[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,753
- 0
- 0
[Bhtt] [Edit] Biến Thành Quái Vật Sau Bị Mơ Ước
Chương 62
Chương 62
Thời gian thấm thoát thoi đưa, nửa tháng nữa lại trôi qua.
Chiếc xe Jeep quen thuộc lăn bánh trên đường, thành bang phía xa cứ nhỏ dần rồi mất hút nơi chân trời.
Tề Phù ngồi ở ghế lái, thu hồi tầm mắt khỏi gương chiếu hậu.
Vẻ phiền muộn vương vấn nơi đầu mày cuối mắt cô nàng lập tức tan biến ngay khi thấy bóng dáng người ngồi phía sau.
Chẳng cần phải quyến rũ ai nữa, cô nàng lại diện chiếc áo sơ mi hoa hòe sặc sỡ, nở nụ cười bất cần đời.
Ngoại trừ chiếc bịt mắt bên trái, mọi thứ dường như đã trở lại như xưa.
Cô hớn hở trêu chọc: "Sao em vẫn chưa biến trở lại hình người thế hả?"
Tầm mắt cô dừng ở ghế sau, nơi chú bạch tuộc nhỏ quen thuộc lại xuất hiện, vẫn ngoan ngoãn bám trên vai Kỷ Úc Lâm.
Thế nhưng biểu cảm của nó lúc này lại đầy vẻ bực bội, lườm nguýt Tề Phù một cái rồi dứt khoát xoay lưng về phía cô nàng.
Đang dỗi phát điên lên được đây này.
Ký ức lại ùa về những ngày trước đó.
Kể từ khi biết Kỷ Úc Lâm đang hỗ trợ thức tỉnh dị năng cho người của Khu 13, Lê An với năng lực mới đương nhiên cũng muốn giúp một tay.
Cô có thể nhìn thấu dị năng ẩn giấu trên cơ thể con người, còn Kỷ Úc Lâm thì phụ trách thức tỉnh, một người một bạch tuộc bận rộn đến quên cả trời đất.
Tuy nhiên, dược tề thức tỉnh cần máu bạch tuộc làm thuốc dẫn, mà máu lại liên quan trực tiếp đến năng lực của loài này.
Dù Kỷ Úc Lâm đã cố gắng điều phối thêm các loại dược phẩm đặc biệt để hạn chế, nhưng Lê An vẫn phải mất đi không ít máu.
Kết quả là vài ngày trước, khi từ trong cơn mộng mị tỉnh lại, Lê An giật mình phát hiện mình đã biến về nguyên hình bạch tuộc nhỏ.
Lần này thời gian kéo dài hơn hẳn những lần trước, dù dùng cách nào cũng không thể biến trở lại.
Mà phía Viện nghiên cứu lại thúc ép quá gắt, bất đắc dĩ Lê An đành phải giữ bộ dạng này mà đi theo.
Tề Phù cười thì cười thế thôi, nhưng trong lòng cô hiểu rõ vì sao Lê An lại thành ra nông nỗi này.
Cô vỗ vỗ vào chiếc hộp trống cạnh ghế lái, thản nhiên nói: "Trong này toàn thịt khô chuẩn bị riêng cho em đấy, rảnh thì cứ lôi ra mà gặm.
Trừ lúc ngủ ra thì đừng có để cái miệng nhàn rỗi."
Nghe đến món thịt khô khoái khẩu, mắt bạch tuộc nhỏ sáng rực lên.
Cô lập tức xoay người lại, mấy cái xúc tu ngắn ngủn mập mạp còn chưa bám chắc vào vai Kỷ Úc Lâm đã vội vươn một cái về phía trước.
Xúc tu thoăn thoắt khều một cái, trực tiếp lôi ra một miếng thịt khô.
Kỷ Úc Lâm đưa tay vỗ về cho cô ngồi vững.
