Cập nhật mới

Khác [BH - Xuyên Không] Công Chúa, Không Quậy!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406360508-256-k922110.jpg

[Bh - Xuyên Không] Công Chúa, Không Quậy!
Tác giả: Irissgarenagi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

✨Một tác phẩm đầu tay thể loại tiểu thuyết.

✨Khi bản thân có hứng thú tìm hiểu về Lịch Sử Việt Nam và muốn vượt ra khỏi vùng an toàn, thử sức với thể loại mới, phát triển hơn với chủ đề LGBT, nữ với nữ thì có thể không?.

💞Fic: [BH - Xuyên Không] Công Chúa, Không Quậy!.

🌕 I.

THỂ LOẠI CHÍNH CỦA TRUYỆN

Bách hợp.

Xuyên không.

Lịch sử Việt Nam - triều Trần (hư cấu dựa trên nền tảng lịch sử thật).

Cung đình - quyền mưu nhẹ.

Hành động - võ thuật - điều tra bí mật.

Tình cảm phát triển chậm (slow burn), ngọt - ấm - đôi lúc ngược nhẹ.

Tuyến nhân vật mạnh mẽ - nội tâm sâu.

🌙 II.

TÓM TẮT CỐT TRUYỆN.

⭐ NỘI DUNG CHÍNH

Nguyễn Lam Vy, nữ cảnh sát đặc nhiệm, trong lúc truy đuổi một nghi phạm đã xảy ra nổ lớn tại kho hàng ven biển.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm giữa một chiến trường thời Trần, trời đất mù khói, binh giáp thô sơ, tiếng ngựa hí và trống trận dội lại.

Lam Vy xuyên không vào thân phận Lê Duy, một nam thanh niên bị nghi là thích khách.

Trong hỗn loạn, cô vô tình cứu Công chúa Trần Ngọc Khuê khỏi một nhóm người lạ mặt có âm mưu ám sát.

Công chúa nhìn thấy ở Lam Vy sự bình tĩnh lạ thường, ánh mắt như người "đã trải qua hàng trăm lần sống chết".

Nàng ra lệnh:
"Người này theo ta.

Từ giờ là kỵ úy của bản cung."

Từ đây, Lam Vy (Lê Duy) trở thành thị vệ thân cận của công chúa.

✨Truyện được đăng trên nền tảng Wattpad, mong mọi người ghé qua ủng hộ:3.

❗Lưu Ý: Truyện không xuyên tạc lịch sử, vẫn là triều đại nhà Trần, chỉ thêm tình tiết hư cấu.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
[Bh - Xuyên Không] Công Chúa, Không Quậy!
Chương 1. Tiếng Nổ Dưới Biển Đêm. (Xuyên Không)


Biển mọi khi về đêm, đáng lẽ phải yên tĩnh, phản chiếu bóng trăng nằm lặng dưới mặt biển sâu.

Nhưng biển lần này không hề yên tĩnh.

Gió rít từng cơn, những tiếng xào xạc của cây, lá va chạm vào nhau.

Gió thổi ràn rạt qua những dãy container cũ kỹ, mùi mặn của biển lẫn cùng mùi của dầu máy và kim loại gỉ sét.

Ánh đèn cao áp ven cảng biển hắt xuống mặt nước sớm đã trở thành màu đen kịt do trời tối sẫm, phản chiếu những vệt sáng vỡ vụn và chập chờn như nhịp đập hỗn loạn của người đang chạy trốn kia.

“Mục tiêu đã vào kho số 3, Lam Vy.

Em ở gần nhất, tiếp cận cẩn thận’’.

Giọng đội trưởng vang lên thông qua chiếc tai nghe, tuy giọng điệu gấp gáp hơn nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo quen thuộc.

Nguyễn Lam Vy ép sát lưng vào thùng hàng số B17, hơi thở giữ ở mức thấp nhất, tập trung và im lặng, nghe lấy sự chỉ huy từ đội trưởng.

Liếc nhìn sang chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay trái.

23 giờ 41 phút.

