Cập nhật mới

Tiểu Thuyết BHTT - Cô Giáo, Em Yêu Cô

Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 40: Không thể tách rời (End)


"Thôi,ông bà đừng nói nữa tôi thấy rồi!Tôi cũng biết rồi!"

"Vậy ý bà bây giờ là sao?"

"Mệt mỏi quá đi,xét ra cũng tôi vô phước,đẻ ra cái đứa con toàn gây chuyện trời đánh!Thật là tình!Gả thì gả!Chặt chém gì mặc ông bà đi.Cả cô nữa,cô Lưu tôi nói cô sau này ở với nó có gì đó trục trặc,tôi không chịu trách nhiệm."

Lưu Thuần Chân mừng rạng rỡ,hai mắt sáng lung linh lên,tâm trạng chưa bao giờ vui như giây phút này.Nàng nhìn sang cha mẹ mình,thời gian qua cuối cùng nàng đã thuyết phục được Bà Vương rồi,chuyện của nàng và nó đến đây là có kết quả tốt đẹp rồi.

Nàng lập tức nắm tay ông bà Vương cảm kích,rồi chạy ngay đi khỏi gian phòng khách nhà đó.

Ông Vương cười tươi nhìn ông bà Lưu.

"Vậy khi nào hai người về lại nước?"

"À chuyện đó,tuần sau ấy mà!Khi đám cưới chúng nó sau này diễn ra chuyện bay qua chỗ của tôi,sẽ là tôi bao anh chị trọn gói!"

"Ông anh thật giỏi đùa!Haha!Nè nè!Chúng ta có thể làm vài ván cờ tướng không?"

"Ô không!Tôi chơi thật sự dở."

"Vậy ta có 4 người ở đây,chơi mạt chược đi cho nó gọn."

"Haha,hai bà thấy sao?"

"Thôi thôi,tôi không có rảnh đâu a~" bà Lưu xua tay với ông Lưu.

"Có tiền."

Ông Lưu đưa đưa hai ngón tay lên.

"Đi thôi bà Vương,mấy cái lão đàn ông này tôi với bà phải gom sạch tiền của họ.Đi thôi~"

"Ờ...ờ..."

Bà Vương khó hiểu,thái độ của mẹ Lưu Thuần Chân thật là khác thường...đây là người đẻ ra Lưu Thuần Chân đấy hả?Sao không giống nhau tí nào.

____

"Vương Thần!!!

Vương Thần!!!"

Lưu Thuần Chân hối hả lao mình vào cái phòng bệnh của Vương Thần,nàng tươi rối nắm lấy bàn tay nó."

Em có biết là tôi đã đến nhà em không!?!

Em biết chuyện gì đã xảy ra không?"

"Cô Lưu,hôm nay không đi dạy sao??Sao lại ở đây giờ này!"

Vương Thần nhíu mày,đưa cánh tay vừa hồi phục hoàn toàn sang vuốt mấy lọng tóc của nữ nhân trước mắt sang vành tai.Nó bĩu môi."

Cô chạy đi đâu mà gấp vậy?"

"Hôm nay tôi đã xin nghỉ phép.

Thần à!

Chúng ta được mẹ em chấp nhận rồi đó,từ giờ có thể chính thức ở bên nhau rồi.Tôi thật sự là rất mừng vui!!!

Thần à!!!"

"Cô bình tĩnh nào..."

Tưởng là gì hoá ra là chuyện mẹ nó chấp nhận.

Nó đã đoán được từ cái lúc mẹ nó thấy nó đeo nhẫn nàng tặng trên tay hồi tháng trước,lại còn ngày ngày thấy nàng lén lút đến thăm nó,bà theo dõi và thấy biết hết.Chuyện mềm lòng là sớm muộn.

Vương Thần thấy thương mẹ nó,hoá ra cho đến cuối cùng bà vẫn thật tốt với nó.Mọi chuyện trước đây nó sẽ xem như là một kỉ niệm đáng nhớ về sự quan tâm của người mẹ này,sẽ không giận dỗi bà nữa,cũng không làm bà buồn.

Nó sẽ thể hiện sau này nó thành đạt ra sao,rồi cùng Lưu Thuần Chân hạnh phúc thế nào để cha mẹ nó an lòng, cảm nhận được sự bình yên và khôn lớn của nó.

"Cô Lưu,chuyện đó em biết rồi mà tháng trước..."

"Ơ,sao em không nói với tôi?"

Nàng nhăn mặt thái độ khó chịu ngay."

Làm sao???Làm sao mà em có thể im lặng lâu như vậy?"

"Bỏ qua chuyện đó đi nha,em tính toán kĩ càng rồi đây nè,ngày mai em nộp đơn xin xuất viện rồi mới bay một chuyến về nước của bác làm vài chuyện khởi nghiệp,cô thấy sao nếu cô chờ em một năm quay lại?"

"Không thể nào,em lại muốn rời đi.

Không được."

Vương Thần cười hiền vì thấy gương mặt nghiêm trọng của nàng,nó đưa tay sờ lên má nàng."

Một năm thôi,em xin lỗi được không?Em thề sẽ quay lại."

"Tôi muốn yêu em,chỉ là muốn bên em.Sao mỗi lần có cơ hội là em muốn rời đi,là không yêu tôi chứ gì?"

Lưu Thuần Chân đánh cái thụp lên vai nó,nàng thừa biết nó vừa mới hồi phục nên mới làm vậy,chủ yếu là làm nó đau mà.

"U-ui,Mama,một năm thôi,em sang đó,lập nghiệp cùng bác vẫn có hiệu quả cao hơn."

"Vậy là muốn đi?"

"Dạ."

"Nhất định?"

"Dạ."

Nàng lấy cái gối cạnh đó ném vào mặt nó ngay rồi đứng dậy."

Biết ngay là không tin em được cái gì mà,em nói muốn ở bên tôi cuối cùng cũng chỉ là hứa tuông hứa xả.Tôi bực rồi đấy!"

"Sao lần này cô kì vậy?Cô phải biết là mình cần có..."

"Có tương lai!!Tôi biết,và Vương Thần lương của tôi là dư cho chúng ta sống trong một tháng,chỉ cần tôi siêng năng hơn!"

"Nếu cô làm việc quá nhiều ta không có thời gian bên nhau!Em cũng không muốn một mình cô lao động!5 năm em du học là để làm gì?Không thể nào chỉ ở nhà chơi được?"

"Vương Thần,yêu tôi thì nghe lời tôi đi chứ!"

"Em yêu cô nhưng mà cô phải hiểu cho hoàn cảnh của em!Em muốn làm nhiều thứ,nhiều thứ khác!!!"

Lưu Thuần Chân không cãi lớn nữa,đây là bệnh viện,nàng ấy hạ giọng,mà lần nào cũng vậy khi nàng ấy hạ giọng luôn là lúc nàng ấy đang đáng sợ nhất.

"Ý em là tôi cản đường không cho em làm nhiều việc khác."

"Ô,không cô Lưu,mama,ý em không phải vậy!"

"Good!Nếu mà em nói như vậy tôi không cản đường mời em một bước rời đi khỏi đây và làm nhiều điều em thích đi!Tôi thì phiền phức lắm!!!"

Nàng đấy bước chân sang một nơi rồi vươn tay vừa cãi vừa minh hoạ.

Vương Thần lần này nó không chịu thua,vì nó đã tính toán kĩ càng hết rồi."

Sau một năm về thì em nhất định sẽ bù đấp cho cô!!!"

"Lần trước em cũng nói lần này em trở về là bù đấp cho tôi!!!"

Lưu Thuần Chân sống mũi đã hơi cay,nàng ấy quay mặt sang hướng khác,hai bàn tay nâng lấy hai khuỷ.Nàng tâm trạng xuống hẳn,không còn vui nữa.

Vương Thần lặng người,nó bối rối,rồi sau 3 phút im lặng cũng lên tiếng với nàng."

Vậy cho em xin 1 năm nữa thôi,em cần có thời gian sắp xếp mọi việc cho đàng hoàn cô Lưu."

"Sự nghiệp của em...quan trọng hơn tôi."

Lưu Thuần Chân một mạch lại rời khỏi phòng.

Vương Thần có định níu lại,nhưng nàng ấy bỏ đi quá nhanh,nó lại không có dũng cảm níu lại.Giờ thì nó phân vân,giữa nàng và sự nghiệp.

Nó đã đặt vé 3 ngày sau sẽ khởi hành gấp,làm thế nào đây?

____

Lưu Thuần Chân là do bực bội vì trận cãi nhau với Vương Thần hôm đó mà gây nên một trận cuồng phong cho những người ở xung quanh trong 1 ngày đầy ám khí,nàng thật sự rất bực nó.Không thèm đến nhà để xem nó xuất viện ra sao rồi luôn.

Được lắm,nó cũng vậy,một đứa trẻ cứng đầu.Không thèm nhắn tin cho nàng,một lời xin lỗi cũng không,nàng quả thật là đang thất vọng.

....

Vương Thần nằm lăn trên giường,bĩu môi nhấn rồi xoá nhấn rồi xoá những dòng tin nhắn trên điện thoại.Nó biết người yêu giận,nói bậy bạ lỡ lời gì đó lửa sẽ phừng cháy dữ dội hơn.Tốt nhất là giữ im lặng.

____

Đã là ngày thứ 2 giận nhau...

Lưu Thuần Chân giờ đã nản,nàng thấy thật buồn phiền,chuyện như vậy,mà nàng với nó cũng cải nhau được thật ngớ ngẩn.

