Khác [BH][Edit-Hoàn] Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" - Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu

[Bh][Edit-Hoàn] Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" - Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu
Chương 17


Hai người còn mặc đồ cưới, nặng nề nhất là mũ phượng đè trên đỉnh đầu, làm hai người cảm thấy khó khăn , vừa hôn xong, Dương Nhược Thanh đem mũ phượng hai người tháo xuống, kéo Lâu Ngữ Tuyết lại bàn ngồi xuống, nàng mới vừa ở ngoài còn ăn một chút, Lâu Ngữ Tuyết một chút cũng chưa ăn, bây giờ chắc đã đói lắm.

Lâu Ngữ Tuyết vốn có chút bất mãn, nhưng nhìn đầy bàn thức ăn ngon liền khôi phục dáng vẻ vui mừng, không chút khách khí ngồi xuống, nâng đũa gắp thức ăn.

Dương Nhược Thanh lúc này mới ngồi xuống, giương mắt nhìn Lâu Ngữ Tuyết.

Bộ dáng đói bụng kia làm cho người ta cảm thấy sợ.

Lâu Ngữ Tuyết nói nàng cũng phải ăn, đem đũa đưa tới Dương Nhược Thanh.

"Nàng đừng khách sáo, ăn nhanh đi"

Dương Nhược Thanh nào dám không khách sáo, nàng có chút hoài nghi một bàn này có đủ Lâu Ngữ Tuyết ăn không, nàng làm sao quên Lâu Ngữ Tuyết có sức ăn kinh người chứ?

Trước kia còn trêu chọc nàng ăn nhiều không ai dám lấy, hôm nay cuối cùng gả cho mình, cũng may nàng có tự kiếm tiền nuôi mình, nếu không dựa vào mình bổng lộc, thật đúng là sợ thiệt thòi nàng.

Lại nghĩ tới, nàng nên ăn nhiều chút, đem những món ăn kia chuyển tới Lâu Ngữ Tuyết.

Lâu Ngữ Tuyết nhìn nàng không ăn, nghĩ khi nãy nàng bên ngoài ăn cũng không nhiều lắm, gắp cho nàng mấy đũa

"Nàng mau ăn a, ta cũng không ăn hết, nàng ăn nhiều chút, chờ lát nữa mới có sức làm việc"

"Nàng đang mang thai, chuyện động phòng nên tạm gác lại trước đi" Dương Nhược Thanh vốn đang gắp thức ăn vào trong miệng, nghe Lâu Ngữ Tuyết nói, ăn không vô, mình rốt cuộc cưới một nương tử đói khát a.

"Không được!

Nàng biết ta muốn cùng nàng thành thân bao lâu không?

Thật vất vả mới thành thân, nên cho ta một đám cưới hoàn chỉnh, động phòng không thể gác lại" Không ngờ Lâu Ngữ Tuyết không nói hai lời, mặc kệ .

"Nàng nói chúng ta có hài tử là do trời ban, làm sao chúng ta có thể không cẩn thận, chúng ta lại không giống phu thê như người khác, sau này còn có cơ hội.

Bất luận nói thế nào, chuyện này quan trọng, không thể đùa giỡn" Dương Nhược Thanh còn đang tận tình khuyên bảo, nói đến phần sau, vô tình bày ra dáng vẻ phu tử, mặt có chút nghiêm túc.

"Phu tử ~, ta chỉ là không muốn phụ lòng một đêm xuân tiêu này" Lâu Ngữ Tuyết làm nũng, Dương Nhược Thanh có chút lúng túng ho khan mấy tiếng.

"Ở nhà không cần gọi phu tử, nếu không nàng ở phía trên đi?"

Dương Nhược Thanh suy nghĩ, nói Lâu Ngữ Tuyết làm an toàn chút, cũng không phụ lòng một đêm tân hôn.

"Ta không thích, ta lười biếng, không muốn động tay, xin phu quân chịu mệt mỏi chút" Ai ngờ Lâu Ngữ Tuyết lại không làm.

"Nàng nói với ta, ở phía dưới mệt mỏi hơn sao?

Chẳng lẽ là nói dối ta?"

Mấy ngày trước hai người dính nhau, quả thật là hàng đêm sênh ca.

Dương Nhược Thanh có lúc nói lên đổi chỗ, nhưng Lâu Ngữ Tuyết không muốn, nói là nàng như vậy càng mệt mỏi, không muốn Dương Nhược Thanh mệt mỏi, Dương Nhược Thanh nửa tin nửa ngờ.

"Ai nha" Lâu Ngữ Tuyết nũng nịu kêu một tiếng, đứng dậy ngồi ở trên đùi Dương Nhược Thanh nũng nịu

"Nàng nói chuyện đã lâu rồi, hai chúng ta thật lâu không có cùng nhau, ta muốn....

"

"Ta cho tới bây giờ đều chưa trải qua, Nàng không phải thỏa mãn ta trước" Dương Nhược Thanh bị Lâu Ngữ Tuyết làm nũng mặt đỏ bừng, dứt khoát cũng mặt dày nói bậy.

"Không phải không thể, nhưng ta nói ra trước, cho nên, muốn nàng làm ta thỏa mãn trước mới được" Ai ngờ, so với mặt dày hơn Dương Nhược Thanh.

"Ta không muốn sáng mai bốn lão nhân kéo ta đánh một trận" Dương Nhược Thanh không chịu thỏa hiệp.

Lâu Ngữ Tuyết đã quyết định chuyện gì, phải làm cho được, nghiêng người tới.

"Đại phu còn chưa nói không thể thân mật, chỉ nói phải cẩn thận thôi, nàng lợi hại như vậy, dĩ nhiên là có thể nắm chắc, Ta cũng không làm loạn, nàng chỉ cần thỏa mãn ta là tốt rồi "

Lâu Ngữ Tuyết biểu hiện không có tham lam, dùng ngón tay vẻ loạn, híp mắt bộ dáng thập phần đáng yêu.

