[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,753
- 0
- 0
[Bhtt] [Edit] Biến Thành Quái Vật Sau Bị Mơ Ước
Chương 42
Chương 42
Tám chiếc xúc tu như muốn tóe lửa vì hưng phấn, "cộp cộp cộp" bò nhanh lên tủ đầu giường.
Theo thói quen, Lê An vặn vòi nước rửa ráy kỹ càng, các xúc tu cọ xát vào nhau cho đến khi sạch bong mới dùng khăn giấy lau khô.
Sợ Kỷ Úc Lâm đổi ý, hai chiếc xúc tu nhanh nhảu ôm lấy nắp lọ, dùng sức vặn mạnh.
Hũ thuốc mỡ cùng loại với loại từng bị vứt bỏ trước kia lại được tiểu bạch tuộc vui sướng đào ra một đống lớn, giơ cao quá đầu rồi hớt hải chạy về phía giường.
Người kia vẫn nằm im, cảm nhận được sinh vật nhỏ bé đang lạch bạch bò lên người, cuối cùng dùng chóp xúc tu dẫm lên lưng mình.
Lực đạo không hề nặng, hẳn là tiểu bạch tuộc đã cố ý tiết chế, nhưng những chiếc vòi vừa dính nước còn hơi lạnh, mỗi bước chân đi qua đều để lại cảm giác ngứa ngáy li ti.
Tuy nhiên, cái ngứa ấy chẳng thấm vào đâu so với sự mát lạnh của thuốc mỡ bắt đầu lan tỏa từ cổ rồi trượt dần xuống dưới.
Tiểu bạch tuộc ra vẻ ân cần, nịnh nọt, trong lòng xoay chuyển hàng trăm tâm tư tinh quái nhưng ngoài mặt lại cố làm ra vẻ nghiêm túc.
Nếu thực sự ngoan ngoãn, làm sao Lê An lại cứ thích bò lên người Kỷ Úc Lâm như vậy?
Chỉ cần đứng bên cạnh duỗi dài xúc tu ra là đủ rồi.
Thế nhưng, người nằm đó không vạch trần, kẻ đang bò cũng giả ngu.
Hai chiếc xúc tu ấn nhẹ trên lưng, sinh vật nhỏ chỉ bằng bàn tay ra sức làm việc, kiên quyết không bỏ sót một tấc da thịt nào.
Trong lòng Lê An thầm lẩm bẩm, sao lúc trước mình không nghĩ ra chuyện bôi thuốc mà cứ nhất quyết dùng dấu vết mới để che đi dấu cũ cơ chứ?
Dù biết những vết tích trong Nam Tháp là do chính mình gây ra, nhưng tiểu bạch tuộc vẫn nảy sinh lòng chiếm hữu kỳ lạ, chỉ muốn xóa sạch mọi dấu vết cũ đi.
Giờ đã có cách hay, Lê An càng thêm cần mẫn.
Nghĩ đến công sức vất vả của mình, lát nữa nhất định phải làm nũng để đòi Kỷ Úc Lâm chút phần thưởng mới được.
Càng nghĩ càng đắc ý, tiểu bạch tuộc suýt chút nữa cười thành tiếng, kết quả là sơ ý trượt chân.
Xúc tu dẫm phải chỗ vừa bôi thuốc trơn tuột, khiến cả cơ thể nhỏ bé suýt nữa lăn xuống giường như một quả cầu.
Kỷ Úc Lâm hơi nghiêng đầu, trầm giọng hỏi: "Sao thế?"
Thuốc vẫn chưa bôi xong, Lê An vội vàng lắc đầu liên tục, giơ xúc tu ra hiệu: Không có việc gì, không có việc gì đâu, tiểu bạch tuộc làm được mà.
Nhưng đối phương có vẻ lo lắng, ướm lời: "Nếu mệt thì không cần bôi tiếp đâu."
Khó khăn lắm mới tìm được cách giải quyết hoàn mỹ, sao có thể bỏ dở?
Đầu nhỏ của tiểu bạch tuộc lắc như trống bỏi: Bôi chứ, phải bôi sạch chỗ này chỗ kia, không bôi tiểu bạch tuộc sẽ đau lòng lắm.
Thấy thái độ kiên quyết ấy, Kỷ Úc Lâm im lặng một lát rồi lại bồi thêm một câu: "Thật sự không ổn thì để tôi gọi người khác vào giúp."
Câu nói này chẳng khác nào sét đánh ngang tai!
