Khác [BH Tự Viết-thuần Việt] xuyên không về làm chồng của cô hai

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,541
Điểm tương tác
0
Điểm
0
293871408-256-k774150.jpg

[Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
Tác giả: ThLm70
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đọc rồi biết nghen .

mình mới viết truyện có gì sai sót mong mọi người góp ý cho mình nha. cảm ơn



xuyên​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT] Đế Cảnh Trọng Sinh - Yêu Thụ
  • [BHTT, edit, tu chân giới] Tiên Môn Sỉ Nhục - Phong...
  • [QT][BHTT] Xuyên thành củi mục tiểu sư muội
  • [BH] [Tự viết] Tam liệt chi Đế Tôn Huyễn Thiên
  • [BHTT][EDIT] - DÙ MIỆNG CÓ ĐỘC NHƯNG TÂM VẪN LÀ ĐÁ MỀM
  • [BH](Xuyên không) Muốn ta bảo vệ hay bảo vệ ta?
  • [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Văn án


    Bảo an là một cô gái mồ côi cha mẹ.từ nhỏ sống trong cô nhi viện, Bảo an một hôm ,đc một gia đình không mấy khá giả nhận về nuôi nhưng, đâu ai biết khi mới về đối sử tốt bên ngoài, còn khi không có ai thì bắt Bảo an làm việc nhà, và cả ra đường ăn xin kiếm tiền cho bọn họ cờ bạc , đề đóm, thường xuyên đánh đập Bảo an .

    Cuộc sống của Bảo an vô cùng đau thương .khi cô lên 14 cô quyết định đi khỏi cái nhà, như địa ngục trần gian này đi tha hương cầu thực,nay đây mai đó .

    Làm một cô bé vui vẻ hồn nhiên trở nên, trầm tĩnh,

    Nhúc nhát .
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 1


    Xuyên không

    Vào buổi chiều tấp nập xe cộ , mặt trời sắp khuất bóng , thì có một cô gái đang đi dạo quanh bờ hồ ,dáng người cao gầy , nhưng nhìn vào thì có gì đó đầy bi thương .

    "Hôm nay rán đi nhanh nhanh , về còn dọn phòng Đặng kiệp đón tết "

    Nói vậy chứ năm nào cô cũng đón Tết cùng một đứa bạn thân , từ lúc bỏ đi khỏi căn nhà đó thì cô gặp người bạn này cùng cảnh ngộ với cô nên hai người thân nhau tới giờ , phòng trọ hai người thuê kế bên nhau nên qua lại thường xuyên có khi còn ngủ lại qua đêm [bạn thân là nam nhà nhưng là LGBT]

    "Ê" cô đang đi thì có bàn tay đánh vào vay cô khiến cô dựt mình.

    " Tổ cha đứa nào chơi mất dạy vậy " cô xoai lưng ra sau thì thấy thằng bạn trời đánh của cô .

    " Thành Mày điên àk khi không lại hù tao , xém chút tim tao rớt ra ngoài ,"

    Ông thành bị ăn một đá vào chân, của cô thì nhảy lưng tưng .

    "Hhahaa cho chừa cái tội hù tao " nói rồi cô chạy đi , ông thành bị đá xông cũng chạy cà cà thọt rượt theo sau

    "Rầm " một tiếng lớn, khi cô qua quá đường thì có một chiếc moto chạy tốc độ cao tông trúng ,

    Ông thành chạy tới thì bàn hoàn .

    "Bảo an mày có sau không để tạo gọi xe cứu thương tới mày chờ tao nha" ông thành lật đật móc điện thoại gọi cấp cứu .

    Lúc này mắt cô cũng lờ mờ không nhìn rõ nữa , ông thành nói ,cô nghe tiếng được tiếng không . mình thật phải ra đi rồi sau, ông trời ơi cuộc sống này của con có quá bất công không vậy , từ nhỏ thì bị ruồng bỏ . năm hai mươi thì lại mất đi hahaha đúng là bất công.

    Cô suy nghĩ những phút ngắn ngủi còn lại vào nhắm chặt mắt lại .

    "An ơi mày đừng bỏ tao mà , tao sống thiếu mày không được đâu huhu" ông thành khóc như mưa .

    Bảo an cảm nhận cơ thể mình không còn cảm giác thực đau như lúc nãy .

    Bảo an từ từ mở mắt

    "Có phải mình đã chết rồi không " cô nhìn xung quanh thì là một căn phòng mang đậm nét đẹp phong kiến xưa cột nhà thì được làm từ gỗ quý , giữa phòng thì có một cái bàn trà .

    Cô dần lấy lại ý thức của mình " woww ở địa ngục mà đẹp vậy ta , ủa mà khoan địu ngục thì phải đán sợ mới đúng mà ta"

    Bước xuống giường thì có đôi guốc mộc, còn bộ bà ba trên người làm cô hơi hoang mang

    "Kétttttt" cô mở cửa phòng ra , thì thấy giang nhà lớn còn có mấy người chạy tới lui làm việc , giống như những nhà Hội đồng ngày xưa vậy

    "Cô ơi ở đây là đâu vậy , mà đang quanh phim hả cô" cô đi ra cửa ngoài thì thấy có người phụ nữ đứng tuổi đang đi ngang qua thì hỏi chuyện

    " Cậu ba , cậu hỏi gì kì thì đây là nhà cậu chứ đâu " bà gia nhân trong nhà thấy cậu ba bữa nay hỏi mấy câu kì lạ không

    " Cậu khỏe chưa mà ra đây , thôi cậu vô phòng đi để con.

