Cập nhật mới

Khác BH (ĐN) [Hoàn] Các ngươi theo ta làm gì?? Nữ chủ ở kia mà!!

Bh (Đn) [Hoàn] Các Ngươi Theo Ta Làm Gì?? Nữ Chủ Ở Kia Mà!!
Chương 39 (H)


Hồng Y cùng Giang Tiểu Ngư triền miên quấn quýt, ngay lúc thời điểm cao trào nhất thì đột nhiên cánh cửa đại điện bị tông mạnh ra, sau đó là năm thân ảnh xông vào.

Không cần nói cũng biết năm người đó là ai, sắc mặt mỗi người đều đằng đằng sát khí nhìn hai cái người đang cuồng hoang kia.

Bọn họ ở bên kia đánh nhau đến sức đầu mẻ trán, còn cái người này lại sung sướng cùng một nữ nhân khác vui vẻ khoái hoạt ở chỗ này.

"Hôm nay phải hảo hảo trừng phạt ngươi mới được.

Để xem ngươi sau này còn dám đi lăng nhăng bừa bãi nữa hay không!?"

Năm người cùng chung suy nghĩ.

Từ lúc năm người tiến vào, Giang Tiểu Ngư bị khí tức của năm người hù doạ, từ trong cơn mê loạn hoảng hốt bật mình ngồi dậy, nhanh chóng mặc vào quần áo.

Trong số năm người đó, ngoài Tiểu Cửu ra, bốn người còn lại Hồng Y đều không biết.

Những người này vừa nhìn liền biết cấp độ tu vi không phải dạng vừa, trong đó có một người tu vi ngang ngửa với Tiểu Cửu, chỉ là nàng không hiểu vì sao Tiểu Cửu lại đi chung với những người này, sau đó lại quay sang Giang Tiểu Ngư đang run rẩy liền hiểu rõ, xem ra mị lực của Tiểu Ngư Nhi cũng thật lớn đi.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi đi qua đây" Trữ Dĩ Tầm là người lên tiếng trước.

Giang Tiểu Ngư có cảm giác bản thân như bị bắt gian tại trận, trong lòng chột dạ, mà nhiệt độ xung quanh thì ngày càng lạnh lẽo, giống như rơi vào hầm băng vậy, còn có sắc mặt của năm người kia không cần nhìn cũng biết là đáng sợ cỡ nào.

Nếu như để bọn họ bắt được khẳng định là chết rất khó coi.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi không nghe thấy sao?"

Tịch Dao tiếp theo lên tiếng.

"Ta..."

Giang Tiểu Ngư liếc sang bên kia thì nhìn thấy Trữ Thiên Tuyết, muốn nhờ nàng giúp đỡ, nhưng chỉ nhận được ánh mắt tự cầu phúc của nàng.

Tiểu Ngư Nhi bất đắc dĩ vội núp sau lưng Hồng Y, sống chết cũng không muốn qua đó.

"Xem ra Tiểu Ngư Nhi cũng không muốn theo các ngươi a" Hồng Y phải nói là trong lòng cực kỳ vui sướng vì Giang Tiểu Ngư dựa dẫm vào nàng, điều này có nghĩa Giang Tiểu Ngư chọn chính là nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi thật không ngoan đâu" Hàm Nghi Yên ý cười bên môi nói.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta sao?"

Tử Mặc trong lời nói mang ý tứ cảnh cáo.

"Tiểu Ngư Nhi, nghe lời ta, mau lại đây, chúng ta sẽ không làm khó ngươi" Hàm Nghi Thanh dẫn dụ.

"Hừ~ không làm khó ta, có quỷ mới tin a, khẳng định là các ngươi muốn chỉnh chết ta đi" Giang Tiểu Ngư trong lòng phun tào.

"Uy~ đĩa bay kìa" Giang Tiểu Ngư đầu óc linh động, nàng chỉ tay lên trời đánh lạc hướng mọi người, cả đám vừa nhìn lên thì ở đây nàng đã dùng tốc độ sét đánh bỏ chạy.

Mặc dù bị trúng kế của nàng, nhưng năm người kia cũng kịp lúc phản ứng, tức tốc đuổi theo sau.

"Nương, người ngăn ta làm gì?"

Hồng Y định đuổi theo đám người kia thì bị Trữ Thiên Tuyết ngăn lại.

"Tiểu Ngư Nhi sẽ không sao?"

Trữ Thiên Tuyết vân đạm phong khinh nói.

"Nhưng..."

Khó khăn lắm mới tìm được một món đồ chơi làm mình yêu thích, nàng sao có thể cam lòng nhường cho những người khác.

"Một mình ngươi đấu không lại bốn người" Trữ Thiên Tuyết hiểu được suy nghĩ của Hồng Y, đối với nàng nhắc nhở.

"Nương, ta đã biết" Hồng Y biết nương làm vậy là muốn tốt cho nàng, nhưng trong lòng vẫn là có chút không thoải mái.

Trở lại với Tiểu Ngư Nhi, nàng mới vừa chạy được một đoạn đường liền bị năm người chặn hết lối đi, sau đó thì bị các nàng nắm được đem nàng quăng lên chiếc giường lớn, lột hết quần áo.

"Tiểu Ngư Nhi còn muốn chạy nữa không?"

Tử Mặc phả ra hơi thở nguy hiểm bên tai nàng hỏi.

"Tiểu Ngư Nhi những ngày qua sống thật tốt a, khẳng định đã đem chúng ta quên đến tận trời xanh đi" Hàm Nghi Thanh vẻ mặt không hờn giận nói.

