[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,717
- 0
- 0
[Bh][Done] Nàng Tổng Tài Luôn Khóc Thút Thít
Chương 39.
Chương 39.
Chương 39: "Thẩm Ninh Hinh cô là đồ trăng hoa!"
---o0o---
Tâm trí Thẩm Ninh Hinh lúc này có chút rối bời, nhưng đầu óc vẫn còn giữ được vài phần tỉnh táo.
Vì uống chút rượu, những khuôn khổ trói buộc nàng ngày thường đều bị phá vỡ, trái tim dứt khoát đi theo cảm giác, nghĩ đến cái gì liền làm cái đó theo bản năng.
Rõ ràng biết chuyện này bây giờ vẫn chưa thể làm, nhưng lại cứ không kìm lòng được.
Chẳng những không kìm được, ngược lại còn làm sâu thêm nụ hôn kia, hai tay cũng vươn về phía trước, gắt gao vòng qua cổ người trước mắt, thế tấn công dần trở nên kịch liệt, nhẹ nhàng liếm qua cánh môi cô, phóng túng cạy mở hàm răng cô, khẽ cắn lên đầu lưỡi cô.
Có chút căng thẳng và xấu hổ, nhưng nhiều hơn cả lại là sự vui sướng.
Cảm giác rất tốt, cực kì tốt, đôi môi ngày thường luôn mím chặt nghiêm túc của Khâu Diệc Bạch vậy mà mềm mại đến bất ngờ, thậm chí còn mang theo chút hương thơm và vị ngọt nhàn nhạt, cứ như có ma lực vậy, khiến người ta dán vào rồi thì không muốn buông ra.
Nhiệt độ trên người cũng rất nóng, hoàn toàn không giống với loại người dù là giữa ngày hè oi bức tay chân vẫn lạnh ngắt như Thẩm Ninh Hinh, chỉ khẽ chạm vào nhau liền cảm thấy ấm áp.
Khiến người ta muốn cứ mãi nằm lì trong lòng cô.
Thẩm Ninh Hinh nhân lúc hôn cô lén lút ngước mắt quan sát biểu cảm của người này, ngay sau đó ý cười nơi đáy mắt liền đậm thêm vài phần.
Mặt đã đỏ lựng như quả táo lớn rồi kìa.
Hai mắt nhắm nghiền, lông mi khẽ run, hơi thở nghe cũng rất rối loạn, theo bản năng rụt về phía sau, cơ thể cứng đờ ra.
Vì quá cứng ngắc, đến nỗi bát canh giải rượu trong tay cầm không vững, trực tiếp đổ ụp xuống cái "ào", một nửa đổ xuống đất, một nửa đổ lên người Khâu Diệc Bạch.
“…”
Chiếc áo sơ mi bó sát người ướt sũng cái "rẹt" với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy thì giật mình, lý trí quay về không ít, vội vàng buông lỏng đôi tay đang ôm Khâu Diệc Bạch ra.
Ngay sau đó… nhìn thấy một số thứ trẻ em không nên nhìn.
Là màu trắng, bên trên có chút viền hoa và ren xinh xắn, ở giữa còn có một chiếc nơ con bướm nho nhỏ.
Không hổ là sếp Khâu của chúng ta, ngay cả nội y cũng phải chọn loại xinh đẹp thế này.
Chỉ có điều chưa nhìn được mấy lần, Khâu Diệc Bạch đã túm chặt lấy áo khoác.
Khuôn mặt vốn đã đỏ bừng lúc này đã đỏ triệt để, đáy mắt ầng ậc nước, một nửa là xấu hổ một nửa là tức giận.
“Thẩm Ninh Hinh!”
Cô mở miệng, miệng mồm thao thao bất tuyệt mắng nhiếc, “Cô nhìn xem cô đang làm gì vậy hả?”
“Uống chút rượu sao lại điên rồi, cứ như chó con cắn càn vậy hả?!”
Cắn càn?
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy lập tức hơi ngơ ngác, ban nãy mình rõ ràng đâu có dùng sức chút nào.
Nhưng vừa ngước mắt lên, quả thực nhìn thấy một dấu răng mờ mờ ở gần khóe miệng cô.
Má ơi!
