Chương 139.
Đối thoại với sát nhân
Tần Lạc ngơ ngác ngồi ở ghế sau, cảnh sát bên ngoài canh gác nghiêm ngặt, cô thậm chí còn không có quyền hạ cửa sổ xe xuống.
Mười phút trước, bên ngoài sân có tiếng động lớn, bộ đàm khắp nơi đều vang lên.
Dường như trong nhà xảy ra tai nạn, ngay cả đặc nhiệm cũng cầm súng trèo lên tường.
Diễn biến sự việc đối với Tần Lạc trở nên trừu tượng đến mức thoát khỏi thực tại.
Ý thức cô chập chờn, dần không phân biệt được thật giả.
Cô không sao hiểu nổi câu chuyện vì sao lại đi đến bước này.
Trong đầu cô hiện ra rất nhiều câu hỏi, câu đầu tiên cô nghĩ là nếu bạn thân và người yêu đều chết, cô sẽ phải đối mặt thế nào.
Nhưng ý nghĩ vừa nhen nhóm đã bị cô mạnh mẽ dập tắt.
Tần Lạc cúi đầu, nước mắt cố nén trong hốc mắt, đúng lúc này điện thoại của Thẩm Nhất Dật đặt trên xe vang lên.
Nhìn qua thấy người gọi là Lục Thi Mạc.
"Chị Thẩm!!!"
Lục Thi Mạc mở miệng rất kích động, "Bọn em tìm thấy người rồi."
Trước khi tìm được địa chỉ của Triển Lạc, Tần Lạc đã nghe Thẩm Nhất Dật nói Lưu Giai không ở trong núi, nhưng dù cô có hỏi thế nào, Thẩm Nhất Dật cũng không chịu tiết lộ thêm thông tin nào khác.
Giờ thì cuộc điện thoại này coi như là thuốc cứu mạng, tìm thấy người là tốt rồi, ít nhất cũng có thể giữ được mạng cô thêm một lúc.
Tần Lạc ôm ngực, liên tục hít thở sâu, "Cô ấy ở đâu?
Thế nào rồi?!
Không bị thương chứ."
Lục Thi Mạc nghe thấy là Tần Lạc cũng rất ngạc nhiên, suy nghĩ hồi lâu không biết nên trả lời thế nào.
Người thì quả thật đã tìm thấy rồi nhưng...
***
Dựa vào phán đoán của Thẩm Nhất Dật và video mà A Miễn hack ra, Lục Thi Mạc đã tìm cảnh sát khu vực ngay lập tức.
Cảnh sát khu vực Vân Đỉnh đều là người quen cũ của cô, họ vừa nghe nói là vụ án bắt cóc liên quan đến Lưu Giai là lập tức lên xe thể thao của Tiểu Lục phóng đến hiện trường.
Khuôn viên tối om, vài phòng trưng bày nghệ thuật vẫn chưa đóng cửa, cảnh sát bảo bảo vệ gọi điện cho người phụ trách khuôn viên.
Cửa câu lạc bộ đọc sách khóa chặt, Lục Thi Mạc không đợi được người phụ trách đến mở cửa, cảnh sát tuân thủ pháp luật lại không dám tự ý xông vào.
Mạng người là trên hết cô mặc kệ ba bảy hai mốt, nhặt một viên gạch lớn bên đường, sau điơ tay lên "rầm" một tiếng, đập vỡ tấm kính nghệ thuật trị giá hàng trăm triệu.
Kính vỡ vụn vương vãi khắp sảnh tối om, Lục Thi Mạc nhanh nhẹn chui vào, bật đèn pin và bật tất cả đèn trong nhà.
Ánh sáng chợt ùa vào, nhưng hành lang sâu hun hút tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả chiếc đồng hồ treo tường cũng như mất đi âm thanh.
Lục Thi Mạc có mục tiêu rõ ràng, cô đã xem đoạn phim từ A Miễn.
Camera giám sát một căn hầm không có ánh sáng, có lẽ Lưu Giai bị giấu ở đó.
Cô đi vòng quanh hành lang tầng một, cuối cùng cũng nhìn thấy cánh cửa thoát hiểm dẫn đến gara.
Nhưng cánh cửa thoát hiểm đã bị khóa.
May mắn thay, Lục Thi Mạc có hộp dụng cụ trong cốp xe, cô chạy về xe lấy một cái kìm cắt không nói lời nào trực tiếp kẹp đứt khóa.
Khóa bị cắt đứt, khoảnh khắc đẩy cửa ra, một mùi mốc cũ kỹ, ẩm ướt nồng nặc xộc ra như tấm giẻ rách đè trên lá cây mục nát bị lật lên, mang theo hơi lạnh, mùi lên men.
