"Tránh ra."
Bạch Phong Hoà nói khẽ, thanh âm chỉ đủ hai người nghe thấy.
Vân Xuyên Chỉ vội nghiêng người né tránh, trân trối nhìn Bạch Phong Hoà đổ gục xuống đất, mềm yếu uể oải.
"Sư... sư tỷ."
Bạch Phong Hoà che lấy vết thương bên hông, đôi mắt lá liễu khẽ nâng.
Sắc mặt nàng lúc này còn tái nhợt hơn cả gạch cẩm thạch trắng.
"Ta chẳng qua muốn cùng các vị môn chủ đến chủ phong, ngươi vì sao phải đối xử với ta như vậy."
Bờ môi đỏ run rẩy.
Hai hàng lệ trong vắt như chuỗi hạt tuôn rơi, hòa lẫn vào trong máu thắm.
Bạch Tiêu Trần thu kiếm đáp xuống đất.
Một nữ tử trung niên trong dáng vẻ đạo cô cũng từ giữa không trung nhảy xuống, hẳn là vị môn chủ thứ tư còn lại.
Nàng đứng cạnh Bạch Tiêu Trần, rũ mắt nhìn Bạch Phong Hoà đang nằm trên mặt đất.
Dáng vẻ Bạch Phong Hoà vô cùng thống khổ.
Chân mày Bạch Tiêu Trần khẽ động, bàn tay siết chặt chuôi kiếm Lăng Băng trong suốt.
Một bên truyền đến tiếng quát tháo: "Ngươi đồ yêu nữ này..."
"Được rồi."
Bạch Tiêu Trần ngắt lời Liêu Tông Phương.
Tầm mắt nàng đảo qua vệt máu đỏ tươi uốn lượn dưới đất, đôi chân như muốn bước tới, nhưng cuối cùng chỉ khẽ nhích mũi giày.
"Tông môn đại điển là lúc tiên tu dưới tòa các môn luận bàn tỷ thí.
Dưới tòa ngươi chưa bao giờ thu đồ đệ, định tham gia thế nào?"
Lời nói tuy khắt khe, nhưng ngữ khí đã dịu đi không ít.
Bạch Phong Hoà che miệng ho khan.
Máu tươi chảy qua khóe môi, kéo thành một vệt dài chói mắt trên gò má.
Khuôn mặt nhợt nhạt càng thêm phần suy nhược.
"Tông môn đại điển chỉ cần là tiên tu dưới tòa.
Bản tọa tuy không đồ đệ, nhưng tiên phó bên người thì cũng có một hai kẻ."
Bạch Phong Hoà nhẹ giọng, ánh mắt chuyển dời, dừng lại trên người Vân Xuyên Chỉ đang ngồi xổm một bên.
"Đây."
Nhu đề nàng đẩy nhẹ lên vai Vân Xuyên Chỉ.
Một lực đạo vô hình bỗng chốc nhấc bổng Vân Xuyên Chỉ lên, đẩy nàng vào thẳng tầm mắt Bạch Tiêu Trần.
Bạch Tiêu Trần khoanh tay đứng đó, nhìn Vân Xuyên Chỉ thấy có vài phần quen thuộc.
Nàng cúi người nhìn kỹ, nếp nhăn giữa mày càng sâu hơn: "Đây chẳng phải là..."
Nàng không nói hết câu, chỉ thẳng người dậy: "Hồ nháo."
"Sao lại là hồ nháo?
Chẳng lẽ tiên phó Bất Tức Sơn không được tính là tiên tu?"
Ngón tay Bạch Phong Hoà lướt qua vết thương bên hông.
Vết ngoại thương dữ tợn bỗng cầm máu nhanh chóng bằng mắt thường có thể thấy được.
"Nếu là sư tôn còn tại thế, định sẽ..."
"Ngươi không được nhắc đến sư tôn!"
Bạch Tiêu Trần cao giọng, đôi mắt lạnh lùng xẹt qua tia hận ý.
Bốn phía lặng ngắt như tờ.
Đám đông tiên tu vây quanh không một ai dám ho he.
Vân Xuyên Chỉ đành căng da đầu giơ tay: "Cái đó... tông chủ, ta không muốn..."
"Thôi đi, tạm thời tính nàng là một người."
Bạch Tiêu Trần xoay người không muốn nhìn Bạch Phong Hoà thêm nữa.
"Nhưng chỉ một người thì không đủ."
Rốt cuộc có ai thèm nghe nàng nói không?
Tay Vân Xuyên Chỉ giơ giữa không trung, đành nhận mệnh mà hậm hực buông xuống.
Cái gì mà Tông môn đại điển chứ?
Một tiên phó ngay cả Trúc Cơ còn chưa tới như nàng mà đi luận bàn với đám tiên tu, chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao?
Bạch Phong Hoà dường như cũng có chút khó xử.
Nàng đưa mắt nhìn quanh.
Phàm là kẻ nào chạm phải ánh mắt nàng đều hận không thể vùi đầu xuống đất.
Chỉ riêng Linh Thủy là rướn cổ thật cao, không giấu nổi vẻ mặt mong chờ.
"Ngươi cũng đi đi."
Bạch Phong Hoà khẽ lay sợi tóc.
Linh Thủy mừng rỡ ra mặt, nhất thời quên luôn việc chữa thương cho Bạch Phong Hoà mà bật dậy ngay lập tức.
Tại đây trừ hai người họ ra không còn ai thuộc Côn Đan môn nữa.
Bạch Phong Hoà đặt ngón trỏ lên môi suy nghĩ một lát, rồi hướng về phía đám đông chỉ tay: "Người cuối cùng, chọn nàng đi."
