Khác (BH) Tiểu Vương Gia của Công Chúa

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 19 Ám Sát


Tiêu Dao Vương phủ giăng đèn , kết hoa vô , không khí vô cùng náo nhiệt .

Tiêu Ngọc cầm ly rượu đưa về hướng Lãnh Phong chúc mừng , nhỏ tiếng nói chỉ hai người nghe được " Chúng ngươi nữa đời sau không ngốc đầu lên nổi "

Lãnh Phòng cười hề hề tiếp rượu nghiến răng lợi hại nói " ta cũng chúc ngươi sớm ngày bị Hoàng tỷ ép chết "

Tiêu Ngọc đánh trống lãng nói " Lãnh Phong mau vào động phòng , tân nương như hoa như ngọc đang chờ ngươi vào phòng "

Lãnh Thiên Sơ to vẻ đồng ý , dù sao cũng là sư muộn nàng thành thân , không nên để tân nương chờ quá lâu " Lãnh Phong mau về phòng "

" tân lang mau về phòng "

" Đừng để tân nương chờ lâu "

Lãnh Phong " Hoàng tỷ , Tiêu Ngọc , các vị đại nhân , Lãnh Phong xin phép cáo lui "

" Đi Thôi "

Lãnh Thiên Sơ nhìn trời gần khuya , dẫn Tiêu Ngọc cùng nhau hồi phủ .

...

Tân Phòng tân nương đang trùm khăn ngồi trên hỉ giường , Lãnh Phong bước vào " Các ngươi cút hết xuống dưới cho bổn vương"

" nhưng tiểu vương gia còn chưa làm lễ "

Lãnh Phong mặt càng lạnh quát " Cút , hết ra khỏi phòng "

Mọi người hầu trong phòng chạy nhanh ra khỏi phòng đóng cửa lại .

Tiểu nương tử trên giường khẽ cất lên tiếng nói ôn nhu " Tướng công còn không gỡ khẵ che đầu cho thiếp ?"

Lãnh Phong nghe tiếng ôn nhu , dịu dang người lại ớn lạnh " hảo nương tử ta đến liền chờ vi phu " đứng bên giường lấy gậy gỡ khăn che trùm đầu xuống , môi đỏ , đôi mắt long lanh , khuông mặt thuần khiết làn da trắng , làm người điên đảo .

Lãnh Phong thất thần

Yêu Mị môi đỏ khẽ mỉm cười ôn nhu nói " tướng công còn chưa uống rượu giao bôi "

Lãnh Phong ngơ ngác rót rượu " hảo

Yêu Mị uống xong rượu , tay tháo trang sức cởi áo ngoài lên giường , bỏ lại Lãnh Phong đứng đó " Tướng công không ngủ sao ?"

Lãnh Phong cởi áo ngoài ra , tiếng về giường " hảo nương tử chúng ta ngủ "

Yêu Mị gặp Lãnh Phong tiến gần giường đưa tay lén điểm nguyệt lãnh phong đứng bất động môi đỏ khẽ nói " Tướng công hảo đứng đó ngủ hết đêm nay "

Lãnh Phong hoàn hồn biết mình bị gạt vì mê sắc " Nữ nhân ngươi không mau giải nguyệt , bổn vương không đội trời chung với ngươi "

Yêu Mị trên giường truyên âm đến " ngươi còn không im cho bổn cô nương ngủ , ta điểm luôn nguyệt căm "

——

Lãnh Thiên Sơ , Tiêu Ngọc ngồi xe ngựa trở về phủ , đêm nay trên đường yên tỉnh lạ thường , xe ngựa chạy đến ngã ba , trên nóc nhà bay xuống một đám hắc y nhân khoảng 10 người cầm đao tấn công về phía xe ngựa .

Ngựa khoảng sợ dừng lại , trong xe ngựa .

Lãnh Thiên Sơ tay rút ra thanh kiếm chém về phía trước " Là ai sai các ngươi ám sát bổn cung "

Đầu Lĩnh đám hắc y nhân " Không cần biết ai sai khiến , Trưởng Công Chúa ngươi hôm nay phải chết .

Lãnh Thiên Sơ giao chiến với 3 người , ám vệ bay ra giao chiến với bảy người kia , Lãnh Thiên Sơ tay múa kiếm lưỡi kiếm sắc bén chém vào cổ ba tên hắc y nhân nằm xuống , sau một hồi giao chiến bên Lãnh Thiên Sơ chết ba người bên kia chỉ còn lại hắc y nhân bị Lãnh Thiên Sơ chỉ kiếm vào " nói ai sai ngươi ám sát bổn cung ?"

Hắc y nhân " muốn giết cứ giết "

Một đám hắc y nhân khác 7 người , bay xuống chém bay nóc xe ngựa , bên trong Tiêu Ngọc Đang ngồi xe ngựa bể vựng quăn tứ phía .

Lãnh Thiên Sơ thấy xe ngựa bị chém nát , chạy đến " Tiêu Ngọc !!!"
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 20 Một Nhát Đao


Tiêu Ngọc ngồi trong xe ngựa luôn quan sát bên ngoài động tĩnh , hầu như nắm rõ tình hình , truyền đến tiếng động đao kiếm chém vào xe , Tiêu Ngọc ném tránh bay ra khỏi xe vỡ nát , thừa thời cơ thích kích mất cảnh giác , một chưởng nàng đánh vào ngực đối phương , đưa tay đoạt lấy đao chém ngang khiết hầu , máu phun ra văng ra ngoài .

Lãnh Thiên Sơ bình tỉnh thế nào nàng cũng không thể hình dung trước mắt một mỹ thiếu niên là phò mã nàng lại chỉ một đao chém chết bốn người thích khích đứng ngạo nghễ khí phách .

Trên phía nóc nhà đám hắc y , có một người khăn che mặt thuê một đoá hoa bỉ ngạn , dáng người lồi lỡm , tay thon dài , khăn che mặt che mất không ai nhìn thấy được giờ phút này nàng đang mỉm cười , nàng nhìn Tiêu Ngọc nhu tình , ánh mắt ôn ngu khẽ nói nhỏ chỉ nàng nghe thấy " Thật là tiểu tử "

Một nữ nhân mặc hắc y đứng kế bên lên tiếng " Cung chủ , chúng ta có tiếp ra tay ?"

Nữ Nhân khăn mang hoa bỉ ngạn " Bổn cung chủ còn bao nhiêu tiền ?"

Nữ nhân mặc hắc y " không thống kê hết "

Nữ Nhân Khăn mang hoa bỉ ngạn " Vậy được , nhiệm vụ này không làm đi thôi , ám vệ tới " Nàng đi quay mặt lại khẽ cười " Phò Mã Gia chúng ta sớm gặp lại "

Tiêu Phong dẫn đầu phía sau Tiêu Vũ , Tiêu Thuận dẫn theo mười ám vệ chạy đến , số thích khách còn trên nóc nhà bị chặn giết .

Tiêu Thuận gặp một tên thích khích định đánh lén Tiêu Ngọc , chạy cầm đao trên chết lao đến chém , thích khách quay đầu lao đến Tiêu Thuận , hắn hoảng sợ bỏ đao chạy về phía Tiêu Vũ kêu lớn " Tiêu Vũ hắn giết ta , mau mau cứ ta "

Tiêu Vũ rút kiếm lé sáng , thích khích chưa kịp ý thức đã nằm dưới đất , khiết hầu đang phu máu , kế bên Tiêu Thuận ôm đầu ngồi , Tiêu Vũ không quan tâm đi bảo hộ Tiêu Ngọc .

Thích Khích nằm giả chết thừa thời cơ giết chết Lãnh Thiên Sơ , Tiêu Ngọc phát hiện ra tay ngăn cản , bị đao chém vào cánh tay , máu chạy liên tục .

" Gia "

" Tiểu Vương Gia "

Lãnh Thiên Sơ chém chết thích khách đưa tay đỡ tay ngọc " Phò Mã " nàng ôm Tiêu Ngọc vào người " Ở đây bổn cung giao các ngươi , bổn cung đem Phò Mã về trị thương "

——

Tiêu Vũ luôn trên đường đi theo Lãnh Thiên Sơ trở về , lúc Lãnh Thiên Sơ muốn truyền ngự y thì " Công Chúa thuộc hạ biết y thuật , để Gia cho thuộc hạ trông koi là được , Gia không thích người khác động chạm "

Lãnh Thiên Sơ do dự rồi đưa Tiêu Ngọc cho Tiêu Vũ chăm sóc , nàng về tắm thay đổi y phục , do trên đường luôn ôm Tiêu Ngọc máu đã thấm ướt trên áo .

Linh Chi nhìn Lãnh Thiên Sơ trên người đầy máu lo sợ " Công Chúa người bị thương "

Lãnh Thiên Sơ tâm tình không được tốt không muốn đuôi co nói " Máu của Tiêu Ngọc "

Linh Chi hầu hạ Lãnh Thiên Sơ cởi bỏ y phục , đầu luôn suy không hiểu sao Phò Mã tự dưng có thể bị thương được " Sao phò mã lại bị thương ?"

Lãnh Thiên Sơ được Linh Chi hầu hạ cởi xong y phục bước vào nước truyền âm lại " Hắn đỡ bản cung một đao , ngươi chờ ám vệ trở về tra xét ai hành thích "

Linh Chi đi ra do dừng lại hỏi " Công chúa còn phò mã phía bên đó "

Lãnh Thiên Sơ " Bổn Cung tự qua "

+ tối lại 1 chap
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 21 Hồng Y Nữ Tử


Cát Tường Cung

Trên giường nữ nhân mặc một cái yếm đỏ thuê hoa , bên dưới chỉ còn đồ lót , đôi mắt lửng lơ câu nhân , nam nhân thanh tú kia , vội cởi y phục leo lên giường , đè lên người nữ nhân , vùi đầu vào trước hai đồi nhũ phong đồ sộ .

Bên ngoài truyên đến tiếng cung nữ .

" Công chúa ám vệ cầu kiến "

Lãnh Thiên Tinh đẩy ra trên người nam nhân , tay lấy áo bào phoắc lên đi ra mở cửa .

Hắc y nhân quỳ hành lễ " Tham kiến cầu chúa "

Lãnh Thiên Tinh nàng trầm lặng mở miếng nói " Lãnh Thiên Tinh thế nào ?"

Hắc Y nhân báo " Người chúng ta cử đi bị giết hết , lúc ám sát còn hai đám thích khích khác , nghe Phò Mã của Trưởng công chúa bị chém trúng "

Lãnh Thiên Tinh nào nhũn người lảo đảo chắc định nói " là ai làm mau tra , hắn bị thương nặng không ?"

Hắc Y nhân " bẩm công chúa , Trưởng Phò Mã chỉ bị thương cánh tay không nguy tính mạng "

Lãnh Thiên Tinh phất tay cho hắn lui xuống , nàng đi vào trong , nàng luôn suy nghĩ vì sau gặp hắn quá muộn , nhưng bằng mọi giá nàng phải chiếm được hắn .