"Ôi..."
Lục Thi Mạc đi phía trước theo bản năng quay mặt đi, "Mùi lạ quá."
Tuy đã cởi bỏ bộ cảnh phục nhưng Lục Thi Mạc vẫn có trình độ tác chiến, cô lập tức yêu cầu nhân viên cứu hộ lùi lại, chờ thiết bị chống độc đến hiện trường mới được vào.
Thế là tất cả mọi người đều rút khỏi lối thoát hiểm, đúng lúc đó phòng chỉ huy nhận được lời nhắc nhở của Thẩm Nhất Dật trong sân, cho rằng tội phạm rất có thể sử dụng độc tố tấn công nên lập tức thông báo cho đội cứu hỏa đến hỗ trợ.
Đội cứu hỏa phản ứng rất nhanh, khoảng mười phút sau, Lục Thi Mạc đeo mặt nạ phòng độc cùng với nhân viên cứu hộ đi xuống tầng hầm.
Nói là tầng hầm thì không bằng nói là thư viện, không chỉ chất đống rất nhiều sách quyên góp từ thiện mà còn có một phần dụng cụ quay phim.
Nhân viên cứu hỏa kiểm tra trước cửa thông gió.
Quả nhiên trong hệ thống thông gió phát hiện thiết bị bất thường, động cơ xoáy nhỏ đang kêu vù vù, đang hút và thay thế oxy trong tầng hầm.
Nồng độ oxy ở đây rất thấp.
Nhân viên cứu hỏa nhanh mắt nhanh tay, chưa kịp để Lục Thi Mạc đứng vững đã nhanh chóng tìm thấy con tin.
Lục Thi Mạc ngẩng đầu nhìn, bóng người bị chồng sách che khuất ở đằng xa nghiêng dựa vào lưng ghế, trông có vẻ thoi thóp.
"Tỉnh dậy!"
Lưỡi dao sắc bén lướt qua sợi dây thừng, người đàn ông vạm vỡ của đội cứu hỏa vỗ vai Lưu Giai, nhưng dù có gọi thế nào thì Lưu Giai cũng không phản ứng.
Dưới ánh đèn tầng hầm mờ ảo vẫn có thể thấy mặt Lưu Giai tái mét, môi tím nhạt, hoàn toàn không có ý thức rõ ràng.
Chắc là đã hôn mê, dấu hiệu sinh tồn không mấy khả quan.
Xe cứu thương đã đợi ở cửa, Lục Thi Mạc nhìn nhân viên cứu hỏa đưa người từ tầng hầm ra, sau đó nhìn cô ấy được đưa lên xe cứu thương.
Đợi xe 120 rời khỏi khuôn viên, cô mới hoàn hồn từ cuộc giải cứu đầy kịch tính, lấy điện thoại ra gọi cho chị Thẩm để báo cáo tình hình.
Chỉ là Lục Thi Mạc không ngờ lại là cô Tần nghe máy.
Lúc đến, A Miễn có nhắc rằng camera giám sát phòng thẩm vấn từng bị điều chỉnh thủ công, thời điểm chính xác là ba ngày trước.
Điều này có nghĩa là, rất có thể đã Lưu Giai bị giam giữ trong căn hầm này từ ngày đó.
Ba ngày, không ánh sáng, không nước, là nỗi sợ hãi mà người bình thường không thể chống lại.
Hơn nữa, lúc nãy khi lực lượng cứu hỏa kiểm tra ống thông gió, cô còn cố ý nhìn thiết bị kỳ lạ kia thêm vài lần.
Cô liếc qua bên trong, thấy có đặt một loại vật liệu hấp phụ chưa rõ là gì, còn ở chỗ nối của đường ống có giấu một lớp vật chất trông giống như lõi lọc
Đây không phải là cách làm ngạt thở thông thường, mà là cách kiểm soát thiếu oxy kinh hoàng.
Không khí vẫn lưu thông, nhưng nồng độ oxy bị từ từ thay thế bằng nitơ hoặc khí trơ.
Không mùi lạ, không khói bụi, nạn nhân sẽ chỉ dần dần cảm thấy chóng mặt, tứ chi yếu ớt như ngủ thiếp đi, cuối cùng rơi vào hôn mê cho đến khi tử vong vì ngạt thở.
Khi họ tìm thấy người, Lưu Giai đã mất ý thức.
Điều này có nghĩa là Lưu Giai đã chịu đựng trong môi trường thiếu oxy rất lâu, nếu não bộ thiếu oxy quá lâu vậy dù có cứu được cũng có thể kèm theo tổn thương não không thể phục hồi, nguy cơ trở thành người thực vật là cực kỳ cao.
