Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BH] Tâm Hồn Rực Lửa

[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 40: Tin dữ


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 40: Tin dữ

Trần Hân không biết bản thân đã thoát khỏi đó bằng cách nào nhưng mà thứ cuối cùng xuất hiện trong trí nhớ của cô chính là máu.

Là Úc Đan Thần đã thay cô đỡ viên gạch mà Noãn Noãn ném tới.

"Con gái à, con tỉnh rồi.

Con nhìn mẹ đi, có thấy đau chỗ nào không?"

Mẹ Trần thay con gái tỉnh đã lâu nhưng mắt cứ nhìn lên trần nhà đến cả chớp một cái cũng không có liền lên tiếng.

Trần Hân có nghe được lời mẹ mình nói chứ.

Nhưng ngay lúc này cô vẫn không thoát được nổi cảnh tượng khi đó.

Cả đời cô cũng không quên được.

Chỉ là khi nghĩ tới những người ở chỗ đó cô không khỏi bật người dậy nhìn chầm chầm vào mẹ Trần.

"Mẹ, Huyền Lâm sao rồi?"

Mẹ Trần nhíu mày.

Từ lúc đưa đến bệnh viện bà không có tâm trí nào hỏi thăm tình hình của những đứa trẻ khác.

Chỉ là vẫn vô tình nghe được một chút.

Nhưng bà có nên nói cho con gái biết không đây.

Với tình trạng hiện tại Trần Hân có chịu nổi không.

"Mẹ, mọi người đâu cả rồi?

Họ đâu cả rồi?"

Cô lại lặp lại một lần nữa.

Mẹ Trần xoa xoa đầu cô.

"Mọi người không sao.

Đã về nhà rồi."

"Còn Úc Đan Thần thì sao?

Cậu ấy cùng nằm viện chung con đúng không?

Con muốn đi gặp cậu ấy."

Nhìn thái độ của mẹ Trần cô đột nhiên dâng lên một cổ bất an không nói thành lời.

Trần Hân nhanh chóng tháo kim chuyền nước rồi bước xuống giường nhưng đã bị mẹ Trần giữ lại.

"Con ở yên đó cho mẹ, bác sĩ bảo con không được xuống giường.

Ngoan đi, khi nào con khoẻ thì đi gặp cũng không muộn."

Trần Hân nhìn mẹ Trần một lúc lâu.

Cô khẽ đưa tay lên ngực mình, có gì đó rất bất an, nó thôi thúc cô như muốn nói với cô nếu cô không nhanh chóng đi gặp bọn họ cô sẽ hối hận hết cả cuộc đời này.

"Mẹ, vậy mẹ đưa con đi được không?

Con xin người, để con đi được không?

Con nhất định phải nhìn cậu ấy bình an."

Mẹ Trần vuốt tóc con gái rồi thở dài.

Bà khẽ lau nước mắt.

Úc Đan Thần là học trò mà bà khá tâm đắc từ trước đến nay.

Chỉ là sau này người học trò đó vĩnh viễn không thể tiến về phía trước được nữa.

"Hân Hân, hôm nay là ngày đưa tiễn Úc Đan Thần, con bé mất rồi."

Bà lại thở dài rồi nói tiếp.

Bà cũng không ngờ quan hệ con gái bà và Vũ Huyền Lâm lại là như thế.

Chỉ là lần này hai đứa không thể bên nhau rồi.

Nếu bà có đồng ý thì nhà họ Vũ cũng khôgn thể nào đồng ý cho hai đứa quen nhau.

Tình trạng của Vũ Huyền Lâm hiện tại Trần Hân sớm muộn cũng sẽ biết và con bé bắt cuộc phải sớm chấp nhận.

"Tình trạng của Vũ Huyền Lâm không tốt, nhà họ Vũ đã đưa con bé đến Thượng Đông tìm thầy thuốc vào tối qua rồi."

Mẹ Trần vừa nói vừa thở dài.

Trong nhóm của bọn họ ngoài Chúc Dĩnh bị thương hơi nặng thì những người khác cũng chỉ xây xát một chút.

Bọn chúng gần như nhắm vào Vũ Huyền Lâm mà ra tay.

Úc Đan Thần lại vì con gái bà mới thiệt mạng.

Bà vẫn nên cùng con gái đến nhà họ Úc nói với họ một tiếng cảm ơn thì mới phải đạo.

Trần Hân lúc này không nghe được gì nữa.

Những thông tin này đối với cô như sét đánh giữa trời quang.

Rõ ràng mấy hôm trước họ còn vui vẻ với nhau mà.

Tại sao hôm nay lại như vậy hả.

"Mẹ... hôm nay mẹ lạ lắm... mẹ còn biết trêu con cơ đấy?"

"Mẹ, người nói đi... không phải có đúng vậy không ạ?"

"Là mẹ đùa con có đúng không...

Nói dối...

Nói dối như vậy con sẽ không vui, sẽ dỗi đấy..."

Mẹ Trần ôm chầm lấy thân thể đang run rẩy của Trần Hân.

"Đi, chúng ta đi gặp Úc Đan Thần lần cuối thôi con."

Năm mười bảy tuổi, có những người bạn bước vào đời cô và sau cùng cô không thể nào gặp lại những người bạn đó nữa.

Úc Đan Thần đã chôn cất tại một nghĩa trang dành cho người đạo công giáo.

Vào ngày đưa tiễn cô ấy, ngoài lớp mười một A và các giáo viên cùng họ hàng Úc gia ra thì cô không hề thấy Vũ Huyền Lâm.

Cuộc đời cô có thể có năm hai mươi tuổi, ba mươi tuổi hoặc năm mươi tuổi nhưng cuộc đời Úc Đan Thần hiện tại đã dừng lại ở tuổi mười bảy.

Cô ấy ra đi mang theo tình yêu lớn nhất cuộc đời mình.

Một tình yêu đối với Vũ Huyền Lâm mà Trần Hân cô mãi mãi thể nào so sánh được.

Tình yêu của cô ấy dành cho Vũ Huyền Lâm cao cả đến mức sẵn sàng hy sinh mọi thứ mà không cần đòi hỏi bất cứ thứ gì.

Cô vốn là một người dịu dàng, hoà nhã, là một học sinh tốt nhưng vì để bước vào thế giới người mình yêu cô sẵn sàng trở thành một người trái ngược với bản thân.

Cô ấy cứu cô cũng xuất phát từ tình yêu ấy.

Từ việc Vũ Huyền Lâm yêu cô.

Còn Trần Hân cô đã làm được gì cho Vũ Huyền Lâm ngoài gánh nặng chứ.

Cô muốn Vũ Huyền Lâm phải thay đổi vì cô nhưng cô có bao giờ nhìn lại cảm xúc của cô ấy không.

Cô so với Úc Đan Thần.

Trần Hân cô thật sự không xứng.

Vũ Huyền Lâm cũng giống biến mất khỏi cuộc đời cô.

Cô không biết tình trạng của cô ấy, càng không thể liên lạc được với cô ấy.

Cô cố gắng thông qua Chúc Dĩnh tìm đến Vũ gia nhưng nơi đó ngoài sự quy nga, lộng lẫy ra thì đến bóng người cũng không thấy.

Một người lạ như cô càng không được phép bước vào.

Chỉ là nhìn từ bên ngoài cô lại cảm thấy nó được bao trùm bởi vẻ ngoài cô cùng lạnh lẽo.

Cô không nghĩ một Vũ gia luôn có những thành viên vui vẻ, ấm áp lại sống trong căn nhà lạnh lẽo đến như vậy.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 41: Năm nhất đại học


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 41: Năm nhất đại học

Trần Hân học ở Bắc Trung đến cuối năm mười hai.

Năm mười tám tuổi của cô không khác gì một trang sách hoàn toàn khác.

Suốt một năm cô chỉ có hai điểm đến là nhà và trường học, nếu rảnh cô sẽ cùng Chúc Dĩnh ra ngoài một chút, không thì cô cũng đến trước Vũ gia ngồi thẩn thờ.

Đáng tiếc, hơn một năm cô chưa từng gặp được Vũ Huyền Lâm lấy một lần.

Chúc Dĩnh cũng không chịu nói cho cô biết tình trạng của Vũ Huyền Lâm.

Cô phải khó khăn lắm mới làm cô ấy khai ra Vũ Huyền Lâm đang ở Thượng Đông.

Vì vậy, năm mười hai nguyện vọng của cô chính là đại học Thượng Đông.

Mặc cho đại học Oxford liên tục mời gọi vừa đưa ra những chính sách vô cùng hấp dẫn với cô.

Nếu như trước kia, cô chắc chắn sẽ không ngần ngại mà đồng ý nhưng hiện tại cô không cần.

Chính sách hấp dẫn thế nào cũng không bằng nơi có người đó.

Cô muốn đến đó.

Muốn tìm Vũ Huyền Lâm.

Đại học Thượng Đông so với đại học Thủ Đô cũng là một trong những đại học có danh tiếng nhất nước.

Ngay từ khi Trần Hân còn học lớp mười một bọn họ đã muốn tài trợ và đặt cách thẳng học thẳng lên thạc sĩ.

Gần như chỉ cần vị học bá này chịu thì cái gì họ cũng chấp nhận.

Thật ra đại học Thượng Đông cũng suy nghĩ rất nhiều.

Nhân tài như vậy nếu không đào về họ sẽ hối hận đến chết.

Thế là ngày 18 tháng 8, cô tạm biệt mẹ Trần một mình đến Thượng Đông bắt đầu thời kỳ sinh viên của mình.

Chỉ là cô không giống các bạn, cô học thẳng vào thạc sĩ.

Trước khi đi, cô đã nghé thăm Úc Đan Thần rất lâu, nếu như chuyện đó không xảy ra cô ấy cũng sẽ có tương lai rất rất tươi sáng.

Úc Đan Thần là con một trong nhà, ba mẹ Úc lớn tuổi mới có con vì thế gần như đã đầu tư tất cả cho cô con gái của mình.

Đáng tiếc cuộc đời cô ấy lại vì cô mà kết thúc ở tuổi mười bảy.

Cô nghe Chúc Dĩnh bảo khi đó bọn họ hoàn toàn trở nên bị động.

Viên gạch mà Noãn Noãn ném đến đã trúng vào đầu Úc Đan Thần, cô ấy đã ra đi ngay sau đó bên cạnh Vũ Huyền Lâm.

Cô ấy lúc đó ở cách đó khá xa không nghe được Úc Đan Thần nói gì nhưng cô nhìn thấy Úc Đan Thần cười rồi mấp máy môi nói gì đó rất nhỏ.

Có lẽ chỉ có Vũ Huyền Lâm nghe được.

Bọn họ lại chỉ mới là học sinh cấp ba vào giờ phút đó không khỏi hoảng loạn và sợ hãi.

