Cập nhật mới

Khác [BH tự viết] Chuyện Đế Vương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
241634335-256-k573792.jpg

[Bh Tự Viết] Chuyện Đế Vương
Tác giả: Kurotamagi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đế - Vương lưỡng đầu, quyền lực Kiến Quốc chia đôi suốt 200 năm.

Hạ Thế Tông cùng Tịnh Triết Vương ra sức điều hành đất nước, sau lưng luôn tìm cách nuốt chửng đối phương.

Đấu qua đấu lại, trận chiến dai dẳng suốt 200 năm này cũng đến hồi hạ màn.



bách​
 
[Bh Tự Viết] Chuyện Đế Vương
HỒI I: HẠ ĐẾ TỊNH VƯƠNG


Kiến Quốc năm 207 là một cường quốc hùng mạnh ngang tàng, các nước chư hầu lân cận không lùi một bước thì cũng phải nhường ba phần.

Đại Kiến an khang thịnh vượng, nhưng chỉ là cái vỏ hào nhoáng bên ngoài.

Quyền lực nước Kiến bị chia đôi trong suốt 200 năm qua, một bên là Hạ Đế, một bên là Tịnh Vương.

Năm xưa thống nhất Kiến Quốc, Hạ Thánh Tổ và Tịnh Trang Vương là bằng hữu, ăn chung một mâm, ngủ chung một giường.

Hai người họ ngồi trên lưng ngựa, cùng nhau an định thiên hạ.

Thái bình được lập lại, Trang Vương tuổi nhỏ hơn Thánh Tổ, có ý nhường Thánh Tổ làm vua.

Hạ Thánh Tổ là người có tình nghĩa, thiết nghĩ vị nghĩa đệ này có công khai quốc, hắn chia đôi quyền lực, cả hai huynh đệ cùng trị quốc.

Từ đó, nước Kiến nổi danh với giai thoại Hạ Đế - Tịnh Vương.

Những đời đầu tiên, Hạ Đế và Tịnh Vương đều chuyên tâm trị nước, tuyệt không có chỗ cho những mưu đồ bất chính.

Nhờ vậy, chỉ cần 20 năm, nước Kiến đã vực dậy từ đống hoang tàn đổ nát trở thành một cường quốc khiến những nước lân cận phải nể sợ.

Tuy nhiên, dần dà, các Tịnh Vương ngộ ra sự bất bình trong việc phân chia quyền lực năm xưa giữa Hạ Thánh Tổ và Tịnh Trang Vương.

Vì vậy, Tịnh Vương bắt đầu lấn át Hạ Đế, chuyên quyền hơn trước.

Một sự liên thủ tưởng chừng sẽ có kết cục viên mãn muôn đời, nay lại vì chút ích kỷ nhỏ nhen lại đến lúc rạn nứt.

Các đời Hạ Đế về sau bị áp bức, nhưng lực bất tòng tâm chỉ đành để các Tịnh Vương một tay che trời.

Các hoàng thân quốc thích họ Hạ nghĩ rằng gia tộc sắp đến lúc mạt vận nên chỉ biết ngửa mặt oán trách Tịnh Vương là dòng phản chủ bội tín.

Mãi đến khi Hạ Đế đời thứ 12, Hạ Tú Luân, hiệu là Hạ Thế Tông mới vùng dậy, lấy lại thế cân bằng cho gia tộc Hạ Đế.

Song song với Hạ Thế Tông, cùng trị vì là Tịnh Triết Vương, Tịnh Kỳ.

Triết Vương là vị Tịnh Vương đặc biệt nhất từ lúc lập quốc, vì người này là một nữ tử.

Sinh thời, Tịnh Kỳ rất thông minh, tài năng vượt trội.

Nàng lại là đứa con duy nhất của tiên vương Tịnh Chu Vương, vì vậy ngôi vị nhà Tịnh chỉ có thể truyền lại cho nàng.

Triết Vương lúc lên ngôi vấp phải không ít dèm pha, nhưng năm tháng trôi đi, nàng chứng tỏ được bản thân là vị Tịnh Vương thức thời nhất từ trước đến giờ.

Thế Tông và Triết Vương quen biết nhau từ khi còn ở phủ thái tử, cả hai là đồng môn học cùng một sư phụ.

Có thể nói hai người tình như huynh đệ, khắng khít từ lâu.

Triều chính được hai người trẻ tuổi dẫn dắt, như được luồng gió mới mang bao điều tốt đẹp lướt qua.

Thiên hạ kháo nhau rằng, đây là cặp Đế - Vương tác hợp ăn ý nhất trong các đời Hạ - Tịnh trước đó.

Cung điện hào nhoáng lộng lẫy, đại điện đủ sức chứa cả trăm quan văn võ mũ áo tươm tất đứng chầu triều.

Xa xa là ngai vàng thiên tử được xây cao hơn hẳn sàn gỗ, nằm chễm chệ giữa cung đình.

Thú vị thay, ngay bên cạnh long ngai, thấp hơn là một trướng ngồi cũng cao quý không kém.

Thiên hạ gọi đây là hổ ngai, trướng làm bằng gỗ quý, chạm khắc hình bạch hổ dũng mãnh vô song.

Suốt 200 năm qua, đây là nơi các đời Tịnh Vương ngồi chầu triều Hạ Đế.

"Nạn thổ phỉ này đã hoành hành bao lâu nay rồi, các khanh thực sự không còn giải pháp nào khác sao?

Giết gà dọa khỉ, cầm quân chém giết, tất cả đều vô dụng."

Hạ Thế Tông ngồi trên ngai, mặt rồng lộ rõ vẻ chán ngán.

Một đám quần thần, từ đại thần cũ đến những người vừa đỗ tiến sĩ, học sĩ đều không có đáp án vừa ý hắn.

Dân chúng than trách lũ thổ phỉ lang sói, mọc lên như nấm dại sau mưa ở khắp nơi.

Án kêu oan khắp nơi, quan huyện có xua lính đi dẹp yên nhưng đâu vẫn hoàn đó.

