Lạc Tử Hâm lại theo Tô Thiên Nhiên đi gặp khách hàng bàn chuyện làm ăn.
Dạo gần đây nàng đều ở cạnh đại tiểu thư.
Kể từ sau chuyện lần trước, tuy đại tiểu thư vẫn đối xử với nàng như thường lệ, nhưng dường như đã bớt đi vài phần thân mật so với trước kia.
Lạc Tử Hâm nhận ra điều đó, nhưng không để tâm.
Giữa bọn họ vốn dĩ sẽ chẳng có liên hệ gì.
Đối tác lần này là một lão sắc quỷ nổi tiếng trong giới, Tô Thiên Nhiên vốn không muốn đưa Lạc Tử Hâm theo, nhưng cô lại sợ Hứa An Yến nhân cơ hội này tìm đến Lạc Tử Hâm, nên cuối cùng vẫn dẫn người theo cùng.
Lão sắc quỷ tự nhiên không dám có ý đồ gì với đại tiểu thư nhà họ Tô, nhưng lại chấm trúng Lạc Tử Hâm.
Trong mắt gã, Tô đại tiểu thư bao nhiêu năm nay chưa từng quản lý công ty, hai năm gần đây Tô lão gia cũng đã nói rõ đang bồi dưỡng Hứa An Yến làm người thừa kế.
Lúc này để đại tiểu thư vào công ty, phỏng chừng chỉ là để chơi thôi.
Tuy Hứa An Yến hiện tại chỉ là người ở rể, nhưng sau này nắm quyền, đợi Tô lão gia đi thì đâu còn đến lượt Tô đại tiểu thư lên tiếng nữa.
Cho nên gã chẳng coi trọng Tô Thiên Nhiên lắm, đương nhiên cô trợ lý nhỏ mà cô mang theo lại càng nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Gã bắt chuyện với Lạc Tử Hâm, thấy đối phương không trả lời thì tưởng là có cấp trên ở đó nên ngại ngùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lạc Tử Hâm càng thêm lộ liễu.
Trước khi tự sát, Lạc Tử Hâm chưa từng kinh doanh, nàng là người làm nghệ thuật, chỉ từng xem qua chút ít ở chỗ Tần Thanh, tự nhiên không hiểu mấy mánh khóe và ám thị trên thương trường.
Lão tổng công ty đối diện thấy nàng ngay cả bản lĩnh của nhân viên quèn cũng không có, càng khẳng định đối phương là muốn "lấy lòng", chuyên môn mang một mỹ nhân nhỏ đến để dỗ dành gã vui vẻ.
Đã như vậy, gã sẽ không khách sáo nữa.
Gã lên tiếng trêu ghẹo Lạc Tử Hâm, lời nói ra càng lúc càng trần trụi, Tô Thiên Nhiên nghe thấy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Đại tiểu thư luôn hòa nhã, giờ phút này lại vì Lạc Tử Hâm bị người ta buông lời khiếm nhã mà thịnh nộ.
Ánh mắt cô ngập tràn băng giá, tựa như lưỡi dao sắc bén đã tuốt khỏi vỏ, đang chuẩn bị phóng ra, không ngờ có người còn nhanh hơn cô.
Đó chính là Lạc Tử Hâm.
Lạc Tử Hâm chưa từng là kẻ chịu thiệt, động tác của nàng vô cùng bất ngờ, trực tiếp ném mạnh con dao ăn của mình qua, suýt chút nữa thì cắt đứt ngón tay của lão sắc quỷ.
Tay kia nàng nắm một chiếc nĩa, dựng đứng trên bàn, trên mặt hiếm khi nở nụ cười, “Đáng tiếc, trên người thừa ra một thứ quá phô trương, tôi có thể cắt bỏ giúp ông, cái miệng không quản được cũng có thể khâu lại từng mũi từng mũi giúp ông.”
Nói đến đây nàng chợt bật cười ngắn ngủi một tiếng, híp mắt càng thêm chăm chú khóa chặt gã đàn ông trước mặt, “Hai hôm trước vừa đi chặt ngón tay của mấy tên lang thang, bọn chúng đều ngủ cả rồi, không có phản ứng gì, không biết cắt của ông thì ông sẽ phát ra âm thanh như thế nào nhỉ?”
Nàng nói nghe đầy vẻ tiếc nuối, trên mặt còn mang theo nụ cười quỷ dị, trong mắt toàn là sự u lạnh, dọa cho những người có mặt tại đó đều ngẩn ra, thậm chí cảm thấy những gì nàng nói đều là thật, đôi tay đang cầm chiếc nĩa kia, không biết chừng giây tiếp theo sẽ vung lên đưa bọn họ vào chỗ chết.