Dù sao bọn họ có đánh nhau cũng không muốn sự việc xảy ra như vậy.

Đó cũng là một mạng người mà.

Chỉ là bọn trường số một thật sự là một bọn mất nhân tính.

Khi thấy bọn họ vẫn còn bàng hoàng trước sự việc bọn chúng đã cười rất to rồi lao vào điên cuồng tấn công bọn họ.

Khi đó bọn cô đều tưởng sẽ đi theo Úc Đan Thần luôn rồi.

May mà xe cảnh sát tuần tra chạy ngang qua, nghe được tiếng la hét bên trong mới ập vào cứu bọn họ.

Sự việc này đã cướp đi một người vì vậy bọn trường số một bao gồm Noãn Noãn không tránh khỏi việc bị truy tố hình sự.

Do nhà họ Vũ đốc thúc phía cảnh sát đã nhanh chóng giải quyết vụ việc.

Noãn Noãn và Cung Mễ Lai là hai kẻ cầm đầu vì vậy án phạt của họ cũng nặng hơn những người khác.

Có lẽ cả đời này cũng chỉ có thể ở trong tù.

Còn những tên đồng bọn mỗi người ít nhất cũng bốn đến bảy năm tù.

Cô thử hỏi như vậy có đáng không.

Chỉ vì ghen tị và lòng đố kỵ mà kết thúc cuộc đời mình như vậy.

Thử hỏi, bây giờ bọn họ đã thấy mình vinh quang chưa.

Năm thứ nhất ở Thượng Đông một mình cô rất cô đơn và có chút khó khăn nhưng là chuyện không đáng để trong lòng.

Chủ yếu cô ở ký túc xá năm nhất cùng tham gia các hoạt động ngoại khoá với năm nhất nhưng chương trình học lại là thạc sĩ.

Vậy là ký túc xá và giảng đường của cô như hai thế giới khác nhau.

Một bên đầy trẻ trung, còn một bên đều là các anh chị lớn tuổi hơn cô, có rất nhiều người đã lập gia đình.

Thế là cả hai đều có hai cách nhìn đời hoàn toàn khác, cách thể hiện cũng khác.

Lúc đầu cô thật sự không hoà nhập được.

Đặc biệt là trong khi làm việc nhóm, không ai muốn chung nhóm với cô vì họ nghĩ cô không đủ kiến thức có thể ảnh hưởng đến điểm số của họ.

Trần Hân dự tính sau khi tới Thượng Đông sẽ đi tìm Vũ Huyền Lâm nhưng vào ngay lúc đó cô lại vô cùng stress.

Không còn tâm trí và thời gian để đi tìm Vũ Huyền Lâm nữa.

Cho đến khi cô thích nghi được cũng đã hết cả một học kỳ.

Bạn bè nói với cô nếu là sinh viên thì phải ít nhất thử qua một lần đi làm bán thời gian để trãi nghiệm.

Vào học kỳ hai cô bắt đầu muốn đi làm thêm vì vậy cô xin vào làm bán thời gian cho cửa hàng tiện lợi.

Hôm nay cô được xếp ca buổi chiều nên bây giờ đang bận bịu tính lại tiền để lát nữa bàn giao ca thì có người đi vào.

Bên trong cửa hàng tiện lợi có camera giám sát nên cô chỉ lên tiếng chào rồi lại tiếp tục làm công việc của mình.

Bỗng có một lon nước đặt trước quầy thanh toán của cô còn đặt lên đó một tờ tiền.

Người đó hoàn toàn không nói gì cả nên Trần Hân cũng nhanh chóng tính tiền.

Cho đến lúc thối tiền, người đó mới lên tiếng với giọng điệu lạnh nhạt.

"Thả."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 42: Gặp lại


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 42: Gặp lại

Trần Hân nhìn người đoa đưa tay ra liền thả những đồng tiền xu xuống.

Bình thường cô cũng gặp những khách như vậy.

Họ mất bệnh sạch sẽ và không thích người khác chạm vào người nên cô cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Chỉ là sau đó cố mới ý thức được giọng nói của người đó có gì đó rất quen thuộc.

Thậm chí đến cả cách nói chuyện cũng làm cô cảm thấy quen thuộc.

Cô nhanh chóng gẩn đầu lên.

Hình bóng người đó vào lúc này như khắc sâu vào tâm trí cô.

Là người mà cô gần hai năm qua chưa lúc nào thôi không nghĩ tới.

Bóng lưng cô ấy gầy gò không còn giống trong trí nhớ của cô.

Cũng không còn bộ dạng cao ngạo coi trời bằng vung giống như khi đó.

Người ấy từ từ rời khỏi cửa hàng nhưng mà bước đi đó mỗi bước đi làm Trần Hân như bị xé mất ruột gan.

Vũ Huyền Lâm trong trí nhớ của cô, cô ấy hay bỏ tay vào túi quần, điệu bộ rất ngông cuồng giống như sinh ra đã là thiên chi kiêu nữ.

Nhưng lần này cô ấy không còn như vậy nữa.

Bên cạnh cô ấy là hai chiếc nạng khuỷu, thân thể cô ấy hoàn toàn dựa vào hai chiếc nạng đó để chống đỡ và bước đi.

Dường như lúc nãy Vũ Huyền Lâm cũng không nhận ra cô.

Cô chăm chú làm việc còn mang khẩu trang còn cô ấy lại chăm chú vào việc chống đỡ thân mình.

Trần Hân nhanh chóng đuổi theo.

Mặc cho Vũ Huyền Lâm đã hoà vào dòng người trên đường.

Nhưng khi đuổi kịp rồi cô lại không biết phải đối mặt với cô ấy thế nào.

Cô nên nói gì đây.

Cô phải làm gì đây.

Cô đã từng nghĩ bọn họ sẽ gặp nhau trong rất nhiều tình huống nhưng vào ngay lúc này mọi thứ cô chuẩn bị tất cả điều vô nghĩa.

Cô khẽ bước thật chậm phía sau cô ấy.

Nhìn cô ấy chật vật với chiếc nạng rồi lại nhìn cô ấy tức giận mà trút giận lên bên chân không thể cử động của mình.

Chúc Dĩnh nói với cô.

Vũ Huyền Lâm đang rất khoẻ mạnh, sống rất vui vẻ nhưng như thế này là khoẻ mạnh, là vui vẻ sao.

Vũ Huyền Lâm nhìn bên chân phải của mình hoàn toàn không đưa lên được, lại nhìn vào hai chiếc nạng mình giữ lấy thân thể mình liền nhíu mày.

Đã hai năm rồi tình trạng của cô vẫn cứ như vậy, không tốt lên được chút nào.

Bác sĩ nói với cô, cô đứng lên được đã là một kỳ tích nếu muốn hoàn toàn trở về như trước kia đó là chuyện không thể nào.

Cô hiện tại chính là một kẻ tàn phế.

Đột nhiên có người ôm chặt lấy cô từ phía sau.

Vũ Huyền Lâm cả người cứng ngắt.

Cô nhìn xuống đôi tay đang choàng qua eo mình, lại cảm nhận được đầu người đó dựa vào lưng mình liền muốn giãy giụa thoát khỏi.

Đáng tiếc cô giãy giụa thì cái ôm đó càng chặt.

Thậm chí cô còn cảm nhận được sau lưng mình có gì đó ươn ướt.

Vũ Huyền Lâm nhíu mày.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay ôm lấy eo mình liền nãy sinh cảm giác bất an.

Cô đã trốn đến tận nơi này rồi.

Không lẽ vẫn phải đối mặt với người cô không muốn thấy vào lúc này nhất sao.

Trước nay cô luôn xuất hiện trước mặt Trần Hân bằng bộ dạng ngông cuồng nhất, kiêu ngạo nhất nhưng lúc này với cái bộ dạng này.

Cô đã không còn xứng với cô ấy nữa rồi.

Cô hiện tại là kẻ không có học thức, bản thân còn tàn phế thì lấy gì để xứng đáng với người ta.

"Bỏ."

Vũ Huyền Lâm mấp máy môi.

Có biết rằng trong gần hai năm qua có lúc nào cô không nghĩ đến cô ấy không.

Chưa lúc nào cô không nghĩ đến cô ấy nhưng cô không thể đi tìm cô ấy được.

Với thân thể này cô chỉ có thể là gánh nặng cho cô ấy.

Trần Hân nhanh chóng lắc đầu.

Vào lúc này cô càng quyết tâm hơn.

Bằng mọi giá cô không được buông tay Vũ Huyền Lâm.

Đời này Trần Hân cô sẽ dính chặt lấy cô ấy.

Cô không thể phụ lòng Úc Đan Thần được.

Chắc chắn cậu ấy ở thiên đàng đã phù hộ cho bọn họ sớm gặp lại nhau.

Trần Hân không buông, Vũ Huyền Lâm giãy giụa không được vì vậy cô chỉ có thể thoả hiệp.

Sau khi cô khóc xong một trận thì chiếc áo thun của Vũ Huyền Lâm ở phía sau cũng ướt một mảng lớn.

Trần Hân lại không chút ngần ngại lao hết nước mắt lên đó.

Thấy Trần Hân đã nín lại còn buông mình ra Vũ Huyền Lâm liền bỏ đi.

Đáng tiếc cô đi đến chỗ nào thì Trần Hân liền đi theo tới đó.

Cô ấy hoàn toàn không có ý định muốn buông tha cho cô.

Vũ Huyền Lâm thấy vậy liền trừng mắt với Trần Hân.

"Cậu về đi."

"Không về."

Trần Hân nhanh chóng đáp lại.

"Về."

"Không về."

"Cút."

"Cậu đuổi cũng cô ích.

Tớ không muốn, cậu có ngon thì đến đây lôi tớ quẳng ra cửa đi."

Thấy Vũ Huyền Lâm thô lỗ như vậy Trần Hân liền tức giận.

Canh ngay lúc Vũ Huyền Lâm mở cửa nhà cô liền chui tọt vào rồi nhảy thẳng lên sofa bộ dạng vô cùng thách thức."

Nơi ở hiện tại của Vũ Huyền Lâm ở Thượng Đông là một căn hộ trên chung cư.

Một toà chung cư đắc đỏ nhất ở Thượng Đông và ở trên toà nhà cao nhất có thể thuận tiện ngắm toàn bộ thành phố.

Trần Hân vừa vào được liền đóng đô trên sofa khiến Vũ Huyền Lâm rất bất lực.

Cô nhanh chóng gọi bảo vệ đến lôi người ra.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 43: Cưỡng hôn


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 43: Cưỡng hôn

Trần Hân bị bảo vệ lôi ra khỏi chung cư một cách vô cùng mất mặt.

Từ trước đến nay cô đều là người được tung hô, ca tụng nhưng lúc này lại bị người ta lôi ra khỏi chung cư với lí do cô có ý đồ xấu với chủ căn họ.

