Ngôn Tình Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực
Chương 20: 20: Sự Cứu Rỗi Nằm Ở Chính Nó


Lúc tôi tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm an toàn trên giường.

Trên mình được đắp một tấm chăn cũ rích cũ mèm, còn phía bên cạnh tôi là gương mặt ướt đẫm nước mắt của 424.
Trong lúc hôn mê, tôi hình như nằm mơ, nhưng cảm giác lại vô cùng chân thật, tôi thấy bác sĩ Hàn một chân giẫm lên cái đầu đang mơ màng của tôi, hung tợn nói, "Yên tâm đi, tao sẽ không để cho mày chết ngay đâu, tao phải tra tấn mày, phải tra tấn mày cho thật đàng hoàng tử tế.

Con mẹ của mày thiếu nợ tao nên tao phải tìm mày đòi lại cho đủ mới thôi!"
Sau khi mở mắt, vì sao tôi lại thấy khuôn mặt đầy nước mắt của 424 vậy nhỉ?
Để tôi nhớ lại xem nào, sau khi bác sĩ Hàn tra tấn tôi bất tỉnh, bà ta dùng nước lạnh giội vào mặt tôi thì phát hiện tôi không còn nhúc nhích, liền cảm thấy sợ sệt.

Bà ta kiểm tra mấy vết thương trên người tôi một lần, rồi lau sạch vết máu trên đầu tôi.

Sau đó gấp gáp đưa tôi trở về phòng bệnh.
Sau khi trở về giường, ngón tay của tôi bỗng nhúc nhích trong vô thức.

Bác sĩ Hàn yên lòng thở ra một hơi, quay người trông thấy y tá Ngưu đang giận đùng đùng đi tới.
Y tá Ngưu sờ lên trán của tôi, tức giận hỏi bác sĩ Hàn chuyện gì đã xảy ra? Thái độ của bác sĩ Hàn cực kỳ bình tĩnh, "Ban nãy nó nói nó ăn tóc và phân, tôi thấy cơ thể nó có vẻ khó chịu, cho nên tôi làm nội soi cho nó, ai biết đâu sau đó nó lại trông như thế này." Bác sĩ Hàn nói xong tùy ý giang tay ra, quay người liền rời đi.
Y tá Ngưu lo lắng chăm sóc tôi, phát hiện ra tôi bị sốt rất cao do cơ thể khó chịu, liền lấy khăn lạnh đắp trên người tôi để hạ sốt.

Thỉnh thoảng còn lấy cục đá nhét vào trong miệng tôi.
Không biết bác sĩ Hàn tiêm cái gì vào tay tôi, tóm lại cả một buổi đêm hôm đó nó không ngừng đau đớn nhức mỏi, nhưng cũng hên là về sau thân thể tôi khỏi hẳn, cánh tay của tôi cũng khôi phục lại bình thường.
Y tá Ngưu tỉ mỉ chăm sóc tôi mấy ngày mấy đêm, về sau thực sự chịu không nổi, buổi tối đó bà chỉ đắp chăn lại cho tôi rồi rời đi.
Mà bây giờ là nửa đêm, sau khi mở mắt, tôi đã nhìn thấy 424.

Nói đúng hơn là từ khi y tá Ngưu rời khỏi, 424 vẫn luôn ở bên tôi.
424 nhìn thấy tôi tỉnh lại, mừng rỡ như điên, một tay vội chùi đi hàng nước vẫn còn đọng trên khuôn mặt, một tay còn lại thì dịu dàng đặt trên trán tôi, "Em đã tỉnh rồi à? Thấy thế nào?"

Trông thấy ánh mắt quan tâm của 424, một góc sâu thẳm trong nội tâm tôi liền trở nên ấm áp.

Tôi dựa trên gối lắc đầu, giống một con nhộng cuộn mình trong chăn.
Hồi lâu sau, tôi duỗi tay mình ra nắm lấy bàn tay của 424 đang đặt trên giường, mười ngón tay đan sát vào nhau, tôi rốt cuộc đã hạ quyết tâm, "424, anh dẫn em đi được không."
"Cái gì?" 424 đột nhiên ngẩng đầu, một mặt khó tin.
Tôi đã nghĩ rồi, từ lúc 424 nói muốn dẫn tôi ra khỏi đây, tôi vẫn muốn luôn đắn đo về nó.

Lúc đầu tôi rất thích nơi này, tôi thật sự rất thích nơi này, nơi này chính là cái nơi gọi là quê hương mà mấy vị thi sĩ vẫn hay đề cập trong sách.

Nơi này là thôn Hạnh Hoa của tôi, cũng là chốn đào nguyên của tôi.

Nếu như có thể, tôi nguyện ý sẽ mãi sống ở đây.

Nhưng bây giờ, nơi này đã xuất hiện một con ác quỷ, nó chính là Hàn Cửu, bà ta là kẻ b**n th** thích tra tấn tôi, tôi ở thêm ngày nào, thì tôi càng bị bà ta hành hạ chết sớm ngày đấy.

Tôi không muốn chết, cho nên tôi nguyện ý rời đi cùng 424.
Tôi kiên định chớp mắt, cánh tay vẫn cực kì đau nhức khó chịu, "Em và anh cùng đi, không phải anh đã nói sẽ dẫn em đi sao?" Mặc dù tôi không biết 424 sẽ dẫn tôi đi đâu, nhưng đi đến nơi nào cũng đều ổn hơn ở đây, tôi nguyện ý rời đi.
424 nhìn tôi, đôi mắt dài hẹp thâm thúy lóe lên một ánh sáng rạng rỡ.

Anh cầm tay tôi, vui sướng gật đầu, "Em nghĩ kỹ rồi, vậy thì anh sẽ dẫn em đi, chúng ta đi cùng nhau."
Khóe miệng của tôi vui vẻ nhếch lên thật cao, nửa ngày sau lại hỏi, "Nhưng mà làm sao ra khỏi đây được?"
Từ khi xảy ra vụ việc của bác sĩ Hàn và Cung Diệu Thấm, phía bên ngoài bệnh viện tâm thần Trường An lại đột nhiên xuất hiện mấy ông Javert.

Bọn họ ngày đêm đi tuần sát bên ngoài bệnh viện tâm thần Trường An, để giám sát nghiêm mật bệnh viện tâm thần, nên bây giờ cái bệnh viện này kín không một kẽ hở.
Mà tôi và 424 đều là bệnh nhân tâm thần, bây giờ nếu muốn xông ra ngoài thì khó khăn trùng điệp, nên quả thật muốn ra khỏi bệnh viện tâm thần có chút không thực tế.

Thân thể của tôi dần dần hồi phục, 424 cũng đang âm thầm tính toán chuẩn bị cho kế hoạch chạy trốn khỏi bệnh viện tâm thần.

Ngẫu nhiên trong mấy đêm nay, hình như não của 424 không hoạt động nữa hay sao mà lại bạo gan chạy đến giường tôi nằm ôm tôi, còn kể cho tôi nghe rằng hồi trước anh có từng xem một bộ phim tên là « Bay qua tổ chim cúc c* », câu chuyện kể về một đám bệnh nhân tâm thần lập kế hoạch thoát khỏi bệnh viện tâm thần, cuối cùng lại thất bại.

Anh còn nói về nam chính của bộ phim gì đó tên là « The shining », cụ thể là ai tôi cũng không rõ nữa.

Khi tôi nghe anh kể chuyện hào hứng như vậy, tôi cũng chỉ coi chúng giống như truyện cổ tích mà mấy bà mẹ hay kể cho con nghe trước khi ngủ.
Suy tư một lát, tôi lại hỏi, "Chúng ta có khi nào cũng sẽ thất bại giống họ không?"
"Chúng ta sẽ không, bởi vì chúng ta không phải bệnh nhân tâm thần." Nhưng lúc đó thật ra anh không kể cho tôi nghe rằng cái ông nhân vật chính trong « Bay qua tổ chim cúc c* » cũng không phải bệnh nhân tâm thần.
Về sau có một hôm, tôi lại bị bác sĩ Hàn ép ăn quá chừng đá khô, bụng và xương tôi cũng lạnh buốt như đá vậy, toàn thân cảm thấy rất khó chịu.

424 thừa dịp những người khác ngủ thiếp đi, anh ôm chặt lấy tôi, kích động nói với tôi, "Anh nghĩ kỹ rồi, anh không thể dùng cách bình thường để mang em đi, như thế nhất định sẽ bị truyền thông bên ngoài biết đến, anh phải len lén mang em đi, giấy tờ tùy thân của em theo lý mà nói thì chắc cũng chưa có đăng ký đàng hoàng đâu, chờ đến khi nào tụi mình ra ngoài kia được, anh sẽ giúp em đăng kí một thân phận giả, anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt, yên tâm đi."
Tôi rúc ở trong ngực 424, yếu ớt gật đầu.
Cho tới nay, tôi vẫn không biết, tại sao 424 nhất định phải dẫn tôi đi, tại sao 424 đối xử với tôi tốt như vậy.

Tôi lại càng không thể hiểu, tại sao 424 lại tới đây, giả vờ làm một bệnh nhân tâm thần, anh đến đây chẳng lẽ là vì tôi.
Ngồi trong một góc nhỏ trên nền đất trống, tôi đối diện với 424, cả hai đều đang suy tư phải làm thế nào mới có thể rời khỏi bệnh viện tâm thần.
424 nói, tình cảnh lúc này cũng không khác mấy so với vượt ngục.

Nói đến đây, anh lại kể cho tôi nghe về một bộ phim, tên là « Nhà tù Shawshank ».

Anh nói nếu như bây giờ chúng tôi muốn đào đất, đã không có công cụ, lại càng không có tấm áp phích để chắn lỗ hổng trên tường.

Anh không bị ám ảnh bởi mấy tảng đá như trong « Nhà tù Shawshank », nhưng cũng không biết phải phá bức tường đá này như thế nào đây.
Mà trọng yếu nhất là, chúng tôi không có một bản « Kinh thánh ».

Nghe 424 nói, công cụ quan trọng để phá tường đá được giấu bên trong quyển Kinh Thánh, thế nên mới gọi là: Sự cứu rỗi nằm ở chính nó.

(*)
Bấm vào (*) để đọc giải thích ở cuối chương.
Tôi suy nghĩ một hồi, cảm thấy 424 quả thực đã quên, mặc dù chúng tôi không có một bản kinh thánh, nhưng chúng tôi lại có cả một cái thư viện mà! Thư viện phía dưới có một cái rương nhỏ, trong rương có dao, có tua-vít, cái kềm và tất cả những dụng cụ chuyên nghiệp khác nữa.

Mà chúng tôi chỉ cần tùy tiện cầm một quyển sách, giấu đồ ở bên trong, rồi đem về phòng giấu trong chăn ga gối nệm, làm sao có ai biết được.

