Khác [BH-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,473
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
206001406-256-k564567.jpg

[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
Tác giả: SuThanhYct
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Bách hợp, hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, phiêu lưu hành động, ông trời tác hợp, kiếp trước kiếp này, chủ công, 1v1, HE
Nhân vật chính: Trần Thanh Lam x Nguyễn Bích Sa
Độ dài: 118 chương hoàn, tích phân: 124.317.736 điểm

*

Văn án:
Trần Thanh Lam là Đại tiểu thư của tập đoàn Trần Thị, nàng vốn là hậu nhân của Trần Gia Thanh Hà, một gia tộc chuyên diệt yêu trừ ma thời cổ đại.

Câu chuyện bắt đầu khi nàng gặp được Nguyễn Bích Sa, một cô gái bí ẩn mang trong mình phép thuật cùng kiếm thuật vô song, Nguyễn Bích Sa có một sứ mệnh bí mật, nàng sống từ cổ đại đến hiện đại, luôn chờ đợi để gặp lại một người.

Các nàng bị cuốn vào liên tiếp những vụ án ly kỳ, là một phàm nhân lại muốn bảo hộ người yêu của mình trước các thế lực yêu ma quỷ quái, Trần Thanh Lam dần dần phát hiện ra tiềm năng đặc biệt của chính mình, cùng với bí ẩn thân thế mà gia tộc nàng đã tận lực che giấu.

Nguyễn Bích Sa: Thanh Lam, giữa chúng ta không cần phải khách khí, nếu em muốn làm gì, đều có thể đến làm, chị sẽ tận lực hỗ trợ.

Trần Thanh Lam: em có một chuyện, chị có thể giúp sao?

Nguyễn Bích Sa: ân?

Trần Thanh Lam: đêm nay, chị có thể bất động không?

Nguyễn Bích Sa: ......



linhdịthầnquái​
 
[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
Giới thiệu


Truyện: Mê Xuyên Chí

Tác giả: Lưu Ly Tú

Thể loại: Bách hợp, hiện đại, ngọt sủng, huyền huyễn, linh dị thần quái, phiêu lưu hành động, Chủ công, 1v1, HE

Nhân vật chính: Trần Thanh Lam x Nguyễn Bích Sa

Phối hợp diễn: Lương Thanh Ca, Trương Thanh, Tiểu Điệp, Thanh Anh, La Huy, Chu Chính, Lưu Chí Thành, Lý Đổng Tử, Hạ Hạc, Trần Kinh Lý, Bạch Đồng Tử, Ngân Phượng, Mộng Yêu, Quỷ Dạ Xoa, Phượng Hoàng, yêu tinh quỷ quái, bánh chưng bánh dầy, cổ trùng các loại.........

Độ dài: 118 chương hoàn, tích phân: 124.317.736 điểm

*

Văn án:

Trần Thanh Lam là Đại tiểu thư của tập đoàn Trần Thị, nàng vốn là hậu nhân của Trần Gia Thanh Hà, một gia tộc chuyên diệt yêu trừ ma thời cổ đại.

Cuộc sống của nàng hoàn toàn thay đổi khi nàng gặp được Nguyễn Bích Sa, một cô gái bí ẩn mang trong mình phép thuật cùng kiếm thuật vô song, Nguyễn Bích Sa có một sứ mệnh bí mật, nàng sống từ cổ đại đến hiện đại, luôn chờ đợi để gặp lại một cố nhân.

Các nàng bị cuốn vào liên tiếp những vụ án ly kỳ, là một phàm nhân lại muốn bảo hộ người yêu của mình trước các thế lực yêu ma quỷ quái, Trần Thanh Lam dần dần phát hiện ra tiềm năng đặc biệt của chính mình, cùng với bí ẩn thân thế thật sự mà gia tộc nàng đã tận lực che giấu.

Nguyễn Bích Sa: Thanh Lam, giữa chúng ta không cần phải khách khí, nếu em muốn làm gì, đều có thể đến làm, chị sẽ tận lực hỗ trợ.

Trần Thanh Lam: em có một chuyện, chị có thể giúp sao?

Nguyễn Bích Sa: ân?

Trần Thanh Lam: đêm nay, chị có thể bất động không?

Nguyễn Bích Sa: ......

---------------------------------------------------

***Văn của Lưu Ly Tú, tôi ấn tượng nhất là ba bộ "Mê Xuyên Chí", "Chu Sa Nhiễm", "Thập Lý Hồng Trang".

Tác giả có lối viết dí dỏm, hài hước nhưng không kém phần hấp dẫn, độc đáo, tình tiết lôi cuốn, mỗi nhân vật đều được đắp nặn rõ nét, tính cách riêng biệt.

Tuy là đề tài phiêu lưu mạo hiểm, đạo mộ, linh dị thần quái, nhưng nữ chủ của các tác phẩm này không có bàn tay vàng, cũng không được buff quá mức, mỗi một nhân vật đều được đắp nặn rất chân thực sống động, mang đến cho người đọc nhiều cảm xúc.

Sở trường của tác giả là thiên về tình tiết, cho nên tình cảm, có đôi khi không được miêu tả tỉ mỉ, nhưng vẫn đủ sâu sắc, vẫn đủ khiến người đọc rung động.

Bộ này là một áng văn mang tính giải trí rất cao, phù hợp đọc lúc nửa đêm, bạn tin tôi đi, dù trong truyện đầy yêu ma quỷ quái, bạch cốt tinh, quỷ dạ xoa các loại, nhưng chúng dễ thương vô cùng, không có gì đáng sợ đâu. ^^~

--------------------------------------------------
 
[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
☆Chương 1-2: Mỹ nhân kinh hồng


Nữ nhân kia vừa xuất hiện, cơ hồ lập tức liền cướp đi ánh mắt của tất cả mọi người.

Nàng rất xinh đẹp, vóc người thân cao chân dài, gương mặt tuyết trắng như hoa lê, bên môi một vòng đỏ hồng, tất nhiên là đẹp đến kinh tâm động phách.

Lại cứ như vậy không đủ, nàng mặc một bộ tố thanh (áo dài trắng thuần) sườn xám thượng hải, đường may tinh xảo ôm lấy eo thon, da thịt trắng nõn dao động dưới làn váy như ẩn như hiện, nói không nên lời biết bao phong tình.

Trần Thanh Lam đã nghe được mấy vị nam sĩ bên cạnh kìm lòng không đậu, hơi thở dồn dập, tràn đầy cảm khái mà tán thưởng nữ nhân kia mỹ mạo.

Không biết có phải ảo giác hay không, lúc nữ nhân kia đi ngang qua, tựa hồ dụng tâm nhìn nàng nhiều một chút.

Trần Thanh Lam có chút hoảng hốt, nhưng cảm giác đối phương con mắt nhẹ nghiêng, làn thu thuỷ đong đưa, không nói ra được vũ mị, về sau nàng thầm nghĩ đến một từ để hình dung ánh mắt kia: Trời quang trăng sáng.

Ánh mắt thanh lạnh như ánh trăng, lại mang theo rực rỡ khó có thể diễn tả, luôn khiến người ta cảm giác được thần minh chiếu rọi, rồi lại như rơi vào mảnh trăng đáy nước, như chìm vào trong ảo giác.

Bởi vì tình cảnh này vô cùng đặc biệt, thế cho nên về sau nhớ lại, nàng cũng không thể xác định đó là chuyện thực hay vẫn là nàng nhạy cảm.

Mỹ nhân đã đi xa, mấy nam nhân thẫn thờ theo Trần Thanh Lam tiến vào cầu thang ngắm cảnh.

Có lẽ một màn kia đập vào mắt không ngăn được bọn họ hiếu kỳ, cuối cùng nam nhân quản lý tòa nhà nơi đây chịu trách nhiệm tiếp đãi mấy người Trần Thanh Lam, cũng nói ra được mấy lời hữu ích.

Hắn xoa xoa cái đầu hói trắng loáng, cười mở miệng: "Nàng là lão bản của Bích Thảo Đường, mỗi ngày vào giờ này, nàng đều sẽ đến cửa tiệm bánh ngọt ở tầng ba để mua đản cao (bánh trứng).

Tuy nàng cực kỳ mỹ mạo, nhưng là có rất nhiều tin đồn về nàng."

"A, Bích Thảo Đường là buôn bán cái gì?"

Có người cảm thấy hứng thú hỏi.

"Bán đồ cổ đấy.

Bất quá cũng nghe nói cái gì đều bán."

