Khác [BH] TA CHỈ VÔ TÌNH ĐI NGANG ĐÂY

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
38.


CỐ HÂN HÓA MA

-"Cố Hân dừng lại, không được...."

Thần Chết kế bên dùng tay che khí bức chết chóc này.

Mặc dù kêu gọi liên tục nhưng có vẻ Cố Hân thực sự hóa ma rồi.

Chuyện Cố Hân hóa ma là một việc vượt tầm kiểm soát của Thần Chết, một con người phàm sao lại có thể hóa ma được cơ chứ!!!

Mặc dù đã bật khiên bảo vệ nhưng Thần Chết hoàn toàn không thể đến gần Cố Hân, luồng khói đen bao quanh dường như ngăn chặn mọi ngoại nhân tiếp xúc đến chân thể.

Nhận ra không thể thay đổi được tình hình Thần Chết đành cắn răng cố gắng dịch chuyển Lố Bang với Tiêu Ngữ ra khỏi vùng phạm vi đó.

Thoắt một cái, cả 3 người kia đều biến mất chỉ còn mỗi Cố Hân đứng đơn độc trong không gian u ám đó.

Cố Hân như một cái xác tự di chuyển hoàn toàn không có sự tự điều khiển nào, đôi chân nhấc lên bước về hướng thành phố Ozone.

Bên đây Thần Chết dùng chút sức còn lại cố gắng dịch chuyển hai người kia vào trong thành phố Ozone cách xa Cố Hân một chút.

Lố Bang hồi nãy còn hung hăng cười lớn nay lại đang run rẩy ngồi thụp xuống đất, nàng vẫn vậy một tia chấn động không hề có dường như việc Cố Hân hóa ma chẳng ảnh hưởng gì đến nàng.

Thần Chết cố gắng đều đều ổn định lại hơi thở, mong rằng có thể thu hồi lại một chút sức mạnh để ngăn cản Cố Hân.

-"Á..........yêu quái......" bỗng phía sau lưng có tiếng kêu la thất thanh kéo theo đó là ngàn trăm tiếng kêu la khác tạo thành một tạp âm rất lớn.

Thần Chết cứng người, quay đầu lạo nhìn thấy một đám sương mù đen đang từ từ đi lại.

Luồng khói đen bao quanh dày đặc, số người bị khói đen bao lấy chỉ còn mỗi bộ xương khô.

Thần Chết thầm nguyền rủa

-"Chết tiệt, tiểu tử này sao lại nhanh như thế"

Đứng dậy, hít một hơi lạnh rồi dùng niệm chú lập ra một kết giới ngăn cách bảo vệ một nửa thành phố Ozone.

Tiếp theo Thần Chết cắn ngón tay cho chảy máu rồi vẽ trên nền đất một ấn chú nào đó.

Trong luồng khói đen hiện lên một đôi mắt đỏ ngầu như máu nổi bật, đi dần dần lại.

Xác định được chỗ Cố Hân đứng, Thần Chết dùng hai tay đập mạnh xuống nền đất lập tức xuất hiện một luồng xích màu vàng nhạt như rắn chui làm nứt nẻ nền đất tiến lại gần chỗ Cố Hân.

Luồng khói nhận ra có kẻ xâm nhập liền lập tức tập trung lại dày đặc bao quanh chủ thể.

Tia sét nhỏ xuyên qua đám khói dày đó chui hẳn vào bên trong, một phút sau đột nhiên đám khói đen tản ra dần.

Ẩn hiện dần người bên trong đó, Cố Hân bị dây xích trói lại vùng vẫy dữ dội.

Nhận ra chỉ một dây xích không thể ngăn cản được, Thần Chết lấy đá phóng một cái bay đi ôm lấy Cố Hân dùng ngón tay quẹt một đường máu lên trán.

Lập tức vệt máu đó phát sáng, Cố Hân đau đớn hét lớn dây xích nứt ra Thần Chết bị văng vào một ngôi nhà cách đó không xa.

Cố Hân quằn quại ôm lấy đầu mình ngồi dưới đất, đôi mắt đỏ thẫm hồi nãy quay về thành màu đen của người bình thường.

Dù thế hình dạng hóa ma vẫn còn nhưng Cố Hân lấy lại lí trí.

Bản thân đứng ngẩn người, ngạc nhiên khi thấy mình đang đứng giữa một đống đổ nát xung quanh.

-"Chuyện gì đã xảy ra"

Cố Hân nhìn lại bộ dạng mình, sừng trên đầu, tóc màu đen đây không phải là cô.

Ôm lấy đầu mình cố gắng nhớ lại những gì xảy ra nhưng có vẻ cô chẳng nhớ được gì.

-"Ngươi đã hóa ma" Thần Chết từ đống đổ nát đó đi ra ôm lấy một bên ngực mình, thân thể tàn tạ như mới đánh trận.

-"Hóa ma?

Tại sao ta lại hóa ma" Cố Hân ngạc nhiên trước cụm từ này

-"Chuyện gì chính ta cũng không biết " Thần Chết ngồi xuống thở từng hơi phì phò...thân là một Thần Chết lại đi cứu thế giới quả thực rất khác người .

Trong lúc Cố Hân còn chưa hiểu tại sao bản thân hóa ma thì bên kia kết giới sau khi Thần Chết hết sức mạnh thì tan biến.

Một đội quân hùng hậu từ trên trời lẫn dưới đất xếp hàng ngay ngắn từ khi nào

-"Cố Hân, lần trước ta tha ngươi một mạng để ngươi biết ăn năn hối lỗi làm lại người.

Nhưng nay ngươi hóa ma, giết biết bao nhiu người dân vô tội.

Thay mặt đức vua tối cao của thành phố Ozone, ta Tiêu Ngạo sẽ không nương tay tha ngươi thêm một lần nào nữa" Tiêu Ngạo oai phong, uy dũng ngồi ngựa gương đao kéo theo đó là nguyên một đội quân sau lưng đồng lòa rút kiếm ra cùng một hướng chỉa thẳng về phía tuyên chiến với Cố Hân.

Cố Hân chẳng để ý gì đến lời đe dọa đó thay vào đó thứ cô chú ý chính là nàng.

Nàng mặc bộ đồ trắng tuyết xinh đẹp, đung đưa theo gió, cũng là khuôn mặt đó, đôi môi đó, vóc dáng đó nhưng sao nay lại xa lạ cứ như hai người chẳng biết nhau.

Đôi mắt nàng lạnh lùng nhìn lại Cố Hân

Một ngọn gió thổi nhẹ qua, thân hình Cố Hân tan biến đi chỉ trong một cái chớp mắt.

Ai ai đều ngạc nhiên , dụi dụi mắt vài cái đúng thật Cố Hân biến mất.

Tiêu Ngạo nhíu mài, tên tiểu tử này lại muốn giở trò gì nữa đây!

-"A...A....."

đột nhiên có tiếng lalớn thu hút sự chú ý của mọi người lại.

Người la là Lố Bang, hắn la lớn đánh thức được toàn bộ người ở đó.

Mọi người đều đổ dần ánh mắt về chỗ hắn, hết thẩy ai cũng giật mình....từ khi nào cô lại xuất hiện ở đây, ngay chính giữa đội ngũ quân đội.

Lố Bang run rẩy, sợ hãi đến mức hai chân đứng không vững mà té xuống.

Đột nhiên Cố Hân xuất hiện, Lố Bang một phen ú ớ hoảng sợ không nói nên lời.

Nàng thì vẫn đứng im đó như một pho tượng ánh mắt nhìn chăm chăm phía trước chẳng hề thu một chút hình ảnh Cố Hân.

Cố Hân ôn nhu cười nhẹ vuốt ve một bên sườn má nàng mà thì thầm

-"Ta đã chờ nàng rất lâu....

Nhưng đổi lại nàng cho ta một món quà thật bất ngờ " ánh mắt trìu mến nhìn ái nhân lạnh lùng trước mặt, giọng nói đang nghẹn ở cuống họng cố gắng nói ra, Cố Hân thực sự rất đau.....

Đau ỉ oi trong lồng ngực....

-"......" không một từ đáp lại từ nàng

Cố Hân chua xót mĩm cười...

-"Cố Hân..nn ngươi...ngươi..."

Lố Bang hiện tại sự bình tĩnh trôi bay mất thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng của con người trổi dậy.

Cố Hân lập tức liếc mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Chính hắn chính hắn đã khiến nàng như vậy...

Chính hắn...đáng chết....

Đáng chết....

Cố Hân lửa hận tình thù bao vây tâm trí, càng sôi máu hơn khi thấy hắn núp phía sau nàng.

Một tên súc sinh không đáng sống...

Nói rồi Cố Hân vươn tay lên lập tức một vòng hào quang tỏa ra.

Một thanh kiếm đen ảo xuất hiện trên tay Cố Hân, ánh mắt thâm thù nhìn Lố Bang, cô chẳng ngần ngại gì phi kiếm về phía hắn...

Nào ngờ....

Choang.....

Tiếng thanh kiếm ma sát nhau nghe chói tai vang lên.

Cố Hân hơi sựng người....

Tiêu Ngữ một tay đỡ lấy đường kiếm của Cố Hân, bước thêm một bước chắn trước người Lố Bang.

Đường đường đối mặt với Cố Hân...

Nàng vì hắn mà bỏ ta...nàng vì hắn mà bao che hắn......

Đôi mắt sâu thẫm không pha chút hình ảnh, chỉ là một cái xác theo chỉ dẫn.

Tiêu Ngữ hoàn toàn là một con rối trong tay hắn.

Gương mặt Cố Hân tối sầm lại...

Thoắt một cái liền cách một đoạn xa quay về vị trí ban đầu của mình.

Không nói không cử động, chỉ có thân thể ngày càng được đưa lên cao cuối cùng đáp lại trên bầu trời phía dưới chân là toàn lục địa của Ozone.

Hàng loạt quả cầu lửa to nổi lên, khác hẳn với quả cầu lửa bình thường, quả cầu lửa của Cố Hân mang một màu đen khiến toàn bộ người ở Ozone trợn mắt.

Ngay cả Thần Chết cũng ngạc nhiên

-"Hắc cầu lửa...."

Vì sao tiểu tử này có thể tạo ra được ma thuật hắc ám này!!!

Mặc cho dân chúng dưới chân la toáng chạy tung lên, Cố Hân từ trên cao nhìn xuống ánh mắt mơ màng

-"Nàng phụ ta, ta đành phụ cả lục địa này, chính vì nơi đây khiến ta mất nàng.

Tốt nhất không nên còn tồn tại..."

Sừng hơi dài =))).

"Nàng phụ ta, ta phụ cả lục địa" best thanh niên giận cá chém thớt =))).

(≧▽≦) cuối cùng t/g cũng đã thi xong.

Quẩy thui anh chị em ạ
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
38.


Vì hắn nàng phụ ta, vì muốn bảo vệ nơi này nàng muốn giết ta, chừng ngày đó nàng cùng ta thổ lộ dù ta là tội đồ của cả vương quốc nàng thì nàng vẫn muốn bên ta, tưởng chừng lúc đó là hạnh phúc nào ngờ nàng cũng như họ cũng muốn giết ta.

Ta đã làm gì sai......

Ta gần như mất nửa cái mạng để tên hắc ám để cứu nàng về và bảo vệ vương quốc này...

Một câu nói của hắn lập tức ta thành tên phản nghịch ai cũng muốn giết ta.

Ta mệt mỏi rồi....

Ta đã chết một lần...

Được cơ hội sống lại nên không thể chết lần hai...

Xin lỗi ta tạo ra được nơi này cũng có thể phá hủy nó.

Cố Hân giữa không trung ngẫm nghĩ lại, mọi sự cố gắng của cô giành cho nàng lẫn luôn vương quốc này vốn là cát bụi.

Quả thật người ở thế giới khác như cô vốn không nên ở đây, vốn không nên tạo ra cái vương quốc này để rồi đây nó mang lại cảm giác đau khổ đó.

Úp mặt vào lòng bàn tay, Cố Hân kìm nén sự đau thương của mình, một ác ma lơ lửng giữa không gian hòa bình có hơi đối lập.

Nhưng điều này lại trở thành điểm nhấn của cuộc đời Cố Hân.

Bàn tay nhẹ nhàng giơ lên rồi hạ xuống, cái phất tay nhẹ nhàng kéo theo hàng ngàn quả cầu lửa màu đen đáng sợ từ từ rơi xuống phía dưới chân.

Bên dưới Thần Chết cựa quậy cố gắng đứng dậy.

Lấy một cục đá sắc nhọn cắt ngang cổ tay, dòng máu đỏ nhỏ từng giọt xuống nền đất liền lập tức bốc khói tạo thành một hình chú to lớn.

Thần Chết niệm vài đường thì ngay tức khắc hình chú dưới đất sáng lên tạo thành một vòng tròn màu xanh cao lớn bao phủ ở nơi đó.

