Khác (BH) Tiểu Vương Gia của Công Chúa

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 39 Thiên Hạ Không Hiếm Chuyện Lạ !


Tiêu Ngọc đến Phong Ba thành được hai ngày , trú tại Đông Hoa khách điếm , hai ngày này luôn chịu Kim Đồng Đồng làm phiền , hiếm có được yên tỉnh , nàng cho tiểu nhị chuẩn bị rượu thịt và thức ăn đem đến tầng 2 , bàn bên cách cửa .

Ngắm nhìn trời đêm

" Công Tử , không biết tạ hạ có thể ngồi ở đây "

Tiêu Ngọc nhìn người vừa nói , giọng nói nho nhã , dáng người cao , khuân mặt tuấn tú , khí chất nho nhã của một thư sinh , nàng khẽ liếc xung quanh vẫn còn bàn trống , nhưng người này cố tình tìm đến nàng , chắc có chuyện tìm nàng: " Huynh đài đừng khách khí , mời ngồi "

Thư Sinh ôm quyền ngồi xuống :" Tạ hạ là Kim Bảo , Biểu ca của Đồng Đồng "

Tiêu Ngọc nghe mài kiếm khẽ míu lại :" Không biết Kim huynh tìm Tiêu mỗ là gì chuyện gì "

Kim Bảo có chút xấu hổ không biết nói sau :" Tiêu huynh đã nói vậy , Kim mỗ sinh mạo muội hỏi , Tiêu huynh ngươi có sở yêu sao , đối với ta Biểu muội thấy thế nào "

Tiêu Ngọc thông suốt :" Kim huynh , Tiêu mỗ chỉ mới gặp Biểu muội huynh , ta làm sao biết như thế nào !"

Kim Bảo uống xong một ngụm rượu nói :" Đồng Đồng là Phong Ba thành đệ nhất mỹ nữ , nếu Tiêu huynh vừa gặp đã thích là chuyện bình thường "

Tiêu Ngọc mất tự nhiên , vô cùng thất thố :" khụ khụ , Kim huynh phải chăng hiểu lầm , ta thấy Kim huynh nhắc đến Biểu muội đôi mắt ôn nhu , có lẽ Kim huynh thích nàng , Tiêu mỗ làm sao đoạt sở yêu người khác , huống hồ trong người Tiêu mỗ đã có gia thất trong người , phu nhân cũng không phải dạng dung túng ta kiếm nữ nhân "

Kim Bảo nghe Tiêu Ngọc ý tứ đã có gia thất, nương tử lại rất hung , vẻ mặt xấu hổ, tay rải đầu tóc :" Tiêu huynh để huynh nhìn ra thật hổ thẹn , ta từ nhỏ được thúc thúc nuôi dạy lớn lên , lại thích Đồng Đồng từ nhỏ , muội ấy chê ta thư sinh yếu đuối không chịu chấp nhận tình cảm ta , muội ấy nữ nhân muốn eo có eo , muốn dáng có dáng , dũng mãnh vô cùng , lại là cô nương tốt , mọi người chỉ ao ước nhìn , ta nghe Đồng Đồng thích huynh tâm ta rối loạn nên mới tìm đến huynh "

Tiêu Ngọc cố lắng tai nghe , không thể nào tin được , nàng nhìn kĩ trước mặt Kim Bảo một lần nữa đánh giá , người tuấn tú , lại lễ giáo có học thức ... lại thật lòng thích ....

Kim Bảo thấy Tiêu Ngọc luôn trầm lặng không nói :" Kim mỗ lúc nhỏ luôn bị người khác ức hiếp , phụ mẫu vong thân , nhờ có Đồng Đồng sao được thúc thúc nuôi dưỡng dạy bảo , ta đối với ĐỒNG ĐỒNG dụng tình vô cùng sâu , lúc Kim mỗ đến tìm Tiêu huynh lòng đã quyết ý , dù thế nào ta cũng sẽ không buông tay biểu muội"

Tiêu Ngọc , nàng vội xua tay :" Kim huynh một tấm chân tình nhất định có ngày Đông Đồng cô nương sẽ hiểu , ta chờ huynh mời rượu mừng "nàng thở dài Kim Trung Khiêm thật lợi hại , có thể bẻ cong thẩm mỹ từ nhỏ "

Kim Bảo cười nói :" đa tạ Tiêu huynh , ta cưới được Đồng Đồng nhất định mời Tiêu huynh uống rượu mừng "

________________________________

Đêm Tối

Kim Đồng Đồng , nàng đứng cửa phòng Tiêu Ngọc , nghe bên trong tiếng nước chảy đã ngừng , nàng quan sát xung quanh lén mở cửa vào trong " Tiêu Công tử , ta tới thăm công tử "

Nàng không nghe người trả lời , nghe bên trong tiếng bước chân đi ra , bay ra ôm .

Lãnh Thiên Sơ đêm không ngủ , liên tục cùng Linh Chi đổi ngựa đuổi đến đây , nàng tiến vào phòng tắm thay đổi một thân y phục vì 2 ngày nay vội lên đường .

Từ bên trong bình phong đi ra , bị người ôm lấy .

Kim Đồng Đồng ôm người vào lòng :" Tiêu Công tử ta thật thích ngươi" nghe người không trả lời nàng đưa mặt cọ vào trước ngực người kia , cảm thấy vật thể nhô ra mềm mại , liền ngước mặt lên .

CHÁT

Lãnh Thiên Sơ đôi mắt lạnh nhìn nữ nhân trong ngực không biết xấu hổ còn cọ trước ngực nàng , tay vung ra tán một tát vang vội , đẩy người kia ra .

Kim Đồng Đồng bị tát đẩy ra , nhìn trước mắt nữ nhân đẹp uỷ khuất nói không nên lời :" Ngươi , ngươi sao đánh ta "

Lãnh Thiên Sơ giọng đầy băng lãnh , muốn đóng băng hết mọi thứ xung quanh , nhìn nữ nhân như heo phía kia mà dám theo nàng cướp người:" Lần này chỉ là một cái tát ,nếu ngươi còn dám mơ ước người của ta , ta không bảo đảm lần sao chỉ là một cái tát hay muốn mạng ngươi "

Kim Đồng Đồng bị Lãnh Thiên Sơ cấp doạ hoảng sợ , nước mắt tuông ra , ôm mặt bỏ chạy .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 40 Gặp Mặt


Kim Đồng Đồng bị hù doạ này hoảng sợ , tay ôm mặt đang đau chạy một mạch về Kim Phủ .

Buổi tối quanh bờ hồ yên tịnh , mặt nước lẳng lặng , trong đình truyền đến tiếng khóc nức nỡ của một nữ nhân .

Kim Bảo bên ngoài trở về , đi ngang đây lắng nghe tiếng khóc quen thuộc , chợt đừng chân nhìn bên trong đình trên mặt hồ khẽ gọi :" Biểu muội , ta muội phải không "

Nghe tiếng Kim Bảo gọi âm thanh khóc càng thêm nức nỡ , uẩn khuất .

Kim Bảo xác định người đó là Kim Đồng chạy nhanh đến bên cạnh nàng , đưa tay lên vai khẽ vỗ , ôn nhu nói :" Biểu muội ai làm muội uỷ khuất , nói Biểu Ca tìm hắn tính sổ "

Kim Đồng Đồng nghe Kim Bảo vỗ dành , ngước mặt lên nhìn , trong đôi mắt vẫn còn lắng đọng nước mắt .

Khuôn mặt thanh tú , một bên mặt năm ngón tay vẫn còn in ở đó , thật ra Kim Đồng Đồng cũng là một mỹ nhân , khuôn mặt thanh tú , đôi môi nhỏ nhắn , nhưng thân hình hơi không được mỏng manh , làn da hơi ngâm giống một nam tử hán .

Kim Bảo đập vào mắt , năm ngón tay đỏ ẩn lòng đau muốn cắt , người mà hắn sủng từ nhỏ đến lớn , lại bị người đánh , tức giận đứng dậy lời nói hơi lớn tiếng :" Ai đánh muội , nói Biểu ca đi cũng hắn liều mạng "

Kim Đồng Đồng níu giữ tay Kim Bảo :" Biểu ca ngươi đánh không lại nàng , là ta tự chuốt lấy"

Nàng gặp Kim Bảo im lặng tiếp tục nói :" Biểu ca , ta nào đáng cho Biểu Ca đối xử tốt như dậy , ngươi vì ta không thi khoa cử , lại theo phụ thân học buôn bán tiếp quản gia nghiệp , từ chối biết bao tú nữ , thiên kim nổi danh , ta tự biết thân ta , Đệ nhất mỹ nữ thành Phong Ba chỉ là hư danh , ngươi cùng phụ thân dù bạc để mua lấy , trước mặt người ta bảo ta mỹ nhân sau lưng nói ta giống heo , người ngoài nói ngươi vì tài sản của phụ thân thương ta thì quá vô chi , tài sản đó sớm là của người , ta cũng không biết ngươi vì gì thương ta ?"

Kim Bảo ôn nhu đưa tay lau nước mắt của nàng :" Lòng ta muội là đệ nhất mỹ nhân , ta phụ mẫu qua đời bọn họ luôn ức hiếp ta , đánh đập ta , tất cả nhờ muội đứng ra bảo vệ ta , nếu ta không địa vị , tiền tài thì các khuê nữ , thiên kim đó không nhìn ta nữa ánh mắt , muội luôn lương thiện giúp người , đời ta chỉ cần một mình muội là thê đã quá đủ , Biểu muội cùng ta thành thân đi , có được không "

Kim Đồng Đồng thẹn thùng , e ngại nói :" Hảo , ta đáp ứng "

Kim Bảo vui mừng , khắp trốn chạy ra khỏi đình bỏ quên Kim Đồng Đồng chạy kiếm Kim Trung Khiêm:" Thúc thúc , Đồng Đồng đồng ý gả cho ta "

....

Tiêu Ngọc mở cửa phòng đi vào , nhìn trên nằm thân hình thon thả , vạt áo khẽ hỡ lộ ra yếm trắng , da thịt trắng nõn , khuôn mặt khuynh thành đang trống tay nghiên đầu nhìn nàng ngơi ngác .

