Hài Hước [BHTT-EDIT] Bạn học, mời ký thay- Bổn Điểu Tiên Phi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 4


Trần Tử Hiên hoài nghi Lâm Thiên Tự gần đây tiến nhập thời kỳ mãn kinh.

Dịch bạo dịch nộ, tình tình thay đổi thất thường.

Ngày hôm nay càng ngày càng nghiêm trọng.

"Này, Kỷ lão sư chỉ là làm người mẫu đại diện mà thôi, chụp đều là ảnh chụp bình thường, cũng không phải ảnh chụp hạn chế, cậu rốt cuộc là tức giận cái gì?"

Trần Tử Hiên vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn người trước mặt.

Lâm Thiên Tự lửa giận tận trời "Thế nhưng tớ không hy vọng cậu ấy đi chụp"

"Vậy cậu muốn thế nào?

Đem Kỷ lão sư giấu đi?"

Tiếu tố Lâm nhìn Lâm Thiên Tự cười không có hảo ý.

"Này kỳ thực là một chủ ý không sai a, cố ý cho người chế tạo cho Kỷ lão sư một căn phòng, sau đó đem cô ấy nhốt vào bên trong, không cho phép cô ấy cùng bất luận kẻ nào tiếp xúc, chỉ làm cho cô ấy nhìn thấy một mình cậu, chỉ là cho cô ấy chỉ thuộc về một mình cậu, sau đó mỗi ngày đều cùng cô ấy trong căn phòng kia làm một số chuyện tình đáng thẹn, cậu thấy thế nào?

Có phải là rất tuyệt đúng không?!!!

Quả thực chỉ nghĩ thôi cũng khiến người khác hưng phấn không thôi". [tuiiii cũng kím một đứa...nhốt lại nhốt lại................................]

"A Lâm" Vương Tử Hàn nhíu mày nhìn Tiếu Tố Lâm, nói "Không được nói ra những chủ ý lung tung."

Tiếu Tố Lâm quay qua Vương Tử Hàn liếc mắt, vẻ mặt không cam lòng, quay đầu không thèm nói lại, chỉ là lười biếng ngồi trên sôpha.

Sắc mặt Lâm Thiên Tự vẫn rất kém, nàng trừng mắt nhìn Trần Tử Hiên, nói "Đều là tại đồ ngu ngốc cậu!

Vì sao lại giúp Vô Thanh chụp ảnh?!!"

Trần Tử Hiên nghĩ bản thân mình nằm cũng trúng đạn "Nhưng cũng không phải là tớ yêu cầu chụp cho Kỷ lão sư a, là bọn họ tự tìm đến tớ có được không."

Nhưng những lời biện giải của cậu ta cũng chả có tác dụng gì, loại chuyện giận chó đánh mèo này, chính là không cần lý do.

Lâm Thiên Tự quay đầu nhìn Trần Tử Hiên, sắc mặt bất thiện "Lần chụp ảnh này của cậu, tớ nhận giúp cậu."

Trần Tử Hiên vẻ mặt ngu ngơ "Gì?

Cậu nói cái gì?"

Lâm Thiên Tự nói "Lần này chụp ảnh tớ sẽ đi, cậu không cần phải xem vào."

Trần Tử Hiên: "..." hắn quả lực đối với dục vọng chiếm giữ của Lâm Thiên Tự phải quỳ...

Cậu được rồi!!!

Có để yên được hay không?!!

Bất quá, nếu có thể mặc kệ lại có tiền, Trần Tử Hiên tự nhiên là sẽ không cự tuyệt.

Vậy vậy, ngày đó Kỷ Vô Thanh đến tổ chụp, thì nhìn thấy Lâm Thiên Tự vẻ mặt cười tủm tỉm cầm camera đi vào, vẻ mặt kinh ngạc "Thiên Tự?

Cậu như thế nào sẽ ở chỗ này?"

Bởi vì tự chủ trương đáp ứng chuyện làm người mẫu lần này, tâm tình Lâm Thiên Tự cực kỳ không tốt, Kỷ Vô Thanh tự nhiên cũng đã nhìn ra, mặc dù trong cuộc sống cô cực lực ra sức lấy lòng Lâm Thiên Tự, thế nhưng hiệu quả vẫn không rõ ràng, Kỷ Vô Thanh còn không biết nên làm như thế nào mới tốt đây.

Lâm Thiên Tự cầm camera trong tay, cười nói "Trần Tử Hiên bị trĩ, ngày hôm nay đi mổ, cho nên công việc lần này tớ thay cậu ấy làm."

Kỷ Vô Thanh kinh ngạc nói "Trần tiên sinh bị trĩ sao?"

Lâm Thiên Tự mặt không đổi sắc, điều chỉnh camera trong tay, nói: "Đúng vậy."

"Nghiêm trọng không?"

"Không sao, trĩ ngoại, mổ thì tốt rồi."

Kỷ Vô Thanh cẩn cẩn dực dực quan sát Lâm Thiên Tự, phát hiện tâm tình của nàng không tệ lắm.

Vì vậy cười nói "Vậy là tốt rồi, kia, chờ chúng ta chụp ảnh xong đi thăm cậu ấy đi?"

Lâm Thiên Tự suy nghĩ một chút, nói: "Không cần, cậu ấy sẽ xấu hổ, chờ sau này rồi hẳn đi."

Kỷ Vô Thanh suy nghĩ một chút, gật đầu nói "Vậy được rồi."

Vô duyên vô cớ bị bệnh trĩ Trần Tử Hiên:......

Hắn rốt cuộc là trêu chọc ai?

Rốt cuộc là trêu chọc ai hả?????

Tuy rằng không thích Kỷ Vô Thanh tiếp nhận làm người mẫu đại diện lần này, thế nhưng lúc chụp ảnh Lâm Thiên Tự vẫn thật sự cao hứng, vốn có ham thích là chụp ảnh vợ mình, lúc này Kỷ Vô Thanh lại phối hợp như thế... quả nhiên thực sự là rất cao hứng.

Lâm Thiên Tự cầm camera trong tay, trong tư tưởng đã yên lặng suy nghĩ đem những ảnh này giấu cho thật kỹ.

Về nhà nhất định phải đem những ảnh này toàn bộ đều giấu đi!

Toàn bộ!!!

Kỷ Vô Thanh đứng trước bối cảnh, an tĩnh bày ra tư thế, y phục trên vai có chút mất trật tự, mỹ nữ ngự tỷ thấy thế, vội vã phân phó trợ lý đi đến đem y phục Kỷ Vô Thanh chỉnh lý một chút.

Trợ thủ không dám làm lỡ, vội vã chạy tới.

Lâm Thiên Tự mắt thấy có tiểu trợ thủ vui vẻ xông lên phía trước, sau đó ở trên vai của Kỷ Vô Thanh động thủ động cước!!

Buông vợ tui ra!!!

Hỗn đãn hỗn đãn hỗn đãn nha!!!!

Lâm Thiên Tự thiếu chút nữa đem camera trong tay quăng lên mặt trợ lý, nàng vội vã chạy vọt tới, một tay giật trợ thủ lại "Vẫn là tôi đến làm đi."

Trợ thủ bị giật lại "..."

Tôi đã làm sai cái gì QAQ

Kỷ Vô Thanh "..."

Thiên Tự lãnh tĩnh gần đây càng ngày càng sai ! ! !

Mỹ nữ ngự tỷ "..."

Quả thực là đủ rồi!!!!!!

Lâm Thiên Tự thỏa mãn trên người vợ mình động thủ động cước một phen, lúc này mới rời khỏi, lại tìm góc độ phù hợp tiếp tục chụp.

Vì vậy trong quá trình này, tiểu trợ ý biểu thị... bản thân cái gì cũng không dám làm.

QAQ Yâm tình thiện lương mệt mỏi, cảm thấy bản thân đã không đủ can đảm đảm nhiệm được công tác trợ lý này.

Kỷ Vô Thanh có chút bất đắc dĩ nhìn Lâm Thiên Tự "Thiên Tự... cậu hù sợ tiểu muội muội..."

Lâm Thiên Tự "...Rầm rì!!!"

Dám động thủ động cước đều là "tình địch"

Cũng may mặc kệ nói như thế nào, ảnh chụp vẫn là toàn bộ hoàn thành.

Chuyện hậu kỳ chế tác Lâm Thiên Tự vẫn là tự mình tranh giành ôm lấy, chỉ nói chỉ cần cho một thời gian cụ thể, sẽ đem toàn bộ ảnh chụp giao ra, sau đó lại nắm tay vợ mình về nhà.

Hoàn toàn mặc kệ ngự tỷ mỹ nữ đã bước đến biên giới của thời kỳ bạo phát.

Kỷ Vô Thanh ngoan ngoãn một mực đi theo Lâm Thiên Tự về nhà.

Nhìn Lâm Thiên Tự rõ ràng trên mặt có chút hưng phấn, lấy lòng nói "Thiên Tự!

Ngày hôm nay chúng ta ăn ở nhà đi!

Tớ làm đồ ăn ngon cho cậu..."

Lâm Thiên Tự vẫn là không rên một tiếng, kéo Kỷ Vô Thanh vào phòng làm việc, vừa bước vào liền lập tức khóa cửa lại, sau đó đem Kỷ Vô Thanh áp lên cửa, hung hăng mà hôn lên. [omg!!!

Kabe-don, mị thích...]

"Ngô ngô ngô..."

Kỷ Vô Thanh bị hành động đột nhiên của Lâm Thiên Tự làm hoảng sợ, bản năng đưa tay giãy dụa.

Lâm Thiên Tự ôm chặt tay Kỷ Vô Thanh, đem tay cô cũng để lên cửa, một chân chen vào giữa hai chân Kỷ Vô Thanh, cường liệt hôn mang theo dục vọng chiếm hữu, hầu như muốn đem cả hô hấp của Kỷ Vô Thanh cũng đều cướp đoạt.

Lưỡi của nàng nàng xâm nhập vào trong miệng Kỷ Vô Thanh, điên cuồng giữ lấy, hút.

"Ngô ngô..."

Kỷ Vô Thanh đều dán vào cửa, bị động tiếp thu sự điên cuồng của Lâm Thiên Tự, cô giương môi, tận lực điều chỉnh hô hấp mất trật tự của mình, tận lực đi đáp lại Lâm Thiên Tự.

Nước bọt từ khóe miệng chảy xuống, một đường từ cổ chạy dọc vào bên trong áo...

"Tớ yêu cậu...

Kỷ Vô Thanh, tớ yêu cậu... tớ yêu cậu... tớ yêu cậu đến sắp điên rồi."

Yêu đã không giống bản thân, yêu đến không khống chế được hành vi của mình, không khống chế được dục vọng chiếm giữ của mình, không khống chế được tâm đố kị của bản thân.

Lâm Thiên Tự ôm Kỷ Vô Thanh cùng đi tắm rửa, lại đem Kỷ Vô Thanh ôm trở lại trên giường.

Kỷ Vô Thanh một đường cũng đều ngoan ngoãn, ghé vào trong lòng Lâm Thiên Tự, mãi cho đến khi hai người nằm xuống, cô mới nhẹ nhàng nói: "Thiên Tự..."

"Ân?"

"Cậu... cậu... cậu đừng lại khi dễ tớ..."

Trong giọng nói của cô mang theo nhiều ủy khuất.

"Phốc..."

Lâm Thiên Tự đột nhiên nhịn không được bật cười "Vô Thanh... cậu như thế nào lại khả ái như thế?"

"Tớ... tớ nói chính là sự thật..."

Kỷ Vô Thanh đỏ mặt hô.

"Tớ khi dễ cậu như thế nào?

Giống như lúc nãy?"

Kỷ Vô Thanh không nói.

"Hảo hảo hảo... không khi dễ... sau này cũng không khi dễ cậu..."

Lâm Thiên Tự nhịn không được cười nói, lại hôn trán Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh: "..."

Cũng, cũng không thể sau này đều không khi dễ đi?

Cái kia...cái kia thích hợp... vẫn là cần... nội tâm Kỷ Vô Thanh quấn quýt.

Mỹ nhân ngự tỷ nhìn ảnh chụp trong tay, lé mắt nhìn Lâm Thiên Tự.

"Nói cho tôi biết, có phải là còn có ảnh cô không đưa cho tôi có phải hay không?"

"Không có."

Lâm Thiên Tự bình tĩnh uống chén trà trong tay.

"Cô đừng gạt tôi, biểu tình này của cô hoàn toàn bán đứng cô, có phải cô đã dấu những ảnh đẹp đi giấu hết rồi phải không!!!

Lập tức giao ra đây cho tôi!!!"

"Tôi không có!"

"Lão bản!!!!

Cô có thể không cần ấu trĩ như thế không!!"

"Tôi không có!"

"Cút!

Ngày hôm nay nếu cô không đem toàn bộ ảnh chụp giao ra đây, lão nương tôi giết chết cô!!!!!"

"..."

Thế nhưng nàng chính là không muốn a a a a!!!

Không muốn không muốn không muốn không muốn!!!

Nhưng mà bản thân phản kháng thì có tác dụng gì.

Nội tâm Lâm tiểu thư thực sự táo bạo...

______________________

Beta: Đã beta phiên ngoại 3, mấy má cập nhập lại truyện đi nha :v
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 5


Xuân về hoa nở, Vương Sở Sở về nước.

Nữ sinh... tóc dài xõa trước ngực, ăn mặc một thân quần dài, vừa đi vừa gọi điện thoại "Ngô Hạo Nhiên!

Không phải là cậu nói muốn đón tớ sao?

Cậu ở đâu?"

Ngô Hạo Nhiên bên kia vừa xin lỗi vừa nói "Ai nha nha nha, không cẩn thận ngủ quên, cậu đừng thúc giục a!!!"

Vương Sở Sở thở phì phò hướng về điện thoại la lớn "Ngô hạo Nhiên!

Cậu có chút lương tâm có được hay không!

Có chút lương tâm có được không hả!!!"

Ngô Hạo Nhiên bên kia còn điên cuồng nói xin lỗi, Vương Sở Sở đã thở phì phì cúp điện thoại.

Ở sân bay nhìn quang cảnh xung quanh.

Ngày hôm nay Vương Sở Sở về nước, đương nhiên cũng không có nói với người nào, bất quá Ngô Hạo Nhiên vài năm nay vẫn cùng bản thân liên hệ, biết được Vương Sở Sở muốn về nước, kích động nói muốn đi đón nàng.

Kết quả nàng tại sân bay chờ hơn một giờ, cái người muốn nói đến đón mình vẫn còn chưa có tới.

Vương Sở Sở dự định không để ý đến Ngô Hạo Nhiên, bản thân tự về.

Nàng một bên dựa vào bảng hướng dẫn đi, một bên tự hỏi bản thân ngày hôm nay phải đi nơi nào.

Vương Sở Sở ở đây cũng không có phòng ở, trước đây là ở ký túc xá, thế nhưng nàng hiện tại đã tốt nghiệp, tự nhiên là không thể tiếp tục ở lại ký túc xá, nàng tạm thời lại không muốn về với ông bà, cho nên đều lo lắng hiện tại là tìm một phòng ở, thế nhưng trước lúc tìm được phòng, cuộc sống của mình nên làm cái gì bây giờ?