Sao có thể gọi người khác cơ chứ?
Tiểu bạch tuộc nhỏ mọn càng thêm cuồng loạn lắc đầu, hận không thể giơ bảng hiệu tuyên bố: Tôi siêu giỏi, tôi đặc biệt giỏi, tôi là giỏi nhất!
Chị mau quay đi, tiểu bạch tuộc lo được hết!
"Thật không..."
Kỷ Úc Lâm làm vẻ không tin, nhìn vào mắt đối phương với sự do dự, nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng hiện tia cười cợt.
Chuyện tối qua bị Lê An đá xuống giường vẫn còn đó, cộng thêm cảm giác rã rời sau khi tắm xong khiến Kỷ Úc Lâm có chút hờn dỗi, cố tình muốn trêu chọc đối phương một chút.
Tất nhiên là thật rồi!
Tiểu bạch tuộc cuống quýt, định giơ xúc tu đập xuống để khẳng định, nhưng giữa chừng sực nhớ đây là lưng Kỷ Úc Lâm nên vội vàng "phanh gấp", cứ thế ngơ ngác giơ vòi lơ lửng giữa không trung.
Nhìn lại thì thấy ánh mắt Kỷ Úc Lâm càng thêm phần thiếu tin tưởng.
"Hay là.."
Người kia như sợ làm tổn thương lòng tự trọng của tiểu bạch tuộc, nói đầy khó xử: "Để tôi tự làm cũng được."
Nếu Kỷ Úc Lâm thực sự tự làm được thì đã chẳng có cảnh này.
Làm gì có ai dễ dàng bôi thuốc khắp lưng mình được chứ?
Rõ ràng là đang chê mình mà!
Lê An gấp đến độ muốn thốt ra tiếng người, các xúc tu cứ dịch tới dịch lui, suýt thì ngã thêm lần nữa.
"Nếu không làm được thì thôi vậy" Kỷ Úc Lâm đột nhiên trở nên săn sóc, giọng điệu mềm mỏng dỗ dành:
"Không sao đâu bảo bảo.
Mẹ biết bảo bảo đã cố gắng lắm rồi."
Mấy chữ ngắn ngủi khiến đôi mắt tiểu bạch tuộc trợn tròn kinh ngạc.
Chẳng phải vừa bảo làm được đó sao?
Sao giờ lại thành "không được"?
Và cả cái tông giọng dỗ trẻ con này là thế nào?
Sao tự dưng Kỷ Úc Lâm lại đòi làm "mẹ" của tiểu bạch tuộc nữa rồi?
Lê An vừa vội vừa tức, nghẹn đến mức không nói nên lời, trơ mắt nhìn "vợ" sắp bay mất.
Nếu miệng bạch tuộc mà nổi được mụn nước thì chắc giờ này đã sưng vù cả lên.
Lê An có thể gọi đối phương là mẹ, nhưng Kỷ Úc Lâm không thể thật sự coi mình là con được!
Ai đời mẹ con lại làm những chuyện như thế kia với nhau bao giờ?
Các xúc tu luống cuống nhích tới nhích lui, suýt trượt thêm phát nữa.
Để giữ thăng bằng trên tấm lưng gầy, Lê An lóng ngóng thực hiện một loạt động tác như đang múa ba lê, cuối cùng mới đứng vững lại được bằng chóp vòi.
Đầu óc tiểu bạch tuộc lúc này chỉ còn hai chữ: Hỏng bét.
Nhìn lên lại bắt gặp ánh mắt đầy lo âu của Kỷ Úc Lâm, Lê An cuống quýt muốn giải thích: Chị ơi, không phải thế đâu, chuyện nhỏ này con bạch tuộc nào chẳng làm được...
à không, chỉ có con bạch tuộc này mới làm được thôi.
Mọi bầu không khí mờ ám định khơi gợi lúc nãy tan biến sạch sành sanh, trong đầu Lê An giờ chỉ sợ Kỷ Úc Lâm đi tìm người khác.
Trong lúc bối rối, tiểu bạch tuộc nảy ra hạ sách, duỗi vòi ôm chặt lấy hũ thuốc mỡ vào lòng, hớt hải ra hiệu:
Làm được, làm được mà, để tiểu bạch tuộc bôi cho, chị mau nằm xuống đi, đừng lẩm bẩm nữa.
Kẻ mang ý xấu thấy vậy cũng không vạch trần, vẫn tiếp tục sắm vai người chu đáo: "Nếu không được thì cứ bảo nhé, tôi không sao đâu."