" Phò mã đang thất thần "

Tiêu Ngọc phát hiện người vừa rồi đã đứng trước mặt nàng :" Ngươi , ngươi sao ở nơi đây ?"

Lãnh Thiên Sơ đi tới ép sát Tiêu Ngọc bên cửa " Bổn cung không được xuất hiện nơi đây , phò mã sợ mỹ nhân chạy sao ?"

Tiêu Ngọc hoảng sợ đưa hai tay lên trước ngực ôm khẽ nói " ta làm gì có mỹ nhân "

Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc ôm ngực ghét bỏ nói :" Nơi đó phò mã có ?"

Tiêu Ngọc nhìn trước ngực mình sao nhìn Lãnh Thiên Sơ mặt ẩn đỏ dữ vội .

Lãnh Thiên Sơ năng cằm Tiêu Ngọc lên khẽ nói nhỏ bên tai " phò mã yên tâm , bổn cung không gì đó mà ghét bỏ "

Tiêu Ngọc nghiến răng lợi hại :" nữ nhân ngươi vô sĩ " nàng nói xong nhìn lại nữ nhân đã trở về trên giường .

Lãnh Thiên Sơ nằm lên giường truyền đến giọng nói " Phò mã thích đứng cứ đứng , nhớ tắt nến Bổn Cung phải ngủ .

Tiêu Ngọc uẩn khuất vô cùng phòng này là của nàng mà
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 41 Khởi Hành


Mặt trời đứng bóng , trong phòng lúc này có hai cổ thân thể y phục không chỉnh tề dây dưa ôm nhau ngủ .

Lãnh Thiên Sơ nàng dần chuyển tỉnh , ánh mắt mong lung miên mang suy nghĩ :" Luôn liên tục lên đường không nghĩ ngơi đuổi theo Tiêu Ngọc , đúng thật đêm hôm qua nàng rất mệt mỏi , không hề phòng bị nếu có ám sát thật dễ dàng lấy mạng nàng "

Ánh Mắt Nàng nhìn trong lòng tiểu nhân đang nằm , tay khác đặt lên nàng một đồi đỉnh phong , mặt liền ẩn đỏ nhất thời không ai thấy được , đem bàn tay kia vời đi " Vẫn như vậy , ngủ thích rút vào lòng người khác "

Tiêu Ngọc nghe động tỉnh , cũng từ trong cơn mê mà chuyển tỉnh , phát hiện không thích hợp " Từ lúc nào , nàng nằm trong lòng nữ nhân này , thật mắc mặt "

Tiêu Ngọc ngước mặt lên lại bắt gặp đôi phượng nhãn đang nhìn nàng , vội rời giường mặc vào y phục " Ta không cố ý , là tối qua ngủ say nên chiếm ngươi tiện nghi "

Lãnh Thiên Sơ cũng rời giường mặc vào y phục , chỉnh sửa đầu tóc " Bổn cung không cho là phò mã vô tình chiếm Bổn Cung tiện nghi ?"

Tiêu Ngọc định giải thích nhưng nhớ đến sự tình mấy ngày trước người nọ như thế vô tình , lòng còn phẫn nộ , cũng không muốn tiếp tục giải thích , mở cửa phòng rời đi , trước khi đi bỏ lại một câu " Cứ cho là ta cố ý , ta vẫn còn là phò mã chiếm tiện nghi nương tử cũng không phạm pháp "

Lãnh Thiên Sơ nàng thở dài nhìn người bước đi " Nàng biết người kia lòng chịu tổn thương , mà làm tổn thương người cũng là nàng gây ra , nàng cũng không biết vỗ dành người khác , nàng biết hai người đã tồn tại vết rách , nàng cũng biết người kia sẽ không xé mặt , đối với nàng nói vẫn chưa biết phải là yêu , bởi từ sâu lòng nàng vẫn hơi nhói đau "

Linh Chi đi vào nhìn Công Chúa nhà mình đang thất thần suy nghĩ :" Công Chúa người cùng phõ mã là đang cãi nhau ?"

Lãnh Thiên Sơ quay người lại " Cùng ta đi xuống phía dưới "

....

Tiêu Ngọc trong mấy ngày này luôn đối với Lãnh Thiên Sơ hời hợt , cũng không nói chuyện , tối đến ngủ chung một giường .

Hai ngày liền không có gì tin tức , Tiêu Ngọc chỉ nhận được thiệp mời của Kim Bảo , cũng không muốn tiếp tục chờ đợi nơi đây , quyết đi về Thần Kiếm Sơn Trang .

Tiêu Ngọc cưỡi ngựa phía trước , quay nhìn phía sau nữ nhân đeo mạng che mặt , lòng phức tạp " Nữ nhân này rót cuộc muốn gì , xua đuổi không muốn thấy mặt nàng, giờ lại cùng nàng đi Thần Kiếm Sơn Trang , nữ nhân đó còn là Mỹ nhân tỷ tỷ sao ?"

Lãnh Thiên Sơ liên tiếp hai ngày nhận được mật báo , hai người kia càng ngày không an phận muốn ám sát nàng và Tiêu Ngọc chết trên đường không cho về kinh .

Còn bức nữa là Yêu Mị chuyển lời nàng muốn tìm Lãnh Phong , Lãnh Phong đang gặp nguy hiểm , bây giờ muốn tìm hiểu tin tức thật khó khăn 4 đạo sát thủ đã đuổi đến đây chỉ đến Thần Kiếm Sơn Trang mới có thể tìm hiểu .

Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc tiêu soái cưỡi ngựa , ánh mắt phức tạp :" Tiểu nhân trước mắt trở nên lạ lẫm , chính là nàng quá xem nhẹ người trước mắt , hôm qua đạo thứ nhất ám sát đã đến , tiểu nhân trước mắt suất kiếm không lưu lại dấu vết giải quyết gọn gàng , suất kiếm không thấy kiếm đã đạt đến cảnh giới cao của kiếm đạo như người trước mặt chỉ mới sắp thành niên "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 42 Ứng Phó


Thần Kiếm Sơn trang từ lâu đã không tham gia chuyện trong giang hồ ,Truyền Thuyết kể lại , từ khi Thần Kiếm vang danh trong thiên hạ , đánh ai địch nổi , vô địch thì tịch mịch 30 năm quyết chọn một nơi kỳ thế ngoại viện làm nơi ẩn cư lập ra Thần Kiếm Sơn trang , người trong sơn trang , đệ tử thoát tục cũng không xen vào giang hồ tranh đấu .

Thần Kiếm Sơn Trang tuyên truyền là ở Thiên Sơn , do bắt gặp đệ tử mặc y bào thêu hình kiếm biến mắt tại chân núi Thiên Sơn nên cho là sơn trang ẩn cư trong Thiên Sơn nhưng chưa ai tận mắt thấy , cũng có người đi vào tìm hiểu do sương mù dày đặc , đước bố trí trận pháp nên ai vào đều bị lạc mê mang tìm kiếm cũng không kết quả liền trở ra , có người bỏ mạng tại đây .

Một đám hắc y 15 người đang tụ tập phía trước quan sát , trên người thêu Huyền , Địa , Thiên chia theo cấp bậc , vào hôm trước bị Tiêu Ngọc giết chết là nhóm chữ Hoàng , sát thủ của Thiên Âm tông đều chia theo cấp bậc gồm 4 cấp Hoàng , Huyền , Địa , Thiên , Trong giang hồ đồn đại nếu gặp Thiên sát thủ của Thiên Âm tông đa số bị bỏ mạng , sát thủ được huấn luyện nghiêm ngặc trong một 100 người sẽ sống xót vài người , vãi người đó sẽ được chia theo cấp bậc nếu chữ Thiên thì không chỉ võ công mà thủ đoạt ám sát tinh vi , ra tay tàn nhẫn .

Thiên Thủ Lãnh :" nhất định chiến này không được thất thủ , nếu đi sâu vào trong Thiên Sơn rất nguy hiểm , tông chủ muốn bằng mọi giá lấy mạng bọn họ , chia ra ẩn núp chờ ta ra lệnh liền ra tay "

" Rõ "

Cưỡi ngựa dẫn đường phía trước , đến Thiên Sơn Tiêu Ngọc dừng ngựa, mắt nhìn thâm thuý vào Thiên Sơn nói " Phía trước có mai phục , hẳn là 3 đạo sát thủ kia "

Lãnh Thiên Sơ nàng cảm giác khi đến hơi lạ , tiếng gió , lá rơi hơi kì lạ chỉ nghi ngờ không khẳng định , nhưng khi Tiêu Ngọc mở lời nàng liền khẳng định suy đoán , nàng cũng biết được luận võ công Tiêu Ngọc ở trên nàng , ánh mắt nàng liền kiên định nói " Đến cuối cũng cũng đến , trốn tránh địch trong ta sáng khó né tránh , chi bằng trước mắt giết đường máu mà đi "

Linh Chi nàng sợ sệt trong lòng nói " Công cháu , Phò Mã , linh chi võ công mèo cào nếu thật nguy cấp , hai người cứ bỏ chạy đừng quan tâm nô tì mà mất tập trung "

Tiêu Ngọc do học võ công đặc thù , Quỷ Ảnh Thần Công , nam dương khí , nữ âm khí , nhưng người luyện võ này dương khí cường thịnh , nữ luyện nếu đạt thành cơ thể cũng biến chất , Kêu là Quỷ do nó quỷ dị tuyệt luân , nữ luyện vô pháp sinh dục hài tử, nữ sẽ mộc râu , làm cho nữ nhân khác sinh dục hài tử .

Quỷ Ảnh Thần Công dù Trang Chủ Thần kiếm sơn trang cũng không biết chỉ người sở hữu kiếm Vô Ảnh mới đạt được .

