Hài Hước [BH] [Tự Viết] [NP](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
Chương 19


Hiên Vũ lại một lần nữa từ trong mộng tỉnh lại, mệt mỏi, đau khổ, hận.

Vừa mở mắt lại chính là khóc.

"Cư nhiên là khóc? hahahaha..."

Hiên Vũ cười khổ, nước mắt cứ theo kẽ ngón tay chảy xuống.

Một bàn tay mát lạnh chạm lên mặt nàng, ôn nhu vuốt lên lông mi nàng.

- Vận nhi...tỷ không biết quá khứ muội ra sao?

Đã từng trải qua những đau khổ gì.

Nhưng cũng đã chỉ là quá khứ.

Yêu, hận quên hết đi được không.

Hiên Vũ ngừng khóc, nhưng vẫn là im lặng không nói gì.

Tâm trạng bây giờ, cảm xúc vô cùng lẫn lộn, nàng cũng lười nói chuyện.

- Vận nhi...từ giờ ta sẽ chăm sóc muội, ở bên muội, quan tâm muội, tỷ sẽ không như người đó làm muội đau khổ.

Có được không?

Hiên Vũ vẫn không nói gì, chỉ lặng im nằm đó, vô hồn nhìn trần nhà.

Hiên Vũ không trả lời, Mộc Kỳ Nhiên cũng không nói thêm gì nữa.

Đượm buồn ngồi bên cạnh nàng. bầu trời bên ngoài đã chuyển đen một mảng , bao trùm lên không gian, bao trùm cả lòng người.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thấm thoát, mùa hè nóng nực biến mất, thay bằng mùa thu mát mẻ.

Hiên Vũ ngồi trên 1 cành cây to, nhìn về phía đằng xa, nơi kinh đô náo nhiệt phồn hoa.

Ánh mắt có chút ưu thương.

Muốn nắm lấy điều gì đó, lại muốn buông điều gì đó.

Có lúc, Hiên Vũ cũng đã suy nghĩ rất nhiều.

Lúc xuyên đến nơi này, ở trong cung làm hoàng đế, không phải là đã phát ngán rồi sao?

Muốn chạy đi chơi bời đây đó sao?

Giờ được tự do rồi, lại thế có điều gì không phải.

Là nàng.

Lý do gì?

Yêu nàng?

Lý do gì không quên nàng? thật không thể hiểu nổi bản thân.

Mỗi lần nghĩ đến đều đau như thế.

Có lẽ nên buông bỏ?

Hiên Vũ hầu hết dành thời gian của mình vào việc luyện võ, nên tiến bộ rất rõ rệt, xem ra cũng đã đạt được tới trình độ cao thủ.

Lại tiếp tục điên cuồng luyện tập nhiều bộ kiếm ,thương khác nhau.

Càng bận rộn thì sẽ không nghĩ tới nàng sao?

Mộc Kỳ Nhiên vô cùng lo lắng, khuyên bảo de dọa, ...nhưng vẫn là không khuyên can được, đành ưu thương nhìn đằng xa Hien Vũ đang múa hết bộ kiems này đến bộ kiếm khác.

Nháy mắt, mùa đông cũng dần tới, tính tình Hiên Vũ cùng bình đạm hơn nhiều.

Bình đạm đến không hiểu phong tình.

Tỷ như, lúc nàng đang ngồi trên gường vận nội công thì Mộc Kỳ nhiên một thân trung y mỏng như cánh ve lướt qua.

Làn da tráng mịn, ẩn ẩn hiện hiện những đường cong dưới chiếc áo.

Nàng ngồi trên chiếc bàn đối diện Hiên Vũ, bày ra tư thế....( ôi mẹ ơi, t/g đỏ mặt, máu mũi phun ra.) Nàng câu lên môi nụ cười cùng ánh mắt mê người....( T/g: Hự, Mộc tỷ tỷ, ta nguyện chớt vì ngươi *chạy đến bấu chân* ) Hiên Vũ tâm không loạn, thở không gấp, lạnh nhạt chau mày.:

- Tỷ tỷ, bên ngoài còn có tuyết rơi.....

Mộc Kỳ Nhiên khó hiểu.

Hiên Vũ đạo:

- Mau mặc đồ....trần như mộng đi đi lại lại....thật không có nguyên tắc.

Mộc Kỳ Nhiên đen mặt, quần áo cũng không có mặc, trèo lên gường nằm bực bội một góc.

" Thối tiểu tư, cả nhà ngươi không có não, sinh ra ngươi không có não, hừ hừ..."

Lại tỷ như....

- Vận nhi~~~ tỷ tỷ thật lạnh a~~~

- Tỷ, ngươi không đắp chăn thì kêu lạnh gì a?

- Tỷ muốn ôm Vận nhi ngủ.

-------Nói xong thuận tiện vòng tay ôm eo Hiên Vũ.

Hiên Vũ lại tránh tay nàng.

- tỷ ôm chăn kìa, ôm ta khó thở.

Mộc Kỳ nhiên ở bên Hiên Vũ lâu cũng tích góp được chút mặt dày, lại xấn tới ôm cánh tay nàng, cọ cọ.

- Tỷ tỷ là muốn phế ta?

Mộc Kỳ Nhiên chau mày khó hiểu.

- Ngực tỷ kẹp nát cánh tay muội rồi kìa.

-...........................

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

t/g: Thêm một chương ha, chỉ tội chương này hảo ngắn ~~ Bất lực!!!

Ta cũng lười viết.

Không biết trong năm nay có viết xong ko T_T
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
Chương 20


Thời gian như thoi đưa lướt qua, tết nguyên tiêu cũng đã ở trước mắt.

Tuyết vẫn rơi không ngừng, đem cảnh quan bao lấy một màu trắng xóa.

Hiên Vũ dựa vào song cửa, xuất thần nhìn phía xa, muốn lại không muốn cái gì?

Trong lòng dâng lên mất mác, cô đơn.

Một cỗ nhiệt khí từ mặt tỏa xuống, vòng trọn lấy cổ Hiên Vũ.

Đem nàng từ trong rét lạnh trở lại.

Khóe môi khêu nên một nụ cười, đem người từ sau ôm trọn lấy, cho người nọ yên ổn trụ trong lòng mình.

Mộc Kỳ Nhiên đưa tay, xoa xoa nhẹ khuôn mặt Hiên Vũ.: " Vì cái gì lại ngồi ngốc một mình đâu?"

Hiên Vũ có chút xuất thần, ngốc năng tùy ý để nàng xoa nắn khuôn mặt.

Ma xui quỷ khiến, cúi xuống hôn lên cánh môi của nàng.

Lại bừng tỉnh muốn giật lùi lại.

Lại bị nàng đem cổ khóa trụ, kéo gần khoảng cách, mạnh bạo hôn lên.

Hiên Vũ bất ngờ, nhưng lại đối với nàng phối hợp động tác, say sưa cuốn lấy.

Đến khi nhịp thở khó khăn, nàng mới dời ra Hiên vũ, nép vào ngực Hiên Vũ, thủ thỉ.

-" Vài ngày nữa, chúng ta lên kinh thành chơi được chứ?

Nguyên tiêu sắp tới, hảo náo nhiệt đâu."

Hiên Vũ nhẹ nhàng đáp ứng, lại đem nàng ôm chặt hơn.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Kinh thành.

Kinh thành lồng đèn đỏ chói bao phủ hết các con phố.

Người đi tấp nập, nhưng lại mang nét đau thương, khổ sở.

Hiên Vũ cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Không phải tết nguyên tiêu sẽ vui vẻ tấp nập, tiếng nói cười rộn ràng sao?

Hiên Vũ hướng người bán hàng hỏi han.

- tết nguyên tiêu năm nay sao vậy?

Ta thấy có gì đó không được hợp lí lắm.

- Tiểu ca, ngươi không biết sao?

