu giường.
Một tuýp thuốc bôi nhỏ xíu lẫn giữa đống trái cây và đồ ăn vặt, chẳng hề nổi bật.
"Giờ chị lười bôi, lát nữa bôi cũng được."
Nói xong, nàng định rút tay lại giấu vào chăn, không ngờ cổ tay đã bị Đào Tô nhẹ nhàng nắm lấy.
"Bị thương rồi sao lại để lát nữa mới bôi?"
Đào Tô khẽ nhíu mày, đứng dậy lấy tuýp thuốc vào tay, thái độ khác hẳn bình thường, pha lẫn chút cứng rắn.
"Nhỡ để lại sẹo thì sao?
Để em bôi cho chị."
Môi Tống Tang Trì khẽ mấp máy hai lần, cuối cùng vẫn không lên tiếng phản đối, để mặc Đào Tô loay hoay mở hộp thuốc.
Phòng bệnh hướng rất tốt, lại đúng giữa trưa, thời điểm nắng đẹp nhất trong ngày.
Cửa kính trong suốt không có rèm che, ánh nắng chói chang xuyên qua ban công chiếu xiên vào phòng.
Đào Tô quay lưng về phía nguồn sáng, cả người chìm trong lớp bóng xám nhạt, bước đến gần nàng rồi nửa quỳ xuống, độ cao vừa vặn để bôi thuốc cho cánh tay.
Thuốc mỡ màu vàng nhạt dưới ánh sáng đầy đủ trông trong veo óng ánh, không hề khiến người ta khó chịu.
Trong phòng không tìm thấy tăm bông, Đào Tô đành dùng ngón trỏ hứng lấy thuốc vừa bóp ra rồi cẩn thận thoa lên vết bỏng của Tống Tang Trì.
Đầu ngón tay ấm nóng hòa lẫn với cảm giác mát lạnh của thuốc, một lạnh một nóng khiến Tống Tang Trì thấy hơi rát nhưng lại ngứa ngáy.
Một cảm giác rất kỳ lạ, vậy mà nàng lại thấy có chút hưởng thụ.
Tâm trạng vốn trầm xuống cuối cùng cũng nhích lên đôi chút.
Nàng cụp mắt nhìn hàng mi dày của Đào Tô.
Lông mi đen và rậm che đi đôi mắt xinh đẹp, chỉ còn thấy cánh môi khép mở khi nói chuyện.
"Là Hứa Trần gây ra sao?
Vết thương của chị có liên quan đến cậu ấy à?"
Đào Tô thuận miệng hỏi.
Sự chú ý của cô hoàn toàn đặt trên vết thương, rõ ràng không hề nhận ra mình đang bị quan sát.
Tống Tang Trì không trả lời, trái lại hỏi ngược lại: "Em quen cậu ta?"
Bị hỏi như vậy, động tác bôi thuốc của Đào Tô khựng lại vài giây.
Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, cô mới chậm rãi đáp:
"Em dạy cậu ấy hai học kỳ, không thể nói là thân lắm, nhưng thỉnh thoảng có giúp em vài lần.
Mỗi lần học xong đều là người ở lại cuối cùng dọn dẹp lớp học rồi mới đi.
Nhìn không giống sinh viên có tâm địa xấu."
Sự chú ý của Đào Tô vẫn dừng ở vết thương của Tống Tang Trì, nói chuyện mà thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
Cô không biết toàn bộ diễn biến sự việc, ngay cả những thông tin đại khái cũng là nghe người khác kể lại.
Nếu Tống Tang Trì đã hỏi, cô chỉ đơn thuần nói ra những gì mình biết một cách khách quan, hoàn toàn không có ý đứng ra bênh vực ai.
Quả nhiên, Tống Tang Trì khẽ ừm một tiếng, không bày tỏ thêm điều gì.
Qua một lúc lâu, nàng mới lại lên tiếng: "Cậu ta không hài lòng với điểm số của mình, đặc biệt tra thời khóa biểu, đợi đến giờ tan lớp buổi trưa đứng trước cửa lớp tìm chị đòi lời giải thích.
Kết quả không cẩn thận làm đổ bình giữ nhiệt, nước sôi bắn hết lên tay chị."
Không hổ là người làm toán, Tống Tang Trì dùng những câu từ ngắn gọn nhất để thuật lại toàn bộ sự việc, không thêm thắt tính kịch tính hay suy đoán chủ quan như người khác.
"Vậy vết thương của chị là do cậu ấy gây ra."
Đào Tô lặp lại sự thật một lần nữa.
Tống Tang Trì lại ừm thêm một tiếng.
So với lúc Đào Tô vừa bước vào, thần sắc trên mặt nàng đã lạnh đi vài phần.
