[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,762
- 0
- 0
[Bhtt - Edit] Ảnh Hậu Thành Đôi (Phiên Ngoại) - Huyền Tiên
Chương 387
Chương 387
Lễ trao giải Kim Ô năm nay được tổ chức vào thứ Bảy, chính thức bắt đầu lúc 19 giờ tối, nhưng "Đại lộ ngôi sao" – nơi các nghệ sĩ đi thảm đỏ – đã rục rịch bắt đầu từ lúc 5 giờ chiều.
Tại một ký túc xá đại học, không gian yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng thở đều đặn và tiếng ngáy lúc bổng lúc trầm.
Đúng vậy, các cô gái vẫn đang ngủ trưa, một giấc ngủ trưa kéo dài vô tận, vì ở đại học, ngủ trưa không nhất thiết phải diễn ra vào buổi trưa.
4 giờ 30 chiều, một hồi chuông báo thức đột ngột phá tan sự tĩnh lặng.
Trên chiếc giường bên trái sát ban công, một bóng người bật dậy như lò xo, liếc nhìn thời gian rồi nhanh nhẹn leo xuống giường.
Cô bật máy tính, chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt và nước uống bày biện ngay ngắn bên tay, rồi mở nhóm chat QQ có tên "Một đời chèo Lục Hạ" để cùng hội chị em chờ đợi.
Hôm nay là lễ trao giải Kim Ô, bất cứ chuyện gì, dù trời có mưa dao cũng không ngăn nổi cô xem livestream.
Việc tán gẫu là không thể thiếu, cô gái gõ phím với tốc độ đáng kinh rinh, gương mặt hiện lên nụ cười đầy rạo rực.
Một cô bạn cùng phòng bị báo thức làm cho tỉnh giấc, ló đầu từ giường trên nhìn xuống hỏi: "Trưởng phòng ơi, trao giải bắt đầu chưa?"
Trong mối quan hệ cùng phòng, việc trưởng phòng là fan cuồng của CP Lục Hạ chẳng có gì là bí mật, nhất là khi cô ấy chẳng thèm che giấu bao giờ.
Cô gái ấy, tức trưởng phòng ký túc xá, không ngoảnh đầu lại, vẫn miệt mài gõ phím trong nhóm chat: "Chưa đâu, còn nửa tiếng nữa."
"Lúc nào còn mười phút thì gọi tớ nhé."
Trưởng phòng: "Ok luôn, có cần tớ bật máy tính hộ cậu không?"
"Thôi khỏi, tớ bê ghế sang chỗ cậu xem ké luôn."
Trưởng phòng: "Cậu chắc chứ?
Tớ mà bắn bình luận là hào phóng lắm đấy."
"Chắc mà, ai còn lạ gì cậu nữa, cậu có phát cái gì tớ cũng không ngạc nhiên đâu."
Trưởng phòng: "Được thôi, còn hai mươi phút nữa, cậu chuẩn bị dần đi là vừa."
Khi còn mười lăm phút nữa là đến 5 giờ, cô bạn lúc nãy đã xuống giường, ôm túi khoai tây chiên nhai rắc rắc bên cạnh, sẵn tiện xem trưởng phòng tán gẫu, quả nhiên là cực kỳ hào phóng.
Khi còn năm phút, cô nàng thứ ba cũng lững thững bò xuống từ đống chăn màn, đầu tóc như ổ quạ, bật máy tính xong liền ngồi thẫn thờ.
Hai phút sau, nhìn đồng hồ góc màn hình, cô hỏi trưởng phòng đang quay lưng về phía mình: "Trang nào livestream đấy, cho tớ xin cái link với."
Trưởng phòng kinh ngạc quay lại: "Chẳng phải cậu bảo định xem phim Hàn à?"
Cô nàng thứ ba lười biếng ngáp một cái: "Phim Hàn lúc nào xem chẳng được, còn cái này đâu phải lúc nào cũng có.
Sắp bắt đầu rồi, mau cho tớ cái địa chỉ đi."
Trưởng phòng vội gửi link sang.
