Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] [EDIT] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư

[Bhtt] [Edit] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Phiên Ngoại 99


“Nương / tỷ tỷ, ngươi muốn mang chúng ta đi đâu vậy?”

“Còn nữa còn nữa, nương vừa rồi là đang cùng mẫu thân luyện công sao?”

“Bổn lạp, tỷ tỷ với tẩu tẩu chắc chắn là đang luyện công rồi, ta từng thấy nương ta với mẫu thân như vậy đó, hơn nữa mẫu thân ta còn khóc nữa.”

“A?

Thật sao?

Nãi nãi thật sự khóc à?

Vậy mẫu thân có khóc không?

Quy Quy, Phán Phán với Hồi Hồi không muốn thấy mẫu thân khóc đâu.”

“Nương, ngươi đừng cùng mẫu thân luyện công được không?”

Bốn con tiểu bạch hổ cộng thêm một tiểu Thiên Lang, đồng loạt mở to đôi mắt mong chờ nhìn Diệp Dư.

Ngoài núi tuyết, gió lạnh buốt thổi qua, nhưng hoàn toàn không thể dập tắt ngọn lửa nóng bỏng trong lòng nàng.

Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc mà nàng và Tinh Tinh tỷ tỷ danh chính ngôn thuận chờ đợi.

Sao có thể để mấy đứa nhỏ quấy rầy?

Không “luyện công” thì càng là chuyện không thể.

Nàng đợi ngày này quá lâu, nhịn cũng đã nhịn quá lâu.

Dù lý trí còn có thể kìm nén, thân thể đã quen chịu đựng tận tình này lại không thể chịu nổi thêm nữa.

Huống chi vừa rồi nàng suýt chút nữa đã thật sự ở bên Tinh Tinh tỷ tỷ, nếu không phải mấy tiểu tể tử này phá ngang.

“Ừm.”

Diệp Dư thuận miệng đáp một tiếng.

Nghĩ đến mỹ nhân áo đỏ đang nằm trên giường chờ mình, bước chân nàng bất giác nhanh hơn, dự định trong vòng một phút đưa mấy tiểu tể tử này đến chỗ Diệp Phỉ.

Tuy bọn trẻ đều là bảo bối nàng nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng lúc này rõ ràng có chuyện quan trọng hơn đang chờ nàng.

Nàng không có thời gian giải thích từng câu từng chữ cho bọn trẻ.

Huống hồ, có rất nhiều vấn đề, nàng cũng không tiện trả lời.

Đợi khi chúng lớn hơn, tiếp nhận truyền thừa của Trọc Mao Hổ Nhất tộc, tự nhiên sẽ hiểu.

Hiện tại còn nhỏ, không cần biết sớm như vậy.

Vài nhịp thở sau, Diệp Dư ôm mấy tiểu chỉ đứng trước Lễ Phong học đường.

Trần trưởng lão thấy nàng thì vô cùng bất ngờ, liền hỏi:

“Không biết sư tổ phu nhân tới đây là vì chuyện gì?”

Lúc này nàng không phải nên ở trên núi tuyết cùng sư tổ sao?

Diệp Dư khẽ ho một tiếng:

“Phỉ nhi có ở đây không?”

Trần trưởng lão lắc đầu:

“Tiểu sư thúc tổ theo các đệ tử ra ngoài rèn luyện rồi, chưa về.

Phu nhân tìm nàng có việc gì sao?”

Mi mắt Diệp Dư khẽ giật, trong lòng thầm mắng Diệp Nhiên không có lương tâm.

Nàng đưa thuốc khôi phục ký ức cho nàng ta, kết quả Diệp Nhiên mang theo A Nhược không biết chạy đi đâu tiêu dao khoái hoạt, ném hết mấy đứa nhỏ cho nàng.

Cũng không nghĩ xem đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của nàng với Tinh Tinh tỷ tỷ.

Có mấy đứa nhỏ này ở đây, nàng và Tinh Tinh tỷ tỷ còn tận hứng kiểu gì?

Diệp Dư suy nghĩ một chút, lui một bước:

“Vậy Chu Miên Miên thì sao?

Nàng ấy đang ở đâu?”

Trần trưởng lão tuy nghi hoặc nhưng vẫn kiên nhẫn đáp:

“Nàng ấy cũng đi rèn luyện rồi.”

Phu nhân rốt cuộc có chuyện gì mà thần thần bí bí như vậy?

Diệp Dư hít sâu một hơi:

“Vậy Trần trưởng lão, hôm nay ngươi bận không?”

Trần trưởng lão liếc nhìn mấy tiểu tử trong lòng nàng, lập tức hiểu ra, ý cười sâu thêm vài phần:

“Tự nhiên là bận.

Tông môn đại bỉ vừa kết thúc, ngay sau đó là đại điển lập khế ước của sư tổ và phu nhân, còn rất nhiều việc chưa xử lý.”

Toàn tông môn trên dưới, lúc này nhàn nhất e rằng chính là vị phu nhân trước mặt này.

Chẳng lẽ phu nhân bị mấy đứa nhỏ quấy rầy tân hôn đêm sao?

Sắc mặt Diệp Dư lập tức xụ xuống.

Nàng theo bản năng nhìn về ngón út của mình.

Sợi tơ hồng nơi đó nhạt đến gần như không thấy.

Tiểu Lục và những người khác theo phong ấn của Tam Thập Lục Luyện Hồn Ngục cùng việc nàng hiến tế đã không thể triệu hồi được nữa.

E rằng đã cùng Triệu Phàm và đám bất tử bộ xương kia, vĩnh viễn bị chôn vùi trong Luyện Hồn Ngục.

Đêm động phòng hoa chúc, tìm một người trông trẻ thôi mà cũng khó đến vậy sao?

Nhưng nếu chỉ vì thỏa mãn tư dục của bản thân mà bỏ mặc bọn trẻ, đừng nói là nàng không đành lòng, Tinh Tinh tỷ tỷ cũng tuyệt đối không cho phép.

Vương Hoan thì không sao, hiện tại nàng ấy là tông chủ Hợp Hoan Tông, muốn phục hưng tông môn còn phải dựa vào nàng và Quy Nhất tông, chắc chắn không dám làm loạn.

Nhưng giao bọn trẻ cho Hợp Hoan Tông…

Tinh Tinh tỷ tỷ nhất định sẽ đánh chết nàng.

Khoảng thời gian này nàng không ở bên bọn trẻ, vốn đã thấy có lỗi.

Bọn trẻ thích bám lấy nàng và Tinh Tinh tỷ tỷ, kỳ thật nàng rất vui.

Dù sao, đây cũng là con của nàng và Tinh Tinh tỷ tỷ.

Nghĩ tới nghĩ lui, Diệp Dư vẫn thấy không ổn.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể đưa mấy tiểu tử quay trở lại núi tuyết.

Lúc đó, Khúc Dung Tinh một thân hồng y, ngồi xếp bằng trên giường luyện công.

Thấy Diệp Dư lại mang bọn trẻ trở về, nàng dường như chẳng hề bất ngờ, thu lại linh khí tán loạn, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười ấy khiến Diệp Dư hoa mắt, cũng làm lòng nàng càng thêm ngứa ngáy khó chịu, hận không thể lập tức nhào tới.

Nhưng… bọn trẻ còn ở đây.

Diệp Dư ngẩn ngơ nhìn mỹ nhân áo đỏ trước mặt, cắn răng nhịn nội thương.

“Mẫu thân!”

Mấy tiểu chỉ không hiểu hai người đang nghĩ gì, đồng loạt nhào vào người Khúc Dung Tinh.

Chỉ còn Diệp Hỉ đứng một bên, mang theo chút hâm mộ nhìn ba tiểu chất nữ.

Một lúc sau, nàng rốt cuộc không nhịn được, thử đưa móng vuốt nhỏ ra:

“Tẩu tẩu, ngươi có thể ôm ta một cái không?”

Tẩu tẩu thật thơm, nàng cũng muốn giống Phán Phán, Hồi Hồi và tiểu Thiên Lang, được tẩu tẩu ôm vào lòng.

Trong lòng đã có bốn tiểu chỉ, thực ra không còn chỗ cho Diệp Hỉ, nhưng Khúc Dung Tinh vẫn mỉm cười gật đầu.