"Tiểu Ngư Nhi đi đến đâu liền trêu hoa ghẹo nguyệt đến đó, ngươi nghĩ ta nên trừng phạt ngươi như thế nào đây" Tịch Dao cười như không cười nói.

"Tiểu Ngư Nhi không có gì để nói với chúng ta sao?"

Hàm Nghi Yên vừa cười vừa hỏi.

"Ngươi nên chuẩn bị đón nhận hình phạt đi" Trữ Dĩ Tầm hờ hững chêm vào một câu.

Giang Tiểu Ngư định mở miệng giải vây liền bị Hàm Nghi Thanh cưỡng hôn, đầu lưỡi linh hoạt tiến nhập bên trong mút chặt lưỡi đối phương, dây dưa triền miên.

"Ân...a" Mặc dù miệng bị Hàm Nghi Thanh phong bế, nhưng vẫn có một tiếng rên rỉ vỡ vụn từ cổ họng Giang Tiểu Ngư tràn ra.

Lúc miệng Giang Tiểu Ngư bị hôn, cái cổ trắng nõn ngay lập tức bị Hàm Nghi Yên tinh tế mút lấy, hai chỗ trước ngực thì bị Tịch Dao và Tử Mặc một trái một phải nắm trong tay, không mạnh không nhẹ xoa nắn.

Trữ Dĩ Tầm không có cướp được nửa người trên, liền hướng giữa người dưới cố gắng, một đường hôn dọc xuống dưới lưu lại vết mập mờ.

Kế tiếp tách ra hai chân của nàng, ngón giữa như một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua âm đế, hoa huyệt được ôn nhu an ủi thoáng chốc thấm ướt tinh sương.

Giang Tiểu Ngư cảm giác thân thể chính mình bị các nàng vuốt ve bắt đầu run rẩy, mỗi một tấc da thịt các nàng sờ qua đều muốn thiêu đốt.

Nơi thánh địa huyền bí mang đến muôn vàn khoái hoạt cùng cám dỗ.

Mượn mật hoa bôi trơn, Trữ Dĩ Tầm vô thanh vô tức đẩy ngón giữa đi vào huyệt động ấm nóng, tường luỹ mềm mại bên trong liền hút chặt lấy ngoại vật tiến vào, mỗi lần tiến sâu vào liền ma sát tạo thành khoái cảm để cho nàng không ngừng thở gấp.

Ngón giữa trong thông đạo chặt chẽ đi vào, cho đến khi đụng phải một tầng trở ngại thật mỏng mới dừng lại.

Trữ Dĩ Tầm lúc trước không có phá thân Giang Tiểu Ngư bởi vì nàng muốn giữ linh khí cùng tinh khí thuần khiết nhất, hiện tại nàng thay đổi suy nghĩ, muốn phải hảo hảo trừng phạt nàng.

Trữ Dĩ Tầm nổi lên dị tâm, ngón tay hơi dùng sức xuyên qua tầng trở ngại thật mỏng kia thẳng tới chỗ sâu nhất.

"A..." một cỗ đau đớn như bị xé rách từ hạ thân lan tràn ra, bởi vì miệng bị Hàm Nghi Thanh hôn thật sâu khiến cho Giang Tiểu Ngư không có cách nào kêu đau thành tiếng, chỉ có nước mắt trong suốt xẹt qua khoé mắt, chảy dài xuống ướt đẫm ga giường.

Tấm thân xử nữ nàng gìn giữ suốt 18 năm qua, nói mất liền mất, bất quá lần này nàng cũng không có làm ra phản ứng quá khích như cái lần mém bị thất thân hồi trước, chỉ là lặng lẽ rơi nước mắt.

"Tiểu Ngư Nhi đừng sợ, rất nhanh sẽ hết đau thôi" Hàm Nghi Yên hôn lấy vệt nước mắt ở khoé mắt nàng, vừa khàn giọng an ủi.

Trữ Dĩ Tầm lúc này cũng vô cùng không dễ chịu, ngón giữa của nàng bị vách tường chật hẹp của Giang Tiểu Ngư hút chặt vào, muốn động lại không dám động, sợ làm tăng thêm cảm giác đau đớn cho nàng.

Mãi một lúc sau, thần sắc thống khổ trên mặt Giang Tiểu Ngư dần dần thối lui, ngón tay bắt đầu nhè nhẹ hoạt động.

Sau đó từ từ càng lúc càng nhanh, thần sắc thống khổ trên mặt nàng hoàn toàn biến mất không thấy nữa.

Tịch Dao lúc này cũng đã rời bỏ sơn phong ở phía trên, di chuyển xuống phía dưới gia nhập cùng Trữ Dĩ Tầm.

Chờ cho dũng đạo chật hẹp bên trong ướt át hơn, nàng liền chen một ngón trỏ đi vào, ngón trỏ hoạt động song song với ngón giữa của Trữ Dĩ Tầm, động tác cực kỳ dịu nhẹ.

Hai người thả chậm tốc độ, lối đi vốn vô cùng chật hẹp, hiện tại lại bị hai ngón tay của Trữ Dĩ Tầm và Tịch Dao đồng thời tiến vào khiến cho lối đi vốn vô cùng chật hẹp giờ phút này lại được lấp đầy, ngay cả một kẽ hở cũng không lưu lại.

