Tí tách, tí tách.
Những giọt nước theo gấu áo nhỏ xuống, tan ra giữa đám lá khô như những đóa hoa vỡ vụn.
Các xúc tu cứng đờ vẫn dán chặt tại chỗ, tiến không được mà lui cũng chẳng xong.
Trong cơn căng thẳng tột độ, đại não Lê An hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những giác hút đang co rút theo bản năng.
Cơ thể Kỷ Úc Lâm cứng đờ, buột miệng thốt lên: "Đừng...
đừng hút."
Đồng thời, đôi tay nhấc lên định bắt lấy đối phương, nhưng thực tế lại chỉ có thể cách một lớp vải mà ngăn cản.
Khoảng cách vốn dĩ đã cực hạn nay lại bị ấn ngược trở lại, thậm chí còn áp sát hơn trước.
Cảm giác ấy không hề đau đớn, bởi nơi này vốn mềm mại, vật thể lạ duy nhất chỉ là chút thô ráp không lệch một ly, vừa vặn kẹt giữa tám chiếc xúc tu ngay vị trí miệng của tiểu bạch tuộc.
Cảm giác dị vật rõ mồn một, bất kể là đối với ai.
Da thịt nóng bỏng, nhịp tim càng lúc càng dồn dập.
Trong trạng thái đứng máy, Lê An căn bản không nghe thấy thanh âm bên tai, chỉ nghĩ rằng bản thân vừa gây ra họa lớn và sắp bị Kỷ Úc Lâm hỏi tội.
Giữa lúc cuống cuồng, tiểu bạch tuộc tìm cách tháo chạy, cố gắng lách ra khỏi khe hở giữa những ngón tay.
"Đừng lộn xộn" Kỷ Úc Lâm nén tiếng thở dốc, nỗ lực ngăn lại.
Thế nhưng lời còn chưa dứt, tiểu bạch tuộc đã nhanh hơn một bước chui tọt ra ngoài.
Kỷ Úc Lâm đành phải vươn tay chộp tới.
Những xúc tu nghiền ép lên vùng bụng mềm mại, vừa định thoát ra từ gấu áo thì đã bị bàn tay đối diện chặn đứng.
Nó hoảng loạn bò ngược lên trên, một lần nữa áp sát vào sự mềm mại ấy, nhưng giây tiếp theo dường như nhận ra điều gì đó không ổn, lập tức lủi sang bên sườn.
Trong cơn hoảng loạn, tiểu bạch tuộc chẳng màng phương hướng, cứ thế tán loạn bên trong lớp áo sơ mi.
Chiếc áo phẳng phiu bị giày vò đến hỗn độn.
Từ vùng bụng, xương quai xanh cho đến sống lưng, nơi nào cũng in hằn dấu vết xúc tu đi qua.
Chất dịch trong suốt men theo đường cong cơ thể chảy xuống, khiến những vết hồng do giác hút để lại càng thêm nổi bật, run rẩy theo từng nhịp thở phập phồng.
Ngay sau đó, tầm mắt tiểu bạch tuộc bỗng trắng xóa.
Cuối cùng Kỷ Úc Lâm cũng tóm được một sợi xúc tu, lôi đối phương ra khỏi gấu áo.
Bên ngoài lớp áo, ánh nắng vẫn rực rỡ như cũ, nhưng Lê An chẳng dám liếc nhìn lấy một cái.
Những xúc tu còn lại đồng loạt đưa lên che kín đầu, cuộn tròn lại thành một khối cầu nhỏ, toàn thân run rẩy như thể một đứa trẻ làm sai đang chờ đợi hình phạt.
Thế nhưng, sau một hồi thấp thỏm, cảm giác đau đớn trong tưởng tượng vẫn không hề xuất hiện.
Xúc tu che mắt khẽ dịch chuyển xuống dưới, lộ ra đôi mắt xanh biếc đầy vẻ cẩn trọng và lo âu.
Ngay lập tức, đập vào mắt Lê An là khuôn mặt tinh xảo, hoàn toàn không có lấy nửa điểm trách cứ.
"Được rồi, đừng quấy nữa," giọng nói của Kỷ Úc Lâm dịu lại, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Người nọ không hề sinh khí, cũng chẳng có ý định trừng phạt.
Đôi đồng tử tựa như lưu ly ấy, dù dưới ánh nắng gay gắt vẫn mang vẻ lãnh đạm vốn có, nhưng khi nhìn về phía tiểu bạch tuộc lại pha thêm chút ấm áp dở khóc dở cười.