Hắn ngữ khí hàm ẩn rồi một loại 'Ngươi hiểu' mập mờ, để Trần Thanh Lam trong lòng khá buồn bực, lạnh mắt liếc nhìn hắn một cái.

"Tin đồn gì?"

Lại có người hỏi.

"Nghe nói cửa tiệm đồ cổ của nàng luôn phát sinh chút chuyện kỳ quái, thần thần quỷ quỷ đấy, cũng không biết thiệt giả, dù sao tất cả mọi người đều đồn như vậy.

Cái này gọi là 'quả phụ trước cửa nhiều thị phi' a!"

"Nàng đã kết hôn?"

Người trước hết mở miệng lại hỏi, ngữ khí nhịn không được kinh ngạc, biểu lộ có chút tiếc hận.

"Chuyện này...

Chuyện này tôi cũng không rõ lắm."

Nam nhân hói đầu có chút do dự, sau đó khoát tay nhún vai, một bộ người trong nghề ngữ khí: "Bất quá mỹ nữ luôn bán chạy nhất, không phải sao?"

Mấy nam nhân hiểu rõ đều gật đầu, không gật đầu cũng một bộ 'Đúng vậy a' thần sắc phiền muộn.

Trần Thanh Lam nhịn không được cười lạnh, "Các anh tự cho là kiến thức rộng rãi, vừa thấy mỹ nữ liền thất hồn lạc phách, có biết xấu hổ không?

Chu Chính, anh đã kết hôn.

Còn anh nữa, Trương Tranh, tôi lẽ ra nên chụp lại cái mặt vừa rồi của anh, gửi đến cho bà nội cùng bạn gái anh nhìn."

Chu Chính là hỏi người Bích Thảo Đường đang làm gì, thoạt nhìn trên dưới ba mươi tuổi, ăn mặc áo vest cách tân, dáng người phong nhã, là trợ lý đặc biệt của Chu lão thái gia.

Người bên cạnh là Trương Tranh, tuổi còn khá trẻ, là thư ký của Trần Thanh Lam, vốn đi theo Trần gia từ nhỏ, cho nên rất thân thuộc cùng nàng.

Trần Thanh Lam là Đại tiểu thư của Tập đoàn Trần Thị, nhưng xưa nay tính tình trầm ổn bình tĩnh, cũng không phải người hay bắt bẻ, ngoài việc công, cũng có thể cùng thuộc cấp nói cười, vì vậy hai người kia cũng không sợ nàng.

"Đại tiểu thư, tôi vừa rồi chỉ là nhìn nhiều một chút, cũng không phạm pháp.

Liền giống như ngài thấy được này kia xinh đẹp, cũng sẽ nhìn nhiều một chút."

Trương Tranh cười lấy lòng.

Bọn hắn kỳ thật muốn nói: Chẳng lẽ đại tiểu thư thấy được trai đẹp, cũng không nhìn nhiều hai mắt?

Trần Thanh Lam tức giận.

"Nàng là người.

Không phải này kia."

"Này kia, là chỉ cái khác, cái khác."

Trương Tranh cường điệu, những người còn lại cũng nhao nhao phụ họa, thấy Trần đại tiểu thư cũng không nhiều làm sắc mặt, bọn hắn lá gan cũng nổi lên, "Mỹ nữ ai không thích xem, đừng nói nam nhân, chính là nữ nhân cũng thích ngắm a.

Em gái tôi ở nhà, mỗi lần trông thấy mỹ nữ, so với tôi còn nhìn hăng say."

Trần Thanh Lam buồn cười, "Nhìn mỹ nữ nhiều, sẽ sinh nghiện đấy, các anh tự giải quyết cho tốt."

"Theo lời Đại tiểu thư, vừa rồi mỹ nhân kia, nếu ngài nhìn nhiều vài lần cũng sẽ nghiện sao?

Tôi cũng không nghe nói tiểu thư có sở thích này."

Chu Chính nhanh nhẹn phản công, những người còn lại đều bật cười.

Trần Thanh Lam gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, "Ân, quả nhiên vẫn phải đem chuyện này nói cho Chu phu nhân."

Chu Chính: "..."

"Đại tiểu thư, tôi sai rồi.

Ngài tha thứ tôi a."

Chu Chính bày ra mặt khổ, còn kém khóc sướt mướt lên, để mấy người còn lại càng cười lớn tiếng.

Nhóm người nói cười một phen, liền đã đi đến tầng thứ năm.

Phòng hành chính đối tác vẫn chưa đến, Trần Thanh Lam bưng tách cà phê, tiến ra hành lang phía cầu thang bộ thư giãn một chút.

Vừa nhấp vào một ngụm cà phê, nàng lơ đãng liền nhìn thấy nữ nhân kia.

Nàng kia cầm theo một hộp bánh ngọt nhỏ, đứng ở lan can phía dưới, cách hai tầng lầu, rất trùng hợp mà ngước mắt nhìn lên.

Trần Thanh Lam chính là bị kinh diễm đến rồi, đối phương thực sự là một cực hạn mỹ nhân, nếu mình là nam nhân, chỉ sợ tâm tư đều cùng đám sắc lang kia không sai biệt.

Cách hai tầng lầu độ cao, nữ nhân kia ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng, khác với kinh hồng thoáng qua lúc đầu, lần này ánh nhìn vô cùng chuẩn xác, vọng tiến thẳng vào con mắt của nàng, để Trần Thanh Lam cả kinh bàn tay run lên, thiếu chút nữa đem cà phê đánh đổ.

Nàng lấy lại bình tĩnh, liền cảm giác bản thân có tật giật mình, đừng nói trước cách xa như vậy nàng nhìn không rõ người kia, hiện tại trực diện nhìn thấy, tầm mắt liền vô cùng rõ ràng.

Nhưng là nhìn nhiều một chút thì có làm sao đâu?

Vừa nghĩ như vậy, nàng lại cảm thấy mình có chút vô thố, không khỏi bật cười.

Hai vị khách nhân rốt cuộc cũng đến.

Mấy người liền lục đục kéo vào phòng họp, Trần Thanh Lam là chủ quản, dĩ nhiên không thể chậm trễ.

Nàng bởi vì bề bộn nhiều việc, rất nhanh liền đem chuyện này quên tại sau đầu rồi.

---------------------------
 
[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
☆Chương 3: Quỷ đánh tường


Sắc trời đã hoàng hôn.

Mắt thấy màn đêm dần buông xuống, Trần Thanh Lam càng đi càng cảm thấy không đúng, cuối cùng bất đắc dĩ thừa nhận chính mình lạc đường.

Bởi vì muốn hỏi một số chuyện liên quan đến gia tộc, nàng đi tìm một vị trong tộc vẫn luôn được mọi người gọi là 'Trần Bá', ông ấy về ẩn cư ở nông thôn đã nhiều năm nay.Vì không muốn để người khác biết, nàng một mình lái xe lên đường, lúc quay trở về, đoạn đường lớn phía trước phát sinh chuyện gì đó dẫn đến ách tắc, nàng thử rẽ vào đường nhỏ vòng qua một thị trấn, kết quả....

Hiện tại nàng cũng không biết mình ở nơi nào, nàng vòng quanh trị trấn này đã gần hai tiếng, cũng không gặp được một người nào có thể hỏi đường, điện thoại thì mất sóng, không cách nào định vị hay gọi điện được.

Đây là thị trấn quái quỷ gì, mới chiều buông xuống đã không một bóng người.

Sắc trời lại ám trầm thêm mấy phần, ngay tại lúc Trần Thanh Lam ảo não muốn bỏ cuộc, bỗng nhiên trông thấy một thân ảnh hướng bên này mà đến, Trần Thanh Lam vội vã đỗ xe vào bãi cỏ dại ven đường, liền mở cửa đi ra.

Người nọ đi tới, trên mặt thoáng kinh ngạc: "Cô tại sao lại ở chỗ này?"

Trần Thanh Lam so với nàng càng giật mình, mỹ nữ trước mắt cư nhiên là lão bản tiệm đồ cổ Bích Thảo Đường, người mà hôm trước nàng vô tình gặp được ở cầu thang dẫn vào tiệm bánh ngọt.

Nghe nàng hỏi như vậy, Trần Thanh Lam rất bất đắc dĩ: Nàng cũng rất muốn biết tại sao mình lại ở chỗ này.

"Cô mạnh khỏe.

Tôi lạc đường.

Cô có thể chỉ cho tôi đường rời khỏi thị trấn, đi trở về quốc lộ được không?"

