Khác ( BH )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 21


Bạch Ánh Dung một tay chống cằm một tay tiếp tục vẽ , tài năng hội họa của nàng phải gọi là thiên bẩm .

Vì từ khi còn nhỏ Bạch Ánh Dung đã có sở thích đặc biệt là vẽ tranh , mọi thứ trong nhà đều bị nàng vẽ lại rất chân thật .

Nhưng vì một số lí do nên Bạch Ánh Dung cũng không vẽ tranh một thời gian dài .

May mắn tài năng của nàng cũng không vì vậy mà bị mất đi , bây giờ vẽ lại tuy có chút không quá quen nhưng cũng được xem như tạm ổn .

Bức vẽ đã gần hoàn tất , chỉ còn thiếu đôi mắt nữa thôi là xong rồi .

Bỗng nhiên tiếng chuông vang lên báo giờ vào lớp , mấy cái học sinh cũng rất đúng giờ mà mở cửa vào phòng .

Bạch Ánh Dung nhanh chóng đem bức vẽ giấu đi làm bộ như không có việc gì ngồi nghiêm túc ở chỗ ngồi .

Dương Thúy Vi trở lại nhân lúc không ai chú ý đem Tiểu Xà nhét vào trong tay Bạch Ánh Dung rồi dịch mông về chỗ .

Bạch Ánh Dung vô ngữ nhìn Tiểu Xà hấp hối trong tay nàng nhìn phần bụng căng tròn cứng ngắt của Tiểu Xà thôi cũng đã hiểu chuyện gì đã xảy ra .

Lại liếc mắt nhìn Dương Thúy Vi một khuôn mặt vui sướng , Bạch Ánh Dung cũng không thể nói được gì chỉ có thể đem Tiểu Xà để trong ngăn bàn vươn tay xoa xoa phần bụng của nó .

Tiểu Xà cũng thật hưởng thụ mà ngoe nguẩy cái đuôi , hai mắt to híp lại đầy thỏa mãn .

" Xì~ " Tiểu Xà nho nhỏ kêu .

—————

Nguyễn Trọng Linh ngồi ở một bên đem hành động của Bạch Ánh Dung thu vào mắt .

Nàng ta tuy không nhìn rõ thứ ở trong ngăn bàn của Bạch Ánh Dung là gì nhưng nhìn có vẻ là thứ gì đó rất quan trọng .

Nguyễn Trọng Linh xoay chuyển tròng mắt quay đầu nói với nữ sinh bên cạnh vài câu liền chăm chú nhìn trên bảng .

Còn đắc ý cười cười .

Tiết học kết thúc cả lớp có 5 phút giải lao , nữ sinh khi nãy thì thầm với Nguyễn Trọng Linh lập tức đứng lên đi về phía Bạch Ánh Dung .

Nữ sinh có vẻ rụt rè nói .

" Bạch đồng học .

"

Bạch Ánh Dung nghe có người kêu mình nàng ngẩn đầu nhìn nữ sinh đó .

" Cậu có việc gì sao ?

"

" Tớ ....

Tớ có chuyện muốn nhờ cậu , cậu ra ngoài một chút với tớ được không ?

"

" Cũng được , cậu đợi một chút .

"

Nói xong nàng đưa tay chạm chạm vào Tiểu Xà ý bảo nó chui vào tay áo .

Tiểu Xà hiểu ý làm theo , xong xuôi Bạch Ánh Dung mới đi theo nữ sinh kia ra ngoài .

Dương Thúy Vi cảm thấy kì lạ , nữ sinh vừa rồi không phải tay sai vặt của Nguyễn Trọng Linh sao ?

Tại sao lại kêu Bạch Ánh Dung ra ngoài ?

Dương Thúy Vi nghi hoặc lén đi theo sau .

Nguyễn Trọng Linh nhìn thấy mục đích đạt thành nàng ta nhanh chóng đi về phía bàn học của Bạch Ánh Dung .

Nhìn trong ngăn bàn trống không nàng ta nghi hoặc đột nhiên ánh mắt chợt lóe Nguyễn Trọng Linh vươn tay vào trong cặp sách của Bạch Ánh Dung từ bên trong lấy được một mảnh giấy .

Nàng ta nhếch mép đem mảnh giấy bỏ vào trong túi xoay đầu nhìn một lượt cả lớp .

" Các người nãy giờ cái gì đều không thấy , hiểu không ?

"

Cả lớp nghe vậy liên tục nói đúng .

Nguyễn Trọng Linh về bàn của mình ngồi như không có việc gì .

Bạch Ánh Dung trở lại lớp học cùng với Dương Thúy Vi .

" Cứ nghĩ là việc gì to tát , ra là muốn cậu dạy kèm cho cậu ta .

" Dương Thúy Vi càm ràm càm ràm .

" Đều là đồng học của nhau , giúp đỡ cũng không sao .

" Bạch Ánh Dung cười nói .

" Cậu đó , suốt ngày cứ thánh thiện như vậy có khi bị lừa cũng không biết .

Bộ cậu không biết nữ sinh lúc nãy là tay sai vặt của Nguyễn Trọng Linh à .

" Dương Thúy Vi khuôn mặt không vui khi nói về Nguyễn Trọng Linh .

" Cậu ta cũng chưa làm gì xấu , chỉ là không biết phản kháng thôi .

" Bạch Ánh Dung mắt thấy sắp vào học nàng liền tách ra đề tài nghiêm chỉnh ngồi ở tại chỗ .

Dương Thúy Vi cũng không nhiều lời bát quái nữa ngồi yên chờ giáo viên vào .

—————

Xong tiết cuối học sinh và giáo viên lục tục ra về .

Bạch Ánh Dung nhìn chiếc xe đen bên kia đường liền biết hôm nay chắc chắn Bạch Kiều Hoa lại tăng ca .

Có lẽ vì mấy việc xảy ra lúc trước nên Bạch Kiều Hoa không yên tâm để Bạch Ánh Dung về nhà một mình .

Trong lòng tuy có chút mất mát vì Bạch Kiều Hoa không đến nhưng chân vẫn không ngừng bước đi qua .

Tài xế thấy nàng bước đến liền mở sẵn cửa xe cho nàng .

" Tiểu thư , mời .

"

Bạch Ánh Dung lên xe ngồi ngay ngắn , Tiểu Xà từ trong tay áo có vẻ buồn chán .

Nó bò ra ngoài nằm ở bên ghế còn lại nhưng đầu nhỏ lại gác trên đùi Bạch Ánh Dung cọ cọ như làm nũng .

Bạch Ánh Dung đưa tay gãi đầu rồi lại vuốt ve nó .

Tiểu Xà thích ý không bao lâu đã xì xì ngủ mất .

Về đến nhà Bạch Ánh Dung đem Tiểu Xà đặt vào chuồng của nó .

Bây giờ cũng không phải lén lúc nuôi nữa , đêm qua được Bạch Kiều Hoa đồng ý nên nàng dứt khoát đem Tiểu Xà đưa ra phòng khách quang minh chính đại nuôi .

Bạch Ánh Dung đột nhiên thấy có gì đó màu xanh ở bên kia bàn nàng đi đến mở ra , đập vào mắt là ngôi nhà nhỏ nhỏ xinh xinh còn có hình mặt rắn rất dễ thương .

Toàn bộ đều làm từ vải và lông vũ mềm mại .

Bạch Ánh Dung không cần nghĩ cũng biết là ai mua , mất mát khi chiều không dấu vết bay mất .

Nàng đem Tiểu Xà từ cái chuồng nàng tự làm ra đặt nó vào ngôi nhà mới .

Tiểu Xà chuyển mình một vòng cảm nhận dưới thân là cái gì đó mềm mại giống như cảm giác khi nằm trong ngực Bạch Ánh Dung , thoải mái muốn chết tiếp tục ngủ .

Bạch Ánh Dung thấy vậy liền xoay người lên phòng đi tắm .

Cơ thể mát mẻ lăn đùng xuống giường mơ màng ngủ .

Tối đến Bạch Kiều Hoa không như dự định mà trở về .

Nàng vào phòng khách cũng không bật đèn , lưu loát đem áo vest móc lên gậy treo đồ bên cạnh .

Bạch Kiều Hoa đi đến cầu thang lại bất ngờ nhìn đến đoạn dây thừng trắng đang chậm rì rì bò lên trên .

Tiểu Xà giống như bị mộng du , nó hai mắt nhắm chặt bò bò lâu lâu lại thè lưỡi xác định vị trí .

Bạch Kiều Hoa rất có kiên nhẫn mà nhìn xem nó muốn làm gì .

Chỉ thấy Tiểu Xà bò mãi đến 15 phút sau mới bò hết bậc thang xong lại bò về hướng phòng của Bạch Ánh Dung .

Đến cửa phòng nó đứng lại như tìm kiếm gì đó .

Bạch Kiều Hoa thấy vậy liền thuận tay mở cửa Tiểu Xà bò đi vào .

Đến trước giường liền thấy Bạch Ánh Dung mặc áo tắm nằm ngủ ngon lành .

Có lẽ do mệt quá nên nàng vẫn chưa thay đồ .

Tiểu Xà lắc lư ở chân giường hồi lâu sau đó nó bò lên giường chui vào trong ngực Bạch Ánh Dung nằm im .

Bạch Kiều Hoa nhìn chằm chằm nó lại nhìn cổ áo của Bạch Ánh Dung bị động tác của nó làm tuột xuống .

Bạch Kiều Hoa trong lòng không thoải mái , nàng đi đến bên cạnh do do dự dự một lúc lâu .

Nàng là đem con rắn này bắt ra , tuyệt không có ý xấu .

Nàng thề .

Bạch Kiều Hoa vươn tay ngắm chuẩn xác cổ nhỏ của Tiểu Xà .

Ngay lúc sắp chạm tới thì nó đột nhiên lắc mình sang một bên, lòng bàn tay truyền tới xúc cảm vừa ấm vừa mềm .

" Ưm.....

" Bạch Ánh Dung giống như kháng nghị kêu .

Bạch Kiều Hoa : "......."

Nàng quay đầu nhìn Bạch Ánh Dung còn đang ngủ say cẩn thận đem tay rút về .

Lại nhìn Tiểu Xà đã bò đến trên bụng Bạch Ánh Dung , nàng bỏ không được muốn đem nó bắt .

Tiểu Xà lách mình tay Bạch Kiều Hoa lại rơi xuống bụng nhỏ tinh tế của Bạch Ánh Dung .

Bạch Kiều Hoa : "........"

Không chỉ vậy mà Tiểu Xà ngày càng có khuynh hướng bò xuống nơi nguy hiểm .

Nhưng trước khi nó bò được xuống dưới Bạch Ánh Dung lại bất ngờ nghiêng người , Tiểu Xà liền rớt xuống giường .

Bạch Kiều Hoa không khách khí đem nó từ trên cầu thang vứt xuống phòng khách .

—————————

Mị đang thi giữa kì nè , có ai giống tui hơm ? ♡(ӦvӦ。)
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 22


Rengg-Rengg.....

Bạch Ánh Dung lung lay bò dậy từ trên giường , nàng cầm lấy di động trên bàn , mơ mơ màng màng mà tiếp máy .

" Alo ?

"

[ Bạch Ánh Dung !

Cậu còn ngủ cái gì nữa , thức mau lên !

Có chuyện rồi ! ]

Giọng Dương Thúy Vi vang rất lớn , đặt biệt là khi vào tai Bạch Ánh Dung nó còn được phóng đại gấp trăm lần .

Bạch Ánh Dung cũng bị tiếng hét này làm tức giận , nghĩ xem vừa sáng sớm bị tiếng chuông kêu tỉnh là đã không vui rồi mà bây giờ lại bị Dương Thúy Vi rống như vậy .