Bạch Tiêu Trần nhìn theo hướng đó, đối diện với ánh mắt ngây thơ của nữ tử kia, nàng suýt nữa thì tức đến ngất xỉu, lạnh giọng nói: "Trình Cẩm Thư là đồ nhi của ta, sao có thể thành người của Bạch Phong Hoà ngươi?"
"Sư tỷ nói sai rồi."
Bạch Phong Hoà mỉm cười, sắc mặt vẫn trắng bệch.
"Ngươi sớm đã trục xuất nàng khỏi sư môn.
Nàng hiện giờ tá túc ở núi của ta, đương nhiên tính là người của ta."
Bạch Tiêu Trần định tranh luận, nhưng thấy Bạch Phong Hoà đau đớn đến mức mắt sắp nhắm nghiền, cuối cùng chỉ hằn học phất ống tay áo ra sau: "Tùy ngươi, bản tôn không rảnh dây dưa với ngươi."
"Dù sao cũng là một môn chủ, vậy mà lại để đám tiểu tiên tu xem kịch vui."
Bạch Tiêu Trần liếc nhìn quanh.
Đám tiên tu vốn vây kín như nêm cối tức khắc giải tán như chim muông.
Trước điện thoáng chốc trống trải.
Đôi mắt phượng của Bạch Tiêu Trần đảo qua đảo lại trên người Vân Xuyên Chỉ, nhìn đến mức nàng lạnh sống lưng mới chịu dời đi.
Bạch Tiêu Trần xoay người rời bước, ba vị môn chủ còn lại cũng theo sát phía sau.
Linh Thủy vội định tới đỡ Bạch Phong Hoà nhưng bị nàng xua tay từ chối.
Nữ nhân một mình đứng dậy.
Bước chân nàng lảo đảo tựa liễu yếu trước gió.
Nàng rút khăn gấm, chậm rãi lau vết máu bên khóe môi.
"Môn chủ, thương thế của ngài..."
"Không sao, vết thương nhỏ thôi."
Bạch Phong Hoà nhạt giọng.
"Sao lại là vết thương nhỏ?
Ra nhiều máu như vậy."
Linh Thủy tiến tới, đặt giọt nước mắt Bất Tử Điểu vừa lấy lại từ chỗ Vân Xuyên Chỉ vào lòng bàn tay.
"Thanh Lăng Băng kiếm kia của tông chủ chứa hàn độc, dù là ngài cũng khó lòng chống chọi."
"Nếu ngài thật sự không muốn gặp Y Tiên, hãy dùng thử cái này.
Đây là trân bảo của tộc nhân ta, có kỳ hiệu với hàn độc."
Linh Thủy đôi tay nâng tiểu hồ lô trong suốt dâng lên.
Bạch Phong Hoà nhìn Linh Thủy, không nói lời nào.
Nàng sững lại hồi lâu mới nhận lấy.
"Hôm nay không cần quay về, bản tọa đi tìm một gian phòng dưỡng thương."
Bạch Phong Hoà dường như đã cạn kiệt sức lực.
Giọng nói nàng mệt mỏi, khác hẳn vẻ thường ngày.
"Hai người các ngươi tự tìm chỗ ở đi, đừng đi theo bản tọa."
Bóng dáng Bạch Phong Hòa cùng Linh Thủy dần tan biến nơi cuối thềm đá.
Vân Xuyên Chỉ lặng người nhìn theo hồi lâu không nhúc nhích.
Trình Cẩm Thư ở bên cạnh tiến tới, nghiêng đầu quan sát: "Sao thế, ngươi cũng lo lắng à?"
"Không phải."
Vân Xuyên Chỉ lắc đầu.
Tầm mắt nàng phóng ra xa xăm, đáy mắt tràn đầy vẻ ai oán.
"Sớm biết thế này, ta đã uống cạn bình nước mắt kia từ trước, ít nhiều cũng tăng thêm được chút tu vi."
Nàng thở dài, "Giờ thì hay rồi, đúng là giỏ tre múc nước công dã tràng."
Trình Cẩm Thư nghe vậy liền cười khúc khích: "Ta còn đang tự hỏi, ngươi từ khi nào lại biết lo lắng cho người khác cơ đấy."
"Sao nào, ta không thể lo lắng cho người khác sao?"
Vân Xuyên Chỉ liếc mắt nhìn nàng.
"Nói thì không phải vậy, nhưng trong mắt ta ngươi có chút khác biệt.
So với người thường, ngươi có phần lạnh nhạt."
Trình Cẩm Thư khoanh tay, bàn tay còn lại giả vờ lão luyện vuốt cằm, "Phảng phất như chuyện gì cũng không khiến ngươi thất lễ được."
Nàng xoay người đứng trước mặt Vân Xuyên Chỉ, nghi hoặc hỏi: "Ngươi thật sự chỉ là một tiểu tiên phó mười sáu tuổi thôi sao?"
"Ngươi đoán xem."
Vân Xuyên Chỉ cười đáp lại.
Rồi nàng hỏi ngược: "Ngươi trông cũng chẳng giống đại sư tỷ của Bất Tức Sơn chút nào, chẳng thấy một chút ổn trọng."
Trình Cẩm Thư hì hì cười, hất mái tóc đầy bím ra sau đầu, kéo Vân Xuyên Chỉ đi vào đám đông: "Ta nếu không phải tính cách này, sớm từ lúc bị phế bỏ nửa đời tu vi đã tự vẫn rồi, còn có thể sống tạm đến bây giờ sao."
Cũng phải, đều là những người từng trải qua thống khổ.
Nếu không tiêu sái một chút, làm sao có thể bước tiếp.
Vì biến cố vừa rồi, tiên tu từ các môn phái giờ đây đều tụ tập lại.