Cô bạn cuối cùng vốn đang ngủ tít thò lò trên giường, nghe bên dưới bàn tán rôm rả cũng không nén nổi tò mò: "Mọi người đang nói gì thế?"
Ba người kia tranh nhau giới thiệu một hồi, cô nàng thứ tư bảo: "Thế để tớ cũng xem xem, dù sao cũng đang rảnh."
Có điều cô không xuống giường mà nằm luôn trên đó xem bằng iPad.
Chuyện tương tự cũng đang diễn ra ở vô số nơi lớn nhỏ khác nhau.
Đúng 5 giờ tối, không sớm một giây chẳng muộn một ly, giao diện livestream vốn đang yên tĩnh bỗng chốc sáng bừng lên.
Những dòng bình luận dày đặc che kín màn hình đến mức khán giả chẳng nhìn thấy nổi một sợi lông mày, chứ đừng nói là nhìn rõ mặt nghệ sĩ.
- AAAAAAAA!
- AAAAAAAA em yêu các chị!
- Đến vì Hạ Dĩ Đồng!
- Đến vì Lục Thần!
- Một đời chèo Lục Hạ AAAAA!!!
Đa số là những tiếng gào rú vô nghĩa.
Trưởng phòng cũng không chịu thua kém, liền góp gạch vào màn hình đã chật ních:
- Công khai đi!
Công khai đi!
Công khai đi!
Dù dòng chữ ấy nhanh chóng bị vùi lấp không dấu vết, nhưng nụ cười trên mặt trưởng phòng rõ ràng là rạng rỡ hơn hẳn.
Ồn ào gần mười phút, bình luận mới bắt đầu lắng xuống.
Trưởng phòng tắt chế độ bình luận sau câu nói đó, ước chừng thời gian hẵng mở lại.
Quả nhiên, lúc này bắt đầu đến lượt các ngôi sao đi thảm đỏ, phản ứng của khán giả đã bớt cuồng nhiệt hơn.
Chuyện đi thảm đỏ này xem một nghìn lần cũng như tám trăm lần, nữ diễn viên thì đua nhau khoe sắc, hở ra là thổi phồng " đẹp lấn át tất cả, nam diễn viên thì vest tông chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chỉ khi những tiểu hoa, tiểu sinh đang hot xuất hiện, bình luận mới đón nhận một đợt cao trào mới.
Những người này không nhất thiết phải có tác phẩm đề cử, nhưng họ là khách mời danh chính ngôn thuận.
Tư bản chi phối thị trường, lễ trao giải cần sự chú ý và tỷ suất người xem nên bắt buộc phải có những thỏa hiệp cần thiết.
So với những giải thưởng dần bị xói mòn, ngả theo tư bản và mất đi tính công bằng nghệ thuật, Kim Ô vẫn là giải công bằng nhất.
Bao năm qua, họ vẫn kiên định với cái tâm làm nghề, chưa từng để xảy ra trò cười kiểu trao giải thưởng danh giá cho những ngôi sao có tiếng tăm mà không có diễn xuất, cái trò cười vốn tưởng là không thể ấy, những năm gần đây đã bắt đầu diễn ra ở các giải khác.
Thậm chí còn có cả những giải thưởng lập ra chỉ để làm hài lòng fan và thị trường biến thái.
Sự tôn trọng luôn đến từ hai phía.
Ban tổ chức và ban giám khảo tôn trọng nghệ thuật, tôn trọng điện ảnh, thì khán giả cũng sẽ tôn trọng và dành cho họ những tràng pháo tay nồng nhiệt.
Nếu không phải là giải Kim Ô, nhờ sức nóng của cặp đôi Lục Hạ, các giải khác cũng có thể gây sốt, nhưng đó chỉ là cái sốt kiểu chiêu trò, người ta sẽ chẳng quan tâm xem tượng vàng rốt cuộc thuộc về tay ai.
Phòng điều khiển giải Kim Ô.
Tỷ suất người xem lần này có thể nói là vô tiền khoáng hậu.
Nhân viên đã nhận được chỉ thị từ trước: livestream lần này nhất định phải quay thật nhiều hai nhân vật chính giúp rating tăng vọt – Lục Ẩm Băng và Hạ Dĩ Đồng.