Diệp Hỉ vui mừng kêu lên, nhảy thẳng lên vai Khúc Dung Tinh, lăn qua lăn lại:

“Tẩu tẩu tẩu tẩu, Phán Phán nói buổi tối ngươi luôn ngủ cùng các nàng, Hỉ nhi cũng muốn ngủ cùng tẩu tẩu.”

Năm tiểu chỉ lông xù xù đồng loạt nhìn mình, tim Khúc Dung Tinh mềm ra.

Nàng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, từng con một vuốt lông:

“Được.”

“Ta ngủ bên trái mẫu thân!”

“Ta ngủ bên phải!”

“Vậy ta ngủ trên đầu!”

“Ta ta ta, ta ngủ dưới chân tẩu tẩu!”

Được đồng ý, mấy tiểu chỉ đơn thuần bắt đầu tranh nhau chỗ ngủ, trực tiếp chiếm hết vị trí bên cạnh Khúc Dung Tinh, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của nương và tỷ tỷ còn lại.

Diệp Dư: ……

Nàng ghen đến mắt hơi đỏ, trong lòng chua xót trào lên từng đợt.

Nàng không còn là tiểu bạch hổ duy nhất của tỷ tỷ nữa.

Biết rõ tỷ tỷ thích lông xù xù, vậy mà ngày đó ở Bất Tử Cảnh nàng lại tham luyến khoảnh khắc vui sướng kia, không quản được tử hồn của mình.

Kết quả thì hay rồi, sinh ra một đám tiểu tình địch tranh giành tỷ tỷ với nàng.

Giờ nàng lại không thể biến thành tiểu bạch hổ, tỷ tỷ chắc chắn không còn thích nàng như trước nữa.

Nghĩ thôi đã thấy bi thảm.

Nàng cũng có lông mà, vì sao tỷ tỷ không vuốt nàng?

Oán niệm của Diệp Dư quá nặng, Khúc Dung Tinh tự nhiên nhận ra.

Nàng bật cười, vẫy tay gọi Diệp Dư lại, thi thuật che tai bọn trẻ, ghé sát nói nhỏ mấy câu.

Lâu như vậy không gặp, nàng nhớ nàng, nghĩ nàng.

Tiểu trừng phạt đã đủ rồi, tân hôn đêm mà còn để nàng chịu thiệt như vậy, Khúc Dung Tinh cũng sợ nàng nghẹn đến sinh chuyện, nhất là khi nàng còn tu luyện tận tình.

Huống hồ cấm dục lâu cũng chẳng tốt cho ai, đặc biệt là phu nhân của nàng, ở một số phương diện, thù rất dai.

Nếu không, ba ngày sau đó, nàng cũng sẽ không đau eo mỏi chân đến mức cả người đều khó chịu.

Ánh mắt Diệp Dư lập tức sáng lên, nàng không chắc chắn hỏi:

“Thật sao?”

Tinh Tinh tỷ tỷ nói, đợi bọn trẻ ngủ rồi sẽ thiết kết giới.

Nàng vốn đã chuẩn bị tinh thần tân hôn đêm cấm dục, không ngờ lại còn có chuyện tốt như vậy.

Đêm nay tỷ tỷ dường như đặc biệt dễ nói chuyện.

Khúc Dung Tinh nghiêng đầu đi, không nói gì.

Nàng đặt mấy tiểu chỉ xuống, dùng chút thủ đoạn nhỏ khiến bọn trẻ chìm vào giấc ngủ.

Màn giường buông xuống, ánh nến tắt, bên ngoài gió lạnh khẽ lay.

Trái tim Diệp Dư lại nóng bỏng chưa từng có.

Nàng thuận thế tiến lên ôm lấy Khúc Dung Tinh, có chút được một tấc lại muốn tiến một thước:

“Tinh Tinh tỷ tỷ, ta có thể… dùng tận tình cuối cùng, mấy thức một lần cũng được.”

Nàng chưa từng hoàn chỉnh sử dụng tận tình, bởi vì tỷ tỷ không cho phép.

Diệp Dư cúi đầu hôn lên môi nàng, giọng nói mê hoặc:

“Sư tôn, Dư Dư muốn hướng ngươi lãnh giáo nhị tam thức.”

Mặt Khúc Dung Tinh nóng lên, ánh mắt biến đổi liên tục.

Bàn tay ngọc thon dài véo tai Diệp Dư xoay một vòng, nhưng lại không lên tiếng cự tuyệt.

Diệp Dư vừa đau vừa vui, trong lòng nở hoa.

Nàng biết, tỷ tỷ đã đồng ý.

Nàng hôn xuống cổ Khúc Dung Tinh, rồi lại trở về môi, lần lượt qua lại, không hề chán, cho đến khi người trong lòng nhuộm một tầng đỏ nhạt, tay nàng mới chậm rãi kéo dây lưng.

Khúc Dung Tinh giữ tay nàng lại, ánh mắt lãnh đạm mang theo mê ly.

Diệp Dư ấn tay nàng lên đỉnh đầu, dịu giọng dỗ dành:

“ Tinh Tinh tỷ tỷ, ngươi đã hứa một lần rồi, ta sẽ nói cho ngươi một bí mật nhỏ… bí mật của chúng ta ở Vạn Thú Sơn.”

Khúc Dung Tinh khẽ sững lại.

Dây lưng buông lỏng, hơi ấm lan khắp thân thể.
 
[Bhtt] [Edit] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Phiên Ngoại 100


Dưới một mảnh không gian trắng xoá tinh khiết, mấy tiểu nhãi con lần lượt tỉnh lại.

Bên trong yên tĩnh đến lạ, không nghe thấy dù chỉ một chút động tĩnh từ bên ngoài.

Phán Phán, Hồi Hồi, Quy Quy cùng tiểu Thiên Lang hoàn toàn không thấy xa lạ.

Các nàng biết rất rõ — đây là kết giới do mẫu thân thiết lập.

Mấy tiểu chỉ thậm chí còn vui vẻ, tung tăng đuổi theo cái đuôi của chính mình mà chơi.

Người cuối cùng tỉnh lại là Diệp Hỉ.

Đây là lần đầu nàng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nhất thời hoảng sợ, oa một tiếng khóc to:

“Mẫu thân!

Ta muốn mẫu thân!

Tẩu tẩu, tỷ tỷ, mau tới cứu Hỉ nhi!

Hỉ nhi bị người ta nhốt lại rồi—”

Tiếng khóc của Diệp Hỉ vừa cất lên liền làm mấy tiểu chỉ còn lại giật mình, vội vàng vây quanh nàng.

“Tiểu cô cô, không khóc không khóc.”

“Không có ai nhốt đâu, đây là kết giới của mẫu thân mà.”

“Tiểu cô cô muốn ra ngoài sao?

Chờ chút nữa bọn ta cắn vỡ kết giới là ra được liền.”

Kết giới do mẫu thân thiết lập, xưa nay chưa từng vây được các nàng.

Diệp Mong, Diệp Về, Diệp Hồi sinh ra chưa lâu, lúc mới sinh linh khí không đủ, tạm thời còn chưa thể hoá hình, chỉ có thể dùng mấy cái móng thịt mềm mềm vỗ vỗ lên mặt Diệp Hỉ, cố gắng lau đi những giọt nước mắt đang giấu trong lớp lông tơ.

“Thật vậy sao?”

Diệp Hỉ ngừng khóc, sụt sịt nói.

“Vậy… vậy chúng ta chơi một lát rồi hãy ra ngoài.”

“Tẩu tẩu với tỷ tỷ chắc đang bận, nên mới tạm thời đặt chúng ta trong kết giới.”

Nghĩ thông suốt, Diệp Hỉ lập tức trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn.

Nàng kéo túi trữ vật trên cổ xuống, đổ ra một đống lớn đồ ăn, cười cong đôi mắt:

“Phán Phán, Quy Quy, Hồi Hồi, tiểu Thiên Lang, ăn cái này đi.

Đây là mẫu thân ta mang từ phàm giới về cho ta đó, ngon lắm.”

Mấy tiểu chỉ vốn đều là đồ tham ăn, bị đống thức ăn trước mặt làm loá mắt, rất nhanh đã quên sạch chuyện kết giới.

Chỉ là, tiếng khóc khi nãy vẫn lọt vào tai Khúc Dung Tinh.

Lúc này nàng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Đuôi mắt đỏ hoe, trong mắt mờ mịt hơi nước, cánh môi sưng nhẹ, cả người chật vật, trông như vừa chịu hết uất ức trên đời.