"Tớ đã trở về, còn mang theo nhiều lễ vật, ân, gặp được gặp được, bất quá là không có muốn đi ký tên... cậu nói muốn, lần sau tớ sẽ để nàng ký một tá cho cậu... bản vẽ của nàng thì tớ có rồi a!"

Bên người truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Vương Sở Sở nghe được âm thanh, liền theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Lâm Thiên Tự cầm điện thoại di động, một bên ôn nhu nói cái gì đó, một bên hướng bên này đi tới.

"Thiên Tự?"

Vương Sở Sở nghi hoặc mở to hai mắt, nhìn Lâm Thiên Tự đang gọi điện bên kia hô "Thiên Tự!

Lâm Thiên Tự!"

Lâm Thiên Tự vừa lúc cắt đứt điện thoại, chợt nghe có thanh âm gọi mình, vừa quay đầu lại, thì thấy Vương Sở Sở đang hướng bên này chạy tới.

Trong chớp mắt, bầu không khí giữa hai người có điểm xấu hổ, mặc kệ là như thế nào, là có yêu hay không yêu, hai người trước đây cũng từng gặp gỡ qua một đoạn cảm tình, tuy rằng lúc sau lại chia tay.

Tại trong đoạn cảm tình này, nếu như nói, Lâm Thiên Tự đối với Vương Sở Sở, là bởi vì sai lầm nên mới đem bóng dáng Kỷ Vô Thanh đặt trên người Vương Sở Sở, do đó mới cho rằng bản thân thích Vương Sở Sở, còn Vương Sở Sở cũng thực sự là thích Lâm Thiên Tự.

Khi nàng chân chính tiếp thu Lâm Thiên Tự, nàng là thật tâm thích Lâm Thiên Tự, chỉ là đáng tiếc, lúc trước xảy ra khắc khẩu, nàng lại lựa chọn trốn tránh.

Hoặc là bởi vì sợ đi, không có tự tin đi giải quyết vấn đề này, không có tự tin đến hỏi Thiên Tự xem có thích bản thân mình không, cho nên mới lựa chọn không quan tâm lựa chọn trốn tránh.

Bất quá, trải qua hai năm cuộc sống ở nước ngoài, Vương Sở Sở cũng đã khác xưa rất nhiều, nàng ở nước ngoài cũng có tiếp giao qua bạn gái, cũng cùng bạn gái khắc khẩu, hòa hỏa, gặp rất nhiều vấn đề.

Tuy rằng tới cuối cùng, các nàng vẫn là không có cách nào cùng nhau đi đến hết con đường, thế nhưng Vương Sở Sở cũng học được rất nhiều thứ, học được cách làm sao để chân chính yêu một người.

Đôi khi, Vương Sở Sở cũng sẽ ngẫm lại, nếu như lúc trước bản thân không lựa chọn trốn tránh, mà lựa chọn đi tìm Lâm Thiên Tự, đi tranh thủ một chút, có thể sẽ làm cho một người ưu tú như Lâm Thiên Tự yêu lấy bản thân.

Ý niệm như vậy thi thoảng sẽ xuất hiện trong tư tưởng Vương Sở Sở.

Bất quá dù sao cũng chỉ là ngẫm lại, nhưng nàng không có nghĩ tới, có một ngày bản thân mình lại có thể nhìn thấy Lâm Thiên Tự.

Hai người có điểm xấu hổ đứng ở sân bay, cuối cùng vẫn là Lâm Thiên Tự mở miệng nói, nàng hướng về phía Vương Sở Sở lễ phép cười "Sở Sở, đã lâu không gặp."

Vương Sở Sở cười cười, nàng nhìn Lâm Thiên Tự, nói: "Đúng vậy, đã lâu không gặp."

Nàng nhìn thoáng qua Lâm Thiên Tự, thấy nàng lôi kéo một rương hành lý thật to, liền hỏi " Thiên Tự cũng mới vừa từ nước ngoài trở về?"

Lâm Thiên Tự cười nói "Đúng vậy, đi ra ngoài có chút chuyện, mới vừa trở về."

Nàng nhìn Vương Sở Sở một chút, lễ phép nói "Thế nào?

Không ai tới đón sao?"

Vương Sở Sở có điểm tức giận nói: "Đúng vậy, Cái tên Ngô Hạo Nhiên kia thực sự là không thể trông cậy vào, nói là muốn tới đón em, kết quả cũng đã qua một tiếng cũng đều không thấy bóng dáng.

Thực sự là tức chết em!

Không chờ cậu ấy nữa, tự bản thân em về đi!"

Lâm Thiên Tự cười cười, suy nghĩ một chút vẫn là hỏi: "Em muốn đi đâu?"

Vương Sở Sở có điểm phức tạp nói "A!

Còn chưa có nghỉ tốt, ký túc xá thì không thể ở, hẳn là phải tìm một khách sạn ở đỡ đi.

Bất quá còn chưa biết đi khách sạn nào ha hả..."

Lâm Thiên Tự cười nói "Người tiếp chị ở bên ngoài, chị nghĩ trên đường hẳn là có khách sạn, nếu như em đồng ý, chị sẽ đưa em một đoạn."

Vương Sở Sở "Ôi chao?"

Một tiếng, kinh hỉ nói "Thật vậy chăng?

Kia thực sự cảm ơn chị!"

Lâm Thiên Tự cười nói "Không khách khí.

Cũng vừa lúc tiện đường, đi thôi."

Người tiếp Lâm Thiên Tự ở bên ngoài, hai người vừa ra sân bay thì hướng tới chiếc xe màu đen.

Lâm Thiên Tự đem hành lý của mình đặt ở cốp xe, tài xế giúp đem hành lý Vương Sở Sở cũng đặt ở đó.

Lâm Thiên Tự ngồi ở vị trí phó lái, để Vương Sở Sở ngồi ở phía sau.

Hai người dọc theo đường đi cũng không nói thêm cái gì, Vương Sở Sở kỳ thực rất muốn cùng Lâm Thiên Tự nói, thế nhưng Lâm Thiên Tự vẫn cuối đầu chơi điện thoại, nàng cũng xấu hổ quấy rầy.

Tài xế đem xe dừng trước một khách sạn, đối với Lâm Thiên Tự nói: "Lão bản, tới rồi."

Lâm Thiên Tự ngẩng đầu nhìn thoáng qua, là khách sạn của Tiếu Tố Lâm, vì vậy liền gật đầu, xoay người nói với Vương Sở Sở phía sau "Đây là khách sạn của bằng hữu chị, em muốn ở lại đây không?"

Vương Sở Sở vội vã nhìn thoáng qua, khách sạn này rất tốt, nàng vội vã nói: "Có thể có thể, ngày hôm nay cảm ơn chị."

Nói xong thì đứng dậy, đi ra phía sau lấy hành lý.

Lâm Thiên Tự suy nghĩ một chút, vẫn là xuống xe giúp một tay, đem hành lý Vương Sở Sở đến khách sạn, quản lý khách sạn đương nhiên là nhận ra Lâm Thiên Tự, thấy Lâm Thiên Tự mang theo Vương Sở Sở đến, thái độ phục vụ phi thường tốt.

Lâm Thiên Tự cùng quản lý nói vài câu, liền muốn rời khỏi.

Vương Sở Sở đứng bên trong, phi thường cảm kích mà đối với Lâm Thiên Tự nói: "Thiên Tự, ngày hôm nay thực sự cảm ơn chị, nếu như không có chị, em không biết nên làm cái gì bây giờ."

Lâm Thiên Tự cười nói "Khách khí.

Kia, chị đi trước."

"A!

Thiên Tự."

Vương Sở Sở đột nhiên hô một tiếng.

Lâm Thiên Tự quay đầu thiêu mi, vẻ mặt nghi hoặc nhìn nàng "Có việc gì không?"

"Cái kia..."

Vương Sở Sở có điểm xấu hổ nói: "Cái kia... không bằng đi tới ngồi một lát."

Lâm Thiên Tự cười cự tuyệt nói "Không được, chị còn có chuyện, sẽ không ở lại được."

"A..."

Vương Sở Sở có chút xấu hổ nói: "Kia, vậy chị đi trước đi.

Tạm biệt."

Lâm Thiên Tự gật đầu nói "Tạm biệt", trên mặt mang theo tiếu ý, lãnh tĩnh tạm biệt, sau đó lên xe.

"Lão bản, về nhà?"

Tài xế nhìn Lâm Thiên Tự ở phía sau nói.

"Ân, về nhà!

Chờ đi ngang qua tiệm bánh ngọt dừng một chút, tôi muốn mua chút điểm tâm."

Lâm Thiên Tự cười nói.

"Hảo" tài xế nói xong liền phát động xe.

Lâm Thiên Tự ngón tay "Xoạch xoạch" đánh chữ: Có muốn ăn bánh ga-tô không?

Tớ đi ngang qua cửa hàng điểm tâm chúng ta hay ăn, mua cho cậu một bánh ga tô cậu thích ăn nha?"

Bên kia rất nhah trả lời lại một cái mặt to tươi cười.

Vô Thanh: [khuôn mặt tươi cười] muốn !

Lâm Thiên Tự cười "hắc hắc" hai tiếng, vui vẻ tiếp tục cùng Kỷ Vô Thanh nhắn tin.

"Chạy nhanh lên một chút" nàng nhịn không được thúc giục nói.

Tài xế bất đắc dĩ cười nói "Lão bản, mau nữa sẽ thành siêu tốc rồi, Kỷ lão sư biết sẽ lo lắng."

Lâm Thiên Tự sau khi nghe xong nói: "Nga, quên đi, an toàn là trên hết."

Ai nha ai nha, vẫn là muốn nhanh lên một chút nhìn thấy Vô Thanh nha.

Lâm Thiên Tự đến phòng làm việc Kỷ Vô Thanh, vừa vặn Kỷ Vô Thanh cũng vừa tiễn các tiểu bạn học đến học vẽ, vừa quay đầu thì thấy Lâm Thiên Tự.

"Thiên Tự" Tiểu bạch thỏ vui vẻ chạy tới, tại trước mặt hồ ly lắc tới lắc lui "Cậu đã về rồi"

"Ân!"

Hồ ly vui vẻ cười, lấy ra bánh ga tô mình mang đến, sau đó vui vẻ nhìn tiểu bạch thỏ mặt đầy ý cười cầm bánh ga tô.

Lâm Thiên Tự vui vẻ mà nói: "Tớ còn mang theo rất nhiều lễ vật."

"Thật vậy chăng?

Có cái gì a?"

Hai mắt Kỷ Vô Thanh trong suốt sáng lên nhìn Lâm Thiên Tự hỏi.

"Cậu đoán nha..."

Kỷ Vô Thanh suy nghĩ một chút, vẻ mặt khổ não "Tớ đoán không ra."

"Ân...

đoán không ra sẽ không cho."

"..

Thiên Tự..."

Kỷ Vô Thanh có chút ủy khuất nhìn Lâm Thiên Tự, nói "Cậu đã nói sẽ không khi dễ tớ..."

" Ha ha ha..."

Lâm Thiên Tự cười lớn, cúi đầu hôn Kỷ Vô Thanh một cái, làm Kỷ Vô Thanh khẩn trương đến mức mặt đỏ bừng, sau đó nói: "Vô Thanh của tớ quả nhiên vẫn khả ái như vậy... tớ là mang đến cho cậu..."

....

Trong phòng tắm cảnh xuân tràn ngập, Kỷ Vô Thanh cả người vô lực nằm trên người Lâm Thiên Tự, vẻ mặt ủy khuất quay qua Lâm Thiên Tự nói: "Thiên Tự, cậu đã nói sẽ không khi dễ tớ..."

Lâm Thiên Tự nhịn không được lại dùng lực ôm sát Kỷ Vô Thanh, nàng hôn vành tay Kỷ Vô Thanh, cười nói "Ngoan...

Tớ không có khi dễ Vô Thanh nha... là Vô Thanh rất khả ái.."

...

Vài ngày sau, bản lẻ thứ hai của Kỷ Vô Thanh chính thức phát hành.

Tới buổi trưa, Lâm Thiên Tự đem cơm cho Kỷ Vô Thanh, lúc đi ngang qua cửa hàng bánh ga tô, nàng lại đi vào.

"Hoan nghênh quang lâm, Lâm tiểu thư, ngài lại tới nữa rồi?" lão bản cửa hàng đã nhận thức Lâm Thiên Tự.

Thấy nàng vừa cười vừa nói "Ngày hôm nay ngài muốn mua loại gì?"

Lâm Thiên Tự cười nói "Hôm nay mua một hộp bánh trứng đi."

"Hảo" nhân viên cửa hàng cười tủm tỉm giúp Lâm Thiên Tự lấy một hộp bánh trứng.

Lúc này bên ngoài lại có người bước vào.

Nhân viên cửa hàng ngẩng đầu nói với người bên ngoài "Hoan nghênh quang lâm, mỹ nữ, muốn mua cái gì?"

"Tôi muốn một phần sandwich."

Thanh âm quen thuộc truyền đến, Lâm Thiên Tự quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Vương Sở Sở cười tủm tỉm đang đứng bên cạnh mình.

"Thiên Tự?"

Vương Sở Sở hiển nhiên cũng phát hiện Lâm Thiên Tự, trên mặt lập tức nở ra dáng tươi cười "Thật trùng hợp a, chị cũng tới đây mua điểm tâm ngọt?"

Lâm Thiên Tự sửng sốt một chút, cười nói "Đúng vậy, chị bình thường tới đây mua điểm tâm cho Vô Thanh, đích thực rất ngon."

Vương Sở Sở sau khi nghe xong "Di?" một tiếng, nhìn Lâm Thiên Tự hỏi "Vô Thanh?

Vô Thanh mà Thiên Tự nói là Kỷ lão sư sao?"

_____________________________

Ed yêu vấu nhược thụ, thê nô thụ, đủ loại thụ... có lời muốn nói: Bảo tới rồi.

Tui kể mấy má nghe chuyện kinh dị.

Chuyện là tối hôm qua.

Tui chở má qua nhà bà bạn má tui chơi.

Chuyện người lớn tui nghe cũng chả hiểu con mẹ gì.

Thế là tui bò lên sân thượng mần hơi xã xì chét.

Má ơi mới ngồi có 3 phút.

Dòm ra ngoài kia.

Gió thổi mát ghê.

Thả lỏng dễ sợ.

Bổng tui thấy một bóng trắng đi lại phía tui.

Nói thiệt tui muốn nhảy xuống sân thượng chết quách cho rồi.

Mà nhờ gần 2 năm bon chen trong bệnh viện.

Tui gặp cũng không ít.

Nên cũng biết cách giải quyết.

Chỉ là giật mình hít một hơi muốn hết điếu thuốc.

Ôi mẹ ơi.

Muốn ho mà cố nhịn.

