Chương 18: Sinh nhật
Đêm khuya, màn đen tĩnh lặng lặng lẽ bao trùm cả thành phố.
Dù là đô thị phồn hoa bậc nhất cả nước, đến tận rạng sáng cũng buộc phải chậm lại nhịp điệu để chìm vào yên tĩnh.
Đào Tô nhắm mắt, nghiêng người quay về phía bên kia giường nhưng mãi vẫn không thể ngủ được.
Ở phía bên kia phòng trên chiếc giường còn lại, Úc An đã chìm sâu vào giấc mộng.
Người đang yêu làm sao mất ngủ được?
Người đang yêu có lẽ đến cả giấc mơ cũng ngọt ngào.
Đào Tô vẫn còn nghĩ đến những câu hỏi Úc An đã đặt ra buổi tối.
Dù cuối cùng câu chuyện đã nhẹ nhàng được chuyển hướng, không nhắc lại nữa nhưng rốt cuộc vẫn để lại trong lòng cô một vết hằn mỏng.
Chính vết hằn ấy khiến cô trằn trọc trong đêm vắng, mãi không sao ngủ được.
Càng muốn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, vừa nhắm mắt lại, khuôn mặt của Tống Tang Trì càng hiện lên rõ ràng.
Như ám ảnh len vào giấc mơ, như bóng theo hình.
Cuối cùng, Đào Tô lựa chọn thỏa hiệp.
Đã không ngủ được, cô dứt khoát với tay lấy điện thoại.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình bật lên, hiển thị đã hai giờ rưỡi sáng.
Giờ này mà còn chưa ngủ, không phải người nghiện thức khuya thì cũng là kẻ mất ngủ.
Cô mở danh bạ trên QQ, lướt qua danh sách liên hệ.
Ảnh đại diện mèo con thuộc về Tống Tang Trì đã chuyển sang màu xám từ lâu.
Cô nhấn vào trang cá nhân rồi vào không gian QQ lướt xem một chút.
Ngoài những bài chia sẻ thông báo của trường và kiến thức chuyên môn, hoàn toàn không có dấu vết nào của đời sống riêng tư.
Rõ ràng chỉ là một tài khoản dùng cho công việc.
Thật nhạt nhẽo.
Ánh sáng trắng lạnh từ màn hình chiếu lên gương mặt Đào Tô khiến những đường nét vốn mềm mại của cô trông có phần tái nhợt.
Vòng đi vòng lại, Đào Tô lại mở tài khoản công chúng của mình.
Trước đây, cô thường vài ngày đến một tuần mới mở một lần.
Từ khi biết người tâm sự với hốc cây là Tống Tang Trì, cô gần như hai ngày lại mở một lần.
Chủ yếu vì tần suất đối phương tâm sự vốn cũng không cao.
Gần đây, tần suất cô mở hốc cây ngày càng dày hơn.
Cô tự nhận ra điều đó nhưng lại không muốn khống chế.
Thế nhưng, dù cô mở nhiều hay ít, tần suất bên kia gửi tâm sự cũng không vì thế mà tăng lên.
Trước khi ngủ cô mới mở một lần, vậy mà giờ lại...
"Ơ?"
Ánh mắt vốn còn lơ đãng chợt tụ lại khi nhìn thấy chấm đỏ thông báo.
Tinh thần Đào Tô lập tức tỉnh táo.
Có tin nhắn mới.
Gửi từ một giờ trước.
Xem ra đêm nay không chỉ mình cô thức.
Hốc cây chỉ nhận được một lời cảm thán.
Trong mấy dòng chữ ngắn ngủi lộ ra vài phần thản nhiên, vài phần lạnh nhạt, như đang kể lại một chuyện hết sức bình thường.
Đào Tô bất giác nhớ lại chính mình.
Chuyện sinh nhật cô chưa từng quên.
Hồi còn đi học, thường trước cả một tháng cô đã bắt đầu thông báo với mọi người về sinh nhật của mình, hôm đó sẽ đi đâu chơi, mời những ai ăn cơm, chia thành mấy nhóm để mời... tất cả đều được lên kế hoạch từ sớm.
Luôn luôn là mở màn rộn ràng náo nhiệt rồi tan cuộc trong dư âm còn chưa đã.
Chuyện như Tống Tang Trì không coi sinh nhật ra gì, còn bận công việc đến mức quên mất thì tuyệt đối sẽ không xảy ra với cô.