Người trước màn ảnh và người sau màn ảnh đều mong ngóng hai người họ xuất hiện, nhưng họ đang ở đâu?
Đồ ăn vặt của trưởng phòng đã vơi đi một nửa, cô sốt ruột chờ đợi cặp đôi của mình.
Gần một tiếng trôi qua, từ việc bàn tán rôm rả xem minh tinh nào đẹp, ai có phốt, ai diễn hay, giờ cả phòng đã im phăng phắc.
Cô theo bản năng nhìn sang hai cô bạn bên cạnh và hai cô bạn giường trên.
Cô muốn bảo mọi người rằng hai người họ sắp ra rồi, đừng gấp, nhưng lại chẳng có tư cách gì bắt ép người khác xem cái họ không thích.
Thế nhưng ngoài dự kiến của cô, chẳng ai tắt livestream cả.
"À..."
Một cô bạn lên tiếng.
Quả nhiên, thời gian kéo quá dài khiến mọi người mất kiên nhẫn.
Trưởng phòng cắn răng, định bảo một mình mình canh chừng thôi, mọi người cứ làm việc riêng đi, lúc nào họ xuất hiện thì cô báo.
Nhưng chưa kịp để cô nói, cô bạn kia đã bảo: "Tớ cứ cảm thấy quy mô lần này lớn hơn hẳn trước đây nhỉ?
Mọi người có cảm thấy thế không?"
Trưởng phòng ngẩn người: "Thế à?"
Cô bạn xem ké ngồi bên cạnh vẫn đang cắn hạt dưa tách tách, nhả vỏ điêu luyện vào thùng rác: "Có chứ, chẳng phải thảm đỏ lần này trông dài hơn, rộng hơn trước sao?"
Trưởng phòng: ". . ."
Con mắt trần thịt của cậu mà nhìn ra được thảm đỏ dài hơn rộng hơn hả?
Cô bạn hạt dưa: "Haha đùa tí thôi, tớ cũng chẳng biết nó thay đổi chỗ nào, nhưng cảm giác cứ rất sang trọng, bề thế."
Cô bạn trên giường lạnh lùng chốt một câu: "Do người xem đông hơn thôi, cứ hễ náo nhiệt là tự nhiên thấy hoành tráng hẳn lên."
Cả bốn người không tìm được lý do nào khác nên đành đồng ý với cách giải thích đó.
Đồng thời, trong lòng họ cũng dâng lên một cảm xúc phức tạp, và cảm xúc này cũng hiện hữu trong lòng rất nhiều khán giả đang xem livestream.
- Đã lâu lắm rồi mới có thể tĩnh tâm xem một lễ trao giải như thế này.
Một dòng bình luận bỗng cảm thán, ngay lập tức có người phụ họa theo.
- Đúng thế, lần cuối tôi xem trao giải là từ sáu hay bảy năm trước gì đó rồi.
- Đừng nói là lễ trao giải, ngay cả phim truyền hình tôi còn chẳng xem, suốt ngày ôm điện thoại lướt lướt, cười hì hì chẳng biết mình đã xem cái gì nữa.
- Ban đầu tôi đến vì Lục Hạ, nhưng giờ thấy cứ xem thế này cũng ổn đấy chứ.
- Thấy bao nhiêu gương mặt quen thuộc đã lâu không xuất hiện trên phim ảnh kìa, ký ức tuổi thơ đấy, hóa ra họ vẫn còn làm nghề.
- Có phải mọi người cứ tưởng họ giải nghệ rồi không?
Thực ra không phải đâu, vẫn có rất nhiều người miệt mài đóng phim, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi.
- Hơi cảm động, họ vẫn miệt mài trên sân khấu này.
Quyết định rồi, lát nữa về tìm phim mới của lão nghệ sĩ X xem mới được.
Không biết ai là người khơi mào, nhưng bình luận bắt đầu tràn ngập lý lịch của các diễn viên – lưu ý là diễn viên, không phải minh tinh – vừa bước qua thảm đỏ: tác phẩm tiêu biểu của họ, tuổi vào nghề, tuổi hiện tại, và họ đang đóng phim gì.