Nam nhân thanh tú gặp Lãnh Thiên Tinh quay trở lại , chạy đến ôm lấy vùi đầu ở cổ hôn hít " Nhị công chúa "

Lãnh Thiên Tinh từ gặp Tiêu Ngọc không chạm đến nam nhân , nay lấy hắn tiêu khiển , nhưng nàng thật khó chịu trong lòng không muốn ai chạm người nàng , nàng đẩy hắn ra " Người đâu , lôi hắn ra chém cho bổn cung "

Nam Nhân thanh tú quỳ bị nhân kéo đi xin tha thứ " Nhị công chúa tha cho ta "

—Phủ Phò Mã —

Lãnh Thiên Sơ tiếng đến phòng Tiêu Ngọc , nhìn hắn đang dựa vào giường được Tiêu Vũ uy thuốc " Tiêu Vũ ngươi lui đi , thuốc để bổn cung uy là được "

Tiêu Ngọc , nàng ngước mặt nhìn Lãnh Thiên Sơ

Tiêu Vũ đưa chén thuốc vào tay Lãnh Thiên Sơ " Công chúa phiền người uy gia , nô tì lui xuống trước " nàng ra ngoài đóng cửa lại

Lãnh Thiên Sơ uy thuốc tới miệng Tiêu Ngọc nói " Phò mã biết võ công sao bản cung không biết ?"

Tiêu Ngọc nàng thầm nghĩ không biết uy thuốc hay vấn tội " Công chúa , chuyện này ngài không hỏi "

Lãnh Thiên Sơ lạnh nhạt nói " bổn cung không hỏi phò mã không nói sau , vậy bổn cung hỏi phò mã còn gì chưa nói bổn cung "

Tiêu Ngọc cuối đầu không dám nhìn Lãnh Thiên Sơ chạm rãi nói " Tiêu Gia các cửa hiệu tất cả là của bổn vương , năm 4 tuổi đã bắt đầu học võ ..."

Lãnh Thiên Sơ biết được Tiêu Gia các cửa hiệu không chỉ ở một quốc gia mà các quốc gia , kinh thương vô cung lớn , người 14 tuổi trước mặt nàng lại là chủ , còn học võ công , thật làm nàng không thể nhìn ánh mắt một hài tử " không ngờ phò mã còn nhỏ lại là một nhân tài "

Trước phủ phò mã Y phụ hồng y nữ tử , mang khăn che mặt , tiến đến bên phủ phò mã , đưa trong người cái lệnh bài bạch ngân chữ Tiêu thân phận thân cận hoặc người có quyền trong Tề Vương phủ mới có , bọn thủ vệ lập tức cho vào .

Nàng đi thẳng về phía phòng Tiêu Ngọc , mở cửa thấy một nữ nhân dung mạo suất chúng , hàn khí quanh người , nàng khẳng định người này trưởng công chúa , không thèm để ý người này , nàng đi thẳng nhào lên giường ôm lấy Tiêu Ngọc .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 22 Tìm Đến


Lãnh Thiên Sơ mặt trầm lặng , đôi mắt lạnh lùng nhìn Hồng Y nữ tử ôm Tiêu Ngọc , mắt còn nhìn nàng tỏ vẻ khiêu khích , Nàng làm sao có thể bỏ qua , ra tay động thủ đánh về phía Hồng Y nử tử kéo rời khỏi giường .

Hồng Y nữ tử bị kéo ra sau , quay lưng lại ra tay phản đòn , hai người dần co qua lại , Tiêu Ngọc bất lực ngồi nhìn .

Tiêu Thuận nghe tiếng đánh nhau , chạy vào gặp Trưởng Công chúa với Tiểu Thư đang dần co , một người khiêu khích , một người mặt đầy sát khí " Tiểu Thư , Công Chúa "

Nghe Tiêu Thuận kêu hai nàng lớn tiếng nói " Câm miệng "

Tiêu Ngọc mệt mỏi lắc đầu , luôn biết Biểu Tỷ thích phá hoạt chọc người , nay vừa xuất hiện đã chọc Công chúa nổi nóng , nàng lên tiếng " Công Chúa , Biểu tỷ mau dừng tay "

Hai nữ nhân đang đánh nhau ngang tài , ngang sức , nghe tiếng Tiêu Ngọc tách ra không tiếp tục đánh .

Lãnh Thiên Sơ chỉ Hồng Y nữ tử , sau nhìn Tiêu Ngọc " nàng là biểu tỷ ngươi "

Tiêu Ngọc gật đầu giới thiệu " Nàng là ta Biểu tỷ Lâm Thiên Tuyết "

Lâm Thiên Tuyết giọng làm nũng , vô sỉ lên tiếng " Bổn tiểu thư lâu không gặp Tiểu tử chỉ ôm một tí , ngươi nữ nhân ra tay ác độc đánh lén "

Lãnh Thiên Sơ đang suy nghĩ tên này nàng nghe rất quen thường ai nhắc đến nhất thời không nhớ , lại nghe nữ nhân trước mặt vô sỉ , ra tay trước lại cáo trạng " Bổn Cung không chấp nhặt với tiểu nhân " nàng quay người rời đi

Lâm Thiên Tuyết nghe nữ nhân trước mặt nói nàng tiểu nhân lại rời đi , đôi mắt bốc lửa lớn tiếng nói " Bổn Tiểu thư mới không so đo với nữ nhân "

Tiêu Ngọc trên giường khẽ nói " Biểu tỷ ngươi không phải nữ nhân "

Lâm Thiên Tuyết nhìn Tiêu Thuận nhe răng cười quát tháo " còn không mau đi "

Tiêu Thuận nhìn kia bạo phát không biết lấy ai trút giận đem đổ đầu hắn , hắn nhanh rời khỏi miệng lầm bầm " nữ nhân thật khó hầu hạ "

Tiêu Vũ nghe thấy nhíu mày nhìn hắn giọng lạnh lùng nói " ngươi mới nói gì ?"

Tiêu Thuận rối loạn nói càng " ta , ta nói nữ nhi hồng uống ngon ta bây giờ đi mua "

——

Tiêu Ngọc nhìn người trước mặt nói " Biểu tỷ không ở sơn trang sao lại đến đây "

Lâm Thiên Tuyết nghiêm túc nói " gần đây người triều đình bắt đầu cấu kết người trong giang hồ ta đến đây truyền tin "

Tiêu Ngọc cho người đó một ánh mắt khinh thường nói " Thần Kiếm sơn trang hết người phải đích thân thiếu trang chủ truyền tin , ta lại nghe nói Thiếu trang chủ Thân kiếm sơn trang trêu phải nữ nhân không vừa nên trốn nạn "

Lâm Thiên Tuyết mất tự nhiên nói " khụ , khụ , ta phong lưu , phóng khoáng , nữ nhân gặp ta phải chết mê "

Tiêu Ngọc không cho mặt mũi nói " Nổi danh giang hồ Nhan Như Ngọc , Bỉ Ngạn Cung đang truy lùng , ngươi thật biết chọc nữ nhân " nhắc đến Bỉ Ngạn cung Tiêu Ngọc cũng ớn lạnh .

Lâm Thiên Tuyết vẻ mặt đáng thương nói " Ngươi biết ta lánh nạn còn làm khó dễ ..!"

Tiêu Ngọc nàng tiếp nói " Ngươi với Lãnh Phong tính nào tật nấy , chiêu phải nữ nhân lại kiếm ta "

Lâm Thiên Tuyết tự hào nói " hắn là theo học ta , hai ngươi không phải ta dạy uống rượu sao ?

"

Trên núi Tấc Phong , phong cảnh tuyệt sắc , nằm nơi đó có một toà cung điện trên bản đề Bỉ Ngạn Cung .

" cung chủ , người dự đoán như thần , thám tử hồi báo người đã xuất hiện "

Trong Đại Điện ghế chính , nữ nhân bạch y trên thuê hoa bỉ ngạn đỏ nở rộ , nàng là cung chủ Bỉ Ngạn Cung Âm Bích , dung nhan khung thành , môi đỏ khẽ nở một nụ cười " ta biết nàng thế nào cũng chạy đến chỗ Tiểu Tử , Bổn Cung chủ chỉ cần ôm cây đợi thỏ, Thiên Tuyết ta xem ngươi làm sau trốn "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 23 Lâm Thiên Tuyết


Lâm Thiên Tuyết từ ngày đến phủ Phò Mã trong phủ chó gà không yên .

Đêm xuống một bóng đêm từ trên nóc nhà , lẽn vào phủ Phò Mã , dáng thướt tha , nhẹ nhàn không gây tiếng động .

Lâm Thiên Tuyết , nàng là người giang hồ , lại là thiếu trang chủ thần kiếm sơn trang , từ nhỏ rèn luyện võ nghệ , thính lực rất tốt , nghe thấy tiếng động , nàng muốn ngồi dậy rút kiếm , nhưng toàn thân vô lực , nàng biết mình chúng nhuyễn cân tán giả vờ ngủ mê .

Đèn trong phòng được thấp sáng , Nữ nhân mị hoặc , kiều diễm , thân bạch y , hoa bỉ ngạn đỏ rực ,váy dài lộ ra chân dài trắng nõn , nàng thân toả ra khí chất dụ hoặc cực điễm làm người khác chỉ muốn đâm đầu vào ,nàng đi đến ngồi trên giường , mỉm người , giọng nói cực kì ôn nhu , đưa tay vuốt mặt người trên giường nói " Thiên Tuyết , thiếp đến nàng còn giả vờ ngủ "

Lâm Thiên Tuyết nhắm mắt , nàng không biết người vào phòng là ai , nhưng giọng nói này nàng làm sao có thể quên , nàng biết không thể giả vờ tiếp , nàng mở miệng nói " Âm Bích , lâu không gặp , nàng biết ta nhớ nàng nên tìm đến sao " ánh mắt ôn nhu lấy lòng .

Âm Bích , nàng đưa tay nhéo má bên trái của Lâm Thiên Tuyết , giọng trầm xuống , thấp nhất nói " Thật sao , hay là đang trốn thiếp "

Lâm Thiên Tuyết nàng biết cá nằm trên thớt , đời nàng hối hận nhất chiêu chọc chúng nữ nhân này , nàng lắc đầu nói "khụ khụ , Âm Bích của ta , ta yêu nàng chết đi sống lại làm sao có thể trốn "

Âm Bích , đôi mắt sáng lên , vứt mị nhãn câu dẫn Lâm Thiên Tuyết " Thiên Tuyết , chúng ta lâu không gặp , tối nay để thiếp hảo hảo hầu hạ nàng "

Lâm Thiên Tuyết mặt tái lại , lắc đầu liên tục

" Đừng "

" Đừng mà "

Y phục Lâm Thiên Tuyết rơi đầy trên sàn , đè lên là y phục bỉ ngạn bỉ đỏ Âm Bích .

...

———

Tiêu Ngọc , Lãnh Phong uống trà nhìn Lâm Thiên Tuyết mặc nam trang đỏ huyết xuất hiện , dáng đi có hơi lạ .

Lãnh Phong quan sát tướng đi , sau đó nhìn trên sương quai xanh , có ấn ký đỏ , Nhép miệng nói chăm chọc " Lâm tỷ tối qua kịch liệt nên đi hơi lạ "

Lâm Thiên Tuyết mặt ẩn đỏ , nhìn Lãnh Phong như kẻ thù , giọng trầm bỗng nói " ngươi không nói không ai bảo câm , ngươi tốt hơn ta sao ?"

Lãnh Phong vỗ ngực nói " Nữ nhân thôi có gì đáng sợ , ta nương tử hiền thục ôn nhu " Yêu Mị chỉ bắt nàng đứng ở trong phòng .

Tiêu Ngọc liếc Lãnh Phong khinh thường giọng châm biến nói " ta nghe ngươi bị phạt đứng 1 ngày trong phòng , còn bị tịch thu bạc "

Lâm Thiên Tuyết nàng cho Lãnh Phong ánh mắt kinh bỉ nói " Bổn tiểu thư phong lưu phóng khoáng , các ngươi không thấy Âm Bích củng bị ta làm điên đảo , lại nói giang hồ đệ nhất mỹ nhân..."