Tôi giả bộ quay qua chổ khác.

Móc điện thoại ra giả bộ nói "dạ con xuống liền".

Chồi má vừa đi mà vừa run.

Tay chọt túi áo khoát mà nó run.

Giả bộ tự nhiên lắm ngan.

Xuống tới dưới tui muốn ôm má khóc ghê.

Tui thề từ đây k bước đến căn nhà đó 1 lần nào nữa T-T

Ps 2: à quên nói cho mấy thím.

Mấy thím hay la Vô Thanh thụ quá.

Nên vài chương tới trong phòng tắm.

Mị viết kèo lật cho thỏa mãn con dân =]].

Ôi ghê thặc.

Mà chương đó không phải của tác giả.

Nên mình để chế độ ẩn giới hạn người xem :3.

Tui không dám để công khai.

Tui sợ bị chửi.

Nên ngày mai đi.

Mai có H cho một số má nhá =]]

Beta: Đừng lo, có tui thì nó sẽ không ẩn nữa =]]]] hí hí, ed kinh nghiệm đầy mình.
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 6


Buổi trưa, Lâm Thiên Tự mang theo bữa cơm tình yêu của mình cùng điểm tâm đi "Nhà sách của ta", bên trong và ngoài nhà sách vẫn có một đội ngũ xếp hàng thật dài, Lâm Thiên Tự nhìn thoáng qua, trong lòng yên lặng thở dài một hơi.

Dựa theo tình trạng này, e là Vô Thanh muốn ăn cơm cũng phải chờ một lúc lâu đây.

Lâm Thiên Tự mang theo đồ ăn vất vả tàn sát người hâm mộ mà chen vào bên trong.

Cái này không phải lần đầu tiên Lâm Thiên Tự mang theo đồ ăn mà đột phá vòng vây người hâm mộ, bất quá cảm giác lúc này cơ hồ cũng không tệ nha.

Còn nhớ rõ thời gian trước lúc nàng đem đồ ăn mang đến, nàng cùng Kỷ Vô Thanh vẫn còn là quan hệ bạn bè, đối với cử động thân mật của Vô Thanh cùng người hâm mộ chỉ có thể đứng đó mà giương mắt nhìn, thế nhưng bây giờ đã khác rồi a!

Kỷ Vô Thanh đã là vợ của nàng rồi nha!

Nàng có thể quang minh chính đại ăn giấm chua của vợ mình rồi a! [..]

Lâm Thiên Tự nghĩ như vậy, thì tâm tình của mình không ngừng vui vẻ lên.

Lúc Lâm Thiên Tự đi vào, biên tập cũng nhìn thấy Lâm Thiên Tự, luôn tiện mở miệng cười nói "Yêu ~ đây là tới đem bữa trưa cho Kỷ lão sư sao?"

Lâm Thiên Tự cười nói "Đó là đương nhiên, đối xử tốt với vợ là thiên kinh địa nghĩa."

Biên tập đem hoa tươi người hâm mộ tặng để vào bên trong rương, nhìn bộ dáng cười tủm tỉm của Lâm Thiên Tự thì cả người khó chịu.

Nhìn dáng vẻ đắc ý kia đi!

Thiết!!!

Lâm Thiên Tự đợi một hồi.

Kỷ Vô Thanh ký xong têncuối cùng, ký hội buổi sáng rất nhanh thì hoàn thành.

Nàng cười tủm tỉm quay đầu qua nhìn Lâm Thiên Tự hô "Thiên Tự!

Tớ xong rồi xong rồi!".

Dáng tươi cười xán lạn này chọt mù mắt cẩu của biên tập.

Lâm Thiên Tự cầm lấy đồ ăn cười nói "Kia đi ăn cơm đi!

Tớ có mang bánh trứng cậu thích ăn nhất nha!"

"Hảo!

Thật siêu cấp đói bụng~"

Mẹ nó!

Biên tập viên nhịn không được trong lòng mắng to: Ân ái công khai thật khiến người khác đặc biệt khó chịu!

Hai người ở nhà sách lén lút ăn bữa trưa, Lâm Thiên Tự nhìn đồng hồ một chút, nói "Thời gian ký tặng cùng lần trước giống nhau không?"

Kỷ Vô Thanh cắn bánh trứng, cười nói "Ân, là giống với trước đây, bất quá nếu như người hâm mộ quá nhiều, thì có thể sẽ làm trễ một chút."

Lâm Thiên Tự cười giúp Kỷ Vô Thanh lau đi bánh trứng dính trên miệng nói "Hảo, vậy tớ chờ cậu cùng nhau về."

Kỷ Vô Thanh nói "Ôi chao?

Thế nhưng có thể sẽ làm hơi trễ.."

"Không sao" Lâm Thiên Tự cười nói "Ngày hôm nay tớ đã xin nghỉ rồi a! cho nên có rất nhiều thời gian, chúng ta cùng đi ăn tối?

Tớ biết có một nhà hàng, đồ ăn trong đó vô cùng ngon, còn có đồ uống cũng rất tốt."

Hai mắt Kỷ Vô Thanh sáng lên, mang theo sự vui sướng rất rõ ràng nói "Thật vậy sao?

Ăn có bao nhiêu ngon?"

"Thực sự" Lâm Thiên Tự cười nói "Ăn tốt ăn tốt ăn tốt..."

"Hắc hắc, ăn tốt là ăn tốt bao nhiêu a..."

"Ha ha, thì là ăn vô cùng ngon."

"Hắc hắc hắc..."

Biên tập "...", mẹ nó, các ngươi thực sự là đủ rồi, ký tặng xong lập tức cút cho tôi!!!

...

Vương Sở Sở đem phòng cho thuê xử lý thỏa đáng lại nhìn thoáng qua đồng hồ, bây giờ còn sớm.

Phòng đã tìm được rồi, bất quá hành lý vẫn còn trong khách sạn, nhưng cũng dự định ngày mai mới dọn đi, vừa lúc có thể để nô dịch Ngô Hạo Nhiên cùng phụ giúp.

Vương Sở Sở đứng dưới lầu suy nghĩ một chút, chợt nghĩ đến hôm nay là ngày Kỷ Vô Thanh ký tặng, hình như cũng ở ngay gần đây.

Gọi là "Nhà sách của ta" đi?

Vương Sở Sở tỉ mỉ suy nghĩ.

Lúc trước có nói qua, Vương Sở Sở là người hâm mộ của Kỷ Vô Thanh, sở dĩ học mỹ thuật nguyên nhân lớn nhất cũng là vì Kỷ Vô Thanh, sau lại làm trợ thủ cho Kỷ Vô Thanh cũng bởi vì thực sự thích Kỷ Vô Thanh.

Dù cho vài năm nay ở nước ngoài, bản in lẻ của Kỷ Vô Thanh nàng vẫn truy.

Lễ ký tặng lần trước của Kỷ Vô Thanh có rất nhiều nguyên nhân nàng ở nước ngoài nên không có trở về, cho nên không tham gia cũng thật là tiếc, lần ký tặng này mặc kệ là thế nào Vương Sở Sở cũng mau chóng đến xem.

Cho nên Vương Sở Sở suy nghĩ không lâu thì đón xe đến "Nhà sách của ta".

Tới "Nhà sách của ta", bên ngoài có rất nhiều người xếp thành một đội ngũ thật dài.

Danh tiếng Kỷ Vô Thanh hai năm nay so với trước kia cũng thật lớn, người hâm mộ cũng càng ngày càng nhiều.

Vương Sở Sở đứng ở bên cạnh nhìn, muốn tham gia ký tặng nhưng trong tay lại không có sách, sách thì trong nhà sách có bán, thế nhưng nàng lại kỳ quái phát hiện, từng người trong đội ngũ trong tay ngoài cầm sách mỗi người còn cầm theo một cành hoa, hơn nữa, đại đa số hoa trong đây lại không giống nhau.

Nàng có chút kỳ quái hỏi người hâm mộmột chút, người này sau khi nghe xong thì lập tức cười tủm tỉm nói: "Ai nha nha, cô không biết, mang theo một cành hoa đến tham gia ký tăng là một quy định bất thành văn của chúng ta, nếu như cô không biết quy củ này, cũng đều xấu hổ nói là fan của Kỷ lão sư."

Người hâm mộ kia cười tủm tỉm nói về lai lịch hoa này cho Vương Sở Sở.

Vương Sở Sở đứng ở một bên nghe, có chút nghi hoặc nhìn vào trong nhà sách.

Đương nhiên, nàng hiện tại xếp hàng sau cùng, tự nhiên là không có cách nào nhìn tình huống bên trong.

Nhưng nàng vẫn là nhịn không được nhìn vào phương hướng kia mà suy nghĩ, tập quán này, lẽ nào là đến từ hoa tươi Lâm Thiên Tự tặng mình sao?

Vương Sở Sở hiện tại ngẫm lại, lúc trước Lâm Thiên Tự tặng hoa tươi cho mình đều là Kỷ Vô Thanh ký thay, sau nàng lại đột nhiên nhớ lại chuyện gặp Lâm Thiên Tự hôm nay, lời của Lâm Thiên Tự.

Lâm Thiên Tự cùng Kỷ Vô Thanh cùng một chỗ.

Các nàng lúc nào thì cùng một chỗ?

Vì sao lại cùng một chỗ?

Lúc trước quan hệ của Kỷ Vô Thanh cùng Lâm Thiên Tự không phải chỉ là bạn bè cũ thôi sao, vì sao mình đi rồi lại cùng một chỗ?

Không biết vì sao, nghĩ tới đây, Vương Sở Sở đột nhiên lại khó chịu lên.

Lúc trước tuy rằng nàng cùng Lâm Thiên Tự một chỗ, có nói qua với Kỷ Vô Thanh là nàng không có bao nhiêu cảm giác.

Thế nhưng chậm rãi nghĩ tới, cái loại cảm giác khó chịu này càng ngày càng nhiều hơn.

Vương Sở Sở mua một cành hoa tươi, sau đó tham gia vào xếp hàng, một bên miên man suy nghĩ, đội ngũ rất dài, thế nhưng tốc độ cũng rất nhanh, rất nhanh Vương Sở Sở cũng đã đứng trước cửa nhà sách, ở đây nàng có thể liếc mắt thấy tình huống bên trong.

Kỷ Vô Thanh ngồi trên ghế, trên mặt mang theo dáng tươi cười quen thuộc, cô nhất nhất ký tặng cho người hâm mộ.

Có người hâm mộ yêu cầu Kỷ Vô Thanh viết một chút "phúc ngữ', tính tình tốt Kỷ Vô Thanh cũng đều đáp ứng.

Nàng thì vẫn an tĩnh ngồi ở chỗ kia, mà bên cạnh cô, là Lâm Thiên Tự.

Trên mặt Lâm Thiên Tự mang theo dáng tươi cười, nhìn Kỷ Vô Thanh ánh mắt vô cùng ôn nhu.

Vương Sở Sở nghĩ đến, trước bản thân cùng Lâm Thiên Tự cùng một chỗ, ánh mắt Lâm Thiên Tự nhìn bản thân cũng rất ôn nhu.

Lâm Thiên Tự nguyên bản chính là một người đối với ai cũng đều rất ôn nhu.

Vương Sở Sở tỉ mỉ suy nghĩ một chút, Kỷ Vô Thanh cũng biết vẽ tranh, lúc trước Vương Sở Sở nghĩ Lâm Thiên Tự thích bản thân cũng là vì lúc bản thân vẽ tranh sẽ mang đến cảm giác cho Lâm Thiên Tự, mà cũng không phải chân chính thích mình, bởi vì không có cách nào tiếp thu chuyện này, nàng mới có thể một mạch đi xuất ngoại.

Như vậy, Kỷ Vô Thanh thì sao?

Thiên Tự sẽ thích Kỷ lão sư, kia cũng là vì Kỷ lão sư cũng vẽ tranh sao?

Vương Sở Sở nhịn không được suy nghĩ như vậy.

Tâm tình của nàng có điểm phức tạp, thứ nhất đối với chuyện có khả năng là Lâm Thiên Tự cũng không có thích Kỷ Vô Thanh, mà chỉ là thích cảm giác lúc nhìn Kỷ Vô Thanh vẽ tranh, nàng nghĩ mình hẳn là nên nói cho Kỷ Vô Thanh chuyện này.

Dù sao, Kỷ Vô Thanh cũng là nữ thần của nàng, bản thân mình ở chuyện của Lâm Thiên Tự mà thương tâm, nàng cũng không hy vọng Kỷ Vô Thanh cũng sẽ thương tâm cùng một chuyện giống mình.

Thứ hai là nàng có điểm tức giận, Kỷ Vô Thanh rõ ràng biết rõ chuyện tình của mình cùng Lâm Thiên Tự, lúc trước bản thân còn cùng Kỷ Vô Thanh kể khổ, Kỷ Vô Thanh hẳn là biết, rất có khả năng là Lâm Thiên Tự chỉ thích lúc nàng vẽ tranh mà thôi, vì sao lại còn muốn cùng Lâm Thiên Tự cùng một chỗ?

Hơn nữa...

Kỷ Vô Thanh cũng giống như mình, cũng là thích nữ sinh.

Nghĩ đến lúc trước bản thân còn sợ Kỷ Vô Thanh sẽ vì chuyện bản thân thích nữ sinh sẽ chán ghét mình, lại bởi vì câu trả lời của Kỷ Vô Thanh mà thêm vài phần kính phục, hiện tại mới biết được hóa ra Kỷ Vô Thanh cũng là cùng bản thân mình giống nhau, nghĩ đến chuyện này lại nghĩ đến cảm giác mình đã bị lừa dối trong tư tưởng liền khó chịu đi lên.

Vương Sở Sở cứ như vậy miên man suy nghĩ, đội ngũ vẫn bước đều về phía trước, rất nhanh thì đến phiên nàng, nàng đưa tay đưa sách cũng hoa cho Kỷ Vô Thanh, nhìn Kỷ Vô Thanh vẫn đang cúi đầu ký tên Kỷ Vô Thanh cười nói "Đã lâu không gặp, Kỷ lão sư!"

Kỷ Vô Thanh nghĩ âm thanh này có chút quen thuộc, vì vậy ngẩng đầu lên, sau đó thì thấy Vương Sở Sở đang hướng về phía bản thân mình cười hài lòng.

"Sở Sở?"

Trên mặt Kỷ Vô Thanh lộ ra biểu tình kinh ngạc, sau đó lại rất nhanh nhìn thoáng qua Lâm Thiên Tự bên cạnh, trong ánh mắt dĩ nhiên còn mang theo một tia hoảng loạn.

Lâm Thiên Tự cũng có chút ngoài ý muốn ở chỗ này gặp lại Vương Sở Sở, nàng cũng ngồi ở ghế, thấy Vương Sở Sở cũng là do theo ánh mắt của Kỷ Vô Thanh, trong nhất thời không biết dùng biểu tình gì để đối mặt cho tốt.

Vương Sở Sở nhìn phản ứng của Kỷ Vô Thanh cùng Lâm Thiên Tự, trong nhất thời trong lòng lại có chút thống khoái, lại loáng thoáng có chút khó chịu.