Lúc nghiêng đầu, đôi môi đỏ mọng của nàng vô tình hay cố ý lướt qua thân mình bạch tuộc nhỏ.
Miếng thịt khô bị quẳng sang một bên, bạch tuộc nhỏ dấn tới dính chặt lấy nàng, mặt dày đòi cho bằng được một nụ hôn hôn.
Ánh mắt Kỷ Úc Lâm hạ xuống, tràn đầy sự dung túng, nàng khẽ hôn lên đầu cô.
Mọi bực bội tan biến sạch sành sanh, bạch tuộc nhỏ vẫy vẫy xúc tu, liếc mắt nhìn về phía trước như vừa ăn vụng được viên kẹo ngọt, vui vẻ cọ cọ vào má Kỷ Úc Lâm.
Chị là tốt nhất.
Tề Phù mải lái xe nên không chú ý, chờ đến khi đi qua đoạn đường xóc nảy, cô mới quay đầu bảo: "Kỷ An An, nếu ăn mấy miếng không đủ thì trong cốp xe vẫn còn đấy."
Dù thời gian chuẩn bị khá dư dả nhưng hành lý của họ không nhiều, phần lớn là đồ của Lê An.
Kỷ Úc Lâm thì chiều chuộng, Tề Phù cũng nhường nhịn, thế nên từ khăn quàng, giày mũ cho đến đồ ăn vặt của cô đều được mang theo hết.
Nghĩ đến đây, Tề Phù sực nhớ ra điều gì, hét lớn về phía sau: "Kỷ An An, em lục ngăn phía sau xem, có một món quà chuẩn bị cho em đấy."
Chú bạch tuộc đang bận gặm thịt khô ngẩn ra, nghe có quà liền giơ cao miếng thịt, cười tít mắt bò ra phía sau.
Kỷ Úc Lâm ngước mắt nhìn lên phía trước nhưng không nói gì.
Bên kia, Lê An lục lọi nửa ngày cuối cùng cũng lôi được hộp quà tinh xảo từ trong góc ra.
Hộp không lớn lắm, cỡ bằng kích thước bạch tuộc nhỏ.
Tề Phù thấy cô tìm được quà liền hớn hở tranh công: "Em xem mau đi, chị đặc biệt đặt làm riêng cho em đấy, bao đẹp luôn."
Vừa nghe thế, bạch tuộc nhỏ không chần chừ mà mở tung hộp quà, nhưng ngay giây tiếp theo, cô liền đờ người ra.
Bộ đồ hầu gái đen trắng quen thuộc, chỉ có điều tỷ lệ đã được thu nhỏ lại vừa vặn với kích cỡ một chú bạch tuộc, bên dưới còn lót những cánh hoa hồng đỏ thắm.
Gió thổi qua làm những cánh hoa khẽ rung rinh, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
Lê An chớp chớp mắt.
Kỷ Úc Lâm cũng nhìn sang, tầm mắt đóng đinh tại đó.
Tề Phù vẫn chưa nhận ra bầu không khí khác lạ, cô nàng còn làm mặt quỷ với Kỷ Úc Lâm, tự mãn hỏi: "Thế nào, thế nào?
Thích không?"
Lần trước dạy Lê An mặc đồ hầu gái mà lại chẳng được tận mắt xem hiệu quả, Tề Phù tức tối đến mức vò đầu bứt tai.
Dù sao cũng tại cô tối mịt còn chọc giận Tề Bội Lan, đáng đời ngày hôm sau bị tống đi làm việc, mãi bốn năm ngày sau mới gặp lại Lê An.
Nghe nhân viên vệ sinh kể lại, ngày hôm đó phòng khách hỗn loạn vô cùng, Kỷ giáo sư và người kia mãi đến chiều tối mới gọi người chuẩn bị đồ ăn.
Điều này khiến Tề Phù tò mò đến cào tâm cào phổi, hối hận vì không được tận mắt cười nhạo bộ dạng không xuống nổi giường của Lê An.
