"Tại sao các người lại muốn tấn công Triệu Dữ?"
Liễu Hồi Sênh khi hỏi câu này, khao khát muốn biết đáp án hơn bất kỳ ai trên thế giới.
Nhưng đáp lại cậu, chỉ là cái cúi đầu một lần nữa của La Hằng.
Hắn lại một lần nữa phong tỏa nội tâm mình.
Phùng Hiểu Tĩnh sốt ruột siết chặt cán bút.
Tên La Hằng này giết người hành lung cảnh sát đã đành, giờ người đã bị bắt mà vẫn cứng đầu không hợp tác.
Cứ đà này, cảnh sát sẽ vĩnh viễn không biết tại sao hắn lại tấn công Triệu Dữ, càng không biết những nạn nhân kia đã bị hại như thế nào.
Thậm chí, những chiếc đầu bị chặt xuống, những đôi mắt bị móc ra đã đi đâu, cũng không thể nào biết được.
Còn nữa, tại sao Liễu Hồi Sênh lại hỏi là "Các người" mà không phải "Anh"?
Chẳng lẽ, vụ án này còn có đồng phạm?
Liễu Hồi Sênh quan sát từng cử động của La Hằng.
Cùng chung kết luận với Phùng Hiểu Tĩnh, cậu cũng nhận ra La Hằng đã đóng cửa trái tim, từ chối khai báo bất cứ điều gì.
Chắc hẳn, lúc Thanatos mở cánh cửa lòng hắn, ả ta cũng đã phải tốn không ít công sức.
Những gì Thanatos làm được, Liễu Hồi Sênh nàng cũng nhất định làm được.
Lúc này đây Triệu Dữ vẫn còn đang nằm trên bàn phẫu thuật để bác sĩ lấy thanh thép đâm xuyên cơ thể ra.
Tim đau chứ, sao có thể không đau cho được?
Giây phút trước khi hôn mê, bên tai nàng vẫn còn vang vọng tiếng hộc máu của Triệu Dữ, âm thanh đó rất yếu ớt, chỉ có thể nghe thấy một chút thôi, nhưng Liễu Hồi Sênh đã nghe thấy, nghe rất rõ ràng, cô gọi nàng là "A Sênh".
Nàng đã từng nói, Triệu Dữ là người nàng yêu nhất.
Dùng Triệu Dữ để uy hiếp nàng, chúng thật thông minh.
Nhưng nàng dù chết cũng không tha cho chúng.
Chính là những lúc thế này, càng phải bình tĩnh.
Thế là, nàng uống một ngụm nước ấm cho ấm bụng, lưng tựa vào ghế -- đây là một cuộc chiến trường kỳ, nàng cần phải bảo toàn thể lực.
Hít một hơi thật sâu, lắng nghe tiếng không khí lưu chuyển vào phổi rồi chậm rãi thở ra.
Tâm trí đã bình ổn đôi chút, Liễu Hồi Sênh lại nhìn về phía La Hằng, điềm tĩnh nói:
"Nếu anh không nói lời nào, vậy để tôi kể cho anh nghe một câu chuyện."
Tộp, tộp...
Chiếc đồng hồ treo tường gõ nhịp từng giây, những hạt cát mịn chậm rãi chảy xuống từ kẽ đá, ghi lại âm thanh của sự sống đang trôi đi.
Trong khung cảnh vạn vật điêu tàn, Liễu Hồi Sênh chậm rãi cất lời:
"Ngày xưa, có một cậu bé.
Khi còn rất nhỏ, cậu cùng hai người anh trai đi bơi ở bờ sông.
Nhưng không may, cả hai người anh đều chết đuối dưới dòng sông đó.
Sau chuyện đó, mẹ cậu thường xuyên đánh đập cậu, dùng móng tay cấu véo cậu.
Vì vậy, cậu hận mẹ mình.
Cuối cùng cũng có một ngày, cậu không chịu nổi nữa và đã giết chết mẹ mình.
Sau đó nói với hàng xóm rằng bà ấy không cẩn thận bị ngã mà chết.
Cậu tưởng rằng mẹ chết rồi thì mình sẽ được tự do.
Thế nhưng, bóng ma thời thơ ấu vẫn luôn bao trùm lấy cậu.