Lãnh Phong nhìn phía sau Lâm Thiên Tuyết , thấy nữ nhân kia ánh mắt rực lửa lòng cầu phúc cho Lâm Thiên Tuyết .

Nàng chuồn trước

Âm Bích nghe nữ nhân vô sĩ Lâm Thiên Tuyết nói nghiến răng lợi hại " Lâm Thiên Tuyết "

...

Tiêu Ngọc cũng rời đi dẫn Tiêu Thuận đi dạo

Tiêu Thuận dẫn Tiêu Ngọc vào Minh Nguyệt tẩu lâu " Tẩu lâu này của chúng ta rất đông khách nên tầng một không chỗ , chúng ta đi tầng 2 đi "

Tiêu Ngọc đặt chân vào tầng hai , quan sát xung quanh toàn quý công tử , ai kêu vào được tầng 2 phải bỏ ra ít bạc , phía cửa sổ nam nhân bạch y rất quen mắt " Nàng ta sau ở đây"
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 24 Đối Thoại


Tiêu Ngọc quay đầu xoay người định rời đi âm thanh truyền đến .

" Tỷ phu ngươi đây là ghét bỏ sơ nhi , có ta rời đi sau " nàng ôn nhu nói có phần ủy khuất .

Tiêu Ngọc xoay người tiến đến bàn Lãnh Thiên Tinh , thần thái tự nhiên ngồi vào bàn , nàng nhìn người đối diện nói " Nhị Công chúa đại giá quan lâm không kịp tiếp đón thật thất lễ "

Lãnh Thiên Tinh nhìn Tiêu Ngọc không rời đi còn ngồi vào bàn , nàng khẽ cười dù mặc nam trang nhưng vẫn không thể che giấu hết được diễm lệ.

Tiêu Ngọc nàng phát hiện người đối diện luôn nhìn trầm trầm nàng , cảm giác thật khó chịu , nàng lên tiếng " Không biết Nhị công chúa kêu bổn vương gì việc gì "

Lãnh Thiên Tinh khẽ nói đủ chỉ hai người bọn họ có thể nghe được " Ngọc , không cần kêu ta Nhị Công chúa , kêu ta Thiên Tinh hảo không , từ lần đầu gặp , ta đối với ngươi không thể quên , nên lúc trước làm chuyện đường đột , người đừng ghét bỏ ta "

Tiêu Ngọc nhấc cánh tay , rót trà vào chén đạm nhạt nói " chỉ cần Nhị công chúa đừng quấy rầy bổn vương "

Lãnh Thiên Tinh ánh mắt u thương nhìn Tiêu Ngọc nói " ta đối với ngươi thật không ác ý ngươi tại sao cự tiệt ta ngàn dặm , ngươi thích tiêu dao tự tại , chúa ngoại lão trang chủ Thần Kiếm sơn trang , ... ta đối ngươi hiểu rõ "

Tiêu Ngọc biết nàng xuất hiện đây tất cả đều có mục đích , người này đến cùng muốn gì " Nhị công chúa nam nhân với số bổn vương được công chúa để tâm thật vinh hạnh , bổn Vương dù sao là tỷ phu của công chúa xin tự trọng , hay bổn Vương phải gọi Bách Độc cô nương "

Lãnh Thiên Tinh khẽ cười , đôi mắt câu nhân sáng rực " Đúng không hổ ta xem trọng nam nhân , nhìn Tiểu Vương Gia chúa Tề Vương bên ngoài chỉ vừa 14 tuổi , ai có thể nghĩ được tài trí hơn người mới là Phú Địch Khả Quốc , lại cam tâm bị người lợi dụ "

Tiêu Ngọc nhấp một ngụm trà nói " Nàng là ta nương tử , ta cam tâm "

Lãnh Thiên Tinh lắc đầu tiếp nói " Làm Vua dù là nữ nhân cũng ba ngàn giai lệ , Tiêu Ngọc ngươi là người thông minh lẽ không biết nàng gả cho ngươi là cần Tề Vương duy trì , ngươi biết rõ nàng tâm hệ một người , Lãnh Thiên Sơ lên ngôi ngươi có chắn nàng không gạt bỏ ngươi , giữa giang sơn này và ngươi nàng sẽ chọn giang sơn , còn ta không cần giang sơn này chỉ cần ngươi "

Tiêu Ngọc , nàng cũng biết Lãnh Thiên Sơ nghĩ gì nàng cũng không thể đón được , yêu chỉ là nàng đang đơn phương tình nguyệt , huống chi nàng không phải nam nhân , nàng trầm mặt một lúc nói " Nhị Công Chúa hảo ta bổn vương đa tạ , nhưng tâm ta hệ một người "

Lãnh Thiên Tinh cảm thấy chua xót với cùng , nàng u thương nói " ta tài sắc không thua Lãnh Thiên Sơ , hay ngươi chê ta bẩn không xứng với ngươi , đúng do ta tự làm tự chịu , ta luôn hận nam nhân từ khi gặp ngươi ta ..."

Tiêu Ngọc nho nhã đứng dậy , đúng nàng có chút thương tiếc Nói " Ngươi đừng tự đề thấp bản thân mình , bổn vương cũng không mong chúng ta đối đầu , ngươi ra tay với nàng ta không bỏ qua " nàng quay người rời đi

Lãnh Thiên Tinh tay nắm chặt chén trà nhìn theo Tiêu Ngọc " tại sao từ phụ hoàng đến hắn cũng đứng phía ngươi , ta không đến được tâm hắn thì để hắn hận ta , để hắn không thể quên ta " nàng đang u buồn khẽ nở nụ cười .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 25 Tặng Ngọc Bội


Lãnh Thiên Sơ ngồi thư phòng , nàng bỏ trên tay thư xuống , nhìn ám vệ lãnh đạm nói " Phò mã hắn đi đâu ?"

" Bẩm công chúa , phò mã đi dạo sau đó vào tửu lâu gặp phải Nhị công chúa "

Lãnh Thiên Sơ vẫn lãnh đạm không bất kì phản ứng khi Tiêu Ngọc gặp Lãnh Thiên Tinh nàng tiếp hỏi " Bọn họ làm gì ?"

" Phò mã ngồi đối với Nhị công chúa nói gì thuộc hạ xa quá không nghe rõ , chỉ thấy phò mã uống xong chén trà liền rời đi "

Lãnh Thiên Sơ phất tay nói " Ngươi lui xuống "khi ám vệ lui xuống nàng rơi vào trầm lặng

...

Tiêu Ngọc gặp Linh Chi lên tiếng hỏi " Linh Chi , công chúa ở đâu ?"

Linh Chi đáp " Phò Mã , công chúa đang ở thư phòng "

Tiêu Ngọc chạy đi thẳng về phía thư phòng

" Công chúa , công chúa " nàng đi vào gọi.

Lãnh Thiên Sơ lúc này nàng đang phê tấu chương gác bút nhìn Tiêu Ngọc " Phò mã tìm bổn cung ?"

Tiêu Ngọc cầm trên tay một cái hộp tinh xảo , nàng mở ra một cặp Ngọc Bội long phượng được khắc bằng đá tỉ Thuý với cùng tinh xảo , sinh động , trên Ngọc Bội hình Long khắc chữ Ngọc,trên Ngọc bội hình Phượng khắc chữ sơ " chúng nó là một cặp sẽ giống ta với công chúa ?"

Lãnh Thiên Sơ nhàn nhạt hỏi " Phò mã đi chỉ để mau Ngọc Bội ?

Tiêu Ngọc tay cầm hộp chứa Ngọc Bội tay khác gảy đầu thành thật nói " Thật ra công ké tẩu lâu ăn , nhưng gặp nhị công chúa nên trở về "

Lãnh Thiên Sơ áp chế nghi ngờ trong lòng Lãnh Thiên Tinh cùng Tiêu Ngọc liên quan , nàng mở miệng nói khác đề tài" Ngọc Bội tặng bổn cung "

Tiêu Ngọc lấy Ngọc Bội bỏ vào tay Lãnh Thiên Sơ công một cái vắt ơn Đai , tay ôm lấy Lãnh Thiên Sơ , Tiêu Ngọc hơi thấp một tí , nàng cọ vào người Lãnh Thiên Sơ " công chúa ta thích người "

Lãnh Thiên Sơ đứng bất động mặc cho Tiêu Ngọc ôm , nàng khẽ nói " Bổn cung biết "

Tiêu Ngọc ngốc manh ôm lấy Lãnh Thiên Sơ nói " công chúa ta yêu ngươi nghe "

Lãnh Thiên Sơ nàng suy nghĩ bệnh tình Phụ Hoàng không thể sẽ kéo dài , Hoàng Thúc lại nắm trong tay binh lực , dù nàng có nuôi binh nhưng không đủ đối đầu , chỉ có Tề Vương .. sau nàng nhìn Tiêu Ngọc " Phò mã thích hài tử không "

Tiêu Ngọc , nghe có vài phần gợn sóng nhưng không tỏ cảm xúc ngốc manh nói " Hài tử hảo dễ thương , ta có thể dẫn đi ăn hồ lô "

Lãnh Thiên Sơ nhìn sắc trời không sớm " Phò Mã , theo bổn cung dùng thiện "

——

Lâm Thiên Tuyết nhìn Lãnh Phong nói " ngươi hảo tiểu tử , Thương Hạ trà lâu không ngờ chứa mỹ nữ , ngươi dẫn ta đến đây không uổn công ta đối tốt ngươi"

Lãnh Phong tay ôm eo mỹ nhân , tay khác mò vào áo xao nắn , nàng nhìn Lâm Thiên Tuyết " Bổn vương làm sao thiếu mỹ nhân , của ngươi nữ nhân y ác bá "

Lâm Thiên Tuyết ghét bỏ nói " Ngươi vương phi không phải nữ nhân tay yếu chân mềm sau , ngươi dám không trở về "

Lãnh Phong uống rượu mặt ẩn đỏ nhìn Lâm Thiên Tuyết khiêu khích " Bổn vương tối nay ở lại đây " tay nàng khẽ mạnh hơn khẽ nói với nữ nhân trong lòng " Mỹ nhân tối nay theo bổn vương phúc vũ "

Nữ nhân kẽ đánh vào ngực Lãnh Phong " tiểu vương gia , ngươi thật đáng ghét "

Lâm Thiên Tuyết khẽ nhìn phía ngoài cửa
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 26 Phong Khởi


Lãnh Thiên Sơ dùng thiện xong trở về phòng trước bỏ Tiêu Ngọc đang còn dùng thiện .

Lãnh Thiên Sơ tắm xong nàng mặc bộ mỏng cung sa , nàng đi về phòng đã thấy Tiêu Ngọc nằm phía trong chừa chỗ trống bên ngoài cho nàng , nhẹ đưa tay tắt đốt .

Nàng nhẹ nằm tay giường tay ôm chằm lấy Tiêu Ngọc .

Tiêu Ngọc bị ôm lấy , tiếp xúc lương với làn da qua cung sa vẫn cảm nhận được lạnh truyền đến nàng khẽ run người .

Lãnh Thiên Sơ cảm nhận được Tiêu Ngọc phản ứng nàng kề sát tai khẽ kêu " Phò mã "

Tiêu Ngọc bị kề gần tai từ cảm thấy khó chịu muốn né tránh , bị Lãnh Thiên Sơ giữ lại , tay còn tiến vào áo nàng khẽ vuốt , nàng quản sợ lên tiếng " Công chúa , ngươi ..."