    Nói bà là cậu tỉnh rồi " nói rồi bà ấy chạy đi nhanh về phía trên nhà trên

    Để cô ở lại với một đống khó hiểu gì mà cậu ba , còn má nữa chứ đống phim gì hay vậy , rồi nghỉ quay phim mà chưa chịu xả vay nữa hay vậy . nói rồi cô cũng quay lại phòng

    " Thưa bà hai cậu ba mới tỉnh "

    [ Trong ngoặc là Suy nghĩ của nhân vật]

    [Sau nãy giờ mát mát sau ót vậy ta ]

    Cô lấy tay sờ ra sau tóc mình ," what dụ gì vậy tóc mình đâu sau ngắn ngủn vậy " cô chạy lại cái gương xem

    " Là mình mà, rồi tóc mình đâu đứa nào chơi ác vậy cắt tóc của mình tao mà biết đứa nào tao chửi cho khỏi đầu thai luôn , mà bị tai nạn giao thông không đưa đi cấp cứu mà vô đoàn phim làm gì còn thằng thành đâu " đang nói lẩm bẩm thì nghe có tiếng bước chân bên ngoài " cốc cốc cốc"

    " Má vô nghen con " cánh cửa từ từ mở ra , một người phụ nữ chừng năm mươi mặc đồ bà ba lựa rất sang trọng , bước tới gần chỗ cô

    [Dụ gì nữa đây ]

    " Cô là ai vậy " cô lui về phía sau một bước

    " Con nói gì lạ vậy má là má của con , con té sông rồi nằm bất tỉnh hai ngày nay làm má lo lắm đó đa, để má kêu đốc tờ về khám cho con " bà hai lo lắng hỏi con mình sợ bị té sông ,xong không còn bình thường

    [Có khi nào mình xuyên không rồi không ,thôi thì ông trời cho mình sống lại một lần nữa thì cứ sống tốt cuộc sống này vậy ]

    " Con không sau đâu má , mà kí ức lúc trước của con có hơi mờ nhạt má kể cho con nghe chuyện lúc trước được không,sau con là con gái mà lại làm cậu ba của nhà này vậy " cô rất thắt mắc chuyện này từ lúc nãy tới giờ
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 2


    Kí ức của gia bảo

    "Má lúc đó khi mang bầu.

    Được 4 tháng thì bà Ba cũng mang bầu được 2 tháng , ngày tháng mang bầu con ,cha con chỉ hay lui tới phòng bà ba , và chăm sóc lo lắng cho bà còn má thì thui thủi một mình" bà kể với khuôn mặt đượm buồn nhìn cô .

    " Tới ngày sanh con ra khi má biết con là con gái , má có lo lót cho bà mụ một số tiền không tiết lộ ra chuyện này " bà vừa kể vừa nhìn ra cửa vì sợ có người nghe lén vì , nhà này gia nhân có tai mắt của bà cả với bà Ba nên phải cẩn thận trong mọi chuyện

    " Từ ngày đó đến nay cũng 17 năm rồi , má thấy mình có lỗi với con quá con cũng lớn cần có người chăm sóc về sau " bà hai nhìn cô với vẻ mặt hối hận , dằn giặc trong lòng bấy lâu nay vì muốn ông hội đồng thương yêu má con mình hơn.

    Nên cho cô giả làm con trai

    " Con không sau đâu mà má , đừng nói vậy con còn nhỏ mà chưa tới tuổi lấy chồng đâu mà má lo."

    Cô cần tay bà mà nói với vẻ mặt ôn nhu [ con sẽ bù đắp cho má cuộc sống tốt đẹp hơn ,] cô mỉm cười với bà

    " Má nói sơ qua nhà mình cho con nghe , ông nội hay đi xuống bạc liêu chơi nên ít ở nhà , nhà này chỉ có bà cả ,bà ba ,cha con thôi .

    Bà cả có một người con trai mà mất bây giờ bà chỉ tụng Kinh miện Phật ở trong phòng ít khi ra ngoài, bà Ba có hai người con gái cô con gái lớn là nhã Kỳ , mười sáu tuổi , và nhã hương thì mười tuổi

    [ À thì ra nhà này cũng không nhiều người cho lắm]

    " Con đi ra ngoài đồng chơi chút nghe má " cô hớn hở nói với bà hai , cô từ nhỏ ở trên thành phố chưa từng thấy đồng ruộng bao giờ

    " Con mới tỉnh nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi rồi muốn đi đâu rồi đi " bà lo lắng thấy con mình xanh xao mới tỉnh mà đòi ra ruộng chơi .

    " Con không sau đâu mà cho con đi một chút rồi về " cô lắc lư cánh tay bà nũng nịu nói .

    " Má thua con rồi , để má kêu thằng Tèo theo con có cái gì thì kêu nó làm " bà lắc đầu với đứa con này của mình từ khi tỉnh lại thì thay đổi hoàn toàn không còn như trước ,

    "Dạ cũng được , để con đi thay bộ đồ khác " cô đi lại tủ đồ lấy ra quần tây sơ mi trắng và dây nịch lưng , ra phía sau tấm màn che ở trong phòng , mặc vào .

    " Con mặc đồ đi má ra giang nhà lớn có chút chuyện" bà đứng lên bước đi ra phía cửa phòng , rồi đóng cửa lại " cặch"

    _________________________________

    ________________________

    " Bà coi nói thằng gia Bảo nó cũng mười bảy tuổi rồi không còn nhỏ nữa nên tui tín thực hiện hôn ướt của nó với Ngọc Lam con của hội đồng quản " ông vừa nói vừa uống một ngụm trà, " khi trước nó đuợc ba tuổi tui với ông quản có làm hôn ướt này con ông quản nhỏ hơn con mình một tuổi giờ cũng lớn xinh đẹp lắm đó đa , chuyện này bà thấy sau " ông quay qua nhìn bà hai hỏi ý kiến .hai người đang ngồi ở nhà trên ở bàn trà giữa nhà .