Giằng co qua lại bao năm, thổ phỉ trở thành thứ giòi bọ xấu xí nơi Kiến Quốc hoa lệ.

"Triết Vương, khanh có cao kiến gì không?"

Hạ Thế Tông ngồi trên ngai vàng, hướng về người ngồi ở trướng bên dưới cùng mặc hổ bào mà hỏi.

Nữ tử mày ngài mặt sáng, vừa nghe đã hiểu.

Nàng nhẹ nâng tay áo bào phất lên, câu chữ ngọc ngà vừa vặn thốt lên.

"Thổ phỉ lộng hành, nhưng đều có xuất thân là nông dân vì quá nghèo đói nên mới liều lĩnh làm loạn.

Thay vì xua binh diệt trừ, thần nghĩ nên dùng lương thực dẫn dụ buông bỏ đao kiếm.

Làm như vậy, dân chúng mới thấy được cái nhân đức của bệ hạ, lại không phải hao binh tổn tướng, vừa thu được lòng người."

Quan văn quan võ ở đại điện không khỏi trầm trồ thán phục.

Diệu kế đơn giản như vậy mà cả trăm người vò đầu bứt tóc một tuần liền vẫn không nghĩ ra.

Nét mặt Hạ Đế nom đã đoán được mưu trí của Tịnh Vương, miệng rồng tuôn ra một tràng cười thỏa mãn.

"Các khanh nghe thấy chưa.

Đã nghe thấy hết chưa?"

Hạ Đế nói lớn, khua vạt tay áo thật sảng khoái, "Từ quan thất phẩm đến hàng nhất phẩm, cả một đám người áo mũ trịch thượng lại không bằng được một Tịnh Triết Vương chỉ vừa kế tục ngôi Vương!

Đây chỉ là thổ phỉ, sau này là giặc dữ, các khanh tính làm sao?"

Đám quan văn quan võ xấu hổ cúi gằm mặt xuống, không ho he biện minh.

Còn gì mà biện minh nữa, mở miệng ra chỉ rước thêm nhục vào người.

Áo quần lộng lẫy, cuối cùng chỉ trở thành thứ trang sức sáo rỗng che đi cái sự ngu dốt mờ nhạt của bản thân.

Hạ Đế rất hài lòng với Triết Vương, lập tức cho nàng chủ trì kế hoạch dẹp thổ phỉ lần này.

Nàng muốn làm gì, đều có đặc ân không cần tâu lên Hạ Đế.

Buổi chầu kết thúc, trời cũng đã đổ bóng trưa gắt gỏng.

Quan lại ra về, vừa đi vừa phe phẩy quạt lụa, không thì cằn nhằn quát lũ hạ nhân quạt mạnh thêm một tí, lấy lọng che thấp hơn một tí.

Mồ hôi mồ kê chảy đầy trên mặt, bóng lưỡng cả ra vì thân hình chảy xệ, người trông vào còn thấy nóng thay.

"Các ngài xem, Triết Vương này không phải là được Hạ Đế trọng dụng quá mức sao?"

"Phải phải, Hạ Đế chỉ vì ả mà không tiếc lời chê bai chúng ta ngay trước đại điện.

Không chừng Hạ Đế lại có..."

"Có cái gì?"

"Là có tình ý với Triết Vương, chẳng phải cũng có chút hợp lý sao?"

Ba vị quan văn sau khi chầu vẫn còn nán lại bên bậc thềm, bình luận chuyện vừa xảy ra.

Cả tân vương và tân đế đều có tuổi đời thanh niên, so với phần lớn quần thần thì chỉ đáng tuổi con cháu của họ.

Vậy mà ban nãy, Hạ Thế Tông thẳng thắn trách mắng và bãi chức của một số lão thần, thậm chí còn trực tiếp nâng đỡ cho Triết Vương.

Lúc Triết Vương vừa nối ngôi vị của Chu Vương, quần thần trong triều có bụng nghĩ phải trù dập vị tân vương này.

Nhưng bây giờ nàng ta một bước lên mây, muốn đụng vào thì giống như lấy trứng chọi đá.

"Tình ý sao?

Tình ý như thế nào?"

Giọng nói lạnh như tiền vang lên, theo sau đó là tiếng bước chân gãy gọn mà rắn chắc của người đang bước đến chỗ ba vị quan văn kia.

Mặt bọn họ vừa thấy Tịnh Triết Vương một thân uy vũ bước đến, mặt cắt không còn giọt máu, trắng bệch ra vì sợ.

Cả ba vội vàng cúi mặt hành lễ, một câu cũng chẳng cất tiếng nổi.

"Tịnh Vương đã cha truyền con nối suốt 11 đời, phò tá dòng họ Hạ, không bao giờ hai lòng."

Triết Vương vừa nói vừa nhịp cây quạt đỏ trên tay nàng, "Bao đời như vậy, quần thần chưa một lần nghi kỵ họ Tịnh của ta.

Vậy mà hôm nay, chỉ vì Triết Vương ta là thân gái đôi mươi, ngó qua ngó lại đã bị một đám ruồi muỗi vo ve loan tin bậy bạ."

"Chúng thần bái kiến Tịnh Vương."

Tịnh Triết Vương như vị tướng nhà trời, câu nào câu nấy đều vang dội, khiến lũ người đang cúi đầu kia không khỏi run lên cầm cập dù mặt trời đã đứng bóng.

"Người đâu, đem đám người này xuống."

Nàng phất tay áo trắng phau, "Trảm."

Một vị quan nghe đến mệnh lệnh kia thì mặt nhăn mày nhíu, lưỡi líu vào nhau.

Lúc mở miệng ra van xin thì chữ được chữ không.

Hắn liên tục van khóc, vừa cầu xin vừa hỏi tại sao Triết Vương có thể nỡ ra tay với các bậc thần tử đã theo Hạ Đế suốt nhiều năm như bọn hắn.

"Lũ giòi bọ các ngươi đi theo Hạ Đế, chỉ vì chút ghen tỵ với ta đã lời ra tiếng vào.