Cậu đi làm thuê, gặp những người phụ nữ trẻ tuổi, họ nói nói cười cười, lại còn làm những bộ móng tay vừa thon vừa dài.
Những bộ móng đó đã khơi dậy ký ức của cậu, trong lúc mơ hồ, cậu cảm thấy những người phụ nữ đó là mẹ mình chuyển kiếp, thế nên, cậu nảy sinh ý định trả thù.
Cho đến một ngày, cậu gặp được một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó rất hiểu cậu, cũng biết cậu luôn muốn giết người.
Vì vậy, ả đã dạy cậu cách nhổ móng tay, dạy cậu ra tay ở đâu, giấu xác chỗ nào.
Sau đó, cậu bắt đầu hành trình giết người của mình..."
-- Anh phải tìm một nơi không có người, nông thôn, công trường, bãi rác, những nơi này không có camera giám sát, không ai có thể bắt được anh.
Đêm đông buốt giá, La Hằng túm tóc người phụ nữ đang hôn mê, kéo lê một mạch đến công trường không một bóng người.
-- Anh phải nhổ sạch móng tay của bọn họ, móc sạch mắt của bọn họ.
"A --"
Móng tay bị nhổ ra kèm theo cả da lẫn thịt, tiếng thét thảm thiết xé toạc bầu trời, một phát xẻng đập tới, người phụ nữ bị thương nặng gần như hôn mê.
Băng dính bịt chặt miệng, về sau dù có thét gào đau đớn đến đâu cũng chỉ có thể nghẹn lại trong lớp băng dính.
-- Anh phải đích thân giết chết bọn họ.
Mười chiếc móng tay đều bị nhổ sạch, máu tuôn ra thành dòng từ đầu ngón tay, nhuộm đỏ một vùng bùn cát.
Người phụ nữ đau đến mức toàn thân co giật, yếu ớt ngã gục xuống đất.
Nhưng kẻ sát nhân không hề buông tha cho cô, ngay sau đó, một đôi bàn tay thô ráp hơn cả dây thừng bóp chặt lấy cái cổ mảnh mai, bẻ gãy xương cổ một cách sống sượng.
-- Sau đó chôn ở một nơi mà không ai có thể tìm thấy.
Lúc rạng sáng, chiếc xẻng đào thêm một cái hố thứ hai dưới đáy hố móng, xác nữ không đầu bị ném xuống đáy hố.
Một lần nữa bị vùi lấp.
Máy xúc nghiền qua nghiền lại phía trên, san phẳng mặt hố móng gồ ghề.
Không ai biết được, chỉ cách chưa đầy 1 mét bên dưới, 7 cái xác không đầu đang say ngủ.
Giọng nói dịu dàng thông qua hệ thống phòng thẩm vấn truyền đến phòng giám sát bên cạnh, các cảnh viên đứng xem ai nấy đều nổi da gà, lạnh toát sống lưng.
Giống như có một con rắn dưới rãnh cống đang bò trên cổ, tuy không bị cắn nhưng chốc chốc lại bị chiếc lưỡi của nó quét qua, sẵn sàng cắn xé đến máu thịt be bét bất cứ lúc nào.
Điều gây kinh hãi hơn cả là La Hằng vốn vẫn im lặng nãy giờ, lại từ từ ngẩng đầu lên trong câu chuyện này, đôi mắt vằn tia đỏ lòm nhìn chằm chằm vào Liễu Hồi Sênh.
Xương sống hắn còng xuống, đầu nghiêng sang một bên, trông như một thây ma trong phim kinh dị, bất động hoàn toàn, dường như giây tiếp theo sẽ lao ra xé xác người khác thành từng mảnh.
Chân dưới bàn bước tới một bước về phía cửa, tay cũng buông xuống, dùng lực bóp chặt ống quần.
Ở bên cạnh, Liễu Hồi Sênh dường như đã đoán trước được phản ứng của La Hằng.
Nàng không nói tiếp mà chờ đợi, chờ hắn tự mình mở ra một cánh cửa sổ tâm hồn.
"Sao cô biết được?"
Hồi lâu sau, "thây ma" mới mở miệng.
Liễu Hồi Sênh bình tĩnh trả lời:
"Lúc tôi mới bắt đầu giết người, anh vứt xác ở bãi rác.
Không chặt đầu nhưng lại nhổ móng tay.
