[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,710
- 0
- 0
[Bh][Done] Nàng Tổng Tài Luôn Khóc Thút Thít
Chương 19.
Chương 19.
Chương 19: “Chị sẽ không giận đâu nhỉ?”
---o0o---
May thay, Khâu Diệc Bạch chỉ đùa với nàng một câu thôi.
Thoáng thấy vẻ mặt kinh ngạc của Thẩm Ninh Hinh, người nọ khựng lại một chút, hồi lâu sau mới hơi nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, sống lưng thẳng tắp, khí chất cao lãnh.
Trông thì có vẻ nghiêm túc lắm.
Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Ninh Hinh lại bất chợt nghe thấy tiếng cô phì cười khẽ.
Đây là đang cười nhạo nàng chứ gì?
Lại còn lén lút che giấu mà cười nữa.
Thẩm Ninh Hinh: "..."
Quá đáng rồi đấy.
Biết mình không so đo lại với cái đồ mít ướt này, nàng khẽ thở dài trong lòng, rốt cuộc vẫn bước lên nói lời cảm ơn người nọ, cực kỳ chân thành nói với cô: “Em cảm ơn sếp Khâu.”
Giọng nói rất êm tai, tựa như làn gió nhẹ lướt qua kẽ lá, mang theo ý cười.
Lời vừa dứt, vẻ mặt Khâu Diệc Bạch bỗng dưng cứng đờ.
Lúc này mọi người ra ngoài ăn cơm hầu như đã về hết, tiếng nói cười vọng vào màng nhĩ, rất ồn ào náo nhiệt, nhưng duy chỉ có phía bên cô là yên tĩnh.
Chỉ vì một câu nói kia của Thẩm Ninh Hinh mà bầu không khí bỗng trở nên trầm lắng, hồi lâu sau, vành tai ai kia thậm chí còn đỏ lên một cách đầy miễn cưỡng.
"Được rồi, mau đi nghỉ đi."
Cô nói, phẩy tay đuổi người theo bản năng, giọng điệu trở nên hung dữ như lúc trước, “Cầm lấy thuốc của cô, uống sớm cho mau khỏe.”
“Khỏi rồi mới tiếp tục làm việc được.”
Cô còn nói: “Thẩm Ninh Hinh, cô nợ tôi một ân tình đấy nhé.”
Vừa đáng yêu lại vừa ấu trĩ.
Thẩm Ninh Hinh nhìn cô, chẳng hiểu sao tâm trạng bỗng trở nên rất tốt, chưa kịp mở miệng thì nụ cười đã nở rộ.
Thế là nàng nhanh chóng gật đầu đồng ý: “Sếp Khâu, em biết rồi.”
***
Thuốc đó rất hiệu nghiệm, Thẩm Ninh Hinh uống xong liền ngủ một giấc ngon lành hiếm thấy.
Thậm chí còn chưa kịp ôm lấy thứ gì, không mơ thấy những giấc mộng khiến người ta khó chịu nữa.
Một giấc tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái.
Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, nàng cảm thấy bệnh cảm của mình hình như đã đỡ hơn trước rất nhiều.
Ngồi trên giường vươn vai một cái, Thẩm Ninh Hinh vốn định cầm điện thoại lên xem giờ, kết quả vừa mở khóa màn hình, lập tức bị dọa cho giật mình.
Nàng vậy mà lơ mơ ngủ suốt bốn tiếng đồng hồ…
Tan làm rồi!
Trong đầu bỗng nổ "oành" một tiếng, Thẩm Ninh Hinh không dám chần chừ nữa, vội vàng bò dậy rửa mặt, ba chân bốn cẳng chạy về văn phòng.
Vừa bước vào, xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi xuống đất.
“...”
Mọi người quả nhiên đều đi hết rồi.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt và bất an, nàng đứng ở cửa luống cuống trầm mặc giây lát, ngẩng đầu nhìn về hướng văn phòng của Khâu Diệc Bạch theo bản năng.
Cũng không một bóng người.
Hôm nay cô hiếm khi tan làm đúng giờ.
Xem ra hiện giờ trong văn phòng rộng lớn này chỉ còn lại một mình nàng.
Nhớ tới công việc chưa xử lý xong, Thẩm Ninh Hinh không do dự nữa, vội vàng rảo bước về chỗ ngồi.