Thế là dù chuyện đã qua lâu, cô vẫn canh cánh trong lòng, âm thầm tìm người đặt may bộ đồ này để "ép" bạch tuộc nhỏ mặc thêm lần nữa.
Nghĩ đến đây, Tề Phù không nhịn được đắc ý, nhướng mày nhìn Kỷ Úc Lâm.
Sao hả giáo sư?
Lần trước trò hầu gái đút bánh kem chắc là ổn áp lắm đúng không?
Cô dạy là dạy thế, nhưng lần này còn mưu cầu phúc lợi cho nàng, nhất định phải khiến Kỷ An An không xuống giường được thêm lần nữa mới thôi.
Còn về việc Lê An có thể không phải phe "thụ", cô nàng hoàn toàn không nghĩ tới, cũng chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh thiếu nữ tóc hồng đè ép Kỷ giáo sư sẽ như thế nào.
Ý nghĩ đó vừa thoáng hiện ra đã bị cô gạt ngay ra khỏi đầu.
Thế nhưng ở góc độ Tề Phù không thấy được, biểu cảm của Kỷ Úc Lâm có chút cứng đờ.
Lần trước có lẽ là kinh hỷ, nhưng hiện tại...
Sau đêm đó, không ai rõ hơn nàng rằng lớp ren trên bộ đồ hầu gái kia "hành hạ" người ta đến mức nào.
Đến tận bây giờ, nhìn thấy nó, nàng vẫn cảm thấy nơi tư mật ẩn ẩn đau, như thể lại ngửi thấy mùi kem bơ nhàn nhạt đâu đây.
Trái lại, Lê An sau khi được nếm "trái ngọt" thì mắt sáng rực lên, vui vẻ túm lấy xấp vải.
Cô đã quên sạch sành sanh việc mình bị phạt như thế nào, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh mặc bộ đồ này rồi nũng nịu đòi Kỷ Úc Lâm hết lần này đến lần khác.
Dường như cứ mặc bộ này vào là Kỷ Úc Lâm sẽ đặc biệt mềm lòng, cô chỉ cần cầu xin một chút là nàng sẽ đồng ý, dù cuối cùng nàng có khóc đến run rẩy, nắm chặt lấy cổ tay cô mà lặp đi lặp lại: "Lần cuối thôi, thật sự là nốt lần này thôi..."
Nghĩ đến đó, mấy cái xúc tu phía sau vô thức vẫy vẫy như đuôi chó.
Cô vốn định mặc lại lần nữa nhưng bộ đồ dính đầy kem bơ hôm đó đã bị Kỷ Úc Lâm ném thẳng vào thùng rác khiến cô tiếc nuối mãi.
Không ngờ giờ lại có đồ mới.
Chẳng cần Kỷ Úc Lâm giúp, mấy cái xúc tu phối hợp nhịp nhàng, thành thục tròng bộ đồ hầu gái vào người, còn dùng gương chiếu hậu để chỉnh lại chiếc băng đô.
Bạch tuộc nhỏ đầy mong đợi nhìn về phía Kỷ Úc Lâm.
Chị ơi, thích không, thích không?
Tối nay em sẽ mặc bộ này!
Xúc tu dính chặt lấy nàng, truyền đạt tâm tình hưng phấn không chút giấu giếm.
Kỷ Úc Lâm kéo căng khóe miệng, chẳng thể nặn ra nổi một nụ cười, lặng lẽ lùi lại một chút.
Tề Phù đang cao hứng đánh tay lái, không kìm được liếc nhìn gương chiếu hậu, nhưng khi thấy cảnh tượng đó, cô nàng lập tức rơi vào trầm tư.
Sao nó cứ sai sai so với tưởng tượng của mình nhỉ?
Tại sao Kỷ An An lại hưng phấn đến mức đó?
Mà tại sao Kỷ giáo sư lại đờ người ra không nói năng gì?