Trong đầu ong ong rung động đặc biệt là bây giờ thính giác của Bạch Ánh Dung lại rất nhạy .

" Dương Thúy Vi !

Muốn gì thì nói thẳng a đừng có rống như bị chọc tiết như vậy chứ !

"

Dương Thúy Vi nghe vậy biểu thị : (╬☉д⊙)⊰⊹ฺ

[ Bạch Ánh Dung , cậu dám rống tớ !

Tớ mặc kệ tự cậu vào trang cá nhân của Nguyễn Trọng Linh mà xem đi ! ]

Điện thoại cúp máy .

Bạch Ánh Dung nhìn điện thoại nhăn lại mày đẹp .

Nàng ngồi dựa vào đầu giường ấn vào trang của Nguyễn Trọng Linh .

Lúc nhìn đến bài đăng mới nhất Bạch Ánh Dung khuôn mặt biến sắc .

Nàng nhanh chóng vào phòng tắm , lúc sau cả người đã thay một bộ đồ mới .

Bạch Ánh Dung sắc mặt vô cùng kém mà xuống lầu , lúc đi đến cửa chính giọng Bạch Kiều Hoa từ phía sau vọng tới .

" Con muốn đi đâu ?

"

Bạch Kiều Hoa nhìn đồng hồ vẫn chưa điểm tới 6 giờ nhíu lại mi mắt .

Nàng tưởng Bạch Ánh Dung sẽ quay lại giải thích lý do nhưng thiếu nữ trước mắt đầu cũng không quay chỉ để lại một câu .

" Con ....con có việc gấp , sẽ về sớm mẹ không cần lo .

" Nói rồi Bạch Ánh Dung liền mở cửa chạy ra ngoài .

Bạch Kiều Hoa mi nhíu càng chặt , lại là việc gì mà con bé cũng không kịp giải thích đã vội vàng đi như vậy ?

Trời bên ngoài vẫn còn tối chỉ có lác đác vài ngọn đèn bên đường .

Nhân viên lao công đang làm việc của mình bỗng nhiên lơ đãng liền thấy một bóng đen vụt qua từ bên đường đối diện .

Người đó giật mình , tưởng bản thân gặp phải ma nên nhanh chóng làm xong việc liền trở về .

Mà bóng đen kia lại không ai khác là Bạch Ánh Dung , nàng dùng hết tốc độ chạy về phía trước .

Rất nhanh đã dừng tại một căn hộ tư nhân , Bạch Ánh Dung ấn chuông cửa .

Leng keng leng keng leng keng

Căn hộ mở cửa Nguyễn Trọng Linh từ bên trong bước ra , trên đầu còn quấn khăn tắm .

Nhìn qua hẳng là vừa tắm xong , nhìn thấy Bạch Ánh Dung đến cũng không ngoài ý muốn mà nhếch môi cười .

" Ai chà , ngọn gió nào đưa Bạch đồng học đến nhà của tôi vậy ?

"

Bạch Ánh Dung hai tay siết thành nắm đấm , nhìn thẳng Nguyễn Trọng Linh gằng từng chữ .

" Đem nó xóa !

"

Nguyễn Trọng Linh lại như không hiểu mà nói .

" Tôi không hiểu Bạch đồng học đang nói gì , xóa ?

Xóa cái gì ?

" Trên mặt toàn là khinh thường không để ý .

" Nguyễn Trọng Linh !

"

" Ai nha Bạch đồng học là thẹn quá thành giận sao ?

Hay là bị nói trúng tim đen ?

Ha .

Bình thường trước mặt mọi người là một bộ ngoan ngoãn , vâng vâng dạ dạ nhưng ....

" Nguyễn Trọng Linh liếc mắt nhìn Bạch Ánh Dung .

" Lại là một đứa đồng tính luyến ái , tôi là đúng sự thật đăng nha Bạch đồng học .

"

Thứ mà Nguyễn Trọng Linh đang nói chính là bức tranh Bạch Ánh Dung vẽ hôm qua , chả trách trước khi đến đây Bạch Ánh Dung liền không tìm được bức tranh vẽ Bạch Kiều Hoa .

Bạch Ánh Dung hai khớp tay nắm chặt đến trắng toát .

Cơ thể run rẩy không phải vì sợ mà là tức giận đến run người .

Nàng cố gắng đè nén lại cơn giận lặp lại lần nữa .

" Mau đem bài viết đó xóa !

"

Nguyễn Trọng Linh nhìn thấy nàng như vậy càng càng lấn tới .

Xưng hô trở về giống trước giờ .

" Ha Bạch Ánh Dung à Bạch Ánh Dung , xóa bài đăng cũng được nhưng mày phải tránh xa Hoàng Ân ra , tốt nhất là chuyển về nơi một đứa nghèo nên ở đi .

"

Bạch Ánh Dung gân xanh đều nổi lên .

" Là hắn ta tự mình sáp lại đây !

"

Nàng sẽ không vì chuyện tình cảm với vẫn của Hoàng Ân và Nguyễn Trọng Linh mà chuyển đi càng sẽ không nhượng bộ , bởi vì chỉ khi tốt nghiệp ở đây nàng mới có thể tiến gần hơn một bước với Bạch Kiều Hoa .

Nguyễn Trọng Linh cười khẩy nhìn Bạch Ánh Dung .

" Được thôi nếu mày không muốn tự chuyển trường đi thì ngày mai chuyện một nữ sinh chưa thành niên thích nữ nhân mà người đó còn là Bạch Thị Tổng Tài thì không chỉ trường học mà còn cả nước đều biết thì như thế nào ha .

"

Bạch Ánh Dung khó khăn lắm làm bản thân bình tĩnh lại một chút lại bị Nguyễn Trọng Linh khiêu khích mà bốc lên .

Kì thật Bạch Ánh Dung không quan tâm bản thân bị như thế nào nhưng nếu vì chuyện này mà Bạch Kiều Hoa bị đem ra bàn tán thì nàng không thể không quan tâm .

Bạch Ánh Dung bước lên phía trước đôi tay bắt lấy rào sắt trước mặt .

Nguyễn Trọng Linh thấy vậy liền cười nhạo .

" Bạch Ánh Dung mày không biết hàng rào này làm bằng thép sao hơn cả chỉ cần tao ấn điều khiển điện sẽ được phóng ra đến lúc đó mày là miếng thịt chín đó .

"

Nàng ta cầm lấy điều khiển ấn nút , tưởng sẽ nhìn đến Bạch Ánh Dung buông tay đau đớn nhưng không ngược lại là đằng khác .

Bạch Ánh Dung tay nắm rào thép không chỉ không bị gì mà Nguyễn Trọng Linh lại khiếp sợ nhìn từng thanh thép bị uốn cong !

Rào thép bị Bạch Ánh Dung làm biến dạng , chính giữa chừa ra một khoảng trống nàng lách người liền vào trong sân .

Nguyễn Trọng Linh nhìn hình ảnh trước mắt , nàng ta nhanh chóng xoay người chạy vào nhà đóng cửa lại nhưng trước khi cửa khép lại Bạch Ánh Dung lại lấy tay chặn cửa , nàng mạnh tay đem cửa mở ra .

Nguyễn Trọng Linh né không kịp liền ngã mạnh xuống dưới nền nhà .

" Mày ....

Bạch Ánh Dung mày xâm nhập gia cư bất hợp pháp !

"

Bạch Ánh Dung khóa ngồi trên người Nguyễn Trọng Linh đưa tay bóp cổ nàng ta .

" Đưa di động đây .

Nhanh!

"

" Cứu !

Có....."

Nguyễn Trọng Linh muốn hét lên lại bị Bạch Ánh Dung bịt miệng .

" Đưa di động đây !

"

Nguyễn Trọng Linh trong nháy mắt bị doạ sợ di động trong túi tuột ra .

Bạch Ánh Dung đem di động cầm lên lại nhìn thấy phải dùng vân tay mới mở được , nàng bắt lấy tay của Nguyễn Trọng Linh ấn xuống .

Di động mở Bạch Ánh Dung nhanh chóng vào trang cá nhân nàng tự tay đem cái bài đăng kia gở xuống xong liền bóp nát di động đem bộ nhớ cũng bẻ đôi .

Nguyễn Trọng Linh thấy vậy giãy dụa .

" Mày ....

Bạch Ánh Dung !

Sao mày dám !

"

" Bức tranh đâu ?

"

Bạch Ánh Dung không quan tâm hỏi .

" Tao không nói !

"

Bạch Ánh Dung nhìn nàng ta đột nhiên cười , Nguyễn Trọng Linh cả người lạnh lẽo .

Tiếp theo nàng ta liền bị trói chặt trên ghế mà Bạch Ánh Dung lại đi về phía phòng ngủ .

" Bạch Ánh Dung !

Ai cho phép mày vào , đi ra nhanh !

"

Bạch Ánh Dung để ngoài tai nàng vào trong đập vào mắt là căn phòng xa hoa lòe loẹt .

Mà trên tường dán đầy ảnh chụp của Hoàng Ân , xem ra Nguyễn Trọng Linh cũng hết thuốc cứu rồi .

Phòng rất lớn nhưng Bạch Ánh Dung chỉ nhìn qua liền thấy bức tranh nằm ở trên bàn , nàng đi qua cầm lấy nó sau liền trở ra cũng không có giúp Nguyễn Trọng Linh cởi bỏ giây thừng mà đi thẳng ra ngoài .

Nguyễn Trọng Linh tức giận hét to , cảnh sát tuần tra bên ngoài nghe thấy liền dẫn theo chó nghiệp vụ chạy vào .

Làm hắn kinh ngạc đầu tiên là hàng rào sau đó là một nữ sinh bị bắt trói trên ghế , dưới đất là di động đã nát .

Ngoài ra không có ai nữa .

———

Bạch Ánh Dung rời khỏi nhà của Nguyễn Trọng Linh liền đi thẳng về nhà , nàng đem bức tranh vẽ Bạch Kiều Hoa giấu đi .

Về đến nhà đã là 7 giờ Bạch Kiều Hoa ngồi ở trên sofa uống trà xem tin tức , nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn Bạch Ánh Dung .

Bạch Ánh Dung nhìn đến chân mày Bạch Kiều Hoa nhíu lại , nàng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nghe Bạch Kiều Hoa mắng .

Dù sao sáng nay vội vã đi ra ngoài cũng không báo cho Bạch Kiều Hoa là đi đâu .

Nhưng đợi hồi lâu cũng không nghe thấy gì , Bạch Ánh Dung ngước đầu nhìn lại bất ngờ nhìn thấy Bạch Kiều Hoa không biết bao giờ đã đứng ở trước mặt nàng .

" Mẹ... ?"

" Về rồi ?

"

" Vâng về rồi .

"

Bạch Kiều Hoa chân mày giản ra vuốt đầu Bạch Ánh Dung nói .

" Đi ăn cơm đi , đồ ăn còn nóng .

"

Chuẩn bị tâm lý các thứ các thứ Bạch Ánh Dung : ........

Bạch Kiều Hoa chân mày lại nhíu .

" Còn không đi ?

"

" A dạ .

"

Bạch Ánh Dung cứ như vậy ngốc ngốc mà đi về phía bàn ăn .

Bạch Kiều Hoa cũng trở về chỗ ngồi uống trà.

Bạch Ánh Dung nghĩ .

' Chỉ có như vậy thôi sao ?

'

Bạch Ánh Dung vừa nghĩ vừa gắp thức ăn bỏ vào miệng .
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 23


" Tôi đã bảo chính là nó !

Các người không nghe hiểu tiếng người à !

" Nguyễn Trọng Linh bực tức đập bàn đứng lên rống .

" ......Cái này....."

Viên cảnh sát khuôn mặt khó xử nhìn nàng ta .