Đây mới là chuyện nhỏ, sau này có đại sự, thì mấy tin đồn này sẽ còn bị thổi phồng đến mức nào?

Ta không chỉ chém đầu các ngươi, mà còn muốn bêu mấy cái đầu chó này ở giữa chợ.

Bêu lên cho dân chúng biết, tội tung tin đồn thất thiệt, bôi nhọ bậc thiên tử sẽ có kết quả gì!"

Dứt lời, ba vị quan văn bị tả hữu vạm vỡ lôi đi, đến chiều thì đầu đã bị bêu ở các chợ lân cận, mỗi hai ngày thì đổi địa điểm mới.

Gia sản bị tịch thu, thân nhân thì bị biếm đi nơi khác ở.

Sau sự việc tự ý chém người đó, Hạ Đế nhắm một mắt mở một mắt, xem như không biết gì.

Dù sao hắn cũng đã ban cho Triết Vương quyền "tiền trảm hậu tấu", đám quan văn đó cũng là do không biết giữ mồm miệng mà ra, chết cũng không tiếc.

Quyền uy của Tịnh Triết Vương đã lớn nay còn lớn hơn.

Tuy nhiên, có người có vẻ không mấy vui vẻ mặn mà với đặc quyền do thánh thượng ban cho.

Ngược lại, người này còn rất khó chịu, từ cái hôm trảm bọn quan văn đó đã đứng ngồi không yên trong Vương phủ.

"Thật là ngu ngốc hết chỗ nói," Giọng nói bực dọc lại vang lên, "sao ta lại làm vậy chứ!"

Nộ khí bộc phát, quyển sách làm bằng giấy thượng hạng bị Triết Vương ném đi không thương tiếc, nằm lăn lóc ở góc thư phòng.

Vừa hay bằng hữu thân cận nhất của Triết Vương vừa đến chơi, chân chưa bước qua thềm thì đã nghe tiếng sách vở bị ném đánh lộp bộp trên sàn gỗ.

Người này cũng là nữ tử, trạc tuổi với Triết Vương nhưng vóc người cao hơn nàng ấy một cái đầu.

Tính tình chính trực, nàng là một nữ tướng được cả Đế - Vương trọng dụng, Tào quận công, Tào Vũ Khương.

Văn hay võ giỏi, lại có tài múa kích, Vũ Khương rất được lòng các võ tướng đương triều.

Vũ Khương cầm trên tay mâm trà, nhân lúc Triết Vương vừa nguôi giận thì nhanh nhạy bưng vào xởi lởi mời nàng ấy uống.

"Hôm nay không biết Vương gia có gì không vui mà lại đổ bực dọc lên đầu công văn thế này.

Hạ Đế đích thân khen thưởng, người không vui sao."

"Ngươi còn mỉa mai ta," Triết Vương xoa xoa trán, "bản vương buồn bực bản thân ngu ngốc, vậy mà từ sáng đến giờ đám quan lại tấp nập đem quà đến lôi kéo.

Bẩn hết cả đại sảnh của vương phủ.

Ngươi nghĩ xem, ta không trút giận lên vật vô tri thì trút giận lên ngươi sao?"

Tịnh Triết Vương vừa nhâm nhi trà bánh vừa nói.

Nàng bực tức đều có lý do, vì trước giờ Triết Vương nổi tiếng là người điềm tĩnh.

Hạ Thế Tông một mặt khen thưởng, tâng bốc Triết Vương lên đến mây xanh, nhìn chung quy cũng rất bất thường.

Lũ đui mù ngoài kia chỉ biết nhìn mặt ngoài mà hùa theo, tất nhiên là chọc đến cái vảy ngược của Triết Vương.

"Hạ Đế khen thưởng ta, là muốn dồn ta vào thế bí.

Kẻ khác nhìn vào chỉ thấy công trạng của bản vương một, nhưng sự rộng lượng của Hạ Đế mười.

Sau này, bản vương cũng chỉ có thể cúc cung tận tụy, trông trước ngó sau phải thật kỹ càng."

Tào Vũ Khương nghe một hiểu mười, từ lâu nàng biết Triết Vương mang chí lớn.

Nàng thân là Tào quận công, lúc nghe Triết Vương nói ra mưu đồ của nàng ấy, vậy mà vẫn không nhịn được cảm thán.

Tào quận công ăn bổng lộc của thánh thượng, nhưng vẫn bằng lòng giúp đỡ Triết Vương từ lúc nàng là Tịnh thế tử.

"Vậy Vương gia có dự định gì?"

Tào quận công phóng tầm mắt ra ngoài, nàng nhìn gì không rõ.

Nhìn trời nhìn mây, nhìn đàn cá bơi trong hòn non bộ, nhìn loài diều hâu sải cảnh giữa đất trời.

Từ lúc khai thiên lập địa, một nước chỉ có một vua.

Nay Kiến quốc hùng mạnh lại có một đế một vương, nhưng hai hổ không thể ở chung một rừng.

Thuận theo tự nhiên, con hổ nào mạnh hơn, ắt sẽ nuốt con còn lại.

"Dự định gì chứ?"

Triết Vương xua tay cười xòa, "Bây giờ Vương phủ ăn sung mặc sướng, kho đầy gạo, hòm đầy vàng.

Cớ gì bản vương phải suy tính, chi bằng cứ an nhàn như thế này mà sống.

Không phải tốt hơn sao?"

Bốn mắt nhìn nhau một hồi, rốt cuộc hai vị nữ tướng không nhịn được mà tuôn ra một tràng cười trào phúng.

Phải phải, ăn sung mặc sướng, không màng thế sự là thú vui nhàn nhã của kẻ tầm thường.

Nhưng hai người bọn họ, Tịnh Triết Vương và Tào quận công, nào có phải đám phàm phu tục tử?

"Ta không vội, cũng chẳng cần vội.

Hiện tại sắp đến Tết cổ truyền, thiên hạ thái bình, vô duyên vô cớ bứt dây động rừng thì cũng thật khổ cho dân chúng.