Đầu ngón tay nàng còn lưu lại mấy vệt đỏ dài trên tấm lưng trắng như ngọc của ai đó, giọng nghẹn ngào đến mức gần như không nói nên lời:

“Đủ rồi…”

Diệp Dư hoàn toàn làm như không nghe thấy, hết lần này đến lần khác thi triển chiêu thức, không hề có ý dừng lại.

Sao có thể đủ được?

Mới chỉ một đêm thôi.

Các nàng xa nhau lâu như vậy, nàng muốn bù đắp toàn bộ thời gian đã thiếu Tinh Tinh tỷ tỷ.

Khúc Dung Tinh rốt cuộc không nhịn được nữa.

Nước mắt tràn mi, nàng thi thuật, một cước đá Diệp Dư xuống giường.

Đột nhiên mất đi hơi ấm, Diệp Dư chưa kịp phản ứng đã ngã mạnh xuống nền đất lạnh buốt.

……

Giống như bị chém làm đôi — thân thể nằm trên mặt đất, còn linh hồn thì vẫn chưa rời khỏi ôn nhu hương.

Lần thứ hai, cũng là tân hôn đêm, bị đá xuống giường.

Một bộ y phục bị ném lên người, Diệp Dư trơ mắt nhìn người vừa nãy còn mặc nàng tuỳ ý làm càn — mỹ nhân sư tôn của nàng, không đúng, hiện tại là phu nhân của nàng — trong chớp mắt đã trở nên lạnh lùng xa cách, hoá thành vị Mộc Dao Tiên Tôn cao cao tại thượng trong lời người đời.

“Tinh Tinh tỷ tỷ…”

Bị ép mặc chỉnh tề, Diệp Dư ủy khuất thấy rõ.

Khúc Dung Tinh khẽ động đầu ngón tay, thu hồi kết giới.

Nàng nhìn mấy tiểu chỉ đang ăn uống vui vẻ, trên mặt còn mang chút mờ mịt, rồi cố nén xấu hổ giải thích với Diệp Dư:

“Ta vừa nghe thấy… có hài tử khóc.”

“Mẫu thân, ôm một cái.”

Vừa thấy Khúc Dung Tinh, mấy đứa trẻ vừa ăn vừa nhào tới, mở to đôi mắt nghi hoặc:

“Mẫu thân mẫu thân, vì sao lại đặt chúng ta trong kết giới vậy?

Là vì người với nương đang luyện công sao?”

Thân thể Khúc Dung Tinh hơi cứng lại, sắc đỏ trên mặt càng đậm thêm.

Một lúc lâu sau nàng mới nhàn nhạt đáp:

“Ừ.”

Mấy tiểu chỉ đơn thuần, cũng không nghĩ nhiều, rất nhanh liền quên chuyện này.

Chúng treo hết lên người Khúc Dung Tinh, làm bộ y phục vốn đã không chỉnh tề của nàng càng thêm hỗn loạn.

Ngay khi mấy đứa trẻ xuất hiện, Diệp Dư đã mặc chỉnh tề đứng dậy, sợ các nàng làm mệt Tinh Tinh tỷ tỷ, liền chủ động nhận lấy:

“Tinh Tinh tỷ tỷ, để ta bế cho.”

Ba con trong lòng, hai con trên vai.

Bọn trẻ cũng không để ý ai bế, chỉ chăm chăm nhìn Khúc Dung Tinh:

“Mẫu thân, chúng ta nhớ Phi Phi tỷ tỷ.

Có thể đi phàm giới tìm tỷ ấy không?”

Phàm giới có biết bao nhiêu món ngon.

Từ khi xuất thế đến nay, các nàng còn chưa từng thật sự đi qua phàm giới.

Lần trước lại vì nương đột nhiên trở về mà bỏ lỡ.

Diệp Hỉ cũng không chịu thua, liên tục phụ họa:

“Tẩu tẩu, Hỉ nhi cũng muốn đi phàm giới tìm mẫu thân với nương.

Người dẫn chúng ta đi được không?”

Mấy tiểu chỉ nãi thanh nãi khí, gương mặt đầy mong chờ.

Khúc Dung Tinh nghĩ mấy ngày gần đây cũng không có việc gì, vừa hay dẫn mấy đứa trẻ — còn cả vị tân hôn phu nhân của nàng — ra ngoài dạo một vòng, liền mỉm cười xoa đầu con tiểu bạch hổ gần nhất, Diệp Mong.

“Hảo gia!

Cảm ơn mẫu thân!”

Mấy tiểu chỉ vui vẻ nhảy nhót trên người Diệp Dư.

Thấy Diệp Mong được sờ đầu, Diệp Hồi, Diệp Về và tiểu Thiên Lang vội vàng đưa đầu nhỏ lại gần, ánh mắt tràn đầy mong đợi:

“Mẫu thân, Về Về, Hồi Hồi với Thiên Lang cũng muốn được sờ đầu.”

Diệp Hỉ cố nuốt hết đồ ăn trong miệng, nhìn bên này rồi nhìn bên kia, cái đuôi nhỏ dựng thẳng, do dự một chút rồi nói:

“Tẩu tẩu…

Hỉ nhi cũng muốn được sờ đầu.”

Tiểu chất nữ nào cũng có mẫu thân, chỉ có nàng thì không.

Nghĩ đến đây, Diệp Hỉ không khỏi mất mát, càng thêm muốn đi phàm giới tìm hai người nương lâu lâu lại mất tích kia.

Diệp Dư nhìn Khúc Dung Tinh cả người toả ra nhu tình, vừa thỏa mãn lại vừa có chút ghen tị.

Nàng cũng muốn được phu nhân sờ đầu.

Đáng tiếc hiện tại nàng là thân người, không thể hoá thành tiểu bạch hổ.

Cả nhà hoà thuận vui vẻ.

Diệp Dư ôm mấy tiểu chỉ đi theo Khúc Dung Tinh chuẩn bị ra cửa, thì Khúc Dung Tinh đột nhiên nhớ ra điều gì, dừng lại.

Ánh mắt lạnh mà mị của nàng rơi trên người Diệp Dư, môi đỏ khẽ mở:

“Bí mật.”

Tối qua, nàng đã hứa sẽ nói cho nàng biết.

Ánh mắt Diệp Dư chớp nhẹ, biểu tình có chút ngượng ngùng:

“Trước mặt bọn nhỏ… không tiện nói lắm.

Hay để sau rồi nói?”

Nàng vốn chỉ là nhắc nhở thiện ý, nhưng Khúc Dung Tinh lại cho rằng nàng lừa mình đến cùng.

Nàng không tin giữa mình và Diệp Dư ở Vạn Thú Sơn lại có bí mật gì không thể cho người biết.

Vì thế, Khúc Dung Tinh âm thầm thi thuật, hung hăng véo Diệp Dư một cái.

Không đau, ngược lại còn khơi dậy thứ gì đó trong cơ thể nàng.

“Vậy Tinh Tinh tỷ tỷ hứa là không giận nhé.”

Diệp Dư lập tức đầu hàng.

Nàng lấy từ túi trữ vật ra một mảnh vải trắng, trên đó lốm đốm hồng mai, như thể sắp sống dậy.

“Lúc ấy ta đã giấu đi.

Đây chính là bí mật ta muốn nói.”

Nàng cắn răng chịu xấu hổ, đem vật kia lấy ra.

Dù sao bọn nhỏ cũng không hiểu.

Khúc Dung Tinh sững người.

Rất lâu sau mới nhận ra — đó là dấu vết lần đầu tiên nàng và Diệp Dư ở Vạn Thú Sơn…

Khi đó nàng còn tưởng vệt hồng trên y phục là của mình.

Sau khi khôi phục ký ức, nàng mới biết đó là máu mũi của Diệp Dư, còn thứ này — mới là của nàng.

Lúc ấy, người này vẫn là đồ đệ của nàng, đã dám ôm tâm tư như vậy, còn dùng linh khí ngưng kết mấy giọt hồng kia thành hình hồng mai.

Một luồng nhiệt khí xộc thẳng lên đầu.

Cảm giác xấu hổ bực bội còn mạnh hơn cả lần đầu mất nguyên âm.

Khúc Dung Tinh thầm mắng một tiếng nghiệt đồ, trừng nàng một cái, giơ tay định huỷ mảnh vải.

Đúng lúc này, Diệp Mong, Diệp Hồi và Diệp Về tò mò nhìn chằm chằm hồng mai trên vải:

“Mẫu thân, đây là hồng mai của người sao?