Có sao, có sao hết!
Xúc tu vì vội vàng mà trượt chân suýt ngã sấp mặt, nhưng Lê An chẳng kịp quan tâm, chỉ thúc giục: Nằm xuống đi, xong ngay đây.
Để chứng minh năng lực, các xúc tu "bạch bạch" dán lên sống lưng, lần này thực sự là tâm không tạp niệm, chỉ tập trung vào việc bôi thuốc.
Lê An dồn hết mười hai phần nghiêm túc, vừa xoa vừa ấn, thậm chí còn chủ động khai phá thêm chức năng mát xa, đảm bảo thuốc mỡ được hấp thụ tốt nhất.
Những chiếc vòi còn dư không biết làm gì liền quạt qua quạt lại, nỗ lực làm khô lớp thuốc vừa bôi.
Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ mắng Kỷ Úc Lâm bóc lột sức lao động của trẻ em.
Một sinh vật nhỏ xíu màu hồng phấn, các xúc tu hoạt động hết công suất, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu, chẳng khác nào một gia nô nhỏ đang ra sức làm việc cho địa chủ.
Chăm chỉ đến thế rồi mà Kỷ Úc Lâm vẫn không chịu buông tha.
Gối đầu lên tay, đôi mắt nửa nhắm nửa mở hưởng thụ, Kỷ Úc Lâm vẫn không quên "quất roi" thúc giục:
"Mệt thì nghỉ đi, mấy vết này để tự nó tan cũng được."
Tan cái con khỉ!
Tiểu bạch tuộc không đáp lời, động tác bôi thuốc càng thêm thần tốc.
Dù thỉnh thoảng lại trượt chân vì da đối phương quá láng mịn cộng thêm lớp thuốc mỡ trơn tuột, nhưng Lê An vẫn cố gắng dùng giác hút giữ chặt lấy, không để mình bị ngã hay để lại dấu vết mới.
Đúng lúc này, có lẽ do gối ép vào ngực, Kỷ Úc Lâm khẽ ho lên vài tiếng khiến cơ thể rung động.
Hai chiếc xúc tu đang giơ hũ thuốc không kịp phản ứng, trượt thẳng từ sống lưng xuống hõm eo như ngồi cầu trượt.
Tiểu bạch tuộc ngẩn ngơ, hai vòi vẫn giơ cao hũ thuốc nguyên vẹn, hai vòi khác dính đầy dầu mỡ ngơ ngác nhìn quanh, rồi cuống cuồng bò ngược trở lại.
Trông Lê An lúc này hệt như một con bạch tuộc đang tự phết dầu lên mình để chuẩn bị lên vỉ nướng vậy.
Kỷ Úc Lâm dường như cảm nhận được, vừa ho vừa tiếp tục khuyên: "Khụ... nếu không làm được thì..."
Lời chưa dứt, tiểu bạch tuộc đã ra sức chà xát thật mạnh, sợ "địa chủ" đuổi việc mình thật.
Chị ơi, tiểu bạch tuộc không chỉ bôi được mặt sau, mà mặt trước cũng bôi được luôn, bôi một trăm lần cũng được!
Lúc này, Lê An chẳng còn nhớ gì đến chuyện đòi phần thưởng hay lợi lộc gì nữa.
Ánh nắng xiên qua cửa sổ, vỡ vụn trên giường, đậu lên xương bướm và hõm eo tinh tế của Kỷ Úc Lâm.
Tiểu bạch tuộc đang mải mê làm việc thì rơi đúng vào vùng sáng ấy, đôi mắt xanh thẳm rực rỡ như đá quý.
Lê An nheo mắt lại, vươn vòi kéo rèm che bớt nắng, rồi ân cần ló đầu ra hỏi: Chị thấy độ sáng này được chưa?
Có cần uống nước không?
Để bôi xong thuốc tiểu bạch tuộc đi ép nước trái cây cho chị nhé, hay là vào bếp nấu cơm luôn?
Không đợi phản hồi, Lê An thấy mình phục vụ vẫn chưa đủ tốt, liền dùng thêm hai chiếc xúc tu bóp eo cho đối phương.
Giữa chừng còn không quên mắng mỏ chiếc xúc tu mang vảy may mắn của mình: Đúng là đồ vô dụng, đứng thôi cũng sợ vợ tao thấy ngứa, chỉ biết làm quạt thôi à.
Chiếc xúc tu bị mắng tức tối đến mức suýt nữa tự bứt vảy của mình.