Trần Hân không khỏi hỏi thăm mười tám đời nhà họ Vũ.

Vừa mới gặp lại đã như vậy.

Sau này cô sẽ từ từ tính sổ.

Vì vậy Trần Hân canh lúc bảo vệ không chú ý lại một lần nữa lẻn vào chung.

Nhờ chung cư liên tục có người lên xuống nên cô cũng được hưởng ké mà đi thang máy lên căn hộ của Vũ Huyền Lâm.

Thấy Trần Hân đã rời đi Vũ Huyền Lâm liền buông lỏng cảnh giác nhưng sau đó cô lại tiếp tục nghe tiếng chuông cửa.

Vũ Huyền Lâm nhìn lên đồng hồ đã hơn chín giờ tối.

Trần Hân cũng đã rời đi được hơn hai tiếng nên cô không nghĩ nhiều mà chống nạng ra mở cửa.

Cánh cửa vừa mở ra cô nhìn thấy người lúc nãy mình vừa kêu bảo vệ đuổi đi liền nhíu mày nhanh chóng muốn đóng cửa lại.

Trần Hân đưa tay ra ngăn lại nhanh hơn Vũ Huyền Lâm một bước.

Chỉ là khi cánh cửa khép lại tay cô cũng vì vậy bị kẹt ở giữa.

Trần Hân nhíu mày vô cùng đau đớn nhưng mà lại nhất quyết không buông tay.

Nhà họ Vũ rất có thế lực, Vũ Huyền Lâm muốn trốn cô thì cho dù cô có lật tung quả địa cầu cũng không tìm được.

Vậy nên cô phải tranh thủ ngay lúc này bắt lấy không để người chạy đi.

Vũ Huyền Lâm thấy bàn tay nhỏ nhắn của Trần Hân bị kẹt liền buông tay.

Cô không hề muốn tổn thương cô ấy.

Một chút cũng không muốn.

Cô thà để bản thân mình bị lăng trì đến chết cũng không muốn Trần Hân chịu bất kỳ một tổn thương nào.

"Vũ Huyền Lâm, cậu đối xử với bạn gái mình vậy sao?"

Trần Hân nhíu mày.

Cô ôm lấy bàn tay xoa xoa còn thuận tiện nhảy vào bên trong.

Vũ Huyền Lâm lạnh mặt: "Cậu không phải bạn gái tớ."

Trần Hân đứng hình mất ba giây.

Cái người không chút liêm sỉ nói với cô, cô là bạn gái của cô ấy hiện tại đang chối bỏ cô.

Nếu như là trước đây có lẽ cô sẽ nhếch môi đồng ý với câu nói này.

Nhưng hiện tại Trần Hân cô thích Vũ Huyền Lâm, muốn cùng Vũ Huyền Lâm đi hết cuộc đời này hoàn toàn là sự thật.

Cô nhất định không buông tay.

Bằng mọi giá phải giữ Vũ Huyền Lâm bên cạnh.

"Thật không?"

Trần Hân nhanh chóng đóng cửa lại, sẵn tay còn khoá luôn cửa.

Cô nhanh chóng dồn Vũ Huyền Lâm vào cánh cửa mặt đối mặt mà hỏi.

Vũ Huyền Lâm không ngờ sau gần hai năm không gặp Trần Hân lại to gan như vậy.

Cô ấy so với khi đó đã thay đổi rồi.

Cô mím chặt môi nhìn Trần Hân rồi gật đầu.

Nhưng không ngờ sau cái gật đầu đó bản thân lại bị cưỡng hôn đến mức không thể phản kháng.

Năm đó khi hai người quen nhau cũng chỉ mới dừng lại ở cái ôm và nắm tay.

Cô đã rất mong muốn được hôn cô ấy.

Đáng tiếc bây giờ mong muốn thành sự thật nhưng người chủ động lại không phải cô.

Vũ Huyền Lâm bị hôn đến thần hồn điên đảo.

Hai tay nắm chặt cây nạng khuỷu không thể tiến cũng chẳng thể lùi.

Cho đến khi hai người không thể thở được nữa.

"Huyền Lâm, Lâm ca, cậu nói lại lần nữa cho tớ, tớ có phải bạn gái cậu không?"

Vũ Huyền Lâm mím môi trực tiếp quay mặt đi.

"Cậu không trả lời tớ liền hôn cậu."

Trần Hân rõ ràng đang cảm thấy rất thành tựu.

Có ai ngờ cô có thể một ngày ức hiếp được Vũ Huyền Lâm cơ chứ.

"Cậu..."

Vũ Huyền Lâm trước nay không giỏi ăn nói cũng không giỏi thể hiện vậy nên luôn dùng hành động.

Bây giờ cô đến cả hành động cũng không thể nên mọi thứ gần như vô cùng bí bách.

"Vũ Huyền Lâm, nhìn tớ, nói tớ là bạn gái cậu...

Nhanh lên, tớ muốn nghe."

Trần Hân đưa tay nắm lấy cằm Vũ Huyền Lâm để cô ấy nhìn thẳng vào mình.

Vũ Huyền Lâm hiện tại hoàn toàn rơi vào thế yếu.

Cô chống trả không được, giãy giụa cũng không xong nên cô quyết định giữ im lặng.

Mà Vũ Huyền Lâm im lặng thì Trần Hân càng không muốn buông tha cho cô ấy.

Sau gần hai năm mới gặp lại nổi nhung nhớ cùng với tình cảm cháy bỏng trong tim tất cả đều thôi thúc cô.

Cô phải bằng mọi giá giữ Vũ Huyền Lâm ở bên cạnh.

"Không nói thì thôi.

Dù sao ván đã đóng thuyền.

Cậu là bạn gái tớ."

"Trần Hân, cậu tự tin quá rồi đấy."

Vũ Huyền Lâm đột nhiên nổi giận.

Có lẽ vì Trần Hân không làm theo giống như trong kịch bản của cô.

Đáng ra cô ấy phải tránh xa cô mới phải.

"Nói sự thật tất nhiên phải tự tin rồi."

Trần Hân nói xong liền hôn Vũ Huyền Lâm thêm cái nữa.

Cô còn đặc biệt ôm cô ấy thật chặt không thể để Vũ Huyền Lâm chạy thoát.

"Chúng ta đều trưởng thành rồi.

Tớ biết bản thân đang làm gì.

Nếu cậu muốn tối nay chúng ta có thể tiến xa hơn đấy."

Cô vừa nói vừa tháo cúc áo của cô ấy xuống.

Cho dù biết hành động này của cô không khác gì kẻ biến thái nhân lúc người ta không tiện mà dở trò nhưng cô hết cách rồi.

Cô không muốn ngày mai khi tỉnh dậy lại phải chơi trốn tìm với Vũ Huyền Lâm.

Vũ Huyền Lâm nhanh chóng gạt tay Trần Hân ra.

"Giảng đường thạc sĩ phong phú quá nhỉ?

Dạy cậu cả cách vô sỉ như này."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 44: Nguyện vọng nhỏ


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 44: Nguyện vọng nhỏ

Trần Hân bị nói xéo cũng chỉ cười ôm lấy eo Vũ Huyền Lâm giúp cô ấy chống đỡ thân thể.

Cô nhẹ nhàng hôn lên môi cô ấy rồi từ từ di chuyển xuống yết hầu và xương quai xanh.

"Vũ Huyền Lâm, không ngờ cậu lại nhác gan như vậy nha.

Đến cả chuyện này cũng không dám."

Cô bắt đầu khiêu khích Vũ Huyền Lâm.

"Yên tâm tớ sẽ không yêu cầu cậu chịu trách nhiệm.

Sau hôm nay, tớ sẽ vĩnh viễn rời khỏi tầm mắt của cậu là được chứ gì?

Không lẽ nguyện vọng nhỏ của tớ mà cậu cũng không đáp ứng."

Trần Hân biết bây giờ nếu cô cương đối cương với Vũ Huyền Lâm lại không khác gì tự lấy đá đập chân mình.

Cô chỉ có thể dùng cách này vừa khiêu khích bằng hành động vừa khiêu khích bằng tâm trí.

Không phải alpha nữ rất thích mùi hương và cơ thể omega nữ hay sao.

Cô nhất định phải khiến Vũ Huyền Lâm ngay giờ phút này thần hồn điên đảo mà không kiểm soát được bản thân.

Khi đó sau khi xong chuyện Vũ Huyền Lâm có muốn chạy cũng không chạy thoát khỏi cô.

Cô thật cảm ơn giảng đường thạc sĩ nha.

Vì nơi đó có những người lớn tuổi hơn nên cách họ trao đổi và làm quen nhau trong những cuộc nói chuyện cũng khác hoàn toàn.

Cô cũng tình cờ nghe được một ít.

Mặc dù khi đó không hứng thú lắm nhưng bây giờ nó đã có tác dụng rồi.

Vũ Huyền Lâm không ngờ sau gần hai năm xa cách Trần Hân lại trở nên tâm cơ và vô sỉ như vậy.

Cô đúng thật là tàn phế nhưng nơi đó của cô không phế.

Trước sự khiêu khích của Trần Hân nơi đó bắt đầu không muốn ngủ yên nữa.

"Là cậu ép tớ."

Cô vừa chống nạng một bên còn một bên nhanh chóng kéo Trần Hân đến sofa.

Dục vọng muốn phát tiết của alpha như chiếm lấy đầu óc, Vũ Huyền Lâm nhanh chóng đè Trần Hân xuống.

Chiếc sofa không qua to nhưng hoàn toàn đủ cho hai người.

Trần Hân ôm chặt lấy cổ Vũ Huyền Lâm.

Tay còn lại còn chủ động sờ soạng giúp Vũ Huyền Lâm cởi bỏ y phục.

Chuyện này lúc trước cô còn kiêng kị vì bọn họ chỉ mới học cấp ba.

Nhưng hiện tại không phải như khi đó, bây giờ cô đã đủ tuổi.

Cô có thể chịu trách nhiệm trước việc mình làm và khi trao thứ quý giá nhất đời mình cho Vũ Huyền Lâm cô một chút cũng không hối hận.

Cô còn muốn dùng nó cả đời trói chặt Vũ Huyền Lâm ở bên người.

Vũ Huyền Lâm rõ ràng không có kinh nhiệm, động tác của cô ngoài sự nóng vội và muốn phát tiết dục vọng ra thì không thể nói nó điệu nghệ ở chỗ nào cả.

Đặc biệt khi vật đó đâm vào nơi tư mật của cô.

Cô liền rên rỉ lên vì đau.

Hai bàn tay không khỏi bấm vào da thịt Vũ Huyền Lâm đến chảy máu.

Nhìn thấy Trần Hân đau đớn như vậy Vũ Huyền Lâm đến cả động cũng không dám.

Cô không nghĩ lần đầu tiên của omega lại đau đớn như vậy.