"Chẳng lẽ nàng che ta đen, không chịu cùng ta thân mật?

Vậy nàng đi tìm Ngô Lâm đi, nàng ta ngược lại trắng nõn" Làm nũng chưa tính , còn nói vô căn cứ một phen.

"Tốt lắm tốt lắm, nàng ăn nhanh đi.

Nói sau thức ăn đều nguội hết" Dương Nhược Thanh chỉ có thể thỏa hiệp, nàng cũng biết tính tình Lâu Ngữ Tuyết, không thể so với mình bướng bỉnh, nàng muốn làm chuyện gì, không cho nàng làm, nàng có thể quấn lấy ngươi không chết không thôi.

Lâu Ngữ Tuyết thấy Dương Nhược Thanh đồng ý, thật vui vẻ ăn cơm, không có ý định ngồi lại ghế, vẫn ngồi trong ngực Dương Nhược Thanh, luôn luôn quay đầu đút cho nàng, không còn chút bộ dáng sốt ruột.

"Nàng ăn no chưa?"

Nhìn trên bàn, Dương Nhược Thanh xem Lâu Ngữ Tuyết ăn còn chưa đủ nhẹ nhàng hỏi.

"Ăn xong rồi, ta uống vài ngụm canh nữa" Lâu Ngữ Tuyết lắc đầu, nhưng nghĩ tới điều gì quay lại hấp tấp nói .

"Thật ăn no rồi?"

Dương Nhược Thanh thấy nàng ăn còn chưa no, có chút buồn cười, hỏi một lần nữa.

Lâu Ngữ Tuyết vội vàng gật đầu, hai tay ôm lấy Dương Nhược Thanh tựa hồ không tính xuống đất.

Dương Nhược Thanh cân nhắc sức nặng Lâu Ngữ Tuyết, suy nghĩ không thành vấn đề ôm nàng đứng lên, đem nàng ôm đến trên giường.

Lâu Ngữ Tuyết nằm ở trên giường, tay vẫn ôm cổ Dương Nhược Thanh, kéo Dương Nhược Thanh xuống nằm trên người nàng.

Dương Nhược Thanh nhẹ nhàng hôn môi Lâu Ngữ Tuyết, thật cẩn thận, sợ đè hỏng hài tử, một tay chống người, một tay cởi áo Lâu Ngữ Tuyết, chỉ chốc lát quần áo y phục trên người đã bị lột xuống.

Lâu Ngữ Tuyết cởi quần áo Dương Nhược Thanh , đưa tay kéo qua chăn màu đỏ, sợ Dương Nhược Thanh lạnh, bên này Dương Nhược Thanh thật vất vả mới vừa cởi xuống quần áo Lâu Ngữ Tuyết.

Hai người da thịt thân cận, trong chăn lập tức ấm lên Dương Nhược Thanh không yên tâm bên tai Lâu Ngữ Tuyết dặn dò

"Nàng không thoải mái lập tức kêu ta" Vừa nói xong rụt xuống người chui vào chăn.

Một ngàn chữ "........"

"Đến phiên nàng, nàng nhìn ta thật thoải mái , nào có giống nàng, nhăn nhó " Dương Nhược Thanh động tác nhẹ nhàng, Lâu Ngữ Tuyết cảm giác thỏa mãn, nghỉ một lúc leo lên người Dương Nhược Thanh .

"Nếu không phải trong bụng còn có hài tử, ta sẽ không nhăn nhó, lần trước nàng không phải thấy qua, ta là người dễ chịu a" Vành tai tóc mai chạm nhau, Dương Nhược Thanh nói chuyện cũng lớn mật.

"Nàng lần này nhắc tới, ta thật nhớ thời gian lúc trước" Lâu Ngữ Tuyết dựa vào vai Dương Nhược Thanh, ngón tay vòng quanh trên vai Dương Nhược Thanh, vừa nói chuyện, ngẩng đầu nhìn Dương Nhược Thanh, ánh mắt kia lại có chút ngượng ngùng.

Tuy rằng phóng khoáng, thỉnh thoảng đối với Dương Nhược Thanh như vậy, nàng cũng là tiểu cô nương, vì theo đuổi Dương Nhược Thanh nên không thể mặt dày nói một chút lời không biết xấu hồ.

"Nàng không cần nhớ, nàng ngoan ngoãn sinh hài tử, nên quên đi đoạn cuộc sống lúc trước" Dương Nhược Thanh không phải là người xuất gia, Lâu Ngữ Tuyết lại là người mình thương yêu, muốn chiếu cố Lâu Ngữ Tuyết thời gian còn trẻ, lúc này còn phải chiếu cố đến hài tử trong bụng, bản thân không thể tùy tiện , nghĩ đến trong thời gian trước phóng túng.

Lâu Ngữ Tuyết không quan tâm mình, dùng mọi cách câu dẫn, trong lòng mình khổ, ai có thể biết a.

Lâu Ngữ Tuyết không trả lời lại, nàng cùng Dương Nhược Thanh luôn như vậy, Dương Nhược Thanh lớn mật, nàng liền nhát gan.

Nàng tinh tế hôn Dương Nhược Thanh, Dương Nhược Thanh tựa hồ vẫn lo lắng hài tử trong bụng, hai tay vịn eo nàng, nàng cũng không dám phân tâm, động tác cẩn thận .

Ban đêm hai người cũng coi như an phận, do giằng co một ngày nên mệt mỏi, ngày thứ hai không dậy sớm được, Lâu Ngữ Tuyết mang thai, Dương phu nhân dĩ nhiên là không đi quấy rầy nàng nghỉ ngơi, chỉ là mặt trời đã lên cao, còn chưa dậy, không ăn, trong người mang hài tử, dù sao cần phải ăn một chút .