Muộn rồi.

Lam Vy lại đánh mắt sang phía người phụ nữ ấy, nữ nghi phạm buôn lậu vũ khí xuyên quốc gia, hiện đang loạng choạng chạy giữa các dãy container.

Cô ta không đem theo con tin, cũng chẳng thấy đồng bọn đâu, chỉ có sự im lặng, im lặng đến chết chóc.

Nhưng cũng chính sự im lặng, yên tĩnh đến mức nghẹt thở này mới khiến Lam Vy cảm thấy áp lực và căng thẳng.

Cô rút súng, kiểm tra lại khóa an toàn rồi mới tiến gần lại từng bước.

Đôi giày giẫm lên nền bê tông, cố gắng không phát ra tiếng động nào.

“Cảnh sát đây!, đứng lại!”.

Tiếng nói của cô vang lên giữa những kho hàng và các dãy container sau đó âm thanh lại bị dội ngược lại, vang vọng và có phần méo mó đi.

Nữ nghi phạm khẽ quay đầu lại, trong khoảnh khắc ánh sáng le lói quét qua.

Lam Vy đã nhìn thấy nụ cười thoáng hiện trên môi của cô ta.

Không phải nụ cười của sự hoảng loạn mà là nhẹ nhõm..

“Muộn rồi!”.

Cô ta nói.

Lúc này, Lam Vy chợt cảm giác được sự lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Thôi chết, có bom!, mau rút lui...! ”.

Chưa dứt hết câu thì một âm thanh nổ lớn vang lên.

ẦM!.

Ánh sáng trắng xóa hiện ra xé toạc cả vùng trời đêm cùng âm thanh chói tai vang vọng.

Thứ âm thanh đó nuốt chửng lấy tất cả, không khí bị xé rách đi, sóng xung kích đánh bật Lam Vy ra khỏi mặt đất.

Cô chỉ kịp cảm nhận được cả cơ thể bị văng mạnh đi, đầu đập mạnh vào thùng kim loại lạnh ngắt, mọi thứ trước mắt tối sầm đi dần.

[...]

Ý thức dần trở lại, Lam Vy cũng khẽ mở mắt ra, thứ đầu tiên cảm nhận được không phải là đau.

mà là .. mùi máu..

Thứ tanh nồng, hòa lẫn mùi đất ẩm ướt sộc thẳng vào khoang mũi cô.

Những âm thanh hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm và.. tiếng của trống.

Khoan đã..

Trống ư?.

Thoáng suy nghĩ thì Lam Vy mở mắt ra, không gian xung quanh không còn là kho hàng bằng thép mà là một bầu trời xám xịt, từng đám mây cuộn lại như sắp đổ mưa.

Khói bay mù mịt, che khuất tầm nhìn.

Trước mắt cô là những khối người mặc giáp da, tay cầm giáo mác thô sơ lao vào đánh nhau.

Ngựa hí vang trời.

Máu văng khắp nơi.

“Giết!, giết chúng!”.

Một tiếng hô to khàn đặc vang lên sát bên tai.

Cô giật mình ngồi dậy.

Một cơn choáng ập đến khiến cô suýt nôn.

Cúi đầu nhìn cơ thể của mình, áo vải thô màu sẫm, tay áo dính đầy máu, bàn tay không còn mang găng tay chiến thuật quen thuộc mà là bàn tay chai sần, có vết sẹo cũ kéo dài từ cổ tay đến ngón cái.

Đây.., không phải là cô.

Bỗng, một bàn tay thô bạo kéo mạnh cổ áo cô.

Lam Vy theo phản xạ xoay người, khủy tay đánh thẳng về phía sau người kia.

Động tác nhanh lẹ, gọn gàng, dứt khoát, kỹ năng đã ăn sâu vào máu.

Người phía sau không kịp né, trúng đòn, khẽ lùi lại vài bước.

“Tên này giả chết, là thích khách.

Mau bắt hắn lại!”.

Tiếng hét vang lên, vài người xung quanh quay đầu lại nhìn.

