Khác (BH) Tiểu Vương Gia của Công Chúa

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
196892986-256-k699557.jpg

(Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
Tác giả: vonguu96
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một người là trưởng công chúa lạnh lùng cao quý ,được Hoàng Thượng hết sủng ái

Một người là Tiểu Vương gia từ nhỏ được nuôi như một nam nhân

Vì một lời hứa giữa tiên đế với Lão Vương Gia kéo hai người đến với nhau , liệu có nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời không

=>> không viết nbn nữa truyện này nhân gia viết bách hợp hoàn toàn ....



cổđại​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • Tiểu Thư Hầu Phủ
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Tiểu muội muội đừng đi!
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
  • Loạn 12 Sứ Quân.Ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
  • (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Văn Án


    Tiểu Vương Gia tên Tiêu Ngọc 12 tuổi , nữ phẫm nam chỉ sống với gia gia , vì hôn ước mà phải lấy vị trưởng Công Chúa lớn hơn mình 10 tuổi .

    Lãnh Thiên Sơ là trưởng công cháu của Thiên Long quốc được Hoàng Đế hết sức nuông chiều , thông thạo binh pháp , văn chương , người có khả năng kế thừa ngai vàng cao nhất trong số công chúa và hoàng tử , tính tình lãnh đạm , thông minh , tài trí
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 1 Tiêu Ngọc


    Tiêu Doãn từ lúc còn làm tướng quân vào chiến trường vào sinh ra tử vì quốc gia.

    Kết bái với Lãnh Hàn làm huynh đệ , phụ trợ Lãnh Hàn tạo thành cơ nghiệp lên ngôi hoàng đế , sau thống nhất thiên hạ được phong Tề Vương tay nắm hắc Kỳ Binh chỉ Lãnh Hàn và Tề Vương biết Hắc Kì Binh tồn tại, Được Lãnh Hàn ban cho Miễn Tử Kim Bài .

    Tiên Hoàng Qua đời , Tiêu Doãn đã cao tuổi , người đột quyết xâm lăng, Tân Đế Lãnh Nguyên phái đứa con trai duy nhất Tiêu Chính cầm binh đi bình định , Dù đánh thắng trận trên đường chở về ,mũi tên bị bắn lén có độc tử trên đường về .

    Lâm Thị: Tiểu Thư cố lên , đứa bé sắp ra

    Lâm Đồng : đau quá ta chịu không nổi , ta hết sức rồi .

    Lâm Thị nhìn Lâm Đồng nhắm mắt không mở , lâm vào tình trạng nguy hiểm :Tiểu Thư chỉ một chút nữa người cố lến

    Oa oa tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên

    Lâm Đồng biết mình không sống nổi mở miệng nói : mời Lão Vương Gia vào đây.

    ' Hãy chăm sóc nó hộ ta '

    Lâm Đồng : tiểu thư người yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt tiểu tiểu thư

    Cho thị nữ chạy ra ngoài mời Lão Vương Gia vào tới .

    Lão Vương Gia : Đồng nhi con có sao không ?

    Lâm Đồng : Phụ Thân con không thể qua , Chính chàng đang chờ con xuống với chàng , con xin phụ thân chăm sóc cho đứa nhỏ khổ mạng này không có phụ thân và mẫu thân bên người , Khi Chính chàng còn sống muốn đặt tên hài nhi là Ngọc ' Nói xong Lâm Đồng cười mãn nguyện , nhắm mắt , ngừng thở .

    Lão Vương Gia bế Tiêu Ngọc đáng khóc ầm lên : cháu ngoan của ta , đừng khóc có gia gia ở đây , Từ nay cháu là Tiêu Ngọc tiểu Vương gia của Tề Phủ .... ( bế đứa bé đưa Lâm Thị ) đứa bé này là nam không phải nữ

    Lâm Thị : nô tì đã rõ dù có chết nô tì cũng đem chuyện này xuống suối vàng .

    Gia Đinh bên ngoài vào thông báo : Vương Gia có một người tự xưng là Hoa Đà xin cầu kiến

    Lão Vương Gia : mau , mau mời vào

    Hoa Đà : nữa đêm làm phiền quý phủ thật là thất lễ

    Lão Vương Gia : không biết Hoa Đà tiên sinh đến quý phủ vì chuyện gì .

    Hoa Đà : Lão Phu đi lang bạc bốn biển là nhà , tính được quý phụ có một hài tử vừa sinh rất có duyên với lão phu , muốn truyền thụ lại võ công và y đức .

    Lão Vương Gia : Hào Đà tiên sinh chịu truyền thụ còn gì bằng ,, nhưng ma đứa bé này ...

    Hoà Đà : không cần nói lão phu đã biết , lão phu sẽ giúp nó che giấu xin Vương Gia yên tâm , khi nào tiểu Vương Gia lên 3 tuổi ta sẽ đến truyền lại tuyệt học của mình cho đó .

    Lão Vương Gia vào triều xin Tân Đế không xẽn vào việc chiều chính , giao trả lại hổ phù , muốn chuyên tâm ở nhà dạy vỗ đứa cháu khổ mình .

    Tân Đế không muốn nhưng vẫn phải thu hồi lại binh quyền .

    Cho Tề Vương về nhà hưởng già
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 2 12 Năm Sau


    Ở trong hoa viên của Tề Phủ lúc này , một thiếu niên bạch y , tuấn tú non nót , da mặt trẵng nõn , y trích tiên hạ phàm đang múa kiếm .

    Từng đường kiếm đẹp đẽ đang tung bay

    Hoa Đà : Ngọc Nhi , kiếm pháp càng cao thâm , sắp vượt qua cả sư phụ

    Tiêu Ngọc ngừng kiếm lại nhìn Hoa Đà nói : Tất cả là nhờ sư phụ , Danh sư xuất cao đồ .

    Hoà Đà nhìn về phương hướng xa : Ngọc Nhi sư phụ đến lúc phải đi rồi , nên nhớ đừng cho ai biết là đệ tự ta càng đừng để ai biết con biết võ công , Con vốn thông minh biết nên làm thế nào .

    Tiêu Ngọc : đệ tử chỉ muốn an nhàn sống qua quản đời , Nhờ sư phụ giúp Ngọc nhi cãi biến được thân thể cũng không sợ bị người khác phát hiện , đệ tử có thể thủ hộ Vương phủ này .

    Hoà Đà : tiết là con muốn an nhàn không được , con người đều có một số mạng , còn đường phải đi , kiếp số con đến nên làm gì cẩn thận , nếu không tránh được có khi mất cả tánh mạng .

    Tiêu Ngọc : số đã đến đệ tử có né tránh cũng không được chi bằng đối mặt .

    Hoa Đà nghe xong Tiêu Ngọc nói thở dài biến mất ở phía chân trời .

    Tiêu Thuận : Gia đi vào nghĩ đi ( Tiêu Thuận nhìn Tiêu Ngọc từ nhỏ lớn lên , thông minh , tính cách thế nào hắn đều biết , nhờ Tiêu Ngọc mà Tề Vương phủ nổi tiếng Phú khả địch quốc không ai biết phía sau người đứng đầu là ai )

    Tiêu Ngọc : Tiêu ký mới khai trương gần đây ra sao ?

    Tiêu Thuận : Gia , người từ buôn bán đến mở tiệm ăn cái nào không thuận lợi , chỉ còn chưa mở thanh lâu làm lão bản .

    Tiêu Ngọc : ta cũng có suy nghĩ đến ...

    —-- Trong Hoàng Cung ——

    Linh Chi : Công cháu nghe nói Trần Quốc Thái Tử muốn đang trên đường đến cầu thân ngài , đã lên đường gần nữa tháng không bao lâu sẽ đến nơi .

    Lãnh Thiên Sơ không chút gì để ý , tay ngọc nhẹ bưng lên ly trà kề vào miệng uống một húp rồi lên tiếng : Phụ Hoàng nói thế nào ?

    Linh Chi : Điện Hạ , nghe nói bệ hạ cự tiệt việc cầu thân , mà cho người thực hiện hôn ước của Tiên Hoàng đã định với Tề Vương .

    Lãnh Thiên Sơ : hôn ước cũng sớm muộn gì sẽ thực hiện , chính năm đó bổn cung hứa với phụ hoàng ....

    5 năm về trước Lãnh Thiên Sơ xuất cung du ngoạn , quen biết thư sinh tên Lý Trọng là con của Lý Thượng Thư quan tam phẩm , hai người vừa gặp đã thích nhau , sau Lý Trọng thi đổ trạng nguyên được bổ vào hàn văn viện, Lãnh Thiên Sơ xin phụ hoàng ban hôn .

    Lãnh Nguyên : không thể ban hôn , Sơ nhi con có hôn ước với tiểu Vương Gia Tề Vương .

    Lãnh Thiên Sơ : hắn chỉ là một nam hài mới vài tuổi , người bắt nhi thần lấy một hài tử

    Lãnh Nguyên : Tề Quốc đồng ý thuần phục với Thiên Long ta hàng năm tiến cống nhưng cần một người đi sứ .

    Nếu trẫm phái Lý Trọng hắn đi , Sơ Nhi phải đồng ý lấy Tề Ngọc .

    Lãnh Thiên Sơ : thần nhi không tin chàng bỏ thần nhi mà đi .

    —— Kim Long Điện ——

    Lý Nguyên : Lý trạng nguyên , khanh tài trí hơn người trẫm muốn phái khanh đi sứ Tề Quốc , khanh có đồng ý không .

    Lý Trọng :Thần Nhận lệnh , có thể góp sức vì quốc gia thần dù có tử cũng không từ chối " Sơ Nhi chờ ta về ta xin bệ hạ ban hôn ta và nàng "
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 3 Thánh Chỉ Đến


    Tề Vương Phủ

    Nguỵ Công Công : phụng thiên thừa nhận hoàng đế chiếu viết , Tiêu Ngọc tiểu vương gia học rộng tài cao ,Trưởng Công Chúa Lãnh Thiên Sơ tài sắc vẹn toàn cùng với Tiêu Ngọc Tiểu Vương Gia chờ hợp một đôi ......

    Một tháng sao cử hành hôn lễ ....

    Tiêu Ngọc ngơ ngác nhìn Lão Vương Gia không biết chuyện gì : " ta là nữ sao có thể lấy vợ lại còn là công chúa "

    Lão Vương Gia : Ngọc Nhi còn không mau tiếp chỉ để Nguỵ Công Công chờ .

    Nguỵ Công Công thấy Tiêu Ngọc hoàn hồn tiếp chỉ cười nói : Không sao không sao , chúc mừng Vương Gia , phò mã gia sao này trong cậy vào hai vị .

    Lão Vương Gia : Nguỵ Công Công quá lời , mời Nguỵ Công Công vào dùng trà ..... người đâu mang trà

    Nguỵ Công Công : Vương Gia quá khách sáo .

