[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Bh] Chiếm Trọn Trái Tim Hồ Ly Tỷ Tỷ Bằng Mỹ Thực Ở Thế Giới Lông Xù
108. Tiểu hồ ly uống thuốc
108. Tiểu hồ ly uống thuốc
Đồng Nha là chạy trối chết.
Nói cho đúng là tỉnh táo......
Chạy trối chết.
Cô miễn cưỡng nắm chặt bàn tay đã được Dịch Mộng Oanh rửa sạch sẽ, mặt không đổi sắc lau khô tay mình, gật đầu rất bình thường, đáp lại lời của Dịch Mộng Oanh.
Nhưng kỳ thực thần hồn cũng không biết đã bay đi đâu rồi.
Mà Dịch Mộng Oanh bên kia vẫn còn nói: "Nhưng ngươi thật sự phải nghỉ ngơi cho tốt nha, sao tự nhiên lại đi ra ngoài, dáng vẻ hôm nay của ngươi thật sự đã dọa ta một trận."
Đồng Nha vẫn chưa hoàn hồn, chỉ bản năng gật đầu một cái.
Dịch Mộng Oanh nương theo hơi nước đi xem nước đang đun, dùng tay thử một chút nhiệt độ, cảm thấy thực ra cũng xấp xỉ rồi: "Nước thực ra gần được rồi, ngươi về phòng khách trước nhé?
Hoặc về nhà trước nghỉ ngơi, lát nữa chúng ta thêm nước lạnh điều chỉnh một chút rồi đưa qua cho ngươi......"
Dịch Mộng Oanh vừa quay đầu, liền thấy Đồng Nha đang ngoan ngoãn đứng ở một bên, tay phải nắm lấy tay trái giơ lên, dáng vẻ đang khẽ gật đầu.
"Ân......"
Dịch Mộng Oanh đột nhiên ngừng nói.
Nhìn Đồng Nha trước mặt vẫn đang xuất thần, nhưng thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng gật đầu, nàng không khỏi cảm thấy có chút khả ái.
"Ngươi có nghe thấy ta nói gì không?"
Dịch Mộng Oanh hỏi vọng qua làn hơi nước.
Đồng Nha vẫn đang xuất thần, thậm chí là cúi đầu nhìn chằm chằm vào mu bàn tay trái của chính mình mà xuất thần, tay phải còn không tự giác ma sát cổ tay trái, dường như đang suy nghĩ sâu xa điều gì.
Dịch Mộng Oanh khẽ chau mày, lại cẩn thận đánh giá Đồng Nha đầy người máu tươi và chật vật, cuối cùng nhẹ giọng thở dài một hơi trong lòng, vốn dĩ tất cả những lúng túng, mập mờ, những tiểu tâm tư không nói rõ cũng không tả rõ được trước đó toàn bộ đều tan thành mây khói, khó mà giữ vững tinh thần được nữa.
Ngược lại, nàng đưa tay ra, dùng mu bàn tay của mình đi áp lên trán Đồng Nha, nhịn không được nói: "Là không thoải mái sao?
Đi về nghỉ ngơi trước đi, trong phòng bếp ngột ngạt lắm."
Tay Dịch Mộng Oanh ấm nóng, nhưng so với trán của Đồng Nha thì vẫn còn chút mát lạnh.
Sự kích thích trực tiếp khiến Đồng Nha bỗng nhiên giương mắt hoàn hồn, nhìn thẳng vào Dịch Mộng Oanh đang ghé sát lại, lo âu nhìn mình.
Đồng Nha bị kích thích đến mức lỗ tai và cái đuôi run lên bần bật, toàn bộ đều dựng đứng cả lên!
Nhưng nhìn thần sắc lo lắng trong mắt Dịch Mộng Oanh, ánh mắt cô lại từng chút một hướng lên trên, muốn thấy rõ bàn tay Dịch Mộng Oanh đang chạm vào trán mình, lại bị Dịch Mộng Oanh bỗng nhiên nhấn đầu thấp xuống.
"Đúng là khá nóng, phía các mẫu thân chắc đã sắc thuốc xong, đi uống thuốc trước đã, được không?"