Lãnh Thiên Sơ nàng biết Tiêu Ngọc từ nhỏ phụ thân, mẫu thân qua đời, Tề Vương lại không quan tâm đến chuyện này , không hiểu truyện Khuê phòng có thể hiểu được , nàng thân là Công Chúa trong cung đã được giáo qua , nàng vùi đầu hôn ở cô Tiêu Ngọc nói " Phò Mã , bổn cung muốn hài tử "

Tiêu Ngọc không tin nổi vào tai , nàng khó hiểu nhìn cặp mắt đang chờ đáp án Lãnh Thiên Sơ nàng không biết nên làm thế nào " Công chúa ta ..."

Lâm Thiên Tuyết dò hỏi được Tiêu Ngọc đang ở phòng Công Chúa , nàng chạy đến phòng tông cửa vào , nàng trợn mắt nhìn Tiêu Ngọc quần áo không chỉnh tề , lộ trước ngực trắng nõn , nhìn Lãnh Thiên Sơ đang đè lên ám muội vô cùng , nàng mất tự nhiên mỉm cười lên tiếng " ta có việc gấp , hắc hắc quấy rầy "

Lãnh Thiên Sơ nhìn nữ nhân lỗ mãng hành sự trước mặt , nhìn nàng cặp mắt thật khó chịu ,thật muốn một nhát kiếm giết chết ,nàng kìm chế lấy áo choàng phủ lên người rời đi .

Trước khi rời đi nhìn vào Lâm Thiên Tuyết nói " Lần sau lỗ mãn dùng là ai , bổn cung giết không tha "

Nhìn Công Chúa rời đi Tiêu Ngọc chỉnh quần áo chỉnh tề , không khỏi thở một hơi , nhàn nhạt nói " Biểu tỷ , mai có ngươi không bổn vương ..."

Lâm Thiên Tuyết chưa hoàn hồn nghĩ vừa rồi Lãnh Thiên Sơ thật đáng sợ còn hơn Yêu Mị

Nàng đang uống rượu với Lãnh Phong , một cây kiếm bay thẳng vào phòng cắm vào bàn , các nữ nhân trong phòng hoảng loạn , ngoài cửa xuất hiện mỹ nhân vưu vật hơn cả Âm Bích người không có xương , khẽ mỉm cười .

Lãnh Phong tay run , yếu ớt kêu " Nương tử đại nhân " chưa kịp nói bị đánh bay động bàn

Yêu Mị nhìn người trên sàn ôn như nói " Phu Quân , thiếp thân hầu hạ không tốt , làm ngươi ra ngoài tìm nữ nhân "

Lãnh Phu lắc đầu , xua tay biện hộ

Lâm Thiên Tuyết nhìn Lãnh Phong mất mặt cũng không tiếp tục ơn lại , nhận được tin báo Thần Kiếm sơn trang từ ám vệ rời đi , chuyện gia đình người khác nàng không xen vào , chạy về kiếm Tiêu Ngọc .

Tiêu Ngọc nhìn Lâm Thiên Tuyết mất hồn lên tiếng kêu " Biểu Tỷ ngươi tìm ta gì chuyện gì ?"

Lâm Thiên Tuyết nhìn Tiêu Ngọc mất tự nhiên " khụ , khụ , ngươi không trách ta quấy rầy chuyện tốt .....

" thấy Tiêu Ngọc nhăn mặt tiếp không nói đùa " Phụ thân ta truyền tin , Dương minh chủ bị hại chết không rõ nguyên do , võ lâm sắp có trận đẫm máu "

Tiêu Ngọc nhíu mài nghiêm túc nói " Dương minh chủ bị giết , giang hồ cấu kết triều đình , giang sơn Lãnh Gia sắp gặp sống gió "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 26 Bị Thương


Hôm sau Lãnh Thiên Sơ dẫn Tiêu Ngọc vào hoàng cung bàn quốc sự , đem tối rời hoàng cung về phủ

Tứ phía mũi tên tên bay đến xe ngựa , sát tâm muốn giết chết người ngồi trong xe ngựa.

Do lần trước bị ám sát , Lãnh Thiên Sơ luôn tăng cường ám vệ , rất nhanh ám vệ xuất hiện giao phong cùng thích khách . tập kích từ phía sau.

Lãnh Thiên Sơ dùng kiếm đánh bay mũi tên , Hoá giải các mũi tên bay đến .

Nàng tập trung phía trước .

Thích lợi dùng thời cơ , bắn lén từ phía sau , mũi tên bay đến Lãnh Thiên Sơ

Tiêu Ngọc phát giác núp trong bóng tối bắn lén về phía Lãnh Thiên Sơ , mũi tên sắp đến gần nàng lấy thân đỡ mũi tên , mũi tên xuyên qua lớp áo đâm trúng ngực nàng " Công Chúa "

Lãnh Thiên Sơ phóng kiếm trong tay bay đến thích khách , nàng phá đường dùng khinh công ôm Tiêu Ngọc vào phủ ra lệnh Linh Chi mời ngự y .

Thân Tiêu Ngọc đầy máu mặt tái mét ngất đi , nàng cầm máu , lấy y phục thay cho Tiêu Ngọc , khi cởi hết quần áo tay nàng bất giác run , mắt khóc tin tưởng , trước ngực bằng phẳng nhưng lại nữ nhi " Tại sao là thân nữ nhi , nực cười Tiểu Vương Gia Tề Vương phủ lại là nữ nhi , khác trách tại sao ..."

Tiêu Vũ nghe tin chạy đến nhìn y phục Tiêu Ngọc được thay sạch , nàng nhũn cả người nhìn Lãnh Thiên Sơ .

Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Vũ đến nói " Bổn cung giao cho ngươi " nàng nói xong rời đi

Trong Hoàng Cung tin đến tai hoàng Đế

" Bẩm Hoàng thượng , Công Chúa , phò mã bị ám sát , Phò mã hiện bị thương không rõ "

" Nhất Định phải tìm được hung thủ cho trẫm ...

Khụ , khụ " tức đến thân đứng không vững

" Mau truyền ngự y , mau truyền ngự y " Lưu công công hốt hoảng , đỡ lấy Hoàng Đế hạ lệnh xuống .

Tiêu Ngọc trên giường chuyển biến dấu hiệu tỉnh , mỡ mắt ra nhìn Tiêu Vũ yếu ớt nói "Khụ khụ Tiêu Vũ lúc bổn vương hôn mê công chúa đến .."

Tiêu Vũ cuối đầu không dám nhìn Tiêu Ngọc ấm ún không dám nói do dự .

Tiêu Ngọc Nhìn Tiêu Vũ nghi ngoặc ra lệnh " Tiêu Vũ mau nói cho bổn Vương có chuyện gì?"

Tiêu Vũ khẽ nói nhưng cuối đầu không dám nhìn Tiêu Ngọc " Gia , công chúa ... ngài biết ngài là nữ nhi "

Tiêu Ngọc thất thần một lúc , tay ôm ngực bị thương ngồi dậy " dẫn ta đi gặp công chúa "

Tiêu Ngọc nhớ lúc rời đi công chúa với cùng lạnh nhạt vô cùng , mà Tiêu Ngọc vừa mới tỉnh lại nàng không dám , buông lời khuyên " Gia ngươi mới tỉnh , mai hãy đi gặp công chúa được không ?"

Tiêu Ngọc ngồi dậy chân mau hài , tay ôm ngực đứng dậy cũng khó khăn nhìn Tiêu Vũ nói " Ta tự đi "

Tiêu Vũ nhìn Tiêu Ngọc rời đi cũng vội chạy theo sau .

" Linh Chi , ta muốn gặp công chúa " Tiêu Ngọc

Linh Chi do dự không muốn nói cũng nói ra " Phò mã , từ lúc công chúa trở về bảo ta nếu ngài đến nói với ngài .... công chúa không muốn thấy ngài xuất hiện trước mặt công chúa bất kì lần nào "

Tiêu Ngọc nghe Linh Chi phá cười " nàng không muốn thấy ta , ha ha nàng hận ta đi , hảo bổn vương không quấy rầy " nói xong nàng ọc ra một ngụm máu .

Linh Chi Thấy Tiêu Ngọc cười thê lương , lại thấy ọc máu nàng hoảng sợ " Phò mã ngươi làm sao "

Tiêu Vũ đỡ Tiêu Ngọc sắp ngất rời đi .

——

Linh Chi chạy vào bên trong báo cho Lãnh Thiên Sơ " công chúa , phò mã ọc máu , Tiêu Vũ công nương mang người rời đi "

Lãnh Thiên Sơ từ trong phòng truyền ra " Ngươi lui xuống , bổn cung muốn yên tịnh "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 28 Đến Giang Nam


Tiêu Ngọc sau khi lần nữa tỉnh lại, nàng ngồi trên giường bất động , đôi mắt thất thần , trầm lặng không nói năng gì .

Tiêu Vũ với cùng lo sợ, từ lúc tỉnh đến giờ Tiêu Ngọc vẫn bất động , không nói năng gì , lại không ăn uống , nàng sợ không cầm cự nổi , tiếp tục khuyên bảo " Gia người ăn một chút được không , cứ như vậy ta sợ ...

Lão Vương gia sẽ rất lo lắng "

Tiêu Ngọc nàng nghĩ Tiễu Vũ nói đúng ta còn Gia Gia nếu ta mệnh hệ gì Lão nhân gia ông ta làm sao , nhưng nàng nghĩ đến Lãnh Thiên Sơ lòng đau như cắt yếu ớt nói " Đem đồ ăn dọn lên , ngươi sai người chuẩn bị một con ngựa , ăn xong ta lên đường hồi Giang Nam "

Tiêu Vũ nàng lo sợ thương thế của Tiêu Ngọc lại chảy máu , làm sao có thể đi được đường dài " Gia ngươi thương thế chưa ổn định , nán lại vài hôm rồi rời đi "

Tiêu Ngọc đứng dậy nhìn bầu trời , nàng nhẹ thở dài nói " Nàng không muốn gặp ta , thà tất gì tiếp lưu lại , đã không còn ý nghĩa nữa "

Tiêu Vũ mở lời " Gia người có thật là thích công chúa ?"

Tiêu Ngọc giọng trầm lặng nói " Ta cũng không rõ , lần đầu có người để ta cam chịu ơn bên cạnh , bây giờ không quan trọng thích hay không thích có khác gì , sư phụ lúc rời đi , ngài nói ta nên cân nhắc kỉ tình cảm để tránh hại người hại mình "

Tiêu Vũ không tiếp khuyên bảo , nàng nói " Gia , ngài mang Tiêu Phong đi cùng sẽ an toàn hơn "

Tiêu Ngọc lắc đầu không đồng ý nói " Ta muốn một mình yên tỉnh , các ngươi đừng tiếc lộ ra ngoài "

....

Linh Chi nàng lo lắng Tiêu Ngọc hôm qua bị thương , sớm nàng chạy qua Phủ Phò mã hỏi thăm , nhưng không ai biết Phò Mã đâu .

Tiêu Thuận , hắn nhìn Linh Chi mất tập trung đang nghĩ gì đó " Linh Chi sao ngươi qua đây ?"

" Tiêu Thuận , Phò Mã đâu " Linh Chi , nàng đang không biết hỏi ai đúng lúc thấy Tiêu Thuận .

Tiêu Thuận cười chọc quê Linh Chi " hắc hắc , ta không nói ngươi biết đâu , Gia ngài ấy đi rồi "

Linh Chi nắm tay Tiêu Thuận lắc hỏi " Phò Mã không phải bị thương sao !

Người có thể đi đâu !"