Nghĩ tới nghĩ lui, sai người làm đi gọi.

Lâu Ngữ Tuyết tỉnh lại nhìn thấy đã trễ, tuy nói phu thê mới cưới có thể dậy muộn một chút, nhưng giờ đã quá trễ, không muốn cho lưu lại hình tượng lười biếng, nhanh chóng gọi Dương Nhược Thanh thức dậy, Dương Nhược Thanh trong ngày thường, thường dậy sớm, thật vất vả cuộc sống có thể nằm lâu trên gường, cũng bị nương tử nhà mình kéo dậy.

Hai người đơn giản rửa mặt , liền đi phòng khách, phu thê Dương gia nghe hai người đã dậy, ngồi ở phòng chính chờ.

Lâu Ngữ Tuyết đi tới quỳ xuống, Dương phu nhân vội vàng đỡ.

"Ngồi là được"

Mặc dù bà bà nói vậy, Lâu Ngữ Tuyết cũng không tiện ngồi, đứng bên cạnh.

Dương Nhược Thanh bưng trà đưa cho Dương lão gia.

"Cha, mời uống trà " Dương lão gia gật đầu tiếp nhận, chậm rãi uống một hớp.

" Nương, mời uống trà " Lâu Ngữ Tuyết cũng bưng trà, đưa cho Dương phu nhân .

Dương phu nhân tiếp nhận , uống một hớp, vội vàng từ trong ngực lấy ra túi giấy đỏ đựng bạc.

"Đây là tâm ý cha nương, hy vọng các con sống đến bạc đầu, tình vững chắc như vàng" Lâu Ngữ Tuyết nhận lấy bạc vui vẻ, Dương phu nhân vội vàng kêu làm thức ăn .

Lâu Ngữ Tuyết lúc này mới hiểu, bà bà không để ý mình dậy muộn, mà là lo lắng hài tử đói bụng, nên yên lòng, hướng về phía Dương phu nhân là vui vẻ mấy phần, bà bà thật khó tìm, nàng thật có phúc, thê tử của Dương Thanh Sam cũng có phúc.

"Bữa sáng là quan trọng nhất, nhất định phải ăn.

Con phài chú ý, nếu muốn ngủ thêm cũng phải dậy ăn một chút rồi ngủ tiếp" Dương phu nhân không nhịn được thì thầm mấy câu, sợ Lâu Ngữ Tuyết không vui, quay đầu nói Dương Nhược Thanh.

"Con cũng vậy, có đói bụng , cũng không thể đem tức phụ và hài tử của con đói theo, bất luận như thế nào tự lo liệu, nếu con không sắp xếp được, ta có thể chuyển tới, sẽ không quấy rầy hai người, chỉ là có phải thứ cần kiêng kỵ cần phải chú ý"

"Nương cứ việc ở lại, nương nguyện ý ở, Ngữ Tuyết vui vẻ còn không kịp, nào có quấy rầy hay không.

Nương là vì muốn chúng con tốt, chúng con đối với những thứ này không hiểu cần phiền nương chăm sóc, Nhược Thanh có thể yên tâm"

Còn không chờ Dương Nhược Thanh nói chuyện, Lâu Ngữ Tuyết vui vẻ đáp ứng, miệng ngọt bên trái một câu nương bên phải một câu nương, dụ dỗ được Dương phu nhân vô cùng vui vẻ.

Nữ tử phải ngọt ngào như vậy, Nhược Thanh nên học một ít a.

"Các con không chê ta phiền là tốt rồi, đều là người trong nhà, vui vẻ còn không kịp"

Dương phu nhân trong lòng vui vẻ, lại không quên kêu Dương Nhược Thanh lột trứng gà cho Lâu Ngữ Tuyết.

Dương Nhược Thanh lột trứng gà, trong lòng hồi hộp, ai mà không vui nương cùng nương tử có thể ở chung hòa thuận, nhà khác ngày ngày củng bà bà nháo, may mắn nương nhà mình cởi mở, không có ý niệm xấu, Ngữ Tuyết nhu thuận , hai người nhìn thân thiết.
 
[Bh][Edit-Hoàn] Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" - Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu
Chương 18


Từ khi Lâu Ngữ Tuyết mang thai, không đi ra nước ngoài nữa, ở lại kinh đô, phần lớn thời gian sẽ đi cửa hàng dạo một chút, mệt mỏi ngồi trong thư phòng xem sổ sách, có khi đi theo Dương Nhược Thanh đến trường học vui đùa, nàng đặc biệt thích đi trường học, thích nghe nhưng học sinh kia gọi nàng là sư nương, ngay cả Trương Hạo cũng gọi nàng như vậy.

Dương Nhược Thanh để nàng tùy ý, chỉ mong hai người nàng bình an, không gây trở ngại gì là được.

Thấy Dương gia để ý như vậy, thời điểm này Dương Nhược Thanh cùng Dương Thanh Sam có địa vị, Lâu Ngữ Tuyết được yêu thương chiều chuộng, Lâu gia thấy thông gia như vậy, liền yên tâm đi nước ngoài làm ăn, muốn cho cháu ngoại sau này có tài sản lưu giữ.

Lâu Ngữ Tuyết là người thông minh, không hề ỷ vào mình hiện tại mang thai mà sai khiến Dương Nhược Thanh, đối với người của Dương gia khách khí, nhất là hướng về Dương phu nhân, khôn khéo hiểu chuyện , sâu sắc Dương phu nhân rất yêu thích.

Dương Nhược Thanh tuy nói từ nhỏ hiểu chuyện, nhưng có ý nghĩ riêng , có phẩm chất, đối với bề trên đều theo phép tắc, đối đãi nương nàng không có làm nũng, Lâu Ngữ Tuyết thì khác, miệng rất ngọt, dính nàng nói mấy câu lấy lòng.