Rõ ràng mấy câu vừa rồi của Đào Tô đã vô tình chạm phải điểm khó chịu của nàng mà bản thân nàng không hề hay biết.
Trong suy nghĩ của Tống Tang Trì, tiếp theo Đào Tô hẳn sẽ lên tiếng nói đỡ cho Hứa Trần, giống như những giảng viên và lãnh đạo vừa đến thăm trước đó.
Nhưng nàng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy Đào Tô nhắc thêm gì về chuyện này.
Cho đến khi thuốc bôi bỏng đã được thoa xong, Đào Tô đậy nắp lại, đặt trở về tủ bên cạnh rồi tiện tay lục túi nhựa bên cạnh, giọng mang theo chút bất ngờ vui vẻ: "Ồ, có cả anh đào này.
Cô Tống ăn không?
Em rửa một ít nhé."
"..."
Tống Tang Trì ngước mắt nhìn cô, vẻ vui mừng trên mặt Đào Tô hoàn toàn không giống giả vờ.
Dù nàng còn chưa kịp trả lời, người ta đã thò tay vào túi bắt đầu lấy anh đào rồi.
Nàng không nhịn được lên tiếng: "Em không còn gì muốn nói nữa sao?"
"Gì cơ?"
Anh đào từng quả nhỏ khó lấy, Đào Tô dứt khoát nhấc cả túi lên đi ra ban công.
"Chờ em chút, em rửa trái cây đã."
Mải mê hưởng ké suất đồ ăn thăm bệnh của Tống Tang Trì, Đào Tô hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu dở dang trong lời muốn nói của nàng.
Vòi nước mở ra, tiếng nước chảy ào ào làm dịu bớt sự bực bội trong lòng Tống Tang Trì.
Chẳng bao lâu, Đào Tô xách túi anh đào còn ướt nước quay lại.
Từng quả dính giọt nước trở nên óng ánh trong suốt, dưới ánh nắng phản chiếu sắc đỏ non.
Sau khi bị ép ăn vài quả, Tống Tang Trì vội xua tay, ra hiệu mình không ăn nữa.
Đào Tô lúc này mới dừng tay: "Rồi, cô Tống vừa nãy hỏi em gì ấy nhỉ?"
"Em không định cầu tình cho sinh viên của mình sao?
Những giảng viên đến trước cũng giống em, đều nói cậu ta là sinh viên tốt, khuyên chị hay là thôi đi, đừng quá chấp nhất, cho cậu ta thêm một điểm."
Tống Tang Trì nghiêng mặt nhìn cô, trong mắt lộ ra một tia dò xét khó nhận ra.
Hứa Trần học lực và phẩm hạnh đều tốt, còn đảm nhiệm chức cán bộ lớp.
Bình thường, dù trong mắt bạn bè hay thầy cô, cậu ta đều có danh tiếng khá tốt.
Nhưng vì gia cảnh rất khó khăn nên mỗi học kỳ đều nỗ lực hết sức để giành học bổng của trường.
Một điểm của Tống Tang Trì vừa vặn nằm ngay trên ranh giới ấy.
Chỉ vì thiếu một điểm đó, cậu ta không đạt được học bổng.
Bởi vậy sau khi điểm số công bố, cậu ta mới kích động đến tìm Tống Tang Trì tranh luận.
Cậu ta cho rằng Tống Tang Trì cố tình giữ điểm của mình, vì trong phòng thi, cậu ta từng cố ý để bạn bên cạnh liếc bài mình.
Trùng hợp phòng thi đó lại do Tống Tang Trì coi, vì thế cậu ta đã bị nhắc nhở nhiều lần.
"Em vừa nói là đánh giá về con người cậu ta, không liên quan gì đến toàn bộ sự việc này."
Đào Tô thản nhiên nhét một quả anh đào vào miệng.
Phần thịt quả lăn qua lăn lại trong khoang miệng, cuối cùng bị cô đẩy sang bên trái khiến má phồng lên một cục nhỏ rất rõ ràng.
"Cậu ta khi không có chứng cứ lại nghi ngờ giảng viên, còn tung tin đồn thất thiệt khắp nơi, thậm chí vì mất kiểm soát cảm xúc mà khiến cô Tống bị bỏng, tất cả đều là sự thật không thể chối cãi.
Những điều đó có liên quan nhiều đến việc bình thường cậu ta là người như thế nào không?"
Công không bù được lỗi, đúng sai cũng phải phân minh.
Trộn lẫn tất cả vào một chỗ mới là điều tối kỵ nhất.
Đào Tô mở to mắt, cố ý dùng giọng điệu khoa trương nói: "Cậu ta làm chị bị bỏng mà em chưa mắng cậu ta đã là tốt lắm rồi, còn bênh vực à?
Nằm mơ đi!"