Nguyễn Trọng Linh nhìn thấy hắn như vậy càng bực tức .

" Nói !

Các người điếc sao !

"

" Thiên kim , chúng tôi e là không thể định tội như vậy được , theo cô nói thì đáng lẽ camera tại hiện trường phải ghi lại được hình ảnh của cô gái đó nhưng cái gì cũng không có .

" Vừa nói hắn vừa đem màn hình camera đưa ra trước mắt Nguyễn Trọng Linh .

" Cho nên các người cứ như vậy không giải quyết ?

" Nguyễn Trọng Linh tức giận cắn răng , nàng ta vén lên tay áo để lộ vết xướt do dây thừng để lại .

" Thấy rõ không ?

Đây là bằng chứng đấy .

Là con khốn đó xông vào lưu lại đấy !

"

" ......

" Viên cảnh sát càng khó xử .

Ngay lúc Nguyễn Trọng Linh muốn hất tung cái bàn trước mặt thì cửa đồn cảnh sát bị mở ra .

Nguyễn Trọng Linh nghe tiếng xoay người lại , nhìn thấy người đang đến nàng ta lập tức hồng hốc mắt chạy tới trước mặt người nọ .

" Ba ba !

"

Nguyễn Quân Gia thấy bảo bối của hắn khóc như vậy cũng đau lòng mà vỗ vỗ lưng an ủi .

" Bảo bối của ta ai làm con khóc ?

Nói cho ba ba , ba ba thế con xử hắn .

"

" Ba ba , là con khốn Bạch Ánh Dung đó , nó xâm nhập vào nơi con ở hành hung con .

" Nói rồi không quên rớt vài giọt nước mắt .

Nguyễn Quân Gia nghe vậy nhướn mày .

" Bạch Ánh Dung ?

Là kẻ con thường kể là trơ trẽn ve vãn Hoàng Ân ?

"

" Phải a , chính là nó !

"

Nguyễn Quân Gia nghe vậy hừ lạnh nhìn viên cảnh sát đang ngồi đằng kia .

" Ngươi , mau huy động người đem Bạch Ánh Dung về đây quy án ."

Viên cảnh sát nhíu mày .

" Chuyện này e là không được , không có bằng chứng chúng tôi không thể bắt người bừa bãi .

"

Nguyễn Quân Gia nghe vậy hừ một tiếng từ trong vạt áo lấy ra một chiếc thẻ ném đến trước mặt viên cảnh sát .

" Đây là bằng chứng !

Còn không đi mau !

"

Viên cảnh sát vốn là người chính trực nhìn cảnh này không vui định phản bác nhưng đồng nghiệp bên cạnh lại nhanh hơn nhận lấy tấm thẻ cười nói .

" Nguyễn tổng không cần lo lắng chúng tôi lập tức đi ngay , sẽ cho thiên kim đây một cái công đạo .

"

" Hừ , được ta đợi tin tốt đây .

" Nói rồi hắn liền đem theo Nguyễn Trọng Linh rời đi .

Viên cảnh sát lúc này nhìn qua đồng nghiệp của mình bất mãn nói .

" Cậu làm gì vậy , sao lại nhận thứ đó chứ .

"

" Haiz , nếu không nhận thì kẻ gặp phiền phức là chúng ta đấy .

Cậu vừa chuyển công tác đến đây nên không biết là phải , người vừa rồi là chủ tịch công ty đứng trong top 5 những công ty hàng đầu đấy .

Thế lực của họ không nhỏ đâu , chúng ta vẫn không nên chọc giận họ thì hơn .

"

" Nhưng cũng không vì vậy mà vu oan không bằng chứng cho người khác chứ .

"

" Mặc kệ đi , chúng ta chỉ cần theo lệnh bắt người là được , cần gì đúng sai với lại nhìn xem đây là thẻ loại A đấy tiền không dưới trăm triệu đâu .

"

..........

Trường học

Bạch Ánh Dung ngồi đối diện Dương Thúy Vi rầu rĩ bất đắc dĩ nói .

" Được rồi đừng dỗi nữa , tớ xin lỗi , được chưa ?

"

Dương Thúy Vi : Hừ (ノಠ益ಠ)ノ .

Nàng chính là bạn thân khổ nhất trên thế giới này mà , nghĩ xem nàng phải đang dưỡng da thì nhận được thông báo trên trang cá nhân của Nguyễn Trọng Linh .

Nàng chỉ là tò mò vào xem một cái lại không ngờ nội dung trong bài đăng lại là về cô bạn thân của nàng và dì Bạch Kiều Hoa .

Nàng nghĩ đến việc đầu tiên là báo cho Bạch Ánh Dung về chuyện này nhưng nàng hảo tâm lại được đền đáp bằng một câu oán khí lúc mới thức .

Nghĩ đến càng giận mà !

" Chuyện này cũng đâu thể trách tớ , Dương Thúy Vi cậu thử nghĩ xem ai đang trong giấc nồng bổng bị đánh thức mà không bực mình chứ ."

" A , thì ra là tớ sai .

Sai khi phá hỏng giấc mơ của quý cô Bạch Ánh Dung đây .

Được rồi lần sau tớ sẽ không như vậy nữa .

" Dương Thúy Vi bất mãn lại không thể phát tiết mà cười nhẹ ( ͠° ͟ʖ °͠ ) .

Bạch Ánh Dung : ......

" Đừng thù dai như vậy chứ , tớ xin lỗi thật mà .

Học xong tớ dẫn cậu đi ăn được chưa ?

"

Nghe thấy đi ăn Dương Thúy Vi lúc này mới liếc Bạch Ánh Dung một cái .

Vẻ mặt đầy nghi ngờ .

" Thật không ?

"

" Thật , đảm bảo trăm phần trăm .

"

" Vậy mới được chứ hừ , nhưng nói trước cậu không được nuốt lời đó .

Tớ mà biết cậu nuốt lời thì cậu tới số .

" Dương Thúy Vi đưa tay lên làm động tác cắt cổ .

" Được rồi được rồi .

" Bạch Ánh Dung không có nuốt lời nàng chỉ là tiết túi tiền của mình thôi .

Cái miệng của Dương Thúy Vi thấy vậy thôi chứ nó có thể nuốt cả thế giới đấy .

Bạch Ánh Dung : (〒﹏〒) túi tiền của mình .

Dương Thúy Vi : sắp được bao ăn .

Tiểu Xà trong tay áo Bạch Ánh Dung vươn cái đầu đã gần bằng nửa bàn tay ra ngoài .

Nó nhìn chủ nhân khuôn mặt rầu rĩ ưu sầu và cái con người ngày thường thường bắt nạt nó vẻ mặt vui vẻ mà xì một tiếng , ánh mắt u oán .

Tiểu Xà : ಠ益ಠ chủ nhân lại bị ăn hiếp , nó phải ghi thù thêm cho Dương Thúy Vi mới được .

Nhà ăn của trường bây giờ khá đông Bạch Ánh Dung và Dương Thúy Vi đang muốn đứng lên đi về lớp thì phía cửa ra vào xuất hiện vài người mặc đồng phục cảnh sát .

" Quái lạ cảnh sát đến đây làm gì vậy ?

" Dương Thúy Vi nghi hoặc hỏi .

Bạch Ánh Dung nhìn mấy người đó càng đi càng gần thì đã đoán được mục đích của họ rồi .

Nàng xoay qua nói với Dương Thúy Vi .

" Vi , một lát có thể không mời cậu đi ăn được rồi .

Cậu nhớ đi chuộc tớ về nha .

"

Dương Thúy Vi khó hiểu nhìn nàng .

" Bạch Ánh Dung cậu tính làm gì nha , nuốt lời hả ?

"

Dương Thúy Vi chưa kịp nghe được câu trả lời thì mấy người cảnh sát đó đã đến trước mặt cả hai .

Một trong số đó giơ tay chào , khuôn mặt chính trực mà nói .

" Chào hai em , chúng tôi là người của sở cảnh sát đến để làm việc .

" Xong hắn liếc mắt nhìn một tên cảnh sát sau lưng mình gật đầu .

Tên cảnh sát được hiệu lệnh thì mở ra một tờ giấy đọc .

" Cô Bạch Ánh Dung , sáng nay có một cuộc ẩu đả ở bất động sản riêng của thiên kim Nguyễn Trọng Linh .

Theo điều tra thì chúng tôi phát hiện có hình ảnh của cô lưu lại trong camera an ninh .

Giờ mời cô theo chúng tôi về sở tiến hành điều tra .

"

Vì vậy Dương Thúy Vi cứ trơ mắt nhìn bạn tốt của mình bị bắt đi .

Toàn bộ quá trình nhanh đến mức nàng vẫn chưa kịp phản ứng .

Dương Thúy Vi ngẩn người hồi lâu mới phát hiện học sinh xung quanh đang đàm luận về chuyện của Bạch Ánh Dung .

Nàng trừng mắt nhìn bọn họ : " Nói cái gì mà nói .

Về lớp hết đi !

" (ノಠ益ಠ)ノ

Dương Thúy Vi về lớp nói dối rằng bản thân khó chịu trong người muốn về nhà nghỉ .

Giáo viên chủ nhiệm cũng không làm khó dễ mà cho nàng đi .

Dương Thúy Vi lấy tốc độ bình sinh của mình chạy một mạch tới sở cảnh sát .

Trên đường không quên oán hận Bạch Ánh Dung .

Rõ ràng hứa đãi nàng một bữa nhưng giờ lại là nàng ra tiền đi chuộc người .

Tức chết người mà ! ┻┻︵ヽ('Д´)ノ︵┻┻.

Vào trong nàng lại nhận được tin 'không.thể.chuộc.người.được!' .

Nhìn đám cảnh sát không một lời nói lý Dương Thúy Vi biết chắc chắn là họ bị mua chuộc rồi .

Nàng tức muốn hộc máu mà trở ra .

Dương Thúy Vi ra ngoài từ trong túi lấy ra di động định gọi cho Bạch Kiều Hoa nhưng lại nhớ tới bản thân làm gì có số .

Nàng ấn số quản gia của Bạch gia , nhưng lại không gọi được .

Loay hoay không biết phải làm gì thì chợt Dương Thúy Vi nhìn thấy một chiếc xe sang trọng bên kia đường .

Nàng nhớ chủ nhân của chiếc xe đó , dù không thân nhưng ít ra cũng phải trợ giúp một chút chứ .

Nghĩ vậy Dương Thúy Vi băng qua con đường lớn đi tới chiếc xe đó .

Ở trong sở cảnh sát .

Bạch Ánh Dung bị đưa đến đây liền bị đẩy vào nhà giam tạm thời trong sở .

Dùng chân nghĩ cũng biết là ai báo án , nhưng cái nàng thất vọng ở đây là cảnh sát không điều tra mà đã bắt nàng .

Bạch Ánh Dung vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Tiểu Xà trong tay áo trấn an nó .

Tiểu Xà động đậy thân thể , dụi mắt vào cổ tay nàng .

Đột nhiên một tên cảnh sát đi đến trước nhà giam của nàng .

Hắn nhíu mày vẻ mặt nghiêm nghị : " Cô gái , cô đang làm gì vậy ?

Cái gì ở trong tay áo đấy ?

"

Bạch Ánh Dung điềm tĩnh nói : " Không có gì ."

Hắn không vui đều viết hết lên mặt .

" Đem thứ đó lấy ra ."

" Anh đâu có quyền ép buộc tôi lấy nó ra đâu ?

Vậy tại sao tôi phải nghe .

"

" Cô.....

"

" Mà nói nữa , các anh nhận tiền cũng không ít đâu nhỉ .

Vì đồng tiền mà đến cả sự thật cũng không điều tra đã vội bắt tôi rồi .