Móng tay là một đặc điểm điển hình của phụ nữ.
Cho nên tôi suy đoán, lúc anh còn nhỏ, mẹ anh chắc chắn thường xuyên dùng móng tay cấu anh."
Khóe miệng La Hằng giật giật hai cái, mở miệng nói một cách khô khốc, lần này lời hắn nói dài hơn một chút:
"Bà ta cấu tôi, dùng móng tay cấu đến mức đâu đâu cũng là máu.
Còn ấn tôi lên tường, bóp cổ tôi."
Mí mắt Liễu Hồi Sênh khẽ động -- hèn chi, hắn muốn bóp chết các nạn nhân một cách sống sượng như vậy.
"Vậy còn đôi mắt?
Tại sao lại móc mắt bọn họ?"
Liễu Hồi Sênh hỏi tiếp.
La Hằng nắm lấy tràng hạt trên cổ, nói:
"Bởi vì, bởi vì... lúc bà ta đánh tôi, tôi không dám nhìn bà ta.
Bà ta cứ luôn nói: Nhìn tao, ngẩng đầu nhìn tao đây này."
U uỳnh --
Trong tai bỗng vang lên tiếng nổ lớn.
Nhìn tôi -- cho nên hắn mới móc mắt.
Ngẩng đầu nhìn tôi -- cho nên móc mắt thôi vẫn chưa đủ, còn phải chặt đầu xuống.
Dù Liễu Hồi Sênh đã từng xử lý qua biết bao vụ án giết người, nhưng thủ đoạn tàn nhẫn thế này cũng cực kỳ hiếm thấy.
Cổ họng nàng như bị một tảng đá chặn lại, không cao không thấp, không lên không xuống, những viên đá sắc nhọn cứ thế cứa vào thực quản từng vệt máu.
"Cho nên, anh nhổ móng tay của họ, móc mắt họ, và cuối cùng là chặt đầu họ?"
La Hằng thản nhiên xác nhận:
"Đúng vậy.
Chẳng phải muốn bóp tôi sao?
Vậy thì tôi nhổ sạch móng tay!
Còn bắt tôi nhìn bà ta, được thôi, tôi chặt đầu xuống hết, để hằng ngày nhìn cho rõ!"
Hắn gào thét một cách bệnh hoạn, hai mắt không có tiêu cự nhưng dường như lại đang nhìn Liễu Hồi Sênh.
Phùng Hiểu Tĩnh sợ hắn mất khống chế, bèn nghiêm giọng quát:
"La Hằng!
Anh bình tĩnh lại!"
Sau khi bị quát, phản xạ có điều kiện khiến La Hằng ngồi vững trở lại, âm lượng giảm hẳn, hắn lẩm bẩm bằng giọng nói vụn vặt:
"Giết hết rồi, giết sạch bọn họ rồi..."
Tay Liễu Hồi Sênh bắt đầu run rẩy, ngoài lý do sức khỏe bản thân không tốt, còn một nguyên nhân khác là nàng nhận ra, càng tiến gần đến sự thật, mọi chuyện càng trở nên kinh khủng hơn.
"Anh giấu những cái đầu đó, và cả những đôi mắt đó ở đâu?"
La Hằng đột ngột chộp lấy tràng hạt trên cổ:
"Không được nói, không được nói... nói ra Bồ Tát sẽ trừng phạt tôi..."
Cả hai tay hắn đều nắm chặt tràng hạt, mu bàn tay nổi lên những khúc xương gầy guộc, nhưng hắn cũng chỉ nắm lấy tràng hạt mà không giật sợi dây, hai tay chụm lại tì vào miệng, dường như muốn nuốt chửng cả chuỗi tràng hạt vào bụng.
Mắt Phùng Hiểu Tĩnh run lên, dưới gầm bàn cô khẽ kéo tay áo Liễu Hồi Sênh, nhỏ giọng nói:
"Tiền bối, tràng hạt có vấn đề."
Liễu Hồi Sênh khẽ gật đầu -- nàng cũng đã nhận ra.
Nếu chỉ là tràng hạt bình thường, La Hằng không cần phải đeo nó ngay cả khi chạy trốn.
Hơn nữa, theo lời kể của người anh em ở công trường, La Hằng gần đây mới có thói quen đeo tràng hạt.
[Hắn thích đeo một chuỗi tràng hạt, suốt ngày quấn trên cổ.