Những dòng bình luận dài đến mức bị giới hạn ký tự khiến người ta hoa mắt, nhưng lần này đa số khán giả không tắt đi, mà cố gắng đọc từng chữ một, ghi nhớ vào lòng.
Trong ký túc xá không ai nói gì, có người đã rút khăn giấy ra.
Một bà lão đã ngoài tám mươi, nụ cười rạng rỡ bước tới từ đầu thảm đỏ.
Tóc bà đã bạc trắng nhưng tinh thần rất minh mẫn, bà không cần người dìu, xung quanh bà toàn là những người trẻ tuổi, ai nấy đều cung kính chào hỏi.
Ống kính máy quay cứ thế đặc tả thẳng vào bà.
Tên của bà có lẽ nhiều người không biết, nhưng những vai bà diễn đã đi xuyên qua ba thế hệ, bà đã đồng hành cùng tuổi thơ của biết bao nhiêu người.
Bình luận kịp thời giới thiệu về người trong khung hình: Hoa XX, sinh năm 1939, năm 17 tuổi đóng chính phim 《Vườn Vải》...
Trưởng phòng không hiểu sao không cầm nổi nước mắt.
Nhìn sang cô bạn bên cạnh, hạt dưa cũng không thèm ăn nữa, cứ cầm khăn giấy lau mắt liên tục, hai người đỏ hoe mắt nhìn nhau qua làn lệ mờ ảo.
Cảm xúc luôn có sự tương thông, và bình luận cũng vậy.
- Dm muốn khóc quá!
- Muốn khóc +1.
- Đã khóc rồi đây QAQ.
- Bà Hoa vừa ra là mũi tôi đã cay xè rồi, không kìm được.
- Cái lễ trao giải này kiểu gì thế, sao còn lấy nước mắt hơn cả phim ngược tâm vậy.
- Mẹ hỏi sao tôi lại vừa khóc vừa xem trao giải...
- Đừng nói nữa, mẹ tôi ngồi cạnh còn khóc to hơn tôi...
- Bình tĩnh mà khóc, tôi thấy ông Liễu sau ống kính rồi, nếu nhớ không nhầm thì năm nay ông đã 90 tuổi rồi đấy...
- Đệch...
- ...
Để tôi đi lấy thêm cuộn giấy nữa.
- Cmn cái bình luận giới thiệu kia phát chậm thôi, tôi sợ tim tớ chịu không nổi.
Phòng điều khiển dĩ nhiên cũng theo dõi những dòng bình luận này.
Ban tổ chức giải Kim Ô dù kiên trì với nghệ thuật nhưng những chuyện mang tính thời đại này họ không bao giờ từ chối, nếu không họ đã chẳng chọn livestream.
Nhân viên nhìn những dòng chữ ấy, mắt cũng hơi ươn ướt rồi lại thấy nhẹ lòng.
Sự kiên trì bao năm qua của họ đã được đền đáp, việc họ đối xử tử tế với các nghệ sĩ lão thành và giữ vững cái tâm là hoàn toàn đúng đắn.
Anh cầm bộ đàm lên, liên lạc với bên ngoài: "Cử hai người lên dìu bà Hoa và ông Liễu đi, đừng để các cụ vất vả."
Bên ngoài đáp lại: "Các cụ không cho dìu ạ, cứ đòi tự đi."
"Thế thì cứ đứng gần đó quan sát, theo sát vào."
Anh dừng một lát rồi nói.
Bình luận vẫn tiếp tục tăng trưởng.
Trước khi những nhân vật mang tính chủ đề xuất hiện, cư dân mạng đã tìm được cách tự giải trí: họ thi nhau nhận diện những gương mặt vừa lạ vừa quen kia là ai.
Theo số liệu thực tế, tỷ suất người xem vẫn tăng trưởng ổn định.
Dù là cảm thán hay giải trí, tất cả đều tan biến như mây khói ngay khoảnh khắc hai người Lục Hạ xuất hiện.