Ngữ khí Dịch Mộng Oanh nghiêm túc, nhưng cũng không tự chủ được mà mang theo chút giọng điệu dỗ dành, nàng đối với Đồng Nha lúc nào cũng mang theo vài phần yêu thích khôn nguôi.
Mà Đồng Nha vừa nghe thấy ngữ khí nghiêm túc như vậy của Dịch Mộng Oanh, bản năng liền nhẹ giọng đáp: "Được......"
Sau đó không nhúc nhích.
Dịch Mộng Oanh: O.O
Sao lại không nhúc nhích, "đứa nhỏ" này không phải đột nhiên sốt đến đờ người ra đấy chứ, vừa rồi không phải còn sức sống tràn trề chơi trò đặt tay sao?
Mà Đồng Nha nhìn Dịch Mộng Oanh đang dán sát gần như vậy, muốn nói chút gì đó, muốn để Dịch Mộng Oanh lại nắm nắm tay mình, nghĩ rất nhiều chuyện.
Cuối cùng trong đầu vẫn là hình ảnh Dịch Mộng Oanh nghiêm túc giúp mình rửa tay vừa rồi.
Trong nháy mắt, bên tai càng đỏ hơn, bị kích thích dựng thẳng.
Cái đuôi hồ ly dính máu tươi thẹn thùng rũ xuống, muốn dùng cái đuôi đi vòng lấy bắp chân Dịch Mộng Oanh, muốn đi cọ cọ Dịch Mộng Oanh, nói cho Dịch Mộng Oanh mình thích một Dịch Mộng Oanh rất dịu dàng vừa rồi......
Nhưng khi đuôi hồ ly vừa mới chuẩn bị đi vòng lấy bắp chân Dịch Mộng Oanh, cách lớp quần định đi cọ cọ.
Dịch Mộng Oanh lại trực tiếp tiến lên, giữ lấy bả vai của Đồng Nha đang đứng trước mặt mình, sắc mặt dưới hơi nước lộ ra vẻ đỏ ửng không bình thường, đang trầm tư, dường như có chút phát sốt.
Tiếp đó nàng mượn sức mạnh trên tay, bỗng nhiên xoay toàn bộ thân thể Đồng Nha lại.
Đồng thời Dịch Mộng Oanh ra lệnh nói: "Nhanh đi nghỉ ngơi!
Cơ thể đều đã như vậy rồi!
Ta đi giúp ngươi hỏi một chút xem thuốc đã xong chưa, ngươi cũng mau đi về nghỉ đi."
"Ân?"
Ánh mắt đột ngột xoay chuyển một góc 180°, Đồng Nha có chút ngây người.
Hơn nữa cái đuôi hồ ly xù lông vốn định lén lút đi vòng lấy bắp chân nàng ấy, cũng bị nàng trực tiếp xoay chuyển phương hướng.
Trên không trung vạch qua một đường vòng cung xinh đẹp.
Dịch Mộng Oanh một mặt nghiêm túc, cương trực công chính, hoàn toàn không chú ý tới cái đuôi xù lông vừa rồi suýt chút nữa đã cọ đến bắp chân mình.
Thế là,
Chỉ lưu lại một Đồng Nha muốn câu dẫn người... dụ hoặc người... nũng nịu nhưng không thành công đang đứng tại chỗ.
Sắc mặt đỏ bừng, trên mặt vẫn muốn giữ vững tỉnh táo nói: "Được, vậy ta về phòng khách trước, có việc gì thì cứ gọi ta nhé."
Dịch Mộng Oanh không nói gì, chỉ một mực đẩy lưng Đồng Nha để cô nhanh chóng rời đi.
Đồng Nha ở cửa phòng bếp ngoan ngoãn nói tạm biệt với Dịch Mộng Oanh, sau đó lén nhìn bóng lưng Dịch Mộng Oanh ra ngoài muốn giúp cô xác nhận thuốc đã sắc xong chưa.
Chờ đến khi xác định thân ảnh Dịch Mộng Oanh đã ra khỏi cửa phòng, cô mới chậm rãi ôm lấy cái đuôi đáng thương của chính mình.