Nói xong, cô lại bỏ thêm một quả anh đào vào miệng.
Cả túi anh đào chẳng biết từ lúc nào đã gần hết sạch.
Tống Tang Trì biết cô đang cố ý chọc mình cười, vẻ lạnh lùng giữa chân mày dần tan đi, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Nhưng mà cô Tống," Đào Tô tiếp lời, "chuyện này giờ lan ra rồi, bên ngoài nói gì cũng có.
Em nghĩ hay là chị công khai bài thi của cậu ta cho mọi người xem để làm rõ đi.
Không cần phải chịu những lời bôi nhọ như vậy."
Chỉ cần công bố bài thi và tiêu chí chấm điểm, tự khắc sẽ có công luận.
Đào Tô đưa ra cách đơn giản nhất, từ đầu đến cuối đều đứng trên lập trường của Tống Tang Trì mà suy nghĩ.
"Cũng không phải là không được," Tống Tang Trì đáp, "chỉ là nếu vậy, Hứa Trần sẽ trở thành người cắn ngược lại.
Cậu ta sẽ phải trả giá không nhỏ cho hành vi của mình."
Cái giá ấy có thể Hứa Trần không chịu nổi.
Có lẽ sẽ phải đối mặt với những lời mỉa mai từ bạn học hoặc vô vàn lời chế giễu trên mạng.
Lời vừa dứt, nàng chú ý thấy ánh mắt Đào Tô vô thức liếc về phía cửa phòng bệnh.
Một góc áo của nam sinh lộ ra, cậu vẫn đứng ngoài cửa chưa rời đi, hẳn là thật sự rất áy náy.
Nhưng từ đầu đến cuối, Đào Tô vẫn không hề mở miệng nói đỡ cho Hứa Trần dù chỉ một câu.
Đến cuối cùng, Tống Tang Trì đột nhiên hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: "Đào Tô, em nói cậu sinh viên đó từng vô tình giúp em vài lần, đúng không?"
"Đúng vậy, sao thế?"
"Vậy là chị hiểu rồi."
Cuộc đối thoại khó hiểu, kết thúc cũng khó hiểu.
Thực ra giờ nghỉ trưa đã kết thúc từ lâu, chỉ là tiết đầu buổi chiều của cả hai đều không có lớp nên họ nán lại bệnh viện trường thêm một lúc để trò chuyện.
Tống Tang Trì cũng không có ý định nằm mãi trong phòng bệnh, nàng vốn không thích mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện.
Chẳng bao lâu, hai người thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Chỉ nằm nghỉ một lát mà đồng nghiệp đã mang đến không ít đồ, Đào Tô gom góp lại thành mấy túi lớn nhỏ.
Vừa bước đến cửa, quay mặt lại đã nhìn thấy gương mặt đầy áy náy của Hứa Trần.
"Xin lỗi, cô Tống."
"Xin lỗi, cô Đào."
Nam sinh thấy hai người bước ra liền cúi gập người một góc chín mươi độ rất chuẩn, giọng nói run run nghe như sắp khóc.
Tình huống thế này Đào Tô đi dạy mấy năm nay chưa từng gặp.
Cô còn chưa kịp lên tiếng đã nghe giọng nói không chút ấm áp của Tống Tang Trì vang lên nhàn nhạt:
"Cầm hết đồ lên, theo tôi đến văn phòng một chuyến."
Mấy túi trái cây và đồ ăn vặt lập tức được chuyển hết sang tay Hứa Trần.
Suốt quãng đường đi, ba người hầu như không nói gì.
Không khí như bị xịt một lớp chất làm đông lạnh, lạnh đến mức đặc quánh lại.
Đào Tô không hiểu Tống Tang Trì rốt cuộc muốn làm gì, cô chỉ lặng lẽ đi phía sau, hoặc nói đúng hơn là đi song song bên cạnh, vì văn phòng của hai người chỉ cách nhau một hành lang trên cao.
Giờ này trong văn phòng không có nhiều người, đa phần đều có tiết dạy.
Vừa về đến nơi, Tống Tang Trì liền kéo ngăn kéo phía dưới ra, lật từ một xấp bài thi dày cộp tìm ra bài của Hứa Trần trải thẳng lên mặt bàn.
Nàng gọi cậu ta lại gần, nói thẳng thắn: "Đây là bài thi của em.
Phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống phía trước không có gì để tranh cãi về điểm số.
Mấy câu tự luận phía sau cũng trừ theo đúng quy tắc, trừ ở đâu em tự biết rõ."
"Chỉ có một điểm duy nhất có nghi vấn là ở đây."
Tống Tang Trì đưa ngón tay chạm vào mặt bài thi.
"Em tự nhìn xem, tôi trừ em một điểm này có oan không?"