    ———— Trong Nội Viện Tiêu Ngọc————

    Lão Vương Gia : gia gia biết ngươi khó chấp nhận , nhưng hôn ước này được Tiên Hoàng lập

    Tiêu Ngọc : nhưng Gia Gia , ta là Nữ sau có thể lấy công chúa , lỡ bị lộ liên luỵ cả tộc .

    Lão Vương Gia : Ngọc Nhi từ nhỏ ngươi thông minh , biết nên làm sao , Ngươi còn nhỏ với lại theo gia gia đều tra công chúa đã có ý trung nhân .

    Tiêu Ngọc : tôn Nhi rõ " sư phụ ngươi nói chuyện này sao "

    Lão Vương Gia : mai đi đường dẫn theo Tiêu Thuận , Tiêu Phong , Lâm Đồng , Tiêu Vũ theo đi cùng .

    Tiêu Ngọc : tôn nhi trở về thu thập hành trang .

    ————

    Tiêu Thuận : Gia phải cưới công chúa thật sao .

    Tiêu Ngọc : ngươi có thể cưới giùm !

    Tiêu Thuận : này tuyệt không thể , ta nghe công chúa điêu ngoa nên tới giờ chưa lấy phu quân

    ———— Phủ Công Chúa ————

    Linh Chi : Công Chúa nghe mật thám báo cáo , Tiểu Phò Mã trên đường đi tìm đủ cớ để bỏ chạy bị Nguỵ Công Công bắt được

    Lãnh Thiên Sơ nghe nhướng mí mắt , cầm ly rượu kề miệng cười : hắn hảo thú vị ,,, các ngươi cho người trong koi cẩn thận phủ phò mã không để hắn chạy .

    Linh Chi hành lễ đi xuống : Nô tì liền cho người trong koi .

    Lãnh Thiên Sơ : Khoan Đã , chúng ta giờ qua phủ phò mã .

    Phủ Phò Mã với Phủ Công Chúa chỉ cách nhau một cái hoa viên , do hoàng thượng đặt biệt cho người làm .

    Tiêu Thuận : Gia người đi qua đi lại không chóng mặt sao !!!???

    Tiêu Ngọc : còn 3 ngày nữa ta phải cưới công chúa không lo sao được .

    Tiêu Thuận : Gia ngươi không thể cưới công chúa .

    " tại sao không thể cưới công chúa "

    Tiêu Ngọc : ta nghe trưởng công chúa là xú mĩ , lại còn hung ác , còn biết hành hạ người khác , cưới về khác nào muốn chết sớm

    Tiêu Thuận thấy Lãnh Thiên Sơ đến : Công Công .... ( nói không nên lời )

    Tiêu Ngọc : Công gì mà công , người đi phủ công chúa mà tìm

    Lãnh Thiên Sơ mị hoặc nói ra để người ta nghe ớn lạnh : Bổn Cung có độc ác như phò mã nói sao ....?

    Tiêu Ngọc : thần bái kiến công chúa

    Lãnh Thiên Sơ : phò mã không cần đa lễ , đứng lên đi , phò mã thấy bổn cung chúa có xấu không ?

    Tiêu Ngọc ngã vào người Tiêu Thuận : công chúa nắng nóng qua thần bị choáng , xin cáo lui trước nghĩ ngơi ,,,,, Tiêu Thuận dẫn ta vào trong.

    Tiêu Thuận : vâng , Gia

    Linh Chi thấy Tiêu Ngọc đi xa : hắn nói xấu công chúa , sao người không tức giận lại còn tha cho hắn rời đi

    Lãnh Thiên Sơ : hắn còn là một nam hài , bổn cung từ từ dạy không muộn
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 4 Thành Hôn


    Trong phủ phò mã , công chúa đều kết hoa văng đèn , cửa đều dán chữ hỉ , trong cung cũng trang trí không kém , mọi thứ đã chuẩn bị xong , sắp tới giờ lành phò mã vào cung cùng công chúa bái đường .

    Ma ma : Phò Mã ngài còn không mau thay y phục , sắp trể giờ lành .

    Tiêu Ngọc : hối gì mà hối , bổn vương cưới hay ngươi cưới .

    Tiêu Thuận : Gia , để ta giúp ngươi thay , để Hoàng Thượng chờ tội khi quân bị chém đầu .

    Tiêu Ngọc : các ngươi lui ra , bổn vương tự thay .

    _________

    Nhất Bái Thiên Địa

    Nhị Bái Hoàng Thượng

    Phu Thê Giao Bái

    Hoàng Thượng : Ngọc Nhi trẫm giao Công chúa cho khanh hảo đối xử tốt , nếu công chúa có khuất ức trẫm tìm khanh tính sổ .

    Tiêu Ngọc khóc không ra nước mắt : " ta mới ta người đáng thương " Thần không dám làm công chúa Khuất Ức

    Hoàng Thượng : mau về phủ làm lễ

    >>>>>______ Phủ Phò Mã _____
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 5 Thành Hôn Ngày Đầu


    Sáng sớm Lãnh Thiên Sơ đã sớm tỉnh mặc chỉnh tề y phục , đang ngồi bàn trang điểm cho Linh Chi trang điểm , Lãnh Thiên Sơ đã thanh tú , thánh khiết thoát tục , khí chất hơn người , trang điểm tô thêm vẽ đẹp phong hoa tuyệt đại .

    Linh Chi nhìn phía sau giường Tiêu Ngọc vẫn chưa động tỉnh : Công Chua cần kêu phò mã thức dậy không ...?

    Lãnh Thiên Sơ : để bổn cung kêu phò mã dậy

    Lãnh Thiên Sơ đi đến vén màn trước giường lên , nhìn thấy Tiêu Ngọc đang ngủ , vẻ mặt non nót hài tử , khuôn mặt khả ái thanh tú , làm người ta muốn véo một cái : phò mã , mau dậy vào cung kính trà cho phụ hoàng .

    Tiêu Ngọc : Tiêu Thuận ngươi đừng phá , để bổn vương ngủ thêm một lúc .

    Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc không muốn tỉnh , vẽ mặt xuống sắc hồi phục băng lãnh nhưng thường ngày : phò mã không dậy , cần bổn cung đến phục thị !

    Tiêu Ngọc đang ngủ cảm thấy xung quanh nhiệt độ giảm xuống , lại truyền đến giọng nói , mở mắt ngồi vậy kiểm tra quần áo : hên quá , may không sao !

    Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc kiểm tra đồ trên ngươi : Phò Mã là sợ bổn cung thượng

    Tiêu Ngọc : khụ khụ , công cháu ta , ta đi thay đồ

    Lãnh Thiên Sơ mắt phượng liếc ngang Tiêu Ngọc đi ra ngoài : Đừng để bổn cung chờ lâu , nếu không ...

    Tiêu Ngọc lấy tay vuốt trước ngực mình chấn an : Hảo đáng sợ , công chúa nghe Lãnh Phong nói đều là cọp cái quả không sai .

    ____________

    Tiêu Ngọc : công chúa , bổn vương chuẩn bị xong có thể đi

    Tiêu Thuận :" Gia hôm nay dậy sớm đúng là ...."

    Lãnh Thiên Sơ : khởi hành .

    >>>>>>_____ Hoàng Cung _____
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 6 Bách Hoa Lâu


    Tiêu Ngọc , Tiêu Ngọc ngươi đâu ra đây cho bản Vương :' Lãnh phong về kinh nghe Tiêu Ngọc thành thân với hoàng tỷ chạy đến phủ phò mã làm loạn

    Tiểu Vương Gia , Gia đang ở bên trong ngài la um gì , bên phủ công chúa nghe ồn ào lại có chuyện ..: Tiêu Thuận thấy Lãnh Phong vừa bước vào phủ làm ồn lên tiếng nhắc nhở

    Là bản vương quá cao hứng , không kiềm được có chút thất thố : Lãnh Phong giả giờ ho nén cười

    Gia kêu ta mời ngài vào trong : Tiêu Thuận nhìn Lãnh Phong cố nén cười cũng không hiểu lí do

    ____

    Ngươi đến đây làm gì : Tiêu Ngọc nhìn Lãnh Phong vẽ mặt tìm tồi

    Huynh Đệ thành thân ta đương nhiên đến chúc mừng , Tiểu Tề Vương cưới được Trưởng Công Chúa xin đẹp như hoa thật là phúc đức tích từ kiếp kiếp trước : Lãnh Phong nói trên mặt mài rạng rỡ cố nén cười giả nghiêm túc .

    Ta nghĩ kiếp trước ta thất đức nên giờ phải gánh , ngươi tới là chúc phúc hay châm biến ta : Tiêu Ngọc nhìn vẽ mặt cố nén cười Lãnh Phong trong lòng ghét bỏ

    Ta biến ngươi chịu khuất ức nên ta tới dẫn ngươi đi chỗ đây giải sầu : Lãnh Phong nói vẽ mặt đầy thành ý .

    Được chúng ta đi , Tiêu Thuận ngươi không cần đi theo : Tiêu Ngọc thấy Lãnh Phong có vẽ thành ý nên đông ý đi , phân phó Tiêu Thuận .

    Gia , lỡ công chúa kiếm người : Tiêu Thuận lo lắng nói

    Cứ nói bổn Vương đi với Tiểu Vương gia : Tiêu Ngọc ngó Lãnh Phong đắc ý nói

    Xong rồi chúng ta đi mau : Lãnh Phong thúc vụt nhanh đi

    —————

    Trời Tối Kinh thành vẫn náo nhiệt , xong quanh tấp nập cái gian hàng buốn bán , các tửu lâu khách điếm vô cùng náo nhiệt , Lãnh Phong dẫn Tiêu Ngọc đi một lúc dừng lại trước nơi đông đúc ngươi nhất , các cô nương đứng ra tiếp đoán , trên có bảng Bách Hoa Lâu

    Đây không thanh lâu sao , ngươi là dẫn lão tử ta đi thanh lâu : Tiêu ngọc thấy trước mặt thanh lâu quay qua chấp vấn Lãnh Phong .

