[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,716
- 0
- 0
[Bh][Done] Nàng Tổng Tài Luôn Khóc Thút Thít
Chương 59.
Chương 59.
Chương 59: “Tôi rõ ràng đang nặn em mà!”
---o0o---
Diễn kịch thì phải diễn cho trót, không ngờ Khâu Diệc Bạch vậy mà lại mua một con cá thật.
Lấy xô nước của cô lao công để đựng, người vừa đến gần nó liền quẫy quẫy hai cái ở bên trong, không hiểu sao lại thấy hơi đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh vừa nhìn thấy, khóe miệng lập tức cong lên, quay đầu sang mang theo ý trêu chọc hỏi Khâu Diệc Bạch một câu: “Cái này là 'câu' từ đâu về vậy?”
Vừa dứt lời, người trước mắt lập tức sửng sốt.
Do dự hồi lâu, một lúc sau mới thốt ra được câu nói thật: “Khu chợ nhỏ bên đường Xuân Hy...”
Nghe mà Thẩm Ninh Hinh cũng muốn bật cười.
Nhưng nhiều hơn cả là sự lo lắng, thậm chí còn có chút sợ hãi rùng mình.
Người này ngụy trang rất giỏi, làm nhiều công tác chuẩn bị như vậy, hết cuộc gọi giả lại đến đồ câu, ngay cả cá đạo cụ cũng chuẩn bị xong xuôi.
Nếu tối nay nàng không đến công ty mà chọn đi về nhà, thì có lẽ thật sự sẽ bị người này lừa gạt cho qua chuyện.
Vậy sau đó thì sao?
Khâu Diệc Bạch liệu có tiếp tục dùng cái mánh khóe này, vì muốn chăm sóc nàng mà tự làm ấm ức bản thân hết lần này tới lần khác.
Thẩm Ninh Hinh cứ nghĩ tới là lại thấy buồn.
Sống mũi cũng hơi cay cay, nhìn Khâu Diệc Bạch đang ngồi trên ghế giám đốc với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn nàng, hồi lâu mới vươn tay vỗ nhẹ lên lưng cô.
Khuôn mặt cũng dần kề sát lại, dán môi lên gò má cô hôn mấy cái.
“Vất vả rồi.”
Cùng với, “Chúng mình về nhà thôi.”
Lời vừa dứt, khóe môi Khâu Diệc Bạch lập tức cong lên.
Nhè nhẹ gật đầu, phân loại rõ ràng những tài liệu bản thân đã xử lý xong thay cho Thẩm Ninh Hinh, với dáng vẻ tiêu sái chạy đi xách xô nước.
Thực ra xô nước khá nặng, nhưng sức người này cũng không nhỏ, xách lên ngược lại chẳng thấy khó khăn gì.
Thậm chí còn chừa ra một tay để nắm lấy tay Thẩm Ninh Hinh, cứ thế siết thật chặt.
Trước tiên là bàn bạc với nàng xem con cá này nấu món gì thì ngon.
Một lát sau lại thấy con cá này thân người như vậy, ăn mất thì thật đáng tiếc, thế là lại nghĩ hay là giữ lại nuôi.
Nghe vậy Thẩm Ninh Hinh không khỏi bật cười, cô hễ nói một câu bản thân liền gật đầu ừ một tiếng, đồng thời bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng siết chặt thêm theo bản năng.
Không muốn buông ra, chỉ muốn cứ mãi nắm tay thế này.
***
Khâu Diệc Bạch vốn đã lên kế hoạch ngày mai đi mua một cái bể cá lớn để thả vào nuôi.
Kết quả con cá đó rốt cuộc vẫn không trụ nổi.
Hơn sáu giờ sáng lúc Thẩm Ninh Hinh dậy đi vệ sinh nó vẫn còn sống, đợi đến hơn bảy giờ nhìn lại vậy mà đã bất động rồi.
Thẩm Ninh Hinh đành bất lực, chỉ có thể đem cá sơ chế qua một chút rồi cấp đông trong tủ lạnh, nghĩ bụng thôi thì để hầm canh vậy.
Hôm qua Khâu Diệc Bạch tăng ca muộn như thế, kiểu gì cũng nên tẩm bổ một chút.
Cân nhắc như vậy, nàng còn chuyên tâm lên mạng tra cứu một phen, lưu lại vài bài hướng dẫn đang thịnh hành.
Sau đó mới bước vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Sợ Khâu Diệc Bạch cảm thấy thất vọng, vừa rửa mặt nàng vừa tính toán trong lòng, xem hôm nào đi chợ hoa một chuyến, mua vài con cá vàng nhỏ về cho cô nuôi.