Vì vậy Lục Thi Mạc không dám nói gì.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, sau đó là tiếng Tần Lạc không kìm được sự lo lắng: "Cô ấy thực sự không sao chứ?
Có bị dọa sợ không?
Tôi có thể nói chuyện với cô ấy không?"
Cô ấp úng nói: "Không có vết thương ngoài rõ ràng nào, 120 vừa đưa cô ấy đi rồi.
Cảnh sát đã phong tỏa hiện trường...
Bây giờ tôi phải đến làm biên bản."
Hiện giờ Lục Thi Mạc nghẹn lời, cô không phải người giỏi nói dối.
Cô biết Tần Lạc ở xa không thể nhìn thấy dáng vẻ của Lưu Giai khi được đưa lên cáng, bất cứ ai nhìn thấy khuôn mặt gần như mất hết huyết sắc đó cũng sẽ sợ hãi.
Quả nhiên, đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó là tiếng hít thở dồn nén.
"Cứu được là tốt rồi."
Lục Thi Mạc nói: "Chị Thẩm đâu, tôi có chuyện muốn nói với chị ấy."
Tần Lạc cười khổ: "Cô ấy đang đối đầu với hung thủ."
Đối đầu?
"Một mình chị ấy sao?"
Lục Thi Mạc hỏi.
"Đúng."
Tần Lạc không còn sức để nói chuyện, cúp điện thoại.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua thung lũng không tiếng đáp lại.
Cứu được người là tốt rồi, cô không mong đợi gì nhiều nữa.
Giọng điệu thất bại của Tần Lạc ngược lại đã đốt cháy Lục Thi Mạc ở Thượng Hải.
Chị Thẩm bảo cô đến cứu người rồi lại một mình đối đầu với kẻ phạm tội, điều này cho thấy cô ấy đã có dự đoán từ trước, chỉ là cô luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Lục Thi Mạc muốn quay lại hiện trường xem xét, nhưng đi được nửa đường thì bị nhân viên cứu hỏa chặn lại.
Bây giờ cô không phải cảnh sát, không có quyền quay lại hiện trường.
Thế là cô chỉ có thể ngồi lại trong xe xem livestream.
Cuộc bỏ phiếu livestream vẫn đang tiếp diễn, số người tham gia bỏ phiếu ngày càng nhiều.
Con tin đã được giải cứu thành công, cảnh sát cũng đã bao vây kẻ phạm tội, nhưng trò chơi vẫn chưa dừng lại.
Điều này cho thấy căn bản ý đồ của kẻ phạm tội không phải là giết người...
Lục Thi Mạc không chịu bỏ cuộc, cô gọi điện cho A Miễn hy vọng có thể thông qua các biện pháp kỹ thuật khôi phục video được lưu trữ trên đám mây, muốn thông qua video để xác nhận tình hình ba ngày trước.
Kỹ thuật của A Miễn rất giỏi, trên đường Lục Thi Mạc lái xe cứu người, cô ấy đã thông qua khóa mật mã để khôi phục video đã xóa.
Đoạn phim ngắn hai phút khiến Tiểu Lục rợn tóc gáy.
Dấu thời gian trên màn hình là ba ngày trước, là khoảng thời gian Lưu Giai vừa được đưa vào.
Trong video, người đàn ông đội mũ đang điều chỉnh vị trí camera, sau đó cúi đầu nghịch đồng hồ.
Toàn bộ quá trình không có đánh đập, không có tiếng la hét, chỉ có Lưu Giai bất tỉnh được đặt trên ghế.
Và ống kính cứ thế bật liên tục, không thay đổi.
Thiết bị thiếu oxy được kích hoạt, dường như là để kéo dài thời gian chờ kết quả bỏ phiếu xét xử, nhưng điều kiện thực sự dẫn đến cái chết lại sớm hơn.
Điều này cũng có nghĩa là cái chết của Lưu Giai có thể không liên quan đến thời gian đếm ngược của livestream.
Là nghi thức sao?
Khi vừa vào hiện trường, Lục Thi Mạc không cảm thấy hiện trường được bố trí gì cả, ngược lại Lưu Giai bị sắp xếp một cách tùy tiện, vị trí camera cũng là toàn cảnh, camera giám sát không thể bắt được những thay đổi biểu cảm tinh tế.
Hắn ta cũng không muốn giám sát quá trình trừng phạt, cảm giác như chỉ để quay một kết quả nào đó mà thôi.
***
Trong tai nghe Bluetooth cuối cùng cũng có tin tốt, trung tâm điều khiển vừa thông báo: Lưu Giai đã được giải cứu thành công.
Thông báo được giải cứu, có nghĩa là người còn sống.