Tiêu Thuận biết lỡ nói sai cởi bỏ tay Linh Chi , quay đầu chạy " Ta không biết gì , ta có việc đi trước "

Linh Chi nhìn Tiêu Thuận hốt hoảng mất tự nhiên bỏ đi , nhìn thái độ rất khả nghi , công chúa lại kì lạ , nàng nghĩ không thông suốt .

Càng Long Điện

" Bẩm bệ hạ , thần vừa nhận được tin báo , Tần Quốc có ý xâm phạm quốc gia chúng ta , đang tập hợp binh lính "

"Bệ Hạ , Tần Quốc luôn chém giết , cướp bốc nhiều năm kẻ Doanh Châu , thần xin bệ hạ , hạ lệnh xuất binh bình định Tần Quốc "

Lãnh Nguyên hắn đau đầu , thù trong giặc ngoài , nay giao ra binh phù Đại Nguyên soái , hắn không biết nên giao cho ai , người có tài không biết lãnh binh , người lãnh binh thì không có chiến thuật , triều đình lại chia hai phe , hắn trầm mặt ngồi trên long ỷ .

Lãnh Hàn bước ra " Phụ Hoàng , Trần Tướng quân trinh chiến nhiều năm , dụng binh thần tốc , Thần Nhi xin Phụ Hoàng cho Trần tướng quân dẫn binh "

Lãnh Phong , nàng bước đi vững vàng tiến biết trước , khí thế hoàng tộc nên có , nàng quỳ xuống tâu " Hoàng Thúc , Phong nhi xin lãnh binh , bình định Doanh Châu đánh Tần Quốc tan tác "

Lãnh Thiên Sơ lên tiếng " Hoàng thúc chỉ có mình ngươi là con , ngươi đánh trận có chuyện gì bất trắc , Hoàng Thúc làm sau , con thuê tử ngươi "

Lãnh Phong , nàng mặc dù không màn thế sự , người nàng cũng là người hoàng tộc , nàng giúp đỡ Lãnh Thiên Sơ lên ngôi , nếu để binh phù rơi vào tay người Lãnh Hàn , Lãnh Đoàn triều đình một trận máu lanh không thể tránh " Hoàng Tỷ , Hoàng Thúc , Phong nhi thân là con cháu Hoàng Tộc không thể đứng xin dân chúng lầm than , bỏ mặc làm ngơi xin Hoàng Thúc thành toàn "

Lãnh Nguyên vỗ tay lên long ỷ , hắn còn lo lắng bây giờ được không cần tiếp suy nghĩ trực tiếp hạ lệnh " Lãnh Phong , phong làm Đại Nguyên soái , dẫn 30 vạn quân tiến về Doanh Châu "

Lãnh Phong quỳ xuống khấu đầu " tạ ơn hoàng thúc , phong nhi sẽ không phụ kì vọng , Khải hoàng trở về "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 29 Biệt Ly


Tin tức trong Hoàng cung rất nhanh truyền đi khắp kinh thành .

Tiểu Vương Gia của Tiêu Dao Vương Lãnh Phong , được hoàng thượng sắc phong Đại Nguyên Soái dẫn theo 30 vạn quân tiến đến Doanh Châu bình đinh Tần Quốc .

Trên các con đường trong kinh thành , tàn tán xôn xao .

Một thư sinh " ngươi nghe hoàng cung truyền tin gì không "

" Tiểu Vương Gia của Tiêu Dao Vương xuất quân đánh Tần Quốc , bọn chúng từ trước đến nay luôn cưỡi trên đầu dân Thiên Long Quốc chúng ta , đánh cho bọn chúng tan tác cuối đầu xưng thần "

" Đúng Tiểu Vương gia không hổ con cháu hoàng thất , thiếu niên 18 đã lãnh binh đánh giặc "

Tiêu Dao Vương Phủ

Lãnh Phong quỳ gối xuống trước đại sảnh , ngồi trong đại sảnh , ngồi trung niên nho nhã , mặt ôn hậu , có phần Tuấn tú , khí thế không tầm thường " Phu Thân , hài nhi bất hiếu tự mình làm chủ , xin lãnh binh thảo phạt Tần Quốc "

Tiêu Dao Vương thở dài một hơi " Ngươi đứng lên ngươi làm không sai , Phụ Vương biết ngươi muốn giúp Hoàng tỷ cũng cố ngôi vị tránh cho Lãnh Đoàn hắn làm càng , mẫu thân ngươi mất chỉ để lại mình ngươi , ta từ bỏ quyền lực chỉ muốn ngươi bình an "

Lãnh Phong đưa tay lau nước mắt " Phụ Vương , hài nhi nhất định Khải Hoàng trở về "

" Hảo , không hổ con ta , Ngươi mau đi về phòng gặp ngươi nương tử "

Lãnh Phong cáo biệt Phụ Thân trở về phòng .

...

Yêu Mị nhìn Lãnh Phong mở cửa đi vào lạnh nhạt nói " Lãnh Phong hay cho ngươi , tự ý quyết định không thương lượng với ta , ngươi xem ta là gì "

Lãnh Phong ôm Yêu Mị vào lòng , đưa tay vuốt sau lưng chấn an , ôn nhu nói " Tin ta , ta sẽ bình an trở về "

Yêu Mị cắn thật mạnh vào vai Lãnh Phong , đôi mắt câu nhân đó lúc này ẩn lệ , bất cứ ai nhìn thấy chỉ muốn ôm vào lòng vỗ dành .

Lãnh Phong bị cắn ở vai vô cùng đau , vết cắn chảy máu , nàng đứng ôm lấy Yêu Mị mặc cho nàng ấy cắn .

Yêu Mị cắn xong , đưa tay kéo áo xem vết thương đang chảy máu , tay nhẹ sờ ôn nhu nói "Đau không ?"

Lãnh Phong lắc đầu , nàng kéo Yêu Mị đối diện mình , tay nàng chỉnh lại tóc loạn phủ gương mặt khả ái , nhu tình nói " không ta không đau , có trách lỗi tại ta sớm không nhận ra nàng , năm xưa tiểu tỷ tỷ cứu ta trước bọn sơn tặc , triều đình loạn lạc ta không thể nào không lãnh binh , nàng rõ hơn ta , nếu ta bất Chắc nàng ..."

Lãnh Phong chưa nói xong lời , Yêu Mị đã khoá chặt đôi môi , hai người hôn nhau một lúc , Yêu Mị nàng kéo lấy Lãnh Phòng ném tới giường .

...

Linh Chi gặp công chúa mới từ hoàng cung về mặt đầy sát khí , không biết có nên nói chuyện phò mã rời đi cho công chúa nghe không

Lãnh Thiên Sơ chỉ cần nhìn thoáng Linh Chi biết Linh Chi có chuyện không dám nói , thái độ đứng ngồi không yên " Chuyện gì ?"

Linh Chi chột dạ cúi đầu nói " Công chúa , nô tì nói người đừng tức giận "

Lạnh Thiên Sơ sắc mặt không tốt , lạnh nhạt nói " Ngươi nói "

Linh Chi tay trái nắm chặt tay phải , nàng dẫn cúi đầu " Công Chúa , nô tì tình cờ phát hiện , Phò Mã hắn bỏ đi ..."

Linh Chi hoảng sợ , nàng chưa nói hết , đồ trên bàn đã được ném xuống bể lăn đến chân nàng , lần đầu nàng thấy Công Chúa như vậy nổi nóng .

Lãnh Thiên Sơ quát lớn " Hắn đi đâu !"

Linh Chi lắc đầu , lo sợ nói " công chúa nô tì không nghe nói "

Lãnh Thiên Sơ giọng càng lạnh lẻo nói " Hay cho Tiêu Ngọc , ngươi nghĩ rời khởi , xem như không chuyện gì xảy ra , ngươi quá xem nhẹ bổn cung "

P/s [ au tết bận , 29 => 5 au bận không thể viết truyện , 6 Tây sẽ viết lại ]
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 30 Vô Ảnh


Tiêu Ngọc đêm khuya , thừa cơ hội không ai để ý , nàng lén rời khỏi phủ , lấy tay nải đã chuẩn bị phóng lên ngựa phi rời khỏi kinh thành trong đêm.

Tiêu Ngọc cưỡi ngựa hơn 200 dặm ngoài thành Thuý Châu , Đêm yên tĩnh từ phía sau nàng phía hiện từng tiếng ngựa hí đang phi hành trong đêm , quan sát như tìm kiếm ai , nàng ngừng ngựa lại , tìm một cây đại thụ bay lên né tránh .

" Nhanh , nhanh lên, người chạy mất "

" mang chia ra tìm "

" mang xem phía trước là ngựa của hắn " trong đám hắc y nhân có người nhìn thấy ngựa của Tiêu Ngọc hô lên .

Tiêu Ngọc trên cây bay xuống , tay ôm kiếm , oai phong nhìn bay hắc y nhân đang nhao nhao tìm kiếm nàng " Bổn Vương ở phía này "

Dám y nhân đưa đốt về phía âm thanh , nhìn thấy một thân bạch y thiếu niên đang ôm kiếm , phong lưu , phóng khoáng , bọn hắn phóng xuống ngựa nhìn Tiêu Ngọc giễu cợt nói " cũng không biết sống chết , hôm nay bọn ta tiễn ngươi lên đường "

Tiêu Ngọc nhếch môi mỉm cười tiếu ý nói " Ta chết hay là ngươi chết còn chưa rõ , Nếu nói ra người phái đến , hôm nay bổn vương tha mạng chó cho bọn ngươi "

Một hắc y nhân ôm bụng cười giễu cợt nói " các ngươi xem nói ra hắn tha cho chúng ta đi , thật buồn cười "

Tiêu Ngọc cảm thấy trước ngực một mảnh ướt nhiễm đỏ bạch y , Nàng biết do nàng vội lên đường động đến vết thương , cần phải tốc chiến tốc thắng nàng đưa tay nắm cán kiếm " nếu các ngươi ngoan cố , vậy đi chết đi " nàng đôi mắt bộc lộ sát khi , tay khẽ rút kiếm , trong đem tối một ánh sáng kẽ lé lên biến mất , chỉ để lại tiếng kiếm từng lướt ngang trong gió .

Ánh sáng vừa vứt dám hắc y cổ phúng máu té ngã trên đất , Hắc y nhân lúc đầu giễu cợt mắt trợn hung tợn nhìn cây kiếm khảm một viên hồng Ngọc ở cán hắc kiếm khẽ nói trước tắt thở "Vô Ảnh Thập Kiếm "

Tiêu Ngọc , nàng giết xong dám hắc y nhân cũng té ngã dưới gốc cây .

Vô Ảnh kiếm là tuyệt học của Thần Kiếm người sáng lập Thần Kiếm sơn trang , chỉ người mang giọt máu Lâm Gia mới được luyện môn võ công này , Vô Ảnh kiếm có 15 thức , Người muốn lấy được Vô Ảnh Kiếm được cắm vào sâu trong vách đá cần phải luyện xong Thập Kiếm , ngoài kiếm còn có một tuyệt học nội công người có được hai thứ này , tung hoành thiên hạ không ai địch nổi , Thần Kiếm sơn trang cả trăm năm nay không ai lãnh hội được Vô Ảnh , lão trang chủ cả đời nghiên cứu chỉ luyện đến Bát Kiếm , Lâm Thiên Tuyết Thất Kiếm viên mãn .

Vô Ảnh kiếm được rèn bằng một khối huyền thiết , toàn thân võ kiếm đều một màu hắc kiếm chỉ có cán kiếm một viên Ngọc đỏ huyết nổi bậc , thân kiếm được đề hai chữ Vô Ảnh .