Nếu cô biết cô cả làm cũng không muốn.

Cô nhìn Trần Hân đau đến chảy nước mắt liền không biết nên làm gì tiếp theo.

Trần Hân cảm thấy vật cương cứng lại nóng bỏng đó bất động bên trong người mình càng nhíu mày chặt hơn.

Cô ấy mà giữ nguyên như vậy cô sẽ bị hành đến chết.

"Cậu trả thù tớ hả?"

"Không có."

Vũ Huyền Lâm bất ngờ trước câu hỏi của Trần Hân.

Cô nhanh chóng phủ nhận.

Trần Hân lúc này cũng không thể nói thẳng ra.

Cô không thể kêu cô ấy động đi.

Cô vẫn còn mặt mũi.

"Cậu rõ ràng trả thù tớ."

Cô vừa nói vừa đánh nhẹ vào ngực người đang đè lên mình.

"Khô..."

Vũ Huyền Lâm muốn phản bác nhưng đầu cô lại nhanh chóng nghĩ đến vật bên dưới rồi đen mặt.

"Tớ không mang bao."

Khi cô nói ra câu này sắc mặt cô đã đen đến không thể nào đen hơn.

Vũ Huyền Lâm cô vậy mà lại không khống chế được mình.

Trần Hân còn đang đi học.

Lỡ như có thì làm thế nào đây.

Huống hồ không phải sau đêm nay hai người không còn là gì của nhau nữa sao.

Trần Hân: "..."

Đến nước này Vũ Huyền Lâm vẫn nghĩ cho cô.

Cô nhẹ nhàng đưa tay chạm vào khuôn mặt của cô ấy.

Cô tin chắc bản thân không chọn nhầm người.

"Túi quần của tớ có."

Trần Hân chỉ vào túi quần mình.

Hồi sáng, trường cô có cho nhân viên tiếp thị vào trường tiếp thị sản phẩm.

Lúc đó nhân viên tiếp thị đã đứng ở sân trường tặng cho các bạn sinh viên người một hộp.

Trần Hân lúc đó tình cờ đi qua, cô nhìn những hộp xanh xanh đỏ đỏ còn in hình trái cây liền tưởng đó là kẹo nên mới lấy.

Ai ngờ lấy xong mới tá hoả bản thân lấy phải thứ gì.

Hèn gì lúc đó ai cũng đỏ mặt, lắc đầu không chịu nhận.

Vũ Huyền Lâm bĩu môi giọng nói cũng chứa đầy ý tứ.

"Trần Hân, không ngờ nha.

Cậu lại là loại người như vậy."

Trần Hân: "..."

Thật sự là có oan cũng không thể giải bày.

Nếu cô nói lúc đó cô tưởng là kẹo thì có ai tin không.

Nhưng mà lúc này phóng lao thì phải theo lao mà thôi.

"Đúng vậy, tớ là loại như vậy đó, nên cậu muốn làm không?"

Vũ Huyền Lâm đưa tay xuống sàn lụm quần của Trần Hân lên.

Quả nhiên trong túi quần có một hộp áo mưa còn là loại có kích cỡ to nhất.

Lần này chính Trần Hân cũng cảm thấy mình có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan ức.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 45: Tình thú


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 45: Tình thú

Ánh mặt trời chiếu rọi soi sáng đêm đen, bên ngoài từng tia nắng ban mai ùa vào chào đón một ngày mới.

Vũ Huyền Lâm nhíu mày.

Cô đưa tay che mắt.

Sau đó như nhớ đến việc gì đó lại nhìn sang bên cạnh.

Chiếc sofa dài hiện tại chỉ có một mình cô.

Vũ Huyền Lâm không thấy người bên cạnh tối qua còn ôm cô cứng ngắt ở đâu liền bật người dậy.

Xung quanh phòng khách hiện tại đã được dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc cũng được sắp xếp gọn gàng đâu vào đấy.

Nếu như không để ý đến vết đỏ trên sofa cô còn nghĩ tối qua chỉ là một giấc mộng xuân.

Vũ Huyền Lâm quan sát xung quanh một lúc lại chú ý đến tờ giấy trên bàn.

Cô đưa tay cầm lấy.

Trên tờ giấy là nét chữ mảnh khảnh nhưng vô cùng có lực, không khác gì được in từ máy ra nét đậm nét nhạt đều vô cùng rõ ràng.

Tờ giấy viết rất đơn giản nhưng lại đầy tính đe dọa.

"Tớ lên lớp đây, cậu mà bỏ trốn thì coi chừng tớ."

Cô dựa vào sofa liền bật cười ra tiếng.

Cô không ngờ sau gần hai năm không gặp Trần Hân lại to gan như vậy.

Bây giờ còn uy hiếp cả cô.

Buổi sáng Trần Hân chỉ kịp về ký túc xá thay quần áo.

Do cô một đêm không về các bạn cùng phòng nhìn cô với ánh mắt đầy khác lạ.

Phải biết Trần Hân ở trường là loại chăm ngoan tuyệt đối.

Cho dù có đi làm thêm cũng không bao giờ qua đêm bên ngoài, đến cả việc về muộn quá giờ ký túc xá đóng cửa cũng không có.

Trần Hân nhìn ba người bạn cùng phòng với mình liền nhe răng cười.

"Tớ có mua đồ ăn sáng cho các cậu, ngủ chán thì dậy ăn."

"Được, cảm ơn cậu.

Yêu cậu nhất đấy Trần Hân."

"Đừng nịnh nọt, tớ thay đồ rồi lên lớp đây."

Thời sinh viên của bọn họ chính là như vậy.

Nếu cả ngày không làm gì họ sẽ dành tất cả thời gian để ngủ.

Lúc trước khi vào ký túc xá cô cũng ngỡ ngàng lắm nhưng bây giờ cũng quen rồi.

Bọn họ muốn ngủ bao nhiêu thì ngủ, có dậy cũng không làm gì mà.

Ba người bạn cùng phòng đều là omega nữ tên là Thời Giai Tây, Lưu Tiêu Tích, Kiều Nhất tất cả đều là những người vui vẻ nên thời gian này của cô khá thoải mái.

Ba người đưa mắt nhìn nhau.

Bọn họ không biết tại sao nhưng hôm nay bọn họ cảm thấy Trần Hân rất kỳ lạ.

Đặc biệt là ánh mắt biết nói của cô ấy hiện tại giống như phát sáng, những vì sao đang nhảy múa bên trong rất rất vui vẻ.

Con người chỉ mới một đêm mà thay đổi lớn đến vậy sao.

Còn nữa, tướng đi của Trần Hân hôm nay khá kỳ lạ.

Bọn họ đột nhiên không trong sáng nổi nữa rồi.

Nhưng nghĩ lại Trần Hân cả một học kỳ này có tiếp xúc gì với alpha đâu.

Cô ấy có tham gia hội học sinh, cũng có tham gia rất nhiều hoạt động và không ngoại lệ cũng có tiếp xúc với alpha nhưng bọn cô đều phát hiện Trần Hân luôn giữ khoảng cách đúng mực với những người đó.

Một chút ý tứ cũng không có.

Trong khi người như bọn họ phải bắt đầu học đại học năm nhất thì Trần Hân đã học thạc sĩ rồi.

Đó không phải là thông minh IQ cao hơn người khác là làm được đâu, mà còn phải rất chăm chỉ và liên tục cố gắng.

Với lại bọn họ rõ ràng không nghĩ Trần Hân sẽ yêu đương, người như cô ấy phải cống hiến tất cả cho học thuật mới đúng.

Trần Hân mà biết bạn cùng phòng ai cũng nghĩ mình như vậy chắc sẽ phun ra một thao máu.

Cô cảm thấy mình chỉ giỏi hơn người khác một chút thôi.

Còn lại cô không vĩ đại đến mức dâng hiến cả đời mình cho học thuật đâu.

Cô đứng trước gương nhìn những vết ám muội trên người mình.

Cô thật muốn hỏi thăm mười tám đời nhà Vũ Huyền Lâm.

Lúc đầu còn ngại ngùng các kiểu, lúc sau thì sao chứ.

Làm cô đến tận ba lần.

May mà hộp áo mưa có ba cái chứ nếu nhiều hơn cô còn nghĩ mình hôm nay đến giường cũng không xuống được.

Cuối cùng ai mới cầm thú, ai mới đổ đốn đến nỗi đó hả.

Bây giờ cô đã hiểu, tàn mà không phế chính là như vậy.

Có thể dùng chân giữ một đường làm cô đến phát khóc.

Trần Hân lấy lọ kem che khuyết điểm cẩn thận che đi những vết ái muội đó.

Cô dám chắc nếu cô không che đi thì cả đường này sẽ đồn ầm lên cho coi.

Sau khi xong việc cô mới rời khỏi nhà vệ sinh rồi trực tiếp cầm balo lên giảng đời.

Cô học khoa quan hệ quốc tế của đại học Thượng Đông, một ngành học nghiên cứu mối quan hệ chính trị, kinh tế giữa các quốc gia, thêm vào đó nó còn thêm nhiều lĩnh vực khác nhau nữa.

Cô còn định sang năm hai sẽ đăng ký học thêm chuyên ngành tài chính.

Cô muốn đầu tư nhưng nếu muốn đầu tư thì bắt buộc phải học.

Lúc cô mới vào học ở đây ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt xem thường, thậm chí không ai muốn hợp tác với cô vì cô còn quá trẻ nhưng hiện tại đã khác.

Trần Hân đã ít nhiều hòa nhập được với bọn họ.

Vừa thấy cô tớ một chị gái đã đưa tay ra hiệu cho cô đến ngồi bên cạnh cô ấy.

Trần Hân đến bên cạnh ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

Cô vừa ngồi xuống cô ấy đã hỏi.

"Hôm qua tình thú dữ lắm sao?"
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 46: Đón bạn gái


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 46: Đón bạn gái

Cô nhìn chị ấy có chút không biết biện minh thế nào.

Đúng là người có kinh nghiệm có khác.

Cô vuốt vuốt tóc, mặt cũng dần đỏ lên.

"Có... có đâu chứ...

Tình thú cái gì chứ."

Chị ấy nhìn cô với ánh mắt đầy ý tứ.

Rõ ràng chính là tin chết liền.

Sau đó chị ấy khích vào vai cô một cái.

"Thôi đừng xạo, rõ ràng hôm qua chị thấy em lấy cái đó, sáng nay tướng đi của em kỳ lạ lắm biết không hả."

Trần Hân cảm thấy thật cạn lời.

Cô đúng là có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được hết oan ức mà.

Ai mà ngờ nó là áo mưa chứ.

Biết thì có cho cô cũng không lấy.

"Chị đừng nói nữa, không phải như chị nghĩ đâu."

"Đừng biện minh cô ơi, cô nghĩ mình có thể qua mặt được người có kinh nghiệm như chị hay sao."