Tề Phù nhìn đi nhìn lại đến mức muốn sái cả cổ vẫn không thấy được cảnh tượng mình mong muốn.
Não bộ xoay chuyển liên tục, nhưng cô nàng vẫn không chịu coi Lê An là phe chủ động, mà bắt đầu nghi ngờ...
Chẳng lẽ Kỷ giáo sư không "làm ăn" gì được à?
Biểu hiện của Tề Phù trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Yếu" là một vấn đề lớn đấy nhé...
Cô nàng ở đây lo lắng không đâu, còn hai người ghế sau thì chẳng thèm để ý.
Bạch tuộc nhỏ thấy Kỷ Úc Lâm né tránh liền tung tăng làn váy dính sát vào, hết hỏi "Kỷ Úc Lâm chị không thích em nữa à" lại đến "Kỷ Úc Lâm trước đây chị rõ ràng thích mấy cái này lắm mà".
Mấy lời này nói vào buổi tối thì còn được, chứ đây đang là ban ngày ban mặt, phía trước còn có Tề Phù.
Kỷ Úc Lâm im lặng, liên tục nhét thịt khô vào lòng bạch tuộc nhỏ, ý đồ dùng thức ăn lấp miệng cô lại.
Bạch tuộc nhỏ mặc đồ hầu gái trông càng đáng yêu hơn, xúc tu mập mạp ẩn hiện dưới làn váy ngắn.
Kỷ Úc Lâm không cho cô nói chuyện, cô liền ôm miếng thịt khô cười toe toét với nàng.
Nếu không biết cô đang nghĩ gì đen tối trong đầu, chắc chắn Kỷ Úc Lâm cũng thấy cô đáng yêu thật.
Nàng bình tĩnh nhìn cô một cái, vỗ vỗ lên đầu cô.
Nghịch ngợm quá cơ.
Xe tiếp tục lăn bánh, cuối cùng cũng tới ngã rẽ.
Tề Phù nghiêng đầu hỏi: "Đi hướng nào đây?
Tọa độ của Lăng Quân đâu?"
Mấy ngày trước, Lăng Quân mất tích bấy lâu rốt cuộc đã gửi về một tọa độ bí mật.
Kỷ Úc Lâm cúi đầu nhìn, giơ tay chỉ rõ phương hướng.
Lốp xe nghiền áp lên mặt đường, thành phố phía sau đã hoàn toàn khuất dạng, chiếc xe dấn thân vào biển lá xanh rì, phát ra những tiếng xào xạc.
Ngày hôm sau, chiếc Jeep dừng lại bên lề đường.
Bạch tuộc nhỏ bám trên vai Kỷ Úc Lâm nóng đến mức vã mồ hôi, mà người vốn có thể chất hàn như nàng cũng phải dùng tay quạt khẽ.
So với khí hậu ôn hòa ở Khu 13, thời tiết nơi đây có thể gọi là khắc nghiệt.
Nhiệt độ xấp xỉ 40 độ C, hơi nóng bốc lên từ mặt đất như sương mù, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh, khiến tầm mắt mờ mịt như bị bao phủ bởi hơi nước.
Người đi đường ai nấy đều uể oải, họ dùng áo choàng dài che kín từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt sắc sảo thỉnh thoảng liếc về phía nhóm Kỷ Úc Lâm.
May mà họ đã chuẩn bị sẵn, mua áo choàng từ trạm dừng chân trước đó nên không quá khác biệt với dân địa phương.
Tuy nhiên, dáng vẻ đứng lại nghỉ chân của họ vẫn thu hút không ít sự chú ý.
Kỷ Úc Lâm không bận tâm, nàng ngửa đầu nhìn ngọn núi lửa phía xa vẫn đang phun khói đen ngùn ngụt, trông như thể có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Nàng hạ tầm mắt nhìn vào dòng chữ lớn trên tường thành gần đó: Khu An Toàn số 8.