Cho dù có bị phát hiện, chúng tôi là bệnh nhân tâm thần, làm gì có ai thèm quan tâm!
Nghĩ tới đây, tối hôm sau khi tôi đang uống thuốc, tôi đã ngoan ngoãn để bác sĩ Hàn bế xuống tầng hầm.

Sau khi ném tôi vào tường hết lần này đến lần khác, bà ấy kéo chiếc thắt lưng dày mà bà ấy quấn quanh quần ra, quất thật mạnh vào lưng tôi.
Hết roi này đến roi khác lần lượt quất trên lưng tôi thật tê tái, tấm lưng của tôi đã bắt đầu đau như bị xé toạc.

Nhưng tôi vẫn cố gắng chịu đựng, không kêu ra tiếng.

Đợi đến khi bác sĩ Hàn thấm mệt, bà ta liền tiến đến gần tôi, đè lên trên vết thương của tôi, rồi đứng dậy đi ra bên ngoài.
Để y tá Ngưu không phát hiện được tôi bị thương, mỗi lần bác sĩ Hàn tra tấn tôi xong sẽ bôi thuốc sát trùng và thuốc giảm xưng cho tôi.

Còn cái cơ thể không biết phối hợp này của tôi cũng tự lành lại những vết thương vô cùng nhanh chóng trước khi y tá Ngưu phát hiện ra.
Đợi đến khi bác sĩ Hàn đã đi rất xa, tôi vội vàng chạy đến cái rương nhỏ sau giá sách, từ bên trong lấy ra một cây búa không lớn không nhỏ cùng một cây kềm cỡ trung, sau đó lại ráng vác cái thây chằng chịt vết thương đi lấy một quyển sách tương đối dày tên là « Tấn trò đời » trên giá sách.
Tôi không hiểu sao cái ông tây tên Balzac này lại có thể viết một quyển sách dày đến thế, ở trong đầu của ông ta chứa cái gì mà viết đủ thứ chuyện như vậy? Nhưng có lẽ, trong cõi u minh chú định (1), tôi phải dựa vào quyển sách của ông ấy mới có thể thoát khỏi bệnh viện tâm thần.

Hã???? ????ì???? đọc ????rang chính ở ⩶ ТrU????Тr???????? ????n.????N ⩶
(1) 冥冥中注定: ý chỉ những tình huống không thể biết trước được, nhưng đã được định sẵn sẽ xảy ra.
Tôi khoét một cái lỗ bên trong quyển « Tấn trò đời », rồi bỏ cây búa và cái kềm vào trong đó.

Cầm quyển sách thật chặt trong tay, tôi nghe thấy được tiếng bước chân của bác sĩ Hàn.
Giờ phút này, tiếng bước chân của bà ấy giống như tiếng chim sơn ca, nhẹ nhàng, uyển chuyển nghe thật vui sướng.

Tôi hiểu chứ, đó là do bà ấy đã đem tất cả phẫn nộ trong người đọa đày lên cơ thể tôi.

Tôi lặng lẽ đi về phía đằng sau cửa sắt, trông thấy bác sĩ Hàn đẩy cửa ra, nhưng phát hiện tôi không còn ở chỗ cũ, thế là bà ta nhíu mày một cái.

Còn tôi ở thời điểm này thì đang nâng quyển sách « Tấn trò đời » trong tay, hung hăng đập vào đầu bác sĩ Hàn.
"Bịch" một tiếng, bác sĩ Hàn giống như là một ngọn núi cao to sụp đổ trên mặt đất.

Tôi ôm chặt « Tấn trò đời » trong tay, quay người liền chạy ra thư viện.

Mà cái lần này cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy thư viện.

Về sau nhớ lại, tôi không khỏi tiếc nuối vì đã không nói một tiếng từ biệt cùng cái thư viện này mà đã bỏ đi, thậm chí còn trộm quyển sách « Tấn trò đời ».
Mở « Tấn trò đời » ra, 424 nở một nụ cười vui sướng, "Thật đúng là giống y đúc trong phim, sự cứu rỗi nằm ở chính nó."
Tôi ngồi đối diện 424, trong nội tâm còn chưa tỉnh hồn bởi vì chuyện vừa rồi.

Tuy nhiên tôi hoàn toàn không còn lo lắng bác sĩ Hàn sẽ bắt tôi về, bà ta không dám làm như vậy, bởi vì bà sợ y tá Ngưu biết bà ấy ngược đãi tôi.
Nghĩ tới đây, tôi thoải mái mà duỗi lưng một cái, vết thương sau lưng rỉ máu như hoa thược dược, sau đó dần dần lành lại và khô quắt.

Tôi quá quen thuộc với quá trình này nên cũng không cảm thấy gì là đau đớn.

Tôi bỏ tay xuống, gõ vào vách tường bên cạnh và hỏi 424, "Bắt đầu đào đi, nhưng trước tiên hãy dọn sạch đống phân của 231."
Nói xong, tôi không kiêng kị mà thử đưa tay về phía đống phân khô cứng nằm cạnh vũng nước tiểu trước mặt, dùng sức chạm vào, một cái cửa hang liền lộ ra trước mặt của tôi.

Tôi hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Hóa ra, con đường cứu rỗi đã xuất hiện ở đây từ trước?.
 
Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực
Chương 21: 21: Truyện Cười Của Chúng Tôi


424 nhìn lên cửa hang trước mặt, cũng giống tôi ngây ngẩn cả người.

Anh đứng lên, lay đống phân của 231 ra cho sạch sẽ, một cửa hang rộng vừa bằng một con chó chui lọt liền xuất hiện ở trước mặt của chúng tôi.
Tôi và 424 cùng trầm mặc rất lâu, quả thực không biết nên nói cái gì.
Có lẽ, trong cái bệnh viện tâm thần này cũng không phải chỉ có hai chúng tôi là muốn chạy trốn.
Mất nhiều thời gian để đục cái lỗ lớn chừng này thì chắc hẳn cũng vất vả lắm nhỉ? Từ đó tới giờ tôi cứ chắc bụng là mình đã hiểu mấy người trong cái bệnh viện này rõ lắm rồi, nhưng đến bây giờ, tôi mới phát hiện, trải qua một khoảng thời gian lâu như vậy, tôi chỉ đang sống ở ngoài sáng mà thôi.
Ở trong bóng tối, có chuyện quá khứ của Mao Đầu, có chuyện uẩn khúc của Cổ Lệ, còn có cái cửa hang này nữa, và rất rất nhiều thứ mà tôi còn chưa biết.

Từng đợt khủng hoảng bất chợt xông thẳng vào đầu tôi, khiến tôi cảm thấy không rét mà run.
Cùng lúc đó, một giọng nói trầm đục truyền tới từ trên đỉnh đầu tôi và 424, "Hai đứa tụi bay đang làm gì thế?"
Tôi và 424 đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy thân thể gầy còm của 231 đang chặn trước mặt chúng tôi, hai cánh tay để ở bên hông, trên đầu vẫn có chỏm tóc kì quái buộc phất phơ.
Tôi nhớ được 424 có một lần nói với tôi rằng mỗi khi thấy 231 thì anh lại nhớ đến thằng bạn đần độn nhà bên hồi còn nhỏ của anh.

Nhớ tới đây, tôi lại thấy mắc cười.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của 231 đang căng thẳng, hai con người tinh ranh nhìn chằm chằm chúng tôi, "Tụi bay phát hiện ra cái lỗ chó của tao rồi hả?"
424 gật đầu, "Cho nên, anh cũng định chạy trốn à?"
231 vẫy vẫy ngón tay trước mặt chúng tôi, "Không phải, không phải đâu, hay đúng hơn là không chỉ có tao." Nói vừa hết lời, 117 đang há miệng run rẩy từ trên giường đi xuống, một tay đang cầm điện thoại di động, lúc anh ta trông thấy tôi và 424, thì hỏi 231, "Chuyện gì xảy ra?"
231 liếc 117 một cái, rồi vươn cổ về phía chúng tôi đáp, "Hai đứa điên này phát hiện ra lỗ chó của tụi mình rồi!"

117 đứng thẳng lưng lên, không còn còng lưng rúc vào trong góc gọi điện thoại giống như bình thường nữa, bây giờ nhìn lại trông chẳng khác gì một thanh niên cao gầy bình thường, "Vậy chúng ta giết hai tụi nó đi, dù sao buổi tối hôm nay cũng xong rồi, sau khi tụi mình trốn được rồi, cái đám kia cũng đâu bắt được tụi mình."
424 lập tức đưa tay phản đối, "Không được, không được đâu, hai anh mà giết hai đứa này thì sẽ phạm pháp đấy, đám kia chắc chắn sẽ đi bắt hai anh."
231 bĩu môi, "Chắc là tao sợ, tụi tao bị điên mà! Tụi nó chẳng làm gì được tụi tao!"
424 cười lạnh, "Hai người bị điên mà sao lại không an phận ở trong đây, lại còn biết chạy trốn nữa à?"
231 trừng mắt, lại mâu thuẫn nói "Bởi vì tụi tao không bị điên! Tao chỉ bị bệnh đại tiểu tiện hơi bừa bãi xíu, nên mới bị bố mẹ chán ghét rồi tống tao vào cái bệnh viện tâm thần này! Tao chưa bao giờ bị khùng hết! Tại sao tao lại phải ở cái nơi chó ghẻ này!"
Tôi không khỏi oán trách, “Nơi này có chó ghẻ thì chẳng phải cũng là nhờ ơn anh sao?" Nếu như không có phân và nước tiểu của 231, thì bầu không khí nơi này chắc hẳn sẽ tươi mát hơn rất nhiều đấy!
231 hừ một tiếng, lại chống hai tay trên eo, "Dù sao tao cũng không bị điên! Tao phải rời khỏi nơi này, mà nếu như bọn nó bắt được tao, chắc chắn tụi nó sẽ coi tao là đứa điên, cho nên tao chả có cái quái gì phải sợ!"
424 thở dài một hơi, đặt « Tấn trò đời » trong tay xuống, đứng dậy nói chuyện đàng hoàng với 231 và 117, "Được, như vậy anh không bị điên, hai anh đều không bị điên! Cũng khéo chính là chúng tôi cũng không bị điên.