Tịch Dao và Trữ Dĩ Tầm sợ làm đau Giang Tiểu Ngư, cũng chỉ có thể chậm rãi ra vào, đến khi Tiểu Ngư Nhi dần dần thích ứng, hai người cùng đồng loạt đẩy nhanh tốc độ ra vào.

Vách tường ấm áp bên trong chặt chẽ bao quanh ngón tay, mặc dù bởi vì bên trong chật khít mà ngón tay của Tịch Dao và Trữ Dĩ Tầm bị kẹp có chút đau, nhưng là cảm giác thoải mái từ ngón tay truyền đến lan tràn khắp toàn thân khiến các nàng càng thêm hưng phấn.

Chờ cho Hàm Nghi Thanh hôn đủ, rời đi đôi môi của Giang Tiểu Ngư.

Tử Mặc liền cướp lấy đôi môi phấn nộn mê người của nàng, cậy mở hàm răng câu lấy lưỡi của nàng, hung hăng quấn lấy.

Hàm Nghi Yên lúc này cũng đã di chuyển xuống giữa ngực, ngậm lấy một bên khoả mềm mại, nhẹ nhàng cắn mút, gặm nhấm.

Một bên khỏa còn lại bị Hàm Nghi Thanh chiếm giữ, nơi mềm mại bị chiếc lưỡi của hai người đảo xoay, hai đỉnh trung tâm bị hai chiếc lưỡi đùa bỡn.

Giang Tiểu Ngư cảm thấy thật nóng, toàn thân giống như bị dây điện quấn quanh, mỗi khi được kích thích, đều phảng phất cảm giác tê dại.

"Ân...a..."

Trữ Dĩ Tầm và Tịch Dao mỗi một động tác ra vào đều rất uyển chuyển nhịp nhàng, khiến hoa huyệt co thắt mãnh liệt, mỗi lần xuất nhập liền mang theo mật dịch xuất ra ngoài.

Càng ngày càng nhiều khoái cảm từ dưới thân truyền đến, lan tràn đến toàn thân, cuối cùng tập trung ở dưới bụng, sau đó càng tích trữ càng nhiều, đến khi Giang Tiểu Ngư không chịu được nữa, một trận co rút lên tới đỉnh, kèm theo một tiếng rên dài, Giang Tiểu Ngư thân thể đạt được cao triều, cả người vô lực xụi lơ.

Vốn mệt mỏi không còn khí lực, cơ thể sắp chịu không nổi, chính là năm người kia vẫn không chịu buông tha cho nàng, luân phiên thay đổi vị trí cho nhau.

Giang Tiểu Ngư mỗi lần xìu xuống liền sẽ bị các nàng kích thích dục hoả đi lên, mặc dù đã cầu xin các nàng tha thứ, nhưng các nàng vẫn không ngừng tay, còn liên tục muốn bản thân nhiều lần, đến khi nàng triệt để ngất đi, đám người đó mới đình chỉ công việc.

Sau đó, Giang Tiểu Ngư mỗi ngày đều bị các lão bà bắt lên giường hằng đêm sanh ca, sáng bét mắt ra làm "yêu", cơm nước xong làm "yêu", đến tối ngủ vẫn phải làm "yêu".

Cứ thế một tháng sau, Giang Tiểu Ngư bị liệt dương à nhầm bị liệt giường, phải sống như người thực vật, nàng phải tịnh dưỡng thêm một tháng nữa mới hồi phục.
 
Bh (Đn) [Hoàn] Các Ngươi Theo Ta Làm Gì?? Nữ Chủ Ở Kia Mà!!
Chương 40


Giang Tiểu Ngư một tháng qua thân thể bất tiện, mỗi ngày đều nằm ở trên giường không được ăn cơm mà chỉ toàn húp cháo trắng, thân thể của nàng vốn đã gầy nay lại càng gầy hơn.

Nàng cảm thấy nếu tiếp tục như vậy nữa nàng sẽ phát điên!

Thật sẽ nổi điên!

Người nào có thể chịu đựng cuộc sống như vậy!

Cũng may là ông trời còn có đức hiếu sinh, không biết hôm nay là ngày gì mà đám lão bà chuẩn bị rất nhiều món cao lương mỹ cho nàng, một tháng qua không được ăn ngon, nàng dinh dưỡng bất lương a.

Giang Tiểu Ngư thầm nghĩ phải hảo hảo bồi bổ lại thân thể một phen mới được.

Nhìn những món ngon vật lạ trên bàn, Giang Tiểu Ngư nhịn không được liền nuốt nước miếng.

"Tiểu Ngư Nhi, món này là ta đích thân chuẩn bị cho ngươi" Tử Mặc là người bắt đầu trước, nàng múc canh hải sâm vào một chén nhỏ cho Giang Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư Nhi~ đến...ăn cái này đi" Tịch Dao gắp một cái đùi gà bỏ vào chén nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, ăn thử miếng này đi" Hàm Nghi Thanh gắp một miếng bào ngư thả vào chén cho nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi gần đây rất gầy, nên bổ sung dinh dưỡng nhiều vào" Hàm Nghi Yên múc yến sào vào một chén nhỏ đưa đến trước mặt nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, tới thử một chút tay nghề của ta" Hồng Y gặp một miếng cá nhỏ, lấy xương ra rồi bỏ vào trong chén cho nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, cho ngươi" Trữ Thanh Bí gắp một cái màn thầu bỏ vào chén.

"Tiểu Ngư Nhi, đừng khách sáo, ăn nhiều vào" Trữ Thiên Tuyết gắp cho nàng một chút rau dưa.