Nàng kinh hãi, theo bản năng nín thở.
Chuyện này… sao lại thành ra thế này được chứ.
Nàng nhất thời nghẹn lời, vuốt lại những suy nghĩ hỗn loạn, vừa định mở miệng nói xin lỗi thì thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên xoay người.
Chắc là muốn đi, bóng lưng mang theo sự phẫn nộ và hoảng hốt.
Nhìn cửa chính, lại cúi đầu nhìn quần áo của mình, rốt cuộc vẫn không chạy ra ngoài mà tìm một căn phòng gần đó lao vào.
Chỉ có điều lao nhầm rồi, đó là nhà vệ sinh.
Thẩm Ninh Hinh vừa lồm cồm bò dậy từ trên giường định đuổi theo, kết quả chưa kịp chạy tới nơi, lại thấy người này hầm hầm đi ra.
Ngước mắt quét nhìn một vòng, cuối cùng tìm một căn phòng nhỏ khác mở cửa sải bước đi vào.
Lần này là căn phòng Thẩm Ninh Hinh chuyên dùng để chứa đồ linh tinh, không lớn lắm, bên trong rất tối, đồ đạc cũng khá nhiều.
Người này vừa mới đi vào, Thẩm Ninh Hinh liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng loảng xoảng, không biết cô đụng phải cái gì.
Một lát sau âm thanh biến mất, sau đó nữa thì tất cả đều chìm vào im lặng.
Nàng thế mà lại ngồi lì ở trong đó không ra thật.
Thẩm Ninh Hinh bất lực, tuy lúc này buồn ngủ díu cả mắt nhưng vẫn chỉ đành kiên nhẫn đứng ở cửa nhận sai, vừa gõ cửa vừa nói xin lỗi, chỉ có điều nói rất nhiều lần mà bên trong vẫn không có hồi âm.
Cuối cùng nàng thực sự mệt quá, dứt khoát trượt xuống ngồi tựa lưng vào cửa, miệng vẫn lẩm bẩm, nói sếp Khâu em biết sai rồi, sếp đừng giận, giận quá hại thân đấy.
Còn nói em không cố ý muốn cắn sếp đâu, sếp mà thực sự không thích thì cứ coi như bị A Cát cắn một miếng đi.
“Thực sự là vì em quá thích chị thôi…”
Nói đến đây, giọng càng lúc càng nhỏ, buồn ngủ đến mức sắp thiếp đi.
Miệng mồm chẳng có đồ chắn, nghĩ gì nói nấy, bất tri bất giác khai luôn chuyện mình thích người ta ra ngoài.
Tuy rằng giọng rất nhẹ, nhưng vẫn bị người trong phòng nghe thấy rõ mồn một.
Không khí nhất thời trầm xuống, hai người chẳng ai nói thêm câu nào.
Hồi lâu sau, Thẩm Ninh Hinh thực sự không gượng nổi nữa mà ngủ thiếp đi, đôi mắt xinh đẹp khẽ khép lại, hơi thở trầm ổn mà ngọt ngào, gò má ửng lên màu hồng phấn xinh xắn.
Có lẽ vì quá lâu không thấy tiếng động, ngay cả Khâu Diệc Bạch ở bên trong cũng nhận ra điều gì đó.
Cắn cô một cái xong lăn ra ngủ luôn?
Cô không khỏi có chút khó chịu, hung hăng phủi phủi quần áo trên người, vốn định đẩy cửa tìm Thẩm Ninh Hinh tính sổ.
Lại đúng lúc nhìn thấy bộ dạng ngủ an ổn của người kia, trái tim bất giác mềm nhũn, cắn môi dần kìm nén lửa giận.
Thậm chí còn khom lưng, đưa tay bế người này từ dưới đất lên, cơ thể hơi cứng ngắc đặt nàng lên giường, cực kỳ không tình nguyện đắp chăn cho nàng.
Nhìn nước canh giải rượu đổ đầy đất, lại đành phải xoay người đi vào nhà vệ sinh cầm cây lau nhà lạnh lùng lau sạch vết bẩn.
Vừa xử lý xong, còn phải ba chân bốn cẳng đi vào nhà vệ sinh giặt bộ đồ bị bẩn của mình, vừa giặt vừa lau mắt, tức giận vì bản thân bị gặm một cái rồi còn phải giúp người ta làm việc nhà.