Tiêu Ngọc thính giác hơi cao so với người luyện võ khác , có thể nghe tiếng di chuyển xào xạc biết được bao nhiều người bình tỉnh nói: " Yên tâm sẽ không xảy ra chuyện gì , chỉ 15 người còn có thể đối phó , chút nỡ chiến đấu di chuyển nhanh vào rừng đến mảnh rừng trúc , Linh Chi người đốt vật này Thần Kiếm Sơn Trang thủ vệ liền sẽ xuất hiện "

Linh Chi nhận lấy Tiêu Ngọc giao cho ống pháo nhỏ " Phò Mã yên tâm , nô tì sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 43 Giao Đấu


Nhóm người Tiêu Ngọc tiến vào Thiên Sơn , xung quanh cây cỏ liền động , lá rơi xào xạc .

Lãnh Thiên Sơ quay mặt nhìn Linh Chi :" Mau đi , ở đây Bổn Cung với Phò Mã giữ chân "

Linh Chi liền cưỡi ngựa chạy vào rừng xoay người lại :" Công Chúa , Phò Mã chờ nô tì "

Bên Phải truyền đến giọng nói

" Một người cũng không để thoát , mau động thủ "

Đám hắc y nhân từ trong ẩn núp bay ra , hướng về Tiêu Ngọc , Lãnh Thiên Sơ , Linh Chi công kích đến .

Tiêu Ngọc đưa kiếm cản công kích hắc y nhân về phía Linh Chi , một tay khác nắm vai kéo quăn trở lại , cho cơ hội Linh Chi đào tẩu :" Đối thủ các ngươi là ta , chớ đi "

Hắc y nhân bị kéo lại liền thay đổi chiến thuật , một kiếm bổ thẳng trên người Tiêu Ngọc tức giận nói :" Hừ , Phò Mã gia chê sống lâu , để ta tự tay tiển ngươi lên đường "

Tiêu Ngọc tay nắm chặt cán kiếm , nhìn Địa sát thủ đánh kiếm đến , né sang một bên , tay rút kiếm ra khỏi vỏ , ánh kiếm chợt lé lên , hai người đứng bất động , một phút sang đó trên cổ Địa sát thủ máu phun ra ngã xuống .

Thiên Thủ Lãnh ánh mắt rơi vào thanh kiếm , đồng tử chợt co lại " Không ngờ đường đường là phò mã gia , một thiếu niên 15 lại sở hữu Vô Ảnh , các người theo ta giết chết hắn , để hắn sống sẽ gây hoạ lớn , nhanh sử lí nếu để Thần Kiếm Sơn trang người xuất hiện , hành động thất bại các ngươi biết hậu quả gì ?"

Nhóm Hắc Y 10 người bay đến vay công Tiêu Ngọc , còn lại 3 người Hoàng Sát Thủ đang đối phó với Lãnh Thiên Sơ , gia chiến dần co quyết liệt , tiếng kiếm nương nhau vang vội , giao chiến mỗi lần Vô Ảnh lén sáng liền có một người nằm xuống , nhưng Tiêu Ngọc thân còn đang thụ thương , nội công bị hạn chế dần rơi vào hạ phong .

...

Do sương mù dày đặc , bên ngoài phát tính hiệu Thần Kiếm Sơn Trang sẽ không nhận được , chỉ gần rừng trúc cách đó không xa nơi canh gác thị vệ sơn trang thích hợp nhất .

Linh Chi vừa phát tín hiệu sau , bị người đạp rớt chết mặt đất .

Không ngồi dậy nổi.

Hoàng Sát Thủ nhìn Linh Chi ánh mắt nóng bỏng , tiếc hận không thôi :" Xem ngươi chạy đâu , thật tiếc một cô nương thanh tú , nếu bổn đại gia không phụng mệnh diệt sạch , không thì bổn đại gia giữ ngươi đùa dưới thân thật thú vị.

Mau nạp ta sẽ để ngươi chết không đau đớn "

Linh Chi nhìn hắn muốn suất thủ , nàng biết không trốn thoát chi bằng đối mặt , nàng nhắm mắt lại chịu đựng .

Hoàng Sát Thủ chưa suất thủ đã bị người chém từ phía sau ngã trên mặt đất , hấp hối máu trào ra khỏi miệng , ánh mắt dự tợn nhìn Tử Y nữ nhân đang cầm thanh kiếm rỉ máu :" Ngươi "

Linh Chi nghe động tỉnh , mở mắt ra nhìn không thể tin , Hoàng Sát Thủ nằm trên mặt đất đã chết , trước mặt nữ nhân mặc Tử Y màu sắc , dung mạo thanh tú , thoát tục thuộc hàng mỹ nhân hiếm gặp , tay cầm thanh kiếm không ngừng rỉ máu chảy từng giọt từng giọt thấm trên mặt đất .

Xung quanh từ rừng trúc xuất hiện đám người mặc y bào hình kiếm .

Linh Chi chợt nhớ còn chuyện quan trọng cần làm , ngước mặt nhìn Tủ Y nữ nhân :" Các người là người Thần Kiếm Sơn trang ?"

Tử Y Nữ Nhân :" Ngươi là người vừa mới phát tín hiệu ?"

Linh Chi đôi mắt bắt đầu rơi lệ , cầu xin giúp đỡ :" Cô nương , ngươi mau cứu Công Chúa , Phò Mã nhà ta đang gặp nạn , làm ơn "

Tử Y Nữ Nhân đồng tử co lại , trầm giọng hỏi " nhà ngươi phò mã là Tiêu Ngọc ?"

Linh Chi gật đầu :" Đúng , xin cô nương mau dẫn người đi giúp , phía trước phò mã với công chúa bị sát thủ Thiên Âm Tông truy sát , hai người họ cản đường sát thủ để ta đi báo tin"

Tử Y Nữ Nhân dẫn theo mọi người đuổi đến , trong lòng thầm cầu phúc :" Ngọc Nhi ngươi đừng có chuyện gì ".
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương44 Kiếm Thập Ngũ


Trong Thiên Sơn vang lên từng tiếng va chạm , kiếm cọ nhau .

Nhóm Sát Thủ đang tập kích Tiêu Ngọc vẫn luôn cảnh giác , dù thấy Tiêu Ngọc dần rơi vào yếu thế , nhưng bọn hắn sợ hãi không dám áp sát gần , chiêu thức kiếm Tiêu Ngọc luôn quỷ vị xuất thần , sát thương cao nếu dính vào phạm vi nhận lấy cái chết là chuyện không bất ngờ , bọn hắn luôn quan sát tìm thời cơ thích hợp ra tay .

Hoàng Thủ Lãnh không tham gia chiến , luôn ẩn núp tìm thời cơ thích hợp một kích giết chết Tiêu Ngọc , nhìn Tiêu Ngọc thoá giải từng chiêu công kích , luôn phòng thủ dù trọng thương nhưng không để lại sơ hở , hắn nhìn thanh kiếm ánh sáng màu đỏ chói mắt suy mê " giết ngươi Vô Ảnh thuộc ta , người có Vô Ảnh vô địch thiên hạ, đến ta có được Vô Ảnh cho dù tông chủ cũng phải chết !".

Tiêu Ngọc do dùng nội lực , ảnh hưởng đến thương thế , dẫn đến kinh mạch rối loạn , khí công tâm , bên khé môi máu rỉ chảy ra .

Hoàng Sát Thủ đôi mắt hiện mang quang , tay nắm chặt kiếm nhìn vào trận chiến Tiêu Ngọc :" Thời cơ đến , ngươi nên chết !"

Lãnh Thiên Sơ chém giết xong ba tên sát thủ , xoay người lại nhìn Tiêu Ngọc , đôi mắt hốt thoảng nàng hét lớn " Cẩn thận phía sau " nàng bay vào trận chiến .

Tiêu Ngọc nghe tiếng nhắc nhở Lãnh Thiên Sơ , dùng một chiêu đẩy lôi đám sát thủ , quay mặt về sau , cảnh tượng đều thu vào trong mắt , đồng tử chợt co lại:" KHÔNG "

" Bành "

Hoàng Sát Thủ dùng hầu như gần toàn sức lực tập trung vào sát chiêu này , gần thành công trong chớp mắt bất ngờ bị cản đường , chiêu thức không thể thu hồi , liền thẳng thế tiến công .

Đâm một kiếm xuyên qua vai trái Lãnh Thiên Sơ , tay phải vỗ một chưởng đánh vào vai phải , Lãnh Thiên Sơ trúng chiêu bay rớt xuống .

Tiêu Ngọc một tay cầm kiếm , tay còn lại đỡ tiếp mặt đất ôm thân hình còn run vào lòng ngực liền đưa tay điểm huyệt cầm máu , đôi mắt đen huyền chuyển thành đỏ huyết như ác quỷ , trên mặt chảy dòng lệ , tay lau sạch máu dính bên khé miệng Lãnh Thiên Sơ ôn nhu nói :" chờ ta , ta giết chết bọn chúng sẽ trở lại "

Lãnh Thiên Sơ thần người bị Tiêu Ngọc đặc xuống đất , nhưng vẫn luôn nhìn Tiêu Ngọc đôi mắt chuyển đỏ huyết" Ngọc Nhi "

" Đúng là phu thê tình thâm , chết đến nơi còn ở đó ân ái "

Tiêu Ngọc ngước mặt lên nhìn , đôi mắt đỏ huyết nhìn bọn chúng như con mồi sắp được bị săn giết , khẽ nhếch miệng cười tay vuốt thanh kiếm đang run như đang muốn uống máu :" Các Ngươi , một người !

Cũng không được sống !"

Bọn hắn không biết đã động đến ngịch lân của Tiêu Ngọc , thương nàng không sau , nhưng người làm bị thương Lãnh Thiên Sơ nhất định chỉ có con đường là chết .

Hoàng Thủ Lĩnh nhìn thấy đôi mắt đỏ huyết Tiêu Ngọc , cổ sát khí ngập trời ẩn hiện , hắn có thể làm Sát Thủ chữ Hoàng thủ lĩnh thì bản lĩnh nhất định sẽ có , sát thủ quan trọng là trực giác, nhưng bây giờ trực giác cho hắn biết hắn đang nguy hiểm tính mạng , chỉ thiếu niên mới lớn này mang đến hiện tại hắn muốn chạy khỏi đây .