Trần Thanh Lam nở nụ cười, trong đầu dốc sức liều mạng hồi tưởng: Nàng tên gì? —— giống như không có nghe Lưu Chí Thành nhắc qua tên nàng.

Lưu Chí Thành chính là gã đầu hói quản lý tòa nhà kia.

Mỹ nữ không đáp hỏi lại: "Tôi giống như từng gặp qua cô?"

Trần Thanh Lam gật đầu: "Chúng ta tại khu thương mại Thời Đại từng gặp qua."

Mỹ nữ nhẹ nhàng cười cười: "Khả năng là vậy."

Nàng cười đến vô cùng xinh đẹp, nhu hòa uyển chuyển, làm cho người ta có một loại mỹ cảm như hoa rơi trên mặt nước.

Nàng ngẩng đầu nhìn trời: "Muộn thế này, sợ là không có cách trở ra."

Nàng nỉ non, tựa như đang nói với chính mình, sau đó sâu kín nhìn Trần Thanh Lam, "Hồ gia công tử hôm nay đại hỉ, đường xung quanh đây đều bị phong tỏa.

Không bằng cô cùng tôi đến đó dự tiệc rượu, sáng ngày mai lại quay về nội thành?"

Trần Thanh Lam kinh ngạc, các nàng vốn không quen biết, làm sao lại mời nàng đi tham gia tiệc mừng nhà người khác?

Cũng không phải nàng nghi ngờ nhân phẩm mỹ nữ trước mặt, chỉ là cảm giác không ổn, vì vậy cười lắc đầu, "Tôi nghĩ là không tiện đâu, cảm ơn cô."

Lập tức lại cảm thấy nghi hoặc: Kết hôn mà thôi, sao phải đem toàn bộ đường đi phong tỏa?

Vậy khách làm sao tới?

Này thật không có đạo lý.

Mà mỹ nữ trước mặt cư nhiên dùng loại ngôn ngữ cổ đại để nói chuyện với nàng, đây lại càng không có đạo lý!

"Không có đường khác đi ra ngoài sao?"

Trần Thanh Lam hỏi.

"Tôi chỉ cần về đến quốc lộ."

Mỹ nữ lắc đầu.

"Trên đường tới đây tôi có băng ngang một phiên chợ, cô biết chỗ đó không?

Cô chỉ tôi về lại đó liền được."

Nàng lui một bước hỏi.

Phiên chợ cách quốc lộ không xa, bất qua rẽ qua hai con đường, nhưng vì cái gì nàng vừa rẽ liền đi lạc đến tận đây?

Mỹ nữ bất đắc dĩ cười cười, "Cô đi hướng này, rẽ phải là đến chợ.

Bất quá, thật sự ra không được."

Nàng chỉ cái phương hướng, Trần Thanh Lam theo tay nàng chỉ nhìn sang, phương hướng kia là một đoạn đường hẹp đầy sỏi đá, nhưng miễn cưỡng có thể cho một chiếc xe thông qua.

Trần Thanh Lam thoáng ngây người, mình ở chỗ này tới tới lui lui không dưới mười lần rồi, như thế nào không có phát hiện con đường này?

Chẳng lẽ mình thật sự hoa mắt?

Nàng bất chấp suy nghĩ nhiều, gật đầu cảm ơn đối phương, vội vàng đi trở lại xe.

Mỹ nữ đứng ở tại chỗ nhẹ nhàng lắc đầu, thần sắc bất đắc dĩ.

Trần Thanh Lam vừa ngồi vào xe, quay đầu nhìn lại, mỹ nữ kia đã biến mất không còn bóng dáng.

Mất năm phút thời gian lái xe, Trần Thanh Lam quả nhiên trông thấy chỗ họp chợ quen thuộc, chỉ là phiên chợ lúc này đã không một bóng người.

Đi tiếp một đoạn, cảnh tượng cũng càng ngày càng giống như đã từng đi qua, không khỏi trong lòng vui mừng, nhưng vừa đến một chỗ cổng chào, đã thấy từ đâu mọc lên hành lang chắn, kèm theo sợi dây kéo ngang, trên có đề dòng chữ: Đường cấm.

Nhã nhặn như Trần Thanh Lam cũng muốn ngửa miệng mắng một câu, xem ra gã họ Hồ gì đó chính là con trai của thôn trưởng, kết hôn cũng cần phải phô trương đến mức này.

Nhìn hàng rào chắn nặng nề, nàng cũng không có khả năng dời chúng nó đi.

Trần Thanh Lam có chút cam chịu: Hiện tại tiếp nhận lời mời của mỹ nữ còn kịp không?

Đương nhiên không kịp, coi như nàng có thể tìm được đường quay trở lại, mỹ nữ cũng đã sớm không còn tung tích.

Trần Thanh Lam có chút tự giễu, chẳng lẽ muốn nàng ở chỗ này đợi suốt một đêm?

Không biết bọn hắn chừng nào tan cuộc, nàng cũng thật xui xẻo, tự nhiên rơi vào cái thôn xóm 'thần kỳ' này, cảm giác hệt như bị quỷ đánh tường dẫn dụ.

Nàng từ ngăn kéo xe rút ra một chai nước khoáng, một ngụm nước vừa trôi xuống, cái bụng liền vang lên tiếng ọt ọt.

Quả nhiên, nàng gấp hồi nhà, đã không kịp cùng Trần Bá dùng cơm, bây giờ làm sao đây?

Trong thôn hàng quán đều đã đóng cửa, có thể đoán được, cả thôn đều đi dự tiệc cưới rồi.

Chuyện này cũng thật vi diệu, cho dù cả thôn cùng họ, cũng tuyệt đối không có khả năng cả thôn xuất động, già trẻ không bỏ sót, cho nên Trần Thanh Lam cảm thấy nghi hoặc không thôi, mà rõ ràng lúc nàng đi vào, cũng chưa từng thấy cái hàng rào phong bế đường kia.

Là ai làm, và làm vào thời điểm nào?

Nghĩ tới đây, Trần Thanh Lam không chút do dự phát động chân ga, đem xe đi ngược trở về.

Nhưng con đường này quá hẹp, không cách nào quay đầu, chỉ có thể cẩm thận chậm rãi lui, đợi tìm được một chỗ lớn hơn chút, nàng vòng đầu xe, điều khiển tốc độ tự nhiên nhanh, chỉ chốc lát, trở về đến nơi vừa rồi gặp được mỹ nữ kia.

Nếu là tiệc rượu chiêu đãi cả thôn, kia tất nhiên là náo nhiệt vô cùng, sẽ không khó tìm đi?

Nàng nhìn lối đi phía trước chỉ có thể chui lọt xe mô tô, không còn cách nào phải xuống xe đi bộ.

Vừa mới đi được mấy bước, đã thấy một đại thẩm vội vàng chạy ra đón, không nói hai lời liền lôi kéo tay nàng, trong miệng lẩm bẩm: "Khách nhân, cô làm sao giờ mới đến, tiệc rượu đều sắp khai, mau vào, mau vào."

Trần Thanh Lam lúng túng giải thích mình không phải tới tham gia tiệc cưới, nàng là đến tìm người.

Đại thẩm kia lúc này mới chịu buông tay, kinh ngạc liếc nàng: "Vậy cô vào đây bằng cách nào?"

Nói đoạn lại cười niềm nở: "Hồ gia hiếu khách, nếu như đã đến chính là có duyên, mời vào nhập tiệc, không cần phải ngại ngùng."

"À, cô nói tìm người, tìm ai?"

Đại thẩm kia lại hỏi.

"Cô ấy rất đẹp, cô ấy mặc một bộ sườn xám màu xanh nhạt."

Trần Thanh Lam đơn giản miêu tả dáng vẻ mỹ nữ kia.

Đại thẩm à lên một tiếng: "Nguyên lai cô là bạn của Nguyễn Bích Sa tiểu thư, vậy càng là khách quý, mời theo tôi, mời theo tôi, tôi dẫn cô đi tìm nàng."

Trần Thanh Lam vội vàng nói cám ơn.

Nghĩ thầm mỹ nữ kia gọi Bích Sa?

Bích Toa?

Nhưng nàng cũng không có ý hỏi tiếp, bằng không, nào có đạo lý bạn bè mà không biết tên họ của nhau?

[碧纱: Bích Sa, lụa mỏng màu xanh, 碧莎: Bích Toa, viên ngọc màu xanh.