Giây phút ấy, bình luận lấp đầy cả màn hình khiến nhân viên phòng máy cũng phải ngây người, che kín đến mức không thấy nổi một sợi tóc, tuyệt đối không hề nói quá.
"AAAAAAAA!!!"
- AAAAAAAA!
Trưởng phòng gào xong ở ngoài đời lại phải gào tiếp trong bình luận.
Con người là loài động vật dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, bình luận đã điên rồi thì trưởng phòng cũng điên luôn, tiếng "AAAA" không dứt được.
Ngay cả cô bạn ăn hạt dưa vốn chẳng phải fan cũng không kìm được mà "AAA" theo khi thấy hai người họ bước lên thảm đỏ.
Đây là kiểu nổi tiếng gì thế này?
- AAAAAAAA!
- AAAAAAAA!
- AAAAAAAAA!
Mọi người trước màn hình hoa cả mắt, sắp không nhận ra chữ "A" nữa rồi.
- Đẹp quá, soái quá, xuất sắc quá!!!
- Một đời chèo Lục Hạ, Một đời chèo, Một đời chèo!!!
- Hạ Lục đại pháp hảo!!!
- Tiểu tỷ tỷ soái quá aaaaa!!!
Trưởng phòng buông một câu: "Mọi người có nhìn thấy gì đâu mà khen lấy khen để thế."
Sau đó chính cô cũng chẳng bình tĩnh nổi mà gõ vào khung chat:
- AAAAA Lục Thần đang nhìn tôi, tôi đi chết đây!!!
- Hạ Dĩ Đồng đè tôi đi AAAAA, tứ phương tám hướng cầu được đè!!!
Cô bạn hạt dưa: ". . ."
Thế này thì cũng thoải mái quá mức rồi, đúng là không tài nào hiểu nổi tâm trạng của mấy người fan cuồng.
"Hahahaha."
Trưởng phòng đã rơi vào trạng thái điên loạn trước màn hình đầy rẫy bình luận, cô bạn hạt dưa tốt bụng nhắc nhở: "Có cần tắt bình luận để chiêm ngưỡng nhan sắc thịnh thế của thần tượng cậu không?"
Trưởng phòng: "Ờ ờ đúng rồi."
Thế là vội vàng bấm chặn.
Lúc này, toàn cảnh của Lục Ẩm Băng và Hạ Dĩ Đồng mới hiện ra rõ nét.
Sau đợt sóng bình luận lúc nãy, hai người mới đi được một đoạn ngắn trên thảm đỏ, điều này chứng tỏ ngay từ giây phút họ đặt chân lên thảm đỏ, máy quay livestream đã vào vị trí, quay từ đầu đến cuối.
Lục Ẩm Băng trang điểm thanh nhã, vẫn là một chiếc váy đen như mọi khi, phần lưng khoét sâu khoe trọn tấm lưng trắng nuột nà.
Gót giày không cao, nên chiều cao của cô không quá nổi bật giữa dàn nữ minh tinh, nhưng bản thân cô hoàn toàn không cần dựa vào chiều cao hay trang phục để thu hút ánh nhìn.
Cô chỉ cần đứng đó thôi đã là tâm điểm của muôn vàn sự chú ý.
Mọi người còn thần kỳ phát hiện ra rằng, người đứng cạnh cô dưới khí trường mạnh mẽ như vậy mà không hề bị lấn át, thậm chí còn có khí thế ngang ngửa.
Hạ Dĩ Đồng diện một chiếc váy dài chuyển màu, trên cổ trắng nõn là sợi dây chuyền ngọc trai thanh khiết, đôi bông tai cùng bộ.
Cô đã rũ bỏ hình ảnh thanh thuần thường ngày để trở nên tươi mát, hào phóng và toát lên vẻ cao quý khó cưỡng.
- Hạ Dĩ Đồng bộ này khí chất quá AAAAA.
- Hạ Dĩ Đồng: Gọi ta là Nữ vương đại nhân.
- Vâng thưa Nữ vương đại nhân.
- Hạ Dĩ Đồng là Nữ vương, thế Lục Thần là gì?
- E mm mm...
Vương Mẫu nương nương chăng...
