Khác BH (Kimetsu No Yaiba) Ta là em gái Yoriichi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
340018349-256-k33131.jpg

Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Tác giả: Min_BP2016
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác giả : Mei
thị giác tác phẩm : chủ thụ
thể loại : bách hợp, np, hư cấu, diệt quỷ
truyện kể về người kiếm sĩ huyền thoại hùng mạnh và vị thượng huyền nhất có một cô em gái, người đó tuy bất lão bất tử nhưng không phải quỷ thậm chí còn có năng lực diệt quỷ kinh người.



np​
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
GTNV


Yoriichi là kiếm sĩ thuộc Sát Quỷ Đoàn và là người sáng tạo ra Hơi Thở Mặt Trời, khởi nguồn của các phong cách Hơi Thở khác.

Anh đã từng suýt giết được Muzan và khiến hắn ám ảnh, sợ hãi suốt mấy trăm năm.

Các đại trụ:

Himejima Gyoumei : Nham Trụ

Khả năng: Sức mạnh thể chất đỉnh cao, kỹ thuật cực kỳ điêu luyện và tinh tế.

Gyoumei chỉ mất hai tháng đã trở thành trụ cột.

Kiếm thuật: Hơi thở của đá gồm 4 thức.

Shinazugawa Sanemi : Phong Trụ

Khả năng: Sanemi có tốc độ và sức khỏe siêu phàm, dùng chân để giữ kiếm chiến đấu.

Đặc biệt, anh chàng này sở hữu dòng máu vô cùng hiếm có thể làm say những con quỷ mạnh khi đối đầu.

Kiếm thuật: Hơi thở của gió gồm 6 thức và 1 thức tự sáng tạo.

Iguro Obamai : Xà Trụ

Khả năng: Obanai hội tụ hoàn diện những yếu tố của một trụ cột, vừa dẻo dai, linh hoạt nhưng cũng rất ý trí và thông minh.

Kiếm thuật: hơi thở của rắn, hiện tại có 5 thức.

Uzui Tengen : Âm Trụ

Khả năng: Tengen sở hữu giác quan rất ngạy bén, anh có thể nghe được tiếng động sâu dưới lòng đất.

Kiếm thuật: Hơi thở âm thanh, hơi thở từ của sấm sét.

Rengoku Kyoujurou : Viêm Trụ

Khả năng: Kyoujurou có hai khả năng: Sức khỏe vượt trội và tốc độ di chuyển đáng kinh ngạc khiến những thợ săn quỷ cũng có thể nhìn thấy được.

Kiến thuật: hơi thở của lửa gồm 9 công thức.

Tomioka Giyuu : Thủy Trụ

Khả năng: Giyuu là Thủy trụ có thực lực cao nhất trong vài chục năm trở lại đây.

Anh tự sáng tạo ra thức kiếm cho riêng mình.

Tốc độ Giyuu sở hữu cũng đạt tới trình độ thượng thừa, giúp anh dễ dàng đoạt đầu quỷ mạnh mẽ chỉ trong một nốt nhạc.

Kiếm thuật: Hơi thở của nước với 10 thức được học từ Cựu Thủy trụ.

Tokitou Muichirou : Hà Trụ

Khả năng: Muichirou có sức mạnh bền bỉ và lì đòn.

Cậu là một thiên tài bẩm sinh và vô cùng thông mình.

Kiếm thuật: Hơi thở sương mù, gồm 6 chiếu thức và 1 một chiêu thức do Muichirou tự tạo ra.

Kochou Shinobu : Trùng trụ

Khả năng: Cô nàng sở hữu tài năng về độc dược rất tốt, Shinobu có thể dùng độc hoa để giết chết và bẫy những con quỷ sừng sỏ nhất.

Kiếm thuật: Hơi thở côn trùng gồm 4 thức.

Kanroji Mitsuri : Luyến trụ

Khả năng: Ngoài sức mạnh về cơ bắp, cô nàng còn tự sáng tạo ra hơi thở tình yêu.

Kiếm thuật: Hơi thở của tình yêu gồm 6 thức.

Muzan Kibutsuji gieo rắc nỗi sợ hãi cho dân chúng ở mỗi nơi mà hắn đến.

Hắn là con quỷ đầu tiên và cũng là thủ lĩnh của thập nhị nguyệt quỷ.

Các thượng huyền:

Thượng Nhất: Kokushibou (có tênTsukiguni Michikatsu khi còn là người)

Thượng Nhị: Douma.

Thượng Tam: Akaza (tên khi còn là người là Hakuji).

Thượng Tứ: Hantengu.

Tân Thượng Tứ: Nakime.

Thượng Ngũ Gyokko

Thượng Huyền Lục Guytaro & Daki
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 1: Tsugikuni Mirichi


Thời chiến quốc tại một gia tộc giàu có, hôm nay là một ngày quan trọng với gia tộc này gia tộc Tsugikuni một gia tộc lớn và giàu có nhất vùng.

Vị gia chủ của ngôi nhà đang đi đi lại lại trước cửa căn phòng của vị phu nhân của mình chờ bà ấy sinh nở, ông ta rất trông chờ vào đứa trẻ này vì lần sinh nở đầu tiên của phu nhân ông ta là một cặp song sinh khiến cho các vị trưởng lão trong nhà tức giận.

Theo như họ nói khi một cặp song sinh được sinh ra tượng trưng cho điềm báo chẳng lành, đặc biệt là đứa thứ hai trên mặt nó có mang theo một vết bớt kéo từ trán đến mí mắt trái.

Bọn trưởng lão kêu ông giết đứa nhỏ đó đi vì họ xem nó là ác quỷ đầu thai, nhưng phu nhân ông đã ra sức cầu xin ông cũng không đành lòng vì nó cũng là con trai ông nên ông quyết định đưa nó vào chùa nuôi dưỡng và nói với bọn trưởng lão rằng nó đã chết rồi bọn chúng mới bỏ qua, tên của đứa trê đó là Tsugikuni Yoriichi còn người anh song sinh của nó là Tsugikuni Michikatsu.

Và hôm nay đứa trẻ mà ông mong chờ trong 6 năm nay sắp chào đời, vì do là một trong cặp song sinh nên các trưởng lão đã tước đi quyền thừa kế của gia tộc, vậy nên đứa trẻ.

Sắp ra đời kia cho dù là nam hay nữ ông sẽ giao quyền thừa kế cho nó vì ông cũng đã ngoài 50 rồi việc có con càng thêm khó khăn.

Cứ đi đi lại lại cuối cùng ông ấy đã nghe được tiếng khóc chào đời của đứa trẻ ở trong phòng sinh, ông liền chạy vào " sao rồi đứa trẻ có khoẻ mạnh không?

", Ông nhìn đứa trẻ đang được đặt kế bên phu nhân của mình.

"Thưa gia chủ tiểu thư...nhịp tim của tiểu thư rất yếu ạ " tì nữ run rẫy trả lời ông ấy.

"Cái gì!

Mau gọi thầy thuốc đến đây nhanh lên " Ông lo lắng thúc giục người hầu, nói rồi ông nhìn qua phu nhân của mình " nàng yên tâm nghỉ ngơi đi, ta không để con bé xảy ra chuyện gì đâu ".

Vừa nghe lời trấn an của chồng mình, người phụ nữ cũng yên tâm phần nào bà ấy liền thiếp đi vì mệt.

Nhìn thấy phu nhân thiếp đi ông ấy liền thở dài nhìn đứa bé " phải làm sao để che đi vết bớt của đứa bé này tránh cho mấy lão già kia nhìn thấy đây!

"

______________

Một lát sau

Cuối cùng vị thầy thuốc cũng đã đến, ông ta bắt đầu khám cho đứa trẻ " đứa trẻ này sức khỏe rất yếu, nếu cố gắng chữa trị chỉ sống đến năm 10 tuổi mà thôi ".

Gia chủ nghe thấy tin dữ " ta cho ông tiền ông hãy chưa khỏi bệnh cho con ta, nếu tiền này không đủ ta sẽ chia cho ông nữa gia tài này "

"Được rồi ta sẽ kéo dài mạng sống cho tiểu thư đến 20 năm, đến lúc đó ta sẽ cho tiểu thư một liều thuốc mà thầy ta đã ghi chép lại, nó sẽ giúp tiểu thư khỏi bệnh " ông ta thấy sự lo lắng trên mặt vị gia chủ, nổi lên lòng thương xót.

"Tại sao phải đến năm 20 tuổi, bây giờ không được sao?"

Vị gia chủ thắc mắc.

"Vì phương thuốc này thầy ta chưa hoàn thiện, nên ta sẽ tìm cách hoàn thiện nó trọng 20 năm tới".

"Được ta trông cậy vào ông, người đâu mau đưa thầy thuốc vào đình viện nghỉ ngơi.

Thu xếp cho ông ấy ở lại đây để nghiên cứu phương thuốc " Sau khi vị thầy thuốc rời đi gia chủ liền ẩm đứa trẻ lên " hãy cố gắng sống nhé con của ta, từ nay về sau con tên là Tsugikuni Mirichi "
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 2 : hoàn thiện


5 năm sau:

Với sự cứu chữa của vị thầy thuốc ấy sức khoẻ của Miriichi đã tiến triển rất tốt, hôm nay cô bé lại chạy lên chùa nơi mà anh trai Yoriichi của cô đang ở để chơi với anh ấy.

Tuy từ nhỏ cô lớn lên gần anh hai Michikatsu nhưng cô lại không thích anh ấy, suốt ngày chỉ biết tập kiếm không chịu chơi với cô gì hết chỉ có một mình anh ba là chịu chơi với cô mà thôi.

Anh ấy tuy rất ít nói mọi người trong nhà thường nói anh bị câm điếc, nhưng chỉ có Miriichi cô là biết anh ấy bình thường chỉ là hơi ít nói thôi.

" Anh Yoriichi ơi em mang bánh đậu đỏ anh thích ăn cho anh này " chạy hí hửng về phía Yoriichi.

" Cám ơn em ".

__________

Hôm nay cả gia tộc Tsugikuni chìm trong màu vải trắng của sự tan thương, vì mẹ của Miriichi và hai người anh của cô đã qua đời.

Anh hai Michikatsu thì trầm mặt, cô thì do còn nhỏ nên khóc rất nhiều Yoriichi thì chỉ lặng lặng nhìn quan tài của mẹ sau đó liền quay đi.

Sau khi lo xong tang sự cho mẹ thì đã là một tuần sau, Miriichi liền chạy lên chùa tìm anh ba mà khi hỏi các sư thầy thì cô nghe mọi người nói rằng Yoriichi đã rời chùa vào tuần trước rồi.

Vừa nghe tin dữ cô oà khóc chạy về nhà nhờ phụ thân tìm anh ấy về cho mình, nhưng ông ấy không chịu vì ông đã nhiều chuyện để lo rồi.

Cứ như vậy việc gia tộc Tsugikuni đứa con thứ ba Yoriichi Tsugikuni đã chết nên không còn ai nhớ đến cậu ấy ngoại trừ Miriichi cả.

Từ lúc đó Miriichi sức khoẻ của cô ấy đã yếu dần cho đến khi không còn đi lại được nữa, cô đã sống 15 năm trên giường bệnh.

_________

15 năm sau

Như đã hứa cuối cùng phương thuốc đã được hoàn thiện, hôm nay là ngày người thừa kế của gia tộc Tsugikuni đã bước xuống giường được sức khỏe đã hoàn toàn được khôi phục.

Mà không biết có phải do bệnh tật suốt 20 năm hay không mà làn da của Miriichi rất trắng, người ngoài nhìn vào còn nói cô giống như người chết vậy.