Chặn hoàn toàn những quả cầu lửa màu đen của Cố Hân, bất quá chỉ chặn được hơn phân nửa tới quả cầu lửa cuối cùng thì vòng tròn màu xanh lập tức tan ra.

Tiêu Ngạo liền phóng ngựa tới bắt đà bay lên một đao liền chẻ làm đôi quả cầu lửa đen.

Quả cầu lửa đen bị chẻ đôi rơi ra hai bên tạo nên một làn gió thổi mạnh, cát bụi bay tứ tung hỗn loạn.

Thần Chết một phen thở một hơi cũng may lũ người này không đứng nhìn.

Cố Hân trên cao nhìn thấy toàn bộ quả cầu lửa của mình bị chặn lại người đó lại là Thần Chết.

Chân mày không vui nhíu lại.

-"Ngươi là Thần Chết vốn bắt linh hồn, cớ sao lại bảo vệ bọn họ" Cố Hân trên cao nói vang vọng xuống

Đúng như vậy, Thần Chết vốn bắt linh hồn người chết về cõi âm không phân biệt tốt hay xấu, càng nhiều người chết thì càng nhiều linh hồn.

Nhưng nay Thần Chết lại bảo vệ người sống, điều này vốn trái quy luật.

Nhưng không hiểu sao, Thần Chết lại làm thế phải chăng do đâu đó ở với cô nhiều quá nên dần nhận ra cũng có người chẳng có lỗi lầm gì mà phải chết.

Họ không liên quan không thể vì sự ích kỉ của Cố Hân lại hại biết bao nhiêu sinh mạng.

-"Ngươi nên dừng lại " Thần Chết ngước mặt lên đáp lại

Đúng lúc Tiêu Ngạo tiếp tiếng chen ngang

-"Cố Hân....

Ngươi nên quay đầu là bờ..

Dừng những việc này lại...

Ta sẽ rộng lượng suy nghĩ cho ngươi thêm một con đường sống"

-"Quay đầu....đường sống...."

Cố Hân ôm mặt phì cười "haha"

-"Ta vốn là người tạo ra nơi này, muốn giữ muốn hủy các ngươi có quyền lên tiếng hay sao" Cố Hân cứ như một đấng thiên thế...

Từng câu nói từng cử chỉ điều cho là mình là người đứng đầu không ai có quyền liên can được.

Cố Hân bây giờ không còn lọt tai một chữ nào.

Bản thân đã bị thù hận chiếm lấy, trong đầu chỉ hiện lên chỉ dẫn điên cuồng muốn phá hủy nơi này.

Tiêu Ngạo hết lời khuyên ngăn.

Hô một tiếng liền có ngay một con ngựa rực lửa xuất hiện.

Cưỡi trên lưng ngựa hướng đao thẳng tới về phía Cố Hân.

Cố Hân vẫn đứng thẳng nhìn lưỡi đao đang dần tiếng về phía mình.

Ngay khi vừa lưỡi đao của Tiêu Ngạo cần chạm tới người Cố Hân thì bỗng dưng dừng lại Tiêu Ngạo siết tay tới nỗi gân tay nổi lên vẫn không thể di chuyển được lưỡi đao tiếp.

Cô cong một bên môi cười, ngón tay trỏ đặt trên mũi đao đẩy nhẹ một cái, cây đao do sự tác động hai bên quá mạnh mẽ dẫn tới hiện vết nứt trên lưỡi đao cuối cùng vỡ tan chỉ còn cán.

Tay còn lại Cố Hân một chưởng hướng giữa người Tiêu Ngạo đập tới...

Tưởng chừng chỉ một cái đập nhẹ nhàng nhưng lại mang nhiều lực tác động, chứng minh Tiêu Ngại bị văng ra khỏi ngựa rơi xuống phía dưới.

Tiêu Ngạo thủ thế hai chân đáp dưới nền đất, hai mắt nheo lại nhìn người ở trên.

Thủ pháp rất mạnh nếu không nhờ bộ giáp được chế luyện thì có vẻ hắn đã tan xương, sống từng tuổi này hắn mới thấy được người như vậy.

Quả thật hiếm....

-"Ta không muốn đánh với ngài" Cố Hân thẳng thừng cao giọng nói.

-"Ngươi còn trẻ sao lại có sức mạnh như vậy" Tiêu Ngạo hỏi

-"Chuyện của ta, cảm ơn ngài đã quan tâm" Cố Hân không có ý nói

Đúng là tuổi trẻ...

Ngông cuồng...

Đây là từ mà Tiêu Ngạo miêu tả cô.

Lần trước ở khu rừng Tiêu Ngạo để ý rằng cô khác hẳn người bình thường.

Cuộc chạm hồi nãy đã chứng minh cô không giống với người bình thường huống hồ ánh mắt của cô niệm ý ám chỉ điều gì đó.

Tiêu Ngạo thu ánh mắt, thu hồi lại ngựa lửa.

Thể hiện không đánh tiếp.

Các binh sĩ ngạc nhiên trước hành động của tướng quân của bọn họ.

Tướng sĩ là người có thể nói mạnh không ai sánh bằng nay lại chịu thua một tên nhóc hay sao.

Điều này quá mức chấn động.

Lố Bang cũng chính là những người ngạc nhiên trong đó, nhìn thấy Tiêu Ngạo trở về liền lập tức hỏi

-"Ngài thế nào lại chịu thua hắn" đây là câu hỏi chung của biết bao nhiêu người ở đó.

-"Thân ta vốn già yếu gặp kẻ địch mạnh ắc không đối lại, mong thái tử lưỡng thứ" Tiêu Ngạo hơi cúi người trước hắn đáp.

-"Không thể nào" Lố Bang run rẩy môi ngước mặt lên nhìn lén người trên kia.

Lúc đi ngang Tiêu Ngữ, Tiêu Ngạo liếc nhìn nàng, nàng vẫn mang ánh mắt thờ ơ nhìn một nơi, khuôn mặt chẳng biến động.

-"Có lẽ tiểu tử kia đã đúng"

Khá buồn thanh niên giận cá chém thớt, rồi chuyển qua con rể đánh bố vợ thì toang rồi ( `_ゝ´).

Ấy thế vẫn còn sợ éo dám động đấy, động là mất vợ như chơi ( ಠ ಠ )

Tui đây lười viết dài nên tới đâu hay tới đó nha các bác, còn bác nào than chưa thấy vợ chồng tương tàn thì tui đây cũng xin lỗi từ từ đợi đi nha =)).

Để tui xem lại và định hình lại chương cái 🙂).
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
39.


Khi Tiêu Ngạo quay về hàng ngũ của mình.

Cố Hân ở trên đảo mắt nhìn xung quanh liền có dòng sét nhỏ từ tay truyền ra chiếu tới một nơi cách đó không xa ngay bức tường còn nguyên đứng giữa đống đổ nát.

-"Ngươi ra được rồi" Cố Hân nói

-"Ngươi cũng nhận ra"

Từ trong bức tường bỗng xuất hiện một nam nhân hắc bào, hắn hướng Cố Hân nhỏe miệng cười.

Nam nhân hắc bào đó từ từ bay lên đứng ngang Cố Hân.

Không ai xa lạ chính là tên mà Cố Hân gần mất nửa cái mạng để đánh vua của vương hắc ám cũng như kẻ bị cả giới âm thiên truy lùng Kha Xuyên vì tội trốn ngục. (Khổ lắm khúc này éo nhớ tên gì lục lại chương thì chợt biết éo đặt tên nên đặt đại luôn).

-"Ngươi cũng sống dai nhỉ" Cố Hân nhìn khinh bỉ

-"Mấy chiêu vặt cũng đòi giết ta " Kha Xuyên cười lớn

-"Ta có thể xém đánh ngươi hồn tan phách lạt thì lần này cũng như thế" Cố Hân hầm hồ tuyên bố.

-"Ngông cuồng" Hắn la lớn, bầu trời vốn trong xanh nay đổi thành một màu đen, sấm chớp nổi lên.

Rồi dần từ bầu trời đen đó xuất hiện một hình thù dài dẳng uốn lượn trong những đám mây mang sấm chớp đó.

Một một rắn to lớn rơi xuống bay quanh hắn.

Người bên dưới không khỏi kinh ngạc, Tiêu Ngạo cũng nhíu mài khi thấy con vật đấy....

Vật thú truyền thuyết Xà Huyết.

-"Ngươi lúc nào cũng mang những con vật lạ lùng tới" Cố Hân phất tay một cái trên tay ngay khắc có một thanh kiếm.

Lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu hình ảnh sau lưng cô.

Hắc Long và Bạch Hổ từ khi nào xuất hiện, oai dũng sau lưng cô, miệng nhe răng gầm gừ.

Lại một lần nữa toàn bộ người dân ở dưới một phen khiếp sợ, bộ ba vật thú truyền thuyết nay xuất hiện cùng một chỗ.

Quá mức kinh khủng rồi.

-"Có vẻ ngươi muốn một mất một còn ở nơi này rồi, không hối tiếc gì hay sao chẳng hạn như nàng ta" Kha Xuyên không hề tỏ ra sợ hãi ngược lại còn chăm chọc cô, liếc xuống ám chỉ Tiêu Ngữ đang đứng bên dưới

Cố Hân hơi khựng người lại, quả thật nàng vẫn còn tác động tới cô.

Điều này bị Kha Xuyên nhìn ra cười thầm.

Vẫn còn trò hay

Quả Cố Hân có hơi tác động nhưng nhanh bị gạt đi.

Ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, khuôn mặt nghiêm túc nhìn hắn

-"Hôm nay là ngày ngươi sẽ được siêu sinh "

Một bên bán hóa ma, một bên hóa ma đối đầu nhau.

Khung cảnh thật đáng sợ, đây vốn là chuyện của ác ma họ giải quyết nên người phàm chẳng có thể nhúng tay vào.

Tiêu Ngạo ngồi ở dưới ánh mắt nhìn không chớp về phía trên.

Trong đầu suy nghĩ phức tạp.

Cố Hân là người tiến trước, thanh kiếm thẳng về phía Kha Xuyên hướng tới, tốc độ chớp nhoáng thoắt một cái đã xuất hiện trước mặt Kha Xuyên chỉ còn cách vài cm.

Kha Xuyên chẳng biến sắc phất một cái liền Xà Huyết bay lên giữ khoảng cách với Cố Hân.

Cố Hân nhảy lên người Hắc Long rượt theo, ba vật thú chạm chán nhau nổi lửa phun trào.

Chính chủ cũng không ngoại lệ, đánh nhau nhiệt huyết.

Kha Xuyên có phần hơi thiếu thế, chỉ có đỡ từng đòn đánh của Cố Hân.

Bỗng dưng hắn trượt chân ngã ngửa tưởng mất đà Cố Hân nhận thấy bắt lấy cơ hội bay tới nào ngờ lúc đâm vào người hắn, hắn liền tan ra thành khói Cố Hân mới biết mình bị lừa.

Từ đám khói đó Xà Huyết phun một khí màu xanh lục bao quanh Cố Hân nhanh tay bịt miệng lùi lại.

Trở về bên Hắc Long, Cố Hân đổ từng giọt mồ hôi hột, cảm giác như ngàn côn trùng cắt xé từng tế bào loan tỏa khắp người vừa đau đớn vừa ngứa ngáy không tả được.

Cố Hân khụy một bên gối ngồi xuống thở không ra hơi.

-"Ngươi bị trúng độc rồi" Hắc Long nhận ra Cố Hân có điểm bất thường

Cố Hân vẫn không đáp lại, miệng đớp lây đớp để từng hơi lạnh

-"Độc của Xà Huyết vốn không có gì có thể chữa được, Cố Hân ngươi thua rồi haha" Kha Xuyên đứng bên kia cao ngạo nhìn về phía Cố Hân đang run rẩy từng cơn

Quả thật độc tố này rất mạnh, Cố Hân cơ bản dù không chết ngay tức khắc nhưng bị dày vò đau đớn.

Cảm giác này không hề dễ chịu chút nào, mồ hôi tuôn ra như suối Cố Hân nằm rạp xuống cả người co lại ôm lấy sự chính mình.

-"Hahahaha" Hắn bên kia vẫn cười lớn

-"Cố Hân ngươi cố lên..."

Hắc Long kêu tên cô

-"Chủ nhân...."

Bạch Hổ lo lắng nhìn cô

Mọi thứ dường như ngừng lại, không còn nghe thấy tiếng hắn, không còn nghe thấy tiếng Hắc Long và Bạch Hổ.

Cố Hân bây giờ chìm vào cơn mê sâu, lúc cô mở mắt ra thấy mình lơ lửng tỏng không gian trắng xóa, một không gian vô tận không thấy điểm giới hạn.

Khoan đã!

Không gian này cô từng thấy rồi.....

Cố gắng lục trí nhớ...

Chắc chắn cô từng thấy rồi....

-"Ngươi đang ở một không gian cách biệt với thế giới bên ngoài " một giọng nói vang lên

Cố Hân ngạc nhiên ngước mặt lên, phía trước mặt cô xuất hiện một nam nhân mặc y phục màu đen đỏ, đầu đội một chiếc mũ kiểu quan xưa.