Tiện tay mở máy tính, lại mở Wechat đối chiếu những công việc chưa làm xong, ngay khi chuẩn bị ngồi xuống nàng vừa ngước mắt lên, bất chợt nhìn thấy một xấp tài liệu chưa từng thấy trên bàn.
Mở ra, bên trong là bảng biểu mà chị Triệu sáng nay mới gửi bảo nàng làm, lật xuống dưới nữa còn có đơn định dạng đã đối chiếu xong, giấy chứng nhận xuất xứ đã nhập liệu hoàn tất.
Ngay cả ghi chép xuất hàng mới nhất cũng đã được viết xong xuôi.
Là...
Khâu Diệc Bạch làm giúp nàng sao?
Thẩm Ninh Hinh khựng lại, trực tiếp cầm hết chỗ tài liệu kia lên, quả nhiên phát hiện tờ giấy ghi chú mà Khâu Diệc Bạch để lại cho nàng ——
Rảnh rỗi không có việc gì làm, tiện tay làm hết cho cô rồi, không cần cảm ơn tôi đâu.
Phía sau ngay cả chữ ký cũng không có, hóa ra sếp Khâu nhà ta làm việc tốt đều không lưu danh.
Tuy nhiên Thẩm Ninh Hinh vẫn nhận ra ngay, đó chính xác là chữ viết của cô không sai.
Khi ý thức được điều này, lòng Thẩm Ninh Hinh lập tức dâng lên một dòng nước ấm áp.
Nàng cầm tờ giấy kia lên nhìn kỹ, rốt cuộc không nỡ vứt đi, ngược lại thuận tay cất vào ngăn kéo bên tay phải.
Môi cũng bất giác cong lên, thật lòng cân nhắc, nếu sau này có thời gian thì mời quý cô mít ướt này ăn một bữa cơm đi.
Dù sao thì... mình cũng nợ chị ấy một ân tình to bự mà~
***
Một đêm nhanh chóng trôi qua.
Ngày hôm sau trạng thái của Thẩm Ninh Hinh tốt hơn trước rất nhiều, nhớ tới sự giúp đỡ của Khâu Diệc Bạch tối qua, thế là nàng dậy thật sớm đi mua loại bánh su kem mà cô thích ăn.
Không mua quá nhiều, sợ quý cô mít ướt ăn nhiều quá lại hỏng răng.
Vừa nghĩ đến việc phải bảo cô ăn ít thôi vừa bước lên xe buýt, xe lắc lư chạy suốt một đường, rất nhanh đã đến công ty.
Hôm nay vì mua bánh su kem nên nàng tốn chút thời gian, lúc này người trong văn phòng đã đến gần đông đủ, nàng thuận tay chấm công rồi rảo bước về chỗ ngồi, vừa ngước mắt lên lại phát hiện Khâu Diệc Bạch vậy mà không có ở đó.
Chắc là có việc đi ra ngoài rồi.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm chiếc ghế trống kia một lúc, không nghĩ ngợi quá nhiều, rất nhanh đã vùi đầu vào công việc.
Hôm nay vẫn rất bận.
Chị Triệu đi công tác mấy ngày liền đã về, còn rất lợi hại ký được mấy đơn hàng lớn.
Thẩm Ninh Hinh bị một đống hợp đồng, hóa đơn, đơn sản xuất, đơn đóng gói giày vò một trận, cả một buổi sáng cứ thế bận rộn trôi qua.
Lại ngước mắt lên, Khâu Diệc Bạch vẫn không thấy đâu.
Nàng không khỏi có chút tò mò, thế là nhân lúc rảnh rỗi tìm chị Triệu hỏi thăm một chút, muốn biết Khâu Diệc Bạch đi đâu.
"Cô ấy chắc là đi xuống nhà máy rồi."
Chị Triệu nói, “Trên đường đến chị tình cờ gặp trợ lý Hàn, nghe cô ấy nói với chị.”
“Đi cùng hình như còn có phó tổng Trương và phó tổng Hồ, sếp Vương bên nội thương cũng đi, chắc là lại có chuyện lớn gì đó phải đi họp rồi.”
"Ra là vậy."