Cái cô Thẩm Ninh Hinh này, nhìn thì gầy mà sức lực cũng không nhỏ!
Chỗ bị nàng cắn mạc danh kỳ diệu cảm thấy khá đau, Khâu Diệc Bạch cảm giác ngày mai chắc chắn sẽ sưng lên, nhất thời càng giận không chỗ trút, vò nước trong chậu kêu ào ào.
***
Vừa tức giận vừa làm việc thực sự rất ảnh hưởng đến năng suất.
Gần hai mươi phút, Khâu Diệc Bạch lúc này mới coi như giặt xong quần áo.
Cũng may chỉ là chiếc áo sơ mi mỏng, hiện tại đang là mùa hè, phơi một đêm chắc chắn sẽ khô.
Chỉ là đêm nay tạm thời không đi được rồi.
Khâu Diệc Bạch tức muốn chết, phơi quần áo xong còn không quên đi tới bên giường Thẩm Ninh Hinh móc mỉa vài câu, chỉ tiếc người trước mắt ngủ quá say, e là có nói gì nàng cũng chẳng nghe thấy.
“Kiểm điểm lại cho kỹ vào cho tôi!”
Khâu Diệc Bạch nói, mặc dù biết là vô dụng nhưng ngọn lửa tà dị trong lòng cứ thế mãi không đè xuống được, “Rõ ràng ban nãy còn nói thích người khác, bây giờ lại quay ngoắt sang nói thích tôi.”
“Thẩm Ninh Hinh cô là đồ trăng hoa, cô bảo tôi có thể tin cô được không hả?”
“Tin cô mới là có quỷ!”
***
Lúc Thẩm Ninh Hinh tỉnh dậy đã là bảy giờ sáng.
Bị chuông báo thức đánh thức, nhìn thời gian thấy đúng giờ dậy bình thường, đi làm sẽ không muộn.
Khi nhận ra điều này nàng thở phào nhẹ nhõm, vừa định đứng dậy đi rửa mặt, nhưng còn chưa kịp xỏ giày, ký ức đêm qua như sống lại, tranh nhau ùa vào trong đầu nàng.
Nàng tối qua không chỉ hôn Khâu Diệc Bạch, thậm chí còn cắn cô một cái, làm đổ canh giải rượu lên người ta thì chớ, còn chọc người ta tức đến mức lao đầu vào nhà kho.
Nhưng thế vẫn chưa hết, kinh khủng nhất là tối qua hình như nàng còn lỡ miệng thổ lộ tiếng lòng.
Cái gì mà thích với không thích.
Thẩm Ninh Hinh trực tiếp rối bời.
Vừa oán niệm bản thân tối qua uống rượu vào ăn nói linh tinh làm càn, vừa vội vàng xốc lại tinh thần điều chỉnh trạng thái đứng dậy tìm bóng dáng Khâu Diệc Bạch quanh phòng một vòng.
Kết quả lại chẳng thấy gì, người này trực tiếp bốc hơi luôn.
Đi rồi sao?
Thẩm Ninh Hinh ngẩn người, nhanh chóng xoay người ra cửa nhìn, quả nhiên phát hiện giày của Khâu Diệc Bạch đã không còn.
Đi đến phòng bếp xem, người này trước khi đi còn ăn của nàng mấy cái bánh ú, trong thùng rác vứt mấy cái vỏ bánh.
“…”
Thế thì xem ra là vừa đi không lâu, lấy bánh ú ăn sáng rồi.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy thở phào, lùi lại ngồi trên giường suy nghĩ một lúc lâu, vạch sẵn quy trình sau khi gặp lại quý cô mít ướt, xin lỗi là chính dỗ dành là phụ, không được nữa thì tùy cơ ứng biến.
Dù sao cứ để cho cô bình ổn tâm trạng lại đã rồi nói, những cái khác sau này tính tiếp.
Nghĩ vậy, Thẩm Ninh Hinh hít sâu mấy hơi xoa dịu tâm trạng căng thẳng, lúc này mới đứng dậy nhanh chóng thu dọn xong xuôi, phi như bay tới công ty.