Nam nhân này đoán chừng 20-25 tuổi, khá trẻ.

-"Ngươi là ai" Cố Hân hỏi

-"Ta là ai không quan trọng điều quan trọng là ngươi sắp chết" Nam nhân đó trả lời

-"Sắp chết....?"

Cố Hân lạ lẫm

Nam nhân đó phất tay một cái liền hiện ra một khung hình chiếu hình ảnh bên trong là thân xác cô nằm bất động trên lưng Hắc Long, Kha Xuyên hắn đứng cười vang khắp trời.

Cố Hân nhìn thấy chính mình thì giật mình

-"Đây là ta hay sao" Cố Hân run rẩy ngón tay chỉ về phía khung hình

-"Đó là thân xác ngươi, còn ngươi bây giờ làm một linh hồn" Nam nhân đó giải thích

-"Ta thật sự đã chết rồi hay sao" Cố Hân thẩn thờ, cô còn quá nhiều thứ chưa làm xong, còn chưa chào tạm biệt nàng cơ mà.

-"Ta đã nói rồi, ngươi chưa có chết chỉ là linh hồn tách khỏi thân xác" Nam nhân đó giải thích ...

-"Ý ngươi là sao" Cố Hân nhíu mài hỏi

-"Khi một người lâm vào trạng thái mê tỉnh thì linh hồn người đó tự động xuất ra, cũng như lúc ngươi ngủ.

Nếu linh hồn bị tách khỏi thân xác quá lâu sẽ bị siêu sinh hoàn toàn không thể về hợp lại với thân xác"

-"Ý ngươi, ta bây giờ đang tách khỏi thân xác"

-"Đúng vậy, bất quá ta cũng có thể đưa ngươi trở về" Nam nhân đó gật đầu

-"Không" Cố Hân bỗng cự tuyệt

-"Tại sao" Nam nhân đó ngạc nhiên

-"Ta không muốn...

Nơi đó toàn bắt ta phải chém giết, không giết hắn thì hắn cũng giết ta, ta không muốn đánh nhau" Cố Hân ôm lấy đầu mình run rẩy.

Cô chịu nhiều thứ rồi, quá mệt mỏi, cô không muốn tiếp tục cái cuộc sống này nữa.

-"Ngươi dễ buông bỏ như thế....

Không luyến tiếc gì hay sao...

Chẳng hạn một người mà ngươi để ý nhưng ngươi lại từ bỏ" nam nhân nói bóng nói gió nhưng cũng đủ để cô gợi lại chút gì đó

Có chứ, nàng là người mà cô để ý, dù tiếp xúc không bao lâu nhưng lại mang lại cho cô cảm giác bình yên.

Lúc nàng thổ lộ cô như vỡ òa trong hạnh phúc những ngày tháng sau đó điều có nàng bên cạnh quả thật rất vui vẻ.

Nàng còn ngoài kia, còn bị hắn điều khiển...

Dù nàng có lạnh lùng với ta bao nhiêu thì ta vẫn yêu nàng.

Chìm trong lối suy nghĩ rối ren, Cố Hân dần dần tỉnh ngộ, ngoài kia vẫn còn người đang đợi cô, cô không thể biến mấy được...

-"Đúng vậy" Cố Hân đứng dậy gương mặt thay đổi 360°

-"Ngoài kia nàng còn đợi ta" Cố Hân hừng hực khí thế

-"Mau mau đưa ta trở lại" Cố Hân quay đầu nhìn nam nhân sau lưng mình

-"Muốn đưa ngươi trở lại vốn có cách nhưng....

Lại có một điều kiện"

-"Điều kiện?"

Cố Hân tròn mắt

Nam nhân đó lấy quạt quạt quạt mấy cái bước từng bước lại gần Cố Hân khi hai người đứng sát nhau nam nhân đó nhấp môi nói.

Vốn không biết được nam nhân đó nói những gì nhưng sắc mặt Cố Hân cứng sựng lại.

-"Ngươi có đồng ý" nam nhân che quạt ngang miệng cười

Mời quý dị đoán nam nhân đó nói gì với Cố Hân 🙂).

Lại mất một chương đánh nhau(;¬_¬).

Tui đi ngủ đây các bác ạ (҂⌣̀_⌣́)
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
40.


Bầu trời chuyển thành một màu đen tím huyền ảo, đất đai rung chuyển, gió thổi lốc xoáy cây cỏ, muôn thú chim chóc bay toán loạn báo hiệu rằng sắp tận thế.

Và ở phía xa kia trên bầu trời đen đó 3 vật thú truyền thuyết cùng tái ngộ cùng đứng chung một bầu trời....

Thân thể Cố Hân bất động, nằm yên vị trên lưng Hắc Long mặc cho bao nhiêu tiếng gọi tên.

-"Cố Hân...

Ngươi mau tỉnh lại" Hắc Long gọi

-"Chủ nhân ......."

Bạch Hổ dùng mũi của ngửi ngửi Cố Hân, cố gắng lay động cô nhưng bất thành.

Kha Xuyên bên kia nhìn thấy một cảnh tượng như vậy càng thêm hứng thú cười thêm to.

-"Haha...

Cố Hân ngươi chỉ là oắt con cũng đòi đánh ta siêu sinh"

Hắn bay lên, nhẹ nhàng đáp xuống trên lưng Hắc Long.

Hắc Long cảm nhận được liền uốn lượn không cho hắn đứng trên người mình.

Kha Xuyên dậm một chân thì ngay tức khắc Hắc Long cứng đờ cơ thể, Bạch Hổ nhận ra người lạ tiến tới nhe hàm răng của mình xông tới hướng người đó cắn.

Hắn giơ tay lên tạo thành một bức tường trong suốt giam lỏng lại Bạch Hổ.

Đôi chân thong thả đi từ từ tới chỗ Cố Hân nằm, quỳ một gối xuống hắn cầm lấy gương mặt tái nhợt không chút máu của cô mà vuốt ve

-"Ta sống mấy trăm năm nay, chưa bao giờ thấy một tiểu tử hống hách như ngươi...

Ngươi rất xinh đẹp...

Cũng rất mạnh....

Nhưng ta rất tiếc" hắn giả mặt trìu mến, giả bộ đáng thương để tỏ lòng nuối tiếc.

Hắn đứng dậy, trong tay phải liền hiện ra một thanh kiếm, hướng xuống ngay lồng ngực, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu hình ảnh của cô.

-"Tiểu tử, chết đi" Hắn la lớn, dùng hết sức của mình đè thanh kiếm xuống.

-"Cố Hân....."

Hắc Long trợn mắt

-"Chủ nhân...."

Bạch Hổ trợn mắt

-"Tiểu tử..."

Tiêu Ngạo nhìn chăm chăm về hướng trời xa xăm đó

-"........" nàng ngước lên nhìn

Bỗng bầu trời có một trận sấm chớp to lớn, xẹt ngang...

Đánh thẳng vào chỗ hắn đang đứng...

Hắn trợn mắt nhìn...

-"Chào....."

Cố Hân nằm dưới nhếch môi lên cười một tay chặn lấy lưỡi kiếm của hắn.

Cố Hân gạt chân hắn một cái, hắn liền mất đà chúi xuống.

Chân còn thẳng cơ đạp vào bụng hắn một phát hắn liền văng ra, Xà Huyết thấy đón lấy chủ nhân của mình.

Kha Xuyên phun một ngụm máu, ôm lấy bụng mình.

Cố Hân bình thản đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm của hắn xoay xoay.

-"Ngươi đã chết" Điều này chính hắn thấy rõ độc của Xà Huyết không có gì giải được đúng,theo nghĩa lí đáng lẽ cô phải chầu Diêm Đế không phải còn đứng ở đó.

Chẳng lẽ.....

Lại là hắn.

Kha Xuyên liên tưởng tới một người .

-"Phải....Ta đã chết" Cố Hân cũng chẳng phản bác...

-"Nhưng....

Ta quên còn có ngươi nên quay lại đón ngươi theo cùng" Cố Hân mĩm cười tưởng chừng câu nói đùa nhưng nếu suy nghĩ kĩ trong câu nói đùa hoàn toàn ám chỉ điều khác.

-"Hừ...."

Kha Xuyên nào tin câu nói đó của Cố Hân.

Hai chân mày hắn nhíu lại, đã đạt tới giới hạn của hắn rồi.

Hắn vốn là một linh hồn thân xác hắn đã bị tiêu tan của mấy trăm năm trước.

Đây vốn là dương khí hắn hút của người phàm luyện thành tất nhiên cũng có thời gian nhất định.

Hôm nay do đánh với cô tốn quá nhiều thời gian, chẳng mấy chốc hắn sẽ tan biến.

Hắn dùng chút lực còn lại đánh với Cố Hân thêm một trận cuối.

Muốn chết thì chết cùng nhau...

Hai ác ma lại lao vào nhau thêm một lần nữa, đất đai rung chuyển dữ dội đã có nhiều vết nứt, chứng minh màn đối đầu của hai ác ma đã tới cực hạn.

Cố Hân sau khi hồi sinh kèm trước đó quan sát kĩ từng đòn đánh của Kha Xuyên nên bây giờ dễ dàng chế ngự thậm chí đùa vui với hắn.

Kha Xuyên tức giận, hùng hổ đánh tới tấp nhưng chẳng bao giờ đụng tới người Cố Hân.

Thấy không xong...

Đột nhiên hắn chậm lại giả bộ mất đà rơi xuống....

Cố Hân theo đó đâm tới

-"Hừ nhóc con...."

Hắn cười thầm lúc Cố Hân đâm kiếm vào người hắn liền tan thành một làn khói ....

Theo như đúng kịch bản thì Xà Huyết sau lưng hắn sẽ bay tới phun khí độc vào người Cố Hân.

Một lần không được thì hai lần....

Hắn không tin lần này Cố Hân không chết...

Hắn hợp lại đứng ở một bên khác chờ đợi nhìn cảnh Cố Hân đau đớn lần 2 nhưng chờ mãi vẫn chưa thấy gì thay đổi liền nhíu mày khó hiểu.

Muốn tiến lại gần xem thì nào ngờ phía sau lưng đón nhận một lực khủng khiếp hắn trợn mắt văng thẳng xuống dưới đất xuyên qua mấy ngôi nhà tường.

Hắn nằm bất động trong đống đổ nát đó, xương cốt hắn giờ đã vỡ tan, chỉ có gương mặt hắn gáng gượng lên.

Có người che lấy tầm nhìn hắn nheo mắt ngạc nhiên.....

-"Tại sao ngươi....ngươi ở đây" hắn đơ người

Đáng lẽ cô phải trúng độc chứ, tại sao tại sao....

-"Lần một không lần hai, chỉ có ta đánh ngươi dù một lần hai lần vẫn được" Cố Hắn cao ngạo đứng đối diện hắn.

Rầm...

Ánh mắt liếc nhìn sau lưng cô, đầu Xà Huyết bị cắt lìa khỏi thân, thân thể nó mất đầu oằn oại dưới đất chỉ mấy giây sau đó nằm im.

Người mà có thể cắt được đầu Xà Huyết chỉ mình cô....

Mắt hắn dần mờ đi...

Đã tới giới hạn.

Dù không còn cử động được nhưng hắn dần trở nên điên loạn, hướng về phía Cố Hân lẩm bẩm đúng một câu

-"Cố Hân...

Ngươi vẫn thua....

Haha ngươi vẫn thua haha ta đã thắng" hắn cười điên loạn

Cố Hân ánh mắt đen dần, rẹt một tiếng đầu hắn liền khỏi thân thể...

Thân thể hắn dần tan thành khói, dù thế đầu hắn vẫn còn nói vang câu đó...

-"Cố Hân....

Ngươi vẫn thua....vẫn chết trong đau đớn....haha"

Dứt xong câu nói, đầu hắn cũng tan biến theo thân xác.

Cố Hân khuôn mặt trầm xuống, lẩm bẩm câu nói thầm

-"Lát ta sẽ theo ngươi sau".....

Phực......

Một thanh kiếm từ sau lưng xuyên qua bụng cô.....

-"Cố Hân/Chủ Nhân" Hắc Long và Bạch Hổ đồng thanh nói

Hắc Long và Bạch Hổ vừa đáp xuống thấy vậy muốn tiến lại thì bị cô quát

-"ĐỨNG ĐÓ, KHÔNG AI ĐƯỢC CAN THIỆP VÀO"

Cổ hương quen thuộc bay loang thoảng ở chóp mũi, từ sau lưng cô ánh mắt nàng hiện lên....

Đây pha chuẩn bị vợ chồng tương tàn của mọi người đây =)).

Trùm cuối luôn đáng sợ vl (¬_¬)...

Sắp hoàn rồi.

Đội mũ bảo hiểm vàooooo

T/g ngủ đây....

Các bác ngủ ngon

( ̄(エ) ̄)
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
41.