"Vừa rồi suýt ngã nên làm em sợ rồi sao?"
Câu hỏi mang theo vài phần khẳng định chắc chắn.
Sự việc diễn biến quá khác so với tưởng tượng khiến tiểu bạch tuộc ngẩn ngơ, chậm chạp và do dự gật đầu.
Sợ hãi thì chắc chắn là có, nhưng sợ từ lúc nào thì thật khó nói.
Ánh mắt Lê An khẽ đảo đi một hướng khác, xúc tu lấy lòng câu lấy ngón tay đối phương.
Rõ ràng là một con bạch tuộc, lúc này lại trưng ra đôi mắt đáng thương như cún con, cứ như thể bản thân mới là người bị bắt nạt.
"Lát nữa tôi sẽ cẩn thận hơn," Kỷ Úc Lâm hoàn toàn bị dáng vẻ này che mắt, chẳng những không trách phạt mà còn tự kiểm điểm bản thân.
"Nước đổ hết rồi, chúng ta phải đi lấy lại chuyến nữa."
Trong tông giọng ấy cư nhiên còn mang theo chút áy náy tự trách.
Tiểu bạch tuộc chớp chớp mắt, chưa kịp hiểu rõ tình hình đã thấy mình được đặt lại vị trí cũ.
Lần này, bước chân của Kỷ Úc Lâm càng thêm vững chãi.
Gặp những nơi đất đá nhô lên, người nọ hoặc là tránh đi, hoặc là dẫm thử vài cái để thăm dò, tuyệt đối không để xảy ra một chút xóc nảy nào nữa.
Nằm trên đầu vai, tiểu bạch tuộc không biết nên thấy may mắn hay thế nào, cảm xúc vô cùng phức tạp.
Một nửa là áy náy, dù Kỷ Úc Lâm không trách móc, nhưng suy cho cùng cũng tại bản thân suy nghĩ lung tung rồi chạy loạn mới khiến người nọ bị chiếm tiện nghi bấy lâu.
Vốn dĩ trên cổ và môi đối phương đã có không ít vết đỏ, giờ thì ngay cả dưới lớp áo sơ mi cũng...
Ký ức không nên nhớ lại vừa hiện lên, Lê An vội vàng ép xuống, nhưng xúc tu lại vô thức câu lấy bả vai Kỷ Úc Lâm như cách đã làm lúc nãy.
Dáng người Kỷ Úc Lâm mảnh khảnh, có thể thấy là kiểu người có vận động định kỳ nhưng không quá đam mê, chỉ đơn giản là duy trì thể lực để bám trụ trong phòng thí nghiệm.
Bởi vậy, khung xương dưới lớp da mỏng hiện lên khá rõ.
Khi xúc tu quấn chặt, Lê An cảm thấy hơi cứng, chẳng hề êm ái như chỗ kia...
Hình ảnh vừa bị đè nén lại trồi lên, tiểu bạch tuộc vội vỗ vỗ đầu mình, tự cảnh cáo không được nghĩ bậy và cố lái suy nghĩ sang hướng khác.
Lê An nhớ lại cốt truyện mà hệ thống cung cấp.
Ban đầu, bản thân vốn không hề đồng cảm với Kỷ Úc Lâm, chỉ cảm thấy người này thật ngốc nghếch, một lòng muốn cứu vớt nhân loại, thức đêm hôm làm thí nghiệm để rồi bị kẻ khác cướp mất thành quả, bị chính những kẻ mình muốn cứu thóa mạ, xua đuổi khỏi khu an toàn.
Thật đáng buồn mà cũng thật nực cười.
Lúc ở trong khoang thuyền, chứng kiến cách Kỷ Úc Lâm giao tiếp với người khác, Lê An lại thấy người này tính tình lãnh đạm, khó gần, nên cũng hiểu vì sao khi người nọ gặp nạn lại có nhiều kẻ bỏ đá xuống giếng đến thế.
Khéo léo đưa đẩy tuy là nghĩa xấu, nhưng ở bất cứ đâu thì loại người đó cũng dễ sống hơn.
Ngược lại, những kẻ cương trực, ngay thẳng thường không được thấu hiểu, mang danh khó chiều rồi cuối cùng bị người đời chung tay xô đổ.
Lê An nhìn ra hết thảy nhưng vốn chẳng bận tâm, cũng không định giúp Kỷ Úc Lâm thay đổi điều gì.