Nó lo cho sự nghiệp,cuối cùng là cũng vì lo cho nàng.

Nhưng việc nó muốn một lần nữa rời khỏi nàng,thất hứa hết mấy lời hứa lâu nay nó hứa.Mới chính là điều nàng đáng giận.Đã vậy còn tích thêm 1 ngày chưa biết nhận lỗi,ngang nhiên không nhắn tin cho nàng làm nàng bực hơn.

Trong lúc ở trên trường, Đại Phong nó đã báo cho nàng một tin mật là là Vương Thần hôm sau phải rời đi.Điều đó làm nàng câm phẫn hơn cái gì cả,cuối cùng nó cũng chọn việc ra đi,lại còn không nói cho nàng nghe ngày đi nữa.

____

Vương Thần ngày thứ hai cũng không mấy ổn,nó chuẩn bị vali đồ đạc để hôm sau đi,mà vừa có lỗi vừa tức.

Nó thấy có lỗi vì nó tồi đến mức nói mấy lời đó với nàng vào hôm nọ.

Rồi lại thấy bực, Lưu Thuần Chân không hiểu cho nó còn giở trò giận dỗi.Nó không ngờ là nàng ấy trẻ con với nó như vậy đâu.

Đã biết là nó ngày hôm sau là phải đi khỏi đây,cũng không thèm nhắn tin giải hoà.

____

Ngày gì tới cũng tới, Vương Thần cuối cùng lại phải ra sân bay một lần nữa,và lần này khác hơn những lần trước,đã có người tiễn đưa nó rời đi rồi.Cha,mẹ,ông bà Lưu,Đại Phong,và vài người bạn vặt...

Họ đứng đó bàn việc nó ra ngoài xây dựng nghiệp rất lâu,nó cố tình ra sân bay sớm 30 phút để tránh tình trạng ai đó đi trễ mà cuối cùng người đó tới giờ vẫn không thấy đâu,nó thật vọng ơi là thất vọng.

Giận sao thì giận.Nó rất thương nàng mà.Vì nàng mà năm sau nó về nó sẽ trưởng thành hơn,vững chắc hơn,cho nàng cuộc sống yên ổn hơn,nó quyết làm mọi thứ cho người yêu còn gì nữa.

Người ta chờ nó 5 năm được,lần này nó liều mạng hi sinh 1 năm để ra sức lập nghiệp thật mau chóng làm cho nàng phát hoảng vì bất ngờ.

Cái loa phát thông báo lại vang lên máy bay của nó chuẩn bị khởi hành trong 5 phút ,nó thở dài một hơi nhìn ông bà Lưu."

Cô ấy không tới thật ạ?"

"Ai biết nó đâu.Mà nhớ nè qua bên đó,không được cưa cẩm ai nghe chưa?"

Bà Lưu căn dặn.

"Dạ,con biết rồi.Mọi người..."

"Chờ đã!!!"

Lưu Thuần Chân lại chạy hì hục đến gần vị trí của mọi người, hét lớn cắt ngang lời chia tay của Vương Thần đến với mọi người.

Nó cười tươi,tim đập mạnh,lần nào cũng vậy toàn xuất hiện khi nó sắp đi,nó hướng mắt cùng mọi người nhìn kẻ đang hối hả chạy từ bên ngoài vào."

Mama!"

"Được rồi!Tôi không tra cứu nữa."

Lưu Thuần Chân thở mạnh,bám hai tay lên vai nó,nàng chạy một vòng thật xa từ ngoài vào chỉ để gặp nó gấp gáp."

Năm sau!Lễ Tình Nhân nhất định phải về dắt tôi đi chơi,năm sau phải ở nhà với tôi vào đêm giáng sinh,nhiều nhiều nữa!Nói chung là tôi muốn năm sau em với tôi dính như sam.Được không?"

"Em hứa~"

"Thôi đừng hứa,em không bao giờ hứa chính xác là làm được gì cả sau này.Vì vậy chỉ cần nói là có làm được hay không thôi..."

Vương Thần nhói tim,nó rung động bước mắt ôm lấy tình nhân lần nữa rồi gật đầu."

Thật,lần này là hứa thật.Em làm được."

"Vậy...đi đi,hãy nhớ tự chăm sóc mình!Tôi không thể mỗi đêm đắp chăn cho em,tự mà dậy đấp nếu lạnh nghe chưa!"

"Dạ."

"Ừm...trao đổi nhẫn được không?"

Lưu Thuần Chân tháo chiếc nhẫn của nó ra,rồi đeo chiếc nhẫn của nàng vào cho nó.Nó nhìn chiếc nhẫn lại thấy hai chữ viết tắt của 'Thuần Chân',xong ngó mắt nhìn nàng.Nàng giải thích.

"Là đánh dấu em đã có chủ."

"Haha,em biết rồi mà."

"Em đó,trẻ con chết mất,một năm sau quay lại tôi muốn thấy em trưởng thành hơn nữa,hơn nhiều nhiều nhiều nữa."

"Em sẽ không làm cô thất vọng đâu.

Em yêu cô."

"Tôi yêu em!!!"

"Trời ơi,hai cái người này nha hư mắt hết hà!"

Đại Phong và lũ bạn của Vương Thần vờ che mắt lại trước cảnh khoá môi nồng cháy của đôi bạn trẻ,chúng hét ù hét ồ lên.Bậc phụ huynh thì lại thay nhau đứng khoanh tay nhìn,lắng nghe từng giây phút chia tay của mấy đứa trẻ,bà Vương đã quen với điều này.Thấy con gái nó vui như vậy,bà không có tâm trạng chia cắt chúng nữa.

Thời gian không níu thêm giây nào nữa,thông báo vang lên...

Một lần nữa nàng níu lấy tay nó,lại muốn giữ nó lại.Không muốn rời xa người yêu.

Nó biết,và nó nở một nụ cười âu yếm với nàng,hôn lên trán nàng,nó trao cho nàng cái ôm thấm thiết nhất."

Lần nữa,cô giáo,em yêu cô!"

Lưu Thuần Chân dần mềm lòng,để nước mắt đầm đìa tiễn Vương Thần rời đi,đôi mắt ưu sầu nhìn theo bóng nó sang quầy soát vé rồi dần biến mất.Cõi lòng nàng có giấu cũng không được,nó đang tan vỡ.

Cảnh này thật quen...nàng thật không muốn xa nó chút nào.Nhưng nàng đã suy nghĩ thông suốt,nàng yêu nó nên nàng chấp nhận mấy điều đó,sau này nó sẽ về bên nàng như ông trời sắp đặt.

Hai người sẽ sống hạnh phúc sau này.

Chắc chắn là vậy...

"Con gái,ngừng khóc được rồi."

Ông Lưu vuốt má đứa con gái rồi hí hửng nháy mắt với lũ trẻ nhoi nhoi bên cạnh.

"Ta da~" Đại Phong cười ranh ma, nhảy bậc lên, đưa đưa vé máy bay trước mắt Lưu Thuần Chân,nàng giật mình,chỉ thấy khó hiểu,liền nhìn cậu rồi nhìn mọi người xung quanh."

Đ-đây là gì?"

"Là của con."

Bà Lưu cười tươi.

"Sao ạ???Con đi đâu?"

Nàng trợn mắt."

"Vài ngày nữa cha mẹ về nước,con cũng đi theo."

Bà Lưu rạng rỡ vỗ vỗ vai Lưu Thuần Chân,dùng khăn giấy lau khô nước mắt nàng ấy."...Hãy sớm chuẩn bị hành lí và nộp đơn tạm nghỉ dạy cho hiệu trưởng trường đi."

"Sa...sao lại vậy???"

Cảm thấy hoang mang kinh hoàng,nàng lùi một bước về sau,nhìn toàn bộ những ánh mắt của đại gia đình nhìn mình.

"Vương Thần nó theo bác của nó sang nước ngoài,là sang nước Anh...đã hiểu chưa?"

Ông Vương nghiêng đầu cười tươi.

Nàng nhìn tấm vé,nhìn cha mẹ mình, "nước Anh","London",giật mình rồi nàng thoáng hiểu ra điều gì đó.Không biết làm gì ngoài xúc động nữa.Nàng ôm lấy mọi người mà hét lên đầy sung sướng.

Họ cũng ôm lấy nàng cười thật hả hê.

Thông báo từ cái loa lớn lại phát lên, chuyến bay của Vương Thần đã cất cánh.

Lưu Thuần Chân hối hả,một mạch chạy thật nhanh ra khỏi đó.

"Ổn không?"

Bà Vương nhìn mọi người."

"Ổn mà!Bảo đảm luôn họ sẽ cưới sớm!Có khi lại ở lì bên đó hưởng tuần trăng mật tới 1 năm rưỡi!"

"Haha,mấy đứa trẻ này thật khéo đùa!!"

"Hahaha!!!"

Lưu Thuần Chân chạy ra bên ngoài, nơi nàng có thể nhìn chiếc máy bay đang phóng ngang bầu trời,nhếch mép cười,nàng hét lớn lên.

"CHỜ TÔI VÀI NGÀY NỮA!!!TÔI SẼ CÙNG ĐI DẠO LONDON VỚI EM!!!LẦN NÀY TÔI THẬT SỰ CÓ ĐƯỢC EM RỒI,TÔI CÓ ĐƯỢC EM RỒI!!!"

Dù có ra sao...

Lưu Thuần Chân với Vương Thần sau này chắc chắn,rất chắn chắc là dính với nhau như hai thanh nam châm, tương tác khác cực.