Chị ấy cười khúc khích đầy khoái chí.

"Chị nói em nghe, có học tập thì cũng phải thư giãn, không để lại hậu quả là được."

Trần Hân nhìn chị ấy rồi mím môi.

"Em để lại hậu quả rồi."

Cô sợ chị ấy hiểu sai liền bổ sung thêm.

"Em để trái tim ở đó rồi."

Chị ấy nhìn cô có chút cạn lời.

Giống như muốn nói gì đó giống như không.

Cô còn nghe tiếng chị ấy thở dài.

Tiết học trên giảng đường đôi khi rất buồn chán, toàn những văn án mang tính giáo điều nên sau khi học xong tâm trạng ai cũng trùng xuống vì mệt mỏi.

Đột nhiên có tiếng cảm thán phá tan bầu không khí.

"Rolls Royce Phantom khi nào mới mua được nhỉ?"

Giọng nói này thốt ra làm giáo sư ở trên bục giảng cũng phải chú ý đến.

Ông ấy nghiêm mặt đáp lại.

"Cậu mà còn không chú ý nghe giảng thì đến lốp xe Rolls Royce Phantom cũng không mua nổi đâu."

Cả lớp sau đó liền bật cười lớn.

Trần Hân cũng không ngoại lệ nhưng cô vẫn giữ ý tứ mà chỉ cười nhẹ.

Sau khi cười một trận ai cũng quay lại nghiêm túc nghe giảng.

Rõ ràng tất cả bọn họ đều hiểu bản thân họ chỉ có một con đường là học thuật.

Việc kinh doanh không giỏi thì phải bù vào đó là việc học như vậy sau này ít ra khi nói đến mơ ước sẽ không ai nói họ mơ ước viển vông.

Trần Hân cũng không hiểu ý tứ của người khi nãy.

Đến khi cô rời khỏi giảng đường mới biết tại sao hồi nãy anh sinh viên kia lại thốt lên câu đó.

Trong sân trường là một chiếc Rolls Royce Phantom đen tuyền vô cùng chói mắt.

Chỉ cần nó đứng im ở đó thôi cũng cho người khác cảm giác không thể xâm phạm giống như một vị vua.

Đột nhiên có người bước xuống xe, người đó còn đặc biệt vẫy tay với cô.

"Trần Hân, Trần Hân, bên này."

Trần Hân nhìn thấy Chúc Dĩnh liền đen mặt.

Cô hiện tại rất muốn lấy cái gì đó che khuôn mặt của mình lại.

Cô ấy khoa trương như vậy còn vào thẳng trường tìm cô.

Sau này cô biết phải giải thích thế nào.

Mặc dù trường này có không ít con nhà giàu nhưng một sinh viên lái một chiếc siêu xe có giá trị như Rolls Royce Phantom thì không có ai hết.

Đột nhiên nhớ đến vấn đề gì đó Trần Hân liền chạy lại.

Sau cô lại quên mất, Chúc Dĩnh không thể nào có điều kiện đến nổi lái chiếc xe này, mà người có điều kiện trong những người cô quen biết thì chỉ có một.

Thấy Trần Hân chạy đến Chúc Dĩnh liền mở cửa ghế lái phụ bên dưới cho cô.

Đúng như Trần Hân dự đoán.

Bên trong là một người còn lạnh hơn cả tảng băng.

Cô ấy đến nhìn cô một cái cũng không có.

Cô tất nhiên không để ý mà lập tức chui tọt vào ôm lấy Vũ Huyền Lâm.

"Cậu đi đoán tớ đó à.

Bạn gái yêu dấu."

Vũ Huyền Lâm: "..."

Chúc Dĩnh ở bên ngoài cũng sởn hết gai ốc.

Trần Hân làm sao có thể nói những lời sến sẩm như vậy.

Cô bạn học cùng cô từ thời cấp ba đi đâu mất rồi.

"Ăn gì?"

Vũ Huyền Lâm không gạt tay Trần Hân ra.

Chỉ là cô lúc nào cũng tỏ thái độ lạnh mặt.

"Tớ muốn ăn sủi cảo, vịt quay và lẩu..."

Chúc Dĩnh nhanh chóng xen vào.

Sau đó cô nhận lại được cái trừng mắt của Vũ Huyền Lâm nên chỉ ngậm ngùi ngồi vào xe cho tài xế lái đi.

"Ăn gì?"

Vũ Huyền Lâm lại hỏi lại lần nữa.

Trong cái bĩu môi đầy khinh thường của Chúc Dĩnh.

Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn.

"Ăn gì thanh đạm một chút là được.

Tớ không kém ăn."

Cô thật muốn bảo ở đây chỉ có Vũ Huyền Lâm mới là đồ kén ăn thôi.

Thế là bọn họ chọn một quán ăn chay.

Chúc Dĩnh thật sự khóc không ra nước mắt.

Lâu lâu cô mới đến đây, vậy mà lại được ăn cẩu lương đến no căng bụng như vậy.

Ai bảo đi ăn món thanh đạm hả?

Thanh đạm kiểu này cô không cần.

"Lâm ca, cậu nói xem cái này nên đi kèo nào được, tớ đánh kèo SL 1918, TL 1920 cậu thế nào?"

Chúc Dĩnh vừa nói vừa đưa mạng hình điện thoại cho Vũ Huyền Lâm xem.

Trần Hân cũng thuận tiện nhìn vào.

Trên màn hình là biểu đồ xanh xanh đỏ đỏ cô không hiểu gì hết.

"Ừ, đi bước 0.5."

Chúc Dĩnh nhanh chóng thao tác trên màn hình.

Sau đó cô liền nhìn được một hàng số màu xanh liên tục tăng lên.

Tuy chỉ tăng lên mỗi lần 0.5 nhưng nếu quy ra đó là con số không nhỏ.

"Cậu không biết đâu.

Lâm ca năm nay đầu tư lời được nhiều lắm.

Hiện tại cậu ấy còn có công ty đầu tư của mình nữa.

Là công ty đầu tư mạo hiểm Ức Thạch đó."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 47: Vỡ kế hoạch


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 47: Vỡ kế hoạch

Trần Hân chỉ ồ lên.

Thật ra cô biết Vũ Huyền Lâm rất tài giỏi.

Điểm xuất phát cũng tốt hơn người khác nên việc cô ấy thành công cũng không có gì lạ.

Nhưng cô vẫn không tiếc lời khen cho sự cố gắng đó.

Có lẽ chính cô ấy cũng đang muốn thoát khỏi cái bóng mang tên người thừa kế Vũ thị.

"Bạn gái của tớ thật giỏi."

Vũ Huyền Lâm nhíu mày.

Cô cảm thấy lời này không khác gì đang dỗ con nít.

Cô trực tiếp vòng tay qua eo Trần Hân kéo cô ấy sác vào người mình rồi cúi xuống hôn lấy môi Trần Hân.

Chúc Dĩnh: "..."

Cô đúng là vô hình trong chính bữa ăn này.

Sau khi trở về trường đúng như cô dự đoán.

Có hàng ngàn ánh mắt nhìn cô với đầy sự kỳ lạ.

Trần Hân không muốn giải thích hay nói liền một đường quay về ký túc xá.

Cô vừa bước vào đã bị ba người bạn cùng phòng đè ra hỏi.

"Trần Hân, người đón cậu là ai vậy?"

"Yêu cầu đương sự giải thích, người đón cậu là ai?"

"Trần Hân, cho cậu một phút để thú tội.

Đêm qua cậu ở với ai."

Trần Hân bị đè ra liền nhíu mày hỏi lại.

"Các cậu muốn hỏi ai?"

Người đến đón cô đến ba người luận nha.

Vũ Huyền Lâm, Chúc Dĩnh và tài xế nhà họ Vũ.

"Tất nhiên là cái người đến đón cậu rồi."

Bọn họ không hẹn mà đồng thanh đáp lại.

Trần Hân thở dài đẩy ba người bọn họ ra.

"Bạn học cấp ba thôi."

Vũ Huyền Lâm ngồi ở trong xe tất nhiên sẽ không ai thấy cô ấy nên người bọn họ hỏi chắc chắn chỉ có Chúc Dĩnh.

"Bạn học cấp ba lái cả xe Rolls Royce đến gặp cậu, không lẽ cậu không động tâm xíu nào sao?"

Trần Hân bật cười.

Cô mà động tâm mới có chuyện đó.

Cô muốn giữ mạng cho Chúc Dĩnh nha.

"Cậu ấy là đệ tử của ba mình, mình tất nhiên không động tâm rồi."

Cô không nghĩ Chúc Dĩnh lại thích đại dương mênh mông.

Vậy mà trước kia khi cô ấy nói đến chuyện đó cô lại chỉ xem như là một lời nói đùa.

Nhưng khi ba cô trở về Chúc Dĩnh đã tìm mọi cách để tiếp cận lấy lòng ông ấy.

Đến cuối năm mười hai chuyện đó cũng thành sự thật, Chúc Dĩnh đã trở thành đệ tử của ba cô.

Nghe ba cô bảo năm sau khi ba cô trở về sẽ đón Chúc Dĩnh cùng ra khơi thực hiện ước mơ.

Chúc Dĩnh hiện tại ở đất liền cũng đang học về những kiến thức trên biển để chuẩn bị cho khi đó.

"Oh, vậy cậu ấy có bạn gái chưa?

Giới thiệu cho tớ đi?"

Kiều Nhất nghe tớ liền cảm thấy hào hứng.

Với lại bọn họ cũng tình cờ biết được gu của Trần Hân không phải là thủy thủ.

Hai người kia nghe tớ cũng có chút không muốn.

Giaù đẹp thì có ý gì nếu như vẫn phải một mình chăn đơn gối chiếc.

Bọn cô không muốn ngày tháng làm bạn với chờ đợi đâu.

Chỉ có Kiều Nhất là hào hứng thôi.

Trần Hân nhìn ánh mắt của Kiều Nhất có chút bối rối.

Qua ánh mắt của cô ấy cô biết rõ cô ấy không thích Chúc Dĩnh nhiều như vậy mà cô ấy thích cái sự hào nhoáng của Rolls Royce.

Thật ra Chúc Dĩnh không xấu, nhan sắc của cô ấy khá nổi bật nếu đặt ở đám đông, còn nói về gia cảnh thật sự không tệ cũng là con nhà thế gia ăn mặc không lo nghĩ nhưng cô nghe bảo nội tình gia tộc rất đẫm máu.

Chúc Dĩnh năm đó nếu không có Vũ Huyền Lâm che chở có lẽ đến mạng cũng không còn.

Vũ gia cũng rất thương Chúc Dĩnh nên đã dùng tiếng tăm của mình trấn áp người của Chúc gia, giữ cho Chúc Dĩnh vị trí tiểu thư không lo không nghĩ.