"Tiểu Ngư Nhi, món này rất ngon" Tử San gắp một miếng thịt nướng cho nàng.

"Tiểu Ngư Nhi, ăn tôm đi" Trữ Dĩ Tầm xắn tay áo lên, lột bỏ vỏ tôm rồi cho vào chén của Giang Tiểu Ngư.

Sau đó, hết người này lại đến người khác thay phiên nhau gắp đồ ăn bỏ vào trong chén Giang Tiểu Ngư, chẳng mấy chốc cái chén của nàng đầy vung lên.

Giang Tiểu Ngư nhìn cái chén của mình đầy ắp đồ ăn, đến nổi muốn chất cao thành núi, không có tâm trạng nào mà ăn nữa.

"Tiểu Ngư Nhi đây là làm sao?

Đồ ăn không hợp khẩu vị?

Ngươi gần đây thân thể không tốt, cần phải tẩm bổ nhiều hơn" Hàm Nghi Yên ý vị thâm trường nói.

Tiểu Ngư Nhi đáng lý định ăn một chút để lấp đầy khoảng trống cái bao tử của mình, không nghe thì thôi..ngay khi nghe được những lời Hàm Nghi Yên nói thì triệt để bạo phát, cái gì hình tượng thục nữ, cái gì tiết tháo cũng đều không quản.

"Còn không phải là do các ngươi ban cho sao?

Đem ta thành cái dạng này, các ngươi giết ta luôn đi, đồ cầm thú"

Giang Tiểu Ngư oán giận bạo rống.

"Tiểu Ngư Nhi còn có thể sinh khí, còn có thể mắng người, xem ra đã hoàn toàn khôi phục rồi a" Tử Mặc trên môi treo một nụ cười đầy tính toán nói.

Những người còn lại cũng đồng tình, ánh mắt nóng rực liên tục bắn về phía nàng.

"Ta...ta cảm thấy vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục a" Giang Tiểu Ngư giả bộ đỡ trán nói, chưa tới một giây lập tức liền như một tia sáng vọt đi.

"Phốc xuy~" đám lão công nhìn bộ dáng chạy chối chết của Giang Tiểu Ngư liền bật cười.

Những ngày kế tiếp, Giang Tiểu Ngư yên ổn sinh hoạt cùng đám lão bà, Trữ Dĩ Tầm một tháng trước nhờ mỗi ngày cùng Giang Tiểu Ngư làm "yêu" mà đạo hạnh đã khôi phục hoàn toàn, thậm chí có phần hơn trước.

Giang Tiểu Ngư trừ bỏ ở hồ tộc ra, thỉnh thoảng sẽ lên am rách thăm Niên Hữu Ngư, sẵn tiện lôi kéo nàng đi theo con đường tu tiên.

Thấm thoắt 1 tháng nữa trôi qua, Giang Tiểu Ngư hiện tại đã ở Kim Anh kỳ, Niên Hữu Ngư nhờ có sự trợ giúp từ những linh đan diệu dược từ Giang Tiểu Ngư đã đột phá được Trúc cơ kỳ.

Trữ Dĩ Tầm cũng đã thành công từ Nguyên Anh kỳ đột phá đến Hoá Thần kỳ, bằng với Hàm Nghi Thanh.

Tịch Dao và Hàm Nghi Yên thì cùng đột phá lên độ kiếp kỳ, bằng với Tử Mặc.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi muốn ăn cái gì?

Hôm nay ta đãi" Niên Hữu Ngư đột phá thành công Trúc Cơ kỳ, trong lòng vui vẻ nghĩ muốn khao nàng một bữa để cảm tạ.

"Gì cũng được, ta đây cũng không kén ăn" Giang Tiểu Ngư tùy tiện trả lời.

"Vậy chúng ta xuống núi một chuyến, thuận tiện ghé vào một quán ăn, ngươi thấy thế nào?"

Niên Hữu Ngư sáng mắt đề nghị.

"Ân" Giang Tiểu Ngư gật đầu đồng ý.

Hai người vừa định bước ra khỏi am rách, thì một vật thể từ trên trời rớt xuống doạ đến hai người nhảy cẩn lên.

Giang Tiểu Ngư nhận ra vật thể này chính là cái Lão hoà thượng đuổi bắt Tiểu Cửu lần trước, nàng không nghĩ tới lần này gặp lại trong tình trạng thê thảm như vậy, cả người đầy rẫy những vết thương dữ tợn, máu me bê bết.

Nhìn đến hắn bộ dạng hấp hối, Giang Tiểu Ngư sinh lòng từ bi, vội đẩy ra một bên Niên Hữu Ngư đang còn sợ hãi bám víu cánh tay nàng.

"Uy~ đại sư, ngươi thế nào?"

Giang Tiểu Ngư đỡ lấy hắn hỏi.

"Cô nương, ngươi chạy mau" Lão hoà thượng nói xong một câu, lập tức hộc máu ra đi vĩnh viễn.

"Hắn chết rồi" Giang Tiểu Ngư quay lại nói với Niên Hữu Ngư.

"Tiểu Ngư Nhi, làm sao bây giờ?"

Niên Hữu Ngư vẫn còn sợ hãi, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy người chết kiểu này.

"Nơi này không nên ở lâu, đi thôi!"

Giang Tiểu Ngư cảm giác được khí tức nguy hiểm, nhanh chóng lôi kéo Niên Hữu Ngư rời đi, nhưng mới vừa bước ra khỏi đạo quan, thì một trận âm phong ập tới.