" Bạch Ánh Dung có chút khinh thường nói .

Tên cảnh sát nghe vậy tức giận không thôi , hắn hừ lạnh đi ra chỗ khác ."

Hôm nay cô cứ ở đây mà chơi đi , muốn bảo lãnh cũng không có được đâu .

"

Bạch Ánh Dung không phản ứng .

Nếu thật sự bị giam ở đây một ngày đối với học sinh trường công lập thì nhiều lắm cũng phải viết tường trình cho hiệu trưởng nhưng nơi nàng học là ngôi trường hàng đầu cả nước .

Nội quy đương nhiên sẽ khắc nghiệt hơn , nếu như nàng bị giam ở sở cảnh sát mà truyền đến tai hiệu trưởng có lẽ sẽ phải nghỉ học .

Bạch Ánh Dung đưa tay ấn ấn cái đầu làm loạn của Tiểu Xà , suy tư như thế nào để thoát khỏi đây .

Bỗng nhiên trước cửa sở cảnh sát xuất hiện một vị khách không mời mà đến .

Dương Thúy Vi đi sau lưng nữ nhân ăn bận sang trọng .

Nữ nhân đẩy kính mát nhướng mày nhìn tên cảnh sát vừa đôi co với Bạch Ánh Dung khi nãy .

Giọng nói uyển chuyển ."

Mở cửa .

"

———————————

Ai tin mị vừa học toán với văn vừa viết truyện không ? (。ノω\。)

Cho mọi người đoán ai đến bảo lãnh Bạch Ánh Dung đó (◕ᴗ◕✿) .
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 24


Nữ nhân nhìn mấy tên cảnh sát vẫn chưa phản ứng , mày đẹp khẽ nhăn không quá kiên nhẫn lập lại .

"Mở cửa."

Có người hoàn hồn lại đến trước mặt nữ nhân âm thầm đánh giá , ngoài mặt lại biểu hiện khó xử .

" Cái này...... chúng tôi vẫn đang trong quá trình điều tra không thể tùy tiện thả người được ."

Nữ nhân hừ một tiếng , lấy xuống kính mát giống như chế diễu mà nói : " Có thể tùy tiện bắt người nhưng không thể tùy tiện thả người ?

"

Nữ nhân cũng không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề : " Đưa cái giá , tôi đến chuộc người .

"

Mấy tên cảnh sát rốt cuộc đánh giá xong , nhận thấy là người không dễ trêu vào liền liếc mắt ra hiệu .

Tên cảnh sát vừa đôi co với Bạch Ánh Dung nhận được tính hiệu hắn đi về phía nhà giam mở cửa .

Bạch Ánh Dung cũng không khách khí mà đi ra , nữ nhân thấy vậy liền từ trong túi xách lấy ra tấm thẻ ném xuống bàn làm việc của cảnh sát xong liền nghênh ngang đem người rời đi .

Ra khỏi đồn .

Bạch Ánh Dung một mặt không quen biết định lôi kéo Dương Thúy Vi rời khỏi .

Nữ nhân dựa nửa người vào hông xe , khoanh tay nhìn Bạch Ánh Dung muốn chuồn khỏi hiện trường .

Nữ nhân câu môi cười .

" Ánh Dung , mới một khoảng thời gian không gặp em đã quên tôi rồi nha ?

"

Bạch Ánh Dung dừng bước xoay đầu nhìn nữ nhân ."

A , xin lỗi tôi không có quen cô ."

Nói rồi nàng lại nhanh chóng đi về phía trước .

Lý Hoa An nghe vậy cũng không giận ngược lại lại cười , khẽ nói một câu : " Dù gì thì tôi cũng vừa giúp em đấy , không báo đáp một chút sao ?

"

Lần này Dương Thúy Vi quay lại : " Cảm ơn chị đã giúp tiền chúng tôi sẽ trả lại .

"

Lý Hoa An:.....

" A~ tôi nhớ là vào cuối tuần này tôi có một dự án với Bạch Thị thì phải ?

" Lý Hoa An cười ý vị không rõ .

" Con gái cưng của Bạch Thị Tổng Tài bị cảnh sát bắt còn phải nhờ người đi chuộc về .....tiêu đề này có vẻ hấp dẫn nhỉ ."

Bạch Ánh Dung dừng bước chân , hít sâu một hơi : Chị ta đây là uy hiếp !

Đấu tranh tư tưởng một hồi nàng quyết định trước hết đem Dương Thúy Vi về trước .

Trước khi đi Dương Thúy Vi còn không an tâm nhìn lại mấy lần .

Như sợ bạn tốt bị ăn không còn xương để về .

Nhìn Dương Thúy Vi đi xa Bạch Ánh Dung mới đi vòng về phía Lý Hoa An .

" Chị rốt cuộc muốn cái gì ?

"

" Lên xe ."

Lý Hoa An chỉ tùy tiện mở cửa bên ghế phó lái , ý bảo Bạch Ánh Dung đi vào .

Bạch Ánh Dung nhìn chằm chằm bên trong hồi lâu mới bước đi vào .

Nàng cũng không sợ Lý Hoa An đem mình bắt cóc , vì với năng lực hiện tại dù là xe tăng nàng vẫn chạy thoát được .

Bạch Ánh Dung : Chị ta có thể làm được gì ?

Sợ cọng lông !

Lý Hoa An điều khiển xe chạy ngược lại với đường về trường học .

Xe dừng lại tại một cửa hàng thời trang , Lý Hoa An xoay qua nhìn Bạch Ánh Dung .

" Tới rồi , em cùng tôi đi vào trong ."

Bạch Ánh Dung : " Tại sao tôi phải đi ?

"

" Nha , vì đi chuộc em mà tôi phải mất một chiếc váy ưa thích nên em phải đi theo tôi tìm chiếc khác ."

Bạch Ánh Dung : ......

Nàng không cần chị ta giúp !

" Đi thôi ."

Nói rồi Lý Hoa An mở cửa bước ra ngoài , tiện tay kéo cửa đem Bạch Ánh Dung 'kéo' đi vào cửa hàng .

Bạch Ánh Dung mệt không thể tả mà bị Lý Hoa An kéo đi suốt hai giờ đồng hồ .

Thậm chí còn bị xem như móc treo đồ , mỗi tay cầm ba cái túi xách đi phía sau chị ta .

Còn Lý Hoa An thì vui sướng đi hết nơi này đến nơi khác .

Bạch Ánh Dung :.......

Đến khi Lý Hoa An thỏa mãn thì mới đưa Bạch Ánh Dung trở về trường học .

Trước khi đi còn đá mắt với nàng .

" Tạm biệt bảo bối , ngày khác tôi lại đến ."

Bạch Ánh Dung :.......

Nàng thề từ đây về sau nàng không bao giờ không bao giờ muốn gặp lại Lý Hoa An lần nào nữa !

Bạch Ánh Dung đen mặt đi vào trong trường học .

Mà phía đối diện một bóng người mặc đồ đen quan sát tất cả gửi đi tin nhắn .

[ Tiểu thư được Lý Hoa An đưa về trường học , xem dáng vẻ như vừa đi đâu trở về .]

Đầu bên kia tin nhắn im lặng một lúc mới gửi đến .

[ Tiếp tục quan sát .]

Người mặc đồ đen cất đi di động .

Bạch Ánh Dung vào trường học liền đi thẳng lên văn phòng hiệu trưởng giải thích sự việc hôm nay chỉ là hiểu lầm .

Cứ ngỡ hiệu trưởng sẽ không tin hoặc là đưa ra hình phạt nhưng không ngược lại là đằng khác .

Hiệu trưởng chỉ nhẹ gật đầu : " Tôi biết rồi , em về lớp đi ."

Bạch Ánh Dung đáp một tiếng xoay người đi ra văn phòng .

Trên hành lang còn chút nghi hoặc không thể giải đáp .

Về đến lớp thì cũng là tiết cuối của ngày hôm nay rồi , Dương Thúy Vi cũng ở trong lớp thấy nàng về thì an tâm chút .

Nhân lúc giáo viên không chú ý mà ném qua một mẫu giấy Bạch Ánh Dung nhặt lên mở ra xem .

'Sao rồi , cô ta không làm khó cậu chứ ?'

Bạch Ánh Dung dùng viết ghi lại : ' Không có , chỉ là đem tớ theo làm móc treo đồ .' sau đó ném ngược lại cho Dương Thúy Vi .

Cả hai cứ đem giấy ném qua ném lại trò chuyện thì giáo viên trên bục bỗng nâng kính xoay 180° dùng thước vẽ chỉ về phía cả hai .

" Hai em !

Đi ra ngoài !"

Bạch Ánh Dung :......

Dương Thúy Vi:......

Thế là hai cô bạn thân bị đuổi ra ngoài phòng học đứng .

Còn bị bắt để trên đầu một quyển sách dày cộm .

Dương Thúy Vi đứng một chút liền mỏi , nhân cơ hội đứng ở góc khuất tầm nhìn của giáo viên mà đem sách trên đầu ném qua cho Bạch Ánh Dung .

Bạch Ánh Dung :......

Lắc đầu một cái quyển sách trở về với Dương Thúy Vi .

Dương Thúy Vi lại ném qua cho Bạch Ánh Dung ,....

Bạch Ánh Dung : ಠ‿ಠ " Cậu tự cầm đi ."

Dương Thúy Vi : (✿^‿^) " Thì đó cậu tự cầm đi ."

Bạch Ánh Dung :.....

Tiểu Xà trong tay áo Bạch Ánh Dung lò đầu ra dùng cái đuôi của mình nâng sách tiếp nàng .

Dương Thúy Vi thấy Tiểu Xà liền sáng mắt kéo Tiểu Xà qua tay áo của mình cũng chộp lại quyển sách bắt ép nó nâng .

Tiểu Xà kháng nghị mà xì một tiếng .

Dương Thúy Vi không quan tâm mà đắc ý nhìn Bạch Ánh Dung .

Tiểu Xà nhìn thấy cái bản mặt khó ưa đó liền dùng đuôi thảy quyển sách lên cao sau đó bò nhanh qua chỗ khác .

Quyển sách rớt xuống đập vào đầu Dương Thúy Vi một cái rõ đau .

Dương Thúy Vi tức thì ôm đầu la : " Aaaa!

"

Bạch Ánh Dung thấy vậy liền cười : Dừa lòng lắm .

——————

Mị : Làm tốt lắm Xà nhi ~

Tiểu Xà : xì xì đương nhiên.

Dương Thúy Vi : (ò_óˇ) Tui muốn ăn lẩu rắn !
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 25 : Đi Bar ?


Một ngày cứ như thế trôi qua , Bạch Ánh Dung cùng Dương Thúy Vi tạm biệt nhau ở cổng trường .

Trước khi đi Dương Thúy Vi còn thần bí hề hề bảo .

" Dung Dung ~ tối nay cậu muốn đi chơi với tớ không ?

" ( ˶ ❛ ꁞ ❛ ˶ )

Bạch Ánh Dung nghe được hai chữ 'Dung Dung' ớn lạnh mà nhìn ai đó .

" Không ."

Dương Thúy Vi không bỏ cuộc , mặt dày mỉm cười nham hiểm nói.

" Thôi mà đi đi đi đi , có chỗ này vui lắm tớ mới phát hiện ra đó ."

".....

Vậy thì tớ càng không đi ."

" Gì chứ , không đi thật hả ?

"

Bạch Ánh Dung kiên định gật đầu .

" Hừ , vậy thì thôi vậy ."

Dương Thúy Vi liếc xéo một cái xong lại bước lên chiếc Ferrari của nhà mình .

Vào xe ngồi Dương Thúy Vi cũng không hề từ bỏ mà lí nhí .

" Cậu nhất định sẽ hối hận ."