    Hôm nay Hoa Khối Yêu Mị cô nương tấu nhạc góp vui , Yêu Mị cô nương người như cái tên , nhan sắc tuyệt mị , mị hoặc vô cùng , thanh nhã thoát tục , ta dẫn ngươi đến ngắm mỹ nhân còn trách ta : Lãnh Phong với vẽ mặt Khuất Ức nhìn Tiêu Ngọc

    Ngươi không nhớ rằng ta với ngươi : Tiêu Ngọc nhắc nhở Lãnh Phong

    Ngươi có duyên được được Hoa Đà tiền bối nhận làm đệ tử , ta cũng được ngày ấy coi như đệ tử ký doanh , ta với ngươi thể chất được sửa còn là nữ nhân sao : Lãnh Phong cũng đồng dạng nhắc nhở Tiêu Ngọc

    Được Chúng ta vào trong : Tiêu Ngọc đi vào trong

    Hảo : Lãnh Phong đi theo vào

    " tiểu vương gia người đến , Thu Hương của chúng ta tương tư ngươi bấy nay , còn có Tuấn Tú công tử này là ai " Tú Bà

    Hắn là bằng hữu bản vương lần đầu đến , mau gọi Thu Hương ra cho bản vương , còn hắn thì ngươi chọn một mỹ nữ đem đến : Lãnh Phong giới thiệu Tiêu ngọc với Tú bà rồi dặn dò xong ném 20 lượng bạc cho tú bà

    Ta không cần mỹ nữ : Tiêu Ngọc dẫn không thích ngươi khác thân cận mình

    Đến đây rồi còn không muốn ôm mỹ nhân, say nằm gối mỹ nhân người người muốn không được: Lãnh Phong cười nói

    Tiểu Vương Gia lâu rồi người không ghé thăm thiếp , tưởng gần người đã quên ta có vị mỹ nhân nào rồi : Thu Hương với vẽ mặt ghét bỏ tuổi thân đến bên cạnh Lãnh Phong oán tránh

    Bản Vương thế nào ghét bỏ mỹ nhân , tối nay bản vương hầu hạ mỹ nhân chuột lỗi vậy : Lãnh Phong đưa tay ôm Thu Hương vào lòng vuốt ve , nâng cằm thu hương lên khẽ hôn vào đôi môi

    Tiểu Vương Gia người thật đáng ghét , lại ức hiếp thiếp, lại có người ở đây : Thu Hương Dùng tay đánh vào ngực Lãnh Phong oán tránh

    Khụ khụ : Tiêu Ngọc đang uống rượu nghe người khác nhắc đến mình bị sặc

    Ta hôm nay dạy ngươi thế nào vỗ dành nữ nhân : Lãnh Phóng đắc ý nói
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 7 Yêu Mị


    " Nhân Gia mời tiểu công tử một ly " Như Hoa kề người vào người Tiêu Ngọc mời rượu

    " Cô Nương có thể đừng gần quá không " Tiêu Ngọc khó chịu ngồi xích ra xa Như Hoa

    " Tiểu công tử thật khả ái , để tỷ tỷ kìm lòng không đậu , coi kia mặt ẩn hồng ngược ngừng , da mặt hảo mịn làm tỷ ta phải ghen tị đây " Như Hoa không buông tha Tiêu Ngọc , còn xích gần hơn thấy khuôn mặt khải ái , tuấn tú ngũ quan như khắc tượng đưa tay niết mặt Tiêu Ngọc khen ngợi

    " hắn lần đầu tới Như Hoa người đừng làm huynh đệ ta bỏ chạy " Lãnh phong nói cười liếc mắt nhìn Tiêu Ngọc

    " Lãnh Phong ngươi ...."

    Tiêu Ngọc nhìn Lãnh Phong đắc ý liếc nhìn mình , muốn bay lên liều mạng với Tiêu Ngọc

    Dưới Đại Sảnh

    " Yêu Mị cô nương đến , hôm nay sẽ tấu một khúc vì quý vị công tử ở đây " Tú Bà tuyên bố

    Từ Lầu ba đi xuống một nữ nhân , tuyệt thế mị hoặc , yêu mị nhưng nước , ánh mắt đầy mị hoặc đi xuống nhìn xuồng quanh , liếc ngang bàn Tiêu Ngọc đừng ánh mắt không bao lâu đi xuống đại sảnh .

    " Yêu mị cô nương tuyệt sắc như tiên nữ "

    " Yêu Mị "

    " Tiểu Nữ Hôm nay sẽ gì mọi người đàn một khúc " Yêu Mị lễ phép dùng ánh mắt phóng mị lực quyét ngang đám người ở dưới

    " Tiểu Xin ngưỡng mộ Yêu Mị cô nương đã lâu , nghe cô nương cầm kỳ thi hoạ tinh thông cho Tiểu Sinh thật ngưỡng mộ " Thư Sinh lên tiếng

    " Được công tử ngưỡng mộ là phúc đức của tiểu nữ " Yêu Mị không thất kính đáp lễ , tay bắt đây gãy đàn .

    Tiếng đàn của Yêu Mị nhẹ nhàng , tại cho người khác thoải mái , dễ chịu , không bao lâu xuất hiện ảo cảnh , được mỹ nhân mời gọi vào cõi thần tiên

    " Đây chẵn phải Huyền Âm Công sao , sao người này lại biết được , Huyền Âm tông thối ẩn võ lâm gần năm mươi năm không ai từ gặp nay sao lại ở đây làm nữ tử phong trần " Tiêu Ngọc nghe tiếng đàn rơi vào suy tư

    " Thật là một Tiểu Thiếu Niên thú vị , không bị sắc tâm cám vỗ " Yêu Mị gãy đàn như vẫn luôn quan sát cử động của Tiêu Ngọc

    " Yêu Mị cô nương có thể so sánh với Hoàng tỷ một người băng sơn , một người như lửa mỗi người một vẻ " Lãnh Phong thưởng thức Yêu Mị

    " Ngươi Không sợ hoàng tỷ ngươi biết ngươi đem nàng ta so sánh , lại cho ngươi ăn quả đắng " Tiêu Ngọc khẽ mở miệng đáp lời Lãnh Phong

    " Ngươi không nói ta không nói sao hoàng tỷ biết , huống chi ngươi nói ...."

    Lãnh Phong cười nguy hiểm nhìn Tiêu Ngọc .

    " Tiểu Công Tử đúng là số may , Yêu Mị cô nương cho mời ngươi vào phòng " Tú Bà từng xa đi đến nói

    " Cho mời ta " Tiêu Ngọc hỏi lại Tú Bà chỉ tay vào mình

    " Đúng vậy Yêu Mi cô nương cho mời là Tiểu Công Tử " Tú Bà cười đáp

    " Đúng là có phúc được cả yêu mị cô nương để mất , còn không mau đi " Lãnh Phong vẽ mặt chờ xem chuyện vui , hút vụt Tiêu Mị

    " DẪn Đường Đi " Tiêu Ngọc đứng lên đi , quay lại kêu tú bà
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 8 Hồi Phủ


    Bách Hoa Lâu Tổng có 3 gian lầu , Tầng thứ 3 không ai được bước lên ngoài Yêu Mị cho phép .

    Tú Bà dẫn Tiêu Ngọc lên thẳng lầu 3 dừng trước căn phòng .

    " Tiểu Công tử , đến nơi rồi xin mời vào Yêu Mị cô nương đang chờ , ta lui xuống trước " Tú Bà chỉ phòng cho Tiêu Ngọc rồi đi xuống

    " Chắc không sao , lẽ nào cô ta sẽ ăn thịt người " Tiêu Ngọc tự nhủ trong lòng , đưa tay đẩy cửa vào

    Trong Phong nghe tiếng nước sau phía bình phong , Tiêu Ngọc không khỏi nóng người mặt ẩn đỏ .

    " Mời lên đây , còn mình thì đi tắm đây là có ý gì ??"

    Tiêu Ngọc lấy tay vỗ trán mình suy nghĩ

    " Thiếp Thân thật thất lễ , mời tiểu công tử lên đây không kịp tiếp đón " Tiêu Ngọc trên người mặc một chiếc áo choàng mỏng manh , ẩn ẩn hiện thân thể đường cong hoàn mỹ , vừa mới tắm xong làn da mang theo hơi nước , ẩn đỏ , Yêu Mị đi từng bước lại gần Tiêu Ngọc không ngừng phóng mị nhãn .

    " Cô nương không biết mời tại hạ lên đây có chuyện gì chỉ giáo " Tiêu Ngọc thấy thân thể mị hoặc của Yêu Mị lại dùng ánh mắt câu nhân nhìn mình , thất thần một lúc Tiêu Ngọc lấy lại tinh thần hướng Yêu Mị hành lễ .

    " Công tử khách sáo , làm thiếp thân không được tự nhiên " Yêu Mị đi tiếng lại gần Tiêu Ngọc đưa tay ra .

    " Cô Nương xin tự trọng " Tiêu Ngọc thấy Yêu Mị đưa tay tới định cằm vạt áo mình , lui về phía sao .

    " Thiếp thân chỉ định đưa tay chỉnh lại vạt áo , công tử chê thiếp thân là nữ nhân phong trần nên không được động vào ?

    " Yêu Mị thấy Tiêu Ngọc lui về sau khi tay minh gần chạm vào áo , không khỏi than cho số phận .

    " Cô Nương ta ..," Tiêu Ngọc thật không biết nên nói gì

    " Công Tử Tên là gì " Yêu Mị nhìn Tiêu Ngọc hỏi

    " Tại hạ tên một chữ Ngọc , vô danh tiểu tốt không đáng nhắc đến , trời đã tối khuya tạ hạ xin cáo từ , ngày khác đến tạ tội " Tiêu Ngọc báo danh xong , mở cửa phòng rời đi

    " Thật Là thú vị " Yêu Mị không khỏi cười nguy hiểm " Lâu Nhất đâu "

    " có thuộc hạ " Lâu Nhất quỳ gối hành lễ

    " Người đều tra người tên Ngọc này , xem koi hắn ở nơi nào trong kinh thành " Yêu Mị ra lệnh

    " Thuộc hạ sẽ hoàn thành " Lâu Nhất nói xong biếng mất trong đêm

    ——-

    " Bản Vương đang vui vẽ ngươi là kẻ khốn lui kéo ta trở về " Lãnh Phong đang hưởng mỹ nhân bị Tiêu Ngọc vào phòng lôi về tức tối khó chịu , chửi mắng trên đường về

    " Ngươi không sợ phụ thân ngươi cho ăn đại bản sau ?

    Ta lôi ngươi về đề phòng bất chắc " Tiêu Ngọc không khỏi thấy bất an trong lòng không biết chuyện gì thấy khó chịu
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 9 Phạt


    Tiêu Ngọc Lôi kéo Lãnh Phong vào phủ phò mã xung quanh đèn đã tắt , không thắp sáng như thường ngày .

    " ta cảm thấy có gì lạ " Lãnh Phong nhìn bầu không khí thấy khác lạ

    " Phò mã vừa đi đâu về " Lãnh Thiên Sơ gặp Lãnh Phong , Tiêu Ngọc đi vào , đang cầm ly trà uống xong bỏ xuống

    " Công chúa ..."

    Tiêu Ngọc hốt hoảng lui về một bước nhìn Lãnh Thiên Sơ

    " Bái Kiến Đại Hoàng Tỷ " Lãnh Phong ớn lạnh người truyền đến cung kính .