    " Tui thấy gia Bảo nó còn nhỏ khoan hả tín chuyện lấy vợ , cho nó học quản lý gia nghiệp nhà mình đi rồi hả lấy ông thấy vậy có được không "

    Bà ba

    " Tui là thấy ông nói đúng đó đa , thằng ba cũng lớn rồi cho nó lấy vợ duy trì hương hỏa , rồi hả quản lý gia nghiệp cũng chưa muộn " bà ba nói rồi nhìn ông hội đồng và bà hai

    " Umk cứ quyết định vậy đi , một tháng sau đợi cha về rồi đưa thằng gia Bảo đi qua bên nhà ông quản , nói chuyện hôn ướt tụi nhỏ , sẵn cho bọn nó biết mặt nhau" nói rồi ông để lý trà lên bàn đi xuống giang nhà sau .

    ----------------------------------------------------------

    ___________________

    Cô đang loai hoay mặc đồ vào và nhìn cơ thể mình cảm thán .

    [ Nhìn ở ngoài cơ thể ốm yếu như vậy mà cơ nào ra cơ đó he , mà có đều ngực hơi nhỏ nha ]

    (Ảnh minh họa)

    Thay bộ đồ xong cô bước ra ngoài , phía nhà sau để kêu thằng Tèo , đi với mình ra đồng ,

    " Tèo ơi mày đâu rồi" ra gần nhà sau thì cô cất tiếng gọi

    "Dạ con đây cậu, cậu kêu con có gì không " nó khom khom người nói chuyện với cô ,ra vẻ kín nể.

    " Tèo đi theo cậu ra ngoài đồng hóng gió , chứ nhà riết chán lắm ," cô quây qua nói với nó .

    " Dạ cậu " .

    " Bữa nay làm gì mà tá điền, ra đồng nhiều vậy Tèo, "

    " Dạ hôm nay gặt lúa nên họ ra ngoài sớm và tụ tập nhiều đó cậu "

    Nó quây qua nói với cô rồi , lại nhìn mấy người tá điền , người thì gặt lúa người thì vát lúa lên bờ ruộng , rất nhộn nhịp

    Ở đằng xa có mấy đứa nhóc nói chuyện với nhau" ê tí ở phía trước là ai mà mặc đồ đẹp quá "

    Đứa nhóc khoản bảy tám tuổi , mặt nhen nhút bùn đất ,quần áo thì vá nhiều chỗ đủ màu hết.

    "Thì là cậu ba gia Bảo , con của hội đồng hưởng đó , mà tao nghe nói cả tháng trước bị té sông rồi không nhớ gì nữa " hai đứa nó lo đứng nói không để ý đến cô đã đến lúc nào không hay .

    "Hai đứa nói sấu gì anh đó , có tin là anh quánh đòn không " cô hơi khom người nói với tụi nhóc , cô mỉm cười .Tại cô nghe tụi nhóc nhắc đến cô , nên muốn vào chọc tụi nhóc chút thôi

    " Dạ...dạ . dạ con ..con hỏng dám " hai đứa bị cô hù cho tái mét đứng, khép nép vào nhau như sắp khóc .

    "Anh chưa làm gì sao hai đứa sợ dữ vậy " cô xoa đầu hai đứa nhóc tại cô cũng thích con nít tín chọc ghẹo một chút ai ngờ ,hai đứa nhóc sắp khóc đến nơi

    " Tèo mày có đem kẹo thao không " cô quây ra sao nói với thằng Tèo .

    " Dạ có , mà chi vậy cậu " nó thắc mắc gãi đầu , " đưa cho hai đứa nhóc ,cho nó ăn chứ làm gì "

    Nãy giờ cô đứng nói chuyện với hai đứa nhóc, thì mọi người xung quanh cũng chú ý đến không biết con cái nhà ai mà chọc cậu ba , ai ở cái vùng này mà không biết cậu ba khóc tính cọc cằn ai cũng sợ .

    Thì có một người tá điền lên tiếng nói " hình như phải con hiền với thằng tí không , con cua bà tư ở xóm dưới không " mọi người xì xầm bàn tán , không ai dám lên nói giúp hai đứa nhóc.

    Có một người phụ nữ khoản vốn mươi tuổi chạy lại chỗ của cô " cậu ơi con xin cậu tha ,cho hai đứa nhỏ nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện nó có làm gì có lỗi ,thì để con triệu tội với cậu con dạy thì cái mang " bà ríu rít xin lỗi cô , còn hai đứa nhóc thì chạy lại ôm bà ấy
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 3


    Sáng sớm trời còn mù sương , tiết trời se lạnh của mùa đông .

    Tiếng gà gáy in ỏi , gia nhân chạy tới lui dọn dẹp , chuẩn bị buổi sáng

    Mọi thứ chuẩn bị điều gần xong hết

    Mận .

    " Tèo mày coi chạy đi gọi cậu ba dậy đi , rồi đem cái thao nước tao mới mút lên cho cậu rửa mặt " con mận vừa lặt rau vừa nói với thằng Tèo

    Tèo.

    " Chị mận cứ khoé lo em tín xách xong cái thùng nước này vô lu cho bà năm rồi đi nè .

    Mận .

    " Ừa vậy thì nhanh nhanh đi để cậu mà thức không có nước rửa mặt thì cậu đánh cho khỏi đi xuống giường luôn .

    _________________________________

    ----------------------_-------------_-------_----------

    "Òóoòo" tiếng gà vàng khắp mọi nơi báo hiệu cho một ngày mới đã bắt đầu .nhưng có một người lời biến không dậy " Cái gì mà gáy suốt vậy "cô vừa nói vừa lấy cái gối bịt tay mình lại ngủ được một chút có tiếng kêu cửa .

    " Cậu ba ơi cậu ba , dậy đi cậu ba trời sáng rồi .

    Con có đem nước rửa mặt nữa nè cậu ba " nói nói với giọng sang sảng

    "im coi mày nói tiếng nữa là chiếc dép này bây vô họng mày àk " cô nghe tiếng của nó mà giựt hết cả mình , hồn vía muốn lên cây luôn.

    Bên ngoài cửa im bặt không có tiếng động gì từ khi cô cất tiếng tới giờ

    Tèo.