Hóa ra cứ điểm của những kẻ đó là ở đây.
Đúng lúc này, Tề Phù đi dò la tin tức đã chạy về, hạ thấp giọng: "Nghe thấy rồi, xe Jeep không được vào thành, chỉ có thể đỗ ở bãi xe ngầm gần đây, còn phải nộp một khoản tiền cho người trông coi."
Chẳng đợi hai người kia đáp lời, Tề Phù lại tự lẩm bẩm: "Hai chúng ta thì không vấn đề, mẹ đã chuẩn bị thân phận mới cho chúng ta rồi, có thể trực tiếp qua cổng kiểm tra của Khu 8.
À đúng rồi, vào thành còn phải nộp phí bảo hộ, nghe bảo mấy tên đó khó nhằn lắm."
"Nhưng Kỷ An An thì hơi phiền.
Khu 8 vốn cực kỳ bài xích dị thú, ngay cả tầng lớp cao cấp cũng không bao giờ coi dị thú vô hại là thú cưng đâu."
Tề Phù nhíu mày, cảm thấy việc này thật khó giải quyết.
Lê An vừa định nói gì đó thì từ phía xa bỗng vang lên tiếng xôn xao.
Mọi người ngoảnh lại nhìn, thấy một người phụ nữ có ngoại hình kỳ lạ đang bước tới giữa đám người hầu bao quanh.
Tóc bà ta có màu cực nhạt, gần như bạc trắng nhưng lại tự nhiên đến lạ lùng, ánh mắt đạm mạc.
Nếu đứng yên một chỗ, trông bà ta chẳng khác nào một con búp bê tinh xảo không có sức sống.
Bà ta diện chiếc váy đỏ hở eo đậm chất dị vực, cổ tay cổ chân đều đeo xiềng vàng, nửa khuôn mặt dưới được che bởi một lớp voan mỏng.
Nhưng điều đặc biệt nhất là con quạ đen đậu trên vai bà ta, đôi mắt nó láo liên nhìn quanh vô cùng linh hoạt.
Những người xung quanh thấy bà ta đều cúi người hành lễ hoặc lùi lại nhường đường, thái độ vô cùng cung kính.
Đó là ai vậy?
Chưa kịp hỏi han thì người đó đã lướt qua.
Tề Phù và Kỷ Úc Lâm vô thức lùi lại một bước, nhìn bà ta trực tiếp bước vào cổng thành mà không cần qua kiểm tra.
Con quạ đen trên vai vỗ cánh tỏ vẻ xao động, định bay lên nhưng lại bị bà ta giơ tay ngăn lại.
Con quạ vốn luôn nghe lời giờ đây lại lộ rõ sự bồn chồn, bất an.
"Bạc Vũ" người phụ nữ đành phải lên tiếng trấn an.
Lúc nghiêng đầu, dư quang của bà ta khẽ liếc về phía ngoài cổng thành, một tia nghi hoặc lóe lên rồi vụt tắt, bà ta bị con quạ thu hút sự chú ý nên bước chân nhanh hơn vào trong.
Phía ngoài cổng thành, bạch tuộc nhỏ lườm nguýt Tề Phù đầy hung dữ.
Chẳng phải bảo không được sao!
Tại sao bà ta lại được mang theo quạ?
Tề Phù nhìn quanh vai Kỷ Úc Lâm mới thấy chú bạch tuộc nhỏ đã sớm dùng thuật ngụy trang để che giấu mình.
Suốt quãng đường này đều như vậy, dù không biết Viện nghiên cứu đã bắt đầu truy tìm hay chưa nhưng Tề Phù và Kỷ Úc Lâm vẫn cẩn thận cải trang, và chú bạch tuộc nổi bật đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Lúc này Tề Phù tóc đen mắt đen, bỏ đi chiếc bịt mắt trái để dùng mắt giả mô phỏng, lại dùng tóc mái che bớt, nếu không nhìn thật kỹ thì hoàn toàn không nhận ra sơ hở.