Họ sẽ là niềm tự hào của gia đình họ, là một cặp đáng để ngưỡng mộ đối với mọi người trong xã hội,không phân biệt giới tính,họ dũng cảm vượt qua khó khăn để đến được với nhau.

Là đến với nhau với thứ tình yêu chân thành nhất.

Một thứ tình yêu tuyệt vời.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Phiên ngoại 1: Gả cho em


"Cô Lưu.Lâu hết sức mới gặp lại nha!"

"Nay cô đẹp quá cô ơii!!!"

Lưu Thuần Chân được khen mà đã thấy ngại, nàng đã còn trẻ nữa đâu, nhìn đứa nào đứa nấy cũng trưởng thành và nhìn chững chạc, riêng nàng thì chắc không còn như xưa nữa.Hơi bị buồn, nhưng nàng vẫn nở nụ cười tươi trên gương mặt.

Lưu Thuần Chân ngồi xuống một vị trí trên cái ghế sofa vòng lớn của gian phòng karaoke, nàng thì chưa bao giờ muốn đến mấy nơi thế này, nhưng bởi là lớp cũ yêu cầu,nàng không từ chối được, huống hồ chi Vương Thần cũng là cùng nàng đi mà,không cần lo xa.

"Cô ơi, cô dạo này vẫn sống tốt cô nhỉ?"

Đại Phong cười, nhìn so với trước kia đã đỡ 'đẹp trai' hơn rồi, không biết theo cái style gì mà đầu cổ bờm xờm như vừa bị ai đó đánh xong vậy.

Lưu Thuần Chân nhìn nam thần của lớp ngày xưa mà muốn cười xỉu.

"Ổn em."

Nàng cười tươi không kém đáp lại, nàng vẫn sống tốt bên cạnh đứa trẻ họ Vương.

"Cô ơi, Vương Thần khó ưa đâu rồi cô?"

Lớp phó học tập gương mẫu năm xưa giờ ăn chơi hết sức, mặc cái áo làm Lưu Thuần Chân nhứt cả mắt, phải nhíu mày góp ý.

"Em...mặc cái áo đó,có đủ vải che ngực không vậy?"

Lớp trưởng đưa tay che ngực Lớp phó lại, rồi bĩu môi nhìn bạn phó."

Thấy chưa?

Cậu thấy chưa?"

"Cậu thôi đi nha.Đừng có hùa theo cô Lưu mà bắt bẽ style của mình!"

"Cậu là đồ lẳng lơ!!!"

Hai đứa trẻ bóp lấy cổ nhau mà lắc.

Lưu Thuần Chân đã ngộ ra chân lý của hai đứa học trò rồi, hoá ra mấy năm qua vẫn là đang che giấu mối quan hệ của chúng với nàng.Giờ thì lòi đuôi ra hết a.

Chúng hỏi nàng thật nhiều, nàng cũng trả lời thật nhiều.

Ai giờ cũng kì lạ, nàng còn không nhận ra được một số đứa.Hầu như càng lớn phần đông chúng nó đều trái ngược với bản thân so với trước kia đã đi học.

Cũng giống Vương Thần vậy.

Rầm~

"Chào mọi người a~"

Kẻ cuối cùng đi trễ cũng đã tông cửa song vào tạo sự chú ý.

Lưu Thuần Chân cười mỉm, nàng khẽ giọng."

Giờ mới chịu đến à?"

"Ohh!!!Không quen, đứa nào vậy cô???"

"Con nào vậy??"

"Ủa bạn đi nhầm phòng hả bạn?"

Vương Thần biết vì sao mình bị chửi và bị người ta ném đá, liền đưa tay lên chạm sau gáy, cười hì hục."

Xin lỗi, vì kẹt xe a!"

"Hớ!"

Lũ bạn làm lơ.

Vương Thần thấy nữ nhân mặc sơ mi quần jean quen thuộc đang ngồi một góc hướng đôi mắt long lanh nhất nhìn nó, nó liền mặt rạng rỡ mà lao vào ôm ấp, hôn lên môi người ta cái chóc công khai trước mắt cả một lũ.

Lập tức chúng nó hét ầm lên.

"CÁI GÌ VẬY???"

"AHH~HỎNG MẮT TÔI RỒI!!!"

Một số kẻ chưa biết chuyện giữa cả hai thì kinh ngạc đến nổi muốn lọt tròng mắt ra ngoài.Một số kẻ đã biết thì hí hửng thỏ thẻ cùng nhau chọc ghẹo lấy cặp đôi.

Lưu Thuần Chân nhíu mày, đưa tay bóp hai bên má ai kia rồi đưa ra xa,nàng gượng đỏ mặt đi, hai vành tai cũng cùng tình trạng như vậy.Nàng mắng khẽ nó."

Thần,em mà còn một lần nữa...!"

Vương Thần mỉm cười."

Nữ thần của em sẽ làm sao?"

"Em quá đáng!Lên ngồi đi."

"Lưu Thuần Chân, hôm nay em vì cô mà mua một đoá hoa cùng một hộp quà lớn ngoài xe!Em cũng được thăng chức làm trưởng phòng!Nếu mà cô thấy được thì tháng sau em muốn cưới luôn!!!"

Vương Thần mò mẫm trong túi áo, rồi lấy một họp quà nhỏ ra trước mắt Lưu Thuần Chân, mắt long lanh nhìn nàng đầy quyết tâm, nó đã quyết định sẽ công khai với lũ bạn rồi.Khi cưới sẽ có họ đi theo làm phù dâu phù rễ luôn.

"Lưu Thuần Chân, em tuyệt đối mấy năm ở cùng cô mà không có tư cách tiến thêm nhiều bước nữa!Hôm nay em sẽ đem đơn thăng chức về cho gia đình cô xem!Họ sẽ đồng ý!"

Cầm tay nàng, nó chân ái."

Gả cho em đi!Nha nha~"

Cả một đám ồ lên.

Làm Lưu Thuần Chân càng ngại hơn, hai mắt lưng tròng như sắp khóc do cảm động,đó là từng giây phút mà nàng chờ đợi.Lòng sôi sùng sục, nàng rất muốn mở miệng ra nói chuyện, nhưng lại nghe vang vảng bên tai."

Cô Lưu giờ cũng đâu còn trẻ nữa!

Vương Thần nó bị gì vậy trời?"

"Ba mươi mấy rồi."

"Lớn hơn tận mười mấy tuổi thì phải đúng hay không?"

"Cưới nhau thật sự là có thể à?"

"Eo!Không được đâu!"

Lưu Thuần Chân nghe thấy những điều đó mà đôi mắt định vui mừng lại trở nên thất vọng, trầm mặt xuống.

Tim nhói lên, nàng biết những điều đó, bấy lâu cũng chịu được lời thiên hạ nói về mình.

Nhưng nói Vương Thần trẻ hơn nàng, cứ như kiểu nàng đã vốn không thể cùng nó bên nhau,khoảng cách giữa tuổi tác là khá lớn, nàng như máy bay bà già mà muốn lái phi công trẻ, như trâu già thèm gặm cỏ non vậy.

Bởi tổn thương, bàn tay nàng không dám đặt trên bàn tay của Vương Thần nữa, nàng rút ra làm nó bất ngờ ngó mắt lên nhìn nàng."

Thuần Chân, s...sao vậy?"

"Cô có thể vào nhà vệ sinh tí không mấy đứa?"

"Ơ...dạ."

Cả đám có cả Vương Thần thấy lạ, bởi tiệc còn chưa khai Lưu Thuần Chân muốn đi đâu vậy chứ?

Vương Thần nhìn hộp nhẫn,ban nảy sao Lưu Thuần Chân lại buồn bả khi nó ngỏ lời như vậy?Nàng ấy có gì không ưng ý hay sao?Hay trục trặc gì nữa rồi?

Đừng làm nó sợ chứ.

____

"Thuần Chân ."

Vương Thần từ khi ngồi xe đi về cùng Lưu Thuần Chân vẫn không nghe nàng ấy nói lời nào.

Hai mắt buồn rười rượi, mà cứ đo đỏ như sắp khóc.Nó càng sợ hơn."

Cô làm em khóc theo bây giờ a"

"Thần, ta về thôi."

"Nhưng mà cô còn chưa trả lời cho em!"

"Để cô yên."

Vương Thần khóc ròng, quay gương mặt nước mắt chảy ròng rã lại mà cầm tay lái,lái chiếc xe lăn đi.Nàng làm nó đau khổ quá a!!!

Lưu Thuần Chân cũng khóc, nàng không muốn đáp lời nó bởi sợ huỷ tương lai của nó, nó còn khá trẻ, còn nàng chỉ thêm 10 năm nữa đã 40 rồi.

Làm sao hợp với nó được a?Nàng không sợ nó chán nàng, rồi bỏ nàng bởi nó đã từng hứa chết sống cùng nàng, nàng chỉ sợ bản thân làm rào cản trước con đường mà nó đi.

Làm sao đây?

Nàng thấy khó xử, đau nhói tim, và thật hỗn loạn.

....

Vương Thần nằm trên giường, quay sang nhìn nữ nhân bao lâu đã quay lưng lại với mình không lên tiếng, chỉ giật vai lên từng hồi sau tiếng nấc nhẹ,nó sợ, liền nhích người sang mà ôm lấy nàng từ phía sau.

"Thuần Chân, cô sao vậy a?

Cô hết yêu em rồi hả?Đừng làm em sợ nha."

Lưu Thuần Chân quẹt nước mắt, đưa bàn tay lạnh giữ lấy tay Vương Thần.

"Em yêu tôi có hối tiếc không?"