Lúc đầu chỉ là một chuỗi nhỏ, sau này càng lúc càng dài ra.]
Tràng hạt dài ra.
Nói cách khác, số lượng hạt của chuỗi tràng hạt đã tăng lên.
"Đôi mắt của những nạn nhân đó, 13 đôi mắt, 26 con ngươi, đã được anh xâu thành chuỗi tràng hạt này."
Nghe vậy, La Hằng như bị đâm trúng tim đen, đột nhiên ngẩng đầu, lực nắm tràng hạt càng mạnh hơn.
"Không có, không phải đâu, tôi không có..."
Phản ứng này nói cho Liễu Hồi Sênh biết nàng đã đoán đúng.
Nhưng đồng thời, những cái đầu kia đã đi đâu?
Liễu Hồi Sênh nhanh chóng suy nghĩ.
Những bệnh nhân tâm thần ít nói thế này cung cấp rất ít thông tin, nhưng tương tự, mỗi câu họ nói ra đều có ích.
Đôi mắt đẹp nhắm lại, như một cơn bão quét qua trí nhớ từ lúc bắt đầu thẩm vấn đến giờ về tất cả những lời La Hằng đã nói.
Cuối cùng, một câu gào thét chói tai đã rẽ nước hiện ra giữa biển khơi mênh mông.
[Còn bắt tôi nhìn bà ta, được thôi, tôi chặt đầu xuống hết, để hằng ngày nhìn cho rõ!]
Xoẹt!
Lưỡi dao thô nặng lướt qua đá mài, lóe lên những tia lửa bắn tung tóe.
Nàng nhìn về phía La Hằng, từ dưới lớp vỏ bọc thấp hèn này, nàng quét ra một bộ xương khô âm u.
Những lời tiếp theo, chính nàng cũng không dám tin.
Nhưng, tính đi tính lại, chỉ có một lời giải thích này:
"Đầu của họ, anh đã chôn vào trong mộ của mẹ anh."
Đoàng --
Giữa không trung vang lên tiếng sấm, một đạo sét đỏ rực từ trên trời giáng xuống, đập ra một cái hố sâu hoắm trên mặt đất, những vết nứt lan rộng từ đáy hố, vạch ra một khe rãnh sâu thẳm không thấy đáy, khói đặc cuồn cuộn.
Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ, như bị sét đánh thành những cái xác cháy sém, toàn thân đen kịt như những con ma treo cổ âm u trong rừng.
Chỉ riêng La Hằng, giống như tìm được tri âm tri kỷ, hắn bổ nhào về phía Liễu Hồi Sênh:
"Bồ Tát!
Cô chính là Bồ Tát có đúng không!
Đúng vậy, chỉ có cô, chỉ có cô mới biết tôi giấu bọn họ ở đâu!"
Phùng Hiểu Tĩnh vội vàng ngăn hắn lại nhưng bị hắn đẩy văng ra.
Các cảnh viên trong phòng giám sát thấy vậy nhanh chóng phá cửa xông vào, khống chế hắn ngay trước khi hắn chạm được vào Liễu Hồi Sênh.
La Hằng hoàn toàn mất khống chế, bị đè nghiến xuống đất và gào thét:
"Bồ Tát!
Cứu tôi với Bồ Tát ơi!
Là cô dạy tôi giết người mà!
Cô dạy tôi mà!
Các người thả tôi ra, thả ra -- Á -- Thả ra --"
Năm cảnh sát hình sự cùng phối hợp mới khiêng được hắn ra ngoài.
Tại cửa, Cục trưởng cục thành phố đã chứng kiến toàn bộ quá trình thẩm vấn.
Thân hình vạm vỡ đứng sừng sững nơi cửa, đôi lông mày nghiêm nghị nhíu lại thành chữ "Xuyên", ông vẫy tay gọi Liễu Hồi Sênh vẫn đang ngồi bất động tại vị trí thẩm vấn:
"Tiểu Liễu, cô lại đây một chút."
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Ai cũng biết rằng, một người tâm thần bất ổn thì không thể nào liên tục sát hại 13 người mà không bị phát hiện.
Và điều ai cũng biết rõ hơn là đằng sau kẻ sát nhân liên hoàn "La Hằng" lần này còn có một hung thủ đứng sau màn tinh thông kỹ năng phản trinh sát.