Cuối cùng Thẩm Nhất Dật cũng thở phào nhẹ nhõm, cô hạ vai xuống, mắt phớt lờ khẩu súng săn trong tay Triển Lạc.
Cô tin chắc đối phương sẽ không bắn chết mình.
Không còn gánh nặng con tin, Thẩm Nhất Dật cũng không còn thận trọng nữa, cô đảo mắt một vòng, chủ động mở miệng nói: "Tôi khát rồi, có nước không?"
Triển Lạc không rời tay khỏi súng, nhẹ nhàng đi đến bàn rót một ly nước lọc đưa đến, "Cốc mới đấy."
Thẩm Nhất Dật nhận lấy cốc cười nói: "Hiểu tôi vậy sao?"
Triển Lạc thuận thế ngồi xuống, vắt chéo chân, đặt súng săn ngang đùi, đúng là dáng vẻ của chủ nhân, "Tần Lạc thích cô đến thế nên tôi cũng bất đắc dĩ thôi, không thể không hiểu cô được."
Từ hôm đó va vào nhau trong thang máy, khi hắn rời đi cửa thang máy vẫn chưa đóng lại, hắn từ khe hở nhìn thấy ánh mắt của Tần Lạc.
Đó là Tần Lạc mà hắn chưa từng thấy.
Đôi mắt như được đánh một lớp sáp bóng loáng, như cây nến sáp rắn chắc được diêm châm lửa, cháy thành chất lỏng, nụ cười rực rỡ.
Nếu đường nét bên ngoài của một người có màu sắc, thì lúc đó nhất định Tần Lạc là màu cầu vồng rực rỡ nhất.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, Tần Lạc không hề thay đổi động tác.
Triển Lạc không thể miêu tả ánh mắt đó của Tần Lạc, cho đến khi cửa thang máy đóng lại, hắn nhìn thấy chính mình trong gương phản chiếu.
Cảnh Tần Lạc nhìn Thẩm Nhất Dật giống như một tấm gương, dường như hắn nhìn thấy chính mình khi nhìn Tần Lạc.
"Thích khăn giấy cồn."
Triển Lạc đưa ngón tay ra, đếm từng ngón một, "Không dùng chung đồ ăn, không chấp nhận dính nước, không thích bắt tay với người khác."
Thẩm Nhất Dật im lặng, lạnh lùng nhé tránh ánh mắt.
Triển Lạc rất tự tin về thông tin mình nắm được, "Tôi còn biết nhiều hơn nữa."
Hắn thậm chí còn cười nói: "Tôi nghĩ Tần Lạc còn không hiểu cô bằng tôi."
Thẩm Nhất Dật biết hắn ta có ý đồ gì, chẳng qua là vụ án cũ thôi mà.
Cô cười lạnh, "Nếu biết những vụ án đã qua mà coi là hiểu nhau, thì tôi nghĩ không ai hiểu anh bằng tôi."
"Thật sao?"
Triển Lạc ngả lưng vào ghế, nhướn mày, có chút mong đợi lời kể tiếp theo của cô, "Kể tôi nghe xem."
Thẩm Nhất Dật không chọn trả lời trực tiếp, mà kéo ghế ra, ngồi đối diện với hắn, hai mắt nhìn nhau, "Trước khi gia nhập câu lạc bộ đọc sách, anh là một người đàn ông cực kỳ tự ti, anh đã tìm thấy sự tự tin ở câu lạc bộ đọc sách, nhưng giờ lại muốn tự tay phá hủy nó."
"Phá hủy?"
Triển Lạc không hài lòng, tay hắn đặt trên súng, cười khẩy nói: "Người muốn phá hủy câu lạc bộ đọc sách không phải tôi."
"Chính là anh."
Thẩm Nhất Dật nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng đối chất, "Nếu không phải anh giết nhiều người như vậy, khiến câu lạc bộ đọc sách trở thành mục tiêu của mọi người, thì nó sẽ lặng lẽ kết thúc trong vinh quang và trở thành một phần lịch sử tươi sáng."
Triển Lạc không hề lay động, chỉ là đầu ngón tay hắn siết chặt báng súng, hơi thở dần dần trở nên dồn dập.
"Tần Lạc mong muốn nó lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt mọi người."
Thẩm Nhất Dật thấy vậy bèn nghiêng người về phía trước, bắt đầu chỉ vào ngực hắn, liên tục dùng giọng điệu gây áp lực, "Còn anh... biến câu lạc bộ đọc sách thành hang ổ chứa chấp hung thủ, trở thành lý do để anh mượn dao giết người."
"Mượn dao giết người."
Mặt Triển Lạc lạnh lùng, hắn không đồng tình với đánh giá của Thẩm Nhất Dật, "Tôi không hề mượn dao giết người, tôi trừng phạt một cách quang minh chính đại."
