[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,394
- 0
- 0
[Bh][Done] Mỹ Nhân Goá Phụ Điên Tình
Chương 19.
Chương 19.
Cây gậy vung lên, dường như dấy lên một luồng gió mạnh.
Vẻ mặt kinh hoàng của Tô Thiên Nhiên dường như trong khoảnh khắc đó sắp trở thành bức điêu khắc cuối cùng của đời cô.
Cô không khóc nữa, cô đã bất lực, chỉ có thể chờ đợi cái chết giáng lâm.
Trong nháy mắt, một tiếng nổ lớn vang rền, tựa hồ là tiếng gầm thét của thế giới này, dường như có thể xé rách linh hồn con người.
Đi kèm với tiếng nổ lớn ấy lại là một tia chớp mãnh liệt, đánh toạc mái nhà của cục cảnh sát tạo thành một lỗ hổng lớn, chuẩn xác không sai lệch giáng xuống người Hứa An Yến, nhưng lại không hề làm tổn hại Tô Thiên Nhiên dù chỉ một phân.
Tô Thiên Nhiên trơ mắt nhìn Hứa An Yến bị sét đánh trúng, hoàn toàn hóa thành tro bụi trong luồng sáng ấy, cuối cùng phiêu tán vào không trung, biến mất không còn tăm hơi.
Cô không ngờ lại xảy ra tình huống thế này, cô cứ ngỡ mình chắc chắn phải chết.
Cô bò dậy kiểm tra trên người mình và xung quanh.
Hứa An Yến thực sự đã không còn, nhưng vết máu trên mặt đất vẫn còn đó, chiếc còng tay từng còng lấy cổ tay hắn cùng với máu thịt ghê người dính trên đó cũng vẫn còn.
Tô Thiên Nhiên không hiểu rốt cuộc chuyện này là sao, tất cả mọi việc hôm nay đều vượt quá nhận thức của cô.
Cô sợ Hứa An Yến sẽ còn quay lại, bèn tìm một số dụng cụ y tế xử lý vết thương trên vai trước, rồi chạy vào phòng thẩm vấn ban nãy, khóa chết cửa lại.
Phòng thẩm vấn này vô cùng chật hẹp, chỉ có mình cô, cô run rẩy cầm cập, ôm chặt lấy đầu gối.
Cô rất mệt, rất mệt, sự tĩnh mịch xung quanh bao trùm lấy cô.
Dưới ánh đèn yếu ớt này, cô từ từ khép mắt lại, chờ đợi trời sáng.
***
Lạc Tử Hâm mở mắt ra.
Nàng nhìn thấy một mảng hỗn độn, trước sau trái phải đều không có đường đi.
Nàng gọi hệ thống vài tiếng, nhưng giọng nói ồn ào ngày thường kia lại không xuất hiện.
Theo lý mà nói, nàng sẽ không chết ngoài cốt truyện, nhưng nàng đã chết dưới đao của Hứa An Yến.
Nhưng nàng cũng chưa chết hẳn, giờ đây nàng lại trùng sinh ở nơi kỳ lạ này.
Vậy có phải chứng tỏ rằng, lúc đó việc nàng chết trong tay Hứa An Yến chính là sự việc nằm trong cốt truyện?
Cốt truyện gốc quả thực không còn nữa, nhưng cốt truyện của thế giới này hẳn là vẫn đang tiếp diễn.
Hứa An Yến có thể giết nàng, đồng nghĩa với việc Lạc Tử Hâm với tư cách là nữ phụ có thể chết ở đó.
Nhưng nàng lại trùng sinh ở nơi này, chứng tỏ nơi đây không còn nằm trong cốt truyện, hoặc là một nút thắt cốt truyện của thế giới mới được hình thành.
Chỉ là hệ thống không vào đây khiến nàng có chút nghi hoặc, có lẽ liên quan đến từ trường vẫn luôn bài xích nó mà hệ thống từng nhắc tới trước đó.
Nhưng nơi này không có đường, nàng không biết nên đi về đâu, cuối cùng nàng dứt khoát chọn bừa một hướng, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Nàng không biết mình đã đi bao lâu, không có vật tham chiếu, không có thời gian, nàng là sinh vật duy nhất ở nơi này, chỉ có hư vô làm bạn với nàng.
Nhưng Lạc Tử Hâm cũng không cảm thấy cô đơn.
Kể từ khi Tần Thanh chết đi, nàng coi như đã chết theo, dù hiện tại sống như một con rối gỗ, chỉ vì mối thù muốn báo cho Tần Thanh đang lôi kéo nàng tiến về phía trước thôi.