"Ahh!Sao cô nghi ngờ em vậy chứ?"

"Không Thần, tin tôi, tôi yêu em và tuyệt đối tin vào em!Chỉ là..."

Lưu Thuần Chân lặng người, không biết phải nói gì.Nàng nói ra lại sợ thấy đau lòng.

"Nếu cô giữ vào trong lòng sẽ nặng nề hơn."

Vương Thần dường như đọc được suy nghĩ của nàng vậy, nó làm nàng thấy lo lắng hơn nữa, đã hiểu nhau đến như vậy rồi bắt buông tay, hay dừng lại không thể được đâu.

Nàng bối rối quay sang ôm lấy người yêu, hôn nó thật cuồng nhiệt.Một nụ hôn mà làm nó say đắm, cảm nhận được vị mặn của nước mắt nàng nảy giờ.Nó thấy buồn bực, khi nàng dứt ra liền đem đến cho nàng một vòng tay thật an toàn.

"Ai làm gì cô a?"

"Thần à, em có hối hận khi yêu tôi không?"

"Không mà!Cô hỏi gì kì vậy, câu này em đã trả lời thật nhiều lần rồi!Từ rất lâu nữa!"

"Em thấy tôi đã già hơn em, mà vẫn theo tôi được hay sao?"

Lưu Thuần Chân hỏi thầm, Vương Thần liền đáp ngay thẳng."

À, cô vì chuyện mấy đứa bàn tán mà để bụng chứ gì!!!"

Lưu Thuần Chân mềm yếu, bật khóc lớn thật lớn trong lòng Vương Thần.Nàng run bần bậc lên mà hét.

Vương Thần chỉ xoa vai nàng, rồi cười tủm tỉm mà an ủi.

"Cô khóc không đẹp đâu.Em thề, cô có ra sao em vẫn theo cô mà yêu chiều!"

Vương Thần hôn nhẹ lên trán Lưu Thuần Chân,sự thật thì nàng này rõ ràng là làm phản tuổi thật, nhìn vừa trẻ vừa đẹp.Nó thấy nàng ấy vẫn rất quyến rũ nha."

Em rất yêu cô!"

"Tôi đã ba mươi mấy rồi em có biết không, em cách tôi hơn tận mười tuổi.Chúng ta xa nhau như vậy có được không?"

"Có!Miễn là cô, em nguyện ý theo."

Lưu Thuần Chân nghe vậy, chỉ thấy rất vui nàng hạnh phúc leo lên trên người của nữ nhân nhỏ tuổi hơn, hôn cuồng nhiệt lên môi và cổ Vương Thần, Lưu Thuần Chân tự nguyện đưa tay cởi áo bản thân và quăng xuống sàn.

Nàng âu yếm vén áo ai kia lên, sờ mó."

Cứ đi ra đường mà nói chuyện như vậy, người khác sẽ mê đắm em mất.Cô không muốn!"

"Cô muốn đánh dấu chủ quyền không?"

"Làm sao?"

Vương Thần nhẹ nhàng ngồi dậy, bế Lưu Thuần Chân xuống, ngồi vững vàng trên nệm êm.Nó quay sang cái bàn gần đó và lấy hộp quà, bó hoa và cùng hộp nhẫn, tung nắp ra cho nàng ta thấy hai chiếc kim cương sáng loá bên trong.

Mắt nó sáng lên lần nữa, hết sức quyết tâm."

Cô gả cho em đi!Đây quà này,trong đây có thứ không dễ đoán đâu nha, em sẽ quyết không nói với cô rằng em đã mua bộ sách cô thích nhất đâu còn nữa...hoa này, tượng trưng ngày yêu nhau của chúng ta!Cô nhận đi mà!!!Là gượng cũng được~"

Lưu Thuần Chân sẵn sàng nhận hai món quà đáng yêu và lãng mạn của nó, nàng yêu thương nhìn hộp nhẫn, rồi mỉm cười."

Nếu mà đã chân thành như vậy, có muốn không đồng ý cũng không được."

Vương Thần hét lớn lên, nó đeo nhẫn vào tay nàng.Nó như hoa đươc tưới nước vào mùa khô, tay chân lẩy bẩy, hai mắt rực rỡ, nước mắt thay nhau mà tràn ra, nó đè nàng xuống mà ôm hôn nàng đắm đuối."

Yêu cô quá đi a~"

"Cưới ở đâu đây?"

"Cô muốn ở đâu?"

"Ở đâu cũng được, tôi muốn phải thật hạnh phúc và đáng nhớ."

"Thế động phòng trước thôi."

Vương Thần nham nhở tự cởi đồ mình ra.

Lưu Thuần Chân không từ chối, nàng mỉm cười và lắc đầu nhìn lấy bàn tay lấp lánh đang đeo chiếc nhẫn."

Ừ!Muốn gì cũng được,ngày mai tôi không đi dạy, làm gì cũng được!"

"Xin phép khui hàng nha!"

____

Bà Lưu mở mắt ra nửa đêm nhìn cái điện thoại đang reo lên bên cạnh, Ông Lưu nhướn mày khó chịu mở mắt ra nhìn."

Gì vậy?Ai mà giờ lại gọi a?Tại sao tôi đi Đảo chơi cũng không yên hả bà?Là Chân Chân đó!"

"Để tôi nghe máy cho!"

Bà Lưu ngồi dậy ngáp, rồi lấy điện thoại kề tai,ấn mà nghe."

Lưu Thuần Chân, gì a?Mai mom với dad sẽ về."

"Mẹ vợ :3 Là con,là con!"

Bà Lưu ngao ngán thở dài khi nghe giọng Vương Thần mà có tiếng thở mạnh của Lưu Thuần Chân trong đó, chuyện này lập đi lập lại nhiều lần lắm rồi.Thường như ăn cơm bữa..."

Ờ, rồi sao?"

"Mẹ vợ muốn con gái của mẹ vợ tổ chức đám cưới ở đâu."

Bà Lưu mơ màng, vẫn ngó mắt nhìn qua nhìn lại, cố tìm câu trả lời.Già cả bây giờ chúng trẻ nó hỏi cái gì bà cũng không biết được, miễn nó hỏi ở đâu cứ trả lời đại là được."

London !"

"Ủa?Chỗ đó cũng được hả?Con tưởng sẽ sang Mỹ?"

"Đâu cũng là London mà!"

"Mẹ tỉnh ngủ chưa vậy a?"

"Tỉnh...ờ!"

"Con muốn cưới con gái của mẹ!"

"Ờ."

"Thôi, mẹ ngủ đi nha!Xem như mẹ đồng ý rồi nhá!"

"Ờ."

Bà Lưu gác máy, rồi khoá luôn máy để tránh bị lũ trẻ đem ra làm trò hề.

Xong leo lên giường và nằm xuống.

"Sao ?Nó nói gì?"

Ông Lưu dụi mắt.

"Vương Thần nó nói nó sẽ cưới con gái của chúng ta."

"Ờ."

Hai vợ chồng vừa kéo chăn lên đắp liền giật mình mà trợn mắt ra.Năm giây sau, cả khách sạn trên hòn đảo nhỏ bật sáng đèn lên tất tần tật bởi giọng thất thanh của hai ông bà già cùng hét lên thật lớn, lớn đến nổi trời đất rung chuyển, vầng trăng khuya treo trên cao dường như muốn rơi xuống biển.

"AAAHH!!!

NÓ CƯỚI CON GÁI TÔII!!!"
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Phiên ngoại 2: (H) Chiều hư


"Vương Thần!Mày đứng yên đó cho mẹ!!!"

"Mẹ ơi mẹ!Con sai rồi!Đừng có cáu nữa mà!!!"

Nó chạy vào bếp, nhặt cái nồi đội lên đầu làm nón bảo hiểm.Nó nhanh tay với cái đồ múc canh làm vũ khí, lăn một vòng rồi núp sau cái bàn ăn.Ra sức rên rỉ cầu xin tha tội.

"Mày bao nhiêu tuổi rồi?Hả Thần?Hả Thần?!!"

Bà Vương liên tục ném những vật dụng như nồi chảo treo trên chỗ đựng bát dĩa về phía đứa trẻ to xác vừa gây chuyện tày trời và còn đang chưng hững cái mặt khó ưa nọ ra, một chút thành tâm cũng không có, miệng thì nói xin lỗi, nhưng cái mặt thì người ta càng nhìn càng trở nên phản tác dụng.

"ÔI mẹ ơi.Bình tĩnh,chuyện gì thế mẹ ơi?"

A, cứu tinh đây rồi!

Nó rưng nước mắt rồi làm vẻ tội nghiệp gọi tên người đứng ngay cửa bếp thật to lên."

Lưu Thuần Chân.Mama~"

"Thần..."

Lưu Thuần Chân thấy người yêu đang như lính ra chiến trường, vừa muốn cười vừa lo lắng.Nàng mím môi chạy vào dịu dàng đỡ đứa trẻ đứng dậy, còn vô cùng nhẹ tay sờ soạng kiểm tra cơ thể người ta."

Có bị đau ở đâu không?"

"Oaaa!Đau muốn chết luôn, đau muốn chết luôn!"

Vương Thần khóc to, chỉ chỏ khắp người mình."

Ở đây,ở đây,ở đây cũng bị mẹ đánh trúng!Huhuhu!"

"Con nhỏ này!!!"

Bà Vương trợn mắt.

Tự hỏi tại sao đứa con gái của mình từ bao giờ trở nên mít ướt và thích bịa chuyện như thế kia nữa.Nhất định phải tìm cái gì đó ném vào đầu nó cho nó tỉnh.