Nhưng nghĩ lại, điều đó cũng rất hợp với tính cách của Tống Tang Trì, không thích ồn ào.
Cứ nghĩ như vậy, Đào Tô mơ màng không biết từ lúc nào đã thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn.
Rèm cửa trong phòng kéo kín mít, vậy mà vẫn có từng tia nắng len qua khe hở rơi xuống sàn, tạo thành một vệt vàng mảnh mai.
Với tay lấy điện thoại xem giờ, đã gần mười một giờ.
Hôm nay là ngày cuối cùng Đào Tô ở Kinh Thành.
Kế hoạch buổi chiều là tham quan Tử Cấm Thành nổi tiếng thế giới.
Úc An với tư cách chủ nhà đã mua vé từ sớm, còn mời hẳn hướng dẫn viên chuyên nghiệp đi theo thuyết minh suốt hành trình.
Ánh nắng đầu hạ ấm áp chiếu lên người không hề quá gắt, ngược lại còn rất dễ chịu.
Những tâm trạng lộn xộn của đêm qua tạm thời bị bỏ lại phía sau, hai người chơi thỏa thích suốt cả buổi chiều.
Buổi hòa nhạc của Phàn Lâm bắt đầu lúc tám giờ tối, bảy giờ rưỡi phải vào cửa.
Gần đến chạng vạng, hai người rời khỏi Tử Cấm Thành.
"Mệt quá đi, không ngờ đi cả buổi chiều mà vẫn chưa đi hết Tử Cấm Thành."
Đào Tô cầm một chiếc quạt lưu niệm do Tử Cấm Thành phát hành, quạt qua quạt lại cho có lệ, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi khó giấu.
Thời tiết hôm nay rất thích hợp để ra ngoài, nhưng đi bộ ngoài trời quá lâu vẫn thấy nóng.
Chiếc quạt này cô mua ở cửa hàng lưu niệm dành cho du khách, chỉ là cây quạt cổ phong ấy cầm trên tay cô trong bộ đồ thường phục lại có phần hơi lạc điệu.
"Không sao, lần sau lại đến.
Lần sau chúng ta đi từ khu chưa đi hết hôm nay!"
Úc An vẫn tràn đầy năng lượng, trông có vẻ rất vui vẻ.
"Xem đồ trang sức đi!
Hàng thủ công lưu niệm Tử Cấm Thành, tay nghề tinh xảo, giá cả phải chăng, đi ngang qua đừng bỏ lỡ!"
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, rẽ qua một góc đường thì bỗng nghe thấy tiếng rao lớn phía trước.
Thì ra là cửa hàng ven đường đứng ở lối ra mời khách.
Để thu hút hơn, người bán còn đeo đủ loại trang sức trên người làm mẫu.
Bước chân Đào Tô chậm lại.
Ánh mắt cô bị thu hút bởi một chiếc vòng tay treo trên tay người bán.
Dưới ánh nắng, chiếc vòng màu vàng ánh lên rực rỡ, phía dưới còn đính một túi hoa nhỏ xinh cùng tông màu.
Đeo lên tay tạo cảm giác cổ điển và thanh nhã.
"Đừng mua nữa, đi thôi.
Đói lắm rồi, đi ăn đi."
Thấy vậy, Úc An thúc giục, kéo nhẹ tay áo bạn mình.
"Đợi chút, xem đã."
Đào Tô gạt tay Úc An ra, bước về phía người đang rao hàng.
Hai người nhanh chóng đổi hướng, theo chân người kéo khách đi về phía cửa tiệm cách đó không xa.
Vừa đi, miệng Úc An vẫn không ngừng lải nhải, giờ thì bắt đầu than mỏi chân: "Sao thế?
Cậu trước giờ có đeo trang sức đâu, định mua quà cho người nhà à?"
Bị nói trúng tim đen.
Đào Tô khẽ cười, không trả lời.
Cô đúng là muốn mua quà cho ai đó, nhưng không phải cho người nhà.
Quà cho gia đình cô đã mua đủ từ mấy hôm trước rồi.
Việc bỗng dưng dừng bước là vì cô nhớ đến hai dòng tâm sự tối qua trong hốc cây.
Cửa tiệm cách chỗ người kia đứng mời khách không xa, đi vài bước là tới.
Trang trí cổ kính, tông đỏ sẫm làm chủ đạo, trong không khí phảng phất mùi đàn hương nồng đậm, hít vào một hơi cũng khiến tinh thần tỉnh táo hơn chút.