Người bán hàng kinh ngạc nhìn Hiên Vũ,...." sự việc như vậy, ngay cả đứa trẻ 5 tuổi cũng biết."

Lại đau khổ đạo:"Hoàng hậu mới sinh hạ cho tân hoàng long thai, Tân hoàng vui mừng hạ lệnh xây ngay cho hoàng tử phủ trạch, dinh thự.

Nhưng gần năm qua cũng đã xây bao nhiêu phủ trạch?

Quốc khố đã sớm trống không?

Liền hạ lệnh tăng thuế....dân chúng như chúng ta biết làm sao đây?

Năm nay liền đã 3 lần tăng thuế."

Đùng.

Hiên Vũ choáng váng.

Hạ sinh long thai?

Nàng liền ta mới chết, hạ sinh cho hắn cái long thai.

Hahaha...lại tự mình cười khổ. :"Vẫn là ta tự mình đa tình, vọng tưởng nàng đối với mình...vọng tưởng nàng yêu mình....vọng tưởng tất cả chỉ là hiểu nhầm....Nhưng một chuyện, lại một chuyện chồng chất....Uyển Nhu?

Nàng nói, ta nên đối với nàng như thế nào?"

Loạng choạng bước theo sau, MỘc Kỳ Nhiên đang vui vẻ tung tăng đằng trước.

Lần này, Hiên Vũ đã không có tâm trạng làm loạn rồi.

Đặt gian khách điếm, hảo hảo trụ lại, hảo hảo tĩnh tâm, hảo hảo túy một mình.

Rốt cuộc, vẫn là không hiểu được.

Vận kinh công bay tới một rừng trúc phụ cận, một mình cô độc, nương dưới trăng nâng tay, thi triển một loạt kiếm phổ.

Mộc Kỳ Nhiên sớm biết Hiên Vũ thất thường, nhưng lại không dám hỏi, chỉ dám lẳng lặng đi theo nàng.

Trốn trên một cái cây phía xa xa nhìn nàng múa kiếm.

Một loạt thân ảnh từ rừng trúc lao ra, trên người vận hắc y, hướng phía Hien Vũ đến.

Mộc Kỳ Nhiên tâm loạn lên, chuẩn bị lao ra lại thấy hắc y nhân đồng loạt quỳ xuống.

- Nữ đế...

- Ta vốn không còn là nữ đế, trưởng ám vệ đại nhân.

Đây là ý gì?

- Nữ đế, trong lòng chúng ta ngài vẫn là nữ đế, là chủ hoàng cung, là chủ giang sơn xã tắc này.

- Vốn chỉ là quá khứ.

- Quá khứ hay hiện tại, ngài vẫn là nữ đế, sinh ra đã là chân mệnh thiên tử.

- phải vậy sao?...

- Giờ đây tên cẩu hoàng đế vừa đăng cơ, chưa đầy năm liền mang đến cho dân chúng bao lầm than khổ ải.

Nữ đế, ngài lỡ nhìn con dân chịu khổ sở.....

----Hiên Vũ mâu trung khẽ nhíu, Mộc Kỳ Nhiên trên cây cố sức nín thở, sợ bị phát giác.

" điều này, quá mức không thể tượng tượng, Vận nhi cư nhiên là nữ đế?"

-.....Thái hậu, và quý phi vẫn còn đang ở lãnh cung đâu, nữ đế. quý phi ngài đang mang thai, không thể ở nơi như vậy được.

Hiên Vũ choáng váng, nàng vì ích kỉ với đau khổ của bản thân mà cấp quên mẫu thân với Y Y.

"Cái đồ chết dẫm, sao ngươi không chết luôn đi?"

- Quý phi nàng mang thai?

- là...nữ đế, cũng đã sắp đến thời gian lâm bồn.

Ngài còn không nhanh quý phi người sắp không trụ nổi nữa rồi.

Hiên vũ thanh tỉnh hoàn toàn rượu.

Hôm nay, cớ gì phát sinh nhiều sự?

Lại một tiếng ồ ồ dũng mãnh vang lên.

Long tướng quân dù đã cở bỏ kim giáp, nhưng không khác với thường ngày dũng mãnh.

- Nữ đế, vi thần chậm chạp, mong người trách phạt.

- không hề, mau bình thân.

- Thần biết ngài vẫn còn sống mà, thần luôn đợi ngài trở về.

.........................................

Hiên Vũ nhìn về phía hoàng cung, nghiêm túc:

- Long tướng quân, trưởng ám vệ, ta muốn đoạt lại ngôi.

===========================================================================

t/g: AAAAAAAAAAAAAA...k biết mình viết gì nữa.

Đúng là tưởng tượng với viết ra không giống nhau ><

Chắc chục chương nữa là cho hoàn~

p/s: Chư vị đi qua thỉnh để lại dấu vết :3
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
Chương 21


Một loạt thông tin đến quá nhanh, Mộc kỳ Nhiên không thể tiếp thụ được, bất giác buông tay đang ôm cây, ngã xuống đất.

"Bịch".

Âm thanh thu hút sự chú ý của mọi người.

Tất cả đồng loạt tuốt gươm vây quanh vật thể tạo ra tiếng động.

Hiên Vũ khẽ cau mày nhìn về phía đó.

Nhận thấy khuôn mặt quen thuộc liền vội vàng ra lệnh.

- Mau bổ đao xuống.

Đừng làm nàng bị thương.

Ám vệ tản ra, nhường đường cho Hiên Vũ nhanh chóng xen vào trong vòng vây, khẽ nâng kỳ Nhiên từ trên mặt đất dậy, thay nàng phủi phủi quần áo, ân cần hỏi han.

- kỳ Nhiên, nàng có thấy đau ở đâu không?

Mộc Kỳ Nhiên thụ sủng nhược kinh.

Trước đây chỉ coi Hiên Vũ là Vận nhi, vô cùng thân thiết.

Giờ biết Vận nhi là nữ đế lại thấy Hiên Vũ ở cao cao tại thượng, thật gần nhưng thật xa.

Trong lòng lo lắng vô cùng.

Lo sợ nàng chỉ là dân nữ không xứng với nữ đế.

Lo sợ bên cạnh Hiên Vũ sẽ có nhiều người, sẽ có ngày quên nàng, không quan tâm cũng không yêu thương nàng nữa. thật sự rất sợ....

Hiên Vũ nhận thấy ánh mắt khác thường của nàng liền hiểu.

Không ngại bao người đang nhìn, ôm lấy Kỳ Nhiên.

- Không thể tin nổi sao?

Ta hiểu ai gặp phải tình huống này cũng sẽ như vậy.

Nhưng xin nàng đừng rời xa ta, đừng chán ghét ta được không?....

Nhiên, ta yêu nàng...yêu nàng...

Mộc kỳ nhiên gì cũng không nói, vòng tay ôm lấy Hiên Vũ chặt hơn, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Long tướng quân từ khi từ quan đã đem cả gia đình dời đi khỏi kinh thành, trở về Giang Nam.

Nhìn bề ngoài như hưởng thụ cuộc sống an nhàn, nhưng lại lén âm thầm chiêu binh mãi mã.

Long tướng quân tiếng tăm không nhỏ chiêu binh mãi mã cũng không phải vấn đề quá khó khăn.

Vấn đề lớn chính là lương thảo, vũ khí.

Một số lượng lớn binh sĩ như vậy nhưng không có lương thảo vũ khí cũng chỉ là một đoàn quân giấy.

Bổng lộc của Long tướng quân không phải nhỏ, có thể để cả gia ăn uống xa hoa không hết.

Nhưng là nuôi quân, mấy vạn người cũng mau chóng cạn kiệt.

Nghe qua tình hình, Hiên Vũ âm thầm hiểu.

Khẽ xoa cằm đăm chiêu suy nghĩ.

Giang nam là nơi buôn bán phồn thịnh, tụ tập nhiều thương gia lớn.

Tân hoàng vừa lên ngôi đã liên tục tăng thuế.