Muốn có dự định gì, bản vương phải đợi xem bệ hạ của chúng ta đang mưu tính điều gì."

Triết Vương nói xong, tay ngọc nâng chén trà, cung kính mời vị bằng hữu đối diện cùng thưởng thức.

Trong khi Vương phủ nhàn nhã thưởng trà, cung điện của Hạ Thế Tông Đế lại có chút sóng gió, cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.

Hạ Đế là một thanh niên cường tráng, dung mạo tuấn tú phi phàm, năm xưa tiên đế quả không nhìn sai về hắn.

Khi còn là Đông Cung thái tử, Hạ Thế Tông tỏ ra thông minh xuất chúng, lại có tham vọng lớn nhất trong số các hoàng tử.

Vì vậy tiên đế lẫn tông thất, tất cả mọi người đều gửi gắm hi vọng lên người hắn, vô hình chung muốn đè bẹp chàng trai tuổi đôi mươi kia.

Hạ Đế ngồi đọc tấu sớ, mắt nhìn chữ nhưng tâm lại để ở tận đâu.

Hắn không có tâm trạng đọc sớ, bởi vì lũ lắm mồm bao đồng của hoàng thất vừa càm ràm với hắn.

"Bệ hạ, người phế trưởng lập thứ, điều này là nghịch với đạo lý thông thường."

"Bệ hạ, xin người hãy cân nhắc, phục ngôi Đông Cung thái tử cho đại hoàng tử Âu Dương, phế nhị hoàng tử Âu Thục.

Vậy mới hợp tình hợp lý."

Hắn bóp trán suy nghĩ, gân xanh nổi lên từng đường trên long nhan.

Bức quá, Hạ Đế cao cao tại thượng thẳng tay ném bản tấu trên tay lên bàn.

Hắn với bàn tay to đến tách trà gốm bạch ngọc, gốm đẹp nhưng trà bên trong đã nguội từ lâu.

Môi hắn vừa đã lộ vẻ chán ghét khi bị trà lạnh chạm phải.

"Người đâu," Hạ Đế khó chịu gọi, "đổi tách trà khác cho trẫm."

"Dạ, nô tài đi ngay."

Tên hạ nhân vừa rời khỏi, Hạ Đế mới đánh ra một tiếng thở dài.

Hạ Đế ngả người ra phía sau, mi mắt lim dim bị trĩu nặng vì mệt mỏi.

Vừa nhắm mắt lại, ký ức tự do tự tại khi hắn chỉ là một vị hoàng tử ở phủ đệ.

Ngày tháng đó cũng rất thoải mái, không phải lo nghĩ.

Hạ Đế chỉ có một hoàng hậu, cũng là phi tử duy nhất của hắn từ lúc là hoàng tử cho đến nay.

Người thiên hạ nghĩ hắn là một thiên tử kỳ lạ, tông thất lại nghĩ hắn chỉ là một hoàng đế đi trái với luân thường đạo lý, không xứng kế thừa đại nghiệp của tổ tông.

Hắn bị triều thần lôi kéo, phía sau lại còn tông thất xỉa xói làm khó dễ đủ điều.

Năm tháng trôi qua, chỉ có hoàng hậu là ở bên hắn.

Hạ Đế vốn không muốn hoàng hậu chịu khổ, qua nhiều năm vẫn chưa bao giờ gần gũi với nàng vì không muốn nàng phải chịu nỗi đau sinh nở.

Lúc hoàng hậu biết lý do thì cảm động òa khóc, năm tháng trôi qua, nàng sinh cho hắn hai người con trai đích tử: Âu Dương và Âu Thục.

Cuối năm vừa rồi, hoàng hậu còn sinh thêm cho hắn một trưởng nữ, đặt tên là Cảnh Nghi.

Nhân lúc hoàng đế nghỉ ngơi, một bóng người âm thầm tiến vào đại điện.

Trên người thoang thoảng hương thơm ngọt ngào, mặn mà của một nữ nhi, dáng vẻ thướt tha nhưng không yếu ớt.

Trái lại, người này tỏa ra loại khí phách của bậc vương tử, uy nghi ngút trời.

"Hoàng đệ là vua một nước, sao lại ngồi trên long tọa mà thở dài thườn thượt như vậy?"

Âm thanh trầm tĩnh vang lên khiến Hạ Đế bừng tỉnh.

Đây chẳng phải là Cảnh Uyên công chúa, vị hoàng tỷ duy nhất đến thăm hắn sao?

Hoàng đế nhận thấy bộ dạng khó coi của mình, hắn vội vàng đứng thẳng dậy, lấy lại uy nghiêm vốn có, cung kính gọi tiếng hoàng tỷ.

Nếu như Triết Vương có Tào quận công, thì Hạ đế có Cảnh Uyên công chúa là vị quân sư đáng tin cậy nhất.

"Hoàng đệ vô năng, đã để hoàng tỷ thấy cảnh xấu hổ vừa rồi."

Hạ đế lúng túng, tay chân ríu lại không biết giấu vào đâu.

"Hoàng đệ làm sao vậy?

Tông thất lại làm mình làm mẩy với đệ à?"

Cảnh Uyên công chúa che miệng cười khúc khích vị đệ đệ của nàng.

Hắn là vua, nhưng trong mắt nàng vẫn chỉ là đứa em trai không bao giờ lớn.

May thay hai tách trà nghi ngút khói cùng ít bánh ngọt vừa đến, coi như đúng lúc hạ hỏa cơn giận của Thế Tông.

"Trưởng tử Âu Dương vô dụng, phụ lòng dạy dỗ của phụ mẫu.

Suốt ngày lêu lổng hết hoa hòe đến chim cảnh, không thì uống rượu ngâm thơ thâu đêm.

Thân là anh trưởng tử mà lại sa đọa như vậy, sau này trẫm trao đại nghiệp vào tay nó, loạn là điều tất yếu."

Hạ đế không bằng lòng, mày kiếm nhíu chặt, nói câu nào là khó chịu câu đó.