    " Người đâu mang tiểu vương gia về cho hoàng thúc đang tìm , nhớ nói với Hoàng Thúc như lời bổn cung dặn " Lãnh Thiên Sơ căn dặn nhắc lời minh đã nói

    " Thuộc Hạ tuân lệnh "

    " Tiểu Vương Gia xin mời "

    " Hoàng Tỷ ta " Lãnh Phong khóc không ra nước mắt

    " Người đâu phụ ra lôi Tiểu Vương Gia về phủ "

    " Lãnh Phong ngươi bỏ ta " Tiêu Ngọc Nhìn thấy Lãnh phong bị kéo đi cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng nhìn về mình.

    " Ngươi bảo trọng , ta lại tới thăm ngươi " Lãnh Phong bị kéo đi truyền lời nói lại.

    " Phò Mã , ngươi muốn đi theo " Lãnh Thiên Sơ tiếp tục nhấp ly trà lên tiếng .

    " Có có mà không không " Tiêu Ngọc gật đầu rồi lại lắc đầu .

    " Phò Mã hôm nay đi đâu giờ mới hồi phủ " Lãnh Thiên Sơ dùng phượng nhãn liếc nhìn Tiêu Ngọc

    " ta và Lãnh Phong đi dạo , đúng là đi dạo " Tiêu Ngọc khăn khăn khẳng định mình đi dạo

    " Phò Mã đi dạo , đi dạo Bách Hoa Lâu , lại còn được Yêu Mi hoa khôi mời vào phòng " Lãnh Thiên Sơ nhìn Tiêu Ngọc ấp ún nói thẳng ra .

    " Ngươi cho người thao dõi ta " Tiêu Ngọc phát giác mình bị theo dõi

    " bổn cung chỉ cho người theo bảo vệ phò mà , phò mã phụ lòng tốt bổn cung , do bổn cung làm nương tử không chu đáo nên phò mã đi thanh lâu " Lãnh Thiên Sơ cố y nói minh sơ xót

    " Ngươi " Tiêu Ngọc tức dặm chân tại chỗ .

    " Người đâu , kéo Phò Mã đánh 50 đại bản cho bổn cung " Lãnh Thiên Sơ thấy Tiêu Ngọc sai không biết nhận lỗi đánh đe doạ tránh sau ảnh hưởng đến chuyện của nàng .

    " Tuân lệnh"

    " Ngươi xú nữ nhân độc ác , ngươi giết phân , ác phụ , xú nữ nhân " Tiêu Ngọc bị kéo xuống đánh , tức giận chửi um .

    1 Đại Bản

    2 Đại Bản

    ....

    20 Đại Bản

    " Đau , Đau , Xú nữ nhân , xú nữ nhân , ta với ngươi chết không yên " Tiêu Ngọc bị đánh đau đến chửi cũng không nổi , từ nhỏ tới lớn lần đâu tiên bị đánh .

    " Công Chúa , phò mã hắn chịu nổi không , đến 50 đại bản " Linh Chi lo lắng

    Lãnh Thiên Sơ không nói gì tiếp uống trà của mình .

    " Công chúa người tha cho Tiểu Vương Gia đi , Tiểu Vương Gia giọt máu cuối của Tề Phủ tánh ngài ấy con trẻ con , người vơ cao đánh khẽ " Lâm Thị Nghe Tiêu Thuận nói chạy đến quỳ cầu xin Lãnh Thiên Sơ .

    " Dừng đi đừng đánh nữa " Lãnh Thiên Sơ thấy Lâm Thị đã già quỳ cầu xin nề buông tha

    " Đa Tạ công chúa , đa tạ công chúa " Lâm Thị Khấu đầu tạ ơn

    Lãnh Thiên Sơ trở về phòng nghĩ ngơi , Linh Chi phía sau theo hầu

    " Tiêu Thuận , Mau giúp ta dẫn Tiểu Vương Gia về phòng , mau lên " Lâm Thi đỡ Tiêu Ngọc Đang hôn mê nói

    " Lâm Nhũ Mẫu ta tới liền " Tiêu Thuận chạy đến giúp đỡ đem Tiêu Ngọc dẫn về phòng .
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 10 Sốt Cao


    Tiêu Ngọc lúc hôn mê, đầu đồ mồ hôi ước đầy mặt miệng luôn nói" Nóng , Nóng Quá "

    "Tiểu Vương Gia ngươi có sao không đừng làm nhũ mẫu lo lắng " Lâm Thị hỏi thăm đưa tay sờ trán Tiêu Ngọc " Sao lại nóng thế này , phát sốt rồi "

    "Lâm Nhũ Mẫu ta mang nước ấm đến rồi " Tiêu Thuận bưng một thao nước từ ngoài chạy vào .

    " Tiêu Thuận nhanh mời đại phu , Tiểu Vương Gia sốt cao rồi , nhanh lên đi mời đại phu " Lâm Thị

    Tiêu Thuận tay chân luống cuống đặt thao nước xuống bàn " Lâm Nhũ mẫu ta đế nước đây , ta chạy đi kêu đại phu liền "

    " Tiêu Thuận ngươi đi đâu đó " Tiêu Phong thấy Tiêu Thuận Hốt hoảng chạy nhanh ngoài cửa lên tiếng kêu lại .

    " Tiêu Vũ ngươi trở về thật tốt mau theo ta xem Gia " Tiêu Thuận gặp Tiêu Vũ lôi kéo đi.

    " Tiêu Thuận có chuyện gì nói , Ngươi là nam nhân lôi kéo ta còn thể thống gì " Tiêu Vũ nàng đỏ mặt tức giận khi Tiêu Thuận lôi kéo .

    " Gia , Gia sốt cao nhanh lên " Tiêu Thuận

    " Làm sao Gia lại bị sốt cao " Tiêu Phong

    " Ta đi xem Gia " Tiêu Vũ Nàng nghe không quan tâm hai người bọn họ chạy đi tìm Tiêu Ngọc

    " Là do công chúa đánh gia nên mới bị sốt " Tiêu Thuận

    " Nếu gia có chuyện gì ta giết cô ta " Tiêu Phong luôn xem Tiêu Ngọc chủ nhân một bực tôn kính , cũng thương yêu như người thân không để Tiêu Ngọc bị thiệt thòi.

    " Tiêu Phong ngươi điên rồi nói nhỏ chút , không mai để người khác nghe cái mạng nhỏ của ngươi không bảo toàn " Tiêu Thuận , hắn hét lớn la mắng Tiêu Phong.

    _____

    Lãnh Thiên Sơ nghe bên phủ bên kia ồn ào không thể chợp mắt " Linh Chi bên phủ phò mã xảy ra chuyện gì ồn ào ?"

    " Bẩm Công Chúa , nghe người hầu nói , phò mã đang sốt cao chưa hạ " Linh Chi

    " Mau đem áo đến cho bổn cung thay , bổn cung cần qua bên đó xem tình hình " Lãnh Thiên Sơ

    " Nô tỳ Liền đi chuẩn bị " Linh Chi

    ————-

    Tiêu Vũ bưng một cái thao đi ra bên ngoài , nghe hai người kia ồn ào lên tiếng " Hai người các ngươi có im không , Gia đang ngủ "

    " Tiêu Vũ sao thao nước lại đầy máu thế kia " Tiêu Phong nhìn trong thao Tiêu Vũ bưng màu đỏ máu .

    " Gia bị đánh ứng máu bầm dẫn đến sốt , ta chăm cứu với xử lí máu bầm , Tiêu Thuận ngươi mau theo ta sắc thuốc cho gia , còn ngươi ở đó đừng cho ai phiền gia " Tiêu Vũ dẫn Tiêu Thuận đi lấy thuốc .

    Một Lúc sau

    Linh Chi khó chịu khi thấy nam nhân kia đứng trước cửa bất động cản đường chủ tử nàng không cho vào " Ngươi còn không tránh ra cho Công Chúa vào trong "

    " Gia đang ngủ , bất kì ai cũng không được vào " Tiêu Phong ôm kiếm bỏ mặc hai người

    Lãnh Thiên Sơ không tức giận nhưng cũng lên tiếng " Bổn Cung là Nương Tử , Phu Quân bổn cung đang bị bệnh cũng không thể thăm "

    Lâm Thị nghe cãi nhau bên trong mở cửa đi ra lên tiếng " Công Chúa mời ngài vào , Gia đang tịnh dưỡng bên trong , lão thân không phiền " Lâm Thị ra khỏi phòng để cho Lãnh Thiên Sơ vào .

    " Ngươi không được vào " Tiêu Phong vơ kiếm lên cản đường Linh Chi .

    " Ngươi sắc nhà ngươi đám cản đường bổn cô nương ta vào ngươi làm gì ta " Linh Chi vẫn xông vào

    Tiêu Phong không nói đưa tay điểm huyệt Linh Chi đứng bất động .

    " Ngươi mau mau giải huyệt cho bổn cô nương , bổn cô nương liều mạng với ngươi " Linh Chi

    Tiêu Phong đưa tay điểm luôn huyệt nói của Linh Chi " Nhưng gì là yên tĩnh "

    Linh Chi hai mắt trợn luôn lén nhìn Tiêu Phong trong lòng chửi thầm " đồ khúc gỗ , đồ đầu sắc "

    Tiêu Ngọc Nằm trên giường ngủ , đang ngủ nhưng mặt nhăn lại gặp ác mộng " Đừng đánh ta , xin ngươi đừng đánh ta "

    Lãnh Thiên Sơ thu vào mắt " Đến gặp ác mộng cũng thấy Bổn Cung đánh ngươi " Lãnh Thiên Sơ ngồi bên trên giường đưa tay lên lau mồ hôi cho Tiêu Ngọc , Lúc sau nàng tắt nến nằm kế bên Tiêu Ngọc vào giấc ngủ

    Bên trong hai người ngủ cùng nhau , bên ngoài thì có hai người đứng gác cả đem
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 11 Viên Phòng !


    Cả tháng qua , Tiêu Ngọc vẫn luôn nằm trên giường dưỡng bệnh , thật ra do bị đánh không thể động đứng nổi .

    Tiêu Ngọc dẫn Tiêu Thuận bước ra phủ phò mã bị ngăn cản " Các người mau tránh ra , tránh đường bản phò mã đi "

    Thị Vệ cung kính thưa " Bẩm phò mã , công chúa không cho ngài ra ngoài , trừ phi được công chúa đông ý , xin phò mã đừng làm khó chúng thuộc hạ "

    Tiêu Thuận nhìn Tiêu Ngọc hỏi" Gia chúng ta làm sao bây giờ "

    " Còn làm sao nữa , theo ta tìm ác phụ đó lí luận " Tiêu Ngọc nói xong tiêu soái bước đi tay cầm quạt phẩy .