- Thần linh ơi Vương Mẫu nương nương cái gì hả hahaha, mấy người bị trúng độc à?
- Có phải Lục Thần không đi giày cao gót vì Nữ vương đại nhân không cao không, đúng là cưng chiều vợ hết mực hahaha.
- Lầu trên ơi, Hạ Dĩ Đồng sắp nhảy lên đánh người rồi kìa há há.
- Ai bảo nhảy lên đánh người thế, mọi người quên Hạ Dĩ Đồng cao 1m67 rồi à?
Dù so với dàn nữ minh tinh toàn 1m70+ thì hơi đuối chút nhưng đó là chiều cao thật, không hề pha chút nước nào đâu nhé.
- Oa, dám nói chuyện chiều cao luôn, hóng biến xé nhau phía trước nào.
Quả nhiên bình luận chia thành hai phe rõ rệt: phe xé nhau và phe ngắm nhan sắc.
Phải nói là mọi người rất có tầm nhìn xa về vấn đề này.
Mọi người đang điên cuồng, còn hai nhân vật chính đang đi trên thảm đỏ hoàn toàn không hay biết.
Đối diện với những ánh đèn flash sáng chói đến mức muốn làm mù mắt người ta ngay khi họ bước tới, hai người vẫn thản nhiên trò chuyện nhỏ nhẹ như chốn không người.
Lục Ẩm Băng: "Cảm giác được đề cử vẫn sướng hơn là đi làm khách mời không giải.
Lần trước ở Kim Tông thực ra chị chẳng muốn đi tẹo nào."
Lục Ẩm Băng đang nhắc đến giải Kim Tông mấy tháng trước.
Hạ Dĩ Đồng: "Thế sao chị vẫn đi?"
Lục Ẩm Băng: "Tìm lại cảm giác thôi, lâu rồi không đi thảm đỏ, lỡ đến lúc mình làm nhân vật chính mà lại bị khớp thì sao?
Chị là người theo chủ nghĩa hoàn hảo mà, đúng không?"
Hạ Dĩ Đồng phì cười: "Đúng đúng đúng, chị nói gì cũng đúng hết."
Lục Ẩm Băng giận dỗi: "Em lừa chị."
Hạ Dĩ Đồng bất lực: "Đâu có."
Lục Ẩm Băng bĩu môi một cái, nhanh như chớp, rồi tiếp tục dỗi: "Em rõ ràng là lừa chị."
Hạ Dĩ Đồng: ". . ."
Vừa mới nói mình là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, chớp mắt đã làm nũng một cách vô lý trước ống kính.
Chuyện này mà bị quay được chắc chắn sẽ thành một chủ đề lớn.
Tất nhiên, không bị quay là chuyện không tưởng, máy quay livestream đang chĩa vào họ 360 độ không góc chết.
- AAAAAAAA làm nũng rồi kìa AAAAAAAA!
- Tình chàng ý thiếp, tình chàng ý thiếp, tôi chết mất thôi!
- Lục Thần xin hãy giữ chút liêm sỉ đi ạ.
- Hạ tổng ôn nhu: Lục tổng xin hãy tự trọng [doge].
- Lầu trên ơi, fanfic chào đón bạn nhé.
- Các bạn khán giả thân mến, đây là tường thuật trực tiếp từ hiện trường lễ trao giải Kim Ô, tôi là người dẫn chương trình Tiểu Ngũ.
Hãy mở to mắt ra xem, hiện tại Lục Thần đang giận dỗi, Hạ Dĩ Đồng của chúng ta sẽ có cách ứng phó bất ngờ nào đây?
Là mặc kệ, hay là...
- Lục Thần đang đi về phía trước, đúng vậy, chị ấy đang đi lên, bỏ xa Hạ Dĩ Đồng khoảng một người.
Nhưng khoảng cách này chẳng là gì cả, chỉ cần Hạ Dĩ Đồng sải bước dài hơn một chút là có thể đuổi kịp.
- Cô ấy có đuổi theo không?
Mắt trưởng phòng dán chặt vào ống kính theo từng nhịp di chuyển.