Tình ái luôn là con dao hai lưỡi, một hạnh phúc một đau đớn luôn đi kèm với nhau.

Người ta thường nói yêu đúng người đúng thời điểm, còn cô có lẽ yêu đã đúng người nhưng có vẻ đã sai thời điểm.

Đây là nơi cô vô tình tạo ra, vốn không có thật, đáng lẽ cô không nên gặp nàng để rồi tương tư đau khổ như bây giờ ...

Thanh kiếm ngày càng đẩy sâu hơn về phía trước, Cố Hân cắn môi chịu đựng cơn đau hành hạ.

Thần Chết đi tới nhìn một màn người đâm người như thế, hỉ nộ tức giận một chưởng hướng nàng đánh tới.

-"Ngươi điên rồi" Thần Chết la lớn

Tiêu Ngữ trực giác nhạy bén lạ thường rút kiếm lại né tránh.

Thanh kiếm được rút ra, Cố Hân khuỵu một gối xuống phu ra một ngụm máu đỏ tươi.

Còn Thần Chết đứng che chắn phía trước bảo vệ cô, ánh mắt hận thù nhìn chăm chăm Tiêu Ngữ

-"Ngươi thật sự điên rồi" Thần Chết nghiến răng keng két.

Người phụ nữ này quả bị não đánh văng đâu mất, uổng công cô yêu thương, uổng phí hắn đây nhường bước ....

Lần trước đâm hụt Cố Hân Thần Chết không nói gì cũng vì Cố Hân nay lại đâm một kiếm chí mạng như vậy, Thần Chết chẳng cam tâm đứng im xem....

Thân là Thần hắn không thể tùy tiện đánh người phàm nhưng vì nhìn thấy một màn máu chó như thế này dù có là người phàm hay đức vua hắn vẫn liều chết đánh một trận.

Vận toàn bộ lực trong lòng bàn tay Thần Chết chuẩn bị lao vào đánh một trận ra trò với Tiêu Ngữ

-"DỪNG LẠI..."

Cố Hân lên tiếng

Mọi hoạt động của Thần Chết tự khắc cũng ngừng lại, hắn khó chịu nhìn Cố Hân đang từ từ đứng dậy mặc cho máu ở bụng ngày càng chảy ra nhiều.

-"Ngươi không được..

Khụ....đụng tới nàng...khụ" Cố Hân ho khan, một dòng máu nhỏ tràn xuống một bên khóe miệng.

-"Vì sao....vì sao....nàng ta đã cố giết ngươi hai lần tận hai lần đấy Cố Hân....

Vì sao ngươi vẫn bảo vệ nàng ta" Thần Chết như phát điên, la hét về phía Cố Hân.

Ta đây lúc nào cũng hướng về ngươi, bảo vệ ngươi thì ngươi chẳng quan tâm.

Mà đi động tâm với kẻ muốn giết ngươi lần một rồi lần hai....

Nhưng rồi lời nói của Thần Chết nín bặt khi Cố Hân quay đầu lại nở một nụ cười nhẹ nhàng với hắn.

-"Vì ta yêu nàng"

Trong giây phút đó Thần Chết như hoàn toàn chết lặng, hắn thật sự không thể chen ngang được hai người này.

Hoàn toàn không thể....., hắn không thể giành được người mình yêu, thảm bại lại dưới tay của một người phụ quá ô nhục....!!

Thần Chết hạ tay xuống, ánh mắt mơ màng hắn chẳng còn chút sức lực nào đứng được cả thân thể đồ sầm ngồi xuống nền đất lạnh lẽo.

Còn Cố Hân, cô nhìn Thần Chết lần cuối.

Mĩm cười chua xót, hắn rất giống cô, yêu một người ở sai thời điểm điều nhận tới kết quả chung đó là đau khổ.

Tình ái quả thật rất đáng sợ, nhưng người người cứ đâm đầu vào đó, ngay cả là một vị Thần như Thần Chết cũng chẳng tránh khỏi....

Lau vệt máu ở khóe môi, Cố Hân đứng thẳng người hiên ngang bước tiếp về hướng nàng

-"Đã để nàng chờ lâu" Cố Hân nhìn về phía nàng cười.

Thân thể Cố Hân mới đánh một trận với tên Kha Xuyên tàn tạ không từ gì tả được.

Tới giờ cô mới biết được, món quà mà hắn để lại là gì rồi....

Để người mình yêu thương giết mình đúng là một món quà đặc biệt.

Tiêu Ngữ vẫn giống như ngày mà họ gặp lại, vẫn trưng bộ mặt xa lạ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Cô biết trong ánh mắt đó đâu đó vẫn còn hình bóng cô, nên bằng mọi giá cô phải tìm lại được hình bóng đó trong ánh mắt nàng.

-"Chết đi" nàng lạnh nhạt phun ra hai chữ

Đau đớn thay câu đầu tiên khi hai người yêu nhau gặp lại tưởng rằng là sẽ là những câu nói đầy hạnh phúc.

Người cô yêu chỉ muốn giết cô, đâu phải là những câu sến súa gì đó.Cô bây giờ thấy những cảnh sắc trong manga quả là lừa đảo con chúng.

Nàng vung kiếm kiếm lên lao thẳng về phía cô với tốc độ chớp nhoáng.

Cố Hân một phen giật mình dựng cho mình một bức tường chặn lại lưỡi kiếm của nàng, bản thân cũng lùi lại giữ một khoảng cách nhất định với nàng.

Cơ thể này không thể chịu thêm một đòn đánh sát thương nào được nữa.

Tiêu Ngữ cũng rượt theo Cố Hân, nàng chém loạn kiếm, Cố Hân dù vất vả né tránh nhưng không thể không khỏi trúng vài đòn.

Nàng cứ chém cô cứ né chứ không đáng lại điều này có vẻ khiến nàng không hài lòng, lực kiếm ngày càng nhanh và mạnh mẽ hơn dường như muốn nhanh chóng cướp đi sinh mạng cô.

Cố Hân bị đường kiếm nàng chém da thịt rỉ máu, tàn tạ thêm tàn tạ.

Được một lúc, nhân cơ hội nhìn thấy sơ hở của nàng, cô giáng một chưởng như giữ sức lực ở mức thấp nhất vào người nàng đẩy nàng cách ra xa một khoảng.

Tiêu Ngữ bị cô đập một chưởng thân thể lùi về phía sau nhưng lại không hao tổn gì.

Tâm trí dâng lên một dòng suy nghĩ quái lạ rồi lại nhanh tan biến đi.

Nàng bây giờ chỉ có một mục đích đó chính là giết chết người trước mặt mình mặc dù không biết vì sao.

Cố Hân sau khi đẩy được nàng ra, chân cô như mất đi cơ, mất đi cảm giác đứng vững liền ngã khụy xuống, tay bịt lấy một bên bụng mình để máu trong tràn ra.

Ánh mắt mơ màng nhìn về phía trước, hình ảnh của nàng dần mờ đi....

Bỗng trong tâm trí nổi lên một giọng nói

-"Ngươi đã đạt tới giới hạn"

-"Không....không....cho ta....

Thêm một chút....

Một chút nữa thôi" Cố Hân cầu xin

Rồi đột nhiên mắt cô nhìn rõ lại, chân cũng lấy lại được cảm giác, trụ đứng thẳng thân hình.

-"10"

Nàng lao vào như tên bắn hướng những nơi hiểm yếu mà đâm tới

-"9"

Cố Hân một bên né một bên chạy trốn

-"8"

Cả hai người chạm nhau, một bên ánh mắt sủng ái một bên ánh mắt lạnh lùng

-"7"

Nàng đâm trúng một bên vai cô

-"6"

Nàng đâm trúng một bên tay cô

-"5"

Nàng đâm trúng một bên hông cô

-"4"

Nàng đâm trúng một bên đùi cô

-"3"

Cũng mai cô né kịp nếu không nàng đã chém đứt đầu cô

-"2"

Dùng chút sức cuối cùng cô chạy trốn và sau lưng nàng đuổi theo

-"1......"

Cô dừng lại, nàng giơ kiếm lên

-"ĐÃ TỚI GIỜ"

Đột nhiên cô quay lại, giang hai tay ra, khuôn mặt ôn hòa, trên môi treo nụ cười gượng như đang chờ nàng.....

Nàng vẫn lao về phía cô, ngay trong giây phút đường kiếm đâm xuyên bên ngực trái xuyên hẳn luôn trái tim bên trong một bên mắt nàng chảy xuống một dòng nước.

Cố Hân ôm lấy cơ thể run rẩy của nàng, miệng thì thầm bên tai

-" ta đã được Thiên Đế ban tặng sống lại thêm một lần nữa có thể coi là một lời xin lỗi từ hắn vì bắt nhầm linh hồn ta, nhưng vì thế ta đã được gặp nàng, được yêu nàng là thứ mà ta chẳng bao giờ suy nghĩ là sai lầm.

Cảm ơn đã bồi ta tới tận bây giờ, cảm ơn đã cho ta biết yêu là gì.

Được chết dưới tay nàng ta không hối hận.

Mong rằng kiếp sau ta có thể gặp nàng......"

Cố Hân nói xong nhẹ nhàng đặt lên trán nàng một nụ hôn...

Bên mắt còn lại cũng chảy xuống một dòng nước, hai bên đồng lượt cùng chảy xuống một dòng nước.

Ánh mắt lạnh lùng không chút trong gợn sóng hồi nãy tan biến thay vào đó là ánh mắt trong veo, ánh mắt Cố Hân đã rất yêu thích...

Giây phút nàng bật tiếng lên gọi ...

-"Cố..Hân...." thì cô đã tan biến....

Tan đi như làn khói, nàng cố gắng chạy theo muốn nắm lấy cô nhưng không được....

Thân xác cô dần trở nên nhạt dần để rồi biến mất....

Trên tay là miếng ngọc mà nàng tặng cô lúc còn ở học viện

-"Ngươi đưa cho ta làm gì"

-"Để chứng minh ngươi thuộc về ta"

Tiêu Ngữ ngửa mặt lên trời hét lớn

-"CỐ HÂN..."

Công nhận cảm xúc dạt dào mà lời lẽ cục súc -.- .

Xin lỗi mấy chap trước tả đánh nhiều quá chap này hết từ tả rồi nên ngắn ngọn xúc tích nhé.

Bảo rồi đội mũ bảo hiểm vào, đừng tháo ra t/g chuẩn bị đảo tay lái đây

¯\_( ͡° ͜ʖ ͡°)_/¯ .

Tối chơi game rồi nên đăng sớm( ಠ ಠ ) cho quý dị đỡ hóng
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
42


Một linh hồn nhỏ bé phát sáng bay đi tới một nơi....

Nam nhân hắc bào đội mũ quan đón lấy mĩm cười

Vài năm sau

Sau sự kiện một nhân vật hiểm ác cùng với ba vật thú truyền thuyết phá hủy tương đối gần nát luôn một vương quốc, nay người dân truyền miệng qua nhau mỗi đời về câu chuyện trên, tất nhiên qua nhiều miệng câu chuyện được biến hóa đi không còn đúng với sự thật.

Và cũng sau câu chuyện đó, những nhân vật của chúng ta cũng đã thay đổi...

Tò tí te tò tí te

-"quả là một cặp trời sinh " dân chúng 1 cảm thán

-"Có chuyện gì nhộn nhịp " một người ngoài vào hỏi

-"Cậu là người mới tới đây nên không biết hôm nay là ngày thành hôn của nhị hoàng tử đại nhân và Tiêu Ngữ con gái của tướng quân Tiêu Ngạo người mà đã giết chết được ác ma cứu cả vương quốc này" dân chúng 2 chen mỏ vào giải thích

Sơ lược về sau cuộc chiến đó, Lố Bang dù không tham gia bất cứ cuộc chiến nào nhưng hắn lại là người chủ trì khiến xảy ra cuộc chiến đẫm máu đó.

Dù thế không một ai biết, mọi người dân chỉ biết truyền miệng nhau hắn và nàng đã giết được ác ma cứu vương quốc nhờ thế hắn càng vua cha thêm tin cậy quyết định nhường ngôi cho hắn...

Nhờ đó hắn thuận lợi chen được vị trí đầu lên ngôi vua, bất quá thời gian chuẩn bị đăng ngôi khá phức tạp nên hắn đẩy nhanh luôn việc cưới nàng để đảm bảo được danh tiếng của mình.

Và hôm nay chính là ngày đó, Lố Bang mặc trang phục màu trắng tinh cưỡi hẳn luôn một con ngựa cũng màu trắng nốt.

Lúc hắn đi tới nhà nàng bao ánh mắt thiếu nữ say đắm.

Đội quân hoàng gia hùng hậu khiêng kiệu đi tới đâu hoành tráng tới đó.

Hắn đi đầu cưỡi ngựa như bạch mã hoàng tử.

Miệng hắn liên tục treo nụ cười tươi như hoa nhưng đâu hề biết rằng sau nụ cười đó là ngàn tội ác qua mặt mọi người .