Nhiệm vụ hoàn thành là được, hà tất phải tự tìm phiền phức, dù sao hệ thống cũng chẳng yêu cầu quá trình phải ra sao.
Ngay cả việc tất bật trên bãi cát vừa rồi cũng chỉ vì sợ nhiệm vụ thất bại.
Nhưng hiện tại...
Tiểu Kỷ nhà mình rõ ràng là người có tấm lòng thuần khiết, tính cách ôn hòa, ổn định và cực kỳ kiên nhẫn.
Vừa tỉnh cơn sốt cao đã nhớ đến việc cho tiểu bạch tuộc vào hũ, đưa đến chỗ râm mát, vừa cho ăn vừa dỗ dành chơi cùng.
Đối phương chẳng hề so đo những trò hồ nháo của mình, bị giày vò như thế mà việc đầu tiên là hỏi xem mình có bị sợ hay không.
Trước đây chắc hẳn vì quá vùi đầu vào thí nghiệm nên mới không biết cách chung đụng với người đời, đành phải khoác lên vẻ ngoài băng giá.
Vậy mà lũ khốn kiếp kia dám lợi dụng điểm này để bắt nạt người của Lê An!
Đúng là một lũ vong ân phụ nghĩa, ăn cháo đá bát!
Tiểu bạch tuộc càng nghĩ càng giận, xúc tu múa may giữa không trung như muốn giáng vài cú thật mạnh vào mặt đám người kia.
Kỷ Úc Lâm nhận ra động tác ấy nhưng không ngăn cản.
Đến bờ suối, người nọ hứng đầy nước rồi quay về theo đường cũ, dùng bùn ướt bao quanh gáo dừa, sau đó lấy lá khô nhóm lửa.
Lê An phần lớn thời gian không giúp được gì, nhưng việc nhóm lửa thì lại quá đơn giản.
Ngoại trừ sợi xúc tu bị thương, bảy sợi còn lại đồng loạt dùng sức cọ xát, chẳng mấy chốc đã tạo ra tàn lửa.
Đợi đến khi lớp bùn bên ngoài khô lại, nước bên trong gáo cũng sôi lên.
Sau khi Kỷ Úc Lâm uống xong, sắc mặt tái nhợt do sốt cao cuối cùng cũng khởi sắc hơn nhiều.
Đợi đến lúc muộn hơn, mây che bớt nắng gắt, không khí oi bức dịu lại, một người một bạch tuộc mới lần nữa trở lại với biển xanh.
Chương 8
Mây ngưng gió lặng, chim chóc trên cành cũng bặt tiếng kêu.
Mặt biển lúc này bình lặng tựa tờ giấy, chỉ có vài tia sáng loang loáng phản chiếu, ẩn hiện dưới làn nước là một bóng đen đang lặng lẽ lướt đi.
Phía trước, trang phục lặn đã được thay ra, một chiếc tiểu đao buộc chặt vào đầu gậy gỗ trở thành món vũ khí săn bắt thô sơ nhất.
Kỷ Úc Lâm không vội vã tìm kiếm con mồi mà chọn cách nấp mình im lìm giữa những rặng san hô.
Chẳng bao lâu sau, mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Một chú bạch tuộc nhỏ màu hồng đào lướt đi cực nhanh, ngay phía sau là một con cá bạc đang điên cuồng truy đuổi.
Sinh vật biến dị này to bằng cánh tay người trưởng thành, thân hình dài ngoằng cùng hàm răng sắc nhọn, đối lập hoàn toàn với vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu của kẻ đang chạy trốn.
Dù mang diện mạo hung tợn, con cá quái dị kia lại chẳng hề linh hoạt bằng đối phương.
Tiểu bạch tuộc mượn những rặng san hô để luồn lách, có lúc lại dán chặt thân mình vào đá ngầm để ngụy trang.
Khi kẻ đi săn còn đang ngơ ngác mất dấu, con mồi vốn đang ẩn nấp bất ngờ vọt ra từ phía sau, vung xúc tu giáng cho đuôi cá một cú tát trời giáng.
Bị đánh úp bất ngờ, con cá quái vật nổi giận lôi đình, quẫy mạnh đuôi tạo thành những luồng sóng trắng xóa rồi điên cuồng đuổi theo.
Khoảng cách dần thu hẹp, ngay khoảnh khắc cái miệng đầy răng nhọn hoắt chuẩn bị đớp trọn mục tiêu, tiểu bạch tuộc phía trước bỗng điềm nhiên giảm tốc độ, quay người lại làm một mặt quỷ trêu chọc.