Tiêu Ngọc nhìn thấy ý đồ Hoàng Sát Thủ tay cầm kiếm khẽ quát :" Kiếm Thập Ngũ "

Tiêu Ngọc hoà mình cũng kiếm làm một tại vị trí biến mất không thấy gì , chỉ thấy kiếm bay đi người không thấy rõ , kiếm khí bộc phát kêu vang vội , kiếm bay đến đâu kiếm khí quanh tạc đến đó cây cỏ đều bị chém đứt , kiếm bay vào đám sát thủ ,bọn hắn không kịp chạy bị kiếm khí chém trúng quần áo rách nát nằm hấp hối trên mặt đất , kiếm bay thẳng đâm xuyên thân thể đang bỏ chạy Hoàng Thủ Lĩnh liền đứng bất động .

Hoàng Thủ Lĩnh nhìn kiếm vừa xuyên qua thân thể mình thấy trước mắt thân bạch y thiếu niên đang cầm tay hắc kiếm đầy máu :" Ngươi !"

" Bành "

Hoàng Thủ Lĩnh thân hình nổ tung , huyết nhục rơi trên mặt đất .

Kiếm Thập Ngũ thứ cuối Vô Ảnh kiếm nhưng là cấm chiêu , dùng chiêu này dẫn đến mất lí trí , không ngừng giết người , do dùng chiêu này năm xưa Thần kiếm mất khống chế dẫn đến sát một thôn , hối hận cả đời .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 45 Kinh Thành Náo Nhiệt


Không gian trở nên gian tỉnh đến lạ thường , phẫn khuất cho người khác cảm giác lạnh sâu thẩm đến tâm .

Tiêu Ngọc tay cầm Hắc Kiếm viên ngọc giữa kiếm phát ra ánh sáng màu đỏ càng ngày càng chói mắt , bạch y dính đầy huyết , khuôn mặt anh khí có phần lãnh khốc , môi khẽ nhếch cười đi về phía trước .

Đám Sát Thủ vừa bị kiếm khí oanh tạc , nằm dài trên mặt đất , nhìn Tiêu Ngọc đi đến như ác thần , đôi mắt hoang mang sợ hãi , bọn chúng không cần hỏi ý cũng đồng lượt bò lui về phía sau .

" Ngươi , ngươi đừng qua đây "

" Ác ma , ngươi đừng qua đây "

" Đừng , Đừng giết bọn ta "

...

Tiêu Ngọc nghe âm thanh sợ hãi bọn chúng truyền đến , cầu xin tha thứ , thật nực cười , càng nghe âm thanh sợ hãi truyền đến nàng tâm tình càng thích thú , nở nụ cười đầy tiếu ý :" Địa ngục đưa mở cửa đón bọn ngươi , ta đây tiễn bọn người đoạn đường cuối , không cần cảm ơn ta "

" Không "

"Xin, Tha cho bọn ta "

...

Kiếm Vung lên , ánh sáng đỏ huyết của hắc kiếm buông xuống , quyét ngang đám sát thủ , kiếm khí bộc phát , xung quanh cây bị đổ ngã xuống .

Phanh , phanh

Tiếng cây đổ ngã , tiếng kêu thảm thiếc của đám sát thủ truyền quỷ dị vô cùng , trên mặt đất không có bất kì xác trên nào còn lại , tất cả đều bị nổ banh xác chỉ còn huyết nhục dính trên mặt đất .

Đám người Thần Kiếm Sơn trang đuổi đến , kịp nhìn thấy một màng kinh khủng trước mắt , không hiểu sau chợt thấy ớn lạnh cả người , còn có người cầm kiếm không vững chắc .

Linh Chi nhìn màn vừa rồi , nàng không thể hình vung được đây là người thiếu niên gần một năm nay nàng nhìn thấy sau :" Phò Mã "

Tử Y nữ nhân đồng tử co lại " Kiếm Thập Ngũ , Ngọc Nhi ..."

Tiêu Ngọc xử lí xung đám sát thủ , phát hiện phía sau có người đến , tay cầm Vô Ảnh kiếm , quay đầu người lại , nhàn nhạt khẽ nói :" Các ngươi là đến tìm chết ?"

Tử Y Nữ Nhân, nhìn thấy đôi mắt đỏ huyết Tiêu Ngọc khẽ quát " mau lôi lại , Ngọc Nhi đang không tỉnh táo , tiến lên khẳng định sẽ chết "

Lãnh Thiên Sơ nằm thoi thóp , Miệng nhỏ nhắn chảy ra dòng máu lan ra khỏi miệng , nhìn Tiêu Ngọc muốn giết bọn hắn mở miệng ngăn cản " Khụ Khụ , Ngọc Nhi dừng tay , đừng đừng hại bọn hắn, bọn hắn là người ... , khụ, khục ..."

Tiêu Ngọc nghe tiếng quen thuộc vang lên ,dù lí trí bị ảnh hưởng , như yêu đến thấu tâm làm sau không nhận ra, tay liền thu hồi kiếm , phi thân đến bên Lãnh Thiên Sơ , đưa người ôm vào lòng bế lên , ôn nhu lau vết máu , đôi mắt đỏ huyết lộ ra đầy thâm tình , khẽ hống " Không sau rồi , bọn người đáng chết đã bị giết , ta đưa nàng đi trị thương "

....

" Vương gia , ám vệ của phủ công chúa bị người chúng ta vây "

Lãnh Đoàn tâm tình vui sướng nói" Quản gia , người làm tốt mau xuống lãnh thưởng "

" Vương gia , còn một chuyện khó hiểu , Ám Vệ của Lão Tề Vương cũng có một đám hắc y cản đường , người chúng ta đều tập trung ngăn cản ám vệ phủ công chúa , không có khả năng quản ám vệ Lão Tề Vương "

Lãnh Đoàn thoáng trầm tư suy nghĩ , bổng nhiêu đôi mắt tinh quang nghĩ ra đều gì nói :" không cần đều phòng , Bổn Vương biết ai làm , chỉ có hắn biết hành động lần này , đúng suy nghĩ chu toàn , không hổ con của bổn vương "

" Chúc mừng Vương Gia , có một Nhi Tử tốt "

Lãnh Đoàn căn dặn " Nhìn Trầm Lãnh Thiên Tinh , đại kế sắp thành bất cứ ai cũng không được phá hoại , nếu ả không biết đều , ngươi liền ra tay diệt tận gốc , không việc gì ngươi lôi xuống đi
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 46 Thần Kiếm Sơn Trang


Thần Kiếm Sơn Trang luôn cách li thế tục không tham hư danh , không tham gia chuyện giang hồ tranh đấu .

Thần Kiếm Sơn Trang như tuyệt thế đào viên , bốn phía rừng núi bao quanh , phong cảnh hữu tình , chim hót líu lo , không bất kì thế lực nào có thể công đánh Thần Kiếm Sơn Trang , bên ngoài được bố trận pháp theo ngũ hành hỗn độn giáp .

Tiêu Ngọc bị Thiên Âm tông ám sát gần Sơn Trang , chọc giận Lão Trang Chủ nổi trận lôi đình phá vỡ quy , ra lệnh sai hai vị trưởng lão sang bằng Thiên Âm tông , giết ra một đường máu chảy thành sông , giang hồ vốn lâu nay không yên ổn , trong dòng một ngày Thần Kiếm Sơn Trang xuất thế giết sạch Thiên Âm tông càng làm không yên tỉnh một ngày giang hồ , càng không lắng đọng .

.....

Tiêu Ngọc bưng bát thuốc tiến vào phòng , nhìn trên giường đang mở mắt Lãnh Thiên Sơ , khuôn mặt vẫn còn tái nhợt , hốc hác yếu đuối vô cùng , nàng đặt bát thuốc ngồi lên giường .

Lãnh Thiên Sơ , từng lúc Tiêu Ngọc bước vào phòng nàng đã nghe tiếng động , biết là ai tiến đến nên nàng cũng không phòng bị , nàng thấy được đôi mắt ôn nhu còn ẩn đỏ đang nhìn nàng , nàng khẽ cười :" Ngọc Nhi , ngươi đến "

Tiêu Ngọc bỏ qua lời Lãnh Thiên Sơ nói , đưa tay đỡ nàng dựa vào giường , nhàn nhạt nói :" Nên uống thuốc "

Lãnh Thiên Sơ biết người trước mặt vẫn còn đang giận nàng , hai người trong hai ngày nay vẫn luôn không nói quá :" Hảo "

Tiêu Ngọc cẩn thận uy thuốc , trong lúc không cẩn thận ngắm khuôn mặt Lãnh Thiên Sơ không bất cẩn làm thuốc chảy ra bên mép môi , đôi môi mềm mại nay còn thêm phần ướt át làm người nhìn muốn khẽ hôn lên , Tiêu Ngọc dùng tay lau bên mép , hai người bốn mắt nhìn nhau , trong phòng không khí chợt nóng lên.

Cốc

Cốc

Cốc

Bên ngoài rõ cửa bên trong không ai lên tiếng .

Lâm Thanh Dẫn trong lòng nóng vội , bất an trong lòng , mở cửa tông vào nhìn bên trong giường Tiêu Ngọc đang muốn hôn lên Lãnh Thiên Sơ :" khụ khụ , Ngọc Nhi ta nghe trong phòng không ai lên tiếng nên mới xông vào "

Lãnh Thiên Sơ liếc mắt nhìn nữ nhân kia , từng lúc gặp mặt nàng cảm thấy có chỗ không thích hợp , ánh mắt nữ nhân này nhìn nàng luôn có sát khí , vừa rồi lại cố ý ...

Tiêu Ngọc biết vừa rồi mình thất thố , ngồi chỉnh tề chắn định lên tiếng , Tiểu Di người đến tìm , đây là có việc gì ?"

Lâm Thanh Dẫn luôn đang đối chọi mắt với Lãnh Thiên Sơ , nhưng không làm Tiêu Ngọc phát giác :" Phụ thân , sai ta kêu con qua gặp mặt "

Tiêu Ngọc chớp mắt , lại nhìn bát thuốc :" Tiểu Di qua trước báo ngoại công , uy xong bát thuốc Ngọc nhi qua gặp hắn "

......