Một nam tử mặc áo bào đen liền xuất hiện trước mặt các nàng, hắn toàn thân toả ra hắc khí, đôi mắt như diều hâu thẳng tắp ngó chừng các nàng.

Lần trước không may đụng phải Hàm Nghi Yên, nàng đối với hắn còn ghi hận chuyện trước đây hạ lời nguyền trên người nàng, hai người đấu khẩu một lúc liền đánh một trận, do tu vi thấp hơn nên bị nàng ta đánh trọng thương.

Sau đó thì gặp phải Lão hoà thượng kia, cùng lão đấu đi lên, mặc dù đã giết được lão nhưng nguyên khí lại bị tổn khá nghiêm trọng.

Tà Thần nghĩ việc cấp bách bây giờ là phải bổ sung nguyên khí, cho nên khi nhìn thấy Giang Tiểu Ngư và Niên Hữu Ngư là một thân lò, hắn hai mắt phát quang, hiện tại tu vi của hắn chỉ mới là Hóa thần hậu kỳ, nếu như ăn hai người này, chẳng những nguyên khí của hắn sẽ khôi phục, mà tu vi cũng sẽ tăng, đến lúc đó hắn không cần phải sợ Hàm Nghi Yên nữa.

Giang Tiểu Ngư thừa dịp Tà thần còn đang rơi bận suy nghĩ, một tay liền nắm Niên Hữu Ngư bỏ chạy, mặc dù hắn đang bị thương nhưng dựa vào tu vi của hắn, nàng vẫn đánh không lại, vì vậy trong 36 kế chạy là thượng sách.

Mắt thấy Giang Tiểu Ngư cùng Niên Hữu Ngư bỏ chạy, báu vật sắp đến tay, hắn làm sao có thể bỏ qua, ngay lập tức đuổi theo phía sau.

Vừa chạy lại vừa phải mang theo một người, tốc độ có phần chậm một chút, chẳng mấy chốc bị Tà thần chặn ở trước mặt.

Tà thần ánh mắt nồng đậm sát ý, hắc vuốt sắc bén nhanh chóng hướng cần cổ Giang Tiểu Ngư phóng tới.

Tiểu Ngư Nhi đẩy Niên Hữu Ngư ra, vội xuất ra kim quang cùng hắn đối chiến.

Niên Hữu Ngư cũng không bàng quang, liền nhảy vào trợ giúp Giang Tiểu Ngư một tay.

Tà Thần tu vi cao hơn, nên căn bản không để hai nàng vào trong mắt.

Trực tiếp dồn ép cả hai vào đường cùng, Niên Hữu Ngư bị hắn đánh bay vào một thân cây gần đó, còn lại Giang Tiểu Ngư cũng sắp chống đỡ không được, bên vai trái bị hắn cào rách một đường, hắc vuốt không ngừng tiến công, nhân lúc Tiểu Ngư Nhi không kịp phòng ngự, cái cổ của nàng liền bị hắn tóm.

Tà Thần há miệng lộ ra hai cái răng nanh sắc bén, ngay lúc hai chiếc răng nanh của hắn sắp cắm vào cổ của nàng thì một thanh kiếm màu đen đã nhanh chóng xuyên qua trái tim của hắn.

Tà Thần nhìn thanh kiếm cắm vào lồng ngực mình, máu tươi chảy xuống ướt đẫm một mảng.

Một nữ nhân với đôi đồng tử màu tím từ trên không trung nhẹ nhàng đáp xuống, trường bào màu đen bao quanh thân thể của nàng, phảng phất như thiên tiên hạ phàm, xinh đẹp đến mê hồn.

"Người của ta cũng dám đả thương" Tử Mặc khoé mắt âm lãnh đến cực điểm nhìn Tà Thần nói.

Chỉ vì muốn mau chóng ăn Giang Tiểu Ngư mà buông lỏng cảnh giác, vì vậy mới bị Tử Mặc đánh lén.

Hắn một thân tu vi đến bậc này rồi, giờ phải chết như vậy thật không cam lòng, cho nên hắn liền liều mạng bùng nổ một phát cuối cùng, dùng ma trảo siết chặt cổ Giang Tiểu Ngư, không cho nàng có cơ hội chạy trốn, muốn cùng nàng đồng quy vu tận.

"Ầm...ầm"

Tà Thần vừa định tự bạo, thì trên trời không biết từ đâu xuất hiện những đạo lôi điện màu tím tạo thành một vòng xoáy lớn đánh xuống chỗ hắn, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng nổ thật lớn, mặt đất bị lõm sâu, cát bụi mù mịt.

Đám người Trữ Dĩ Tầm cũng vừa lúc chạy tới, cùng Tử Mặc đi đến hố sâu phía trước tìm kiếm thân ảnh Giang Tiểu Ngư, ngoại trừ đám tro tàn trong hố ra thì hoàn toàn không thấy bóng dáng nàng đâu, tất cả nhất thời lâm vào trầm mặt, trong lòng không nói nên được cái gì tư vị.

*****

Giang Tiểu Ngư ngồi ở trên giường, vẻ mặt đờ đẫn, qua một hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần.

Rốt cuộc, trở lại!

Màn hình laptop vẫn đang sáng, trên đó còn có mấy dòng tin nhắn của Sở Y vẫn chưa được rep.

Sở Sở: [Tiểu Ngư Nhi thế nào rồi?

Có thích đoạn link mà mình gửi qua không?]