Lâu Ngữ Tuyết tuy rằng người mạnh mẽ, nhưng ở bên cạnh Dương Nhược Thanh liền yếu thế, đi theo nàng cùng bạn bè nàng cùng nhau ăn cơm, không muốn làm gián đoạn, nghe Dương Nhược Thanh nói chuyện, Dương Nhược Thanh trong ngày thường nói ít, ở chung với bạn bè cùng chí hướng, miệng lưỡi lưu loát lên làm Lâu Ngữ Tuyết cảm thấy rất thích, nàng ở một bên nghe cười, chỉ lắng nghe Dương Nhược Thanh nói.

Đợi tan tiệc, Lâu Ngữ Tuyết kéo Dương Nhược Thanh hỏi chút chuyện bọn họ mới vừa nói, không phải nói họ không tốt, chẳng qua là một mực khen Dương Nhược Thanh, tựa như đang khen mình vậy, Dương Nhược Thanh tự nhiên hưởng thụ, cảm thấy càng ngày càng không thể rời bỏ Lâu Ngữ Tuyết.

Hiếm khi có ngày nghỉ lễ, sáng sớm không có người quấy rầy hai người ngủ, Lâu Ngữ Tuyết vùi ở trong ngực Dương Nhược Thanh, tay ôm cổ Dương Nhược Thanh, mà Dương Nhược Thanh cũng ôm Lâu Ngữ Tuyết, bàn tay vừa vặn đặt trên mông Lâu Ngữ Tuyết, hai người còn ngủ say, không có ý tỉnh lại.

Một lát sau, Lâu Ngữ Tuyết uốn éo người, động một cái, Dương Nhược Thanh liền tỉnh dậy, hai người đều không mở mắt ra, chính là ôm chặt hơn.

Dương Nhược Thanh hơi nghiêng đầu ở trên trán Lâu Ngữ Tuyết hôn một cái, Lâu Ngữ Tuyết đem mình nhích lại sát Dương Nhược Thanh

"Mấy tháng tới, ta lại không thể dán nàng như vậy"

"Cũng chỉ mấy tháng, đợi hài tử ra đời, nàng muốn dán như nào cũng được" Lâu Ngữ Tuyết hiện tại bụng so với ban đầu nhô ra một ít, không như lúc Dương Nhược Thanh ăn nhiều.

Lâu Ngữ Tuyết mở mắt ra nhìn Dương Nhược Thanh vẫn nhắm mắt, hơi ngước đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi của nàng.

"Ta tính đại khái hết năm sẽ sinh hài tử, thời gian đó ta nghỉ phép, chúng ta đi nên Miêu Cương, đại phu trong kinh thành ta không yên tâm" Hai người quấn quít nhau một phen mới đứng dậy, Dương Nhược Thanh mặc y phục, nhớ lại chuyện hôm qua định nói.

"Không bằng chúng ta đi nước ngoài đi, ta đã lâu không gặp cha nương, bên kia đại phu cũng lợi hại như thế" Lâu Ngữ Tuyết ngồi dậy, từ phía sau lưng ôm Dương Nhược Thanh, Dương Nhược Thanh sợ nàng té, lập tức thẳng lưng, tay không tự chủ đưa về phía sau lưng che chở, Lâu Ngữ Tuyết cười khẽ không giống bộ dạng làm nương .

"Y thuật đại phu giỏi, dĩ nhiên có thể, chuyện này không thể coi thường, để ta hỏi thăm một chút" Dương Nhược Thanh cảm thấy Lâu Ngữ Tuyết đề nghị cũng không tệ.

"Nàng muốn hỏi ai, trong kinh thành này hiểu rõ nhất bên nước ngoài chính là Lâu gia ta, nàng muốn đi nơi nào hỏi thăm?

" Lâu Ngữ Tuyết buồn cười nhìn Dương Nhược Thanh, nắm lỗ mũi nàng, cố ý lắc hai cái.

"Nàng đã muốn đi, tự nhiên là nói tốt, ta lại không yên tâm, nếu nàng nói thật, vậy thì ta cũng nguyện ý đi" Dương Nhược Thanh vẫn không yên lòng Lâu Ngữ Tuyết tính tình ham chơi.

"Nàng cứ không tin ta như vậy , nàng viết thư cho cha nương hỏi, cha nương chắc chắn không hại ta, sợ so với nàng quan tâm hơn" Lâu Ngữ Tuyết không thích Dương Nhược Thanh đem nàng coi thành con nít, mình sắp sinh con cho nàng, làm sao trong mắt nàng mình vẫn là con nít .

"Ta đối với nàng, dĩ nhiên là kém hơn nhạc phụ nhạc mẫu, chẳng qua sợ làm bọn họ đau lòng thôi" Dương Nhược Thanh nói, Lâu Ngữ Tuyết nghe cảm thấy không có mùi vị.

"Vậy khi hài tử ra đời, nàng dùng bộ dáng này đối với hắn( nàng ) sao?"

Đó là dĩ nhiên, hài tử của mình không đau, ta đau ai?"

Dương Nhược Thanh hiển nhiên còn chưa kịp phản ứng.

"Nương của hài tử a!

Nàng xem, nương của đứa nhỏ thật mệt mỏi, ban ngày phải phục vụ hắn(nàng), đêm còn phải phục vụ nàng" Lâu Ngữ Tuyết bất bình thay cho mình, không thể để đứa bé đoạt người yêu mình đi.

"Rốt cuộc là ai phục vụ ai?"

Dương Nhược Thanh đối với lời nói Lâu Ngữ Tuyết nghi hoặc .

"Chính là ta hầu hạ nàng!

