Giữa trưa tháng 7, trong giờ Toán.
Khí trời oi bức, giọng nói giảng bài liên tục của giáo viên cứ như đang thôi miên, Khương Hạc chống cằm mơ màng sắp đi vào giấc ngủ.
Vào lúc nàng nửa tỉnh nửa mê, bên tai lại mãi truyền đến âm thanh sột soạt kì quái.
Khương Hạc miễn cưỡng mở mí mắt lên nhìn thử, hỏi bạn ngồi cùng bàn: "Ngôn Hạ, cậu viết cái gì vậy?"
Ngôn Hạ cầm bút chì, dưới khuỷu tay có lót một tờ giấy nháp, không ngẩng đầu lên trả lời: "Không có gì."
Khương Hạc nheo mắt lại, ngắm nghía đối phương: "Hình như hôm nay cậu cứ là lạ."
Ngòi bút trong tay Ngôn Hạ dừng lại: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Nhìn nàng cũng không khác gì bình thường, thân hình gầy guộc yếu ớt được khoác lên bởi một bộ đồng phục caro đỏ trắng, tóc mái ngang dài che mất hàng lông mày, trên sóng mũi bé xinh đeo một chiếc kính đen có kiểu dáng hơi quê mùa, khiến cả người trông vừa giản dị vừa mỏng manh.
Khương Hạc dựa sát vào nhìn, đột nhiên bất ngờ duỗi tay cầm lấy giấy nháp của nàng: "Để tôi nhìn một chút."
Thế nhưng Ngôn Hạ phản ứng nhanh hơn, khuỷu tay nhanh chóng đè xuống, chính xác đè lên mu bàn tay của Khương Hạc.
Tức khắc Khương Hạc hít hà một hơi, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
Ngôn Hạ ngơ ngác nhìn đối phương.
Mu bàn tay bị khuỷu tay đè lên đến mức tê dại, cơn đau bắt đầu truyền đi.
Khương Hạc cố rút tay vài cái nhưng không được, hít hà vài ngụm, nghiến răng nghiến lợi: "Mau lấy tay cậu ra!"
Ngôn Hạ nghe vậy mới phản ứng lại, khoé môi ngập ngừng, một giọng nói cất lên nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Xin lỗi, vừa rồi cậu doạ tôi."
Rất nhanh nàng nhấc khuỷu tay lên, vẻ mặt bất an mà gục đầu xuống.
Khương Hạc rút tay về, nhìn thấy trên mu bàn tay đỏ ửng một mảnh, đau nhức vô cùng.
Lập tức sắc mặt nàng trở nên trầm xuống.
Khi nào mà sức lực của Ngôn Hạ lại trở nên khoẻ như vậy?
Vừa rồi bản thân dùng lực rút tay trở về, thế nhưng lại bị áp chế đến không chút xê dịch.
Rõ ràng chỉ là một Omega yếu đuối mỏng manh. . .
Khương Hạc không cam lòng, giọng điệu trở nên hùng hổ doạ người: "Tại sao không để cho tôi nhìn?"
Ngôn Hạ ngẩng đầu, con ngươi đen bóng như một đôi thủy tinh trong suốt, ánh mắt sạch sẽ: "Bởi vì không có gì quan trọng cả."
Khương Hạc nhìn chằm chằm nàng: "Không quan trọng?
Vậy cậu gạt tôi làm gì?"
Lúc trước bất kể bản thân nói với Ngôn Hạ rằng muốn thứ gì, người này cũng chưa bao giờ phản kháng.
Khương Hạc không muốn ném mặt mũi, nhẫn nhịn cảm xúc bực tức trong lòng, vẫn hạ giọng giống như khi xưa, giọng nói mê hoặc: "Tiểu Hạ, không phải chúng ta là bạn bè sao?"
Ngôn Hạ nhìn Khương Hạc, mím môi trầm mặc.
Thấy vẻ mặt nàng có hơi thả lỏng, trong lòng Khương Hạc trở nên đắc ý, bỗng nhiên một giọng nói lạnh nhạt dội xuống từ trên đỉnh đầu của hai người: "Khương Hạc, em đang lén lút nói gì đấy?!
Bằng không lên đây nói thay tôi chút xem?"
Ánh mắt mọi người theo đó bắt đầu nhìn đến, sắc mặt Khương Hạc trắng nhợt, phản xạ có điều kiện mà đứng lên.
Trên bục giảng, cô Trương đang lạnh lùng nhìn nàng.
Trước mặt bao người, ánh mắt ấy giống như lưỡi dao sắc bén, lăng trì thần kinh nàng.