Mãi đến khi bôi xong phần thắt lưng, tiểu bạch tuộc mới mãn nguyện chống nạnh hỏi: Thế nào?
Tiểu bạch tuộc giỏi lắm đúng không?
Không cần ai khác hết, một mình tôi là đủ cân cả thế giới rồi.
Lúc này, trong mắt Lê An không còn chút dục vọng nào, chỉ toàn là sự tự hào về tay nghề của mình.
Tuy nhiên, lời khen mong đợi chưa tới thì tiếng đập cửa đã vang lên.
Máy truyền tin trên bàn rung nhẹ, là tin nhắn của Tô Dạ báo đã đến cửa.
Kỷ Úc Lâm đứng dậy, thong thả cài từng chiếc cúc áo sơ mi lụa trắng.
Tiểu bạch tuộc ngẩn ra, trơ mắt nhìn người kia mặc đồ xong xuôi, tiện tay lấy lại hũ thuốc mỡ đóng nắp rồi buông một câu:
"Tự đi rửa xúc tu đi, tôi xuống lầu trước đây."
Hả?
Có gì đó sai sai...
Lê An vẫn đứng đực ra, đôi mắt chớp chớp liên hồi.
Cho đến khi tiếng bước chân của Kỷ Úc Lâm khuất hẳn dưới cầu thang, tiểu bạch tuộc mới bàng hoàng nhận ra: Mình bị...
ăn quỵt công sức rồi sao?
Một con bạch tuộc đơn thuần vừa mới bước chân vào đời thực sự bị sốc.
Mình nỗ lực như thế mà người ta đến một lời khen cũng không có!
Uất ức trào dâng, Lê An định khóc nhưng lại cố nhịn.
Nếu là người khác thì thôi, đằng này lại là Kỷ Úc Lâm, người luôn nuông chiều mình nhất.
Càng nghĩ càng tức, tiểu bạch tuộc ngã rầm xuống giường, vùi đầu vào chăn.
Bạch tuộc cũng biết giận chứ, có phải ninja đâu mà nhẫn nhịn mãi được!
Sau một hồi vô năng cuồng nộ, Lê An cũng phải lạch bạch đi rửa sạch các xúc tu, lau khô ráo, thu dọn giường chiếu rồi hùng hổ chạy xuống lầu.
Kỷ Úc Lâm ơi, chị tiêu đời rồi!!!
Dưới nhà, Kỷ Úc Lâm và Tô Dạ đã ngồi vào bàn.
Nghe tiếng "cộp cộp cộp" chạy tới, Tô Dạ mỉm cười chào đón.
Tiểu bạch tuộc nhớ đây là vợ của Tề Bội Lan nên vẫy vẫy vòi chào hỏi lấy lệ, rồi ngay lập tức leo tót lên đùi Kỷ Úc Lâm ngồi chễm chệ.
Tô Dạ bật cười khen ngợi: "An An thật là quấn quýt giáo sư, nếu mọi người biết bạch tuộc biến dị lại ngoan thế này, chắc chắn sẽ có cơn sốt nuôi bạch tuộc làm thú cưng mất."
Tiểu bạch tuộc nghe tai này lọt tai kia, đang định đáp lễ thì thấy Tô Dạ lấy quà ra: "Nghe nói An An thích ăn thịt khô, tôi và Bội Lan có chuẩn bị một ít đây."
Mắt Lê An sáng rực lên.
Thôi được rồi, tuyên bố Tô Dạ và Tề Bội Lan là người tốt, nhìn món quà này xem, lỗi lầm của Tề Phù trước đây có thể tạm tha thứ.
Lê An nhanh chóng rút một miếng thịt khô ra gặm ngon lành.
Trong lúc hai người phụ nữ bàn chuyện chính sự về an toàn khu và tình trạng của Tề Phù, tiểu bạch tuộc vừa ăn vừa quan sát.
Nghe kể về chuyện tình giữa nữ bí thư và khu trưởng, Lê An hóng hớt vô cùng.
Nhưng bên cạnh đó, cơn giận với Kỷ Úc Lâm vẫn chưa tan.
Càng nghĩ càng thấy mình bị đối xử như thú tiêu khiển, Lê An quyết định phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
Ngoài mặt, tiểu bạch tuộc vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, ôm túi thịt khô nghe chuyện chăm chú, nhưng thực chất đã lén lút thả một chiếc xúc tu xuống, quấn lấy mắt cá chân của người đang ngồi.