Những lời tường thuật trực tiếp trên bình luận càng làm cô căng thẳng hơn.
Hạ Dĩ Đồng có đuổi theo không?
Hay Lục Ẩm Băng sẽ chủ động dừng lại chờ?
Hay là cả hai đều không làm gì?
Dù sao Lục Hạ cũng là cặp đôi do cư dân mạng phong, dù có bao nhiêu bằng chứng gián tiếp chứng minh quan hệ của họ, nhưng vào thời khắc mấu chốt này, fan CP vẫn đổ mồ hôi hột.
Lỡ đâu chính chủ bỗng nhiên tát vào mặt fan mình thì sao?
Hạ Dĩ Đồng thì còn đỡ, chứ Lục Ẩm Băng tát fan nhà mình đâu phải chỉ một hai lần.
Không chỉ fan CP mà ngay cả những người chỉ xem náo nhiệt cũng tò mò chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Thời gian trôi qua từng giây, những người trước màn hình cảm thấy nó dài dằng dặc, nhưng thực tế ngoài đời mới chỉ trôi qua hai giây.
Hạ Dĩ Đồng ngẩn người một lát, rồi nhanh chân tiến lên, nắm lấy tay Lục Ẩm Băng.
"AAAAAAAA!!!"
Tiếng hét vang lên bên tai, cô bạn hạt dưa thản nhiên nhả vỏ hạt, còn trưởng phòng lại phát điên lần nữa.
- Clm!
- Đờ mờ tôi vừa thấy cái gì thế này?!
Mù mắt 24k của tôi rồi!
- Mẹ ơi họ nắm tay nhau kìa, làm tròn lên là kết hôn luôn rồi QAQ.
- Mau nhìn, đồng bọn, chuyện khẩn cấp không có thời gian nói nhảm nữa!
Hạ Dĩ Đồng đã nắm lấy tay Lục Ẩm Băng!
Ngay vừa nãy!!!
Cô ấy không chỉ đuổi theo mà còn kiên quyết không chút do dự nắm lấy tay đối phương.
Tiểu Ngũ không kìm được mà nhớ đến một bài hát: "Nắm tay nhau đi một bước hai bước ba bước nhìn lên trời, ngắm những ngôi sao một ngôi hai ngôi ba ngôi bốn ngôi nối thành dòng..."
- Nội tâm tôi không chút gợn sóng thậm chí còn muốn họ hôn nhau tại chỗ [thở ra vòng khói].
- Lầu trên đợi đi, có khi sắp hiện thực hóa rồi đấy hớ hớ.
- Hóng hôn nhau, lập flag luôn, hôn thật tôi livestream ăn bàn phím.
- Kết hôn!
Kết hôn!
Kết hôn!
Kết hôn!
Hạ Dĩ Đồng sau khi đuổi kịp Lục Ẩm Băng, vẻ mặt ngay cả sự bất lực cũng chẳng dám lộ ra.
Cô mà còn dám lộ cái vẻ đó, Lục Ẩm Băng lại giả vờ giận thêm tí nữa, đùa giả làm thật, mình mà dỗ dành ngay trên thảm đỏ này thì Tiết mama chắc có mười bộ tóc giả cũng chẳng đủ để rụng.
Mọi người trước màn hình chỉ thấy Hạ Dĩ Đồng nói nhỏ vài câu với Lục Ẩm Băng, khuôn mặt đang căng ra của Lục Ẩm Băng bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.
Ai nấy đều hận không thể chui vào màn hình để nghe xem Hạ Dĩ Đồng rốt cuộc đã nói cái gì, bất lực quá nên đành chuyển sang cảm thán khía cạnh khác.
- Lục Thần trông cứ như tiểu nhược thụ ấy, chậc.
- Nghịch CP nghịch CP rồi, thở dài.
[Nghịch CP: đảo ngược vị trí công - thụ.]
- Nữ vương đại nhân công Vương Mẫu nương nương, cái hướng đi này là sao?
- Uổng công tôi trước giờ cứ đứng về phe Lục Thần công, thực tế lạnh lùng đã tát thẳng vào mặt tôi.