"Các cậu bớt đi, cậu ta có bạn gái rồi."

Trần Hân nhanh chóng thay Chúc Dĩnh từ chối Kiều Nhất.

Nếu thích một người chỉ vì người đó cho mình vinh hoa phú quý thì đó không phải là thích mà đơn giản chỉ là vì lòng tham thôi.

Trần Hân ngồi trên giảng đường, cô nhíu mày xoa xoa lưng.

Cô không biết tại sao nhưng dạo này hay bị đau lưng.

Lần trước lưng cô cũng đau như vậy cô cứ nghĩ bà dì của mình sắp đến nhưng nay cũng qua một tuần rồi.

Cô không khỏi chột dạ đi.

Từ lần đó cô và Vũ Huyền Lâm đã qua lại một tháng, thời gian họ cùng làm chuyện đó tuy không dày đặc nhưng không phải không diễn ra.

Cô lại ngồi nhớ đến những biểu hiện của mình dạo gần đây.

Càng nghĩ cô càng cảm thấy không ổn.

Bình thường cô rất ít khi ăn chua nó làm cô ê răng nhưng sang nay cô vậy mà ăn một lúc mấy miếng xoài sống.

Trần Hân cố gắng an ủi mình chỉ là ảo giác.

Dù gì bọn họ cũng có dùng bao phòng tránh mà.

Làm sao có được chứ.

Nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng bất an.

Vì vậy tranh thủ giờ nghỉ trưa cô nhanh chóng chạy ra hiệu thuốc.

Sau mười lăm phút trong nhà vệ sinh Trần Hân bắt đầu thẫn thờ nhìn que thử thai trong tay.

"Dính, dính rồi."

Môi cô khẽ mấp máy.

Cô thật sự chưa sẵn sàng cho việc này.

Hiện tại cô chỉ mới mười chín tuổi thôi.

Bao nhiêu kế hoạch đều còn đang dở dang.

Trần Hân thẫn thờ một lúc cũng lấy điện thoại gọi cho Vũ Huyền Lâm nhưng vừa bấm gọi cô lại lập tức tắt đi.

Cô, cô nên nói gì đây.

Liệu cô nói Vũ Huyền Lâm có tin không.

Đột nhiên điện thoại cô vang lên.

Trần Hân nhìn Vũ Huyền Lâm gọi lại cho mình liền trầm ngâm một lúc rồi quyết định bắt máy.

"Huyền Lâm, cậu đang ở đâu?"

Vũ Huyền Lâm đang ở công ty, cô ra hiệu cho mọi người yên lặng.

"Tớ ở đang ở Ức Thạch."

Nhân viên công ty đột nhiên thấy giám đốc của mình hôm nay nói chuyện có cả chủ vị ngữ liền nhìn nhau giống như trời sắp sập xuống.

Trần Hân quay quay que thử thai trong tay.

Cô suy nghĩ một lúc liền lên tiếng.

"Tớ có vật này muốn cho cậu, ngay bây giờ, cậu đến trường rước tớ đi."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 48: Cưới đi


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 48: Cưới đi

Vũ Huyền Lâm không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trong điện thoại giọng của Trần Hân rất gấp.

Thế là không cần nghĩ nhiều mà bỏ việc chạy đi.

Cô cũng không nghĩ Vũ Huyền Lâm chạy đến nhanh như vậy.

Cô chỉ mới gọi cho cô ấy chưa đến ba mươi phút thì chiếc xe Rolls Royce đã ở ngay cổng trường.

Một tháng nay chiếc xe này cứ đúng giờ sẽ đậu ngay cổng trường bọn họ, lúc đầu còn xôn xao bàn tán nhưng hiện tại đã chuyển hướng.

Chuyển thành cô gái bước lên chiếc xe đó khi nào bị chủ xe đá.

Chỉ là bọn họ đoán một tuần là chán nhưng đã liên tục hơn một tháng rồi.

Trần Hân cũng là nhân vật mới vào trường đã trở thành phong vân nên hiện tại ai cũng đang ở trạng thái chờ vui.

Trần Hân vừa ra liền mở cửa chui tọt vô xe rồi nhanh chóng đóng cửa xe lại.

"Có chuyện gì sao?"

Vũ Huyền Lâm thấy sắc mặt Trần Hân không tốt liền hỏi.

Trần Hân nghiêm mặt cô lấy trong túi ra một chiếc hộp dúi vào tay Vũ Huyền Lâm rồi nói với tài xế.

"Bác lái xe giúp cháu đến bệnh viện."

Vũ Huyền Lâm đầu đầy dấu chấm hỏi.

Cô nhìn Trần Hân đâu có thấy chỗ nào không khỏe.

Vì vậy cô mới từ từ mở chiếc hộp Trần Hân đưa.

Sau khi thấy vật trong hộp cô liền nhìn Trần Hân bằng khuôn mặt với biểu cảm rất ba chấm cũng trực tiếp đứng hình luôn.

Cái này, có phải cô bị trêu không.

Có, làm sao có thể.

Hai người làm sao mà có thể dính chưởng được chứ.

"Cậu có đang nghĩ giống tớ không?

Chúng ta bảo hộ phòng tránh rất tốt mà.

Cái này chắc hiểu lầm thôi, chắc nó bị sai rồi.

Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra lại cho chắc."

Cô nhìn Vũ Huyền Lâm liền hỏi.

Vũ Huyền Lâm nhíu mày.

"Cậu không thích?"

Cô nhìn Vũ Huyền Lâm không hiểu sao bản thân có cảm giác mình rất tệ bạc.

Như kiểu ăn xong không chịu chùi mép vậy.

"Không... không như cậu nghĩ đâu... không phải không thích mà là tớ... tớ chưa sẵn sàng, cũng quá bất ngờ."

Cô nhanh chóng giải thích nhưng cô không hiểu sao mình càng giải thích càng kỳ lạ.

Càng giải thích càng thấy mình giống tra nữ.

Hai người đột nhiên rơi vào trạng thái im lặng cho đến khi chiếc xe chạy đến bệnh viện.

Cô không biết lúc đó cô đã thể hiện trạng thái như thế nào nhưng sau khi kiểm tra xong bác sĩ nhìn kết quả xong lại nhìn cô và Vũ Huyền Lâm rồi hỏi.

"Muốn bỏ đúng không?"

"Giới trẻ các cô các cậu, chỉ biết sướng cho mình.

Một ngày gặp mấy ca như vậy xem như tôi đã được mở mang tầm mắt."

Hai người: "..."

Cả hai bọn họ chưa kịp nói gì mà.

Vũ Huyền Lâm nhíu chặt mày nhìn Trần Hân đang ngồi bên cạnh đối diện với bác sĩ.

"Chúng cháu không phá.

Bác đừng hiểu lầm."

Trần Hân nắm lấy tay Vũ Huyền Lâm giống như đã quyết định.

Dù sao sau này hai người cũng sẽ có.

Bây giờ có trước kế hoạch thì cũng xem như đã có rồi.

Đó là một sinh mạng đâu phải nói bỏ là bỏ kia chứ.

Cô nói rồi liền cầm kết quả rồi xách túi bỏ đi.

Vũ Huyền Lâm chỉ có thể đuổi theo phía sau.

Vì Vũ Huyền Lâm hiện tại vẫn còn chống nạng nên Trần Hân có tức giận cũng không đi quá nhanh.

Cô luôn chậm rãi đợi Vũ Huyền Lâm đuổi đến bên cạnh mình.

Ai ngờ Vũ Huyền Lâm vừa đi đến đã hỏi cô.

"Không phá sao?"

Trần Hân trừng mắt với cô ấy.

Sau đó cô lại nhìn vào tờ kết quả kiểm tra.

Hài tử trong bụng cô đã hai tháng, theo như bác sĩ giải thích cách tính tuổi thai đó chính là bắt đầu từ ngày đầu tiên bắt đầu chu kỳ kinh cuối cùng của cô.

Tức là hài từ này là sản phẩm vào cái lần đầu tiên khi đó.

Nhưng cô nhớ rõ ràng lúc đó có dùng bao mà.

Bây giờ có muốn kiểm tra lại ba chiếc bao đó cũng không còn.

Nhưng cô rút ra được bài học đồ tiếp thị đặc biệt là hàng miễn phí dùng thử nghiệm sản phẩm thật không đáng tin.

"Bộ cậu không muốn chịu trách nhiệm với tớ sao?

Vũ Huyền Lâm, tớ không ngờ cậu lại là loại người như vậy?"

Cô nhíu mày nhìn Vũ Huyền Lâm.

Cô biết cô ấy không phải loại người như vậy nhưng lúc này cô vẫn muốn thử xem thái độ của cô ấy một chút.

Cô nói xong liền tỏ ra giận dỗi rồi quay người muốn bỏ đi.

Chỉ là sau khi cô vừa quay đi đã bị Vũ Huyền Lâm nắm tay kéo lại.

"Chúng ta cưới đi."

Cô không biết cảm giác khi nghe câu đó là gì.

Cô chỉ cảm thấy người mình lúc đó cứ như đi trên mây, lân lân cả đoạn đường về.

Sau khi rời khỏi bệnh viện cô cũng không về ký túc xá ngay mà đến nhà Vũ Huyền Lâm.

Với lại hiện tại ai đó đã không cho cô ở ký túc xá nữa.

Cô ngồi yên trên sofa mất một lúc mới biết mình vui quá sớm rồi.

Tại sao màn cầu hôn lại không giống như trong tưởng tượng của cô lúc nhỏ chứ.

Lúc nhỏ cô luôn mơ ước một bạch mã hoàng tử cầm một chiếc nhẫn thật to, đứng giữa cánh đồng hoa quỳ một gối cầu hôn cô.

Nhưng mà màn cầu hôn của Vũ Huyền Lâm đã đánh bay cô từ mơ mộng về hiện thực.

Cô nhận lấy cốc nước từ Vũ Huyền Lâm vừa nhấp môi vừa hỏi.

"Vũ Huyền Lâm, cậu không có gì nói với tớ sao?"
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 49: Hỏi cưới


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 49: Hỏi cưới

Vũ Huyền Lâm vốn là loại người dị ứng với sự lãng mạn nên cô đã không hiểu câu hỏi của Trần Hân.

Chỉ là cách cô làm khiến Trần Hân vô cùng cảm động.

Cô ấy đã gọi cho ba Vũ với nội dung cuộc nói chuyện như sau.

"Có chuyện thì nói?

Ba rất bận."

Ba Vũ hình như đang dự hội nghị.

Từ điện thoại cũng nghe ra xung quanh ông ấy rất ồn.

"Kết hôn."

Vũ Huyền Lâm vẫn như mọi khi.

Cô vẫn kiệm lời như mọi khi đến việc nói chuyện với ba mình cũng không khá hơn.

Cô không cần nghĩ cũng biết ba Vũ đối với đứa con này chắc ngứa tay lắm.

