[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt] Cô Nàng Chuyên Gia Phác Họa Tâm Lý - Vụ Mạn Thanh Sơn
Chương 99: Làm hòa
Chương 99: Làm hòa
Lần đầu tiên hai người cãi nhau là khi còn đi học.
Nguyên nhân cụ thể thì không nhớ rõ nữa, nhưng chắc chắn một điều là, người giận dữ chính là Liễu Hồi Sênh.
Nàng nhớ đại khái hai người đã chiến tranh lạnh suốt một tuần không nói chuyện.
Ngày thứ nhất, Liễu Hồi Sênh đặc biệt tức giận, giận đến mức chỉ cần nghĩ đến cái tên Triệu Dữ là hơi thở sẽ dồn dập.
Ngày thứ hai, không còn giận đến thế nữa, chỉ là thầm cảm thấy không vui, vẫn có thể ăn cơm, lên lớp, đi ngủ bình thường.
Ngày thứ ba, ngọn lửa trong lòng nàng âm ỉ cháy lớn hơn, bởi vì nàng liên tục mở WeChat ra xem, mà Triệu Dữ lại chẳng gửi cho nàng lấy một tin nhắn nào.
Ngày thứ tư, thứ năm, Liễu Hồi Sênh nén một hơi trong lòng.
Nàng nghĩ: "Cậu không ở bên tớ, tớ cũng có thể sống rất tốt."
Thế là nàng thức dậy từ sáu giờ sáng để đọc bài, ở lì trong thư viện suốt cả ngày.
Ngày thứ sáu, Liễu Hồi Sênh bắt đầu tìm lý do cho Triệu Dữ, nàng tự nhủ: "Hay là cậu ấy tập luyện bị thương rồi, hoặc là bị cảm cúm?"
Kết quả, nàng lén chạy ra sân bóng rổ liếc nhìn một cái, chỉ thấy người kia vẫn sống nhăn răng đầy sức sống, thế là nàng lại càng giận hơn.
Ngày thứ bảy, Liễu Hồi Sênh nhịn không nổi nữa, nàng chạy thẳng đến cửa sân tập sáng của Triệu Dữ để đọc bài.
Triệu Dữ ném 10 quả phạt thì hụt hết 9 quả, còn cuốn sách tiếng Anh của Liễu Hồi Sênh từ đầu đến cuối cũng chỉ lật được đúng một trang.
"A...
A Sênh..."
Kết thúc buổi tập, Triệu Dữ lo sợ thấp thỏm chạy đến trước mặt Liễu Hồi Sênh, tay chân không biết để vào đâu, cứ đứng đần ra đó như một kẻ ngốc, chờ đợi sự phán xét của Liễu Hồi Sênh.
Liễu Hồi Sênh rất ghét cái bộ dạng cứ hễ có chuyện là lại im lặng của cô, nàng cảm thấy nghẹn khuất trong lòng.
Nàng đứng dậy nhưng lại phát hiện mình không cao bằng đối phương, thiếu đi vài phần khí thế, thế là nàng lại ngồi xuống bồn hoa, lưng thẳng tắp, hất cằm lên chất vấn:
"Tại sao cậu không đến tìm tớ?"
"Hả?"
Triệu Dữ vẫn còn đang ngơ ngác.
"Một tuần rồi, bao nhiêu ngày như vậy, tại sao cậu không đến tìm tớ?"
Liễu Hồi Sênh nén giận nói cho rõ ràng.
"Tớ... tớ tưởng là cậu không cần tớ nữa."
"Rồi sao nữa?
Cậu không biết giành giật lấy à?"
"Giành giật cái gì?"
"Giành giật để tớ phải cần cậu đấy."
"Tớ sợ nói sai, lại làm cậu giận thêm."
"Nhưng cậu không nói gì thì tớ lại càng giận hơn."
"Tớ xin lỗi."
"Không cho phép xin lỗi."
"Tớ xin lỗi...
Ồ, cái đó..."
Khi con người ta tức giận đến cực điểm sẽ trở nên bất lực, Liễu Hồi Sênh cuối cùng cũng bước qua đỉnh cao của cơn giận để đến với cảm giác thất bại xen lẫn không biết làm sao.
Nàng gấp tập tài liệu tiếng Anh lại, bỏ vào túi vải, chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ trung cao hơn mình 10 phân trước mắt:
"Cậu không thích nói chuyện, lúc nào cũng lầm lũi làm việc một mình, cũng không chịu giải thích, điều đó khiến tớ cảm thấy rất mệt mỏi.