Nhưng nó rú phía sau lưng vợ nó như vậy thì bà không làm được đâu à, chẳng may mà ném trúng cái thìa vào người cô con dâu tài giỏi xinh xắn thì anh chị thông gia lại kéo quân sang nhà bà làm lớn chuyện.

Tốt nhất nên nhẫn nhịn.

Lưu Thuần Chân mới đi dạy về tới nhà, vừa mở khóa vào trong đã nghe tiếng chiến tranh trong phòng bếp.

Không biết chuyện gì nhưng hình như bà Vương đang muốn đập Vương Thần chuyện gì đó, chắc là nó không nghe lời hay nghịch ngợm bà cái gì rồi.Thường ngày luôn mà,nàng về ở cái nhà này, sắp quen rồi.

"Mẹ à Thần làm gì sai mẹ bỏ qua cho.Con đảm bảo Thần sẽ không tái phạm!"

Lưu Thuần Chân như mọi lần cũng thay người yêu xin lỗi bà mẹ già.Nàng khổ sở cuối người xuống gục đầu.

Người yêu thì cũng gật gù núp núp ở phía sau.

Bà Vương thở dài, hình như là đoán được lý do đứa con gái của mình dù đã ở tuổi trưởng thành vẫn trẻ con đến khó chấp nhận.Gương mặt có chút không hài lòng nhưng cũng gượng ép gật đầu cho qua.

"Được rồi!Con hôm nay dạy suốt chắc mệt rồi.Về phòng nghỉ đi, Thuần Chân."

"Dạ con biết rồi ạ."

Lưu Thuần Chân cũng chán nản không kém, nắm chặt tay người yêu rồi quay lại nói nhỏ đầy riêng tư với đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình."

Em hư quá lại làm gì rồi?"

Vương Thần ranh ma lè lưỡi, cười khúc khít, nói nhỏ theo."

Đừng quan tâm.Love you.Cảm ơn nhé!"

"Lần sau không giúp em nữa để tôi xem em làm sao!"

"Vợ mệt rồi!Lên phòng đi, người ta tắm cho."

Vương Thần hí hửng nói vậy, song lớn giọng lên một chút để thông báo với bà Vương."

Con đưa Thuần Chân lên phòng nghỉ.Mẹ ở lại vui vẻ nha!"

"Biến đi con ranh!"

Bà Vương lườm.

____

Bà Vương vỗ cái vai người chồng già đang mãi miết xem phim trên TV làm ông giật mình, phải quay sang chú ý đến bà vợ.Bà Vương đi rượt Vương Thần 30 phút, chờ bà lâu quá nên ông Vương xem phim trước luôn.Khi nào bà Vương dạy con xong thì vợ chồng cùng xem.Bây giờ bà trở lại rồi đây.

Thấy vợ gương mặt bực bội, ông Vương cười mỉm."

Bà đánh nó không được phải không?"

"Ừ."

"Công nhận có Lưu Thuần Chân rồi thì không ai ăn hiếp nó được."

Ông Vương nhún vai."

Con dâu tương lai thật là tốt a~"

"Tốt sao?Tôi thấy Lưu Thuần Chân đang chiều hư Vương Thần !"

"Sao thế?"

"Nếu cứ làm lỗi mà không bị phạt, nhất định nó sẽ trở nên ngông hơn!"

"Tiểu quỷ nhà ta đâu phải vậy đâu bà."

"Đã gọi là tiểu quỷ, ông bào chữa gì nữa" bà Vương thở dài."

Chưa cưới mà đã như vậy.

Sau này cưới rồi, làm sao tôi yên tâm!"

"Bà vẫn còn không thích Lưu Thuần Chân ?"

"Tôi đâu có nghĩ như vậy.Con bé rất tốt, rất giỏi giang nhưng nó quá nuông chìu Vương Thần.Tôi không an tâm!"

Ngoài cửa phòng khách Lưu Thuần Chân còn trên tay khây trà nóng vừa pha xong, nhưng không dám bước vào.Nàng nghe hết giữa ông bà Vương là đang nói về chuyện gì.

Gương mặt xinh đẹp trở nên có chút thất vọng và buồn bã bởi hóa ra người làm Vương Thần càng trở nên hư hỏng hơn là nàng.

Tệ hơn nữa là bà Vương không an tâm nếu nàng cùng con gái bà kết hôn.

Làm sao đây?

Thật là một chuyện đáng để vướng lại trong lòng.

Vương Thần đi tìm vợ vì thiếu hơi sau 5 phút ủi đồ cho nàng ngày mai đi làm, bước xuống cầu thang thấy Lưu Thuần Chân đang chập chừng trước phòng khách lập tức tiến lại ngay."

Đây rồi,em yêu mama lắm!"

"Ơ nhỏ tiếng thôi..."

Lưu Thuần Chân nhăn mặt vì giật mình, nhìn gương mặt cáu kỉnh đó lại thấy ghét, nàng đẩy khây trà nóng cho Vương Thần rồi quay lưng lên phòng."

Mang vào cho cha mẹ!"

Vương Thần ngơ người ra."

Tại sao lại thái độ như thế a?Giận gì sao?"

____

Đứa trẻ bị bơ...

Cả tối bị bơ...

Giờ nó thảm hại ngồi xếp bằng dưới sàn, ngó đôi mắt tròn xoe, nhìn lên người yêu đang nằm trên giường đọc giáo án gì đó với bộ dạng rù quến nàng ta có.

Nó trèo lên là bị tống xuống ngay thôi 🙁 rại sao?

"Chân Chân làm sao thế...?"

"..."

"Cho em ôm một cái!"

"Bỏ tay ra!"

Lưu Thuần Chân rõ là đang khó ở, giọng nghiêm mà mặt lạnh như đông còn không thèm liếc nhìn nó một cái.Chú tâm nhìn vào sách vở.

Nó bĩu môi rút bàn tay vừa đặt lên chiếc eo gọn của nàng lại vị trí cũ."

Vậy cho hôn một cái đi."

"Đừng làm bậy!"

"Vậy tại sao lại mặc thứ này a???"

Nó hét lên, nếu không muốn nó gần gũi sao lại mặc cái thứ chết người thế này,chiếc váy ngủ mỏng tanh kia luôn được Lưu Thuần Chân mặc trước các dịp run giường.Đang khiêu khích à?

Thấy mà ghét!

"Cái này là do không có đồ ngủ mặc.Em đừng có nghĩ bậy!"

Nó bĩu môi, gương mặt bất mãn."

Hừm!"

"..." nàng lại lật trang khác.

Nó giọng điệu trẻ con hơn khi vẫn không được ai đó đếm xỉa đến, giọng như một đứa trẻ sắp khóc, bộ dạng thảm thiếc nhất."

Em làm gì sai rồi??

Thuần Chân aaa!!!"

Nàng lườm nó một cái rồi không nói gì.Quả thực rất lạnh lùng a!

Nó tự động chuyển tư thế, quỳ gối rồi ngoan ngoãn khoanh hai tay lại nghiêm chỉnh đàng hoàng, gương mặt nhận lỗi trước vợ.

"Em không biết là mình làm gì khiến vợ tương lai khó chịu nhưng em xin lỗi nha.Làm ơn tha lỗi cho em!Em hứa sẽ không làm vợ buồn nữa!Ngày mai em sẽ mang tất cả tạp chí hư hỏng vứt đi, sẽ ngoan ngoãn nghe lời của vợ đại nhân, tuyệt đối không động đậy nếu chưa được cho phép, không tiệc tùng bạn bè, đi làm về sớm, nấu ăn luôn, còn nữa, em sẽ....bla bla...."

Nghe đứa trẻ liên tục lảm nhảm, cô giáo Lưu bực bội hết sức.

Nhưng nó cứ nói thêm vài phút nữa Lưu Thuần Chân xiêu lòng.Sợ nó đau họng.

"Được rồi đừng nói nữa."

Lưu Thuần Chân nhẹ nhàng đưa ngón tay chặn môi đứa trẻ lại.Nàng thở ra một hơi ngắn."

Thần à.Có chuyện muốn nói với em."

"Là gì?Nói đi,đừng làm em sợ đó!"

Lưu Thuần Chân đem tất thảy chuyện trong lòng nói ra, Vương Thần nghe xong chỉ muốn khóc.Còn không ngờ được là bản thân làm người yêu và mọi người lo lắng đến vậy.Nó òa lên ôm lấy nàng thật chặt.

"Em xin lỗi !Nhất định sẽ không làm nũng nữa, không làm cha mẹ mất tin tưởng ở mama!Em xin lỗi a!"

"Không sao,nếu mà được như vậy thì tốt quá.Em mau lên đây đi.Quỳ sẽ rất đau đầu gối đó!"

"Yes!"

Gương mặt nó vô cùng nham nhỡ, nàng lườm nó một cái khi nó nhảy lên giường và nhanh chóng leo lên trên nàng nằm đè xuống, cứ giống như nó đã lên sẵn mọi thứ trong đầu vậy, chỉ chờ nàng gật đầu thì sẽ...

"Vương Thần !!!"

"Để chỗ khác :3" nó quăng cuốn giáo án và giấy tờ của Lưu Thuần Chân xuống sàn thay chỗ ban nảy của nó một cách nhanh gọn.

"Đ..đừng...đau đấy!"

Lưu Thuần Chân nhíu cặp chân mày thanh tú lại với nhau, một chút khó chịu vì cổ tay bị xiết chặt bởi bàn tay của đứa trẻ hư.Nó hình như muốn làm chuyện ấy thật chứ không đùa tay đùa chân với nàng, đôi mắt nó đang nhìn cơ thể nàng một cách rực lửa.