Chèn ép thương nhân không nhỏ....

- nữ đế?

-hửm..?

--Hiên Vũ có chút giật mình.

- thần đã chuẩn bị xong phòng, mời ngài tới nghỉ ngơi.

Hiên Vũ cảm thấy xưng hô như vậy, thật sự không thích hợp.- Tướng quân, từ giờ gọi ta An công tử đi, ta cũng sẽ gọi ngài là lão tướng quân.

Long tướng quân muốn phản bác, nhưng suy nghĩ cho cùng việc gọi nữ đế rất lộ liễu đành nghe lời.

Hiên Vũ hiện tại đang ở phủ đệ của Long tướng quân. từ sau quyết định đoạt lại ngôi liền tói đây mưu đồ sự nghiệp.

Ngồi dưới gốc cây, lẳng lặng nhìn phía xa.

" Y Y nàng đừng có việc gì.

Chờ ta..."

Tim chợt đau nhói liên hồi.

Siết chặt nắm đấm, từng đợt giáng vào ngực mình.

" Y Y ta xin lỗi....xin lỗi..."

Hạ An đang muốn tiến tới gốc cây, lại thấy một thiếu niên dùng tay liên tục đấm vào ngực mình, không khỏi hốt hoảng ra tăng cước bộ.

Hạ An tới nơi, thiếu niên vẫn không có ý tứ muốn dừng.

Lo lắng đến phát hoảng, nhanh chóng quăng định kiến " Nam nữ thụ thụ bất thân" ra sau ót, nắm lấy tay thiếu niên.

Hiên Vũ cảm thấy có người cản trở mình, khó chịu nhìn cô gái mới tới.

Lạnh lùng hất tay, có lẽ lực đạo quá mạnh, thổ ra một ngụm máu tươi, ngất đi....

- Này này...người đâu? mau gọi lang y...mau mau gọi lang y.

------------------------------------------------------------------------------------------------

T/g: Chương này quả thực quá ngắn T_T.

Vốn muốn viết dài hơn nhưng thực sự là ôn thi rất bận rộn, k có thời gian.~ Đợi ta thi xong sẽ hoàn thành bộ này.

Chắc không ở 10 chương nữa đâu, vì ta định cho Hiên Vũ nạp thêm 2 phi mới :v hehehe

A.

Dạo này ta cũng đang đào thêm bộ mới.

Nhưng chắc phải viết xong bộ này thì mới viết tiếp bộ đấy.

Tiện thể bộ mới cũng viết được phân nửa rồi.

Viết xong thì đăng :v khỏi phải chờ đợi.

Lần này viết 1x1 cho đỡ phức tạp.

Viết Np mệt vc~

Vote, cmt & follow me~

Tks.

~~ Đi qua lưu lại dấu vết~~
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
Chương 22


Hiên Vũ mệt mỏi tỉnh dậy mệt mỏi day day mi tâm.

Đưa mắt nhìn Mộc Kỳ Nhiên đang nửa nằm nửa ngồi gục trên giường, làm Hiên Vũ dâng lên ưu thương.

Đưa tay vén sợi tóc toán loạn của nàng, hôn nhẹ lên trán, bi thương : " Vì sao yêu thích ta?

" "Đáng sao?" .

Cười buồn bã.

Hiên Vũ xoay người bế Kì Nhiên lên giường.

Động tác vô cùng nhẹ nhàng, chỉ sợ người trong lòng giật mình tỉnh giấc, kéo chăn gấm đắp lên, cảm thấy hài lòng mới xỏ giày xuống giường.

Hiên Vũ mở cửa bước ra ngoài, vươn vai hít đầy một ngụm khí trong lành, cố đưa bản thân vào trạng thái tốt hơn.

Nhìn xung quanh, Hiên Vũ chắc nhẩm thời gian vẫn còn sớm, không khí xung quanh vẫn giăng một màn sương mờ ảo.

Đúng là Giang Nam, có đặc thù riêng.

Trong lòng vơi đi được phần nào đau đớn, thuận tâm trạng, rảo bước bước tới hoa viên.

Tới nơi, cảnh tượng lại có chút kinh diễm.

Một nữ tử mặc lục y đang ngồi lên thảm cỏ đẫm sương, tay đùa nghịch bông hoa đỗ quyên đang e ấp.

Khuôn mặt thanh tú phụng phịu, chọc chọc vào nụ hoa:

- Ngươi thật bướng bỉnh, bản tiểu thư chờ ngươi nở thật thật là lâu.- giọng nói trẻ con vang lên mang theo chút hờn giận, chính là siêu siêu cấp đáng yêu.

Hiên Vũ bị cảnh làm cho vui vẻ bật cười, thu hút sự chú ý của tiểu cô nương.

Tiểu cô nương thu ánh mắt từ bông hoa, chuyển lên người Hiên Vũ, Xong như nhớ ra điều gì a lên một tiếng.

- Ngươi......A..... là công tử hôm qua.

Hiên Vũ không rõ đã gặp nàng, chỉ biết cười trừ: - Là...cô nương..tại hạ họ An

- An công tử.

Ta tên Hạ An :3 - Hạ An trưng ra bộ mặt siêu cấp đáng yêu, cũng không ngượng trực tiếp gọi An công tử.

Hiên Vũ có hơi bất ngờ, nở nụ cười ôn hòa.

- Hạ cô nương...

- Ân~

Không khí có chút gì đó không đúng, Hiên Vũ khẽ che miệng ho khan.

Tướng quân đại nhân không biết từ bụi nào "xồ" ra, ngọt ngào hôn trên mặt cỏ đầy sương.

Điều này thực sự thu hút ánh mắt của Hiên Vũ và Hạ An.

Hai người đưa mắt sang nhìn vật thể lạ.

Tướng quân mất mặt, xấu hổ đứng dậy xoa xoa tay.

- "khụ khụ...Nữ...An công tử sớm..- Hiên Vũ khẽ gật đầu

- Long lão gia sáng sớm đã đi rèn luyện xương cốt?

Tướng quân xấu hổ bày biện ra trò đánh trống lảng.

" An nhi mới sáng sớm con đã chạy ra hoa viên?

Con xem cả người đều đầy xương sớm.

Mau mau đi thay y phục, phụ thân đưa con về ~"

- Gia gia...- Hạ An khó hiểu nhìn gia gia mình, không phải ngày nào nàng cũng ra đây vào sáng sớm sao?

Sao giờ tự nhiên thấy gia gia có chút là lạ, mở miệng định nói gì lại bị Long tướng quân kéo đi nhanh như gió.

Tướng quân mất mặt, lấy cớ lôi kéo phi nhanh, để lại Hiên Vũ với tay theo trên môi mấp máy : " Đi cẩn thận"

-"Ám trưởng" - Hiên Vũ khẽ mấp máy môi, một thân ảnh nhanh chóng vọt tới trước mặt

-" Điện hạ" Trưởng ám vệ quỳ gối dưới đất chờ lệnh.

- Đứng lên đi...chuyện của Y Y ta giao ngươi làm đã hoàn thành?

- Là...Điện hạ...Liên quý phi hiện tại thân thể không có gì đáng lo, chỉ là tinh thần có chút suy nhược, lại sắp đến thời gian lâm bồn...-Hiên Vũ khẽ cau mày, ánh mắt dâng lên xót thương, ẩn ẩn hít một hơi thật sâu kìm nén cảm xúc-...Thái hậu hiện tại thân thể cũng rất an khang.

- Đi đi.- Phẩy tay áo, bóng đen lại vọt cái biến mất.

Hiên Vũ ưu tư nhìn phía xa.

Sương đã nhạt dần, những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán cây, phả nhè nhẹ vào mặt Hiên Vũ.

- Vũ nhi.

- Mộc Kì Nhiên nhẹ nhàng bước tới, nở nụ cười ôn nhu.