Hồng mai là gì vậy?

Hài nhi có thể nhìn một chút không?”

Tự nhiên là chứng cứ lần đầu ta với mẫu thân các ngươi ở bên nhau — cũng là nguyên do có tiểu Phi Phi.

Nhưng Diệp Dư nào dám nói.

Dưới ánh mắt của Khúc Dung Tinh, nàng cúi đầu ngày càng thấp.

Lúc đầu nàng đã nhắc rồi.

Không thể trách nàng lỡ đem bí mật này phơi ra trước mặt bọn nhỏ.

Nàng đã giữ lời hứa, chỉ là… hình như đã chọc giận Tinh Tinh tỷ tỷ rồi.

Làm sao đây?

Nhiệt độ xung quanh càng lúc càng lạnh.

Diệp Dư lặng lẽ thắp cho mình một cây nến trong lòng.

Mặt Khúc Dung Tinh đỏ hơn cả hồng mai.

Lần này nàng không do dự, phất tay một cái, vải trắng cùng hồng mai lập tức hoá thành tro tàn, theo gió tan biến, không để lại dấu vết.

“Ta muốn bế quan.

Khi nào bọn nhỏ hoá hình, ngươi mới được trở về.”

Giọng nói lạnh lẽo rơi xuống, theo gió lạnh chui thẳng vào tai Diệp Dư.

Trên núi tuyết, tuyết vẫn rơi, không khí lạnh đến thấu xương.

Diệp Dư lại bị Tinh Tinh tỷ tỷ đuổi xuống núi — lần này còn kèm theo cả bọn nhỏ.

Nàng ôm mấy đứa trẻ đứng trong gió lạnh, dáng vẻ thê lương đến đáng thương.

Bọn nhỏ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cọ cọ Diệp Dư:

“Nương, mẫu thân không đi phàm giới cùng chúng ta sao?

Chúng ta muốn mẫu thân đi chơi cùng.”

Diệp Dư muốn khóc mà không ra nước mắt.

Nàng cũng muốn lắm chứ.

Nhưng bây giờ… còn đến lượt nàng quyết sao?

Rõ ràng là không.
 
[Bhtt] [Edit] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Phiên Ngoại 101


Gần đây, phàm giới bỗng truyền ra một tin tức vô cùng hoang đường: xuất hiện một đại linh heo, nghe nói chỉ cần ăn thịt nó liền có thể trực tiếp phi thăng thành thần.

Tin đồn vừa ra, Lục giới lập tức sôi trào, vô số tu sĩ ùn ùn kéo đến, tranh nhau bắt giữ.

Diệp Dư biết được tin tức thái quá này, là do sau khi bị Tinh Tinh tỷ tỷ đá xuống núi tuyết, trong lúc chờ hoàn trả về tông môn, ngoại môn đệ tử Vương Hoan tiện miệng nói cho nàng nghe.

Phàm là người từng bước ra từ bất tử ngục, đều hiểu rõ một sự thật: cái gọi là “thành thần”, trên thực tế chỉ là biến thành bất tử bất diệt, chỉ biết giết chóc – một bộ xương khô không có cảm xúc.

Ví như chính nàng.

Lại nói đến Tinh Tinh tỷ tỷ, hai người song tu suốt bao năm, tu vi của tỷ tỷ tuy đã tinh tiến không ít, nhưng khoảng cách đột phá Hóa Thần kỳ, rốt cuộc vẫn chỉ kém một bước cuối cùng.

Nói thật, Diệp Dư hoàn toàn không muốn tỷ tỷ phi thăng.

Thật vất vả mới phong ấn được ba mươi sáu luyện hồn ngục, vạn nhất lại vì cái gọi là “thành thần” mà tái mở, chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?

Đến lúc đó, nàng cũng chẳng còn hệ thống để đổi cho mình một thân thể mới nữa.

Huống hồ, tu vi của Tinh Tinh tỷ tỷ ở thế giới này vốn đã đứng ở đỉnh cao.

Bản thân Diệp Dư tuy kém hơn một chút, nhưng cũng chẳng thua kém bao nhiêu.

Như vậy cùng nhau nuôi dạy mấy đứa nhỏ, an ổn mà sống, chẳng phải tốt hơn sao?

Cớ gì phải vì một cuộc phi thăng chẳng mang lại lợi ích thực tế nào mà liều lĩnh.

Người từng sống trong bất tử ngục, thật sự đều hiểu rõ điều này.

Ví dụ như Vương Hoan.

Nàng biết rõ chuyện thành thần chỉ là lời nói dối, nhưng vẫn báo cho chưởng môn, đề nghị tổ chức môn nhân tiến về Vạn Thú Sơn – nơi linh heo được cho là xuất hiện.

Mục đích, thứ nhất là xem có thể nhặt được thiên tài địa bảo gì không, thứ hai là tranh thủ thu thêm đệ tử cho Hợp Hoan Tông.

Dẫu sao, Hợp Hoan Tông hiện nay tuy nương tựa vào đệ nhất tiên môn Quy Nhất Tông, nhưng con đường tu hành còn dài.

Ai dám chắc, chưởng môn của họ ngày nào đó sẽ không bị Mộc Dao Tiên Tôn bỏ rơi?

Vì thế, nhất định phải chuẩn bị đường lui, ít nhất là khôi phục địa vị của Hợp Hoan Tông trước khi bất tử ngục tái hiện.

Tông môn tốt, nàng mới có thể sống yên ổn.

Chỉ tiếc, từ khi Diệp Dư lên làm chưởng môn, lại kết làm đạo lữ với Mộc Dao Tiên Tôn, trong tông liền ban xuống lệnh cấm: môn nhân Hợp Hoan Tông không được đồng thời dây dưa với nhiều người.

Với một tông môn vốn dựa vào song tu và đa tu để tăng tiến tu vi, lệnh này chẳng khác nào muốn mạng người.

Vương Hoan thậm chí còn nghi ngờ, lệnh cấm này căn bản không phải chưởng môn tự nguyện ban xuống, mà là Mộc Dao Tiên Tôn cố tình nhằm vào chưởng môn.

Dù sao năm tháng dài lâu, cho dù đạo lữ có mạo mỹ đến đâu, thời gian trôi qua cũng khó tránh đổi lòng.

Huống chi, lịch đại chưởng môn Hợp Hoan Tông, ai mà không có đến mấy chục đạo lữ trong đời.

Thế nhưng, không phục thì cũng đành chịu.

Quy Nhất Tông hiện nay so với năm xưa còn cường đại hơn, Hợp Hoan Tông nếu đối đầu trực diện, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Nghĩ cho cùng, chưởng môn đã tu tận tình, lại ngay từ đầu đã song tu với Mộc Dao Tiên Tôn, vậy cả đời này cũng chỉ có thể là một người.

Lệnh cấm kia với chưởng môn mà nói, căn bản là thừa thãi, ngược lại còn hại khổ những môn nhân như các nàng.

Không thể dựa vào nhiều đạo lữ tu hành, thì chỉ còn cách dốc sức tìm kiếm thiên tài địa bảo để nâng cao tu vi.

Vì vậy, cho dù chuyện linh heo là thật hay giả, Vương Hoan đều muốn đi Vạn Thú Sơn một chuyến.

Chỉ là, với tu vi hiện tại của nàng, căn bản không đủ tư cách đặt chân đến đó, mọi thứ chỉ có thể trông cậy vào vị tân chưởng môn này.

Mà vị tân chưởng môn ấy, vừa mới vì “sự kiện hồng mai ở Vạn Thú Sơn” mà bị lão bà đá ra khỏi cửa.

Diệp Dư: “……”

Nàng nhìn tiểu Thiên Lang đang chơi đùa vui vẻ với bốn con tiểu bạch hổ, do dự một lát rồi hỏi:

“Tiểu Thiên Lang, con có muốn về nhà không?”

Về xem cha mẹ của nó.

Tiểu Thiên Lang nghiêng đầu, bỗng nhiên dùng móng vuốt nhỏ bám chặt lấy nàng, giọng run run:

“Nương… có phải nương muốn đưa Thiên Lang về, rồi không cần Thiên Lang nữa không?”

Theo tuổi tác lớn dần, lại tiếp nhận dần truyền thừa của Thiên Lang nhất tộc, nó sớm đã hiểu rõ: hai người nương mà nó nhận từ nhỏ, không phải mẫu thân ruột thịt.