Tức khắc Khương Hạc cảm thấy cực kỳ xấu hổ, mu bàn tay đau đớn từng cơn, như là đang nhắc nhở nàng những chuyện vừa xảy ra.
Đại não Khương Hạc trống rỗng, cất lời theo bản năng: "Không phải em cố ý, là do vừa rồi Ngôn Hạ muốn nói chuyện với em."
Giọng nói vừa dứt, chung quanh truyền đến vài tiếng huýt sáo.
Vài người ngồi phía trước quay đầu lại, làm vài động tác khẩu hình nhìn hàng ghế sau lưng, vẻ mặt trào phúng: Có trò hay để nhìn!
Lớp 11F nổi tiếng là lớp học đội sổ, dựa theo cách gọi của các lớp khác, trong lớp này hội tụ một số thành phần "dưa vẹo táo nứt" với suy nghĩ bất chính, điển hình như những thiếu nam thiếu nữ bất lương quậy phá xã hội, hoặc là những học sinh kém không muốn đi học, hoặc là mấy cô cậu giàu có bị nhồi nhét vào đây buộc sống qua ngày. . . nhiều vô số kể, hỗn tạp đủ loại.
Vì thế, bầu không khí học tập trong lớp này cực kì kém, xếp hạng thi cử hằng năm đều đếm ngược từ dưới lên.
Giáo viên dạy Toán của lớp tên là Trương Anh, chỉ mới tốt nghiệp sư phạm mấy năm gần đây, còn trẻ kinh nghiệm không nhiều, lại thích phô trương, luôn mang thành kiến trong người, đối xử cực kỳ bất công với những học sinh có thành tích không được tốt.
Thường ngày biểu hiện của Khương Hạc còn tạm ổn, thái độ học tập cũng không tồi.
Nhưng Ngôn Hạ thì không như vậy, điểm số của các môn mỗi năm đều đếm ngược, mặc kệ kiểm tra môn gì, cứ đếm ngược từ dưới lên 5 số luôn luôn là vị trí của nàng.
Chuyện này nếu như đổi thành những người khác, sợ rằng Trương Anh còn bán tín bán nghi, thế nhưng tình huống của Ngôn Hạ quá mức đặc biệt, không mấy giáo viên nhìn nàng với sắc mặt tốt.
Dù sao ở trong mắt Trương Anh, học sinh không có thành tích thì luôn không có quyền lên tiếng.
Quả nhiên, cô Trương nhìn về phía Ngôn Hạ, đổ ập xuống một trận la mắng: "Em lôi kéo Khương Hạc nói cái gì?
Bản thân không muốn học, thì cũng đừng làm phiền bạn khác học!"
Một trận cười rôm rã vang lên, Ngôn Hạ chậm rãi đứng lên.
Có lẽ là vì không quen bị mọi người chú ý, hai gò má nhanh chóng đỏ ửng, ngón tay nhỏ nhắn nắm chặt ống tay áo, đầu ngón tay nắm đến trắng bệch.
Ở dưới ánh nhìn tức giận của Trương Anh, Ngôn Hạ hít sâu một hơi, nhỏ giọng kiên định trả lời: "Thưa cô, là do Khương Hạc tìm em nói trước."
Đột nhiên Khương Hạc siết chặt bàn tay thành quyền.
Liếc nhìn trừng to mắt uy hiếp nhìn Ngôn Hạ, nhìn thấy Ngôn Hạ đang run rẩy, không có quay đầu đáp lại, cơ thể gầy yếu cố gắng đứng thẳng lưng.
Bản thân Trương Anh đã chứng kiến nhiều học sinh kém tự tìm lý do bao biện cho mình, cười lạnh một tiếng, lười đôi co nói nhiều: "Đủ rồi, tôi mặc kệ rốt cuộc là em có nói hay không."
"Nếu em đã kiên quyết thể hiện như vậy, vậy thì lên đây giải đề toán này đi."
Nàng cố ý dừng lại một chút: "Không làm được thì đi ra khỏi lớp!"
Thấy thế, những học sinh buồn ngủ ngồi dưới bục giảng chợt tỉnh táo đôi phần, mỗi người mang vẻ mặt thích thú khi người khác gặp họa, mấy chục cặp mắt đáp trên người Ngôn Hạ.
Đủ loại sắc thái trên trần đời, hớn hở, thương hại, lạnh nhạt, cái gì cần cũng có.
Dưới ánh mắt của mọi người, Ngôn Hạ không tiếp tục giải thích nữa, nàng cúi đầu kẹp giấy nháp vào notebook, cầm theo một cuốn vở nhỏ bước lên bục giảng.
Nàng đứng trước bảng đen to lớn, bóng dáng trông càng thêm nhỏ nhắn, cơ thể không khỏe mạnh khiến nước da có vẻ tái nhợt.