Cô đơn.
Chẳng qua chỉ là thứ cảm xúc nảy sinh ở kẻ khao khát có được sự bầu bạn, còn nàng thì đã sớm không còn khao khát nữa rồi.
Nàng tiếp tục đi, đi mãi đi mãi, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng yếu ớt.
Nàng khựng lại một chút, sau đó rảo bước về phía trước, vậy mà lại nhìn thấy bóng người.
Rất nhiều người, họ xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, trật tự ngay ngắn, nối đuôi nhau đi về phía trước.
Con đường phía trước không rõ ràng, chỉ có thể nhìn thấy dòng người di chuyển.
Họ như đang có mục đích nào đó.
Lạc Tử Hâm bước lên quan sát, lại phát hiện bọn họ dường như hoàn toàn không có ý thức.
Đôi mắt họ đều vô hồn, vẻ mặt tê liệt, chỉ máy móc bước về phía trước.
Lạc Tử Hâm muốn đi lên phía trước xem xét rốt cuộc là chuyện gì, nhưng nàng chưa đi được mấy bước lại cảm thấy đầu óc ngày càng choáng váng, giống như rất nhiều ngày không ngủ, cơn buồn ngủ đột ngột ập tới.
Nàng muốn chống cự, nhưng cuối cùng cũng không thành công.
Nàng mất đi ý thức, sau đó nàng giống như những người xung quanh, nhập vào hàng ngũ, từng bước từng bước đi về phía trước.
Lạc Tử Hâm chìm vào một giấc mộng, người và việc trong mộng đều rất chân thực rõ ràng, nhưng nàng biết đó là mơ.
Bởi đây là một hôn lễ, là hôn lễ mà nàng và Tần Thanh chưa thể hoàn thành.
"Lạc Lạc, để mẹ xem nào, sợi dây chuyền này có hợp với váy cưới của con không."
Mẹ Tần ôm lấy vai nàng, cầm một sợi dây chuyền ướm thử lên cổ nàng.
Lạc Tử Hâm mờ mịt nhìn đối phương, nàng đã rất lâu không thấy trên gương mặt mẹ Tần mang theo niềm vui và nụ cười.
Từ sau khi Tần Thanh chết, nhà họ Tần dường như bị mây đen bao phủ, ngoại trừ đau khổ bi thương, về sau chỉ còn lại sự tê liệt và tuyệt vọng.
Mẹ Tần thấy nàng ngây ngốc, cười chỉnh lại tóc cho nàng: “Sao lại ngẩn ngơ thế này, ngày mai là ngày cưới rồi, tân nương có rất nhiều việc, phải dưỡng đủ tinh thần đấy nhé.”
Lạc Tử Hâm khẽ rũ mắt, cảm nhận bàn tay ấm áp của đối phương trên đỉnh đầu.
Mẹ Tần tuy không phải mẹ ruột của nàng, nhưng lại vô cùng thương yêu nàng.
Nàng và Tần Thanh là thanh mai trúc mã, Tần Thanh lớn hơn nàng một chút, cho nên từ nhỏ mẹ Tần không chỉ chăm sóc nàng trăm bề, mà còn luôn bảo Tần Thanh bảo vệ nàng.
Lúc trước chuyện nàng và Tần Thanh yêu nhau bị phát hiện, người khác đều chỉ trích các nàng, nhưng mẹ Tần xót nàng, dù không hiểu được tình yêu của các nàng, dù có giận dỗi cũng chưa từng nói với nàng một câu khó nghe nào.
Mãi đến khi Tần Thanh chết đi, người mẹ luôn dịu dàng hiền từ này cũng trở nên lạnh lùng tê liệt.
Nhưng trong giấc mộng này, bà ấy vẫn ấm áp như vậy.
Lạc Tử Hâm biết điều này có nghĩa là gì, biết trong mộng cảnh này sẽ còn có sự tồn tại của ai.
Nàng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, trái tim nàng như bị ném lên không trung, cảm giác choáng váng vẫn luôn bám lấy nàng.
Nàng đang nghĩ về người đó, không ngờ người đó lại thực sự xuất hiện trước mắt nàng.
Tần Thanh của nàng, từ ngoài cửa bước vào.