-"Chúc mừng thái tử"

Khi tới được nơi nàng sống đã tụ hợp bao quanh người thay phiên nhau hắn chúc mừng.

Hắn mĩm cười đối đáp lại

-"Cảm ơn...cảm ơn" .

Hắn bỏ lại phía sau đoàn người chúc phúc đi vào nhà nàng.

Bên trong đã được trang trí nghiêm trang cho một buổi hôn lễ.

Hắn hướng tới cha nàng là Tiêu Ngạo đang ngồi yên vị chính giữa ngôi nhà đó

-"Tướng quân, nhi tử này dâng ngài ly rượu mong ngài chúc phúc cho hai tụi ta" hắn cầm lấy ly rượu sẵn sàng dâng hai tay lên cho Tiêu Ngạo..

1s rồi 2s 3s giây tới 4s 5s Tiêu Ngạo không hề có ý định gì nhận lấy ngược lại hừ một tiếng rồi xoay lưng bỏ đi.

Chỉ vì nhận lệnh của đức vua còn lâu Tiêu Ngạo mới gả con gái cho tên ăn hại như hắn.

Người dân xung quanh liền bàn tán xì xầm với nhau, hắn đỏ mặt, xấu hổ siết ly rượu tới đỏ ửng cả tay.

Cũng may có người chen ngang la lớn thu hút lại

-"CÔ DÂU ĐÃ XUỐNG"

Mọi người đều chung một cái xoay đầu hướng lên trên lầu...

Một thiếu mặc bộ váy trắng tinh khiết đã bước từ từ xuống, dù mặt đã được che lại nhưng người người đều động tâm với thiếu nữ đó...quá đẹp, quá mức kinh diễm...

Lố Bang dù bị Tiêu Ngạo chơi một vố xém mất hết thể diện, nhưng bù lại cô dâu của hắn xinh đẹp kinh động lòng người này có chút cứu vớt lại.

Hắn giả bộ mĩm cười ôn nhu đi tới tự nhiên nắm lấy tay nàng quàng vào tay hắn.

Hai người tay trong tay bước đi nhưng khi tới cửa bỗng nàng dừng lại.

Mọi người lại một phen ngạc nhiên tròn mắt nhìn hành động của nàng.

Hắn nghiến răng khó chịu, hai cha con này quá mức khinh bỉ người trong dòng tộc hoàng gia rồi.

Hắn không thể trước mặt mọi người kéo nàng đi được nên nháy mắt cho người của hắn vòng ra sau lưng đẩy nàng một cái khiến nàng mất đà, hắn thuận lợi lấy thế bước đi tiếp kéo nàng theo.

Mọi người đồng thanh vỗ tay rầm rộ, hắn vẫy tay đáp lại giả dối.

Nhưng chưa dừng ở đó khi hắn cùng với nàng đi tới gần kiệu hoa thì đột nhiên trời chuyển tối sau đó sấm chớp vang trời.

Gió không biết từ đâu thổi lên cuồn cuộn, thổi cuốn luôn kiệu hoa nàng sắp lên ngồi.

Hắn sôi máu, trán nổi hắc huyết nhìn trời mà chửi thề ..

-"Chết tiệt"

-"mới sáng trời còn trong xanh như thế, sao bây giờ chuyển nhanh như vậy" một con dân bàn tán

-"Kiệu bị gió thổi đi mất rồi làm sao rước dâu" con dân thứ 2 cũng bàn tán

Người người bàn tán, hắn cũng hết biết làm thế nào không thể không rước dâu thể hiện sẽ mất hết.

Trong lúc rối ren bỗng có người đến bên tai thì thầm với hắn, lập tức mắt hắn liền sáng lên.

Hắn ôm lấy eo nàng nâng lên, bế theo kiểu công chúa.

Rồi vang giọng nói

-"Có lẽ ông trời cũng không muốn chúng ta chia đôi mới thổi mất kiệu đi, chi bằng chúng ta thuận theo ông trời ngồi chung một ngựa cùng về chung một ngôi nhà " hắn quả là lươn lẹo không ai bằng

Mọi người xung quanh suy nghĩ thấy có lí liền vỗ tay thêm nồng nhiệt hô vang ..

-"Rước dâu...rước dâu."

Hắn bế nàng lên ngựa ngồi bản thân cũng leo lên ngồi phía sau hai tay quàng lấy tay cương phóng ngựa đi trước.

Đội kèn trống lại một lần nổi lên theo chân ngựa hắn hướng về phía cung điện.

Tối đó.....

Do buổi sáng khi về đức vua hiện tại tức cha hắn tự dưng nổi bạo bệnh nên hôn lễ của hắn không thể tiếp tục đành đưa nàng vào cung điện riêng của hắn.

Mặc dù hôn lễ không được tiến hành nhưng hắn vẫn tổ chức buổi tiệc lớn coi như chúc mừng cưới được vợ, hắn ngoài đây miệng cười không ngừng vui đùa cùng với mọi người ngoài kia.

Chỉ có nàng cô độc váy trắng ngồi trong không gian tối.

Nàng tay vẫn còn giữ miếng ngọc không tách rời.

Lúc hắn vào nàng cũng chẳng xoay lại vẫn cứ ngồi im đó.

Lố Bang ngà ngà say chân này chéo chân kia bước vào, người con gái váy trắng tinh khiết phát sáng dưới ánh trăng khiến dục vọng của hắn ngày càng bùng phát.

Hắn đi tới đè nàng ra cắn mút ở cái cổ mảnh mai, nàng chẳng hề kháng cự lại mặc hắn xé thô bạo váy của nàng.

Hắn như một con sói chết đói lâu năm mà vồ lấy nàng cắn mút không thương tiếc từng nơi hắn đi qua thân tể nàng run lên, không phải run lên hứng tình mà run lên vì sự ghê tởm của hắn.

Mùi rượu cứ bay trên chóp mũi nhuếnh nàng buồn nôn tới cuống họng.

Lúc tay hắn sờ tới đùi nàng, nàng đã không còn gì miệng gọi tên

-"Cố Hân, xin lỗi" rồi nước mắt từ từ chảy xuống rơi lên miếng ngọc nàng cầm trong tay

Miếng ngọc phát sáng lên, rồi không biết từ đâu ra có một lực tác động húc văng hắn ra xa....

Hắn từ trong cơn say choàng tỉnh lại ú ớ không biết chuyện gì xảy ra.

Nhìn qua nhìn lại căn phòng chỉ có hắn với nàng không hề có người thứ ba.

Miếng ngọc phát sáng thu hút chú ý của hắn, hắn nghiến răng tức giận đi tới muốn đoạt lấy miếng ngọc nhưng bị nàng ngăn cản hai bên giằng co quyết liệt.

Miếng ngọc lại một lần nữa sáng lên hất văng hắn tiếp lần hai.

Hắn bị văng vài tường đau điếng, sợ hãi lồm cồm ngồi dậy bỏ chạy.

Căn phòng còn mỗi nàng, chiếc váy bị hắn xé rách rưới không mảnh nguyên, thân thể nàng co lại ôm lấy miếng ngọc trong tay, thì thầm

-"Cố Hân..."

Tuổi tép đòi thịt vợ chị 🙂) .

Cái này chỉ là thêm chút muối thui, chứ tui đây cũng chả hứng thú gì diễn tả cảnh hôn lễ vui vẻ của nam nữ -.- như trên đâu.

Mấy bác đọc từ từ tui viết tiếp cho....

Cục súc chap này rồi
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
43.


Ở một nơi cách xa vương quốc Ozone nhộn nhịp một nơi khá yên tĩnh hầu như tách biệt với thế giới bên ngoài.

Tiếng nước chảy róc rách vang lên xóa bỏ ít nhiều không gian tĩnh mịch đó và....

-"Cô ấy thực sự trở lại hay sao" một nam nhân mặc áo choàng đen tay cầm lưỡi hái đặc trưng của vị thần mà ai chúng ta đều biết là Thần Chết đang ngồi trước một quả trứng rất to cao gấp 2 người

Quả trứng màu vàng nhạt không hề có đốm gì, yên vị nằm giữa một không gian đó.

-"Chờ đợi là điều mà ai cũng nên có" lại xuất hiện thêm một giọng nói nam nhân khác.

Chứng tỏ nơi đây không phải mỗi mình Thần Chết...

-"...."

Thần Chết ngẩng đầu lên tính nói gì đó thì bị nam nhân đó đã tranh trước

-"Chuyện sống chết là chuyện của người phàm thân là Thần Chết lại can thiệp quá nhiều, ngươi đã biết tội....

Còn không mau về Diêm Vương nhận phạt" nam nhân đó liếc mắt nhìn Thần Chết.

-"Nhưng...."

Thần Chết muốn thật sự nhìn thêm một lần nữa

-"Lệnh ta ngươi dám phản" Nam nhân đó nâng cao giọng

-"thưa không dám, thần sẽ thực hiện ngay thưa Diêm Đế" Thần Chết quỳ xuống, luyến tiếc nhìn quả trứng kia rồi thở dài một tiếng.

Chớp mắt cái biến mất

Người mà bấy lâu nay cứu Cố Hân tận hai lần chắc mọi người còn nhớ và người mà ẩn hiện trong não Cố Hân chính là Diêm Đế.

Nhớ lại lúc hai người còn trong ảo mộng của Cố Hân

-"....bất quá ta có điều kiện" Diêm Đế nói

-"Điều kiện"

-"Chuyện ta có thể hồi sinh ngươi là chuyện đơn giản như thân xác ngươi lại không như vậy....

Việc linh hồn tách khỏi thân xác là việc tổn hại rất lớn.

Cho nên ta chỉ có thể hồi sinh ngươi trong khoảng thời gian nhất định.

Quá hạn thân xác ngươi tan biến" Diêm Đế giải thích

Cố Hân suy nghĩ một lúc, sau đó ngẩng đầu lên đáp

-"Được, ta đồng ý"

Lúc đó Cố Hân chắc nịt việc như thế, khó ai có thể chấp nhận việc thân xác biến mất tương đồng linh hồn họ sẽ nhanh chóng tan biến theo.

Nhưng do lỗi lầm không nhìn kĩ người chết của Diêm Đế đã bắt nhầm cô.

Nhìn họ Cố nổi bật khiến hắn khá ngạc nhiên, nhớ vài trăm năm trước cũng có người họ Cố phong ba như thế này khiến Diêm Đế hoài niệm.

Nên lúc linh hồn Cố Hân bay lơ lửng thì hắn đã bắt lấy bỏ vào quả trứng mong muốn hồi sinh lại.

Cho nên việc quả trứng xuất hiện ở đây là nguyên nhân trên

Sau khi Thần Chết đi Diêm Đế thu hồi mắt thản nhiên uống trà.

Rắc....rắc..

Vỏ trứng đột nhiên nứt ra, ánh sáng từ bên trong chui qua những khe nứt chiếu ra ngoài.

Một cánh tay mảnh khảnh đẩy vỏ trứng ra miệng kêu ca

-"Đau quá"

Từ trong quả trứng, một thiếu nữ bước ra ngoài, mái tóc dài màu bạc nổi bật.

Thân thể mảnh mai chuẩn từng cm, nơi cần lồi sẽ lồi nơi cần lõm sẽ lõm.

Xinh đẹp tựa như một thiên thần hạ phàm.

Cố Hân xoa xoa cổ tay, vén mái tóc hỗn độn trước mặt ra sau tay từng cử chỉ nhỏ nhặt cũng đủ đốn tim biết bao người khi nhìn thấy.

Nhưng vẫn có trường hợp ngoại lệ, Diêm Đế vẫn thản nhiên uống trà mặc cho Cố Hân lõa thể trước mặt mình tất nhiên ánh sáng huyền năng che những thứ cần che 🙂) nên không có full hd đâu.

Nhận thấy có người ở đây, Cố Hân quay đầu nhíu mày nhìn

-"Là ngươi" nhìn thấy Diêm Đế, Cố Hân ngạc nhiên...

Trong giấc mơ cô lúc nào cũng xuất hiện hình ảnh hắn

-"Chào mừng tới thế giới này thêm một lần nữa" Diêm Đế hạ tách trà xuống hướng Cố Hân mĩm cười nhân hậu

Sau cuộc ngạc nhiên gặp nhau, Cố Hân phần nào dần hiểu rõ bản thân sao ở đây.

Thản nhiên ngồi đối diện trước Diêm Đế mà tự rót một tách trà đưa lên miệng uống (này mặc quần áo rồi nha :> )

-"Vậy là ngươi biết ta" Cố Hân liếc mắt nhìn Diêm Đế

-"Có thể nói là vậy" Diêm Đế từ tốn đối đáp lại

-"ò"

Cuộc trò chuyện bị dẫn vào ngõ cụt, nhanh chóng bị cắt đứt.

Hai người bình thản uống trà, bỗng bên ngoài có tiếng động lớn như một máy bay đang hạ cánh kéo theo đó là tiếng nói vang lên

-"Chủ nhân" Bạch Hổ từ bên ngoài đi vào ngửi được mùi quen thuộc của chủ nhân mình vui mừng 4 chân chạy nhanh vào.