Miriichi cũng cảm thấy cơ thể mình không bình thường cho lắm, cô cảm thấy cơ thể dường như đang có một thứ gì đó muốn bùng nổ vậy.

Không yên tâm cô quyết định đi tìm người thầy thuốc.

Ông ta đang phơi thuốc trong sân, khi nhìn thấy cô bước đi khoẻ mạnh đặc biệt khi nhìn thấy cô bước đi nhẹ nhàng dưới ánh nắng mặt trời ông ta càng tỏ ra mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc " thành công rồi " ông ta thì thầm trong miệng.

" Xin hỏi tôi đã khỏi bệnh hoàn toàn rồi chứ thưa ngài " cô nhìn vào vẻ mặt của vị thầy thuốc lên tiếng hỏi.

" Xem tình hình của tiểu thư đây thì đã khỏi hẳn rồi "

" Nhưng ta cảm thấy cơ thể của ta dường như có một thức sức mạnh nào đó đang lớn dần, và chứng sắp nổ tung ra vậy đó ".

" Chuyện này...nếu như tiểu thư tha mạng cho tôi, tôi sẽ giải thích cho người " vị thầy thuốc nhìn vào Miriichi với vẻ mặt lo lắng xen lẫn sợ hãi, vì hơn ai hết ông ta biết cô bây giờ là gì.

" Được ta hứa " Miriichi cam đoan với người thầy thuốc.

" Thầy của ta trước khi mất đã truyền cho ta một quyển sách cổ có niên đại từ thời heian, ông ấy nói đó là những tài liệu mà ông nghiên cứu và cả các vị thầy thuốc từ thời xa xưa tích lũy được.

Trong đó có có một bài thuốc của vị thầy lang sông ở năm 900 bài thuốc đó cũng chính là bài thuốc tôi dùng cho tiểu thư đây bài thuốc này giúp cho cơ thể trở nên khoẻ mạnh cho dù có đang mặc bệnh nan y đi nữa...nhưng..."

Thấy ông ta cứ ấp úng không nói Miriichi mất kiên nhẫn "nhưng làm sao mau nói nhanh ".

" Nhưng bài thuốc này chưa được hoàn chỉnh nguyên liệu của nó là độc của con nhện xanh lily, tuy nhiên người dùng nó nếu tiếp xúc với ánh sáng mặt trời sẽ bị chết ngay lập tức ".

" Nếu vậy thì ta sao lại còn sống, và đi lại bình thường "

" Đó là vì tôi đã dành 20 năm nay để nghiên cứu tôi đã thêm vào hoa bỉ ngạn xanh và vàng để hoàn thiện, nhưng cũng nhờ huyết thống của tiểu thư nên bài thuốc mới có công dụng tốt đến vậy " Ông ta nhìn cô với nụ cười tự hào về thành quả của mình nghiên cứu được " mấy trăm năm nay có một sinh vật thường được mọi người nói là quỷ, chúng khác máu ăn thịt người mà sống và phát triển, chúng sẽ chết nếu ra mặt trời tôi nghĩ do chủ nhân của chúng đã sử dụng loại thuốc chưa hoàn thiện này ".

Nghe được phải ăn thịt người để sống Miriichi khinh hoàng " chẳng lẽ ta phải đi ăn thịt người giống bọn sinh vật đó hay sao?"

" Không tiểu thư khác bọn chúng, cô bây giờ đã trở thành một người hoàn hảo bất lão, bất tử, bất bại, và sẽ không cần ăn bất cứ thứ gì để sinh tồn cả ngài đã quá hoàn thiện rồi ".

______________

Như lời đã hứa Miriichi không giết ông ta còn cho ông ta một số tiền đủ để ông ta sống hết quãng đời còn lại, sau đó cô truyền lại gia sản mà mình đã được thừa kế cho con của người dì mà mình tin tưởng.

Và rời đi, sở dĩ Miriichi không ở lại cô sợ mọi người sẽ nghĩ cô là quái vật vì chẳng có con người bình thường nào mà cứ ở hình dạng của người 20 tuổi mãi cả.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 3: gặp lại


Từ sau khi giao phó trọng trách của gia tộc Miriichi liền lên đường rời khỏi ngôi làng mà mình từng gắn bó, cô không biết sau khi cô rời đi đã xảy ra chuyện gì và cũng không quan tâm gì đến cái gia tộc tàn khốc đó cả.

Nhưng hơn 8 năm sau cô nghe tin anh hai Michikatsu của cô ra chiến trường gặp phải bọn quỷ phục kích suýt nữa thì mất mạng, nhưng thật kì tích người anh ba tưởng chừng đã mất tích của cô đã kịp thời xuất hiện anh ấy sử dụng tuyệt kĩ hơi thở và thanh kiếm nhật luân của mình sáng tạo ra để tiêu diệt bọn chúng mà chẳng cần đến ánh nắng mặt trời.

Vì cảm kích người em đã cứu sống mình nên anh hai Michikatsu đã quyết định rời khỏi gia tộc để gia nhập sát quỷ đoàn, để góp sức vào việc diệt quỷ.

Chẳng mấy chốc tin đồn về hai anh em song sinh sở hữu sức mạnh diệt quỷ mạnh mẽ đã được mọi người biết đến, và cả những con quỷ cũng phải run sợ trước họ.

Hơi thở mà anh Yoriichi sáng tạo ra được gọi là hơi thở của mặt trời khởi nguồn của các hơi thở sau này vì chẳng ai có thể sử dụng hơi thở mặt trời ngoài anh Yoriichi, kể cả anh hai Michikatsu anh ấy chỉ tự sửa đổi từng chiêu thức để phù hợp với bản thân đó là hơi thở của mặt trăng.

Nghe được tin hai người anh của mình vẫn sống tốt Miriichi rất yên tâm, tuy rất muốn gặp mặt nhưng cô sợ họ sẽ khó sử vì cô chẳng khác gì loài quỷ mà họ cần tiêu diệt cả, chỉ khác là cô mạnh hơn chúng và không ăn thịt người mà thôi.

_______________

Nhưng mọi chuyện không có gì là mãi mãi cả kể cả tình thân cũng vậy, không thể nào chiến thắng được lòng đố kị và ham muốn sống sót cả.

Vào cái đêm của 65 năm sau khi đang ngắm trăng bên bờ suối Miriichi đã nhìn thấy hai người anh thân yêu của mình, trái với sự vui mừng cô càng cảm thấy bất an, người anh ba mà cô rất tôn kính nay đã già dường như đôi mắt anh ấy đã bị mù.

Đối diện là anh hai Michikatsu cô không thể tin vào mắt mình anh ấy dường như không còn là chính mình nữa rồi, anh ấy đã tự biến mình thành quỷ loài mà chính mình đã tiêu diệt trong những năm qua.

Thông qua đoạn đối thoại của họ Miriichi mới biết thì ra người nào sở hữu dấu ấn diệt quỷ trên người sẽ bị trúng một lời nguyền đó là tuổi thọ sẽ bị giảm đi, do không muốn bị ra đi quá sớm và vì muốn trở nên mạnh mẻ để vượt qua anh Yoriichi nên anh hai đã gặp tên quỷ vương Muzan để biến mình trở thành quỷ lấy được sức mạnh tối cao và vô hiệu hoá lời nguyền.

Nghe xong câu truyện khiến Miriichi rất đau lòng, cô chắc anh Yoriichi cũng vậy vì anh ấy đã rơi những giọt nước mắt.

Lúc hai người chuẩn bị vung kiếm thì cô bước ra ngăn họ lại, họ rất là kinh ngạc khi gặp lại Miriichi người em gái duy nhất của họ, đặc biệt là anh Michikatsu.

"Miriichi em cũng trở thành quỷ sao?"

Michikatsu dò hỏi "nhưng mà khí tức trên người em rất khác, thậm chí anh còn cảm nhận được em rất mạnh mạnh hơn ngài Muzan".

"Em nói gì Miriichi mau nói cho anh biết em có phải biến thành quỷ rồi hay không?" khi nghe được những câu hỏi của Michikatsu, Yoriichi càn lộ rõ sự đau khổ trên khuôn mặt.

"Hai anh nghe em nói, thật ra em không phải quỷ mà em còn hoàn hảo hơn tên Muzan đó em bất lão, bất tử, không sợ ánh sáng mặt trời, không sợ nhật luân kiếm thậm chí em còn sữ dụng được chúng để diệt quỷ" cô ôn tồn giải thích cho hai người anh của mình.

Michikatsu nghe vậy hết sức hoảng sợ, vì hắn không tin sẽ có người mạnh hơn chúa quỷ Muzan mà người này còn là người em gái nhỏ của mình "vậy vì sao em lại trở nên như vậy".

Cô bất đầu kể lại đầu đuôi cho hai người họ nghe, từ việc người thầy thuốc, và vị thuốc của ông ta.

Sau khi nghe xong hai người họ vẻ mặt thâm trầm.

"Bây giờ hai người có thể đừng đánh nhau được không, chúng ta là gia đình của nhau mà không phải sau".

"Ta biết nhưng sứ mệnh của ta là tiêu diệt quỷ, nếu anh Michikatsu đã quyết định vào con đường đó thì anh không còn cách nào khác" Yoriichii vung kiếm lên chuẩn bị chiến đấu với Michikatsu.

"Giống với ý của ta, Miriichi anh sẽ giấu đi sự tồn tại của em với ngài Muzan, bây giờ em tránh ra được rồi"

Nhìn thấy sự quyết định của hại người họ Miriichi cũng không còn cách nào khác, cô chỉ đành lòng nhìn hai người đánh nhau.

Kết quả là anh Yoriichi dù đã mù loà và vì tuổi già nhưng vẫn chiến thắng anh Michikatsu, tuy nhiên anh ấy không ra đoàn kết liễu, sau khi nhìn anh hai một hồi lâu anh Yoriichi liền nhắm mắt ra đi vì đã quá sức.

Bỏ lại cô và anh hai đứng chôn chân tại chỗ.

__________

Sau khi chôn cất cho anh ba trời cũng sắp sáng nên anh hai đã rời đi "sau này hãy cố gắng sống tốt và quên đi người anh Michikatsu Tsugikuni này đi, ta là thượng huyền nhất Kokushibou" dừng lại nhìn vào phần mộ và nói thêm "sau này nếu có gặp lại chúng ta sẽ là kẻ thù Miriichi à".
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 4: gia tộc Ubuyashiki


Kể từ cái ngày anh Yoriichi qua đời thì cô đã xây một căn nhà gần đó để canh giữ phần mộ của anh ấy, thời gian cứ trôi không biết đã qua thời gian bao lâu Miriichi cứ ở đó trải qua từng mùa xuân này đến mùa xuân khác.

Một hôm Miriichi cảm nhận được thứ gì đó cứ thôi thúc cô phải xuống núi, vậy nên cô quyết định cầm theo thanh kiếm mà mình tự rèn xuống núi.

Thanh kiếm này được làm bằng Xích hồng thiết xa và xích hồng bảo thạch, 2 nguyên liệu này được lấy từ ngọn núi gần mặt trời nhất và được hấp thụ ánh sáng mặt trời trong rất nhiều ngày hình như tên nó là Nhật luân kiếm chuyên dùng để tiêu diệt loài quỷ.