Vài vị tu giả có địa vị cao đang dẫn họ đi tìm nơi nghỉ chân.
Vân Xuyên Chỉ cùng Trình Cẩm Thư lẫn vào đám đông, bước lên những bậc thang rộng lớn.
Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán đứt quãng, đa phần đều xoay quanh chuyện vừa xảy ra.
Vài tiên tu trẻ tuổi chưa rõ về Bạch Phong Hòa, liền có bậc tiền bối mở lời giải thích, thanh âm xôn xao nhỏ vụn.
"Cho nên vị môn chủ đỉnh thứ năm kia vốn là mang tội trong mình, vậy sao nàng không an phận ở lại đó, còn mặt dày tới đại náo Bất Tức Sơn?"
Một tiên tu giọng thanh mảnh hỏi.
"Ngươi không biết đâu, vị môn chủ này ác danh vang xa, chuyện sát hại đồng môn còn làm được, thì còn việc gì nàng không dám."
Một nam tử mặc lam bào thở dài, "Ta đoán nàng vì môn hạ không người kế nghiệp, lẻ loi hiu quạnh, sinh lòng bất mãn đã lâu nên mới đến quấy nhiễu Tông môn đại điển."
Tiên tu giọng thanh mảnh kia lại hỏi: "Đều là môn chủ, sao dưới gối nàng lại không có đồ đệ?"
"Một kẻ xú danh chiêu bái như thế, ai lại nguyện ý bái vào môn hạ, không phải tự chuốc khổ vào thân sao."
Không biết người nào chen ngang, sau đó là vài tiếng cười cợt vụn vặt.
Vân Xuyên Chỉ nghe đến nhập tâm, thúc vào eo Trình Cẩm Thư, cúi đầu hỏi nhỏ: "Thật sự là vậy sao?"
"Một nửa một nửa thôi.
Xác thực hiếm người dám bái vào, nhưng cũng không thiếu những kẻ gan dạ cuồng vọng.
Dù sao tu vi cô cô ta đặt ở đó, thậm chí có những kẻ cùng chung thói ác còn vô cùng sùng bái nàng nữa kìa."
Trình Cẩm Thư nói.
"Có điều đều bị nàng khước từ.
Không rõ vì sao, một đồ đệ nàng cũng không muốn thu."
Trình Cẩm Thư lắc đầu.
Vân Xuyên Chỉ khẽ gật đầu, không tiếp tục vướng bận lý do.
Suy nghĩ của kẻ như Bạch Phong Hòa, há phải người thường có thể thấu hiểu.
Vân Xuyên Chỉ đi đến mức hai chân run rẩy, cầu thang cao ngất kia cuối cùng cũng thôi hướng lên trên mà trải rộng ra bốn phía.
Nàng kéo đôi chân nặng nề bước bước cuối cùng, suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống đất.
Những tiên tu xung quanh lại chẳng hề hấn gì, vẫn còn đang nói cười vui vẻ.
Vân Xuyên Chỉ khom lưng ôm gối, xoay người ngồi bệt xuống đất.
Có tu vi và không có tu vi đúng là khác biệt một trời một vực.
Nàng che đi ánh mặt trời, thầm thề rằng ngày mai nếu không phải lên sân khấu thì sẽ đầu hàng trước.
Cái gì mà Tông môn đại điển, mặc kệ tất cả đi.
Bốn phía là một rừng hoa thấm đẫm tâm can, nhìn xa như mây hồng phủ núi.
Cuối phiến đá ngọc bạch là một cổng vòm, nhìn qua đó, mấy chục tòa vân các kim bích huy hoàng lơ lửng giữa không trung.
Giữa mây mù bao phủ, bốn góc mái hiên đều có tiên hạc lông trắng đứng đó chậm rãi vỗ cánh.
"Quả nhiên là tông môn số một số hai, ngay cả nơi ở của tiên tu cũng khí phái thế này!"
Vân Xuyên Chỉ thấy cảnh này lập tức hết mệt, nàng kéo tay Trình Cẩm Thư đứng dậy, ngẩng đầu nhìn quanh.
"Nhìn cái bộ dạng không tiền đồ của ngươi kìa."
Trình Cẩm Thư khoanh tay, "Nhớ năm đó nơi ta ở mới gọi là khí phái."
"Chuyện cũ đã qua, không thể vãn hồi."
Nàng hít sâu một hơi hương hoa.
"Côn Đan môn phải không?"
Một tiên tu lam bào tiến tới hỏi thăm.
Nàng nhận ra Trình Cẩm Thư, sắc mặt lập tức đỏ bừng: "Đại, đại sư..."
"Chỉ là một tán tu nhỏ bé mà thôi."
Trình Cẩm Thư ngắt lời, "Chúng ta ở đâu?"
Tiên tu lam bào im lặng, chỉ về phía tòa vân các nằm sâu nhất: "Nơi ở của các ngươi ở phía đó.
Có điều không ngờ Côn Đan môn cũng tham gia, nên giường nằm không đủ."
"Hai người e rằng phải ở chung phòng với các tiên tu khác."
"Không sao, có chỗ ngủ là được."
Trình Cẩm Thư cười nói.
Nàng xách cổ áo Vân Xuyên Chỉ lăng không nhảy vọt, trong chớp mắt đã đứng trên hiên của vân các.
Hiên các tựa hồ cảm ứng được người đến, cánh cửa vốn đóng chặt tự mình đẩy ra, lộ ra bài trí bằng gỗ bên trong.
Đập vào mắt là tấm bình phong thêu hình sơn thủy.
Vòng qua đó mới vào đến phòng, bên trong đặt bốn chiếc giường.