    Tiêu Thuận chạy theo phía sau nói " Gia chờ ta với "

    Đám thị vệ thầm cầu phúc cho Tiêu Ngọc

    " Phò mã mới bị đánh vừa xuống giường lại dám chống đối công chúa "

    " Công Chúa dung mạo đẹp như hoa nhưng ra tay vô cũng tàn ác , ta cảm thấy tội cho tiểu phò mã "

    " Các ngươi không lo canh gác ở đó nói xấu sau lưng chủ tử , không sợ bị nghe thấy mạng cũng không còn "

    " Chúng ta trở lại canh gác liền "

    ——— Hoàng Cung ——-

    Lãnh Thiên Sơ " Hoàng Nhi xin yết kiến phụ Hoàng "

    Lãnh Nguyên " Sơ Nhi mau đứng lên "

    Lãnh Thiên Sơ biết Phụ Hoàng sẽ không tự nhiên cho triệu kiến lên tiếng nói " Phụ Hoàng cho triệu Hoàng Nhi có chuyện quan trọng !"

    Lãnh Nguyên biết chỉ đứa Nữ Nhi này hiểu hắn , không uổn công yêu thương đứa nhỏ này nhất trong mấy đứa con " Trẫm triệu ngươi vì mẫu hậu ngươi nhớ ngươi , còn một chuyện liên quan tới Lãnh Đoàn "

    Lãnh Thiên Sơ đưa mắt nghi ngoặc nhìn Phụ Hoàng nàng nói " Hoàng Thúc lại không an phận ?"

    Lãnh Nguyên lắc đầu nói " Dạo này hắn do cùng an phận trẫm mới lo lắng , Sơ Nhi ngươi cũng biết Hoàng Thúc ngươi lòng muốn tạo phản , Hoàng Thúc ngươi im lặng chính đang quan sát Tề Vương có trở lại triệu tham chính không "

    Lãnh Thiên Sơ không hiểu nói " Tề Vương đã không xen vào chuyện triều chính hơn mười năm làm sao Hoàng Thúc lại lo sợ "

    Lãnh Nguyên" Sơ nhi ngươi sai rồi , dù Tề Vương Hoàng Thúc không vào triều tham chính nhưng vẫn không giảm bớt phần nào ảnh hưởng , năm xưa không có Tề Vương Hoàng Gia Gia ngươi cũng không có được giang sơn , nhưng Tề Vương một người không tham danh lợi muốn làm Hoàng Đế không đến lượt Lãnh Gia chúng ta "

    Lãnh Thiên Sơ " Nên Hoàng Gia Gia cho lập hôn ước nhằm níu chân Tề Vương ..?"

    Lãnh Nguyện gật đầu nói " Đúng vậy , Hoàng Gia Gia ngươi là người nhìn trước đại cuộc nên mới lập hôn ước này cho Tề Vương không thể bỏ quên triều chính , vì đó trẫm mới không cho ngươi huỷ hôn ước , trước Hoàng Gia Gia ngươi chết luôn nói với trẫm bất kì ai cũng có thể không tin ngại trừ Tề Vương , biết bao người muốn hành thích Tề Vương đều một đi không trở lại "

    Lãnh Thiên Sơ lòng đã minh bạch " Phụ Hoàng muốn nói , nếu Hoàng Nhi muốn ngồi lên ngôi Hoàng Đế vững phải có Tề Vương giúp đỡ "

    Lãnh Nguyên gật đầu nói tiếp " Ngươi giờ là cháu dâu của Tề Vương , Mà Tề Vương chỉ còn có mỗi Tiêu Ngọc hắn là người kế thừa chỉ cần ngươi mang thai cốt nhục của Tiêu Ngọc , Tề Vương sẽ bằng mọi giá dọn đường giùm ngươi "

    Lãnh Thiên Sơ nghe đến Viên Phòng mặt trầm lặng " Phụ Hoàng , Tiêu Ngọc hắn chưa được mười ba tuổi , Tiêu Ngọc được Tề Vương giáo dục kinh thơ tâm hồn thuần khiết , hôm Lãnh Phong dẫn hắn đi Thanh Lâu hắn chỉ ngồi ngơ ngác nhìn , làm sao có thể biết Viên Phòng ?"

    Lãnh Nguyên " do từ nhỏ không được mẫu thân dạy vỗ , Tề Vương lại không thể ý đến vấn đề này chuyện này Sơ Nhi chỉ ngươi chủ động trước "

    Lãnh Thiên Sơ mặt đầy hắc tuyến nói " Phụ Hoàng mẫu hậu chờ , Hoàng Nhi xin qua bên đó "

    Lãnh Nguyên xua tay nói " Ngươi đi qua Mẫu Hậu ngươi đi "

    Lãnh Thiên Sơ " Hoàng Nhi cáo lui "

    Lãnh Nguyên nhìn thấy Lãnh Thiên Sơ mặt băng lạnh bỏ đi ra ngoài " Trẫm có hơi trực tiếp quá không ?

    —————

    Hoàng Hậu " Sơ Nhi phụ hoàng ngươi vì suy nghĩ cho ngươi , năm đó phụ hoàng ngươi 12 tuổi đã có hai thiếp thất "

    Lãnh Thiên Sơ " mẫu hậu ta .."

    Hoàng Hậu " ta biết ngươi cho quên được người kia , chờ ngươi làm Hoàng Đế lại lập hắn làm phi "

    Lãnh Thiên Sơ đỏ mặt " Hoàng Nhi không phải ý đó ..." nàng thật không phải nghĩ thế , chỉ là vì tranh dành quyền lực lợi dụng một nam hài còn lợi dụng cốt nhục của mình nàng không muốn làm .
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 12 Thê Tử Hay Thổ Phỉ


    Tiêu Thuận nhìn Tiêu Ngọc đi qua đi lại làm hắn đầu choáng váng nói " Gia ngươi làm gì đi qua lạy , đang suy tư gì thế "

    Tiêu Ngọc đưa đôi mắt tội nghiệp nhìn Tiêu Thuận " bổn vương bị nhốt hơn một tháng không được ra ngoài , bổn vương làm gì nên tội cưới nhằm hãn thê "

    Tiêu Thuận nhìn Tiêu Ngọc đáng thương hết sức đồng tình gặp hắn cũng không chịu nổi nói " Gia ngươi đừng qua phủ Công Chúa đập phá nữa hay đi cầu xin Công Chúa đi "

    Tiêu Ngọc khí phách nói " bổn vương không đi cầu xin xú nữ đó ta vào phòng ngủ " nói xong bỏ vào phòng đóng cửa lại .

    Tiêu Thuận nghĩ " Gia từ nhỏ hết sức cưng chiều , Lão vương gia lại dạy không thể cuối đầu bắt kì ai , làm sao kêu Gia có thể đi cầu xin " sau lại lắc đầu .

    ____________

    Linh Chi " công chúa hiện giờ trong phủ tiền không đủ chi tiêu nuôi 10 vạn quân , ít nhất cũng phải chi ra 100 vạn lượng "

    Lãnh Thiên Sơ trầm ngâm nói " bổn cung bây giờ không biết lấy bạc từ đâu , phụ hoàng không thể giúp cũng không biết mượn ai "

    Linh Chi nhớ ra nói " Công Chúa không phải Phò Mã có rất nhiều bạc sao ?"

    Lãnh Thiên Sơ lắc đầu " hắn còn nhỏ làm sao Tề Vương có thể giao hắn quản "

    Linh Chi không đồng ý nói " Công Chúa , hôm bữa nô tì thấy Tiêu Thuận cầm rất nhiều ngân phiếu nô tì dò hỏi hắn bảo Gia hắn có rất nhiều bạc "

    Lãnh Thiên Sơ " lẽ nào bổn cung phải mở miệng với hắn đòi bạc ?"

    Linh Chi " công chúa phò mã sợ người như vậy , nô tì nghĩ người hỏi phò mã sẽ đưa ra "

    Lãnh Thiên Sơ đứng dậy phất tay áo nói " Chúng ta đi kiếm hắn , chỉ còn cách này "

    ——————————

    Tiêu Ngọc đang ngủ mong lung có nghe tiếng gọi nói " Nhũ mẫu để ta ngủ một lúc "

    Lãnh Thiên Sơ thấy người kia còn không chịu tỉnh lớn tiếng nói " Linh Chi kêu người lôi phò mã ra đánh 50 bản cho bổn cung "

    Tiêu Ngọc thanh tỉnh tí nghe tiếng Lãnh Thiên Sơ sai người phạt trượng hoảng hốt nói " Đừng đừng đánh , công chúa muốn gì ở bổn vương ?"

    Lãnh Thiên Sơ " nghe phò mã có rất nhiều bạc bổn cung đến mượn "

    Tiêu Ngọc nghĩ mới đòi đánh bổn vương giờ mượn bạc không dễ " Không cho mượn "

    Lãnh Thiên Sơ nghe Tiêu Ngọc không cho mượn mắt phượng liếc đến giọng nói lạnh lùng " phò mã chắc không cho bổn cung mượn "

    Tiêu Ngọc nghe giọng nói lạnh muốn rung , liền nói " cho mượn cho mượn , 200 vạn được không " cầm cái hộp chứa 500 vạn lượng ngân phiếu lấy ra đưa cho công chúa 200 vạn nhưng người nọ không lấy " 500 vạn " đem nguyên hợp giao ra .

    Lãnh Thiên Sơ trầm giọng nói "Linh Chi thu bạc "

    Linh Chi mỉm cười tiếp lấy bạc " tạ phò mã "

    Tiêu Ngọc " bạc chừng nào trả ta ?"

    Lãnh Thiên Sơ lúc này cười mị ngoặc đáp " Bạc của phò mã cũng là của bổn cung , há có lí lấy rồi trả lại , bổn cung có việc đi , phò mã tiếp ngủ " dãn Linh Chi biến mất khỏi ngoài cửa .

    Tiêu Ngọc ngồi ngốc trên giường nhìn bóng lưng đi mất mới hoàn hồn " thê tử hay thổ phỉ "

    ——-

    Linh Chi cầm hộp ngân phiếu cười tiếp mắt nói " không ngờ chỉ một chiến đi cầm được 500 vạn lượng bạc , phò mã đúng là Phú Địch Khả Quốc "

    Lãnh Thiên Sơ dung tay xoay huyệt vị " nếu thiếu bạc cứ tìm phò mã để lấy , cứ nói ý bổn cung"
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 13 Lãnh Phong Sắp Thành Thân


    Bách Hoa Lâu một công tử bạch y , nho nhã tuấn tú tay cầm cây quạt đi thẳng lên phòng Yêu Mị .