Hai chữ Sa/Toa cùng âm]

Rất nhanh đã đến cây cầu đá dẫn vào một tòa nhà ba tầng kiểu cổ, hai bên cánh cổng thuần một màu đỏ thẫm, bên trong đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo.

Đầu cầu có một nhóm người đứng đón khách, trông thấy các nàng liền bước nhanh tới, một thiếu nữ mặc váy trắng xinh đẹp liền mở miệng nói: "Đại thẩm thẩm, dì đã đi đâu?

Bạch mụ mụ đang tìm dì a."

"Chuyện gì?"

"Con cũng không biết, dì nhanh đi gặp."

Đại thẩm gật đầu, lại chỉ vào Trần Thanh Lam nói: "Đây là bạn của Nguyễn tiểu thư, con dẫn nàng đi gặp tiểu thư đi.

Đây là đứa nhỏ nhà tôi, tên gọi Tiểu Thanh Ca, cô đi theo con bé, nó sẽ dẫn cô đi tìm Nguyễn tiểu thư."

Đại thẩm giới thiệu xong lại nhìn Trần Thanh Lam: "Nói rất nhiều ngược lại quên thỉnh giáo quý danh của cô, thật sự thất lễ."

Liền khẽ che miệng lại cười cười.

Trần Thanh Lam vốn đang nghĩ ngợi vì sao người ở đây đều nói chuyện theo lối cổ phong, lần này lại càng hoảng sợ, thôn làng này có điểm thật quỷ dị.

"Đại thẩm khách khí.

Tôi họ Trần, tên gọi Thanh Lam."

Lập tức đại thẩm cùng vài người gần đó đều giật mình, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm từ trên xuống dưới.

Đại thẩm có chút khom người, còn kém quỳ xuống đất: "Ngài là...người của Trần gia Thanh Hà?"

Trần Thanh Lam còn chưa kịp đáp lời, đã thấy một người từ bên cầu chạy tới: "Đại thẩm tử, bà đi nơi nào, lại để cho Bạch mụ mụ tìm."

Nói đoạn liền lôi đại thẩm trong nháy mắt biến mất vô tung.

Trần Thanh Lam có chút ngốc, tốc độ này...

Thế giới trăm mét quán quân cũng không đuổi kịp đi.

Thiếu nữ được gọi Tiểu Thanh Ca mỉm cười nói: "Trần tiểu thư, em dẫn chị đi tìm Bích Sa tỷ tỷ?"

Trần Thanh Lam gật gật đầu: "Đã làm phiền em."

"Không phiền toái, vừa lúc em cũng muốn đi gặp Bích Sa tỷ tỷ.

Đúng rồi, chị cùng chị ấy quen biết thế nào?"

Thiếu nữ chợt dừng bước ngẩng đầu nhìn nàng, Trần Thanh Lam trên mặt có chút nóng lên, phát nhiệt, quen biết?

Các nàng tính quen biết sao?

Nàng nhất thời không biết đáp thế nào, Tiểu Thanh Ca đôi mắt to xinh đẹp không hề chớp cảm thấy hứng thú nhìn chằm chằm vào nàng, Trần Thanh Lam đành phải nói thẳng, "Kỳ thật không tính quen biết, chỉ là gặp qua một hai lần."

Các nàng vừa qua cầu, liền chứng kiến một khoảng sân rộng lớn đầy kín bàn tiệc, mà hai bên đường cũng xếp đặt vô số chỗ ngồi, phần lớn khách nhân đã ngồi vào chỗ của mình, nhóm người phục vụ vội vàng bưng lên thức ăn, bốn phía thắp đèn lồng sáng như ban ngày, cảnh tượng vô cùng huyên náo.

Thanh Ca tự giới thiệu họ Lương, mang theo nàng xuyên thẳng qua đám người, rất nhanh đã tới chỗ vị mỹ nữ kia.

Lương Thanh Ca hưng phấn kêu lên: "Bích Sa tỷ tỷ...

Bạn của tỷ tới tìm."

Mỹ nữ đôi con ngươi như mực đưa tới, thần sắc có chút kinh ngạc, nhưng ánh mắt rất nhanh đã trở về đạm nhạt.

Nàng thấp giọng nói gì đó với vài người ngồi bên, liền nhấc chân đi về phía Trần Thanh Lam.

Dưới ánh trăng, phối với một thân váy dài bích sắc, nàng đẹp tựa như từ trong tranh bước ra.

Cổ nhân thường nói, dưới ánh trăng ngắm mỹ nhân, giờ phút này Trần Thanh Lam trông thấy nàng, cảm giác chính là như vậy, nàng đẹp như hoa như ngọc, chỉ một ý cười cũng khiến lòng người rung động, nàng mỹ lệ cực hạn, nhưng trong đó lại mang theo một loại tư vị quen thuộc tận xương, để Trần Thanh Lam trong lòng cảm xúc thật phức tạp.

Nguyễn Bích Sa trước cùng Lương Thanh Ca nói cám ơn, "Em là..."

"Em là Lương Thanh Ca."

Nguyễn Bích Sa gật gật đầu, "Nghe nói Lương thị mỹ nhân rất nhiều, quả nhiên không sai."

Lương Thanh Ca đỏ bừng mặt, giậm giậm chân nói: "Bích Sa tỷ tỷ mới chính là mỹ nhân, tỷ đây là muốn chê cười em sao, thực đáng giận a."

Nếu đổi lại là bất kỳ ai thái độ như vậy, cũng sẽ khiến cho người đối diện phải nổi giận, thế nhưng Lương Thanh Ca lớn lên thuần khiết xinh đẹp, lại là dáng vẻ thiếu nữ đáng yêu, chỉ làm cho người cảm thấy ngây thơ động lòng người, không chút nào phản cảm.

Nguyễn Bích Sa chỉ là khẽ cười, cũng không có chút ý tứ nào trách giận.

Lương Thanh Ca giả vờ giả vịt ho vài tiếng: "Đúng rồi, Bích Sa tỷ tỷ, em nghe nói tỷ buôn bán cổ vật, không biết có thể tìm giúp em một thứ?"

"Ân."

Lương Thanh Ca nhón nhón chân, đến thật gần Nguyễn Bích Sa, thì thầm nói cái gì đó, lại hỏi: "Tỷ giúp em được không?"

Nguyễn Bích Sa trầm mặc không đáp, Lương Thanh Ca nóng nảy: "Em sẽ trả mười gốc Bích Căn Thảo, lại thêm một viên Tử Hồng Đan."

Nguyễn Bích Sa lắc đầu: "Vật kia rất khó tìm, chị sẽ tận lực, nhưng cần nửa tháng."

Lương Thanh Ca lúc này mới sung sướng cười rộ lên: "Dạ, em chờ tỷ."

Có người xa xa gọi cô, cô liền phất phất tay rời đi.

Lương Thanh Ca vừa đi, còn lại hai người bầu không khí có chút vi diệu.

Trần Thanh Lam có chút lúng túng, cũng không biết nên nói cái gì.

Mỹ nhân trước phá vỡ trầm mặc, cười dịu dàng nói: "Tôi còn lo nửa đêm không biết làm sao quay về nội thành, hiện tại có thể đi nhờ xe của cô.

Cô không ngại chứ?"

Trần Thanh Lam khẽ gật đầu: "Không ngại, có cô làm bạn, tôi đường xa cũng bớt hiu quạnh."

"Sau bữa tiệc còn có biểu diễn.

Cô hẳn là đói bụng rồi?

Chúng ta đến ăn chút gì đi."

Nàng thanh âm ôn nhu, lại mang theo mấy phần thân thiết, tựa như các nàng đã quen biết từ rất lâu.

Tiệc rượu trôi qua hơn nửa thời gian, tân lang tân nương cùng một đám phù dâu phù rể vờn quanh đến mời rượu, tân nương mặc lễ phục cổ đại màu đỏ, tư thái thướt tha, thoạt nhìn để cho Trần Thanh Lam có loại cảm giác mình đã xuyên trở về mấy trăm năm trước.

Tân nương cùng Nguyễn Bích Sa rất có giao tình, thường thường đến trò chuyện, chẳng qua đông người các nàng chỉ có thể vội vàng nói mấy câu, mời rượu xong mỗi người liền về chỗ ngồi rồi.

Ăn xong tiệc rượu, vẫn còn một chuỗi hoạt động chúc mừng khác.

Chủ nhà mời đến bốn đoàn hát, liền biểu diễn riêng biệt ở bốn cái sân khấu, thích kịch thì đến chỗ này, thích hí khúc thì đến chỗ kia, còn có ảo thuật, hòa nhạc.