Lam Vy lập tức hiểu.

Nếu đứng yên, mình sẽ chết.

Không có thời gian để suy nghĩ, cô lập tức chụp lấy thah đoản đao rơi dưới đất, trọng lượng hơi nặng nhưng vẫn cầm chắc tay được.

Một tên lính lao lên, chĩa mũi giáo đâm thẳng vào ngực cô.

Lam Vy nghiêng người tránh đi, lưỡi đao chém xéo, không đẹp, không hoa mỹ, chỉ đâm đủ sâu để kẻ đối diện mất sức.

Không có ý giết người, nhưng máu nóng khẽ bắn lên tay cô.

Cảm giác đó, làm tim cô khẽ thắt lại.

Đây không phải là tập luyện.

Đây là giết người thật..

“Có người bị thương bên kia!’’.

Giọng hét vang lên, tiếng trống cũng dồn dập hơn.

Một mũi tên sượt qua má cô, cắm thẳng vào thân gỗ phía sau.

Lam Vy lăn mình vào một mô đất thấp, trốn đi.

Đầu óc xoay vòng, rối loạn.

Hàng trăm câu hỏi xuất hiện trong đầu của cô.

Đây là đâu?.

Mình là ai?.

Khó hàng đâu rồi?.

Bỗng, một tiếng la vang lên.

“Bảo vệ công chúa!”.

Cô nghe vậy thì ngẩng đầu.

Giữa làn sương khói mờ, cô nhìn thấy một cỗ xe bị lật nghiêng.

Vài tên áo đen che mặt áp sát đến, động tác nhanh nhẹn khác hẳn binh lính bình thường.

Chỉ thấy một tên thị vệ đã gục xuống, máu loang đỏ cả mặt đất.

Bên trong xe, một bóng hình ngồi thẳng dậy, im lặng, không động.

Dù chỉ thoáng qua, Lam Vy vẫn có thể nhìn thấy rõ.

Áo lụa màu nhạt, dính ít bụi, tóc búi cao, nhưng vài lọn rơi trên trán, gương mặt nhợt nhạt nhưng chẳng hề hoảng sợ.

Ánh mắt ấy quét qua hàng loạt rồi dừng lại trên.. người cô.

Mắt chạm mắt, cô chợt cảm thấy như mọi thứ chậm đi và dường như..

đóng băng.

Nhưng rồi, một dòng suy nghĩ thoáng lướt qua tâm trí cô: “Nếu không cứu người đó, có thể sẽ có thứ gì đó vĩnh viễn không thể cứu vãn được!”.

Nghĩ rồi, cô nhặt thanh giáo gãy đôi kia, ném mạnh về phía tên áo đen đang vung đao lao tới, cú ném không trúng chỗ hiểm nhưng đồng thời cũng khiến kẻ đó dừng lại động tác.

Lam Vy tận dụng thời gian đó, lao đến, kéo người trong xe ra.

“Đi!”.

Cô nói, giọng hơi khàn.

Người kia thoáng sững người, nhưng cũng đứng dậy đưa đôi bàn tay lạnh nắm lấy cổ tay cô, rất nhẹ, nhưng lại vững vàng..

“Theo ta”.

Giọng nói ấy vang lên giữa tiếng trống trận và tiếng chém giết, bình tĩnh và rõ ràng, không hề run sợ.

Lam Vy quay đầu lại nhìn.

Lần nữa, mắt chạm mắt.

Ánh mắt cả hai chạm nhau, tận cùng trong đáy mắt không có sự sợ hãi của cái chết mà là sự tỉnh táo của người đã quen đối mặt với sinh tử.

Giống như..

Ánh mắt của Lam Vy trong gương mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ trở về.

Khoảnh khắc đó, Lam Vy không biết rằng.

Chính ánh nhìn này đã ngầm tạo thành sợi dây liên kết, kết nối số phận hai người lại với nhau.

Và cũng không biết rằng, từ giây phút này.

Cô sẽ không còn đường để quay về nữa.
 
Back
Top Bottom