Bạch Ánh Dung khuôn mặt thản nhiên nhìn xe của Dương Thúy Vi chạy xa .

Thầm nghĩ có gì mà nàng phải hối hận chứ .

Bạch Ánh Dung hừ lạnh một tiếng mở cửa xe ngồi vào ghế sau .

Tài xế thấy vậy liền điều khiển xe chạy về biệt thự .

Trên đường đi Bạch Ánh Dung chống tay nhìn ra ngoài cửa xe .

Thành thị phồn hoa lướt qua trước mặt , người tới người đi lại vội vàng .

Nhiều lúc Bạch Ánh Dung lại suy tư tại sao bản thân lại 'thích' chính người sinh ra mình .

Vô số lần tự hỏi cũng vô số lần tự đáp .

Nhưng nàng lại tìm không ra nguyên nhân dẫn đến việc 'thích' này .

Đối với Bạch Ánh Dung nàng biết thời đại này dù có phát triển tiên tiến tới đâu thì cái việc mẹ con luyến sẽ bị lên án rất nhiều , nếu đã không thể thành đôi thì chỉ cần bản thân nàng đủ khắc chế thì dù là ai cũng không thể nhìn thấy phần tâm tư này của mình .

Nàng không thể giúp được gì nhiều cho Bạch Kiều Hoa nhưng ít nhất lúc này nàng cũng phải cố gắng một chút đem gánh nặng của Bạch Thị chuyển sang trên người mình .

Thật khó có thể tưởng tượng bao nhiêu năm qua Bạch Kiều Hoa đã phải kiên cường ra sao mới có thể đem Bạch Thị đưa đến đỉnh vinh quang như ngày hôm nay .

Bạch Ánh Dung nghĩ nghĩ hôm nay không biết Bạch Kiều Hoa có về nhà không .

Dù biết rằng là tám phần mười là không nhưng nàng vẫn có chút chờ mong .

Tim bất giác nhảy nhót nhanh hơn .

Một lúc sau.....

Bạch Ánh Dung : ......

Khoang đã , sao hôm nay yên tĩnh vậy .

Bạch Ánh Dung khuôn mặt nghi ngờ tràn ngập mà nhìn xuống .

Nàng đưa tay sờ sờ ngực mình , không có , vươn tay kiểm tra tay áo , không có , mở ra cặp sách lục tìm kiếm , cũng không có ,......

........xong Bạch Ánh Dung mặt đen như cái đáy nồi .

Tiểu Xà đâu !!!

Bạch Ánh Dung cảm xúc xao động một cái chớp mắt bị tạt cho thao nước lạnh , nàng nghiến răng : " Dương.Thúy.Vi !

Tên khốn nhà cậu !!

"

Đáng thương cho tài xế , bị tiếng hét của Bạch Ánh Dung dọa tay lái mém tí không vững mà lạng một cái .

" Tiểu thư , cô làm sao vậy ?

" (ᗒᗩᗕ) doạ chết lão già tôi rồi !

Dương Thúy Vi trong phòng tắm đánh cái hắc xì .

Nghi hoặc 2 giây cô nàng lại cười biến thái đem Tiểu Xà ấn xuống bồn tắm tiếp tục chà xà bông .

Tiểu Xà kêu gào thảm thiết , tuyệt vọng giãy dụa : " Xì!!!!

" Cứuuuuuuu .

.......

Tối đến Dương Thúy Vi một tay nắm 'sợi dây' nào đó một tay cầm chai xịt nước hoa xịt Tiểu Xà từ trên đầu tới đuôi .

Tiểu Xà hắc xì , biểu tình không tình nguyện mà bị đeo cho cái nơ con bướm .

" Xong rồi , Tiểu Bạch Xà đi chơi thôi .

" Dương Thúy Vi đắc ý đem Tiểu Xà xách ra xe .

Ferrari bị khởi động chạy về trung tâm thành phố , khu vực ăn chơi của các cậu ấm cô chiêu .

Bên kia

Bạch Ánh Dung ăn xong cơm tối liền thay đổi một bộ đồ , tóc dài cũng bế lên gọn gàng .

Chuẩn bị xong mới đi ra khỏi nhà , đi đến một đoạn đường vắng Bạch Ánh Dung tăng tốc chạy về phía nhà của Dương Thúy Vi .

Không bao lâu thì nàng đã tới rồi nhưng lại được thông báo Dương Thúy Vi vừa lên xe chạy về phía trung tâm thành phố .

Bạch Ánh Dung : .....

Nàng thề khi tìm được Dương Thúy Vi điều đầu tiên nàng làm là cho cô bạn thân này một trận !

Bạch Ánh Dung cố gắng điềm tĩnh mà hỏi nơi đến của Dương Thúy Vi .

Nghe được thông tin sau Bạch Ánh Dung liền bắt một chiếc xe lên đấy .

Trên đường đi còn không quên mắng Dương Thúy Vi một ngàn lần .

Trung tâm thành phố vào ban đêm rất rực rỡ , đèn nhiều màu đến mức Bạch Ánh Dung đầu choáng mắt hoa .

Cũng đúng thôi vì nàng từ trước đến nay đều không đến những nơi như thế này .

Ngày ngày lao đầu vào học hoặc là nghiên cứu sách trong thư viện trường .

Bởi vậy trong trường Bạch Ánh Dung cũng được xem là 'con ngoan trò giỏi' trong số mấy ngàn học sinh .

Không biết tài xế rẽ bao nhiêu đường , dừng mấy cái đèn đỏ , lướt qua bao nhiêu tòa cao ốc mới đến được địa điểm để tìm Dương Thúy Vi .

Bạch Ánh Dung lấy ra tấm thẻ mà Bạch Kiều Hoa mỗi tháng sẽ chuyển tiền vào cho mình làm tiền tiêu vặt quẹt vào máy tính tiền của xe .

Xong liền mở cửa xe bước ra ngoài .

Nhưng mà điều Bạch Ánh Dung không ngờ nhất là trước mặt mình chính là quán Bar !

Với cương vị học sinh gương mẫu Bạch Ánh Dung phải làm gì ?

Bạch Ánh Dung : ......

Tạm biệt !

Nàng xoay người muốn lên xe trở về nhưng mà làm sao được .

Dương Thúy Vi thủ sẵn ở cửa rốt cuộc chờ được Bạch Ánh Dung đến rồi .

Vì vậy Vi mặt dày hơn cái bánh giày phóng tới như một cơn gió , mắt long lanh lấp lánh lồng lộn mà bắt lấy tay Bạch Ánh Dung .

" Dung Dung~ thì ra cậu cũng tới a , nhanh lên vào trong thôi ." (✯ᴗ✯) .

" Không không không tớ đi nhầm thôi , buông ra .

" Bạch Ánh Dung cả người nổi da gà nhanh chóng từ chối .

Bàn tay nắm lấy tay Dương Thúy Vi muốn đem cái tay này ném khỏi người mình .

" Thôi tớ biết cậu ngại không sao đâu vô đi ."

" Không .

Dương Thúy Vi cậu buông ra nhanh !

"

Dương Thúy Vi không biết lấy đâu ra sức lực mà đem Bạch Ánh Dung kéo thẳng vào cửa ra vào của quán Bar .

Không đợi nàng tiếp tục phản bác Dương Thúy Vi thành công đem Bạch Ánh Dung lôi vào trong .

Bạch Ánh Dung nhìn màu sắc chuyển đổi liên hồi trước mặt liền cảm thấy bản thân sắp bị thôi miên té xỉu .

Mà nơi này là dành riêng cho con cháu thương gia quý tộc bởi vậy mọi lứa tuổi đều có đủ .

Nhưng đa phần là nữ sinh và nam sinh cấp 3 .

Mà cái thứ để Bạch Ánh Dung để ý nhất là những nữ sinh mới chỉ 16-17 tuổi mà đã trang điểm đậm đến mức nhìn có chút già so với tuổi .

Bạch Ánh Dung hiện tại ăn bận khá là giản dị hoàn toàn không phù hợp với cái nơi bay lắc thế này .

Ấy vậy mà Dương Thúy Vi lại như không nhận ra mà đem nàng lôi kéo tới vị trí đã đặt trước .

Bạch Ánh Dung bị ấn xuống ghế ở trong một góc , trên bàn là Tiểu Xà đã mơ mơ màng màng lắc lắc cái đầu nhỏ .

Nó vừa uống hết cả một ly rượu vang mà Dương Thúy Vi vừa kêu không lâu .

Giờ đã say bí tỉ mà nhìn một thành ba rồi .

Bạch Ánh Dung nhìn cảnh này cảm thấy vô ngữ ......

--------

Mị có lời mún nói : 2 tuần tiếp theo mình thi HK1 òi ( ;∀;).

Pùn qué.

And : Tui là người Zịc .|o^▽^o|┘♪
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 26


Tiểu Xà nằm sãi lai trên bàn , thè thè chiếc lưỡi nhỏ nghe được trong không khí có mùi của Bạch Ánh Dung liền ngóc đầu dậy .

Có lẽ uống hơi nhiều rượu cho nên nó dường như quên mình là một con rắn .

Tiểu Xà không bò mà trực tiếp lật người lăn về phía Bạch Ánh Dung .

Mà Bạch Ánh Dung nhìn cái cách Tiểu Xà di chuyển liền cảm thấy ớn lạnh .

Ít nhất thì từ góc độ của nàng nhìn qua thì trông Tiểu Xà giống như con rắn bị ném trong chảo dầu không ngừng vùng vẫy lăn lộn .

Rất nhanh Tiểu Xà đã lăn đến bên cạnh tay Bạch Ánh Dung .

Nó quen thuộc mà chui vào trong tay áo của Bạch Ánh Dung cả người đều quấn lấy tay nàng .

Nhưng vì kích thước hiện tại so với lúc trước lớn hơn rất nhiều nên không thể hoàn toàn nằm ở bên trong được .

Một phần đuôi còn lộ ở bên ngoài lâu lâu lại lắc lư thỏa mãn .

" Dương Thúy Vi , cậu rốt cuộc đem Tiểu Xà lăn lộn cỡ nào vậy ?

" Bạch Ánh Dung nhìn cái đuôi lắc lư trong tay áo mà hoài nghi .

" Làm gì có làm gì có .

Là Tiểu Xà tự hành xác mình thôi ."

Dương Thúy Vi ngồi vào bàn , khuôn mặt hứng khởi kêu phục vụ lên .

" Cho tôi một ly champagne .

" Sau đó quay qua Bạch Ánh Dung

" Dung , còn cậu ?"

" .....

Nước ép , cảm ơn ."

Không lâu sau người phục vụ đem rượu và nước ép lên .

Dương Thúy Vi và Bạch Ánh Dung đồng loạt nâng ly uống .

Bạch Ánh Dung liếc mắt nhìn khắp cả sảnh quán Bar .

Nói thật ở nơi này rất ồn ào thậm chí mùi son phấn còn tràn hết vào mũi của nàng .

Thính giác và khứu giác đều bị kích thích đến mức làm nàng rất khó chịu .

" Cậu đến đây chỉ để xem cảnh này thôi hả ?

" Bạch Ánh Dung chỉ vào một bầy vẹt đang quẩy ở bên kia .

" Thôi mà Dung , cậu không thấy suốt ngày vòng qua vòng lại ở nhà chán lắm sao ?

Lâu lâu cũng phải ra ngoài chơi chứ , nè lại đây ra ngoài đấy chơi thôi ."

Dương Thúy Vi đem ly trên tay lắc lắc sau đó một hơi nốc cạn ly champagne lôi kéo Bạch Ánh Dung ra sàn nhảy .

" Tớ vẫn nên ở lại đây thì tốt hơn ."

Bạch Ánh Dung học bộ dáng của Bạch Kiều Hoa nhíu mày .