Ngoài bờ sông đã sớm thả đầy hoa đăng, khách nhân nếu thích có thể lên thuyền nhỏ ngoạn một vòng quanh hồ.

Như vậy làm ầm ĩ, tới gần rạng sáng mới dần dần tản đi.

Nguyễn Bích Sa cùng Trần Thanh Lam chào từ biệt chủ nhà liền trở về, hai người đi qua cây cầu đá, đến chỗ đỗ xe, sau đó một đường lái xe đến phiên chợ, cũng không gì trở ngại.

Trần Thanh Lam hỏi rõ Nguyễn Bích Sa địa chỉ đem nàng đưa đến.

Nguyễn Bích Sa xuống xe, "Cảm ơn cô, có thời gian mời đến Bích Thảo Đường thưởng trà."

Trần Thanh Lam khẽ gật đầu, "Không khách khí.

Tôi cũng cảm ơn cô.

Nếu không gặp được cô, tôi liền phải ở trong xe đợi cả đêm.

Mặc dù đi lạc đường, nhưng tôi thực vui vẻ, cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng tham dự tiệc cưới đặc sắc như vậy."

Nguyễn Bích Sa mỉm cười.

"Cô quá khách khí, nhớ rõ có thời gian liền đến chỗ tôi.

Hẹn gặp lại."

"Tạm biệt."

----------------
 
[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
☆Chương 4: Mỹ nhân cuốn rèm châu


Qua hai ngày, Trần Thanh Lam tìm Lưu quản lý, hỏi đường đi bái phỏng Nguyễn Bích Sa.

Đến một lần trả nhân tình, thứ hai, nàng mới đến thành phố này, ở bên cạnh cũng không có bạn bè, kết giao bạn mới cũng tốt.

Người nọ thấy thế nào đều là phong nhã uyển chuyển, hợp tính nết nàng.

Trước khi xuất phát nàng đã hỏi rõ địa chỉ, nhưng tìm được vẫn phí không ít công phu.

'Ngõ nhỏ phía trước' nghe rất gần, tuy nhiên đến được lại là một chuyện khác.

Nơi này địa hình phức tạp, ngõ lớn ngõ nhỏ chằng chịt, không phải dân địa phương liền rất dễ lạc đường, Trần Thanh Lam không nhớ đã hỏi đường bao nhiêu lần mới đến được nơi.

Trong hẻm nhỏ u tĩnh, đối diện vườn hoa, một tòa nhà kiến trúc cổ điển nằm sừng sững.

So với các cửa hiệu mặt tiền sát đường, lưu lượng người đi ngang giảm rất nhiều, thực sự rất yên tĩnh.

Bích Thảo Đường có một trệt một lầu, tường trắng ngói đen, tràn ngập phong vị cổ xưa.

Nền nhà rất cao, được một cầu thang nhỏ dẫn lên.

Cánh cửa bên ngoài bằng gỗ cây sưa, nền cửa màu đen, hoa văn màu đỏ, đen đỏ tôn nhau lên, rất là chói mắt, rồi lại có một loại xung đột đẹp đến khiến người không rời mắt nổi.

Cửa gỗ nửa mở nửa đóng, làm người ta muốn tìm tòi vào bên trong, rồi lại không dám lỗ mãng.

Trần Thanh Lam tin rằng chủ nhân nơi đây rất thông hiểu tâm lý học, chỉ một trương cửa nhỏ đã dẫn phát tâm hiếu kỳ của người qua đường, rồi lại có thể ngăn cản một vài khách nhân vô vị tiến vào, dù sao đồ cổ không phải ai cũng đều tiêu phí được.

Bậc thang một bên bày đầy chậu hoa hồng phấn đang nở rộ, một đường lan tràn đến cạnh cửa, đem ngắn ngủn vài bước đường hoạt sắc sinh hương, thập phần tao nhã.

Nếu không phải trên cánh cửa treo bảng hiệu Bích Thảo Đường, thật khiến người lòng nghi ngờ đây là dinh thự của một vị tiểu thư quyền quý nào đó.

Trần Thanh Lam có chút do dự đẩy cửa đi vào, phong linh treo trên đầu đinh đang rung động, nguyên lai sau cửa treo một chuỗi chuông gió hình lá liễu, diệp lục nho nhỏ xanh biếc bởi vì ngoại lực tác động mà lẫn nhau va chạm, rất nhanh lại chìm xuống, tiếng chuông thanh thúy lọt vào tai.

Chợt nghe được một thanh âm nhu hòa dễ nghe truyền đến, Trần Thanh Lam quay đầu lại, đã nhìn thấy Nguyễn Bích Sa nhấc lên rèm châu, làm động tác hoan nghênh: "Trần tiểu thư, mời vào."

Ngón tay nàng thon dài trắng như tuyết, màu da trong suốt, nhẹ nhàng vén lên bức rèm châu màu tím, để Trần Thanh Lam chợt nhớ tới một câu thơ trứ danh của Lý Bạch: Người đẹp cuốn bức rèm châu.

"Hôm nay có thời gian, cho nên muốn đến nhìn cô một chút, không biết có ảnh hưởng đến việc buôn bán của cô?"

Trần Thanh Lam nhẹ giọng nói.

Nàng xưa nay cũng chưa từng không hẹn trước mà đến, việc hôm nay thật sự có chút đường đột, hoàn toàn không phải tính cách của nàng.

Nguyễn Bích Sa mỉm cười: "Không ngại, tôi rất nhàn rỗi.

Mau vào, chúng ta ngồi trò chuyện."

Trần Thanh Lam theo nàng đi vào nội phòng, thuận tay đem bánh ngọt đưa cho nàng, "Tôi nghe nói cô thích ăn bánh ngọt, nhưng không biết khẩu vị của cô, liền mua một chút, cô nếm thử."

Nguyễn Bích Sa nói lời cảm tạ tiếp nhận, "Cô quá khách khí."

Bánh ngọt là bánh kem tươi hoa quả, bên ngoài là lớp kem sữa, bên trong nhân đủ loại trái cây tươi bày trí vừa đẹp vừa ngon, hương vị ngọt ngào mê người.

Để bánh lên trương bàn gỗ, Nguyễn Bích Sa mời Trần Thanh Lam ngồi xuống nệm bồ hoàn, liền đi vào phòng trong pha trà.

Trần Thanh Lam lúc này mới thoải mái dò xét xung quanh, đây là một gian cửa hiệu hình chữ nhật, bày trí trang nhã, chỗ ngồi của nàng cách phòng trong bởi bức bình phong.

Trên bình phong vẽ cảnh sắc bốn mùa hoa nở, khảm san hô, thủy tinh cùng trân châu, thập phần mỹ lệ.

Phía trước là một trương bàn gỗ tử đàn, dùng làm quầy hàng, phía trên chỉnh tề bày giấy tuyên thành, nghiên mực, vài quyển thư tịch cùng con dấu.

Hai bên tường là các kệ gỗ hoa văn tinh xảo, chất gỗ màu đen bóng, thoạt nhìn phi thường trân quý, cũng đủ để tôn lên giá trị của những vật phẩm bên trong.

Giữa nhà có một tiểu đảo nhỏ, trên có một thảm cỏ màu xanh, trồng nhiều loại hoa hồng, lại có một dòng suối nhỏ không biết ngọn nguồn từ đâu, dọc theo cửa bên phải chảy róc rách, tiếng nước chảy, phối với cảnh quan, càng làm không gian trở nên u tĩnh.

Trần Thanh Lam trong lòng tán thưởng, mà lúc này Nguyễn Bích Sa đã khoan thai bưng khay trà đi ra, mặt trên bày một bộ trà cụ bằng sứ men xanh, kiểu dáng đơn giản, miệng tách cùng tay cầm có một kim tuyến hoa văn, tính chất trơn bóng tựa như bạch ngọc, vừa nhìn cũng không phải là phàm phẩm.

Nguyễn Bích Sa buông khay, đem đồ uống trà từng cái dọn xong, lại cắt hai phần bánh ngọt phóng tới riêng phần mình trước mặt, lúc này mới ngồi xuống châm trà cho Trần Thanh Lam, nàng nhỏ nhẹ nói: "Tôi mới được một loại quả trà, vị rất đặc biệt.

Cô thử xem."

Trần Thanh Lam vội vàng nói cám ơn, "Tiệm của cô thật lịch sự tao nhã."

Như thế lời thật lòng, Nguyễn Bích Sa cười cười không đáp, cũng làm cho Trần Thanh Lam có chút ngượng ngùng bởi vì mình nói lời khách sáo bị chủ nhân xem thấu.