Khi hai tình trạng đã biết này được bày ra trên mặt bàn, "Bồ Tát" trong miệng La Hằng chắc chắn chính là kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ vụ án.
Ngặt nỗi trong lúc thẩm vấn, La Hằng lại xông đến trước mặt Liễu Hồi Sênh và gọi nàng là "Bồ Tát".
Tình hình đột nhiên trở nên khó lường, trong sự vi diệu, dường như có thứ gì đó đang dần biến chất.
Trong văn phòng, mấy thành viên ban chuyên án đang ngồi ăn khuya cùng nhau.
Căng thẳng thần kinh kéo dài nhiều ngày đã tước đi khả năng suy nghĩ bình thường, so với những suy luận và phán đoán thông thường, những thứ tận mắt nhìn thấy dường như trở thành trọng điểm.
"Các anh nói xem, cái tên họ La kia nói được bao nhiêu câu là thật, bao nhiêu câu là giả?"
Một cảnh viên cắn một miếng đùi gà, nhai nhâm nhi như nhai sáp, run rẩy phá tan sự tĩnh lặng.
Cảnh tượng quái dị trong phòng thẩm vấn vừa rồi ai nấy đều nhìn thấy, nhưng không ai dám nói ra.
Nhưng đã có một người mở lời, những người còn lại cũng tham gia vào.
"Khó nói lắm, trông thần thần kinh kinh như thế, liệu có được mấy câu là thật?"
"Nhưng chuỗi tràng hạt trên cổ hắn đúng là mắt của mười mấy nạn nhân kia.
Đội trưởng Tần và mọi người đã đi làng Đồng Hoa quật mộ rồi, tôi đoán mấy cái đầu kia phần lớn cũng ở đó."
"Nếu nói vậy thì cuối cùng hắn gọi Liễu Hồi Sênh là 'Bồ Tát', chẳng lẽ cũng là...
Các anh nói xem, liệu có phải là nàng không?"
Lúc này, Phùng Hiểu Tĩnh nãy giờ vẫn ngồi ở góc khuất im hơi lặng tiếng mới lên tiếng:
"Chị Sênh đã hy sinh cho vụ án này nhiều như vậy, các anh cứ thế nghi ngờ chị ấy, liệu có thích đáng không?"
Viên cảnh sát vừa bàn tán lúc đầu bĩu môi, vẫn chưa thõa mãn mà tiếp tục gặm đùi gà.
Bên cạnh, một cảnh viên khác không phục phản bác:
"Cũng... không thể nói như vậy được.
Bây giờ vụ án vẫn chưa phá xong mà, ít nhất thì đằng sau tên họ La chắc chắn có người chỉ thị.
Tôi chỉ cảm thấy là vụ án này phá hơi nhanh quá, ngược lại thấy không bình thường."
Phùng Hiểu Tĩnh ngày thường rất khiêm tốn, tự nhận bản thân kém cỏi, không được cấp trên trọng dụng như Liễu Hồi Sênh.
Giữ vững nguyên tắc nói ít sai ít, vào làm nửa năm nay chưa từng tranh cãi với đồng nghiệp nào.
Câu chỉ trích vừa rồi dường như đã tiêu tốn hết can đảm của cô.
Mấy người còn lại biết tính nết của cô nên dần dà cũng táo bạo hơn:
"Đúng, tôi cũng thấy thế.
Các anh nói xem, liệu có một khả năng nào đó, Liễu Hồi Sênh chính là kẻ chủ mưu đứng sau không?"
"Nói thế nào?"
"Thì giống như trong tiểu thuyết trinh thám ấy, vị thám tử phá án thần tốc thực chất lại là người dàn dựng toàn bộ vụ án.
Vì vậy, Liễu Hồi Sênh mới dễ dàng đoán ra nơi giấu xác như thế.
Các anh nghĩ xem, trước khi thành lập ban chuyên án, vụ mất tích đã có người theo dõi rồi, chính là ở đội chúng ta.
Chúng ta điều tra hơn nửa tháng mà chẳng tìm ra gì.
Liễu Hồi Sênh vừa đến, ngày thứ nhất đã tìm thấy công trường, ngày thứ hai đã tìm thấy bãi rác.
Chỉ trong vòng hai ngày, tất cả xác chết đều được tìm thấy."