Người dẫn đường rõ ràng rất quen thuộc cách bài trí trong tiệm, chớp mắt đã lấy ra một chiếc vòng mới đưa tới trước mặt Đào Tô: "Chị ơi, mẫu vòng chị vừa nhìn là thiết kế mới nhất của bên em, tên là Ám Hương Doanh Tụ.
Bề mặt mạ vàng, hoa nang rỗng, phù điêu bán lập thể, đeo lên tay rất có chất, không đắt đâu, 399 tệ thôi, hời lắm!"
"Woa, thế mà còn không đắt à?"
Úc An đứng bên cạnh lẩm bẩm.
Thật sự mấy tiệm ven đường thế này khó mà tin tưởng.
Nói mạ vàng thì là mạ vàng, chẳng phải chỉ dựa vào mỗi miệng người bán sao?
Cô đang định khuyên Đào Tô đừng bị lừa, ai ngờ đối phương đã không chần chừ quét mã thanh toán.
"Được, vậy gói giúp tôi nhé."
Đào Tô mỉm cười thân thiện với nhân viên rồi quay người đi xem thêm mấy món trưng bày khác trong tiệm.
Mua xong, hai người rời khỏi con phố nhỏ, bắt taxi đi thẳng đến chỗ ăn tối.
Úc An vẫn còn hơi cằn nhằn, trách bạn mình sao không mặc cả đã mua luôn.
Không phải tiếc mấy trăm tệ mà vì kiểu cửa hàng ở khu du lịch này quá nhiều chỗ "chém" khách, toàn làm ăn một lần với khách vãng lai.
Phải đến khi tối buổi hòa nhạc bắt đầu, sự chú ý của cô mới bị chuyển đi, không còn ghé sát tai Đào Tô lải nhải nữa.
Phàn Lâm là ca sĩ theo phong cách rap pha chút rock nhẹ.
Ca khúc mở màn trực tiếp làm bùng nổ cả khán đài, Úc An gần như phát cuồng, hòa vào biển tiếng hét xung quanh.
Trái lại, Đào Tô không quá thích phong cách âm nhạc này, giữa một mảnh ồn ào, cô dứt khoát cầm điện thoại lên xem lại lịch sử tin nhắn trong ngày để giết thời gian, trông có phần lạc lõng.
Nhóm chat của khoa Toán hôm nay lại rất náo nhiệt.
Chuyện hôm nay là sinh nhật của Tống Tang Trì gần như ai cũng biết, vì khoa đặc biệt phát lì xì, còn tặng hoa và bánh kem, đây là phúc lợi chung cho mỗi giảng viên vào ngày sinh nhật.
Đại học tư đúng là có điểm này tốt, đãi ngộ hậu hĩnh.
Đào Tô nhìn đồng hồ.
Hôm nay vẫn còn vài tiếng nữa mới hết ngày, giờ chúc một câu sinh nhật vui vẻ cũng chưa muộn.
Sau mấy lần do dự, cô vẫn mở khung chat riêng với Tống Tang Trì, gửi đi một tin nhắn chúc mừng sinh nhật.
Dù sao đây cũng là chuyện ai cũng biết, cô chúc theo mọi người, hòa vào đám đông cũng chẳng hề đột ngột.
Gửi xong, cô chuẩn bị cất điện thoại đi để tập trung xem buổi hòa nhạc.
Ai ngờ đúng lúc đó, ảnh đại diện vốn đang xám trong danh sách bỗng chuyển sang màu sắc rực rỡ, thông báo tin nhắn mới hiện lên con số đỏ chót "2".
【Cô Đào khi nào về?】
Đào Tô gõ hai chữ trong khung chat: 【Ngày mai.】
Thấy người kia bất ngờ đang online, Đào Tô bỗng không muốn kết thúc cuộc trò chuyện nhanh như vậy nữa.
Thế là giữa bầu không khí náo nhiệt, cô ngồi tại chỗ nhắn tin với Tống Tang Trì: 【À đúng rồi cô Tống, hôm nay khoa tặng bánh sinh nhật vị gì vậy?
Mọi người có hát chúc mừng sinh nhật cho chị không?】
【Loại bánh kem trái cây bán ngoài tiệm ấy.】
【Hát chúc mừng sinh nhật ngại lắm, tôi không để họ hát.】
Đọc đến đây, Đào Tô khá bất ngờ: 【Hả, sẽ thấy ngại sao?】
【Chắc còn tùy người...】 Tống Tang Trì không biết nên trả lời câu hỏi này của Đào Tô thế nào, dứt khoát thêm một hàng dấu chấm lửng phía sau.