"Phải nha!

Em sợ cô sẽ quên em đây."

Nàng nhìn Kỷ Vô Thanh, cười nói.

Kỷ Vô Thanh ngẩn người, trên mặt nổi lên dáng tươi cười, nói "Làm sao sẽ, Sở Sở về nước lúc nào?"

Vương Sở Sở nói "Vừa mới về không có vài ngày, vừa về nước thì gặp Thiên Tự, thật không ngờ ngày hôm sau ở cửa hàng bánh ngọt lại gặp, còn biết chuyện ký tặng của cô, cứ như vậy thì tới đây."

Kỷ Vô Thanh "A" một tiếng, quay đầu liếc mắt nhìn Lâm Thiên Tự, mới quay đầu cười nói "Phải? vừa vặn."

"Đúng vậy" Vương Sở Sở cười nói.

Lâm Thiên Tự ngồi tại chỗ, nàng bị Kỷ Vô Thanh nhìn thoáng qua, đột nhiên cảm giác vạn phần chột dạ, ôi chao ôi chao ôi chao ôi chao?

Thế nhưng bản thân cũng không có làm cái gì nha!

Nàng mở to mắt đẹp nhìn Kỷ Vô Thanh quay đầu, trong đầu trên mặt trong mặt trên mắt giống như đang bị "Cấp bách, không cần nói."

Xong xong, cái này xong rồi.

Xong xong, cái này xong rồi.

Xong xong, cái này xong rồi.

Xong xong, cái này xong rồi.

Xong xong, cái này xong rồi.

__________________________

Moá.

Hôm nay tui buồn.

Con Su của tui bị đứa nào hốt rồi hả.

Đứa nào.

Cục cưng tui bỏ cả đống tiền mua về bị đứa nào bắt hả.

Đứa nào 🙁(.

Huhu.

T có bà cháu nó thôi.

T nguyền rủa đứa nào dám bắt cục cưng của t.

T bắt đc t thiếnnnnnnnnnnn

À này.

Đây là con Su với cháu nó.

Ai ở khúc Phú Nhuận thấy nó lang thang ở đâu làm ơn thông báo dùm tui với 🙁(.

Cafe, trà sữa, ốc, kem.

T bao hết 🙁(

Sđt t đây: 01642149668.

Ai thấy mầm ơn la dùm t.

Vô cùng cảm kích. 🙁(

Beta: Cái này là khoe đùi trá hình, uầy uầy, mấy chị em bạn dì cô chú bác gì gì đó thấy con Su thì báo lại cho ed, về chuyện ăn uống ed giàu lắm, mấy má ăn thả ga cũng không sao
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 7


Lâm Thiên Tự cúi đầu "xoạch xoạch" trên điện thoại điên cuồng gõ chữ.

Thiên Tự: Làm sao bây giờ?

Sở Sở đã trở về [phát điên]

Chỉ chốt lát sau ở phía dưới liền có người trả lời.

Thư Đình: Ôi chao?

Sở Sở đã trở về [nghi hoặc]

Tử Hàm: Sở sở?

Nga, đã biết, là bạn gái tiền nhiệm của cậu.

Em ấy đã trở về thì sao?

Tố Lâm: Cậu làm sao biết em ấy đã về?

Các người gặp mặt?

Thiên Tự: Em ấy hiện tại đang ở ngay trước mặt tớ.

Thư Đình: ...

Tử Hiên: Sai nha, cậu ngày hôm nay không phải cùng Kỷ Vô Thanh nhà cậu đi ký tặng hoàn thành "24 hiếu tướng công" sao?

Thế nào lại gặp Vương Sở Sở?

Tố Lâm: Vương Sở Sở cũng đi

Thiên Tự: ...

đi.

Tố Lâm: Kỷ lão sư cũng gặp.

Thư Đình: Mặc niệm +1.

Tử Hiên: Mặc niệm +2

Tử Hàn: Mặc niệm+3.

Thiên Tự: Tớ đi!

Tớ không phải tới đây cho các cậu mặc niệm!!

Tử Hàn: Hiện trường lúc này là tình huống gì?

Các nàng đã nói cái gì?

Thiên Tự: Bây giờ là chào hỏi đơn giản, bất quá Sở sở nói chuyện đã từng gặp lại tớ sau khi về nước.

Thư Đình: Lúc trước đã gặp?

Thiên Tự cậu dĩ nhiên phản bội Kỷ lão sư? [kinh khủng] Thiên Tự cậu thế nào lại có thể làm chuyện như vậy?!!

Thiên Tự: Ngọa tào!

Tớ không có [phát điên]

Thư Đình: Vậy vì sao nói cậu đã gặp Vương Sở Sở?

Thiên Tự: Chính là ở sân bay vô tình gặp được mà thôi.

Tố Lâm: Kia, Kỷ lão sư biết hai người đã gặp sao?

Thiên Tự:...

Bây giờ đã biết.

Tử Hàn:...

Trước cậu không nói qua gì sao?

Thiên Tự: Loại chuyện này tớ đâu có nhớ kỹ?

Thư Đình: Cậu cùng Kỷ lão sư đã cùng một chỗ, bây giờ bạn gái tiền nhiệm của cậu đã trở về, cậu còn cho rằng chuyện cậu và bạn gái cũ còn là chuyện nhỏ sao?

Thiên Tự, chỉ số tình thương của cậu là bị Đại Hoàng dưới lầu ăn mất rồi sao? [kinh khủng]

Thiên Tự: Chúng tớ đã không còn liên quan gì!

Không có liên quan gì [phát điên]

Tử Hàn: Kỷ lão sư hiện tại có biểu tình gì?

Lâm Thiên Tự ngẩng đầu nhìn thoáng qua Kỷ Vô Thanh, cô hiện tại đã cùng Vương Sở Sở nói xong, đang cúi đầu tiếp tục ký tên cho độc giả.

Thế nhưng Vương Sở Sở cũng chưa đi, mà ở lại nhà sách ngồi xuống, tùy ý cầm một quyển sách lật xem.

Không có đi!

Vì sao không đi?

Thiên Tự: Không có biểu tình.

Thư Đình: ??

Tố Lâm: Tớ mặc niệm cho cậu, không có biểu tình là phi thường nghiêm trọng.

Thiên Tự: Bây giờ làm sao đây?

Tử Hiên:...

Thư Đình:...

Tố Lâm:...

Thiên Tự: Các cậu điều tới thời kỳ rụng trứng sao?

Cả đám cũng thải "đậu đậu"

Tử Hàn: Vương Sở Sở hiện tại đi rồi sao?

Thiên Tự: Không có.

Thư Đình: Ôi mẹ ơi!

Em ấy dĩ nhiên còn không có đi?

Muốn làm gì?

Muốn làm gì?

Đây là tiết tấu muốn làm lớn lên a.

Thiên Tự: Câm miệng!

Miệng quạ đen không được nói.

Lâm Thiên Tự đau đầu vạn phần! lúc này nàng không biết trong lòng Kỷ Vô Thanh là nghĩ như thế nào, mặc khác nàng cũng không biết Vương Sở Sở ở lại không đi là có tính toán làm chuyện gì?

Mà đám bằng hữu tổn hại của mình lại không thể dựa vào, hoàn toàn không có bất kỳ giá trị lợi dụng nào.

Thời gian trước lúc nàng cùng Vương Sở Sở gặp mặt, tuyệt đối không nghĩ tới sẽ biến thành cái dạng này, ngày đó đưa Vương Sở Sở đến khách sạn chỉ là chuyện thuận tiện, cho nên nàng cũng không có để ở trong lòng, hơn nữa vì có một đoạn thời gian ngắn không có nhìn thấy Kỷ Vô Thanh, lúc nhìn thấy Kỷ Vô Thanh tâm tình rất kích động, chỉ lo làm một chút chuyện tình xấu hổ, ở đâu còn có thể nghĩ đến chuyện khác?

Kết quả hiện tại...

Lâm Thiên Tự lại một lần nữa hận không thể dùng đầu mà đi!

Hảo hối hận hảo hối hận!

Buổi ký hội buổi chiều Lâm Thiên Tự như đứng trên đống lửa ngồi đống than, Lâm Thiên Tự vẫn nhìn thấy lão thần Vương Sở Sở ngồi ở "nhà sách của ta" đọc sách, còn mang theo dáng tươi cười nhìn người hâm mộ cùng Kỷ Vô Thanh.

Lâm Thiên Tự lúc này mong muốn buổi ký tặng này mau chóng kết thúc, sau đó lập tức kéo Kỷ Vô Thanh ly khai khỏi đây, về nhà đem toàn bộ mọi chuyện đều nói rõ ràng.

Về phương diện khác lại mong muốn buổi ký tặng này không cần kết thúc, ai biết sau khi chấm dứt Vương Sở Sở lại còn muốn làm cái gì đây?

Cứ như vậy quấn quýt, ký tặng vẫn là kết thúc.

Người hâm mộ cuối cùng ôm sách cùng Kỷ Vô Thanh tạm biệt.

Biên tập lại nhìn hoa tươi hôm nay Kỷ Vô Thanh nhận được.

Những hoa tươi này theo lẽ thường sẽ toàn bộ mang đến phòng làm việc của Kỷ Vô Thanh.

Vương Sở Sở lúc này đứng lên, nàng mang dáng tươi cười bước tới trước mặt Lâm Thiên Tự cùng Kỷ Vô Thanh, cười nói "Kỷ lão sư, Thiên Tự, cùng đi ăn một bữa cơm đi."

"Ôi chao?"

Kỷ Vô Thanh có chút ngoài ý muốn Vương Sở Sở sẽ nói như vậy, ngẩng đầu nghi hoặc nói "Ăn?"

Vương Sở Sở cười nói "Đúng rồi, lúc trước ở sân bay gặp Thiên Tự, Thiên Tự còn giúp em tìm được khách sạn, em còn chưa có hảo hảo cảm ơn Thiên Tự đây, ngày hôm nay vừa lúc Kỷ lão sư cũng ở đây, cho nên liền nghĩ mời hai người cùng đi ăn một bữa cơm, cũng cảm ơn sự giúp đỡ của Thiên Tự lần trước, bởi vì có Thiên Tự, khách sạn còn giảm phần trăm cho em, thật là phi thường vui vẻ."

Lâm Thiên Tự đứng ở bên cạnh Kỷ Vô Thanh, nguy hiểm nheo lại hai mắt.

Vương Sở Sở đây là muốn làm cái gì?

Kỷ Vô Thanh quay đầu liếc mắt nhìn Lâm Thiên Tự, nguyên bản ngày hôm nay là cùng Lâm Thiên Tự đi ăn cơm chiều, thế nhưng tình huống hiện tại....

Trong lòng cô đã có điểm khó chịu, có chút bản năng không muốn nhận lời mời này, thế nhưng lại không biết nên cự tuyệt như thế nào, huống hồ Vương Sở Sở còn ở lại đây chờ lâu như vậy, hiển nhiên là muốn mời các nàng cùng ăn.

"Không được" Lâm Thiên Tự mở miệng nói: "Ngày hôm nay Vô Thanh mệt chết đi, tụi chị muốn sớm về nhà một chút, ký tặng còn hai ngày, chị không hy vọng Vô Thanh quá khổ cực."

"Ôi chao" Vương Sở Sở thấy Lâm Thiên Tự mở miệng nói như vậy, vội vã chấp hai tay thành hình chữ thập làm nũng nói "Thế nhưng người ta cũng đều đã đặt chỗ rồi, nghe nói nhà hàng kia ăn vô cùng ngon!

Sẽ không lãng phí bao nhiêu thời gian a!

Đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi!

Kỷ lão sư..." nữ sinh xinh đẹp khả ái, trong hai mắt mang theo chờ mong, hai tay nàng tạo thành hình chữ thập, bộ dạng làm nũng vô cùng tốt.

Kỷ Vô Thanh thấy Vương Sở Sở như vậy, thực sự không biết nên cự tuyệt như thế nào.

"Được rồi" cô lại nói "Vừa lúc chị cũng đang đói bụng."

Kỳ thực không muốn đi, thế nhưng trong nháy mắt không biết nói thế nào, chợt nói ra là lời trái lương tâm, bản thân như vậy, ngay cả chính mình cũng đều không thích.

Cậu, sẽ còn thích tớ sao?

"Thực sự?"

Vương Sở Sở vui vẻ nhảy dựng lên ôm cổ Kỷ Vô Thanh, nói: "Em biết Kỷ lão sư là tốt nhất."

Lâm Thiên Tự đột nhiên nhăn hai hàng lông mày lại, nàng bướclên một bước trước, một tay ôm lấy Kỷ Vô Thanh, một tay gỡ lấy tay trên người Kỷ Vô Thanh kéo xuống, nói: "Nếu quyết định muốn đi ăn, vậy thì đi ăn cơm đi."

Nàng nói như vậy, hai hàng lông mày vẫn nhăn chặt như cũ, thanh âm nói chuyện cũng trở nên băng lãnh hơn trước.

Vương Sở Sở còn chưa từng bị Lâm Thiên Tự đối xử thô lỗ như vậy bao giờ, hai chân nàng trọng tâm bất ổn, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống, thật vất vả ổn định thân hình, liền ngẩng đầu nhìn Lâm Thiên Tự.

Lời tức giận hờn dỗi nguyên bản còn chưa nói ra xuất khẩu, liền bị sắc mặt lúc này của Lâm Thiên Tự hách cả kinh, nàng thậm chí một câu cũng nói không nên lời.

"..."

Thiên Tự lúc nào sẽ có biểu tình như vậy?

Hai hàng lông mày nhíu chặt, mặt mang "bất duyệt", thanh âm băng lãnh.

Đây là sinh khí sao?

Vương Sở Sở ở trong lòng nghĩ như vậy.

Vương Sở Sở chưa từng gặp qua Lâm Thiên Tự tức giận, trong ấn tượng của nàng, Lâm Thiên Tự vẫn đều vĩnh viễn mang nụ cười trên mặt, trước nàng cùng Lâm Thiên Tự cãi nhau, nàng cũng chưa từng gặp qua Lâm Thiên Tự tức giận.

Sẽ không cố tình gây sự, cũng không hiểu ghen, mà bản thân cùng Lâm Thiên Tự chia tay, không phải là bởi vì tính tình băng lãnh, lãnh tĩnh đến mức không làm cho Vương Sở Sở cảm thụ được Lâm Thiên Tự thích nàng sao?

Thế nhưng, Lâm Thiên Tự ngày hôm nay sinh khí.

Vương Sở Sở rõ ràng cảm thụ rất rõ ràng trên người Lâm Thiên Tự phát ra hai chữ mất hứng.

Thậm chí là... phẫn nộ.

Vì sao?

Vương Sở Sở trong nháy mắt không dám nhúc nhích.

Sau một lúc lâu nàng mới quay đầu nhìn qua Kỷ Vô Thanh.

Thiên Tự là vì Kỷ Vô Thanh mới tức giận sao?