"K...không được đâu!Người ta phải làm việc nữa!"

"Việc gì chứ?

Cô giáo,để cựu học sinh giúp cô giáo thoải mái sau một ngày mệt mỏi"

"Vương Thần nghiêm túc đó.Còn rất nhiều việc phải...!!!"

Chưa nói xong đã bị cưỡng hôn.

Lưu Thuần Chân khổ sở quá đi mà.Đứa trẻ kia hư thật rồi cái gì cũng không nghe lời, vậy ra chỉ là do nó dẻo miệng làm nàng xiêu lòng không thể dạy dỗ nổi.Nàng là một giáo viên tệ!Không giáo huấn Vương Thần tốt được làm ông bà Vương phải thất vọng thôi.

Nó giữ chặt tay nàng sang hai bên rồi ấn xuống giường, làm nàng cả cơ hội muốn quàng tay sang vuốt ve lưng hay quàng sang cổ nó thương yêu cũng không được.Việc có thể là đáp trả nụ hôn thật nồng nhiệt.

Bờ môi dày mềm mại gợi cảm.

Nghĩ đến đang được va chạm thì người nằm dưới đã chịu không được phải cắn một cái cho thỏa lòng rồi.

"Đau nha mama chơi gì kì!"

Nàng cười khúc khích, gương mặt xinh đẹp câu dẫn hơn khi khóe môi hình thành một góc hoàn hảo cho nụ cười lộ hàm răng trắng đều phối hợp ăn ý với ánh nhìn yêu nghiệt."

Bất mãn sao, em có thể cắn lại mà!"

"Aww, cô giáo Lưu làm người ta bệnh tim mất thôi."

"Dù sao né ra!"

Lưu Thuần Chân gỡ tay nó ra, đạp nó sang một bên như con nhái, xong ngồi dậy, định quay người mò lấy sấp giáo án dưới sàn thì lần nữa.Đứa trẻ bắt lấy nàng và đem nàng giữ chặt dưới người.

"Hơi bị lầy rồi nha.Để người ta làm việc nào!"

"Không, để cựu học sinh tặng gói massage đặc biệt cho cô giáo nào!"

"Ôi Thần..."

"Nói Tiếng Anh cho em nghe nào."

Lưu Thuần Chân cười thẹn, gắn bó với nghề giáo khá lâu.Nàng đương nhiên luôn gắn với hình tượng một nữ giáo viên nghiêm nghị, chính chắn, lịch sự,điều đó tạo thành một thói quen kì cục bao giờ không hay.

Khi mất kiểm soát trong quá trình hâm nóng tình yêu với người yêu nàng sẽ bắn Tiếng Anh thay vì ngôn ngữ của mình, nếu có tục tĩu thì nàng cũng thấy dễ nghe hơn so với nói bằng ngôn ngữ vốn có.Mặc dù là điều đó dâm đãng hơn một tí.

Nhưng Vương Thần thích vậy!

"Đừng trêu nữa..." nàng thẹn thùng nhắc nhỡ.

Con bé cười, cuối xuống, chậm rãi trao cho Vương Thần một nụ hôn sâu mà nhẹ nhàng.Muốn làm cho người yêu bay bổng cùng sự ngọt ngào, con bé luôn thành công trong chuyện đó.Môi áp chặt môi, xong ôn nhu tách môi đối phương uyển chuyển lướt sang bước mới cùng cái lưỡi dẻo của đứa trẻ.

Lưu Thuần Chân khép hờ mắt lại, hai chân cong lên bám hai bên hông người yêu, bàn tay luồng lên lưng Vương Thần sờ soạng.Nhiệt tình hưởng ứng nụ hôn.

"Ưm!"

Giật mình một chút vì nó đang vén cái áo ngủ của mình lên cao,bàn tay nào đó bắt đầu chạm những cái yêu dấu lên chiếc bụng của Lưu Thuần Chân thật biến thái đi.Nàng rợn người nên đôi mày có hơi nhíu lại.Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không thích.Rạo rực.Càng được va chạm càng thấy rạo rực.

Lạy chúa, ngày mai nàng còn phải đi dạy.Còn rất nhiều việc phải hoàn thành trong đêm nay!Nếu nó cứ thế này sẽ hại chết nàng mất.

Nó cắn nhẹ môi dưới của nàng, hôn lên chiếc lưỡi đang thè ra của nàng để dứt nụ hôn khởi đầu trong đêm.

Không có dấu hiệu sẽ bỏ con mồi, nó dụi mình trong hõm cổ Lưu Thuần Chân rồi hôn hít trên đó.Nàng bị cảm giác nhồn nhột làm cho thẹn thùng, mắc cỡ,ôm chặt lấy nó để nàng có thể thì thầm nhắc cho nó biết chuyện quan trọng."

Đừng hôn ở cổ mai sẽ có dấu!"

"Ấy chết em quên mất! lên dấu rồi nè...giờ làm sao?"

Đứa trẻ trân bộ mặt đó ra làm nàng giáo lườm nguýt một cái,quả thực người đẹp có sẵn gương mặt lạnh thì lườm liếc cũng đẹp vô cùng.

Nó hăng hái hơn di chuyển xuống cởi cái váy ngủ mong tanh của người yêu quăng xuống sàn luôn.Mùi hương dịu nhẹ của người ấy sộc lên cánh mũi, nếu mà nói thẳng ra thì Vương Thần đang như con nghiện thuốc phiện,ngửi điên cuồng cơ thể Lưu Thuần Chân.

"Hôm nay em điên rồi đấy!!!"

Lưu Thuần Chân híp mắt chịu đựng, có chút nhăn nhó."

Làm mau lên đi, còn cho người ta làm việc."

"Tuân lệnh của mama!"

Nó chăm chỉ hôn lên xương quai xanh người tình, di chuyển dần nụ hôn xuống vị trí của vòng một,mỗi nơi đi qua là một dấu hôn màu đỏ.Hình như lời nàng giáo nói đã không còn tác dụng.Nó đưa tay bóp nắn một bên rồi há miệng ngậm quả đào tròn trĩnh còn lại,còn tưởng đứa trẻ ngoan chăm sóc xomg bên này mới đến bên kia, ai ngờ nó cứ chuyển qua chuyển lại không rõ chỗ đáp làm nàng có chút khó xử,cứ giống như nó ngày xưa đi học rồi nhảy bài vậy.

"Đ...đừng làm vậy...!"

Nàng giáo nói không.

Nhưng cơ thể nàng nói có.

Nó ôm lấy tấm lưng đang cong lên của người yêu, mút mạnh đỉnh hồng của quả đào gia tăng loại khoái cảm kì lạ để Lưu Thuần Chân thoải mái nhất.Song nó dùng cả hai tay ép chặt hai quả đào vào nhau, thích thú reo lên châm chọc."

Hê hê có phải nhờ em không?Chúng to quá."

"Đừng nói vậy chứ!"

Lưu Thuần Chân da mặt mỏng, dễ đỏ mặt nhưng nó thích trêu mãi không có điểm dừng.Ai biết đâu nàng lại về chung nhà với kẻ xấu xa này a~Không muốn~

Nàng tự nghĩ sau này nếu cưới rồi.

Nếu sinh con đẻ cái,đứa con sẽ là con trai hay con gái?giống nàng hay giống nó.

Ôi!Thật đáng sợ!

Lưu Thuần Chân tưởng tượng ra cảnh mình ngồi giữa một bầy trẻ có gương mặt quậy phá của Vương Thần đang bò tới bò lui,da gà nổi lên, sợ xanh mặt.

Làm sao nàng trông nuôi nổi chứ?

"Ahhh~"

Ngó nhìn nét mặt của Lưu Thuần Chân vừa bất ngờ rên một tiếng.Nó nhướn mày nhìn lấy người yêu, nàng bận suy nghĩ cái gì đó mà nó trượt xuống tấn công nơi ấy khi nào không hay.Đợi khi liếm lưỡi đến mới giật mình để ý."

Mơ mộng gì à...?"

"Ngôi...ngôi nhà và những đứa trẻ..."

"Hả?"

"Arrg...không có gì đâu mà."nàng che mặt lại, ngượng ngùng.

"Ừ...ừm..."

Nó úp đầu vào giữa hai chân nàng, va chạm lúc đầu làm nàng bối rối,lúc sau liền quen thuộc với cái lưỡi hư.

Nó đẩy cái lưỡi vào trong lỗ nhỏ, rút ra, rồi quét một lượt xung quanh đóa hoa hồng nở rộ đang mời chào.Chu đáo hôn lên tiểu Chân, nó mút lấy đắm đuối mà Lưu Thuần Chân cũng không hiểu tại sao nó thích làm chuyện này đến vậy.Kì cục lắm.

"A...ah...Thần..." nàng cắn vào ngón tay mình, gương mặt đỏ hồng, mắt hé nhẹ phủ một màn sương kích tinhbộ dạng yêu tinh đang bị thu phục làm đứa trẻ phải ngước mắt nhìn quan sát.

Nó không hiểu tại sao lại có người đẹp như thế này,lúc nào cũng câu dẫn được mặc dù không cố ý làm mấy hành động rù quến.A~Quả là có phước đức 3 đời rồi!

Nó cứ dính như sam ở nơi đó của nàng.

Đang hưng phấn bất ngờ cơ thể phản ứng mạnh, Lưu Thuần Chân ưỡn người gòng cứng rồi thở mạnh...