Thay đổi của Kỷ Úc Lâm còn lớn hơn, chiếc kính đen che bớt gương mặt, tăng thêm vẻ tri thức, dung mạo cũng già dặn hơn như người đã ngoài ba mươi, không còn vẻ kinh diễm ban đầu mà chỉ coi là thanh tú sạch sẽ.
Ngay cả chiếc xe Jeep cũng được sơn lại màu giữa đường, đủ thấy họ cẩn trọng đến mức nào.
Tìm mãi mới thấy chú bạch tuộc đen nhẻm hòa lẫn với màu áo choàng, Tề Phù nói nhỏ:
"Khu 8 đúng là nơi bài xích dị thú nhất trong 13 khu an toàn, tôi cũng không rõ người phụ nữ kia là ai, chưa từng nghe danh bao giờ."
Cô dừng lại một chút rồi tiếp: "Vào thành rồi hỏi thăm sau, giờ quan trọng là làm sao để Kỷ An An vào được?"
Kỷ Úc Lâm khẽ lắc đầu: "Em ấy bảo có cách riêng, bảo chúng ta không cần lo."
Trên đường đi, Tề Phù đã biết rằng chỉ cần chạm vào xúc tu là có thể giao tiếp với Lê An, nhưng vì đang ở ngoài nên chỉ có thể để Kỷ Úc Lâm truyền đạt lại.
Nhìn từ xa, trông giống như hai người đang thì thầm to nhỏ.
Tề Phù nghe vậy thì sắc mặt giãn ra: "Được, vậy để tôi đi xử lý chiếc xe rồi chúng ta vào thành."
Lời nói vừa dứt thì cả hai đã đi tới cổng thành.
Một tên lính cầm thiết bị kiểm tra đứng đó, quét qua mặt hai người rồi lặp lại: "Phù Lâm, Phù Thích."
Nghe tên giả, hai người khẽ gật đầu xác nhận.
"Người của Khu 6 sao lại đến Khu 8?"
Hắn chưa thôi, lại bồi thêm câu nữa: "Là chị em ruột à?"
Rõ ràng trong hồ sơ đã ghi rõ nhưng hắn vẫn cố tình hỏi lại.
Tề Phù hiểu ý, chủ động bước tới chắn tầm mắt phía sau, nhét một khoản tiền vào tay hắn, cười nói: "Vâng, đây là chị gái tôi.
Hai chị em tôi trước đây ở Khu 6, nhưng vì có chút việc..."
Cô ngập ngừng, lộ vẻ bất đắc dĩ: "Nên muốn đến Khu 8 lánh nạn một thời gian."
Tên lính cân nhắc món đồ trong tay, lập tức nở nụ cười sảng khoái: "Khu 8 sẽ bảo vệ các cô.
Đi kiểm tra đi, qua rồi thì vào thành."
Tề Phù liên tục cảm ơn, sau đó mới quay sang Kỷ Úc Lâm: "Chị ơi, chúng ta đi thôi."
Kỷ Úc Lâm gật đầu, cả hai bước vào trong.
Mọi thủ tục sau đó cũng tương tự như ở Khu 13.
Bạch tuộc nhỏ vẫn bám trên vai Kỷ Úc Lâm, không một ai nhận ra sự tồn tại của cô.
Chỉ có điều, cô nàng này cứ liếc mắt nhìn quanh, bên tai cứ vang vọng tiếng Tề Phù gọi "chị ơi chị à".
Lê An híp mắt lại, đột nhiên lướt vào bên trong áo choàng của Kỷ Úc Lâm.
Nàng không ngăn cản, tưởng cô chỉ muốn né tránh buổi kiểm tra, nhưng ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Kỷ Úc Lâm biến đổi, toàn thân chợt cứng đờ.
---------------------------------
23:30 - 28/3