- Mấy người fan Lục Hạ đúng là được hời còn khoe mẽ, chính chủ ngày nào cũng phát đường mà còn chê nghịch CP.
- Ehe, sao nào?
Ghen tị à?
Chào mừng gia nhập đại bản doanh Lục Hạ, đường ngon mỗi ngày, khiến giới fanfic phải thèm thuồng.
Chính chủ ép fanfic phải chết vì quá ngọt, chỉ có cái bạn không nghĩ tới chứ không có cái họ không làm được.
Xem đi xem đi, Lục Hạ không lừa già dối trẻ, Lục Hạ đời này có bạn.
- Cô ấy, là ảnh hậu huyền thoại lừng lẫy giới điện ảnh; cô ấy, là ảnh hậu mới nổi vạn người mê.
Cô ấy, đạm mạc thanh lãnh; cô ấy, dịu dàng động lòng.
Cô ấy, cánh cửa cỏ tranh nay bắt đầu mở vì nàng; cô ấy, chẳng màng băng tuyết sưởi ấm cho nàng.
Họ chính là – Lục Ẩm Băng và Hạ Dĩ Đồng!
Cặp đôi xứng đôi nhất thế giới!
Nắm tay thôi chưa đủ, sau khi Hạ Dĩ Đồng hoàn toàn đi sát vào, Lục Ẩm Băng tự nhiên nhấc tay khoác lấy vai Hạ Dĩ Đồng.
Cánh nhà báo và cư dân mạng cũng phát cuồng như nhau, tiếng tách tách vang lên không dứt.
Lục Ẩm Băng nở nụ cười với các phóng viên truyền thông xung quanh.
Cô xưa nay vốn nghiêm nghị với người ngoài, rất ít khi hòa nhã như thế.
Nụ cười ấy không chỉ làm cư dân mạng ngây ngất, mà ngay cả các phóng viên cũng ngẩn người ra một lúc.
Hóa ra...
Lục Ẩm Băng cười lên còn đẹp hơn bình thường gấp bội...
Hạ Dĩ Đồng không hài lòng khi cô cứ phóng điện khắp nơi, liền âm thầm véo vào eo Lục Ẩm Băng một cái.
Tất nhiên hành động này nằm trong góc chết của máy quay, cô không có lá gan lớn như Lục Ẩm Băng.
Lục Ẩm Băng chẳng những không giận mà nụ cười còn rạng rỡ hơn.
Hai người họ cứ thế khoác vai nhau song hành trên thảm đỏ, đúng lúc này, sự cố xảy ra.
Lục Ẩm Băng không ngờ có người to gan dám cướp người ngay trong lòng mình, nên cô không dùng lực gì cả, chỉ khoác nhẹ lên thôi.
Cái khoảnh khắc không phòng bị ấy, Hạ Dĩ Đồng chỉ thấy hoa mắt một cái, cả người đã rơi vào vòng tay của Lai Ảnh.
Nhưng tay kia theo bản năng đã nắm chặt lấy tay Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng dĩ nhiên cũng nắm lại.
Lục Ẩm Băng và Lai Ảnh mỗi người giữ lấy một tay Hạ Dĩ Đồng, đứng cách nhau một mét, nhìn nhau bằng ánh mắt sắc lẹm.
Trong không khí bỗng chốc tóe ra những tia lửa điện xèo xèo.
- Ố ồ, hiện trường Tu La!
- Tôi phấn khích quá Á á á!!!
- Đảng Hạ Ảnh lên ngôi, đảng Hạ Ảnh tuyệt không nhận thua!
Fan Hạ Ảnh đâu rồi, giơ cao cánh tay cho tôi nào!!!
----------
Tác giả có lời muốn nói: Tình yêu, bồ nghe qua Lục Hạ bao giờ chưa?
Không lừa già dối trẻ, nếu là giả tui đền một vạn!
P/s: Đơn xin nghỉ phép hôm qua viết sai mất một chữ, viết xong lăn ra ngủ nên tui cũng không xem lại, sáng hôm sau cũng không phát hiện mà đổi cái mới hẹ hẹ.
Xin lũi để mọi người chờ.