Nhìn thiếu nữ xuân sắc trước mặt Bạch Hổ vẫn nhận ra Cố Hân

Ngược lại sự vui mừng của Bạch Hổ thì cô ngạc nhiên rồi kéo theo sợ hãi chạy tót núp sau lưng của Diêm Đế mà nhìn Bạch Hổ với Hắc Long....

-"Con hổ...con hổ vừa nói chuyện " Cố Hân lấp bấp nói

Hắc Long và Bạch Hổ trợn mắt ngạc nhiên....

Chủ nhân oai phong lẫm liệt của tụi nó nay đi đâu mất rồi.

-"Không sao, bọn chú là thú nuôi của ngươi còn ngươi là chủ nhân của bọn chúng" Diêm Đế vỗ về Cố Hân

-"Thật sự...."

Cố Hân dù được an ủi nhưng con vật to lớn như thế vẫn có chút sợ hãi

-"Không tin ngươi cứ thử " Diêm Đế nói

Nghe lời Diêm Đế, Cố Hân bạo gan bước từ từ lại chỗ Bạch Hổ giơ bàn tay run run muốn chạm vào đầu Bạch Hổ.

Bạch Hổ biết ý thản nhiên đưa đầu cho Cố Hân chạm.

Cố Hân chạm được vui vẻ sờ tiếp...

Bộ lông thật mượt...

Qua bao nhiêu ngày tập làm quen được với Bạch Hồ và Hắc Long, Cố Hân bây giờ có thể đùa giỡn không còn sợ sệt như trước.

Nhìn Cố Hân như một đứa con nít vui đùa với Bạch Hổ, Hắc Long nhìn Diêm Đế hỏi

-"Cô ấy sao thành vậy"

-"Ngươi không cần lo, chỉ là mất chút kí ức tạm thời"

Đúng vậy việc hồi sinh sẽ mất nhiều thời gian huống hồ linh hồn cô bị xuất xác hơi nhiều nên việc kí ức khả năng bị ảnh hương ít nhiều

Nhìn một màn người rượt hổ, hổ rượt người ồn ào trước mặt Diêm Đế mĩm cười ẩn ý.

-"Cố Hân" Diêm Đế nói

Nghe có người gọi tên Cố Hân quay đầu lại chạy hướng Diêm Đế tới.

-"Chuyện gì" Cố Hân thở hì hục nãy giờ chạy rượt Bạch Hổ tốn khá nhiều sức

-"Ta có việc giao cho ngươi"

-"Việc" Cố Hân ngạc nhiên

-"Ngươi hãy tới vương quốc Ozone, nơi đó hiện nay đang có một linh hồn ác ma trú ngụ.

Ngươi mau bắt linh hồn đó về cho ta"

-"Việc của ngươi sao ta lại làm " Cố Hân bĩu môi.

-"Không phải mấy ngày trước ngươi than buồn chán hay sao, yên tâm ở đó rất vui " Diêm Đế dẫn dụ

-"Được, ta nghe ngươi" Cố Hân cuối cùng cũng thỏa hiệp định xoay người đi thì sau lưng Diêm Đế nói tiếp

-"Hắn tên Lố Bang, ngươi làm tốt sẽ có thưởng "

-"Được" Cố Hân leo lên người Hắc Long, cao giọng hí hửng la hú

-" Đi thôi tới Vương quốc Ozone bắt ác ma"

Và như thế Cố Hân cùng với Hắc Long, Bạch Hổ bay đi trở về nơi mà cô từng hi sinh cả sinh mạng mình nhưng có lẽ những kí ức đau đớn đó cô chẳng nhớ tới được...

Luôn cả người mà cô từng yêu thương....

Bác nào bảo người sao sinh ra từ trứng thì...

Tui thích thế 🙂) miễn bàn luận

( ಠ ಠ ) số đông muốn Cố Hân mất trí thì tui cho mất trí nhé
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
44.


Khoảng thời gian sau khi được hồi sinh trở lại trí nhớ của Cố Hân cũng dần hồi phục hơn chút.

Hỏi Diêm Đế thì hắn bảo tác dụng phụ của việc hồi sinh nên cứ từ từ sẽ lấy lại kí ức.

Vương quốc Ozone không quá xa, so với máy bay thì cánh của Hắc Long ăn đứt luôn tốc độ.

Cố Hân ngồi trên lưng Hắc Long hí hửng như một đứa con nít nhìn sang trái rồi nhìn sang phải.

Bởi ngồi trên lưng rồng quá mức đặc biệt, cô dám cá chắc đố ai có người thứ 2 như cô.

Chỉ vài cái vỗ cánh của Hắc Long thì cũng đã tới vương quốc Ozone, trước khi vào thành Cố Hân dừng lại ở khu rừng đối diện Vương quốc Ozone tránh người khác để ý.

Nhìn thành vĩ hùng dũng trước mặt, Cố Hân nở nụ cười tươi rối nhưng ngay lúc đó bỗng có dòng điện dẹt ngang đầu.

Cảm giác rợn người chạy khắp cơ thể khiến Cố Hân run rẩy ôm lấy cánh tay mình.

Hắc Long cùng với Bạch Hổ thu nhỏ lại nhìn Cố Hân run rẩy đâm ra lo lắng

-"Cố Hân, Cố Hân ngươi không sao đó chứ" Hắc Long bay lượn trước mặt cố gắng thu hút sự chú ý của cô

-"Chủ nhân ngài bị làm sao vậy" Bạch Hổ không giống Hắc Long thu nhỏ lại bằng nắm tay mà nhỏ lại bằng cỡ như một con mèo.

Bạch Hổ dùng miệng của mình liếm liếm chân cô.

Cố Hân sau khi trải qua cơn rợn người cũng hồi phục lại cuối xuống ôm Bạch Hổ lên lắc đầu tỏ ý bình thường

-"Ta không sao chúng ta đi thôi"

Thế rồi Cố Hân bỏ Hắc Long vào túi áo mình tay ôm Bạch Hổ đi vào cửa thành vương quốc Ozone.

Người mới chui ra từ trứng như cô có thể nói đây là lần đầu tiên cô thấy sự hưng thịnh, nhộn nhịp của vương quốc này.

Nhìn người người đi qua đi lại khiến Cố Hân thích thú chạy tới chạy lui vô tình đụng trúng vào binh lính liền mất đà té ạch ra đất..

-"Ngươi không mắt" Binh lính đó cộc cằn nói

Bạch Hổ xung phong lên nhe răng gầm grừ với tên binh lính.

Dù hình dạng nhỏ như một con mèo nhưng bộ dạng muốn táp bất cứ lúc nào của Bạch Hổ khiến hắn cũng phải dè chừng.

Cố Hân lau lau vết bụi đất trên người lồm cồm ngồi dậy ôm lấy ngăn cản Bạch Hổ đang tiếp tục nhe răng.

Cúi đầu xin lỗi ..

-"Ta đi vội không để ý, mong ngài lưỡng thứ"

Nhìn thiếu nữ mỏng manh, tưởng chừng chạm vào như vỡ tan của Cố Hân.

Tên binh lính đó một phen nhịp tim đập nhanh, tiếc rằng hắn đang thực hiện nhiệm vụ nếu không sẽ đi theo hỏi thăm danh tính thiếu nữ này.

Gương mặt đỏ ửng sau lớp mặt nạ, hắn ho khan vẫy tay

-"Không..không có gì lần sau chú ý chút"

Nói xong nhanh chân chạy đi mất, Cố Hân nhìn tên binh lính vắt giò lên cổ mà chạy ngạc nhiên tò mò.

Kệ hắn, cô xoay lưng đi tiếp

-"Tại sao chúng ta lại nhường nhịn hắn, ngài cứ thả ta ra ta sẽ cắn hắn không còn khúc xương" Bạch Hổ từ trong ngực cô chui ra uất ức

-"Tạm thời không nên gây chú ý quá nhiều" Cố Hân đổ một giọt mồ hôi, đùa hoài giết người đền mạng đấy.

Cô chỉ mới đây chưa tìm hiểu gì liệu nổi tiếng quá khó hành động.

Vuốt ve trấn an Bạch Hổ, Cố Hân thở dài.

Đi tiếp vào vương quốc, Cố Hân khá ngạc nhiên khi thấy khắp mọi nơi treo lá cờ to lớn.

Người người nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình lại tạo ra một con đường trống vắng lạ thường giống y như chuẩn bị cho một cuộc diễu hành của tổng thống

Tấp vô một gian hàng Cố Hân hỏi đường

-"Có chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy"

Nghe có người hỏi, ông lão đang bán giang hàng đang dọn đồ ngừng lại ánh mắt lạ lẫm nhìn Cố Hân

-"Ngày mai là ngày Đức vua mới lên ngôi nên dân chúng đan dọn hàng trống đường để cho vua mới diễu hành, chuyện đó hầu như ai cũng biết " Ông lão đó vừa nói vừa tất mặt dọn đồ đạc

-"À đúng vậy, ta mới tới nơi đây" Cố Hân xoa cổ biện minh

-"Vậy ngươi thật sự may mắn rồi, được chứng kiến một sự kiện vĩ đại" Ông lão đó lau vài giọt mồ hôi trên trán.

-"Nhớ khi xưa ngài ấy cùng với ngài Tiêu Ngữ diệt trừ ác ma cứu cả vương quốc thật như một anh hùng sống"

-"Diệt trừ ác ma...." cảm giác rợn lại nổi lên, Cố Hân không hiểu tại sao lại rợn người như thế này

-"Ngươi là nơi khác mới tới chắc hông biết, cách đây vài năm có một ác ma xuất hiện phá hủy gần nửa vương quốc cũng may có ngài nhị hoàng tử và ngài Tiêu Ngữ ra tay diệt trừ nếu không vương quốc này sớm lụi tàn" Ông lão đó rót một tách trà vừa nhấp nháp môi vừa kể

-"Vậy ác ma đó tại sao muốn hủy diệt vương quốc này " Đè nén cơn rợn người , Cố Hân tiếp tục hỏi

-"Chuyện này ngay cả ta cũng không biết, ngay cả dáng vóc hắn ra sao cũng không ai rõ chỉ biết hắn rất mạnh cho nên mới hủy được nửa Vương quốc này , thôi không nói với ngươi ta nhanh chóng dọn đồ để mai chào đón Tân vương mới" Ông lão bỏ lại Cố Hân vào trong khiêng giỏ rau quả đi.

-"A....khoan đã, ông cho ta hỏi thêm một câu được không" Nhìn ông lão chuẩn bị đi,Cố Hân vớ tay gọi lại

-"Ngươi lại hỏi gì" Ông lão bắt đầu tỏ vẻ khó chịu , làm đã mệt còn gặp tên nhiều chuyện như vậy chắc tuổi thọ sắp tàn mất

-"Ông có biết ai tên Lố Bang hay không"

Nghe tên ông lão cứng sựng người lại, ném giỏ rau quả xuống đất chạy lại bịt miệng làm Cố Hân trợn mắt ú ớ

-"Suỵt, không được gọi tên thẳng ngài ấy, phải gọi là Đức vua...

Ngươi mà gọi thế binh sĩ đi tuần mà nghe được sẽ cắt lưỡi ngươi" Ông lão ánh mắt run sợ mồ hôi trán càng thêm ướt.

Nhắc nhở Cố Hân

Cố Hân dù không biết gì vẫn nhiệt tình gật đầu đáp ứng hiểu chuyện

-"Lố Bang chính là tên của Tân vương ngày mai lên ngôi.

Ngài ở trong cung điện đằng kia, nhớ không được gọi thẳng tên ngài ấy kẻo bị chém đầu" Ông lão thả tay ra, tay còn lại chỉ về cung điện phía trước chỉ dẫn

-"Cảm ơn" Cố Hân cúi đầu

-"Không có gì, nhờ rõ nhưng gì ta nhắc" Ông lão thấy không còn gì nguy hiểm phẩy tay coi như đuổi khách

Cố Hân hướng ánh mắt nhìn về phía cung điện cao lớn nổi bật giữa vương quốc, khóe miệng kéo lên

-"ác ma mà cũng đòi làm vua"

Hành đây, hành đây hành giá rẻ đây 🙂.

Tính không viết rồi....

Nhưng -.- cầm điện thoại vô thấy mn cmt like ủng hộ quá nên xách mắt còng lưng viết ^_________^
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
45.


Lễ chào mừng Tân vương mới diễn ra hết sức trịnh trọng.

Lá cờ bay phấp phới mọi nơi, ngươi người mặc đồ chỉnh chu, binh sĩ mặc giáp ngay ngắn bóng loáng đứng nghiêm ở dưới bao quanh khắp cung điện tránh trường hợp có người xâm nhập ám sát con cháu hoàng gia.

Đã tới giờ nhập tịch, nhưng lại không thấy Tân vương đâu.