Chẳng lẽ vì mình ôm Kỷ Vô Thanh nên tức giận?

Vì sao?

Nàng cũng chỉ có ôm Kỷ Vô Thanh một chút mà thôi.

Vương Sở Sở có điểm ủy khuất nghĩ, Thiên Tự tới bây giờ cũng đều sẽ không biết tức giận sao?

Vì sao có thể vì Kỷ Vô Thanh mà biến thành bộ dạng này?

Nàng thích Kỷ Vô Thanh, chẳng lẽ không chỉ đơn giản là lúc Kỷ Vô Thanh vẽ tranh thôi sao?

Vì sao lại biến thành bộ dạng hiện tại lúc này?

Lẽ nào...

Lâm Thiên Tự không có quản trong lòng Vương Sở Sở hiện tại đang nghĩ cái gì, nàng bây giờ còn tức giận.

Vương Sở Sở đột nhiên lại xuất hiện trước mặt mình cùng Kỷ Vô Thanh, không chịu trách nhiệm chuyện này thì thôi đi, dĩ nhiên còn có ý đồ nhúng chàm Vô Thanh, điều này làm cho Lâm Thiên Tự phi thường tức giận!

Nàng rõ ràng đã cùng Vương Sở Sở cự tuyệt chuyện đi ăn, đối phương còn chưa chịu từ bỏ ý định!

Lại nghĩ lời Vương Sở Sở đã từng nói qua, Kỷ Vô Thanh là nữ thần của nàng, điều này rất làm cho Lâm Thiên Tự hoài nghi Vương Sở Sở đối với Kỷ Vô Thanh nhất định là mang theo ý đồ [tui thua mẽ rồi]

Mặc kệ là ai, tới gần Vô Thanh là không được!

Vì vậy ba người liền mang ba tâm tư khác nhau đi ăn cơm chiều.

Lâm Thiên Tự lái xe đến, ra đến cửa nhà sách, ba người thì cùng đi đến bãi đỗ xe, Vương Sở Sở đi bên cạnh Kỷ Vô Thanh, vừa đi vừa nói chuyện hiểu biết hai năm qua ở nước ngoài, lúc thấy được xe, Vương Sở Sở bản năng bước đến vị trí phó lái.

Kết quả thì thấy Lâm Thiên Tự đi tới bên cạnh vị trí phó lái, thân thể nghiêng nghiêng, rất tự nhiên chặn lại cước bộ của Vương Sở Sở, sau đó cười nhìn Kỷ Vô Thanh, giúp Kỷ Vô Thanh mở cửa ghế phó lái.

Này trong nháy mắt, Vương Sở Sở cảm giác phi thường xấu hổ, vị trí đáng lẽ ra chỉ dành cho mình bây giờ đã là của người khác.

Bản thân lại còn không có phản ứng đến.

Nàng có điểm tức giận, thế nhưng lại nghĩ bản thân hiện tại không có tư cách tức giận, nàng cùng Lâm Thiên Tự đã chia tay, nhưng bản thân nàng là người đưa ra đề nghị chia tay, mà Kỷ Vô Thanh thì sao?

Nàng hiện tại cùng Lâm Thiên Tự cùng một chỗ, cho nên cái vị trí kia Lâm Thiên Tự là để cho Kỷ Vô Thanh, chẳng lẽ là không đúng tự nhiên sao?

Như vậy, bản thân còn cái gì có thể tức giận?

Kỷ Vô Thanh tự nhiên phát hiện Vương Sở Sở đứng bên cạnh có chút xấu hổ, miệng cô giật giật, nghĩ muốn nói gì, mà cuối cùng vẫn là không có nói ra khỏi miệng, chỉ là hướng về phía Vương Sở Sở cười cười, liền vào vị trí phó lái xe.

Vương Sở Sở cũng trả về một dáng tươi cười, sau đó ngồi vào ghế sau.

Trên nét mặt của Lâm Thiên Tự mang theo nhè nhẹ dáng tươi cười, bước qua xe, mở cửa, ngồi xuống.

"Sở Sở, nhà hàng em nói tên là gì?"

Lên xe, Lâm Thiên Tự hỏi.

Vương Sở Sở suy nghĩ một chút, thì báo một cái tên, là quán ăn gia đình không phải nhà hàng, Kỷ Vô Thanh cùng Lâm Thiên Tự còn chưa đến ăn ở đây, bất quá Lâm Thiên Tự vẫn là biết đường đi đến đó.

Cho nên cũng không cần Vương Sở Sở chỉ đường.

Kỷ Vô Thanh ngồi ở vị trí phó lái, len lén từ kính chiếu hậu nhìn về Vương Sở Sở vẫn yên tĩnh ở phía sau.

Chuyện vừa rồi, cô rất muốn mở miệng đem vị trí phó lái nhường cho Vương Sở Sở.

Thế nhưng cuối cùng cô vẫn là không mở miệng.

Kỳ thực, Kỷ Vô Thanh vẫn rất lưu ý vị trí này, tuy rằng có chút ích kỷ, nhưng nàng chính là không thích có người khác ngồi ở vị trí phó lái trên xe Thiên Tự.

Cho nên tuy rằng rất xấu hổ, nhưng cô vẫn là không muốn nhường cho Vương Sở Sở.

Mặc kệ trong lòng Vương Sở Sở nghĩ như thế nào, người hiện tại cùng Lâm Thiên Tự một chỗ chính là cô – Kỷ Vô Thanh.

Mà những chuyện trước đây của Vương Sở Sở cùng Lâm Thiên Tự đều đã trở thành quá khứ.

Cho dù... cho dù...

Tới nhà hàng, tâm tình của Vương Sở Sở cũng hòa hoãn lại, lại khôi phục thiên tính cười giỡn, lúc này ăn cơm cũng không có xấu hổ.

Trong lúc ăn cơm, Vương Sở Sở một mực cùng Kỷ Vô Thanh nói chuyện, điều này làm cho Lâm Thiên Tự cực kỳ mất hứng.

Bạn gái cũ gì đó, cảm giác thực phiền chết!

Nhất là bộ dạng hiện tại này, làm cho Lâm Thiên Tự cảm giác, bạn gái cũ của mình có khả năng phải đối thành tình địch của mình.

________________________________

Khai đi, cảm giác của mấy thím khi cùng bạn gái đi chơi chợt gặp lại người yêu cũ thì như thế nào?

Beta: Ôm ôm vợ để tuyên bố chủ quyền rồi đi tiếp :V
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 8


Cơm nước xong xuôi, Lâm Thiên Tự lái xe đem Vương Sở Sở đuổi về chỗ nàng ở, dọc theo đường đi cả 3 người đều không nói gì, Kỷ Vô Thanh ngồi ở vị trí phó lái xe, quay đầu nhìn bên ngoài.

Tới nơi, Vương Sở Sở đi xuống xe, Lâm Thiên Tự với Kỷ Vô Thanh cùng nhau trở về phòng làm việc của Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh vẫn là không rên một tiếng, về nhà thì loay hoay thu thập hoa tươi ngày hôm nay nhận được, Lâm Thiên Tự ngồi trên sô pha, nhìn Kỷ Vô Thanh bận rộn chỉnh lý hoa tươi.

Nàng đột nhiên đứng lên, nắm lấy tay Kỷ Vô Thanh.

"Vô Thanh..."

Nàng thương cảm hề hề mà nhìn Kỷ Vô Thanh hô.

"..."

Kỷ Vô Thanh không nói gì, cũng không có quay đầu.

"Vô Thanh, cậu tức giận sao?"

Lâm Thiên Tự cẩn cẩn dực dực nói.

"Không có..."

Kỷ Vô Thanh cúi đầu hồi đáp.

Hoàn cảnh này thực sự không xong, thực sự không xong a, Lâm Thiên Tự cảm giác bản thân hoảng hốt của mình lúc này không từ ngữ nào có thể miêu tả, nàng ôm lấy vai Kỷ Vô Thanh, để cho Kỷ Vô Thanh đối mặt với mình.

"Vô Thanh..."

Nàng rất hoảng loạn, không biết nên giải thích chuyện cùng Vương Sở Sở gặp mặt nhưng lại không có nói cho Kỷ Vô Thanh như thế nào.

Cũng không biết lúc mình giải thích, Kỷ Vô Thanh có thể nghe hay không.

Kỷ Vô Thanh bị kéo lại, Lâm Thiên Tự ép buộc nàng ngẩng đầu lên.

"Vô Thanh?!!"

Kỷ Vô Thanh vừa nhấc đầu, Lâm Thiên Tự liền khẩn trương kêu lên "Vô Thanh?

Cậu khóc?!"

Trên mặt Kỷ Vô Thanh toàn bộ đều là nước mắt, cô cứ yên lặng mà khóc như vậy, cúi đầu, không cho người khác thấy.

Lâm Thiên Tự lập tức thì yêu thương.

Nàng hoang mang rối loạn đi lau nước mắt Kỷ Vô Thanh, đột nhiên nghĩ đến chuyện Kỷ Vô Thanh ghét nhất bị người khác lừa dối, vội vã khẩn trương giải thích nói "Xin lỗi Vô Thanh, tớ không hề nghĩ muốn gạt cậu.

Tớ chỉ là... chỉ là tớ quên, lúc ở sân bay gặp Vương Sở Sở cũng chỉ là ngoài ý muốn, rồi đưa em ấy một đoạn cũng chỉ là tiện đường.

Về nhà gặp lại cậu, nhất thời cao hứng liền đem chuyện này quên đi...

Tớ không nói không phải là cố ý muốn gạt cậu... chỉ là nghĩ chuyện này không quan trọng...

Vô Thanh cậu đừng khóc."

Lâm Thiên Tự cảm thấy mặc kệ bản thân giải thích như thế nào cũng đều không rõ ràng lắm, càng nói lại càng hoảng hốt.

Nàng vừa nhìn thấy Kỷ Vô Thanh rơi nước mắt liền không biết nên nói cái gì bây giờ.

Kỷ Vô Thanh để mặc cho Lâm Thiên Tự lung tung lau nước mắt, cô nhăn chặt hai hàng lông mày, ngẩng đầu nhìn Thiên Tự nói "Vậy Thiên Tự, còn thích tớ sao?

Tớ... tớ vừa... em ấy, có thể em ấy là nghĩ... là muốn... nếu Thiên Tự muốn... nếu Thiên Tự không muốn cùng tớ cùng nhau... tớ... tớ có thể..."

Kỷ Vô Thanh muốn nói có thể rời khỏi, cô là muốn nói, Thiên Tự không cần cố kỵ mình, thế nhưng Kỷ Vô Thanh vừa mở miệng liền phát hiện, bản thân cư nhiên ngay cả một câu cũng đều nói không được "Tớ...

Tớ, tớ tớ... tớ thực sự..." trong tư tưởng muốn nói nhưng lại nói không ra lời.

Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh nói như vậy yêu thương trong lòng tràn đầy đến sắp chết, nàng một tay ôm Kỷ Vô Thanh vào lòng, nói: "Cậu thế nào?

Cậu muốn thế nào?

Lẽ nào là cậu muốn không cần tớ?

Cậu không phải nói thích tớ sao?

Lẽ nào Vương Sở Sở vừa trở về liền không thích tớ nữa?

Em ấy muốn như thế nào là chuyện của em ấy, đâu có liên quan gì đến tớ?

Có liên quan gì đến cậu sao?

Vô Thanh chẳng lẽ không còn thích tớ nữa sao?"

"Làm sao có chuyện đó?"

Kỷ Vô Thanh khẩn trương nói: "Thế nhưng cậu xem, cậu xem em ấy cái gì cũng tốt, em ấy đẹp, còn đi học nước ngoài, giao tiếp tốt hơn tớ rất nhiều, hơn nữa... thế nhưng tớ, tớ..."

Lâm Thiên Tự cúi đầu hôn lên môi Kỷ Vô Thanh.

"Vô Thanh thích tớ không?"

Nàng đột nhiên gặm nhắm môi Kỷ Vô Thanh, một bên nhẹ giọng hỏi.

Kỷ Vô Thanh ngốc lăng lăng gật đầu.

"Thích tớ không?

Vô Thanh..."

Lâm Thiên Tự hình như không hài lòng nàng chỉ gật đầu, còn nhẹ giọng hỏi lại.

"Tớ thích cậu."

Kỷ Vô Thanh thành thành thật thật nói.

Lâm Thiên Tự nở nụ cười "Đây là lời nói dễ nghe nhất tớ từng nghe, Vô Thanh nói tốt như thế, làm sao lại nghĩ bản thân sẽ kém người khác đây?

Tớ thích Vô Thanh nhất... thích nhất được nghe Vô Thanh nói thích tớ.

Bởi vì..."

Nàng nhìn hai mắt đẫm lệ mông lung của Kỷ Vô Thanh, cười nói "Bởi vì là tớ yêu cậu... yêu Vô Thanh nhất.

Cho nên chỉ cần Vô Thanh nói một câu thích tớ, thì so với bất kỳ những lời nào của người khác đều êm tai."

Kỷ Vô Thanh cúi đầu "Oa a a" một tiếng, khóc.

Lâm Thiên Tự cười đem Kỷ Vô Thanh ôm vào trong ngực, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, vì tớ không nói thích cậu sớm hơn, không có quay về tìm cậu sớm hơn.

"Không có..."

Lâm Thiên Tự hôn trán Kỷ Vô Thanh, cười nói "Bất quá, nếu như sau này gặp phải chuyện như vậy, Vô Thanh nếu như có thể lớn tiếng nói 'cút đi', tớ sẽ rất cao hứng."

Mặt Kỷ Vô Thanh đỏ lên: "Ai...Ai lại nói như vậy, thật không lễ phép."

Lâm Thiên Tự "ha ha" cười "Điều này sao lại không lễ phép đây?

Đây là tuyên thệ chủ quyền."

Hồ ly ngồi xổm xuống trước mặt thỏ, hài lòng phe phẩy đuôi, từng câu từng câu hướng dẫn thỏ nhỏ, thỏ tinh hai mắt đỏ rực nửa tỉnh nửa mê nhìn hồ ly trước mặt, nghĩ hình như hồ ly nói không quá đúng, thế nhưng hình như cũng có chút đúng.

Hồ ly tiếp tục loạn giảng, rốt cục ngừng lại, hài lòng hỏi thỏ "Tớ nói đúng hay sai?"

Thỏ tỉ mỉ suy nghĩ một chút, gật đầu "Đúng!"

Sáng sớm ngày thứ hai.

Kỷ Vô Thanh từ trên lầu xuống dưới, quay qua tiểu muội giao hoa một nụ cười xán lạn, sau đó nhận hoa đối phương đưa, ký tên, đang định xoay người đóng cửa, thì thấy Vương Sở Sở đứng cách đó không xa.

"..."

Lúc này, bên trong phòng làm việc không có ai.

Trợ thủ buổi chiều năm giờ mới bắt đầu đi làm.

Thường ngày, lúc này Kỷ Vô Thanh luôn một mình mà vẽ tranh, tự mình cấu tứ bố cục.