    [Mình kêu thì ăn dép , còn không kêu thì bị bà Hai la cho coi ] nó đứng trước cửa một hồi suy nghĩ tới lui thì nói cũng lấy căn đảm để gọi cậu mình dậy.

    "Cậu ơi dậy đi trời sáng rồi không dậy là không kịp giờ đón ông lớn về đó cậu ơi .

    Nó nói mà mặt mày sợ sệt .

    "Thôi được rồi mày để chậu nước ngoài cửa đi , một lát tao ra lấy" cô chớp mắt vài cái ,cho quen dần với ánh sáng

    "Dạ cậu ba" nó để chậu nước xuống cạnh cửa rồi đi .

    Cô luồm cồm ngồi dậy , vung vai một cái , xỏ đôi guốc mộc vào ,đi ra lấy thao nước vào rửa mặt , chuẩn bị quần áo đón ông nội .

    Mọi thứ đều chuẩn bị xong , con mận với con hiền dọn cơm lên .

    Hiền

    " Dạ con mời ông với mấy bà , cậu ba, mấy cô ăn cơm "

    Nghe xa xa ngoài cửa có tiếng xe mọi người đều ngó ra xem là ai .con mận thấy xe quen quen hình như là xe ông lớn nó mới chạy nhanh ra mở cửa .

    Chiếc xe dừng lại ở khoản giữa sân , người tài xế chạy nhanh lại mở cửa phía sau .

    Ông hội .

    " Cha về sau không nói còn đi đón "

    Ông lớn .

    " Thôi tao về một mình cũng được cần chi bây đi đón cho mất công vậy "

    Bà cả .

    "Thôi mọi người vô nhà đi , cha mới đi đường xa về đứng ngoài nắng quài không tốt đâu .

    Ông lớn .

    "Thằng gia bảo đâu mà từ nãy tới giờ không thấy nó vậy , "

    Vừa nói vừa nhìn xung quanh .

    Cô lúc này cũng vào vén cái rèn cửa đi lên " dạ con đây thưa ông nội "

    Ông lớn.

    "Lâu ngày không gặp bây cao lớn, bảnh bao giống y như ông hồi trẻ vậy" ông vừa nói còn xoa đầu cô cười tự hào về đứa cháu nội này

    Bà cả .

    " Con mận đâu đem thêm đôi đũa với cái chén lên đây " bà nói vọng ra sau bếp .

    Ông lớn.

    " Thôi mấy đứa bây ăn đi cha.

    Đi nghỉ một chút " nói rồi ông đi ra phía gian phòng mình.

    Bà hai thì cảm thấy trong lòng lo lắng vì cũng biết lần này ,cha về là cho con mình đi coi mắt nhà gái . nhưng con bà là con gái không thể lấy vợ được , nếu chuyện này mà bại lộ thì bị đuổi ra khỏi nhà mà còn nhục nhã nữa.

    _________________________________.

    __________________________

    Lúc này trời đã trạng vạn tối . bà hai cằn một cây đèn dầu đi đến phòng con mình ."

    Cốc cốc cốc"

    cô đang đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa "ai dậy" .

    "Má nè" vừa nói vừa mở cửa đi vào phòng.

    "Má kiến con có chuyện gì không" cô để cuốn sách trên bàn rồi nói chuyện với má mình.

    "Thì chuyện con với Ngọc Lam cô hai nhà ông quản đó đa " bà vừa nói vừa phe phẩy cây quạt của mình.

    "Là sao vậy má " cô thắt mắt.

    "Ông nội con về cũng là vì chuyện này đó đa , hòi trước cha con có làm hôn ướt cho con ,chờ khi nào lớn thì thực hiện má nghe nói là, mai mốt gì ông nội đưa con đi coi mắt " vừa nói vừa thấy lo cho con mình.

    " Không sao đâu má ,mình đi coi mắt thôi con không ưng thì sau mà gã cưới gì " cô cần tay bà nói chấn an .

    "Trời cũng khuya rồi má về phòng đây , con cũng nghĩ sớm đi" .

    "Dạ má cũng ngủ sớm đi "

    ______________

    Tờ mờ sáng , ông lớn với ông hội đã ngồi nhâm nhi ly trà , nóng hổi nghĩ ngút khói , bàn chuyện . còn mấy bà thì người thì còn say giấc , người thì niệm Phật .

    Mỗi người một việc như thường ngày .

    Con mận đứng trước cửa phòng cậu mà gọi lớn , nó cũng sợ lắm chứ lần trước nghe thằng Tèo nói xém cậu cho nó ăn dép " cậu ơi , ông lớn với ông hội đang chờ cậu ở ngoài nhà lớn đó cậu "

    "Tao biết rồi mày đi làm việc của mày đi , chút tao ra" cô nghe có tiếng kêu cửa mắt nhắm mắt mở

    Tính la nó mới sáng mà la lối ôm xòm , mà nghe có cha với ông nội đợi mình nên thôi không có là nó.

    Cô rửa mặt , rồi mặc cho mình cái quần tây, áo sơ mi trắng , thêm đôi giày tây .

    Nhìn thư sinh bảnh bao , máy tóc đen bồng bềnh được vuốt vuốt lên ưa nhìn

    Bước lên nhà trước cũng chào ông nội với cha mình cũng ngồi xuống ghế

    Ông hội .

    " Con hiền mày chuẩn bị đồ đạc tao dặn chưa " ông nhìn ra cửa nói với tụi con hiền.

    " Dạ con chuẩn bị xong sui hết rồi ông " nó tự hào nói , nó chuẩn bị từ chiều hôm tới giờ.

    " Mày chạy ra nói với thằng Sửu, lấy xe chở ông đi qua nhà ông hội đồng hưởng " ông nói với thằng Tèo đứng ngoài cửa .

    Ông lớn nãy giờ vẫn im lặng không nói gì

    Đem tất cả mọi thứ trà bánh lên xe , chiếc xe bon bon đi trên đường đất hai bên là đồng ruộng .