Mặc kệ như thế nào, nàng phải càng yêu ta, thích nhất ta" Lâu Ngữ Tuyết bị lời nói của nàng làm cho mắc cỡ đỏ mặt, ngay cả sức trả lời cũng yếu đi.

"Thích nhất nàng a?"

Dương Nhược Thanh cố ý bày ra một bộ dáng khổ sở, cau mày, Lâu Ngữ Tuyết giận nghiến răng, ở trên mặt Dương Nhược Thanh cắn một cái.

"Nếu không nàng thích ai nhất?"

"Nàng ngoan ngoãn mặc y phục vào, ta liền thích nhất nàng" Tuy nói thời tiết đã trở nên ấm áp, Dương Nhược Thanh vẫn lo lắng Lâu Ngữ Tuyết sẽ bị lạnh, ai ngờ Lâu Ngữ Tuyết căn bản khinh thường căn bản khinh thường ý tốt bụng nàng

"Hừ, rõ ràng cỡi y phục mới thích nhất"

"Nàng cũng biết đừng nói chuyện không đứng đắn, mới sáng sớm, nói những thứ này, có thẹn thùng hay không " Dương Nhược Thanh mặt đỏ lên.

"Nói đến thánh nhân đều là ngụy quân tử, cái gì phi lễ chớ nhìn, vô lễ chớ nghe, nói vô lễ, nếu là vô lễ, không muốn làm , mà vẫn làm, không nhìn không nói cùng bịt tai trộm chuông* có gì khác biệt?

Hơn nữa , đây không phải là lễ, nếu phải tuân theo người không phải chết hết sao"

( bịt tai trộm chuông : tự lừa dối mình or dối mình không dối được người )

"Nàng nói lời này ngược lại có chút đạo lý, ta quả thực có lợi, bản thân hiểu lễ nghĩa, chuyện không đứng đắn, đúng là nên cấm" Dương Nhược Thanh là cố ý hài hước nói với Lâu Ngữ Tuyết, Lâu Ngữ Tuyết vừa nghe nàng không muốn đụng nàng, lại mặc kệ nói

"Ai nói nàng là người hiểu lễ, nàng đối với ta không đứng đắn cũng được, ta ở nơi này, nàng không cần đứng đắn, nàng muốn làm gi làm "

"Lời này nghe giống như ta ở trong nàng, ta biến thành cầm thú?"

Dương Nhược Thanh cầm lên y phục Lâu Ngữ Tuyết giúp nàng mặc xong.

" Cái này không đứng đắn sao thành cầm thú?

Phu tử cực kỳ cực đoan*" Lâu Ngữ Tuyết rất hưởng thụ Dương Nhược Thanh giúp nàng mặc y phục, ngoan ngoãn, mặc y phục một chút liền xong.

( Cực đoan: dùng để chỉ những người, những hành động thường chỉ chấp nhận, chỉ đi theo một hướng mà mình cho là đúng, không chấp nhận những cách nhìn nhận, những cách lý giải từ những góc độ khác.)

"Ta vốn là người cực đoan, muốn hoặc không muốn, chứ không vừa muốn có lại vừa không muốn có" Dương Nhược Thanh đáp lại Lâu Ngữ Tuyết, Lâu Ngữ Tuyết nhớ tới nàng có nói nguyên tắc nói một không muốn nói hai, lại nghĩ tới lúc trước tìm chết, xác thực là người cực đoan, người như vậy không có gì không tốt, ngược lại sẽ không đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

"Hôm nay không có chuyện gì, cùng ta phơi nắng đi" Lâu Ngữ Tuyết suy nghĩ muốn cả ngày có thể cùng Dương Nhược Thanh chung một chỗ, cảm giác vui vẻ.

"Nàng đã đen như vậy, còn phơi nắng làm gì, thật vất vả mới đỡ hơn một ít" Dương Nhược Thanh trêu ghẹo Lâu Ngữ Tuyết nói

"Ta nào có đen như vậy, so với người đen một chút, ta phơi nắng đối với hài tử tốt" Lâu Ngữ Tuyết có chút bất mãn, nàng chỉ thích Dương Nhược Thanh khen nàng đẹp, không thích Dương Nhược Thanh nói nàng đen.

"Còn không phải mấy tháng sau hài tử sinh ra so với nàng còn đen hơn" Dương Nhược Thanh làm bộ dáng lo lắng.

"Giống như nàng trắng như vậy, chỉ có thể làm tiểu bạch kiểm" Lâu Ngữ Tuyết quả thực không chịu nổi, giơ tay lên nheo cánh tay Dương Nhược Thanh.

"Đúng nha, ta chính là tiểu bạch kiểm, nương tử, nàng nuôi ta thật tốt nha" Dương Nhược Thanh không tức giận, còn lém lỉnh nói.

"Không bằng nàng mặc nam trang ta xem một chút, nhìn xem nàng có phải hay không tiểu bạch kiểm" Lâu Ngữ Tuyết quả thực không ngờ tới, Dương Nhược Thanh còn có mặt này, người của Dương gia da trắng, Dương Thanh Sam cũng như Dương Nhược Thanh, do là nam tử nên cứng rắn hơn, đi bên ngoài nhiều, nên bị đen, Dương Nhược Thanh là một nữ tử, nếu mặc nam trang, mười phần mười tiểu bạch kiểm nha.

Dương Nhược Thanh không ý kiến gì, mặc nam trang một lát rồi thôi, Lâu Ngữ Tuyết đoán, Dương Nhược Thanh mặc nam trang sẽ thành thư sinh thanh tú, hình dáng mặt trắng nhỏ cảm thấy trẻ hơn vài phần.