Cho nên, anh có muốn ngồi bàn bạc cùng chúng tôi trốn ra khỏi nơi này không?"
117 lắc đầu "Không được! Năm người cùng đi thì lại quá lộ liễu."
424 lại gần, cẩn thận nhìn lướt qua mấy người ở chỗ này, "Vậy mà anh lại còn không biết xấu hổ nói anh không bị bệnh tâm thần? Ngay cả đếm số mà anh cũng đếm sai, thiệt tình! Rõ ràng ở đây có bốn người thôi!"
117 bực mình phản bác "Mày mới là đứa tâm thần đấy! Ai nói tao không biết đếm? Tao còn định dẫn theo Cổ Lệ đi cùng, thế nào?" 117 dứt lời, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh chớp một cái, nhìn về phía Cổ Lệ đang nằm trên giường ngủ, ngọt ngào cười một tiếng.
424 "Ừm" một tiếng, lại hỏi "Vậy Cổ Lệ biết không?"
117 nhỏ giọng nói với chúng tôi, "Tao đã trộm thuốc mê trong phòng chữa bệnh và chăm sóc, đợi đến khi nào Cổ Lệ đã thiếp đi thì tao sẽ tiêm vào người cô ấy, sáng hôm sau, cô ấy và tao sẽ rời khỏi nơi này, tao đâu có quan tâm cô ấy có đồng ý hay không đâu! Dù sao tao cũng sẽ đối xử với cô ấy thật tốt!"
Tôi há hốc mồm, quay đầu nhìn về phía Cổ Lệ.

Lúc này mới ý thức được, nếu như mình cứ đi như thế, chẳng phải là mình sẽ mãi mãi không được biết về thân phận thực của mình sao? Chuyện liên quan tới Cổ Lệ cùng Lộ Diêu, Lộ Diêu cùng 087, 087 cùng bác sĩ Hàn, rốt cuộc thì giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì?
424 không biết nội tâm của tôi đang chập trùng, ngay sau đó anh nói với 231 và 117, "Được! Anh cảm thấy năm người rất lộ liễu có đúng không? Ba người trốn thì chắc không lộ liễu ấy nhỉ? Trong phòng bệnh có tổng cộng sáu bệnh nhân, trốn mất ba người, với trốn mất năm người, thì khác nhau ở chỗ nào chứ? Rõ ràng là cũng y như nhau cả thôi?"

231 nhướn cổ lên, "Thằng kia! Mày còn đứng đây già mồm với tụi tao nữa à! 117 mất cả mấy ngày trời nằm sấp ở cạnh vách tường giả bộ gọi điện thoại, nhưng thật ra là đang nghiên cứu cấu trúc phòng bệnh, ban đêm tao và nó phải đào hang, sau đó tao sẽ lấp phân vào miệng hang, chúng tao mỗi ngày đều phải vất vả lắm thì mới đào được cái hang này mày biết không! Mày dựa vào cái gì mà đòi xài ké hang của tao?"
424 nghĩ một lúc rồi nói, "Ủa vậy chứ Cổ Lệ cũng đâu có làm cái gì đâu!"
117 không vui, "Cổ Lệ là người nhà của tao! Cô ấy không cần làm cái gì hết!"
424 hít sâu một hơi, lại từ dưới đất cầm lấy quyển kia « Tấn trò đời », "Vậy tụi tôi cũng có thể cống hiến thiết bị đào hang!"
231 ghét bỏ nhìn thoáng qua cây búa và cái kềm trong sách của 424, ánh mắt loé lên một cái, hỏi 117, "Đầu tường phía bên kia chúng ta còn chưa đục xong, bằng không..." 231 nói xong, hai mắt chớp chớp vào cây búa và cái kềm kẹp trong sách.
117 suy tư hồi lâu, "Thật ra thì cũng có thể, nếu vậy tụi mày đục được đến đầu bên kia đi, hai đứa tụi bay ra ngoài trước, an toàn rồi thì tụi tao lại đi ra!"
424 gật đầu, "Hai anh đúng thật là không bị điên, bệnh nhân tâm thần thì làm gì mà thông minh như hai anh.”
Tôi đứng ở một bên, về sau đã nhìn thấy 424 đi theo 117 làm việc.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, tôi và 424 được lệnh của 231 chui qua hang trước, hai đứa tôi chui vào trong hang sâu, cứ khom người bò trườn không biết bao lâu, tôi cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều dính đầy đất cát sình bùn, đi được một lúc thì 424 ở phía trước cuối cùng đã dừng lại.
Ngay sau đó tôi bò đến bên cạnh 424 thì nhìn thấy bức tường được đào một nửa trước mặt, bức tường xám lốm đốm mấy vệt sơn màu trắng.

Ngọn đèn sáng yếu ớt đến vô dụng trong tay 231 vẫn đang ráng sức chiếu về phía chúng tôi.

424 đưa tay chạm vào nó, và thận trọng áp tai vào tường để lắng nghe.

Sau đó, anh giơ chiếc búa nhỏ của mình lên và gõ vào nó một cách tự tin.
Tôi nằm sấp ở một bên, suy nghĩ một lúc rồi cầm cái kềm chọc chọc mấy cái trên tường.

Mấy mảnh tường xám rơi rụng trên mặt 424, 424 buồn bực ho hai tiếng lập tức đưa tay ngăn tôi lại, "Anh làm là được rồi."
"Được." Tôi ngoan ngoãn buông cái kềm kia xuống, nghiêm túc quan sát 424 đang vất vả đục hang.
Do quanh mình chật hẹp, khiến tôi không thể động đậy.

Tôi chỉ có thể cắm đầu quan sát 424 đào đất, thỉnh thoảng lại đổi tay, thời gian lúc này tựa hồ dài như cả thế kỷ.

Sau đó, cuối cùng, tôi nhìn thấy một tia sáng rọi vào mắt tôi.
Trong khoảnh khắc đó, có lẽ là mừng rỡ, mà cũng có lẽ là nhẹ nhõm, tôi đột nhiên nhớ tới hồi trước lúc 424 đang đọc sách, anh có kể cho tôi nghe một câu chuyện cười về mấy người tâm thần.
Câu chuyện lẽ ra sẽ rất lỗi thời trong thế giới của những người bình thường, nhưng trong thế giới của tôi, nó lại cực kì mới lạ.

Nghe nói hai bệnh nhân tâm thần định trốn khỏi bệnh viện tâm thần, nhưng cái bệnh viện tâm thần chết tiệt đó đã xây 100 bức tường.

Một đêm nọ, hai bệnh nhân tâm thần đã leo tường để trốn khỏi bệnh viện tâm thần, khi leo đến bức tường thứ 99, họ cũng trở nên mệt mỏi và quyết định bỏ cuộc, sau khi bàn tính một hồi thì họ lại quay trở lại bệnh viện tâm thần.
Tôi nhớ đến lúc ấy tôi nghe được câu chuyện cười này cũng không cảm thấy buồn cười cho lắm, tôi chỉ cảm thấy đáng tiếc cho hai bệnh nhân tâm thần kia, rồi tôi nghĩ, có lẽ 424 lại đang dụ tôi trốn khỏi bệnh viện tâm thần nên tôi căng thẳng ra mặt, liếc nhìn 424 một chút.
Nhưng còn bây giờ, tôi đột nhiên muốn cười mấy người đó.
Hai bệnh nhân tâm thần kia không trốn được, nhưng tôi với 424 thì lại trốn được đây nè.
Nhờ sự chăm chỉ cần cù của 424, chùm sáng kia mỗi lúc một rộng hơn, cuối cùng lộ ra một khe hở vừa đủ để một người có thể trườn qua được.

Vào lúc 424 còn đang đục khoét bên cạnh mình, tôi hết sức kích động nên mới trườn ra ngoài trước.
Ở phía bên kia của bức tường là một sàn nhà được lát bằng men sứ, ông mặt trời dần dần nhô lên từ ô cửa sổ phía xa xa, nhen nhóm một luồng ánh sáng chan hòa dịu dàng cho cảnh vật.

Tôi từ dưới đất đứng lên, phủi bụi bẩn trên người, lau chùi mặt mũi, ngẩng đầu nhìn thấy y tá Ngưu đứng trước mặt tôi với vẻ mặt thất thần, tay đang cầm cái bô của chính mình.

Tôi nhìn bốn phía một lúc, lập tức hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.
117 và 231 vốn dĩ là hai kẻ tâm thần, nhưng không biết làm sao mà hai ông kia lại đi đào hang vào ngay phòng ngủ của y tá Ngưu.
Sau đó, 424 từ trong hang leo ra, vừa định khấp khởi reo hò thì gương mặt lấm lem bụi đất kia lại trông thấy y tá Ngưu.

Cái búa trong tay cũng rơi trên mặt đất, một tiếng leng keng vang lên, rồi cái bô trên tay y tá Ngưu cũng rơi nối tiếp theo sau, nước tiểu văng tung tóe trên mặt đất.
Tôi và 424 đứng song song, nghe thấy có tiếng của 231 từ trong hang vọng ra hỏi chúng tôi, "Thế nào? Thế giới thực ngoài kia có ai không?"
Sau đó, anh ta nghe thấy được tiếng y tá Ngưu đang quát chúng tôi, "Hai cái đứa nghiệp chướng chúng mày! Tại sao lại không biết nghe lời người lớn! Lại nghịch phá cái gì nữa đây hả? Tụi bay làm cái gì?"
Y tá Ngưu quát lên, rồi đẩy tôi cùng 424 qua một bên, cúi đầu nhìn vào cái lỗ lớn trong phòng ngủ mình đột nhiên xuất hiện, đưa tay hung hăng hất mấy lần, không có ai trong đó nữa.
Xem ra 231 và 117 đã trốn rồi, hai ông nội điên này chỉ được cái khôn lỏi.
Tôi yếu ớt thở dài, trông thấy y tá Ngưu đứng dậy, tức giận chất vấn, "Hai đứa rốt cuộc làm cái gì? Hả? Cái này...cái này...!đừng nói là đi đập chuột chũi đấy nhé? Hay là lại tính bày trò gì nữa? Không đi đâm người thì lại đi đào hang, 327, gần đây con tính phá đến mức lật trời phải không?"
Lật trời? Tôi vẫn chưa thử đi lật trời lần nào đâu.

Thế là tôi nỗ bĩu môi, trên mặt tỏ vẻ không thèm quan tâm, "Đâu có lật bao giờ đâu!"
Y tá Ngưu hít vào một hơi, như thể bà ấy sắp ngất đi vì bị tôi làm cho tức giận.

Bà ấy vỗ vỗ vào trái tim mong manh của mình, sau đó nhìn 424, "Tất cả là do cậu! Sao chỗ nào cũng có mặt cậu vậy? Từ khi cậu đến, trong bệnh viện liên tiếp xảy ra đủ thứ chuyện! Ngày mai tôi sẽ báo cáo với viện trưởng, để bà ấy cách ly cậu ra ở riêng!"
“Đừng!” 424 lập tức phản bác, lo lắng nhìn tôi, đột nhiên nghiêm túc nói với y tá Ngưu, "Cô đừng cách ly cháu, 327 và cháu muốn rời khỏi đây, cháu không bị bệnh tâm thần, cô ấy cũng không bị bệnh tâm thần.

Cô vẫn luôn biết cô ấy không bị bệnh tâm thần mà phải không? Cô không thể giữ 327 ở đây mãi được."
Ánh mắt y tá Ngưu lộ ra vẻ kinh ngạc, bà ấy nhìn chằm chằm 424 một lúc lâu, sau đó sững sờ hỏi 424, "Nói cho tôi biết, cậu là ai?".
 
Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực
Chương 22: 22: Cuối Cùng Cũng Rời Đi


Lúc ấy tôi vẫn còn chưa biết được chân tướng nên mặt cứ nghệch ra, chỉ biết đứng đó nhìn 424 kéo y tá Ngưu đi qua một bên, len lén nói chuyện rất lâu.
Đứng tại chỗ, đầu của tôi tự động nghiêng qua một bên, trong tầm mắt mình, hai gương mặt của 424 và y tá Ngưu như được phóng đại gấp bội, thậm chí lỗ chân lông trên mặt bọn cũng hiện rõ trước mắt tôi.

Thanh âm chợt xa chợt gần, cực kì quỷ dị.
Vào thời khắc này, tôi lại nghe thấy loáng thoáng mấy chữ Lộ Diêu, 087, rồi còn có tên của một người khác, nhưng tên của người này thì tôi không nhớ rõ, bởi vì lúc ấy với tôi mà nói, cái tên đó không hề có một chút trọng lượng nào.
Một lát sau, biểu cảm trên mặt 424 trở nên kịch liệt, anh bắt đầu lớn tiếng tranh luận với y tá Ngưu y hệt một người bình thường, "Cháu biết mấy năm nay cô sống không tốt, nhưng nói thật cũng có ai sống được yên ổn đâu? Thôi thì dù gì chú ấy cũng đã mất rồi, cô cũng buông tha cho con bé đi!"
Trên mặt y tá Ngưu thoáng hiện lên một vẻ tang thương cùng ngoan cố, bà ấy nhàn nhạt nhìn tôi một lúc, một bàn tay đặt trên cánh tay khác, bà nói, "Ông ấy mất rồi, không ngờ là ông ấy đã mất thật rồi, có phải đó là cái tên đàn ông nhẫn tâm thậm chí ngay cả trước lúc chết cũng không thèm nhìn mặt tôi có đúng không? Đúng là cái tên đàn ông bạc tình bạc nghĩa."
"Chú ấy không phải là không muốn, mà nói thật là không dám.

Chú ấy nói, người duy nhất mà chú ấy có lỗi trên đời này chính là cô." 424 nhẹ giọng nói, lo lắng vỗ lên bả vai y tá Ngưu.
Y tá Ngưu nghẹn ngào, hai hàng mi đã giàn giụa nước mắt.

Bà ấy đưa tay lên che miệng, lại bắt đầu lâm vào trầm tư phiền muộn như mọi hôm, qua một hồi lâu, bà ấy mới bắt đầu đáp, "Vậy cậu mang con bé đi đi, nhưng cậu có thể cam đoan là sau khi ra ngoài, có chỗ nào có thể an toàn cho con bé hơn nơi đây không? Ai cũng biết con bé là con gái của hai bệnh nhân tâm thần mà."
"Cháu có thể cam đoan, rời khỏi nơi này, cô ấy sẽ không còn là 327, cô ấy sẽ là một người hoàn toàn mới, cô sẽ...." 424 nói đến đây lại mím môi một cái, rồi nói, "Cô ấy sẽ là em gái của cháu."
"Đúng vậy, con nhỏ ngay từ ban đầu đã là em gái của cậu." Y tá Ngưu lạnh lùng đáp, quay người đưa lưng về phía tôi, lại hỏi 424, "Vậy còn cậu? Cậu cũng định lẻn ra ngoài sao? Con bé chưa từng có tên chính thức trong danh sách, nhưng cậu thì lại vào đây đường đường chính chính.

Nếu cậu không nói cho tôi biết, tôi còn tưởng cậu bị tâm thần thật."
424 khoanh tay trước người, một bàn tay vô thức nắm lấy cằm, "Cháu có thể tìm bạn bảo lãnh cho cháu ra ngoài, thẻ căn cước của cháu tại Bắc Kinh là giả, thậm chí cho dù cháu có lén dẫn 327 rời đi thì cũng chẳng ai tìm ra được cháu.

Nhưng vấn đề chính là cháu không thể quang minh chính đại dẫn 327 ra ngoài, cô cũng biết nguyên nhân mà đúng không."
Y tá Ngưu gật đầu, "Do vụ của bác sĩ Hàn và Cung Diệu Thấm, mấy ngày nay viện trưởng sắp xếp rất nhiều bảo vệ ở bên ngoài, tất cả xe cộ ra vào đều phải được kiểm tra cẩn thận, cậu không có khả năng dẫn con bé ra ngoài, trừ phi..." Y tá Ngưu nói đến đây, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, "Trừ phi con bé đã chết rồi."
Nghe đến đó tôi chợt sửng sốt, tôi rất sợ thằng cha Tử thần’ lại chuẩn bị bám đuôi tôi thêm một lần nữa.
Hai mắt 424 sáng lên, hưng phấn nói, "Đúng rồi, chỉ cần là một bản chứng nhận tử vong thì có thể đem cô ấy ra ngoài rồi."
Y tá Ngưu quay người đi đến trước mặt tôi, vỗ vỗ đầu của tôi hỏi, "327, con có muốn giả chết không?"
Tôi thẫn thờ nhìn y tá Ngưu và 424, cuối cùng tôi không hiểu sao lúc đó bản thân mình lại gật đầu.

Có lẽ, từ sâu trong nội tâm, tôi đã muốn mau mau đến thế giới thực mà mấy quyển tiểu thuyết vẫn hay viết.
Mọi chuyện lúc sau diễn ra với tốc độ thần tốc, tôi bị y tá Ngưu cho uống một dung dịch thuốc mê, mà mọi người vẫn hay gọi là thuốc giả chết.
Không nhúc nhích nằm trên giường.

Sau đó nửa giờ, y tá Ngưu giả bộ như đột nhiên phát hiện, rồi kiểm tra nhiệt độ cơ thể tôi, bà ấy cố ý không cho bác sĩ Hàn biết, vội đi tìm một vị bác sĩ phụ trách phòng sát vách kiểm tra qua hết thảy cho tôi, họ tự hỏi có phải tôi đã uống bậy bạ thứ gì không...!Cuối cùng, tôi thành công lấy được một tờ giấy chứng nhận tử vong.
Tôi không biết trong khoảng thời gian đó, Cổ Lệ biểu lộ thế nào, cũng không biết rõ tình hình 231 và 117 có thể rất hoảng hốt hay không.

Bọn họ có lẽ sẽ cảm thấy bởi vì tôi lén đi ra thế giới thực nên mới chết, và có lẽ bọn họ cũng sẽ từ bỏ ý định đi ra thế giới thực.
Tuy nhiên nhiều năm về sau, mỗi khi tôi nhớ về bệnh viện tâm thần, nhớ về thôn Hạnh Hoa đến chốn đào nguyên của mình, tôi vẫn thường sẽ nằm mơ.

Ở trong giấc mộng, tôi và 424 vẫn còn là bệnh nhân tâm thần viện ở chung một phòng bệnh, tôi cùng bọn 231 đi đào một cái hang thông ra thế giới thực, chúng tôi thành công trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần, nhưng chúng tôi chỉ đứng trên vùng đất mới đó một lát.

Sau đó tất cả chúng tôi đều lo lắng về 345, vì vậy chúng tôi đã quay trở lại.
Mỗi khi nằm mơ về điều này, tôi lại cảm thấy giấc mộng ấy thật tốt biết bao! Chúng tôi có thể sinh sống trên quê hương của mình, lại có thể tùy ý trườn qua cửa hang tận hưởng thế giới thực trong tiểu thuyết, nếu có thể cứ mãi sống như thế, nhưng có lẽ đó chỉ là thứ xảy ra trong giấc mộng thôi, có phải không?
Bởi vì bị y tá Ngưu lừa uống dung dịch thuốc mê, tôi không được nói lời tạm biết cùng 345 một cách chính thức, cũng không có cơ hội do dự tiếp tục truy cứu những chuyện trong quá khứ của Cổ Lệ, bác sĩ Hàn, và 087.

Tôi cũng chưa nói cho 231 và 117 biết cái hang bọn họ đào là vào phòng ngủ của y tá Ngưu.

Nhưng cuối cùng tôi đã đem hết thảy tất cả mọi chuyện để lại ở bệnh viện tâm thần, sau khi tỉnh lại tôi vẫn ôm một bụng lo lắng lẫn hoảng sợ, tôi nhìn thấy mình đang nằm trên một băng ghế sau của một thứ gọi là ô tô, còn đầu tôi đang gối lên chân 424.
Tôi đang thu mình nằm trên đùi 424 như một con mèo, dùng hết sức mình sinh vươn eo ngồi dậy, tôi thấy 424 mặc một bộ âu phục đen tuyền rất đẹp và chỉnh tề, giống như một vị hoàng tử trong tiểu thuyết vậy.

Lạ thật, làm sao mà lúc đó tôi đã cảm thấy 424 mặc âu phục đẹp đến thế nhỉ?
424 ôn hòa nở một nụ cười, anh cũng không chê bộ đồ bệnh nhân của tôi, một tay ôm tôi vào trong ngực, "Em có ổn không?"
Tôi cảnh giác nhìn lên cửa sổ xe tối tăm mờ mịt trước mặt, hỏi 424, "Nơi này là nơi nào?"
424 nhìn ngoài cửa sổ một chút rồi đáp, "Bây giờ chúng ta đã rời khỏi Bắc Kinh, chờ một lúc nữa chúng ta đến nhà ga Hà Bắc ngồi tàu lửa, đến Tô Châu, sau đó lại lái xe về Thượng Hải, như thế là an toàn nhất, lộ trình phải vậy không Daniel?" 424 nhìn về phía trước người lái xe hỏi.
Tôi cũng thuận theo ánh mắt của 424 mà nhìn, thì thấy một người ngồi tại vị trí trước tôi với chiếc áo sơ mi trắng xắn lên đến khuỷu tay, cánh tay đang đảo bánh lái để lộ ra một nửa.

Tôi không hiểu xu hướng thời trang thế giới thực vào thời điểm đó, tôi chỉ nghĩ rằng anh chàng này mặc một chiếc áo bệnh viện quá nhỏ.

Mà ngay khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên tấm gương, tôi đã được nhìn thấy nửa gương mặt của anh chàng gọi là Daniel kia.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Daniel, ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy chính là giống hệt mấy nhân vật trong cuốn sách nước ngoài mà tôi từng đọc.

Bởi vì anh ấy có tên của người nước ngoài và ngoại hình của người nước ngoài.