    Không khí ban sáng trong lành , lâu lâu lại có mấy con bướm bay lượn làm tô thêm nét đẹp của cánh đồng

    --------------------------------------

    Chiếc xe chạy tới nhà ông hưởng cũng dừng lại , trong nhà gia đinh chạy ra mở cổng , rồi chạy vào nhà thông báo cho ông hưởng.

    " Ông cả với ông hội mời uống trà" ông hưởng vui vẻ mời

    Ông lớn

    "Tính tui thì không thích lòng vòng , tui hôm nay qua đây cũng vì chuyện của tụi nhỏ , tui muốn thực hiện hôn ướt khi xưa của mình" ông uống một ngụm trà .

    __________

    Đôi lời của tác giả:

    Qua năm mới rồi chúc mọi người năm mới bình an thật nhiều sức khỏe.♥️
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 4


    Ông quản.

    " Nhà tui thì có một đứa con gái rượu ,cưng chiều từ nhỏ tôi sợ không làm tốt nghĩa vụ con dâu " ông cũng không xa đứa con gái yêu quý của mình.

    Ông hội .

    "Ông quản đây cứ khoé lo , nhà tui gia đinh thì không thiếu , con anh về nhà tui chỉ có ăn sung mặc sướng , rồi làm mợ ba là được rồi "

    Ông quản.

    " Tui chỉ muốn ông lớn với ông hội thương yêu con tui là phước đức của nhà tui lắm rồi , sẵn cũng tới giờ cơm rồi tui mời ông lớn với ông hội ở lại ăn cơm cùng gia đình tui"

    Cô từ lúc vô nhà tới giờ thì ngồi trểm trệ trên bộ ván gỗ sau lưng cha mình mà cắn hạt dưa , nghe câu chuyện nhàm chán của ông nội mình mà cứ ngó nghiêng xung quanh xem có thứ gì chơi không .Nói thật thì cô đã chán lắm rồi , thêm phần buồn ngủ của buổi sáng thức dậy sớm chuẩn bị đồ.



    " Con xin phép ông nội , cha với bác .con ra ngoài dạo quanh vườn ."

    Cô đứng lên bước đến bên bàn nói chuyện của mọi người nói xin phép .

    Ông quản

    "Con cứ đi dạo thoải mái.sau nhà bác có chồng mấy cây ăn trái đang chín rộ con thích thì hái ăn , mà nhớ vô sớm bác dọn cơm lên cho bây ăn " ông nói.cười với cô.

    Còn về phần ba cô gật đầu đồng ý .

    "Dạ thưa ông nội thưa bác với cha con đi" .

    Ông quản [thằng này coi bộ được àk lễ phép ngoan ngoãn , lại còn bảnh bao , không biết con gái nhà mình ưng không]

    __________

    Vườn ở đây cũng rộng trái cây thì sum xuê , gió thì từng cơn thỏi qua mang mát khiến ai đó đi dạo mà cứ buồn ngủ không thôi, phía xa xa có người tỉa cây mà sau cô nhìn cứ thấy quen quen, [A thằng Thành mà sau nó ở đây không lẽ nó xuyên không giống mình , thôi lại xem thử cái đã].

    "Mày phải không thành " cô đi đến gần người đó hỏi , nghe có tiếng kêu nên cậu ta cũng quay lại xem ,

    " A mày phải không an , nhìn mày lạ quá " cậu hớn hở nói , đã lâu rồi từ khi cậu xuyên về đây đã nhiều lần tìm kiếm tin tức về cô mà không tài nào tìm thấy

    "Đúng rồi , sao mày lại ở đây vậy " cô vừa nói vừa mắn tay nắm chân bạn mình , nhìn cảnh rất dễ gây hiểu lầm cho ai đi ngang qua .

    Thành .

    "Thôi tao với mày qua góc cây bên kia đi rồi từ từ nói" cập cổ cô đi , vì chiều cao hai người cũng ngang nhau khoản 1m76 , ở thời này với độ tuổi của cô thì chiều cao vượt trội hơn những người bằng tuổi .

    Hai người ngồi cuối cười nói vui vẻ , không biết từ lúc nãy tới giờ có một người con gái tóc dài thướt tha đen nhánh , mặc bộ bà ba áo màu vàng nhạt làm tôn lên làm da trắng ngần của mình nhìn hai người . [Ai mà ngồi nói chuyện với thằng Sửu thân thiết quá đa , không lo làm công chuyện một chút mình nói với cha mới được .

    "Sao mày xuyên về đây mà làm việc cho ông quản vậy,"

    " Cũng may mắn lúc tao bị xuyên qua còn chưa tỉnh thì gia đinh nhà ông cứu tao , ông thấy tao không có nhà nên nhận vào làm " cậu rất cảm kích ông nếu không có nhận vào làm thì không biết bây giờ cậu đang ở đâu

    " Còn mày làm gì mà ở đây , con cắt tóc con trai nữa" cậu thắc mắc từ lúc gặp lại cô cắt tóc con trai còn ăn mặc sang trọng.

    " Tao giờ là cậu ba của nhà ông cả trưởng , hôm nay tao qua xem mắt con gái của ông quản mới gặp được mày ở đây này ".

    Cô nói còn lắc đầu rầu rĩ nói , con gái lại xem mắt con gái , chẳng ra thể thống gì

    "Mà tao nói nhỏ cho nghe này nè , cô hai coi vậy mà đánh đá lắm đó cẩn thận nha bạn hiền "vỗ vai nói với cô

    "Thôi tao vô nhà mày làm việc tiếp đi , khi nào quởn tao qua ."

    Cô đứng lên phủi bụi bẩn bám trên quần mình , rồi vẫy tay chào rồi rời đi.

    _____

    " Ngọc lam lên cha biểu , " ông đang uống trà trên nhà giang nhà trước , trời cũng là chạng vạng tối ếch nhái kêu râm ran .