    Yêu Mị ngồi trên bàn rượu đã chuẩn bị sẵn chào đón người nọ nói " sư tỷ , sao hôm nay lại đích thân tới đây "

    Bạch y công tử ngồi vào bàn tay cầm ly rượu nói " Lãnh Hàn bên đó có động tỉnh gì gần đây "

    Yêu Mị tay cầm ly rượu đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ đôi mắt tinh ý nhìn Bạch Y công tử nói " Sư tỷ không hổ trưởng công chúa mỹ mạo như hoa văn võ song toàn mọi người bàn tán , đoán được Lãnh Đoàn cùng Lãnh Hàn âm thâm cấu kết "

    Lãnh Thiên Sơ không có gì bất ngờ nàng nói " chứng cứ đã có sao , tiếp theo họ muốn ra tay với hắn "

    Yêu Mị gật đầu nói " Lãnh Đoàn với Lãnh Hàn qua lại rất cẩn thận không ai biết , tình cờ xuân hoa chúng ta âm thâm cài vào nhìn thấy thư tính bị đốt giang dỡ , họ sợ Tề Vương ủng hộ sư tỷ lên ngôi , nên thời gian này cho người ra tay với Tiểu phò mã để Tề Vương giận dữ chút lên đầu sư tỷ họ ngư ông đắt lợi , không ngờ tỷ lại cấm túc tiểu phò mã , cho ám vệ âm thầm giải quyết đám sát thủ được phái đến "

    Lãnh Thiên Sơ thở dài nói " hắn vì ta mới dính đến vụ tranh đấu quyền lực này , bổn cung sao để hắn có chuyện gì xảy ra "

    Yêu Mị nói " sư tỷ ngươi đánh giá hơi thấp Tiểu Phò Mã , bên người hắn có hai ám vệ võ nghệ rất cao cường người chúng ta không phải đối thủ , lại nói Tề Phủ phú địch khả quốc là một tay Tiểu phò mã của sư tỷ làm nên "

    Lãnh Thiên Sơ trầm mặt nói " Hắn có tài đến đâu cũng chỉ là một nam hài chưa lớn , chung quy nếu bổn cung lên ngôi hắn là hoàng phu của bổn cung , nam nhân của bổn cung sao có thể để thiệt mạng "

    Yêu Mị nói tiếp " Tiểu Phò Mã tránh được mị thuật của muội , hắn không phải vật trong ao , tỷ nên xem xét lại , hắn dù sao cháu Tề Vương , mà Tề Vương hùng tài thi lược hắn nhất định không thua kém "

    Lãnh Thiên Sơ " được bổn cung cân nhắc , bổn câu phải hồi phủ "

    Yêu Mị nhìn Lãnh Thiên Sơ mép môi nỡ nụ cười mị hoặc " Đúng ta phu thuê mới cưới ân ái vô cùng không nở xa cách"

    ____

    Tiêu Ngọc nghe Lãnh Phong nói kinh ngạc lớn tiếng nói " Ngươi nói cái gì , ngươi phải thành thân "

    Lãnh Phong bất lực nói " ngươi cũng biết người đó "

    Tiêu Ngọc cười đắc ý nói" là ai có thể trị tính phong lưu ngươi "

    Lãnh Phong khôn mặt bất đắc vĩ nói" là Yêu Mị "

    Tiêu Ngọc trợn mắt nhìn Lãnh Phong nói " làm sao là cô ta , cô ta biết ngươi thân phận chưa "

    Lãnh Phong vỗ trán nói " Là tại ta , ngày đó ta uống say đi lên phòng Yêu Mị không hay cởi áo quần vào ngâm nước bị Yêu Mị bắt gặp , nếu ta không cưới chuyện ta là nữ nhi sẽ được công bố "

    Tiêu Ngọc nói " Lãnh Thiên thúc thúc có thể đồng ý một cô nương phong trần làm ngươi vợ sao "

    Lãnh Phong lắc đầu nói " ngươi sai rồi , phụ thân ta còn rất tán thành hôn sự này , nói ta giấy không gói được lửa huống chi có một nữ nhân chịu gả "

    Tiêu Ngọc vẽ mặt không vui nói " đúng giấy không gói được lửa nếu để công chúa biết ta là nữ nhân thì sao ?"

    Lãnh Phong nói " đừng nói với ta ngươi động tâm với Hoàng tỷ "

    Tiêu Ngọc lắc đầu nói " ta cũng không biết , nhưng ta cam tâm là một hài tử bên cạnh người đó , ta cũng biết người đó âm thầm phái người bảo vệ ta , nên ta không muốn bức dây động rừng người đang có ý giết ta "

    Lãnh Phong kinh ngạc nói " có người dám ám sát ngươi , không sợ Tề Vương chu vi cửu tộc sao "

    Tiêu Ngọc mỉm cười nói " theo ám vệ ta tra là Nhị Hoàng tử ra tay , hắn không chỉ đối phó ta mục đích chính ta nàng ấy "

    Lãnh Phong hào hiệp nói " nếu cần ta giúp cứ lên tiếng "

    Tiêu Ngọc " hảo huynh đệ "
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 14 Gặp Nhị Công Chúa


    Lãnh Thiên Sơ đi Ngự Thư Phòng có công vụ cần làm , Không lâu sau Tiêu Ngọc cũng cáo từ Hoàng hậu một mình đi ngự hoa viên dạo , đêm nay phải ở lại hoàng cung thật tẻ nhạt .

    Ngự Hoa viên bốn bề hoa đua thắm nở , chim hót líu lo , phủ công chúa , phủ phò mã không thể nào sánh bằng , nàng đi một lúc nhìn thấy trong đình viện một nữ nhân mị hoặc , mặc mỏng sa y đỏ, có thể nhìn thấy mờ mờ da thịt trắng như tuyết bên trong , tư thế ngồi lười nhát hết sức câu nhân .

    Mỹ nhân nhìn thấy Tiêu Ngọc đang nhìn , môi đỏ nhấp ly rượu trong tay , cười tiếng như chuông bạc , đôi mắt câu nhân nhìn Tiêu Ngọc nói :" Hoàng tỷ phu , bổn cung đẹp sau ..?"

    Tiêu Ngọc hoàn hồn trong lòng không khỏi chửi nữ nhân này đúng là yêu nghiệt , nếu gặp nam nhân thấy tình cảm này không thể không muốn nhào lên người nàng , Tiêu Ngọc hành lễ nói " Thần gặp qua Nhị công chúa "

    Lãnh Thiên Tinh cười khanh khách nói " Hoàng tỷ phu không cần quá đa lễ , hôm nay gặp đây có duyên , Hoàng muội mời Hoàng tỷ phu vào đình tán ngẫu "

    Tiêu Ngọc nhìn trên bàn có hai cái ly , mà ly rượu kia nguyên vẹn chưa ai xử dụng , chắc nàng đang chờ ai , lẽ nào là đang chờ ta , ta cũng muốn xem nàng ta trong hồ lô đang bán thuốc gì :" Đã nhị công chúa mời , Thần cung kính không bằng luân lệnh "

    Lãnh Thiên Tinh mép môi đỏ nói " Hoàng tỷ phu lại quá lời , mời hoàng tỷ phu ngồi "

    Tiêu Ngọc đa lễ nói " Đa tạ công chúa "

    Lãnh Thiên Tinh mở ra dò rượu nói " Hoàng tỷ phu thật đến đúng lúc, đây là rượu tây vực cống nạp không lâu chỉ có vài bình , hoàng muội xin mời hoàng tỷ phu thưởng thức "

    Tiêu Ngọc nhìn ly rượu do dự cầm lên tay " Đa tạ công chúa mời "

    Lãnh Thiên Tinh thấy người nọ chưa uống lên tiếng " Hoàng tỷ phu sợ hoàng muội hạ độc sao ..?"

    Tiêu Ngọc chừng chờ nói " chỉ là .."

    " Chỉ là tối nay còn tiệc , Phò mã uống rượu hại thân , để bổn cung uống thay "

    Tiêu Ngọc nhìn Lãnh Thiên Sơ từ đâu xuất hiện cướp ly rượu , nàng bất ngờ nói :" Công chúa "

    Lãnh Thiên Tinh không được vui khi có mặt Lãnh Thiên Sơ nói " Đại Hoàng tỷ muốn uống có thể rót ly khác , ly này là bổn cung mời hoàng tỷ phu "

    Lãnh Thiên Sơ mặt lạnh nhìn Lãnh Thiên Tinh nói " Hoàng muội cho rằng bổn cung không biết ngươi nghĩ gì , ai có thể nhưng phò mã bổn cung không được " Nàng nói xong quay đầu nắm tay áo Tiêu Ngọc " theo bổn cung đi chuẩn bị y phục "

    Lãnh Thiên Tinh gặp Lãnh Thiên Sợ kéo Tiêu Ngọc đi xa , nàng hắt đổ cả bàn rượu , ánh mắt sắt bén nhìn theo hướng họ đi :" thứ ta muốn nhất định có bằng được , kể cả ngôi vị nam nhân của ngươi ta nhất định đoạt bằng được ngươi chờ xem "

    Dạ Tuyết nhìn chủ tử tức giận nói " Trưởng công chúa thật quá đáng , phá hoại chủ tử chuẩn bị cả buổi "

    Lãnh Thiên Tinh bỏ đi lên tiếng nói " Dạ Tuyết chúng ta trở về "

    ——

    Lãnh Thiên Sơ kéo Tiêu Ngọc vào phòng đóng cửa lại nói " phò mã tốt nhất cho bổn cung tránh xa nhị hoàng muội , bổn cung không muốn có chuyện xảy ra "

    Tiêu Ngọc là người thông minh , nàng nghe bọn họ đối thoại biết giữa hai người xảy ra vấn đề , gặp Lãnh Thiên Sơ đang nóng giận cũng không đối nghịch với nàng ngoan ngoãn đáp " Công chúa ta biết "
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 15 Hoàng Cung Qua Đêm


    Tết nguyên tiêu Hoàng Đế mở tiệc thiết yến , Hoàng Tộc đều tụ tập đông đủ , Văn Võ Bá Quan được phép dẫn theo người thân đi dự tiệc .

    Trưởng công chúa quốc sắc thiên hương người tình trong mộng của biết bao các công tử , tài tử các quan triều đình luôn câm ghét sao phò mã không phải là mình , Nhị Công chúa váy đỏ càng thêm yêu mị câu hồn phách , Nhưng người được để ý nhiều nhất là tiểu phò mã , khuôn mặt tuấn mỹ non nớt thiếu niên , cử chỉ nho nhã , do uống một ít rượu khuôn mặt trắng nõn hiện tại hồng hào cho người khác muốn nhéo một cái , các tiểu thư phê các nhất nhìn ngắm cũng chỉ dám nhìn lén , không bằng các đại nam nhân cứ nhìn thẳng trầm trầm .

    Đại Hoàng Tử Lãnh Hàn nhìn Tiêu Ngọc bên cạnh Lãnh Thiên Sơ tiếc hận không dứt , đưa tay rót đầy ly rượu , đưa về phía Tiêu Ngọc nói " Hoàng tỷ phu , Hoàng Đệ kính một ly , chúc hoàng tỷ phu và hoàng tỷ sớm có quý tử " Lãnh Hàn uống một hơi cạn ly

    Tiêu Ngọc cầm ly đáp trả "Mượn lời các ngôn của Đại Hoàng tử " Tiêu Ngọc cũng uống cạn ly rượu .