"Âu Thục tuy là thứ tử, nhưng tài nghệ hơn người, chỉ ngặt nỗi tuổi đời nhỏ hơn Âu Dương.

Sáng mở mắt ra đã đọc sách, trưa luyện võ bắn cung, tối lại cắp bút sang điện của trẫm học cách giải quyết công vụ.

Người như Âu Thục, tư chất quá đầy đủ cho một Đông Cung thái tử."

Hắn vừa nói, tay vẫn cầm tách trà chưa chịu uống.

"Vậy mà đám tông thất cổ hủ suốt ngày cứ bảo phế trưởng lập thứ là tai họa.

Theo trẫm thấy, bọn họ mới là tai họa thực sự của Đại Kiến.

Nếu không vì hoàng hậu xót con, trẫm đã sớm đánh cho Âu Dương một trận, phế làm thường dân từ lâu!"

"Hoàng đệ có thật là dám nói dám làm không?"

Cảnh Uyên công chúa nghiêng đầu nhìn Hạ Đế, hắn chột dạ.

Miệng hắn nói cứng, câu trước câu sau không phải là đánh người này thì cũng đạp người kia.

Dù có là Âu Dương vô dụng, nó vẫn là đứa con của hắn và hoàng hậu, là nhi tử mà hoàng hậu hắn yêu dứt ruột sinh ra.

Nói không chừng, đến việc vung cây roi đánh Âu Dương, hắn cũng không nỡ.

"Bỏ đi."

Công chúa cười mỉm, "Đệ nói tông thất là tai họa của Đại Kiến, chỉ có mỗi tông thất thôi sao?"

Hạ Đế biết hoàng tỷ đã nghiêm túc, hắn cũng thu lại dáng vẻ thoải mái mà trưng ra bộ mặt lạnh băng thường thấy của bậc đế vương.

Tay vịn tách trà, hai ngón nhịp nhịp nắp trà mà trầm tư một hồi.

"Tất nhiên là không.

Tông thất dù sao cũng có quan hệ máu mủ với trẫm, nhưng kẻ này thì là người dưng, máu lạnh vô tình.

Vừa rồi nàng ta thẳng tay chém ba viên quan văn của trẫm, quả thật là thả hổ về rừng"

"Hôm nay bản công chúa đến đây, vốn dĩ cũng là muốn giúp hoàng đệ xích con hổ đó lại, bắt nó phục tùng cho Kiến Quốc."

Nói rồi, Cảnh Uyên công chúa cất cao giọng.

"Đưa người vào đi."
 
[Bh Tự Viết] Chuyện Đế Vương
HỒI II: LO NỖI NƯỚC NHÀ


Cảnh Uyên phất tay áo ra lệnh, hai người thái giám đưa vào một cô nương đương độ hai mươi.

Nét mặt có chút cao ngạo của Cảnh Uyên công chúa, cũng hơi hao hao với vẻ nghiêm nghị của Hạ Đế.

Một thân nàng mặc bộ trường bào xanh biếc, thân thể mảnh mai như tơ liễu, đẹp đến động lòng người.

Nàng khẽ khuỵu gối, tay chắp trước bụng, giọng nói nhẹ nhàng vang lên như suối nguồn róc rách.

"Hạ Đan Dương xin bái kiến bệ hạ."

Hạ Đế ngạc nhiên, hắn nhìn nữ nhân tuổi trăng tròn vừa đến bái kiến mình mà hỏi Cảnh Uyên công chúa.

"Đây chẳng phải là con gái duy nhất của Bắc Bình Vương sao?"

Hạ Thế Tông đương thời có khá nhiều anh chị em, nhưng người hắn tin tưởng thì chỉ có hai người: Cảnh Uyên công chúa và Bắc Bình Vương, cũng là hoàng huynh của hắn, Hạ Tú Khang.

Bá Kim Vương bệnh nặng nên đã qua đời từ hai năm trước, con cái chỉ có mỗi một người tiểu thư này: Hạ Đan Dương.

Vì vậy, Hạ Đế rất yêu thương người cháu độc nhất này của hắn, thông minh lanh lợi, lại biết giữ phép tắc.

Nàng là một tiểu thư khuê các đích thực.

"Phải," Cảnh Uyên công chúa hài lòng nhìn cô gái kia, "Hạ tiểu thư cũng chính là dây xích sắt tốt nhất của hoàng đệ để trói con hổ Tịnh Vương."

Hạ Đế còn lờ mờ chưa hiểu, hắn nhìn Cảnh Uyên công chúa, rồi lại quay đầu nhìn Hạ tiểu thư.

Xích sắt?

Tịnh Triết Vương?

Chỉ là một nữ nhi trói gà không chặt, làm sao Hạ tiểu thư có thể gây ảnh hưởng gì được nữ tướng hô mưa gọi gió Tịnh Kỳ kia.

Không lẽ nào...

"Không được!

Chuyện này sao có thể xảy ra?

Cả hai đều là nữ nhi kia mà!"

Hắn hiểu ý của Cảnh Uyên công chúa, lập tức kích động mà đứng phắt dậy phản đối.

Chuyện nữ tử ngồi lên được ngôi Vương đã hoang đường, nay lại thành thân với một nữ nhân khác lại còn hoang đường hơn.

Rồi thiên hạ Đại Kiến sẽ nghĩ gì về Hạ Đế?

Khi mà hắn tận tay mai mối cho mối lương duyên giữa kỳ phùng địch thủ của hắn và đứa cháu mà hắn yêu thương nhất, chưa kể hai người đều là nữ nhi.

Bắc Bình Vương trên trời nhìn xuống, có khi lại hận không thể dùng thiên lôi đánh cho hắn tan xương nát thịt.

"Luân thường đạo lý?

Là nam hay là nữ, quan trọng lắm sao?

Là trai tráng mà bất tài vô dụng, chi bằng cho nữ nhi chúng ta xử lý lại êm đẹp hơn nhiều."

Cảnh Uyên công chúa cất tiếng cười lớn, cười vào cái sự ấu trĩ của Hạ Đế.