Gặp cô, cô đã một phát đập chết tươi rồi.

"Ai kết hôn?"

Ba Vũ nghi hoặc hỏi lại.

Dường như ông chưa nghĩ đến con mình sẽ cưới sớm.

À không, là ông không nghĩ đến cái nết của Vũ Huyền Lâm có thể có người chịu cưới.

Theo như phụ huynh đối với con mình chính là, con mình đến chó cũng không thèm lấy.

"Con."

Vũ Huyền Lâm nhanh chóng đáp lại.

Ba Vũ ở đầu bên kia đứng hình hẳn năm giây.

Sau đó cô cảm thấy chỗ ông ấy đã bớt ồn đi.

Hình như ông ấy đã đi ra ngoài.

Ông ấy dường như không tin vào tai mình mà hỏi lại.

"Nói lại?

Ai cơ?"

"Con sẽ kết hôn."

Vũ Huyền Lâm nghiêm mặt nhắc lại lần nữa.

Trần Hân ngồi bên cạnh Vũ Huyền Lâm lúc này cảm thấy rất kỳ lạ.

Có phải cô nên tránh đi hay không.

Nhưng cô chưa kịp tránh đã nghe tiếng ba Vũ đầu dây bên kia quát vô cùng lớn.

"Mày bị ảo tưởng à?

Có cần ba mày đưa bác sĩ tâm lý tới không?"

Trần Hân ngồi bên cạnh đột nhiên thấy khuôn mặt của Vũ Huyền Lâm tối đen.

Không những tối đen mà nó còn như sắp giết người tới nơi.

Cô giống như nghe phải một bí mật lớn vì vậy liền chạy đi chỗ khác.

Cô phải ra ngoài cười mới được.

Cô mà cười ở đây ai đó sẽ không bóp chết cô mới lạ.

Vũ Huyền Lâm cảm thấy rất may mắn vì cuộc nói chuyện sau đó Trần Hân đã rời đi.

"Nếu là đứa con gái đó thì mày đừng mơ.

Bao nhiêu chuyện ập tới, tao nuôi mày lành lặng lớn lên có thiếu thứ gì không và bây giờ mày xem mày có còn giống người không, mày nghĩ ba mày sẽ chấp nhận hay sao?

Vũ Huyền Lâm đừng quên năm đó mày vì nó mà hại bản thân, hại Tiểu Bằng như thế nào?"

Vũ Huyền Lâm cau mày.

Cô tựa người vào sofa.

Cô đặt tay lên chân phải của mình.

Chân bên phải của cô đã gần hai năm nay không thể nhấc lên được.

Mặc dù đã tham gia rất nhiều khóa trị liệu nhưng không khá hơn.

Ba cô có thành kiến với Trần Hân cũng một phần là do năm đó cô bỏ Tiểu Bằng ở trạm xe bus.

Rõ ràng cô đã gọi cho tài xế đến đón và người tài xế đó bảo sẽ đến ngay.

Ai ngờ trên đường xe lại bể bánh.

Tiểu Bằng ở đó đợi cũng bị bắt cóc đến khi gia đình tìm được chính là ở trong đồn cảnh sát.

Con bé được một cô gái dắt đến trong trạng thái không tốt lắm.

Mẹ kế của cô năm đó vì con gái mà khóc hết cả nước mắt.

Tình cảm của họ sau này cũng có một vết nứt không thể lành lại được.

"Có thai rồi."

Vũ Huyền Lâm biết hiện tại có nói gì cũng như không nên trực tiếp đúng trọng tâm.

Ba Vũ thật sự một ngày bị hai tin chấn động.

Đúng hơn là sét đánh giữa trời quang.

"Mấy tháng?"

"Hai tháng."

"Đồ khốn nhà mày."

Ba Vũ đột nhiên hét lên.

Nếu không phải ông đẻ ra cô thì có lẽ ông đã mắng mười tám đời nhà cô rồi.

Vũ Huyền Lâm nhíu mày đưa điện thoại ra khỏi tai mình.

Cô sợ mình bị thủng màng nhĩ.

Dù muốn hay không muốn vào một ngày chủ nhật đẹp trời nhà họ Vũ đã cùng nhau đến thăm hỏi Trần gia.

Mẹ Trần thấy thế trận như vậy cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

Đến khi biết lý do hôm nay Vũ gia đến, mẹ Trần đã nổi nóng trực tiếp cầm chổi đuổi nhà họ Vũ ra ngoài.

Bà thật sự rất biết ơn Vũ Huyền Lâm vì cứu con gái bà năm đó nhưng mà việc này thật sự khiến bà phát điên.

Con gái cưng của bà, niềm tự hào của bà, bà chưa bao giờ nghĩ Trần Hân sẽ làm mẹ ở độ tuổi này, càng không nghĩ đến con gái mình mới mười chín tuổi đã kết hôn chạy bầu.

Mẹ Trần vừa đuổi người của Vũ gia đi không bao lâu thì Vũ gia liền quay lại thêm vào đó có thêm hai nhân vật chính.

Trần Hân cúi đầu đứng sau lưng mẹ mình như một đứa trẻ mất lỗi.

Cô khẽ đưa mắt trao đổi với Vũ Huyền Lâm.

Mẹ Trần nhìn Vũ Huyền Lâm.

Năm đó bà biết Vũ Huyền Lâm bị thương rất nặng nhưng không ngờ lại nặng đến như vậy.

Sau khi thấy Vũ Huyền Lâm bà cũng hòa hoãn hơn đôi chút.

Dù sao cũng là đứng trước ân nhân cứu mạng con gái mình.

Nhưng mà việc này không thể chấp nhận được.

Trần Hân thấy mẹ mình tức giận đến như vậy liền rót cho bà cốc trà.

"Mẹ, đừng giận, uống trà hạ hỏa."

Bà có không chấp nhận thì đã sao.

Không lẽ bắt Trần Hân đi phá.

Gia đình họ là một gia đình gia giáo, việc phá thai là việc không thể chấp nhận được.

Cho dù bà có tức giận thì việc này sớm muộn cũng phải bàn tính thật kỹ.

Không chấp nhận thì ván cũng đã đóng thuyền.

Mẹ Trần: "..."

Con gái chưa gả ra ngoài đã trực tiếp đứng về phía người ta rồi.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 50: Vũ Đình Hữu


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 50: Vũ Đình Hữu

Cuối cùng hai bên cũng ra được quyết định thống nhất.

Đó là đợi Trần Hân sinh xong mới tổ chức lễ cưới còn tạm thời thì đăng ký kết hôn trước.

Lý do chính là ba Trần hiện tại còn lênh đênh trên biển, mẹ Trần phải gửi điện tín thông báo cho ông ấy.

Điện tín xong chưa chắc ông ấy có thể về kịp trước khi bụng con gái mình to ra nhưng lễ cưới thì phải có mặt đầy đủ hai bên mới thật sự hoàn chỉnh.

Nên chắc ăn nhất chính là đợi Trần Hân sinh xong.

Trần Hân với Vũ Huyền Lâm cũng không có ý kiến.

Thậm chí cô cũng đồng ý với quyết định đó.

Hiện tại, cô phải sắp xếp việc học cho xong xui, ít ra phải học xong học kỳ hè mới có thể xin bảo lưu kết quả học tập.

Nếu bây giờ cô bảo lưu một năm, không phải việc học sẽ muộn hơn một năm hay sao.

Cô đã chấp nhận phá hủy một kế hoạch trong năm sau là không học chuyên ngành thứ hai rồi, nên việc này Vũ Huyền Lâm có nói gì cũng vô ích.

Người lớn hai bên nhà bảo thai không đủ ba tháng thì không được công bố ra bên ngoài.

Dù sao có kiêng có lành nên cô cũng nghe theo.

Ngày cô dọn ra ký túc xá thật sự đã khiến ba người bạn cùng phòng ngỡ ngàng, ngơ ngác.

Vào một hôm khi hài tử được ba tháng, Chúc Dĩnh nhận được điện thoại của Vũ Huyền Lâm.

Chúc Dĩnh nhìn người gọi cho mình xém chút cứ nghĩ đó là ảo giác.

Trước nay Vũ Huyền Lâm đâu bao giờ chủ động gọi cho cô.

Tay cô run run bắt máy rồi nghe giọng của Vũ Huyền Lâm ở đầu dây bên kia.

"Muốn làm mẹ nuôi không?"

Chúc Dĩnh vẫn còn đang mơ màng do bị đánh thức nên não vẫn còn chưa hoạt động.

"Thôi đi, tớ không có nhu cầu làm mẹ cậu."

Vũ Huyền Lâm nhíu mày.

Sau đó trực tiếp tắt máy luôn.

Cô không thể để Chúc Dĩnh làm ảnh hưởng đến IQ của con mình.

Cô nhìn Trần Hân nằm bên cạnh cười đến chảy nước mắt liền hôn lấy cô ấy.

Ích ra thì Chúc Dĩnh cũng có ích đó chứ.

Trần Hân dụi đầu vào ngực Vũ Huyền Lâm bắt đầu làm nũng.

Vì thời gian bụng cô mỗi lúc một to ra nên khi đến trường theo thời gian cũng có người bàn tán.

Nhưng không khác nào đánh vào bông vì Trần Hân luôn tỏ ra không quan tâm thế sự.

Cô học hết học kỳ hai năm nhất và thêm học kỳ hè, ngoài đến tham gia hội học sinh thì không tham gia thêm câu lạc bộ nào nữa.

Học hết hai học kỳ đó thì hài tử của cô cũng được hơn bảy tháng nên cô đã lên phòng đào tạo bắt đầu xin bảo lưu kết quả học tập nửa năm.

Vì cả hai đều còn nhỏ, lại không có chút kinh nghiệm gì nên cô vừa bảo lưu liền kéo theo Vũ Huyền Lâm về Bắc Âu.

Cho dù học ở đâu thì nơi này sau này cũng là nơi để gia đình nhỏ của họ trở về.

Đến một ngày đẹp trời của tháng mười hai, Trần Hân đang kèm Vũ Âm và Vũ Yên Bằng học thì cảm thấy hơi đau bụng.

Bác sĩ khám cho cô cũng bảo là những ngày này lên vừa có dấu hiệu cô đã gọi Vũ Huyền Lâm đưa mình đến bệnh viện.

Nhóc con này chắc rất thù cô vì trong thời gian mang thai Trần Hân hết học, giải đề rồi viết luận văn đến những tháng cuối thai kỳ còn không chịu nghỉ ngơi mà dạy kèm cho hai em gái của Vũ Huyền Lâm học.

Tính ra cả chín tháng mười ngày tất cả đều là học.

Vũ Huyền Lâm còn bảo với cô.

Sau này nhóc con không phải học bá thì chắc chắn chính là bị bế nhầm.