" Tùy cậu vậy , tớ đi đây .

" Dương Thúy Vi thoải mái xoay người không có chút nào là áy náy khi đem bạn thân kéo vào quán Bar lại đem người ta bỏ một góc .

Bạch Ánh Dung : .......

Bạch Ánh Dung cũng mặc kệ Dương Thúy Vi , nàng ngồi ở tại chỗ chậm chạp uống nước ép của mình .

Lâu lâu còn sờ sờ cái đuôi của Tiểu Xà cho đỡ chán .

Nhưng ngay sau đó nàng lại trực tiếp đem Tiểu Xà để ở trên bàn vì cứ năm mười phút thì lại có người đến chỗ nàng mời rượu nam nữ đều có .

Quả nhiên khi đem Tiểu Xà để ở trên bàn những người đó đã không giám tiến đến nữa .

Nhưng mà Tiểu Xà cũng không chịu nằm ở trên bàn nó nằm chưa đầy hai phút đã vặn vẹo thân hình lè cái lưỡi thể hiện sự bất mãn .

Mặt bàn vừa cứng vừa lạnh làm sao có thể so được với cơ thể của chủ nhân vừa ấm vừa mềm ?

Vì vậy nó không lắm vui vẻ lại lếch trở về trên người Bạch Ánh Dung .

Tuy nhiên nó của bây giờ đã lớn rất nhiều không thể chui vừa vào ngực Bạch Ánh Dung nữa , tay lại quá nhỏ , eo lại quấn không cố định được vì thế nó trực tiếp bò lên cổ nàng quấn quanh như vòng cổ .

Vì vậy chúng ta có một khung cảnh thiếu nữ ngồi ngay ngắn trong Bar trên cổ lại quấn một con rắn .

Bạch Ánh Dung cũng không cảm thấy có gì không ổn ngược lại còn thấy có chút thoải mái .

Thân nhiệt của rắn vốn là lạnh mà cơ thể hiện giờ của Bạch Ánh Dung lại không giống người thường nếu nhiệt độ trung bình của người bình thường là 36.8 độ thì của Bạch Ánh Dung lại là 38-39 độ tương đương với một người bị sốt .

Tiểu Xà quấn ở trên cổ làm nàng thấy mát mẻ không thôi .

Ngồi ngồi một lát liền trôi qua 1 giờ đồng hồ .

Bạch Ánh Dung nhìn thời gian trong di động lại nhìn về phía Dương Thúy Vi bên kia .

Nàng trực tiếp gọi phục vụ đến .

Dặn dò một vài câu liền đứng dậy , giơ tay đem Tiểu Xà kéo xuống bỏ vào tay áo .

Bạch Ánh Dung đi ra khỏi Bar , nhìn xe tấp nập qua lại lại không nhìn thấy một chiếc taxi nào .

" Đành đi bộ vậy ."

May mắn khi đi tìm Dương Thúy Vi Bạch Ánh Dung có đem theo áo khoác , nàng lấy áo khoác ra mặc vào rồi lặng lẽ đi vào hẻm vắng người , nàng muốn dùng sức mạnh chạy một mạch về nhà .

Nhưng mà người tính không bằng trời tính Bạch Ánh Dung vừa vào hẻm đã nghe được âm thanh cãi vả bên trong .

Nội dung vậy mà là giao dịch chất cấm .

Bạch Ánh Dung không muốn dính vào rắc rối của những việc như thế này vì vậy nàng xoay người muốn tìm đường khác đi .

Đang lúc xoay người bên tai lại nghe được tiếng giao động của không khí .

Bạch Ánh Dung nhanh chóng lui sang một bên .

" Con nhóc kia , mày là ai ?"

Tiếng nói thô kệch vang lên .

Bạch Ánh Dung sững người một chút , sau đó nhanh chóng kéo nón áo lên .

Cố ý đè thấp giọng nói nói.

" Xin lỗi tôi vừa đi lạc và đang tìm đường .

"

Nói rồi xoay người muốn vòng qua tên kia nhưng hắn lại chắn đường không có ý nhượng bộ .

" Mày nghe được gì rồi ?

"

" Không nghe được gì cả .

Phiền anh tránh đường .

"

Hắn khuôn mặt hung ác , thân hình gần 1m8 vạn vỡ che đi nửa con hẻm .

" Mày còn giả nai à ?

Nghe lén xong lại muốn chạy ?

" Hắn ta cũng không vì Bạch Ánh Dung là nữ mà nương tay hắn trực tiếp giơ nắm tay muốn đánh Bạch Ánh Dung .

Dù trong bóng tối nhưng ngũ quan của Bạch Ánh Dung lại nhạy bén hơn người bình thường rất nhiều .

Nàng nghiên người liền dễ dàng tránh thoát được cú đấm đó .

" Tôi thực sự không nghe thấy gì cả ."

Tên kia không hề có ý định buôn tha hắn róng giọng kêu .

" Anh em ở đây có kẻ nghe lén !

"

Tiếng của hắn rất lớn mơ hồ vang vọng hết vào trong , mấy tên đang ở trong kia nghe vậy lập tức chạy ra trên tay còn cầm hung khí .

Bạch Ánh Dung thấy vậy càng thêm nắm chặt nón áo che đi nửa khuôn mặt .

Trong lòng thầm than không thể yên lặng mà đi khỏi nơi này rồi .

Đám người kia ùa ra như ong vỡ tổ có chừng hai mươi tên đem nàng vây vào trung tâm .

Mà cái tên to con kia dẫn đầu lao trên tay hắn cầm một cây gậy lớn đập về phía Bạch Ánh Dung .

Bạch Ánh Dung đôi mắt bị hạn chế chỉ có thể dựa vào thính giác mà đỡ lại .

Mấy tên khác thấy vậy cũng lao đến .

Hiện trường loạn tùng phèo cả lên .

Bạch Ánh Dung muốn nhảy lên đám người này chạy đi nhưng không thể mỗi lần nàng muốn nhảy lên chúng lại đánh tới .

Cứ như vậy không ngừng nghỉ Bạch Ánh Dung chỉ có thể từ bỏ chạy trốn thay vào đó là đánh với chúng .

Ở đây là thành phố không giống với vùng ngoại ô lúc trước .

Bạch Ánh Dung không thể tùy tiện giết người chỉ có thể kiềm chế lực lượng đem từng tên đánh văng .

Đánh một lúc nàng đã đem hơn phân nửa những tên này đánh bất tỉnh số còn lại cũng thở hì hục miễn cưỡng có thể đứng vững .

Bạch Ánh Dung không muốn lãng phí thời gian canh lúc sơ hở lập tức dồn lực vào chân biến mất trước mặt bọn chúng .

Mà trong suốt quá trình đó Tiểu Xà vẫn ngủ ngon lành trong tay áo .

———————

2 tuần rài đang đi học , tui quên bén mất vụ viết truyện ( ╹▽╹ ) mà mai 2 môn ktr 1 môn viết văn tui vẫn chưa ôn cái quái gì luôn á trời .( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)*khóc ròng 8 dòng sông*

Bạch Ánh Dung : Dừa lắm

Dương Thúy Vi : Zừa lém

Bạch Kiều Hoa : *Mỉm cười khinh bỉ*

Mị : (。ノω\。) đao lòng
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 27


Bạch Ánh Dung về đến nhà thì trời đã tối mịch .

Cả biệt thự rộng lớn không một ánh đèn , nhìn có chút cô quạnh .

Bạch Ánh Dung đột nhiên có chút không muốn vào trong .

Nhưng dù như thế nào thì đôi chân vẫn theo lẽ thường đi vào .

Đứng trước cửa nàng vươn tay nắm then cửa đẩy vào nhưng mà ....

Mở không ra .

Bạch Ánh Dung : ???

Tay cầm then cửa lắc lắc lại không mở được .

Bạch Ánh Dung khuôn mặt tràn đầy nghi hoặc kiểm tra lại chìa khóa nhà , không sai khóa nhưng sao vẫn mở không ra ?

Mà ngay lúc nàng đang phân vân bên trong cửa phát ra giọng nói của thư kí của Bạch Kiều Hoa , Đoan Mộc .

" Tiểu thư , em về nhà trễ thời gian yêu cầu hai phút 56 giây ."

Bạch Ánh Dung : ' Không phải chứ thư ký của mẹ.... chị ta sao lại ở đây ?

'

" Sao...sao chị lại ở đây ?

"

" Chủ tịch thấy dạo gần đây em có xu hướng về trễ nên bảo tôi đến đây .

Và chị ấy cũng nói nếu em về trễ sau 9 giờ thì cứ trực tiếp khóa cửa ."

Bạch Ánh Dung : .......

Có dự cảm không ổn .

" Vì vậy , tôi sẽ không mở cửa cho đến ngày hôm sau .

Chúc em may mắn ."

Tiếng chân bên trong cửa ngày càng xa , Bạch Ánh Dung đứng ở trước cửa nhà mình mà nghi hoặc .

Không được vào thì tối nay nàng ngủ nơi nào ?

Bạch Ánh Dung đột nhiên nghĩ đến cửa trước không được thì....

đi cửa sau .

Vừa nghĩ nàng vừa vòng một vòng lớn đi tới cửa sau nhưng hiển nhiên là không thể .

Bạch Ánh Dung lại đi loanh quanh nhưng mà dù là cửa phụ hay cửa sổ đều đã bị khóa không một khe hở .

Bạch Ánh Dung sờ sờ cái sợi dây vẫn còn ngủ ngon lành mặc kệ sự đời .

Tầm mắt lại di chuyển đến cửa sổ phòng mình .

Không khóa , cửa vẫn mở .

Nhưng làm cách nào lên đó đây ?

Trên tường không có gì để bám vào thì làm sao mà trèo lên đây ?

Không lẽ ....bật nhảy ?

Nhưng vừa nghĩ ra nàng liền lắc đầu bởi vì bên dưới cửa sổ phòng nàng là vườn hoa nhỏ của bác quản gia .

Nếu bật nhảy thì chắc chắn sẽ làm hỏng vườn hoa đó , nếu không thì đêm nay chắc chắn phải ngủ ngoài đường .

Bạch Ánh Dung trầm mặc hồi lâu .

Đúng lúc này Tiểu Xà trong tay áo lại rục rịch cái thân rắn của mình .

Bạch Ánh Dung nhìn xuống bỗng nảy ra ý tưởng khác .

Tiểu Xà đang ngủ thì cảm giác toàn thân lạnh lẽo .

Nó mơ mơ màng màng mở mắt ra thì thấy bản thân đang nằm trong lòng bàn tay của Bạch Ánh Dung .

Bạch Ánh Dung mỉm cười bí ẩn .

" Tiểu Xà....

"

Tiểu Xà : ???

" Chúng ta là 'bạn' đúng không ?

"

Tiểu Xà : Xì xì ' Đúng đúng ' .

" Vì chúng ta là bạn cho nên...."

Bạch Ánh Dung bắt chước cách nói chuyện của Dương Thúy Vi " Tiểu Xà bé bỏng ơi mày có thể giúp tao lên đấy không ?

"

Tiểu Xà nghe vậy nghẻo một bên cổ theo tay của Bạch Ánh Dung nhìn lên cửa sổ tầng hai .

Tiểu Xà : .........nó giúp kiểu gì đây ???

Tay của Bạch Ánh Dung như có như không chọt chọt cái thân rắn của Tiểu Xà .

Tiểu Xà nháy mắt hiểu .

Tiểu Xà : Xì xì xì xì !

'không , không bao giờ!'

Tiếp theo Tiểu Xà nhảy đành đạch , Bạch Ánh Dung cũng không ngờ nó sẽ phản ứng lớn như vậy .

Tiểu Xà cũng bởi vậy mà bị trượt xuống đất , nó nhanh chóng trườn đi .