Mọi người tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra, việc lỡ giờ tốt rất nguy hiểm có thể ảnh hưởng tương lai sau này đối với vương quốc.

Nhìn binh lính hối hả chia nhau đi tìm khiến dân chúng một phen sốt ruột , rốt cuộc có chuyện gì xảy ra khiến Tân vương chậm trễ đến thế.

Đâu đó trong đám đông một nụ cười mỹ mãn hiện lên.

-"Đã làm xong" một giọng nói gầm grừ nói thầm

-"Tốt" khóe môi càng kéo lên cao hơn

Lách qua đám người nhốn nháo người đó áo choàng đi thẳng vào cung điện mà không một ai biết.

Trong lúc mọi người đang ồn ào bỗng có tiếng la lớn

-"TÂN VƯƠNG TỚI...."

Mọi người hướng ánh mắt nhìn theo, Lố Bang cao ngạo cưỡi ngựa oai phong đi tới xung quanh là bao binh sĩ vây xung quanh bảo vệ hắn.

Các binh sĩ khác tự khắc đứng thành hai hàng tạo thành một đường lối.

Lố Bang hôm nay mặc một bộ lễ phục trắng vàng tinh xảo phối cùng với áo khoác được đính lên vai trông như một cái áo choàng kèm thanh kiếm trạm trỗ hình rồng bên hông, dáng vẻ cũng không nổi bật mấy nhưng hắn là Tân vương sắp lên ngôi tự khắc hào quang hắn trước mọi người cũng trở nên chói lóa đặt biệt, Lố Bang xuống ngựa bước lên cầu thang của cung điện không quên quay đầu lại vẫy tay đáp lại sự nhiệt tình của dân chúng ở dưới.

Đâu ai biết sau khuôn mặt thánh hiền giả tạo đó là sự kiềm nén tức giận.

Nguyên lai là do sáng hôm nay, vốn hắn chuẩn bị tâm trạng tươi tốt để chuẩn bị làm vua điều mà hắn trông chờ từ bấy lâu nay thì lại có người thông báo vương miện bị ai lấy mất trong lúc thị nữ người hầu cùng với lính canh đi tìm thì một thị nữ hầu khác đến thông báo bộ âu phục của hắn cũng mất nốt.

Tình thế thực sự khó khăn, hắn ra lệnh làm lại bộ khác tạm thời cũng may kịp tiến độ thực hiện nghi lễ, nếu không mọi công cán thủ đoạn hắn đoạt ngai vàng điều công cóc hết.

Theo nghi lễ lên ngôi vua ở vương quốc Ozone thì Tân vương sẽ đi từ cung điện của mình tới cung điện chính rồi sẽ được vị vua trước truyền vương miện của mình cho Tân vương sau đó tự động đi qua ngồi kế bên nhường ngai vàng cho Tân vương mới.

Cũng không quá rắc rối, Lố Bang thuận lợi đi vào cung điện chính.

Bên trong là biết bao quan thần,sứ thần của các nước khác tham dự buổi Đăng quang của Tân vương, khung cảnh xa hoa trang nghiêm.

Lố Bang ngồi một gối xuống tay đặt chéo ngực thể hiện lòng biết ơn và tôn trọng với đời vua trước.

Một quan thần đọc lớn

-"Phụng thiên thừa nhận hoàng đế chiếu viết Đức vua Lố Thiên tuổi già sức yếu không thể gánh vác được toàn vương quốc lòng trẫm thấp thỏm đôi điều không biết chọn ai để thay trẫm làm điều đó.

Nhưng nay con trai trâm tức Lố Bang có công diệt trừ ác ma cứu vương quốc chính xác là một anh hùng trong lòng người dân.

Nên trẫm quyết định sẽ truyền ngôi lại cho Lố Bang để hắn thay trẫm trị vì đất nước thay trẫm đưa vương quốc càng thêm hưng thịnh"

Lời quan vừa dứt Lố Bang dâng hai tay nhận lấy thánh chỉ miệng tuyên bố

-"Xin thề"

Trong suốt quá trình làm nghi lễ Đăng quang nàng chẳng hề nhìn Lố Bang một cái, ai ai cũng chạy lên trước xem Tân vương Đăng quang chỉ có nàng chui vào một góc khuất , cô độc nhìn miếng ngọc trong tay.

Nước mắt lại tự động rơi xuống

-"Cố Hân...."

Tiếp theo tới nghi lễ trao vương miện, Lố Thiên từ ngai vàng chầm chậm đi tới Lố Bang.

Có lẻ sức khỏe không còn nhiều nên việc đi lại cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng

Nhìn tốc độ rùa bò của cha hắn, Lố Bang nghiến răng căm tức nhìn, quá mức ăn hại rồi....

Hắn đã trông chờ vào thời khắc này mong muốn lên ngôi càng sớm càng tốt đã khiến hắn nôn nao, ngay chính vua cha mình cũng không quên thể hiện tia cáu gắt khó chịu

Dù thế vơi tốc độ vậy Lố Thiên cũng tới chỗ Lố Bang, hai tay run run lấy vương miện trên đầu mình xuống trên đầu Lố Bang.

Thật sự vương miện này cũng là giả bất quá chỉ là tạm thời chừng nào tìm thấy vương miện thật sẽ đổi lại sau.

Lúc vương miện được đặt trên đầu Lố Bang, quan thần hồi nãy đọc lớn

-"Buổi nghi lễ Đăng quang của Tân vương đã xong, xin chúc mừng Đức vua mới, mong rằng vương quốc càng thêm hưng thịnh"

Các quan lại khác cùng đồng thanh cúi đầu hô lớn theo.

Lố Bang ngẩng đầu lên, tâm trạng có tảng đá đè được gỡ xuống, gương mặt hắn rạng rỡ.

Cuối cùng hắn cũng đạt được ước nguyện...

Bỏ sau lưng ngàn lời tung hô, hắn mang dáng vẻ hào hứng đi tới ngai vàng, hận bản thân không có pháp thuật nếu không hắn đã bay tới cho nhanh.

Ngai vàng bóng loáng được chạm khắc tinh xảo từng chi tiết hắn sờ sờ ngai vàng mà thân thể hắn run khoái cảm.

Hắn xoay người định đặt mông xuống thì bỗng có giọng nói vang trong đầu hắn , giọng nói trầm thấp quen thuộc dù có chết hắn không thể nào quên.

Mồ hôi trên trán đâu tự khắc chảy xuống, mặt hắn tái lại

-"Chỗ này là của ta"

Một lực đạo không biết từ đâu đẩy sau lưng hắn, làm hắn té nhào lăn xuống đất.

Mọi người trong cung điện một phen trợn mắt vội chạy lại đỡ lấy thì thấy hắn sắc mặt chẳng có chút máu miệng ú ớ nói gì đó

-"Hắn.....hắn......."

Ầm bỗng trần cung điện rơi xuống khói bụi bay tứ tung khiến người người tán hoảng chạy đi, ánh sáng từ trên trời chiếu xuống đúng chỗ ngai vàng.

-"A..aaaaa" tiếng người la thất thanh

Một con rồng màu đen to gấp 5 lần người đâu xuất hiện bay xuống cuốn lấy bao bọc ngai vàng, .

Chưa hết kinh sợ một con hổ màu trắng tinh cũng xuất hiện con hổ to lớn hướng bọn họ nhe răng gầm grừ.

Tiếng cộp cộp cộp của chiếc giày vang lên hầu như ai cũng nghe rõ cứ như đang vang trong đầu.

Từ phía sau ngai vàng trong góc tối một người từ từ đi ra, tiếng cộp cộp cộp cứ như nhịp tim của mỗi người.

Nặng nề vô cùng

Lúc bước ra khỏi bóng tối, ai cũng đơ người miệng mở to như quả trứng.

Người đó mặc bộ âu phục màu đen đỏ nổi bật, vương miện đội trên mái tóc dài màu bạch kim toát lên hẳn vẻ uy quyền, cao lớn của một vị đứng đầu.

Người đó từ từ bước đến ngồi xuống ngai vàng, chân bắt chéo đầu tựa lên tay chống, ánh mắt mơ màng như mang phần lạnh lùng nhìn đám người ở dưới chân giống như một con sói đang nhìn con mồi.

Hắc Long và Bạch Hổ tự động lui lại đứng kế ngai vàng khiến nhiều người hít vài ngụm khí lạnh để hô hấp.

Nếu không phải Lố Bang đang trong vòng tay bọn họ, cứ tưởng đó mới thật sự là Tân vương

Lố Bang nhìn âu phục cùng với vương miệng quen mắt đây đích thị là của hắn.

Thảo sao bị mất hóa ra do tên kia lấy trộm, lòng tức giận nổi lên hét lớn chỉ tay về phía đang ngồi trên ngai vàng kia

-"Người đâu, mau bắn tên trộm"

Xẹt...

Ngón tay hắn rơi xuống đất, máu từ ngón tay chảy ra.

Cảm giác đau đớn nhói lên, hắn ôm lấy bàn tay còn 4 ngón của mình lăn lăn lại.

-"Ta rất ghét ai đó chỉ ngón tay vào mình" nụ cười khóe môi cong lên, ánh mắt cũng trở nên tàn nhẫn nhìn Lố Bang đau đớn quằn quạo ở dưới.

Ở trong góc khuất Tiêu Ngữ nghe có tiếng động lạ ngóc đầu chen lên phía trước xem có chuyện gì.

Nhìn Lố Bang co người la đau đớn Tiêu Ngữ khó hiểu, chợt nghe được giọng nói quen thuộc tưởng chừng không thể nghe thêm một lần nào nữa tim tự khắc nhẩy cẳng lên một cái chuyển ánh mắt về phía người ngồi trên kia.

Gương mặt rất giống người kia, ngay cả màu tóc, ánh mắt cũng vậy.

Tiêu Ngữ thân thể run rẩy nắm chặt miếng ngọc trong tay

-"Cố Hân....."

Pha xuất hiện ngầu lòi, bởi người ta nói có pet to làm gì...

Để làm nền 🙂)
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
46.


Một thiếu nữ tựa như thiên thần hạ phàm tại sao lại cướp ngôi vua?

Tại sao một người lạ có thể lẻn vào cung điện mà không ai biết.

Điều này không ai có thể giải thích được.

Thứ cần chú ý bây giờ chính là thiếu nữ tựa thiên thần đó đang nghênh ngang ngồi trên ngai vàng, sau lưng có hẳn hai thú nuôi bảo vệ.

Nhìn Hắc Long và Bạch Hổ nhe răng người bên Lố Bang cũng chùn bước lại.

Cố Hân cảm thấy ngồi đây cũng chán, thầm suy nghĩ phải mau hoàn thành nhiệm vụ rồi về lãnh thưởng của nam nhân.

Cô đứng dậy rút thanh kiếm từ bên hông ra đi tới chỗ Lố Bang.

Lố Bang đang đau đớn dưới đất thấy cô đang đi hướng mình liền bỏ qua cơn đau đớn ở bàn tay.

Ngồi bật dậy, miệng run run ra lệnh

-"Người đâu người đâu, mau chặn lại"

Tất nhiên binh lính nghe lời hắn dàn hẳn 3 hàng xếp che chắn cho hắn.

Hắc Long cùng Bạch Hổ cũng tham gia đi trước cắn xé dọn dẹp những tên lính đó.

Nhìn thấy hàng phòng ngự của mình dần mất đi, cảm giác sợ hãi dần xâm chiếm tâm trí hắn, mồ hôi trên gương mặt đổ như rửa.

Ánh mắt lo sợ nhìn quanh để tìm cách thoát thân bỗng phát hiện nàng đang đứng chết chân ở kia.

Hắn rút con dao ở binh lính chạy tới chỗ nàng, quàng tay qua vai kê dao vào cổ nàng đe dọa

-"Dừng lại, nếu không ta giết nàng" Lố Bang hướng Cố Hân đang dần tới mình la lớn

Cố Hân sựng người lại...

Hắn trong lòng thầm tự đắc, quả thật nàng vẫn còn tác dụng với cô.

Chỉ còn nàng bên người hắn, cô chẳng thể động tay với hắn.

Tưởng bắt nàng làm con tin là một kế hoạch hoàn hảo nào ngờ đôi chân Cố Hân bước tiếp, vẫn hướng hắn lại gần.

Hắn hoảng loạn điều này ngoài dự tính

-"Này ta bảo không được tới gần, ta...ta..

Sẽ giết nàng đấy...."

Hắn kê dao sát vào cổ nàng, lưỡi dao sắc nhọn ma sát vào lan da tạo ra một dòng máu nhỏ hiện lên.

Cố Hân vẫn tiếp tục đi, ánh mắt lạnh lùng không hề bị lay động bởi lời đe dọa của Lố Bang.

Tiêu Ngữ ở đối diện nhìn dáng vẻ kia mà lòng dâng lên một nỗi u thương

-"Này....không phải ngươi rất yêu thương nàng sao còn không mau dừng lại" hắn vẫn kiên trì thuyết phục cô.