Thẩm Ninh Hinh gật đầu đáp, cảm ơn chị Triệu đã giải đáp.
Sau đó nàng nhìn hộp bánh su kem mình để trên bàn, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài.
Xem ra bánh su kem hôm nay không có cơ hội tặng đi rồi.
Chia cho mọi người vậy.
***
Công việc buổi chiều không bận lắm.
Thẩm Ninh Hinh xử lý xong việc trong tay, bèn lấy điện thoại ra lướt lướt.
Trong tiềm thức bấm vào Weibo của Khâu Diệc Bạch, nhìn thấy bài ghim của người nọ vẫn chưa đổi, vẫn là cái túi chườm nóng hình heo con có viết tên nàng, lướt xuống dưới không có bài đăng mới, vẫn là những thứ nàng đã xem đến tám trăm lần trước đó.
Hướng dẫn đi công viên giải trí, đau răng do ăn chocolate điên cuồng, giày độn chiều cao gượng gạo đến mức xấu hổ, chó con xếp hàng vừa ấu trĩ vừa đáng yêu…
Cứ như có âm thanh phát ra vậy, dù chỉ là nhìn con chữ, Thẩm Ninh Hinh cũng có thể tưởng tượng ra khuôn mặt hoặc là ngạo kiều hoặc là phấn khích của Khâu Diệc Bạch ở đầu bên kia điện thoại.
Gần như là phản xạ có điều kiện mà bật cười thành tiếng.
Theo đó, trong lòng cũng đột nhiên dâng lên cảm xúc an ủi.
Nàng không phải chưa từng xem Weibo trước đây của Khâu Diệc Bạch, sự hiểu biết về Khâu Diệc Bạch cũng không chỉ tồn tại ở bề ngoài.
Trong ấn tượng, người này trước đây thường xuyên không vui vẻ.
Nội dung Weibo không đặc sắc như bây giờ, lướt xuống dưới đa số đều là đang khóc lóc ỉ ôi.
[Hôm nay tình cờ nghe thấy đồng nghiệp nói xấu mình.]
[Hôm qua xxx đi công tác về mang đặc sản cho tất cả mọi người, nhưng duy chỉ có tui là không có.]
[Hôm kia ra ngoài không cẩn thận bị ngã một cái, đau muốn chết, tuy không ai nhìn thấy nên giữ được mặt mũi, nhưng cũng chẳng nhận được bất kỳ sự an ủi nào, chỉ có thể tự mình lén lút rơi hai giọt nước mắt.]
Rất nhiều rất nhiều, xem đến mức Thẩm Ninh Hinh kinh ngạc, lại thực sự cảm thấy đau lòng.
Cho nên, khi gặp phải chuyện liên quan đến Khâu Diệc Bạch, nàng không thể nào dửng dưng vô cảm được.
Con người ta một khi rảnh rỗi thì khó tránh khỏi suy nghĩ hơi nhiều.
Lúc này giờ nghỉ trưa sắp qua, Thẩm Ninh Hinh chấm công vào làm, bưng cái ly bên tay lên chuẩn bị đi lấy tách cà phê.
Vừa định đứng dậy, sau lưng đột nhiên có người gọi nàng một tiếng.
Vừa quay đầu, Bùi Thanh đang cong môi cười với nàng.
Người này hôm nay ăn mặc rất đẹp, bên ngoài bộ váy hiệu màu nhạt khoác thêm chiếc áo khoác màu mơ, mái tóc dài xõa nhẹ trên vai, lớp trang điểm nhẹ trên mặt trông rất thuần khiết.
Rõ ràng tất cả phối màu trên người đều rất dịu dàng, trang điểm và kiểu tóc cũng cực kỳ phù hợp, nhưng Thẩm Ninh Hinh lại thấy không hợp một cách khó hiểu.
Tuy nhiên cũng không biểu hiện ra mặt, mà nói một câu: “Sao vậy chị?”
"Đồ ăn vặt chị mua đến rồi."
Bùi Thanh liếc nhìn hộp bánh su kem nàng để trên bàn theo bản năng, lập tức nhếch môi cười, “Mua hơi nhiều, một mình chị cầm không hết, em có thể giúp một tay xuống dưới cùng chị một chuyến không?”