    " Thần cũng xin kính Phò Mã gia một ly

    ...

    Hoàng Hậu nhìn Tiêu Ngọc từ đầu đến cuối tiệc luôn bị người kính rượu , thiệt tại say hợp ý , nàng mỉm cười nhìn Lãnh Thiên Sơ nói " Sơ Nhi , mau đem Ngọc Nhi về nghĩ ngơi "

    Lãnh Thiên Sơ đưa tay ôm lấy eo Tiêu Ngọc , đỡ Tiêu Ngọc đứng dậy , cúi chào Hoàng Thượng , Hoàng Hậu rời đi

    Lãnh Thiên Tinh gặp Tiêu Ngọc được Lãnh Thiên Sơ đỡ rời đi , tay không tự giác nắm chặt vào nhau , các móng tay đâm thẳng vào da như muốn chảy ra máu.

    ———

    Thanh Loan Cung tẩm cung lúc Trưởng Công chúa ở khi còn chưa xuất giá , trong Thanh Loan Cung rất rộng được trang trí đơn giản mà không mất vẽ trang nghiêm của hoàng gia , các cây cột được điêu khắc thật tinh xảo .

    Thanh Loan Cung đêm nay yên tĩnh một cách lạ thường .

    Tiêu Ngọc được Trưởng Công chúa Lãnh Thiên Sơ đỡ xuống giường nằm , Nàng đi vào phía sau bình phong kia có chuẩn bị sẵng nước .

    Tiêu Ngọt thanh tỉnh một phần nào , như cơ thể dần nóng lên , do Hoàng Hậu chuyên cho người sắc thuốc bổ cương dương , nàng thể chất dương không phải âm nên thuốc bắt đầu tác trọng , cộng thêm trong phòng mùi hương kích thích , tiếng nước chảy chuyền vào tay , nàng không khỏi nghĩa về hình ảnh Công chúa đang tấm dáng người thế nào , mồ hôi đầm đìa trên chán " ta cơ thể còn nhỏ không tác dụng mấy , mau ngủ mai tỉnh sẽ không sao " nàng tự nhũ với mình .

    Lãnh Thiên Sơ từ trong bước ra mắc áo ngủ hôm nay đặc biệt mỏng , mới tắm xong do nước nóng làm làn da ẩn hồng , ẩn hiện trong vạt áo ngủ , nàng ân cần đi lại ngồi lên giường thấy một khoảng trống Tiêu Ngọc đã chừa sẵng phía bên ngoài , nàng nằm lên khoảng trống đó xích lại gần Tiêu Ngọc phát hiện đang đổ hãn lên tiếng dò xét " Phò Mã ngủ rồi ?"

    Tiêu Ngọc cảm nhận trong tay Lãnh Thiên Sơ đặt lên eo nhỏ của mình , làn da mát lạnh dể chịu vô cùng , nàng khẽ rùng mình quay người vùi mặt vào trước ngực Lãnh Thiên Sơ tay ôm eo rất yên lặng ngủ tự nhũ " Không Thể Bại Lộ Thân Phận nữ nhi , không biết Công Chúa lại dỡ trò gì "

    Lãnh Thiên Sơ nàng nhìn Tiêu Ngọc như tiểu hài tử vùi vào lòng nàng ôm ngủ , có biết bao nhiêu đáng yêu , mà nàng đang tính kế với hài tử , không thể không khinh bỉ bản thân mình , nàng nhẹ ôm Tiêu Ngọc vào lòng , cũng nhắm mắt ngủ thiếp đi

    Tiêu Ngọc cảm nhận được người ôm nhẹ vào lòng , hơi thở đều truyền đến chắc đang ngủ , nàng nghĩ mình thoát khỏi kiếp nạn an tâm mà ngủ
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 16 Dụ Hoặc


    Tiêu Ngọc mặt trời lên đến đỉnh mới tỉnh lại phát hiện Lãnh Thiên Sơ đã không thấy tâm hơi , rời giường mặc y phục đi ra ngoài .

    Cung Nữ đứng trước cửa Thanh Loan Điện , đang đứng biểu hiện sốt ruột không biết đang chờ ai , gặp Tiêu Ngọc bước ra mừng rỡ chạy đến " Phò Mã gia , nô tỳ chờ người "

    Tiêu Ngọc khó hiểu nhìn Cung Nữ hỏi " Ngươi chờ bổn phò mã làm gì ?"

    Cung Nữ cung kính nói " Phò Mã , công chúa cho nô tỳ mời ngài quá khứ dùng bữa "

    Tiêu Ngọc suy nghĩ "nếu Công Chúa đã căn dặn người chờ ta thức nói , làm sao lại đứng trước cửa , Hoàng Thượng lại chỉ có mấy người con , nhất định là nhị công chúa , nàng ấy cho mời ta làm gì ?"

    Cung nữ vẻ mặt lo lắng , sợ hãi sợ Phò Mã không đi , nàng nhất định sẽ bị phạt rất thãm hại " Phò Mã là nhị công chúa mời ngài , nô tì xin ngài đừng làm khó nô tì "

    Tiêu Ngọc nhìn thấy cung nữ sợ hãi cũng lấy bất ngờ , Nhị Công chúa đáng sợ vậy sao , Cung nữ chết sống không liên quan đến nàng , nhưng nàng muốn đi xem Nhị Công chúa trong bình hồ lô chứa thứ gì " Ngươi Mau dẫn đường , bổn phò mã cùng ngươi đi "

    ——

    Cát Tường Cung tẩm cung nhị công chúa , thức ăn đã được chuẩn bị tỉ mỉ , rượu trên bàn được cống nạp , nắp bình đã mở mùi hương nồng nặc , nàng rót hai ly rượu , tiện tay thả một thứ gì đó vào ly rượu còn lại , cánh cung cửa mở ra cung nữ đã dẫn Tiêu Ngọc vào đến " Hoàng Tỷ Phu , ngươi đã đến " tiếng nói mị hoặc vài phân bi thương như tức phụ gặp phu quân ở xa trở về , vừa mừng vừa oán trách.

    Tiêu Ngọc nghe tiếng nói vũ mị, mị hoặc bất động một lúc kịp hoàn hồn trong lòng không khỏi mắng " yêu nghiệt , nhân gia là nữ nhân nếu nam nhân đã bị ngươi cấp mê "

    Lãnh Thiên Tinh thấy Tiêu Ngọc thẫn thờ một lúc môi đỏ liền nỡ một nụ cười hài lòng " Hoàng Tỷ Phu mời thượng toạ "

    Tiêu Ngọc ngồi xuống đi thẳng vào vấn đề , từ lúc bước vào luôn cảm giá được sự bất an " Nhị Công chúa không biết mời thần đến có gì chỉ giáo ?"

    Lãnh Thiên Sơ nàng tỏ vẽ không vui nói " Nhân Gia chỉ mời Hoàng Tỷ Phu dùng bữa cơm , Hoàng Tỷ phu lại như thế xa cách "

    Tiêu Ngọc nghĩ bữa cơm này có vấn đề , nhớ lúc trước Công Chúa thái độ không được tốt khi bắt gặp hai người trò chuyện trong đình , nếu lưu lại ăn bữa cơm đến tai công chúa sẽ gặp hoạ , tẩu là thượng sách " Nhị Công chúa , Trưởng Công chúa đang chờ thần , bữa cơm này không thể ăn , thần xin được cáo lui "

    Lãnh Thiên Tinh lòng căm tức , lại là Lãnh Thiên Sơ , cố nén nổi nóng giận " Hoàng Tỷ Phu thật không nể mặt Thiên Tinh , dù gì cũng tới ít nhất cũng phải uống một ly rượu hãy rời đi"

    Tiêu Ngọc cầm ly rượu uống một hơi , buông ly xuống " bây giờ thần ...." ngã ra sao

    Lãnh Thiên Tinh đưa tay đỡ Tiêu Ngọc vào lòng , nhìn ngũ quan tuấn mỹ non nớt ,tí hơi rượu làm làn da trắng hơi ẩn hồng , nàng không kìm lòng không đậu đưa tay sờ , da mịn màn hơi cả nàng , làm nữ nhân cũng ganh tị , nàng đỡ Tiêu Ngọc vào giường cấp trói lại , nàng đứng dậy nhìn người đang hôn mê không hay biết gì trên giường " Lãnh Thiên Sơ a Lãnh Thiên Sơ , cái gì ngươi cũng được thứ tốt nhất ta thì không ....

    Ngọc Nhi truyền thiếp tắm rửa ra hầu hạ chàng "

    Tiêu Ngọc tỉnh lại phát hiện tay chân bị cắp trói , nằm trên người là Nhị công chúa mặc nội y , phát một cái áo mỏng phủ lên nhìn đến hốt hoảng " Ngươi thả ta ra "

    Lãnh Thiên Tinh làm như không nghe thấy kéo ra thấy lưng Tiêu Ngọc , Kéo vạt áo bào mở ra , mở đến vạt áo trong hiện ra làn da trắng , cơ bụng tinh sảo , ngực rắn chắc , đưa tay chạm vào vuốt ve trước lòng ngực , vẽ một dòng tròn .

    Tiêu Ngọc vì bàn tay Lãnh Thiên Tinh chạm vào da thịt , cảm giác lạnh từ đôi tay truyền đến , sợ nếu tiếp tục thân phận sẽ bại lộ" Lãnh Thiên Tinh nữ nhân ngươi điên rồi , ta là ngươi hoàng tỷ phu , chúng ta không thể , người đâu mau vào đây cho bổn phò mã "

    Lãnh Thiên Tinh cởi vạt áo ngoài của mình bỏ ,nằm xuống kề sát sát tai Tiêu Ngọc nói " Hoàng Tỷ Phu chính ta không cần , Ngọc dù tối qua bị ả Lãnh Thiên Sơ lăn nhục bổn cung cũng không chê ngươi , an phận nằm im không phải ngoan hơn sao , tẩm cung này của ta ai dám xong vào !"
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 17 Đại Công Chúa Đến


    Lãnh Thiên Sơ cáo lui phụ hoàng rời Ngự Thư Phòng về Thanh Loan Cung , không thấy người đâu , nàng gọi cung nữ đến " Phò Mã hắn đi đâu ?"

    Cung Nữ quỳ trên mặt đất thân thể run , do Lãnh Thiên Sơ bài ra tràng khí quá lớn " Phò Mã được Nhị Công Chú thỉnh quá khứ "

    Lãnh Thiên Sơ quay người vội dã rời đi biến mất khỏi trước cửa Thanh Loan Cung .