Nó cũng muốn quay về Vạn Thú Sơn xem thử, nhưng càng luyến tiếc hai người nương và bốn muội muội hiện tại.

Nó sợ nhất là, chỉ cần trở về một chuyến, sẽ bị bỏ lại mãi mãi.

Một câu nói ấy khiến Diệp Hồi, Diệp Về và Diệp Mong cũng hoảng theo:

“Nương, chúng ta đừng rời khỏi Thiên Lang tỷ tỷ.”

Tất cả lo lắng và sợ hãi đều lọt vào mắt Diệp Dư.

Nàng mỉm cười, lần lượt xoa đầu mấy tiểu gia hỏa treo trên người mình:

“Không có không cần con.

Chỉ là đi xem một chút thôi.

Tiểu Thiên Lang, con không muốn gặp cha mẹ ruột của mình sao?”

Tiểu Thiên Lang lập tức cười rạng rỡ, liên tục gật đầu:

“Muốn xem, muốn xem!

Xem xong Thiên Lang còn về với nương!”

“Được,” Diệp Dư cười, “vậy nương dẫn các con đi Vạn Thú Sơn.”

Bốn tiểu chỉ đồng loạt gật đầu.

Chỉ có Diệp Hỉ do dự, nhỏ giọng nói:

“Nhưng tỷ tỷ, con muốn đi tìm mẫu thân với nương.”

Diệp Dư im lặng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu, lấy ra đưa tin phù:

“Được, trước tiên mang con đi tìm mẫu thân với nương.”

Nhân tiện, đưa Diệp Hỉ sang chỗ Diệp Nhiên, nàng cũng đỡ phải lo thêm.

May mà mấy đứa nhỏ của nàng với Tinh Tinh tỷ tỷ, ngoài tham ăn ham chơi ra thì đều rất ngoan.

Nếu không, dẫn theo từng ấy tiểu tổ tông lên đường, đủ để nàng đau đầu đến chết.

Nhìn Diệp Dư trên người treo bốn con tiểu bạch hổ và một tiểu Thiên Lang, khóe mắt Vương Hoan giật mạnh.

Chưởng môn của các nàng… thật sự là nhân vật hung ác.

Có thể khiến Mộc Dao Tiên Tôn – người cao cao tại thượng, khiến vô số người ngưỡng mộ – sinh cho nàng bốn đứa con.

Mấu chốt là khi đó, hai người còn có danh phận sư đồ.

Càng nghĩ càng thấy, chưởng môn này tâm cơ quả thực sâu không lường được.

Chỉ sợ ngay từ đầu đã tính toán để Mộc Dao Tiên Tôn vì nàng mà kéo dài huyết mạch.

Sau khi thông qua đưa tin phù xác định được vị trí của Diệp Nhiên, trên đường tìm người, Diệp Dư cùng các đệ tử Hợp Hoan Tông lại gặp Chu Miên Miên và Diệp Phỉ vừa rèn luyện trở về.

Diệp Phỉ hóa thành tiểu bạch hổ, ngoan ngoãn cuộn trong lòng Chu Miên Miên.

Chu Miên Miên quanh thân lạnh lẽo, thậm chí không liếc Diệp Dư lấy một cái.

Diệp Dư chớp mắt.

Nàng nghi ngờ mình nhìn nhầm, bằng không sao có thể từ Chu Miên Miên… thấy được bóng dáng của Tinh Tinh tỷ tỷ?

Hơn nữa, ánh mắt Diệp Phỉ nhìn Chu Miên Miên, tràn đầy lưu luyến.

Từng mảnh ký ức quá khứ lướt qua trong đầu.

Tu vi tăng lên, nàng đã có thể nhìn trộm được một phần chân tướng.

Kết hợp đủ loại manh mối, Diệp Dư rốt cuộc hiểu ra.

Hóa ra, những trải nghiệm ở Phong Đô khi xưa…

đều là sư tôn lúc đó của nàng.

Khó trách khi đối diện Chu Miên Miên, nàng luôn có cảm giác kỳ quái.

Diệp Dư cảm động đến rối tinh rối mù, nhìn Chu Miên Miên, ánh mắt mềm đến mức sắp tràn ra.

Tinh Tinh tỷ tỷ… từ rất sớm đã âm thầm bảo hộ nàng.

Giống như bây giờ, dù giận thì giận, vẫn không yên tâm nàng và các con.

Chỉ có điều, lần này đến đây, e rằng không còn là một sợi thần hồn đơn giản.

Rất có khả năng, là bản tôn trực tiếp đến, rồi dùng ảo thuật che giấu.

Vậy nàng… có nên vạch trần không?

Vạch trần, tỷ tỷ có thể quang minh chính đại tiếp tục tức giận, nhưng nàng cũng có thể quang minh chính đại chạm vào tỷ tỷ.

Không vạch trần, thì đúng là có chút kích thích, chỉ sợ nàng không kiềm chế được, làm quá tay, chọc tỷ tỷ càng giận hơn.

Dù sao…

động phòng hoa chúc mới có một đêm, sao có thể đủ.

Trong dự tính của nàng, ít nhất cũng phải gần một tháng.

Chỉ tiếc, lý tưởng và hiện thực luôn có chênh lệch.

Diệp Dư rối rắm, ánh mắt không ngừng liếc về phía Chu Miên Miên.

Khúc Dung Tinh đương nhiên biết, với tu vi hiện tại của Diệp Dư, nàng không thể che giấu được.

Nhưng mượn thân phận này, nàng tạm thời không muốn để ý đến Diệp Dư.

Nhận ra thì đã sao, chỉ cần nàng không thừa nhận, Diệp Dư dám nhào lên thử xem?

Hiện tại, bề ngoài nàng chính là người khác.

Ánh mắt Diệp Dư nhìn nàng, như muốn nuốt sống nàng vậy.

Lẽ nào nàng ấy đã sớm có ý đồ với Chu Miên Miên?

Trước đó còn ở chung một phòng…

Khúc Dung Tinh càng nghĩ càng giận, hàn ý quanh thân càng lúc càng nặng, khiến những người không liên quan đều lạnh đến run rẩy.

Đúng lúc này, ba con tiểu bạch hổ trong lòng Diệp Dư nhảy phốc sang người Chu Miên Miên, giọng non nớt:

“Mẫu thân, tỷ tỷ, chúng con nhớ hai người lắm!”

Vừa gọi vừa dụi mặt vào người nàng.

Hai người giằng co nhìn nhau.

Diệp Dư nhịn mãi không nổi, khóe miệng cong đến tận trời.

Chuyện này… thật sự không liên quan đến nàng.

Là con nít tự vạch trần.

Khúc Dung Tinh liếc Diệp Dư một cái, phẩy tay áo, lập tức lộ ra chân thân.

Nàng xoa đầu ba tiểu bạch hổ đang chủ động dán lại:

“Tỷ tỷ, vì sao không dẫn các muội muội cùng tới phàm giới chơi?”

“Tỷ tỷ đi rèn luyện.”

“Rèn luyện là gì?”

“Ừm… luyện công, đánh người xấu.”

Diệp Phỉ cùng Diệp Mong, Diệp Về, Diệp Hồi ríu rít quanh người Khúc Dung Tinh, vô cùng náo nhiệt.

Ngược lại, Diệp Dư đứng bên cạnh, trông có phần cô quạnh.

Khúc Dung Tinh ôm mấy tiểu chỉ bước về phía trước.

Không nghe thấy động tĩnh phía sau, nàng khẽ nhíu mày, quay đầu liếc Diệp Dư.

Diệp Dư lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn theo lên.

Tinh Tinh tỷ tỷ rõ ràng là muốn cùng đi Vạn Thú Sơn.

Nhớ đến mấy ngày gió cát ở Vạn Thú Sơn năm đó, tim Diệp Dư đập chậm lại.

Nàng thử thăm dò nắm lấy tay Khúc Dung Tinh.

Khi ấy nàng quá căng thẳng, lại thiếu kinh nghiệm, còn bị sáp khí khống chế, e là đã làm tỷ tỷ đau.

Vì vậy khi rời Vạn Thú Sơn, lưng nàng mới lưu lại nhiều vết trảo như vậy.

Nếu có cơ hội ôn lại chuyện cũ, nàng nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.

Khúc Dung Tinh liếc nàng một cái, không rút tay lại.