Tớ không thể lúc nào cũng đi đoán xem cậu muốn làm gì.
Hơn nữa, hai người ở bên nhau mà không nói gì nghĩa là không giao tiếp, không giao tiếp nghĩa là ngày càng xa cách.
Cậu muốn xa cách tớ sao?"
Triệu Dữ dứt khoát lắc đầu: "Không muốn."
Lúc này Liễu Hồi Sênh mới nhận được chút an ủi, nàng gật đầu:
"Vậy thì, lần sau nếu tớ giận, hoặc là tớ có hiểu lầm cậu, cậu bắt buộc phải dùng miệng mà nói cho tớ biết."
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã nhiều năm trôi qua.
Ký ức cũ tựa như bọt khí trong chai nước thủy tinh, khúc xạ ánh mặt trời thành những điểm sáng lấp lánh như ngàn sao.
Nguồn sáng di chuyển, điểm sáng nhấp nháy, một trong số đó tỏa ra ánh sáng đặc biệt mãnh liệt, đâm vào mắt khiến nàng sực tỉnh, quay về thực tại.
Triệu Dữ mặc chiếc áo khoác màu xanh viền đen mà Liễu Hồi Sênh đã chọn cho cô, chở Liễu Hồi Sênh đi từ Ôn Dương về Ô Thành.
Suốt quãng đường 3 tiếng đồng hồ, Liễu Hồi Sênh ngủ đúng 3 tiếng.
Sau khi về nhà, Triệu Dữ lủi thủi lấy hành lý từ cốp xe ra, thật thà xách lên tầng thượng.
Sau khi Liễu Hồi Sênh mở cửa, cô đặt hành lý vào phòng khách.
Sau đó, cô mới đóng cửa phòng lại, tìm cơ hội nói điều gì đó với Liễu Hồi Sênh.
"Chuyện hôm đó, em đã không xử lý tốt."
Triệu Dữ đứng ở vị trí huyền quan, đề phòng ngộ nhỡ Liễu Hồi Sênh bảo cô "cút đi" thì cô cũng có thể rút lui nhanh chóng để không làm nàng thêm giận.
Liễu Hồi Sênh ngồi trên sofa, sự mệt mỏi sau khi kết án đã làm giãn đi sợi dây thần kinh căng thẳng suốt mười mấy ngày qua, khiến phản ứng của nàng chậm đi không ít.
Sau khi Triệu Dữ nói xong khoảng ba năm giây, nàng mới mở lời:
"Rồi sao nữa?"
Nàng biết Triệu Dữ vì sao mà đến, nên mới hỏi tiếp.
Triệu Dữ vẫn đứng nguyên tại chỗ, như một người lính bị phạt nhưng vẫn kiên trì đứng gác, cô nói tiếp:
"Hôm đó, chị muốn đi thăm Mai Chiêu, em không cho chị đi.
Cuối cùng chị đã rất không vui.
Em muốn nói là, nếu chuyện đó lặp lại một lần nữa, có lẽ em vẫn sẽ kiên trì với lựa chọn của mình."
Liễu Hồi Sênh nhắm mắt lại, rõ ràng là không muốn nghe những lời này.
Triệu Dữ khựng lại một chút, sửa lại cách nói vừa rồi:
"Cũng không phải là 'có lẽ sẽ kiên trì'."
Liễu Hồi Sênh tạm thời thở phào.
"-- Mà là 'chắc chắn không kiên trì'."
Câu tiếp theo của Triệu Dữ vang lên, được rồi, Liễu Hồi Sênh xoạt cái mở mắt ra, trợn tròn xoe.
"Em muốn nói gì?"
Liễu Hồi Sênh bắt đầu không vui.
Triệu Dữ hít sâu một hơi, tiếp tục nói:
"Em không cho chị đi, không phải vì người đó là Mai Chiêu, cũng không phải vì sợ chị ấy cướp chị đi.
Mà là vì em không yên tâm."
"Không yên tâm cái gì?"
Liễu Hồi Sênh hỏi.
"Không yên tâm, vì nơi chị định đến là Florida, năm đó chị gặp chuyện chính là ở nơi đó.
Cho nên, em không yên tâm để chị đi một mình.
Chỉ cần chị muốn đi, em sẽ đi theo chị.
Nhưng Lỗ An Đức vừa mới bị bắt, em mà đi thì gọi là tự ý rời bỏ vị trí công tác.