Kẻ săn mồi chưa kịp khựng lại thì một tia hàn quang đã xé toạc nước biển.
Chiếc giáo tự chế đâm xuyên qua thân cá, cắm thẳng xuống đáy biển sâu.
Trong làn bùn cát hỗn loạn, tiểu bạch tuộc nhanh nhảu kéo cả cá lẫn giáo ra ngoài, tựa như một chú cún săn hăng hái mang chiến lợi phẩm đến trước mặt Kỷ Úc Lâm.
Trên tay Kỷ Úc Lâm lúc này cũng đã xách sẵn một con cá với vết thương tương tự.
Nhiêu đây là quá đủ cho một người một vật no bụng, Kỷ Úc Lâm bèn ra hiệu rời đi.
Lê An vẫn còn luyến tiếc cuộc vui, đôi mắt tròn xoe đảo liên tục, vờ như không hiểu ý.
Kỷ Úc Lâm chẳng hề nuông chiều, đưa tay xoa đầu nhỏ rồi chỉ tay lên phía mặt nước một lần nữa.
Biết không thể giả vờ thêm được, Lê An vẫy vẫy xúc tu tỏ ý đã rõ, lưu luyến nhìn về phía xa rồi mới chậm rãi bơi theo sau.
Thấy đối phương di chuyển quá chậm, Kỷ Úc Lâm dừng hẳn lại, đợi người bạn nhỏ tiến đến gần rồi mới vớt lấy, một tay giữ gậy và cá, tay kia ôm trọn lấy sinh vật nhỏ bé ấy mà bơi lên trên.
Nửa giờ sau, ánh lửa bập bùng bên bờ biển.
Cá đã được làm sạch, xiên qua gậy gỗ và nướng cạnh đống lửa cho đến khi lớp da se lại.
Phía bên kia, tiểu bạch tuộc nằm bò trên một trái dừa xanh, chăm chú dõi theo từng cử động của Kỷ Úc Lâm.
Con dao nhỏ trong tay Kỷ Úc Lâm linh hoạt tựa dao phẫu thuật, thoắt cái đã lóc sạch xương cá.
Những miếng thịt trắng tinh được thái sợi mỏng, tráng qua nước sạch rồi đặt lên chiếc đĩa làm từ lá xanh.
Chờ đợi đã lâu, Lê An vội dùng xúc tu quấn lấy miếng thịt rồi cho vào miệng.
Dù cách chế biến giản đơn nhưng thịt cá lại béo ngậy như cá hồi, không chút mùi tanh.
Sau hai ngày nhịn đói, cảm giác no bụng cuối cùng cũng trở lại.
Lê An ăn ngấu nghiến, không quên dùng xúc tu kéo kéo vạt áo Kỷ Úc Lâm như muốn thúc giục nhanh hơn chút nữa.
Kỷ Úc Lâm tuy không lên tiếng nhưng động tác tay rõ ràng đã nhanh hơn, chốc lát đã lấp đầy chiếc đĩa nhỏ.
Tất cả các xúc tu đều bận rộn, ngay cả cái xúc tu bị đứt cũng vẫy tít mù đầy hân hoan.
Đến khi Lê An dừng lại, con cá chỉ còn trơ bộ xương.
Cảm giác ấm áp lạ thường bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể.
Lê An chớp mắt, vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.
Hóa ra việc đuổi bắt ban nãy không chỉ để chơi, mà còn giúp cơ thể này thích nghi tốt hơn.
Quan trọng hơn, dường như việc ăn thịt cá biến dị giúp bản thân lớn thêm một chút, ngay cả vết thương ở xúc tu cũng đang dần khép miệng với tốc độ có thể cảm nhận được.
Quá đỗi phấn khích, tiểu bạch tuộc khua chân múa tay ra hiệu muốn xuống nước bắt thêm cá, nhưng Kỷ Úc Lâm chỉ mỉm cười nhìn màn náo loạn ấy mà không đồng ý.
Đến khi cá nướng chín hẳn, nhìn lại thì sinh vật nhỏ kia đã cuộn tròn thành một cục, chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi Lê An tỉnh lại, màn đêm đã buông xuống.
Đầu óc còn mơ màng, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở trong một hang động ấm áp, thoang thoảng mùi than củi.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói dịu dàng của Kỷ Úc Lâm vang lên.
Lê An ngước nhìn lên, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt vốn dĩ lãnh đạm của đối phương bỗng trở nên mềm mại lạ thường.