Trong mắt lạnh lẽo nổi lên một tầng nhu sóng.

Trước khi lập khế ước, Diệp Dư đã nói hết mọi chuyện cho nàng nghe.

Dù có vài thứ nàng không thể lý giải, như cái gọi là “hệ thống”, nhưng nàng cũng không phải người không hiểu đạo lý.

Đã nguyện ý lập khế ước, tức là nàng đã tha thứ cho những chuyện quá khứ.

Cho dù Diệp Dư thỉnh thoảng chọc nàng sinh khí thì sao?

Các nàng đã kết làm đạo lữ, so với sinh tử, những chuyện ấy căn bản không đáng gọi là đại sự.

Chỉ là lòng thẹn của nàng đang quấy phá mà thôi.

Phía sau, các đệ tử Hợp Hoan Tông hai mặt nhìn nhau, thấp giọng hỏi Vương Hoan:

“Sư tỷ, chúng ta có nên theo chưởng môn không?”

Chủ yếu là… người ta cả nhà quây quần, mà Mộc Dao Tiên Tôn xưa nay không thích Hợp Hoan Tông.

Theo sau như vậy, chẳng phải tự chuốc lấy khó xử sao?

Đệ tử mới nhập môn cũng ít nhiều nghe qua chuyện này.

“Đi,” Vương Hoan nghiến răng, “chưởng môn còn chưa lên tiếng, sao lại không đi.”

Mộc Dao Tiên Tôn… hẳn sẽ không tranh con linh heo kia với các nàng.
 
[Bhtt] [Edit] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Phiên Ngoại 102


Ăn xong đan dược do Diệp Nhiên cấp, A Nhược khôi phục ký ức.

Nhớ lại những việc mình từng làm với Diệp Nhiên trong Bất Tử Ngục, nàng áy náy đến mức quỳ suốt một quãng dài ngoài cửa phòng Diệp Nhiên.

Mặc kệ người khác nhìn nàng thế nào, nàng vẫn cố chấp quỳ ở đó, không cầu xin tha thứ, cũng không nói thêm nửa lời.

“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng bị kéo ra.

Diệp Nhiên rốt cuộc cũng không giữ được sắc mặt bình tĩnh, nàng bước nhanh đến bên A Nhược, đưa tay định kéo nàng đứng dậy:

“Lúc đó ngươi mất ký ức, ta chưa từng trách ngươi.

Ta đã tha thứ rồi, đứng lên đi.”

Khung cảnh này hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.

Nàng vốn nghĩ, sau khi A Nhược khôi phục ký ức, quyền chủ động sẽ nằm trong tay mình.

Không ngờ A Nhược vẫn như trước kia… cứng nhắc đến đáng ghét.

Nàng thật sự đã tha thứ rồi, vì sao còn phải làm đến mức này?

Diệp Nhiên sắp phát điên.

A Nhược vẫn không nhúc nhích, nhưng cẩn thận tránh để Diệp Nhiên làm mình bị thương.

Trong đôi mắt trong veo kia tràn đầy đau đớn và tự trách:

“Mất trí nhớ không phải là cái cớ.

Ta đã làm ngươi bị thương, là lỗi của ta.

Ta đáng chết.”

Diệp Nhiên: …

Trước kia nàng thích A Nhược cũng vì điểm này.

Từng bước từng bước, từ hảo tỷ muội mà lừa người ta cùng mình sinh con.

Giờ đây, Diệp Nhiên lại hận nhất chính là điểm này.

Đúng là một khúc gỗ mục, hoàn toàn không thông não.

Thật ra khi còn trong Bất Tử Ngục, nàng đã phóng túng quá mức, tổn thương thận, tổn thương eo, còn làm ra một cái “hổ mệnh” không đâu vào đâu.

Nhưng không thể phủ nhận, cảm giác đó… quả thật khác biệt.

Ngày thường A Nhược quá nghiêm túc, đa phần đều là nàng chủ động.

Thỉnh thoảng A Nhược bá đạo một chút, nàng cũng đâu có để tâm.

Nàng còn muốn gì nữa?

Nàng còn đang chờ A Nhược dỗ dành mình, kết quả lại biến thành nàng phải dỗ con hổ ngốc này.

Mấu chốt là dỗ còn không xong, tức đến muốn chết.

Có lẽ là báo ứng, lúc đầu là nàng chọc A Nhược tức, nên giờ đổi lại A Nhược chọc nàng.

Hai người đều từng này tuổi rồi, cháu gái cũng đã bốn đứa, còn làm ra trò này sao?

“Được, ngươi muốn chết đúng không?

Vậy thì đi chết đi, đừng có lôi ta theo.”

Diệp Nhiên mặc kệ tất cả, quay người rời đi, thẳng hướng phàm giới.

Chỉ là khi đang đi, nàng lỡ trẹo chân, mắt thấy sắp ngã thì A Nhược lập tức hóa thành một con đại hổ, đỡ trọn lấy nàng.

Nằm lên bộ lông xù xù đã lâu không chạm tới ấy, khóe môi Diệp Nhiên cong lên, nàng nắm tai hổ, trực tiếp ra lệnh:

“Đi phàm giới.”

Đã lâu rồi nàng mới ở bên A Nhược trong hình dạng này.

Trải qua bao thăng trầm, nàng bỗng tìm lại được chút tâm cảnh thiếu nữ, chỉ muốn quay về nơi hai người lần đầu quen biết, cảm nhận lại những ngày tháng tốt đẹp năm xưa.

Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của nữ nhi, nàng cũng muốn cùng A Nhược có một đêm tân hôn hoàn mỹ.

Còn Hỉ Nhi, ở cùng mấy đứa cháu gái chắc sẽ không sao.

Dù sao mấy tiểu quỷ kia quấy rầy cũng đâu phải nàng và A Nhược.

A Nhược trừng to mắt, theo bản năng nghe lệnh.

Trước kia cũng vậy.

Nàng chưa từng có cách nào từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Diệp Nhiên.

Chỉ cần Diệp đại tông chủ lên tiếng, dù bảo nàng đi tìm chết, nàng cũng sẽ không chần chừ.

Cho dù khi ấy, nàng chỉ xem Diệp Nhiên là tỷ tỷ.

Nghĩ đến đây, gương mặt giấu trong lớp lông dần nóng lên.

Bị tỷ tỷ ngủ, còn làm tỷ tỷ mang thai.

Giờ đứa bé đó đã cưới vợ sinh con.

Không ngờ trái tim thần thú bị giam trong Bất Tử Ngục, hóa thành bất tử khô lâu mất ký ức, nàng lại làm ra những chuyện đó, khiến tỷ tỷ sinh thêm một Hỉ Nhi.

May mà không làm tổn thương tỷ tỷ.

Nếu không, nàng thật sự chỉ có thể lấy chết tạ tội.

Một người một hổ cứ thế rời đi, hoàn toàn không để tâm đến cảm nhận của Diệp Dư trong đêm tân hôn bị quấy rầy.

Thời gian ở phàm giới trôi nhanh hơn tu giới.

Hai người trở lại phàm giới, đi qua từng ngọn núi, dòng sông, con đường nhỏ nhân gian, vui đến quên trời đất, thậm chí quên luôn việc còn để lại một đứa con ở Quy Nhất Tông.

Đến một ngày, khi hai người vừa kết thúc một lần “giao lưu sâu sắc” trong khách điếm nào đó, cửa phòng bỗng bị đá tung.

Tiếp đó là giọng trẻ con quen thuộc vang lên:

“Mẫu thân!

Mẫu thân!

Người ở đâu?”

Diệp Nhiên sợ đến mức suýt nữa bẻ gãy móng hổ.

May mà sau cơn hoảng, nàng chợt nhớ ra—từ sau lần bị Hỉ Nhi bắt gặp, các nàng đã quen thiết lập kết giới.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Người bên ngoài căn bản không nhìn thấy gì.

Diệp Nhiên và A Nhược đang vội vàng thu dọn thì một giọng nói khác vang lên:

“Hỉ nhi tìm các người, ta để nó ở đây.

Ta và phu nhân còn việc, với lại sau này phiền các người tự trông con.”

Là giọng của đại nữ nhi Diệp Dư, mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi.

Diệp Nhiên lập tức hiểu ra—đêm tân hôn của nữ nhi, e rằng đã bị mấy đứa nhỏ phá hỏng.

Nàng không khỏi chột dạ.