Để Phùng Kiếm Sơn và hai người kia canh giữ, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì hậu quả khôn lường."
Cô nói một hơi hết những lo lắng của mình.
Triệu Dữ vốn không giỏi ăn nói, bản nháp này cô đã tập đi tập lại bao nhiêu lần trong nhà vệ sinh, mới cuối cùng có thể đứng trước mặt Liễu Hồi Sênh mà nói ra.
Thực ra, Liễu Hồi Sênh không phải người không biết lý lẽ, cũng không phải nàng không hiểu lý do công khai đầy thuyết phục này, chứ không phải cái gọi là "tính chiếm hữu".
Đôi mắt đẹp cụp xuống, nàng nhìn chăm chằm vào những sợi tua rua trên gối.
"Hôm đó, chị đã gọi video cho tiền bối."
Nàng chậm rãi nói:
"Vết thương của chị ấy rất nặng, nhưng lúc đó đã qua cơn nguy kịch rồi.
Chị ấy nói, ngày hôm sau là có thể xuất viện, bảo chị đừng lo lắng.
Hơn nữa, thân phận hiện tại của chị là cảnh sát đại lục, để tránh hiềm nghi, chị cũng không thể đi thăm chị ấy được.
Thực ra... là chị đã nóng lòng quá, có chút bốc đồng."
Nàng dường như đang tự trách mình.
Triệu Dữ vừa nảy ra ý nghĩ đó liền lập tức tiến tới vài bước:
"Không, chị không có lỗi.
Là em quá ngốc, không diễn đạt rõ ràng.
Lại còn... còn cãi nhau với chị.
Em thừa biết năm đó khi chị gặp chuyện là nhờ có Mai Chiêu mới giúp chị vượt qua, vậy mà em còn nói thế, là em không đúng."
Liễu Hồi Sênh ngẩng đầu, gáy tựa vào lưng ghế sofa, rèm mi nâng lên một nửa, nàng mềm mại hỏi:
"Em định cứ đứng đó mà nói thôi sao?"
Bùm --
Một chiếc kính vạn hoa khổng lồ như nổ tung trên đỉnh đầu, hàng vạn dải ruy băng và mảnh vụn từ trên cao rơi xuống, lấp đầy bóng hình đen kịt, tô điểm thành những màu sắc rực rỡ muôn màu.
Bóng người màu xanh lao về phía sofa, cẩn thận ôm lấy cơ thể mảnh mai mềm mại vào lòng.
Bởi vì từng đánh mất, nên khi tìm lại được, lại càng thêm trân trọng.
_____________________
Sau khi ngôi sao quốc tế Uông Thiến mất tích kỳ bí nhiều ngày, cảnh sát đã phát hiện cô chết trong mật thất phía sau phòng ngủ.
Chồng cô, đạo diễn nổi tiếng Lỗ An Đức đã cúi đầu nhận tội mưu sát.
Tòa án Nhân dân Tối cao đã tiến hành xét xử kỹ lưỡng vụ án, cuối cùng, Lỗ An Đức phạm tội cố ý gây thương tích, cố ý giết người, cản trở thực thi công lý... tổng hợp hình phạt là tù chung thân, tước quyền chính trị suốt đời.
Sau vụ án này, Triệu Dữ được tặng thưởng công trạng hạng ba, Liễu Hồi Sênh cũng chính thức có tên trong biên chế đội cảnh sát.
Ngày 24 tháng 12, Công an thành phố Ô Thành chào đón một nhân tài được chiêu mộ về -- Mai Chiêu.
Chuyến bay lúc 7 giờ sáng đã hạ cánh thuận lợi xuống sân bay.
Tại cửa ra, Phó cục trưởng và Giáo đạo viên của Cục thành phố đích thân nghênh đón.
Ngoài ra, Giáo đạo viên còn gọi thêm một người -- người cùng lĩnh vực với Mai Chiêu, cảnh sát của Phân cục Hà Hải, Liễu Hồi Sênh.
Dáng người mặc áo khoác màu nâu sẫm thanh mảnh và cao ráo, ngay khoảnh khắc đôi giày da đế bằng bước ra khỏi khu vực đón khách, khóe môi người ấy nhếch lên, đưa tay tháo kính râm, vẫy tay với bóng hình xinh đẹp đang đứng chờ trong đám đông.
"Hồi Sênh, đã lâu không gặp."
Cô ấy thầm nói trong lòng.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _