[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,394
- 0
- 0
[Bh][Done] Mỹ Nhân Goá Phụ Điên Tình
Chương 39.
Chương 39.
Thẩm Nguyệt Bạch bừng tỉnh khỏi cơn mộng, cô lại mơ thấy dáng vẻ chịu đủ mọi lăng nhục, tra tấn của Lạc Tử Hâm.
Cô chậm rãi trút ra một hơi, nhìn quanh bốn phía, lại phát hiện Lạc Tử Hâm đã biến mất.
Cô lập tức tỉnh táo lại, gọi Trần Ngọc và Giản Ước dậy hỏi han, nhưng cả hai đều không biết có chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên ngay sau đó bọn họ phát hiện xe mất rồi, mà Thẩm Nguyệt Bạch cũng nhận ra vũ khí trên người cùng chìa khóa xe của mình đều không cánh mà bay.
Xâu chuỗi lại mọi việc, Thẩm Nguyệt Bạch liền biết Lạc Tử Hâm đã đi đâu.
Cô nhìn về hướng Việt Thành, trong ánh mắt xẹt qua một tia bi lương: “Nàng về Việt Thành rồi.”
Trần Ngọc và Giản Ước đều ngẩn người, Lạc Tử Hâm về Việt Thành thì có thể làm gì?
Ngoài trả thù ra, chẳng còn bất cứ chuyện gì khác.
Thẩm Nguyệt Bạch quay đầu lại nhìn hai người trước mắt, khẽ thở dài một hơi: “Tiếp theo tôi phải một mình đi tìm nàng rồi.
Chúng ta rất có thể sẽ trở thành kẻ thù của Liên bang, sau này không biết sẽ đi về đâu, nhưng tôi phải đi tìm nàng.
Xin lỗi, cũng cảm ơn sự giúp đỡ của các cô suốt dọc đường.”
Trần Ngọc và Giản Ước đều hiểu, chuyến này Lạc Tử Hâm quay về trả thù chắc chắn sẽ gây ra rất nhiều mâu thuẫn.
Mà nếu Thẩm Nguyệt Bạch - với tư cách là anh hùng người cải tạo của Liên bang - cũng bị cuốn vào, thì đây sẽ không còn là vấn đề trả thù đơn thuần nữa.
Nó sẽ leo thang thành vấn đề chính trị giữa hai thế lực, thậm chí sẽ khiến mối quan hệ giữa người cải tạo và nhân loại bình thường – thứ mà Thẩm Nguyệt Bạch đã nỗ lực muốn thay đổi suốt bao năm qua – một lần nữa trở nên tồi tệ.
Hơn nữa, bất luận Thẩm Nguyệt Bạch và Lạc Tử Hâm có thể sống sót rời khỏi Việt Thành hay không, sau chuyến đi này, các nàng sẽ chẳng còn chốn dung thân trên thế giới này nữa.
Trần Ngọc có thể vì bạn bè mà cắm đao hai mạn sườn, xông pha khói lửa, nhưng cô vẫn còn người nhà.
Cha cô tàn tật hai chân, mẹ cô luôn bị bệnh tật hành hạ.
Không có cô, hai ông bà không thể sống sót qua ngày trong thời buổi loạn lạc này, họ cũng luôn ngóng đợi cô về nhà, cô không thể bất hiếu như vậy.
Thêm vào đó, nếu lúc này cô quyết định đi cùng Thẩm Nguyệt Bạch, Giản Ước chắc chắn cũng sẽ đi theo cô.
Cô mím môi, nhíu mày nhìn Giản Ước.
Đối phương cũng đang nhìn cô, trong đôi mắt trong veo ấy không hề vương chút tạp niệm.
Ánh mắt hắn nhìn cô thật thuần khiết, chan chứa sự tin tưởng.
Cô chỉ cứu Giản Ước một lần trong bãi huấn luyện.
Ở cái khu căn cứ thí nghiệm ăn thịt người ấy vậy mà vẫn còn một đứa trẻ thuần khiết đến thế, khiến cô lúc bấy giờ mềm lòng.
Thế là, cậu thiếu niên chưa đến tuổi trưởng thành này vẫn luôn đi theo cô, hoàn toàn tín nhiệm cô.
Cô không thể mang đứa trẻ này đi vào chỗ chết.
Cô ném mạnh lưỡi rìu trong tay xuống đất.
Tiếng động trầm đục khi chiếc rìu rơi xuống tựa như đang chấn động cõi lòng đầy áy náy của cô.
Cô rũ rượi cúi gằm mặt xuống.
Khoảnh khắc này cô vừa hổ thẹn vừa đau khổ, chỉ đành trơ mắt nhìn bạn bè, đồng đội đi đối đầu với cả thế giới, còn bản thân lại chẳng thể giúp được gì cho họ.
Cô siết chặt các ngón tay, khó nhọc nói với Thẩm Nguyệt Bạch: “Xin lỗi, tôi không thể đi cùng cô được rồi, bảo trọng!”
Giản Ước nghe cô nói vậy, hơi cụp mắt xuống, lẳng lặng bước đến đứng bên cạnh Trần Ngọc, ngầm biểu thị sự lựa chọn của bản thân.
Trần Ngọc thấy thế lại càng thêm buồn bã.
Thẩm Nguyệt Bạch ngược lại thì thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Bất luận khi nào và ở đâu, cô cậu đều là bạn của tôi.
Nếu có duyên gặp lại, tôi sẽ lại mời cô cậu uống rượu, đến lúc đó sẽ cho cô cậu mở mang tầm mắt xem tôi và Lạc Lạc đã đấu trí với quân truy đuổi như thế nào.”
Lời này của cô nói ra quá đỗi khoáng đạt, khiến Trần Ngọc và Giản Ước nghe xong cũng bất giác bật cười.
"Tạm biệt."
Thẩm Nguyệt Bạch không chần chừ thêm nữa, nhìn họ lần cuối rồi xoay người rời đi.
Cô vừa cất bước vừa vẫy tay cất lời từ biệt, sau đó từng bước, từng bước kiên định tiến về phía trước.
Còn ở bên này, Lạc Tử Hâm đã tiến vào bên trong Việt Thành.
Nàng vừa vào thành chưa được bao lâu, chú chim nhỏ màu xanh lam 486 đã tìm tới.
Vốn dĩ 486 không thể vào căn cứ thí nghiệm nên vẫn luôn chầu chực ở ngoài.
Lúc Thẩm Nguyệt Bạch đến đưa Lạc Tử Hâm đi, căn bản chẳng rảnh bận tâm đến nó.
Nó chỉ là một con chim nhỏ, dù có liều mạng bay thế nào cũng chẳng đuổi kịp xe chạy.
Dọc đường đi Lạc Tử Hâm hoàn toàn không thèm để ý tới nó, may mà nó vẫn có thể định vị được vị trí của ký chủ nên cứ bám theo mãi, cuối cùng cũng đuổi kịp sau khi Lạc Tử Hâm vào Việt Thành.
Nó phành phạch vỗ cánh bay đến bên cạnh Lạc Tử Hâm, vừa định đậu lên vai nàng như mọi khi, lại không ngờ Lạc Tử Hâm bỗng vươn tay chộp lấy nó.
Nó kinh hãi kêu lên một tiếng, chỉ thấy một tay Lạc Tử Hâm siết chặt cánh nó, tay kia giơ khẩu súng thuận tay lấy từ chỗ Thẩm Nguyệt Bạch lên, dứt khoát bắn chết 486 chỉ bằng một phát đạn rồi ghét bỏ ném nó xuống đất.
486 đập cánh hai cái, triệt để tắt thở.
Nhưng nó sẽ không chết, cũng chẳng có cảm giác đau đớn.
Chỉ là mọi chuyện ập đến quá đỗi bất ngờ, 486 bị dọa sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Nó miễn cưỡng bình tĩnh lại một chút, rồi cẩn trọng gọi một tiếng trong tâm trí Lạc Tử Hâm: [Ký chủ?]
Lạc Tử Hâm không trả lời.
Có điều dù con chim nhỏ này đã chết, 486 vẫn có thể nhập vào.
Nó chỉ là một chuỗi dữ liệu, không cần sinh vật mà nó nhập vào phải có sự sống.
Nó không biết Lạc Tử Hâm bị làm sao, nhưng thấy đối phương không đáp lời, có lẽ tâm trạng nàng vẫn đang bình tĩnh chăng?
Thế là nó quyết định nhập vào lần nữa.
Chỉ thấy con chim xanh dưới đất lại vỗ cánh phành phạch, nó rũ rũ lông vũ, vừa định đứng dậy, không ngờ lại một viên đạn nữa tức thì xuyên thủng cơ thể nó.
Lần này thì nó dám khẳng định chắc nịch Lạc Tử Hâm tuyệt đối là cố ý.
Nó nghĩ mãi không hiểu tại sao, hướng mắt nhìn Lạc Tử Hâm, chỉ thấy đối phương đang từ trên cao nhìn xuống, nòng súng vẫn chĩa về phía nó, ánh mắt âm lãnh đến dọa người.