Đứng yên một chỗ giống như một tờ giấy trắng dễ dàng bị gió cuốn đi, suy nhược đến khó tả.
Chưa kể dáng vẻ bình thường cũng không tốt, luôn thích co rút thân người, cong eo gù lưng, nhìn qua cảm giác là một người cực kỳ tự ti nhút nhát, khiến người ta cảm thấy phiền phức.
Ngôn Hạ ngẩng đầu, nghiêm túc đánh giá đề toán trên bảng.
Vóc dáng nàng nhỏ bé, đề toán lại viết quá cao, mãi ngước nhìn vị trí cao trên bảng sẽ có chút mỏi.
Trương Anh chống nạnh, trầm mặt đứng sang một bên.
Đề toán hàm số này không được tính là dễ, trong lòng nàng biết rõ, dựa theo thành tích của Ngôn Hạ thì tuyệt đối không thể nào giải được.
Sở dĩ kêu Ngôn Hạ bước lên, bất quá chỉ vì muốn không khí trong lớp học náo nhiệt một chút, đánh thức cơn buồn ngủ của học sinh, thuận tiện giết gà dọa khỉ mà thôi.
Yên tĩnh chờ đợi vài giây, Ngôn Hạ còn đang đánh giá đề bài, người ngồi bên dưới đã gấp đến không chờ nổi muốn nhìn người này sẽ làm được gì, không biết giọng nói của ai lại hét to lên: "Không biết làm thì đi xuống đi chứ, đừng lãng phí thời gian học tập của mọi người!"
Tức khắc, trước sau như một đều là một trận tiếng cười rôm rả.
Đại đa số bọn họ đều nhìn Ngôn Hạ không thuận mắt.
Tầm thường vô vị, thành tích kém, tính tình yếu đuối, không có cảm giác tồn tại. . . còn là một Omega.
Cũng chỉ sót lại một ưu điểm là nhà có tiền.
Khương Hạc nghe vậy cong khóe môi lên, mỉm cười châm chọc.
Trương Anh không có ngăn lại, mất kiên nhẫn nhìn Ngôn Hạ nói: "Không biết làm thì đi ra. . ."
Lời còn chưa dứt, Ngôn Hạ duỗi tay chọn lấy một viên phấn từ khe đựng phấn của bảng đen.
Tiếng cười rôm rả đột nhiên im bặt, bên dưới bục giảng bỗng bị bao trùm một sự yên tĩnh kì quái, chỉ còn sót lại âm thanh khi viên phấn được viết trên bảng đen.
Không tới một phút, chữ viết nắn nót bằng phấn nằm chỉnh tề ngay ngắn bên dưới đề toán.
Nhìn từng con chữ nằm gọn ghẽ, sắc mặt Trương Anh lập tức thay đổi.
Ngôn Hạ đẩy nhẹ gọng kính trên mũi, rụt rè nói: "Thưa cô, bài em làm có vấn đề gì sao ạ?"
Vẻ mặt Trương Anh trở nên khó coi, tỉ mỉ nhìn xem mấy lần, cũng không tìm thấy bất kỳ chỗ sai xót nào.
Nàng xấu hổ ho nhẹ, vẫy tay: ". . . .
Giải cũng không tồi, em trở về đi."
Ngôn Hạ khẽ gật đầu, vỗ tay phủi đi bụi phấn trên tay, trở lại chỗ ngồi một lần nữa.
Sao lại thế này?!
Mọi người bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương hoàn toàn hiện ra sự kinh ngạc, cuối cùng mấy ánh mắt đó không hẹn mà cùng dừng lại trên người Ngôn Hạ, dáng vẻ tò mò nhìn về phía nàng.
Ngôn Hạ như là không quen bị mọi người nhìn chằm chằm, giống như con nhím bị giật thót tim mà co ro người lại, ánh mắt lẩn trốn.
Cùng lúc đó, trong tai nàng truyền đến một giọng nói máy móc trong trẻo: "Tíng tong!
Ký chủ được cộng 20 điểm."
Ngôn Hạ vặn vẹo chiếc cổ mỏi nhừ, cầm lấy bút chì bấm trên bàn, ngón tay chuyển động, vô thức xoay chiếc bút xinh đẹp trên tay.
"Chỉ có +20?
Có phải là cộng ít điểm quá rồi không?"
Hồi tưởng lại sự rụt rè vừa rồi, nàng lười biếng mà đặt câu hỏi ở trong đầu: "Hệ thống, không phải mi nói có x2 phúc lợi dành cho người mới sao?
Chỉ nhiêu đây?
Không phải chứ?"