Bạch Ánh Dung thấy vậy liền rượt theo phía sau .

" Thôi mà Tiểu Xà không sao đâu mà ."

Ai đó ở phía sau không ngừng dụ dỗ .

Nhưng dù như thế nào thì Tiểu Xà cũng không bị mắc mưu .

Bạch Ánh Dung thấy dụ dỗ không tác dụng , nàng đành dùng biện pháp mạnh .

Bạch Ánh Dung dùng tốc độ nhanh hơn trực tiếp bắt được Tiểu Xà .

Tiểu Xà thề chết không chịu nhưng sau đó nó bỗng nhìn thấy cái thang gỗ .

Tiểu Xà liều mạng dùng đuôi chỉ bên kia .

Bạch Ánh Dung theo đuôi của nó nhìn qua .

Nàng nhìn thang gỗ rồi lại nhìn Tiểu Xà .

" Được rồi , vậy đi thang gỗ vậy .

"

Bạch Ánh Dung đem Tiểu Xà quấn lên cổ , nhấc thang gỗ chống vào tường dưới cửa sổ phòng .

Nàng đem theo sợi dây nào đó leo lên .

Thành công leo vào phòng Bạch Ánh Dung đem Tiểu Xà ném lên giường còn bản thân lại nhón chân đi thay đồ .

Tiểu Xà lè lè cái lưỡi , tìm một góc thoải mái liền lăn ra ngủ ngon lành .

Đến khi Bạch Ánh Dung trở lại thì đã thấy một sợi dây đang quấn lấy gối đầu của mình nằm trong góc giường .

Cái miệng của nó hơi hơi chép chép giống như đang mơ thấy gì đó rất ngon miệng .

Bạch Ánh Dung nhìn nó , không lời gì để nói mà nằm xuống giường .

Di động đột nhiên run lên Bạch Ánh Dung mở ra xem là tin nhắn của Dương Thúy Vi .

[ Dung , cậu đâu rồi ? ]

[ Cái đồ bỏ bạn chưa gì cậu đã chuồn về nhà rồi !

ಠ益ಠ ]

.......

Bạch Ánh Dung nhìn một hàng dài tin nhắn , lười biếng vươn vai , đem di động để sang một bên .

Nàng cũng không có trả lời tin nhắn mà trực tiếp bật điều hòa , đắp chăn , ngủ .

Bên ngoài .

Đoan Mộc đứng ở trước cửa phòng , tay cầm di động thông báo tình hình cho Bạch Kiều Hoa .

" Vâng , chủ tịch ."

" Em ấy vừa về cách đây không lâu .....

Vâng , em hiểu rồi .

"

" ..... hình như là từ đường cửa sổ lầu hai ....vâng , vâng .

"

....

Nói chuyện xong Đoan Mộc dời bước đi xuống lầu .

Từ trong túi lấy ra chìa khóa tổng mở cửa , sau khi khóa chốt liền gọi xe đi mất .

Ngày hôm sau . ( 4 giờ )

Bạch Ánh Dung đang ngủ ngon lành trên giường thì bỗng dưng di động run không ngừng .

Nàng giật mình ngồi dậy nhấc máy .

" Alo ??

"

Đầu dây bên kia vậy mà là Dương Thúy Vi .

Cô nàng hưng phấn không thôi mà nói .

[ Dung Dung Dung , cậu biết gì chưa ?! ]

Bạch Ánh Dung gật gù , cố gắng chống mi mắt trả lời .

" Chuyện gì ?

"

Dương Thúy Vi : [ Tuần sau là kỉ niệm 100 năm ngày thành lập trường .

Trong lễ kỉ niệm sẽ có phần tiết mục ảo thuật của hơn 50 ảo thuật gia đó ! ]

" Ừ—......"

[ Nè nè cậu làm sao vậy ?

Có nghe không đấy ?? ]

Bạch Ánh Dung hai mí mắt nhắm chặt , theo bản năng trả lời .

" Tớ nghe...."

Giọng nói vô ý thức mà kéo dài .

Những lời sau đó của Dương Thúy Vi , nàng đã không nghe rõ nữa mà ngã người ra sau ngủ quên trăng quên sao .

Chỉ tội cho Tiểu Xà đang ngon giấc thì bỗng bị Bạch Ánh Dung đè lên làm nó xém lòi mỡ .

——————

Vừa trải qua 1 kì thi đáng sợ và bây giờ mị đg rất là bùn ngủ .

Khò khò .
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 28 : Kẻ kì lạ


Chớp mắt đã tới ngày kỉ niệm 100 năm thành lập trường .

Đúng như kế hoạch mà nhà trường đã thông báo , vào đêm thực hiện buổi lễ tất cả học sinh trong trường , giáo viên và 50 ảo thuật gia đều có mặt đông đủ .

Khai mạc được ba mươi phút thì rốt cuộc đã đến phần xem ảo thuật .

Một hàng dài người bao phủ gần như đông cứng sân trường .

Mà Bạch Ánh Dung đang khổ sở bị ai đó kéo tay chen chúc vào đám người chỉ để tìm vị trí thích hợp cho tiết mục ảo thuật tiếp theo .

Mà đáng thương nhất vẫn là Tiểu Xà , sợi dây nhỏ trong tay áo Bạch Ánh Dung bị vài đợt va chạm làm cái thân 'bé nhỏ' của nó sắp lìa rồi .

Sau một lát thì cuối cùng Dương Thúy Vi cũng tìm được chỗ ngồi lý tưởng .

Cô nàng nhanh chóng kéo Bạch Ánh Dung ngồi xuống .

Dương Thúy Vi thở hắt ra một hơi : " Phù , mệt muốn chết cuối cùng cũng được xem ảo thuật rồi ."

Bạch Ánh Dung có chút bất lực : " Rồi rồi , giờ cảm phiền quý cô buông tay được chưa Tiểu Xà sắp ngỏm tới nơi rồi này ."

Dương Thúy Vi nghe xong mới ý thức được bản thân vừa làm gì .

Cô nàng có chút làm quá mà che miệng biểu tình hối lỗi chuẩn xác xoa đầu Tiểu Xà .

" Xà nhi , em có sao không có sao không ?

"

Bạch Ánh Dung :........

" Vi à tớ nói cậu đừng tự ái nha .

"

Dương Thúy Vi : (. ❛ ᴗ ❛.)?

Bạch Ánh Dung : " Cậu có thể nào nói chuyện bình thường được không ?

Nghe thấy ớn quá .

"

Dương Thúy Vi :...đứng hình mất 2 giây....

Tiểu Xà trong tay áo Bạch Ánh Dung vui vẻ lắc cái đuôi , đáng tiếc nó không có tay nếu không nó thật sự muốn tặng chủ nhân một cái ngón cái .

Vị trí Bạch Ánh Dung ngồi là hàng thứ ba nên có thể xem rất rõ mọi thứ trên sân khấu .

Nàng và Dương Thúy Vi còn đang nói chuyện cười đùa thì bỗng Bạch Ánh Dung khuôn mặt thay đổi .

Trong ánh mắt nghi hoặc của Dương Thúy Vi , nàng nghiêng đầu nhìn về sân khấu sau cánh gà .

Tiểu Xà cũng từ cổ tay áo Bạch Ánh Dung hơi ló đầu ra .

Một người một rắn không hẹn mà nhìn về cùng một hướng .

Bạch Ánh Dung khuôn mặt biến đổi .

' Mùi hương này...... là phòng thí nghiệm !

'

Chắc chắn là nó không thể sai được nhưng làm cách nào mà họ còn tới đây .

Nàng nhớ bản thân đã hủy diệt hầu như cả khu thí nghiệm rồi cơ mà .

Bạch Ánh Dung không cấm nhớ lại lúc đó.

La liệt xác người , hỗn độn vết máu , đổ nát thủy tinh .....

Không một người nào có thể sống ngay lúc đó .

Dương Thúy Vi thấy biểu cảm trên mặt Bạch Ánh Dung có chút không đúng .

Cô nàng cũng nghiêm túc lại hỏi .

" Dung , cậu làm sao vậy ?

"

Bạch Ánh Dung như vừa từ trong hoang mang thoát ra nàng nhanh chóng đứng lên bỏ lại một câu xong liền chạy đi .

" Vi đợi tớ một chút .

"

Tiểu Xà trong tay áo cũng bất an quấn chặt tay Bạch Ánh Dung .

Còn nàng thì cố gắng tránh đi mọi người xung quanh chạy thẳng một mạch lên đến sân thượng của trường .

Bạch Ánh Dung tóc hơi tán loạn đứng trên cao , nàng dùng thị giác siêu việt của mình quan sát phía dưới .

Một rừng người vẫn còn đang chen chúc phía dưới , nàng đưa mắt nhìn về phía cánh gà sân khấu .

Tìm kiếm một lúc thì cuối cùng cũng thấy được nơi phát ra mùi hương đó .

Nó xuất phát từ trên người một ảo thuật gia .

Người đó trùm kín người , đeo mặt nạ ảo thuật nhìn không ra nam hay nữ .

Người nọ giống như cũng cảm nhận được có người đang quan sát mình mà ngẩn đầu .

Tầm mắt chuẩn xác đối diện Bạch Ánh Dung , người đó và nàng cách nhau rất xa nhưng Bạch Ánh Dung rõ ràng mà nghe được người đó nói.

" Tìm được rồi, vật thí nghiệm đời đầu ."

Bạch Ánh Dung cả người chấn động .

Đột nhiên thân hình người đó loé lên biến mất tại chỗ .

Ngay khi Bạch Ánh Dung vẫn chưa lấy lại tinh thần thì khoảng không sau lưng nàng đột ngột xảy ra biến đổi .

Có bóng người lặng lẽ hiện ra.

Tiểu Xà trong tay áo vươn lưỡi trong không khí vài lần cảm nhận được khác thường nó nhanh chóng xiết chặt tay Bạch Ánh Dung.

Trong nháy mắt Bạch Ánh Dung dùng tốc độ cực nhanh xoay người.

Mà cùng lúc đó có thứ gì đó xoẹt qua mặt nàng để lại một vết hằng .

Nàng nhanh chóng lùi về sau.

Bạch Ánh Dung cảnh giác nhìn người đó.

" Ngươi là ai?

"

Lúc này người đó mới chậm rãi thu hồi 'hung khí' .

'Hung khí' từ từ biến dạng sau đó tự chui vào lớp áo choàng rộng.

Người đó ung dung bình tĩnh mà trả lời.

" Ta.... không phải con người."

Giọng nói cứ trầm thấp mang theo cảm giác không thuộc về con người.

Bạch Ánh Dung hơi lui về phía sau , người trước mặt này cứ cho nàng một cảm giác rất nguy hiểm .

Nàng không chắc bản thân sẽ đánh lại người này.

Chưa đợi Bạch Ánh Dung có hành động gì người đó dùng một cái chớp mắt liền xuất hiện trước mặt nàng.

Thứ 'hung khí' đó từ trong áo choàng xuất hiện biến ảo từ một cánh tay thành một sợi dây đánh thắng về phía Bạch Ánh Dung.

Nàng tránh không được chỉ có thể dùng tay để phòng thủ .

Thành âm dây thừng quất mạnh vào da thịt vang vọng cả sân thượng.

Người đó lực rất mạnh đến mức Bạch Ánh Dung dù đỡ được vẫn bị lùi về sau một đoạn.

Nàng có chút run rẩy ôm cánh tay.

Dù ngay lúc đó vảy rồng đã hiện lên kịp thời nhưng cảm giác đau vẫn thấm vào trong da thịt.

Hai cánh tay xuất hiện vết xướt thậm chí có máu thấm ra ngoài.

Nhưng chỉ vài giây sau miệng vết thương đã dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được kép lại .