486 không dám nhúc nhích nữa, ai biết được ký chủ lại đang phát điên cái gì?!
Nó đành phải tạm thời từ bỏ cỗ thân thể này, ngoan ngoãn trốn vào trong ý thức của Lạc Tử Hâm.
Tiếp đó, nó nhìn Lạc Tử Hâm tiến vào đấu trường lần nữa.
An ninh và lính gác ở đấu trường không nghiêm ngặt như căn cứ thí nghiệm, suy cho cùng nơi đây có rất nhiều người cải tạo và người quái hoá, sẽ chẳng có ai không dưng lại muốn đến chốn này.
Lúc còn ở đây, Lạc Tử Hâm đã từng lưu ý đến cơ chế đổi ca của đội tuần tra: đối với người cải tạo thì ba tiếng tuần tra một lần, với người quái hoá thì năm tiếng một lần, mỗi lần đều kéo dài 15 phút.
Lạc Tử Hâm nhân cơ hội giữa các khoảng thời gian trống này mà lẻn vào.
Nàng đến phòng dự trữ thuốc trước, lặng lẽ phá hủy toàn bộ thuốc men, sau đó lẻn vào phòng điều khiển, mở tung tất cả gông cùm khống chế người cải tạo và người quái hoá.
Cuối cùng nàng vẫn bị phát hiện, lính gác lao đến định bắt nàng, nhưng một chuyện kinh khủng hơn đã ập tới.
Nàng mở toang cánh cửa lớn của đấu trường, thả toàn bộ đám quái vật kia ra ngoài.
Đấu trường nằm ở trung tâm Việt Thành, cách căn cứ thí nghiệm không xa.
Sau khi cắt đuôi truy binh, Lạc Tử Hâm đi đến võ đài của đấu trường.
Nàng từng chiến đấu vô số lần ở đây, cũng từng chết vô số lần ở đây.
Giờ phút này, nàng đứng giữa trung tâm đấu trường, ngửa đầu ngắm nhìn vầng trăng sáng trên cao.
Một làn gió mát thổi tới, dịu dàng mơn trớn khuôn mặt thanh tú của nàng.
Nàng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết ngòn ngọt vị máu, đây dường như là hương vị tuyệt vời nhất trên thế gian này.
Nàng đã sớm gột rửa cơ thể sạch sẽ, trên người mặc bộ váy áo trắng ngần không tì vết do Thẩm Nguyệt Bạch chuẩn bị cho.
Nàng tựa như tinh linh kiều diễm nhất dưới ánh trăng, giữa thần thái dường như còn mang theo vẻ thánh thiện.
Nàng bật cười, nụ cười vô cùng ôn hòa.
Đây là nét mặt mà 486 chưa từng thấy ở nàng trước đây, thế nhưng lúc này 486 chỉ cảm thấy ớn lạnh và kinh hoàng.
Nơi xa xa dường như đang tấu lên khúc nhạc, có chút hỗn loạn nhưng lại vô cùng êm tai, tựa như một bản giao hưởng tuyệt mỹ khiến Lạc Tử Hâm khi nghe thấy liền không nhịn được mà muốn cất bước khiêu vũ.
Nàng thích thú bắt lấy một nhịp điệu.
Vạt váy trắng tinh khôi của nàng bay lượn theo từng bước nhảy, lưu loát vẽ nên một đường cong nhã nhặn trong không trung.
Nàng cảm thấy vô cùng đẹp đẽ, vì thế mà sinh ra hứng thú lớn, nóng lòng nhảy sang một nhịp điệu khác.
Nàng lúc này đang rất đỗi vui vẻ, nhịn không được bèn tăng nhanh bước nhảy.
Vầng trăng sáng trên trời đang chiếu rọi cho nàng, gió nhẹ mơn trớn đang múa phụ họa cho nàng, bản giao hưởng chốn xa xăm đang tấu lên vì nàng, đây chính là sân khấu hoàn mỹ nhất, được nàng yêu thích nhất.
Đột nhiên, trong bản giao hưởng hài hòa ấy bật ra một tiếng gào khóc chói tai.
Nàng sững sờ trong giây lát, nhưng ngay lập tức phản ứng lại: đây là cao trào của khúc nhạc đã đến.
Tiếng khóc này chính là tinh hoa của nghệ thuật, đẩy cảm xúc của toàn bộ khúc nhạc lên đến cực hạn.