"Lúc còn ở Đông Cung, đệ khăng khăng rằng Tịnh Kỳ sẽ không bao giờ được lập làm thế tử, vì nàng ấy là nữ nhi.

Ba năm sau đó, Tịnh Kỳ đường hoàng là thế tử của họ Tịnh, lời ra tiếng vào nổi lên như bão, vậy mà nàng ta vẫn vững như thái sơn.

Bẵng đi thêm vài năm nữa, đệ nhìn xem, không phải bây giờ nàng ta là Tịnh Triết Vương, đường đường chính chính cai trị đại cục cùng đệ hay sao?"

"Nhưng làm sao hoàng tỷ biết, Hạ tiểu thư có thuận mắt của Triết Vương hay không."

Hạ Đế vòng vo không muốn quyết, đào bới ra đủ mọi lý do trên đời như con gà mắc tóc, nói đến líu cả lưỡi.

Hắn không muốn để Hạ tiểu thư lọt vào tay của loại người máu lạnh vô tình như Triết Vương, càng không muốn để thiên hạ xỉa xói, nhục mạ cốt nhục duy nhất của hoàng huynh Bắc Bình Vương.

"Đó mới là cái uy của bậc thiên tử."

Công chúa nheo nheo mắt, "Hôn sự của hoàng đế ban cho, không muốn nhận thì cũng phải tươi cười mà nhận.

Người trong thiên hạ có thể chỉ trích, nhưng cũng không thể phạm thượng đến hoàng đế."

Hắn đi qua đi lại suy nghĩ, chốc chốc mắt rồng lại liếc nhìn Hạ Đan Dương.

Nhìn qua nhìn lại, hắn không nỡ.

"Không được," Hắn kiên quyết thở mạnh một cái, "chúng ta nghĩ cách khác.

Hạ tiểu thư là kim chi ngọc diệp của tiên huynh, trẫm không phải hạng tiểu nhân mà để con cháu phải vào miệng cọp dữ."

Hạ Đế sải bước, tay dài vươn ra đỡ Hạ Đan Dương đứng dậy, tiện tay phủi đi lớp bụi mỏng ban nãy bám trên vạt áo của nàng.

Nữ nhi như ngọc, nàng còn là cốt nhục duy nhất của Bắc Bình Vương, người mà hắn kính trọng nhất, dù có đánh chết hắn thì hắn cũng không làm chuyện bất nghĩa này.

"Hoàng tỷ, tỷ nhìn xem.

Hạ tiểu thư tuy không nói gì, nhưng mặt mũi lộ rõ vẻ không cam tâm.

Tỷ là cô ruột, tỷ nỡ để cháu của mình đi như vậy sao?"

Hạ Đế bình thường miệng lưỡi cứng rắn, nhưng hắn dù sao cũng là một tân đế còn rất trẻ, tuổi đời chưa đủ để khiến tâm can của hắn trở nên sắt đá.

Nhưng còn vị hoàng tỷ của hắn thì là một trời một vực.

Cảnh Uyên công chúa lớn hơn hắn đến 10 tuổi, từ nhỏ đã chứng kiến nhiều cảnh tàn khốc nơi hậu cung, chẳng trách lòng dạ lại chai sạn.

"Đệ nên nhớ, đệ là ai."

Cảnh Uyên công chúa dùng ánh mắt chất vấn xoáy sâu vào thâm tâm của Hạ Đế.

Nàng là công chúa Đại Kiến, nàng là người có trách nhiệm tôi luyện tâm trí của Hạ Đế, biến hắn thành một đế vương đích thực.

Hiện tại, Hạ Đế là quân vương của một nước, hắn không có quyền nghĩ cho tư tình của bản thân.

"Tịnh Vương có dã tâm, đệ biết rất rõ.

Nàng ta chỉ đang giấu mình."

Cánh môi của nàng bắt đầu hoạt động, "Từng việc đệ đang làm và sẽ làm, tuyệt đối không có chỗ cho tình cảm cá nhân.

Cả một đất nước cùng hàng trăm bá quan văn võ, tất cả những sinh mạng này đều có thể vì một quyết định của đệ mà vong.

Hoàng đế, đệ phải nghĩ cho kỹ."

Hạ Đế vẫn đắn đo, việc này khó đến mức khiến miệng lưỡi hắn khô lại, cổ họng đắng chát.

Cảnh Uyên thấy vẫn chưa đủ thấm, nàng bâng quơ buông lời cuối cùng.

"Còn cả tông thất nữa, họ sẽ để cho đệ yên nếu Tịnh vương làm càn sao.

Nói không chừng bọn họ sẽ hợp lực lại, ép đệ thoái vị và đưa kẻ khác lên thay thế."

"Bọn họ dám!"

Tựa như cuồng long bị chọc vào vảy ngược, Hạ Đế trợn mắt, cổ họng gầm lên một tiếng.

Hắn là quân vương chân chính, ngôi vị này, quyền lực này, tất cả là đều do hắn tự thân vận động, đổ bao mồ hôi công sức mới có được.

Hắn nhất quyết không để một đám người bao đồng lật đổ hắn, hắn có sức trẻ, hắn có kiêu ngạo của riêng mình.

"Đệ ở ngôi chưa được 10 năm, ngai vàng này còn lung lay lắm."

"Trẫm không cho phép, trẫm là hoàng đế.

Chuyện của trẫm không đến lượt người khác định đoạt!

Là tông thất hay là Tịnh vương, không một ai có quyền sai khiến trẫm!"

"Vậy đệ tính sao đây?"

Hạ Đế nhìn cháu gái trân trối.

Hắn đang cân nhắc.

Quyền lực và tình thân, hắn muốn có cả hai.

Nhưng phàm trên đời muốn có thứ gì thì phải hi sinh thứ khác, không thể nào vẹn toàn hoàn hảo.

Năm xưa nếu không có Bắc Bình Vương, Hạ đế bây giờ e là mộ đã xanh cỏ.

Nhưng bây giờ nếu hắn không làm gì, e là Tịnh Vương sẽ là người tiễn hắn xuống mồ trước.