Trong giây phút đó, Hiên Vũ cảm thấy có chút chói mắt, buột miệng.

" Thật đẹp".

Khóe miệng Mộc Kỳ Nhiên càng sâu, đưa tay ấn lên đôi môi của Hiên Vũ.

-Ngươi đó nha~ cái miệng ngày càng ngọt

Hiên Vũ cười nịnh, đưa tay ôm lấy eo Mộc Kỳ Nhiên, kéo nàng vào lòng.

" Nào có, Vũ nhi là nói đều sự thật >
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
K phải chương mới đâu ><


hazzz...ta cx biết là rất lâu chưa viết tiếp bộ này và để mọi người phải chờ lâu.

SAu đây ta xin đưa ra những lí do biện hộ như sau:

1: Do ta lên ĐH thời gian học, làm bài nhóm, chơi bời cũng nhiều, không có thời gian.

2: Do mạng ở ktx quá là tồn tàn và hiện tại ta đang trụ tại ktx =_=

3: Do ta lười không muốn viết + ta đọc lại truyện thì thấy nó vớ vẩn quá...hazzz...

4: Dạo này ta đang cãi nhau với ny.

Tâm trạng là cực kì không tốt.

Không có hứng thú vẽ vời à quên viết lách.

Nên ta kết luận 1 điều to tát và lớn lao qua quá trình suy nghĩ "mong manh" và ngắn ngủi nghĩ ra.

Ta sẽ drop dài hạn bộ này.

Xl mấy thím rất nhiều ><

Trịu Trịu lời sr~
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
chương 23


Giữa đại sảnh, Hiên vũ ngồi trầm ngâm nghe Long tướng quân bẩm báo.

Chuyện binh lực không phải là vấn đề đáng lo.

Hiện tại đã tập trung được mười vạn binh lực trong tay.

Vấn đề là quân lương, quân trang cho số quân khổng lồ này.

Hiên Vũ day day trán, trong đầu có một ý tưởng lóe lên.

- Lan Lăng quốc hiện nay thương nhân chiếm 1 dân số nhưng lại chiếm tới 70 phần tài phú đất nước.

Ngươi nói xem quân lương nên lấy từ đâu a? *phạch* chiết phiến trong tay mở ra, Hiên vũ phe phẩy quạt, tiếu ý cười.

- người là muốn lấy tiền từ thương nhân? *Long tướng quân sửng sốt, vấn đề này hắn chưa từng nghĩ tới.

- Có gì là không thể?...Tên hôn quân kia liên tục tăng thuế, người ảnh hưởng nhất là ai? chính là thương nhân bọn hắn.

Thuế đánh lên các mặt hàng càng tăng, lợi nhuận giảm sút đương nhiên bọn hắn không phục.

Đã rất muốn vùng lên rồi đây. *Hiên Vũ tiếu ý càng đậm*

Long tướng quân một bộ mặt sùng bái: -Nữ đế anh minh.

- Quân lương trước mắt đã có cách giải quyết.

Về phần quân trang sao rồi, Long tướng quân? *Hiên Vũ ngồi ngay lại trên ghế, gấp lại chiết phiến, hướng Long tướng quân tìm câu trả lời.*

- Là...Lý gia trang là nơi rèn binh khí tốt nhất Lan Lăng quốc.

Lý gia hắn ngày trước có nợ thần một ân tình.

Thần định ngày mai xuất phát hướng Lý gia điều.

Hiên Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

- Đã vất vả tướng quân rồi, mau về nghỉ ngơi. * nói rồi đứng dậy hướng phòng mình đi, Long tướng quân cũng vội vàng đứng dậy, tay nắm quyền cúi người.

- Nữ đế đi thong thả.

----------------------------------------------/////------------------------------------------------------------------------

Hiên Vũ rảo bước trở lại phòng, vừa mở cửa ra đã thấy Mộc Kì Nhiên ngồi trên giường phụng phịu.

- Vũ nhi~ ngươi đi hảo lâu~

Mọi phiền muộn dường như bay hết không còn dấu vết.

Hiên Vũ vui vẻ bấu lấy hai má của Kì Nhiên xoa nắn.

"Nhiên Nhiên hảo đáng yêu".

Kì Nhiên một mực vứt đi hình tượng làm bộ mặt cún con, hai mắt long lanh nhìn Hiên Vũ, cái miệng nhỏ còn không ngừng chu lên trách móc nàng để lại nàng ấy trong phòng thiệt lâu~

Hiên Vũ đối với Kì Nhiên biểu hiện hôm nay thấy quả thực mới mẻ, đặc biệt dễ thương~ Nhịn không được sủng nịnh tiếp tục đàn áp hai má của Kì nhiên.

Cái miệng nhỏ nói không ngừng làm Hiên Vũ hun hun lên.

Ngoài trời mát mẻ, bầu trời trong xanh, mây trắng trong lành.

Trong phòng sự tình chuyển biến thiệt nhanh~.

Tiếng trách móc biến thành tiếng ngâm ư ư a a~ tay ai đó cũng không còn xoa má mà đi xoa hai tiểu bạch thỏ a~

(t/g: trong phòng thiệt nóng. khụ khụ >
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
Chương 24: Một câu nói, nên một nhân duyên


Hiên Vũ theo tú bà, khẽ phẩy chiết phiến, nhàn nhã đi lên từng bậc thang, âm thầm đánh giá một lượt khách quan dưới đại sảnh.

Cảnh tượng thực sự khó nói...dù xem trên tivi rồi nhưng không đến mức này chứ?

Khách nhân không râu ria xồm xoàm đeo đại đao, cũng là mặt lợn công tử nhà nào...

Cứ coi như là vẻ ngoài mỗi người một khác được chứ, nhưng bộ mặt là y hệt nhau dâm dục...các ngươi không thể nào tế nhị hơn?

Mấy nữ tử thanh lâu thì một mực như rắn uốn éo trên người khách nhân, thi thoảng sẽ che miệng cười duyên rót rượu, tuỳ ý để bị đụng chạm....

"Ui~ coi như không thấy gì hết, ta mù rồi" Hiên Vũ dâng quạt che nhanh tầm mắt, đẩy cước bộ nhanh hơn, gấp gáp gục :

- Đã đến chưa a?

Tú bà thấy biểu hiện của Hiên Vũ còn tưởng nàng gấp gáp muốn gọi cô nương, khăn thêu che miệng cười khanh khanh

- Công tử không cần nói vội a~ tới ngay~ tới ngay~

Tú bà rảo bước đẩy cửa nghiêng người mời Hiên Vũ tiến vào nhã gian.

Không cần tú bà nhiều lời Hiên Vũ trực tiếp vọt vào phòng, ngồi trên ghế uống một chén trà, ẩn ẩn lau mồ hôi.

- Cho một bàn thức ăn, cùng một vò rượu ngon.

- Công tử không gọi cô nương nào sao?

Cô nương ở Tuý Hương lâu ai cũng sắc nước hương trời~ * tú bà còn không quên đưa đẩy hông, cười ngọt ngào* Hiên Vũ xuất một thân mồ hôi lạnh

- không cần...

Tú bà đi rồi Hiên Vũ nhẹ nhàng thở ra, uống thêm chén trà.

Trong lòng định phẩm vị....

Tú bà rất nhanh cho người mang rượu thịt tới.

Hiên Vũ nâng tay định rót rượu thì bên ngoài truyền tới chút huyên náo.

- Tô công tử, quả thực đã hết nhã gian

- Ngươi muốn giỡn với ta?

- Lão nương nào dám, công tử người xem...này...thật sự là làm khó..

- Ngươi...

Hiên Vũ nhẹ nhàng đẩy cửa.

- vị công tử này, nếu không ngại có thể dùng chung nhã gian với tại hạ?

(Một câu nói, nên một nhân duyên~)

Tô Khanh sửng sốt nhìn Hiên Vũ.

"Hắn...

Hắn....không phải đã chết rồi sao?