Vương Sở Sở trước đây từng là trợ thủ của Kỷ Vô Thanh, tự nhiên rõ ràng, nên chọn lúc này mà đến.

Kỷ Vô Thanh bắt chuyện mời Vương Sở Sở ngồi xuống, Vương Sở Sở nhìn Kỷ Vô Thanh tỉ mỉ mà loay hoay với mớ hoa tươi trên ngăn tủ.

Đó là hoa Thiên Tự tặng đi?

Nàng vẫn còn kiên trì tặng hoa mỗi ngày sao?

Chỉ là hoa tươi bây giờ từ một thành hai, người nhận hoa cũng thay đổi.

Trong tư tưởng Vương Sở Sở có chút khó chịu, nàng lại tỉ mỉ đánh giá phòng làm việc, tuy rằng nàng biết phòng làm việc không phải là địa phương Kỷ Vô Thanh nghỉ ngơi, thế nhưng mặc dù là như vậy, bên trong phòng làm việc vẫn có vết tích Kỷ Vô Thanh, xem ra, Lâm Thiên Tự cùng Kỷ Vô Thanh đã cùng một chỗ thật lâu, hơn nữa... bình thường còn hay rất qua nơi này.

Vương Sở Sở vừa nghĩ lại tức giận.

Mấy ngày nay, nàng cũng từng hẹn Lâm Thiên Tự, thế nhưng gọi điện thoại qua máy Lâm Thiên Tự đều ở trạng thái bận, gọi điện đến văn phòng Lâm Thiên Tự, người tiếp điện thoại chính là thư ký, thư ký lại nói Thiên Tự có chuyện không ở đây.

Vương Sở Sở một lần dùng điện thoại người khác gọi cho Lâm Thiên Tự, điện thoại đã thông, thế nhưng không ai tiếp.

Vương Sở Sở cũng đã đoán được vài phần.

Lâm Thiên Tự là đem mình vào danh sách đen sao?

Vì sao?

Rõ ràng lúc trước còn luôn miệng nói thích mình, hiện tại lại đem bản thân triệt để bài trừ ra bên ngoài, lẽ nào là vì cùng Kỷ Vô Thanh bên nhau sao?

Nhớ những hành vi lúc trước của Lâm Thiên Tự, Vương Sở Sở lúc này dù không muốn nhưng phải thừa nhận, hóa ra Lâm Thiên Tự đều không phải vĩnh viễn lạnh lùng lãnh tính như vậy, sở dĩ lãnh tỉnh, là bởi vì sai người.

Nếu như nói, trước đây đối với Lâm Thiên Tự Vương Sở Sở chỉ suy đoán mà thôi, nhưng thái độ của Lâm Thiên Tự với Kỷ Vô Thanh hiện tại cũng đủ chứng thực suy đoán của nàng trước đây.

Chính là bởi vì... suy đoán này được chứng thực, cho nên mới càng làm cho nàng thêm tức giận.

Vì sao?

Hết lần này tới lần khác lại là Kỷ Vô Thanh đây?

Vương Sở Sở ngẩng đầu nhìn Kỷ Vô Thanh, ý đồ muốn từ trên người Kỷ Vô Thanh tìm một chút bất đồng.

Kỷ Vô Thanh cũng vì ánh mắt của Vương Sở Sở mà cả người khó chịu, nàng xem nhẹ Vương Sở Sở trước mặt, xấu hổ cười nói "Sở Sở lần này về nước, có tính toán gì không?"

Vương Sở Sở nở nụ cười, nàng nhìn Kỷ Vô Thanh nói: "Em dự định ở lại nơi này phát triển."

Kỷ Vô Thanh sửng sốt một chút, cười nói "Phải, vậy cũng tốt."

"Lão sư, em dự định muốn giống lão sư, vẽ tranh."

Kỷ Vô Thanh có chút không yên lòng hồi đáp "A... như vậy sao."

Vương Sở Sở nhìn Kỷ Vô Thanh trước mặt, có chút ác liệt mà nói: "Bất quá em còn chưa có kinh nghiệm nhiều lắm, cho nên muốn đi một bước tính một bước, lão sư còn thiếu trợ thủ sao?

Nếu như có thể, em muốn được làm trợ thủ cho lão sư."

Kỷ Vô Thanh có chút ngốc ngẩng đầu nhìn Vương Sở Sở.

"Thế nào?

Lão sư không muốn?"

Nàng nhìn Kỷ Vô Thanh cười nói "Lão sư là không muốn?

Hay là không dám?

Lão sư đang sợ cái gì?"

Kỷ Vô Thanh không nói lời nào.

Vương Sở Sở nhìn Kỷ Vô Thanh như vậy càng thêm tức giận.

Lẽ nào cô là dùng bộ dạng thương cảm như lúc này mà thu được tâm Thiên Tự?

Lâm Thiên Tự mặc dù không thích bản thân, vì sao hết lần này tới lần khác lại thích Kỷ Vô Thanh đây?

Không!

Ai nói Lâm Thiên Tự thích Kỷ Vô Thanh đâu?

"Lão sư.."

Vương Sở Sở mở miệng nói "Lão sư còn nhớ rõ sao?

Em cũng đã từng nói với lão sư, Thiên Tự kỳ thực không biết thế nào là thích một người, chị ấy phân không rõ cái gì gọi là thích.

Lúc trước sở dĩ em cho rằng Thiên Tự thích em, chỉ có điều Thiên Tự chỉ thích bộ dáng lúc em vẽ tranh mà thôi, như thế tại sao lão sư lại..."

"Em cùng Thiên Tự đã chia tay."

Kỷ Vô Thanh đột nhiên mở miệng nói.

"Cái gì?"

"Em cùng Thiên Tự đã chia tay."

Kỷ Vô Thanh ngẩng đầu nhìn Vương Sở Sở nói "Mặc kệ hai người trước kia như thế nào, Thiên Tự rốt cuộc là có thích em hay không, kia đều là quá khứ.

Hiện tại Thiên Tự cùng em đã không còn bất cứ mối quan hệ nào.

Thiên Tự bây giờ là bạn gái của tôi, Thiên Tự đối đãi với tôi như thế nào, đều là chuyện giữa chúng tôi, không hề cùng em có quan hệ gì."

.....

"Lão sư, chuyện tình trong lúc đó của chúng em.."

Trong nháy mắt, Vương Sở Sở chợt nhớ, lúc trước, bản thân cũng đã từng quay qua nói với người nổ lưc nói cái gì đó lời như vậy, hôm nay, người vẫn là như cũ, vẫn là địa điểm cũ, thậm chí cũng thảo luận cùng một người, thế nhưng, vai trò của hai người đã thay đổi.

"Lão sư, Thiên Tự căn bản không thích cô, em chỉ là không hy vọng lão sư cũng rơi vào hoàn cảnh giống em trước kia... lão sư cô xứng đáng có được người tốt hơn, người kia vốn không nhất định là Thiên Tự..."

"Người kia nhất định là Thiên Tự."

Kỷ Vô Thanh đột nhiên cắt đứt lời Vương Sở Sở, cô nói: "Em nói Thiên Tự như vậy, tôi rất tức giận, bởi vì trong mắt tôi, Thiên Tự luôn là tốt nhất, không ai so với Thiên Tự tốt hơn.

Tôi không phải là em."

Nàng nhìn Vương Sở Sở, từng chữ từng câu nói: "Tôi và em không giống nhau, em vì bản thân không tự tin cùng nhát gan mà buông tay Thiên Tự.

Em nói Thiên Tự không thương em, thế nhưng em có từng vì Thiên Tự làm gì chưa?

Yên tâm thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của Thiên Tự, sau lại phát sinh vấn đề lại dùng một cái cớ cực kỳ ấu trĩ là Thiên Tự không thương em, lựa chọn trốn tránh.

Thế nhưng, tôi sẽ không làm như vậy, mặc kệ Thiên Tự có giống như em nói như vậy, kia cũng là chuyện của tôi, việc tôi làm, không cần bất luận kẻ nào gánh chịu hậu quả.

Hơn nữa...

Thiên Tự là yêu tôi, tôi có thể cảm nhận được."

"Lão sư cô quá ngây thơ rồi."

Vương Sở Sở trào phúng nói "Cô cho là, chỉ cần nỗ lực đối phương sẽ thích cô sao?

Cô..."

"Không phải là ngây thơ."

Kỷ Vô Thanh kiên định nhìn Vương Sở Sở nói: "Đây là tuyên thệ chủ quyền của bản thân."

Con thỏ nhỏ hung hăng nhìn kẻ xâm nhập, hiện ra móng vuốt của mình.

"Tôi ở đây không thiếu người, cho dù thiếu người, tôi cũng sẽ không tìm một người tâm hoài bất quỷ đến!

Tôi sẽ không cho em bất kỳ một cơ hội xâm nhập nào.

Em đi đi, cách vợ tôi xa một chút!"

Trong phòng làm việc "răng rắc" tiếng mở cửa, hồ ly đứng ở cửa, nhìn bộ dạng hung hăng của thỏ ở bên trong, đột nhiên nghĩ...

Ái đu... thỏ nhỏ nhà ta chính là khả ái như thế.

chậc chậc Thanh tỷ soái quá soái, mấy má có gặp NYC bạn gái thì học Thanh tỷ nha
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 9


Cuối cùng Vương Sở Sở cũng rời khỏi thành phố này, trước khi đi, Lâm Thiên Tự vẫn cùng Vương Sở Sở gặp mặt lần nữa, tuy rằng nói sau này cũng sẽ không gặp lại, thế nhưng Lâm Thiên Tự vẫn là nghĩ, cũng nên nói rõ một chút hay không.

Đối với Vương Sở Sở Lâm Thiên Tự vẫn còn có chút hổ thẹn, dù sao lúc đó bản thân còn chưa minh bạch tình huống tình cảm của mình, đem Vương Sở Sở trở thành thế thân của Kỷ Vô Thanh.

Nhưng quá nhiều hổ thẹn cũng không có, bởi vì mặc kệ như thế nào, hai người gặp gỡ cũng là ngươi tình ta nguyện, đến cuối cùng chia tay, cũng chỉ nói song phương không hợp mà thôi.

Lời nói của Lâm Thiên Tự với Vương Sở Sở có chút đã thương người, Lâm Thiên Tự không muốn thừa nhận nàng là cố ý, bởi vì lúc trước thấy Vương Sở Sở ôm Kỷ Vô Thanh nên ghen tuông gì đó, chuyện ấu trĩ như vậy, nàng mới không thừa nhận đâu.

Nhưng nàng cũng đối với Vương Sở Sở xin lỗi

Trong nhất thời Vương Sở Sở có tiếp thu những chuyện này hay không, cũng đã không nằm trong phạm vi lo lắng của Lâm Thiên Tự.

Giống như theo lời Kỷ Vô Thanh nói, mặc dù có thực tế chút, thế nhưng hai người dù sao cũng đã chia tay, chia tay xong, giữa các nàng đã không có bất cứ quan hệ nào nữa.

Chuyện tình của Vương Sở Sở không nằm trong phạm vi lo lắng của Lâm Thiên Tự.

Qua vài ngày sau, Vương Sở Sở rời khỏi, nói là muốn đi thành phố khác phát triển, trước khi rời đi, nàng đi tìm Kỷ Vô Thanh.

Hai người cũng nói đến rõ ràng.

Vương Sở Sở coi như là triệt để hết hy vọng, kỳ thực, đối với Lâm Thiên Tự, cảm tình của Vương Sở Sở cũng là phức tạp.

Không thể nói là dư tình chưa xong, nghiêm mặt lại mà nói, có thể chỉ là chấp nhiệm "cầu không được" mà thôi!

Không muốn tin tưởng bản thân thất bại, ngày rời đi đó, Lâm Thiên Tự cùng Kỷ Vô Thanh cũng không có đi tiễn nàng.

Kinh nghiệm của người yêu cũ nói cho người khác biết, khi người mình thương có người mới, người yêu cũ gì gì đó chỉ là quá khứ.

Nếu như không muốn giữa người cũ và người mới có chuyện gì, như vậy, liên hệ cùng người cũ gì gì đó, vẫn là quăng đi.

Ngày đó, Lâm Thiên Tự cùng Kỷ Vô Thanh đi công viên vẽ tranh, nàng cầm camera, chụp cảnh xuân sắc, lại quay qua Kỷ Vô Thanhđang chăm chú vẽ tranh chụp chụp.

Kỷ Vô Thanh có chút bất đắc dĩ nhìn Lâm Thiên Tự, thấy Lâm Thiên Tự hòa toàn không có ý tứ thu liễm, liền cũng mặc kệ nàng, thẳng thắng tự mình tập trung vẽ tranh.

Lâm Thiên Tự chụp ảnh xong, Kỷ Vô Thanh còn đang vẽ tranh, nàng liền ngồi bên cạnh Kỷ Vô Thanh nhìn cô vẽ, đợi được Kỷ Vô Thanh vẽ được rồi, mới mở miệng nói "Vô Thanh, tớ ngồi bên cạnh, nhất định là quấy rối cậu đi?"

Kỷ Vô Thanh quay đầu nhìn nàng "Ôi chao?

Vì, vì sao nói như vậy?"

Lâm Thiên Tự cười nói "Bởi vì tốc độ vẽ tranh của cậu rất chậm nha, lại vẽ sai nữa.

Cho nên nhất định là do tớ quấy rối."

Kỷ Vô Thanh đỏ mặt, nói: "Còn, còn tốt a...

Chỉ, chỉ là có chút."

Lâm Thiên Tự kề sát vào Kỷ Vô Thanh, cười nói "Kia Kỷ Vô Thanh vì sao không đuổi tớ đi xa chút."

Kỷ Vô Thanh đỏ mặt nhìn chằm chằm tranh vẽ, không nhìn Lâm Thiên Tự, cô nói: "Cũng, cũng không phải là vẽ quan trọng gì... có thể, có thể vẽ lại... hơn nữa... hơn nữa..."

Kỷ Vô Thanh nói như vậy, câu nói kế tiếp càng ngày càng nhỏ.

Lâm Thiên Tự "Ân?" một tiếng, kề sát vào nói "Vô Thanh nói cái gì?"

Kỷ Vô Thanh quay đầu nhìn Lâm Thiên Tự, mỗi từ mỗi câu nói: "Cậu không phải từng nói thích xem tớ vẽ tranh sao?"

Lâm Thiên Tự ngẩn người, đột nhiên tỉnh ngộ, cười nói "Ý của Vô Thanh là, tớ so với tranh vẽ quan trọng hơn sao?"

Kỷ Vô Thanh oai đầu nhìn Lâm Thiên Tự "Đúng, vốn là như vậy..."

Trước đây có người nói, nàng thích nhất bộ dáng lúc nàng vẽ tranh, cảm giác phi thường thoải mái.

Mà nữ sinh lại ngại ngùng không biết làm sao biểu hiện chữ thích trong lòng mình như thế nào, chỉ mong muốn đối phương dừng lại trên người mình nhiều thêm một chút, lại không biết mở miệng thế nào, cho nên, mặc dù đối phương đứng bên cạnh sẽ ảnh hưởng mình vẽ tranh, cô cũng vui vẻ mà chịu đựng.