Mặc chỉnh tề xong định nói gì đó, lại phát hiện Diệp Dư đã rời đi, chỉ để lại một tiểu bạch hổ ngơ ngác nhìn hai người:

“Mẫu thân, nương, tỷ tỷ nói các người đang sinh muội muội cho Hỉ nhi.

Muội muội đâu?”

Bốn móng nhỏ chạy loạn khắp phòng, không thấy muội muội đâu, nó lập tức “oa” một tiếng khóc to:

“Không có muội muội, tỷ tỷ lừa Hỉ nhi, ô ô ô…”

Trán Diệp Nhiên giật liên hồi, âm thầm mắng Diệp Dư.

Con bé chết tiệt này, trước khi đi còn bày nàng một vố.

A Nhược sau khi khôi phục ký ức, đây là lần đầu thấy nhị nữ nhi.

Thấy Diệp Hỉ khóc, tim nàng thắt lại, vội ôm vào lòng, lúng túng dỗ dành:

“Không khóc, muội muội còn trong bụng mẫu thân.

Ngoan, đừng khóc.”

Lặp đi lặp lại đúng hai câu ấy.

Diệp Hỉ lại tin thật, nhìn chằm chằm vào bụng Diệp Nhiên:

“Thật sao?”

Diệp Nhiên: …

Vừa rồi A Nhược quả thật có giữ lại một chút “hồn” bên trong… nhưng cũng chưa chắc đã có.

Không sinh nữa, nàng cũng từng này tuổi rồi.

Nhưng nghĩ lại, con dâu nàng tuổi xấp xỉ nàng, không phải cũng sinh bốn đứa đó sao?

Nếu thật sự có, sinh thêm một đứa cũng không sao.

Còn nếu không, sau này nhất định phải chú ý, không cho A Nhược lại giữ hồn bừa bãi.

Diệp Dư báo được thù đêm tân hôn, tưởng tượng ra bộ dạng trắng bệch rồi đỏ bừng của Diệp Nhiên, tâm tình cực tốt.

Nàng cười ngả vào vai Khúc Dung Tinh, khẽ cọ cổ nàng.

Vẫn chưa thỏa mãn, nàng che mắt mấy đứa nhỏ, chậm rãi nghiêng sang hôn lên môi Khúc Dung Tinh.

Lúc này các nàng đã rời xa phàm giới, đến cửa Vạn Thú Sơn.

Nơi đây không có người ngoài, nhưng đệ tử Hợp Hoan Tông vẫn luôn theo sát.

Khúc Dung Tinh lần này không chiều Diệp Dư.

Nàng hơi nghiêng đầu tránh đi, thấp giọng quát:

“Làm càn!”

Trước mặt người khác, đường đường là tông chủ Hợp Hoan Tông, thật sự muốn học mấy trò đó sao?

Diệp Dư lập tức đứng nghiêm chỉnh, như thể kẻ vừa làm càn không phải nàng.

Khúc Dung Tinh: ……
 
[Bhtt] [Edit] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Phiên Ngoại 103


Lại một lần bước vào Vạn Thú Sơn, tâm tình đã hoàn toàn khác trước.

Có lẽ do cảm ứng được Tiểu Thiên Lang, toàn bộ Thiên Lang nhất tộc đều kéo tới.

Dưới sự cổ vũ của Diệp Dư, Tiểu Thiên Lang “vèo” một cái lao vào trong tộc đàn, tìm được cha mẹ ruột của mình, rúc vào lòng chúng mà làm nũng.

Gió cát nổi lên, cát vàng tung bay khắp trời, gợi lại ký ức năm xưa của Diệp Dư và Khúc Dung Tinh.

Hai người không ai nói gì, nhưng gương mặt đều thoáng hiện chút ửng hồng.

Đúng lúc này, từ trong cát vàng bỗng lao ra một con tiểu trư toàn thân tràn ngập linh khí màu trắng.

Phía sau nó là một đám tu sĩ cầm pháp khí truy đuổi không ngừng.

Tu vi của họ không cao, cao nhất cũng chỉ Nguyên Anh hậu kỳ, thế nhưng lại dồn ép con tiểu trư chạy loạn nhảy tưng tưng.

Cát vàng vừa lắng xuống, tiểu trư nhìn thấy Diệp Dư thì mắt sáng lên, nó gân cổ hét to:

“Diệp Dư, cứu ta!

Ta là hệ thống đây!”

Diệp Dư: ……

Cho nên, hệ thống không phải bỏ trốn, mà là thật sự biến thành… heo đồng đội?

Quả nhiên là thiên đạo luân hồi, hệ thống từng hố nàng, giờ báo ứng tới liền.

Diệp Dư không nói gì, nhưng động tác trên tay không hề chậm, một chiêu đã đánh lui đám tu sĩ truy đuổi kia.

Đám tu sĩ vừa thấy rõ dung mạo của Diệp Dư và Khúc Dung Tinh, sắc mặt lập tức đại biến.

“Là chưởng môn Hợp Hoan Tông và Mộc Dao Tiên Tôn!

Rút lui!”

Tiểu trư thừa cơ rơi xuống trước mặt Diệp Dư, “bịch” một cái ngồi phịch xuống đất, vừa thở hổn hển vừa vỗ ngực mình.

Quá đáng sợ rồi, đám tu sĩ kia竟 nhiên muốn nướng nó thành heo sữa!

Cũng không biết tên khốn nào truyền ra tin đồn ăn nó có thể thành thần, khiến cả đám người đuổi theo nó chạy đến sống chết.

Khúc Dung Tinh trước đó từng nghe Diệp Dư nhắc đến hệ thống, nhưng không rõ cụ thể là thứ gì.

Nay thấy con tiểu linh heo tự xưng là hệ thống này, nàng không khỏi nhìn thêm vài lần.

Diệp Dư nhịn cười, tò mò hỏi:

“Ngươi không phải đã đi rồi sao?

Sao lại lưu lạc đến nông nỗi này?”

Tiểu linh heo mặt mày ủ rũ:

“Đừng nhắc nữa.

Sau khi đổi thân thể cho ngươi, bổn hệ thống không thể thoát khỏi thế giới này.”

Vốn dĩ từ lúc ký chủ bái Khúc Dung Tinh làm sư tôn, cướp được Tiểu Thiên Lang, từng bước đả kích tra nam Triệu Phàm, nhiệm vụ bái sư kết thúc, nhiệm vụ ngược tra vừa mở đã hoàn thành đến chín mươi chín phần trăm.

Ngay cả nhiệm vụ hiến tế phong ấn cuối cùng cũng hoàn thành hoàn mỹ, theo lý nó đã có thể rời đi.

Nhưng không biết có phải chịu ảnh hưởng của Tam Thập Lục Luyện Hồn Ngục hay không, nó không thể bình thường thoát ly, thậm chí còn phụ thân vào con tiểu linh heo này, chịu đủ khổ sở.

Nó thậm chí bắt đầu hoài nghi, mình căn bản không thể quay về bên Chủ Thần nữa.

Có lẽ vì nhiệm vụ hoàn thành, nó liền bị xem là phế thống, bị vứt bỏ lại.

Cũng may, hiện tại gặp lại ký chủ phục vụ suốt bấy lâu.

Không nói tìm được đường rời khỏi thế giới này hay không, ít nhất cũng không cần ngày ngày đông bôn tây trốn, nơm nớp lo sợ.

Rốt cuộc, cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Mỗi câu tiểu linh heo nói ra, linh khí trên người nó lại tán đi một phần.

Đúng lúc này, Diệp Phán Phán đang được Diệp Dư ôm trong lòng bỗng tò mò nhìn tiểu linh heo, đột nhiên nhảy khỏi vòng tay mẹ, lao tới bên nó, há miệng cắn một phát.

Tiểu linh heo đau đến kêu thảm:

“Ở đâu ra tiểu bạch hổ, muốn cắn chết ta à!”

Khóe miệng Diệp Dư giật giật, vội ôm lại ba con tiểu bạch hổ:

“Phán Phán, Quy Quy, Hồi Hồi, không được loạn cắn heo.”

Tuy rằng hệ thống đáng đời, nhưng dù sao cũng đã theo nàng lâu như vậy, trừ lần cuối xảy ra chút sai sót, cũng chưa từng thật sự hại nàng.

Quan trọng nhất là, con heo đồng đội này nhìn da dày thịt béo, nàng sợ ba đứa nhỏ cắn hỏng răng.