Vả lại, về sau tôi lại nghe nói rằng tên đầy đủ của anh ấy là Daniel Montgomery, quả là một cái tên vừa dài vừa kỳ cục.
Tôi bĩu môi, trông thấy Daniel nhìn vào tấm gương cười với tôi, rồi anh ấy mở miệng nói chuyện bằng tiếng Trung Quốc rất chuẩn, "Ừ đúng rồi, vừa thuận tiện nhất vừa an toàn nhất.

Chỉ có điều ngồi xe lửa sẽ lâu hơn một chút, cậu có chắc là em ấy sẽ không có phản ứng gì chứ? Mình nghe nói mấy đứa bé chưa từng ngồi xe, thì đều sẽ say xe trong lần đi tàu đầu tiên."
"Xe lửa chắc không đến nỗi đâu." 424 không có sức nói, lại lo âu nhìn tôi một cái.
Tôi tỏ vẻ thờ ơ, quay đầu nhìn qua cảnh sắc phía ngoài cửa xe đang vụt qua thật nhanh, đột nhiên tôi cảm thấy choáng, vô cùng choáng, vừa choáng lại vừa...!buồn nôn, sau đó, tôi liền...!nôn ra.
Xe dừng lại trên một con phố đông đúc, 424 kéo tôi ra khỏi cửa xe, giúp tôi nôn ra cho bằng hết cái đống khoai tây nghiền và sườn heo, rau xanh và đậu phộng luộc của bệnh viện tâm thần ở trước thùng rác nơi góc phố, cái hỗn hợp bầy hầy bẩn thỉu hiện ra trước mắt tôi mỗi lúc một nhiều hơn.
424 ở bên cạnh cẩn thận vén tóc của tôi đằng sau gáy, sau đó lại nghe thấy tiếng Daniel đi xuống xe cười to, "Mình nói cái gì là trúng cái đó, con bé buồn nôn rồi đúng không."
Tôi nôn thốc nôn tháo một hồi, 424 lại từ trong túi lấy khăn tay ra lau miệng cho tôi.

Tôi như một đứa bé vô tri cứ mặc kệ cho 424 lau miệng, đột nhiên trông thấy hàng lông mày anh chau lại, liền hỏi Daniel, "Mình cảm thấy nôn hay không thì cũng là chuyện nhỏ, mặc quần áo thế này còn thêm quả đầu này thì nhân viên soát vé sẽ tưởng chúng ta là bọn buôn người."
Daniel nhìn tôi trên dưới một cái, gật đầu đồng ý.
Sau đó, ngay trên con phố đông đúc này, 424 và Daniel mua cho tôi mấy thứ gọi là quần áo mới, trong đó có một chiếc đầm màu xanh đậm, mặc vào trông vừa vặn với tôi hơn là áo đầm bệnh viện, nhưng nó lại không thoải mái bằng áo đầm trong bệnh viện.
Mua xong quần áo, 424 và Daniel đưa tôi đến tiệm cắt tóc.

Ngón tay thon dài của anh thợ cắt tóc lướt nhẹ qua tóc của tôi, tỉa hết mớ tóc rối xù lộn xộn của tôi, rồi cắt đi một đoạn ở phần đuôi tóc.
Sau đó khi ngồi trên xe lửa, 424 vẫn luôn khấp khởi vui mừng nhìn tôi miết.

Tôi thì chỉ biết ngồi ngoan ngoãn trên toa tàu, vô tình liếc 424 một cái.

Daniel cười cười, "Thật là đáng yêu, ngây thơ dễ thương thật đấy."
Hành trình trên xe đối với tôi không hề dễ dàng chút nào, sau đó khi xuống xe từ Tô Châu, tôi nằm trên băng ghế sau rồi ngủ gà ngủ gật, trong lúc đấy tôi lại mơ về thôn Hạnh Hoa đến chốn đào nguyên, về bệnh viện tâm thần của tôi.
Ánh nắng chan hòa vẩy vào ô cửa sổ, Mao Đầu đang ngồi trên giường hét lên vài tiếng, còn 231 đang dựng tóc gáy lên bắt nạt 345 béo ú, 117 thì vẫn rúc vào góc tường gọi điện thoại.

Ngay lúc này, tôi trông thấy Cổ Lệ từ đằng xa đi tới, trong miệng đang lẩm bẩm vài câu, "Ánh mắt tôi đã không còn say đắm ánh mắt người, đau thương trong tôi cũng không còn được nếm vị ngọt nơi người."
Cổ Lệ đang lẩm bẩm thì liếc nhìn sang tôi, mà nói cho đúng là chị ấy liếc nhìn về phía sau của tôi.

Tôi quay người, trông thấy một người đàn bà, một người đàn bà rất xinh đẹp với mái tóc gợn sóng trên đầu, cô ấy đang dựa trên vách tường, nhìn lên trần nhà với ánh nhìn đượm buồn, như thể cô ấy đang quan sát một chú chim họa mi khao khát tự do, trên miệng thì thốt lên những lời vô cùng thản nhiên, "Nhật Bản có cây hoa anh đào rực rỡ như nhuộm máu, còn ở Pháp thì có những cây long não như dát vàng, tôi đều biết hết đấy, không phải tưởng tượng đâu, chúng đều có thật mà.”
Tôi không nói lời nào, trông thấy cô ấy nở một nụ cười thật dịu dàng với tôi rồi nói, "Tôi cho cô biết, thật ra cô..." Nói đến đây, miệng của cô ấy bị hai bàn tay to chặn lại, tôi vội vàng nhìn về phía người chủ của hai bàn tay kia, thế nhưng người đó là...!một con bọ hung?
Tôi choàng tỉnh từ trong giấc mộng khó nói lên lời này, trên đầu tôi mồ hôi nhễ nhại xen lẫn trong sự bồn chồn.

Trong vô thức tôi ngẩng đầu nhìn quanh, cho là mình vẫn còn trong bệnh viện tâm thần, thế nhưng cánh cửa sổ tối tăm mờ mịt lại vô tình nói cho tôi biết, cuối cùng thì tôi cũng đã rời khỏi quê hương mình.
Từ trên xe đi xuống, tôi nhìn thấy một căn nhà màu trắng hai lầu xuất hiện trước mắt mình, quanh đây thoang thoảng mùi cây long não, thêm làn gió nhè nhẹ thổi qua, góp nên một khung cảnh thơ mộng.

Vài sợi tóc tôi vướng trên khóe mắt, hít một hơi thật sâu, đây là hương vị nhân gian, trong trẻo nhưng cũng thật xa xăm.
424 đi đến bên cạnh tôi, anh vẫn dùng giọng nói từ tốn dịu dàng vốn có của mình nói với tôi, "Hoan nghênh em đến với thế giới thực, Tề Mạt."
Từ ngày này về sau, tôi đã có một cái tên đúng nghĩa, tôi tên là Tề Mạt, còn anh tên là Mạc Khi..
 
Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực
Chương 23: 23: Hào Mọi Người Tên Tôi Là Mạc Khi


Chào mọi người, tên tôi là Mạc Khi.

Năm lên 19 tuổi, với tư cách là một học sinh xuất sắc được đặc cách của trường đại học, tôi không phụ sự kỳ vọng của chú Uông, được nhận vào học thạc sĩ khoa xã hội học.

Mặc dù kỳ vọng ban đầu của chú Uông là hi vọng tôi giống như ông, trở thành giáo sư tâm lý học.

Nếu nói cho đúng thì Chú Uông là cha nuôi của tôi.

Hồi lúc tôi 5 tuổi, tôi sinh sống tại một cô nhi viện ở Áp Bắc, về sau được chú Uông nhận nuôi.

Trước khi tôi sống tại bệnh viện tâm thần Trường An, khoảng thời gian sinh sống trong cô nhi viện Áp Bắc là khoảng thời gian u ám nhất trong cuộc đời tôi, đương nhiên, tôi phải đặc biệt nhấn mạnh rằng Đó là trước khi tôi sống tại bệnh viện tâm thần Trường An.’
Mặc dù tôi được công chúng công nhận như một thiên tài, nhưng tôi cũng không phải thuộc dạng mọt sách như mọi người vẫn lầm tưởng.

Trong đời của tôi, có ba người quan trọng nhất mà không có ai có thể so bằng, bọn họ có thể được định nghĩa qua ba danh từ: Thân tình, Hữu nghị và Tình yêu.

Danh từ ‘Thân tình’ tôi dành cho chú Uông, chú Uông tên đầy đủ là Uông Khải Thần, tốt nghiệp tại Đại Học Thanh Hoa, tiến sĩ ngành tâm lý học.

Nghe chính ông kể rằng, hồi trước ông sống tại Bắc Kinh, đã từng làm việc ngay tại bệnh viện tâm thần Trường An, về sau bởi vì một số vấn đề liên quan đến mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, ông rời khỏi bệnh viện tâm thần Trường An, còn ly hôn cùng vợ mình nữa.

.

ngôn tình hay
Lúc chú Uông nhận nuôi tôi, tôi chỉ là cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì tôi rốt cuộc cũng có thể rời khỏi cái cô nhi viện không khác gì cái bãi rác kia.

Rồi cho đến khi chú Uông nói với tôi về chuyện này, tôi mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Bởi vì dựa trên những nghiên cứu về xã hội học, nếu như một người bị giam cầm bên trong không gian ngột ngạt một quãng thời gian dài thì sẽ dẫn đến tình trạng chậm phát triển hơn so với tuổi tác.

Mà sống trong bệnh viện tâm thần thì cũng giống như vậy, cứ ở ì trong bệnh viện tâm thần một khoảng thời gian dài thì trước sau gì cũng sẽ có những triệu chứng không bình thường.

Nhưng thời gian trôi qua, tôi có thể vạn phần xác nhận rằng chú Uông là một người có sức khỏe tâm thần cực kì bình thường.

Ông đối xử với ai cũng rất tử tế hòa nhã, hầu như cách đối nhân xử thế của tôi cũng là được ảnh hướng phần lớn từ ông ấy.

Tôi không rõ vì sao vợ chú lại li dị với chú chỉ vì ông ấy đến Thượng Hải, rõ ràng chú Uông là một người tốt như vậy.

Nhưng cũng có rất nhiều điều mà trước khi mất, ông ấy chưa từng giải thích cho tôi.

Dưới sự chỉ dẫn và dạy dỗ của chú Uông, tôi rất may mắn thi đậu vào một trường tư nhân song ngữ khi còn học cấp Hai.

Ở nơi đó, tôi đã gặp được người mà tôi định nghĩa bằng hai chữ Hữu nghị - Daniel.

Chương trình học song ngữ trong trường rất căng, ngày bình thường mọi người cũng đều sẽ dùng tiếng Anh để nói chuyện.

