[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 40: Tin dữ
Chap 40: Tin dữ
[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 40: Tin dữ
Trần Hân không biết bản thân đã thoát khỏi đó bằng cách nào nhưng mà thứ cuối cùng xuất hiện trong trí nhớ của cô chính là máu.
Là Úc Đan Thần đã thay cô đỡ viên gạch mà Noãn Noãn ném tới.
"Con gái à, con tỉnh rồi.
Con nhìn mẹ đi, có thấy đau chỗ nào không?"
Mẹ Trần thay con gái tỉnh đã lâu nhưng mắt cứ nhìn lên trần nhà đến cả chớp một cái cũng không có liền lên tiếng.
Trần Hân có nghe được lời mẹ mình nói chứ.
Nhưng ngay lúc này cô vẫn không thoát được nổi cảnh tượng khi đó.
Cả đời cô cũng không quên được.
Chỉ là khi nghĩ tới những người ở chỗ đó cô không khỏi bật người dậy nhìn chầm chầm vào mẹ Trần.
"Mẹ, Huyền Lâm sao rồi?"
Mẹ Trần nhíu mày.
Từ lúc đưa đến bệnh viện bà không có tâm trí nào hỏi thăm tình hình của những đứa trẻ khác.
Chỉ là vẫn vô tình nghe được một chút.
Nhưng bà có nên nói cho con gái biết không đây.
Với tình trạng hiện tại Trần Hân có chịu nổi không.
"Mẹ, mọi người đâu cả rồi?
Họ đâu cả rồi?"
Cô lại lặp lại một lần nữa.
Mẹ Trần xoa xoa đầu cô.
"Mọi người không sao.
Đã về nhà rồi."
"Còn Úc Đan Thần thì sao?
Cậu ấy cùng nằm viện chung con đúng không?
Con muốn đi gặp cậu ấy."
Nhìn thái độ của mẹ Trần cô đột nhiên dâng lên một cổ bất an không nói thành lời.
Trần Hân nhanh chóng tháo kim chuyền nước rồi bước xuống giường nhưng đã bị mẹ Trần giữ lại.
"Con ở yên đó cho mẹ, bác sĩ bảo con không được xuống giường.
Ngoan đi, khi nào con khoẻ thì đi gặp cũng không muộn."
Trần Hân nhìn mẹ Trần một lúc lâu.
Cô khẽ đưa tay lên ngực mình, có gì đó rất bất an, nó thôi thúc cô như muốn nói với cô nếu cô không nhanh chóng đi gặp bọn họ cô sẽ hối hận hết cả cuộc đời này.
"Mẹ, vậy mẹ đưa con đi được không?
Con xin người, để con đi được không?
Con nhất định phải nhìn cậu ấy bình an."
Mẹ Trần vuốt tóc con gái rồi thở dài.
Bà khẽ lau nước mắt.
Úc Đan Thần là học trò mà bà khá tâm đắc từ trước đến nay.
Chỉ là sau này người học trò đó vĩnh viễn không thể tiến về phía trước được nữa.
"Hân Hân, hôm nay là ngày đưa tiễn Úc Đan Thần, con bé mất rồi."
Bà lại thở dài rồi nói tiếp.
Bà cũng không ngờ quan hệ con gái bà và Vũ Huyền Lâm lại là như thế.
Chỉ là lần này hai đứa không thể bên nhau rồi.
Nếu bà có đồng ý thì nhà họ Vũ cũng khôgn thể nào đồng ý cho hai đứa quen nhau.
Tình trạng của Vũ Huyền Lâm hiện tại Trần Hân sớm muộn cũng sẽ biết và con bé bắt cuộc phải sớm chấp nhận.
"Tình trạng của Vũ Huyền Lâm không tốt, nhà họ Vũ đã đưa con bé đến Thượng Đông tìm thầy thuốc vào tối qua rồi."
Mẹ Trần vừa nói vừa thở dài.
Trong nhóm của bọn họ ngoài Chúc Dĩnh bị thương hơi nặng thì những người khác cũng chỉ xây xát một chút.
Bọn chúng gần như nhắm vào Vũ Huyền Lâm mà ra tay.
Úc Đan Thần lại vì con gái bà mới thiệt mạng.
Bà vẫn nên cùng con gái đến nhà họ Úc nói với họ một tiếng cảm ơn thì mới phải đạo.
Trần Hân lúc này không nghe được gì nữa.
Những thông tin này đối với cô như sét đánh giữa trời quang.
Rõ ràng mấy hôm trước họ còn vui vẻ với nhau mà.
Tại sao hôm nay lại như vậy hả.
"Mẹ... hôm nay mẹ lạ lắm... mẹ còn biết trêu con cơ đấy?"
"Mẹ, người nói đi... không phải có đúng vậy không ạ?"
"Là mẹ đùa con có đúng không...
Nói dối...
Nói dối như vậy con sẽ không vui, sẽ dỗi đấy..."
Mẹ Trần ôm chầm lấy thân thể đang run rẩy của Trần Hân.
"Đi, chúng ta đi gặp Úc Đan Thần lần cuối thôi con."
Năm mười bảy tuổi, có những người bạn bước vào đời cô và sau cùng cô không thể nào gặp lại những người bạn đó nữa.
Úc Đan Thần đã chôn cất tại một nghĩa trang dành cho người đạo công giáo.
Vào ngày đưa tiễn cô ấy, ngoài lớp mười một A và các giáo viên cùng họ hàng Úc gia ra thì cô không hề thấy Vũ Huyền Lâm.
Cuộc đời cô có thể có năm hai mươi tuổi, ba mươi tuổi hoặc năm mươi tuổi nhưng cuộc đời Úc Đan Thần hiện tại đã dừng lại ở tuổi mười bảy.
Cô ấy ra đi mang theo tình yêu lớn nhất cuộc đời mình.
Một tình yêu đối với Vũ Huyền Lâm mà Trần Hân cô mãi mãi thể nào so sánh được.
Tình yêu của cô ấy dành cho Vũ Huyền Lâm cao cả đến mức sẵn sàng hy sinh mọi thứ mà không cần đòi hỏi bất cứ thứ gì.
Cô vốn là một người dịu dàng, hoà nhã, là một học sinh tốt nhưng vì để bước vào thế giới người mình yêu cô sẵn sàng trở thành một người trái ngược với bản thân.
Cô ấy cứu cô cũng xuất phát từ tình yêu ấy.
Từ việc Vũ Huyền Lâm yêu cô.
Còn Trần Hân cô đã làm được gì cho Vũ Huyền Lâm ngoài gánh nặng chứ.
Cô muốn Vũ Huyền Lâm phải thay đổi vì cô nhưng cô có bao giờ nhìn lại cảm xúc của cô ấy không.
Cô so với Úc Đan Thần.
Trần Hân cô thật sự không xứng.
Vũ Huyền Lâm cũng giống biến mất khỏi cuộc đời cô.
Cô không biết tình trạng của cô ấy, càng không thể liên lạc được với cô ấy.
Cô cố gắng thông qua Chúc Dĩnh tìm đến Vũ gia nhưng nơi đó ngoài sự quy nga, lộng lẫy ra thì đến bóng người cũng không thấy.
Một người lạ như cô càng không được phép bước vào.
Chỉ là nhìn từ bên ngoài cô lại cảm thấy nó được bao trùm bởi vẻ ngoài cô cùng lạnh lẽo.
Cô không nghĩ một Vũ gia luôn có những thành viên vui vẻ, ấm áp lại sống trong căn nhà lạnh lẽo đến như vậy.