Thà rằng nửa đêm len lén một mình vẽ lại lần nữa, cũng mong muốn người đó dừng lại trên người mình thêm một giây, sau đó lại đem tranh vẽ len lén giấu đi, viết ngày lên.

Tuy rằng không phải là tốt nhất, thế nhưng mỗi bức vẽ đều ghi lại, ngày cậu làm bạn với tớ.

Tớ yêu cậu, yêu làm cho tớ nghĩ, mặc dù những chuyện này mang đến những phức tạp, thế nhưng rất tốt đẹp.

Lâm Thiên Tự vui vẻ mà giúp Kỷ Vô Thanh chỉnh lý lại dụng cụ vẽ, cười nói "Kia, sau này tớ một mực ngồi cạnh nhìn Vô Thanh vẽ tranh có được hay không?"

Kỷ Vô Thanh một bên dọn dẹp dụng cụ, một bên có chút phức tạp nghĩ, cuối cùng vẫn là mở miệng nói "Vẫn là từ bỏ đi"

"Ôi chao?"

Lâm Thiên Tự kinh hãi kêu lên "Vì sao?

Lẽ nào vợ của tớ đã không còn thương tớ?"

Kỷ Vô Thanh vẻ mặt phức tạp nhíu mày nói "Bởi vì buổi tối cậu luôn... tớ... tớ không có thời gian vẽ lại.."

"Phốc!"

Lâm Thiên Tự đột nhiên nở nụ cười "Buổi tối luôn thế nào?"

Kỷ Vô Thanh đỏ mặt không nói.

Mặt Lâm Thiên Tự chà sát tay Kỷ Vô Thanh, nói "Kia, buổi tối ngày hôm nay chúng ta cũng như vậy?

Ân?"

"Không... không được... buổi tối có trợ thủ tới... còn phải vẽ tranh."

"Ôi chao?

Vậy đến lúc vẽ xong?"

"Không, không được..."

"Ôi chao!

Lại không được?

Vì sao?"

"Chính là không được a..."

Lâm Thiên Tự vẻ mặt u oán mà nhìn Kỷ Vô Thanh, Vô Thanh luôn làm việc vào buổi tối, này... hảo u oán, rõ ràng hôm nay là ngày tốt như vậy.

Nếu như là ngày tốt như vậy, buổi tối nếu không được, vậy ban ngày cũng có thể a!

Hồ ly đột nhiên kích động hẳn lên, vội vã kéo tiểu bạch thỏ vào xe, nhanh như chớp chạy về nhà...

(con cua....)

-------------------------

đọc mệt chưa, nữa không các tình eo 🙂)
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
Phiên ngoại 10


Thời gian mùa hè, khí trời nóng bức làm người khác không muốn ra ngoài.

Kỷ Vô Thanh từ trên giường đứng lên, nhịn không được hai chân mềm nhũng.

Nhìn thoáng qua Lâm Thiên Tự vẫn còn nằm ngủ trên giường, nhịn không được đưa tay ra hung hăng bấm eo Lâm Thiên Tự.

Cho cậu đem qua đem tớ lăn qua lăn lại lâu như thế.

Cho cậu không biết tiết chế!

Cho cậu khi dễ tớ!

Tớ véo, véo, véo chết cậu!!!

Bấm vài cái, Kỷ Vô Thanh nhìn chỗ bị nhéo trên người Lâm Thiên Tự, lại có chút đau lòng.

Ân... tuy rằng không biết tiết chế...

Nhưng mà làm thế cũng có chút không tốt đi.

Nghĩ như vậy, cô lại mềm lòng lấy tay nhu nhu chỗ bị nhéo.

Nào đâu biết rằng, bản thân còn chưa nhu xong đã bị một người ôm vào trong lòng.

"Không tức giận sao?"

Bên tai truyền đến thanh âm tiếu ý của Lâm Thiên Tự.

Kỷ Vô Thanh nhịn không được đỏ mặt: "Cho cậu khi dễ tớ!"

"Ai cho cậu không nghe lời."

Lâm Thiên Tự ôm Kỷ Vô Thanh, nói : "Vị trí phó lái xe người khác có thể tùy ý ngồi sao?"

Kỷ Vô Thanh nghe những lời này, nhịn không được một trận đau đầu.

Lại nói tiếp chuyện chính, bất quá Kỷ Vô Thanh tại tòa soạn cùng biên tập thảo luận một số vấn đề gặp Trần Tử Hiên.

Sau đó Trần Tử Hiên rất nhiệt tình muốn đưa Kỷ Vô Thanh về nhà.

Bởi vì nguyên nhân là Lâm Thiên Tự, hiện tại đối với nhóm bằng hữu của Lâm Thiên Tự cũng rất quen thuộc, thái độ cũng không có quá bài xích như trước kia.

Cho nên lúc trần Tử Hiên nói muốn đưa bản thân về, cô không suy nghĩ nhiều liền lên xe.

Lên xe tự nhiên là không có vấn đề, vấn đề là... nàng ngồi ở vị trí phó lái.

Nhưng Kỷ Vô Thanh lại không cảm thấy mình ngồi ở vị trí phó lái có vấn đề gì, thế nhưng hết lần này tới lần khác bị Lâm Thiên Tự phát hiện.

Lúc người này biết, cả người cũng không mấy bình thường.

Ở nhà làm ầm ĩ chuyện phó lái, vị trí phó lái nàng chỉ cấp cho Kỷ Vô Thanh ngồi, Kỷ Vô Thanh cũng chỉ có thể ngồi phó lái xe của nàng.

Ôi!

Thật quá ấu trĩ.

Kỷ Vô Thanh thực sự là hết cách với Lâm Thiên Tự.

Vì vậy đêm qua trôi qua không hề thuần khiết.

Làm ầm ĩ còn có chút ngoan, thế nên đến buổi trưa ngày hôm sau, Kỷ Vô Thanh mới rời giường.

Bụng thầm thì gọi, Kỷ Vô Thanh chuẩn bị đứng lên làm bữa trưa.

Lâm Thiên Tự từ trên giường đứng dậy, nhìn Kỷ Vô Thanh nói: "Bữa trưa hôm nay để tớ làm đi!"

"Ôi chao?"

Kỷ Vô Thanh nhìn Lâm Thiên Tự xuống giường, hỏi: "Thiên Tự, cậu biết làm cơm sao?"

Lâm Thiên Tự quay đầu, có chút bất đắc dĩ nhìn Kỷ Vô Thanh cười nói: "Tuy rằng làm không ngon bằng Vô Thanh, bất quá những món đơn giản vẫn là nấu được."

"Nga", Kỷ Vô Thanh suy nghĩ một chút, nói: "Vậy thì nấu mì đi, trong nhà hình như không còn nguyên liệu nấu ăn."

Lâm Thiên Tự "..."

Nàng chỉ là khiêm tốn một chút, kỳ thực vẫn là biết làm cơm.

Lâm Thiên Tự mặc quần áo, tới nhà bếp mở cửa tủ lạnh, quả nhiên bên trong vắng vẻ, chỉ có một cái trứng gà.

Quả nhiên chỉ có thể nấu mì sao?

"Vậy tớ đi nấu mì."

Nàng hướng về Kỷ Vô Thanh nói: "Vô Thanh, cậu muốn bỏ trứng vào mì không?"

Kỷ Vô Thanh suy nghĩ một chút nói: "Muốn, có thể bỏ vào hai trứng, chúng ta mỗi người một trứng."

"Sợ rằng không được..."

Lâm Thiên Tự nhìn trứng gà bên trong nói "Chỉ còn có một trứng a."

"Ôi chao?"

Kỷ Vô Thanh mang dép đi tới, nói "Còn có một trứng sao?"

"Đúng vậy."

Lâm Thiên Tự cầm trứng gà lớn siêu cấp trong tay nói: "Bất quá còn một trứng lớn siêu cấp nha."

Kỷ Vô Thanh chớp chớp con mắt, nói: "Quả thật rất lớn.

Nói như vậy, tớ ăn lòng trắng, Thiên Tự ăn lòng đỏ là được rồi."

Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh như vậy, nhịn không được nở nụ cười "Tốt, cứ quyết định vậy đi."

"Ân!"

Kỷ Vô Thanh cười nói.

Lâm Thiên Tự bỏ dầu vào chảo, đợi dầu sôi, sau đó đem cái trứng lớn siêu cấp kia bỏ vào, trứng rơi vào, Lâm Thiên Tự nhịn không được "Ôi chao?" một tiếng, sau đó hướng về Kỷ Vô Thanh bên ngoài hô "Vô Thanh, chúng ta mỗi người có thể được một trứng a."

"Ân?"

Kỷ Vô Thanh nghi hoặc ló đầu hỏi "Vì sao?

Cậu lại tìm được một trứng sao?"

"Không phải" Lâm Thiên Tự cười nói "Bởi vì... bởi vì đây là trứng hai lòng nha."

Kỷ Vô Thanh chớp mắt to, thấu vào nhìn, cười nói "Ôi chao, thật là trứng hai lòng này."

"Đúng không!"

Lâm Thiên Tự cười nói "Vừa lúc mỗi người một cái."

Kỷ Vô Thanh cười khúc khích một tiếng, cô đứng ở cửa nhìn Lâm Thiên Tự chiên trứng, chỉ cảm thấy Thiên Tự mặc kệ làm cái gì cũng đều tốt đẹp, chỉ chiên trứng thôi cũng rất đẹp a.

Lâm Thiên Tự đang chuẩn bị nấu mì, nhìn thoáng qua Kỷ Vô Thanh đang đứng ở cửa, cười đùa nói "Làm gì vẫn nhìn tớ?

Có phải bị tớ mê đảo rồi hay không?"

"Phải nha phải nha" Kỷ Vô Thanh cũng cười.

Cười xong lại nghĩ bản thân có chút ngốc.

Trứng chiên xong, hai người cũng ngồi trên ghế sô pha ăn mì, Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh nói: "Ngày hôm nay chúng ta ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn đi."

Kỷ Vô Thanh gật đầu, nói "Tốt...

ách... vừa lúc tóc cũng dài... nhân tiện đi cắt một chút."

Bây giờ là mùa hè, tóc dài dính lên mặt thật sự là khó chịu.

Lâm Thiên Tự gật đầu đồng ý, hai người ăn xong, thì lái xe rời đi.

Lâm Thiên Tự mang Kỷ Vô Thanh đến cửa hàng cắt tóc quen thuộc để Kỷ Vô Thanh cắt.

Thợ cắt tóc là một người không chỉ có tay nghề tốt, nói chuyện cũng rất ngọt, thợ cắt tóc ở một bên cùng Kỷ Vô Thanh nói giỡn, một bên giúp Kỷ Vô Thanh thiết kế một kiểu tóc mới.

Kỷ Vô Thanh không quá thành thục giao tiếp, bất quá coi như vậy, cũng có thể cùng thợ cắt tóc bắt chuyện đơn giản vài câu.

Tóc cắt xong, Kỷ Vô Thanh nhìn bản thân bên trong gương, có điểm xấu hổ.

Cô vẫn đều là để tóc dài, rất ít khi cắt đến vai.

Bất quá lần này thợ cắt tóc cũng chỉ cắt trên vai cô một chút.

"Tốt xem, kiểu tóc này rất thích hợp với cô."

Thợ cắt tóc quay qua Kỷ Vô Thanh nói.

Kỷ Vô Thanh có chút xấu hổ quay đầu nhìn Lâm Thiên Tự nói: "Đẹp sao?"

Lâm Thiên Tự chớp chớp mắt, vừa nãy còn tức giận thợ cắt tóc đùa giỡn vợ mình, lúc này trong nháy mắt liền không tức giận.

"Đẹp."

Nàng nhìn Kỷ Vô Thanh, khẳng định gật đầu nói.

Đích xác rất xinh đẹp, thợ cắt tóc tạo mẫu rất đẹp, kiểu tóc này tươi mát đơn giản, cũng có thể toát lên khí chất thanh nhã của Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh vui vẻ nhìn Lâm Thiên Tự nở nụ cười.

"..." không biết vì sao, Lâm Thiên Tự trong nháy mắt đỏ mắt.

Vợ hảo khả ái, thật muốn quay về nhà lột sạch quần áo của cô a, là sao bây giờ?

Thật cảm thấy thẹn a.

Kỷ Vô Thanh nhìn vẻ mặt đỏ hồng của Lâm Thiên Tự có chút khó hiểu.

Thiên Tự vì sao lại đỏ mặt.

Hai người cùng nhau đi dạo trên phố, đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, về nhà Lâm Thiên Tự liền vội vã lên lầu chuẩn bị nấu cơm, Kỷ Vô Thanh cùng trợ thủ ở dưới lầu vẽ tranh.

Cô có chút không yên lòng, nói thật ra, đây là lần đầu tiên Lâm Thiên Tự nấu ăn cho mình, không biết sẽ làm thành bộ dáng gì nữa.

Có nên chuẩn bị một số thuốc cấp cứu hay không?

Ăn xong uống liền còn kịp!

Kỷ Vô Thanh ngồi ở vị trí, miên man suy nghĩ cả người cũng đều khó chịu.

Buổi tối 7 giờ, bởi vì còn có bữa cơm phong phú đang đợi mình, cho nên Kỷ Vô Thanh cho các trợ thủ về sớm.

Thu dọn giản đơn liền lên lầu.

Lâm Thiên Tự đem cơm tối làm tốt, đang ngồi chờ Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh có chút bất ngờ nhìn món ăn trên bàn, sau đó lại nhìn thoáng qua Lâm Thiên Tự bên cạnh, không chút nào keo kiệt khích lệ nói "Thiên Tự làm thơm quá nha!"

"Đương nhiên rồi."

Lâm Thiên Tự đắc ý cười "Ai bảo tớ thông minh như thế đây."

Thật là không biết xấu hổ.

Rõ ràng vừa cầm điện thoại di động nhìn theo làm.

Hai người ăn cơm, Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh nó: "Tớ đi chuẩn bị nước tắm cho Vô Thanh nha."

"Ôi chao?"

Kỷ Vô Thanh chớp chớp con mắt nhìn Lâm Thiên Tự đặc biệt ân cần cảnh giác nói "Vì sao lại đột nhiên chịu khó như thế."

Lâm Thiên Tự cười nói "Tớ vẫn luôn rất chịu khó!"

"..."

Không biết vì sao, Kỷ Vô Thanh thật muốn nghĩ cự tuyệt.

"Có muốn tớ đi xả nước hay không?"

Lâm Thiên Tự lại lần nữa mê hoặc nói.

"Muốn" Bất quá... cô vẫn là không cự tuyệt nổi mê hoặc QAQ

Lâm Thiên Tự cười tủm tỉm đi phòng tắm chuẩn bị nước, qua nữa giờ, nàng lại cười tủm tỉm nói với Kỷ Vô Thanh "Nước đã chuẩn bị xong rồi, Vô Thanh đi tắm đi."