    Sau khi cậu về thì ông cũng.

    Kêu cô lên để nói chuyện đại sự này.

    "Dạ thưa cha kêu con có chuyện chi không .

    " Cô cũng thắc mắc về chàng trai lúc sáng là ai mà cha mình nói chuyện thân tình như vậy .

    Lúc này vợ của ông cũng ngồi cạnh

    Vợ ông quản.

    "Con ngồi xuống ghế đi ,cha má có chuyện muốn nói với con "

    "Dạ má "

    Không khí bỗng nhiên im bặt có thể nghe từng hồi hít thở của Ngọc lam

    " Khi sáng tới đây là ông cả trưởng và con trai thứ ba của mình , đến xem mắt con,"

    Mặt ông bình thản nói ,còn bà thì lo lắng cho con gái mình

    "Nhưng con mới gặp người ta hòi sáng chưa hiểu rõ làm sao mà cưới hả cha " cô hơi khó chịu về cha mình.

    " Cha đã nói rồi hai tháng sau sẽ làm đám cưới , không bàn cải gì nữa cha đi nghỉ " đặt ly trà nóng xuống , ông đi vào trong.
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 5


    "cậu đi...đi chậm thôi đợi con với" thằng Tèo chạy theo thở hòng học.

    "Thanh niên gì đi mới mấy bước mà kêu la" cô đi trước phe phẩy cây quạt trên tay , cô đột nhiên dừng lại ."

    Tèo ai sao nhìn giống ngọc lam vậy , chạy lại xem nhanh đi ."

    Đang đi cô thấy có người đang vơ tay , kêu cứu ở dưới sông .

    "Ùm" cô không suy nghĩ nhảy vọt xuống , cô nắm được tay ngọc lam , kéo vào bờ.

    "Cô lam có sau không cậu , sau con thấy nằm im luôn rồi cậu" nó lo lắng hỏi.

    "Để cậu hô hấp nhân tạo xem sao"

    Cô để môi mình lên môi ngọc lam mà thỏi một hơi thật mạnh vào sau hai ba lần , ngọc lam phun nước ra tỉnh lại đi quá mệt mỏi nên dựa hẳn vào vai cô.

    " Để tui đưa cô dìa " nói rồi cô ẩm ngọc lam trên tay .

    Tim cô đập mạnh liên tục , lúc trước cô cũng ẩm bạn gái mình nhưng không có cảm giác như vậy .

    Tới trước cửa thằng Tèo nó kêu " có ai ở nhà không " nghe mà điết lỗ tai .

    Xong cũng đưa cô ấy vào nhà .

    Gia Bảo lạnh rung cầm cập, nhanh trong dìa nhà thai đồ .

    _________

    ____________

    Bà ba sốt ruột đi tới đi lui , trên nhà lớn , vì cô đi từ sáng sớm đến gần tối không thấy dìa.

    " Trời ơi con đi đâu mà quần áo con ướt nhẹp hết vậy gia Bảo."

    Bà ba sốt sắng chạy ra cửa xem đứa con cưng của bà lại gây chuyện gì.

    " Con không sao , chút con nói chuyện sau với má" cô chạy nhanh đi tới phòng mình , chứ ướt từ chiều giờ cô sắp cảm đến nơi.

    Bà ba.

    " Thằng Tèo mày đi theo cậu mày kiểu gì mà , cậu mày thành ra như vậy " bà ngồi trên ghế nhắm nháp ly trà thượng hạng .

    Tèo.

    " Dạ thưa bà tại cậu ba đi thấy cô ngọc lam , đang đuối nước nên nhảy xuống cứu"

    Bà đặt tách trà xuống nói.

    " Rồi tại cái cớ chi mày không nhảy xuống sông Cứu, cậu mày còn chưa khỏi hẳn bệnh hôm trước , gia Bảo mà có chuyện gì thì mày coi chừng đó đa"

    " Dạ.. dạ bà " nó nói với giọng rung rung như sắp khóc.

    _____________

    __________________

    " Con đào đâu lên đây bà biểu " mẹ của Ngọc lam khi chiều có thấy , gia Bảo đưa con bà về nhà mà bà không tiện hỏi lý do.

    " Dạ thưa bà gọi con có chuyện chi "

    Nó khom người nói.

    " Cô hai bây có bị làm sao không ,

    đa "

    "Dạ không thưa bà, hồi chiều con có cho cô uống thuốc cũng đỡ rồi bà"

    Nó cũng biết bà lo lung lắm.

    Nhà này chỉ có mình cô hai là con một , khi xưa bà cũng có mang thai do không cẩn thận bị té nên sảy thai , từ đó không còn sinh đẻ gì được nữa .

    " Ừa vậy thì tốt " bà phất tay ý bảo nó đi xuống dưới nhà

    _______

    ___________

    Hôm nay cũng tròn chỉnh một tháng kể từ ngày cô xuyên về đây , ngày ngày trôi cũng cũng quen với cuộc sống nơi đây .

    Không internet , game , kể cả mỹ phẩm haizz .

    Thật là buồn chán.

    Vậy là ngày cưới của cô cũng sắp đến rồi , đám thằng Tèo chạy tới trang hoàng nhà cửa, ai cũng tươi cười vui vẻ , chỉ có mình cô là rầu rĩ , sợ bí mật của mình sẽ bị phát hiện dẫu cô biết sớm hay muộn chuyện này cũng sẽ bị lộ .

    " Cậu ba sau cậu không vô nhà ngồi đây chỉ vậy " thằng Tèo nó không thấy cô là sẽ đi kiếm ngay , nó thấy cô ngồi ngoài bờ sông mà nhìn mấy con đò bơi qua lại .

    Mà suy nghĩ.

    " Tao ngồi đây hóng gió mà cũng cần hỏi mày nữa sao " cô dở giọng chăm chọc

    " Con đâu giám " nó gãi gãi đầu.