Trong những năm ở đây Miriichi đã sáng tạo cho mình những chiêu thứ về hơi thở để dể dàng tiêu diệt chúng nhanh nhất có thể, tuy không biết về kiếm thuật từ nhỏ nhưng với cơ thể, thể chất và thiên phú kinh người cô đã dể dàng làm chủ được nó hơi thở mà Miriichi sữ dụng chính là Hơi thở của băng tuyết gồm 7 thức:

Thức thứ 1: Hà hàn trảm

– Vung những nhát kiếm mạnh và xuất hiện hoa tuyết lạnh khuếch tán ra.

Mục tiêu sẽ bị đóng băng nếu bị dính vào cơ thể và bị hoại tử nếu hít vào phế nang.

Thức thứ 2: Tuyết vũ băng kích.

– một nhát đâm vào cổ đối phương.

Thức thứ 3: Hàn mai tuyết.

– chạy thật nhanh đến và vung kiếm chém.

Thức thứ 4: Hàn băng xuyên.

– chạy vòng quanh và kết thúc bằng một đòn chém bất ngờ.

Thức thứ 5: Hàn long băng trảm.

– xoay người và nhảy lên không trung sau đó chém xuống.

Thức thứ 6: Hàn liệt xa vong.

– tạo ra ảo ảnh của bản thân tứ phía.

Thức thứ 7: Mai hồ hàn tuyết.

– chạy thật nhanh để tạo ra dư ảnh và đến gần rồi kết liễu đối phương.

Đến ngôi làng dưới chân núi Miriichi nhìn thấy xác người nằm la liệt dưới đất và còn mất tay chân thậm chí còn mất cả đầu, nhìn những dấu vết này cô khẳng định là do bọn quỷ gây ra vì bây giờ là ban đêm thời gian hoạt động của chúng còn có mùi của chúng rất nồng xem ra chúng có mặt ở đây không ít.

Lần theo mùi quỷ nồng đậm Miriichi đã đứng trước cổng một căn hộ trên bản có treo tên là gia tộc Ubuyashiki, vừa vào sân đập vào mắt cô là xác người hầu nằm la liệt xem ra tất cả người ở đây đã không qua khỏi rồi.

Định bước đi đột nhiên cô cảm nhận được một mùi quỷ rất nồng làm cô nhíu mày, Miriichi liền chạy về phía sau nhà.

Phía sau nhà:

Có một người đàn ông đang ôm vợ và ba đứa con của mình để bải vệ họ, trên mặt ông ta còn có những đường văn kì dị giống như bị dính lời nguyền của ác quỷ vậy.

Ông ta đang nhìn về phía một người đang đứng hắn ta cao lớn, khuôn mặt trắng bệch không lộ một ta cảm xúc nào mà quát lớn.

"Ubuyashiki Muzan ngươi là một con quái vật, ngươi là nỗi ô nhục của cả gia tộc ta chính vì ngươi mà gia tốc này đã bị nguyền rủa ngươi còn chưa hài lòng sau, bây giờ ngươi còn muốn trừ khử luôn gia tộc này à"

Muzan nhìn người đàn ông đang tức giận trước mặt hắn liền cười lên khoái chí " Ubuyashiki Rama à ta không giết ngươi chẳng lẻ để ngươi dùng mấy tên thợ sân quỷ giết ta hay sao?

" Hắn vừa nói vừa tiếng lại gần người đàn ông tên Ubuyashiki Rama kia "với lại nếu ta không giết ngươi các ngươi cũng sẽ chết vì cái lời nguyền truyền kiếp đó không phải sao?

Chịu chết đi tạm biệt các giọt máu cuối cùng của gia tộc Ubuyashiki".

Khi hắn định dùng móng tay để đâm xuyên đầu của Ubuyashiki Rama thì có một đừng kiếm chém tới, chém đứt cánh tay của Muzan trước sự kinh ngạc sẽ lẫn run sợ của hắn, vì hắn không cảm nhận được khí tức của Miriichi dù cho giác quan rất nhạy.

" Ngươi là ai?

Chẳng phải các thợ săn quỷ lẫn các trụ cột đã bị thuộc hạ của ta dụ đi hết rồi sau, với lại ta xảm nhận ngươi không phải là con người giống ta có phải không?

" Muzan nhìn cô mà đánh giá.

Lúc này cô đang dùng tay để lau đi vết máu trên thanh kiếm của mình khi nghe Muzan hỏi Miriichi cười lạnh "đúng vậy ta không phải người và cũng không giống như ngươi ta mạnh hơn ngươi rất nhiều, khôn hồn thì mau rời khỏi đây nếu không thì sẽ không chỉ đơn giản là cánh tay mà là đầu đấy!"

"Để ta xem ngươi mạnh thế nào" nói rồi hắn dùng huyết quỷ thuật để tấn công cô nhưng Miriichi dể dàng hoá giải chúng, cô cười khinh thường "đúng là không biết lượng sức" Miriichi liền vung kiếm " hơi thở của băng tuyết Thức thứ nhất: Hà hàn trảm ".

Sau khi bị trúng chiêu Muzan hắn bị đóng băng toàn bộ cơ thể chưa để hắn phá đi lớp băng Miriichi liền vung kiếm " hơi thở của băng tuyết thức thứ 3 hàn mai tuyết " lúc lớp băng được phá vỡ cũng là lúc từng mãng thịt của Muzan rơi xuống, chúng cảm nhận được sự nguy hiểm chưa từng có trong 200 năm qua, dường như Muzan đã nhìn thấy thân ảnh của tên kiếm sĩ tên là Yoriichi đã chết cách đây 200 năm trước tên đã khiến hắn trốn tránh cho đến khi tên đó chết hắn mới dám bước ra ngoài tự do hoạt động.

Nhưng hôm nay khi nhìn thấy người con gái này lại khiến hắn càng thêm hoản sợ, vì cô ta sẽ không bao giờ chết làm Muzan càng thêm sợ hãi hắn liền điều khiển từng tế bào chạt trốn khỏi Miriichi.

Khi nhìn thấy hắn chạy trốn cô cũng không đuổi theo hắn mà quay lại chỗ Ubuyashiki Rama xem tình hình của ông ta, thì ra lúc nãy Muzan không có ý định giết ông ta mà là biến ông ta thành quỷ cũng còn may chỉ bị hắn cho vào một chút máu cô có thể cứu được.

Miriichi liền dùng lòng bàn tay mình áp lên trán của ông ta sau đó chuyện kì diệu đã xảy ra từng giọt máu quỷ từ từ tách ra khỏi người ông ấy từ từ chui vào tay của Miriichi, khi làm xong cô xoay người bỏ đi lúc này vợ của Ubuyashiki Rama gọi cô lại.

"Xin hỏi ân nhân người tên là gì?

Hay là ở lại đây khi phu quân của ta tỉnh dậy sẽ hậu tạ ngài đàng hoàn"

" Ta tên Miriichi Tsugikuni ta không phải người nhưng sẽ không hại người, còn hậu tạ thì khỏi đi lo cho phu quân của cô đi " nói rồi liền biến mất trong màn đêm.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 5: ngủ sâu


Sau khi rời đi Mirrichi không có trở về căn nhà của mình ở trên núi, mà cô lại đi đến khi vườn trồng hoa tử đằng.

Nơi đây là nơi được gia tộc Ubuyashiki dùng để giam giữ bọn quỷ trong suốt mấy trăm năm nay, nhằm để luyện tập và chọn ra các thành viên của sát quỷ đoàn.

Sở dĩ cô đến đây là vì cô cảm thấy cơ thể của mình đã và đang tiến hoá thêm, chắc là do trận đánh với Muzan khi nãy và đã hấp thụ tế bào có trong máu của hắn khi cứu gia chủ của gia tộc Ubuyashiki.

Mirrichi biết rằng Muzan rất kiêng kỵ vì sự xuất hiện của cô, nên sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt mối hoạ này cho bằng được,cho nên khi biết cơ thể sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu do phải tiến hoá làm Mirrichi hơi quan ngại, hắn sẽ tìm tới cô và trong trạng thái ngủ sâu hắn sẽ trừ khử cô bằng được.

Vậy nên cô đã lựa chọn trong thời gian rơi vào trạng thái ngủ sâu sẽ nghỉ ngơi ở trong khu vườn hoa tử đằng này, hắn sẽ không tìm thấy cô và cũng như không lại gần cô được.

Và thế là cô liền bước vào khu vườn mà không ai hay biết, tìm kiếm một hang động Mirrichi liền cầm những cây hoa tử đằng con trồng trước cửa hang để đề phòng những con quỷ trong đây tìm tới.

_________

*Rầm...rầm...

Trong hang động với trước của hang toàn mộc những cây hoa tử đằng to lớn, có một người con gái với khuôn mặt xinh đẹp với cái ấn diệt quỷ nổi bật trên khuôn mặt tinh xảo ấy đang từ từ mở mắt ra.

Cô ấy bị đánh thức bởi tiếng đánh nhau ngoài của hang của mình, phải biết rằng trong suốt những năm gần đây không một kẻ hay tên quỷ nài giám lại gần nơi đây cả đây là trường hợp hiếm hoi trong mấy năm gần đây.

Mirrichi từ từ ngồi dậy, liền tự hỏi chính mình " bây giờ là năm bao nhiêu, mình đã ngủ được bao lâu rồi?

".

Chợt giọng nói ngoài của động đã giải đáp câu hỏi của cô " bây giờ là thời kỳ đại chính ".

Thì ra là mình đã ngủ được hơn 300 năm rồi, liền cầm lấy thanh kiếm bên cạnh đi ra cửa.

Ra ngoài cảnh tượng trước mắt cô là một cậu nhóc khoác một chiếc áo khoác màu xanh dương có hoạ tiết là những dám mây, trên đầu cậu ta còn có một chiếc mặt nạ hình cáo.

Cậu nhóc đang vung kiếm lên chiến đấu, với con quỷ to lớn và có nhiều bàn tay gớm ghiếc trước mặt để bảo vệ một tên hèn nhát đang run rẩy nấp vào phía sau lưng cậu ta.

Và khi nãy sở dĩ cô nghe nói bây giờ là thời kỳ Đại Chính cũng là cậu nhóc đó nói với con quỷ, con quỷ hỏi cậu ta bây giờ là năm Minh Trị nào rồi cậu ta liền nói bây giờ đã là thời kỳ Đại Chính.

Khi nghe bây giờ đã là thời kỳ mới, hắn liền thay đổi sắc mặt lẫm nhẫm.

" Aaaa!

Đến cả cái tên cũng đổi rồi...cái tên khốn Urokotaki đó hắn đã giam ta ở đây bao lâu rồi....aaaaa!

Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho cái tên khốn Urokotaki đó!

"

" sao ngươi lại biết đến thầy Urokotaki " cậu nhóc thắc mắc hỏi.

Con quỷ không ngần ngại mà trả lời cậu ta " ngươi biết đấy vào thời xa xưa ta đã bị tên Urokotaki đó bắt và giam giữ ở đây, ta không bao giờ quên được vào ngày của 47 năm về trước " hắn gào thét lên trong cơn giận dữ.

" ngươi biết không khi đó hắn còn là một thợ săn quỷ, vào cái thời Edo...những năm Keio ".

Đứng trong bóng tối quan sát Mirrichi thầm cảm thán " tên này sống cũng lâu nhỉ ", đột nhiên cô nghe thấy tiếng hét lên của tên nhát gan đang núp sau lưng cậu nhóc mang mặt nạ.

" Ngươi nói dối, không có con quỷ nào sống được lâu đến vậy...bởi vì quỷ chỉ có thể ăn cùng lắm một đến hay người, và chắc chắn đã bị giết bởi những cuộc sát hạch trước rồi ".

Con quỷ cười lên một cách tự mãn " À là vậy sao!