Mặt lão sắc quỷ lúc xanh lúc trắng, nhưng nhìn thấy ánh sáng quỷ dị trong mắt Lạc Tử Hâm thì không dám nói thêm gì nữa, chỉ tức giận lẩm bẩm một câu, “Kẻ điên.”
486 tự ôm chặt lấy mình, bày tỏ vô cùng tán thành.
Nó biết thừa, ký chủ thực sự đã đi chặt ngón tay người ta!
Ký chủ tôi thật sự biết giết người đó!
Vụ làm ăn này thế là không bàn được nữa.
Lão sắc quỷ tưởng rằng chỉ là một cô trợ lý nhỏ, hai nhà hợp tác lần này cũng là đôi bên cùng có lợi, cho dù gã có đòi trợ lý của người ta thì chỉ chịu thiệt một chút trên hợp đồng, không ngờ đại tiểu thư trực tiếp không bàn nữa.
Nói không bàn là thật sự không bàn, dẫn theo Lạc Tử Hâm đi thẳng.
Tô Thiên Nhiên bước ra ngoài, vẫn còn thấy ghê tởm thái độ của đối phương, cũng bất lực với sự xúc động của chính mình.
Loại chuyện này thực ra cô đã gặp không ít, một vụ làm ăn lớn, đừng nói là lấy trợ lý bên cạnh làm thế chấp, có người còn đem cả con gái ra đổi.
Trước đây cô đều lạnh mắt đứng nhìn, tuyệt đối sẽ không nổi giận như vậy, nhưng nhìn Lạc Tử Hâm bên cạnh, cô lại không cách nào nhẫn nhịn được chuyện như thế.
Những lời vừa rồi của đối phương không dọa được cô, ngược lại khiến cô cảm thấy nàng càng thêm thu hút.
Đối phương không phải là đóa hoa thỏ ty tử yếu đuối, trong cơ thể nhìn như bệnh hoạn kia có lẽ ẩn chứa một linh hồn mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
Tô Thiên Nhiên đưa Lạc Tử Hâm đến dưới lầu khu chung cư, nhìn bóng dáng đối phương chậm rãi đi vào bóng tối, giống như một làn khói, tùy thời đều có thể tan biến, trong lòng không dưng sinh ra một nỗi bi lương.
Cô nhớ đến dáng vẻ dọa người của đối phương hôm nay, tuy có điên rồ một chút nhưng lại mạc danh kỳ diệu có thêm chút sức sống.
Cô nghĩ Lạc Tử Hâm có lẽ trước kia không phải như thế này, có lẽ nàng đã từng ấm áp như ánh mặt trời.
***
Lạc Tử Hâm bước vào thang máy, trong thang máy chỉ có một gã đàn ông, sắc mặt trắng bệch bệnh hoạn còn hơn cả nàng.
Từ lúc vừa vào khu chung cư nàng đã thấy có chút gì đó không đúng, giơ tay xem đồng hồ, bây giờ là hơn tám giờ tối.
Dạo này nàng thường xuyên ra ngoài, về cơ bản đều trở về vào giờ này, nên biết giờ này trong khu chung cư sẽ có không ít người qua lại.
Người tan làm, người đi dạo, người dắt chó, bình thường đều rất náo nhiệt, nhưng hôm nay lại rất yên tĩnh.
Nàng cẩn thận nhớ lại một chút, phát hiện sự yên tĩnh này không phải bắt đầu từ hôm nay, mà là từng ngày từng ngày một, người ra ngoài càng lúc càng ít, sau đó không ít người giống như gã đàn ông trước mắt này, sắc mặt trắng bệch, không chút tinh thần, dường như sinh mệnh đã đi đến hồi kết.
Lạc Tử Hâm nghĩ đến điểm này, đột nhiên như hiểu ra điều gì, lập tức gọi 486: [Mi có thể tra xem trong một tuần gần đây ở tiểu khu này, mỗi ngày có bao nhiêu người không trở về nữa không?]
486 báo là có thể.
Lạc Tử Hâm liếc nhìn gã đàn ông bên cạnh, đối phương gầy đến mức lộ cả xương, hốc mắt trũng sâu vừa vặn đối diện với Lạc Tử Hâm, âm u lạnh lẽo không giống người sống.
Lạc Tử Hâm nhíu mày, từ từ dời mắt đi.
[486: Ký chủ, dữ liệu một tuần gần đây, mỗi ngày đều có một hai người không trở về nữa, hiện tại đã là 11 người.]