Trà Lâu Thiên Sơn

" các ngươi có biết Thiên Âm tông toàn tông hầu như bị diệt sạch "

" cát hạ , chuyện này trong giang hồ ai cũng biết đến , Thiên Âm tông làm chuyện ác nên gặp quả báo "

" các vị huynh đài , tại hạ nghe nói là Thần Kiếm Sơn trang làm việc này là thật chăng ?"

" không sai , ta từng đi đến nơi , kiếm lệnh được khắc ở cột đá chứng tỏ Thần Kiếm Sơn trang làm , truyền thuyết đúng là có thật Thiên Âm tông lại chọc người không nên chọc , chiến này Võ Lâm Minh chủ Thần Kiếm Sơn Trang người cũng được mời đến , đến lúc đó ta phải chính mắt nhìn thấy "

" Ta cũng nhất định đi "

....
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 47 Lâm Chấn


Lâm Thanh Dẫn bước ra phòng , trong phòng chợt yên tỉnh hẳn ra , cách cửa sổ đều nghe được tiếng gió đang đuổi nhau .

Tiêu Ngọc uy thuốc đến bên môi nàng , nhưng thấy đôi mắt nàng luôn nhìn chằm chằm như oán phụ nhìn phu quân bội bạc, không chịu tiếp tục uống thuốc , bất đắc vĩ lên tiếng đánh vỡ " lại không uống , thuốc lạnh mất công hiệu "

Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc vẽ mặt trầm lặng , đôi mắt đầy khuất ức " Tiêu Ngọc ngươi đi đâu cũng dẫn theo đào hoa , ngươi làm nhưng bổn cung không thấy tiểu di ngươi đối với ta đầy địch ý, lẽ nào tuyệt đỉnh thông minh Tề Vương tiểu vương gia lại nhìn không ra tiểu di ngươi đối ngươi ánh mắt đầy nhu tình , đầy yêu thương "

Tiêu Ngọc thở dài , bỏ xuống bát thuốc " Tới ngươi mới đến cũng nhìn ra sao ?"

Lãnh Thiên Sơ ánh mắt đầy sắt bén nhìn Tiêu Ngọc " Nữ Nhân luôn rất nhạy cảm , từ lúc bắt gặp ánh mắt đầu tiên ta đã nghi vấn , ngươi là ngươi đã có gia thất nên biết làm thế nào !"

Tiêu Ngọc đứng lên muốn đi ra cửa phòng , nhưng chưa tới cửa , nàng truyền đến câu nói " Biết thì thế nào , ta chỉ có thể ngu si làm như không biết , tiểu di từ nhỏ luôn đối tốt với ta , ta không muốn làm người tổn thương , chờ người gặp người tình lữ thật sự , người sẽ biết đối với ta không phải là yêu , còn xin Công Chúa không cần nhắc ta đã có gia thất trong người , ta Tiêu Ngọc là người tề gia , lâm gia cũng vậy , luôn tuân tổ huấn một đời một thế chỉ cưới một thê , không mang tâm tư lên người nữ nhân khác " lời nói vừa rơi xuống , nàng chậm rãi biến mất trước cửa phòng , chỉ nghe thoáng âm thanh cửa được người đóng lại .

...

Thần Kiếm Sơn Trang Thư Phòng , một lão nhân đang ngồi bên ghế sau một bàn lớn chắc đầy thư tính , lão nhân mặc một bộ thanh y , tay đang cầm phiến quạt , nhìn là một lão nhân nhưng trong mặt vẫn đọng một phần tú tuấn lúc tuổi trẻ , khí thế hiên ngang , vẫn rất minh mẫn , dẻo dai .

Lão nhân không ai khác là lão trang chủ Thần Kiếm Sơn Trang Lâm Chấn

Cửa thư phòng mở ra , lão nhân cười vui sướng , mời lời tiếp đoán :" Tôn nhi của ta cuối cùng cũng chịu đến thăm ngoại công , hay lão xú đầu kia không cho ngươi đến "

Tiêu Ngọc cười đi đến vấn an Lâm Chấn , nghe lời nói vội giải thích :" Ngoại Công không phải Tôn Nhi đã đến , lão nhân gia ngươi luôn bế quan , Tôn Nhi sao dám đến quấy rầy nhã hứng , Gia gia cũng có nhắc đến người , Gia gia còn kêu ta vấn an người đâu "

Lâm Chấn luôn trầm mặt , lạnh nhạt chỉ có Tiêu Ngọc phá lệ làm hắn vui , hắn luôn tự hào về đứa cháu này , thông minh , ngộ tính cao , ai giống nha đầu kia , vài câu Tiêu Ngọc làm lòng hắn cao hứng , đưa tay vuốt râu nói :" Xú lão đầu kia cho trù ta chết là mai ở đó vấn an , nhớ năm xưa ta tuấn mỹ , tung hoành giang hồ không đối thủ , hắn lúc đó đã thiếu chủ tề gia , ta hắn cũng yêu đệ nhất mỹ nhân gian hồ , Ngoại Tổ mẫu ngươi thấy ta tuấn tú , võ công cao chọn ta mà ko chọn hắn , ta với hắn liền kết thù ai ngờ lại ..."

Tiêu Ngọc từ nhỏ liền nghe không biết bao nhiêu lần , kể về cuộc tranh dành mỹ nhân của hai người , nàng còn nhớ một lần toàn mò hỏi gia gia , gia gia bảo Ngoại Tổ Mẩu nàng thích tự do , mà gia gia lại mang gánh vác triều đình , lại nói ngốc tử luôn mặt dày đi theo nàng , nàng xiêu lòng :" khụ khụ , Ngoại công ta lại nghe gia gia nói , người luôn mặt dày đi theo ngoại tổ mẫu ...."

Lâm Chân mất tự nhiên :" khụ khụ , hắn lão xú đầu nói , Ngọc nhi người đừng tin , hắn nói xấu Ngoại Công , ta đi tạp vỡ hắn Tề Phủ "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 48 Say


Tiêu Ngọc ở nơi Lâm Chấn uống rượu hàn quyên , bàn về thiên hạ bách tánh .

Lấm Chấn nhìn qua cửa sổ thấy bầu trời mịt , đêm đã xuống , nhìn qua đối diện Tiêu Ngọc đã say không biết trời đất , bàn tay vỗ lên vầng trán thầm nghĩ :' ta đúng già lẫm cẫm , uống đến quên trời đất '

" Người đâu , đem công tử mang về phòng nghĩ "

Bên ngoài người thị vệ đi vào đỡ Tiêu Ngọc mang đi , Tiêu Ngọc nàng thật ra chưa say , như giả say bất tỉnh , nếu nàng không giả say nàng ngoại công lại đem thời mỹ nam tử của mình ra kể .

Dọc đường đèn đốt đều được thắp lên , mọi người cũng đã đi nghĩ ngơi , cửa phòng của Lãnh Thiên Sơ cũng đã tắt đèn .

Lãnh Thiên Sơ từ trong giấc ngủ bừng tỉnh , bên ngoài nghe thị vệ rõ cửa , nàng thắp nến sáng bước ra mở cửa , đập vào mắt Tiêu Ngọc đang say bất tỉnh được thị vệ dìu, cặp mắt lạnh thấu quyét ngang thị vệ :" Nàng làm sao say thành như gì ?"

Thị Vệ trả lời có chút bất đắc vĩ : Phu Nhân , công tử ngài bị Lão trang chủ bắt đối tửu ..."

Lãnh Thiên Sơ nàng vốn người nhỏ mọn , không muốn ai có thể vào được phòng nàng , càng nói chi động đến người của nàng , muốn đưa tay đỡ Tiêu Ngọc mang vào phòng , chần chờ suy nghĩ vai nàng bị thương sợ mang bất động Tiêu Ngọc nghĩ rồi lại thôi :" Mang nàng đặt lên giường có thể rời đi "

Tiêu Ngọc vẫn giả say bất tỉnh , nhưng cặp mắt luôn quan sát dáng vẽ biểu tình Lãnh Thiên Sơ không rời mắt .

Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc được đặt cẩn thận trên giường , người đều rời đi hết , nàng ngồi kế bên Tiêu Ngọc tay muốn giải trừ ngoại y , tay muốn kéo đai lưng thì bị người đè áp lên đặt phía dưới giường .

Tiêu Ngọc nhìn đôi môi đỏ , khuôn mặt diễm lệ , nàng thật không say rượu nhưng say người trước mắt .

Lãnh Thiên Sơ nàng mắt đối mắt với Tiêu Ngọc : Ngọc Nhi ...ngô ...

Không kịp nói Tiêu Ngọc đã hôn lên bờ môi mê người , tay giải y phục nàng , động tác rất thuần thục ôn nhu .

Lãnh Thiên Sơ còn đang ngay người , nhưng dần phối hợp với Tiêu Ngọc hai người cùng nhau bất đầu triều miên , nàng muốn lên tiếng nói nhưng miệng bị Tiêu Ngọc dùng một ngón tay che lại , vùi vào vai nàng khẽ ôn nhu nói nhỏ " ta không quan tâm "

Lãnh Thiên Sơ thật ra không phải lần đầu , đối với Tiêu Ngọc cũng không cảm thấy lạ , hoàng tử thì nuôi sủng tỳ , công chúa thì nuôi nam sủng chuyện thường trong hoàng gia thường gặp .

Phòng đầy xuân sắc thẳng đến khuya trở nên yên tỉnh , Bên ngoài bất đầu đổ mưa , sấm nổ liên tục trên thượng thiên .

Tiêu Ngọc ân cần ôm mỹ nhân vào lòng , nhìn nàng đang lúc nhíu mày lại giản ra ngủ , không biết đang mơ thấy gì , tay vuốt lưng ngọc nàng chấn an.

Lãnh Thiên Sơ nàng nhìn thấy Lý Trọng đang liên tục chất vấn nàng .

Lý Trọng đau khổ , đôi mắt yếu ớt nhìn nàng : Sơ Nhi nàng lại phản bội tình cảm chúng ta , nàng cấp người khác làm vợ , nàng hứa chờ ta về cưới nàng ...."

Lãnh Thiên Sơ lắc đầu : Trọng Ca ....