Bốn nữ tử đang cười nói gì đó, thấy hai người bước vào, tiếng cười đột ngột ngừng bặt.
"Đại sư tỷ?"
Nữ tử đứng gần nhất có khuôn mặt tròn trịa, mắt ngọc mày ngài vô cùng kiều diễm.
Nàng đứng dậy hỏi: "Đây là..."
"Đừng gọi ta là đại sư tỷ, ta sớm đã bị trục xuất sư môn."
Trình Cẩm Thư xua tay: "Chúng ta hiện giờ là người của Côn Đan môn.
Người dưới kia nói giường không đủ, bảo hai người chúng ta tới đây ở cùng các ngươi."
"Tất nhiên là không sao rồi."
Nữ tử cười nói.
Nàng nghiêng mình nhìn về phía Vân Xuyên Chỉ sau lưng Trình Cẩm Thư: "Đây là..."
"Nàng là tiên phó dưới tòa Bạch môn chủ, họ Thôi."
Trình Cẩm Thư giới thiệu xong, lại chỉ về phía nữ tử mặt tròn kia: "Nhị Cẩu, vị này là sư muội nhỏ nhất dưới tòa Sư tôn ta, tên gọi Thích Ngọc Dung."
Vân Xuyên Chỉ nghe vậy đang định tiến lên hành lễ, lại thấy Thích Ngọc Dung đột nhiên lùi lại một bước.
Bước chân nàng khựng lại giữa chừng.
"Tiên phó?"
Thích Ngọc Dung mím môi nhìn đồng bạn, rồi vung tay một cái.
Ấn ký nô tịch vốn bị che khuất tức khắc hiện rõ giữa mày Vân Xuyên Chỉ.
"Vẫn còn mang nô tịch?"
Thích Ngọc Dung cau mày: "Sư tỷ, chuyện này..."
Vân Xuyên Chỉ tức khắc hiểu ý nàng, cúi đầu cười khẽ, không tiến lên phía trước nữa.
"Nô tịch thì đã sao?
Các ngươi có ý gì?"
Trình Cẩm Thư nhướng mày đẹp.
"Cùng lắm thì các ngươi chen chúc một chút, ta cùng nàng ngủ chung một giường là được."
Thích Ngọc Dung không đáp lời.
Nàng xoay người nhìn về phía đồng bạn.
Một nữ tử khác liền lộ vẻ khó xử: "Sư tỷ, ngài thì sao cũng được, nhưng chúng ta đều là tiên tu chính thống, bắt chúng ta ở cùng phòng với kẻ mang thân phận nô tịch, e là..."
"Đúng vậy sư tỷ, liệu còn phòng trống nào khác không?
Hoặc giả ra ngoài cửa..."
Trình Cẩm Thư nhất thời bực mình, lạnh lùng quát: "Các ngươi sao lại như vậy!
Sư tôn đã dạy dỗ các ngươi thế nào!"
Vài tên nữ tử đồng loạt cúi đầu không dám lên tiếng.
Trình Cẩm Thư định tiến lên lý luận thêm, liền bị Vân Xuyên Chỉ nắm lấy ống tay áo, mỉm cười lắc đầu.
"Thôi, không sao đâu."
Vân Xuyên Chỉ vốn đã hiểu rõ sự phân biệt địa vị ở Càn Nguyên giới nên chẳng buồn bực.
Nàng vỗ vỗ vai Trình Cẩm Thư: "Ngươi ở lại đi, ta ra bên ngoài ngủ."
"Nhị Cẩu!"
Trình Cẩm Thư xoay người giữ nàng lại.
"Bên ngoài ngủ thế nào được?
Thay vì thế, chúng ta thà quay về Côn Đan môn còn hơn."
"Đừng, đi thêm chuyến nữa chắc ta nôn chết mất."
Vân Xuyên Chỉ cười rạng rỡ: "Không sao đâu, trời không gió không mưa, ta lại quen cảnh màn trời chiếu đất rồi, ngủ đâu mà chẳng là ngủ?"
Dứt lời, nàng không đợi Trình Cẩm Thư nói thêm, tự mình rời khỏi căn phòng chật chội, trở lại dưới ánh mặt trời.
Cũng may bốn phía nơi này đều là rừng hoa, hương thơm ngào ngạt.
Gió thổi qua, những cánh hoa vô danh rụng xuống, lạch cạch lạch cạch như đang tấu nhạc.
Vân Xuyên Chỉ đi sâu vào bên trong, tìm một chạc cây rộng rãi nhất rồi tự treo mình lên đó.
Không phải chen chúc với người khác cũng tốt.
Thay vì nhìn sắc mặt của đám tiên tu kia, chi bằng lấy trời làm chăn lấy đất làm giường.
Nghe hương hoa, ngắm phong cảnh, thật tự tại biết bao.
Nàng treo mình trên cây, đu đưa theo gió.
Nhìn mặt trời chậm rãi lặn xuống chân núi, khiến bầu trời chỉ còn lại một màu xanh thẳm, rồi màu xanh ấy cũng nhạt dần.
"Nhị Cẩu!"
Tiếng gọi cao vút khiến nàng giật mình.
Ngay sau đó, một bóng người nhảy lên cành cây, treo mình đối chân với nàng, cười hì hì: "Ta tới bồi ngươi đây."
Trình Cẩm Thư?
Vân Xuyên Chỉ kinh ngạc mở to mắt: "Ngươi không ở trong phòng nghỉ ngơi, chạy ra ngoài này làm gì?"
"Ta không thích ngủ cùng đám người mắt cao hơn đầu đó."
Trình Cẩm Thư lót tay sau gáy, chân buông thõng dưới tán cây.