Màn đêm đi qua ánh sáng chói gọi , xung quanh đám hắc y nhân chết , một đám ngựa đang ăn cỏ , không xa thân bạch y nằm dưới đất hôn mê bạch y đã chuyển thành huyết y .

Một Thiếu nữ đeo khăn che mặt , một bộ huyết y , dáng ẩn hiện lồi lởm , nàng đi đến gần đôi mắt ôn nhu thâm tình , cẩn thận đỡ Tiêu Ngọc dựa vào nàng ôn nhu chỉnh tóc đang tán loạn trên mặt , mắt nhìn tay Tiêu Ngọc khi hôn mê vẫn nắm chắn thanh kiếm , nàng mang người và kiếm rời đi .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 31 Sênh Nguyệt Lâu


Linh Chi một thân nam trang , kiếm vắt bên hông , dáng mảnh mai giống thư sinh , nàng nhìn phía trước thành trì không xa hô " Công chúa.... công tử phía trước là Tuỳ Châu qua Tuỳ Châu đi nữa ngày đường sẽ đến Giang Nam "

| Linh Chi nàng biết võ công , nhưng không tới mức công thâm , chỉ đủ phòng thân , được Hoàng Hậu đưa từ nhỏ hầu hạ bên người Lãnh Thiên Sơ |

Một thân Bạch y nam tử , khí chất lạnh lùng , khuôn mặt anh tuấn , người này là Lãnh Thiên Sơ , nàng khẽ nhíu mày " Vào Tuỳ Châu tìm khách đếm nghỉ ngơi một đêm , mai tiếp tục lên đường "

Tuỳ Châu cách kinh thành 300 dặm hướng Tây , một thành trì phồn hoa nhưng không bằng Thuý Châu phía Bắc kinh thành , nơi màu mỡ , thương nhân đông đúc .

——

Tiêu Ngọc , nàng khẽ cử động , đôi mắt từ từ mở ra , nhìn ánh đốt sáng , nàng tự suy nghĩ không biết nơi đây là đâu , xung quanh truyền đến tiếng ồn ào , bùng nàng truyền đến tiếng kêu , trong phòng lại ngửi được mùi vị của thức ăn , một tay ôm vết thương , một tay chống ngồi dậy , phát hiện y phục đã được thay đổi , nàng đi đến bên bàn ăn ngồi xuống , nhìn đồ ăn còn mang nhiệt , biết có người cố tình chuẩn bị , không không khách khí trực tiếp ăn .

Tỳ nữ bên ngoài chờ đợi phát hiện người trong phòng đã tỉnh , nàng mở cửa đi vào " công tử ngươi tỉnh "

Tiêu Ngọc không tiếp ăn , đứng dậy hai tay ôm quyền " cô nương là cô nương cứu tại hạ ?"

Tỳ nữ lắc đầu nàng nói " Công tử , ta chỉ là nô tỳ , người cứu công tử là cô nương của nhà chúng ta "

Tiêu Ngọc tiếp nói " Vậy cô nương có thấy thanh kiếm của ta ở đâu không ?"

Tỳ Nữ " Công tử đừng gọi cô nương nô tỳ không dám, nô tỳ tên Thu Cúc , Kiếm của công tử chắc ở chổ của cô nương "

Tiêu Ngọc nàng không tiếp gọi cô nương " Thu Cúc nơi này là đâu ?"

Thu Cúc nở nụ cười , giọng nói đầy tự hào" Công tử đây là Sênh Nguyệt Lâu , là Thanh Lâu lớn nhất Thuý Châu , cô nương là Hoa Khôi nổi tiếng nhất nơi đây , có tiền cũng không mời được cô nương "

Tiêu Ngọc nàng nghe tên Sênh Nguyệt Lâu rất quen tai nhưng không nhớ rõ , nàng phải lấy lại thanh kiếm không thể làm mất " Thu Cúc , ta muốn gặp nhà ngươi cô nương , có thể nào dẫn lối "

Thu Cúc gật đầu " Hảo , mời công tử theo nô tỳ "

Dọc đường đi Tiêu Ngọc quan sát xung quanh , nơi đây là nội diện , được bố trí rất công phu , cách biện nơi ồn ào cười đùa của người đến mua vui

Thu Cúc dẫn đến trước cửa một phòng " Nơi đây là nơi ở của Cô Nương , cô nương không thích người khác vào phòng của nàng , nô tì chỉ dẫn đến đây , cô nương có nói qua nếu công tử đến cứ để công tử trực tiếp vào bên trong"

Tiêu Ngọc nói " đa tạ "

Thu Cúc tròn phổn bận nàng cáo từ rời đi , để lại mình Tiêu Ngọc do dự đứng trước cửa phòng .

Tiêu Ngọc , nàng hai tay đặc lên cánh cửa , nhẹ nhàng đẩy vào , nhìn bên trong có một bàn trang điểm , một giường lớn , màu đỏ chủ đạo , Tiêu Ngọc nàng đi vào phòng nhẹ khép cửa lại , đảo xem xung quanh .

Bên Trong âm thanh nước chảy , nàng nghe thấy , theo âm thanh đi vào phía trong , nhìn thấy một hồ tắm được xây , trong hồ có một thiếu nữ ba ngàn sợi tóc đổ trên lưng , che phần lưng trắng mịn ẩn hồng

Tiêu Ngọc nàng chăm chú nhìn bờ lưng trần kìa , mặt bất giác ẩn đỏ lúc nào không hay .

Au nay làm về trễ 3 chương thiếu mai trả
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 32 Bách Độc Cô Nương


Trong hồ nước tỏa ra một làn khói trắng , mờ mờ ảo ảo , như đi vào huyền thoại , mỹ nhân giữa hồ phần lưng trắng nõn , ba ngàn sợi tóc đen thả sau lưng , như một bức cửu thiên huyền nữ đang trước mặt .

Tiêu Ngọc nàng chăm chú sự tập trung thưởng thức cảnh đẹp , nàng như lạc vào huyền huyễn .

Mỹ nhân đang tắm , biết có người đang dùng ánh mắt quan sát nàng từ sau , không nóng rực mang theo dục vọng chiếm hữu người khác nhìn nàng , mà là ánh mắt thưởng thức cái đẹp trước mắt , nàng khẽ nhếch môi đỏ , ẩn hiện một nụ cười trên môi xoay người về sao " Tiêu Lang , ta đẹp sao "

Tiêu Ngọc nàng nhìn thấy người quay lưng lại , trước ngực hiện ra hai đồi phong nhũ ẩn hiện trong mặt nước , nàng không ý thức được nàng đang nói gì khẽ đáp "Ngươi Đẹp "

Người trong hồ quay người lại mang theo vẻ mặt đầy yêu nghiệt , với vẻ mặt này thì nam nữ đều có thể thông đồng , nữ nhân này không ai khác là Lãnh Thiên Tinh nhị công chúa của Thiên Long Quốc .

Lãnh Thiên Tinh hài lòng với biểu hiện của Tiêu Ngọc cười đầy mị hoặc khẽ nói " vậy ta với Lãnh Thiên Sơ ai đẹp hơn ?"

Tiêu Ngọc khi nàng nghe đến cái tên Lãnh Thiên Sơ , ở ngực bên trái hơi nhói lên , làm nàng bừng tỉnh , nàng không tiếp ngắm lấy Lãnh Thiên Tinh mà quay người lại " Mỗi người một vẽ đẹp hà tắc gì đem ra so sánh "

Lãnh Thiên Tinh thấy hành động Tiêu Ngọc chợt không vui , đôi lông mày khẽ nhíu lại , khuôn mặt trầm xuống tỏ vẻ không vui , giọng đầy uỷ khuất " Nhìn đã nhìn rồi còn quay người , ta thích so với Lãnh Thiên Sơ thì sao , lòng ngươi chỉ có nàng , cũng không thể nói dối một lần sao "

Tiêu Ngọc nàng lòng rối loạn , thở dài nói " Ta nên kêu Thiên Tinh hay Bách Độc Hoa Khôi cô nương , ngươi biết thân phận ta là nữ nhi lại .."

Lãnh Thiên Tinh nàng tiếp lời " Lại còn thích ngươi phải không , Tiêu Ngọc ta nói ngươi biết bổn cung đã sớm biết ngươi thân phận nữ nhi làm bổn cung từ bỏ ngươi , ngươi sai , ta với Lãnh Thiên Sơ Hoàn toàn khác nhau , từ lúc ở trong hoàng cung ta đã phát hiện , ta gặp được cơ duyên nhặt được một quyển Quỷ Y trong đó đề cập chuyện nghịch chuyển kinh mạch , lúc đó ta chưa dám xác nhận , như ta cho người đều tra nghe ngóng phát hiện Thần Kiếm sơn trang có một loại Thần Ma Công là chí dương thần công , nam luyện không sao nữ luyện nếu đại thành có thể cùng nữ tử khác sinh con , Tiêu Ngọc ngươi không phải thật nữ nhân , ngươi quyền gì cấm ta thích ngươi "

Thần Ma Công một trong nhưng thứ Thần Kiếm lưu lại , Thần Ma Công chí dương thần công , chỉ ai lấy được Vô Ảnh kiếm mới có tư cách luyện cuốn nội công này , các đời con cháu dù có được võ công này cũng không được truyền cho ngoại nhân .

Tiêu Ngọc nàng xoay người muốn rời đi , trước khi đi khỏi chỗ này ra ngoài , nàng nói " Ta đúng không tư cách ngăn cản ngươi , đa tạ ngươi đối với ta tâm ý , nhưng ngươi biết người ta ái là ai sau lại làm khổ chính mình "

Lãnh Thiên Tinh " hừ , ngươi nói ta vậy còn ngươi Tiêu Ngọc , ngươi chê ta bẩn nên không chấp nhận ta , ba lần bốn lượt từ chối ta "

Tối lại 1 chương .
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 33 Nhất Lệ Thánh Thuỷ


Tiêu Ngọc nàng không muốn tiếp tục đứng đây đôi co với Lãnh Thiên Tinh , nàng đặc chân định bước đi ra ngoài , trong hồ truyền đến từng tiếng kêu khó chịu trong trong miệng của Lãnh Thiên Tinh .

"Ưm , đau quá "

" Thật khó chịu, Ngọc ta rất đau "

Tiêu Ngọc nàng dừng bước do dự một lúc , nàng quay người lại , nhìn thấy Lãnh Thiên Tinh thân người co lại , hai bàn tay nắm chặt vào nhau , móng tay đâm vào thịt khẽ chảy máu , răng cắn chặt vào nhau , thân thể chìm xuống nước, nhìn màn này Tiêu Ngọc khẩn định Lãnh Thiên Tinh không lừa nàng " Lãnh Thiên Tinh ngươi làm sao !!"

Lãnh Thiên Tinh đau đến vô lực trả lời , thân thể muốn chìm xuống đáy hồ .

Tiêu Ngọc nàng thấy Lãnh Thiên Tinh từ từ chìm xuống , nàng dùng khinh công đi trên mặt nước , đến gần Lãnh Thiên Tinh đưa tay xuống kéo lấy thân thể thon thả , ôm vào lòng ngực bay nhanh ra ngoài , đặt nàng xuống giường kéo chăn đắp lại .

Lãnh Thiên Tinh lúc này không còn đầy mị hoặc , làm người khác nhìn đến đầy dục vọng , giờ này nàng như một cô nương yếu đuối , ai gặp cũng muốn đúng ra che chở .