"Nhìn nàng so với ta nhỏ tuổi hơn"

"Nói đùa , ta so với nàng lớn hơn nhiều, làm sao cũng không thể so với nàng trẻ hơn" Dương Nhược Thanh mặc nam trang do Lâu Ngữ Tuyết chuẩn bị.

"Mới không phải, nàng đều ỡ nhà, ta nhưng ở ngoài bôn ba, dầm mưa dãi nắng, dĩ nhiên là nhanh già, sau này ta lão già nàng không thể chê ta" Lâu Ngữ Tuyết nói còn thật lo lắng, lúc trước nàng căn bản không lo chuyện này, thầm nghĩ nếu mình già rồi, Dương Nhược Thanh cũng già.

"Ta làm sao chê nương tử, tiểu sinh còn trông cậy vào nương tử nuôi gia đình sống qua ngày a!"

Dương Nhược Thanh cùng nàng vui đùa.

"Ta nói thật" Lâu Ngữ Tuyết có chút bất mãn.

"Mau cởi ra, hình dáng tuấn tú không thể nhìn, nếu không ong bướm bay tới, ta đuổi không đi thì ta thua thiệt, sau này mặc nam trang chỉ được để ta xem, không cho ai nhìn thấy"

"Cũng là chỉ có nàng trong mắt nhìn ra Tây Thi, người khác thấy ta mặc nam trang không chừng cảm thấy kinh dị,làm sao giống như nàng nói, nàng thật quá lo lắng" Dương Nhược Thanh nói không lo ngại, cởi ra y phục , đổi lại nữ trang.

"Vẫn là nữ trang thoải mái hơn"

"Nàng muốn nam trang mặc thoải mái sao?"

Lâu Ngữ Tuyết chỉ sợ nàng yêu thích mặc nam tử, nếu mặc đi trường học , trong trường học những học sinh nữ kia không phải bị mê hoặc.

"Ta không tập võ, muốn mặc làm gì, Ngược lại là ngày sau này làm mẫu thân, có thể thay dùng một chút" Dương Nhược Thanh không nghĩ sẽ mặc.

Lâu Ngữ Tuyết thấy nàng như vậy, hài lòng, ở trên mặt nàng hôn mấy cái , Dương Nhược Thanh đầu óc mơ hồ.
 
[Bh][Edit-Hoàn] Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" - Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu
Chương 19 ( Hoàn )


Dương Tiểu Lâu từ bé là một người làm mưa làm gió, chằng qua nàng có hai nương mà thôi, lúc đó có nghi ngờ, vì sao nhà mình khác với nhà khác, hai nương không phải là người nói nhiều, ngay cả hài tử cũng như thế , mặc dù có nghi hoặc nhưng chỉ để trong lòng thôi, thời gian trôi qua, ngược lại không cảm thấy có hai nương không có gì không ổn, nên không để ý người khác nói gì, đây cũng là giống tính tình Lâu Ngữ Tuyết.

Nàng rất ngưỡng mộ hai nương của mình, tìm được lẫn nhau tốt như vậy, trong mắt chỉ có lẫn nhau, thậm chí không có mình.

Mỗi lúc ăn cơm, Lâu Ngữ Tuyết bận bịu gắp thức ăn cho Dương Nhược Thanh, lột tôm, ngẫu nhiên nhân tiện mới gắp cho con gái.

Dương Nhược Thanh cũng như vậy, so với nữ nhi, tựa hồ càng cưng chiều Lâu Ngữ Tuyết hơn, lúc ra cửa tuy trong tay ôm tiểu Lâu, nhưng gắt gao nắm tay Lâu Ngữ Tuyết, nghiêng đầu cùng nàng nói chuyện , ngược lại lạnh nhạt nữ nhi.

Nói trở về, Dương Tiểu Lâu tựa hồ giống Dương Nhược Thanh, lãnh đạm không làm nũng, chẳng qua nàng nghĩ hai nương đều như vậy, thật ra không biết lúc không có ai, Lâu Ngữ Tuyết luôn quấn Dương Nhược Thanh làm nũng, nào có cơ hội cho nàng .

Dương Tiểu Lâu có nương làm phu tử, dĩ nhiên là đọc đủ loại sách, nhưng Lâu gia có tài sàn lớn phải kế thừa, tự nhiên từ nhỏ học một ít sách làm ăn, từ nhỏ không có ở không, thật vất vả chừa ra thời gian, cùng mẫu thân đánh cờ, cùng nương đánh đàn, thật giống như tranh hai nương cưng chiều,phu thê Dương gia xem tiểu Lâu so với hai nương còn bận bịu hơn.

Một ngày này, Dương Tiểu Lâu từ trong cửa hàng kiểm tra xong đi ra, đi dạo trên phố một chút, thấy một tiểu cô nương chạy tới, cô nương nhỏ hơn nàng nhỏ hơn nàng mấy tuổi, trên mặt lộ vẻ tươi cười, bộ dáng hoạt bát, nhưng cả người lộ ra cao quý, làm nàng không tùy tiện đuổi.

Cô nương kia không chào hỏi, đi thẳng vào vấn đề nói

"Vị cô nương này, ta cùng ca ca đang dạo chơi vài lần ở trên con đường này gặp cô nương, ca ca của ta ái mộ đã lâu, nhưng da mặt mỏng, không dám tiến lên làm quen, hắn ở nơi đó" Vừa nói vừa chỉ một tiệm trà phía trước.

Quán trà ở trước mặt hai người, đó là Đường Châu Quân và Đường Châu Yểu, Đường Châu Quân công tử văn nhã, mắt sáng răng trắng, trên tay cầm quạt xếp nhẹ nhàng quạt, một tay khác chắp tay sau lưng, đang nhìn Dương Tiểu Lâu, ôn hòa cười.

Dương Tiểu Lâu nhìn lướt qua vị tài giỏi đẹp trai này, hai mắt dừng lại ở trên người Đường Châu Yểu.