Sau đó sụp đổ đến mức trực tiếp hóa thành hình dạng bạch hồ ly, chạy trối chết trở về phòng khách.
"Ta đã làm cái gì thế này ——" Bạch hồ ly im lặng gào thét.
Cô rõ ràng là vì sau khi biết Dịch Mộng Oanh thích mình, đã chuẩn bị phát huy ưu thế của bản thân, muốn đi dụ hoặc hoặc có lẽ là "câu dẫn" Dịch Mộng Oanh một chút, để tăng thêm sự gần gũi.
Nhưng mà!
Cô đã làm được cái gì cơ chứ!
Cô dường như chẳng làm được gì cả, ngược lại chính mình tự loạn trận thế, mơ mơ màng màng trở về!
Nếu như lúc này có người hiện đại nhìn thấy chú tiểu hồ ly đang chạy dưới ánh trăng giờ phút này, nhất định sẽ nhịn không được mà chỉnh sửa cho chú tiểu hồ ly này thêm hai hàng nước mắt màu xanh lam đáng thương.
Chỉ tiếc, trong đêm khuya vắng vẻ này, tại thế giới thú nhân này, người duy nhất nhìn thấy cảnh tượng này chính là Vân Nương - người đã cầm thuốc đợi ở phòng khách một hồi lâu.
Vân Nương trầm mặt nhìn chú tiểu hồ ly đang chạy trối chết trở về.
Câu nói đầu tiên là: "Ngậm miệng.
Ta không muốn nghe."
Trực tiếp khiến những lời Đồng Nha vừa định tuôn ra toàn bộ đều nghẹn ngược trở về.
Đồng Nha đáng thương nhìn xem mẫu thân nhà mình.
Vân Nương mặt không cảm xúc cầm bát thuốc trong tay đưa tới trước mặt tiểu bạch hồ ly, cũng không để Đồng Nha biến thành người, mà trực tiếp giống như trừng phạt, bắt tiểu hồ ly phải liếm thuốc để uống.
Thuốc này đắng biết bao nhiêu cơ chứ!
Hình người còn có thể uống cạn trong một ngụm để kết thúc nỗi đau đớn, nếu là hình thái tiểu hồ ly thì phải liếm từng ngụm, gần như là một cách hành hạ chậm rãi.
Nhưng hai cái chân trước của Đồng Nha ngoan ngoãn đặt song song, cái mông xù lông lùi về sau ngồi xuống, cái đuôi to quét một hồi tro bụi trên mặt đất, còn cố gắng dùng đôi mắt to của mình chằm chằm nhìn mẫu thân một hồi.
Cô muốn mượn việc này cố gắng khơi dậy tình cảm và lòng đồng cảm của mẫu thân, để bà mang bát thuốc đặt dưới đất trước mặt đi, cho cô có thể biến thành hình người mà uống thuốc.
Nếu là ngày thường Vân Nương nhìn thấy vật nhỏ đáng yêu như thế này, tự nhiên sẽ khuất phục.
Hơn nữa thực ra trên đường Vân Nương cùng Mẹ Thỏ đi mua thảo dược, đã dùng chút tiền còn sót lại trong tay để mua một viên kẹo, vốn định sau khi Đồng Nha uống thuốc xong sẽ ban thưởng cho cô.
Nhưng bây giờ, Vân Nương nhìn tiểu hồ ly trước mặt này: đầy người vết máu, bẩn thỉu, bộ lông vất vả lắm mới nuôi được giờ rối bù rủ xuống trông thật thảm hại, đã vậy còn không chịu ngoan ngoãn đợi rồi uống thuốc, ngược lại còn đi gặp "tình nhân"!
Vân Nương chỉ không nói một lời mà nhìn cô.
Tiểu hồ ly bị nhìn chằm chằm lén lút duỗi móng vuốt, lấy chân khều một cái vào bát thuốc trước mặt để biểu thị sự kháng nghị.
Chỉ là lần thứ nhất, vì móng vuốt quá nhỏ, bát lại quá lớn, không khống chế tốt lực đạo nên thậm chí không khều động được.