Tiêu Ngọc gặp Nàng trong ngực liên tục lắc đầu , lệ đã tuôn ra , tay nhẹ nhàng ôn nhu lau đi những giọt lệ đang dính , nàng nhẹ nhàng hống , đến khi nghe "" Trọng Ca "" cả người nàng cứng lại , đôi môi mỉm cười cái lạnh thấu sương , đúng là nàng đang mơ có người tạt nước vội nàng tỉnh dậy , tay bắt chợt nắm chặt cổ tay Lãnh Thiên Sơ .

Lãnh Thiên Sơ tay bị nắm chặt , trong mộng bị kéo về hiện tại , đối mặt với con mắt câm phẫn Tiêu Ngọc , nàng biết lúc nãy chỉ là mơ không phải thật sự nhưng bị người trước mắt nghe thấy , chưa kịp giải thích đã không thấy người đâu mắt , tay nàng nắm chặt chăn , nàng không khìm được khóc ra , nàng là Trưởng Công Chúa là Hoàng Đế tương lai như lúc này bất lực chỉ biết khóc nhưng các nữ nhân khác .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 49 Thiên Sơ Nội Tâm


Trời Sấm dữ vội , mưa sối như thác đổ , phòng tối đen như mực , chỉ nghe tiếng khóc tan thương của nữ nhân .

Lãnh Thiên Sơ tròng mắt nổi gân đỏ , bên mi lệ cứ tuông , tay nàng nắm thật chặt chăn , cắn răng cố ném nổi nổi đau trong lòng , việc này cũng là một phần lỗi của nàng , càng làm nàng nhớ chuyện quá khứ , càng thêm hận nàng mẫu hậu .

Từng nhỏ mẫu hậu nàng và nàng luôn xa cách , nàng tưởng gần chỉ cần nàng cố gắng nổi lực thì mẫu hậu nàng xem nàng bằng cặp mắt khác , nhưng sau nàng nhận biết được dù nàng như thế nào mẫu hậu nàng dẫn như vậy ,hai người luôn khách sáo như người lạ .

Chỉ phụ hoàng luôn ân cần an ủi chăm sóc, dạy nàng đọc sách viết chữ dụng binh .

Sau nàng biết được có nàng là ngoài ý muốn , sinh nàng ra càng hoài ý muốn , mẫu hậu luôn hận phụ hoàng , luôn muốn huỷ hoại hết thể , cũng xem nàng là cái gai trong mắt .

Năm Lý Trọng chọn rời đi , nàng đánh cược với phụ hoàng thua chấp nhận lấy Tiêu Ngọc làm phu , đêm tuyển biệt Lý Trọng rời đi , nàng và Lý Trọng bị bắt nhốt , nàng tỉnh vậy phát hiện cơ thể nóng hơi lạ thường bên cạch nằm là Lý Trọng đang hôn mê , nàng phát hiện cơ thể dị thường , kinh mạch đều bị chuyển sang màu đen , nhìn Lý Trọng đang hôn mê người nàng đầy dục vọng , nàng kìm ném bản thân , nàng là Trưởng Công chúa , nàng cũng có kiêu ngạo tự cao của mình , huống chi uỷ thác cho người không phải phu quân mình , Lão Tề Vương chịu chấp nhận chuyện này , kinh mạch dần nứt ra chạy máu , nàng theo sư phụ phiêu bạt giang hồ biết được đây Ngọc Nữ tán độc thất truyền từng lâu của tây vực .

Cấm y vệ dẫn theo thái y tìm đến một khắc , nàng đã cận kề bên cái chết , Thái Y chuẩn đoán không còn cách khác để cứu , chỉ có một cách do nàng tự quyết định nên dùng hay không , nàng cũng chỉ là mang tâm thiếu nữ , thân tính của phụ hoàng nói với nàng là mẫu hậu nàng vì muốn phá hoại hôn ước nên ra tay , nói xong dẫn Lý Trọng rời đi , nàng biết mẫu hậu nàng hận phụ hoàng cũng hận sinh ra nàng nhưng hổ dữ không ăn thịt con , nàng mẫu hậu nàng nhẫn tâm ra tay tàn nhẫn huỷ hoại nàng , nàng tự tay mình phá thân , trong đêm từ một thiếu nữ hoạt bát thành kẻ lạm sát , kiêu ngạo , tranh dành quyền lực , nàng muốn một ngày nào đó để nàng mẫu hậu phải ân hận chuyện hôm nay .

Nàng mậu hậu giải tâm lật đổ Lãnh gia nàng càng muốn bảo vệ vững nó .

Nàng từng yêu Lý Trọng nhưng khi Lý Trọng rời đi nàng đã cũng còn là Lãnh Thiên Sơ một thiếu nữ , mà là một Trưởng Công Chúa kiêu ngạo lãnh diễm , đến khi Tiêu Ngọc xuất hiện đi vào lòng nàng , đối với Lý Trọng nàng chỉ mang áy náy , nàng đã thích nàng mà quên đi lời thề khắc cốt với hắn .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 50 Tin Dữ


Thần Kiếm Sơn Trang , bữa sáng dị thường nhộn nhịp , tứ phía đều có người hầu , thị về đang bàn tán xôn xao .

Linh Chi nghe bên ngoài um sùm , nghe thoáng qua trong từ nói bọn họ là công tử trúng độc nguy cấp , nghĩ thầm nghĩ " Sơn trang này trong miệng bọn họ công tử chỉ có một người ... lẽ nào là phò ..."

Nàng vội ngồi dậy mặc vào ngoại trang , cấp tốc chạy đến Lãnh Thiên Sơ phòng

...

Trong Phòng Đông Viện , nữ nhân cung trang bất chỉnh , tóc tai rối loạn , xung quanh màn đều được buông xuống , nữ nhân bất động ngồi trên giường thơ thẫn .

Linh Chi chạy xông vào trong Viện " Công ..."

Nàng bước vào nhìn nữ nhân trên giường tiều tuỵ , y phục không chỉnh tề nhưng bị lang quân vừa mới chút giận xong , nhìn không ra nàng thường ngày cao quý công chúa , chắc do nghe tin phò mã trúng độc nên công chúa trở nên tiều luỵ , nàng tiến lên an ủi " Công Chúa phò mã trúng độc rất nặng , nhưng người các nhân thiên tướng sẽ tai qua nạn khỏi "

" Ngươi vừa nói gì , Ngọc Nhi trúng độc?!"

Lãnh Thiên Sơ vốn không quan tâm sự có mặt của Linh Chi , nàng chỉ muốn yên lặng , vừa muốn đuổi Linh Chi ra ngoài thì nghe nhắc đến Tiêu Ngọc .

Linh Chi đầu óc quay cuồng , nàng khó hiểu , không phải công chúa hay phò mã không còn sống được bao nên đau buồn sau .

Lãnh Thiên Sơ nàng không kiên nhẫn nhìn trước mắt Linh Chi thẫn thơ , đầu óc trên mây , Lạnh Giọng Nói " Còn Không Mau nói "

Linh Chi nghe giọng công chúa có sát khí ngập trời lần đầu nàng nhìn đến công chúa nhưng thế này , trong lòng tự nhiên dâng lên một nổi sợ hãi vô hình , thân hình run rẩy nói " Nô Tì nghe nói tối qua Phò Mã trúng độc , Hiện giờ sắp tắt thở "

Lãnh Thiên Sơ nghe xong quay ngươi xong ra phòng , để lại Linh Chi ngây ngô nhìn .

Linh Chi nhìn theo hướng Công Chúa chạy kêu nói " Công Chúa , người bỏ quên ngoại y , tóc tai chưa được chải chót chuốt , phò mã chỉ sắp chết thôi mà " nàng cầm áo ngoài chạy theo

....

Tây Viện

Lâm Chấn nhìn Tiêu Ngọc sắc mặt tái nhợt nằm trên giường nói " Bên Phía Sơ Nhi cần ta lén phái người đi nói tình hình không , để Sơ Nhi lo lắng làm việc thiếu suy nghĩ"

Tiêu Ngọc nghe Lâm Chấn nhắc đến Lãnh Thiên Sơ tự mình cười giễu mình , nàng có thật yêu nàng đâu mà quan tâm đến nàng sống chết , đợi khi nàng dành được Thiên Hạ , nàng cũng tự mình biết thân phận rời đi , phiêu bạt giang hồ , lưu lạc thiên nhai ."

Ngoài Công , người không cần báo công chúa , tránh bức dây động rừng "

Lâm Chấn thở dài đứng dậy " Hảo ,Hảo lão gia tử ta không thông báo , các ngươi người trẻ hảo hảo ngồi xuống nói chuyện , đừng gì tuổi trẻ manh động , hối hận đã muộn "

" Ngoại Công , Ngọc Nhi lòng tự rõ " Tiêu Ngọc nàng lên tiếng trấn an Lâm Chấn , nhưng nàng biết lòng nàng đang rối bời , ngực bên trái nàng nói nàng biết nó đang rất đau , nàng lúc trước tự nói mình âm thầm bên cạnh tỷ tỷ là được , nhưng thương thầm nhớ trộm , tình yêu lớn hơn nàng muốn đến gần hơn chiếm hữu nó cho riêng mình , nhưng biết nó vốn không thuộc về nàng , trách người chi bằng trách mình cố cưỡng cầu .

__ Ế Quá lưu lạc khắp ngõ kiếm người thương , đi hoài không thấy người thương về viết tiếp truyện __
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 51 Điều Kiện


Lâm Chấn rời khỏi không bao lâu , Lãnh Thiên Sơ với Linh Chi đã đuổi đến nơi .

Lãnh Thiên Sơ , nàng ngồi mép giường , nhìn Tiêu Ngọc mắt nhắm lại , khuôn mặt tái nhợt , hơi thở yếu ớt, lòng nàng đau như ngàn vạn đao xuyên tâm " Tại ta , tất cả do ta , Ngọc Nhi ngàn vạn lần ngươi đừng có chuyện gì bất trắc , ta biết làm sao , nếu ta kịp giải thích thì ngươi đã không trúng độc nằm ở đây , người nằm ở đây nên là ta mới đúng " nàng tự trách bản thân mình , bàn tay nhẹ nhàng ôn nhu sờ lên mặt Tiêu Ngọc , đôi mắt nhu tình .