    Cười hề hề

    "Sao không ở trỏng phụ con mận với bà năm mà ra đây " cô nói có phần yêu thương ,vì thằng Tèo là đứa đi theo hầu cô từ khi mới xuyên về đây .nó tốt tính thật thà lại có gì nói nấy.

    _________

    _____________

    " Thằng Bình mày coi phụ con đào bắt mấy con gà , con vịt mầm đi nghe hôn , để đãy khách mai là đám cưới cô hai bây rồi" cha của Ngọc ngồi trên nhà trên ra lệnh cho hạ nhân làm việc ,

    Ngọc lam trong phòng , tâm sự với má mình . nhìn cô có vẻ buồn buồn , mới hôm nào còn ở nhà được cha má chăm sóc chiều chuộng, giờ phải đi lấy chồng , một người đàn ông xa lạ chỉ mới gặp mặt hai bà lần ..

    --------------

    --------------------

    Sáng nay cô chạy ra ngoài chơi , không có thằng Tèo theo sau , nó bận rộn với công việc nhà.

    " Không biết nên tính cách nào bây giờ , mai là đám cưới tới nơi rồi mà má không nói kế sách gì cho mình hết vậy ta "

    Cô đi dọc theo con đường đê trên đồng ruộng , êm ả của buổi trưa hè , cảnh vật thì êm điềm mà lòng người sao âu sầu .

    Đi thêm một đoạn nữa cô thấy phía xa xa có người đang chăn trâu .

    Hình như là một người thanh niên , đã ngăm đen đã phải làm việc ngoài trời nắng lâu ngày .

    Mặc trên người bộ bà ba đen sờn của kỉ .

    "A thằng thành mày làm gì ngoài đây vậy "

    Cô lại gần thì thấy thành đang cột dây trâu vào cọc.

    "Mày ừa gốc cây bên kia đợi tao một lát ,tao ừa liền "

    "Ừ nhanh nha , "

    ________________

    _____________________

    "Cô hai ngày mai cô lấy chồng rồi , cô đừng có quên con nhà " con đào nói thủ thỉ với ngọc lam

    Cô đào theo hầu cô lúc tám tuổi , gia đình con đào do nghèo khó nên bán nó vào nhà cô để làm việc , cha cô thấy nó còn nhỏ không phụ được việc nặng nên cho theo hầu ngọc lam.

    " Ừa cô biết rồi , cô đi lấy chồng chứ có phải đi luôn đâu mà mày nói vậy " cô cười hiền .

    P/s bộ não mình đã kiệt sức rồi mn ơi :3
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 6


    " bà ơi , vô coi coi con Lam nó chuẩn bị rồi chưa , đàn trai sắp qua rồi đó đa " hôm nay là ngày cưới của con gái cưng của ông nên ông rất vui vẻ , nên cười nhiều hơn mọi ngày .

    " Ông cứ khoé lo , tui kêu mấy đứa người hầu chuẩn bị đồ đạc cho con mình từ sớm rồi " bà mặc bộ bà ba màu xanh lam ,dù tuổi đã xế chiều nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp ngày nào của tuổi thanh xuân.

    _________

    "Cậu ba bữa nay nhìn bảnh quá đa " thằng Tèo đứng tấm tắt khen .

    "Bộ ngày thường cậu mày không đẹp trai sao " cô đứng trước gương vuốt vuốt mái tóc.

    Tự khen mình

    "He he có đâu , hôm nay bảnh hơn mọi bữa con mới khen" nó gãi đầu cười ngô nghê .

    __________

    Dàng xế hộp đắc tiền khoản mười mấy chiếc nối đuôi nhau trên con đường đất đỏ .con đê Yên tĩnh ngày nào càn thêm nhộn nhịp.

    Sau một quãng đường , cũng đến nhà đàn gái .

    Cô hôm nay mặc áo dài nam

    Ảnh mô tả.

    Cô vào trong cùng cha và má , cùng ông nội .

    Mọi người đứng ở ngoài nhìn vào , có người chen chút đứng ngoài cửa sổ .

    Để xem cô dâu như thế nào , mọi người ồn ào huyên náo ở ngoài bỏng nhiên im bặt.

    Ngọc lam vén màn bước ra, mặc trên người bộ áo dài đỏ tôn lên nước da trắng hồng, trên mặc nở một nụ cười làm bao nhiêu thanh niên mê mẩn.

    còn cô thì khỏi phải nói mê gái từ trong trứng , nên nhìn đến ngơ người có điều chưa chảy nước miếng .

    Ảnh minh họa.

    "Sau đây là sính lễ nhà trai " một người đàn ông ướt chừng năm mươi tuổi đang đọc sính lễ.

    "Năm mươi cây vàng .

    Một trăm cặp trâu .

    Một trăm thướt tư lụa thượng hạn.

    Năm mươi công đất .

    Trầu cau, trái cây , v..v.

    Sau khi bái lạy tổ tiên , nạp tiền sính lễ . cô đưa ngọc lam ra xe cha má ngọc lam theo sao .

    "Con sau này về nhà chồng nhớ phải giữ dình sức khỏe , lo lắng chăm sóc cho chồng con nghe hôn " bà cần tay dặn dò

    "Dạ con biết rồi má yên tâm " ngọc lam như sắp khóc .

    Cô cũng nắm lấy tay ngọc lam , như chấn an .

    Trên đường về do đường khá dài nên nhìn ngọc lam có vẻ mệt mỏi.

    "Em dựa vào vai tui nghỉ ngơi đi , khi nào đến nhà tui kêu em dậy"

    "Dạ " ngọc lam mệt mỏi mà dựa vào vai cô.

    ____________

    Sau khi tiếp khách xong cũng khoản mười giờ đêm , mở cửa bước vào phòng thì thấy ngọc lam ngồi ngay mép giường ,tóc thả buộc ngang lưng, tròng phòng còn có thêm mùi hương thoang thoảng cô nghĩ chắc là của cô vợ mới cưới của mình.