Dung mạo xinh đẹp tinh tế của đối phương vẫn chói mắt như vậy, mái tóc dài uốn nhẹ khiến chị càng thêm trưởng thành tao nhã, đôi mắt đẹp tựa đá quý kia nhìn về phía Lạc Tử Hâm, sự dịu dàng và cưng chiều trong ánh mắt ấy có thể nhấn chìm Lạc Tử Hâm.
Lạc Tử Hâm chưa từng nghĩ tới, gặp lại Tần Thanh sẽ là khung cảnh thế nào, bởi con người đối với sinh ly tử biệt luôn bất lực, nhỏ bé như vậy.
Nàng đã sớm không còn ôm hy vọng.
Nhưng giờ phút này, Tần Thanh của nàng vẫn còn sống sờ sờ đứng trước mặt nàng.
“A Thanh...”
Em nhớ chị lắm.
Nàng không thể kìm nén thêm được nữa, sự lạnh lùng ngụy trang bấy lâu nay vỡ vụn trong nháy mắt, nước mắt nàng trào ra, nàng tham lam nhìn ngắm Tần Thanh, tình yêu chân thành của nàng, tất cả ý nghĩa của nàng trên thế gian này.
Có điều nước mắt của nàng lúc này trong mắt người khác lại vô cùng đột ngột.
Tần Thanh thoáng cái luống cuống, rảo bước tiến lên, sờ má nàng an ủi: “Họa sĩ của chị làm sao thế này, chẳng lẽ vì ngày mai kết hôn nên căng thẳng quá hở?”
Giọng nói của chị dịu dàng nhường kia, ngón tay của chị ấm áp biết bao, khiến Lạc Tử Hâm cảm nhận được những hạnh phúc từng đánh mất, nàng khóc càng thương tâm hơn.
Lạc Tử Hâm vươn tay ôm chặt lấy Tần Thanh, hận không thể khảm người trước mắt vào trong cơ thể, muốn cùng đối phương hòa làm một.
Tuy Mẹ Tần lo lắng sao Lạc Tử Hâm đang yên lành lại khóc, nhưng thấy hai người đều đã ôm nhau thế kia, đành bất lực lắc đầu, ra hiệu bằng mắt với Tần Thanh rồi một mình rời đi, thuận tay khép cửa lại.
Giới trẻ là vậy đấy, một khắc cũng không rời được.
Tần Thanh thấy mẹ Tần đã ra ngoài, nơi này chỉ còn lại hai người các nàng, chị tưởng Lạc Tử Hâm vì chuyện ngày mai nên quá căng thẳng mới khóc thành như vậy, đành cười bất lực ôm lại đối phương: “Đồ mít ướt.”
Lạc Tử Hâm không trả lời, chỉ ôm Tần Thanh chặt hơn.
Tần Thanh đối với nàng là sự cưng chiều vô hạn, cũng đau lòng khi thấy nàng khóc như vậy, cúi đầu nhẹ nhàng cắn lấy dái tai nàng, nhìn vành tai nàng đỏ bừng trong nháy mắt, khẽ cười bên tai nàng, rồi hé môi, giọng nói trầm thấp du dương: “Đồ mít ướt nhạy cảm, muốn chị hôn em không?”
Thân mình Lạc Tử Hâm hơi khựng lại, nàng vẫn không trả lời, chỉ ngẩng cái đầu đang vùi trong ngực Tần Thanh lên, dâng đôi môi tới.
Môi của Tần Thanh nóng bỏng biết bao, Lạc Tử Hâm bị bỏng đến mức dường như toàn thân đều đang bị lửa lớn thiêu đốt, nàng ngửa đầu, nước mắt trượt xuống từ khóe mi, hạnh phúc giờ phút này lấp đầy trong tim nàng.
Nhưng sự thân mật như vậy vẫn chưa đủ thỏa mãn nàng, nàng mút lấy môi Tần Thanh, nàng nóng lòng không đợi được mà luồn vào trong miệng Tần Thanh, nàng tham lam muốn Tần Thanh cho nàng tất cả.
Nàng đã đau khổ quá lâu, quá lâu rồi.
Nàng muốn sự chạm vào của Tần Thanh.
Tần Thanh không ngờ nàng lại nhiệt tình như vậy, nhưng cũng chỉ kinh ngạc trong chốc lát, sau đó lập tức phát động tấn công, muốn giành lại quyền chủ động.
Chị đổi thành một tay ôm eo nhỏ của Lạc Tử Hâm, một tay giữ lấy cằm Lạc Tử Hâm, dùng tư thế xâm lược hơn để giao môi với Lạc Tử Hâm.