Nó cười tủm tỉm ngẩn đầu dậy với gương mặt đầy dịch yêu.

"Đã nói là đừng có làm như vậy mà!!!"

Nàng gắt.Ngồi dậy, dùng tay quẹt sạch mặt mũi nó.

Lần nào nó cũng vậy, đợi lúc người ta đang lơ lửng trên trời thì rít một hơi mạnh làm người ta trở tay không kịp.Lên đỉnh lúc nào cũng không đề phòng được, vừa thích mà lại vừa hậm hực là Lưu Thuần Chân bây giờ đây.

Cái gì của nàng nó cũng chạm qua,đêm nay nó muốn đổi gió.

Nó cắn môi, gương mặt gian xảo nhìn cơ thể trắng nõn đang tỏa mùi khao khát của người yêu.

"Muốn làm gì...?" nàng hơi khó hiểu, gương mặt đứa trẻ hết sức nham nhỡ.

Nó cười rộng....càng gian xảo hơn."

Mama...vất vả rồi~"

Nàng bất ngờ vì nó kéo một cái làm nàng ngã hẳn vào người nó, bộ ngực gần như là dí vào mặt nó, hai tay nàng giữ chặt lấy bả vai người yêu để giữ vững thăng bằng của mình, tư thế này làm sao nó thở...

"Em làm gì vậy!??"

Nàng ngỡ ngàng.

Ngón tay nó trượt từ sống lưng xuống khe mông nàng, nó không vượt qua cửa sau để đến với đóa hoa hồng ướt,nó dừng lại ngay đó.Nàng có giật mình, đôi mắt mở hơi to.

"Nè...nè...kh-không được đâu nha."

Nó cười rồi nhẹ nhàng đâm ngón tay giữa của mình vào bên trong với ít trợ giúp của dịch yêu từ đóa hoa hồng người yêu.

Vật lạ hiếm khi xâm nhập cửa sau của mình, Lưu Thuần Chân run người xiết chặt vai Vương Thần, đôi mắt mở to, thái dương trượt xuống là một giọt mồ hôi lạnh.Việc này hiếm khi xảy ra nên nàng chạy theo không kịp.

"Ư...hự...đ-đợi chút!

Đợi chút!"

"Không chờ đợi,thời gian là vàng."

Vương Thần cười ranh.

Nàng bắt đầu nhận thấy ngón tay đi vào sâu hơn,lạ lùng là vừa đau vừa khoái chí.Nàng sắp điên mất rồi.

"Cha~Vào rồi."

Nó thông báo.

Ngón tay nằm gọn trong nơi khác, khít chặt ở nơi đó.

Lưu Thuần Chân không dám cử động vì sẽ làm nó chuyển động.Nàng cắn môi, ưỡn người, bóp vai Vương Thần thật chặt, còn rên rỉ những âm thanh mèo bên tai nó nữa,hình như là do phản ứng của cơ thể chứ không phải nàng cố tình rên.

Lưu Thuần Chân biết người yêu đang bức rức lắm a, người nàng nóng và mặt đỏ hơn rất nhiều.Xem như Vương Thần biết cách đổi gió làm người yêu thỏa mãn hơn rồi~

"Vậy...di chuyển đây."

"Từ từ...từ từ thôi...ôi...ôi!"

Cảm giác lạ ra vào nhẹ nhàng.Lưu Thuần Chân cảm giác lúc ấy như lần đầu tiên ân ái với nó.Rụt rè và dễ bị kích thích.Nàng nhăn mặt thấy vừa hứng vừa thương, Vương Thần đương nhiên không dám làm mạnh.

Sợ nàng làm lâu sẽ không kịp giờ làm việc,nó lại tủm tỉm để bàn tay khác ngay nơi đóa hoa hồng đang cô đơn, ma sát mạnh.

"Thần!!!"

Nàng căng người."

Không thể đâu!!!"

"Được mà..."

"Làm sao...chịu nổi...

" nàng hiểu ý nó làm gì tiếp theo, và nàng không muốn đâu.Nếu đã làm cửa sau, thì cứ làm, mặc dù cửa chính có trống trãi ngứa ngáy nhưng sau đó sẽ được làm sau.

Lần lượt như thế cũng ổn, nàng nghĩ không cần phải làm đôi một lúc

"Không được không được...a...!!!"

Một ngón tay đâm vào nơi ẩm ướt, đứa trẻ hư lại không nghe lời....

Bây giờ mới hối hận tại sao không dạy dỗ Vương Thần cho tốt bây giờ nó thích gì là làm đó, không nghe lời ai.

Thật sai lầm khi nuông chìu nó mà!!!

"Ư...ư...ah...!"

Nàng cào mạnh lên vai nó, dần chấp nhận cảm giác cả hai nơi cùng bị xâm chiếm, ra rồi vào càng lúc càng gia tăng tốc độ và cường độ.

"Mama!ướt quá!"

Nó hí hửng, nơi ấy của Lưu Thuần Chân chưa bao giờ nhờn nhớt như lúc này."

Hình như mama đang mất kiểm soát."

Nàng cong cái mông ra, thuận tiện để cả hai bàn tay người yêu làm việc nàng quên mất đang sống với cha mẹ Vương Thần, rên rỉ không khiêm nhường, không ngừng cào xé cái vai áo của Vương Thần, dường như là muốn vải áo của nó cũng rách, đâm hẳn cái móng vào thịt Vương Thần cào xé mới hả dạ.Nàng như một con thú hoang đang được chăm sóc vậy, thật khó đáp ứng a~

Không biết là đang yêu cầu chậm lại hay nhanh hơn, mạnh hơn hay nhẹ hơn đây?

"Uch...!!!

Thần,chỗ đó...đừng làm nhanh!Đừng!"

"Chỗ nào?"

"Chỗ đó...chỗ đó...!!!"

"Mama?Đang nói chỗ nào!?"

Gương mặt Lưu Thuần Chân hiện dần rõ, nét khó chịu không còn nữa,gương mặt nàng đang có gì đó không bình thường.Hơi hoang dại.Lấm tấm mồ hôi lấp lánh, ánh mắt si dại làm Vương Thần tê liệt.Nữ thần đang muốn nhiều hơn!

"Aaaaa!!!Chậm lại đi mà!!!Sao lại nhanh như vậy???"

Vương Thần chuẩn bị thở ra lửa, nó cao hứng làm mạnh hơn.Mặc kệ người yêu đang rên rỉ hoang dại như thế nào, cào xé mình ra sao,nó biết cơ thể nàng muốn hơn nữa.Nó muốn nghe nàng rên to hơn.

"Oh my god!!!Thô bạo quá!!!"

Bắt đầu rồi...

Vương Thần thích điều này.Nó cười rạng rỡ rồi cho thêm vài ngón vào trong Lưu Thuần Chân.

Nàng căng da mặt cả người run bậc lên rồi hét thật lớn.

....

Bà Vương đang xem TV chương trình ca hát đêm khuya ở trong phòng mình.Lườm liếc cái phòng ở trên lầu không biết bị hỏng cách âm bao giờ mà thanh âm vọng ra thật lớn.Ngoài cái chề môi hậm hực thì không biết làm gì.

Ông Vương thở dài,hình như đã biết cảm giác của anh chị thông gia rồi.

Thảo nào họ lại tống cổ hai đứa trẻ sang nhà này ở.

....

Nàng giáo Lưu gòng mình lần thứ bao nhiêu không biết nhưng nàng mệt rã rời.Gục hẳn lên tấm vai nhỏ bé của Vương Thần rồi thở hì hục...

Vương Thần rút hai bàn tay ra, chúng run rẩy ngoài tầm kiểm soát,xem ra cả hai ai cũng đuối sức rồi.Hôm nay thật là hăng hơn bình thường một chút.

Nó đặt nàng nằm xuống giường, nàng mệt đến nổi ngủ thiếp đi ngay,nó cũng vậy, cười hì hục rồi nằm lên người nàng, đấp chăn lại ngủ chung.

Một đống giáo án và giấy tờ của nàng giáo nằm im trên sàn lạnh cả đêm.

____

Ngày hôm sau...

"Mama!

Mama đi đâu vậy...Mama!?!"

Nó rống cổ lên giữ chiếc vali của vợ lại.

Nhưng Lưu Thuần Chân nhanh chóng quăng chúng lên xe riêng.

Nàng gắt gỏng trừng mắt.

"Tránh xa tôi ra!

Khi nào em đã ngoan ngoãn biết nghe lời như trước hãy đến tìm tôi!

Còn như đêm qua thì Đừng mơ đến chuyện cưới xin!"

Nó khóc ròng, đôi mắt mở to ra, ngồi bộp xuống đất nhìn người con gái đang giận với gương mặt đầm đìa nước mắt.

"Mamaaa...Đừng bỏ em ở lại..."

"Vậy con nhờ mẹ dạy dỗ lại em ấy."

Lưu Thuần Chân cười dịu dàng với bà Vương.

Bà Vương nở nụ cười thần chết, gật đầu.

"Chào cha."

Lưu Thuần Chân cúi đầu chào ông Vương thật lễ phép, xong liền nhanh chóng bước lên xe rời đi, không đếm xỉa đến kẻ hư đốn kia.

Vương Thần nhìn theo chiếc xe, cô còn định khóc to hơn thì đã nhận ra bà Vương cầm cái chảo lớn đứng đằng sau đầy sát khí.

"Mamaaa...vợ ơi!

Quay lại đi vợ!

Em sai rồi...em sai rồiiiii..."