Nàng che giấu mà cầm tách trà uống một ngụm, trà vào miệng thoáng đắng chát, nhưng sau khi nuốt xuống, cảm giác cổ họng sinh hương, thoải mái vô cùng.

Nàng nhấp thêm một ngụm, loại cảm giác này càng cường liệt, một tách trà bất tri bất giác uống xong, cảm giác lỗ chân lông toàn thân đều giãn nở.

Trần Thanh Lam kinh ngạc, "Đây là trà gì?

Uống ngon thật."

"Đây là Tuyết Tâm Thảo ở núi Trường Bạch, cộng thêm Hồng Đan Quả ở Phượng Giang tinh chế mà thành, cô ưa thích, đợi tí nữa mang chút ít trở về uống."

Trần Thanh Lam vội vàng lắc đầu, "Không không, cô đừng khách khí."

"Tôi xem Trần tiểu thư không giống người địa phương, đến bên này công tác?"

Nguyễn Bích Sa cười châm thêm trà cho nàng, nhẹ giọng hỏi.

"Ân.

Người Bắc kinh.

Công ty mở thêm hạng mục bên này, tôi trước tới giám sát."

"Thì ra là thế.

Vậy là cô hai phía chạy hay vẫn là thường trú?"

"Đoán chừng là hai phía chạy."

"Đây chẳng phải là rất vất vả?"

Trần Thanh Lam cười khổ, "Không có biện pháp.

Hiện tại người trẻ lập nghiệp đều như vậy."

Nguyễn Bích Sa khẽ gật đầu ứng, Trần Thanh Lam lại nói: "Tôi ngồi cùng cô nơi đây, ngược lại trộm được nửa ngày rảnh rỗi."

Nguyễn Bích Sa đáp nàng: "Vậy cô nhất định phải nhiều tranh thủ thời gian rồi."

Hai người đều cười rộ lên.

Đang nói chuyện, tiếng chuông gió thanh thúy lại vang lên, có hai người khách trẻ thoạt nhìn là tình lữ đẩy cửa bước vào.

Trần Thanh Lam vội nói, "Cô bận rộn."

Nguyễn Bích Sa lại không có ý tứ đứng dậy, chỉ là quay đầu ôn hòa đối khách nhân nói, "Thỉnh tùy ý, có nhìn trúng món gì liền gọi tôi."

Lại nói với Trần Thanh Lam, "Không có việc gì, chúng ta tiếp tục trò chuyện."

Đôi nam nữ vui vẻ ứng, liền ở bên kia chậm rãi đánh giá các món hàng, hiển nhiên Nguyễn Bích Sa thái độ tùy ý càng để bọn họ buông lỏng.

Chỉ chốc lát, người nữ kia như nhìn trúng cái gì, giương giọng gọi, "Lão bản..."

Nguyễn Bích Sa đối Trần Thanh Lam bày ra ý xin lỗi, liền xin phép đi một chút.

Trần Thanh Lam đem khối bánh ngọt thả vào miệng, chợt nghe được người nữ kia nghẹn ngào thét lên: "Cái gì, khuyên tai này lại muốn ba vạn?"

"Đúng vậy, đây là khuyên tai Hoàng hậu Uyển Dung * từng đeo qua, thành phần là trân châu cùng vàng ròng, so sánh quý báu."

Nguyễn Bích Sa ôn hòa mà giải thích, cũng không hề giống những người buôn bán hay mời chào rằng, thứ này tốt như thế nào, đáng giá mua như thế nào.

Đương nhiên, có lẽ nàng nhìn ra đôi nam nữ này năng lực tiêu phí cấp độ khá thấp, chẳng muốn nhiều lời.

Gia đình Trần Thanh Lam giàu có, bậc cha chú cũng yêu thích thu thập đồ cổ, nàng đối cổ vật kiến thức cùng khả năng giám định cũng không tệ, nhưng là nàng không muốn đặt chú ý nhiều ở phương diện này.

Lão thái gia từng nói: Hết thảy đồ cổ đều tích lũy âm khí hơn trăm năm nghìn năm, nữ tử đụng tới đều sẽ gặp điềm xấu.

Trần Thanh Lam khoan thai uống trà, nghe bên kia Nguyễn Bích Sa nhẹ giọng nói chuyện, liền sau đó là tiếng nam nhân xen vào: "Đồ vật thuộc về nữ nhân vong quốc, dĩ nhiên là điềm xấu, không nên giá cao như vậy."

Trần Thanh Lam một miệng trà suýt nữa phun tới.

Thứ nhất là vì nam nhân kia biết đồ vật xui xẻo vẫn muốn mua, hết lần này tới lần khác còn muốn bày ra vẻ am hiểu,, làm cho người bật cười.

Nữ nhân cũng không vui, gặp nam nhân cho cái thang cũng liền theo rơi xuống, "Đúng vậy.

Chúng ta xem xét món khác đi."

Cô ta có chút lưu luyến đem khuyên tai từ trên lỗ tai tháo xuống trả lại cho Nguyễn Bích Sa, hai người lại giả vờ giả vịt nhìn một hồi, liền rời đi.

Nguyễn Bích Sa đi trở về, thản nhiên ngồi xuống, "Ngượng ngùng."

"Nào có."

Nguyễn Bích Sa uống một ngụm trà, bưng tách, ánh mắt thoáng dương nhìn xem nàng, "Đúng rồi, cô ưa thích đồ cổ sao?"

Trần Thanh Lam có chút ngượng ngùng, "Thật đúng là không hiểu.

Rất ít tiếp xúc phương diện này."

"Vậy cô thích gì?"

Trần Thanh Lam biết rõ người ta là cố ý sáng tạo chủ đề, vì vậy đáp: "Ngược lại thật không có hứng thú gì đặc biệt.

Đọc sách, nghe một chút âm nhạc tính sao?"

"Đương nhiên.

Cô ưa thích loại loại hình âm nhạc nào?"

"Cổ điển đấy."

Nguyễn Bích Sa đứng lên, "Cô chờ một chút."

Nàng quay người vào phòng trong, chỉ chốc lát, tiếng đàn réo rắt liền truyền đến, tích tích như thanh lộ, róc rách như dòng suối, chậm rãi như sóng triều.

Có thể sánh với Thanh Phong Minh Nguyệt, khoan thai lọt vào tai, kỹ xảo diễn tấu thậm chí còn cao hơn lần đó Trần Thanh Lam đến dự Đại Kịch Viện ở nhà hát Quốc Gia, nghe qua mấy vị đại cao sư vinh dự quốc bảo đánh đàn.

Trần Thanh Lam không khỏi say mê, Nguyễn Bích Sa sau một lúc mới trở ra, cười hỏi: "Như thế nào?"

Trần Thanh Lam cho rằng nàng đi bên trong bật khúc nhạc, có chút tò mò: "Rất êm tai.

Không biết là CD nào?

Tôi cũng muốn mua một đĩa đặt ở trong nhà."

Nguyễn Bích Sa cười đến thâm ý, "Chỉ sợ thị trường không bán."

Trần Thanh Lam có chút tiếc hận, nhưng nàng cùng Nguyễn Bích Sa không thân quen, tự nhiên không có khả năng mượn về ghi âm, thở dài, "Vậy thì thật đáng tiếc."

"Cô ưa thích, lúc nào cũng tới nghe là được."

Trần Thanh Lam có chút kinh ngạc, thế nào không nói cho nàng mượn về nghe?

Lại nghĩ hẳn là đĩa nhạc kia rất quý giá, chủ nhân không muốn qua bàn tay người khác, cho nên mới khéo từ chối.

Nàng không biết đối phương là thiệt tình hay khách sáo, liền nửa đùa nửa thật nói: "Nếu tôi ngày nào cũng đến đây, sợ rằng đem trà cùng bánh ngọt của cô ăn sạch."

Nguyễn Bích Sa khẽ cười, "Tôi có rất nhiều trà.

Cô đừng khách sáo."

Hai người trò chuyện đến qua thời gian trà chiều, vừa vặn có khách vào cửa tiệm, Trần Thanh Lam liền thừa cơ cáo từ.

Trở ra cửa, trong tay cầm một túi nhỏ đựng mấy quả trà nàng vừa rồi uống qua, là Nguyễn Bích Sa kiên quyết kín đáo đưa cho nàng đấy, bởi vì có khách nhìn chăm chú, nàng cũng không tiện nhiều đùn đẩy, liền cảm ơn mang đi.