Cho dù lúc đó tất cả mọi người bao gồm hai gia đình nội ngoại đứng chật ních bên ngoài đợi chờ nhóc thì nhóc vẫn nhất quyết phải trả thù cô.

Sự trả thù của nhóc đó chính là bác sĩ khuyến cáo sinh thường, cô cũng nghe theo vì nó tốt cho con.

Kết quả cô đau cả một ngày một đêm đến trưa hôm sau nhóc con này mới chịu ra ngoài.

Là một tên nhóc lì lợm.

Trong thời gian mang thai tất cả gia đình đều nghĩ tên con gái cho nhóc con nhà cô.

Đến khi biết đó là một tên nhóc tất cả không kịp thời gian nghĩ tên cho nhóc con.

Cuối cùng là do mẹ Trần đặt cho cái tên Vũ Đình Hữu.

Phải nói Vũ Đình Hữu sinh ra đã ngậm thìa vàng là đúng chứ chẳng sai.

Nhà cô không giàu có nhưng cũng không túng thiếu thứ gì.

Còn Vũ gia thì không phải nói, là giàu nứt vách đổ tường.

Huống hồ mẹ của nhóc Vũ Huyền Lâm cực kỳ có thiên phú đầu tư trong mảng tiền ảo và ngoại hối.

Cô nghe bảo Vũ Huyền Lâm lúc mới tập tành đầu tư trong túi chỉ có một ngàn đô.

Sau đó thì dần dà số tiền đó một lúc một tăng và hiện tại trong tài khoản của cô ấy đã có mỗi chuỗi số không cực kỳ dài.

Vũ Huyền Lâm là đồ mặt lạnh nhưng tâm nóng.

Trong suốt quá trình mang thai Trần Hân có nổi nóng hay cáu bẩm gì cô ấy cũng chiều cô vô điều kiện.

Bây giờ sinh con xong cũng khác nhau gì hết cô ấy vẫn chiều cô vô điều kiện.

Thậm chí ngoài việc cho con bú thì cô không phải làm chuyện gì cả.

Cô hoàn toàn không có lấy một chút kinh nghiệm của bà mẹ bỉm sữa nào.

Khi Vũ Đình Hữu được ba tháng, Trần Hân bắt đầu quay lại công việc học tập của mình.

Cũng tiện tay đánh dấu sự trở lại của mình cô đã phát cho những bạn bè và thầy cô của mình mỗi người một cái thiệp cưới.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 51: Hoàn


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 51: Hoàn

Hôn lễ của hai người cũng không lớn lắm, càng không khoa trương nhưng không đồng nghĩa chỉ việc làm qua loa cho có.

Dù sao cũng chuẩn bị cả năm trời mà.

Trần Hân nhìn hình cưới cảm thấy vô cùng hài lòng.

Sau này cô cũng không sợ A Hữu nhà cô hỏi tại sao không có nó.

Những năm này không thịnh hành việc có con trước khi kết hôn.

Quan niệm của người lớn cũng không thoải mái giống như sau này.

Vậy nên khi bà nội biết cô có thai còn sinh con trước khi kết hôn đã mắng cô một trận còn bảo cô đừng về quê Tây Thành để tránh mọi người trong làng đàm tiếu khiến bà mất mặt.

Còn bảo với cô bây giờ là thời đại xã hội chủ nghĩa nên cô mới may mắn chỉ bị đàm tiếu chứ thời của bà đã bị bôi vôi lên đầu rồi thả trôi sông.

Trần Hân đối với những lời trách mắng của bà nội cũng chỉ cười không để trong lòng.

Cô biết rõ thời gian cô được nghe những lời này sẽ một ngày một ít đi.

Sở dĩ cô muốn tổ chức đám cưới cô còn muốn qua chuyện này công bố cho mọi người biết vợ của cô là ai.

Cho dù qua hôn lễ này mọi người sẽ đàm tiếu về cô rất nhiều.

Thậm chí có người không biết chuyện của bọn họ sẽ nói cô vì tham hư vinh các kiểu.

Nhưng cô cảm thấy không sao.

Họ nói gì thì cô vẫn cảm thấy cô gả cho Vũ Huyền Lâm là một điều đúng đắn.

Vũ Đình Hữu gần bốn tháng được cô bế ra bên ngoài tiếp khách.

Ánh mắt nhóc con cứ nhìn ráo rác xung quanh nhưng không hề nháo lên một chút nào.

Sau đó có vẻ như rất buồn chán liền nhắm mắt đi vào mộng.

Trần Hân khẽ cười hôn lên má con một cái.

"Em đưa nó cho chị, rồi tiếp khách đi."

Vũ Huyền Lâm thấy vậy liền giành việc lo cho con ngủ.

Hôn lễ của họ không đứng trước cha xứ thực hiện nghi thức thiêng liêng.

Chỉ là một bữa tiệc với đầy hoa tươi và những nghi thức đơn giản cùng với bạn bè, người thân ăn mừng một cách vui vẻ.

Vũ Huyền Lâm không giỏi giao tiếp.

Bạn của cô hiện tại chỉ có mỗi Chúc Dĩnh.

Hoàn toàn khác với Trần Hân giao thiệp rộng.

Nên buổi tiệc này cô và Chúc Dĩnh sẽ cùng nhau chăm Vũ Đình Hữu cho Trần Hân tiếp bạn bè.

Đêm đó Trần Hân thật sự say đến nổi không nhận ra được phương hướng nhưng cô vẫn không khác gì cái mai rùa bám chặt vào người vợ mình.

Mùa hạ năm ba đại học có lẽ là bước ngoặc lớn nhất cuộc đời cô.

Với thân phận phó hội trưởng hội học sinh Trần Hân gặp được một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Một nét đẹp khiến bất kỳ ai những thấy cũng nghĩ đến hồ ly tinh.

Đáng tiếc lại là một con hồ ly tinh với tình cách rụt rè, nhút nhát.

"Em không hoà nhập được với mọi người sao?"

Trần Hân thấy cô gái năm nhất đã tham gia hội học sinh, cùng mọi người dự thảo nhưng vẫn chỉ ngồi trong gốc mỉm cười liền hỏi.

Cô nhóc này là Nhậm Duyệt Hàm của khoa báo chí tuyên truyền.

Cô không biết động lực nào khiến cô ấy học khoa đó nữa.

Tính cách rụt rè, e thẹn này thật sự làm cô hoài nghi rằng cô ấy sẽ làm không được.

"Dạ... dạ không... không phải ạ."

Nhậm Duyệt Hàm thấy đột nhiên hội phó quan tâm đến mình liền có chút căng thẳng.

Vì hành động của Nhậm Duyệt Hàm đầy sự bối rồi và căng thẳng không khỏi làm Trần Hân cảm thấy buồn cười.

"Em cứ xem mọi người như gia đình là được, thoải mái giao tiếp sẽ không ai bắt bẻ gì đâu."

Nhậm Duyệt Hàm quan sát Trần Hân xong liền cúi đầu cố gắng che giấu cảm xúc của bản thân.

"Em... em biết rồi ạ."

Khi này Trần Hân thật sự không biết nội tình nhà họ Nhậm.

Nếu biết cô sẽ không vô ý vô tứ nhắc hai chữ gia đình như vậy.

Nhưng từ hành động của Nhậm Duyệt Hàm làm cô biết có những chuyện thật sự không nên nhắc đến.

"Em thật giống con trai chị lúc mới biết nói?"

Vì để không khí bớt căng thẳng Trần Hân liền nửa thật nửa đùa.

Mà nhìn cũng giống lúc A Hữu nhà cô mới tập nói thật.

Chỉ là bây giờ tên nhóc đó hoạt bát lắm.

Cả ngày bám dính lấy cô út Vũ Yên Bằng mà quên người mẹ như cô luôn rồi.

"Dạ?"

Nhậm Duyệt Hàm ngơ ngác ngước lên hỏi lại.

"Chị, có, con sao?"

Trần Hân đưa bàn tay trái của mình lên, còn cẩn thận chỉ vào ngón áp út đeo nhẫn của mình với khuôn mặt đầy hạnh phúc.

"Một nhóc hơn tuổi rồi."

Nhậm Duyệt Hàm ồ lên.

Cô thật không ngờ sinh viên đứng đầu toàn trường được trường bồi dưỡng trọng tâm, không cần học đại học mà trực tiếp học thạc sĩ như Trần Hân lại kết hôn sớm như vậy.

Đều cô không ngờ là cô ấy còn có con nữa.

Nhưng nhìn ánh mắt của cô ấy cô lại thấy sự hạnh phúc và kiêu ngạo không thể che giấu trong đó.

Có lẽ đó là cuộc hôn nhân rất hạnh phúc.

Và cô cũng không ngờ Trần Hân sau này sẽ cùng mình gắn bó trên con đường sự nghiệp diễn xuất.

Người một tay đưa cô lên đỉnh cao trở thành tam kim ảnh hậu.

Đột nhiên điện thoại Trần Hân vang lên.

Cô nhìn vào màn hình thấy Vũ Huyền Lâm gọi liền bắt máy.

Sau đó là giọng Vũ Huyền Lâm chầm chậm vang lên giống như muốn hỏi tội cô.

"Sáng nay em lại uống sữa của con?"

Trần Hân thấy Nhậm Duyệt Hàm đang ngồi bên cạnh liền ho khan hai tiếng.

Mặt không tự chủ mà đỏ lên.

Cô chắc chắn Nhậm Duyệt Hàm nghe được rồi.

"Sao... sao chị biết?"

"Tối hôm qua chị pha hai bình bỏ trong bình giữ nhiệt, sáng nay chỉ còn một.

Chị không uống, con không uống, người giúp việc càng không..."

Vũ Huyền Lâm có lẽ chưa bao giờ nói nhiều như vậy với người khác.

Chỉ khi nói chuyện với Trần Hân mới nói nhiều như vậy.

Vì đối với cô Trần Hân là ngoại lệ.

Chỉ là Vũ Huyền Lâm càng nói Trần Hân càng không biết giấu cái mặt của mình đi đâu.

Cô cũng không thể chối cãi vì đây vốn không phải lần đầu.

Sữa bột của con đúng là rất ngon.

Cô không kịp biện hộ Vũ Huyền Lâm ở bên kia đã lên tiếng nói tiếp.

"Hôm qua không biết chị pha có hai bình nhỏ, em uống sao đủ, để lát chị pha nhiều chút bỏ vào bình giữ nhiệt."

Trần Hân: "..."

Nhậm Duyệt Hàm tuy cười đến chảy nước mắt nhưng ánh mắt cô nhìn Trần Hân chứa đầy sự ngưỡng mộ.

Đối với sự nuông chiều này có phải là: Yêu sai người sẽ đột ngột trưởng thành, gặp đúng người tự khắc thành đứa trẻ.

—————— Hoàn————
 
Back
Top Bottom