    Cung Nữ khó hiểu nhìn theo Trưởng Công chúa vội vã rời đi " Công Chúa làm sau lại vội tìm phò mã , trong cung hai ngày nay ai không biết người công chúa yêu không phải phò mã "

    ——-

    Lãnh Thiên Tinh cuối người xuống hôn môi nhỏ của Tiêu Ngọc như bị né tránh ghét bỏ nói " Ngọc , ngươi né không được " nàng cuối xuống hun ở cổ

    Tiêu Ngọc thầm nghĩ , không phải nữ nhân này cũng liên quan đến đám sát thủ , ta đã không ẩn nhẫn , nếu có tiến tới ta chỉ có thể ra tay " Ngươi Mau buông bổn vương ra "

    Cửa Điện mở ra , Lãnh Thiên Sơ nhìn đến trên giường Tiêu Ngọc Bị cấp trói , quần áo lộn xộn lộ ra ngực tính tế trắng nõn , Lãnh Thiên Tinh lại chỉ mặc nội y nằm trên người Tiêu Ngọc còn đang chiếm tiện nghi , nàng đi nhanh về phía giường , nắm lấy vai Lãnh Thiên Sơ kéo quăn bên giường .

    Lãnh Thiên Tinh khó chịu , chưa nhìn ai lớn tiếng nói " Ai dám phá chuyện tốt của bổn cung "

    Bộp

    Lãnh Thiên Sơ giáng xuống một cái tát đánh Lãnh Thiên Tinh " Chuyện tốt của ngươi là dụ vỗ phu quân bản công "

    Tiêu Ngọc hoàn hồn khẽ kêu "công chúa "

    Lãnh Thiên Tinh ôm mặt cười lạnh nhìn Lãnh Thiên Sơ " Ngươi có xem hắn là phu quân không , ai không biết ngươi tâm sớm trao cho nam nhân khác , không bằng Hoàng Tỷ nhường cho muội "

    Lãnh Thiên Sơ cởi trói cho Tiêu Ngọc , lôi người đi nghe Lãnh Thiên Tinh nói quay người lại , đôi mắt lạnh muốn viết người " Nam nhân bổn cung tự bổn cung định đoạt, bổn cung cảnh cáo ngươi không nên có ý với hắn lần sau không dể như vậy bỏ qua "

    Lãnh Thiên Tinh nàng cố tình nói lớn cho Tiêu Ngọc nghe đến " nếu không phải vì Tề Vương ủng hộ ngươi làm gì chịu lấy hắn , hôn ước đã sớm huỷ "

    Tiêu Ngọc lòng có chút mất mát , khó chịu , nàng còn thương hắn sao .

    Lãnh Thiên Sơ chúng ý đến Tiêu Ngọc bắt động không tiếp tục đôi co , dẫn Tiêu Ngọc rời đi , đến ngự hoa viên nhìn lại , giọng trầm xuống nói " Ngươi coi lời bổn cung là gì "

    Tiêu Ngọc ấm ức , thật nàng không nghĩ Nhị Công Chúa sẽ như thế , nàng không biết nói gì " Ta ..."

    Lãnh Thiên Sơ nói tiếp " Nếu bổn cung không đến kịp , ngươi biết cái gì hậu quả " nàng bỏ đi

    Tiêu Ngọc thở dài một hơi " Ta chiến này khó thoát " sau đó đi theo Lãnh Thiên Sơ rời Hoàng Cung , hồi công chúa phủ .

    Lãnh Thiên Sơ , Tiêu Ngọc đi ngang nhau vào phủ đến trước đại sảnh , Lãnh Thiên Sơ nhẹ nhàn nói " Ngươi Cấp quỳ ở đây , bổn công không cho phép không được đứng dậy , cấm túc một tháng "

    Tiêu Ngọc quỳ xuống , nghe cấm túc liền hướng Lãnh Thiên Sơ kêu rên " Công Chúa , đừng lại cấm túc ..." nhưng người không để ý đi mất

    Cát Tường Cung

    Lãnh Thiên Tinh đập nát đồ vật , từ trước giờ nàng chỉ xem nam nhân trò chơi , nhưng gặp Tiêu Ngọc thiếu niên thuần khiết ,từ lần đầu gặp nàng đã nhất kiến chung tình khó quên .

    Nếu không có Lãnh Thiên Sơ hắn đã của nàng , tất cả mọi thứ Lãnh Thiên Sơ có chỉ vì Trưởng Công Chúa nàng căm hận

    Hắc Y Nhân quỳ xuống " Công chúa tìm thuộc hạ "

    Lãnh Thiên Tinh nghiến răng lợi hại " cho ngươi nữa tháng sát Lãnh Thiên Sơ , nếu không thành công đem đâu văn lên "

    Hắc y Nhân " Thuộc hạ rõ , không phụ lòng công chúa kì vọng "
     
    (Bh) Tiểu Vương Gia Của Công Chúa
    Chương 18 Phò Mã Đoạn Tụ


    Lãnh Phong sau một ngày nữa chính thức Thành Hôn , Đêm nay chạy đến phủ Phò Mã .

    Lãnh Phong tiến vào đình , thấy Tiêu Ngọc mất hồn đưa tay choàng cổ thân thiết ôm nhau " Ngươi ngẫn ngơ gì thế ?"

    Tiêu Ngọc thở dài " ta bị cấm túc , mấy nay công chúa hành vi rất lạ "

    Phía xa cung nhân nhìn thấy hai nam tử tuấn mỹ đang ôm nhau , Lãnh Phong 16 tuổi lớn hơn Tiêu Ngọc hai năm cao hơn một tí " Người đó không phải phò mã gia sao ?"

    " kế bên là tiểu vương gia Hàn Phong "

    " Ta biết đã sớm nghi ngờ , với mỹ lệ của công chúa phò mã không bị cấp mê thì ra là đoàn tụ "

    " Ta hảo đau lòng cho công chúa , phò mã tuyệt thế tuấn mỹ lại đoạn tụ "

    " không phải tiểu vương gia Hàn Phong sắp thành thân sao "

    " ta nói cho người biết , là Vương Gia ra lệnh "

    " chúng ta mau đi nếu bị Phò Mã gia biết đang hẹn tình nhân chúng ta chết chắc "

    " đi mau , các ngươi nhỏ tiếng lại "

    ———

    Linh Chi chạy một mạch nhanh vào phòng Lãnh Thiên Sơ " công chúa chuyện lớn , có chuyện lớn "

    Lãnh Thiên Sơ mặt bĩnh tỉnh không quan tâm " Linh Chi bổn cung trọng dụ ngươi càng không phép tắc , vào không thông báo "

    Linh Chi mặt đầy ấm ức " Công chúa nô tì có chuyện gấp , vôi quá nên quên "

    Lãnh Thiên Sơ khép lại thư trên tay nhìn Linh Chi " xảy ra chuyện gì ?"

    Linh Chi tuần thuật lại những gì nghe bọn cung nhân nói kể lại một lần cho Công Chúa nghe " bọn họ thấy phò mã và tiểu vương gia ôm nhau , nghe nói rất thương tâm , không nỡ chia lìa , tình chàng ý thiếp , nói phò mã là đoạn tụ "

    Lãnh Thiên Sơ nghe xong , mặt trầm lặng xung quanh không khí giảm xuống " Hồ nháo , truyền lệnh bổn cung ai dám nói bậy lôi xuống chém , ai không biết phò mã với Hàn Phong tình thân còn hơn huynh đệ "

    ——

    Lãnh Phong đưa tay rượu mình cụng ly với Tiêu Ngọc " vĩnh biệt một đời phong lưu của lão tử , đụng phải yêu nghiệt "

    Tiêu Ngọc cảm thái " cưới vợ như cưới lão hổ , cho ngươi biết cảm giác của bổn vương , cụng ly "

    Lãnh Phong gật đầu đồng tình " ngươi sao lại chọc hoàng tỷ lại bị cấm túc , không ai cùng ta tung hoành "

    Tiêu Ngọc rót cho rượu vào ly vừa nói " Ta bị nhị hoàng tỷ tí nữa cưỡng , nên bị cấm túc "

    Lãnh Phong cười đến sảng khoái , đưa tay kéo cằm Tiêu Ngọc " chặt chặt , khuông mặt này không trách được nhị tỷ ta mê , nàng ta nổi tiếng thích hoan dâm ngươi bị nàng nhìn đến nên chúc mừng hay khóc hộ ngươi " haha

    ...

    ———

    Tiêu Ngọc say rượu không xác nhận được phòng nhìn nơi nào ,đi vào phòng quen thuộc đó là phòng trưởng công chúa Lãnh Thiên Sơ

    Lãnh Thiên Sơ nghe mùi rượu nhíu mày , lại mượn rượu làm càng " Phò Mã , bổn cung không truyền ngươi "

    Tiêu Ngọc nàng nhớ phòng này là của nàng, sao lại thấy mặt nhíu mày Lãnh Thiên Sơ " mặt lạnh phòng này của bổn vương , tránh ra khỏi giường bổn vương "

    Lãnh Thiên Sơ nàng trầm lặng , thông minh , tài trí thế nào cũng không ai dám trước mặt nàng làm càng , lại có người kêu nàng mặt lạnh , ngày thường băng lãnh thay vào đó liệt hoả bức lên " Tiêu Ngọc ngươi nhìn xem bổn cung là ai , ngươi dám kêu bổn cung mặt lạnh "

    Tiêu Ngọc nằm lên giường ngã đầu lên gối , kéo chăn , mắt nhắm không mở , nghe tiếng quát nói " Mau im cho bổn vương ngủ , tin bổn vương cho người lôi ngươi xuống chặt đầu "

    Lãnh Thiên Sơ muốn ném Tiêu Ngọc trên giường xuống , nhưng thấy Tiêu Ngọc đã cấp ngủ mê miệng nhỏ non nĩ vài tiếng dù nhỏ nhưng truyền tới tai nàng " Thiên Sơ ta hảo thích ngươi " nàng quay người khép cửa rời đi

    Tiêu Ngọc sáng tỉnh vậy , phát hiện nàng đang nằm phòng công chúa , giấc mơ lúc tối lại là thật , nàng đang suy nghĩ ,bất động chết lặng trên giường .

    Cung Nữ bên ngoài vào truyền lời " Phò Mã người đã tỉnh , cung chúa cho ngài ra đại sảnh quỳ đến giờ ngọ mới được lên "

    Tiêu Ngọc oán hận , từ nhỏ nàng toàn hố người , giờ gặp Lãnh Thiên Sơ vận chuyển sao quỷ tạ , đối với nữ nhân này nàng ngốc đầu không nổi.

    Tiền tài lẫn tâm nàng cũng tự chạy theo Lãnh Thiên Sơ

    === tối lại có 1 chương
     
    Back
    Top Dưới