Đang mải nghĩ, Khâu Diệc Bạch đã từ trong phòng ngủ đi ra.
Mỗi thứ Hai là ngày họp định kỳ của Corey, cho nên Khâu Diệc Bạch đi làm thường sẽ sớm hơn bình thường một chút.
Ăn mặc cũng trang trọng hơn, một bộ vest nữ màu xanh nhạt vừa cấm dục lại vừa đoan trang.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh vẫn phát hiện ra điểm khác thường.
Trên người này vậy mà lại có thêm vài món trang sức nhỏ tinh xảo, nào là trâm cài ngực, nào là vòng tay, nào là khuyên tai nhỏ.
Trang điểm ăn diện cũng khá xinh đẹp.
Thẩm Ninh Hinh không khỏi tò mò, nghĩ bụng hôm nay cô có sắp xếp gì khác chăng, thế là sau khi rửa mặt xong liền thuận miệng hỏi một câu.
Kết quả lại nhận được câu trả lời phủ định.
Vừa dứt lời, người nọ liền lắc đầu.
Sau đó lại lẽ thẳng khí hùng nói với nàng: “Hôm nay tôi chẳng có sắp xếp gì cả.”
"Ngược lại là Hinh Hinh em đó."
Cô nói, “Hôm thứ Sáu Vương Hi chẳng phải đã giao phó cho em chiều nay đi tham gia tập huấn sao?”
Cô vậy mà lại biết.
Thẩm Ninh Hinh nhất thời còn hơi kinh ngạc.
Thực ra cái gọi là tập huấn, nghe thì có vẻ rất ghê gớm nhưng thực chất lại chẳng quan trọng mấy, trong thành phố năm nào cũng tổ chức một lần.
Mở cuộc họp, nói về hình thức và xu hướng, tùy tiện chụp vài bức ảnh, cuối cùng phát vài tờ biểu mẫu mang về điền là xong.
Chủ yếu là đi lướt qua quy trình cho có hình thức thôi.
Có điều vì phải ghi danh, nên vẫn bắt buộc phải có người đi tham gia.
Mỗi công ty cử đi thường là những nhân viên ngày thường không quá bận rộn hoặc là thực tập sinh, trực tiếp do giám đốc chỉ định, Khâu Diệc Bạch không cần phải hỏi han hay bận tâm.
Thẩm Ninh Hinh nằm trong số những người được chọn này, ngoài nàng ra thì còn một cô bé thực tập sinh mới tới dạo gần đây.
Còn tưởng người này không biết chứ.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy không khỏi bật cười, ngay sau đó vỗ nhẹ lên vai cô, sợ cô lo lắng, thế là dịu dàng nói một câu: “Em sẽ về sớm thôi.”
"Không cần đâu."
Khâu Diệc Bạch đáp lại, lầm bầm lầu bầu, “Dù sao...”
Khúc sau không biết đã nói gì.
Giọng nói thật sự quá nhỏ, Thẩm Ninh Hinh nghe không rõ.
Nhưng vẫn như thường lệ trao cho cô một phản hồi dịu dàng, tặng một nụ hôn ngọt ngào.
Hương dâu tây, cực kỳ dễ chịu.
Có thể xem như động lực, khiến Khâu Diệc Bạch vui vẻ suốt cả một ngày.
***
Buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Ăn trưa xong, Thẩm Ninh Hinh thấy thời gian cũng hòm hòm rồi, thế là mở khung trò chuyện WeChat của cô bé thực tập sinh, hỏi nhỏ đã chuẩn bị xong chưa, có muốn đi xuống bây giờ không.
Kết quả không ngờ bên chỗ nhỏ lại xảy ra trục trặc, lịch trình ban đầu bị đổi, vậy mà lại bị phân công đi làm nhiệm vụ bên ngoài khác.
"Chị Hinh, chị cứ xuống trước đi ạ."
Cô bé thực tập sinh than thở với nàng trên WeChat, “Chỗ em còn một đống việc chưa làm xong đây này.”
"Nhưng chắc là có đồng nghiệp khác đi thay em đó."
Nhỏ nói, “Lúc đó chị Vương có nhắc với em một tiếng, bảo là có người khác đi rồi.”
Người khác, là ai chứ.
Thẩm Ninh Hinh lập tức thấy tò mò, ngước mắt đảo một vòng cũng không thấy có ai vắng mặt.
Lẽ nào là người của phòng ban khác?