Chiếc vòi không nhanh không chậm, dùng các giác hút mơn trớn vùng xương mắt cá chân như đang thưởng thức một khối ngọc quý, rồi đột ngột mút chặt lấy.
Đây là vị trí mà Lê An rất thích, nó mang lại cảm giác khống chế, giống như đã trói buộc được Kỷ Úc Lâm thành vật sở hữu của riêng mình.
Nhưng thế vẫn chưa đủ để trả thù.
Chiếc vòi lạnh lẽo bắt đầu luồn sâu vào trong ống quần tây, để lại những vệt dịch trong suốt và trơn lướt.
Kỷ Úc Lâm định đổi tư thế chân để né tránh, nhưng chiếc xúc tu đã nhanh hơn một bước, chen thẳng vào giữa hai chân đối phương, chặn đứng mọi ý định chạy trốn.
Sự ác liệt của tiểu bạch tuộc đã vượt mức chịu đựng.
Mà tất cả những điều này đều diễn ra dưới gầm bàn, Tô Dạ không hề hay biết, vẫn mải mê chìm đắm trong những ký ức xưa cũ.
“...
Tề Phù lúc ấy nghịch ngợm lắm, cứ bám lấy đòi tôi ở lại bằng được.
Thấy con bé thui thủi một mình ở nhà tôi cũng thương, nên đã thức trông cho nó ngủ không biết bao nhiêu lần.”
Lê An phối hợp gật đầu lia lịa, vẻ mặt vẫn duy trì sự chuyên chú cực độ như thể đang nghe chuyện đại sự quốc gia.
Kỷ Úc Lâm cụp mắt, tay cầm ly nước lên định bụng dùng nó để che giấu cảm xúc đang xáo trộn.
Nhưng khi xúc tu càng lúc càng bò lên cao, ép sát vào giữa đùi, đầu ngón tay người cầm ly bỗng run lên bần bật.
Chất lỏng màu nâu trong ly sóng sánh, hiện ra những vòng tròn gợn sóng liên hồi.
Cái đồ nhỏ bé này quả thực quá hư hỏng!
Lúc nãy khi bò ở bắp chân thì chậm rãi như sên, vậy mà vừa chạm đến những điểm nhạy cảm liền lập tức luồn sâu vào trong, dính chặt không rời.
Quần tây vốn có phom dáng ôm sát, xúc tu lại chẳng thèm thu nhỏ lại mà cứ thế cố tình chen lấn, khiến Kỷ Úc Lâm cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện đầy tính xâm lược ấy.
Vị cà phê đắng ngắt tan ra nơi đầu lưỡi, những ngón tay siết chặt lấy quai ly sứ đến mức ửng hồng.
Cố làm ra vẻ trấn định, Kỷ Úc Lâm chậm rãi đặt ly xuống, nhưng lúc chạm vào đĩa sứ, đáy ly vẫn tạo ra một tiếng "cộp" thanh thúy ngoài ý muốn.
Cũng may Tô Dạ vốn tinh tế nên đã khéo léo lờ đi, tiếp tục câu chuyện:
“Cứ thế qua lại mãi, Bội Lan liền dọn sẵn một phòng trống trong nhà để tiện cho tôi ở lại chăm sóc Tề Phù.
Con bé lúc nhỏ còn ồn ào hơn bây giờ nhiều, nửa đêm không ngủ cứ ôm gối sang gõ cửa phòng chúng tôi, nằng nặc đòi tôi kể chuyện mới chịu.”
“Kết quả là mỗi lần con bé thao thao bất tuyệt một tràng, chưa kịp kể đến đoạn kết thì chính mình đã lăn ra ngủ mất rồi.”
Tô Dạ không nhịn được mà bật cười, những nếp nhăn li ti nơi khóe mắt càng khiến gương mặt thêm phần dịu dàng, phúc hậu.
“Cô không biết đâu, Tề Phù hồi nhỏ nhát gan lắm, sợ bóng tối cực kỳ.”
Ánh mắt tiểu bạch tuộc sáng rực lên như thể vô cùng hứng thú, thái độ ấy càng khích lệ Tô Dạ kể nhiều hơn.
Kỷ Úc Lâm không nói nên lời, định khoanh tay lại để bí mật ngăn chặn hành vi tác oai tác quái của sinh vật nhỏ, nhưng cổ tay lại bị một chiếc xúc tu khác nhanh chóng quấn chặt lấy, ghì mạnh xuống.