Lạc Tử Hâm đã về đến nhà, thay quần áo giày dép, lấy dụng cụ bắt đầu chăm sóc hoa cỏ ngoài ban công nhỏ.
Tay nàng làm việc, nhưng không ảnh hưởng đến suy nghĩ.
Mỗi ngày đều có người mất tích, hơn nữa con số trong một tuần này không phải là nhỏ, nhưng nàng không nghe thấy bất kỳ tiếng hoài nghi nào.
Mọi người dường như hoàn toàn không nhận ra chuyện này, người ngoài không biết thì thôi, nhưng có những người là thành viên trong gia đình biến mất, vậy mà vẫn không có ai để ý.
Lạc Tử Hâm không cho rằng đây là hành vi tội phạm thông thường, nàng nghi ngờ thế giới này đang che giấu một bí mật to lớn, trong bóng tối có thứ gì đó đang thao túng tất cả.
Nhưng hiện tại nàng vẫn chưa có cách nào biết được.
Nàng dọn dẹp vườn hoa nhỏ hơn một tiếng đồng hồ mới xong, vừa định đi tắm rửa một chút thì nghe hệ thống hét toáng lên: [Ký chủ không xong rồi!
Phát hiện nữ chính bị trúng độc!]
Bước chân Lạc Tử Hâm khựng lại: [Hứa An Yến hạ?]
Mới lúc nào mà tên đàn ông kia đã không nhịn được ra tay rồi?
[486: Không biết, ký chủ cô lại gần nữ chính thì tôi mới có thể quét và kiểm tra cho cô ấy được.]
Lạc Tử Hâm gật đầu, quyết định đi tắm trước đã.
***
Bên này, hôm nay Tô Thiên Nhiên về biệt thự nhà họ Tô ở, Hứa An Yến đã đi công tác, cô bèn về nhà bầu bạn với Tô lão gia.
Cô tắm rửa xong, tóc vẫn chưa khô, cứ thế xõa xuống.
Hiện giờ đã vào cuối thu, ban đêm có chút lạnh, cô đi đến bên cửa sổ định đóng cửa lại, thì bất ngờ nhìn thấy dưới vườn hoa dưới lầu có một bóng người đang đứng trong bóng tối nhìn lên cô.
Cô không nhìn rõ là ai, chỉ cảm thấy ánh mắt kia âm u dọa người.
Cô sợ hãi hít ngược một hơi khí lạnh, đóng sầm cửa sổ lại, hồn xiêu phách lạc.
Cô hít thở sâu, không biết đó là quản gia hay là ai, nhưng quản gia sẽ không đời nào giờ này đèn đuốc không bật mà chạy ra vườn hoa nhìn chằm chằm vào phòng cô.
Cô thật sự bị dọa sợ, muốn gọi điện thoại cho người đi xem thử có chuyện gì, không ngờ điện thoại lại đột ngột vang lên.
Trong căn phòng tĩnh lặng này, tiếng chuông điện thoại đường đột vang lên lúc này đối với đại tiểu thư chẳng khác nào "Cuộc gọi lúc nửa đêm" (The Ring).
Cô chống tay thật chặt vào bệ cửa sổ, không dám nhìn ra ngoài, cũng không dám nghe điện thoại.
Điện thoại reo một lúc rồi tắt, Tô Thiên Nhiên còn chưa kịp thở phào, tiếng chuông lại vang lên.
Cô thở hắt ra, biết là chắc sẽ không xong đâu, bèn to gan liếc nhìn màn hình một cái, thế mà lại là điện thoại của Lạc Tử Hâm.
Hơi thở đang treo ở cổ họng cô nháy mắt buông lỏng, lần này cô không do dự bao nhiêu, bước nhanh qua bắt máy, đầu bên kia truyền đến giọng nói của Lạc Tử Hâm.
[Đại tiểu thư, tôi đang ở dưới lầu nhà cô.]
Tô Thiên Nhiên vô cùng rõ giọng nói của Lạc Tử Hâm, lúc này tuyệt đối sẽ không nghe lầm, nhưng đối phương lại nói cái bóng đen dưới lầu kia là nàng?
Cô không dám tin, đối phương làm sao biết địa chỉ của cô?
Lại làm sao qua mặt bảo vệ vào được đây?
Và tại sao đêm hôm khuya khoắt lại chạy tới tìm cô?
Đại tiểu thư có quá nhiều nghi hoặc, nhưng không hỏi ra miệng một câu nào, cô cảm thấy cho dù có hỏi thì Lạc Tử Hâm cũng sẽ không trả lời, cuối cùng chỉ nói: “Tôi xuống mở cửa cho cô...”