Hồi trước, khả năng tiếng Anh của tôi rất bình thường, cho nên để khỏi bị bại lộ nhược điểm này của mình, tôi cũng bắt đầu tránh nói chuyện.

Mọi người xung quanh cứ tưởng tôi là người cực kì nhút nhát, thế nhưng tôi lại bị Daniel phát hiện, một lớp trưởng vô cùng hoạt bát và sáng sủa.

Tôi còn nhớ kỹ, vào ngày nhập học đầu tiên, Daniel liền khoe khoang bằng cách tự giới thiệu bằng ba ngôn ngữ khác nhau: tiếng Anh, Pháp, Đức.

Về sau nghe nói, bố của Daniel là người Pháp, mẹ là người Mỹ, bà nội là người Đức, cái họ Montgomery này hình như là một dòng họ thuộc tầng lớp quý tộc của Pháp.

Bởi vì cả gia đình thích Trung Quốc, cho nên mới đến Thượng Hải định cư.

Lúc ấy tôi khịt mũi khinh thường mấy cái loại quý tộc trời sinh như Daniel, đã là quý tộc thì còn chạy tới chỗ chúng tôi làm gì? Nhưng nói thật, lúc đó tôi chỉ cảm thấy lo sợ khi vị thế của một thiên tài từ nhỏ đến lớn như mình đã bị ánh hào quý tộc của Daniel che lấp.

Trong hai năm đầu, cho dù Daniel luôn chủ động thân thiện cùng tôi, nhưng tôi vẫn rất ít giao lưu cùng Daniel, mãi đến năm thứ ba, hai người chúng tôi cùng là học sinh xuất sắc nhất trong lớp nên đã được tuyển thẳng vào trường trung học tốt nhất tại Thượng Hải, lúc này chúng tôi mới bắt đầu thân quen hơn.

Sau khi lên cấp 3, quan hệ của hai người chúng tôi từ khách khí lại biến thành thân thiết.

Do mỗi khi nói chuyện chúng tôi thường xuyên trộn lẫn mấy ngôn ngữ lại, cho nên mấy bạn học cùng lớp rất khó hòa nhập vào nhóm hai người chúng tôi, dần dà, trong mắt của mấy bạn học khác chúng tôi tựa như những vầng hào quang xa vời.

Cũng kể từ lúc đấy, tôi mới ý thức được, tôi và Daniel là hai chàng thiếu niên ưa nhìn nhưng khác huyết thống.

Mà dựa theo kịch bản trong mấy cuốn tiểu thuyết thiếu nữ thì mấy chàng thiếu niên ưa nhìn như chúng tôi ắt hẳn phải có bạn gái.

Daniel rất đồng ý với quan điểm này, thế là hai người chúng tôi đồng thời cùng thích hoa khôi của trường.

Về sau tôi đã gặp được Tình yêu trong cuộc đời mình, tên của em là Nặc Nặc.

"Họ Nặc, tên cũng là Nặc."
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên khi tôi gặp em, em đã nói từng lời từng chữ như thế đấy.

Mái tóc xuông dài hơi gợn sóng của em xõa ngang lưng, gương mặt thì xinh đẹp nho nhã cùng một nụ cười ngọt ngào luôn nở trên môi, cực kỳ giống với mấy cô người mẫu thời thượng trong tạp chí.

Trái tim của tôi cũng rất dễ dàng mà trao cho em, và Daniel cũng thế.

Bởi vì tôi và Daniel cùng thích Nặc Nặc, cho nên cả hai cũng từng trải qua một quãng thời gian chiến tranh lạnh, rồi lại chiến tranh nóng, suýt nữa thì đánh nhau nữa ấy chứ.

Cuối cùng cuộc chiến tranh chấm dứt khi Nặc Nặc chủ động tỏ tình với tôi.

May mắn thay, Daniel vẫn coi tôi là bạn tốt, tuy nhiên từ đó về sau, cậu ta cũng trở thành một người bạn thân luôn ngấp nghé bạn gái tôi.

Về sau ngẫm lại, thật ra kiểu thiếu nữ tươi sáng hoạt bát như Nặc Nặc nên quen với Daniel thì mới thích hợp.

Tính cách của tôi lại quá mức ôn hòa nhã nhặn, trên thực tế cũng có chút nhàm chán.

Tôi vẫn nhớ có một lần tôi hỏi Nặc Nặc vì sao lại chọn thích tôi mà không phải Daniel, em ấy còn trêu ghẹo tôi, "Bởi vì tiếng Anh của anh không tốt đấy!"
Nhưng về sau em ấy lại nghiêm túc nói cho tôi biết, đó là bởi vì tôi có thể trao cho em ấy một loại cảm xúc, thứ cảm xúc mang tên tình yêu.

Trong nội tâm của tôi lúc ấy âm thầm vui vẻ, tôi cứ ngỡ rằng bản thân đã thật sự gặp được chân mệnh của đời mình, mãi cho đến một ngày, em ấy đột nhiên thốt lên lời chia tay với tôi.

Em ấy nói em ấy phải ra ngoại quốc, bởi vì tiếng Anh không tốt, cho nên người trong nhà hi vọng em ấy ra nước ngoài luyện ngôn ngữ cho tốt hơn.

Mãi cho đến giờ phút này, tôi mới thực sự hiểu rõ cái khái niệm gọi là Tính thống nhất của các sự vật tương phản.

Có lẽ nguyên nhân mà lúc trước em ấy chọn tôi cũng có thể vì em ấy sắp phải rời xa nơi đây.

Cứ như vậy, mối tình ba năm cho đến năm nhất đại học của tôi cũng kết thúc trong sự ra đi của Nặc Nặc.

Tôi và Daniel cùng đi uống rượu vào cái đêm mà Nặc nặc ra nước ngoài, vốn chỉ là mượn rượu giải sầu, kết quả thế mà Daniel lại uống say như chết.

Nhưng cũng nhờ thế, tôi cuối cùng mới nhận ra là bản thân mình cũng không thích Nặc Nặc cho lắm.

Em ấy là người mà tôi có thể tùy tâm tùy ý buông bỏ, nhưng Daniel lại không như thế.

Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy mình thực sự có lỗi với Daniel.

Quãng thời gian học đại học cứ bình đạm chậm rãi mà trôi qua, tôi không tiếp tục đi tìm bạn gái, Daniel cũng không có.

Tôi đem tinh lực của mình tập trung trong việc học tập, năm thứ hai đại học tôi đã thi đậu vào chương trình thạc sĩ khoa xã hội học.

Daniel và tôi học cùng một ngành, khi tôi học thạc sĩ thì được nhận vào học tiến sĩ.

Tôi phớt lờ những áp lực cạnh tranh mà Daniel mang đến cho tôi, giả bộ như như không có chuyện gì, tôi về nhà khoe khoang thành tích của tôi cùng chú Uông, thế nhưng tôi lại biết được tin chú Uông bị ung thư gan.

Trong mấy ngày chú Uông đang hấp hối, ban đầu chú cũng không có nói chuyện với tôi.

Mãi cho đến ngày cuối cùng, chú đột nhiên dặn tôi đến bên cạnh ông ấy.

Và thế là tôi đã nghe được nguyên nhân thực sự khiến ông ấy phải rời khỏi bệnh viện tâm thần Trường An.

Nếu như không phải bởi vì chú Uông sắp qua đời, tôi thật sự cảm thấy có lẽ một người nghiêm túc như chú Uông đang đùa giỡn với tôi.

Bởi vì cái câu chuyện mà chú kể cho tôi nghe, nói thật, nó quá phi lý.

Chú nói thời điểm chú còn làm bác sĩ trong bệnh viện tâm thần Trường An, chú đã từng yêu một bệnh nhân của mình.

Bệnh nhân đó tên là 087, chỉ một cái số hiệu.

Chú nói 087 rất đáng thương, lúc trước cha mẹ còn không đặt tên cho cô, cũng bởi vì hoảng sợ nên vứt cô trong bệnh viện tâm thần.

Lần đầu tiên vào lúc chú gặp cô, cô chỉ mới có mười tuổi, nhưng khi đấy chú đã 25, cũng vừa mới kết hôn, người đó chính là một đồng nghiệp làm chung của chú, y tá Ngưu Lang.

Đúng đấy, chính là y tá Ngưu.

Ban đầu chú chỉ xem 087 như một đứa bé đáng thương, đối xử cực kì tốt với cô.

Nhưng sau 5-6 năm trị liệu, chú phát hiện ra rằng 087 không mắc bất kỳ chứng hoang tưởng nào.

Cô ấy vừa có trí tưởng tượng phong phú, mặt khác, theo cách nói của người xưa, cô ấy là đứa trẻ có thiên nhãn.

087 có thể trông thấy những thứ mà người khác không thấy, như quỷ hồn, thiên sứ, ác ma, tương lai, và ngay cả những thứ xa vời so với thế giới chúng ta, như linh hồn của cây cối, ngôn ngữ của động vật, những thứ thần bí mà khoa học cũng không cách nào giải thích được, tất cả những thứ đó cô đều nhìn thấy.

Ngay từ đầu chú Uông cũng không tin, chỉ phỏng đoán đó là chứng bệnh của 087, thế nhưng mãi cho đến có một ngày, 087 nói cho ông biết, trên đường về nhà ông ấy sẽ gặp phải một con mèo, con mèo đấy đó có bộ lông lấm tấm vàng, nó đã từng là bạn tốt của ông, và nó tới tìm chú Uông là để giúp ông xua đuổi vận rủi.

Chú Uông bán tín bán nghi, thế nhưng vào lúc ban đêm khi đi về nhà, quả nhiên là ông ấy nhìn thấy một con mèo có bộ lông lấm tấm vàng.

Ông ấy sửng sốt, đứng trước mặt con mèo một lúc lâu thì đột nhiên ông ấy thấy một lọ hoa rơi xuống chỗ cách mình nửa thước.

Về sau chú Uông cũng cực kì hứng thú với mấy suy nghĩ rất khác thường của 087, mỗi khi đến chiều chỉ cần dư dả thời gian, ông ấy sẽ gọi 087 vào phòng làm việc.

Ông bàn luận với 087 về những suy nghĩ trong đầu cô, lúc ấy cô như đóa hoa hoa bách hợp mỗi ngày hé nở trong lòng ông, từng cái chau mày từng nụ cười của cô ấy thanh lệ đê mê đến nỗi khiến ông ấy cứ mãi nhớ nhung, cả quãng thời gian dậy thì rồi trưởng thành của cô thiếu nữ năm ấy đã khắc sâu trong lòng ông.