Nàng trở lại văn phòng, pha một tách trà, một bên lật văn kiện xem xét.

Trương Tranh đi đến, nói với nàng một ít công sự, sau khi nói xong lại bát quái: "Nghe nói đại tiểu thư đi Bích Thảo Đường rồi sao?

Như thế nào, gặp mỹ nhân thấy như thế nào?"

"...

Nói hưu nói vượn cái gì?"

"Đại tiểu thư, đừng giả bộ.

Chúng ta cũng biết cô hỏi Lưu quản lý địa chỉ của Bích Thảo Đường.

Chẳng lẽ không phải vì nhìn mỹ nhân?"

Hắn nháy mắt ra hiệu, một bộ 'Nhìn không ra cô có loại sở thích này', quả thực là cần ăn đòn.

"Tôi xem các anh thật sự là quá rảnh rỗi rồi.

Như vậy...

Anh đem những thứ này đều xử lý đi."

Nàng đem trên bàn văn bản tài liệu đổ lên trước mặt hắn, sau đó ung dung nâng tách trà, nhấp một ngụm.

Trương Tranh: "..."

"Đại tiểu thư cô nói rất phải, bát quái là không đúng.

Chúng ta muốn kiên quyết ngăn chặn.

Tôi đây liền đi giáo huấn Lưu quản lý."

Trương Tranh nói xong, chân đạp Phong Hỏa Luân liền chuồn mất.

Trần Thanh Lam tức giận hừ một tiếng, sắp tới dĩ nhiên cho bọn họ thật nhiều bận rộn.

---------------------

*Chú thích:

(1) Người đẹp cuốn bức rèm châu: trích từ bài thơ "Oán tình" của Lý Bạch.

OÁN TÌNH

Người đẹp cuốn bức rèm châu

Mày ngài lặng lẽ khẽ chau mơ màng.

Bỗng nhìn lệ ướt hai hàng

Làm sao biết được là nàng giận ai!

(2) Hoàng Hậu Uyển Dung (1906-1946): Hoàng hậu Trung Hoa cuối cùng, trở thành Hoàng hậu từ năm 16 tuổi, là một đóa hoa sa ngã, tuổi thanh xuân trôi trong ghẻ lạnh, chết cô độc trong trại giam.

Theo sử sách ghi chép, bà có một dung mạo thanh tân, mái tóc đen tuyền, da trắng má hồng, đôi môi trái tim ửng đỏ, cung cách thì lúc nào cũng đài các nhu mì, nói năng thì nhỏ nhẹ, tính tình trầm lắng an yên.

Năm hoàng đế Phổ Nghi tròn 16 tuổi, các quan lại trong cung đề xuất ông nên có một hoàng hậu cho phù hợp lễ nghi triều đình, lúc này người sáng giá nhất được tiến cử chính là Uyển Dung, người của gia tộc Quách Bố La đưa vào triều đình "giữ chức vụ" mẫu nghi thiên hạ với mục đích duy nhất là củng cố quyền lực trường tồn.

Uyển Dung tên đầy đủ là Quách Bố La Uyển Dung, sinh năm 1906, con gái duy nhất của Nội vụ Đại thần Vinh Nguyên.

Gia tộc Quách Bố La là một gia tộc rất có thế lực, nhiều đời đều giữ những chức vụ quan trọng trong triều đình nhà Thanh.

Cũng chính vì gia đình quyền thế và sự mưu cầu quyền lực tuyệt đối đó đã vô tình đẩy Uyển Dung vào một cuộc đời đầy bi kịch mà ngay cả bà cũng không thể ngờ được.
 
[Bh-Edit]Mê Xuyên Chí - Lưu Ly Tú
☆Chương 5: Thân cận


Tuy rằng Nguyễn Bích Sa nói hoan nghênh nàng tùy thời đến làm khách, nàng cũng có lòng, nhưng nàng thật không dám coi trọng.

Sẽ thật buồn cười nếu người khác nói một cách bâng quơ, mình lại nghiêm túc đi thực hiện điều đó.

Hơn nữa hạng mục của công ty nàng tại đây rất quan trọng, nàng bận rộn xử lý công vụ nên không có thời gian chú ý đến chuyện này.

Công ty nàng mua vài khu đất tại đây để phát triển nghiệp vụ bất động sản.

Sau khi thu mua đất nông nghiệp, chính là có rất nhiều đầu mối cần được khơi thông, để biến khu đất đó thành đất thổ cư.

Mặc dù Chu Chính chịu trách nhiệm về phương diện này, nhưng Trần Thanh Lam vẫn khó tránh khỏi tham dự một số tiệc chiêu đãi, nàng là CEO của dự án này, cho dù có miễn cưỡng thế nào, cũng chỉ có thể nhận mệnh.

Thế nhưng cục trưởng mới nhận chức bên kia thật sự khiến người phiền chán, ngoài lòng tham không đáy, còn muốn quy tắc ngầm với nàng, ám chỉ rằng nếu nàng đi cùng hắn thì sẽ không có vấn đề gì trong việc phê duyệt, thật đem nàng chọc tức.

Nếu không phải nàng làm người ổn trọng, nhất định sẽ đem khuôn mặt béo ngậy của hắn úp vào nồi lẩu đầu cá nóng hổi kia, cho dù nàng thật làm như vậy, cũng là quá nhẹ nhàng cho hắn.

Như thế cũng quá đủ đối với nàng, lấy cớ đi vệ sinh, nàng nhanh chóng rời xa bữa tiệc xa hoa nhưng khiến người buồn nôn này.

Bên ngoài đình viện hoa và cây cảnh xanh rờn, bày trí rất lịch sự tao nhã, cố tình đám người thô tục kia lại ở trong một không gian thanh nhã như vậy, này cũng đủ châm chọc.

Trần Thanh Lam hừ lạnh một tiếng, suy nghĩ có nên trực tiếp bỏ về hay không, Chu Chính và Trương Tranh sẽ thay nàng tìm lý do thỏa đáng.

Đang nghĩ như vậy, chợt nghe được một tiếng thở nhẹ.

"Trần tiểu thư?"

Dĩ nhiên là Nguyễn Bích Sa, nàng ấy chậm rãi đi tới, đối nàng ôn nhu cười, "Tôi xa xa nhìn giống như cô, không ngờ thật là cô."

Trần Thanh Lam cũng kinh ngạc, khách khí mà chào hỏi: "Nguyễn tiểu thư, thật là trùng hợp."

"Cô cùng bằng hữu tới dùng cơm?"

Trần Thanh Lam cười khổ, "Xã giao."

"À."

Nguyễn Bích Sa hiểu rõ gật đầu, "Tôi có bằng hữu chọn trúng một kiện đồ cổ, họ mời tôi đến giám định, vừa xong việc.

Cô bên kia đã xong chưa?"

"Vẫn chưa xong, nhưng tôi định rời đi."

Nguyễn Bích Sa dùng ngữ khí trưng cầu hỏi nàng: "Vậy...

đi cùng tôi chứ?"

Trần Thanh Lam không chút do dự gật đầu, "Được."

Hai người kề vai sát cánh rời đi, trên đường Trần Thanh Lam nhắn tin cho Trương Tranh, báo mình hơi mệt nên về trước, việc còn lại liền giao cho bọn hắn.

Trương Thanh nhìn tin nhắn mà khổ không thể tả, mới vào tiệc có mười phút, đồ ăn còn chưa bưng lên đủ, giám đốc điều hành liền rời đi....

Hắn đành phải vắt hết óc thay nàng tìm lý do.

Trần Thanh Lam sợ vào tiệc không thể không uống rượu, nên không lái xe tới.

Hai người thuê xe rời đi.

Nguyễn Bích Sa mời nàng đến Bích Thảo Đường làm khách, Trần Thanh Lam lập tức vui vẻ đáp ứng.

Hai người xuống xe, bước chậm về phía Bích Thảo Đường.

Nguyễn Bích Sa hỏi nàng, "Dạo nào cô rất bận phải không?

Cô đã đồng ý 'thường xuyên đến', nhưng tôi chờ dài cổ cũng không gặp được người."

Trong giọng nói mang theo hờn dỗi, như có như không hàm xúc ý tứ phàn nàn, Trần Thanh Lam nghe được trong lòng thoải mái, thầm nghĩ người ta chân tâm thật ý chính mình ngược lại hoài nghi người ta hư tình giả ý, không khỏi xấu hổ, "Thật có lỗi.