Linh Chi nhìn chủ tử mình không màn quan tâm đến hình tượng , thất thố hết lần này đến lần khác , nàng cũng nhận cũng một đều , phò mã là nghịch lân của công chúa ."

Công chúa , phò mã nhất định sẽ không sao , phò mã là quý nhân sẽ được thượng thiên phù hộ "

Lãnh Thiên Sơ tay nàng dan xen với tay Tiêu Ngọc , đôi mắt đã đỏ đầy tơ máu nhìn Linh Chi " Ngọc Nhi nằm đây tại bổn cung , do bổn cung tổn thương nàng mới sơ ý uống rượu giải sầu bị kẻ gian nhân cơ hội hạ độc "

Linh Chi nhìn nằm hôn mê phò mã , công chúa cứ như vậy để bản thân đi xuống , nàng làm sau ăn nói vói hoàng thượng , nàng chỉ tận tình an ủi " Công Chúa , nếu phò mã tỉnh lại nhìn công chúa tiều tuỵ thế này sẽ trách tội nô tỳ , phò mã tỉnh công chúa ngã bệnh người biết sẽ đau lòng "

Lãnh Thiên Sơ liên tục lắc đầu , nàng bi thương tột cùng , nước mắt chảy rơi lên má Tiêu Ngọc , thân thể mông manh yếu đuối vô cùng , giọng nói yếu ớt bất lực " Không , Không Ngọc Nhi sẽ không tha thứ cho bổn cung , nàng oán hận sẽ bổn cung "

Tiêu Ngọc nàng chỉ giả hôn , do nàng nghe có người đang nghe lén từ khi Lãnh Thiên Sơ bước vào , nàng nghe được nàng ấy khổ lòng , yếu đuối ôn nhu ân cần gọi nàng mở mắt , nàng ấy tự chỉ chích bản thân mình , tiếng nàng ấy bất lực yếu ớt non nỉ , tim nàng ấy đau một nàng lại đau gấp trăm , nàng hận nàng ấy vô tâm , không nhận được tình ý nàng dành cho , lại vì một người mất tích nhiều năm tổn thương nàng , nhưng khi thấy nàng ấy bất lực , tự trách tâm nàng lại loạn từ đoạn , nàng nhẫn khắc chế bản thân , không thể ôm nàng ấy vô lòng yêu thương , cắn lấy đầu lưỡi để cơn đau duy trì lí trí .

Lãnh Thiên Sơ nàng nhìn khé môi Tiêu Ngọc chảy máu , liền hoảng hốt kêu " Linh Chi , mau ...nhanh đi tìm y sư "

...

Bên ngoài , nghe tiếng trong phòng truyền ra .

" Tiêu Ngọc à Tiêu Ngọc , ngươi đừng trách ta ác độc , mà ngươi đáng phải chết, trách Thanh Dẫn đối ngươi có tình cảm , Thanh Dẫn là của ta , Thần Kiếm Sơn Trang này sẽ thành áo cưới cho Thương Hành ta cưới Thanh Dẫn, lão già Lâm Chấn thiên vị , ta luôn trung tâm lão luôn đền phòng ta truyền Trang Chủ cho ta không tốt hơn Lâm Thiên Tuyết sao " hắn khuất tay áo rời đi trở về phòng .

Vừa đóng cửa phòng không bao lâu , có người xông vào , Lâm Thanh Dẫn cặp mắt đầy sát khí , tay cầm kiếm chỉ thẳng yết hầu Thương Hành .

Thương Hành giả bộ tươi cười , dùng tay kẹp lấy mũi kiếm , ân cần hỏi thăm " Thanh Dẫn , muội đây có ý gì ?"

Lâm Thanh Dẫn nàng không muốn nhiều lời với hắn , trực tiếp đi thẳng vấn đề " Thương Hành , chính ngươi hạ độc Ngọc Nhi mau giao ra thuốc giải "

Thương Hành làm bộ bi thương nói " Thanh Dẫn , nàng sao đổ oan quan ta ?

Lâm Thanh Dẫn tay cầm kiếm tiến vào yết hầu rạch một đường chảy ra máu " Ngũ Độc tán không mùi , không vị người trúng độc sống không quá ba ngày , luôn hôn mê lúc nóng lúc lạnh , người nổi chấm đỏ , nữa năm trước ngươi đi tây vực tình cơ đạt được , ngươi không hạ ai hạ huống hồ thuốc độc trong tay ngươi "

Thương Hàng vỗ tay tán thưởng " Nàng giết ta , Tiêu Ngọc cũng chôn cùng ta , Ngũ Độc tên nó Ngũ Độc vì chế từ năm loại độc nhưng Ngũ Độc có vô số loại , không biết chính xác độc tố mà chế thuốc giải sai cũng dẫn đến chết , nếu muốn cứu Tiêu Ngọc , Nàng cũng biết ta muốn gì ...

Thiên Tuý Lâu tối nay ta chờ nàng , còn việc muốn cứu hay không do nàng "

__ có nhóm chém nào ko au ké vs nào __
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 52 Hái Hoa Tặc


Lâm Thanh Dẫn như người thất thần , nàng rời đi khỏi phòng Thương Hành , không biết đi bao nhiêu lâu đi đến Tây Viện bên trong truyền ồn ào, Độc của Tiêu Ngọc lại nghiêm trọng hơn .

Nàng tay nắm chặt thanh Kiếm , đôi mắt nhấp lại vô tình nước mắt hai bên mi không hẹn mà chảy ra , nội tâm nàng cũng đã có quyết định , khi nàng lấy được thuốc giải cứu Tiêu Ngọc xong , cũng là lúc kết khúc mạng sống Thương Hành sau đó tự sát.

....

Lãnh Thiên Sơ nhìn trên giường Tiêu Ngọc đôi mắt động , sắp tỉnh , nàng chưa kịp đưa tay đỡ Tiêu Ngọc ngồi dựa vào giường thì máu bất ngờ thấm ướt y phục , đôi mắt nàng hoang mang , lo lắng nói " Ngọc Nhi , ngươi có sao ?"

Tiêu Ngọc nàng đã dụng tâm suy nghĩ , hai người gày gò nhau , chi bằng một người buông tay , nàng cũng là người chen vào chiếm tổ , nên rời đi cũng nên là nàng , Tiêu Ngọc bên môi còn dính máu , mắt trừng nhìn Lãnh Thiên Sơ , tay chỉ về phía đó , mở miệng lạnh lùng nói " Khụ , khụ ...

Ngươi đi ..."

Lãnh Thiên Sơ nàng không tin vào tai mình , tròng mắt đỏ bừng , lời nói không lưu loát nói " Ngọc Nhi , ngươi để ta đi ..."

....

Thành Phong Ba trời tối , lúc này vô cùng nhộn nhịp , nhất là phía Nam nơi đèn hoa văng khắp đường , Thiên Tuý Lâu có thể nói là tửu lâu , cũng có thể nói là Thanh Lâu , Thiên Tuý Lâu một trong ba kỉ viện nỗi tiếng nhất Phong Ba thành , Ngoài Rượu ngon , mỹ nhân càng mê người , Mỗi năm đều sẽ tuyển chọn hoa khôi một lần .

Năm nay hoa khôi là Thiên Hương .

Lâm Thanh Dẫn được người dẫn đến bên trong Thiên Tuý Lâu , bên trong chia làm hai , một tây Nam Viện Mỹ Nhân Lâu , nói không hoa mỹ chính xác kĩ viện , còn bên là Thiên Tuý Lâu dành đối ẩm , ẩm thực , nếu nhu cầu cũng có thể gọi cô nương đến hầu hạ .

Lâm Thanh Dẫn đẩy cửa vào bên trong , Thương Hành đang ôm ấp vuốt ve mỹ nhân đang ngồi trong lòng , kính rượu hắn , nàng cảm thấy ghê tởm , ngực cảm thấy buồn nôn , vì Ngọc Nhi nàng phải chịu đựng .

Thương Hành nghe tiếng cửa mở ra , nhìn thấy người đi vào là Lâm Thanh Dẫn , đẩy ra mỹ nhân trong lòng , cho vui xuống , vẽ mặt tươi cười mở miệng đoán tiếp " Dẫn Nhi , ta biết nàng nhất định sẽ đến , mau vào ngồi "

Lâm Thanh Dẫn , nàng nhìn mặt hắn tươi cười , làm bộ nho nhã thư sinh , càng làm nàng chán ghét ghê tởm , khinh bỉ thêm, nàng đưa tay ra " Ta đến , ngươi đưa thuốc giải "

Thương Hành rót đầy chun rượu , đầy về phía Lâm Thanh Dẫn cười nói " Nàng uống cùng ta một chun , chúng ta tiếp tục liêu "

Lâm Thanh Dẫn nàng nhìn ly rượu do dự , nhưng không nói thêm lời , cầm lên uống một hơi , rượu vừa vào nàng cảm thấy không thích hợp " Ta có việc đi trước , không cáo từ "

Thương Hành phá lệ cười lớn tiếng " Dẫn nhi a Dẫn Nhi, đã đến muốn đi là đi sao , chi bằng đã lựa chọn thì lưu lại đi "

Lâm Thanh Dẫn cảm thấy người bất đầu vô lực , thân thể nóng lên , ánh mắt câm phẫn nhìn phía Thương Hành " ngươi hạ dược "

Thương Hành mặt vô tội , lời nói ôn nhu " ta thật không làm gì , chỉ tiện tay bỏ thêm một ít hợp hoan tán và nhuyễn cốt tán , chờ một tí nữa ta sẽ đối nàng thật ôn nhu "

" Ngươi Vô Sĩ " nàng lấy kiếm kề cổ tự sát

Thương Hành thấy nàng định tự sát ,ném ly rượu đánh bay chuôi kiếm , chặt ôm ngang Lâm Thanh Dẫn còn một ít thanh tỉnh đi về phía giường , đặt nàng xuống nằm trên giường , đưa tay kéo nàng dây lưng thì cảm thấy phía sau nguy hiểm xoay người về sau " Ai "

Kim châm , đầu cột dây đỏ trên người , hắn biết kim châm này là gì , trước khi hôn mê nói ra" Mê Hồn Châm , Ngươi Là Hái Hoa Tặc Diệp Lãng "

Nam nhân mặc bạch y , khuôn mặt âm nhu , mang theo một chút cương dương khí , thanh tú thoát tục , tay cầm phiến quạt , cười nói " Nhị tiểu thư Thần Kiếm Sơn Trang ngươi không phúc hưởng , để công tử ta thay ngươi "

_ Tết này người ta có cặp có đôi , còn au lẽ lôi một mình , ai lẽ lôi giống au thì kết bạn fb cùng tâm sự nào_

== Năm Mới au chúc mọi người may mắn nhá , thành công trong cuộc sống nè ==
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 53 Hái Hoa !!