Lần thứ hai, cô dùng lực mạnh hơn, bỗng nhiên kéo một phát, bát thuốc liền lắc lư trước sau phát ra tiếng kêu lanh lảnh, thuốc bên trong suýt chút nữa văng ra ngoài, dọa cho cái đuôi Đồng Nha dựng đứng lên run rẩy, phải dừng tay lại.
Cô không dám có thêm động tác nào nữa.
"Uống thuốc."
Ngữ khí bình thản của Vân Nương truyền tới.
Hai chân trước của tiểu hồ ly ủy khuất khép lại cuộn thành một cục bông tuyết, khuôn ngực xù lông hơi hơi phập phồng.
Vân Nương không nói gì.
Tiểu hồ ly thật sự cảm thấy không thể dùng thú hình để uống thuốc, quá đắng rồi, cho nên thậm chí dùng đầu của mình đi ngoạm cái đuôi, muốn cuộn mình thành một đoàn để lấy đó mà kháng nghị thêm chút nữa!
Chỉ tiếc mẫu thân chung quy vẫn là mẫu thân, cái kiểu làm nũng này của tiểu hồ ly thì Vân Nương gần như đã nhìn từ nhỏ đến lớn rồi, hoàn toàn không hề lay chuyển.
Cuối cùng vẫn là Đồng Nha bại trận, từ một cục bông tròn lớn đáng thương biến trở lại thành một con hồ ly nhỏ, đáng thương đi tới trước bát thuốc, liếm liếm.
"Ô —— Thật sự rất đắng!"
Đồng Nha bị đắng đến mức chân sau cào thẳng xuống đất, vểnh tai liếc trộm thần sắc của mẫu thân.
Cô lại vụng trộm duỗi móng vuốt muốn đẩy bát thuốc ra ngoài, từng chút từng chút một, lén lén lút lút, nhưng chỉ cần thấy mi tâm Vân Nương khẽ nhúc nhích, lập tức nghiêng đầu lộ ra vành tai màu hồng phấn.
"Uống thuốc."
Tiểu hồ ly màu trắng vội vàng lại uống thêm một ngụm, trực tiếp...... bị đắng đến mức nhăn nhó cả mặt mày.
Cô không nhịn được nghĩ nếu như Dịch Mộng Oanh ở đây chắc chắn sẽ không nỡ để mình như thế này, mẫu thân vẫn là quá khắc nghiệt rồi!
Vân Nương xem xét nét mặt của cô liền biết cô chắc chắn ở trong lòng nói gì đó không tốt.
"Không cho phép nói xấu mẫu thân ở trong lòng."
Vân Nương trong tay đã cầm viên kẹo, nhưng mà không có đưa ra.
Đồng Nha một bên khổ sở liếm thuốc, một bên nhịn không được nói: "Nhưng mà Dịch Mộng Oanh chắc chắn sẽ không để cho con uống thuốc như thế này, thật sự rất đắng."
Vân Nương không nói gì, chỉ đem viên kẹo trong tay thu hồi lại.
Tiểu hồ ly lại không biết tình hình, ngược lại bởi vì nhắc đến Dịch Mộng Oanh mà tâm tình đều tốt lên, nhịn không được ngoắt ngoắt cái đuôi khoe khoang với mẹ mình: "Hơn nữa mẫu thân, Dịch Mộng Oanh còn giúp con nấu nước nóng, nói là lát nữa lau người sẽ thoải mái hơn rất nhiều!"
Vân Nương nén khí, không nói gì.
Cảm giác của Vân Nương lúc này, nếu ở hiện đại chúng ta gọi chung là: Một loại cảm giác uất ức khi đứa con gái mình vất vả nuôi lớn, không để ý một cái liền chạy theo "tiểu hoàng mao" (thanh niên lêu lổng).
Mặc dù Dịch Mộng Oanh không phải "hoàng mao", nhưng mà các nàng đến cả thú hình của Dịch Mộng Oanh là cái gì cũng không biết cơ mà!
Đây quả thật là người đáng để phó thác sao?