Ta vẫn sống nhăn ra đó thôi vã lại ta đã ăn thịt được 50 đứa rồi đấy ".

Khi hắn nói xong hai đứa nhóc ngơ ra vì khinh sợ, đột nhiên hắn đưa bàn tay lên đếm gì đó "một, hai....và cả ngươi nữa là 14 đứa" chỉ vào cậu nhóc mang mặt nạ.

" ngươi đang nói gì thế ?

" cậu ta thắc mắc và hỏi.

" thì ta đang đếm số để tử của tên Urokotaki bị ta ăn thịt đó" hắn cười phá lên, "à nhắc đến vụ đó ta mới nhớ ra trong số đó có hai đứa nhóc khá mạnh, đứa thứ nhất trong đám bọn chúng là một thằng nhóc có màu tóc như thịt người vậy và cả vết sẹo trên mặt nữa nó mạnh nhất trong đám đệ tử của lão".

" đứa thứ hai là con nhóc mặt trên người bộ Kimono hoa, tuy thân hình nhỏ nhắn nhưng di chuyển rất linh hoạt.

Ngươi biết sao ta lại biết chúng là đồ đệ của tên Urokotaki đó không vì chiếc mặt nạ cáo mà ngươi và bọn nhóc đó đeo đó, chúng được Urokotaki khắc lên kí tự đặc biệt mà đã rất rõ về chúng...

Urokotaki đã dâng chúng vào bụng ta đó hahaha"

" Và ngươi biết không ta đã nói những điều này với con nhóc đó nó đã rất tức giận, động tác nó chậm lại và ta đã nắm lấy tứ chi nó mà xé bỏ..."

Hắn đang luyên thuyên về cách đã giết người thì cậu nhóc không nghe nổi nữa liền xông lên.

Mirrichi thấy thế liền cảm thán "đúng là dễ nóng giận, điều này sẽ dễ để lộ ra sơ hở mà thôi" ngay lúc cô vừa dứt tiếng nhóc đó đã bị đánh văn vài gốc cây, đầu bị thương và chảy máu chiếc mặt nạ cũng vì thế mà nứt và bể nát.

Thấy tình hình nguy hiểm tên nhóc luôn được bảo vệ từ nãy đến giờ tưởng chừng sẽ vun kiếm lên mà giúp đỡ, nhưng không cậu ta quyết định bỏ chạy một cách hèn nhát.

Nào ngờ con quỷ vươn cánh tay ra thật dài dễ dàng bắt được cậu ta và bóp chết dễ như một con kiến.

Khi cậu nhóc kia tỉnh lại đã thấy cảnh tượng này, làm cậu ân hận vì mình quá yếu không bảo vệ được người khác.

Định đứng lên vun kiếm thì đột nhiên Mirrichi lao ra vun kiếm trước sự ngỡ ngàng của cậu nhóc cũng như con quỷ.

"Hơi thở của băng thức thứ 3: Hàn mai tuyết".

Vừa đáp xuống đất thì thấy đầu của con quỷ đó đã rơi từ lúc nào, trước sự run sợ của con quỷ và sự kinh ngạc của cậu nhóc.

_____

Hi các tình yêu, như mình đã hứa với một bạn là hôm nay sẽ ra tập mới của bộ này và mình đã giữ đúng lời hứa nhé.

Chúc các tình yêu đọc truyện vui vẻ yêu nhiều nè🥰
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 6: Kamado tanjiro


Khi cậu nhóc hoàn hồn lại thì chỉ nghe thấy tiếng thét của con quỷ đó "aaaa...tại sao ta lại bị hạ dễ dàng như vậy....tại sao...".

Hắn đột nhiên sựt tỉnh như là nhớ lại điều gì đó, cậu nhóc cũng đi lại chỗ của hắn đưa tay nắm lấy bàn tay đang dần tan biến của hắn làm cho hắn cảm động rơi nước mắt.

Trước khi tan biến hắn nghe thấy tiếng của cậu nhóc đó cậu ta nói rằng "hỡi các chư thần, xin hãy thương xót cho kẻ này để hắn được đi đầu thai không sống cuộc đời của quỷ nữa".

"Ngươi nhân từ thật đó cậu bé, chắc là khứu giác của ngươi thính hơn người bình thường cho nên nhóc cũng ngưỡi thấy mùi bi thương của tên quỷ này phải không"

Mirrichi dựa người vào thân cây gần đó nhìn cậu nhóc mà nói.

Lúc này cậu nhóc mới nhìn về phía của người vừa rồi đã cứu cậu ta, không nhìn thì thôi chứ nhìn thấy rồi cậu nhóc liền cảm thấy rất thân thuộc dường như đã thấy người này rồi, nhưng không phải qua góc nhìn của cậu mà là góc nhìn của ai đó cậu không rõ nữa.

"Đúng vậy em có thể ngửi thấy chúng, chắc là chị cũng cảm nhận được đúng chứ."

Sở dĩ kêu Miriichi bằng chị vì cậu cảm thấy người con gái trước mặt này chỉ mới khoảng 20 tuổi mà thôi "à!

Phải rồi khi nãy cám ơn chị vì đã cứu em, em là Kamado tanjiro còn chị chắc chị cũng là người tham gia vào cuộc sát hạch lần này phải không?".

"Ta là Tsugikuni Miriichi mà cậu nói sát hạch là sao?"

Cô thắc mắc nhìn Tanjiro.

"Thì ra là chị không biết sao, mà tại sao chị lại có mặt ở đây được nhỉ mà em cũng không cảm nhận được mùi của chị trước khi chị xuất hiện diệt tên quỷ này."

Cậu ta thắc mắc mà nhìn Miriichi " à còn về kì sát hạch là chúng ta có bảy ngày để sống sót tại đây, nếu sống chúng ta sẽ được tuyển vào đội hình có tên là sát quỷ đoàn, từ đó chúng ta phải đi làm nhiệm vụ mà ở trên giao cho để bảo vệ người dân khỏi những tên quỷ xấu xa ".

"Thì ra là vậy sao?

Nghe có vẻ thú vị lắm" cô vừa mĩm cười vừa vuốt ve thanh kiếm của mình " à Tanjiro này khi nãy em thắc mắc sao không ngửi được mùi của chị và không cảm nhận được chị phải không?

".

"Đúng vậy ạ em rất tì mò tại sao lại không cảm nhận được gì cả!"

"Đó là vì chị đã giấu đi rồi!"

Mirrichi trả lời rất tự nhiên mà không biết rằng Tanjiro đang nhìn cô bằng ánh mắt khó tin và ngưỡng mộ, vì không một ai trên đời này có thể che đi mùi cơ thể mình cả.

Nhìn Tanjiro vẫn đứng đó với vẻ mặt ngạc nhiên cô chỉ mĩm cười "đi thôi nhóc, muốn đứng đó làm mồi cho quỷ à".

______-__-____-___-____

Sáng 7 ngày sau.

Bây giờ cô đang đứng ở trong sân cùng với Tanjiro và ba đứa trẻ khác, Tanjiro thì đáng than thở với cô "chị Miriichi này 7 ngày trước là khoảng 20 người mà bây giờ chỉ còn lại 5 người chúng ta thôi".

"Tại họ không đủ mạnh để sống sót thôi nhóc à" nói rồi cô nhìn qua thì thấy một coi bé trông rất bình tỉnh tay còn đang chơi đùa với một con bướm, còn một nhóc có mái tóc vàng trông có vẻ sợ hãi cậu ta luôn lẫm bẫm "sẽ chết thôi...sẽ chết thôi...kể cả có sống sót vào lúc này đi nữa thì sao này cũng sẽ chết thôi...".

Nhìn cậu nhóc tóc vàng cứ run sợ cô cảm thấy bất lực, vì cô cảm thấy cậu nhóc này cũng có thực lực tại sao lại bi oan như thế chứ thật là.

Còn cậu nhóc có vài vết sẹo trên mặt trông cậu ta đang dần mất kiên nhẫn thì phải, lúc này có hai cô bé bước ra đứng giữa sân và nói "xin chào, thật mừng vì các vị còn sống".

Cậu nhóc mặt có sẹo thấy có người đi đến liền lên tiếng hỏi "bây giờ ta phải làm gì?

Còn thanh kiếm thì sao?"

Hai cô bé liền lên tiếng bỏ nhưng không trả lời câu hỏi của cậu ta "đầu tiên mọi người phải đóng tiền để may đồng phục, tiếp theo là lấy số đo và phong đẳng".

"Có tổng cộng mười đẳng đó là nhất, nhị, tam, tứ, ngũ, lục, thất, bát, cữu, thập.

Và các vị đang ở đẳng thấp nhất là thập đẳng".

Lúc này cậu nhóc mặt sẹo lại lên tiếng "thế còn thanh kiếm thì sao".

Lúc này cô bé mới trả lời " hôm nay các vị sẽ tự chọn cho mình một quặng thiết hồn để rèn kiếm, thanh kiếm sẽ được rèn trong vòng 10 đến 15 ngày"

Một cô bé khác lại nói thêm "và mõi người từ nay sẽ có một con qua truyền tin" vừa dứt lời từ trên trời bỗng xuất hiện những con quạ chúng đáp xuống từng người một, riêng cậu nhóc tóc vàng là một con chim sẻ và điều khác nữa là quạ của ba nhóc kia thì đều màu đen còn của Mirrichi thì lại là màu trắng.

"Wow quạ của chị đẹp thật đó!

Nó có màu trắng nè" Tanjiro nhìn con quạ của Miriichi mắt phát sáng nói.

"TA KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN MẤY CO QUA NGU NGỐC NÀY!"

Cậu nhóc mặt sẹo ném con quạ vào thân cây và quát.

Cậu ta tiến lại túm lấy tóc của một trong hai cô bé đó "THỨ TA MUỐN LÀ THANH KIẾM, MAU MANG NÓ RA ĐÂY THANH KIẾN CỦA SÁT QUỶ ĐOÀN 'NHẬT LUÂN KIẾM".

Lúc này Tanjiro liền đứng ra nắm lấy tay cậu ta kêu cậu ta buôn ra, lúc đầu thì cậu ta không chịu nhưng sức không bằng Tanjiro nên một lát liền buôn ra và ôm cánh tay của mình tỏ vẻ đau đớn.

Lúc này cô chợt lên tiếng "không sử dụng được kĩ thuật hơi thở thì cần kiếm để làm gì!".

Cậu ta nghe vậy thì rất tức giận định tiến lên đánh nhau với cô, nhưng cô chỉ cần nhìn cậu ta một cái cậu ta liền lùi lại vì khí tức khủng bổ của cô.

Mọi chuyện điều bình thường trở lại nên từng người tiếng lên lựa chọn thiết hồn cho mình, còn cô thì đã có kiếm rồi cho nên liền tạm biệt với Tanjiro và đi trước.

_____________

Tại phủ chúa công.

Một người đàn ông đang ngồi trong ngôi nhà, vừa nói chuyện với chú quạ truyền tin đột nhiên ông ấy liền đứng dậy vẻ mặt mừng rỡ "cuối cùng...cuối cùng thì ngài ấy cũng xuất hiện rồi, gia tộc Ubuyashiki và con người được cứu rồi"
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 7: Phố đèn đỏ


Sau lần đó ở kì sát hạch quạ truyền tin của cô liền giao nhiệm vụ, cô đã xuất sắc hoàn thành chúng.

Những con quỷ mạnh tưởng chừng như khó mà tiêu diệt, nhưng chỉ cần Miriichi mà xuất hiện thì chúng cũng phải chịu thua dưới kiếm của cô.