Thậm chí cái hình ảnh mà ông ấy nhớ thương nhất, đó là mỗi khi cô nằm sấp trên mặt bàn trong phòng làm việc, ánh mắt cô lơ đãng nhìn trần nhà toát lên vẻ muộn phiền, "Nhật Bản có cây hoa anh đào rực rỡ như nhuộm máu, còn ở Pháp thì có những cây long não như dát vàng, em đều biết hết đấy, không phải tưởng tượng đâu, chúng đều có thật mà."
Từ nhỏ 087 đã lớn lên trong bệnh viện tâm thần, làm sao có thể biết cây hoa anh đào của Nhật Bản hay cây long não của nước Pháp được chứ? Những cảnh vật tươi đẹp như thế cứ xuất hiện trong đầu 087, rồi cuối cùng chúng khiến chú Uông đắm say tự lúc nào cũng chẳng hay.

Chú ấy không khỏi đối xử tốt với 087, giống như nuôi nấng con ruột của mình vậy, vì 087, chú ấy còn cố gắng xây một thư viện dưới tầng hầm, dạy cho 087 tất cả mọi thứ mà một người bình thường vẫn hay học.

Còn cô thiếu nữ xinh diễm lệ 087, dưới sự dạy dỗ chăm sóc của chú Uông thì đã trở thành đóa hoa hồng thơm ngào ngạt, càng ngày càng mỹ lệ.

Nhưng càng xinh đẹp bao nhiêu thì tai họa xảy ra càng lớn bấy nhiêu, chú Uông về sau đã nhận ra bản thân mình yêu 087 đến nỗi không còn cách nào quay đầu lại.

Rồi tình cờ một ngày, ông rốt cuộc cũng không chịu nổi sự cắn rứt của lương tâm, nên quyết định rời khỏi bệnh viện tâm thần.

Ông ấy không nói cho vợ mình là y tá Ngưu biết, cứ như vậy không từ mà biệt.

Mà vào ngày đó, vừa vặn lại là Tết Thanh Minh.
Thanh minh thời tiết vũ phân phân, lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn.

(1)
(1) Hai câu trong bài thơ “Thanh Minh” của Đỗ Mục, dịch nôm na là “Mưa sa ngập lối tiết Thanh minh / Nặng bước người đi chợt buốt hồn.” (Source: Facebook)
Về sau, ông ấy gọi điện cho một đồng nghiệp làm trong bệnh viện tâm thần, nghe nói 087 cùng tên Lộ Diêu có một đứa bé.

Cho nên ngay vào ngày hôm đó, ông ấy chạy tới cô nhi viện Áp Bắc nhận nuôi tôi.

Nhiều năm trôi qua như thế, nhưng tôi không hề hay biết bản thân mình ngay từ đầu chỉ mang thân phận thế thân cho một đứa bé khác mà thôi.

Nhưng cũng nhờ chú Uông nuôi dưỡng nên tôi mới được tận hưởng trọn vẹn thế giới này, và tôi cũng được nếm trải thứ tình cảm mỹ mãn này.

Còn ở một góc khác trên thế gian, có một đứa bé khác ngay từ nhỏ đã phải sống trong cái bệnh viện tâm thần gớm ghiếc như thế.
Trước khi lâm chung, chú Uông rất hối hận vì những năm tháng qua, chú nói nếu như có thể, chú ấy hi vọng đứa bé kia có một cuộc sống của người bình thường, không cần phải quá giàu có sung túc, chỉ cần bình an sống qua ngày.

Còn tôi, cũng là vì nguyện vọng cuối đời của chú Uông, nên mới quyết định đi vào bệnh viện tâm thần Trường An..
 
Bệnh Viện Tâm Thần Và Thế Giới Thực
Chương 24: 24: Welcome To The Asylum


Phiên ngoại về Mạc Khi
Bệnh viện tâm thần và thế giới thực - A Ninh Ninh
Edited by Nát Viết Nhảm
Sau khi lấy đủ tín chỉ trước thời hạn một học kỳ, tôi mới xin nghỉ học.

Chuẩn bị kỹ càng mọi thứ trong nhà xong xuôi, tôi mới nói cho Daniel biết hết thảy.

Ngoài mặt thì tôi nói cho mấy người bạn tốt của mình biết về hành trình tương lai, nhưng thực ra trong lòng tôi hiểu rằng là tôi đang lo sợ ý chí của mình không đủ mạnh, một khi chạy vào bệnh viện tâm thần thì lại không đi ra được nữa, cho nên tôi cũng tự nhủ bản thân mình cần phải chuẩn bị hậu sự lỡ như có gì không may xảy ra.
Daniel nghe xong, quyết định một hai phải đi cùng tôi.

Tôi cự tuyệt, cậu ấy lại càng thêm quyết liệt.

Cậu ấy cảm thấy, nếu quả thật xảy ra chuyện gì thì cậu ấy có thể tiếp ứng cho tôi ở bên ngoài, ít nhất như vậy thì tôi cũng có thể xoay xở hết thảy mọi chuyện.

Suy nghĩ hồi lâu, tôi mới đồng ý.

Đam Mỹ H Văn
Sau đó, trên đường đến bệnh viện, Daniel đột nhiên lại hỏi tôi, "Vì sao cậu lại không bảo lãnh cho con bé ra luôn, cần gì phải lén la lén lút đem con bé đi trốn ra ngoài?"
Tôi cười đáp, "Đầu óc của cậu để dùng cho việc học tập thì rất tốt, vì sao dính vô mấy chuyện này lại chậm chạp như vậy? Nếu có thể dễ dàng bảo lãnh con bé ra được, chẳng phải chú Uông đã làm như thế từ lâu rồi sao? Cả thế giới đều biết, đứa bé này là con gái của một tên cuồng sát nhân và của một bệnh nhân tâm thần, cậu nghĩ coi, ai sẽ nhận nuôi con bé? Chẳng phải người nhận nuôi con bé cũng bằng xương bằng thịt sao? Thế nên đến lúc người ta biết về chuyện của mình, của chú Uông, thì không biết còn kinh thiên động địa thế nào nữa."

"Cậu nói cũng đúng, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao hồi trước mấy cô gái bên khoa báo chí theo đuổi mình mà mình không đồng ý, mấy cái cô phóng viên kia phiền phức y hệt như đám paparazzi, so với Bin Laden còn kinh khủng hơn bội phần!"
Tôi gật đầu, nghĩ nửa ngày, lại không yên tâm hỏi Daniel, "Nhưng cậu đã chắc chắn chưa, cái vụ cậu nhờ người ta làm giả giấy tờ cho mình sẽ không xảy ra chuyện đấy chứ? Lỡ như mọi chuyện bị bại lộ, mình mà bị công an điều tra thì chết thảm luôn đấy."
"Yên tâm đi, mình có google cái bệnh viện tâm thần này rồi, nghe nói cơ sở vật chất của cái chỗ này rất tồi tàn, cũng không hề thuộc thẩm quyền của bất kì đảng phái liên quan nào, nên cũng khó tra giấy tờ hoàn cảnh của bệnh nhân.

Mấy người bệnh tâm thần mà không có tiền bạc tài sản thì bình thường đều bị quăng vào cái chỗ đấy."
"Bà mẹ nó!" Nói đến đây, tôi đột nhiên trông thấy xấp hồ sơ mà Daniel làm giả cho tôi, toàn bộ đều là những thông tin thật của tôi, "Thạc sĩ ngành xã hội học, Mạc Khi, đây đều là thông tin thật của mình mà! Cậu làm cái quái gì thế?"
Daniel thoải mái mà giương lên một nụ cười vui sướng, "Cậu thì biết cái gì? Như vậy thì lại càng thêm an toàn, cậu yên tâm đi, mấy cái này là được người bạn học chuyên ngành về phần mềm làm đấy, bọn họ thường giúp học sinh cấp ba làm giả thẻ căn cước kiếm hơi bị nhiều tiền đấy, chưa từng bị bắt bao giờ, bảo đảm là rất chất lượng."
Nghe Daniel nói như vậy, trong lòng của tôi quả nhiên lại đánh lên tiếng trống.

Tôi nắm thẻ căn cước trong tay, đánh giá một hồi thật lâu, đột nhiên lại dùng giọng nói máy móc mà mình đã học thật lâu từ trong phim, hỏi Daniel, "Cậu có thấy mình nghe giống như người ngoài hành tinh không?"
Daniel nhấn một tay vào tay lái, ngẩng đầu nhìn vào tôi trong tấm gương đối diện, "Yên tâm đi, một khi cậu đã thành công chui vào bệnh viện tâm thần, có giống hay không cũng đâu quan trọng, cậu cứ như thế đi."
Tôi nản lòng ngồi thừ trên xe, quay đầu nhìn ra cảnh trí tối tăm mù mịt bên ngoài cửa sổ, không bao lâu sau, tôi trông thấy một tòa nhà làm bằng đá cẩm thạch màu gừng xuất hiện trong tầm nhìn của mình.

Phía trên cánh cổng có lan can bằng sắt, trước mắt tôi hiện lên vài phông chữ kiểu latin màu đỏ tươi, Bệnh viện tâm thần Trường An.
Không hiểu sao tôi giật thót trong lòng, đột nhiên đầu tôi thoáng lên mấy hình ảnh kinh khủng của bộ phim Mỹ « Bệnh viện tâm thần ».

Những đôi mắt trợn tròng nhìn vào vũng máu, mấy cụ già tóc tai lưa thưa gầy như que củi, bệnh nhân mặc đồng phục trắng không ngừng thét lên những tiếng chói tai bất kể ngày đêm...!Ngay tại thời khắc này, tôi đột nhiên cảm thấy có chút khiếp đảm.
Thử hỏi có ai trong hoàn cảnh mà không sợ cho được? Là một người bình thường, có chút sợ hãi mấy người tâm thần là điều khá bình thường.

Khi bạn ghét hoặc cảm thấy một hành vi không thể lý giải được, bạn sẽ tự nhiên quy chụp cái mác “đồ thần kinh” lên cho người khác, bởi vì bạn nghĩ rằng bạn không hề giống với đối phương, bạn không b**n th** hay có những suy nghĩ điên rồ, vì vậy nên bạn tự cho mình cái quyền được áp đặt cái danh bệnh tâm thần lên người khác chẳng phải sao?

Trước khi đến đây, có lẽ tôi cũng tò mò và cũng không quá sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ Bệnh viện tâm thần Trường An, tất cả đều biến thành sự hoang mang và luống cuống mà không cách nào kìm hãm nổi.
Đứng trước cổng bệnh viện tâm thần, tôi cố gắng khiến mình nhớ đến những quyết tâm trước đó của mình.