Thẩm Ninh Hinh đoán không ra, cũng lười đoán thêm, không nấn ná thời gian nữa, vội vàng thu dọn đồ đạc xuống lầu.
Vừa mới đến dưới lầu, chợt liếc thấy chiếc Maserati quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Nhìn kỹ lại, Khâu Diệc Bạch quả nhiên đang ngồi ở bên trong.
Trông khá ngầu, trên tai nhét một chiếc tai nghe Bluetooth, không biết là đang gọi điện thoại cho ai.
Lúc Thẩm Ninh Hinh đi tới, cô vừa vặn cúp máy.
"Ngoan ngoãn định đi đâu đấy?"
Thẩm Ninh Hinh đứng trước xe nhìn cô, trong giọng nói mang theo ý cười, “Chẳng phải bảo là không có lịch trình gì sao?”
“Sao tự nhiên lại chạy ra xe ngồi thế này?”
Trong tay lại vừa vặn cầm một cuốn sổ tay giống nàng, bên trên còn cài một cây bút, trông cứ như chuẩn bị đi họp vậy.
Không phải là chị đi thay vị trí của cô bé thực tập sinh nhà người ta đấy chứ?
Thẩm Ninh Hinh nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, chỉ mỉm cười.
Chẳng mấy chốc đã cười đến mức khiến người trước mắt phải đầu hàng, hé miệng nghiêm túc đáp lại một câu: “Do đột nhiên có thay đổi.”
"Ai bảo thực tập sinh kia đột nhiên có việc chứ."
Khâu Diệc Bạch nói, nói dối không ngượng miệng, “Tôi thấy Vương Hi hình như nhất thời không tìm được người thích hợp nên dứt khoát nhận việc này thay cô ấy luôn.”
Rồi tôi cũng không tìm được người thích hợp, cho nên trực tiếp tự mình đi luôn.
Mới không phải vì muốn được ở bên bạn gái thêm một lát đâu nhé.
Tâm tư của người này thực sự rất dễ đoán.
Thẩm Ninh Hinh chốc lát liền đoán trúng những gì cô nghĩ trong lòng, rất nhanh hiểu ra tại sao hôm nay cô lại ăn diện xinh đẹp như vậy.
Nàng cười cười, không nói thêm gì nữa, mà nhanh chóng kéo cửa xe ngồi vào, lại chậm rãi nắm lấy tay Khâu Diệc Bạch nhè nhẹ nắn nắn.
Đôi môi khẽ mở, mang theo ý cười nói một câu: “Thật tốt quá, lại có thể ở riêng với bạn gái của em rồi.”
Lời vừa dứt, Khâu Diệc Bạch lập tức cong khóe miệng.
Đưa mắt nhìn Thẩm Ninh Hinh, vừa định nói gì đó thì đã nghe nàng mở miệng thêm lần nữa: “Nhưng mà công việc trên tay chị đã làm xong chưa?”
"Làm xong rồi."
Khâu Diệc Bạch đáp lời, “Dù sao thì hôm qua cũng tăng ca lâu như vậy mà.”
Đúng là quá nỗ lực mà.
Thẩm Ninh Hinh nhếch môi, cúi đầu lật tìm trong chiếc túi xách nhỏ một lát, bóc một viên kẹo nhét vào miệng cô.
Sau đó lại mở miệng khẽ khàng hứa hẹn với cô: “Nếu lát nữa không có việc gì làm, vậy tập huấn xong, chúng mình cùng đi công viên chơi có được không?”
Suy cho cùng thì hôm qua đã làm người này tủi thân rồi.
Lần này vừa vặn có cơ hội, nhất định phải đền bù cho tử tế mới được.
***
Cuộc họp dự kiến diễn ra ba tiếng.
Thực tế lại diễn ra chưa đầy hai tiếng đã kết thúc, sau đó mọi người lần lượt ký tên rồi ra về, người về công ty, người về nhà.
Khâu Diệc Bạch và Thẩm Ninh Hinh thì khác, hai người lái xe chạy đến công viên ngay lập tức.
Đó là một công viên khá nổi tiếng gần đấy, diện tích rất lớn, bên trong có rất nhiều hoa cỏ cây cối và các trang thiết bị vui chơi giải trí.
Thẩm Ninh Hinh và Khâu Diệc Bạch thuê một chiếc xe đạp đôi, vừa đạp xe vừa thong dong tiến về phía trước, đi ngang qua thấy có gì vui là dừng lại chơi.
Ném vòng, phóng phi tiêu, vớt cá vàng.
Phải nói thực ra Thẩm Ninh Hinh rất có thiên phú trong khoản chơi trò chơi, cơ bản là mỗi lần chơi xong đều sẽ nhận được quà, tệ nhất cũng là một giải ba.