Một lúc lâu sau, Đào Tô vẫn chưa trả lời.
Thế là Đào Tô chủ động phá vỡ im lặng, bắt đầu giải thích suy nghĩ của mình: 【Tôi đang nghĩ, mỗi lần bạn bè tôi sinh nhật, tôi đều hát chúc mừng họ.
Không biết họ có giống cô Tống thấy ngại mà không tiện nói không.】
Dòng suy nghĩ tản mạn ấy khiến người ở đầu bên kia không nhịn được cong môi: 【Đương nhiên là không.】
【Tại sao?】 Đào Tô hỏi.
【Các thầy cô trong văn phòng nói cho cùng cũng chỉ là đồng nghiệp bình thường, đương nhiên không giống nhau.】
【Nếu đặt vào tình huống là Đào Tô em hát chúc mừng sinh nhật cho tôi, tôi nhất định sẽ không thấy ngại, ngược lại còn rất thích.
Chỉ tiếc hôm nay cô Đào không ở trường.】
【Tôi không nói chuyện nữa, có chút việc.】
Hai câu dài liên tiếp được gửi đến, nhìn không hề giống lời an ủi qua loa mà như là suy nghĩ thật lòng.
Đào Tô đọc xong thì khựng lại một chút.
Đợi đến khi cô muốn trả lời gì đó, bên kia đã chủ động kết thúc câu chuyện.
Cô đành cất điện thoại đi, tiếp tục xem buổi hòa nhạc.
Tối muộn, sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, Úc An dẫn Đào Tô vào hậu trường.
Cô cuối cùng cũng gặp được ca sĩ Phàn Lâm, trông như một chàng trai lớn, lớp trang điểm sân khấu trên mặt vẫn chưa tẩy.
Cả nhóm nán lại hậu trường một lúc rồi Phàn Lâm nói muốn mời nhân viên cùng đi ăn khuya.
Đương nhiên, trong số đó cũng bao gồm Úc An và Đào Tô.
So với kế hoạch tối qua nói là ăn riêng đồ nướng thì có chút khác biệt.
Đào Tô liếc nhìn bạn mình, thấy Úc An vẫn rất vui vẻ, không có phản ứng gì đặc biệt.
Cô cũng không tiện xen vào, chỉ nói hôm nay đi chơi cả ngày đã rất mệt, không muốn đi nữa.
Úc An cũng không ép: "Vậy Đào Tô, tối nay mình không về cùng cậu nữa nhé, cậu về khách sạn nhắn tin cho mình một tiếng~"
"Ừ."
Đào Tô gật đầu, trên mặt là nụ cười lịch sự.
"Cậu..."
"Nhớ chú ý an toàn nhé."
Đào Tô ghé sát tai Úc An, nhấn mạnh mấy chữ ấy rồi mới chậm rãi lùi ra.
Hai người ở chung phòng mấy đêm liền, bỗng nhiên trong phòng khách sạn chỉ còn lại một mình, Đào Tô vẫn có chút không quen.
Sau khi tắm rửa xong, cô lấy điện thoại ra xem giờ, mới phát hiện còn chưa tới mười một giờ.
Chiều mai mới bay, hôm nay cũng không cần ngủ sớm.
Không hiểu sao Đào Tô lại nhớ đến câu nói buổi tối khi trò chuyện, Tống Tang Trì từng nói nếu là cô hát sinh nhật cho mình thì nhất định sẽ rất thích.
Thế là cô lục trong túi xách lấy máy tính bảng ra, đeo tai nghe, bắt đầu tìm bản nhạc đệm không lời trên mạng.
Nửa tiếng sau, một bản thu hoàn chỉnh bài "Chúc mừng sinh nhật" được gửi đi.
23:53.
Còn mười phút nữa là hết ngày, vẫn kịp.
Cô luống cuống vội vàng cầm điện thoại lên, gọi thẳng cho Tống Tang Trì.
Lúc này cô cũng chẳng còn tâm trí nghĩ xem đối phương đã ngủ hay chưa.
May mà điện thoại vừa đổ chuông đã được bắt máy.
"Alo."
Giọng Tống Tang Trì truyền qua ống nghe, hơi vang, mang vài phần lạnh nhạt quen thuộc.