Ai ngờ những quy trình đã vạch ra đều công cốc.
Khâu Diệc Bạch chắc là bị chọc giận đến phát điên, hôm nay không tới, ngay cả cuộc họp vốn định tổ chức cũng chuyển sang họp trực tuyến.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy tim lập tức treo lên, lẩm bẩm mấy tiếng tiêu rồi tiêu rồi, ngay cả đến cũng không thèm đến, thế này là bị nàng chọc giận đến mức nào chứ.
Đang suy nghĩ, quay đầu lại đột nhiên thấy chị Triệu đi tới.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng điều chỉnh biểu cảm cười chào chị: “Chị Triệu.”
“Ừ.”
Chị Triệu đáp một tiếng, đưa tay vỗ vỗ vai nàng, khẽ dặn dò, “Tiểu Thẩm em đừng quên lát nữa in sẵn mấy tài liệu cần thiết ra nhé, lần này chúng ta đi công tác một lèo hai ba ngày liền, cần dùng nhiều lắm đấy.”
A, đi công tác.
Thẩm Ninh Hinh gật đầu đáp lời, nhưng trong lòng lại đắng nghét như vừa gặm mấy quả mướp đắng.
Sao nàng có thể quên chuyện này được chứ, từ mấy ngày trước nàng đã bắt đầu mong chờ rồi.
Dù sao cũng là cơ hội rèn luyện rất tốt, nơi sắp đến cũng có rất nhiều đồ ăn ngon chỗ chơi vui, quan trọng nhất là, lần đi công tác này Khâu Diệc Bạch đã đồng ý sẽ đi cùng.
Vốn là một thời cơ tốt để bồi dưỡng tình cảm.
Nhưng tối qua nàng làm chuyện ngu xuẩn, chọc người ta tức giận rồi, người này có chịu đi hay không còn khó nói.
Có đi thì e là cũng chẳng muốn để ý đến nàng.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, càng nghĩ càng thấy rầu rĩ, dứt khoát không nghĩ tiếp nữa, đứng dậy đi photo những tài liệu chị Triệu dặn.
***
Cứ thế chịu đựng cho đến sáng hôm sau.
Sáng sớm tinh mơ, Thẩm Ninh Hinh đã đứng đợi ở cửa công ty.
Trong lòng căng thẳng không thôi, thở cũng nín lại theo bản năng, sợ rằng vẫn không gặp được Khâu Diệc Bạch.
Cũng may, khoảng ba bốn phút sau, cuối cùng cô cũng tới.
Trông không khác gì ngày thường, mái tóc dài xinh đẹp, trang phục đoan trang, chiếc Maserati khiêm tốn mà hầm hố.
Chỉ có điều nhìn kỹ lại chút nữa, trên miệng người này thế mà lại đeo một chiếc khẩu trang.
Màu đen tuyền, trông cũng khá hợp với cô.
Nhưng người này trước nay đâu có thói quen đeo khẩu trang.
Thẩm Ninh Hinh hơi nghệch mặt ra, nhớ tới chuyện đêm hôm đó, lập tức có chút không yên tâm, sợ cái miệng của cô có phải thực sự bị mình cắn cho bị làm sao rồi không.
Khâu Diệc Bạch vừa dừng xe, nàng liền vội vàng bước lên vài bước ngoan ngoãn lại nịnh nọt chào một câu: “Sếp Khâu buổi sáng tốt lành.”
Ngay sau đó hỏi: “Sếp Khâu sao sếp…
đột nhiên lại đeo khẩu trang thế ạ?”
Giọng hơi nhỏ, vốn tưởng Khâu Diệc Bạch có thể không nghe thấy, đang định nói lại lần nữa.
Nhưng chưa kịp nói, đằng kia Khâu Diệc Bạch đã mở miệng trả lời nàng.
Nghe giọng điệu rõ ràng là vẫn còn thù dai, hung dữ đáp lại nàng một câu: “Cô nói xem, đương nhiên là sợ con cún con giống như A Cát lại cắn tôi thêm một cái rồi!”
Thẩm Ninh Hinh: “??
Hả?”
Phản ứng hồi lâu mới hiểu ra.
Hóa ra là đang nói nàng hả.