Sở Sở: [Uy~ Tiểu Ngư Nhi sao không trả lời, đừng nói là đang luyện đó nga]

Sở Sở: [Tiểu Ngư Nhi...]

Sở Sở: [Tiểu Ngư Nhi...]

Sở Sở: [Tiểu Ngư Nhi...]

Sở Sở: [Tiểu Ngư Nhi...]

Giang Tiểu Ngư: "..."

Tiểu Ngư Nhi: [Không vui chút nào]

Giang Tiểu Ngư vừa trả lời tin nhắn xong thì lập tức liền nhận được tin nhắn của Sở Y

Sở Sở: [10...9...8...7...6...5...4...3...2...1.

Happy new year!]

"Bùm..."

Đúng lúc này, Giang Tiểu Ngư nghe được thanh âm lớn, vội chạy lên sân thượng.

Những cột sáng rực rỡ sắc màu như những bông hoa nở rộ trên bầu trời đêm, khoảnh khắc tuyệt đẹp này, nàng tất nhiên là không bỏ lỡ, liền móc cái iphone 8 ra, bật chức năng quay phim lại.

Giang Tiểu Ngư đang thưởng thức màn pháo hoa kinh diễm thì vô tình nhìn thấy mấy cái bóng thấp thoáng trên cao, nàng hoảng hốt còn tưởng rằng mình hoa mắt nên dụi dụi mắt nhìn thật kỹ.

Mặc dù mấy cái bóng kia ở rất xa nhưng dựa vào thị lực hơn người của mình nàng vẫn nhận ra được.

"Hiển nhiên là các nàng a" Giang Tiểu Ngư nghĩ tới lúc trước bản thân bị đám người đó chỉnh đến chết đi sống lại, phải nằm trên giường một tháng trời, liền cảm thấy toàn thân một trận ác hàn.

Nếu như để đám người đó bắt được thì nàng sẽ bái bai cuộc đời luôn.

Cảm giác được nguy hiểm cận kề, Giang Tiểu Ngư quăng luôn cái iphone 8, lập tức xoay người ba chân bốn cẳng chạy trốn.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi còn muốn chạy" Tử Mặc bay lên phía trước đuổi theo nàng, những người còn lại cũng đồng loạt theo sát phía sau.

Và thế là Giang Tiểu Ngư cùng một đám người chơi trò đuổi bắt vòng vòng trong thành phố, cứ tưởng là sẽ thoát khỏi đám người đó, nhưng có cụm từ vui quá hoá buồn, nàng chạy nhầm vào ngõ cục, bị chín người vây quanh.

"Tiểu Ngư Nhi, vì sao thấy chúng ta lại bỏ chạy?"

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi cho ta ngoan ngoãn một chút"

"Tiểu Ngư Nhi, thật hảo ngoạn sao?"

"Tiểu Ngư Nhi, để xem về nhà ta chỉnh ngươi như thế nào?"

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi đừng nghĩ chạy khỏi chúng ta"

"Tiểu Ngư Nhi, hảo hảo mà nhận trừng phạt đi"

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi tự cầu phúc đi"

"Tiểu Ngư Nhi, có vẻ như ta nuông chiều ngươi quá rồi"

"..."

Giang Tiểu Ngư bị một loạt thanh âm tra tấn tinh thần từ bốn phương tám hướng, nàng vội bịt tai lại hét lớn.

"Các ngươi đừng có tới đây, ta nào phải nữ chủ a" (Pan: Cưng không phải nữ chủ nhưng cưng là nữ thụ a)

End.

+++++++++

P/s: cuối cùng chính văn đã end rồi, cám ơn các nàng đã dành sự quan tâm và theo dõi bộ này trong suốt thời gian qua.

Thân ái!
 
Bh (Đn) [Hoàn] Các Ngươi Theo Ta Làm Gì?? Nữ Chủ Ở Kia Mà!!
Phiên ngoại


Nói đến Niên Hữu Ngư, kể từ trận đại chiến với tà thần, nàng bị trọng thương cũng không nặng lắm, trở về dưỡng thương sau vài ngày, thân thể liền khôi phục hoàn toàn.

Tiếp tục cuộc sống thường ngày mà không có Giang Tiểu Ngư, Niên Hữu Ngư mỗi ngày đều trôi qua một cách nhàm chán.

Cứ tưởng bản thân sẽ tiếp tục như vậy cho đến hết đời, ai biết được đúng lúc hôm ấy nàng xuống núi mua rượu, vô tình đi ngang qua một địa phương thì thấp thoáng nhìn thấy chín thân ảnh đang tập trung tại một chỗ, mà chín người đều là những mỹ nhân tuyệt sắc, trong đó có một thân ảnh rất quen thuộc, Niên Hữu Ngư nhận ra ngay người đó chính là Tiểu Cửu.

Vì tò mò không biết bọn họ tụ tập ở đó làm gì, nên Niên Hữu Ngư quyết định lại gần xem thử.

Chỉ thấy đám người đó nhìn lên bầu trời giống như là đang chờ đợi thứ gì đó xuất hiện.

Niên Hữu Ngư cũng bắt chước theo bọn họ nhìn lên trời.

Không lâu sau đó, bầu trời liền xuất hiện một cái hố đen, cả đám người không do dự lập tức bay vào trong đó.

Niên Hữu Ngư hiếm khi có được trở nên hưng phấn như lúc này, mặc kệ bên trong hố đen đó có nguy hiểm hay không, cũng liền nối gót theo sau những người đó.