Có lý nào..

"

Hiên Vũ thoáng phát hiện ra vẻ mặt của Tô Khanh nhưng vẫn tươi cười.

- Vị huynh đệ này, sẽ không phiền chung nhã gian với tại hạ?

Tô Khanh giật mình, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, phủi đi suy nghĩ trong đầu tươi cười :

- Không ngại...

Không ngại.

Hiên Vũ rót rượu mời Tô Khanh.

Đáy mắt thoáng qua sát khí.

Theo trí nhớ của nàng khi còn ở trong cung, một lần mặc y phục thái giám trốn đi chơi đã chút mất mạng.

Chính là gặp phi tần của mình cùng cung nữ giao hoan.

Mà phi tần đó không sai chính là người ngồi trước mặt này.

Hiên Vũ cười nhẹ.

- Tại hạ họ An còn công tử?

- Ta Tô Khanh.

- Thì ra Tô công tử, hữu duyên.

Hai người đều vờ như không biết thân phận của nhau.

Đối đáp qua lại nhiều vấn đề không ngờ tâm tư tương thông.

Nhất thời trò chuyện vui vẻ như bằng hữu lâu năm.

Vò rượu trên bàn ngày một nhiều.

Hai bên đều có điểm say.

- Tô huynh, nếu dùng một chữ để nói lên ước nguyện của huynh thì đó là chữ gì.

Mắt Tô Khanh cụp xuống, trên mặt phải phất nỗi buồn, khàn khàn nói ra:

- Tình.

Cả đời này đơn phương một người không với được.

- Không nghĩ Tô huynh lại là người si tình.

Tiểu đệ chỉ cầu chữ "an".

An vui.

Cả hai nhất thời rơi vào trầm mặc.

Nhã gian bình lặng đối lập với tiếng huyên náo ngoài đại sảnh.

----------------------------------------------

Hahahahaha.

Tiếng cười từ đình nhỏ vang khắp hoa viên.

Trong đình có hai người vui vẻ trò chuyện.

Không ai khác chính là Hiên Vũ và Tô Khanh.

Sau lần gặp ở thanh lâu, hai người trở thành bằng hữu.

Tô Khanh giúp cho việc buôn bán của Hiên Vũ thuận lợi hơn rất nhiều.

Sinh ý cũng từ đó mà ngày một lớn.

Chuyện lương thảo và binh khí đã không còn đáng lo.

---------------------------------------------

- Long tướng quân.

Mọi chuyện đều ổn thoả?

- Là.

- Đã tới lúc rồi...

Long tướng quân mừng rỡ.

Nhanh chóng ôm quyền thối lui.

Hiên Vũ uống vào một ngụm trà nóng.

"Ám trưởng".

Một nam nhân mặc đồ đen vụt đến, quỳ trên mặt đất.

- Đêm nay đều đưa các nàng tới nơi an toàn đi.

- Tuân lệnh.

Đặt chén trà xuống, khẽ mở cửa sổ kiên định nhìn về phía xa- nơi hoàng cung chìm trong lần tuyết trắng xoá.

Mình đã trở lại =)))))

Vì quá lâu không đả động đến truyện này.

Nên rất nhiều thứ mình đã quên.

Có thể 1 vai chi tiết k khớp. (mình sẽ giải đáp mọi thắc mắc)

Lần này mình tính viết luôn xong trong chương sau nên nhịp độ của truyện sẽ hơi nhanh.

Mong mọi người bỏ qua sự lười biếng và ủng hộ mình.

Vote, cmt & fl me
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
chương 25: kết thúc


Giữa làn tuyết trắng xóa, buổi đêm, một nam tử cưỡi bạch mã.

Khôi giáp tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đang cùng cả một đoàn quân đứng hiên ngang trước cổng thành.

Kẹttttt.

Cổng thành được mở ra.

Hiên Vũ nhẹ nhàng mở mắt rút thanh kiếm từ bên hông.

"giết"

Giếtttttttttt.

Mấy vạn binh sĩ tuốt gươm, hô vang cả một khoảng trời.

Chẳng mấy chốc tiếng binh khí va chạm vào nhau, tiếng gào thét của tử sĩ rúng động cả hoàng thành.

Tuyết loang lổ màu máu đỏ tươi chói mắt.

Không khí nồng lên mùi tanh.

Trời mờ sáng, tuyết rơi nhẹ hơn.

Cả một đoạn đường dọc tới Càn Thanh cung la liệt xác người.

Hiên Vũ đã giết đến đỏ mắt.

Khôi giáp bạc loang lổ máu.

Keng keng keng.

Tiếng binh khí đập vào nhau.

Hiên Vũ xoay người, đạp Ngạo vương ngã ra tuyết, chĩa kiếm nhìn xuống.

Ngạo vương ôm ngực phun ra ngụm máu tươi, trong mắt tran đầy phẫn hận.

- Ngươi không phải đã chết rồi Sao?

Còn quay về làm gì?

- Chết?

Dễ như thế sao?

Ta quay lại để lấy những thứ thuộc về ta.

Khôngggggggggg.

Thời điểm kiếm của Hiên Vũ chuẩn bị lấy mạng của Ngạo vương, tiếng hét thất thanh vọng lại.

Uyển Nhu chật vật chạy tới ôm lấy Ngạo vương, căm hận nhìn Hiên Vũ.

- Không cho phép ngươi tổn hại hắn.

Hahahahhaha.

Hiên Vũ cười đến điên dại, cả hoàng cung rộng lớn vang lại tiếng cười của nàng.

Chĩa kiếm vào Uyển Nhu đau đớn hỏi

- Không cho phép?

Hắn là cái thá gì?

Nàng nói đi.

Hắn là gì?

- Hắn là cha của con trai ta.

Là phu quân của ta.

Nước mắt không ngừng rơi.

Gượng cười....

" Vậy ta lại là gì?

Đối với nàng ta là gì?"

Đau.

Hiên Vũ cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp ngẹt lại.

Đau quá.

Khổ sở giúp bản thân đứng vững.

- Vũ nhi, cầu ngươi, cầu ngươi tha cho chàng.

Chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành, đi thật xa để ngươi không phải nhìn thấy.

Cầu ngươi.....

- Im miệng.

Ngươi có tư cách gì gọi tên ta.

Đôi cẩu nam nữ.

Ngạo vương phun thêm một ngụm máu khó khăn thở.

Uyển Nhu sợ hãi, lo lắng đỡ lấy hắn.

Xuất ra khăn tay vội vã giúp hắn tẩy vết máu.

Tim Hiên Vũ thêm quặt thắt.

"khó chịu quá".

Buông thõng kiếm vô lực hỏi

- Tại sao?

Không có ai trả lời câu hỏi của nàng.

Hiên Vũ quay lưng thất thần bước.

"phịch","vút , vút".

Lúc Hiên Vũ vô lực ngã xuống nên tuyết cũng là lúc 2 mũi tên xé gió lấy mạng Ngạo vương và Uyển Nhu.

Tuyết bắt đầu dày hơn.

Phủ lên vết máu và xác người.

Hoành thành một mảng thê lương.

Tuyết chôn vùi quá khứ và xóa hết những kí ức về nàng...

---------------------------------------------

3 năm sau.

Hiên Vũ từ Càn Thanh điện thả nhanh cước bộ đi tới ngự hoa viên.

- Mẫu hoàng~ *một cục bột màu vàng nhỏ ôm lấy chân nàng.

Hiên Vũ cười đến vui vẻ bế lên cục bột nhỏ.

- Thần nhi.

Mẫu phi con đâu.

Cục bột nhỏ nhanh chóng chỉ hướng lương đình xa xa.

Ngoan ngoãn ôm lấy vạt áo Hiên Vũ cọ cọ.

Các nàng thấy Hiên Vũ cùng cục bột nhỏ tiến tới cũng nhanh chóng đứng dậy đón.