Và chẳng mấy chóc cô đã được lên làm trụ cột được mọi người gọi là Tuyết Trụ, dù là một trong những hàng đại trụ của sát quỷ đoàn nhưng họ cũng chỉ nghe tên của cô mà thôi.

Dù cho là vị chúa công Kagaya Ubuyashiki đáng kính của bọn họ cũng không được gặp mặt trực tiếp, chỉ thông qua quạ truyền tin mà tăng bặc mà thôi.

Ông ấy tỏ ra rất kính trọng cô, nhiều lần ngỏ lời muốn gặp mặt nhưng Miriichi từ chối, ông ấy cũng đành chấp nhận mà thôi.

Sở dĩ Miriichi không tìm và giết tên Muzan đó là cô muốn chơi trò trốn tìm với hắn một chút mà thôi, nếu cô giết hắn liền thì mất vui.

Hôm nay Miriichi được con quạ của mình thông báo là Muzan đã xuất hiện ở phố đèn đỏ, cô tính mặt kệ hắn nhưng nghe nói người chạm trán với hắn là nhóc Tanjiro nên cô đành đi đến đó thôi ai kêu nhóc đó là người bạn đầu tiên khi cô tỉnh dậy chứ.

__________

Tại phố đèn đỏ

Hôm nay Tanjiro đã vô tình thấy được tên Muzan kẻ đã sát hại gia đình mình, cậu muốn xông lên nhưng chưa kịp làm gì thì hắn đã biến một người dân bình thường trành quỷ, làm cho cả phố náo loạn và cản bước của Tanjiro.

Đang không biết xoay sở ra sao thì một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện, cô ấy là quỷ nhưng là một bác sĩ cô ấy chống lại Muzan và đã giúp đỡ cậu giải quyết rắc rối sau đó đưa Tanjiro và em gái cậu là Nezuko về nhà để lánh nạn.

Cô ấy tên là Tamayo và đi cùng cô ấy là Yushiro, Yushiro lúc trước là con người nhưng vì mắc bệnh hiểm nghèo nên đã cầu xin Tamayo biến cậu ấy thành quỷ, và cũng là con quỷ duy nhất trong 200 năm qua mà Tamayo tự biến đổi được mà không cần nhờ vào tế bào của Muzan.

Tamayo đã nhờ Tanjiro đưa máu của Nezuko để nghên cứu, vì khi thấy em ấy không bị Muzan kiểm xoát và em cũng không ăn thịt người để duy trì.

Tanjiro cũng đồng ý vì biết đâu nhờ vậy mà em cậu có thể trở về làm người thì sao!.

Đang lúc nói chuyện thì ngôi nhà đột nhiên bị tấn công, Tamayo và Yushiro đã bị thương.

Yushiro vì bảo vệ Tamayo mà bị quả bóng đánh trúng mất đi cái đầu.

Và lúc này đây Tanjiro thì đang đánh với con quỷ có hai mắt ở tay, còn Yushiro và Nezuko đánh với con quỷ ném bóng, do đỡ quả bóng nên Nezuko bị mất đi một bên chân đang được Tamayo chữa trị cho.

Còn Yushiro vẫn đang đánh với ả quỷ ném bóng đó.

Lúc cậu tưởng chừng như nắm chắc phần thắng vì khả năn tàn hình của mình, nhưng sự chủ qua đã hại cậu quả bóng đang dần bay vè phía Yushiro tưởng chừng đã bị trúng đón Nezuko đột nhiên lao ra đá quả bóng khiến nó bay về lại trên tay con quỷ làm ả ta hết sức ngạc nhiên.

Thế là trân bóng nãy lửa giữa Nezuko và ả quỷ ném bóng đã diễn ra, và sức mạnh kinh người của Nezuko đã khiến Tamayo và Yushiro ngạc nhiên vì tốc độ phát triển này.

Nhưng mà Tamayo thấy tình hình cứ tiếp diển thế này thì Nezuko sẽ thua, nên cô định bước lên trước dùng huyết quỷ thuật để mê hoặc tâm trí ả quỷ kia.

Nào ngờ một giọng nói đã ngắn bước của cô lại "đừng dùng huyết quỷ thuật, để đó cho tôi".

Vừa dứt lời chỉ thấy một thân hình đám xuống đất không ai khác đó chính là cô Miriichi, cô nhìn Nezuko " lui đi nhóc để phần còn lại cho tôi".

"Hơi thở của băng thức thứ 1 : hà hàn trảm" tuyết bắt đầu rơi khi rơi vào ả quỷ đó đã làm cho da của ả dường như đang bị mặt trời đốt vậy xuất hiện những vết phỏng, khiến ả đau đớn mà lăn lộn ra đất từ từ tan biến.

Mirrichi quay qua Tamayo "mau vào trong đi để tôi đi đến chỗ Tanjiro" nói rồi cô liền quay đi bỏ lại sự kiếp sợ của Tamayo và Yushiro, Tamayo nói với Yushiro "ta cảm thấy cô ấy rất giống một người".

_________

Chỗ của Tanjiro.

Khi đến nơi cô thấy tên quỷ đó đã bị Tanjiro chém rơi đầu hắn đang mắn chửi nhóc đó vì làn bẩn quần áo của hắn, hắn vừa chửi vừa cố gắng dừng sát chiêu cuối cùng với nhóc Tan.

Cô thấy vậy liền vun kiếm chém ngang đôi mắt trên tay hắn ra làm đôi, làm hắn đau đớn dần tan biến.

"Là quỷ mà sợ bẩn chắc ngươi không ăn thịt người chắc, ngươi ăn thịt sống chắc sạch à!

Thứ ghê tởm mà ngươi nên sợ là ngươi đó đồ gớm ghiếc" Mirrichi nhìn hắn mà khinh bỉ.

Cô liền diều Tanjiro vào nhà, bước xuống căn hầm dưới lòng đất mà ba người kia đang trú để tránh ánh nắng mặt trời.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 8


Vừa bước xuống hầm Mirrichi Nezuko đang ôm Tamayo vừa xoa đầu Yushiro, dù cậu ta có khó chịu nhưng vẫn để cô bé xoa.

Lúc này Tamayo nhìn thấy cô liền mời cô vào một căn phòng dưới tầng hầm để bàn về việc gì đó.

"Xin chào!

Tôi là là Tamayo đây là Yushiro như cô đã thấy chúng tôi là quỷ, và tôi thấy cô không giống như là người vì trên người của cô không giống với con người mà cũng không giống như loài quỷ, có phiền không nếu cô giải đáp thắc mắc của tôi".

"Ta cũng không giấu gì cô tôi là Tsugikuni Miriichi, như cô đã nói tôi không phải người và tôi cũng chẳng phải là quỷ" Mirrichi ôn tồn giải đáp thắc mắc của Tamayo.

"Cái gì chị...chị không phải người" Tanjiro không tin vào những gì mình đã nghe thấy cứ nhìn cô chằm chằm.

"Đúng vậy!

Chị sống từ thời chiến quốc rồi" vừa nói vừa chỉ vào đôi bông tai của Tanjiro "em biết vì sao mà hai tên quỷ hôm nay lại tìm và nhắm vào em không, đó là vì đôi bông tai này".

Nói rồi Miriichi liền móc từ túi ra một cặp bông tai y như của Tanjiro vậy "đây là cặp bông tai của anh trai ta Tsugikuni Yorrichi chắc cô cũng người này mà phải không Tamayo".

Tamayo lúc này đang tròn xoa mắt vì kinh ngạc xen lẫn không thể tin vào mắt mình "tôi biết vị kiếm sĩ huyền thoại với thanh kiếm màu đỏ của ngọn lửa mặt trời, đã khiến Muzan phải ẩn náo trong thời gian dài".

"Thật không ngờ người ấy lại có một người em gái, khi tôi nhìn thấy cô tôi đã cảm thấy rất quen thuộc thì ra là như vậy sao!".

"Đúng vậy tôi đã sống tới tận bây giờ vì đã uống bài thuốc giống Muzan nhưng khác một điều đó làm bài thuốc này tôi uống đã hoàng chỉnh" trầm ngâm một lát cô lại nói "vì vậy tôi mạnh hơn Muzan và có khả năng di chuyển dưới ánh nắng mà không e ngại gì cả, tôi có thể giết hắn bất cứ lúc nào tôi muốn".

"Vậy sao chị không tìm giết hắn?"

Tanjiro nhìn cô thắc mắc.

"Tại chị muốn chơi trốn tìm và nếu chị giết hắn em gái của nhóc chẳng phải cũng chết sao?"

"Em hiểu rồi!"

Cậu ta nhìn qua em gái mình cười một nụ cười buồn bã.

Lúc này Nezuko đột nhiên đứng dậy chạy lại chỗ Miriichi, mọi người tưởng rằng em ấy định tấn công cô nên lên tiếng cảnh báo "chị Miriichi cẩn thận!

Nezuko em quay lại đây mau, chị ấy là bạn".

Trước tiếng hét đó Nezuko vẫn không ngừng lại, Mirrichi định đánh ngất cô bé thì Nezuko liền nhào vào lòng cô mà dụ đầu vào trước ngực cô trước sự ngơ ngác của mọi người.

"Nezuko em làm gì vậy?

Thất lễ quá rồi mau bỏ chị Miriichi ra mau" nhìn qua cô với khuôn mặt bất đắc dĩ "xin lỗi chị nha chắc tại em ấy thấy chị giống với người nhà đã mất nên vậy thôi!".

"Hừm...hừm...hừm..."

Dường như khi nghe được lời nói của Tanjiro, Nezuko có vẻ bất mãn cô bé cứ hậm hực.

"Thôi kệ em ấy đi dù sao tôi cũng không ghét việc em ấy ôm" cô vừa xoa đầu Nezuko cảm thấy cô nhóc này thật đáng yêu, mà có điều cô hơi thắc mắc sao nhóc này cứ xoa ngực cô hoài vậy nè.

Một lát sau thì Tamayo đề nghị Tanjiro cho Nezuko ở lại với cô ấy để an toàn hơn, nhưng Tanjiro không đồng ý và Nezuko cũng vậy cô ấy chỉ đành chịu vậy.

Xong rồi Tamayo đưa cho Tanjiro vài ống lấy máu của quỷ đó là khi nào cậu tiêu diệt được bất cứ con quỷ nào đặc biệt là những con cận huyết với Muzan thì sẽ lấy một ít về để Tamayo nghiên cứu.

Sau đó ba người cũng chia tay Tamayo và Yoshiro lên đường, cô thì tách ra thôi vì nhiệm vụ của cô đã hoàng thành rồi nên lên đường làm nhiệm vụ khác.

______________

Hôm nay tập hơi ngắn nhé nm, tập sau mình bù cho bye.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 9: lộ diện


Mirrichi đang trên đường về tổng hành dinh vì được lệnh triệu tập gấp, nhầm mục đích xử lý việc Tanjiro dẫn theo quỷ đó là Nezuko đi theo mình.

Họ sẽ cùng nhau xem Nezuko có nguy hiểm để họ loại trừ hay không.

"Hazz! sớm biết sẽ phiền phức thế này thì cô biến Nezuko thành người của mình là được rồi" sở dĩ Miriichi nói vậy là vì nếu như cô truyền máu của mình cho Nezuko thì tế bào của cô sẽ tiêu diệt các tế bào của Muzan trong người con bé, đồng nghĩa với việc Nezuko không còn là quỷ nhờ vào Muzan nữa mà sẽ thuộc về cô.