Các đốt ngón tay của Triển Lạc từ từ siết chặt, hắn thì thầm: "Tôi chỉ muốn nó chết một cách có ý nghĩa trước khi tàn lụi."
"Nhưng anh đã giết người."
Thẩm Nhất Dật nhắc nhở, "Anh không có quyền tước đoạt sinh mạng của người khác, anh không có quyền xét xử bất kỳ ai."
Triển Lạc chần chừ ba giây, giọng điệu lạnh tanh hỏi lại:
"Nếu lúc này kẻ giết mẹ cô đang đứng trước mặt cô."
Hắn ta hỏi một cách thờ ơ, "Cô sẽ làm gì?"
...
Thẩm Nhất Dật trầm mặc vài giây, lắc đầu, "Tôi sẽ tự tay bắt hắn."
"Tôi không tin."
Triển Lạc thất vọng về Thẩm Nhất Dật, "Cô nói dối."
Thẩm Nhất Dật trừng mắt nhìn hắn, như đang nhìn thẳng vào cơn ác mộng thời thơ ấu.
Cái bóng ngồi đối diện cô, cùng Triển Lạc nhìn lại chính mình.
Cô cũng muốn xem giới hạn của sự chịu đựng, muốn biết mình có nói dối hay không.
Nhưng sau vài giây nhìn thẳng, cô cảm thấy chột dạ.
Thẩm Nhất Dật vừa nhắc nhở đối phương, vừa cảnh báo chính mình, "Đây không phải là lý do để phạm tội."
"Tôi đã xem xét kỹ vụ án của cô."
Triển Lạc vui mừng vì cuối cùng Thẩm Nhất Dật cũng có cảm xúc dao động, "Hung thủ là một gã đàn ông."
Lời nói này của Triển Lạc còn chí mạng hơn cả họng súng, thậm chí còn thu hút sự chú ý của Thẩm Nhất Dật.
Cô khó lòng tách rời khỏi kẻ phạm tội, trong tầm nhìn người đối diện hiện ra bóng chồng.
Cô biết thông thường tội phạm sẽ có cái nhìn chính xác hơn về đồng loại, vì vậy cô muốn nghe hắn nói tiếp.
Nhưng Triển Lạc lại dừng lại.
"Nói đi chứ?!"
Thẩm Nhất Dật nói.
Triển Lạc cười, hắn cúi đầu nghịch khẩu súng trong tay, ngón tay nhảy nhót trên lớp kim loại trơn bóng, từ tốn nói: "Tôi còn xem vở kịch sân khấu của mẹ cô, là một vũ công rất tao nhã."
"Trên sân khấu bà ấy rất tự tin và quyến rũ, như một con thiên nga duyên dáng."
Đầu ngón tay hắn bắt chước điệu múa ba lê, miệng khẽ ngân nga giai điệu, "Đáng tiếc là cô không dám xem."
Khi ngẩng đầu lên, Triển Lạc lộ vẻ thất vọng, "Thật tiếc cô không có dũng khí đối mặt với quá khứ của mẹ mình, chưa bao giờ dám xem đoạn phim ghi lại vở kịch sân khấu của bà ấy."
Thì sao?
Thẩm Nhất Dật hoàn toàn bị cuốn theo suy nghĩ, bóng dáng đối diện bắt đầu dao động, hình dáng không ngừng thay đổi.
Từ nhỏ đến lớn, từ mập đến gầy, cô dường như đang lọc một vạn khả năng, ngay cả bóng dáng của Tần Lạc và cha cũng lướt qua mắt cô.
"Được rồi, không trêu cô nữa."
Triển Lạc nhún vai, đắc ý vì trong vòng này mình đã chiếm ưu thế, hòa nhau với cô, "Buổi diễn tái xuất cuối cùng của mẹ cô trước khi mất, bà ấy cũng từng diễn ở Paris, mặc một chiếc váy đỏ cực kỳ lộng lẫy."
Váy đỏ.
Đúng, Thẩm Nhất Dật có ấn tượng.
Mẹ cô đúng là đã từng trình diễn trang phục biểu diễn cho cô ở nhà, đúng là một chiếc váy đỏ Trung Quốc rực rỡ.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Triển Lạc nói: "Người đàn ông đó ghét màu đỏ."
Thẩm Nhất Dật ngơ ngác nhìn hắn.
Triển Lạc đã xem vài bài báo, những tờ báo những năm 90 không khó tìm, nhưng lúc đó báo chí vẫn chưa có màu, thậm chí hình ảnh đen trắng còn không thể xuyên thấu.