Diệp Lãng tay gấp lại quạt phiến cầm một bên tay , nhấc chân nhẹ đá Thương Hành xuống giường , ném ra ngoài cửa sổ : " ngươi cũ biết phong lưu , chọn biệt viện xa hoa , vắng người qua lại để đàm đạo nhân sinh , ngươi yên tâm ngủ vài ngày , còn lại mỹ nhân để lão tử lo "

Trên giường kiều mị ,môi đỏ ướt át của rượu còn động lại trên môi làm tô thêm vẻ đẹp , như mội bức tranh mỹ nhân đồ , eo thon , bàn tay nhỏ đang lộn xộn kéo từ vạt áo .

Lâm Thanh Dẫn nàng cảm nhận được cơ thể bắt đầu nóng lên , đầu óc dần mơ màng , không thể tự chủ được cơ thể đang làm gì , nhưng trong lòng không khỏi mắng Thương Hành vô sỉ .

Trước lúc nàng hôn mê nhìn thấy dung mạo người đi đến nhìn nàng , từ nghe trước đó Thương Hành hô hái hoa tặc , nàng nói :" Ngươi , nếu làm gì ta , ta thề giới ngươi bằng ... m..ọi....giá"

Diệp Lãng nhép môi cười , tay cầm Phiến vỗ vào tay còn lại luôn miệng khen không ngừng :" thật hay thật hay , khá cho một mỹ nhân trước khi bất tỉnh còn dám uy hiếp bổn công tử "

" Có Mỹ Nhân thì phải có rượu ngon , mỹ nhân hảo chờ bổn công tử một chút , bổn công tử lại lên với mỹ nhân " Diệp Lãng vô lại lời nói nhìn phía Lâm Thanh Dẫn sau quay người ra đi .

Lâm Thanh Dẫn nàng mơ màng , người như có lửa dốt , nằm trên giường luôn vặn vẹo , miệng phát ra tiếng rên rỉ , như một bức tranh tiện mỹ đang mời gọi , thử hỏi nam nhân trong thiên hạ nào có thể qua cửa mỹ nhân quan .

Diệp Lãng uống xong bình rượu khác với bình của Lâm Thanh Dẫn đã uống quay về giường , vội kéo hai bên màn dưới , tứ chi vô lực ngã mông lên thành giường miệng chửi ầm lên" Nam nhân này thật vô sĩ , lại còn chuẩn bị hậu chiêu , đúng là thứ nam nhân mời uống không có gì tốt lành không hợp oan tán cũng nhuyễn cân tán "

Lâm Thanh Dẫn mơ màng , cơ thể nóng như lửa ,nhìn phía trước gương mặt quen thuộc Tiêu Ngọc đang gọi tên nàng ' Tiểu Dì ' nàng đưa tay về phía trước kéo lấy : " Ngọc Nhi , Ngọc Nhi "

Diệp Lãng không biết chuyện gì xảy ra , không phải đang chửi 18 đời tổ tông của Thương Hành sau lại bị nữ nhân này đặt dưới chân tức giận nói " Nữ Nhân ngươi đùa với lửa , Ta là Hái Hoa tặc nếu ở trên cũng là bổn công tử ở trên "

Lâm Thanh Dẫn nàng sợ phía dưới người Tiêu Ngọc sẽ chạy trốn , vội giữ chặt 2 tay buông lời an ủi :" Ngọc Nhi đừng hoảng sợ , Tiểu Dì không làm đau Ngọc Nhi đâu "

Diệp Lãng bị giữ chặt không sức hoàn trả thật khó chịu nói " Nữ nhân ngươi ta không phải cái gì Ngọc Nhi của ngươi , mau buông bổn công tử ra , tên khốn khiếp nam nhân kia hại ta , gặp mỹ nhân điên này mất một đời anh danh Hái Hoa Tặc ta "

Diệp Lãng thật ra là nữ tử , được sư phụ tính cách kỳ nuôi dưỡng , quen luôn nữ hài dưỡng thành như nam hài , lớn lên tính cách kỳ quái luôn thích ôm mỹ nhân ngủ , rượu không thể thiếu vô xỉ không khác vì sư phụ nàng .

Trong phòng y phục rơi loạn gắp nơi , cảnh xuân hiện ra làm người phải đỏ mặt, tiếng trong phòng truyền ra vang vọng trong đêm " Nữ nhân ...

đau ,,,, chết lão tử mất , người cho lão tử chờ đó .... lão tử làm gì thất đức gặp ...."
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 54 Sư Huynh


Bên hồ giữa đêm không gian yên tỉnh lạ thường , thỉnh thoảng truyền đến tiếng ly gia chạm, tiếng rót rượu từ đình viện giữa hồ truyền đến.

Tiêu ngọc ngồi nhìn trăng , tay nâng ly tay còn lại cầm bình rượu , nghe phía sau có tiếng động liền rót rượu vào một ly khác để trên bàn nói :" Tới thì đã tới , con lén lúc không mau xuất hiện "

Tử y nữ nhân từ từ chuyển động , đi đứng uyển chuyển , gơi cảm các đường cong trên cơ thể nhìn cực kì mị hoặc, môi nở nụ cười giễu cợt nói:" Ngọc nhi ở đây chờ nô gia phải không , đúng là chúng ta tâm ý tương thông mà"

Tiêu Ngọc lòng đang sầu não , không muốn tiếp tục nghe nàng nói nhiều , đưa mắt nhìn về nàng " Ngươi cuối cùng vẫn nhưng thế lựa chọn sau ?"

Tử y nữ nhân vẽ mặt lúc này không còn cợt nhã tươi cười , mà vẽ mặt càng trở nên nghiêm lúc kiên định hơn :" từ đầu ta chọn con đường này , ta nhất định đi nó tới cùng , có một số việc muốn quay đầu cũng không thể quay đầu "

Tiêu Ngọc biết nàng là người cố chấp cỡ nào , cũng không muốn thấy nàng đi vào con đường chết :" hắn nhưng là phụ thân ngươi , ngươi vẫn muốn giết ?"

Tử y nữ nhân nghe tiếng phụ thân từ trong miệng Tiêu Ngọc nhưng châm chọc nàng , từ sâu trong đáy lòng kiến nàng thật khó chịu :" Ngươi lẽ muốn ta nói với hắn ta là cốt nhục của hắn , ngươi lẽ muốn ta quên hắn nhưng thế nào đối sử với ta , kiến ta người không ra người quỷ không ra quỷ , một là hắn chết hai ta chết , giữa chúng ta chỉ có một người sống , nếu ta chết trong tay hắn , ta sẽ nói cho hắn biết ta là con của hắn với người phụ nữ hắn vừa yêu vừa hận để hắn đau chết đi sống lại "

Tiêu Ngọc nàng nhìn ánh trăng nói :" Gỗ Mục thì sao, ngươi muốn nàng ?"

Tử y nữ nhân nghe nhắc đến Gỗ Mục ánh mắt kiên cường kia trở nên đầy ôn nhu, nước mắt bất chợt rơi trên mặt nàng :" chỉ tiếc có duyên không phận , gặp quân không đúng lúc "

Tiêu Ngọc thở dài nói " Ngươi biết nàng yêu ngươi , không dám tiến tới gần , dùng ta công kích nàng để nàng chết tâm , ngươi biết dù đối sử nàng như thế nàng cũng không chết tâm , nhìn nàng giống như ta , nhưng nàng còn tệ hơi ta , Lãnh Thiên Tinh ngươi sao có thể tàn ác nhưng vậy, các ngươi Lãnh Gia đều vô tình nhưng thế sao "

Lãnh Thiên Tinh nàng bị Tiêu Ngọc nói thẳng nội tâm , lòng bàn tay xiết chặt, mặt cuối đầu nhưng hài Tử nhận sai :" Sư Huynh ta lần đầu kêu người một tiếng sư huynh , nhờ huynh cứu ta , ta mới có cơ hội trả thù , sau nhờ huynh chiêu cố cho GỖ MỤC hộ muội , sư muội xin khắc cốt ghi tâm "

Tiêu Ngọc nhìn nàng chưa bao giờ nàng như thế , dù độc phát tác đau chết đi sống lại ... :" Ngươi xảy ra chuyện nàng làm sao có thể sống ?"

Lãnh Thiên Sơ quay lưng nhìn mặt hồ trăng chiếu gọi, giọng nói đầy tự tin vang lên :" Nàng nhất định sẽ giống vì ta , nàng yêu ta , ta thấy nhưng sự ích kỉ cuộc bản thân không thể chấp nhận , ta muốn nàng nhìn ta cao cao chạm không đến , còn hơi chạm vào thân thể bị quấy bẩn , để nàng nhớ vẻ đẹp nhất của ta , sau khi nàng trăm tuổi xin sư huynh vì ta một lần lập trận Pháp để kiếp sau ta có thể trả nợ cho nàng , một tấm thân thanh khiết, một lòng vì nàng " nói xong nàng biến mất trong đình .

Tiêu Ngọc tự nói với mình :" ta Tử kiếp cũng đã hiện , người đang trong kiếp ,thân lo còn không xong, nhưng đã ngươi kêu ta tiếng sư huynh , ta cố gắng Hoàn thành tâm nguyện ngươi trước khi ta chết ".
 
Back
Top Dưới