Nhìn lại Khâu Diệc Bạch, ngoại trừ việc tình cờ gắp trúng được một con gấu bông ra thì những trò khác đều không ăn thua.
Chơi mấy bận liền, sự tự tin bị đả kích nặng nề, khuôn mặt lập tức sầm xuống.
Đúng là tức không nhẹ.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy không khỏi lắc đầu, nhìn trái ngó phải, cuối cùng kéo cô đến ngồi trước một sạp hàng.
Ngước mắt lên, phía trên có một tấm biển, viết bốn chữ lớn: Khéo Tay Nặn Đất.
Đã ném vòng phóng phi tiêu không giỏi, vậy nặn đất chắc là được chứ.
Thẩm Ninh Hinh bật cười, trước tiên tìm ông chủ trả tiền đổi lấy mấy cục đất sét và màu nước, nghiêng mắt nhìn khuôn mặt Khâu Diệc Bạch, dịu dàng bảo cô phải kiên nhẫn.
"Cái này dễ làm quen lắm, nặn nặn vài cái là biết làm ngay."
Nàng nói, “Bạn gái của em xuất sắc như vậy, chắc chắn là sẽ làm được.”
Chỉ vài lời ngắn ngủi vẫn đủ để khiến Khâu Diệc Bạch vui vẻ trở lại.
Khâu Diệc Bạch gật đầu, sự tự tin lập tức đầy ắp, rũ mắt cắm cúi nghiêm túc hý hoáy.
Tâm vô tạp niệm, mang cái dáng vẻ hệt như lúc xử lý công việc thường ngày.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế lập tức đầy mong đợi, muốn biết người này rốt cuộc có thể nặn ra tác phẩm vĩ đại nào.
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua, cho đến một tiếng sau, Khâu Diệc Bạch cuối cùng cũng hoàn thành.
Thậm chí còn cực kì hài lòng, thuận tay cầm nó đưa đến trước mặt Thẩm Ninh Hinh, muốn bảo nàng đoán xem bản thân rốt cuộc đã nặn cái gì.
"Cực kỳ dễ đoán luôn."
Cô nói, “Em tuyệt đối sẽ đoán ra nhanh thôi.”
"Được."
Thấy cô nói vậy, Thẩm Ninh Hinh vội vàng phối hợp gật đầu bắt đầu ngắm nghía, vừa nhìn vừa nghiêm túc đoán: “Chú cún con đang đứng sao?”
"Sao lại là cún con được?"
Khâu Diệc Bạch nghe vậy sững người, “Đây rõ ràng là con người mà.”
Người...
ư?
Thẩm Ninh Hinh bỗng thấy kinh ngạc, nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy giống.
Nhưng vẫn đành phải đánh bạo mà ra sức đoán: “Bà lão bán kẹo bông gòn, ông chú vớt cá vàng, hay là chị gái xào sữa chua?”
Dù sao thì ngay cả tóc cũng chẳng có, giới tính về căn bản là không thể nhận diện được.
Thẩm Ninh Hinh vẫn quan sát tỉ mỉ một lúc lâu, mới miễn cưỡng nhìn ra trên người hình nhân này đang mặc một bộ đồ trông vừa giống tạp dề, lại vừa giống váy.
Bất đắc dĩ đành phải bung xõa tư duy mà cố đoán, càng đoán thì sắc mặt Khâu Diệc Bạch càng sượng đi.
Tệ đến thế thật sao?
Nàng không khỏi đưa bức tượng đất nặn đến trước mắt nhìn lại lần nữa, bụng bảo dạ có nên sửa chữa đôi chút không.
Kết quả trượt tay cầm không chắc, lỡ quẹt rớt mất một mảng mũi.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy lập tức ngộ ra, đây là Khâu Diệc Bạch đang gợi ý cho nàng, không khỏi vỗ tay thốt lên một câu: “Voldemort!”
Khâu Diệc Bạch suýt nữa thì tức chết, hồi lâu sau cuối cùng mới chán nản buông xuôi mà đưa ra đáp án.
"Sao lại không đoán ra được cơ chứ."
Cô hờn dỗi, “Tôi rõ ràng đang nặn em mà!”
.
Thẩm Ninh Hinh: Tôi còn thật sự vạn vạn không ngờ tới đấy…
Tác giả: Thực ra là có tóc, nhưng thể hiện tinh tế hàm súc quá ha ha ha ha, nhìn từ đằng trước cứ y như một kẻ hói đầu vậy 🤣