Nhưng lúc đó báo chí dám viết mọi thứ, không che giấu gì cả, vụ án chém người gây chấn động một thời được mô tả rất đẫm máu, nhằm mục đích tuyên truyền nâng cao an ninh.
Hắn đọc nội dung bài báo, người phụ nữ bị chém tử vong vì mất máu quá nhiều, bị chém nhiều nhát nhưng không chí mạn, sau khi chết còn bị bôi máu khắp người.
Triển Lạc hình dung ra hành động vụng về của kẻ gây án lúc đó, thậm chí còn nghĩ đối phương là một tên ngốc.
"Loại tội phạm này."
Triển Lạc khinh bỉ nói: "Không dám giết đàn ông, đàn ông sẽ khiến hắn sợ hãi."
"Thẩm Nhất Dật!!"
Trong tai nghe Phác Tranh hét tên cô, nhắc nhở cảnh sát đừng để tư tưởng của tội phạm lôi kéo, dẫn đến đàm phán rơi vào bế tắc, "Đừng nói chuyện riêng với hắn, mau gài lời hỏi con tin, hỏi hắn giết người thế nào!"
"Vậy thì sao?"
Thẩm Nhất Dật cũng nhận ra suy nghĩ của mình đang bị Triển Lạc dẫn dắt, lập tức tỉnh táo, "Vậy anh đang thể hiện rằng mình dám giết đàn ông?"
"Họ không nên sống."
Triển Lạc nhìn chằm chằm Thẩm Nhất Dật, giọng nói trầm khàn nhưng kiên định, "Vị luật sư đó, người nổi tiếng đó, và cả Thương Nghị, họ đáng chết!
Họ đại diện cho cả một thế giới làm ngơ, quyền lực mất cân bằng, một hệ thống chỉ biết thu hoạch vết thương của phụ nữ, tiêu thụ nỗi đau, dùng quyền lực để bịt miệng."
"Tại sao tôi không thể giết họ?"
Thậm chí hắn còn nhấn mạnh, "Nếu kẻ giết mẹ cô đứng trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không ngần ngại ra tay."
Triển Lạc nói đến đây hơi kích động, ngón tay hắn rời khỏi báng súng, vung tay, "Thế giới này bất công quá, pháp luật không thể kiểm soát được họ."
Thẩm Nhất Dật nhìn hắn.
Đột nhiên như nhìn thấu được nỗi ám ảnh sâu thẳm trong xương tủy hắn.
Nhưng như vậy cũng tốt, điều cô muốn là Triển Lạc đích thân thừa nhận tội lỗi.
"Vậy, anh thậm chí còn giết cả cha mình sao?!"
Thẩm Nhất Dật nói thẳng, "Ông ta cũng là một bánh răng nhỏ trong thế giới bất công của anh sao?"
Biểu cảm của Triển Lạc hơi khựng lại, dường như cảm thấy bất ngờ về điều này.
Thẩm Nhất Dật không cho hắn cơ hội suy nghĩ, hỏi liên tiếp ba câu.
"Giết ông ta là có thể đạt được công bằng sao?"
"Giết ông ta là anh có thể đạt được tự do sao?"
"Chỉ có giết đàn ông mới có thể khiến anh tìm thấy niềm vui sao?"
Hai chân Triển Lạc từ từ bắt đầu run nhẹ, khóe mắt giật giật, hai người nhìn nhau rất lâu, hắn đột nhiên nở một nụ cười thản nhiên.
Hắn vỗ tay, không che giấu biểu lộ cảm xúc sắp vỡ òa của mình.
Nhưng Thẩm Nhất Dật cảm nhận được đằng sau cảm xúc của hắn không phải là sự giải thoát, mà là sự mất thăng bằng do tội lỗi bị che giấu quá sâu.
Hắn cười đến mức lảo đảo.
Thẩm Nhất Dật chỉ vào khẩu súng trong lòng hắn nói: "Khẩu súng này từng là món đồ chơi mà ông ta giấu đi, là công cụ đe dọa anh, là cơn ác mộng tuổi thơ của anh."
Thẩm Nhất Dật dùng giọng điệu chế nhạo, kể lại sự thật ẩn chứa trong bạo lực của hắn.
"Giết cha, là điểm khởi đầu cho chuỗi giết chóc của anh."
Hai người hòa nhau trong cuộc đối đầu.
Trên đường lên núi, Thẩm Nhất Dật và Phác Tranh đã nhiều lần xác nhận cái chết của Triển Văn Qua, cha của Triển Lạc.
Phản hồi từ phòng hộ khẩu là giấy chứng tử do bệnh viện địa phương cấp, chết vì đột tử do tim, Triển Văn Qua không nhập viện vào ngày chết, chỉ xuất hiện trong đăng ký cấp cứu.