Đường Châu Yểu mặc váy dài, im lặng đứng bên cạnh, mặc dù không khí phách như Đường Châu Quân, không như Đường Châu Tô hoạt bát sống động, tựa như cách mấy chục bước cũng ngửi thấy trên người nàng có hương vị sách, giống như trên người mẫu thân vậy, giống như mùi vị trong thư phòng, thật giống như nữ tử từ trong sách đi ra.

Nghe lời mẫu thân dạy bảo, Dương Tiểu Lâu không nhăn nhó, đi tới, Đường Châu Tô còn tưởng chuyện này ca ca nhà mình thành công, ai ngờ Dương Tiểu Lâu đứng trước Nhị tỷ chắp tay.

"Tiểu nữ Dương Tiểu Lâu" Đường Châu Yểu vội vàng đáp lễ.

"Mấy vị lần đầu đến Tấn kinh?"

Dương Tiểu Lâu nhìn qua, không giống người nước mình, nhìn y phục trang sức, phong thái cử chỉ, lại nghe họ Đường, liền đoán là Đường quốc hoàng thất.

"Không sai, huynh muội chúng ta ba người là người Đường quốc, đối với nước Tấn nữ hoàng thật sự khâm phục, liền tới dạo chơi một phen, lần này tới nước Tấn đã hai tháng, nhưng đến kinh mới có mấy ngày" Đường Châu Quân tuy biết cô nương không hướng về phía mình, nhưng hào phóng trả lời, không mất phong độ thế tử.

"Đường quốc đất rộng vật nhiều, hai nước xưa nay thân thiết, ta đi qua mấy lần, bất quá vì chuyện buôn bán, vẫn chưa dạo chơi, không bằng như vậy, ở Tấn kinh chính ta làm chủ, chiếu cố tốt các ngươi, mang các ngươi đi chung quanh một chút, đợi ngày khác ta đi Đường quốc, để cho Đường Nhị tiểu thư mang ta dạo chơi, như thế nào?"

Thời điểm này, Dương Tiểu Lâu nói sáng kiến, Đường gia Tam huynh muội lòng biết rõ, sớm biết nữ hoàng nước Tấn đang nắm quyền, dân tình khai hóa, có nữ tử cùng nhau lập gia đình, quả nhiên không tầm thường, nhưng không có ý khinh thường .

Đường Châu Yểu cũng muốn đáp ứng , nhưng lại băn khoăn ca ca của mình, dù sao cũng là người trong lòng ca ca, nàng cũng không phải thích người nhăn nhó, không thể làm gì khác hơn là nói

"Ta nếu đáp ứng ngay, thực sự vội vàng, không bằng Dương cô nương trước dẫn chúng ta dạo chơi một ngày , ta nếu nhìn thấy chân thành , dĩ nhiên là đáp ứng"

"Đương nhiên" Dương Tiểu Lâu sảng khoái đáp ứng, dẫn mấy người rỗi rãnh đi dạo.

Đến chạng vạng tối, mời ba người huynh muội vào ở Lâu phủ, Đường Châu Tô cảm thấy đi theo Dương Tiểu Lâu chơi thật tốt, không nói hai lời đáp ứng, không đợi hai người khách sáo một phen.

Dương Tiểu Lâu tuy là nữ thương nhân, nhưng theo Dương Nhược Thanh, là một người hào phóng, không câu nệ tiểu tiết , tuy vì Đường Châu Yểu mới chiêu đãi ba người, lúc chung một chỗ, không biểu hiện ra, cũng không chỉ lo Đường Châu Yểu mà bỏ quên hai người khác, một ngày trôi qua, không phân biệt bên nặng bên nhẹ , nên ba người thích đi theo nàng chơi.

"Đợi nghỉ ngơi xong, ta dẫn các ngươi đi phố hoa một lần, trang trí không tệ, có hương vị khác" An bài xong phòng, Dương Tiểu Lâu nói kế hoạch kế tiếp, Đường Châu Tô vội vàng trở về phòng chuẩn bị, Đường Châu Quân cũng trở về phòng, mấy người vốn đứng ở trước phòng Đường Châu Yểu, nhưng không thấy Dương Tiểu Lâu rời đi, liền mở miệng hỏi.

"Tiểu Lâu còn có chuyện sao?"

"Thật ra không có gì, chỉ muốn nói một câu với tiểu Yểu thôi, có thể đáp ứng ta tới Đường quốc dạo chơi?"

"Tiểu Lâu là nhà thương nhân, quyết định mua bán lỗ vốn như vậy?

Ngươi chiếu cố ba chúng ta, mà ta chỉ có một mình chiếu cố ngươi"

"Ngươi nói ta không làm lỗ vốn mua bán, chuyện kinh doanh là trước thua thiệt mới có lợi, nếu lần này ta thua thiệt một ít, có thể sau này lời được một mình ngươi chiếu cố ta, cũng là đúng"

"Đúng như lời ngươi nói, mua bán này thực ra là ta thua thiệt, ngươi không làm làm ăn lỗ vốn, ta như thế nào làm đây?"

"A, làm ăn này, ta được lợi, ngươi không tính thua thiệt, mặc kệ tính thế nào, ngươi không thua thiệt là được, đây là sòng phẳng "

"Nếu ta không để ý, lại mất lòng, chẳng phải là thua thiệt"

"Ngươi không phải người thường, có thể đi vào lòng ngươi, chẳng phải bình thường?

Như thế nào thua thiệt"

"Ngươi đây là khen ta hay là khen mình?"

"Nếu giờ phút này ngươi trong lòng không có ta, dĩ nhiên là khen ngươi, nếu là có ta, dĩ nhiên cũng là khen mình"

"Nếu cả đời này trong lòng ta không có ngươi, vậy ngươi muốn như thế nào?"