"Ta vốn dĩ đã sớm chướng mắt cái bộ dạng tự xưng hơn người của đám tiên tu này, đều là do sống sung sướng quá lâu nên mới phớt lờ nỗi khổ nhân gian."
"Nói cũng đúng."
Vân Xuyên Chỉ vui vẻ phụ họa.
"Tính tình ngươi tốt thật đấy, thế mà cũng không tức giận."
"Không giận là giả, nhưng chỉ giận một chút rồi thôi."
Vân Xuyên Chỉ nhạt giọng nói, đưa tay bắt lấy cơn gió giữa không trung.
"Bị người ta xem thường một chút có là gì so với những thống khổ thực sự.
Ngươi thì biết thế nào là thống khổ chứ, đồ nhóc con."
Trình Cẩm Thư nghe vậy thì phì cười.
Vân Xuyên Chỉ không đáp, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm bầu trời xanh.
Nàng đương nhiên biết.
Phụ thân bị giẫm đạp thành bùn ngay trước mắt là thống khổ.
Mẫu thân bị ác linh nuốt chửng là thống khổ.
Tỷ tỷ cùng xóm chết bệnh bên lề đường là thống khổ.
Nàng vì muốn sống sót mà tự tay giết chết hết đồng bạn này đến đồng bạn khác...
Đó chính là thống khổ.
"Hiện tại ta có chút thống khổ rồi."
Vân Xuyên Chỉ bỗng nhiên cau mày.
Trình Cẩm Thư sửng sốt, bật dậy ngồi thẳng: "Cái gì?"
"Ta đói bụng."
Vân Xuyên Chỉ có chút ủy khuất.
"Xì."
Trình Cẩm Thư cười ha hả một trận rồi xoay người nhảy xuống cây: "Đi thôi, trong môn phái chắc chắn có nơi dùng thiện."
"Thôi, ta không muốn tiếp xúc với đám tiên tu đó đâu."
Vân Xuyên Chỉ nằm bò trên cây như cá chết, tứ chi buông thõng đung đưa: "Chúng ta đến chỗ môn chủ trộm chút đồ ăn đi."
Nàng cười: "Đồ ăn của Bạch Phong Hoà là tốt nhất, nàng ta lại chẳng thích ăn mấy, đồ dư lại đều là của ta hết."
"Ăn vụng đồ của cô cô ta?
Gan ngươi cũng lớn thật đấy, không sợ bị nàng hỏi tội sao?"
Trình Cẩm Thư vô cùng kinh ngạc.
"Cũng thường thôi, ta trộm mỗi ngày mà, nàng có bao giờ phát hiện ra đâu."
Vân Xuyên Chỉ cười đến nhăn cả mũi.
Trình Cẩm Thư cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Nàng dẫn Vân Xuyên Chỉ đi quanh môn phái một vòng, rốt cuộc trước khi trời tối hẳn, họ cũng tìm được nơi ở của Bạch Phong Hoà.
Đó là một tòa tiên điện hẻo lánh của chủ phong Bất Tức Sơn.
Trên cửa đề ba chữ lớn "Tiểu Bạch Điện", dưới ánh đèn lồng hai bên chiếu rọi trông thật kim quang rực rỡ.
"Tiểu Bạch Điện là tên kiểu gì vậy?"
Vân Xuyên Chỉ nheo mắt nhìn.
"Đây là tiên điện tiền tông chủ đặc biệt ban cho cô cô ta khi nàng vừa mới đến Bất Tức Sơn, còn vì dỗ dành nàng mà sửa thành cái tên này."
Trình Cẩm Thư chống nạnh nói, ánh mắt tràn đầy hoài niệm.
"Không ngờ cô cô lại quay về đây ở."
Xem ra năm đó tông chủ thực sự vô cùng sủng ái Bạch Phong Hoà.
Bạch Phong Hoà cũng rất kính trọng vị sư tôn này, làm sao có thể tự tay giết thầy được chứ?
Vân Xuyên Chỉ nảy sinh nghi hoặc nhưng không nói nhiều, cùng Trình Cẩm Thư bước vào cửa điện.
Trong điện không thắp đèn.
Lúc này trời đã tối, bên trong càng tối đen như mực.
Vân Xuyên Chỉ móc từ trong ống tay áo ra một vật hình đoản côn, gõ nhẹ một cái, đầu côn liền tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
"Vật này là gì vậy?"
Trình Cẩm Thư vuốt ve cây gậy bóng loáng, không tiếc lời khen ngợi.
"Đèn ta tự làm."
Vân Xuyên Chỉ quơ quơ cây gậy: "Không bao giờ tắt, lại có thể tự điều chỉnh độ sáng, dùng tốt hơn đuốc hay đá lửa nhiều."
"Ngươi còn biết làm cả thứ này cơ à."
Trình Cẩm Thư thích thú không nỡ rời tay, Vân Xuyên Chỉ liền đưa luôn cho nàng một cái.
Hai người dọc theo hành lang dài tối tăm vừa đi vừa dừng.
Không hiểu sao tim Vân Xuyên Chỉ cứ treo lơ lửng.
Dường như có chỗ nào đó không ổn, nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.
"Ngươi có cảm nhận được hơi thở của môn chủ không?"
Vân Xuyên Chỉ hỏi.
"Nàng là tu giả Độ Kiếp kỳ, ta làm sao cảm nhận được hơi thở của nàng."
Trình Cẩm Thư vẫn còn đang nói đùa.
Nhưng khi thấy Vân Xuyên Chỉ nhìn mình một cách bình tĩnh, nàng liền không cười nữa.
"Không lẽ nào..."
Khóe miệng Trình Cẩm Thư trễ xuống.
"Ngươi có phát hiện ra hơi thở của Linh Thủy không?