"Ngốc thật" Kỷ Úc Lâm khẽ mắng yêu khi thấy đối phương vẫn còn ngơ ngác, ngón tay nhẹ nhàng chọc vào cái đầu tròn.
"Ngủ đến lú lẫn rồi à?"
Lê An lập tức trừng mắt, dùng xúc tu đẩy ngón tay kia ra rồi ra hiệu một dấu chấm hỏi đầy thắc mắc.
"Ngươi muốn hỏi gì?"
Kỷ Úc Lâm chưa hiểu ý ngay.
Thấy vậy, Lê An có chút bực dọc vì thói quen giao lưu không cần lời bấy lâu nay bị gián đoạn, liền vỗ vỗ vào chân đối phương tỏ ý không vui.
Kỷ Úc Lâm kiên nhẫn giải thích: "Lúc ngươi ngủ, ta đã đặt ngươi vào túi áo rồi đi khảo sát rừng rậm, tình cờ phát hiện ra hang động này.
Nhiệt độ trên đảo về đêm rất thấp, chúng ta cần một nơi kín gió."
Biết ngay là người này sẽ hiểu mình muốn hỏi gì mà.
Lê An hừ nhẹ một tiếng, lại vỗ mạnh lên chân Kỷ Úc Lâm thêm cái nữa nhưng thực chất trong lòng đã nguôi giận.
Khi nhận ra mình nãy giờ vẫn nằm trên đùi đối phương, Lê An thoáng chột dạ, ánh mắt lảng tránh rồi chợt khựng lại trước những vật dụng bên cạnh.
"Thử xem có vừa không?"
Kỷ Úc Lâm cầm mấy chiếc hộp nhỏ bện bằng lá xanh và sợi vải lên, ướm vào từng xúc tu cho bạn nhỏ.
Hóa ra là giày.
Xúc tu vốn nhạy cảm, mỗi lần bò trên cát thô ráp đều khiến Lê An thấy đau rát, nhưng vì bận rộn nên đã sớm quên mất.
Không ngờ Kỷ Úc Lâm lại lặng lẽ quan sát và ghi nhớ tâm tư nhỏ nhặt ấy.
Những chiếc giày thô sơ được khâu bằng sợi chỉ rút từ gấu áo sơ mi, tuy không xa xỉ nhưng lại vừa vặn đến lạ kỳ.
"Cứ đi tạm đã, khi nào vết thương lành hẳn ta sẽ làm cái tốt hơn"
Kỷ Úc Lâm nói, đầu ngón tay ấm áp vô tình lướt qua làn da mỏng manh khiến Lê An thấy ngứa ngáy râm ran, cả cơ thể cứng đờ vì bối rối.
"Còn thiếu một chiếc mũ nữa, đợi một chút."
Lê An ngẩn ngơ nhìn đối phương tỉ mẩn khâu vá dưới ánh lửa.
Vì hang động tối tăm, Kỷ Úc Lâm phải ngồi sát đống lửa, làn da trắng nhợt bị hơi nóng làm cho ửng hồng.
Một vết cắt nhỏ trên ngón tay Kỷ Úc Lâm lọt vào mắt Lê An, chắc hẳn là vết thương lúc gọt kim gỗ.
Trái tim nhỏ bé bỗng thắt lại, Lê An bò lên vai, tựa sát vào cổ đối phương như muốn chia sẻ hơi ấm.
"Cẩn thận, đừng để ngã lần nữa"
Kỷ Úc Lâm chậm rãi nhắc lại chuyện ban sáng làm Lê An ngượng đến mức muốn biến thành bạch tuộc nướng, liền lấy xúc tu che kín tai đối phương lại.
Kỷ Úc Lâm khẽ cười, bàn tay vẫn thoăn thoắt hoàn thành chiếc mũ nhỏ rồi đội lên đầu cho bạn nhỏ, không quên đưa thêm một chiếc kim gỗ để làm vũ khí.
"Chúc ngủ ngon, thuyền trưởng hải tặc."
Cảm nhận được sự trân trọng và dịu dàng trong từng cử chỉ, Lê An dụi đầu vào cổ Kỷ Úc Lâm, thầm đáp lại: "Ngủ ngon, Kỷ Úc Lâm."
--------------------------
03:10 - 28/2
Chương 7 khá ngắn nên Sốp dồn chương 8 vào luôn, dù sao cũng phải dồn chương vì giới hạn 1 bộ truyện có 200 chương thôi.