Cô dẫn Lạc Tử Hâm vào trong, đi đến phòng khách nhỏ, trên đường còn gặp quản gia.
Cô giải thích đây là bạn của cô, quản gia rót cho hai người hai ly nước rồi không làm phiền nữa.
"Cô, tại sao lại đến?"
Hai người ngồi xuống sô pha, Tô Thiên Nhiên kéo chặt áo, nghi hoặc hỏi Lạc Tử Hâm.
[486: Bắt đầu kiểm tra nữ chính.]
Lạc Tử Hâm nghe giọng 486 trong đầu, lấy ra một chai rượu vang mang theo, đặt lên bàn, vô cùng tùy ý nói: “Đến tìm cô uống rượu.”
Đại tiểu thư biết nàng không nói thật, có chút bất lực nhưng không muốn hỏi thêm nữa.
Cô mới tách khỏi Lạc Tử Hâm chưa đến mấy tiếng đồng hồ, lúc này gặp lại vẫn vô cùng vui vẻ.
Cô thích mi mắt của Lạc Tử Hâm, thích thái độ của Lạc Tử Hâm đối với sự việc, ở cùng Lạc Tử Hâm vô cùng nhẹ nhõm vui vẻ, dường như chỉ cần nhìn thấy đối phương, phiền não gì cũng không còn quan trọng nữa.
Đối phương có mục đích gì khác thì chẳng sao cả, cô mạc danh kỳ diệu cảm thấy chắc chắn sẽ không phải là hại cô.
Vậy nàng muốn uống rượu thì uống rượu thôi.
Tô Thiên Nhiên đi lấy hai chiếc ly đến, rót cho cả hai.
Mùi thơm nồng của rượu vang lan tỏa trong không khí, phòng khách nhỏ chỉ bật một ngọn đèn, ánh đèn vàng vọt rơi trên gương mặt họ, bầu không khí dường như cũng ấm áp hơn.
Rượu này còn chưa bắt đầu uống, người dường như đã say.
Tô Thiên Nhiên híp mắt nhìn Lạc Tử Hâm nâng ly rượu uống cạn một hơi, cái cổ trắng ngần thon dài kia kéo căng tạo thành một đường cong tao nhã xinh đẹp, Tô Thiên Nhiên nhìn mà mạc danh kỳ diệu có chút rung động, lắc lắc đầu cũng uống cạn ly rượu trong tay.
Bọn họ uống rất lâu, sau đó đại tiểu thư còn đi vào hầm rượu lấy thêm mấy chai nữa uống, cả hai dường như đều đã say.
Tô Thiên Nhiên cùng Lạc Tử Hâm lại uống cạn một ly, nụ cười của đại tiểu thư dường như phóng khoáng hơn ngày thường rất nhiều.
Dáng vẻ cô híp mắt mơ màng giống hệt như một nữ thần đang bị mê hoặc, cơ thể thả lỏng toát ra một sức hấp dẫn chết người.
Cô nhìn Lạc Tử Hâm, trong ánh mắt đều là sự bao dung.
Đại tiểu thư kể từ khi bị từ chối luôn luôn kìm nén, cô tao nhã và kiêu hãnh, không cho phép bản thân hèn mọn lấy lòng, tiến lui đúng mực là sự giáo dục mà cô nhận được từ nhỏ.
Nhưng chuyện hợp duyên và yêu thích làm sao có thể tự nhiên điều khiển được chứ.
Cô ngưỡng mộ Lạc Tử Hâm, thích Lạc Tử Hâm, chưa bao giờ khao khát muốn làm bạn với một người mãnh liệt đến thế, cô muốn kể hết những phiền não và niềm vui của mình cho Lạc Tử Hâm nghe.
Đối phương chắc chắn sẽ trưng ra bộ dạng vô cảm không quan tâm, nhưng chính như vậy cô mới càng thích hơn.
Tô Thiên Nhiên nhìn ánh mắt cũng đang mơ màng của Lạc Tử Hâm, không nhịn được vươn tay đặt lên đỉnh đầu đối phương, xoa hai cái.
Vẫn cảm thấy chưa đủ, lại di chuyển xuống má đối phương, nhẹ nhàng vuốt ve.
Lạc Tử Hâm cảm nhận được, ngước mắt lên nhìn cô.
Đại tiểu thư không kịp đề phòng chạm mắt với nàng, nhìn thấy trong đôi mắt kia dường như đang ấp ủ sóng to gió lớn.