Còn ta thì sao?"
Vân Xuyên Chỉ lại lên tiếng.
Nàng đưa luồng sáng trong tay ra xa, nhưng bóng tối dính dớp kia phảng phất như một bức tường đen kịt.
Xa nhất cũng chỉ soi được một khoảng đất nhỏ dưới chân.
"Trong điện này có quái lạ."
Trình Cẩm Thư kéo Vân Xuyên Chỉ lại: "Chúng ta mau ra ngoài trước đã."
"Đi ra ngoài?"
Vân Xuyên Chỉ khẽ cười.
Nàng xoay người nhìn lại con đường vừa đi qua.
Cánh cửa ban nãy đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một hành lang dài vô tận, đâm thẳng vào màn đêm đặc quánh.
"Chẳng lẽ nháo quỷ."
Trình Cẩm Thư đột nhiên gọi ra thanh huyền thiết côn, một tay nắm chặt, chắn Vân Xuyên Chỉ ở phía sau: "Không thể nào, ta sợ nhất là quỷ."
"Ngươi là người tu tiên mà còn sợ quỷ, lúc bắt ác linh thì tính sao?"
Vân Xuyên Chỉ đánh giá Trình Cẩm Thư từ trên xuống dưới, phảng phất như kẻ đang lâm vào hiểm cảnh không phải là mình.
"Bắt quỷ là bắt quỷ, sợ quỷ là sợ quỷ.
Huống hồ ta hiện tại chỉ còn phân nửa tu vi, đánh không lại thì biết làm sao."
Trình Cẩm Thư lau mồ hôi trên trán: "Ngươi đừng có dọa ta."
"Vả lại, sao ngươi lại không thấy sợ hãi."
Nàng dùng côn sắt chỉ vào Vân Xuyên Chỉ, đại kinh thất sắc: "Ngươi không phải cũng là quỷ đấy chứ?"
"Đúng vậy."
Vân Xuyên Chỉ thản nhiên đáp lời.
Nàng dùng đầu ngón tay gạt thanh côn sắt ra, rồi từ trong tay áo móc ra Hắc Đản Nhi.
Nàng dặn nó: "Ngươi không bị mê hoặc, nhìn xem chúng ta đang ở đâu."
Hắc Đản Nhi bò lên bả vai nàng, nhìn quanh trái phải rồi cất giọng non nớt: "Chủ nhân, nơi này là vực thẳm."
"Cái gì?"
Trình Cẩm Thư suýt nhảy dựng lên, ôm chặt lấy cánh tay Vân Xuyên Chỉ, giọng lạc hẳn đi: "Vực thẳm?"
"Nếu các ngươi đi tiếp về phía trước, sẽ bước chân vào nơi vực sâu thăm thẳm."
Hắc Đản Nhi bình thản trả lời, rồi dùng cánh tay ngắn ngủn chỉ về hướng bên phải: "Đi lối này mới là đường."
Vân Xuyên Chỉ vỗ vỗ Trình Cẩm Thư, cất bước đi theo hướng Hắc Đản Nhi chỉ dẫn.
Vách tường như một bong bóng khí bị xuyên thấu.
Cảnh tượng trước mắt thay đổi, ánh trăng hiện ra dưới chân.
Trình Cẩm Thư quay đầu nhìn lại, tức khắc đổ mồ hôi lạnh, run rẩy nói: "Quả nhiên thật sự là vực thẳm.
Chuyện này là sao, chúng ta trúng kế rồi?"
"Ngươi nghe qua Ảnh Yêu bao giờ chưa?"
Vân Xuyên Chỉ thu lại cây gậy đang phát sáng trong tay: "Phàm là nơi nào có bóng đổ, Ảnh Yêu đều có thể hành động tự nhiên.
Chúng dùng ảo ảnh đánh lừa thị giác, dẫn dụ người đi đường vào nơi nguy hiểm."
"Từng gặp qua, nhưng chưa từng thấy con nào lợi hại thế này, đến mức ta không nhìn ra sơ hở."
Trình Cẩm Thư vẫn chưa hết bàng hoàng: "Nhưng nơi canh phòng nghiêm ngặt như Bất Tức Sơn, sao có thể có yêu quái xuất hiện."
Vân Xuyên Chỉ không đáp lời.
Nàng kéo tay Trình Cẩm Thư, dắt nàng đi về phía rừng rậm.
Trình Cẩm Thư sợ hãi đi theo sau, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó: "Ngươi chẳng phải là tiên phó không có tu vi sao, sao lại biết những thứ này?"
"Đêm nay ánh trăng thật đẹp."
Vân Xuyên Chỉ cười tủm tỉm đáp.
Trình Cẩm Thư đảo mắt, biết nàng không muốn nói nên cũng không hỏi thêm.
Hai người đi bộ khoảng nửa nén hương, tòa "Tiểu Bạch điện" lại lần nữa hiện ra.
Xem ra từ lúc bước đến nơi hẻo lánh này, bọn họ đã nhập cục rồi.
Vân Xuyên Chỉ thầm nghĩ, sau đó đẩy cửa điện, một lần nữa bước vào bóng tối.
"Làm sao để không bị Ảnh Yêu mê hoặc?"
Vân Xuyên Chỉ khẽ mở lời rồi đóng cửa lại.
Bốn phía chìm vào đen kịt.
Không có bóng dáng là được.
Trình Cẩm Thư tự nhiên cũng nghĩ thông suốt điểm này.
Hai người mò mẫm trong bóng đêm, bước lên tầng hai của điện.
Trình Cẩm Thư bỗng nhiên dẫm trúng một vật mềm mại.
Nàng định hét lớn, nhưng lại cố nhịn xuống, biến thành một tiếng nức nở: "Nhị Cẩu, ta dẫm phải quỷ rồi."