Nhưng Đồng Nha không nghĩ sâu được như Vân Nương, cô thậm chí không vì sự khước từ lạnh lùng của Vân Nương mà khổ sở, ngược lại ngoan ngoãn ngồi xuống, rất nghiêm túc nói với Vân Nương:
"Nhưng mà, bây giờ tâm tư của con chỉ có mẫu thân biết, mọi chuyện của con cũng chỉ có mẫu thân tường tận nhất, nếu như con không trò chuyện với mẫu thân, vậy thì không có người để tâm sự rồi, cho nên con chỉ có thể nói với mẫu thân thôi nha."
Vân Nương nhìn tiểu hồ ly xinh đẹp, ngoan ngoãn của mình đang ngồi đó, trầm mặc hồi lâu, không nói được lời phản bác nào.
Cuối cùng chỉ thốt ra được một câu: "Lại không gọi mẹ sao?"
Đôi mắt tiểu hồ ly cười cong như trăng lưỡi liềm, cái đuôi vui vẻ lung lay: "Bởi vì mẹ vừa nãy rất hung dữ, con biết người không vui mà.
Cho nên, bây giờ con có thể kể tiếp không?
Mẹ ơi."
Vân Nương không nói gì, chỉ là lại rút tay đang giấu kỹ viên kẹo về, định bụng chờ lát nữa sẽ dỗ dành đứa trẻ này.
Mà Đồng Nha xem xét sắc mặt không còn lạnh băng của Vân Nương, liền biết mình có thể nói tiếp.
Thế là cô vui vẻ ôm bát thuốc trước mặt, một bên làm bộ đáng thương liếm láp, một bên lại nhịn không được vui vẻ nói với Vân Nương: "Hơn nữa mẹ biết không?"
"Ân?"
Vân Nương nhẹ giọng đáp.
Tiểu hồ ly nghe mẹ mình đáp lời, càng vui vẻ hơn nói:
"Tay của Dịch Mộng Oanh siêu cấp xinh đẹp!"
Vân Nương: ......
Người từng sinh con, từng làm phu nhân, có hảo hữu thậm chí từng nuôi qua "tiểu tỳ nữ" như Vân Nương - đại nữ quan Trần Vân, trực tiếp bị câu nói này của con gái mình làm cho câm nín.
Bà nhịn không được hít sâu một hơi.
Tiếp đó dứt khoát đi qua, đem thuốc đổ thẳng vào miệng Đồng Nha.
"Ô?
Ân?!
Ừ?!"
Đồng Nha không biết đã xảy ra chuyện gì, móng vuốt quờ quạng trong không trung một hồi lâu, bị đắng đến mức le lưỡi thẳng ra.
Chờ đến khi vất vả lắm mới uống xong, thoát khỏi ma trảo của Vân Nương, đầu óc cô xoay chuyển, còn tưởng rằng là Vân Nương không tin lời mình nói.
Cho nên không nhịn được mà nhấn mạnh: "Tay nàng ấy thực sự rất đẹp, hơn nữa ngón tay ——"
Vân Nương mặt không đổi sắc đem viên kẹo trong tay nhét vào trong miệng tiểu hồ ly đang nằm trong lòng mình.
Đồng thời cũng nắm chặt miệng tiểu hồ ly.
Gần như có chút sụp đổ mà nói: "Ngậm miệng, Đồng Nha."
"Đừng nói những lời này, đặc biệt là......
ở bên ngoài, biết chưa!"
*****
Ngoài lề lúc dịch:
Nhắc lại một chút về hai bạn nhỏ trong sáng 🙂))))))
- Dịch Mộng Oanh: 13 tuổi, tâm hồn 2x, kinh nghiệm iu đương 0.
- Đồng Nha: 14 tuổi, tâm hồn vẫn là 14.
p/s: Thật ra tính đặt lịch mỗi ngày up 1 chương, nhưng đoạn này phải đọc liền 3 chương mới thỏa mãn nên phải up sớm ak.
Thêm 2 chương ngoại truyện nữa là hết tuần này nha. \TTvTT/
*Tiểu hồ ly manh manh bị bắt uống thuốc