Chị cảm nhận được thân thể Lạc Tử Hâm đang dần trở nên mềm nhũn, cảm nhận được hơi thở của đối phương trở nên càng thêm rối loạn.
Nhưng đối phương vẫn cứ hôn ngấu nghiến, không chịu tách khỏi chị một khắc nào.
Nụ hôn của Tần Thanh trở nên bá đạo lại mãnh liệt, nhưng bên trong vẫn giữ lại một chút dịu dàng.
Lạc Tử Hâm cảm thấy hơi thở của mình đều bị đối phương cướp đi, nàng chỉ có thể dựa vào Tần Thanh để tìm được chút hơi tàn.
Nàng nếm được vị chát đắng của nước mắt mình, hơi thở ướt nóng của nhau trao đổi, trong đó còn có một luồng ngọt ngào.
Nàng không muốn dừng lại, sự tham lam của nàng đối với Tần Thanh dù thế nào cũng không thể thỏa mãn, giờ phút này dù có ngạt thở mà chết, nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Nhưng Tần Thanh lại không muốn chết, ngày mai các nàng còn phải kết hôn, chị thở nhẹ đẩy hai người ra, Lạc Tử Hâm còn đuổi theo môi chị, chị bèn dùng trán cụng vào trán đối phương, bất lực cười khẽ.
“Ngoan một chút, còn hôn nữa thì không phải là việc có thể làm ở đây đâu.”
Lạc Tử Hâm nhìn chị chằm chằm, trong ánh mắt đều là sự khát cầu điên cuồng.
Hai người nán lại thêm một lát, mẹ Tần đã đến gõ cửa rồi, Tần Thanh đành phải lau khô nước mắt cho nàng, kéo nàng ra ngoài.
Hôm nay các nàng còn rất nhiều việc phải chuẩn bị, không thể cứ ỳ ra ở đây mãi.
Tiếp đãi khách khứa và bạn bè đến sớm, xác nhận đi xác nhận lại quy trình nghi thức hôn lễ ngày mai.
Làm xong những việc này thì trời đã không còn sớm nữa.
Tối nay các nàng không thể ngủ cùng nhau, Lạc Tử Hâm nắm chặt lấy tay Tần Thanh không chịu rời đi, là Tần Thanh khuyên giải hồi lâu nàng mới chịu tách ra một đêm.
Lạc Tử Hâm trở về nhà của mình.
Nơi này về cơ bản giống hệt kiếp trước, có điều vì ngày mai nàng phải xuất giá từ đây, nên trong nhà lúc này đâu đâu cũng là đồ trang trí đám cưới.
Nàng nằm trên sô pha, ngẫm nghĩ về tất cả những chuyện xảy ra hôm nay.
Nàng còn nhớ mình nhìn thấy một đám người không có ý thức, sau đó nàng không còn ký ức nữa, lại sau đó nữa nàng đã đến nơi này, không biết là mộng cảnh hay thứ gì khác, lại để nàng gặp được Tần Thanh, còn sắp hoàn thành hôn lễ với Tần Thanh.
Nàng biết tất cả mọi thứ lúc này đều không chân thực, nàng nhớ rõ ràng Tần Thanh đã chết rồi, nhưng nàng không có cách nào không chìm đắm vào đó.
Đối với nàng mà nói, đây là một giấc mộng đẹp hoàn mỹ nhất.
Bởi Tần Thanh chết vào mấy ngày trước khi các nàng kết hôn.
Các nàng đã chọn xong váy cưới, trang trí xong phòng cưới, không ít họ hàng bạn bè đều đã chạy về để tham dự hôn lễ của các nàng.
Lại không ngờ rốt cuộc là tham dự tang lễ.
Lạc Tử Hâm ôm chặt lấy chính mình, rời khỏi Tần Thanh một khắc nàng liền có thể cảm nhận được nỗi đau khổ vô tận, nàng cuộn mình lại, cố gắng kìm nén, lại sợ hãi giấc mộng đẹp này đột ngột biến mất, nàng chỉ có thể cầu nguyện ngày mai mau tới.
Nhưng nàng không ngờ, Tần Thanh lại tới tìm nàng trong đêm nay.
Đối phương cười đứng ở cửa, xoa tóc nàng, nói muốn đưa nàng đi xem biển sao.
.
Tiểu Lạc: Đói khát.
.
Mạch: Aaa, tình yêu ngọt ngào mà tôi ngày nào cũng muốn viết đây!
.
Hoa Hoa: Thế sao tác không viết ngọt luôn mà hành đậu phộng ra bã thế này, dối trá!