"Nếu đúng là như vậy thì đáng sợ quá...
Người cuối cùng tìm thấy La Hằng cũng là nàng!
Hơn nữa Triệu Dữ chẳng phải vì bảo vệ nàng mới bị thương sao?
Triệu Dữ dù sao cũng là quán quân võ thuật của trường cảnh sát năm đó, sao có thể dễ dàng bị thương như vậy?"
"Hèn chi lúc nãy tên họ La kia như hóa điên, lao tới gọi nàng là Bồ Tát!"
Phùng Hiểu Tĩnh ngồi trong góc, hộp cơm rang trên đầu gối đựng trong chiếc bát nhựa trong suốt, đôi đũa dùng một lần kẹp ở kẽ ngón tay cái, mỗi khi nghe một câu, đôi đũa lại lún sâu vào kẽ tay thêm một đoạn.
Cuối cùng, cô nghe không nổi nữa, đập mạnh hộp cơm rang xuống bàn.
"Có thôi đi không!"
Mọi người sững sờ, nhìn Phùng Hiểu Tĩnh mới gia nhập ban chuyên án chưa nói được mấy câu này, lần lượt im miệng.
Phùng Hiểu Tĩnh đứng bật dậy, người vốn không giỏi tranh biện giờ vì kích động mà đôi mắt đỏ hoe, ứa ra một tầng nước mắt, đôi lông mày như kiếm sắc nhướng lên, nghẹn ngào khiển trách:
"Là nhân viên cảnh vụ, không có bằng chứng mà lại đi nghi ngờ người khác một cách vô căn cứ, lại còn nghi ngờ chính đồng nghiệp của mình, các anh không thấy quá đáng lắm sao?
Chưa nói đến việc La Hằng có bệnh tâm thần nghiêm trọng, lời buộc tội vốn dĩ không thể tính là bằng chứng.
Lùi một vạn bước, cho dù hắn không có bệnh, một tội phạm tay đầy máu trong lúc thẩm vấn lại tùy tiện buộc tội một cảnh sát nhân dân, mà các anh cũng tin, điều này có hợp lý không!"
Một vòng cảnh viên bị dọa cho giật mình, không ai ngờ được Phùng Hiểu Tĩnh vốn hiền lành ít nói lại đột nhiên nổi giận.
Có người khéo miệng cười xòa ra giảng hòa, nói:
"Hiểu Tĩnh, không có mà, chẳng phải vì chúng tôi kinh nghiệm phá án ít, biết ít sao?
Em cũng chưa theo nhiều vụ án mà?
Chúng tôi chỉ thấy Liễu Hồi Sênh giỏi quá, phá án vèo vèo, nên mới nói thêm vài câu thôi.
Cũng đâu phải thật sự nghi ngờ nàng, em nói đúng không?"
Phùng Hiểu Tĩnh đã dốc hết sức lực, không còn sức để khiển trách thêm điều gì, cô nhanh chóng lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Các anh ăn đi, tôi còn có việc, đi trước đây."
Nói xong, cô sải bước nhanh ra khỏi đồn cảnh sát.
Có một nữ cảnh viên định đuổi theo nhưng bị một người khác cản lại, bảo hãy để cô ấy yên tĩnh một lát.
Thế là, cả nhóm người lại tiếp tục ăn khuya.
Tại bãi đậu xe, Phùng Hiểu Tĩnh ngồi trong xe âm thầm rơi lệ.
Không phải vì tủi thân cho bản thân, mà là lo lắng cho Liễu Hồi Sênh.
Việc La Hằng là hung thủ thật sự đã rõ như ban ngày, nhưng "Bồ Tát" đứng sau màn rốt cuộc là ai, e rằng hắn sẽ không nói nữa.
Hay nói cách khác, không thể nói ra được nữa.
Vụ án này sau này còn phải ra tòa công tố, thẩm phán và luật sư chắc chắn sẽ hỏi đến người thao túng đằng sau.
Đến lúc đó, nếu La Hằng khăng khăng khẳng định là Liễu Hồi Sênh, vậy thì hậu quả sẽ không thể lường trước được.
Hiện tại ngay cả trong nội bộ đồn cảnh sát đã được giáo dục tư tưởng mà còn xuất hiện loại ngôn luận này, thì những lời đồn thổi bên ngoài sẽ còn quá đáng đến mức nào.