Khí thế quá mức nghiêm túc khiến Đào Tô là một người dị ứng toán học chính hiệu cũng không nhịn được nhìn theo hướng ngón tay nàng chỉ.
Rất tốt, hoàn toàn không hiểu.
Đào Tô căn bản không hiểu nổi đống ký hiệu toán học lằng nhằng kia, nào là chữ cái x y các kiểu...
Nhìn một cái đã không muốn nhìn lần thứ hai, cô dứt khoát đi ra cạnh cửa sổ hít thở không khí.
Dưới lầu có vài con mèo hoang chui ra khỏi bụi cỏ, nghênh ngang nằm dài trên nền xi măng phơi nắng, còn liếm lông cho nhau.
Không phải nhìn còn thú vị hơn tờ bài thi toán kia sao?
Cuộc trao đổi giữa giảng viên toán và sinh viên khoa Toán, một người bên khoa Âm nhạc như cô vốn không nên xen vào.
Hứa Trần cầm góc bài thi, dưới sự chỉ dẫn của Tống Tang Trì nhanh chóng nhận ra vấn đề của mình.
Một điểm đó bị trừ vì cậu ta đã bỏ qua một bước nhỏ, một bước mà cậu cho rằng có cũng được, không có cũng không sao.
Nhưng nói theo chuẩn mực nghiêm ngặt thì bước ấy tuyệt đối không thể bỏ qua.
Toán học vốn là một quá trình suy luận logic cực kỳ chặt chẽ, chỉ cần sai một mắt xích cũng có thể ảnh hưởng đến kết quả.
Thái độ của Tống Tang Trì đối với học thuật trước nay luôn nghiêm khắc, không cho phép xuất hiện bất kỳ sai sót nào.
Sai lầm như vậy trong mắt giảng viên khác có thể xem là không đáng kể, nhưng với nàng thì tuyệt đối không được tồn tại.
Trừ một điểm còn là nhẹ.
"Còn gì muốn nói không?" nàng hỏi.
Hứa Trần không trả lời, nhưng sự im lặng chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Cảm xúc của Hứa Trần bắt đầu xuất hiện những biến chuyển rất nhỏ.
Bàn tay đang nắm bài thi cũng run lên thấy rõ.
Rõ ràng, phòng tuyến tâm lý của cậu ta đã bắt đầu sụp đổ.
Thế nhưng thái độ của Tống Tang Trì lại không hề thay đổi, vẫn là giọng điệu công tư phân minh:
"Một điểm này tôi sẽ cộng lại cho em.
Em có thể tiếp tục nộp đơn xin học bổng."
Hứa Trần kinh ngạc ngẩng đầu lên.
"Nhưng điều đó không có nghĩa là em đúng," Tống Tang Trì không nhìn cậu, tiếp tục nói, "tôi cộng cho em một điểm này chỉ vì em thật sự cần nó, và..."
Nàng khựng lại, liếc khóe mắt nhìn về phía Đào Tô đang đứng bên cửa sổ hít thở không khí.
Ánh mặt trời màu vàng phủ lên người cô một tầng sáng dịu.
Tống Tang Trì không nói tiếp mà chuyển chủ đề:
"Tôi nghe nói em cũng rất thích toán, đã bắt đầu chuẩn bị thi cao học, sau này còn định học tiếp tiến sĩ, đúng không?"
"Dạ...
đúng."
Nam sinh cúi đầu rất thấp, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Cậu ta đương nhiên hiểu Tống Tang Trì đã nương tay.
Một điểm này là sự bố thí cho mình.
Cậu có lòng tự trọng, có ý thức đúng sai, nhưng cũng giống như nàng nói, cậu thực sự rất cần điểm đó.
"Vậy thì hy vọng một điểm này có thể khiến em trên con đường phía trước trở nên xuất sắc hơn và trở thành một trải nghiệm khó quên."
Nói xong, Tống Tang Trì không nhiều lời, nhanh chóng giơ tay tiễn khách, đưa người ra khỏi văn phòng.
Khi nàng quay trở lại chỗ ngồi, chỉ thấy Đào Tô đã rời khỏi cửa sổ, dùng hông tựa vào bậu cửa phía sau nhìn về phía nàng:
"Không phải nói là không định thương hại cậu ấy sao?
Sao tự nhiên lại đổi ý?"
"Em đoán xem."
Tống Tang Trì bước vài bước đến bên cửa sổ, đứng sát vai Đào Tô, cùng dựa vào bậu cửa.
Nàng nghiêng mặt nhìn đối phương, trong ánh mắt dần có thêm chút ấm áp.
Câu trả lời của Đào Tô rất nhanh vang lên bên tai, giọng còn mang theo chút tinh ranh:
"Chị đoán xem em có đoán không?"
------
Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