Tỉnh lại tại một nơi tối đen như mực, còn có mùi rất khó chịu nữa, Niên Hữu Ngư không biết bản thân đang ở trong thùng rác nhà người ta, nàng chịu không nổi mùi hôi thối bốc lên từ trong thùng rác kia, liền tức tốc bò ra ngoài.

Bên ngoài là một địa phương xa lạ, hay nói đúng hơn là một căn phòng với những vật dụng hiện đại.

Niên Hữu Ngư đi xung quanh dòm ngó một chút, nơi này đối với nàng vô cùng mới lạ, đánh một vòng liền đi tới phòng bếp, gần đó có cái tủ lạnh, do đói bụng nên tuỳ tiện mở tủ, bên trong có đủ loại đồ ăn vặt, nào là snack, cơm cháy, bổng ngô, bim bim, Sandwish, bánh phô mai, nước ép trái cây, chocolate...

Niên Hữu Ngư liền một hơi đem hết tất cả ra phòng khách ngồi ăn, sau khi chăm sóc cái dạ dày của mình xong.

Nàng ngáp một cái nằm trên sofa ngủ một cách ngon lành.

Trong khi Niên Hữu Ngư đang ngủ mê man thì vào lúc này gia chủ cũng về tới.

Vừa mở cửa vào nhà, cảm giác có gì đó không đúng, nghe được động tĩnh chính là thanh âm ngáy o o của người kia.

Nghĩ rằng trong nhà có trộm, liền vớ lấy cây gậy đánh golf kế bên nhẹ nhàng tiến vào phòng khách.

"Ngươi...cái tên trộm này, dám vào nhà ta ăn cắp thức ăn, còn ngang nhiên nằm ngủ ở đây nữa" Sở Y cầm gậy đánh túi bụi vào người Niên Hữu Ngư.

"Đừng đánh, đừng đánh...ta không phải trộm" Niên Hữu Ngư ăn đau, vội tỉnh dậy tránh những đòn gậy đang quật tới tấp kia.

"Còn nói là không phải trộm, ngươi vào nhà ta bằng cách nào?"

Sở Y vẫn không dừng tay, cầm gậy đánh golf rượt theo Niên Hữu Ngư.

"Ta thực sự không phải trộm mà, ta bị hố đen trên trời hút vào, tỉnh lại liền đã ở nơi này" Niên Hữu Ngư bị rượt chạy vòng vòng trong phòng khách.

"Hố đen, ngươi vừa nói hố đen sao?"

Sở Y động tác trên tay dừng lại một chút, vừa mới hôm trước nghe Giang Tiểu Ngư kể lại đám lão bà của nàng cũng là từ hố đen đến đây.

"Đúng...đúng vậy a" Niên Hữu Ngư gật đầu lia lịa.

"Ngươi tên gì?"

Sở Y nghi ngờ hỏi.

"Ta gọi là Niên Hữu Ngư" Khi vừa hỏi đến tên, Niên Hữu Ngư ngay lập tức trả lời.

"Cái gì?

Ngươi vừa mới nói ngươi tên gì?"

Sở Y tưởng bản thân nghe lầm nên hỏi lại.

"Ta là Niên Hữu Ngư" Niên Hữu Ngư lặp lại tên của mình một lần nữa.

"Nữ chủ trong bộ tiểu thuyết Nữ Quan cũng đã tới nơi này, phải thông báo cho Tiểu Ngư Nhi và Hy Hy biết mới được, bọn họ chắc chắn sẽ rất bất ngờ đi" Sở Y ở trong lòng nghĩ.

"Ngươi thối quá, đi tắm trước đi, còn có ta gọi là Sở Y" Nàng che mũi, chỉ chỉ vào phòng tắm.

"Ân" Niên Hữu Ngư nghe lời đi vào phòng tắm.

Sở Y ở bên ngoài đánh một cuộc điện thoại cho hai người kia, sau đó ngồi trên ghế sofa ngồi chờ.

"A..."

Sở Y nghe được thanh âm của Niên Hữu Ngư lập tức chạy vào, trên tay còn cầm khăn tắm và quần áo vừa mới lấy trong tủ ra.

"Chuyện gì?"

Nàng nhìn Niên Hữu Ngư hỏi.

"Cái này xài như thế nào?"

Niên Hữu Ngư chỉ chỉ cái vòi sen với bồn tắm.

"Aizz, đây là dầu gội, cái này là sữa tắm, kia là sữa rửa mặt, vòi nước có bên nóng bên lạnh, vặn qua trái là nóng, qua phải là lạnh, còn bồn tắm sau khi ngươi rửa mình ở vòi sen xong thì vào trong bồn tắm ngâm mình" Sở Y quên mất Niên Hữu Ngư chỉ mới đến đây, nàng để khăn tắm và quần áo kế bên, sau đó thao tác một lần cho Niên Hữu Ngư xem, rồi bước ra ngoài, thuận tiện đóng cửa phòng tắm lại.

Nhận được cuộc gọi của Sở Y, hai người Lâm Hy và Giang Tiểu Ngư cũng nhanh chóng chạy tới.

Niên Hữu Ngư có thể gặp lại Giang Tiểu Ngư phải nói là rất vui mừng, hiện tại còn có thêm hai cái Sở Y và Lâm Hy nữa, mà hai người này lập tức đá Giang Tiểu Ngư qua một bên, cùng Niên Hữu Ngư lập thành bộ ba ăn ý.