Đang suy nghĩ, đôi mắt cô không khỏi nhìn về phía văn phòng trên tầng hai của đồn cảnh sát.
Liễu Hồi Sênh đã bị Cục trưởng gọi vào đó nửa tiếng rồi, không biết sẽ nói những gì.
Là an ủi, hay là giống như những người kia, chất vấn một cách đa nghi như "thần hồn nát thần tính"?
Ngày hôm đó, cuối cùng Liễu Hồi Sênh đã bị Cục trưởng gọi vào văn phòng nói những gì, tại sao lại nói lâu như vậy, không ai biết được.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Mùi nước sát trùng trong bệnh viện từ mũi xộc thẳng vào phổi, dường như muốn gột rửa sạch sẽ cả con người từ trong ra ngoài, cho đến khi từng tế bào đều được rửa đến trắng bệch, nhăn nhúm, vị thần sát trùng mới hài lòng rời đi.
Trên giường bệnh, một người phụ nữ với những đường nét khuôn mặt thanh tú đang nằm ngửa, ngủ rất say.
Mái tóc đen dài vừa phải xõa tung mềm mại trên chiếc gối trắng, đôi mắt sâu thẳm nhắm nghiền, xương lông mày bên trái dán một miếng gạc hình vuông, gò má có một vết trầy xước chéo, sau khi bôi thuốc đã hiện lên màu đỏ sẫm.
Từ cổ trở xuống bị che dưới lớp chăn bông trắng toát, không nhìn thấy vết thương ở đâu, nặng thế nào.
Nhưng nhìn từ đống máy móc lớn nhỏ xếp chồng bên cạnh, thương thế chắc chắn không nhẹ, may mà nhịp tim và huyết áp đã ổn định, không nguy hiểm đến tính mạng.
"Thanh thép đâm xuyên kia có rỉ sét, nhưng may là không tổn thương nội tạng.
Chúng tôi đã lấy thanh thép ra và làm sạch vết thương.
Viêm nhiễm là chắc chắn, sau này có thể sẽ có hiện tượng phát sốt."
"Qua phim chụp X-quang, vai phải và cánh tay phải của cảnh quan Triệu lần lượt bị gãy hai đoạn xương, bả vai có mấy chỗ nứt xương.
Chúng tôi đã bó bột cho cô ấy, ít nhất trong một tháng tới không được vận động.
Ngoài ra, nội tạng có triệu chứng xuất huyết, đề nghị của tôi là ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày."
"Trên đầu không có thương tích gì nặng, nghe nói lúc đó các anh có đội mũ bảo hiểm, điều này rất quan trọng.
Thật lòng mà nói, lần này cảnh quan Triệu một là nhờ tố chất cơ thể tốt nên đã vượt qua được.
Hai là nhờ may mắn, thanh thép đó không đâm trúng nội tạng, cũng là vạn hạnh trong sự bất hạnh rồi."
Trong giấc mơ, kết quả chẩn đoán của bác sĩ không ngừng vang vọng bên tai.
Đã đánh thức nàng dậy từ mặt hồ tĩnh lặng sâu thẳm.
Nàng cảm thấy mình giống như một con cá voi khổng lồ nơi đại dương sâu thẳm, lơ lửng giữa làn nước biển mênh mông vô tận, nhìn về phía trước không thấy ánh sáng, nhìn về phía sau lại là vực thẳm.
Có vẻ như dòng nước biển đen ngòm không làm hại nàng, nhưng ở những nơi không nhìn thấy được, dường như bất cứ lúc nào cũng có một con quái vật khổng lồ lao ra, cắn thương người trong lòng nàng.
Chờ đã, người trong lòng?
Triệu Dữ trong giấc mơ nhìn vào lòng mình một cái, trống không.
Người đâu?
Người tựa trong lòng cô đâu?
A Sênh đâu?
Đang lúc hoang mang không biết phải làm sao, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Là Liễu Hồi Sênh đang tì bên giường bệnh trong căn phòng bệnh tĩnh lặng.
"Triệu Dữ, còn không tỉnh lại, chị sẽ đi đấy."
Còn không tỉnh lại, chị sẽ đi đấy.
Câu nói này như đâm một nhát dao vào tim Triệu Dữ.