Nó chạy ra khỏi cổng la hét, nhưng hình như không kịp...bà mẹ già cầm cái chảo ra và lôi cổ cô vào nhà.

Chiếc xe của Lưu Thuần Chân cũng đi xa trong thương nhớ của đứa trẻ hư đốn.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Phiên ngoại đặc biệt: Những trò đùa của người yêu


Lưu Thuần Chân giật mình,nàng nhíu mày nhìn Vương Thần-cái kẻ đối diện đang ngồi ăn nơi công cộng với nàng.

Có cái gì đó sai trái với phía bên dưới của nàng...

"Cái gì thế này?

Vương Thần,là em đúng không!!?Dừng lại ngay,đây là nơi công cộng!"

Vương Thần biến thái,đem cái điều khiển nhỏ xíu trên tay ấn cho level gì đó tăng lên 2 vạch.

"Thần!!!"

Lưu Thuần Chân run nhẹ, hai chân nhanh chóng khép vào nhau.

Nàng xanh mặt nhìn mọi người xung quanh,may thay là chưa ai nhìn nàng.

Mặt nàng câm phẫn,cái đứa trẻ nọ đã làm gì với cái quần nhỏ của nàng rồi.

"Đừng có làm cho nó hoạt động,ngừng lại đi."

"Mama à, thấy sao~" Vương Thần hí hửng kéo level xuống,tắt tạm đi.

"Đứa trẻ hư hỏng này!!!Em làm gì vậy???"

Nàng tức giận vò miếng khăn giấy ném về phía nó.

"Mama,cô quên là cái quần đó do em tặng hôm kỉ niệm quen nhau à?"

Thôi biết luôn rồi.

Đúng là cái gì nó tặng cũng rất nguy hiểm mà,nàng kể từ hôm nay sẽ cẩn thận hơn.

"Đừng có làm gì ngu ngốc,tôi phải đi giảng ngay bây giờ."

Lưu Thuần Chân rõ là muốn chạy trước,làm sao mà qua được tay Vương Thần,nó đứng dậy từ từ,âm thầm rẻ sang hướng khác theo sau.

Lưu Thuần Chân vào gần đến lớp học, cảm thấy nhẹ nhõm,tưởng như là đã thoát khỏi nguy hiểm,ai ngờ phía dưới lại run mạnh lên làm nàng một phen bất ngờ ngồi thụp xuống sàn.

Đưa mắt nhìn xung quanh,lại thấy Vương Thần núp trong bụi cây gần đó.

Lưu Thuần Chân muốn hét lên nhưng không được,nàng tháo đôi cao gót quăng về phía nó và nó cong chân chạy nhanh đi.

Lưu Thuần Chân khóc ròng,nó cứ run như vậy nàng làm sao để giảng dạy cho lũ nhỏ trong kia đây.

Nàng thề sẽ trả thù mà.

____

Lưu Thuần Chân cẩn thận rắc bột mì vào trong cái máy sấy tóc trước khi Vương Thần gội đầu đi ra,lòng còn cười hí hửng."

Em chết với tôi,dám chơi khăm tôi à.Kì này cho em sặc chết!"

"Mama,đem cái máy sấy tóc vào trong này giúp em với.Quên mang theo rồi."

Vương Thần trong nhà tắm gọi lớn ra.

"Ok~" nàng nói ngược lại,cười hí hửng,lèm bèm trong miệng."

Vì quên đem nên lần này mới cho em chết đẹp đây,há há~"

Lưu Thuần Chân làm vẻ mặt điềm tĩnh lại,bước vào trong phòng tắm, đến cạnh nữ nhân quấn khăn bên cạnh bồn rửa mặt,đối diện với cái gương.

"Để tôi ghim điện."

Lưu Thuần Chân ghim điện vào cho Vương Thần,rồi cẩn thận đưa cho nó.

Vương Thần cầm cái máy sấy mà đầu máy cứ chỉa về phía Lưu Thuần Chân."

Cái này hôm nay sao lạ vậy?"

"Ê ê..."

Lưu Thuần Chân nhảy sang chỗ khác,né cái máy sấy ra.

"L-lạ gì đâu?Em cứ dùng đi."

Vương Thần gật đầu."

Ò"

Lưu Thuần Chân cười tủm tỉm,còn tưởng Vương Thần ăn một cú đau ai ngờ con bé đó lại chỉa thẳng về phía người nàng mà ấn nút sấy mạnh nhất làm bột mì văng ra sạch sành sanh vào mặt và người nàng.

"Khụ khụ!!!"

Lưu Thuần Chân ho sằn sặc vì bột vào mũi và miệng,cô trợn mắt hét lên."

Vương Thần!!!"

"Haha,trò trẻ con này...!Em học từ lúc lên 3!!!Hahaha!!!"

"Vương Thầnnn!!!"

____

Vương Thần đi vào nhà bếp,thấy Lưu Thuần Chân đứng đó liền tiến lại ngay phía sau nàng ấy,âu yếm."

Tình yêu,làm đồ ăn trưa hả?"

"Ừ,em muốn ăn gì khác không?"

"Không!^^"

"Ngoan lắm."

Lưu Thuần Chân đứng nấu nướng, Vương Thần liếc nhìn thấy củ dưa chuột sạch trên bàn sắp được đem đi chế biến liền tinh ranh với tay lấy nó nhanh ơi là nhanh.

Lưu Thuần Chân quay phắt lại."

Em mới làm gì?"

"Làm gì ạ?"

Vương Thần chớp chớp mắt,ngây thơ hết sức.

"Tôi vừa thấy em...Coi chừng tôi đó,đừng có giở trò à nha."

Lưu Thuần Chân hâm doạ,nhận được nụ cười của con bé liền cũng có chút an lòng,quay đi chờ đợi thức ăn chín rồi chuyển sang bát.

Ngay thời cơ Lưu Thuần Chân không để ý, Vương Thần một mực kéo tuột cả quần trong lẫn quần ngoài Lưu Thuần Chân xuống,đút mạnh quả dưa chuột vào rồi chọt chọt vài cái để nàng ta hét toáng lên.

"Arggggg!!!

Vương Thần !!!"

Nàng ta ngồi khuỵ xuống sàn mà la lớn.

Vương Thần liền tranh thủ cong chân chạy đi trước khi Lưu Thuần Chân dùng mấy thứ đáng sợ xung quanh để ném mình.

Lưu Thuần Chân xiết hai tay lại,nàng đứng dậy nhanh tắt cái bếp rồi kéo quần lên,cầm cái chảo cạnh đó chạy ra ngoài."

Vương Thần!!!Cô đâu rồi???"

____

Vương Thần hí hửng nhìn Lưu Thuần Chân nằm trên ghế sofa ngủ ngon lành,cô bê con cá lớn đến gần nàng ấy,cụng cụng miệng nó vào môi nàng ấy.

Lưu Thuần Chân không biết trời trăng góc hẻm gì,cứ thấy cái gì chạm chạm môi là tưởng thủ phạm chính là Vương Thần.Nàng cười mỉm,rồi hôn chùn chụt cái mỏ con cá.

Vương Thần há miệng ra kinh ngạc, hoá ra mấy trò này trên mạng không phải là lừa đảo,thật sự thành công đấy kìa.

Lưu Thuần Chân hết hôn, Vương Thần liền đẩy đẩy con cá lại gần nữa, Lưu Thuần Chân mắt nhắm nghiền mà miệng lèm bèm yêu chìu."

Hư quá...để người ta ngủ."

"Mama~Mama~" Vương Thần gọi khẽ,rồi đẩy đẩy con cá như vậy cho đến khi Lưu Thuần Chân hôn mỏ con cá với một nụ hôn Pháp.Nàng ta đưa lưỡi qua lại thì cảm thấy lạ,giật mình mở mắt ra.

Lưu Thuần Chân nhìn thấy con cá trước mắt hồn phách vừa ngủ dậy đã bay hẳn đi,nàng hoảng hồn,kinh ngạc hét toáng lên.

Vương Thần cười thầm nảy giờ cũng nhịn không nổi nữa,bỏ con cá xuống rồi chạy ra ngoài cười lăn cười bò.Để Lưu Thuần Chân chạy vào nhà vệ sinh dùng bàn chải đánh răng,súc miệng hơn cả chục lần.

____

Lưu Thuần Chân bực bội ôm lấy con gấu bông bên cạnh mà bỏ qua Vương Thần ngồi cạnh bên đang sờ mó mình.

"Mama giận hả?"

"Cả ngày hôm nay em vui đủ rồi."

Lưu Thuần Chân hất tay nó ra,nàng bậm môi dụi mặt vào con gấu.

Vương Thần cười khểnh,hôn hôn lên gáy nàng ."

Yêu mama lắm mới làm vậy đó!Thôi nào,đừng giận nữa,xem phim đi."

"Hối hận quá trời,biết thế ngay từ đầu sẽ chẳng thèm ở chung với em làm gì!"

"Đúng rồi,kì ghê mama ha!"

"Còn nói nữa!!!"

"Haha thôi nào,ít nhất em cũng không đợi khi cô ngủ say rồi trói cô lại đem cô thả lềnh bềnh ngoài hồ bơi."

"Vương Thần."

Lưu Thuần Chân trừng mắt."

Nói gì vậy?"

"Trong nhà này vua chơi khăm là em rồi~"

"Rồi rồi,mấy trò của em hay lắm.Tôi sợ rồi,giờ thì để tôi ngủ một giấc đi."

"Haha,được ạ."

"Ngày mai tôi thề sẽ trả thù."

"Được thôi.Em chờ mama."
 
Back
Top Bottom