********

Tại thành phố X,

Bên trong sảnh chính của một nhà thờ rộng lớn, 10 người đang diện những chiếc váy cưới xinh xắn đang chờ ở phía dưới, 3 người đại diện cho Cha xứ ở phía trên thì chuẩn bị nghi thức làm lễ.

Giang Tiểu Ngư đáng lý có một giấc mơ đẹp thì bị 3 cái người này dựng đầu dậy, còn đem nàng xuyên thành như vậy nữa, sau đó liền mang nàng đến nơi này cùng với đám người kia.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi có đồng ý lấy bọn họ làm vợ, bất kể sau này có bị bọn họ áp như thế nào cũng không được phép ly khai khỏi bọn họ" Sở Y cất cao giọng nói.

"Hừ~ áp áp áp...cái con khỉ, kinh thánh nào đâu ra những lời đó, rõ ràng là chế bậy chế bạ mà" Giang Tiểu Ngư oán hận nhìn chằm chằm 3 người tội khôi hoa thủ ở trên kia, nếu không phải bọn họ bày đầu thì hiện tại nàng vẫn còn đang nằm trên chiếc giường êm ái, mơ một giấc mơ đẹp đâu.

"Tiểu Ngư Nhi, người đồng ý nhanh đi, những người kia sắp chờ không được rồi kìa."

Sở Y thấy Giang Tiểu Ngư vẫn chần chừ, liền nhỏ tiếng hối thúc, đối với ánh mắt u oán của nàng trực tiếp bỏ qua.

"Tiểu Ngư Nhi, mau đồng ý đi!"

Lâm Hy cũng không nhịn được nhỏ giọng thúc giục.

"Tiểu Ngư Nhi, đồng ý đi!"

Niên Hữu Ngư cũng phụ hoạ theo hai người trên.

"Tên Niên Hữu Ngư này, Sở Sở cùng Hy Hy cấu kết với nhau thì thôi đi, ngay cả ngươi cũng hùa theo bọn họ, được lắm, chờ về ta xử ngươi."

Giang Tiểu Ngư hướng Niên Hữu Ngư phùng mang trợn má.

Niên Hữu Ngư vội rụt cổ giả vờ không thấy, nếu như ánh mắt có thể giết người trong vô hình thì Niên đạo cô đó đã sớm bị Giang Tiểu Ngư tiễn vong nhiều lần rồi.

"Ta...không..."

"Tiểu Ngư Nhi"

Giang Tiểu Ngư muốn nói không đồng ý thì bị đám người phía sau lạnh lùng cắt ngang, hơn nữa bọn họ còn dùng tầm mắt rất nóng bỏng dán tại trên người nàng.

Tiểu Ngư Nhi có cảm giác tất cả lỗ chân lông đều muốn dựng ngược lên, nếu như nàng còn không tiếp nhận bọn họ, e rằng những tháng ngày sau này nhất định rất khó sống.

"Ta đồng ý" Giang Tiểu Ngư vẻ mặt rất không tình nguyện cắn răng nói.

"Ta tuyên bố các ngươi..."

"Chính thức thuộc về nhau" Niên Hữu Ngư nhanh mồm nhanh miệng cướp lời của Sở Y.

Làm lễ xong, mọi người cũng không ở lại, liền trở về nhà của Giang Tiểu Ngư.

Trong khi bộ ba ăn ý ngồi ở ngoài phòng khách tám nhảm thì Tiểu Ngư Nhi bị đám người kia xách vào trong phòng.

"Hồng Y...ngô..."

"Ân...a...Tiểu...Cửu...chậm...chậm...đã"

"A...Tử Mặc...ngươi...cắn...ta...đau"

"Tiểu Dao...ưm...không...đừng...a"

"A Yên...đừng...a...ta...thật...khó...chịu"

"A Thanh...ân...tha...cho...ta"

"Tử San...đừng...đừng...dọc...chỗ...đó"

"Thanh Bí...ân...ta...hết...nước...rồi"

"Thiên Tuyết...ta...mệt...mỏi...quá"

Thanh âm rên rỉ từ trong phòng tràn ra làm Niên Hữu Ngư một trận ngứa ngáy, rốt cuộc cũng nhịn không được lén phén lại gần cửa phòng dùng linh lực nhìn vào bên trong

"Những người này thật sung sức a" Niên Hữu Ngư cảm thán.

"Uy~ nhìn lén như vậy thật không tốt đâu, không sợ bọn họ biết được sẽ đem ngươi đôi mắt đào ra sao?"

Sở Y đặt tay lên vai Niên Hữu Ngư vỗ nhẹ.

"A..."

Niên Hữu Ngư nghe vậy bị doạ cho nhảy dựng lên.

"Chúng ta đưa ngươi đến một nơi, bảo đảm ngươi chắc chắn sẽ thích, vẫn tốt hơn là ở nơi này bị mấy thanh âm đó tra tấn" Lâm Hy nháy mắt với Sở Y.

Không đợi nàng trả lời, hai người liền kéo nàng đi ra ngoài, ngoắc ngoắc một chiếc taxi, cả ba cùng lên xe đi đến nơi vui vẻ.

Bên này, Giang Tiểu Ngư bị một đám người ở trong phòng đè ra vận động kịch liệt, thì ba cái người ở bên kia đang bất diệc nhạc hồ trong một quán bar.

++++++++

P/s: phần phiên ngoại cuối cùng đã xong, bộ này xem như kết thúc tại đây.
 
Back
Top Bottom