Dường như sợ Thẩm Ninh Hinh từ chối, nói xong liền bồi thêm một câu: “Mua cho mọi người đấy, em sẽ giúp mà nhỉ~”
Câu này nói rất lớn, không ít người đều nghe thấy.
Lúc này nếu nàng mở miệng từ chối, lại thành ra nàng không biết cách cư xử.
Hồi lâu sau, Thẩm Ninh Hinh đáp một tiếng "Dạ".
Thang máy rất nhanh xuống đến tầng một.
Bên ngoài ánh nắng chan hòa, gió nhẹ thổi khiến người ta rất dễ chịu, Bùi Thanh lấy đồ ăn vặt xong nhất thời không muốn về, bèn bước chậm lại.
Thậm chí vừa đi vừa trò chuyện, nói với Thẩm Ninh Hinh chuyện công việc.
Thẩm Ninh Hinh không muốn tiếp xúc với cô ta quá nhiều, ý tứ qua loa lấy lệ rất rõ ràng.
Nhưng Bùi Thanh lại như không bị ảnh hưởng, vẫn thao thao bất tuyệt nói chuyện với nàng, nói từ nhà máy đến nội thương, lại từ nội thương nói sang ngoại thương.
Đến cuối cùng vậy mà còn nói đến chuyện của Khâu Diệc Bạch, giọng nói hạ thấp xuống theo bản năng, như thể đang trao đổi bí mật: “Sếp Khâu dạo này về nhà máy thường xuyên thật đấy.”
"Vậy sao?"
Thẩm Ninh Hinh đáp, “Không phải rất bình thường ạ?”
"Không đâu."
Bùi Thanh nhìn nàng một cái, đưa tay cuốn cuốn tóc mình theo bản năng, giọng nói vừa nhẹ vừa nũng nịu, “Trước đây đâu có thường xuyên như thế, em mới đến nên chưa nhận ra điểm khác thường thôi.”
“Trước đây chị nghe người ta nói, dạo này sếp Khâu nhà mình hình như qua lại rất gần gũi với phó tổng Trương đấy, ngươi nói xem cô ấy hiện tại thế n...”
Lời còn chưa dứt, chân đột nhiên truyền đến cơn đau nhói.
Vừa cúi đầu, chai đồ uống loại lớn trong tay Thẩm Ninh Hinh không biết rơi xuống từ lúc nào, đập ngay trúng mu bàn chân cô ta.
"Cô làm cái gì vậy!"
Cơn đau kịch liệt từ mu bàn chân nhanh chóng lan lên, Bùi Thanh hét lên thất thanh, đứng bằng chân trái nhảy lò cò mấy cái, “Đau chết tôi rồi!”
"Em xin lỗi em xin lỗi."
Lời vừa dứt Thẩm Ninh Hinh vội vàng xin lỗi cô ta, “Em trượt tay một cái.”
"Có nghiêm trọng không?"
Nàng hỏi tiếp, “Thật sự xin lỗi, là do em không cẩn thận cầm không chắc, đập trúng chị rồi, thật sự xin lỗi nha.”
Thái độ khá tốt.
Vừa rồi lúc cô ta hét lên xung quanh đã có không ít người nhìn sang, Thẩm Ninh Hinh xin lỗi chân thành như vậy, cô ta sững người không biết làm sao để tức giận.
Câm nín hồi lâu, cuối cùng đành lạnh mặt phẩy tay: “Bỏ đi.”
"Vừa nãy chị nói đến đâu rồi nhỉ?"
Bùi Thanh nhíu mày đi về phía trước vài bước, rồi lại nói, “Đúng rồi, hai hôm trước chị còn nghe nói, sếp Khâu chúng ta...”
Lời chưa nói hết, chân lại đau thêm cái nữa.
Vừa ngước mắt, Thẩm Ninh Hinh đang đứng đó nhìn cô ta với vẻ mặt đầy áy náy.
Thậm chí còn học theo giọng điệu của cô ta, vô cùng buồn bã xin lỗi cô ta: “Xin lỗi nha, em lại cầm không chắc rồi, thật sự xin lỗi.”
“Chị sẽ không giận đâu nhỉ?”
.
Thẩm Ninh Hinh: Xin lỗi, quý cô mít ướt nhà tôi chỉ có tôi mới được nói thôi nhá