Tiêu Ngọc nàng nhìn Lãnh Thiên Tinh cắn răng không nói chuyện , nàng bắt lấy cánh tay , bắt mạch chuẩn đoán , Nàng đưa tay vào bắt đầu chuẩn , nàng nhíu mày , kinh mạch này rối loạn ẩn hiện , thấy bị trúng độc như không phải trúng độc , chỉ là một loại độc nhưng không lấy tính mạng , như loại độc này thật tà ác đã thất truyền lâu , chỉ ở Tây Vực vào mấy năm về trước từng phát hiện , như người chế độc đã bị giết chết , nàng nhìn Lãnh Thiên Tinh khẽ nói " Là ai hạ ngươi Nhất Lệ Thánh Thuỷ !

Là kẻ nào lại tàn ác ra tay ?"

| Nhất Lệ Thánh Thuỷ độc , nghe tên mỹ lệ nhưng với cùng tà ác , độc này người trúng phải không ảnh hưởng tánh mạng , mà dần vặt người hại , độc này chỉ có tác dụng với nữ nhân , loại độc này khiến từ một thiếu nữ thành một dâm phụ , độc không thuốc giải chỉ có thuốc áp chế tạm thời , mỗi tháng phải dùng một viên thuốc giải , nếu không phục dụng thuốc độc tái phát .|

Lãnh Thiên Tinh không muốn nói nàng lắc đầu , né tránh Tiêu Ngọc , thân thể truyền đến từng cơn đau , mí mắt nước mắt bắt đầu rơi .

Tiêu Ngọc nàng lôi kéo Lãnh Thiên Tinh quay đầu về phía nàng , tay lỡ tay mạnh , chăn bị kéo xuống lộ ra hai đồi nhũ phong , ánh mắt nàng rơi vào trước hai đồi nhũ phong , nàng nhìn phía trên có 7 chấm nhỏ đỏ , bảy cây kim rất nhỏ được cắm vào các nguyệt đạo , đôi mắt nàng hốt hoảng " Ngươi dùng Thất Đoạn Đoạt Mệnh châm , Ngươi có biết hầu quả không ?"

| Thất Đoạn Đoạt Mệnh châm , thi châm vào người không thể cứu chữa , sống không quá hai năm , khi kinh mạch loạn chân khí cũng loạn theo , nó truyền đến cực kì đau đớn |

Lãnh Thiên Tinh nàng khóc , mấy năm nay nàng lần đầu khóc yếu đuối trước một người " Ta không muốn bị ngươi kinh thường , ta muốn ngươi một phần nào tôn trọng ta , ta không muốn dùng hoan ái để qua cơn độc tái phát , Tiêu Ngọc ngươi hiểu không "

Tiêu Ngọc nàng cắn răng buông ra Lãnh Thiên Tinh đang yếu ớt rơi lệ , cơn đau từ ngày một đau hơn , trên trái đổ đầy mồ hôi , nàng đứng dậy .

Lãnh Thiên Tinh sợ hãy Tiêu Ngọc rời đi , nàng nắm lấy tay Tiêu Ngọc yếu ớt cầu xin " Tiêu Ngọc ngươi đừng đi có được không "

Tiêu Ngọc nàng biết Lãnh Thiên Tinh lo lắng nàng sẽ rời đi , khẽ ôn nhu nói " ta đi tìm ngân châm , giúp ngươi giảm đau đớn "

Lãnh Thiên Tinh nói " dưới giường có hộp gỗ chứa kim châm "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 34 Kẻ Đứng Sau


Sênh Nguyệt Lâu phía ngoài truyền đến từng đợt cười nói , vui cười của nam cả nữ khắp nơi

Bên trong phòng một nữ nhân yếu ớt vô lực đang tựa vào lòng người .

Tiêu Ngọc nàng nhìn rút trong lòng ngực mình không phải nữ nhân cao quý hoàng gia nhị công chúa mọi người thường thấy,mà là một nữ nhân yếu ớt , bất lực , bất cứ người nào nhìn thấy cũng muốn vang rộng đôi tay , ôn nhu vỗ về .

Lãnh Thiên Tinh nàng cảm nhận được sự ấm áp , Ngoài mẫu thân ra chỉ có Tiêu Ngọc mới mang cho nàng cảm giác ấm áp lạ thường , nàng tham lam muốn chiếm giữ nó làm của riêng mình , nàng rút vào ngực Tiêu Ngọc , tai lắng nghe từng tiếng đập đều của tim truyền đến , nàng khẽ nói " Vào mười mấy năm trước có một nha đầu , từ nhỏ không được phụ thân quan tâm , nha đầu đó muốn giống đại tỷ của nàng được hưởng sự yêu thương từ phụ thân , nhưng không lâu sau mẫu thân nha đầu đó bệnh nặng , phụ thân nha đầu lại bỏ mặc làm ngơi đến khi mẫu thân nha đầu đó qua đời , nha đầu đó hận phụ thân nàng tại sao vô tình bỏ mặc mẫu thân nàng , tình cờ nàng gặp được một người đối tốt , chăm sóc , dạy nàng võ công , người đó cũng chính là người hạ độc hại nàng "

Tiêu Ngọc nhẹ xiếc chặt tay , ôm lấy người trong lòng , phẫn nộ nói " Nha đầu đó là nàng , tại sao sư phụ nàng lại hạ độc nàng gì cái gì "

Lãnh Thiên Tinh nàng ngước mặt nhìn Tiêu Ngọc ôn nhu , tay vuốt ngực Tiêu Ngọc đang phập phồng chấn an , nàng nói " Người đó gì hận phụ hoàng chiếm đoạt mẫu phi , nên cũng không muốn thiếp có được cuộc sống viên mãn , từ đầu tiếp cận chỉ lợi dụng nhằm khống chế chiếm đoạt giang sơn "

Tiêu Ngọc suy nghĩ thoáng qua đôi mắt lé lên tinh quang " Là Hắn ?"

Lãnh Thiên Tinh " hắn còn có một thân phận khác , Thiên Âm Tông Ma Chủ "

Tiêu Ngọc đưa tay vỗ nhẹ trán nói " không ngờ , thật không ngờ , hắn giả tâm lại lớn đến thế "

.....

Hôm Sau

Lãnh Thiên Tinh nàng tỉnh , phát hiện Tiêu Ngọc đã biến mất không thấy người , phía trên giường bên kia vẫn còn độ ấm , nàng nghĩ người đi không bao lâu , đối với nàng mà nói , đêm qua mặc dù không phát sinh gì ,nhưng là một đêm nàng ngủ ngon giấc suốt mấy năm qua , dù phía trước trông gai nàng cũng phải đi .

Thu Cúc bên ngoài đi vào bưng một chén chén cháo tổ yến , nàng nhìn Lãnh Thiên Tinh nói " Tiểu Thư công tử trước khi đi căn dặn nô tỳ , lúc Tiểu Thư tỉnh mang cháu tiến vào , Tiểu Thư mau ăn khi cháo đang nóng "

Lãnh Thiên Tinh nghe nhắc đến Tiêu Ngọc chăm sóc , lại nhìn chén cháo trên bàn , nàng nở một một cười đầy mỹ mãn .

Thu Cúc nhìn Lãnh Thiên Tinh khuôn mặt khuynh thành cười lên đầy mị hoặc mê người , vẻ mặt suy ngốc nói " Tiểu Thư cười lên thật đẹp "

Lãnh Thiên Tinh nàng tâm tình tốt khẽ nói " thường ngày ta không đẹp sau "

Thu Cúc vội lắc đầu nói " Thường ngày Tiểu Thư vẫn đẹp nhưng hôm nay người đẹp hơn thường ngày "

Lãnh Thiên Tinh cười như tiếng chuông bạc vang lên khẽ nói " Ngươi hôm nay thật biết cách ăn nói "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 35 Tề Vương Phủ Giang Nam


Lãnh Thiên Sơ sáng sớm từ khách điếm rời đi , liên tục lên đường không nghĩ ngơi đuổi đến Giang Nam , dừng chân trước Tề Vương Phủ bái phỏng.

Quản Gia đứng ra đoán tiếp : " Công chúa , Lão Vương Gia mời người vào trong đình viện ".

Lãnh Thiên Sơ gật đầu , lui lại phía sau : " Quản gia , mời dẫn đường ".

Quản Gia cung kính :" Công chúa mời vào trong "

Linh Chi quan sát suốt đường vào , xung quanh phủ Tề Vương tò mò khẽ nói nhỏ " Công chúa Tề Vương thật bình dị , trong phủ thị vệ canh gác lại ít , trong thiên hạ người muốn giết lão nhân gia ông ta nhiều không hết , lão nhân gia ông ta không sợ bị ám sát sao ?".

Lãnh Thiên Sơ lắc đầu :" Ngươi biết một không biết hai , từ lúc bổn cung và ngươi bước vào luôn có ám vệ quan sát , bọn họ đều là hàng ngũ cao thủ hiếm có trong thiên hạ , nếu ai vào ám sát có đi không có về , ám vệ trùng , trùng lớp lớp , khó trách Phụ Hoàng một mực kính trọng ".

Linh Chi run người sợ hãy :" Nô Tì thật không phát giác bọn họ chắc võ công đều cao hơn nô tì, thật đáng sợ còn nghiêm ngặt hơn cẩm y vệ trong hoàng cung ".

Lãnh Thiên Sơ thành thật nói :" Bổn Cung thật ra không phát giác , do không có gió mà lá lại động nên nhìn ra "

Linh Chi sợ chết , hoảng hốt nói " Công chúa cũng không phát hiện thật đáng sợ , nhờ chúng ta không phải đến ám sát chắc bỏ mạng"

Quản gia dẫn đến hoa viên , phía trước trong thấy một trung niên nam tử oai hùng , khí chắc bậc vương giả , đang ngồi trong đình đổ chén trà , liền ngừng lại :" Công chúa , Lão Vương Gia ở trong đình tự ngài đi vào , nô tài hết phận sự xin cáo lui ".

Lãnh Thiên Sơ nhìn quản gia đi bắt đầu xa dần , nàng căn dặn Linh Chi bên ngoài chờ , một mình tiến vào trong đình .

Lão Tề Vương nghe tiếng bước chân tiếng đến , bỏ xuống chén trà trong tay :" Ngọc nhi không trở về , đứa nhỏ này từ nhỏ phụ mẫu mất , ta sủng trong lòng bàn tay , không dám trách phạt ".

Lãnh Thiên Sơ vào đình nghe tiếng nói vang lên , nàng đứng im lặng lắng nghe không cần nói , Tề Vương nói như thế , đều biết rõ tận tình sợ viêc .

Lão Tề Vương nghe nàng im lặng tiếp tục nói :" Tiêu Gia chỉ còn Tiêu Ngọc là con cháu , lão phu đem nó từ nhỏ như nam nhân nuôi nắn , nếu sai là Lão phu sai Ngọc Nhi vô tội , Lãnh Đoàn ta xem dưới mi mắt , hắn dám làm loạn không cần các ngươi ra tay chính ta lấy lánh mạng hắn , giang sơn này không đến phiên hắn , Lão phu tuổi già sức yếu không tiện tiếp đãi lâu, ngươi lên đường vất vả cũng theo Quản Gia dẫn về phòng nghĩ ngơi "

Lãnh Thiên Sơ nhìn Lão Tề Vương rời đi, nàng cũng theo Quản Gia rời đi ,trên đường ngẫm nghĩ lại những lời nói đầy dụng ý của Tề Vương " Tiêu Ngọc nữ giả nam trang là Lão nhân gia ông ta chủ ý , muốn cứ kiếm trị tội kiếm lão nhân gia ông ta , ngoài Hoàng Gia Gia ai dám nói nặng Lão nhân gia ông ta , nàng làm Tiêu Ngọc tổn thương Lão Nhân gia ông ta đầy tức giận , nhưng Giang Sơn sau cũng thuộc về nàng cho dù không có Tiêu Ngọc dẫn như vậy "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 36 Tin Tức


Lãnh Thiên Sơ đến trước phòng Tiêu Ngọc , phất tay cho Linh Chi , Quản gia lui xuống , nàng một mình tiến vào bên trong .