"Người yêu cuồng dại, không phải vĩnh viễn chờ đợi, chằng qua chúng ta mới quen biết một ngày ta nếu bây giờ ra hứa hẹn, nhất định ngươi không tin, ta đối với ngươi động lòng, giống như ca ca của ngươi đối với ta, muốn chấm dứt liền chấm dứt, chỉ là ta không phải ca ca của ngươi, nhà ta có một Lâu Ngữ Tuyết, nên ta không muốn cùng ngươi chấm dứt như vậy.

Dù ngươi nói không chịu, nghĩ đến ta cũng phải cần điên dại một lần.

Nếu lúc đó làm khó ngươi, xin hãy tha thứ "

Đường Châu Yểu hết sức thưởng thức Dương Tiểu Lâu, trước kia chưa bao giờ, nàng là Quận chúa , lại có tài hơn người, cực ít có người cùng nàng nói chuyện như vậy, lại không có lớn mật đối với nói yêu, Dương Tiểu Lâu nói những lời này càng làm nàng thưởng thức, vừa nói mình là một người thận trọng, nói không chịu buông tay mình, một giọt nước không lọt, nếu không phải chân thành đối đãi thì là cao thủ tình yêu.

"Ta nghĩ, sáng sớm ngươi đoán ra thân phận chúng ta, cùng thân phận ngươi khác xa, hai ta làm như vậy quả thực quá khó khăn"

"Ngươi không làm, làm sao biết không thể?

Ta nghĩ, đây không phải ý ngươi muốn nói, nếu băn khoăn, ngươi và ta đều là nữ tử nên ngươi do dự, ngươi lần này tới lần khác dùng thân phận nói chuyện, ta đoán, ngươi cảnh cáo không cho phép ta trêu chọc, lại cho rằng ta là cao thủ tình yêu lừa gạt ngươi.

Ngươi yên tâm , nương ta trái tim nhỏ ngay cả cũng không bỏ được, ta dĩ nhiên cũng nghĩ vậy"

"Thế nào?

Ta đoán sai rồi?"

Đường Châu Yểu nghe, nhưng là hồi lâu không có trả lời Dương Tiểu Lâu không nhịn được hỏi.

"Chẳng qua là ta trước kia cũng muốn, ca ca như vậy, đưa đến vô số nữ tử yêu thích, Đường Tô cũng dính người mình thương yêu, ta không biết mình sẽ thích người thế nào, sẽ có người thế nào thích ta, ta sẽ cùng người kia làm sao sống chung.

Nguyên lai, ta thật đúng là có thể nói chuyện yêu đương nghiêm túc" Đường Châu Yểu lắc đầu một cái.

"Vậy là ngươi thừa nhận mình đang cùng ta nói chuyện yêu đương?"

Dương Tiểu Lâu chỉ nghe được một câu như vậy, Đường Châu Yểu liếc một cái xem thường.

***

"Ngữ Tuyết, nàng phát hiện cái gì không?"

Dương Nhược Thanh mặt đầy nghiêm nghị, hơi có chút nghiêm túc, Lâu Ngữ Tuyết nhìn thấy bộ dáng nàng hơi ngẩn ra

"Nàng không thích ta?"

"Chỗ nào chỗ nào nha, ta là hỏi nàng, có phát hiện Tiểu Lâu có gì không đúng?"

Dương Nhược Thanh thấy Dương Tiểu Lâu trong chuyến đi Đường quốc thời điểm cảm giác có chút kỳ hoặc, Lâu Ngữ Tuyết làm mẹ giống như không để ý chút nào, gần đây cảm thấy không thích hợp.

"Ta hai con mắt nhìn chằm chằm nàng còn ngại không đủ, làm sao quản Tiểu Lâu, không phải đã sớm nói, ta quản nàng, nàng quản Tiểu Lâu sao?"

Lâu Ngữ Tuyết ngược lại đem trách nhiệm phủi đi sạch sẽ.

"Nàng nói thật dễ nghe, nàng quản ta sao?

Nàng cả ngày quấn ta, ta không có thời gian quản Tiểu Lâu, lần này ngược lại tốt, sợ nữ nhi đã muốn chạy theo người khác, hai ta còn không biết chút nào"

"Nàng lời này có ý gì?

Tiểu Lâu có ý trung nhân?"

Lúc này mới gây chú ý Lâu Ngữ Tuyết.

"Ta cũng chỉ là suy đoán thôi, gần đây nàng thích đi Đường quốc , nghe người ta nói, lần trước chúng ta không có ở đây, nàng có mời ba người Đường quốc vào nhà ở, có lẽ là một người trong đó"

"Thật sự kỳ lạ, nàng từ nhỏ lãnh đạm, đối với chúng ta xa cách, bây giờ nhiệt tình chạy bên kia, không phải là có người thương sao!"

"Hơn nữa nàng gần đây cảm xúc thay đổi, một hồi vui vẻ, một hồi buồn, nhất định là bị dày vò"

"Không được, ta phải chì cho nàng một chút, không thể ta người dày vò cả đời, sinh nữ nhi còn như vậy" Lâu Ngữ Tuyết vừa nghe liền muốn đi ra ngoài.

"Hắc hắc, nàng nói lời này ta làm sao nghe không thoải mái , ta dày vò nàng làm sao?"

"Nàng nếu sớm yêu ta, ta làm sao bị dày vò như vậy, cho tới bây giờ cũng không yên tâm nàng".

--- Hoàn ---

****

Tác giả vội vàng viết kết thúc truyện này nên có lẽ không mượt lắm !

Nhưng dù sao vẫn là chúc mừng kết thúc đầy hạnh phúc cho cặp đôi Nhược Thanh - Ngữ Tuyết .

Tung hoa ۶۶۶(๑>◡
 
Back
Top Dưới