Ngay lúc Bạch Ánh Dung tưởng người đó sẽ tấn công lần nữa thì người đó đột nhiên biến mất .

Ngay cả mùi hương cũng theo đó biến mất , không còn một dấu vết .

Giống như chưa từng xuất hiện .

—————

Ngoi đầu trở lại sau cả tháng hem :3
 
( Bh )_ Người Ta Yêu Là Mẹ !
Chương 29 : Ngủ Cùng


Bạch Ánh Dung nằm trên giường , trong đầu rối như tơ vò .

Nàng vẫn không suy nghĩ được kẻ bí ẩn đó tại sao lại xuất hiện trong trường mình mà còn mang trên người mùi hương của phòng thí nghiệm đó .

Thân thể kẻ đó quỷ dị cực .

Mùi hương trên người cũng làm Bạch Ánh Dung thấy bất an .

Nàng ở trên giường lăn vài vòng , trong lòng không thể nào bình tĩnh được .

Tiểu Xà bên cạnh cảm nhận được tâm tình của nàng , nó uốn lượn bò đến bên cạnh Bạch Ánh Dung .

Dùng cái đuôi đã to bằng cổ tay khều khều nàng .

Bạch Ánh Dung quay đầu nhìn nó .

" Tiểu Xà , chuyện gì vậy ?

"

Tiểu Xà thè thè cái lưỡi phát ra tiếng xì xì tiếp theo đó bò qua lại trên giường .

Bạch Ánh Dung nhìn theo từng đường nó bò nhìn ra được hai chữ .

' Vui vẻ .'

Nàng đưa tay vuốt vuốt cái thân của nó .

" Mày đang an ủi tao sao ?

Ngoan không có gì đâu .

"

Tiểu Xà nghiêng nghiêng đầu khó hiểu .

Không có gì sao chủ nhân lại than ngắn thở dài nãy giờ vậy ?

Đang đói bụng hay đang nhớ 'mặt lạnh' ?

Bạch Ánh Dung sao không biết nó đang nghĩ gì .

Nàng gõ gõ đầu nó cười cười.

" Ra ngoài chơi đi .

"

Nói xong nàng liền vùi mặt vào gối .

Tiểu Xà lắc lắc thân mình nhìn Bạch Ánh Dung rồi lại nhìn về phía cửa .

Nó nghe lời mà bò ra ngoài dùng miệng mình cắn lấy tay nắm cửa đóng lại .

Tiểu Xà ở ngoài hành lang bò hồi lâu cuối cùng bò tới phòng Bạch Kiều Hoa .

Nó dùng đuôi của mình đập đập cửa .

Không lâu sau cửa mở ra nó ngước đầu kêu vài tiếng .

"Xì xì ."

Mặt lạnh .

Bạch Kiều Hoa cuối đầu nhìn nó , vì vừa mới về trên người nàng vẫn là tư trang công sở .

Áo sơ mi chỉ vừa cởi một cúc áo , tóc cũng vừa mới xoã ra .

" Rắn nhỏ , có chuyện gì?

"

Bạch Kiều Hoa cúi người ngồi xuống xem nó .

Tiểu Xà không biết phải diễn tả như thế nào nó chỉ có thể dùng thân mình quấn thành một cục, đuôi duỗi ra chỉ chỉ hướng cửa phòng Bạch Ánh Dung .

" Con bé có chuyện gì sao ?

"

Tiểu Xà ngay lập tức gật gật đầu .

Bạch Kiều Hoa thấy vậy liền đứng lên đi đến trước cửa phòng Bạch Ánh Dung .

Nàng đưa tay gõ gõ .

" Dung , là mẹ .

Mở cửa đi .

"

Bạch Ánh Dung đang nằm bên trong nghe vậy liền ngạc nhiên mà ngóc đầu lên .

Nàng nhanh chóng xuống giường đi nhanh ra cửa .

" M...mẹ...mẹ về khi nào vậy ?

"

" Vừa mới về .

"

Bạch Kiều Hoa nhanh chóng nghiêng người vào phòng .

Tiểu Xà rất ra dáng ra hình lách người cũng muốn chui vào phòng lại bị Bạch Kiều Hoa không kiên nể dùng gót chân đá ngược ra ngoài .

Tiểu Xà nằm trên sàn nhà ngơ ngác sau đó rất có kháng nghị đối với cái cửa đang đóng chặt kêu 'xì xì' .

Mặc kệ nó như thế nào dỗi ở trong phòng Bạch Kiều Hoa và Bạch Ánh Dung lại không có thời gian quan tâm nó .

Bạch Kiều Hoa đi đến bên giường ngồi xuống .

" Con đang suy nghĩ việc gì sao ?

"

Bạch Ánh Dung hơi cúi đầu gãi nhẹ tóc .

Nhìn Bạch Kiều Hoa ngược ánh sáng mà ngồi nói không nên lời đẹp .

Đẹp đến mức nàng không dám nhìn thẳng vì sợ bản thân sẽ bại lộ tình cảm nào đó .

" Đúng là con đang suy nghĩ một vài việc .

Nhưng mẹ đừng lo con không sao hết .

"

Đáp lại , Bạch Kiều Hoa chỉ im lặng nhưng không quá lâu nàng chỉ vỗ nhẹ bên phần giường bên cạnh .

Bạch Ánh Dung hiểu ý , nàng nhanh chóng ngồi xuống .

Không kịp phòng hờ Bạch Kiều Hoa hơi nghiêng người đưa tay vuốt một bên tóc của nàng lộ ra vài sợi tóc trắng không hoàn toàn .

Bạch Kiều Hoa thở dài .

" Dung....

Con còn nhỏ đừng nghĩ những việc quá phức tạp .

Mọi thứ đều sẽ có cách giải quyết thôi .

"

Bạch Ánh Dung không tự chủ nghiêng đầu gần hơn để Bạch Kiều Hoa có thể dễ dàng xoa tóc nàng .

Ngoan ngoãn gật đầu khẽ nói .

" Con biết rồi .

"

Chóp mũi tràn đầy đều là hương thơm trên cơ thể Bạch Kiều Hoa , cũng không biết nàng lấy đâu ra lá gan mà nói .

" Mẹ....."

Bạch Kiều Hoa mang theo nghi hoặc nhìn nàng .

"....Lâu rồi chúng ta chưa ngủ cùng nhau , đêm nay....mẹ ngủ lại được không ?

" Lúc nói những từ này Bạch Ánh Dung bên tai đỏ đến nhỏ máu .

Mà Bạch Kiều Hoa lại hơi sững sờ dừng động tác trên tay .

" Mà....mà nếu hôm nay mẹ còn việc thì xem như con chưa nói gì nhé .

" Bạch Ánh Dung ôm lấy gối đầu không dám nhìn thẳng người trước mặt .

Thấp thỏm bất an ngồi đó .

Nhưng Bạch Kiều Hoa lại đi ngược lại với sự dè dặt đó .

" Đúng thật là đã rất lâu rồi .

Vậy hôm nay phá lệ một lần .

"

Bạch Ánh Dung trong mắt nhanh chóng tràn ra vui vẻ .

Nàng phấn khởi nhanh chóng nằm ịch xuống sau đó lăn sang một bên .

Ánh mắt tràn đầy mong đợi .

Bạch Kiều Hoa thấy thế lại không cấm nghĩ đến Bạch Ánh Dung của khi bé .

Lúc ấy con bé cũng là như thế này , ngày ngày chờ nàng trở về cùng ăn cơm cùng ngủ .

Ánh mắt Bạch Kiều Hoa mềm xuống dưới , nàng không nhanh không chậm nằm xuống .

Bạch Ánh Dung nhanh chóng đưa chăn sang phủ lên người cả hai, trái tim nhỏ trong lồng ngực không ngừng reo hò , tưởng chừng như sẽ nhảy ra ngoài tẩu thoát .

Bạch Ánh Dung nằm trong chăn, chóp mũi tất cả đều là mùi hương trên người Bạch Kiều Hoa .

Nàng cảm thấy một cảm giác an tâm hơn bao giờ hết .

" Mẹ....ngủ ngon.

"

" Ừm , ngủ ngon .

"

Bạch Ánh Dung khép mắt không bao liền ngủ rồi .

Chỉ còn lại Bạch Kiều Hoa nằm nơi đó lẳng lặng nhìn .

Rốt cuộc đã bao lâu rồi nàng không cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ này ?

Nàng còn nhớ rõ lần cuối bản thân nghiêm túc nhìn nó là vào cái đêm dục vọng biến thái ấy phá vỡ tất cả rào cản mà xuất hiện .

Bạch Kiều Hoa kiềm lại ham muốn vươn tay chạm vào gương mặt đang say giấc nồng ấy .

Lý trí ở bên tai nàng thì thầm .

" Đó là con gái của cô .

"

" Đừng vươn bàn tay dơ bẩn ấy lên con bé .

"

....

Phải rồi , đó là con của nàng .

Bạch Kiều Hoa đưa tay sờ lấy bụng nhỏ .

Đó là đứa trẻ nàng hoài thai 9 tháng sinh ra .

Là máu thịt của nàng nuôi lớn đứa bé ấy khi chỉ mới là một đoạn mã ADN .

Bạch Kiều Hoa trở người nhắm mắt .

–ෆ—

Bạch Kiều Hoa cảm thấy có chút kỳ lạ , trong cơn mê mang nàng có cảm giác trong lồng ngực thật nóng .

Giống như có một bếp lửa nhỏ đang đốt ở trong lòng .

Nhiệt lượng ấm quá mức bình thường làm nàng nghi hoặc hé mắt .

Nhưng ngay lập tức nàng liền sững sờ trước những gì đang xảy ra .

Cơn buồn ngủ nhanh chóng bị đánh tan.

Bạch Ánh Dung không biết từ bao giờ đã lăn vào trong ngực nàng .

Đôi tay ôm chầm lấy cổ nàng không khiên kị gì mà vòng chân lên .

Chăn gối sớm đã bị đá ra tứ phương , để lộ tảng tảng da thịt trắng mịn .

Không chỉ thế Bạch Ánh Dung còn chôn mặt trong hõm cổ nàng không sợ khó thở mà dán chặt lấy .

Mỗi lần hít thở lồng ngực liền va chạm với nhau .

Nhưng thứ đáng để nói ở đây lại là chính bản thân nàng lại không hề phát giác bất thường trước đó .

Từ khi nào nàng lại say ngủ đến thế ?

Với tình cảnh bây giờ Bạch Kiều Hoa muốn thoát lại khó hơn lên trời .

Nàng lại càng quẫn bách hơn nữa khi tay mình lại đặt ở nơi không nên đặt .

Cả người Bạch Kiều Hoa cứng đờ như pho tượng không biết phải làm sao .

Mà ngay lúc này bếp lửa nhỏ trong lòng cựa người , càng thêm xích lại .

Nhanh chóng ép sát , Bạch Kiều Hoa đã nằm ở mép giường rồi nàng mà lùi lại thì kết quả chỉ có một .

Té .

Bạch Kiều Hoa rõ ràng cảm nhận được áp lực đè ép trên ngực , cũng cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấy .

Nhanh chóng hai bên tai nàng đã hồng thấu .

Càng xấu hổ hơn khi Bạch Ánh Dung chỉ cựa người mà tay nàng lại rơi vào nơi càng thêm đáng sợ .

Bạch Kiều Hoa như bị phỏng mà co rụt tay lại .

Ấy vậy mà thủ phạm đối với mớ hỗn loạn của chính mình gây ra lại không hề biết .

Một đêm mộng đẹp .

——————

Ờ.....ùmmm..........(⁠*⁠꒪⁠ヮ⁠꒪⁠*⁠) Hi~
 
Back
Top Dưới