Tại phủ chúa công

Khi cô đến nơi thì chưa thấy ai đến cả, cô chỉ đành leo lên mái nhà ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

Một lát sao thì Mirrichi bắt đầu nghe thấy giọng nói của Tanjiro ở phía dưới, cô không lộ diện mà chỉ ngồi trên mái nhà mà xem tình hình.

Mirrichi liền thấy nhóc Tanjiro đang bị trói nằm dưới đất, đứng xung quanh là các trụ cột cô nhìn là biết danh tính của từng người vì khi vài hàng trụ cô đã có danh sách cũng như hình của từng trụ cột.

Người đang giải thích cho Tanjiro lý do có mặt ở đây là Trùng trụ tên là Shinobu "đây là tổng hành dinh của sát quỷ đoàn, hiện cậu đang trong một cuộc xét xử đấy Kamado tanjiro"

Lúc này những trụ cột khác thay phiên nhau lên tiếng, đầu tiên là Viêm Trụ Rengoku Kyoujurou "không cần phải xét xử gì cả, việc bảo vệ cho quỷ là hoàn toàn vi phạm luật lệ rồi, chúng ta có thể tự mình xử lý bằng cách chém đầu mọi con quỷ".

Kế đó là Âm Trụ Uzui Tengen "vậy hãy để ta chém đầu cô ta một cách hào nhoáng, tôi sẽ cho máu cô ta bắn ra một cách hào nhoáng hơn bất kì ai khác.

Vô cùng!

Vô cùng hào nhoáng "

Còn Luyến Trụ Kanroji Mitsuri cô ấy không nói gì cả dường như cô ấy đang suy nghĩ gì đó.

Còn Nham trụ Himejima Gyoumei đang khóc không ngừng "thật là một đứa trẻ đáng thương, đáng thương làm sao.

Sinh ra trên cõi đời này là một điều đáng buồn mà".

Còn cậu bé nhỏ con kia là Hà trụ Tokito Muichiro cậu ấy đang ngẫn ngơ nhìn lên bầu trời.

Nham trụ liền nói tiếp "để ta giúp con bé ra đi".

Dù thân thể đang bị chế trụ bởi hai người của điệp phủ nhưng Tanjiro vẫn nhìn xung quanh tìm kiếm em gái mình.

Lúc này xà trụ Iguro Obanai từ trên cây nhìn xuống "Mà quang trong là chúng ta nên làm gì với Tomioka (Thủy trụ) đây, tôi có chút đau đầu khi cậu ta tự làm theo ý mình đó".

"Theo như Shinobu nói thì cậu ta cũng vi phạm luật lệ của sát quỷ đoàn, cậu ta phải bị trừng phạt thế nào này với tư cách là một thợ săn quỷ cậu ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm ".

Shinobu lên tiếng " mà thôi bỏ qua đi, cậu ta dù sao cũng không gây ra rắc rối gì.

Cho nên việc trừng phạt để sau đi, bây giờ tôi thắc mắc vụ việc của cậu bé này ".

Lúc này Tanjiro đang rất tự trách vì đã gây rắc rối cho Thủy trụ, thấy Tanjiro có vẻ yếu đi Shinobu liền lấy một lọ thuốc cho cậu nhóc uống để giảm đau.

"Em gái của tôi dù đã biến thành quỷ nhưng em ấy chưa từng giết người bao giờ, bây giờ và sau này cũng vậy" có sức Tanjiro lên tiếng giải thích.

Xà trụ lên tiếng mắng mỏ "đừng có thốt ra những lời ngu xuẩn như thế, ngươi nói vậy chỉ để bảo vệ con quỷ đó thôi.

Ta không thể tin những gì ngươi nói và cả con quỷ đó nữa ".

Nham trụ lại rơi nước mắt "thật tội nghiệp cậu nhóc đã bị quỷ ám, mau chóng giết đứa trẻ đáng thương kia để cậu ta thoát khỏi lời quyền đau khổ ".

Tanjiro lại cố hét lên "em ấy đã biến thành quỷ được hai năm rồi và em ấy không giết một ai cả, em ấy luôn chiến đầu cùng tôi từ lúc tôi gia nhập vào sát quỷ đoàn ".

Âm trụ nhìn cậu nhóc "cậu chuyện của cậu chỉ cứ lập lại việc con bé đó không ăn thịt người, chúng tôi cần gì đó chứng minh thật hào nhoáng chứ không phải chỉ là một lời nói suông.

"Nhưng mà tôi có một câu hỏi" Luyến trụ Kanroji Mitsuri thẹn thùng lên tiếng "chúa công Ubuyashiki chưa biết rõ tình hình chúng ta tự ý xử lý liệu có ổn không..."

Cả nhóm im lặng dường như ngầm đồng ý về việc chờ chúa công tới, nhưng lúc này một giọng nói vang lên "chà chà!

Xem ở đây có gì thú vị này".

Phong Trụ Shinazugawa Sanemi cầm trên tay cái hộp gỗ chứa Nezuko từ từ bước đến, "thì ra ngươi chính là thành viên ngu xuẩn đem theo quỷ bên người"

"Đừng tự ý như vậy Sanemi" Shinobu lên tiếng cảnh cáo.

" này nhóc con ngươi có biết quỷ là gì không hả?

Làm sau mà có thể chiến đấu với thứ này với tư cách là thợ săn quỷ?

Ngươi thấy đấy chuyện này là không thể nào đâu thằng nhóc ".

Vừa nói cậu ta vừa rút kiếm ra đâm vào chiếc hộp trước sự ngoài ý muốn của mọi người.

"Không...

Nezuko..."

Tanjiro vùng lên hòng để chạy lại chỗ Phong trụ.

Nhưng lúc này một cái bóng xẹt qua cướp đi chiếc hộp một cách dễ dàng và để lại trên cách tay Sanemi một nhát chém rất sâu, khi mọi người kinh hoàng nhận ra thì chỉ thấy Sanemi đang cầm lấy một bên tay đang chảy máu của mình.

" Làm Trụ cột mà không phân biệt được đúng sai, thì còn làm trụ cột làm gì nữa!

" Miriichi ôm chiếc hộp vào nhà, mở hộp ra xem xét thương thế của Nezuko.

Nezuko khi nhìn thấy Miriichi thì rất mừng, liền xà vào lòng cô như tìm nơi an toàn vậy.

Còn đám người Trụ cột khi thấy cô đả thương Sanemi một cách dễ dàng như vậy liền cảnh giác, vì biết rằng thực lực của cô không thể xem thường được.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 10: giải quyết


"ngài Ubuyashiki đến" một người đàn ông với dán vẻ mệt mỏi bước ra, bên cạnh ông ấy là hai cô bé lần trước xuất hiện ở kì sát hạch.

"Chào buổi sáng, những đứa trẻ yêu quý của ta.

Thời tiết hôm nay thật tốt, chắc bầu trời đang là màu xanh nhỉ" ông ấy từ từ bước tới đứng trước mặt các trụ cột.

"Tất cả điều có mặt theo lời triệu tập của ta, ta cảm thấy rất vui".

Khi thấy sự xuất hiện của người này tất cả người có mặt ở đó trừ cô và Nezuko ra thì đều cúi đầu trước người này, Tanjiro cũng bị Sanemi đè đầu xuống hành lễ.

"Chúng con dành sự tôn kính nhất cho sự xuất hiện của ngài Ubuyashiki, chúng tôi cầu nguyện cho sự hạnh phúc của ngài" Sanemi thành tâm chúc phúc.

Kagaya Ubuyashiki nở nụ cười hiền từ "cám ơn con Sanemi".

Sanemi lại lên tiếng "xin tha thứ cho con nói thẳng, nhưng trước khi bắt đầu thì con muốn bắt cô ta" chỉ vào Miriichi.

"Cô ta đột nhiên xuất hiện và bao che cho một con quỷ, thậm chí còn làm tổn thương một trụ cột việc này không thể tha thứ được" sự tức giận hiện trên khuôn mặt của cậu ta.

"Thật xin lỗi vì sự bất ngờ này, tuy hơi đường đột ta muốn giới thiệu một người cho các con" khi được cô bé bên cạnh nói cho Kagaya Ubuyashiki biết Sanemi đang nói ai ông ấy liền lên tiếng.

"Như các con đã biết ngoài các con ra vẫn còn một trụ cột nữa, và người này không chịu sự quản lý của ta" dừng lại một chút "người này cũng là người đã cứu cả gia tộc Ubuyashiki thoát khỏi sự diệt vong của tên Muzan cách đây 300 năm trước".

"Xin giới thiệu Tuyết Trụ Tsugikuni Miriichi người duy nhất có thể đánh trên cơ Muzan, và là niềm hi vọng của sát quỷ đoàn " vừa nói vừa đi đến chỗ Miriichi và Nezuko đang ngồi.

"Chào xin giới thiệu tôi là Tsugikuni Miriichi, việc Nezuko tôi đã có cách giải quyết nên đừng đòi giết đòi chém nữa" Vừa nói cô liền rút kiếm ra "nhưng nếu cứ muốn ra tay thì tôi không chắc nương tay giống lúc nãy đâu".

Khi nghe chúa công của họ giới thiệu về cô thì tất cả mọi người ở đó điều kinh ngạc xen lẫn khiếp sợ, và khi nghe cô nói vậy tính phản bát nhưng khi cảm nhận được ám lực tỏ ra từ cô họ chỉ đành im lặng.

"Mà...ngài Tsugikuni...cho tôi hỏi..." luyến trụ Kanroji Mitsuri đỏ mặt ấp úng hỏi cô.

"Gọi tôi Miriichi được rồi, cô muốn hỏi gì?"

Cô nhìn cô gái rụt rè đó liền cảm thấy thật đáng yêu.

"Vâng!

Chuyện là về Nezuko bé quỷ đó ngài định giải quyết thế nào?"

Tuy nói với Miriichi nhưng cô ấy không dám nhìn vào khuôn mặt ấy, vì Miriichi quá đẹp làm cho cô phải đỏ mặt khi nhìn vào.

"Chuyện này sao dễ thôi!

Tôi sẽ truyền máu của mình cho Nezuko, để em ấy không thuộc chủng loại giống Muzan nữa.

Em ấy sẽ giống tôi sống như người bình thường vậy, chỉ có điều sẽ mạnh hơn người bình thường" Miriichi giải thích cặn kẽ cho mọi người hiểu.

Chúa công nghe cách giải quyết của cô liền tán thành, và mọi người cũng vậy.

"Nghe có vẻ thật hào nhoáng" Âm trụ tuy hơi khó tin nhưng cũng tin tưởng.

"Thật may mắn cho một sinh mạng" nham trụ chấp tay mà rơi nước mắt.

Thấy mọi chuyện được giải quyết xong, chúa công liền ra lệnh cho người của điệp phủ đem Tanjiro về trị thương.

Nezuko được bỏ vào hộp gỗ do Miriichi vác trên vai về điệp phủ để chuyền máu.

____________

Điệp phủ

"Nhờ cô rồi Shinobu, phiền cô giúp tôi chuyền máu sang cho Nezuko" nói với Shinobu xong liền xoay qua xoa đầu Nezuko "em ngồi im nha nhóc, hơi đau nhưng sẽ tốt cho em".

Được cô xoa đầu Nezuko liền nắm tay cô mà dụi vào, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống.

Lúc này Shinobu đã chuẩn bị xong dụng cụ để chuyền máu bước lại.

"Xin phép tôi bắt đầu đây"

Lúc đầu thì rất bình thường nhưng một lát sau Nezuko bắt đầu nhăn mày lại, trán ra rất nhiều mồ hôi trông em ấy đang rất đau đớn.