-"Thật ồn ào" Ngược lại điều hắn muốn, cô chỉ lạnh nhạt nói.

Cái cổ họng đó nói nhưng điều lạ lùng không tài nào cô hiểu được.

Hiện đang đứng đối diện hắn, giơ thanh kiếm lên chuẩn bị ngắm chuẩn xác vào cổ.

Hắn càng thêm hoảng, đẩy nàng sang cho cô, lợi dụng cô mất tầm nhìn liền cong chân lên bỏ chạy.

Nàng mất đà té nhào vào người cô, tưởng chừng sẽ cảm nhận được vòng tay quen thuộc như mọi khi nàng ngã điều có cô đỡ lấy.

Nhưng không...

Chẳng có vòng tay nào khác thậm chí còn bị dội cho một gào nước lạnh lên đầu khi nghe cô nói

-"Tránh ra"

Cô thật sự bực mình, hắn đã trốn thoát kiểu này làm sao ăn nói với nam nhân kia.

Còn lại bị nữ nhân này ôm ấp chặn lại quả thật phiền phức.

Tiêu Ngữ một phen đau nhói ở tim, nhẹ nhàng lách người ra khỏi Cố Hân.

Lập tức Cố Hân tức tốc chạy đi không hề ngoái đầu nhìn nàng một cái, nhìn bóng lưng kia ngày càng xa dần nàng đau đớn buồn bã

Là lỗi của nàng, chính nàng đã giết chết cô, để rồi đây cô hận thù không nhìn nhận lại nàng.

Đây có lẽ đây là cái giá nàng phải nhận ....

Cố Hân chạy ra khỏi cung điện nhìn tới nhìn lui không thấy bóng dáng Lố Bang đâu, dậm chân tức giận

-"Hắc Long" Cố Hân kêu lớn

Ngay tức khắc trên trời một con rồng to lớn bay xuống, Cố Hân bám lấy chân Hắc Long bay đi.

Người dân ở dưới một phen trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, đâu đó một người nhìn thấy Hắc Long quen thuộc giống cảnh tượng trước kia

-"Là một trong vật thú truyền thuyết....

Ác...ma....ác ma đã được hồi sinh" người đó la lớn, mấy người khác cũng dần tỉnh ngộ hóa ra lúc đó bọn họ cũng đã chứng kiến lúc đó.

Người dân một phen nhốn nháo lo sợ chạy tản đi.

Cố Hân như tôn ngộ không tay che trước trán nhìn khắp nơi phát hiện Lố Bang đang chạy ở dưới.

Một chân ra hiệu Hắc Long đến gần rồi phóng xuống.

Lố Bang đang chạy bỗng có người từ trên trời rơi xuống chắn trước hắn làm hắn một phen giật mình nhưng khi nhìn kĩ là Cố Hân hắn sợ hãi lùi lại

-"Mau chịu chết" Cố Hân nhìn hắn nói .

-"Cố Hân...tha cho ta tha cho ta" Lố Bang vừa nói vừa quỳ xuống khóc lóc dập đầu xuống nền đất dơ bẩn cầu xin cô

-"Có vẻ ngươi biết ta " Cố Hân nhếch môi đi tới đưa lưỡi đao sắc bén của mình vào cổ Lố Bang

-"Biết....biết" Lố Bang gật đầu liên lại

-"Ha nhưng tiếc ta lại không biết ngươi" Cố Hân cười một cái

Lố Bang mặt tái thiếu máu, càng thêm dập đầu nhanh hơn miệng run rẩy nói

-"ta...xin lỗi...lúc đó ta không nên làm vậy không nên cướp đi người ngươi yêu....

Không nên cướp đi Tiêu Ngữ Làm ơn hãy tha cho ta"

-"Tiêu Ngữ....." tên này vừa lạ vừa quen .

Cô mới nghe tên này lần đầu nhưng lại cảm giác nó quen thuộc, rốt cuộc tại sao cô lại không nhớ đã nghe ở đâu.

Đầu lại dâng lên một trận búa bổ, ong ong khó chịu.

Thanh kiếm trên tay rơi xuống, Cố Hân ôm lấy đầu mình, nhìn trời đất quay cuồng cô nhắm mắt lại liên tục những hình ảnh mờ ảo xuất hiện.

Một người nào đó xuất hiện, là một người con gái, người đó đã cười với cô.

Rất đẹp tại sao nụ cười này lại đẹp đến thế !

Cô rất muốn tới gần xem người đó là ai nhưng càng tới gần người đó càng xa hơn, cô chạy nhanh tới muốn nắm lấy níu giữ người đó lại người đó tan biến.

Từ trong mơ màng Cố Hân tỉnh lại, trời xanh mây trắng trên đối diện, không những thế có một bóng đen chắn ngay trước tầm nhìn cô

-"Cố Hân...Cố Hân...mau tỉnh lại" nheo mắt lại nhìn kĩ thêm một lần nữa hóa ra là người ôm ấp cô hồi nãy cung điện.

Cảm giác đau nhói ở đầu vẫn chưa thuyên giảm, Cố Hân được nàng đỡ ngồi dậy.

Chuyện nàng đâu xuất hiện ở đây thì hồi nãy ở cung điện sau khi cô chạy đi.

Nàng trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an lo lắng liền chạy theo khi tới đã thấy Lố Bang đang cầm thanh kiếm dưới đất là Cố Hân quằn quại ôm đầu mình trông rất đau đớn.

Dùng hết sức mình đẩy Lố Bang sang một bên, nàng ôm lấy Cố Hân lo lắng gọi tên cô, quả thật có tác dụng.

-"Hừ, giữa thanh chốn bạch nhạt mà các ngươi còn ôm ấp giở trò tình cảm, được ta đây cho hai ngươi đoàn tụ dưới âm phủ để tha hồ diễn trò" Lố Bang đứng dậy sau khi bị nàng đẩy ngã tay cầm thanh kiếm hướng tới chỗ Cố Hân mà đâm.

Nàng cúi người xuống bảo bọc Cố Hân.

Nhìn nàng đang cố bảo vệ mình, Cố Hân thân thể tự tháo mất phòng bị vốn có, trong vòng tay nàng Cố Hân nhìn gương mặt phóng đại của nàng tay không tự chủ sờ lên.

A....phịch

-"Ta đây cũng không thể chứa bọn họ" một giọng nói khác vang lên

Không cảm nhận đau đớn của thanh kiếm xuyên qua ngược lại còn có tiếng động lạ.

Tiêu Ngữ tò mò ngước mắt lên,phát hiện Lố Bang nằm dài dưới đất không những thế còn xuất hiện một nam nhân mặc hắc bào đội mũ kì lạ.

-"Ngươi lề mề quá đó Cố Hân" nam nhân kia gọi tên cô, quen biết!!

-"Không có gì, chỉ choáng chút thôi"

Trong khi đang ngỡ ngàng không biết là ai, Cố Hân đáp lại, cô ngồi dậy thoát khỏi vòng tay của nàng phủi vết bụi trên quần áo rồi đi tới chỗ nam nhân kia bỏ nàng cô độc sau lưng.

-"Oh...."

-"Ta chỉ tạo kịch tính cho trò chơi thôi, không cần ngươi nhúng tay vào ta thừa sức đối phó hắn"

Nhìn Cố Hân nói chuyện thân thiết với nam nhân kia, lòng Tiêu Ngữ quặn đau chua xót.

Gương mặt nàng tối dần....

Nhìn người mình yêu thân thiết với người khác không khác gì đoạt mạng người.

Nếu có thể một dao liền chết thì quá an nhàn rồi, này là đau đớn từ từ như cắn xé từng nỗi đau.

Đây là điều nàng đáng được nhận....

Có lẽ nàng đã lo lắng dư thừa.

Nói rồi nàng đứng dậy xoay người bước đi.

Diêm Đế liếc mắt sau lưng thấy nàng đang bỏ đi, khóe môi cong lên.

Cố Hân nhìn Diêm Đế hơi lạ tò mò

-"Này ngươi cười gì đó" Cố Hân hỏi

-"À không có gì....

Đây phần thưởng của ngươi"

Diêm Đế co ngón tay hình dấu Ok hướng trán Cố Hân búng tới.

Cố Hân bị Diêm Đế búng trán ngạc nhiên tới mất đà hơi ngã về sau.

-"Này ngươi làm gì vậy" Cố Hân tức giận nói..

Diêm Đế chỉ cười , bỗng đầu Cố Hân có gì đó xẹt qua, lần lượt những hình ảnh lạ lẫm đâu xuất hiện tái diễn như một cuốn phim quay chậm

-"Ta là Thần Chết...."

-"Ngươi đưa ta cái này làm gì..."

-"Chứng minh ngươi là của ta..." giọng nói vang lên

-"Ta thích ngươi.......ta yêu nàng" Cố Hân thấy bản thân đang ôm một ai đó

Cảm giác đau buốt ở đầu lại tiếp tục diễn ra chiếu tới cảnh xung quanh đất đai hoang vu, Cố Hân nhìn thấy hai thân hình kia đang lơ lửng giữa không trung.

Bay lại gần mới phát hiện là bản thân mình đang giơ hai cánh tay , một nơi khác một người nào đó đang bay lại gần .

Cô trợn mắt la lớn

-"Không được" nhưng âm thanh cô chẳng ảnh hưởng được gì.

Thanh kiếm đó vẫn xuyên qua người cô.

Cô nhìn thấy bản thân đang ôm lấy người đó, thậm chí nghe được họ đang nói gì

-".....được yêu nàng là hạnh phúc lớn của ta....Tiêu Ngữ....."

Trở lại hiện thực Cố Hân vẫn đứng đơ người đầu cúi xuống.

Diêm Đế bỏ qua Cố Hân lôi tên Lố Bang biến mất.

Lúc Diêm Đế vừa đi, Cố Hân như trở lại vội xoay người đi nhìn hình bóng đơn lẻ kia đang xa dần mình lớn tiếng gọi

-"Tiêu...Ngữ"

Nàng đang đi nghe được giọng cô gọi mình, hơi sựng người lại nhưng rồi lắc đầu cho rằng mình nghe nhầm.

-"Tiêu Ngữ"

Vẫn âm thanh đó, nàng run rẩy bịt tai mình lại

-"Tiêu Ngữ " giọng nói đó gần ngay bên nàng.

Cố Hân đau xót nhìn thân hình nhỏ bé đang run rầy từng cơn trước gió lạnh.

Nhịn không được ôm lấy nàng dỗ dành

-"Là ta....Cố Hân đây"

Nàng gỡ tay ra, ngước nhìn lên phía người đối diện, tay vươn lên chạm vào khuôn mặt người đó.

Cố Hân nghiêng đầu để cho nàng chạm, hơi nóng phả trong lòng bàn tay chuẩn xác là người thật, dòng thủy khóe mắt chảy xuống

-"Cố Hân" nàng gọi tên

-"Ta đây" Cố Hân đáp lại

-"Cố Hân"

-"Ta đây"

Nàng liên tục lặp lại tên cô, cô cũng đáp lại tất.

Không phải là giả, không phải là mộng nàng ôm lấy cổ cô khóc lớn

-"Là nàng...nàng thật sự trở lại "

Cố Hân ôm lại nàng, một khe hở cũng không có, hôn mái tóc kia Cố Hân nắm lấy tay nàng mĩm cười hạnh phúc nói

-"Đúng vậy, ta đã trở lại..."

Hoàn

13/07/2020 P.M 23h30

2141 từ

(Nhưng đăng lúc 00h00:> )
 
[Bh] Ta Chỉ Vô Tình Đi Ngang Đây
Lời thông báo


Vậy là thêm một bộ truyện [BH] TA CHỈ VÔ TÌNH ĐI NGANG ĐÂY đã HOÀN dưới sự kết thúc của bộ đôi Cố Hân - Tiêu Ngữ bên nhau HE cứ không phải BE .

Xin cảm ơn các bạn đã đón nhận, đọc lấy, cmt like ủng hộ tác giả trong 1 năm qua.

Những cmt đòi đốt nhà t/g, mần thịt t/g có thể nói đây là động lực đặc biệt của mình để viết truyện, chân thành cảm ơn mọi người...( ◜‿◝ )♡.

Mong mọi người vẫn sẽ ủng hộ những bộ truyện mới sắp tới mình sẽ ra tiếp (´。• ᵕ •。') ♡.

Sau đây là lời thông báo : bộ truyện [BH] [XK] CẬU CŨNG SẼ THUỘC TÔI được mình lấy ý cover từ bộ truyện yuri nổi tiếng Citrus, nếu được mình sẽ tân trang tươm tất xây dựng lại truyện.

Đây là truyện chữ và khác hẳn bản chính nên tất nhiên chap sẽ dài hơn chap truyện tranh, nên nhiều bạn thắc mắc sao nó dài hơn bản chính là vậy nhé.

Vậy thôi đôi lời tác giả có nhiêu đó, cảm ơn mọi người thêm một lần nữa (◍•ᴗ•◍)❤
 
Back
Top Bottom