Thứ gì vậy?
Vân Xuyên Chỉ mặt đen lại, ngồi xổm xuống sờ một cái, sờ trúng một khuôn mặt người trơn nhẵn.
"Linh Thủy tỷ tỷ."
Nàng kinh hãi, vội vàng nhấc chân Trình Cẩm Thư ra, đỡ Linh Thủy dậy.
Nàng phất tay niệm khẩu quyết, ấn vầng sáng từ đầu ngón tay vào ngực đối phương.
Linh Thủy hô hấp dồn dập, bừng tỉnh mở mắt, đôi tay bấu chặt lấy bả vai Vân Xuyên Chỉ: "Môn chủ!"
"Ta không phải môn chủ, ta là Thôi Nhị Cẩu."
Vân Xuyên Chỉ nheo mắt nói: "Chuyện gì đã xảy ra, sao ngươi lại hôn mê?"
"Nhị Cẩu?"
Linh Thủy thẫn thờ lặp lại, rồi vội vàng nói: "Môn chủ đang ở trong điện chữa thương.
Ta ở ngoài cửa hộ pháp, nhưng không biết sao bốn phía bỗng nhiên đen kịt một mảnh."
"Ta vào cửa tìm kiếm nhưng không thấy lấy một tia sáng, cũng không tìm thấy môn chủ.
Trong bóng tối bỗng nhiên xông ra rất nhiều người, ta chống trả không nổi nên đã hôn mê."
"Đúng rồi, tu vi của ngươi là bậc nào?"
Vân Xuyên Chỉ đột ngột hỏi một câu chẳng liên quan.
Linh Thủy ngẩn ra: "Kim Đan kỳ."
"Ta hiện giờ cũng vậy."
Trình Cẩm Thư chen miệng vào.
Tu vi tại Càn Nguyên giới được chia thành: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp, Đại Thừa.
Vượt qua Đại Thừa chính là Tiên.
Tu vi Kim Đan kỳ của Linh Thủy và Trình Cẩm Thư lẽ ra không hề yếu, vậy mà lại không hề phát hiện ra Ảnh Yêu này.
Kẻ đang gây chuyện không phải yêu ma tầm thường, e là một đại yêu vô cùng khó đối phó.
Vân Xuyên Chỉ không còn cười nữa.
Nàng ra hiệu cho Trình Cẩm Thư đỡ Linh Thủy dậy, đưa cho nàng một viên huyết đan.
Đợi nàng khôi phục khí huyết, Vân Xuyên Chỉ mới mở lời: "Các ngươi chắc hẳn đã bị một con đại yêu cường hãn bám theo."
"Yêu?
Trong tông môn sao lại có yêu?"
Linh Thủy khiếp sợ, nàng siết chặt roi dài trong tay: "Môn chủ nàng..."
"Trong tông môn thông thường không có yêu.
Nhưng nếu có, thì đó là loại yêu được nuôi dưỡng bằng linh khí, khiến người khác không thể phát hiện."
Vân Xuyên Chỉ chợt cảm thấy thú vị.
"Ý ngươi là sao?"
Trình Cẩm Thư ngẩn người.
"Trong tông môn Bất Tức Sơn của các ngươi, có kẻ đang nuôi yêu quái để làm trò vui đấy."
Vân Xuyên Chỉ thản nhiên nói.
Dứt lời, nàng lục lọi trong tay áo một hồi, sau đó bốc một nắm búp bê vải ném ra: "Đi tìm Bạch Phong Hòa."
Đám búp bê vải không biết nói, nhưng vô cùng nghe lời.
Vừa chạm đất, chúng liền tản ra bốn phía.
Chúng không sợ bóng tối, cũng không bị Ảnh Yêu ảnh hưởng, chỉ loáng cái đã biến mất tăm.
Linh Thủy và Trình Cẩm Thư nhìn nhau, thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Vân Xuyên Chỉ biết họ đang kinh ngạc điều gì, nhưng tình thế đã đến nước này, nàng buộc phải ra tay tìm kiếm Bạch Phong Hòa.
Bởi nếu Ảnh Yêu này là do người nuôi dưỡng, kẻ địch trong bóng tối tất là một kẻ cực kỳ cường đại.
Bọn họ đã nhập cục, kẻ đó tuyệt đối sẽ không để họ thoát thân.
Hiện giờ chỉ có tìm thấy Bạch Phong Hòa mới có thể quyết chiến một trận, mới có cơ hội sống sót.
Đám búp bê vải nhanh chóng quay trở lại, chen chúc dày đặc bên nhau.
Cũng may lúc trước không khâu miệng cho chúng, nếu không bây giờ hẳn là ồn ào không chịu nổi.
Nàng lôi kéo góc áo Vân Xuyên Chỉ, dấn thân vào bóng đêm kịt.
Vân Xuyên Chỉ nắm lấy Trình Cẩm Thư và Linh Thủy.
Ba người xếp thành một hàng, thận trọng tiến bước.
"Nghe xem, có thanh âm."
Linh Thủy khẽ nhắc: "Ở ngay đây."
Nàng chạm vào cánh cửa điện, áp tai lắng nghe.
Động tĩnh sột soạt như hàng vạn con nhện đang bò trườn.
Âm thanh dày đặc, khiến người ta da đầu tê dại.
Cùng lúc đó, từ khe cửa phiêu tán ra một làn hương hoa nồng đậm.
Mùi hương thanh tao độc nhất của Bạch Phong Hoà.
"Môn chủ!"
Linh Thủy tung chân đá văng cánh cửa đóng chặt.
Trình Cẩm Thư nhanh tay bật mở đoản côn ánh sáng.