"Phải có quyền lực, trẫm mới có thể bảo vệ khanh."

Hắn nắm lấy lấy bờ vai lạnh toát của Hạ Đan Dương, dùng chất giọng chân thành nhất có thể.

Mắt hắn ươn ướt, nhìn vào sẽ thấy ngay cảm xúc rất mãnh liệt.

Nhưng đối với Đan Dương, ánh mắt này không chứa đựng chút gì thật lòng với cốt nhục tình thân là nàng.

Lệ ướt nơi khóe mắt đó không dành cho nàng, đó là dành cho bản thân Hạ Đế.

"Muốn có quyền lực, trẫm buộc phải để khanh chịu khổ, làm tai mắt cho trẫm ở Vương phủ.

Mong khanh hãy hiểu cho nỗi lòng của trẫm mà thuận theo."

Hạ tiểu thư cúi đầu không nói gì, nàng chắp tay lạy Hạ Đế ba lạy.

Hắn nói đúng, nàng không cam lòng thành thân với một người xa lạ.

Nàng không muốn, nhưng đây là mệnh lệnh của thiên tử, nàng không còn cách nào khác.

"Vậy là được rồi."

Cảnh Uyên công chúa cuối cùng cũng cất tiếng vui vẻ, làm mờ đi vẻ u tối trên mặt Hạ Đan Dương.

"Người đâu, đưa Hạ tiểu thư đi thay y phục thật lộng lẫy, chuẩn bị ra mắt Tịnh Vương."

Tịnh Triết Vương đứng ngoài điện nửa ngày, chần chừ không muốn vào trong.

Trời trưa nắng gắt, nàng mặc một thân triều phục đen tuyền với hạo tiết thêu nổi rất trịnh trọng, tóc vấn cao, chỉ xõa ra một phần, từ xa đã toát ra phong thái vương giả.

Nắng nóng như vậy, nhưng Tịnh Vương vẫn không cam tâm bước vào diện kiến Hạ Đế.

Phải, nàng cảm thấy mọi chuyện thật mờ ám.

Đang yên đang lành, Hạ Đế lại triệu nàng vào diện kiến.

Chính sự dạo này rất yên ổn, xây thành đắp lũy hay nông lâm ngư nghiệp, tất cả đều được nàng sắp xếp rất ổn thỏa.

Trời trưa nắng gắt, Hạ Đế lại vô cớ triệu nàng vào, chắc chắn phải là trọng sự.

Cuối cùng, Triết Vương cũng hạ quyết tâm, hiên ngang bước đi.

"Hạ thần Tịnh Kỳ, tham kiến bệ hạ."

"Miễn lễ, miễn lễ.

Ái khanh mau đứng dậy đi."

Hạ Đan Dương đứng sau rèm trướng, lặng lẽ quan sát vị Tịnh Triết Vương đang ngồi bàn chuyện cùng với Hạ Đế.

Đôi mắt long lanh như ngọc, lấp đầy bởi hình bóng của vị vương chủ kia.

Đan Dương trước giờ chỉ nghe nói Triết Vương là người thét ra lửa, có thể ra tay không thủ hạ lưu tình.

Nàng cũng nghe được chuyện lần trước Triết Vương thẳng tay chém ba viên quan chỉ vì họ vạ miệng nói điều xằng bậy.

Loại người thô bạo sắt đá như Triết Vương, thật khiến Đan Dương phải nuốt nước bọt, sống lưng lạnh ngắt.

Hay ít nhất, đó là những gì nàng từng nghĩ.

Người ngồi trước mặt Hạ Đế, trong mắt nàng hiện tại lại rất nhu mì và có chừng mực.

Triết Vương có dung nhan rất yêu kiều, sống mũi thẳng tắp, môi đỏ mắt cười, đôi mày ngài thanh mỏng.

Thân người cao ráo, nhưng so với nam nhi thì vẫn thấp hơn.

Bàn tay thon dài, ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạch ngọc chạm khắc tinh xảo.

Mái tóc của Triết Vương đen bóng, một nửa được vấn bằng trâm bạc, nửa xõa ra sau lưng thẳng tắp.

Nàng có loại khí chất bức người.

Nếu như Hạ Đế tạo cho người đối diện cảm giác yên tâm vỗ về, thì Triết Vương hoàn toàn trái ngược.

Nếu người đối diện là kẻ nhát chết không có bản lĩnh, chắc chắn sẽ bị Triết Vương đè nén đến ngộp thở.

"Thiết nghĩ Triết Vương đã đến tuổi cập kê, trùng hợp làm sao, trẫm cũng có một người cháu gái rất xứng đôi vừa lứa với khanh.

Hạ Đan Dương, mau ra đi."

Hạ Đan Dương nghe Hạ Đế gọi, nàng vội vàng lấy lại thần sắc, yêu kiều bước ra từ sau rèm trướng.

Đan Dương mặc bộ trường bào bạch ngọc đơn giản, nhưng toát lên vẻ thanh tao hơn người.

Từ trước đến giờ, bất kỳ vị công tử và sứ giả nào cũng đều phải ngoái đầu ngắm nghía Đan Dương, vẻ đẹp chim sa cá lặn của nàng có thể mê hoặc lòng người, dù cho đó là kẻ sắt đá nhất.

"Đây là quý nữ duy nhất của Bắc Bình Vương, Hạ Đan Dương."

Hạ Đế nhìn nàng rồi mỉm cười.

"Có rất nhiều công tử của các nước lân bang hỏi cưới nàng, nhưng trẫm không nỡ.

Bọn tiểu tử đó không xứng với Đan Dương, trẫm nghĩ muốn môn đăng hộ đối, thì chỉ có gả nàng cho Triết Vương lẫy lừng mới là thuận theo ý trời nhất."

Triết Vương á khẩu, miệng như bị đông cứng lại.

Người trước mặt quả thật rất đẹp, đẹp như đóa bạch lan.

Hạ Đế muốn gả người này cho nàng, xét theo cái luân thường đạo lý mà hắn luôn tôn thờ, chẳng phải chuyện nữ nhi kết hôn với nhau là chuyện bất thường nhất sao?