Em ấy bắt đầu giẫy giụa kịch liệt, cô thấy vậy liền trấn an "gắng lên Nezuko một lát nữa là xong rồi, không đau nữa đau!".

Khi nghe Miriichi an ủi dường như làm cho Nezuko trở nên yên tâm hơn, không còn giẫy giụa nữa nhưng môi em ấy cắn chặt môi lại cố gắng chịu đựng.

Sau khi truyền máu xong Nezuko cũng rơi vào hôn mê, Miriichi chỉ đành bế em ấy về phòng của mình để chăm sóc.

Shinobu nhìn theo bóng lưng của cô liền rơi vào trầm tư, cô ấy cảm nhận được có thứ gì đó bắt đầu nhen nhóm trong tim mình mà cô ấy không biết là gì.

_________hé lô mọi người lại là mình đây, nhớ vote để mình có động lực viết tiếp nhoa bye ạ🫣
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 11: các hạ Huyền


Ở chỗ sát quỷ đoàn thì yên bình vậy thôi chứ ở nơi nào đó đang rất căng thẳng, chẳng hạn như vô hạn thành.

Hôm nay không biết vì lý do gì mà hạ huyền lục Kamanue lại thấy mình xuất hiện ở một toà thành nào đó, hắn dự đoán rằng sức mạnh triệu hồi hắn đến đây là do người phụ nữ đang ôm cây đàn tỳ bà ngồi ở trước mặt.

Chưa để hắn suy đoán xong thì lần lượt các hạ huyền khác là Hạ nhất, hạ nhị, hạ tam và cả hạ tứ điều xuất hiện nhưng không thấy hạ ngũ Rui đâu làm hắn lo lắng chuyện gì đã xảy ra.

Các hạ huyền quỷ:

Hạ huyền nhất : Enmu

Hạ huyền nhị: Rokuro

Hạ huyền tam: Wakuraba

Hạ huyền tứ : Mukago

Hạ huyền ngũ : Rui

Hạ huyền lục: Kamanue

Khi chưa kịp hỏi về tình hình thì tiếng đàn của người phụ nữ đó lại vang lên, sau đó một người phụ nữ xuất hiện trước mặt bọn họ.

Đang tự hỏi người phụ nữ này là ai thì cô ta đã lên tiếng "mau quỳ xuống cho ta lũ vô dụng" tiếng nói này đã tạo ra một áp lực vô hình khiến cho cả đám hạ huyền quỷ phải quỳ xuống ngay lập tức, và cũng làm cho hạ lục biết người phụ nữ đứng trước mặt họ là Muzan chúa quỷ của bọn họ.

Hắn còn đang thắc mắc tại sao ngài ấy lại xuất hiện với hình dạng này, thì hạ huyền tứ cất giọng nói run rẫy của cô ấy lên "Ch...úng tôi xin lỗi vì dung mạo và khí chất của người lần này khác quá nên là...".

Chưa đợi cho cô ta nói hết câu thì Muzan liền cắt ngang "ai cho phép ngươi lên tiếng hả?

Đừng có tự ý mở miệng ra, các ngươi chỉ được phép trả lời những câu hỏi của ta mà thôi".

Điều này làm cho hạ huyền tứ sợ hãy đỗ mồ hôi lạnh, cúi mặt xuống không dám phát ra một tiếng động nào nữa.

Nhận thấy sự sợ hãi của chúng Muzan tức giận thông báo "Rui đã bị giết, hắn là hạ ngũ đấy! vậy nên ta có một câu hỏi cho các ngươi 'tại sao đám hạ huyền các ngươi lại yếu quá vậy?' đừng tưởng các ngươi là một trong thập nhị nguyệt quỷ là xong rồi!

Đó chỉ là mới bắt đầu mà thôi!"

Dừng lại một lát Muzan lại phẫn nộ lên tiếng "ăn nhiều con người hơn, và trở nên có ích với ta!

Đội thượng huyền quỷ 100 năm qua chưa từng thay đổi thành viên, các đại trụ trong bị hạ điều do những thành viên trong thượng huyền hạ!".

"Còn các ngươi thì sao!

Lũ hạ cấp các ngươi đã thay đổi thành viên bao nhiêu lần rồi hả" càng nói hắn ta càng phẫn nộ.

Lúc này sau khi nghe những lời mắng chửi tử Muzan hạ huyền lục thầm oán "ông ta sao có thể cứ thế mà nói được chứ...".

Lúc này Muzan nghe được tiếng lòng của hắn ông ta liền lặp lại " 'ông ta sao có thể cứ thế mà nói được chứ..' Oh thế nói ta nghe...".

Bấy giờ hạ huyền lục đang rất hoảng loạn xen lẫn khiếp sợ "ông ta đọc được suy nghĩ của mình...chết tiệt...!".

Trong khi hắn còn đang hoảng loạn trong suy nghĩ của mình thì Muzan lại lên tiếng "Sao thế!

Nói ta nghe..."

Muzan tức giận đến mức trên khuôn mặt của hắn hiện ra những đường gân đáng sợ, điều này tạo ra áp lực cực lớn cho cả bọn hạ huyền đang quỳ ở đó.

________

Góc nhỏ nhỏ của tác giả:

Nếu ai biết rồi thì bỏ qua, ai chưa biết thì đọc nha cám ơn ạ!🙇 Lướt qua mấy dòng này sẽ là nội dung truyện.

∆Về việc phân chia cấp bậc trong hàng ngũ thập nhị nguyệt quỷ:

- Thập nhị nguyệt quỷ được chia làm hai nhóm: thượng huyền và hạ huyền.

- xếp theo thứ bậc từ thượng huyền là thượng huyền nhất ->lục, ở hạ huyền cũng vậy, thứ tự thứ nhất là mạnh nhất kế đó là những thứ tự tiếp theo.

- các hạ huyền quỷ thì chỉ một bên mắt được khắc số còn thượng huyền quỷ thì được khắc số hai bên mắt, chính vì vậy các thượng huyền rất xem thượng các hạ huyền.

Kibutsuji Muzan sẽ dọc được tâm trí của những kẻ đã nhận máu từ hắn, hắn sẽ vĩnh viễn đọc được suy nghĩ của chúng miễn là họ vẫn trong tầm kiểm soát.

Nghĩa là nếu chúng đi đủ xa thì hắn sẽ không đọc được tâm trí, và vị trí của đối phương.

Hết rồi nha cám ơn mọi người bây giờ vào truyện thôi!

____________

Ngay lúc này do không nhận được câu trả lời của hạ lục, Muzan liền cánh tay đã biến thành quái vật của mình bắt lấy hạ lục treo ngược hắn lên, hắn liên tục giẫy giụa cầu xin trong sự sợ hãi "ngài Kibutsuji xin ngài, tôi cầu xin ngài!

Làm ơn tha mạng cho tôi".

"Tôi xin lỗi...tôi xin lỗi...tôi xin..."

Hắn liên tục cần xin Muzan nhưng điều đó cũng vô ích, hắn đã bị cánh tay của hắn nuốt chửng máu của hắn rơi từng giọt làm cho đám hạ huyền đã run sợ nay càng sợ hơn trước cảnh tượng đó.

Hạ huyền nhị cũng đang thất thần vì chuyện vừa rồi, hắn suy nghĩ tại sao chuyện khủng khiếp này lại sảy ra chứ "rồi mình cũng sẽ bị giết sau?

Mình đã cố gắng mới leo được lên làm hạ huyền cơ mà!

Không được sau này mình phải cố gắng hơn nữa, cống hiến nhiều hơn nữa...!"

Nhưng hắn không ngờ rằng không có từ sau này chó hắn nữa cơn ác mộng một lát nữa sẽ đến.

Đột nhiên Muzan nhìn về phía hạ huyền tứ "vậy là ngươi sợ bọn kiếm sĩ hơn ta sao?".

Làm cho cô ta đổ mồ hôi lạnh khuôn mặt khiếp sợ "chuyện này...!"

Muzan lại nói tiếp "vậy là mỗi lần đối đầu với các tên kiếm sĩ cấp trụ ngươi sẽ tìm cách bỏ trốn!".

"Không...không..kh..ông hoàn toàn không phải!

Tôi đã luôn chiến đầu, chiến đấu đến phút cuối..."

Cô ta xua tay giải thích.

Điều này lại làm cho Muzan tức giận hơn "ngươi đang phủ định những gì mà ta nói?".

Chưa kịp cầu xin thì hạ huyền tứ cũng bị cánh tay của hắn nuốt chửng, khi thấy như vậy hạ huyền nhị liền đứng bật dậy bỏ chạy.

Hạ huyền nhất Enmu chỉ nhìn hắn với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc vậy, hạ huyền nhị quá ngủ ngốc khi chạy trốn hắn không biết rắng dù có chạy đi đâu đi nữa thì cũng sẽ không thể thoát khỏi tầm nhìn của Muzan.

Đúng như dự đoán bây giờ trên tay Muzan đang là cái đầu của hạ nhị, vừa nhìn xuống hai người còn lại "có vẻ như thập nhị nguyệt quỷ không cần những tên hạ cấp như bọn hạ huyền các ngươi nữa!

Ta sẽ 'giải tán' hạ huyền".

Sau đó hắn ta hỏi bọn họ còn có trăng trối gì không, hạ tam liền cầu xin và hứa hẹn miễn là không giết hắn.

Sau đó hắn cũng bị Muzan giết chết, chỉ có hạ huyền nhất Enmu là cầu xin cái chết từ hắn còn ca ngợi sức mạnh và nói rằng rất vinh hạnh khi được chết dưới tay của hắn.

Khi nghe những lời như vậy Muzan liền truyền máu cho Enmu rồi dịch chuyển hắn đi nơi khác, sau khi Enmu thích nghi với lượng máu đó hắn tỉnh dậy nở nụ cười sung sướng.
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 12: trò chuyện


Điệp phủ

Sau khi được Mirichi uyền máu cho thì Nezuko đã có thể đi lại bình thường dưới ánh mặt trời, em ấy còn có thể nói chuyện tuy hơi bập bẹ nhưng Mirichi tin chắc nếu cô dạy em ấy thì nhất định em ấy sẽ có thể nói chuyện như người bình thường.

Còn về bọn nhóc Tanjiro, Inosuke và Zenitsu thì từ sau trận chiến với hạ ngũ thì ai cũng điều bị thương cả.

Hiện giờ cả ba đang được phe Kanao người kế nhiệm của Shinobu chăm sóc, thậm chí cả bọn còn được Kanao và đán nhóc đưa ra "bài tập hồi phục chức năng" để nhanh hồi phục.

Những bài tập bao gồm xoa bóp và luyện phản xạ, lúc đầu Zenitsu còn rất hào hứng cả ba luôn chiến thắng đám nhóc điệp phủ bài tập phản xạ.

Nhưng chi đế khi cả ba đối đầu với Kanao thì mới biết thế nào là địa ngục trần gian, cả ba luôn bị tạt nước thuốc liên tục vào người.

Dần dần người duy nhất trụ lại cuối cùng chỉ còn Tanjiro còn Inosuke và Zenitsu đã trốn bài tập, buổi sáng hôm ấy khi đang tìm cách để thắng Kanao thì Tanjiro được đám nhóc điệp phủ chỉ cho cách thổi vào những bình hồ lô để tập luyện hơi thở.

"Phù....!cuối cùng sau mười lăm ngày luyện tập thù sức khỏe của mình cũng dần hồi phục rồi!"