"Có chuyện gì vậy, Đào Tô?"
Âm thanh rõ ràng, không giống như bị đánh thức giữa giấc ngủ.
Trái tim đang treo lơ lửng của Đào Tô dần hạ xuống.
"Thì... cô Tống không phải nói muốn nghe tôi hát sinh nhật sao?"
Cô bắt đầu vận dụng kỹ năng nói dối rất trôi chảy của mình, bàn tay đặt trên chăn vì ngượng mà vô thức vò loạn.
"Bạn tôi đi đón sinh nhật với bạn trai rồi, tôi ở một mình trong khách sạn cũng chán nên tiện ghi âm luôn."
"Gửi vào QQ của chị rồi, nghe bây giờ chắc vẫn kịp."
Đào Tô cúi đầu liếc nhìn thời gian, đã 23:56.
Trong lòng cô thầm hô mau lên.
"Đợi chút, tôi cúp máy đã."
Bên kia im lặng hai giây sau khi nghe xong rồi nói một câu rất dứt khoát và cúp điện thoại.
Sau khi ngắt cuộc gọi, Tống Tang Trì lập tức vén chăn ngồi bật dậy khỏi giường, với tay lấy tai nghe trên tủ đầu giường đeo vào.
Nhịp thở nàng có chút thay đổi, trong lòng cũng nảy lên một tia vội vã.
Mở QQ trong điện thoại, tải file âm thanh xuống cũng mất gần một phút.
Nhưng khoảnh khắc file được mở ra, những xao động dư thừa trong lòng dường như được vuốt phẳng.
Nàng nín thở lắng nghe, cả người dần chìm vào tĩnh lặng.
Nhạc đệm không lời vang lên.
Nếu chú ý kỹ còn nghe được cả tiếng hít thở rất khẽ của Đào Tô.
Trong bản ghi âm, cô gái khẽ hắng giọng một tiếng rồi theo tiếng nhạc mà vào nhịp...
"Chúc chị sinh nhật vui vẻ, chúc chị mỗi ngày đều hạnh phúc,
Chúc chị từ lúc sáng thức dậy vui vẻ đến khi tối chui vào chăn.
Chúc chị sinh nhật vui vẻ, chúc chị mỗi ngày đều hạnh phúc,
Chúc chị không cần nhờ thầy bói xem quẻ mà vận may vẫn luôn tốt.
Chúc chị sinh nhật vui vẻ, chúc chị mỗi ngày đều hạnh phúc,
Chúc chị từ giây phút này trở đi vui mãi đến tận khi trái đất hủy diệt.
Chúc chị sinh nhật vui vẻ, chúc chị mỗi ngày đều hạnh phúc,
Chúc chị mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi...
đều vui."
Không phải phiên bản "Chúc mừng sinh nhật" truyền thống.
Cô bắt đầu hát thẳng từ đoạn cao trào, chỉ một đoạn ngắn.
Giọng Đào Tô linh hoạt, tràn đầy sức sống, rất hợp với những ca khúc vui tươi như vậy.
Vỏn vẹn mấy chục giây, Tống Tang Trì nghe lặp lại không biết bao nhiêu lần, cho đến khi độ cong nơi khóe môi ngày một rõ rệt...
Nàng thoát khỏi file âm thanh, không gọi lại cuộc điện thoại vừa rồi, chỉ dùng tin nhắn để bày tỏ sự bất ngờ và niềm vui của mình.
Thực sự vì lúc này chỉ số vui vẻ trong lòng đang tăng vọt, Tống Tang Trì sợ rằng chỉ cần mở miệng nói chuyện thôi là sẽ bật cười thành tiếng.
Ở giai đoạn hiện tại trước mặt Đào Tô, nàng vẫn nên giữ mình bình thường một chút.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tống Tang Trì: Giai đoạn này tôi vẫn nên giữ hình tượng lạnh lùng một chút.
Lời bài hát là "Sinh Nhật Vui Vẻ" do Lý Tuyết Lai thể hiện.
Cá nhân tôi rất thích phiên bản này, vừa vui nhộn lại rất đời~
Mọi người có thể tìm nghe thử trên NetEase Cloud Music.
------
Editor có lời muốn nói:
Mình tìm thử qua thì bài mà Đào Tô hát là bài này nà mọi người, đoạn từ giây 0:35.
Ngọt như vầy hỏi sao chị Tống không mê =)))
------
Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