Xúc tu trong ống quần càng lúc càng tiến gần hơn.
Chẳng biết có phải do vùng da thịt ấy quá đỗi nhạy cảm hay không mà mỗi lần chạm khẽ đều được các dây thần kinh thu nhận rõ nét, phản hồi lại từng chi tiết nhỏ nhất.
Những giác hút li ti mút nhẹ, chóp xúc tu mấy bận định hướng lên trên, chạm vào lớp vải mỏng manh rồi lại rụt về, cứ thế treo lơ lửng cảm xúc của người kia giữa không trung.
Chất dịch hơi lạnh tiết ra mỗi lúc một nhiều, thấm ướt một mảng vải nhỏ ngay đường may quần, may mà vị trí khuất nên không quá lộ liễu.
Đôi chân Kỷ Úc Lâm không tự chủ được mà khép chặt lại, nhưng ngay lập tức bị tiểu bạch tuộc bất mãn đẩy ra.
Hơi thở của người đang ngồi dần trở nên nặng nề.
Cuối cùng, không những không đẩy được các xúc tu ra, Kỷ Úc Lâm còn phải bám chặt lấy mép ghế, các khớp ngón tay dùng lực đến mức trắng bệch.
Muốn lên tiếng ngăn lại nhưng lại ngại Tô Dạ đang ngồi đối diện, chỉ có thể cam chịu để mặc cảm giác tê dại ấy lan tỏa từ thắt lưng xuống bụng dưới, rồi từ giữa hai chân tràn ra khắp cơ thể.
Kỷ Úc Lâm mím chặt môi đến mức tạo thành một đường thẳng tắp, vành tai dưới làn tóc mây đã nhuộm một màu đỏ hồng đầy tình tứ.
Rõ ràng biết là không nên, nhưng Lê An khi thấy cơ hội hiếm có này liền không bỏ qua mà càng thêm lấn tới.
Kỷ Úc Lâm lại cầm ly sứ lên, vị đắng của cà phê một lần nữa lấn át đi vị mằn mặn của nước biển đang lẩn quất đâu đây.
Quả nhiên, xúc tu lại tiến thêm một bước, phủ hoàn toàn lên lớp vải đơn bạc kia.
Chẳng biết là dịch của bạch tuộc hay là thứ gì khác mà lớp vải đã bị thấm đẫm thành một vệt sẫm màu.
Kỷ Úc Lâm không kìm được mà cắn chặt môi dưới, cố nuốt ngược tiếng rên rỉ suýt chút nữa đã thoát ra ngoài.
Đúng là gậy ông đập lưng ông!
Lúc nãy vừa mới trêu chọc người ta xong, giờ đã bị trả thù đến mức không còn sức chống đỡ.
Huống hồ, nếu không có trận "oanh tạc" tối qua thì có lẽ Kỷ Úc Lâm còn cầm cự được thêm lúc nữa.
Ngặt nỗi cơ thể vốn đã bị giày vò đến rã rời, dù đã nghỉ ngơi và tắm rửa nhưng những dư vị sót lại vẫn còn đó, chỉ cần một cái chạm nhẹ của Lê An cũng đủ để khơi dậy ngọn lửa dục niệm bùng cháy.
Theo đà tiến lên của xúc tu, ống quần tây bị xô lệch, tạo thành những nếp gấp nhăn nhúm.
Chiếc vòi vốn băng giá giờ đã được hơi ấm cơ thể sưởi ấm, cảm giác tồn tại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Choảng!
Chiếc ly sứ đặt nghiêng lệch lại một lần nữa rơi xuống đĩa, phát ra âm thanh chói tai.
Tô Dạ sực tỉnh khỏi dòng ký ức, lo lắng nhìn sang người đối diện, giọng nói đầy vẻ quan tâm:
“Giáo sư?”
“Giáo sư, cô thấy trong người không khỏe sao?
Sao trông mặt cô đỏ thế kia?”
Tô Dạ ngập ngừng chọn từ ngữ, rồi cẩn thận hỏi tiếp: “Trông cô như đang... phát sốt vậy?”
---------------------------------
Tiểu bạch tuộc thầm nghĩ: Đúng rồi, đúng rồi, "mẹ" đang phát sốt nặng lắm, phải đưa vào phòng "trị liệu" ngay lập tức mới được!
---------------------------------
0:25 - 23/3
Chuẩn bị di cư nên làm việc xong là phải thu dọn đồ, sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ ra truyện thêm nữa.