Lúc này Tanjiro đang ở trên mái nhà để tập trung vào việc điều chỉnh hơi thở của mình, đang suy nghỉ vu vơ thì Shinobu bất ngờ xuất hiện từ phía sau cậu ta.

"Chào đằng ấy!

Có vẻ như cậu đang rất cố gắng đấy, mặc cho hai người bạn của cậu đã bỏ cuộc!"

Vừa nói Shinobu vừa kề mặt vào rất gần Tanjiro làm chi cậu nhóc hoảng loạn và ngại ngùng.

"À hay là cậu là người thích sự cô đơn chăng?"

Shinobu liền ngồi xuống bên cạnh Tanjiro.

Tanjiro vội vàng nói đỡ cho hai người bạn của mình "không phải vậy!

Nếu tôi luyện tập thành công tôi sẽ dạy cho họ!".

"Câuh đúng là một người có tâm hồn đẹp đây!"

Cô ấy mỉm cười.

Sau khi Shinobu nói câu đó cả hai đều im lặng, vậy nên Tanjiro liền hỏi một vấn đề mà cậu thắc mắc "ừm thì tại sao chị lại đưa tôi đến đây?

Dù sao thì chị cũng là người đòi giết Nezuko cho bằng được sao?".

"Thì cũng nhờ Mirichi đứng ra giải quyết tất cả thôi, bây giờ Nezuko không còn là mối lo đối với sát quỷ đoàn nữa rồi!"

Cô ấy lại nở một nụ cười.

"Và còn...tôi muốn giao phó giấc mơ cho cậu" Cô ấy nhìn lên bầu trời một cách trầm tư.

"Giấc mơ?"

Tanjiro thắc mắc.

"Đúng!

Giấc mơ sống hoà bình giữa quỷ và con người" cô ấy lại nở một nụ cười, nụ cười này lại làm cho Tanjiro sững lại.

"Giấc mơ này không phải của chị đúng chứ?

Tôi ngửi được đằng sau nụ cười ấy là một mùi thù hận chất chứa trong đó!"

Tanjiro nhìn người con gái trước mặt và đưa ra phỏng đoán, điều này làm cho Shinobu sững sờ.

"Tôi...chắc vậy!

Tôi lúc nào cũng chứa đầy thù hận, từ khoảnh khắc người chị yêu dấu của mình bị giết bởi quỷ."

Shinobu từ từ đứng lên "cứ mỗi lần chứng kiến cảnh ai đó bị cướp mất đi người thương yêu nhất của mình,

cứ mỗi lần nghe thấy tiếng hét trong tuyệt vọng của họ...thì sự thù hận trong tôi lại càng lớn dần".

"Cậu biết không!

Cảm xúc là thức không cần thiết nên tôi đã gạt chúng qua một bên và các đại trụ khác cũng vậy, nhưng tôi chắc rằng khi nhìn thấy Mirichi một người mạnh mẽ như vậy đứng ra bảo vệ Nezuko thì tôi tin chắc sẽ không ai làm hại con bé nữa cả", Shinobu quay sang nhìn vào Tanjiro.

"cậu biết không khi nhìn thấy cậu tôi đã nhớ đến chị mình, chị ấy luôn cảm thông cho loài quỷ, cho đến khi chết cũng vậy!

Chị ấy đã để lại giấc mơ muốn tạo ra thế giới hoà bình giữa người và quỷ...nhưng tôi không làm được vì sự thù hận chất chứa rất nhiều" mĩm cười "vậy nên giấc mơ này đành phải nhờ vào cậu rồi!".

Nói xong liền đi mất để lại một mình Tanjiro còn đang ngơ ngác ngồi đó, sau khi hoàn hồn thì đã không thấy Shinobu đâu cả "em sẽ làm hết sức có thể!"

Và cậu nhóc đã đưa ra quyết tâm như vậy.

______________

Về phía Shinobu khi đang rời đi thì thấy hình ảnh người con gái xinh đẹp đang đứng dựa vào một thân cây cách đó không xa, điều này làm cho cô ấy giật mình "không lẽ những gì mình nói với Tanjiro cô ấy đã nghe hết rồi sao".

Nhưng Shinobu liền làm vẻ mặt chấn tỉnh lại tiến đến chỗ người con gái ấy "sau ngài lại đứng ở đây vậy?

Có lẽ ngài không ngủ được sao Mirichi?".

"Tôi định đi tìm nhóc Tan để hướng dẫn cậu ta về việc tập trung hơi thở thôi, nhưng tôi thấy việc huấn luyện này giao cho cô là được rồi!"

Mirichi lười biến dựa vào thân cây.

Nghe Mirichi noid vậy Shinobu liền nở nụ cười "tuy không giỏi bằng ngài nhưng tôi sẽ cói gắng huấn luyện cho các nhóc ấy, ngài cứ yên tâm".

"Ừm được rồi, vậy tôi đi trước!"

Mirichi xoay người rời đi, nhưng trước khi đi cô ấy nói một câu khiến Shinobu càng muốn tìm hiểu sâu về người con gái này hơn.

"Đừng cười như vậy nữa đừng miễn cưỡng khi nói chuyện với tôi, cứ theo cảm xúc của mình đi.

Dù sao thì cảm xúc là thứ con người không thể loại bỏ được, tôi sẽ trả thù cho chị gái cô nên là đừng dùng độc nữa!

Với lại kêu tôi Mirichi được rồi!".
 
Bh (Kimetsu No Yaiba) Ta Là Em Gái Yoriichi
Chương 13: kiếm


Sau khi nói xong những lời đó với Shinobu Mirichi liền rời đi, để lại Shinobu đứng đó nhìn theo bóng lưng người con gái ấy với nhiều suy nghĩ trong đầu.

Những ngày sau đó bọn nhóc nhóm của Tanjiro tiếp tục những bài tập với Kanao, Tanjiro thì nhờ vào 3 cô nhóc Nayo,Kiyo,Sumi hướng dẫn cho thổi vào hồ lô để tập trung hít thở.

10 ngày sau đó với sự cố gắng của mình Tanjiro cũng đã thổi bể được chiếc hồ lô to nhất, điều này làm cho cậu ấy vui mừng 3 cô nhóc kia cũng vậy.

Thế là cậu ta liền áp dụng thành quả để tập luyện với Kanao và cậu ta đã chiến thắng, nhưng thay vì hết nước vào người cô ấy thì Tanjiro chỉ để nhẹ cóc mước lên đầu Kanao mà thôi rồi quay qua ăn mừng với đám 3 cô nhóc kia.

Cũng chính vì đã chiến thắng Kanao nên Tanjiro đã được Shinobu khen ngợi, và cô ấy cũng góp ý cho cậu nhóc về kĩ thuật hơi thở.

Những ngày sau đang lúc quét dọn thì con quạ truyền tin của Tanjiro liền bay vào và thông báo Haganezuka người rèn kiếm của cậu và cũng như của Inosuke đã đến, cậu nhóc chạy ra với tâm trạng mừng rỡ.

Khi bước ra tới cổng thấy bóng dáng Haganezuka từ xa cậu ta liền hét lên " chú Haganezuka, chú Haganezuka cháu ở..."

Chưa kịp nói hết câu thì thấy Haganezuka đang hầm hầm cầm theo con dao chạy thật nhanh về phía Tanjiro, làm cậu nhóc hoảng hốt bỏ chạy thục mạng.

Lúc này khi Mirichi tình cờ đi ngang qua và thấy cảnh này thì liền rút kiếm ra chắn trước người Tanjiro vì tưởng có người trước mặt đang muốn giết cậu nhóc, khi thanh kiếm vừa chạm vào con dao đó thì con dao liền gãy làm đôi trước sự ngơ ngác của Haganezuka, vì hơn ai hết ông ta biết con dao của mình sắt bén và rắn chắc không thua gì với các thanh nhật luân kiếm cả, mà người trước mắt này lại làm gãy nó một cách dể dàng như vậy chứng tỏ năng lực của người con gái trước mặt này không hề tầm thường và cả người rèn ra thanh kiếm này fungx vậy.

Lúc này người đàn ông lúc nãy đi cùng với Haganezuka tiến lại và giải thích " xin chào kiếm sĩ đại nhân đây là hiểu lầm thôi ạ!

Tôi là Kanamori chúng tôi đến từ làng thợ rèn là thợ rèn kiếm cho sát quỷ đoàn, phụ trách rèn kiếm cho cậu Tanjiro và cậu Inosuke.

Và sở dĩ Haganezuka tức giận như vậy là vì anh ấy là người nóng tính, hơn hết anh ấy rất yêu quý những thanh kiếm, nên rất tức giận vì thanh kiếm đã rèn cho Tanjiro bị gãy.

Mong ngài kiếm sĩ tha thứ cho sự lỗ mãng này ".

Lúc này Tanjiro cũng vào nói đỡ cho Haganezuka "đúng rồi đó chị Mirichi tại em còn yếu kém nên mới làm gãy kiếm mà Haganezuka đã rèn cho, nên chú ấy nỗi giận là đúng ạ chị đừng trách ông ấy".

Nghe sự giải thích của 2 người Mirichi liền thu hồi kiếm lại cho mọi người vào trong điệp phủ, khi vào bên trong Haganezuka người nãy giờ chỉ lo nhìn châm châm vào thanh kiếm của cô từ nãy để giờ liền lên tiếng.

"Tôi có thể mượn thanh kiếm của cô được không, tôi rất tò mò về thanh kiếm này và kĩ thuật rèn kiếm của nó" nhìn cô với ánh mắt kì vọng.

"Được thôi ông cầm đi!"

Cô liền đưa thanh liếm cho Haganezuka qua sát.

Vừa quan sát từ vỏ kiếm cho tới lưỡi kiếm Haganezuka không khỏi cảm thán "lưỡi kiếm sắt kén và rất mỏng, tuy mỏng nhưng nó không hề dể gãy kĩ thuật rèn kiếm này ta chưa bao giờ thấy bao giờ, trên lưỡi kiếm còn khắc một chữ diệt bằng chữ cỗ chứng tỏ thanh kiếm này có từ rất lâu rồi.

Xin hỏi người rèn thanh kiếm này cho cô là ai thế?"

Vừa hỏi vừa trả lại thanh kiếm cho Mirichi.

Thấy sự thích thú của người thợ rèn Mirichi liền không giấu giếm mà trả lời "là do tôi tự rèn!"

Khi nghe thanh kiếm này do chính tay cô rèn ai nấy cũng đêù ngạc nhiên, không khỏi thán phục nhất là

Cậu nhóc Tanjiro "không ngờ chị Mirichi đã giỏi trong việc diệt quỷ còn biết rèn kiếm nữa thật lợi hại quá đi".

Lúc này con quạ truyền tin của cô tới đưa ra nhiệm vụ nên Mirichi liền rời đi, trước khi đi làm nhiệm vụ Mirichi liền ghé qua chỗ Shinobu để dặn dò về chuyện của Nezuko.

Khi đã dặn dò xong xuôi thì cô quay lưng rời đi nhưng Shinobu liền ngập ngừng lên tiếng "tôi...tôi đã không còn uống độc nữa...tôi tin ngài sẽ giết được Muzan!"

Cô liền xoay người lại và mĩm cười "tôi biết rồi, mong sao này cô hãy vui vẻ lên" sau đó liền rồi đi trước ánh mắt quyến luyến của Shinobu.

"Chị à em đã có thêm lý do để sống tiếp rồi, đó là cô ấy!"

Shinobu nhìn về phương xa.

___________

Về phần chuyến tàu vô tận mn có muốn Viêm trụ còn sống không ạ!
 
Back
Top Bottom