Bên trong phòng không gian rất rộng được ngăn làm 2 , một bên thư phòng, bên còn lại là phòng ngủ , nàng đi thẳng đến bàn trong thư phòng , bút được treo từ lớn đến nhỏ bày thành một hàng trên bàn , kệ sách đủ các loại thư .

Lãnh Thiên Sơ nàng đưa tay mở một hộp gỗ trên bàn nhìn bên trong khẽ mỉm cười :" Khăn tay được bảo quản thật tỉ mỉ " nàng thẩn thờ .

Tiểu Hài Tử , thân hình trắng nõn , đôi má ẩn hồng , đôi mắt tròn long lanh :" xinh đẹp tỷ tỷ , ngươi còn gặp lại Tiểu Tử nữa không ?".

Nàng dù khăn tay lau giọt nước mắt tiểu hài tử ôn nhu nói " Tiểu Tử ngoan , chúng ta sẽ gặp lại , tỷ tỷ rãnh sẽ đến thăm đệ ".

Nàng nhớ lúc đó theo Sư Phụ đi gắp nơi , dừng chân ở nhà một thôn dân dưới chân nuôi thành y cứu người xin tá túc , Tiểu Hài tử gặp nàng liền bám theo kêu tỷ tỷ tỷ đẹp .

Nàng hỏi Tiểu Hài tử :" sao kêu ta bằng tỷ tỷ xinh đẹp "

Tiểu Hài Tử tròn mắt nhìn nàng , mở miệng nhỏ nhắn nói " A Phong bảo , nữ nhân xinh đẹp luôn thích khen đẹp ".

Lãnh Thiên Sơ nàng trầm lặng :" Từ lúc nhìn thấy phía sao lưng có kí hiệu hình kiếm , chỉ con cháu sơn trang mang trong người nàng liền nhận ra , nhưng không ngờ hảo tiểu tử lại là nữ hài , luôn bảo vệ nàng khỏi ám sát tranh quyền đoạt vị , nàng không muốn liên luỵ một nữ hài vô tội muốn đẩy ra xa , khi nữ hài đi mất , nàng không muốn mất đi nữ hài liền đi tìm kiếm "

Nàng nhìn qua cửa sổ khung cảnh yên bình bi ai cho thân phận nàng : " Ai cũng khát vọng được sinh ra trong gia đình đế vương , được hưởng vinh hoa phú quý , quyền lực , nhưng ai biết được cuộc sống luôn phập phồng lo sợ bị ám sát , thủ túc tương tàn , ta không giết ngươi thì ngươi sẽ giết ta , Nàng luôn mong mình sinh trong một gia đình dân , sống một cuộc sống bình dị , Nàng từ nhỏ phải học ngũ kinh , đạo làm một bậc đế vương , phụ hoàng luôn dạy nàng , làm bậc đế vương không nên để người khác đoán được suy nghĩ mình , phải quyết đoán , sinh trong gia đình đế vương chỉ có thể cầm được quyền sinh sát mới có tự do , nàng chỉ là hạng nữ lưu , phải gánh nặng cả một giang sơn Lãnh gia , nàng không cho phép mình yếu đuối , đôi tay nàng không biết đã giết bao nhiêu người ".

Linh Chi bên ngoài chạy vào báo :" Công chúa , Lão Vương Gia cho quản gia đến nói , Phò Mã ngài nhất định tham gia đại hội võ lâm "

Lãnh Thiên Sơ bỏ khăn tay vào chỗ cũ , nhìn Linh Chi nói :" Bổn Cung đã biết , ngày mai xuất phát , tối nay Bổn Cung muốn nghĩ lại nơi đây "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 37 Đêm Tối Lắm Chuyện


Đêm khuya khắp nơi đều bao phủ bởi màn đêm , trong cung đèn đốt được thắp sáng chiếu sáng khắp nơi ,trong khung viên hoàng cung đều trở nên yên lặng .

Trên giường một mỹ phụ đang nằm trong lòng ngực trung niên nam tử , dù dung nhan đã qua năm tháng nhưng vẫn động lại sắc đẹp lúc thanh xuân , ngũ quan tinh xảo , hơn 40 tuổi cứ nhìn ngỡ 30 nữ nhân .

Nàng nhẹ vời thân thể kề sát vào lòng nam nhân, tay đặt lên lòng ngực nam nhân :" Chừng nào chàng bất đầu hành động , để Hoàng Nhi chúng ta bước lên ngôi vị đó "

Trung niên nam nhân ôm mỹ phụ vào lòng cười vô lại nói :" Sắp đến lúc kéo hắn xuống rồi .... còn bây giờ chúng ta còn có việc quan trọng hơn cần phải làm hắc hắc "

Mỹ phụ đánh vào lòng ngực trung niên e lệ nói " Chàng thật không đúng đắn , không sợ hắn tới sau "

Trung niên nam nhân hôn xuống trước ngực nàng một đồi nhũ phong cười lạnh nói :" ta sợ hắn đã không ngủ với nữ nhân hắn , còn sinh nhi tử "

Ngoài cung phủ Tiêu Dao Vương

Yêu Mị nàng từ trong ác mộng tỉnh lại , khuôn mặt hốt hoảng , đầu tóc tán loạn , áo hé lộ thấy da thịt trắng nõn mập mờ ánh sáng của đèn " Nàng mơ thấy Lãnh Phong một thân giáp đẫm máu , đôi mắt ưu thương nhìn nàng , bên mi mắt khẽ chảy dòng lệ , âm thanh cố gượng nói , ta không thể thực hiện lời hứa , an toàn trở về bên nàng "

Nàng lúc sau hoàn hồn , lập tức bước xuống giường vừa khóc , vừa thu thập hành lí , miệng lầm bầm " A phong chờ ta , đừng bỏ ta lại một mình "

______________________________________________

Thần kiếm sơn trang

" Thanh Dẫn , muội biết ta từ trước giờ thích muội , tại sao không chấp nhận tình cảm ta , chỉ có ta mới xứng với muội "

Lâm Thanh Dẫn né tránh đôi tay hắn , đôi mắt nàng lạnh lùng nhìn hắn " Thương Hành ( đại đồ đệ của trang chủ thần kiếm sơn trang ) ta đã nói bao nhiêu lần , Lâm Thanh Dẫn ta đối với ngươi không tình cảm , lẽ ngươi không cảm nhận được sao , tại sao phải cố chấp "

Thương Hành hắn liền cười trào phúng " Thanh Dẫn , ta thua với một hài tử miệng còn hôi sữa trong lòng muội , hắn có gì hảo bằng ta , ta đời đời Hiệp Khách Thương Hành người trong giang hồ đều kính trọng liền thua một thư sinh hài tử , muội nên nhớ muội là a di của hắn , muội muốn làm chuyện trái đạo lí nhân thường sao ?"

Lâm Thanh Dẫn nàng không muốn tiếp tục nghe lời hắn nói , quay lưng bỏ đi .

Thương Hành nhìn hướng nàng đi , lòng chợt lạnh xuống , đôi mắt phẫn nộ mất hết lí trí :" Thanh Dẫn nàng thương hắn , vì hắn không chấp nhận ta , nàng cũng đừng trách ta vô tình vì chiếm được nàng không từ bất cứ thủ đoạn , còn hắn không nên tồn tại trên đời này nữa "
 
(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Chương 38 Phong Ba Thành


Tiêu Ngọc nàng không trực tiếp đi Thần Kiếm Sơn Trang , nàng trước đến Phong Ba thành thăm dò tin tức .

Phong Ba thành đúng như cái tên của nó , nơi võ lâm đồng đạo đánh nhau , tụ tập , dù luôn có những cuộc chém giết nhưng Phong Ba thành phồn hoa không kém Kinh Thành .

" Phụ Thân , ta không lấy Biểu Ca , nếu ép gả ta , ta Kim Đồng Đồng liền nhảy xuống dưới "

Trung Niên nam nhân thân hình cao lớn , người mặc toàn vãi gấm là Kim Trung Khiêm giàu có nhất Phong Ba thành , hắn hốt hoảng nhìn lên Phong Ba lâu tầng thứ hai thiếu nữ đang có ý nhảy xuống , vẽ mặt nhéo mó sắp khóc ra nước mắt :" Đồng Đồng , ngươi đừng làm chuyện ngu ngốc , phụ thân hứa với ngươi không ép gả ngươi cho Biêu Ca ngươi , dù sao ta cũng chỉ có ngươi là con "

Kim Đồng Đồng nghe phụ thân nói mừng rõ :" phụ thân ngươi nói là thật "

Kim Trung Khiêm gật đầu thở dài nói :" Phụ thân không gạt ngươi , ngươi mau xuống , ở trên đó nguy hiểm "

Kim Đồng Đồng vì quá kích động , vui mừng lỡ chợt chân rớt xuống , khóc nói :" Phụ Thân cứu ta "

Kim Trung Khiêm thấy nữ nhi từ trên cao rớt xuống lập tức hốt hoảng :" Các ngươi mau , mau đón lấy tiểu thư "

Tiêu Ngọc đi ngang chợt trên trời rớt xuống vật thể ngay mình , nàng đưa hai tay ra đỡ lấy .

Kim Đồng Đồng tưởng mất mạng , lấy tay che đôi mắt ra , nhìn thấy tuấn mỹ thiếu niên , đôi mắt suy mê : " Đẹp , mỹ nam "

Tiêu Ngọc thấy nữ nhân trước mắt thiếu đều muốn ăn tươi nuốt sống nàng , rút tay lại buông ngươi đang ôm ra .

Kim Đồng Đồng bất ngờ buông ra , té trên mặt đất :" Ui da , chết ta mất "

Tiêu Ngọc nhìn nữ nhân té dưới đất ,đôi mài rậm rạp, eo thon như trâu , đôi chân thon dài như voi ,người lăn cù một dòng trên mặt đất , nàng cảm thấy ái náy , chấp tay tại lỗi:" Cô nương tại hạ không cố ý , đã đắc tội "

Kim Đồng Đồng nhìn thấy mỹ nam đôi mắt sáng lên " Đa tạ công tử đã cứu giúp , ta không biết lấy gì báo đáp công tử , ta đành lấy thân báo đáp "

Tiêu Ngọc nghe nàng lấy thân báo đáp liền xua tay :" Khụ khụ , tạ hạ cũng cần cô nương lấy thân báo đáp , tạ hạ đi có việc đi trước , cô nương có thể nhảy lại một lần nữa " nói xong nàng phi thân biến mất .

Kim Trung Khiêm đi tới đau lòng nữ nhi nói :" Đồng Đồng , con có bị sao không "

Kim Đồng Đồng tay xoay tóc nhìn hướng Tiêu Ngọc biến mất :" Phụ Thân , nữ nhi cảm thấy nữ nhi muốn lấy phu quân "

Kim Trung Khiêm nghe con gái chịu gả mừng rỡ nói , quên chuyện nhảy lầu vừa rồi lên 9 tầng mây :" Là công tử nhà nào ?"

Kim Đồng Đồng e thẹn , ngượng ngùng nói :" là công tử lúc nãy , tuấn mỹ , thân bạch y ...."

Kim Trung Khiêm nghe nữ nhi nói , quay sang đám thị vệ :" Không nghe tiểu thư nói sau , còn không mau đem người tìm về đây ."
 
Back
Top Dưới