Tôi hồi tưởng về quãng thời gian tốt đẹp được chú Uông chăm sóc, tôi tự mường tượng về những khoảnh khắc đẹp đẽ trong nhân thế này cũng như những hoàn cảnh ngoài ý muốn có thể xảy ra trong bệnh viện tâm thần, tôi thậm chí nhớ đến cái cô phóng viên giả điên lẻn vào bệnh viện chỉ vì đi săn tin tức....!Đúng, về sau cô ấy đã giành được giải Pulitzer cho hạng mục báo chí, thế nhưng còn tôi thì sao? Có lẽ tôi sẽ giúp được cho một đứa bé có một cuộc sống bình thường như bao người, mà đứa bé này, nghe nói là tầm mười sáu tuổi phải không nhỉ? Lỡ như con bé chết rồi thì sao? Lỡ như...!đúng rồi, đã nhiều năm như vậy, có lẽ rất nhiều chuyện đã phát sinh.
Khi nghĩ như vậy, Daniel đột nhiên lắc cánh tay của tôi, giọng nói có vẻ lo lắng, "Cậu sao vậy? Đi không? Còn chưa vào trong bệnh viện tâm thần mà điên rồi sao?"
Tôi trợn mắt nhìn Daniel một cái, hiểu rằng tình huống trước mắt đã không còn kịp để tôi suy nghĩ lung tung.

Tôi nhất định phải vào cái bệnh viện tâm thần này, dẫn đứa bé kia ra cho bằng được, mặc kệ con bé còn sống hay đã chết, là điên thật hay là điên giả, tôi vẫn phải tự đi vào, tìm cho ra đáp án.
Mà kỳ thật lúc trước, tôi vẫn có chút hi vọng phần nhiều là con bé đó đã chết trong kia.

Nếu như con nhỏ chết rồi, về sau chẳng phải sẽ không còn phải lo lắng gì nữa hay sao? Không phải sao? 327?
Sau một hồi ổn định tinh thần hết thảy, tôi giả bộ làm một người máy đi trên mặt không một chút biểu cảm đi vào bệnh viện tâm thần, còn cố tình đi đứng trông thật cứng nhắc, sau đó đi cùng Daniel và một y tá hướng dẫn vào trong một gian phòng.
Khi đi qua hành lang, tôi dùng ánh mắt còn lại quan trắc từng bệnh nhân đi ngang qua mình.

Có người nhìn điềm nhiên như không có chuyện gì, hoàn toàn giống như là một người bình thường.

Có người thì lại trông thật mệt mỏi, nằm rạp trên mặt đất nôn mửa bừa bãi.

Còn có người nằm sải lai trên nền đất ngoài hành lang, cầm dải lụa vàng trong tay thẫn thờ ca hát.

Còn có người dựa vào cửa sổ, đang ra sức tranh cãi với một y tá bên cạnh không hồi kết...!
Tôi nhịn không được nhắm mắt lại nghỉ ngơi một hồi, sau lưng lại không cẩn thận bị một người va vào một phát.

Tôi vô thức nhìn lại phía sau, một cô gái đi ngang qua tôi với một mái tóc dài, tướng mạo thanh tú lại không thể che khuất được vẻ cao ngạo.

Tay của cô ấy bị còng lại, đứng bên cạnh hai vị cảnh sát cao lớn vạm vỡ.

Hai người cứ vô tình áp giải cô gái kia đi qua chúng tôi, rồi tiến vào phòng làm việc của viện trưởng.
Cô y tá dẫn đường ngượng ngùng nhìn Daniel và tôi một chút, sau đó an bài cho chúng tôi ngồi trên ghế dài phía ngoài văn phòng chờ đợi.

Vào lúc đó, tôi chỉ nghe thấy tiếng gào thét của cô gái kia phát ra từ trong phòng.
Cô gái kia chính là Cung Diệu Thấm.
Tôi nghe thấy tiếng gào thét như muốn xé toang cổ họng của Cung Diệu Thấm văng vẳng phát ra từ căn phòng, điên cuồng gào lên nói, "Rồi tao giết tụi nó đấy thì sao? Bọn nó đều đáng chết! Bọn nó có tiền mà không cho tao xài! Vậy có được coi là cha mẹ ruột không? Không cho tao tiền à? Vậy thì tao còn để tụi nó ở lại đây làm gì? Thả tao ra!"
Lúc này tôi lại nghe thấy có tiếng giằng co trong căn phòng, giọng nói của viện trưởng ôn hòa xen lẫn ở trong đó, "Đừng như vậy mà, hai vị đồng chí cảnh sát khách khí một chút, tôi thấy đứa bé này, xác thực là có chút khuynh hướng bạo lực, nhưng vẫn phải đợi kết quả chẩn đoán thì mới có thể biết, bằng không thì mấy anh trước hết cứ để con bé trong bệnh viện chúng tôi đi."
Tiếng của vị cảnh sát nối tiếp theo sau, "Viện trưởng bà không biết, đây là do quan toà nói cô ta có khuynh hướng bạo lực, chúng tôi mới phải dẫn cô ta tới đây làm một kiểm tra theo quy trình.

Kỳ thật mấy người cũng nhìn ra được, cô ta đâu có tâm thần gì đâu, chắc chắn là do cô ta giả điên, muốn tránh hình phạt, cái ngày cô ta giết cha mẹ vừa vặn đúng lúc vào hôm sinh nhật mười tám tuổi của cô ta, nếu theo luật thì chắc chắn sẽ bị xử bắn, thế nên cô ta mới giả vờ thế chứ!"
"Mày mới giả vờ! Tụi bay mới là mấy thằng bệnh! Cả nhà tụi bay đều có bệnh! Tao muốn giết hết đám tụi bay! Ahhhhh!"
Cung Diệu Thấm nói xong, chỉ dừng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi và Daniel liền nghe cảnh sát tức giận rống lên, "Á! Cái con ranh hư đốn này! Còn dám cắn tao?" Sau đó là một tiếng bạt tai vang lên.
Viện trưởng lại một lần nữa lại đứng giữa ngăn cản, "Không nên động thủ! Không nên động thủ! Đồng chí cảnh sát mấy người bớt giận, tôi thấy đứa bé này hẳn là thật có bệnh gì đấy, nếu không làm sao lại có thể hung tợn như vậy?"
Cảnh sát Phì một tiếng "Bệnh cái khỉ gì, chung quy cũng là do người nhà không biết dạy dỗ khiến nó trở nên khốn nạn như thế, viện trưởng, con ranh này chúng tôi trước hết sẽ cứ để nó lại đây, chờ khi nào có kết quả kiểm tra rồi thì bà hãy báo lại với chúng tôi được không?"

"Được rồi, cứ như thế đi."
Thanh âm bên trong gian phòng dần dần thu nhỏ, không bao lâu, Cung Diệu Thấm lại bị cảnh sát hung hăng xô đẩy ra.

Vào thời điểm cô ta đi qua, tôi không biết bởi vì cái gì, đặc biệt chăm chú nhìn thoáng biểu cảm trên mặt Cung Diệu Thấm, tôi nhìn thấy một nụ cười, một nụ cười của sự quỷ quyệt hiện trên môi.
Quả nhiên, đúng là con ranh hư đốn như lời của mấy vị cảnh sát!
Về sau tôi và Daniel liền được dẫn vào phòng làm việc của viện trưởng, viện trưởng là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tướng mạo không coi là xinh đẹp tinh xảo, nhưng toàn thân trên dưới đều toát lên một vẻ sang trọng cao quý.

Tóc của bà ấy búi cao trên đầu, chiếc váy bút chì màu đen cạp cao lại càng làm tôn lên vóc dáng cao gầy của bà ấy, nhìn thoáng cũng có thể nhận ra, bà ấy là người rất biết chưng diện.
Tôi được Daniel an bài trên ghế, sau đó đã nhìn thấy cậu ta tay bắt mặt mừng cùng viện trưởng giới thiệu, "Chào viện trưởng, tôi tên là Daniel, còn đây là một người em của bạn tôi, cậu ấy vốn là sinh viên đại học Bắc Kinh, thế nhưng về sau nó lại đột nhiên bị điên..." Daniel nói đến đây thì giọng nói lại hạ thấp xuống, nhìn viện trưởng rồi chỉ đầu của mình, "Nói chung là nó bị ảo tưởng nó là người máy, có lúc còn nói mình là người ngoài hành tinh, bị điên nhưng lại rất giỏi, vốn là bạn của tôi sẽ chăm sóc nó, nhưng vừa vặn cậu ấy phải đi công tác, nên nhờ tôi chăm hộ, thế nhưng là..." Daniel nói đến đây mặt lại nhăn nhó tỏ vẻ thẹn thùng, "Bạn gái của tôi mấy ngày trước có thắng một giải đấu nên được tặng 2 vé đi du lịch Hàn Quốc, tôi bây giờ không còn cách nào, liền nghĩ, tôi có thể gửi nhờ đứa em của bạn tôi ở tạm đây mấy ngày được không?"
Do Daniel khoa tay múa chân một hồi, vô cùng dạt dào cảm xúc.

Biểu lộ đúng chỗ cảm xúc kịp thời, trong lúc nhất thời khiến tôi còn tưởng mình là em của bạn cậu ta thật.

Còn tôi, muôn đời cũng chẳng thể sành sõi lõi đời như thế được.
Viện trưởng rõ ràng là đã tin Daniel, trên mặt lộ ra một chút khó xử, "Dĩ nhiên có thể, tuy nhiên bệnh nhân trong bệnh viện chúng tôi, đa số đều là thường trú, bệnh nhân đến ở tạm thời như vầy, chúng tôi chưa từng có trường hợp tương tự, kỳ thật hai người nên đến bệnh viện công lập khoa tâm thần, chúng tôi chỉ là tư nhân ··· "
"Ái chà! Viện trưởng đừng như vậy mà!" Daniel nhíu mày, lại nâng bàn tay của viện trưởng biểu lộ một bộ mặt si tình, "Chị hẳn thì cũng thấy đấy, tôi là người ngoại quốc, đến đó làm thủ tục cũng vô cùng phiền phức, tôi chỉ đi có một hai tháng, hoặc là nửa năm, chị giúp tôi chăm sóc anh bạn này một thời gian đi, tôi cảm ơn chị nhiều lắm."
Viện trưởng bị vẻ anh tuấn của Daniel làm cho choáng váng cả đầu óc, do dự hồi lâu, cũng không để ý trong lời nói láo của cậu ta có biết bao sơ hở, chỉ đành qua loa đáp ứng, "Vậy thì cậu làm một chút thủ tục ghi danh, tôi đi sắp xếp phòng bệnh cho cậu ấy."
Cứ như vậy, nhờ vào mỹ nam kế của Daniel, tôi thành công xâm nhập vào bệnh viện tâm thần.

Sau khi sắp xếp phòng bệnh của tôi ổn thỏa, Daniel thì thầm nói một câu tiếng Anh vào bên tai của tôi, "Welcome to the asylum!" (Chào mừng đến với bệnh viện tâm thần)
Tôi biết, vào lúc này thì tôi sẽ phải thoát ly khỏi thế giới thực một khoảng thời gian thật thật lâu..
 
Back
Top Bottom