Hồ sơ cấp cứu ghi là ngừng hô hấp, sau nhiều lần cấp cứu không hiệu quả đã qua đời tại bệnh viện.
Thẩm Nhất Dật không cần nghĩ cũng biết, cái chết của cha hắn năm đó cũng giống như vụ án của Thương Nghị.
Chết vì bệnh tim, nhưng vì bị che đậy bởi bệnh lý của nạn nhân nên cảnh sát không phát hiện, và vì gia đình kịp thời đưa đi cấp cứu nên bệnh viện cũng không nghi ngờ.
Triển Lạc lấy cha làm chuột bạch, lại thêm giết cha của Ngạn Lị mới có kinh nghiệm.
Sau đó bắt đầu có hứng thú mãnh liệt với tội ác, và không ngừng tìm kiếm mục tiêu.
Đáng tiếc, hắn dường như chìm đắm trong lời nói dối của mình không thể thoát ra.
Thẩm Nhất Dật nói: "Cảnh sát chúng tôi đã liên hệ với người yêu cũ của anh."
Cô gái không thể kết hôn với hắn.
Triển Lạc cụp mắt, ánh mắt thoáng mất tiêu cự, dường như những ký ức không vui trong đầu đang điên cuồng ùa về.
Hắn bị đè bẹp dưới Ngũ Chỉ Sơn, trên người là bóng tối không thể chống cự.
"Cô ấy nói cha anh không chỉ có xu hướng bạo lực nghiêm trọng, mà ông ta còn là một tên nghiện rượu."
Ưu thế thể chất còn sót lại từ thời săn bắn dần dần bị biến đổi thành biểu tượng của sự nam tính trong các câu chuyện, và thời đại công nghiệp cũng đã viết nên văn hóa rượu, sự tôn sùng rượu mạnh.
Không biết từ đâu, làn sóng thất nghiệp sau công nghiệp lại lãng mạn hóa sự thất vọng, nghiện rượu và bạo lực, trở thành lời ca ngợi cho những người không thành công trong cuộc sống.
Cứ thế thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, trong tiềm thức tập thể đều biến bạo lực thành nhãn hiệu quyến rũ của phái mạnh.
Nổi giận là có máu mặt, nghiện rượu là kẻ lãng tử đau khổ.
Chẳng qua là uống chút rượu thôi mà, cùng lắm là sụp đổ.
Những khuyết điểm này đối với đàn ông không phải là cá biệt, mà là được tập thể ngầm chấp nhận, được dung túng.
Dù có lên báo cũng quen thuộc đến mức không gây được sóng gió gì.
Ồ, lại là xu hướng bạo lực, động vật đực đều như vậy thôi.
Duy chỉ có nạn nhân là không chấp nhận sự im lặng.
Thẩm Nhất Dật từ từ nói: "Lý do người yêu cũ của anh rời bỏ anh là vì sợ sau khi kết hôn anh sẽ trở nên đáng sợ như ông ta."
Những cảnh cãi vã trong quá khứ lơ lửng trước mắt, Triển Lạc nhìn thấy chính mình tuyệt vọng lúc đó.
Bên cạnh là người mẹ vừa bị đánh, mặt tái mét, còn mình mắt đầy tơ máu, quỳ trước mặt cha hai tay run rẩy nhưng không dám động, nhỏ giọng cầu xin, hắn là một con chó bị đánh đến góc tường.
Chính là khẩu súng này.
Trên bàn có đặt khẩu súng này, ông ta dùng họng súng dí vào đầu mình, chất vấn hắn tại sao ngay cả chạy tám trăm mét cũng thở hổn hển, hỏi hắn tại sao lại khóc lóc như một người phụ nữ.
Chính bản thân hắn năm mười hai tuổi, thật sự rất muốn cướp súng giết ông ta.
Hắn mặc định trong cơ thể mình chảy dòng máu bạo lực, hắn không chỉ căm ghét giới tính của mình, mà còn căm ghét giới tính của cha.
Triển Lạc khẽ nói: "Sở hữu giới tính phải dựa vào bạo lực mới có thể sống sót là nỗi nhục của tôi."
"Tôi biết ơn Tần Lạc."
Triển Lạc đặt hai tay lên súng, ánh mắt lạnh như băng, hắn lẩm bẩm: "Cô ấy luôn có thể truyền cảm hứng cho mọi người đi tìm kiếm, quyết định số phận của mình."
Khi hắn lại nói với cha không muốn học chuyên ngành thể thao, cha hắn đã tát hắn một cái thật mạnh.
Ông ta nói chị hắn còn vào được đội điền kinh cấp tỉnh, hỏi hắn tại sao lại hèn nhát như vậy.