Lương đình nhanh chóng tràn ngập tiếng cười.

"Quá khứ là quá khứ.

Chúng ta sống là của hiện tại.

"

" Mong một đời cùng các nàng an nhiên".

END.

===============!!!!

Trời đất ơi tin được không.

Tui viết xong rồi này.

Bây giờ là 1:44 ngày 13/12/2018.

Ohhh yeahhhh!!

Lâu lắm mới chăm như vậy.

Khen tui đi >
 
[Bh] [Tự Viết] [Np](Hoàn) Vũ Phong Lưu- Hàn Minh
phiên ngoại 1: Uyển Nhu


"Tiểu thư...tiểu thư...chớ chạy loạn....".

Ta vui vẻ nhấc nháy luồn lách qua đám đông thật nhanh để vỏ lại đám gia đinh phía sau.

Ngày nào cũng ở trong khuê phòng thật vô vị.

Tiếng gọi dần xa hơn, Uyển Nhu đắc ý cười, quay lại phía sau làm động tác lè lưỡi trêu chọc.

Trong lòng nàng nhảy nhót vui mừng như một chú chim nhỏ.

"Tránh ra....tránh ra..."

Tiếng hét vang lên làm Uyển Nhu sững sờ.

Lúc nàng hoảng hốt quay đầu lại, kỵ mã đã dường như ngay sát người nàng.

Uyển Nhu hoảng sợ đến sững sờ, chân nàng như bị đóng đi tại chỗ.

Khi vó ngựa càng ngày càng gần, một vòng tay rắn chắc kéo nàng ra xa và ôm nàng vào lòng.

Uyển Nhu đã hoảng sợ đến phát khóc trong lòng nam tử xa lạ ấy.

Uyển Nhu đã gặp Ngạo vương như vậy.

Đoạn tình cảm này ngày ngày càng đơm hoa.

Là một chữ "duyên" như nào ai biết là tình duyên hay nghiệt duyên.

Thời gian bên Ngạo vương cho nàng những ngày tháng ngọt ngào đầu tiên của tình yêu.

Cho nàng thêm tin tưởng Ngạo vương và thêm oán hận Nữ đế.

Vì sao oán hận?.....

"Uyển Nhu, ta không thể thời xuyên tới bên cạnh nàng, thật xin lỗi....nàng biết mà...ta phải ở đất phong..."

"Ngạo..."

"Nếu ta trốn ra khỏi đất phong thường xuyên sẽ khi động tới người kia...ta có thể sẽ mất mạng.

Ta còn muốn ở bên cạnh nàng...Nhu nhi..."

.......

"Ta thực sự căn hận, tại sao ta lại phải bó mình ở đất phong.

Mà cô ta có thể ngồi trên ngai vị, vinh hoa phú quý?"

Vẻ mặt của Ngạo vương dữ tợn.

"Nhu nhi...ta không phục..."

Hắn uất hận nhìn Uyển Nhu.

Nắm chặt tay, căm hận nhìn về phía kinh thành."

Uyển Nhu đôi khi cảm thấy Ngạo vương thật đáng sợ.

Nhưng vì yêu, nàng nguyện mù quáng.

"Nhu nhi, nàng biết không...cô ta té cây...đang nguy kịch...ta tưởng nghĩ muốn cô ta chết đi..."

Uyển Nhu chỉ lẳng lặng nghe hắn điên cuồng nói.

Lê thân thể có chút ảo não bước về phủ, Uyển Nhu vẫn luôn cảm thấy có thứ gì đó đang âm thầm xé nát lòng nàng.

Trong tiềm thức sẽ thoáng chán ghét Ngạo vương đến cực điểm, nhất là khi hắn nói ra những câu kia.

"Nhu nhi."

"Phụ thân."

"Lại đây với phụ thân, phụ thân xoa chuyện muốn nói với con."

Uyển Nhu ngoan ngoãn đi theo phụ thân nàng, dù trong lòng có thắc mắc, nhưng nàng không dám hỏi.

Phụ thân nàng dừng bước, ngồi trước án thư.

"Nhu nhi, nữ đế muốn tuyển con làm hoàng hậu."

Uyển Nhu đang chuẩn bị ngồi xuống mà đình chỉ động tác, nàng thẫn thờ.

"Phụ...thân..."

"Ngày mai, thánh chỉ sẽ tới."

Uyển Nhu vẫn sững người đứng đó.

Thượng thư đại nhân lúc này mới tiếp tục đạo

"Nữ đế ngài tuy là thân phận nữ tử, nhưng lại được nhiều người tôn quý, cũng không phải là người khó chung sống.

Một bước lên phượng hoàng....con cũng không phải chịu khổ...."

Uyển Nhu ngã người xuống ghế, lần đầu tiên nàng cảm nhận được số phận của nữ nhi nhà quyền thế hoá ra cũng chỉ là nữ nhân.

"Hôn ước chi môi, phụ mẫu chi mệnh."

Trong lòng cảm thấy hoang đường vô vàn.

Chỉ một đạo thánh chỉ, nàng phải tiến cung làm phi tần cho một người không biết mặt, hơn nữa người đó còn là nữ nhân.

Đội nhiên, Uyển Nhu cảm thấy căm hận nữ đế.

Một đêm không ngủ.

Uyển Nhu đã suy nghĩ rất nhiều.

Nàng chìm vào những kí ức thời thơ ấu, lúc bên cạnh Ngạo vương,...

Ngạo vương....trong đầu nàng nảy lên một quyết định.

Nàng muốn cùng Ngạo vương bỏ trốn khỏi nơi đây, trốn khỏi những áp bách này.

Trong lòng có quyết định, trời vừa sáng nàng lập tức tìm Ngạo vương.

"Nhu nhi...sao nàng....Nhu nhi, nàng sao vậy, có phải thân thể có chỗ nào không tốt đúng không?

Chờ chút ta liền cho người gọi lang y cho nàng."

"Ngạo...ta sắp... gả đi"

"G...ả...gả...đi?....kẻ nào?"

"Nữ đế".

Nàng nhàn nhạt nói.

"Không thể nào.

Nhu nhi" Ngạo vương hoảng hốt.

Đột nhiên, Uyển Nhu nắm chặt lấy trường bào của hắn, ánh mắt đỏ hoe, cương quyết:

"Ngạo....

đưa ta đi, chúng ta sẽ đi khỏi nơi này, được không?"

Hắn nhìn nàng sửng sốt, hắn do dự.

Uyển Nhu nhìn ra được mọi thứ trong ánh mắt hắn.

Nàng cười:

" Ra là vậy...."

" Không phải Nhu nhi, ta cũng muốn đưa nàng đi khỏi nơi đây, nhưng đó là hoàng mệnh, kháng chỉ sẽ khiến mọi người liên luỵ.

Là rơi đầu đó, nàng có biết không?"

"Ta...biết...nhưng..."

"Không thể."

Hắn nói rồi phất tay áo bỏ đi, để lại mình nàng thẫn thờ đứng đó.

Giây phút ấy nàng đã hiểu, hoá ra trường thiên địa cửu là như vậy, hoá ra không thể rời bỏ là như vậy.

Lang quân mà nàng muốn trao thân gửi phận một lần phất áo bào liền buông bỏ lại nàng, buông bỏ lại tình cảm của nàng.

Người đi, để lại sững sờ và thê lương...

Uyển Nhu thất thiểu hồi phủ.

Nàng cũng không nhớ được bản thân mình đã nhận thánh chỉ ra sao, đã trải qua những ngày tháng dằn vặt học quy củ trong cu ra sao.

Chỉ là thoáng chốc đã tới ngày đại hỷ.

Thật nhanh mà cũng thật chậm.

Nàng đảo mắt nhìn quanh, nơi đâu cũng tràn ngập sắc đỏ, lồng đèn được treo lên khắp phủ, chữ hỷ cũng dán đầy trên vách tường.