Vậy mà hôm nay, hắn lại đành lòng đem cháu yêu của hắn gả cho Tịnh Triết Vương.

"Trẫm biết chuyện này có hơi đột ngột," Hạ Đế trầm ngâm tâm sự, "nhưng hiện tại, trẫm và khanh đều là những tân đế tân vương, muốn đứng vững ngôi vị thì nhất định phải hợp sức đồng lòng.

Có như vậy, bọn quan thần trong triều mới phục chúng ta."

"Hạ thần đã hiểu.

Nhưng vị tiểu thư đài các này có thân phận cao quý, không biết có chịu người thô lỗ là thần cùng kết đôi hay không."

Hạ Đế cười lớn, hắn xua tay bảo Hạ Đan Dương là người biết lẽ phải.

Chắc chắn nàng sẽ đồng ý, nói rồi hắn lại đưa mắt nhìn nàng.

Ánh mắt này, sao lại có cảm giác như đe dọa nàng vậy.

Đan Dương chỉ im lặng, e thẹn gật đầu.

"Tịnh Triết Vương oai dũng, thiên hạ vô địch.

Ta sao có thể không bằng lòng."

Một lời nói của mỹ nhân, đại sự tất thành.

Tết cổ truyền năm Thế Tông thứ 6, đại hôn giữa Tịnh Triết Vương và đại tiểu thư Bắc Bình Vương được cử hành.

Toàn nước ăn mừng, nhưng cũng có không ít kẻ dị nghị, lời ra tiếng vào đủ điều.

Tào quận công và Tả tướng quân Viên Tử Tôn đổ bao nhiêu mồ hôi, sức người sức của mới dẹp yên được.

Lễ đại hôn đỏ thắm rực rỡ, cuối cùng cũng bị vấy không ít máu tươi phụ họa.

Đêm hôm đó, phòng của nhị vị tân nương có chút khó xử.

Hạ Đan Dương mặc hỉ bào đỏ tươi, đầu đội khăn ngồi trên giường.

Thiếu nữ tuổi nàng đều sẽ một lần ngồi đây đợi tướng công đến vén khăn, còn nàng, nàng lại đợi... nương tử của nàng đến vén khăn.

Dù cho nàng đọc nhiều hiểu nhiều, kinh qua không ít chuyện, nhưng chuyện nữ nữ thành thân thì nàng chưa thấy bao giờ.

Trong lúc Đan Dương còn chìm trong suy nghĩ, khăn đội đầu của nàng đã được vén lên.

Nàng còn chưa kịp bất ngờ thì mắt đen đã nhắm tịt lại, mồ hôi như muốn rịn ra hai bên thái dương.

Triết Vương thấy vậy, trong lòng cũng không khỏi thở than.

Mỹ nhân kiều diễm, đẹp động lòng người.

Hai đóa mẫu đơn mắt chạm mắt, quả thật, chỉ có người đẹp mới xứng với người đẹp.

Đan Dương chậm rãi hé mắt, mùi rượu và yến tiệc thơm nồng phảng phất trêu ghẹo khứu giác của nàng.

Triết Vương là nữ nhi, vậy mà tửu lượng lại rất tốt.

Nàng ấy trông tỉnh táo vô cùng, nhưng ánh mắt vẫn vương chút hơi men còn sót lại, trông mờ ảo mông lung, như muốn cuốn lấy Đan Dương vào trong.

"Nàng là tiểu thư khuê các tôn quý của Bắc Bình Vương, Triết Vương ta có được nàng, đây là duyên trời cho."

Tịnh Vương dùng ánh mắt nhu tình nhìn Đan Dương, quả thực có thể khiến người ta say đắm.

"Nhưng nhìn đi nhìn lại, mối lương duyên này rất kỳ lạ, chắc chắn nàng không cam lòng làm thê tử của bản vương," Triết Vương thở dài, "như vầy đi.

Chúng ta dù sao cũng đều là nữ nhi, nhưng ta một giường, nàng một giường.

Cho tới khi nàng đồng ý, bản vương sẽ không vượt quá phận với nàng."

"Triết Vương, thiếp ..."

Đan Dương định mở miệng nói điều gì, thì Triết Vương đã nằm lăn ra dưới sàn gỗ mà ngủ trước.

"Thiếp có nói là không được đâu chứ."

Hạ tiểu thư thở mạnh một cái, bàn tay chậm rãi cởi bỏ hỉ phục, trên người chỉ còn bộ thường phục mỏng manh.

Từ sáng đến tối mặc bộ đồ cồng kềnh đó, lưng của nàng sắp bị cong vòng thành lưng ong rồi.

Đan Dương khẽ gọi một nô tỳ còn túc trực ngoài cửa, nhưng gọi mãi không thấy đâu.

Thì ra, bọn chúng đều đã dùng vải khô bịt tai lại trong lúc trực the phòng.

"Ngươi đem cho ta một bộ chăn gối nữa đến đây."

"Dạ, Vương phi."

Tiếng gọi vương phi này, nàng nghe cũng thật lạ tai.

Từ bây giờ, nàng có danh phận khác, tôn quý hơn người.

Hạ Đan Dương chính thức là Vương phi của phủ Vương gia, đi đâu cũng sẽ có kẻ hầu người hạ kề bên.

Dù cho nàng có đến đây vì mục đích gì, người ngoài nhìn vào cũng sẽ chỉ nhìn cách nàng đảm đương nội sự của Vương phủ.

Đan Dương nhẹ như cành liễu, khẽ khàng nâng đầu Triết Vương dậy.

Trông hùng hổ thế mà người này lúc ngủ lại trông như trẻ nít.

Nàng kê đầu nàng ấy lên gối, tay còn lại kéo chăn lên cho Triết Vương đến ngang ngực.

Xong xuôi, Đan Dương mới quay lại giường lớn.

Đêm tân hôn, phòng của nhị vị tân nương lại yên tĩnh đến lạnh người.
 
Back
Top Bottom