Kỷ Vô Thanh cảnh giác liếc mắt nhìn Lâm Thiên Tự, nói: "'Tớ đi tắm, cậu làm gì?"

Lâm Thiên Tự cười nói: "Tớ?

đi xem tivi một chút, chờ cậu nha."

"Thực sự?"

"Thực sự."

"..."

Kỷ Vô Thanh cẩn cẩn dực dực đi phòng tắm.

Trong phòng tắm, nước ấm đã chuẩn bị tốt, một thân đầy mồ hôi được tắm một cái quả thật là chuyện rất thoải mái!

Kỷ Vô Thanh một bên hát nhạc thiếu nhi, một bên nằm trong bồn tắm lớn.

Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Kỷ Vô Thanh lập tức cảnh giác ngồi xuống quay đầu nhìn ra bên ngoài, Lâm Thiên Tự cầm khăn tắm trong tay, cười tủm tỉm đi đến "Vô Thanh, cậu quên lấy khăn tắm."

"Nga" Kỷ Vô Thanh liếc mắt nhìn Lâm Thiên Tự nói "Vậy cậu đặt ở trên giá đi."

"Được" Lâm Thiên Tự cười nói, nàng đem khăn tắm treo lên, sau đó bước vào bồn tắm lớn.

"Ôi chao?"

Kỷ Vô Thanh nhìn Lâm Thiên Tự, cẩn thận nói "Thiên Tự, cậu làm gì a?"

Lâm Thiên Tự cười nói "Bồn tắm lớn như vậy, chúng ta không nên lãng phí nước, cùng tắm đi."

Nguy cơ, cảm giác nguy cơ càng ngày càng cường liệt a~

Kỷ Vô Thanh vội vã nói: "thế nhưng..."

"Yên tâm, tớ cái gì cũng không làm."

Hồ ly cười tủm tỉm nói xong liền bước vào bồn tắm lớn.

"Thực sự."

Kỷ Vô Thanh nghe tiếng nước cẩn cẩn dực dực hỏi.

"Thực sự."

Lâm Thiên Tự cười tủm tỉm trả lời.

Kỷ Vô Thanh yên tâm "Vậy được rồi!"

Bồn tắm cũng đủ lớn, cho nên mặc dù vào hai người, cũng không có chen bao nhiêu, Kỷ Vô Thanh thoải mái nhắm mắt lại tắm, đột nhiên cảm giác dưới nước có một tay sờ soạng đến, Kỷ Vô Thanh lập tức mở mắt, nhìn Lâm Thiên Tự đang dựa vào mình rất gần, nhíu mày nói: "Thiên Tự, cậu đang làm cái gì?"

Lâm Thiên Tự vẻ mặt vô tội nhìn Kỷ Vô Thanh "Cái gì?"

Kỷ Vô Thanh khẩn trương nói: "Tay cậu đang làm cái gì?"

"Ân?"

Lâm Thiên Tự chớp chớp con mắt nói rằng "Cái gì?

Tớ cái gì cũng không có làm nha."

"Gạt người."

Kỷ Vô Thanh nói, cô bất an giật giật thân thể "Cậu mới nói cái gì cũng không làm nha."

Dáng tươi cười trên mặt Lâm Thiên Tự càng mở ra "Phải nha, cho nên tớ cái gì cũng không làm nha.

Vô Thanh, đừng đa tâm."

Kỷ Vô Thanh đột nhiên giãy dụa muốn từ bồn tắm lớn đứng lên, vội vàng la lên "Tớ tớ tớ, tớ tắm xong rồi, tớ ra trước."

Lâm Thiên Tự kéo lại Kỷ Vô Thanh, đem nàng kéo vào trong lòng mình "Cậu đi đâu vậy?

Trở về cho tớ."

Kỷ Vô Thanh hoảng loạn giãy dụa "Thiên Tự cậu gạt người."

Lâm Thiên Tự vẫn cười tủm tỉm lừa gạt nói "Không có.."

"Gạt người gạt người gạt người"

"Cậu suy nghĩ nhiều"

"Tớ muốn ra ngoài."

"Ngoan đừng nháo, tắm một lát nữa đi, tắm lâu một chút đối với thân thể rất tốt."

"Không cần ngô ngô ngô...."

(con cua.......)

Lâm Thiên Tự cười hướng về Kỷ Vô Thanh giở trò, ngoạn phòng tắm gì gì đó, nàng đã sớm muốn thử xem.

Ngày hôm nay Kỷ Vô Thanh xinh đẹp như vậy, làm sao có thể không thử đây.

Hắc hắc hắc.

----------------------

Ed: khụ, coi như là xong nhá, cố sự về Thiên Tự và Vô Thanh từ đây kết thúc, 11c còn lại là chuyện mới về Tố Lâm tiểu thư cùng người mình thích.

Chậc Bổn đại gia không viết H, các đồng chí có muốn một chút không 🙂)
 
[Bhtt-Edit] Bạn Học, Mời Ký Thay- Bổn Điểu Tiên Phi
*


Trong bồn tắm lớn hai thân thể quấn chặt vào nhau, Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh dưới thân mình, khuôn mặt vì thẹn thùng mà đỏ bừng, do ngâm trong bồn nước cả người toát lên vẻ mị hoặc khiến người khác đui mù, điển hình là Lâm Thiên Tự, lúc này cô giống như một kẻ ngốc say đắm nhìn vưu vật dưới thân.

"Vô Thanh... nhĩ hảo đẹp."

Kỷ Vô Thanh nghe Lâm Thiên Tự nói mặt "pặc pặc" đỏ bừng như muốn xuất huyết, theo bản năng lấy hai tay cố gắng che một số bộ phận nhạy cảm, nhưng hành động này trong mắt Lâm Thiên Tự như một mồi lửa trong đêm khô cằn, nhìn người dưới thân uyển chuyển cử động Lâm Thiên Tự không tự chủ được cúi xuống tìm đôi môi kia day dưa không dứt.

"Vô Thanh..tớ yêu cậu...yêu cậu."

Từng lời nỉ non cứ theo làn hơi ấm nóng tràn vào tai Kỷ Vô Thanh, đôi tay như có như không vuốt ve thân thể người phía dưới, trong tư tưởng Kỷ Vô Thanh đáng lẽ lúc này đang chìm đắm trong sự ôn nhu của người kia, chợt như bừng tỉnh.

Kỷ Vô Thanh chợt cử động thân mình, dùng toàn bộ sức lực lật Lâm Thiên Tự xuống phía dưới.

Lâm Thiên Tự vẫn còn chìm đắm trong nụ hôn với Kỷ Vô Thanh nào có phòng bị, một kích bất ngờ này Kỷ Vô Thanh thành công đem Lâm Thiên Tự áp dưới thân mình.

Lâm Thiên Tự có chút kinh ngạc, phải nói là kinh khủng.

"Vô...

Vô Thanh...cậu làm gì vậy..."

"Tớ...Tớ..."

Kỷ Vô Thanh thực sự lúc này không biết nên nói cái gì, loại chuyện xấu hổ này nàng thực sự là không nói ra miệng được.

Nhưng chợt nghỉ đến Vương Sở Sở, một ngọn lửa trong lòng Kỷ Vô Thanh bùng cháy lên, nàng là sợ, sợ một ngày Lâm Thiên Tự sẽ rời bỏ nàng, sẽ vứt bỏ nàng như những năm trước đây, mặc dù biết Thiên Tự lúc này rất yêu mình, nhưng những gì trải qua trong quá khứ khiến nàng không thể nào không sợ hãi, lần đầu tiên trong đời nàng có dục vọng lớn như vậy, dục vọng có được Thiên Tự, chân chính có được người con gái mà nàng yêu, ít ra đều này như một chìa khóa, chìa khóa mở ra gúc mắt trong lòng nàng.

"ân.."

Lâm Thiên Tự có chút nghi hoặc, lại có chút chờ mong "Vô Thanh đây là...".

Kỷ Vô Thanh chỉ cảm thấy tim đập chợt gia tốc, có chút trở tay không kịp, vô ý thức lẩm bẩm nói " tớ..tớ.."

Lâm Thiên Tự ngẩng đầu, hơi thở như lan phà vào cổ Lâm Thiên Tự "Tớ cái gì?"

Kỷ Vô Thanh thực sự là chịu không nổi bầu không khí này, tha thứ cho nàng, cùng Lâm Thiên Tự kết giao lâu như vậy, chuyện xấu hổ gì cũng đã làm rồi, nhưng mà lúc đó nàng chỉ là ở mặt dưới a, cái gì cũng đều là Thiên Tự làm a, bây giờ...bây giờ nàng nên làm gì đây.

Lâm Thiên Tự thở dài một hơi, xem ra ngày hôm nay vẫn là để nàng đến đi, bên nhau lâu như vậy Lâm Thiên Tự cũng có chút mong đợi Kỷ Vô Thanh sẽ làm chút gì, nhưng nàng biết Kỷ Vô Thanh là xấu hổ, mấy loại chuyện này thực có chút làm khó nàng, với lại bộ dáng nảy nở của Vô Thanh thực sự rất mê người, cho dù bắt nàng làm công cả đời nàng cùng vui vẻ tiếp nhận.

Lâm Thiên Tự đưa tay sau lưng Kỷ Vô Thanh, dự định mượn chút lực lật người lại, nhưng không ngờ Kỷ Vô Thanh lại kẹp người lại, nhanh như chớp cúi xuống hôn lên môi nàng, thiên địa chứng giám nàng thực sự là đối với phương diện này hoàn toàn không có kinh nghiệm, thế nhưng cùng Lâm Thiên Tự làm nhiều như vậy không học được 10 cũng học được 7 8 a.

Đôi môi nàng đặt lên đôi môi mềm mại kia, nhẹ nhàng vuốt ve, môi mỏng chậm rãi chạy theo gáy một đường đến vành tai nõn nà kia, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm hút vành tai tinh xảo, một tay trượt xuống cổ vuốt ve hạt đậu đỏ đã đứng thẳng cương trực kia, mà tay phải mãnh khảnh chậm rãi trượt, trượt xuống đôi chân thon dài, chậm rãi xoa nắng bờ mông trọn trịa trắng nõn.

"Ân~..' Lâm Thiên Tự mặc dù công không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn "giữ mình trong sạch" a, mặc dù da mặt có dày đến đâu cũng không chịu nổi kích thích này mà đỏ lên, thân thể không khỏi có chút chịu không nổi mà rên rỉ ra tiếng.

"Vô Thanh~~~" theo động tác của Kỷ Vô Thanh, Lâm Thiên Tự không khỏi có chút run rẫy, hai tay theo bản năng vòng lên cổ Kỷ Vô Thanh, thở gấp lên tục.

"Ân" Kỷ Vô Thanh nhẹ giọng đáp lại một tiếng, động tác trên tay cũng không có ý tứ dừng lại.

Kỷ Vô Thanh lúc này cũng thực sự điên rồi, nàng sắp xấu hổ đến chết, lọaị chuyện này, tiếng thâm ngâm của Lâm Thiên Tự... nàng... nàng là chịu không nổi, từng tiếng thở gấp, từng tất da thịt mềm mại từ đầu môi truyền như "lửa cháy đổ thêm dầu" vào dục vọng Kỷ Vô Thanh, nàng gấp thiết, gấp thiết muốn Lâm Thiên Tự.

Hai tay cứ tiếp tục xoa nắn, đôi môi ấm áp theo gáy chạy dọc xuống xung quanh xương quai xanh tinh xảo, từng chút từng chút để lại từng dâu ô mai đỏ rực.

Tay Kỷ Vô Thanh theo dộ cong bờ mông đần đàn đi đến u cốc tu nhân kia, nhẹ nhàng vuốt lên.

Trong nhà tắm từng đợt không khí nóng ẩm bóc lên, quyển lấy hai thân thể trắng nõn trong bồn tắm.

Theo động tác Kỷ Vô Thanh, ánh mắt Lâm Thiên Tự dần mê ly, mắt đẹp đầy nước, da thịt trắng nõn kiều diễm bởi vì động tình mà đỏ hồng, càng toát lên vẻ mị hoặc, xinh đẹp đến mức làm cho Kỷ Vô Thanh choáng váng, thân thể uyển chuyển bởi vì kích thích mà nhẹ nhàng đung đưa, trong giọng nói tràn ra từng đợt ngân nga "ân...ân...

Vô Thanh...a ân..."

Hơi thở Kỷ Vô Thanh lúc này cực nóng, vừa thẹn thùng vừa bá đạo hôn lên đôi môi kia, tuy rằng vẫn trúc trắc như trước, nhưng cần bao nhiêu mãnh liệt thì có bấy nhiêu.

Lâm Thiên Tự cũng cầm lòng không đậu hôn trả lại, đầu lưỡi hai người dây dưa không dứt, hôn dài, hôn ngắn, hôn lưỡi, hôn môi.

Từ khóe môi Lâm Thiên Tự chợt xuất hiện một tia chỉ bạc, chậm rãi chảy xuống cổ, xương quai xanh, rồi hòa vào dòng nước dưới bồn tắm lớn.

Kỷ Vô Thanh lúc này can đảm ngẩng đầu, ngẩng đầu nhìn người mình yêu uyển chuyển dưới thân, trước đây cùng Lâm Thiên Tự làm yêu, nàng luôn bị động, mọi chuyện đều mặc cho Thiên Tự, ngay cả mắt cũng không dám mở to, giờ đây nằm phía trên, nhìn Lâm Thiên Tự nàng thật sự nghĩ phun máu mũi, lông mày, mắt ngọc, mũi cao, môi anh đào, đường cong xinh đẹp lung linh, da thịt tinh tế như gấm, hai tay dài nhỏ trắng trẻo, đầu vai mượt mà, đi xuống một chút là hai tòa sơn phong cao vút, hai viên anh đào đỏ rực dựng thẳng, bụng nhỏ doanh doanh nhỏ nhắn, trên thân người ngay cả chút sẹo lồi cũng không có, dưới vách núi mê người kia là bí cảnh huyền bí, do được vuốt ve lúc nảy mà nhẹ nhàng chảy ra một chút sương sớm.

Kỷ Vô Thanh chưa bao giờ nghĩ người mình sẽ khô nóng như vậy, dưới bụng nhỏ như có một dòng nước ấm xẹt qua, cảm giác khác thường không ngừng xẹt lên đại não cuối đầu tiếp tục hôn xuống đôi môi đỏ mọng kia, cơ thể không ngừng ma sát Lâm Thiên Tự , nụ hôn ôn nhu dần dần dời xuống hai tòa sơn phong, đầu lưỡi trước hạt đậu không ngừng đánh vòng "quyển quyển".

"A..."

Lâm Thiên Tự vừa mới bình ổn ham muốn cuồn cuộn trong lòng mình, lại bị động tác này của Kỷ Vô Thanh không khỏi hô to.

-----------------------------

Chậc t có clip bồn tắm phim Thái coi tình củm lắm.

Mà wt không cho đăng lên ha.

Thôi mấy mà tự tưởng tượng đi
 
Back
Top Bottom