Nàng chầm chậm cúi đầu, thất thần nhìn những đầu ngón tay mặc cho mama đang nói một tràng về quy củ và chuyện phòng the.

Lại thoáng chốc nàng đã thấy mình đứng trước cửa cung to lớn, đại môn mở ra kéo theo những bậc thang chót vót phủ lên vải đỏ.

Xuyên qua hỷ khăn nàng nhìn thấy một người đang đứng trên bậc thang cao nhất.

"Là nàng sao?

Nữ đế?"

Phụ thân cầm lấy tay ta, từng bước tiến lên những bậc thang.

Mỗi một bậc lên, nàng cảm giác như tim mình lại như treo lên một khoảng không cao hơn.

Sau bao nhiêu ngày thẫn thờ, giờ đây nàng có chút sợ hãi.

Sợ vị kia nữ đế, sợ những quy củ trong cung kia, những nỗi sợ không tên lan tràn.

Cho đến khi nàng nhìn thấy đôi dày thêu hình rồng trước mắt, tim lại hoảng hốt vô vàn.

Phụ thân nàng nói thật nhiều điều, giờ phút này nàng không thể nghe thấy.

Cho đến khi bàn tay kia nắm lấy tay nàng, hơi ấm đột ngột đánh ập tới, phủ lên đôi tay lạnh buốt của nàng, chầm chậm sưởi ấm xung quanh.

"Hoá ra nàng cũng không đánh sợ đến vậy".

Cảm giác sợ hãi trong lòng Uyển Nhu giảm bớt phần nào.

Trải qua hàng loạt nghi thức phức tạp, bàn tay ấy vẫn như cũ nắm lấy tay nàng không buông.

Tiệc rượu diễn ra, người ấy thay nàng chắn không biết bao nhiêu là tửu.

Lời châm chọc, ghen ghét, chúc phúc cũng có, nàng dường như không thể nghe được.

Qua lớp hỷ khăn, nàng trộm nhìn sườn mặt người kia đang ngửa cổ phẩm rượu.

Thời khắc nàng được đưa vào hỷ phòng, người kia vẫn ở đó nhận tửu chúc phúc.

Lúc nàng xoay người đi, người kia khẽ thở dài.

Uyển Nhu không hiểu tại sao.

Không biết ngồi trong hỷ phòng bao lâu, cuối cùng bên ngoài cũng có động tĩnh.

Nàng nghe thấy tiếng bước chân lảo đảo, tiếng đạp cửa, tiếng đuổi cung nhân ra ngoài.

Uyển Nhu sợ.

Tiếng bước chân càng đến gần Uyển Nhu càng hồi hộp, nàng cảm nhận được nhịp tim loạn xạ đập trong lồng ngực ngày một tăng nhanh khi bước chân kia tới gần.

Nàng nhìn thấy đôi hài thêu rồng trước mặt mình, nhẹ nhàng vén hỷ khăn.

Nàng đã hình dung ra hàng ngàn khuôn mặt của vị nữ đế này- người đã gián tiếp ép hôn nàng sẽ đáng sợ như thế nào.

Nhưng không, một đôi mắt trong suốt đang nhìn nàng dâng lên vài tầng men say và cả ôn nhu.

Ôn nhu?

Uyển Nhu cũng không thể hiểu nổi....

Người ngồi xuống, yêu cầu nàng ngồi lại gần.

Giọng nói ôn nhu mang theo chút trẻ con.

Nàng còn đang chìm trong những mớ suy nghĩ thì người kia vươn tay kéo nàng lại gần, kéo luôn cả nàng về thực tại.

Tim nhảy lên từng hồi hoảng loạn.

Người lại từ từ tháo từng cây trâm trên đầu nàng, Uyển Nhu cảm nhận được những sợi tóc đang nhẹ nhàng được thả lỏng xuống vai.

Động tác tháo trâm của người ôn nhu đến cực điểm.

Thoáng chốc nàng nhớ tới Ngạo vương...

Người ngượng ngùng hỏi tên nàng, Uyển Nhu ủy khuất, cưới nàng rồi nhưng lại không biết tên của nàng sao?

Nhưng nhìn hành động gãi ót ngượng ngùng , ủy khuất trong lòng nàng tan biết đi đâu mất.

Trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy gả cho người này cũng không tệ lắm.

Một đêm hoang đường...

Nàng chỉ biết sau khi uống rượu hợp cẩm xong, trong lòng cảm giác khô nóng lan toả, nàng muốn người kia chạm vào nàng nhiều hơn, nhiều hơn.

Sau đó, giữa cơn khoái cảm nàng bối rối nỉ non tên người...

Sau đoạn thời gian ở chung, nàng nhận ra Hiên Vũ là một người ôn nhu, đôi lúc sẽ trẻ con, sẽ vô tình chọc lên cơn ghen trong lòng nàng.

Không biết từ bao giờ, cái tên Ngạo trong lòng nàng chỉ là một mảnh kí ức.

Trong lòng nàng hiện tại ngập tràn hình ảnh của Hiên Vũ.

Nàng đã thực sự yêu...

Dù đã trải qua phu thê ân ái nhiều lần, nhưng không hiểu sao nàng vẫn chưa có hỷ.

Các đại thần đều thúc dục Vũ tuyển tú.

Nàng ghen, nhưng nàng là hàng hậu, hậu cung ba nghìn nàng chỉ có thể quản lý nó, không thể ngăn cản.

Cảm nhận được Vũ đang ở bên cạnh nàng bối rối, cảm giác như người đang ngồi trên đống lửa lòng nàng lại thấy đầy vui vẻ thoả mãn.

Nhưng khi Vũ phong người kia làm Chiêu nghi lại lại không vui vẻ nổi nữa.

Tối muộn, nàng vẫn chưa thể ngủ được, trong lòng nàng có ủ khuất.

Bỗng cảm nhận được hơi ấm bao trùm lấy, trong lòng đã sớm vui vẻ nhảy nhót nhưng vẫn hờn giận nói:

" Không ở cạnh những phi tần kia sao?"

" Không có"

" Không đủ đẹp sao?"

Vòng tay Hiên Vũ khẽ xiết chặt hơn.

"Không, Nhu nhi nàng là đẹp nhất."

Uyển Nhu xoay người rúc vào trong lòng Hiên Vũ, tim tràn đầy mật ngọt.

Đế vương đều là người đào hoa.

Uyển Nhu không thể phủ nhận.

Nàng cũng không thể hờn trách Hiên Vũ, người đối xử với nàng quá ôn nhu, tình cảm.

Nàng chỉ cầu người dành một phần yêu thương nàng thật tâm.

Còn lại Nàng hiểu và dần chấp nhận.

Nhưng những ngày tháng ngọt ngào chưa được bao lâu thì Uyển Nhu nhận được mật thư từ Ngạo vương- cái tên chính nàng đã cho vào dĩ vãn.

Trong thư hắn nói không ngừng tưởng nàng, hắn muốn nàng giúp hắn đoạt giang sơn.

Hắn hứa sẽ để nàng tiếp tục làm hoàng hậu, hắn hứa sẽ yêu thương nàng.

Uyển Nhu nhẹ cười,nàng cảm thấy ngắn hảo buồn cười.

Đốt cháy mật thư, nàng như muốn đưa kí ức với hắn đốt sạch sẽ, trực tiếp bỏ qua chuyện này.

Chỉ là ngàn vạn lần sau nàng cũng không ngờ.

Ngày nàng phát hiện ra hỷ mạch, tâm tình nhảy nhót đi tới tìm Hiên Vũ thì đã không thấy người đâu, qua một ngày, người cũng chưa trở về.

Một mật thư lại được gửi tới.

"Hiên Vũ đã chết, mười ngày sau công thành.

Đưa ngọc tỷ, đứa bé trong bụng nàng sẽ được sống tiếp."

Uyển Nhu chết lặng khi đọc những dòng chữ ấy.