Chính ngày hôm đó, hắn đã đọc được bộ truyện "Đá ngầm" đang được đăng nhiều kỳ trên báo.
Lần đầu tiên hắn tò mò về một nữ nhà văn, thế là hắn tìm kiếm toàn bộ cuốn tiểu thuyết trên mạng và đọc hết cuộc phỏng vấn của cô ấy.
"Trước hết chúng ta là một cá nhân, sau đó mới có giới tính, không ai có thể quy định tư thế phát triển của giới tính."
Triển Lạc nhớ lại cuộc phỏng vấn của Tần Lạc lúc đó, giơ khẩu súng nặng trịch nói: "Muốn thế giới này công bằng, trước hết phải giải phóng giới tính."
Động tác không lớn, nhưng trong tình huống này đặc biệt nhạy cảm.
Thẩm Nhất Dật lặng lẽ nhìn hắn, ngoài cửa sổ, họng súng của đặc nhiệm chĩa vào đầu hắn, gió đêm nổi lên từ rừng núi, luồn vào từ mép cửa sổ bị vỡ là một lời cảnh báo không tiếng động.
Trong tai nghe, giọng Phác Tranh đột nhiên vang lên:
"Vừa rồi lão Lý gọi điện đến, nói Tiểu Lục cho rằng Triển Lạc có khả năng tự sát, thậm chí có khả năng livestream để tự sát, cô cẩn thận hành động của hắn."
Tự sát.
Thẩm Nhất Dật không hề kinh ngạc trước phán đoán này.
Mô phỏng Lưu Giai gửi tin nhắn kéo dài thời gian vào núi, thuyết phục Ngạn L quịay livestream vạch trần, dùng trò chơi livestream để kéo dài thời gian,...
Hắn không thiết lập lộ trình chạy trốn, cũng không quan tâm đến sống chết của Lưu Giai, hắn thậm chí còn không dùng con tin để đưa ra yêu cầu với cảnh sát, còn có thể bình tĩnh đối thoại với cô.
Sau khi nói chuyện với Lý Bồi Bồi, Thẩm Nhất Dật đã có linh cảm.
Triển Lạc đã chơi trò mèo vờn chuột với cảnh sát cả đêm, có lẽ chỉ để chuẩn bị cho màn kết thúc cuối cùng.
Đúng như hắn tự nói: Tàn lụi là chuyện sớm muộn, nhưng cái chết phải có ý nghĩa.
Thẩm Nhất Dật gác chân, thả lỏng cơ thể.
Cô một mình đến đây chỉ với một mục đích: Không chỉ bắt hắn, mà còn phải để hắn sống để chịu xét xử.
Triển Lạc không chĩa súng vào đầu mình mà lại hạ xuống, hắn bình tĩnh nói: "Câu lạc bộ đọc sách đã truyền cảm hứng cho rất nhiều cô gái, cũng truyền cảm hứng cho rất nhiều người thất vọng."
"Cô ấy truyền cảm hứng cho những người có tư duy bình thường."
Thẩm Nhất Dật nghĩ đến cuộc đối thoại của hai người có thể được livestream, thế là không kìm được phải giải thích thay Tần Lạc, "Không phải để truyền cảm hứng cho loại người như anh... một kẻ phạm tội."
Cô nghiêm túc sửa lời Triển Lạc, "Anh chẳng qua chỉ lấy câu lạc bộ đọc sách ra làm lá chắn, tiện thể hợp pháp hóa bạo lực của mình thôi."
Đồ súc vật.
Triển Lạc ghét cách nói này.
Hắn đứng dậy, Thẩm Nhất vô thức cũng đứng dậy theo.
"Họ chỉ dám trốn trên mạng la hét, âm thầm chống đối, tưởng rằng chỉ cần tập thể hô khẩu hiệu, là có sức mạnh phân chia quyền lực."
Hắn lắc đầu, dùng giọng điệu tiếc nuối nói: "Tất cả chỉ là ảo ảnh đẹp đẽ trên màn hình mà thôi."
"Đấu tranh luôn phải trả giá bằng máu."
Hắn nghiêm túc nói: "Bạo lực không chỉ thuộc về đàn ông.
Tôi đang làm tiên phong cho họ, nói cho họ biết có thể sử dụng bạo lực như đàn ông."
Thật nực cười.
Bất kỳ ai bị áp bức bởi cấu trúc đều cần một tấm gương giống nhau, để nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi xấu xí của mình khi vùng vẫy, giống nhau biết bao.
Thẩm Nhất Dật rất muốn tìm một tấm gương để hắn nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của mình.
Chỉ là cô phải giữ bình tĩnh trước khi Triển Lạc đích thân thừa nhận tội lỗi của mình.