Liễu Hồi Sênh đã từng biến mất khỏi thế giới của cô suốt tám năm trời.
Dù năm tháng đã từng tươi đẹp, nụ cười trong ký ức của Liễu Hồi Sênh dưới cây ngân hạnh đã để lại vết sẹo nung đỏ trong tâm trí cô, nhưng, thứ khắc sâu hơn cả chính là bóng lưng cô độc trong gió lạnh năm đó ra đi không trở lại.
Không được.
Cô không thể mất A Sênh một lần nữa.
Cái loại đau đớn như bị xé xác sống sượng, bị giẫm đạp dưới chân, máu đỏ tươi trào ra từ những kẽ thịt chảy tràn mặt đất, cô không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, trái tim đã bắt đầu thắt lại đau đớn.
Cơ thể đang lênh đênh giữa biển sâu chợt vùng dậy, lao ra khỏi mặt nước, dâng lên muôn vàn sóng dữ.
"Hộc!"
Đôi mắt đột ngột mở trừng trừng, trần nhà tối mờ hiện ra trước mắt.
Tiếng ù ù trong tai vẫn chưa biến mất, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng máy móc đang hoạt động.
Tít, tít, tít...
Ánh sáng trong phòng rất tối, chỉ có một chiếc đèn ngủ LED nơi góc tường, tỏa ra vài luồng sáng như ánh trăng, miễn cưỡng nhìn rõ hình thù các vật thể.
Đôi mắt dùng lực chớp chớp hai cái, xác định đây là hiện thực chứ không phải mơ, ngay khoảnh khắc sau đó, cô liền nhìn vào lòng mình.
Quả nhiên, trống không.
Tim như bị giẫm một nhát, Triệu Dữ không khỏi nghiến chặt quai hàm, cái nghiến răng dùng lực này kéo theo các cơ ở cổ, kéo theo cả vết thương trên vai đau nhói lên.
Lúc đó cô không phân biệt nổi là cơ thể đau hơn hay là tim đau hơn, cả người giống như đang giẫm trên một lưỡi dao sắc nhọn, rõ ràng biết giẫm xuống sẽ máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn không còn cách nào khác mà cứ thế giẫm xuống như mọi khi, để lưỡi dao đâm xuyên gan bàn chân, chống đỡ lấy cơ thể đang lung lay sắp đổ của cô.
Thất vọng tột cùng, đôi mắt đảo quanh một lượt, bỗng nhiên, bị vị trí giường phụ bên cạnh giường bệnh dính chặt lấy ánh nhìn, thế nào cũng không rời đi được.
Ánh sáng rất tối, nhưng cô nhìn rõ, người đang nằm trên giường phụ chính là Liễu Hồi Sênh.
Chị ấy đang nằm nghiêng về phía cô, cả người rúc vào trong chăn.
Mái tóc dài mềm mại xõa trên gối, hàng mi che khuất đôi mắt đẹp đẽ kia, ngủ vô cùng say.
"A Sênh?"
Gọi ra hai chữ này, lưỡi dao dưới chân biến thành cầu vồng, bắc một cây cầu dài bảy sắc trên không trung, những cánh hoa anh đào muộn lả tả rơi xuống, tìm về với vì sao Chức Nữ Ngưu Lang của cô.
Vết thương thật đau.
Thế nhưng, nắm lấy bàn tay thon nhỏ mềm mại kia, thật mãn nguyện.
Giống như được nằm trong đống bông gòn ăn bánh trôi nước, ngửi thấy hương hoa do gió đông xuân thổi tới, nghe thấy tiếng suối róc rách chảy qua bãi đá, mãn nguyện như vậy đó.
Thực ra, Liễu Hồi Sênh đã định đi rồi.
Lúc đó nàng ấy từ đồn cảnh sát vội vàng chạy tới, Triệu Dữ vẫn chưa tỉnh, nàng ấy cũng đã nói câu "Triệu Dữ, còn không tỉnh lại, chị sẽ đi đấy" một cách chắc chắn.
Thế nhưng chân vừa mới bước tới cửa đã không thể bước tiếp, nàng quay lại, co ngón tay lại, gõ một cái không nhẹ không nặng lên trán Triệu Dữ, trừng phạt nói:
"Đi bộ mệt quá.
Chị muốn em tỉnh lại, bế chị về."