Trong lòng nàng không ngừng phủ nhận việc Hiên Vũ đã chết.

Nàng không tin.

Nàng còn chưa kịp khoe với người nàng đã mang cốt nhục của người.

Chỉ là nhiều ngày sau, một chút tin tức về Hiên Vũ cũng không có.

Cả hậu cung đã muốn loạn lên thành một đoàn.

Thái hậu sốt ruột, ngay cả Y Y muội muội cũng vừa mới phát hiện có hỷ mạch.

Ngày thứ 9 từ khi mật thư kia gửi tới.

Thi thể Hiên Vũ được mang trở về, nàng không tin đó là sự thật cho đến khi nhìn thấy gương mặt nàng hằng nhớ mong kia thì nàng suy sụp hoàn toàn.

Thái hậu khóc đến tama can liệt phế.

Y Y muội muội đã muốn ngất qua 3 lần.

Lúc này, một cũng nữ lén lút nhét vào tay nàng một mật thư nữa.

" Ngày mai ngọc tỷ đổi lấy toàn nữ nhân hậu cung cũng như hài tử trong bụng của nàng."

Uyển Nhu ngửa mặt lên trời, nàng vừa khóc vừa cười.

Nàng phải làm như thế nào đây?

Không biết nàng ngồi bên cạnh Hiên Vũ đã bao lâu, chỉ biết người vẫn nằm đó, nhắm mắt ngủ giấc ngàn thu.

Thái hậu và Y Y đều đã được đưa về nghỉ ngơi.

Uyển Nhu đưa những ngón tay vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt Hiên Vũ.

"Vũ, ta phải làm sao?

Đưa ngọc tỷ để cứu lấy thái hậu và cốt nhục của người chăng?"

Trong đại điện vắng lặng, tiếng của nàng vọng vào không gian.

Nhưng tuyệt nhiên không ai hồi đáp nàng.

"Vũ, trả lời thiếp đi"

"Vũ...."

----------------------------------------

Nữ đế đã nhiều ngày không lên thượng triều, triều thần trong lòng đều có nghi kị nhưng không ai dám nói ra, chỉ như cũ thấp thỏm đứng xếp hàng trước điện Càn Long chờ thượng triều.

Hôm nay bầu không khí ngập tràn thê lương, triều thần đều lo lắng ủ rột.

Giữa khoảng không tĩnh mịch, tiếng vó ngựa, giáp sắt, binh khí va vào nhau ồn ào vang lên.

Cửa đại môn mở rộng.

Quân lính tràn vào chế ngự các đại thần, bao vây cấm cung.

Ngạo vương hừng hực khí thế, khuôn mặc đắc thắc bước lên từng bậc cầu thang Càn Long điện.

Hắn phất áo bào,bênh váo ngồi xuống long ỷ.

Triều thần phát hoả.

Những lời buông chửi bới phát ra.

Hắn vẫn bình tĩnh ngồi.

Uyển Nhu từ sau tấm rèm, bước đi như người vô hồn trao cho hắn ngọc tỷ.

Ngày hôm ấy, Ngạo vương đế.

Mười ngày sau đại điển sắc phong, Thi thể Tích Hiên đế mới được mai táng.

Toàn Lan Lăng quốc không ai được chịu tang.

Quần thần, dân chúng phẫn nộ phản kháng đều bị nhấn chìm trong biển máu.

Người ra đi không tang lễ, không một ai được khóc thương....

------------------------

Uyển Nhu xuất thần nhìn ra ngoài khung cửa sổ, tuyết đang bắt đầu rơi.

"Nương nương..."

"Mọi chuyện sao rồi?"

"Đều đã sắp xếp xong."

"Vậy thì tốt...".

Uyển Nhu ngước mắt nhìn xa xăm "mẫu hậu, Y Y mong hai người cố gắng sống thật tốt, bảo vệ cốt nhục của Hiên Vũ."

Nàng lại nhẹ nhàng vỗ về bụng mình, nơi đó đang có một sinh mệnh ngày càng lớn dần.

"Hài nhi ngoan, mẫu thân sẽ bảo vệ con".

_---------------------------

Ngạo đế ngồi trên long ỷ bạo phát đập bàn,

"sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Mau chóng tìm da cho ta.

Không tìm được, các ngươi đều rơi đầu."

Những người bên dưới đều run rẩy.

"Cút".

Như được tha bổng, đám người nhanh chóng biến mất để lại Ngạo vương ngồi giữa đại điện vắng lặng, ánh mắt toát ra sát khí thâm trầm.

"Tích.

Hiên .Vũ"

Một ngày chưa thấy Tích Hiên Vũ là một ngày hắn thêm thấp thỏm lo sợ.

Hắn vẫn giữ lại mẫu tử Uyển Nhu sợ ngày bất trắc.

Nếu Uyển Nhu không còn giá trị lợi dụng thì hắn vẫn còn đứa trẻ kia.

Hắn không ngờ đến gần đến ngày quan trọng, Uyển Nhu nàng ta không cánh mà bay, cả như đứa trẻ cũng như bốc hơi khỏi thế gian.

Để đảm bảo, hắn tiếp tục cho người dịch dung thành Uyển Nhu.

Như cái cách mà hắn tạo ra cái xác của Tích Vũ Hiên.

Tích Vũ Hiên vẫn chưa được tìm thấy, hắn nơm nớp sống trong lo sợ vì bị trả thù.

Hằng đêm hắn đều bị ác mộng giày vò.

Và điều hắn lo sợ cũng đến.

Một ngày tuyết rơi dày đặc, cửa đại môn lại một lần nữa được mở ra.

Hắn nhìn thấy Tích Hiên Vũ chém giết một đường đi tới chỗ hắn.

Cả người nàng nồng đậm sát khí.

Xung quanh mùi máu tanh tưởi vờn qua những bông hoa tuyết.

Chỉ qua vài chiêu, hắn khổ sở gục xuống nền đất.

"Khôngggggggg"

Tiếng người hắn đã cho dịch dung làm Uyển Nhu vang lên, nàng ta che chở cho hắn.

Hắn nhìn thấy ánh mắt Tích Hiên Vũ đau đớn, khổ sở.

"Keng" Tích Hiên Vũ làm rơi kiếm xuống nền đất đau khổ chất vấn người giả dạng Uyển Nhu kia.

Giờ phút này hắn cảm thấy lo lắng của hắn không thừa.

Hắn vừa định nhân cơ hội quay lưng bỏ trốn.

"Xiu , xiu" "phập" hắn nhìn mũi tên cắm lên tim mình không thể tim được mà khuỵ xuống.

Chết không nhắn mắt.

Trong mờ ảo, hắn nhìn thấy người hắn mang hận- Tích Hiên Vũ thẫn thờ ôm thân thể của Uyển Nhu giả mạo kia, thống khổ gọi tên nàng.

Hắn đột nhiên cảm thấy bản thân mình đã bỏ qua điều gì đó rất quan trọng, nhưng hắn không thể nhớ ra được....

----------------------

Đôi lời xàm lời của tác giả.

Sau 2 năm sau khi kết thúc bộ truyện với nhiều sự lười biếng, tùy hứng và trẻ trâu của Minh thì hôm nay nhân dịp được nghỉ dài hạn vì Corona Minh đã đọc lại bộ này và viết thêm phiên ngoại để mọi người hiểu hơn về nút thắt nhân vật Uyển Nhu.

Mình đã viết từ 23h ngày 7/2020 đến tận bây giờ là 2h16 phút ngày 8/2/2020.

Còn một phiên ngoại nữa mình sẽ bổ sung sau.

Và mình cũng sẽ chỉnh sửa hoặc viết thêm vài chi tiết ở những chương trước để cho mạnh truyện phù hợp hơn.

Ai có thắc mắc gì thì cmt bên dưới hoặc ib qua fb cho mình, mình sẽ giải đáp.

Cảm ơn ❤️
 
Back
Top Bottom