Bốn phía tức khắc bừng sáng rực rỡ.
Một cảnh tượng kinh hãi đập vào mắt.
Cả ba đồng thời hít một hơi lạnh.
Vô số hắc ảnh không ngừng xuyên qua giữa gian phòng như tàn tro bay loạn.
Nhưng tâm điểm lại là đám hắc ảnh tụ tập ở giữa nhà.
Chúng như ngàn vạn con rắn đen vặn vẹo, quấn chặt lấy thân thể nữ nhân đến kín mít.
"Bạch Phong Hoà?"
Vân Xuyên Chỉ bàng hoàng.
Kẻ bị hắc ảnh trói buộc, thân hình mềm mại trôi nổi giữa không trung đích xác là Bạch Phong Hoà.
Trên người nàng chỉ khoác một lớp váy mỏng lúc ngủ, trông đơn bạc gầy yếu vô cùng.
Làn váy tựa cánh hoa rách nát phiêu tán.
Sợi tóc đen nhánh quấn quýt trong quang ảnh.
Sắc mặt nàng trắng đến mức trong suốt, không rõ sống chết.
"Cô cô!"
Trình Cẩm Thư thốt lên đầy lo lắng.
Lũ ác linh lập tức phát hiện ra bọn họ.
Chúng như bầy phi trùng ăn thịt người, che trời lấp đất lao tới.
Trình Cẩm Thư nổi hết da gà, vung trường côn múa may kín kẽ không kẽ hở.
Linh Thủy kéo Vân Xuyên Chỉ ra sau lưng, roi dài trắng muốt tựa tuyết rơi, ngăn chặn lũ hắc ảnh tấn công.
"Đây là cái quỷ gì vậy?"
Trình Cẩm Thư vừa đánh vừa kêu, giọng run rẩy: "Ảnh yêu sao?"
"Không phải."
Vân Xuyên Chỉ bình tĩnh lạ thường.
Nàng lùi về góc tường, tìm nơi ẩn nấp: "Đây là ác linh."
"Nhiều ác linh thế này sao?"
Trình Cẩm Thư sắp khóc đến nơi.
"Đời này ta chưa từng thấy, phải đào bao nhiêu ngôi mộ mới tích tụ được ngần này chứ?"
Vẫn còn tâm trí đùa giỡn, xem ra vẫn trụ được.
Vân Xuyên Chỉ trốn ở góc phòng, đầu ngón tay di chuyển cực nhanh, bắt đầu vẽ trận pháp.
Hắc Đản Nhi vốn treo trên vai nàng bỗng động đậy.
Nó dùng đôi tay bằng đá kéo kéo tóc nàng, thanh âm điềm mỹ: "Chủ nhân nhanh lên, có thứ gì đó đang đến."
Sắp xong rồi!
Vân Xuyên Chỉ ma sát đầu ngón tay đến mức sắp bốc hỏa.
Nàng vẽ xong nét cuối cùng, đồng thời hô lớn: "Linh Thủy tỷ tỷ, xin chút máu!"
Linh Thủy hành động dứt khoát, vung tiên ném về phía cổ tay mình.
Trường tụ phất mạnh, vài giọt nhiệt huyết bắn ra, rơi chuẩn xác vào mắt trận.
Trong phút chốc, lam quang rực rỡ tỏa ra từ mắt trận, tràn ngập gian phòng.
Tiếng kinh Phật linh thiêng vang vọng như từ thiên ngoại truyền về.
Đám ác linh hung ác dần chậm lại, rồi đình trệ giữa không trung.
"Thu."
Vân Xuyên Chỉ thấp giọng niệm chú.
Trận pháp tạo thành một cơn lốc xoáy, hút sạch toàn bộ ác linh vào trong.
Vừa định thở phào, Linh Thủy bỗng sững sờ.
Thân hình nàng như rơi xuống hầm băng, tứ chi tê dại: "Không ổn, môn chủ!"
Dưới ánh lam quang, bóng của bốn người đồng thời tách khỏi vách tường.
Chúng hội tụ lại thành một quái vật khổng lồ, diện mục dị hợm.
Tiếng cười sởn tóc gáy vang lên sau gáy.
Quái vật mở cái miệng như vực sâu, lao về phía Bạch Phong Hoà định nuốt chửng.
"Mau cứu môn chủ!"
Linh Thủy hô hoán nhưng thân thể nàng như bị đông cứng.
Trình Cẩm Thư và Vân Xuyên Chỉ cũng không thể nhúc nhích.
"Hắc Đản Nhi..."
Vân Xuyên Chỉ định ra lệnh, nhưng thân thể nàng bỗng bay bổng lên không trung.
Phảng phất có một bàn tay khổng lồ vô hình ném nàng về phía Bạch Phong Hoà.
Chuyện gì thế này?
Tâm trí nàng hoảng hốt, nhưng trong chớp mắt đã tới sát bên Bạch Phong Hoà.
Hương hoa nồng đậm xua tan sự ngột ngạt.
Sự khẩn trương khiến vạn vật như chậm lại.
Nàng nhìn rõ hàng mi run rẩy, gò má tinh tế và đôi môi đỏ đang nhắm chặt.
Cánh môi nàng chạm khẽ, cọ qua gò má đối phương một cách chắc chắn.
Trong lúc hoảng hốt, nàng thấy khóe mắt Bạch Phong Hoà khẽ giật động.
Xúc cảm ấm áp vương nơi khóe môi.
Vân Xuyên Chỉ liếm môi, theo bản năng ôm lấy vòng eo mềm mại của nữ nhân.
Nàng mang theo đối phương tránh thoát miệng lớn của ảnh yêu, cùng ngã nhào xuống giường.