Tôi rất muốn đến chỗ cô, chẳng qua công việc khiến tôi có chút phiền lòng, nên tôi sợ lây nhiễm tâm tình không vui đến cô."

Nguyễn Bích Sa nở nụ cười, "Như thế nào?

Nói tôi nghe một chút."

"Công ty tôi mua một khu đất nông nghiệp, muốn lên thổ cư nhưng vẫn còn chưa được phê duyệt, tôi bị chuyện này gây phiền nhiễu."

Trần Thanh Lam nói đến hàm súc, con người bây giờ đến vì lợi, họ sẽ không giúp bạn nếu sự tình không có chỗ tốt cho họ.

Bết bát nhất chính là có loại người cầm chỗ tốt còn không chịu thực hiện lời hứa.

"Lên thổ cư sao?"

"Ừm."

"Chuyện này... không phải là do tân cục trưởng Cục quản lý bất động sản phụ trách?"

Trần Thanh Lam kinh ngạc, "Cô nhận thức?"

"Không biết."

"Ây..."

Trần Thanh Lam không hiểu sao nhẹ nhàng thở ra.

Được rồi, nàng cũng không biết thả lỏng vấn đề gì, chỉ là cảm thấy nhẹ nhõm không giải thích được.

Đại khái là bởi vì Nguyễn Bích Sa thật đẹp, mà tay cục trưởng đầu heo kia quá háo sắc, nàng sợ....

"Bất quá tôi quen biết ông nội của hắn.

Hắn làm người tham lam, vô dụng lại háo sắc, nhưng đáng ngạc nhiên là hắn rất có hiếu, chỉ cần thái gia đưa ý kiến, hắn sẽ không dám cãi lại.

Cô nói chi tiết sự việc một chút, tôi sẽ nhờ thái gia ra mặt."

Trần Thanh Lam có chút do dự, nàng không phải không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nếu việc này thành, thật là nợ bao nhiêu nhân tình.

Hơn nữa nghe ngữ khí của Nguyễn Bích Sa, tựa hồ nàng ấy cùng vị thái gia kia khá quen thuộc, thậm chí làm cho người ta có một loại cảm giác, nàng ấy có thể tùy thời sai khiến thái gia kia làm việc.

Nhưng nếu đúng như vậy, công vụ của nàng tất nhiên sẽ thành.

"Có vẻ không tốt lắm."

"Như thế nào không tốt?

Cô sợ phiền toái tôi?

Tôi ngược lại hy vọng cô sớm giải quyết chuyện phiền lòng, đem công vụ làm thỏa đáng, sau đó dành thời gian cùng tôi phẩm trà nói chuyện phiếm."

Nàng nói rất bình thản, Trần Thanh Lam lại không hiểu sao có chút nóng mặt, "Nếu thật như thế, tôi nhất định ngày ngày tới quấy rầy."

"Cầu mà không được."

Kết quả Nguyễn Bích Sa nói được thì làm được, sáng ngày thứ hai, Trương Tranh còn đang trong giấc mộng đã bị điện thoại đánh thức, là cục trưởng Thân gọi đến.

Đối phương cho biết đã suốt đêm xử lý công vụ, sáng sớm liền phê duyệt xong dự án của công ty hắn, gọi hắn đến nhận hồ sơ bàn giao.

Trương Tranh kinh sợ vô cùng, nói với Trần Thanh Lam: "Chúng ta còn chưa kịp gửi lễ vật đi."

Tốc độ này, đều bắt kịp hoả tiễn rồi.

Trương Tranh đều nhéo bắp đùi đến bầm tím, không thể tin được đây là sự thật.

Trần Thanh Lam biết rõ là Nguyễn Bích Sa giúp đỡ, cũng không nói gì thêm, chỉ yêu cầu Trương Tranh rút ra 20 vạn nhân dân tệ trong 'phí tổn giao tiếp' mà công ty cho phép, để trả ơn quý nhân.

Trương Tranh tuy rằng kinh ngạc nhưng cũng không hỏi nhiều, bọn họ biết dự án có thể thuận lợi thông qua, nhất định là Đại tiểu thư được người phụ trợ.

Nếu người ta đã xuất lực, gửi chút tiền trà nước là lẽ đương nhiên, chẳng qua không biết là vị nào, năng lực phi phàm!

Trần Thanh Lam đi mua bánh ngọt, rốt cuộc có thể lẽ thẳng khí hùng mà đến thăm Nguyễn Bích Sa.

Tuy rằng đây cũng không cần thiết, nhưng sẽ khiến nàng tự tại một chút.

Đẩy cửa Bích Thảo Đường, người đón tiếp nàng là một cô gái mặc áo xanh kiểu cổ điển, "Tiểu thư nói, lần này cô đến tất nhiên muốn làm vài nghi lễ xã giao mà nàng không thích, cho nên nàng tạm tránh mặt."

Cô gái nhìn gương mặt rối rắm nói không nên lời của Trần Thanh Lam, lại tiếp một câu: "Bất quá tiểu thư cũng nói, nếu cô đáp ứng không nhắc lại việc này, nàng liền mời cô cùng đi ngắm hoa, hoa anh đào Nam Sơn đang nở, thật đúng dịp."

Trần Thanh Lam không biết Nam Sơn là nơi nào, cũng chưa từng nghe qua thành phố này có hoa anh đào, chỉ là bất đắc dĩ thở dài, "Được."

Nàng nghĩ về sau sẽ tìm cơ hội đền bù, việc tặng chi phiếu đổi thành mua đồ cổ sẽ không vấn đề chứ?

"Hãy để lại địa chỉ của cô, tiểu thư sẽ đến tìm cô sau."

Trần Thanh Lam lưu lại địa chỉ, đặt bánh ngọt xuống bàn, sau đó phiền muộn rời đi.

Nàng cảm thấy có chút biệt khuất, cảm giác hành động cùng tâm tư của mình đều bị nữ nhân mình xem trọng nhìn thông thấu, nhưng đây cũng chính là chỗ cao minh của nàng ấy: Nàng ấy cho mình nợ nhân tình, nhưng lại không muốn làm mình cảm thấy bị thiếu nợ.

Mà chuyện này lại xuất phát từ thiện ý của nàng ấy, cho nên nàng không thể oán trách.

Sắc trời tối đen, Trần Thanh Lam sớm từ công ty về nhà chờ, nhưng lại một mực không thấy bóng dáng Nguyễn Bích Sa.

Kim đồng hồ chỉ hướng tám giờ.

Trần Thanh Lam đều có chút hoài nghi Nguyễn Bích Sa sẽ không tới nơi này, bởi vì đêm hôm khuya khoắt rồi đấy...

Đi nơi nào ngắm hoa?

Bất quá, ngắm nàng ấy, cũng xem như là ngắm hoa đi?

Điện thoại vang lên, Trần Thanh Lam tưởng rằng Nguyễn Bích Sa, cuống quít tiếp, lại thất vọng nghe được là tiếng em họ của mình, nàng tức giận, "Chuyện gì?"

"Không có việc gì em không thể gọi điện cho chị sao?"

Bên kia bất mãn hỏi một câu.

"Nếu vô sự, chị cúp máy đây, chị đang đợi người."

"Chị đợi ai?"

Nghe được có biến, đối phương tiếng nói càng thêm hưng phấn, "Chị họ thật hư nha, khẳng định có đối tượng, em muốn đi méc dì."

"Nói hưu nói vượn.

Đầu óc em cả ngày chứa thứ gì?"

"Ấy....

Chị họ gần đây xem rất nhiều phim cổ trang sao?

Như thế nào nói chuyện như người cổ đại?"

Trần Thanh Lam ngây ra một lúc, nàng vuốt vuốt mi tâm, đại khái là bởi vì thường xuyên nói chuyện cùng Nguyễn Bích Sa, nàng cũng cảm nhiễm một chút ngữ khí cổ đại, xem ra là bị nàng ấy lây bệnh rồi.

"Xem ra em rất nhàm chán, chị tắt máy đây."

Vừa nói xong, chợt nghe chuông cửa vang lên, Trần Thanh Lam không chút do dự tắt ngang em họ nàng lần nữa gọi đến.

Quả nhiên là Nguyễn Bích Sa.

"Người thưởng hoa đã chuẩn bị xong chưa?"

Nguyễn Bích Sa nhìn màn hình ngoài cửa hỏi.

Trần Thanh Lam nở nụ cười, chính mình quả nhiên là bị lây bệnh đấy.

"Đợi tôi.

Lập tức đến ngay."

------------------------------
 
Back
Top Bottom