Heo bị thương thì không sao, nhưng con nàng thì không được.

Ba con tiểu bạch hổ ngẩng đầu nhìn Diệp Dư:

“Nhưng mà mẫu thân, các nàng nói muốn hóa hình thì phải ăn nhiều linh khí.”

Tiểu linh heo: ……

Nó đột nhiên sững sờ, khó tin nhìn Diệp Dư, buột miệng nói:

“Ngươi còn làm bụng sư tôn to lên, sinh ra ba đứa?”

Chỉ một thời gian không gặp, ký chủ đã hung hãn đến mức này rồi sao?

Khúc Dung Tinh mím chặt môi, đầu ngón tay khẽ động, tiểu linh heo lập tức bị vùi sâu vào cát vàng, thế nào cũng không bò lên được.

Đúng là nói trúng chỗ không nên nói.

Tinh Tinh tỷ tỷ vốn đã vì chuyện Vạn Thú Sơn mà xấu hổ khó chịu, hệ thống còn dám nhắc tới hai chữ “sư tôn”, không phải tự tìm đường chết thì là gì?

Sợ bị liên lụy, Diệp Dư ôm ba đứa nhỏ lặng lẽ lùi ra sau một bước, còn dịu giọng dỗ dành:

“Ngoan, con heo này vừa xấu vừa béo, không ăn được đâu.

Nương sẽ tìm linh khí khác cho các con.”

“Vậy được rồi, nương.

Bọn con muốn sớm hóa hình giống Phỉ Phỉ tỷ tỷ.”

Ba tiểu chỉ rất nghe lời, không để ý tới tiểu linh heo nữa.

Được Diệp Dư ôm một lúc, các nàng lại chui sang lòng Khúc Dung Tinh, tranh giành với Diệp Phỉ:

“Mẫu thân mẫu thân, ôm con.”

Tiểu linh heo: ……

Rõ ràng là ký chủ gây chuyện, mà thống còn không được than thở.

Diệp Dư liếc hệ thống một cái, khóe môi khẽ cong, siết chặt tay Tinh Tinh tỷ tỷ.

Nàng vẫn nên cảm ơn hệ thống, nếu không có nó, nàng cũng không thể gặp được người mình yêu cả đời.

Một nhà sáu người, hai đại mỹ nhân, bốn tiểu bạch hổ, đứng giữa cát vàng trông hài hòa đến kỳ lạ, tựa như bước ra từ một bức cổ họa.

Tiểu linh heo nhìn cảnh ấy mà ngẩn ngơ, nghĩ đến bản thân thê thảm, nỗi bi thương không khỏi trào dâng.

Bỗng có một đôi tay nhỏ trắng mềm ôm lấy nó, còn xoa xoa đầu nó:

“Heo heo đừng khóc.”

Hóa ra Diệp Phỉ đã không biết từ lúc nào hóa hình, đứng bên cạnh nó.

Diệp Phỉ vừa đi, ba tiểu bạch hổ còn lại cũng không quấn lấy mẫu thân nữa, vui vẻ theo sau Diệp Phỉ, lúc thì kéo đuôi tiểu linh heo, lúc lại nắm tai nó.

Diệp Phỉ dở khóc dở cười, cố ý nghiêm mặt:

“Phán Phán, Quy Quy, Hồi Hồi, không được nghịch.”

Ba tiểu chỉ đồng loạt sững người, sau đó mở to đôi mắt vô tội, lắc lắc đuôi:

“Tỷ tỷ, cho heo heo chơi cùng bọn em nha.”

Thiên Lang đã đi, tiểu cô cô cũng không còn ở đây, các nàng muốn có bạn chơi.

Diệp Phỉ chần chừ một chút:

“Vậy… chỉ chơi một lát thôi.”

Tiểu linh heo: ……

Nó hoàn toàn không muốn bồi trẻ con chơi trò hồ nháo, ký chủ đúng là hố thống!

Diệp Dư bật cười, Khúc Dung Tinh nhìn mấy tiểu chỉ chơi đùa, thần sắc cũng dịu đi rất nhiều.

Nàng vốn thích sinh linh lông xù, huống chi đây còn là con của mình.

Diệp Dư bị ánh mắt dịu dàng ấy làm lay động, tim nóng lên, đang định tiến lại gần, giúp Tinh Tinh tỷ tỷ vuốt lại mấy lọn tóc dài hơi rối bên thái dương.

Đúng lúc này, Vương Hoan dẫn theo hơn mười nữ tử mỹ diễm vội vàng chạy tới:

“Chưởng môn, đây là đệ tử mới thu, người xem thế nào?”

Không khí lập tức lạnh đi.

Diệp Dư thầm kêu không ổn, vội vàng lên tiếng:

“Đệ tử trong môn, tư chất là trên hết, dung mạo chỉ là thứ yếu.

Ngoài ra, nhất định phải nghiêm khắc tuân thủ thanh quy.”

Tinh Tinh tỷ tỷ vốn đã không thích Hợp Hoan Tông, tuy không nói rõ, nhưng mỗi lần tuyển đệ tử xinh đẹp, ánh mắt nàng nhìn Diệp Dư đều lạnh đi vài phần, như thể giữa nàng và những đệ tử đó có gì mờ ám.

Nếu không phải Vương Hoan mặt dày bám lấy, chức chưởng môn Hợp Hoan Tông này nàng thật sự chẳng muốn làm, nàng chỉ muốn mỗi ngày ở bên Tinh Tinh tỷ tỷ và bọn nhỏ.

Chúng đệ tử: ……

Lần đầu tiên nghe nói Hợp Hoan Tông lại yêu cầu tuân thủ thanh quy, hoàn toàn không giống tưởng tượng của các nàng.

Chưởng môn gả cho Mộc Dao Tiên Tôn, chẳng lẽ cả Hợp Hoan Tông cũng gả sang Quy Nhất Tông rồi sao?

Một vài đệ tử bắt đầu nảy sinh ý lui.

Nhưng Vương Hoan không cho các nàng cơ hội, lên tiếng thúc giục, vội vàng dẫn người rời đi.

Dù sao, có Diệp Dư trấn giữ, Hợp Hoan Tông chỉ càng ngày càng mạnh, sửa tông quy cũng không phải chuyện lớn.

Huống chi cũng không cấm song tu, chỉ là quy định phải là đạo lữ cố định mà thôi.

Chuyến đi Vạn Thú Sơn, thu hoạch thêm một con linh heo.

Sau khi Tiểu Thiên Lang gặp lại cha mẹ ruột, Diệp Dư nắm tay Khúc Dung Tinh, trên người treo sáu tiểu chỉ — bốn tiểu bạch hổ, một Tiểu Thiên Lang, thêm một tiểu linh heo — cùng nhau rời khỏi Vạn Thú Sơn.

“Tinh Tinh tỷ tỷ, tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Khúc Dung Tinh vừa định mở miệng, Diệp Dư đã vội bổ sung:

“Chúng ta cứ đi khắp nơi xem một chút đi, tiện thể tìm thiên tài địa bảo cho Phán Phán, Quy Quy, Hồi Hồi hóa hình.”

Nàng sợ mình không nói, Tinh Tinh tỷ tỷ sẽ đề nghị quay về Quy Nhất Tông.

Tuy có thê nhi bên cạnh cũng không buồn chán, nhưng nàng vẫn muốn cùng Tinh Tinh tỷ tỷ đi khắp non sông lục giới, ngắm nhân gian khói lửa.

Thật ra Phán Phán và Hồi Hồi chỉ là hóa hình muộn hơn Phỉ Phỉ một chút, dù không mượn ngoại vật, đến thời điểm cũng có thể hóa hình.

Chỉ là Phỉ Phỉ từ nhỏ đã khác thường, vừa khóc đã dẫn động lôi kiếp, thân phận quả thực không tầm thường.

Nhưng tóm lại, đều là con của nàng.

Đi khắp nơi một chút, với bọn trẻ cũng là một dạng rèn luyện.

Khúc Dung Tinh khẽ gật đầu.

Bóng dáng các nàng kéo dài dưới ánh hoàng hôn, dừng lại thành một bức họa tuyệt mỹ.

--------

Hết ròii, giữ đúng lời hứa hoàn thành sớm nhé🤘🏻

Hãy đón chờ bộ tiếp theo của Sốp nha, thất nghiệp nên chắc làm nhanh hơn đó🤣.

0:48.

14/12/2025
 
Back
Top Bottom