    "Sao giờ này em còn chưa ngủ " cô tưởng chừng mình vô phòng khuy một chút có thể thoát khỏi chuyện động phòng gì đó , mà nước đi này coi như thất bại.

    "Em đợi mình , để em đi pha nước chanh giải rượu cho mình nghen "

    Do lần đầu kêu mình nên còn hơi ngại ngùng , ngọc lam đứng lên tính đi ra thì bị cô cản lại .

    "Thôi không cần đâu em , mà chiều giờ em có ăn gì chưa để tui kêu thằng Tèo đem đồ ăn vào "

    Cô lo lắng hỏi han
     
    [Bh Tự Viết-Thuần Việt] Xuyên Không Về Làm Chồng Của Cô Hai
    Chương 7


    "khi chiều em có ăn ít bánh , của mận đem vào "

    "Em cứ ngủ trước đi tui đi tắm , sẽ vô sau " cô đi tới tủ đồ lấy cho mình bộ bà ba xanh ngọc .

    Do trời đêm lạnh nên cô về phòng khá là nhanh .

    "Kétttt" tiếng mở cửa nghe ken két do không được thường xuyên bôi mỡ bò .

    Nhìn lên giường thì thấy người con gái ấy đã ngủ tự bao giờ.

    Cô đến bên nằm cạnh ngọc lam nghe trong không khí con một mùa hương thoang thoảng , rất dễ chịu .

    Từ khi cô vào là ngọc lam đã biết , nhưng giả vờ ngủ xem cô làm gì , nhưng cô cũng chỉ lặng lẽ lên giường ngủ .

    _______________

    Như thường ngày thằng Tèo chạy lại trước cửa phòng.

    Kêu cậu ba thức dậy , nhưng nó mới đến cửa chưa kịp kêu thì cánh cửa được mở ra " dạ con chào mợ ba " nó khom người chào .

    " Em đi làm việc đi cậu để lát nữa mợ gọi dậy"

    "Dạ dậy thôi còn xuống phụ chị mận , làm cơm " nó đi xuống nhà bếp.

    " Mình ơi dậy mọi người đang đợi mình ra ăn sáng , ra sớm kẻo bị la" ngọc lam , ngồi ở cạnh giường lay người gia Bảo

    "Con mận hôm nay mày ăn gan hùm hay gì, mà dám vô trong phòng kêu tao dậy " cô mắt nhắm mắt mở tính kéo mềm lên ngủ tiếp thì có bàn cản lại .

    " Mình có dậy không để mọi người chờ lâu là không hay đâu đó đa " ngọc lam xách tai cô lên làm cho ai kia la oai oái .

    "a..aaaa đau đau ,tui biết lỗi rồi tha cho tui đi mình ơi " cô xoa tai của mình mà nhăn nhó [ ai gia, thời này mình nhớ con gái thùy mị lắm mà, sao mình lấy trúng con cọp cái vậy trời a ]

    Sao khi ăn cơm cô có với cha ra ngoài đồng xem tá điền làm việc , thằng Tèo thấy vậy nó cũng đòi theo .

    "Ê Tèo bên kia người ta đang làm gì vậy " cô chỉ tay ra phía xa ngoài ruộng

    "À người ta cắt lúa đó cậu , mà còn nghe tá điền mùa này coi bộ được mùa lắm đó đa" nó cần quạt cho cô sợ trời nắng nóng .

    Đi được một đoạn cô gặp một cô gái mặc trên người một cái đầm màu vàng nhạt có chấm bi , thường là cách ăn mặc của người Sài Gòn thời bấy giờ.

    Cô cũng không quan tâm lắm vẫn tập trung cho việc xem tá điền cắt lúa.

    Không biết vô tình hay cố ý mà khi cô đi gần.

    Cô gái đó bị vấp phải cành cây mà té vào người cô .

    "aa.. cô có sao không " do cái đúng khác mạnh khiến cô lão đảo , nhưng cũng lấy lại thăng bằng .

    Cô gái kia hình như không nghe thấy lời cô hỏi mà vẫn , ngơ ngẩn nhìn cô , mà một màng tình chàng ý thiếp nãy giờ đã lọt vào mắt thằng Tèo đứng kế bên .

    "Cậu ba có sao không , cô đi đứng kiểu gì mà té đó người cậu tui dậy " nó thấy hai người cứ nhìn nhau ,nên tìm cách giải vây cho cậu ba .

    "À cậu không sao " cô hơi luống cuốn trước tình cảnh ngại ngùng này.

    "Cô không sao nữa rồi, tui cũng xin đi trước"

    "À mà anh tên chi , để có cơ hội tôi mời anh một bữa để cảm ơn , không có anh thì tôi cũng biết bị té thành cái gì nữa đó đa " nở một nụ cười tươi .

    "Tui tên Gia Bảo , thôi tui xin về trước cũng sắp tới giờ cơm trưa rồi, vợ tui đang đợi ở nhà " cô hối hả rời đi .

    ' anh ta có vợ rồi sao ' cô gái kia có vẻ hơi buồn buồn.

    Đi được một đoạn khác xa cô quây quá hỏi thằng Tèo" Tèo mày có biết cô gái lúc nãy là ai không " .

    " Là con của quan Lý , con nghe đâu là mới đi học ở Pháp mới dìa đó cậu "

    Cô gật gù.

    " Umk được rồi , mày đưa cậu xa chợ xã mua ít đồ"

    "Dạ mà cậu tính mua cái gì vậy " nó thắc mắc nhà cậu thì giàu có thứ gì mà không có mà phải mua chứ .

    "Tao mua cũng báo cáo , cho mày biết àk" cô quây sang bốc đầu nó

    "Ủa mà báo cáo là cái gì vậy cậu , lạ quá con mới nghe lần đầu nó ôm đầu đi , không quên hỏi cô.
     
    Back
    Top Dưới