Âm thanh chấn động không gì sánh bằng này sẽ được trình diễn trên sân khấu ngay khoảnh khắc này.
Khúc nhạc này dạt dào như núi cao sông dài, bi tráng rung động lòng người, nhất định sẽ trở thành tác phẩm kinh điển lưu truyền hậu thế.
Tiếp sau đó, những đoạn cao trào liên tục dâng trào, ngày càng trở nên mãnh liệt.
Lạc Tử Hâm là một người biểu diễn vô cùng đạt tiêu chuẩn.
Nàng vẫn luôn giữ nụ cười trên môi, hoàn toàn chìm đắm trong đó.
Mùi hương trong gió càng lúc càng thêm nồng đậm, khúc nhạc phương xa dường như lại chuyển sang một phong cách khác.
Âm điệu bắt đầu hóa bi thương, ánh đèn trên đỉnh đầu Lạc Tử Hâm dường như ảm đạm đi không ít.
Mây đen bắt đầu từ từ tụ tập lại, vầng trăng sáng trong vắt này sắp sửa lui mình.
Trên trời dường như có những hạt mưa rơi xuống, đập vào mặt đất bắn lên những bọt nước li ti.
Lạc Tử Hâm dần dần dừng bước nhảy.
Nàng đi ra khỏi đấu trường, rảo bước trên đường phố, nhìn thấy từng cánh hoa màu đỏ rơi rải rác trên mặt đất, cứ như thể đang bước vào Vườn Địa Đàng tuyệt mỹ.
Trong vườn còn có một con suối nhỏ màu đỏ nông choèn, vẫn luôn róc rách chảy qua, tưới tăm cho mảnh đất này, khiến nơi đây mọc lên vô số hoa thơm quả lạ.
Chúng căng mọng đến mức đua nhau nứt toác ra, trào ra dòng nước cốt tươi ngon, sau đó hòa quyện vào con suối này, kéo dài vô tận, sinh sôi không ngừng.
Lạc Tử Hâm bị mọi thứ trước mắt mê hoặc đến mức không thể rời mắt.
Nàng chưa từng nghĩ, Vườn Địa Đàng thiêng liêng lại lộng lẫy đến thế.
Đôi bàn chân nàng dẫm xuống con suối nhỏ này, dòng nước êm ái bao bọc lấy nàng.
Chiếc váy trắng tinh khôi của nàng nay đã nhuốm màu rực rỡ.
Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của nước mưa, lại cảm nhận được hơi ấm của nước suối, điều này khiến nàng vô cùng kinh ngạc và thích thú.
Nàng nhịn không được bèn vui đùa trong nước.
Nàng hạnh phúc như một đứa trẻ lớn lên giữa chốn núi rừng không vướng bận âu lo.
Nàng vớt một vốc nước suối lên rồi hắt vào không trung, vô số bọt nước lấp lánh sắc màu diễm lệ trước mắt nàng.
Dần dần, ánh trăng triệt để tan biến, cơn mưa rơi tí tách ngày một nặng hạt hơn.
Con suối cạn đã quy tụ thành một dòng sông, và càng có nhiều trái cây nở hoa rực rỡ bên dòng sông ấy.
Lạc Tử Hâm không đùa giỡn nữa, nàng từ tốn bước về phía trước, cõi lòng nàng dần trở về trạng thái yên bình.
Nàng vừa vặn chạm mặt Thẩm Nguyệt Bạch đang đuổi tới.
Thẩm Nguyệt Bạch chứng kiến tất thảy mọi thứ trước mắt, cụp rèm mi xuống, khẽ thở dài.
Lạc Tử Hâm nhìn thẳng vào mắt đối phương, mỉm cười nói: “A Thanh, chị đến để ngăn em sao?”
Thẩm Nguyệt Bạch nghe xong câu này, ánh mắt dần trở nên bi thương.
Cô lắc đầu, không mảy may do dự cũng bước chân xuống dòng sông nhỏ này, để dòng nước dấp dính thấm đẫm đôi bàn chân.
Cô bước tới ôm chặt lấy Lạc Tử Hâm, đôi môi áp sát bên tai đối phương, giọng nói dịu dàng khôn tả: “Tôi sẽ không ngăn cản em, tôi sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em.”
Lạc Tử Hâm nghe vậy, nét mặt vô cảm ngẩng nhìn bầu trời, trong mắt xẹt qua một tia sáng nhạt, sau đó vươn tay ôm đáp lại cô.
.
Hoa Hoa: Người không biết còn tưởng mấy đoạn trên thực sự đang miêu tả Vườn Địa Đàng 💀💀💀